[ID# 19840702L6]

ĐHVV Kỳ 3: CHUNG THIỀN THỨC TÂM

Juilly ngày 2 tháng 7 năm 1984

Hôm nay là ngày thứ nhì của Ðại Hội. Huynh đệ tỷ muội chúng ta, kẻ đến trước và người đến sau, đã chung sống qua mấy ngày quay quần lẫn nhau để trao đổi tinh thần và mách bảo lẫn nhau những việc cần thiết trong tinh thần xây dựng, đưa tin cho nhau được hiểu rõ thêm hơn những gì mà chúng ta đã tương ngộ tại tha hương. Sự mong cầu của mọi người muốn sớm đạt tới sự thanh thoát của nội tâm và mong tưởng đến Bề Trên Đấng Cha lành, và mong thấy sự xuất hiện của Thiên Thân Ngọc Hoàng Thượng Đế Đại Thiên Tôn sớm cứu độ quần sanh để chuyển cái Cơ Quy Nhất huynh đệ là một, các tôn giáo sẽ quy nhất là một, một niềm tin xây dựng trong chu trình tiến hóa.

Điều này, chúng ta đã thổn thức và thắc mắc rất lâu. Làm người biết đời biết đạo, ai ai cũng thổn thức muốn có cơ quy nhất, muốn đem lại một sự thống nhất tiến hóa hùng mạnh để trở về với nguyên căn nguồn cội, và khám phá tất cả những gì sẵn có của cả càn khôn vũ trụ đã ban chiếu cho chính chúng ta.

Ngày hôm nay chúng ta lại được chung thiền, ngồi trong thanh tịnh tưởng niệm đấng Bề Trên, tưởng niệm người Cha yêu quý đã ban cho ta không biết bao nhiêu những lời thấm thía xây dựng và để cho chúng ta có niềm tin vững vàng để tự đi, tự về Nguồn Cội, để hội tụ với đấng Cha lành, xây dựng niềm tin càng ngày càng sáng suốt hơn, tay nắm tay để cứu độ quần sanh trong một ý nguyện chung, tha thiết thương yêu, tha thứ tất cả những sự nhầm lẫn để dẹp bỏ sự tăm tối trong nội thức.

Chúng ta đã và đang làm, nhưng nghiệp thân có, nghiệp tâm cũng có. Chúng ta đã có nghiệp tâm là tâm bệnh, chúng ta có nghiệp thân là sự đau đớn của cơ thể đã hành hạ.

Tại sao chúng ta bị những điều này?

Chính tâm chúng ta chưa đụng chạm nhiều, chưa thức giác, cho nên vun bồi cái bản tánh eo hẹp, cho nên nó đem lại những sự buồn phiền của nội tâm nội tạng. Sự thâu thập bất chánh đã nhiều kiếp rồi, ngày hôm nay không có sự đụng chạm dữ dội để mà thức tâm, cho nên nó cũng trì trệ trên đường tu học.

Duyên lành đến, mọi người đã tương ngộ, đàm đạo với nhau tìm hiểu hoàn cảnh của đôi bên, kẻ nhiều người ít cũng thâu thập được chuyện thiện và chuyện ác, và với sự thành thật phát tâm của mọi người đã nói ra chuyện gì tôi đã làm, những gì tôi đã thấy. Trước kia chưa thành tựu hướng về thanh tịnh sáng suốt thì chúng ta đã nghe qua không khác gì một người say rượu ở qua đường. Rồi lần lượt trở về với sự thanh nhẹ thanh cao, lượng từ bi càng ngày càng mở, chúng ta đã thấy cũng chính con người đó đã thuyết trình, đã nói ra cho chúng ta nghe, nhưng mà trong giây phút này, tôi lại thấy người đó đã trở về với sự sáng suốt thanh tịnh, thật thà, thấy rõ bản chất của chính họ và họ nguyện sẽ đi, sẽ đào cho kỳ được một hạt kim cương bất hoại trong nội thức của họ, tìm ra họ là tìm ra tất cả những cơ năng nguyên lai bổn tánh của trời đất đã ân ban. Một cảnh hùng vĩ tươi đẹp đời đời trong sự thanh thoát của nội tâm, chúng ta đã có.

Trên bốn trăm người đây, chúng ta bình tĩnh đàm đạo với nhau, rồi sẽ thấy sự thanh thoát của mọi cá nhân đã thành đạt, đã tìm ra, đã hiểu nó, và đã thấy nó một phần.

Sự cao siêu đó, có phải trả tiền mua không?

Kỳ thật các bạn phải trả lời “Không! Do sự vày xéo, do sự đau khổ, do sự thiếu sót, do sự tủi nhục mà chính tôi đã trầm lặng trở về với tôi và tôi đã thấy điều này, và đêm đêm tôi nguyện rằng, làm sao cống hiến cho mọi người được biết điều này. Tại sao tôi thấy, người khác không thấy? Tại sao tôi cảm nhận được, người khác lại không cảm nhận được? Tại sao tôi bằng lòng tiến về với thuận chiều thanh thoát sáng suốt mà người khác lại tự dìm và che lấp sự thật trong nội tâm của họ, đòi hỏi vật chất, đòi hỏi ăn thua mà tưởng lầm là ta đã tiến bước?"

Các bạn tu đến ngày hôm nay, các bạn thấy những hành động đó là tiến hay là lùi?

Chắc các bạn cho đó là hành động trì trệ, bê trễ, trễ tàu, không tiến được. Con đường về nguồn cội là con đường thanh nhẹ, dứt khoát, ra đi tự lèo lái một con đường thẳng rẳng, trường kỳ thực hiện.

Tại sao người tu lâu năm không có bôn chôn, không có lo lắng nhiều?

Người tu lâu năm ngồi trong chỗ động mà người đã cảm thấy, "Trong động, tôi đã tìm ra cái tịnh, quý sự động hơn. Nhờ động, tôi mới khao khát tịnh và xây dựng tịnh."

Sự yên lặng hiện tại trước mắt của mọi người, trong vòng trật tự của thế sanh, đã chắc yên lặng chưa, nếu người đó chưa ý thức được giá trị của nội tâm?

Còn với phương pháp công phu của pháp lý thì khai mở trung tim bộ đầu bước vào điển giới, hòa hợp với cả càn khôn vũ trụ, hòa tan với mọi trạng thái mới thấy, đó là tịnh, đó là sự yên lặng.

Hỏi chứ giá trị của sự yên lặng là gì?

Chấn động lực thanh thoát, hòa hợp, khai triển, nó mới kêu bằng yên lặng. Cho nên tất, tất cả kêu bằng yên lặng.

Ràng buộc nội tâm kêu bằng yên lặng?

Không được, nó phải mở ra hết, hòa hợp hết, mới kêu bằng yên lặng.

Các bạn dòm lên bầu trời, sự yên lặng sẵn có đó, nhưng mà các bạn nghiền ngẫm, các bạn thấy rõ, đó là đang làm gì?

Đang theo đúng chiều hướng, thì nhân gian dòm thấy rằng thanh nhẹ và yên lành. Đó là luật quân bình của chơn điển chuyển theo bánh xe của thiên cơ tiến hóa không ngừng nghỉ. Chứ rồi người thế gian đòi hỏi sự yên lặng nhưng không biết giá trị của yên lặng, đâm ra tranh chấp.

Ở nước ta giữ được yên lặng, tại sao chúng ta lại tranh chấp những người động?

Chúng ta yên lặng, chúng ta là người thanh thoát, sáng suốt nhẹ nhàng, chúng ta nhận thức được mọi trạng thái đều đúng cả, vì mọi trình độ không mua không bán được, mọi trình độ đều làm việc theo khả năng sẵn có, với sự cố gắng của chính nó.

Nếu các bạn là một người tu thanh thoát, ưa thích yên lặng, ưa thích sự thanh tịnh sáng suốt thì các bạn phải hiểu rõ điều này: giá trị của thanh tịnh và sáng suốt. Trước kia những vị đã thành công, như thời Jesus Christ, lịch sử đã để lại cho chúng ta thấy rằng Ngài đã thanh tịnh trong động. Biết bao nhiêu lời kích bác, biết bao nhiêu sự thiếu thốn có thể làm cho tâm Ngài động loạn, biết bao nhiêu sự hung ác có thể gợi tâm huyết của Ngài theo chiều hướng độc ác, nhưng mà Ngài vẫn giữ cái êm lặng trong tâm. Êm lặng đó là êm lặng của Ngài đã có hòa hợp với cả càn khôn vũ trụ, hòa hợp với mọi trạng thái trong tinh thần sáng suốt, chia sẻ cứu độ và bình an, chớ không phải khép mình trong êm lặng và bạo động ở tương lai. Cho nên mọi người hiểu được kinh sách, đọc được lịch sử, thấy được hình ảnh, nhưng mà chưa tìm ra chơn lý đó, còn trong chấp mê, phê phán người, không biết phê phán mình, dòm bên ngoài, không biết dòm bên trong của chính mình, cho nên Jesus Christ đã nói rằng, ánh sáng nơi ta, nơi tâm. Tất cả tạng tâm của các bạn là ánh sáng hiện hữu, có chiếu thấu tới thiên đình, cho nên sự sai lầm của các bạn, sự tăm tối của các bạn đều được ghi chép ở Bề Trên. Cái gì ghi chép sự sáng suốt, đương nhiên hiểu được sự tăm tối, và sự sáng suốt không có chấp sự tăm tối nhưng mà luôn luôn hằng hữu để cứu độ sự tăm tối.

Ngày hôm nay huynh đệ tỷ muội của chúng ta tu, những ngày thuyết trình ấn chứng thì có người nào có nói rằng tôi không sai không? Từ sự sai lầm, từ sự tăm tối và đi tới chỗ sáng suốt để trình bày một cách rõ rệt từ giai đoạn một. Nếu các bạn thật thà, không có giam hãm tâm thức, chúng ta mở ra trước mặt mọi người, mà mọi người là ai? Mọi người là một khối tâm linh, một lượng lượng sáng suốt, một luồng hào quang để chứng giám hành động của chúng ta và là ân độ cho tâm linh chúng ta tiến hóa. Tại sao sự hiện diện của chúng ta lại che giấu? Cho nên mọi người được lên trình bày ấn chứng, ban đầu muốn che giấu một hai việc, nhưng rốt cuộc rồi cũng khai thật. Để chi? Để đóng góp, để lót đường cho những người kế tiếp, để cho họ thấy rằng sự thành thật là sự giải thoát. Phải thành thật chứ không có vá víu cái chuyện của người khác. Không có thấy hình của Chúa thanh tịnh, không thấy hình của Phật thanh tịnh, mà khen tặng sự thanh tịnh đó, nhưng mà không biết làm sao đi đến thanh tịnh.

Cho nên chúng ta đã tìm ra một cái pháp, phải làm sao để đến thanh tịnh mà thanh tịnh trong siêu thoát, thanh tịnh trong làm việc, thanh tịnh trong sự vô cùng cởi mở; cho nên chúng ta mới tìm hiểu cái cơ thể này, thể xác này rờ mó được, nhưng mà tâm linh không rờ mó được. Đó là cái hồn đang quản lý cái xác, chứ không phải xác quản lý cái hồn.

Người đòi hỏi thanh tịnh không hiểu thanh tịnh, lại dụng xác làm chủ hồn.

Mà người tự hành thanh tịnh mà hòa ái tương thân với mọi nơi mọi giới, thì người làm hoàn toàn là chủ cái xác, ở chỗ nào người cũng phát triển, ở chỗ nào người cũng đem sự vui đẹp, thanh sạch, ổn định qua từ cử động một, để ảnh hưởng chúng sanh.

Cho nên nhiều người chưa hiểu Vô Vi mà chính họ đã sống trong Vô Vi, trong không mà có, nhưng mà họ cũng chưa hiểu được giá trị đó.

Tại sao mọi người đương nhiên thức tâm mà bước lên thềm quỳ lạy? Tại sao? Có ai rủ ren không? Có ai bắt buộc không?

Cho nên mắt phàm không thấy phần hồn thức giác, phần hồn đã thấy tội trạng của chính mình, vì sao mới có tội trạng? Vì tôi đã vun bồi tự ái bất chánh mà ngày hôm nay, tôi thật thà quỳ lạy và tôi buông bỏ dẹp tắt sự tự ái để tôi tự trở về với sự thanh thoát. Một chuyện lợi ích cho chính cá nhân của phần hồn, phần hồn đó thức tâm và tự động đến quỳ lạy rồi dẹp bỏ tự ái, dẹp bỏ sự trần trược của nội tâm để trở về với sự thanh nhẹ và xây dựng hạnh hy sinh ở tương lai.

Người quỳ lạy không phải là người yếu hèn, mà để chứng minh cho có thiêng liêng, có Bề Trên ban chiếu, tự động người mới đến quỳ lạy chứ không ai ràng buộc. Vô vi tu hành, tâm thức bình đẳng với nhau, không ai lớn hơn ai, không vì sự lớn mạnh đó mà buộc họ phải quỳ lạy, nhưng mà tự động sự thức tâm của họ, họ bằng lòng tự xây dựng cho họ càng ngày càng tốt hơn, tự dẹp bỏ tánh hư tật xấu để khai triển tâm linh cởi mở. Không phải quỳ lạy được cứu độ nhưng mà quỳ lạy để xóa bỏ những cái gì tăm tối của chính họ. Nếu vào chùa, vào nhà thờ còn hình ảnh để mọi người tôn kính, nhớ trong giây phút đó, còn vô vi tự động khai triển trong nội thức. Nhà thờ trong tâm, chùa chiền trong tâm, hình ảnh chư Phật trong tâm, hình ảnh Chúa trong tâm, phải cố gắng lập lại trật tự thanh nhẹ để chứa đựng. Phần sáng suốt đó thường trực tả sống (1) với mọi sự sáng suốt của Bề Trên ân chiếu.

Nếu chúng ta không làm, lập lại trật tự thì không có chỗ chứa, chứa sự thanh nhẹ; động một chút là nó thăng, bay mất. Mà nếu chúng ta đập bể cái vách tường tự ái, bỏ nó đi, thì sự thanh sạch, thoáng khí, ra vô dễ dãi trong tâm thức của chúng ta, thì lúc đó mặc sức đón nhận chân lý vinh quang sẽ về với tâm thức hùng mạnh, từ bi bác ái, với cặp mắt sáng choang, vui vẻ, đã tự gặt hái được sự ân độ của Bề Trên. Cho nên phần sáng suốt thanh tịnh, mạnh mẽ, luôn luôn chiếu độ cho phần tăm tối. Những phần thanh thoát cao siêu không chấp những người lầm đường lạc lối nhưng mà cố gắng tìm những tia sáng để chiếu ban cho những người lầm đường lạc lối tự trở về với ánh sáng sẵn có của chính họ.

Cho nên qua một ngày học hỏi tràn đầy chân lý nhưng mà hành giả còn thiếu thanh tịnh chưa thấy rõ.

Cho nên chúng ta có những cuộc chung thiền để so sánh, khi chúng ta ở nhà thiền thế nào, đến đây thiền thế nào. Đến đây, qua những âm thanh, qua những sự hiểu biết, tìm hiểu và nghe những âm thanh giảng giải, chúng ta cảm thấy tâm hồn chúng ta đi đến đâu. Chúng ta có cơ duyên được dự được thính, nghe thẳng vô phần hồn để học hỏi chớ không phải làm chuyện bề ngoài và không phân rõ rệt hai chiều, mặt như trái, rất rõ rệt. Hình ảnh đó, tâm thức kia, hình ảnh đó đã tiêu tan không còn thể xác, còn tâm hồn sống động kia luôn luôn trường tồn lưu luyến với những tâm hồn thanh sạch.

Cho nên những người đi trước, những vị đã thành công đã cho chúng ta thấy rằng, mọi người đều mang một thể xác cấu trúc bởi siêu nhiên mà có, nhưng ngày hôm nay, Người đã thực hành và đã hưởng được hồng ân của Thượng Đế, thấy rõ con đường đi mà hy sinh phân tách cho mọi người hiểu, một con đường sáng suốt thực hành tự tu tự tiến thì mới đem lại niềm tin cho hành giả, và chính hành giả thấy rõ cái cuộc hành hương cần phải đi. Chúng ta không phải là con người ở thế gian này đời đời, nhưng mà đây là một khóa thi, một trường học, chúng ta phải học rồi phải đi thi.

Trong hai ngày Đại Hội, không nhiều thì ít, chúng ta cũng đã nếm được một phần của chân lý, thấy rõ ta, ta đã trì trệ, ta là lười biếng, ta đã đặt nhiều lời hứa nhưng mà hành chẳng có bao nhiêu. Chúng ta nguyện với trời đất sửa tâm sửa tánh, giữ lấy sự thanh tịnh và sáng suốt nhưng rồi cũng không chịu nổi với sự tiếp động của ngoại lai, cho nên đem lại sự phiền muộn cho nội tâm, rồi từ đó chúng ta mới cảm thấy rằng, thanh tịnh và sáng suốt là quý giá vô cùng.

Đặt niềm tin, dụng ý niệm, xem kinh sách để tìm một lối thoát cho chính mình.

Ngày hôm nay nhân gian tràn đầy sách vở, tràn đầy chân lý, nhưng mà học có một chữ KHÔNG mà thôi. Tất cả nghìn xưa để lại tới ngày hôm nay là đã chứng minh cho chúng ta rõ, chúng ta đến đây với hai bàn tay không rồi sẽ trở về với hai bàn tay không, chúng ta đã học có chữ KHÔNG mà thôi.

Nhưng mà làm sao thoát khỏi được chữ KHÔNG luôn luôn ở trong tranh chấp?

Kẻ lười biếng không muốn làm nhưng mà được, kẻ siêng năng thì phải chịu đụng chạm nhiều rồi tự quán thông. Người tu trong thực hành thì vô cùng siêng năng và vô cùng thấy rõ sự sai lầm của chính ta, nhiên hậu chúng ta mới được tiến. Càng ngày càng sáng suốt, càng quân bình, càng thấy rõ giá trị của tình thương và đạo đức. Có nhiều người rất giàu có, ý thức được con đường lối tu học là đời đời bất diệt, người thấy cái của của ngài không có giá trị, mà luôn bước vào tâm để xây dựng một số của cải vô cùng thanh thoát bất diệt, đó là tâm điểm.

Các bạn có âm thinh đang nói đây, có phải cộng với kim mộc thủy hỏa thổ trong ngũ tạng của các bạn đi chuyển, tùy theo trình độ mà xuất ngôn không?

Cũng lời nói, cũng âm thinh nhưng mà lời nặng và lời nhẹ khác nhau, lời cởi mở thanh thoát và lời kích động khác nhau. Xuất ngôn, nghe qua thì thấy chánh tà rất rõ rệt. Tại sao con người lại có âm thinh, con chim lại ca hát? Để chi? Để thức tâm. Những gì đã làm cho nó có thể có âm thinh? Có phải sự kích động và phản động của ngũ hành chuyển thị, thích chuyển nó mới có âm thinh? Chúng ta mỗi người đều có âm thinh để tự nhắc nhở lấy mình, có ý chí để khai thác chiều sâu trong nội thức.

Hỏi chứ người nào thiếu đâu?

Người đui, người câm cũng còn nguyên ý nguyện rằng như vậy và như vậy. Các giống dân trên thế giới cũng đồng trong một lời giảng dạy, chứ không phải người Á châu giảng dạy như thế này, người Âu châu giảng dạy thế kia. Đồng một thức. Các bạn thấy, những tiếng sấm nổ ở trên trời, hỏi chứ giống dân nào nói rằng không phải sấm sét? Nhưng mà tiếng nói khác nhau thôi, ý có một thôi. Hai chữ sấm sét đó, người Pháp cũng xác nhận là sấm sét, người Việt Nam cũng xác nhận là sấm sét, mà người ở trên rừng chưa biết văn chương cũng xác nhận là sấm sét.

Hỏi, có chung một thức không?

Phân chia bởi màu da, phân chia bởi sự lôi cuốn của vật chất ngoại cảnh, kỳ thị bởi sự tăm tối của mỗi cá nhân. Những nước văn minh đã điêu luyện rất nhiều qua những cơn thử thách, ngày nay mới có những cơ đồ tốt đẹp và đã hưởng ứng thực hiện tình thương và đạo đức, cứu những nhân dân đau khổ, đi con đường của Chúa đã và đang đi, hạnh hi sinh tràn đầy, đưa tay rước đón những người đau khổ. Đó mới là một phần của hạnh tu, còn nếu các bạn tu về thanh thoát chơn điển sẵn có hòa hợp với bầu trời càn khôn vũ trụ, thì sự giàu có lớn mạnh đó hằng cứu rỗi mọi nơi mọi giới mà không có thể hiện bằng vật chất, nhưng mà nó thể hiện bằng tâm thức.

Lấy gì chứng minh điều này?

Có nhiều người tin Chúa, quý yêu Chúa, hằng đêm thấy Chúa đến với nội tâm, hằng đêm thấy sự xây dựng cao siêu từ bi bác ái của Chúa đã đem lại sự thanh tịnh của tâm hồn. Những người tin Phật, thấy Phật. Niềm tin là quan trọng xây dựng lại trật tự của chính mình. Từ đó chúng ta mới có chổ suy đoán những gì ta quý yêu, càng được rước đón sự thanh nhẹ, sự thanh cao, lúc đó các bạn thấy sự dũng mãnh tiến hóa là vô cùng, sự từ bi bác ái là quan trọng, tha thứ thương yêu là quan trọng.

Xã hội hiện tại, sự liên hệ chúng ta thấy, sinh hoạt hàng ngày do sự đoàn kết của quần sanh. Nếu mà quần sanh không đoàn kết thì xã hội không tốt, mọi người phải giữ trật tự, thì xã hội đó mới có cái cảnh yên lặng tốt lành. Và trước hết, sự trật tự trong tâm mới là trật tự thanh tịnh, tâm các bạn không trật tự không bao giờ đem lại trật tự ở bên ngoài. Không chấp nhận là bậy, nhưng mà trình độ, cho nên ở thế gian đã biểu hiện vật chất cho các bạn thấy, có máy hai thì, ba thì, bốn thì, âm thinh của nó xuất phát khác nhau, nhưng mà nó vẫn làm việc theo phận sự của chính nó, nó vẫn hữu ích cho quần sanh, xã hội. Tiếng ồn kia có giá trị của nó, lời thanh tịnh này có giá trị riêng biệt của nó, cho nên mỗi mỗi đều làm việc như vậy bánh xe tiến hóa thiên cơ nó mới tiến hóa được. Cho nên trong chiếc xe của các bạn, có những con écrous lớn và con écrous nhỏ, con ốc lớn và con ốc nhỏ khác nhau, nhưng mà việc làm cũng như nhau, mỗi phần trách nhiệm một chỗ. Khi chúng ta ý thức điều này thì chúng ta không có kỳ thị giữa giống dân và giống dân. Ngày hôm nay văn minh cho chúng ta thấy, mỗi xứ, mỗi tỉnh, mỗi nơi sản xuất một thứ, một mùi vị khác nhau, một sự tập quán khác nhau, nhưng mà cộng lại cũng là mỗi người một việc như nhau, một trách nhiệm phát triển như nhau. Càng ngày chiến tranh càng bộc khởi, sự tranh chấp càng ngày càng lớn rộng, rồi đây mới chán ngán cái trường đời, mới thấy sự giết chóc là không có giá trị.

Tôn giáo ban đầu xây dựng rất tốt, nhưng sau này rồi lại điên loạn chống nhau. Lịch sử đã cho chúng ta thấy, tôn giáo cũng có giết nhau.

Tại sao nói phần hồn giải thoát lại giết nhau vì sự tranh chấp?

Cho nên một cái hướng hạ và hướng thượng khác nhau. Ban đầu hướng thượng mà không thực hành thực chất của mình để trở về với thanh cao đời đời thì một ngày nào đó sẽ bước vào sự tranh chấp hướng hạ và giết chóc lẫn nhau. Chiến tranh tôn giáo có, chiến tranh vật chất có, chúng ta là người đã học lịch sử đã thấy rõ rồi. Bao nhiêu lần điêu luyện tâm hồn nhưng mà cái chết rất đau khổ. Ngày hôm nay, mọi người chúng ta đây, mắt mũi tay miệng ngũ tạng như nhau để cho những phần hồn được ngự. Nhiều người không tu bất cứ một đạo nào, nhưng mà nằm đêm thấy chính ta đã dự qua cuộc chiến thế kỷ mấy, thấy ta đã làm những điều bất chánh ở lúc nào, nhiều người đã nhận thức ra, mới thấy rằng cuộc luân hồi có, không nên chối cải cuộc luân hồi. Làm nhẹ hưởng nhẹ, làm nặng hưởng nặng, có định luật thưởng phạt rõ rệt.

Giữa cảnh vợ chồng gia cang biết thương yêu xây dựng thì thấy lúc nào cũng cởi mở, không đem lại buồn phiền.

Nhưng mà có một ngày nào đó, "Dòm mặt vợ tôi, tôi hết yêu. Dòm mặt chồng tôi, tôi ghét"; tại sao?

Nó hết cái duyên rồi, nó hết thời kỳ học hỏi, nó phải chuyển biến qua một cái khác để cho nó thức tâm và xây dựng hùng mạnh hơn trong thanh tịnh và sáng suốt.

Rốt cuộc cũng phải tha thứ.

Các bạn đang ngồi đây, có người đã phản loạn đối với gia đình và có người hết sức quý yêu gia đình, có người đã buồn phiền vợ con rất nhiều nhưng mà không thấy rõ tự tánh của chính mình, chính ta đã gieo rắc, chính ta đã làm cho gia cang chúng ta bất ổn. Trước kia chúng ta quý yêu, giành cho kỳ được, ngày nay cơ duyên phản loạn để cho ta có cơ hội thức tâm, chúng ta lại chán chường cảnh gia cang, chúng ta muốn vứt bỏ, muốn rời khỏi, muốn ra đi.

Đi đâu các bạn?

Nghiệp các bạn chưa trả, duyên các bạn chưa hoàn tất, thì sự trói buộc đó vẫn còn, không thế nào các bạn bỏ được vì chúng ta sống trong một nhịp thở như nhau, hít vô và thở ra, nhịp thở của Thượng Đế, của Chúa đã ân ban cho chúng ta. Cả càn khôn vũ trụ, cầm thú cũng đồng hưởng như ta, có tứ quan ngũ tạng như ta không có xa vời, huynh đệ tỉ muội trong cơ tiến hóa đã và đang đi. Cọng cỏ, cọng rau, hoa quả cũng đang phục vụ trong cơ tiến hóa. Chúng ta càng thấy sự siêu diệu của Thượng Đế và việc làm của Ngài tràn đầy khắp các nơi, không dị biệt, hang cùng nẽo hốc đều có sự hiện diện của Ngài.

Các bạn thanh tịnh, một cử một động của bạn là của Ngài; luôn luôn bàng bạc trong tâm thức các bạn, nên đi tới hay là thụt lùi, làm sao xây dựng cái tâm hồn được thanh thoát?

Cho nên, trong giờ thiền định, các bạn đã buông bỏ tất cả những chuyện đời và các bạn lại càng thấy rõ hơn bàn tay quý yêu của Thượng Đế đang ôm ấp các bạn, ra vào trong nội tâm nội tạng của các bạn, đưa Thanh Khí Điển dìu tiến tâm linh các bạn, các bạn được lâng lâng đi lên trong khi các bạn đang nằm, cũng như các bạn đã có một giấc ngủ triền miên ổn định bên một người cha hiền, một người mẹ hiền đang nâng niu tâm hồn các bạn từ lúc các bạn ra đời cũng được nâng niu, tới ngày hôm nay tuy lìa cha mẹ, nhưng mà xã hội vẫn ôm lấy bạn, vẫn nâng niu các bạn, vẫn cung cấp cho các bạn có áo bận, có sự ấm no hàng ngày, sự dìu tiến của chúng sanh, hạnh hi sinh vô cùng của chúng sanh đã đem lại cứu độ các bạn.

Khi chúng ta thanh tịnh, chúng ta thấy quý yêu cái vườn hạnh của Thượng Đế đã biểu hiện qua chúng sanh. Muôn loài vạn vật xuất hiện trong tâm chúng ta cũng như ở trước mắt cũng có, đã giúp chúng ta, dìu tiến chúng ta, cảnh đơn giản cũng như cảnh trừu tượng trong tâm thức của chúng ta luôn luôn luân phiên hiện, không ngừng nghỉ đánh thức tâm hồn cao siêu sẵn có của chính chúng ta.

Cho nên, ngày hôm nay chúng ta đã trở về đây, chung thiền trong tình thương huynh đệ thương yêu, ôm lấy nhau trong tâm thức, ôm lấy nhau và không bao giờ bỏ nhau, quý yêu, quý yêu. Mỗi người có một việc làm, mỗi người có một duyên nghiệp học hỏi, kẻ được ngoài (2), người toàn thiện, cũng trên chu trình trở về với Nguồn Cội, học rồi phải tiến, tiến rồi phải học.

Cho nên những giây phút thiêng liêng mà chúng ta được hưởng, Bề Trên ân độ và sẵn sàng cứu độ trong ba ngày Đại Hội. Nếu mọi người mở tâm thanh nhẹ, buông bỏ sự tranh chấp thì sẽ nhận được món quà quý của Thượng Đế trong ba ngày Đại Hội.

Chúng ta rời gia đình động loạn tới sanh hoạt với huynh đệ tỉ muội, chung vui một đường lối khai tâm mở trí để trở về chữa bệnh và trị bệnh cho chính ta. Có một sự thanh tịnh và sáng suốt là một đại y sĩ trong nội tâm.

Cho nên các bạn đến đây chung vui với chúng tôi, có kẻ chưa biết tu, có người chưa biết tu muốn nghe thử đám này nói gì?

Nhưng mà kỳ thật, một thời gian, những bạn ấy bỏ sự động loạn trong nội tâm rồi, bạn đó cũng phải đi một con đường như chúng ta đã và đang đi, vì con đường cứu cánh cuối cùng là thanh tịnh và sáng suốt, tha thứ và thương yêu, thì kêu bằng, tay tình thương sẽ nối dài.

Lúc đó chúng ta mới thấy giá trị Chúa hiện tại ở thế gian, Ngài đã và đang sống trong tâm hồn của người đạt tới sự thanh thoát. Thượng Đế trong ta, chư Phật, chư tiên thanh thoát trong ta, những sự quý báu vô cùng ấy luôn luôn hằng hữu trong tâm thức của chúng ta.

Giữ lấy phần thanh tịnh để tận hưởng những gì cao siêu do Bề Trên bảo trợ.

Thành thật cám ơn sự hiện diện của các bạn ngày hôm nay.

[19840701L6]

------------------

(1) [Track 2, phút 5:00]

(2) Nghe không rõ [Track 3, phút 11:25]


----
vovilibrary.net >>refresh...