ĐHVV Kỳ 3 - CHUNG THIỀN: ĐỘNG TỊNH THANH THOÁT

Juilly, Ngày 1 tháng 7 năm 1984

Thưa các bạn,

Hôm nay là ngày chung thiền của tất cả huynh đệ tỷ muội khắp các nơi đã về đây, và cùng với mọi phát triển tâm linh của các địa phương ở các nơi, hướng thượng trong giờ phút thiêng liêng chung thiền, giải tỏa những sự phiền muộn sái quấy của nội tâm. Chúng ta đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu, thực hành thanh tịnh và sáng suốt. Trước kia, chúng ta không có cơ hội chung thiền một lượt mấy trăm người, ngày hôm nay trong căn phòng nhỏ, hội tụ trên bốn trăm tâm linh, cộng với những tâm linh của khắp các nơi hướng về đây, trong giây phút thiêng liêng cùng tu cùng tiến. Sức mạnh thanh nhẹ từ bi bác ái được cởi mở, từ tâm lẫn thân của mọi hành giả, buông bỏ thế sự, buông bỏ sự tranh chấp si mê động loạn tại thế, hướng về sự thanh thoát cởi mở, khai triển vô cùng.

Chúng ta giáng lâm xuống thế gian trong nhiều kiếp kích động và phản động luân hồi. Ngày hôm nay thức giác trong một ý niệm tự tu tự tiến. Sau những cơn thực hành tại gia, tâm linh được phát triển. Sau những sự kích động và phản động của hoàn cảnh cũng đưa lại sự thức tâm cho mọi người. Ngày hôm nay quyết tâm trở về đây để chung hội, mong tương ngộ được một sự thanh nhẹ, sáng suốt của Bề Trên hòa hợp với ý chí vô cùng thăng hoa tự tu tự tiến của mỗi cá nhân. Ngày vui của đại lễ, huynh đệ tỷ muội khắp năm châu đồng thiền, đồng tưởng niệm hướng về trung tâm sinh lực càn khôn vũ trụ, để giải tỏa tất cả sự trược ô trong nội tâm, nội tạng của mỗi cá nhân.

Chúng ta chung thiền trong một bầu điển quang của càn khôn vũ trụ hòa hợp với các tâm linh hiện tại, mong cầu xin cho các nơi nhân loại được chóng trở về với tâm thức thái bình. Tránh sự tranh chấp vô lý, mà để đưa tới sự sáng suốt đời đời bất diệt. Chấp nhận sự học hỏi, chấp nhận hoàn cảnh sẵn có. Thực hành trong chu trình tiến hóa, nhẫn hòa để khai mở tâm linh sẵn có của chính mọi cá nhân. Vui trong thanh tịnh mới thật là vui! Ngày hôm nay các bạn về đây nhắm mắt tu thiền trong nơi thanh thoát. Một ngôi nhà thờ với một lối kiến trúc xa xưa, ngày hôm nay chúng ta được Thượng Đế ban ơn cho chúng ta đồng ngự một nơi, để hướng về sự thanh thoát của tâm linh. Vậy ai đã cho? Ai đã làm? Chúng ta được hưởng. Những người đi trước đã đầy hạnh hy sinh, xây dựng tình thương và đạo đức, mới lưu lại cho chúng ta ngày hôm nay. Đại đa số chúng ta là người tị nạn đến đây, do ai đã thực hiện tình thương và đạo đức? Do một chế độ tự do tốt đẹp, như xứ Pháp, mọi người chúng ta phải đồng thanh tưởng niệm và cảm ơn nhân dân Pháp đã cho chúng ta có cơ hội tu học trong thanh khí tự do phát triển. Ngôi nhà thờ kiến trúc xa xưa này, đã đánh thức chúng ta và cho chúng ta thấy rằng sức mạnh của từ bi là quan trọng. Sự từ bi cứu độ chúng sanh. Chúng sanh mới nguyện niệm và đóng góp thành nhà thờ. Đây là một nhà của chung nhân loại. Ngày hôm nay chúng ta được tham dự và thực hiện môn phái Pháp Lý Vô Vi, và được chung hưởng sự thanh cao, bất diệt của chúng sanh đã học và đã hành, và lưu lại những kỷ niệm tốt đẹp cho chúng ta, tiếp tục chung hưởng theo chu trình cứu khổ ban vui.

Ngày hôm nay chúng ta đã tu và nguyện tu, phải cương quyết giữ lấy phần thanh nhẹ, hòa hợp với thanh nhẹ, để thăng hoa tới vô cùng, mong được giải thoát. Chớ chúng ta không phải vào đây để thực hiện những sự tranh chấp và gây sự buồn tủi trong nội tâm. Chúng ta đã có sự buồn tủi, chúng ta đã có sự tranh chấp, chúng ta đã có sự tham, sân si. Ngày nay vào đây chúng ta phải mở ra, vì cái đó nó bám trong tâm thức của chúng ta quá lâu, dầy đậm. Bây giờ chúng ta phải tu để cho nó giải mòn lần cái nghiệp của tâm chúng ta. Chúng ta mới mong rằng trị được cái tâm bệnh sẵn có của chính mình. Kẻ vì tiền đau khổ, kẻ vì địa vị đau khổ, kẻ vì sự tranh chấp vô lý đau khổ. Chúng ta đã từng tham dự và chúng ta đã nếm qua những sự thất bại này. Ngày hôm nay chúng ta thực sự ý thức rõ ràng chỉ một con đường giảỉ thoát mới cứu độ chúng ta được.

Cho nên ngày hôm nay huynh đệ tỷ muội của chúng ta về đây, sung sướng tay bắt mặt mừng, cảm động vô cùng. Ơn Trên đã ban cho chúng ta có cơ hội tương ngộ, mới thấy rằng huynh đệ tỷ muội chung một nhà đang sống trong càn khôn vũ trụ. Nhân loại vì sự tranh chấp mà đau khổ! Ngày hôm nay chúng ta một số người, một nhóm nhỏ đã thức tâm, bỏ sự tranh chấp, để trở về với sự cao siêu ân độ của Thượng Đế. Hằng giờ, hằng phút, hằng khắc, chúng ta tận hưởng hạnh phúc này. Hạnh phúc vô cùng thương yêu và xây dựng. Chúng ta tha thứ tất cả những sự sai lầm mà để trở về với sự thanh thản, nhẹ nhàng sẵn có của chính chúng ta. Vui trong niềm tin sẵn có, vui trên cuộc hành hương đầy chông gai mà chúng ta đã tự vượt qua. Mọi người chúng ta chấp nhận tu về Vô Vi, là buông bỏ tất cả những sự trần trược ngu muội ở trước kia, mà lập lại một cơ đồ tâm linh sáng suốt và văn minh hơn.

Cho nên ban đầu bước vào tu phải có sự trở ngại, vì ngoại cảnh kích động và phản động. Rồi cuối cùng cũng phải có cái lực hồi sinh. Ngày nay chúng ta hiểu cái lực hồi sinh là Vô Vi. Chúng ta phải giữ lấy cái Không mà Có ở tương lai. Ngày hôm nay chúng ta thực hiện từ trong không mà sẽ đi tới có, thì rốt cuộc mọi người sẽ nhận rõ chơn tướng của chính mình. Thấy rõ phần hồn là chủ của thể xác, không phải thể xác là chủ phần hồn. Ngày hôm nay ý chí bất khuất của các bạn đã đêm thể xác đến đây đồng dự tham thiền. Hỏi chứ những người không đến đây dự, những người đó thế nào? Vẫn đồng dự cuộc tham thiền thanh tịnh như chúng ta. Nếu những người đó thực thi đúng pháp và bất cứ ở nơi nào trong giờ phút tham thiền cũng là đồng chung hưởng một sự thanh nhẹ sáng suốt như chúng ta. Không có cái trong ước, ngoài mong nữa, nhưng mà sống trong cộng đồng của càn khôn vũ trụ, thương yêu thanh thoát cởi mở. Nhàn hạ chớ không có sự ràng buộc. Nhiều bạn hiện tại muốn đến đây dự Đại Hội nhưng mà tại sao có cuộc cản trở? Số nào đi được, số nào không đi được đều có chừng, mà số nào có trình độ cao tu tại gia cũng vẫn đến đây được. Sự thanh nhẹ cũng gửi đến nơi đại hội, chớ không phải cần bước chân đến đây mới đến đây. Cho nên tất cả sự thanh nhẹ là đều quy nhất. Hiện tại cơ quy nhất bắt đầu lần lượt sẽ xuất hiện và sẽ đưa tâm linh hướng thượng và hiểu rõ: chỉ có một con đường giải thoát mới là giải quyết tất cả mọi sự nan giải tại thế gian. Thế gian đòi hỏi hòa bình, muốn xây dựng cho tốt đẹp nhưng mà không chịu hy sinh sự tranh chấp, thì làm sao có sự tốt đẹp. Ngày hôm nay chúng ta bằng lòng hy sinh tánh hư tật xấu và trở về với mọi sự thanh thoát sẵn có của chính chúng ta, thì cái cơ quy nhất sẽ xuất hiện trong thanh tịnh và sáng suốt.

Mục đích tu học, là dẹp những sự động loạn, trở về với thanh tịnh, chớ không phải tu học tạo nên động loạn và làm mất thanh tịnh. Rất dễ hiểu, xuất ngôn là biết kẻ chơn, người tà. Người được thực hành thanh thoát không bao giờ tranh chấp người khác. Được thực hành thanh thoát lúc nào cũng tinh thần, trong tinh thần xây dựng và cởi mở, và tìm thấy sự sai lầm của chính hành giả, thay vì đổ lỗi cho người khác.

Sự nhầm lẫn ở thế gian tranh chấp giữa tôn giáo và tôn giáo cũng vì sự thiếu sáng suốt mà thôi. Kỳ thật, tha thứ và thương yêu để tìm hiểu, mới thấy con đường tiến hóa của tâm linh. Hiện tại chúng ta cũng gặp nhiều gay cấn trong lúc thực hành. Thượng, trung, hạ tam giới của thể xác này, nó cũng kích động và phản động đã làm cho chúng ta bê trễ cuộc thiền, cuộc tu học, mà hướng về tranh chấp. Nhưng mà không có gì thắng bằng ý chí sẵn có của mọi cá nhân. Ý chí bất khuất và chúng ta thấy rõ rằng con đường về nguồn cội rất rõ rệt, vì ở thế gian không có một người nào có thể cấu trúc chúng ta ra được, ngoài Thiên Ý. Ngày hôm nay chúng ta đã giáng lâm bởi Thiên Ý là học dũng, học hòa để tiến về cảnh thanh thoát đời đời và không tái phạm nữa. Thì ý chí đó là ý chí xây dựng tới vô cùng và sáng suốt. Cho nên ngày hôm nay chúng ta thiền, chúng ta nhắm mắt, hưởng phần thanh nhẹ điển quang để cho tâm hồn chúng ta ăn năn hối cải, và thấy sự sai lầm của chính mình đã hướng ngoại quá nhiều. Càng ngày càng trói buộc tâm linh sẵn có của chúng ta. Tranh chấp, thị phi đủ chuyện, rồi thâu được cái gì? Tạo được sự buồn phiền của nội thức, rồi tự nó đắm chìm mà thôi. Luật rất rõ ràng, luật siêu nhiên thanh thoát, mà người hành giả cố chấp, thì chỉ có đi xuống chứ không có đi lên!

Ngày hôm nay các bạn không nhiều thì ít đã nghe qua lời giảng giải, phân tách trong đường lối thực hành của chính tôi, mà các bạn hướng về đây, rồi đồng hành với tôi và chúng ta đồng hướng thượng, thì quí biết bao, và thanh nhẹ biết bao nhiêu, để cho tâm hồn chúng ta càng ngày càng được thăng hoa để có thể trở về nguồn cội. Chúng ta có nguồn gốc. Trước mắt chúng ta các bạn dòm cái cây kia, nó cũng có thân cây, có nhành cây, nó cũng có cái gốc rễ. Thì chúng ta phải truy tầm chơn lý gốc rễ của chính chúng ta là nguồn cội thanh thoát Không phải ô trược là nguồn gốc của chúng ta. Cho nên người đời bị ràng buộc bởi tứ quan ngũ tạng, là hướng ngoại, càng ngày càng tăm tối, càng bị sự tranh chấp, càng gia tăng, làm cho tâm hồn nặng trược, thiền không được, ngủ không yên, ăn không ngon! Tại sao? Tại sao tôi có một cơ tạng như mọi người mà tôi lại bị những cái bệnh đó? Đó là cái tâm bệnh. Mà muốn giải quyết tâm bệnh thì phải có hạnh hy sinh tánh hư, tật xấu mới giải quyết được tâm bệnh. Cho nên chúng ta phải dùng hy sinh cao độ. Chúng ta đã có pháp làm cho ổn định thần kinh, ngũ tạng, tâm lẫn thân. Trì niệm nguyên lý Nam Mô A Di Đà Phật để cho được sớm trở về với trật tự căn bản của Tiểu Thiên Địa này, nhiên hậu mới thoát phàm hướng thượng, hòa thanh tương ứng mới đi tới vô cùng sáng suốt.

Con đường đi giai đoạn đầu thực hành không chịu thực hành, đòi giai đoạn chót, không thể được. Phương pháp Thiền là đã đốt giai đoạn rồi. Các bạn phải trì cái chí, tin nơi khả năng các bạn tự lập lại trật tự thanh thoát đó, nhiên hậu các bạn mới tận hưởng những sự sáng suốt của Bề Trên. Càng ngày càng tu thì chúng ta thấy rằng càng được tiến tới. Bước đường đi dài, nhưng mà chúng ta đã bước được, thì không còn dài nữa. Các bạn đã bước được một ly một tấc, thì một dặm nó không khó khăn. Đã có sự phát triển đi tới, thì phải đi tới nữa, không nên chán nản giữa đường, mà tự kéo ta trở lại sự tăm tối ở trước kia. Với tình đời, với gia cang, chúng ta phải thực thi cho kỳ được, một ý niệm tha thứ và thương yêu. Đối phương có chấp nhất chúng ta, chúng ta thấy rõ bệnh của đối phương và cầu xin cho đối phương sớm thức giác, ăn năn, hối cải để trở về với chính họ. Ở thế gian sợ mất của, không có cơm ăn, kỳ thật nếu các bạn mất tâm thì các bạn diệt luôn cái xác nữa. Mà tâm các bạn càng ngày càng sáng suốt, của do đâu mà đến? Do tâm mà đến. Mà tâm các bạn thanh nhẹ, cao siêu, từ bi, cởi mở, các bạn làm gì có sự đói nữa? Các bạn chỉ biết chia sớt những cái gì sẵn có của các bạn cho thiên hạ, hỏi thiên hạ quên các bạn sao? Một cơ hội để xây dựng cơ đồ tâm linh tốt đẹp cho mọi người, là ta, là cái xác phàm này, là tâm lẫn thân này. Mà tâm lẫn thân này chấp nhận cái hoàn cảnh hiện hữu, và thực hành cho kỳ được đến trở về nguồn cội ảnh hưởng biết bao nhiêu tâm linh. Biết bao nhiêu cõi tại thế gian, kể cả càn khôn vũ trụ. Hỏi việc làm của các bạn nhỏ hay là lớn? Nếu các bạn thanh tịnh, sáng suốt, các bạn mới suy gẫm: lớn vô cùng!

Những vị đã thành công trước kia mọi người chê bai, như đấng Jesus Christ, Đức Thích Ca cũng vậy. Bao nhiêu sự chê bai, pha dèm, phá quấy nhưng mà Ngài cũng vẫn giữ một tâm thanh thịnh, giải thoát. Ngày hôm nay Ngài đã làm được đại sự và đại sự càng ngày càng bành trướng trong sự thanh thoát, nhẹ nhõm, mà chúng ta còn ở trong sự tranh chấp mê muội, tưởng của cải là trên hết, tưởng thế lực là trên hết, nhưng mà kỳ thật là không phải. Ngày hôm nay chúng ta thấy huynh đệ tỷ muội chúng ta đâu có dùng thế lực, đâu có đòi hỏi tiền bạc, đặt vấn đề gì đâu? Mà do sự phát tâm của các bạn thì không bao giờ các bạn kể về tiền bạc, mà khinh thường tiền bạc, đó là phương tiện. Do đâu tạo ra tiền bạc? Do tâm của các bạn. Tâm các bạn học nhẫn, học hòa nó mới có cơ hội phát triển về bất cứ ngành nghề nào tại thế. Trong sự thanh nhẹ các bạn mới có đồng tiền; mà đồng tiền các bạn quí trọng đồng tiền, và quên đi nguồn cội, quên đi sự sáng suốt đời đời của các bạn, thì chúng ta không có ngày hội tụ tại nơi đây. Chúng ta biết, chúng ta nhớ, chúng ta thương yêu Đấng Cha Trời. Chúng ta từ đâu đến, chúng ta ý thức rồi! Chúng ta hiểu, chúng ta mới tìm nguyên năng trong cái Tiểu Thiên Địa này. Có Hồn có Vía, có Lục Căn Lục Trần, có từng lớp Thượng-Trung-Hạ. Sau giờ tham thiền thanh tịnh chúng ta rằng, thì khi mà chúng ta thấy rõ Tiểu Thiên Địa này thì Cơ Quy Nhất mới về với chúng ta, Thượng -Trung- Hạ quy nhất nơi trung tâm bộ đầu. Chúng ta không còn sử dụng phàm tâm, mà dùng cái tâm hòa hợp với cả càn khôn vũ trụ, là tâm từ bi bác ái cứu độ, tại sao ở nơi đó lại bác ái cứu độ? Vì hòa hợp với cả càn khôn vũ trụ, thì càn khôn vũ trụ luôn luôn sáng suốt mới chiếu ban cho mọi trạng thái, chứ không bao giờ đi cướp giật mọi trạng thái, đó mới là từ bi. Mà muốn đạt tới giai đoạn đó, phải làm thế nào? Phải thực hiện Tam Giới Quy Nhất. Thượng-Trung-Hạ phải quy nhất, nhiên hậu chúng ta mới tận hưởng nguyên lai bổn tánh sẵn có của chính chúng ta.

Các bạn đang làm chủ cái tiểu thiên địa này, mà không ý thức bên trong nội tâm nội tạng của chính chúng ta, thì một nghìn năm tu học các bạn cũng là người bơ vơ, bị trói buộc bởi ngoại cảnh, tiền bạc, thế lực. Mà nếu các bạn trở về với chính các bạn thì các bạn mới rõ sự thanh nhẹ, sáng suốt đời đời đang chiếu cố, đang ban cho các bạn hơi thở, đang ban cho các bạn tình thương, đang ban cho các bạn quyền tối hậu là thanh tịnh và sáng suốt. Quyền đó là quyền của bạn, chứ không phải quyền của người khác. Cái quyền mà lập lại trật tự trở về thanh tịnh và sáng suốt đó là quyền của các bạn. Vị phật đã tận hưởng quyền của Ngài, xây dựng trở về với thanh tịnh và sáng suốt. Ngày nay chúng ta có quyền đó không? Chắc hẳn là các bạn nói rằng tôi có. Nếu tôi làm, nếu tôi thực hành, nếu tôi làm đúng thì tôi có. Quyền đó là quyền của chính tôi, không phải một ai. Nếu mà các bạn biết sử dụng cái quyền đó, thì các bạn mới thấy rõ chân tướng của mình. Nguyên lai của các bạn là một điểm Linh Quang vô cùng sáng suốt thanh tịnh và cởi mở. Cho nên Nguyên Điển đó là điển của đấng Cha Trời. Phân ly từ đấng Cha Trời xuống làm con người, Tiểu Hồn phải quy trở về Đại Hồn, mới giải được cái nghiệp trần.

Cho nên các bạn thanh tịnh đi, tham thiền rồi, các bạn mới thấy rõ cái điểm sai lầm của chính mình. Tại sao làm tôi động loạn, làm cho tôi sợ sệt, làm cho tôi yếu hèn. Thử xem các bạn chỉ có hai tay, hai chân để đi, mà các bạn bị hai tay hai chân bị người ta kéo rồi các bạn đâu còn lực lượng nữa. Hướng ngoại thì bị người ta kéo, còn hướng nội thì mình tự tiến. Thấy rõ ràng. Tâm ý của các bạn hướng ngoại thì bị ngoại cảnh lôi cuốn, bị tiền tài lôi cuốn, bị tình dục lôi cuốn, rồi tạo cái khổ tâm, đó là nghiệp! Nghiệp càng ngày càng dày, tâm càng ngày càng tối. Nghiệp càng ngày càng mỏng, tâm càng ngày càng sáng suốt. Cho nên lấy chút đỉnh để chứng nghiệm: Trước kia chúng ta ở Việt Nam có địa vị, có tiền tài. Ngày nay chúng ta không có địa vị, không có tiền tài, hỏi chứ cái nào nhẹ hơn? Trước kia chỉ dùng quyền thế và không làm gì cho ta, nhưng mà chỉ hạ lệnh cho người khác làm, vì đồng tiền. Rồi ngày hôm nay chúng ta không có tiền, chúng ta tự làm thì chúng ta thấy có dũng chí, biết cách tự sửa mình, biết cách tiến hóa, biết cách tự đạt lấy sự thanh nhẹ.

Cho nên cái con đường đi, chúng ta đã đi và chúng ta đang, nên tự đi. Cho nên hiện tại các bạn tu là các bạn đã tự đi rồi. Đi vào trong, để lặp lại trật tự, chứ không có đi ra ngoài nữa, để rêu rao khoe khoang mà không thực hành. Sự nghiêm chỉnh, là trật tự. Mà nếu các bạn lặp lại trật tự cho chính bạn luôn luôn sự sống của các bạn, luôn luôn nghiêm chỉnh, đàng hoàng, như tình thương và đạo đức của Thượng Đế, của nhân quần. luôn luôn, luôn luôn cởi mở và cứu rỗi.

Cho nên mỗi ngày chúng ta mỗi tu, mỗi tiến, mỗi thanh nhẹ. Trừ khi những người mang tiếng Vô Vi mà không có thực hiện, chỉ làm chút rồi bỏ, vì chán, chê! Đó, thì các bạn thấy rằng trên đường đi mà các bạn không tự đi, thì ai đi cho các bạn? Cho nên các bạn phải tự đi, thì các bạn mới gặt hái được kết quả. Và các bạn cứ chờ người ta dắt các bạn đi, mà các bạn cũng không đi nữa, thì làm sao các bạn đến mức?

Cho nên ngày hôm nay chúng ta về đây, nhưng mà tâm chúng ta không phải là về cái nhà thờ này, không phải về mảnh đất này. Chúng ta muốn về Nguồn Cội, chúng ta muốn giải thoát, bất cứ giá nào. Cuộc đời chúng ta đã trải qua sự đau khổ buồn tủi, đã trả giá rất đắt! Ngày hôm nay chúng ta đã nhận được một tia sáng để giải thoát, thì chúng ta tiếp tục trả giá mắc hơn nữa, để chúng ta đi, bất cứ giá nào. Khổ hạnh, bằng cách nào chúng ta cũng chấp nhận. Càng khổ hạnh, càng được thăng hoa, càng khổ hạnh, càng sáng suốt, càng khổ hạnh, càng nhẫn hòa. Đó, mới thấu đáo được nguyên năng trong nội thức của chúng ta là vô cùng.

Cho nên các bạn tu không phải tu như thường được, các bạn tu trong cái lớp tu Vô Vi, là lớp siêu đẳng tự thức, chứ không phải thường tình như mọi người làm cho có lệ. Chúng ta không có làm gì cho có lệ, và chúng ta không ngồi kiểu cho người khác chụp hình, và chúng ta thực hành để khai mở tâm linh và hòa hợp với thanh khí điển của bề trên. Rồi tương lai các bạn mới thấy rõ các bạn tiết kiệm một luồng điển hoang phí từ quá khứ. Nhỏ đến lớn, các bạn chỉ hướng ngoại và xài hư, làm việc không cần thiết và không chịu làm việc cần thiết, đã tiêu hao rất nhiều. Ngày nay các bạn tu khôi phục trở lại và không còn sự tiêu hao nữa. Tư tưởng sáng suốt và có thể ban cho tất cả mọi người, thay vì bị mọi người lôi cuốn. Cho nên cái bản chất tham sân si, nó sẽ diệt lần lần, mòn lần lần và nó sẽ thanh thoát, thanh nhẹ, như các bạn đã ngồi trên tòa sen và xuất ra, đi bất cứ nơi nào các bạn muốn đi. Nó sẵn tất cả những cơ giới tốt đẹp ở bên trong, mà nếu các bạn biết sử dụng, thì nguyên liệu đó biến thành những gì các bạn muốn.

Cho nên chúng ta đã phân tách rõ, có Hồn có Vía. Năm trăm năm, một ngàn năm về trước đã xa nhau, ngày nay chung sống, chưa tương ngộ. Rồi bây giờ chúng ta tu thanh tịnh, thì Hồn Vía tương ngộ. Chúng ta mới thấy rằng, chúng ta không phải là người thế gian. Tiên Đồng, Tiên Nữ giáng lâm xuống thế. Tiên Nữ, Tiên Đồng giáng lâm xuống thế, để học hỏi, sử dụng khả năng sẵn có của chính mình để thăng hoa. Bắt buộc nó như vậy! Làm sao các bạn thấy sự bắt buộc? Mắt, mũi, tai, miệng của các bạn hạn chế, trí óc của các bạn hạn chế. Bạn muốn nhiều lắm mà không được! Phải thực hành! Trình độ thực hành không có, thì không bao giờ làm được. Như ở xã hội của đất Pháp này, các bạn không đủ bằng cấp, không đủ trình độ, không ai mướn. Đó phải bắt buộc không? Còn cái thể xác của các bạn đây cũng là bắt buộc, giới hạn. Hằng ngày chuyển biến trong sự tham sân si hỉ nộ ái ố dục, có phải là giới hạn không? Chỉ có hướng thượng mới là vô giới hạn, mà hướng hạ là giới hạn. Các bạn làm điều ác đi, không ai bắt các bạn, mà rốt cuộc tới lúc già sẽ có những cái bệnh nguy hiểm xảy đến với các bạn! Một lối trừng trị vô cùng tinh vi của Thượng đế!

Các bạn chê bai người khác đi, các bạn mắng rủa, nguyền rủa người khác đi, rồi tới cái giờ lâm chung các bạn, các bạn nghĩ thế nào? Trước mắt các bạn, nhà thương bây giờ tự do, vô thăm đi. Hỏi từ người bệnh, hỏi lý lịch từng người bệnh, coi thử tại sao họ xảy ra cái nạn này? Họ thiếu thành thật với họ, họ không bao giờ lo cho nội tâm, nội tạng của họ. Họ chỉ hướng ngoại trong lề lối tranh chấp vô lý, mà kết quả gặt hái một cái bệnh nan y. Trước hết là cái tâm bệnh, rồi mới đi cái thể bệnh. Cho nên người mang tâm bệnh hay chê bai người khác. Trong một sự việc mà chưa thấu đáo, chưa thấu triệt, chưa quán thông mà chấp nhận làm mình sai, thì nó dồn cục sinh bệnh. Cho nên bệnh do tánh sanh là vậy.

Càng ngày chúng ta càng tu, càng thấy tháo mở được. Càng ngày chúng ta càng tu chúng ta thấy rõ có Bề Trên an bài. Chứ không phải chúng ta an bài. Chúng ta không có khả năng an bài. Chúng ta có khả năng ăn năn hối cải thì có, được thăng hoa. Mà không chịu ăn năn hối cải là tự mình làm cho mình chìm mà thôi! Tạo nghiệp, sanh con đẻ cháu, lo cho đứa này, lo cho đứa nọ, rốt cuộc là bị kéo chìm tàu mà thôi! Chứ kỳ thật, mỗi mỗi đều công nguyên do của nó. Nó giáng lâm xuống thế gian để học chữ dũng, chữ hòa, thì để nó học cho hết rồi nó tiến. Chúng ta mỗi người biết tu, biết thiền rồi chúng ta thấy rõ rằng, chấp nhận học tiến. Vì chúng ta thấy rằng, y học văn minh của ngày hôm nay không thể giữ người lại tại thế. Vậy con người sẽ đi đâu? Ngày hôm nay chúng ta tu tới thanh tịnh rồi chúng ta thấy có đi, có đường đi. Càng thanh tịnh, thì ở dung điểm thanh tịnh hơn. Thanh tịnh là thanh nhẹ. Thanh nhẹ là thanh hoa bị cào ở cõi thanh nhẹ, không phải ở cõi phàm trược nữa. Nói tí thấp thật thấp để nghiêm cứu. Thì các bạn thấy đó, các bạn đâu có phải là phần hồn lưu trú đời đời tại thế đâu. Một thời gian nào rồi cũng phải ra đi.

Cho nên lúc tham thiền chúng ta phải buông bỏ, giữ tâm thanh tịnh, hướng thẳng trung tim bộ đầu, quên được tất cả mọi sự việc càng tốt. Nếu không quên được thì chúng ta phải dung ý niệm nguyên năng của Nam Mô A Di Đà Phật. Tại sao phải dùng ý niệm nguyên năng Nam Mô A Di Đà Phật? Để cho nó quy nhất. Vì trước kia chúng ta đã thâu thập tất cả những sự phức tập, động loạn, hơn thua, giáo dục vạn linh bên trong, hấp thụ trược khí thay vì thanh khí. Tranh chấp là trược khí, mà ngay nay chúng ta trở về thanh khí thì vạn linh trong đó đồng hưởng. Đồng thanh tướng ứng, đồng khí tương cầu là bay bỏng lên, còn làm việc còn sáng suốt hơn xưa. Chúng ta sẽ làm việc cần thiết và không làm việc không cần thiết. Đối với ta cũng như đối với chúng sinh. Mỗi ngày, mỗi tu, mỗi ý thức. Cọng cỏ cũng đang học dũng, học hòa để tiến. Cái cây cũng đang học dũng, học hòa để tiến. Chịu đựng, tứ quý, khắc khe, nhưng mà ý chí bất khuất của một cây thông cũng vượt cao như thường. Thì chúng ta ở đây cũng là chịu đựng, tứ quý, kích động và phản động, mà ý chí của chúng ta bất diệt. Ý thức được chúng ta không phải là người tại thế, thì một ngày nào chúng ta phải trở về với bến giác, tự thức sẵn có của chính chúng ta. Cho nên các bạn đã ý thức rất nhiều, đã hiểu rất nhiều. Cho nên ngày hôm nay có người cũng hiếu kỳ tham dự đến đây, chưa biết thiền, nhưng mà muốn xem xét thế nào. Rồi đây những người đó sẽ ý thức rõ, chúng ta chưa biết lo cho ta.

Ngày hôm nay chúng ta tìm một lối để tự lo, tự thoát, để ý thức rõ định luật Sanh Lão Bệnh Tử rất rõ rệt. Có người lớn tuổi ngồi trước mặt các bạn, có người nhỏ ngồi sau lưng các bạn, đó, nam, phụ, lão, ấu, rồi những người đó sẽ đi đâu? Chúng ta thanh tịnh, tránh được cái chết. Chết rồi đi đâu? Không phải chết là mất. Cho nên chết là mất. Những người hiểu lầm, chết là mất, làm điều sái quấy, rồi tương lai sẽ bị hành hạ vì trình độ hướng hạ. Trình độ chém giết là trình độ hướng hạ. Thì mình sát người, người sát mình, rốt cuộc tới ngày đó, đau thương vô cùng, không lối thoát. Kêu bằng địa ngục. Nó hai loại địa ngục. Địa ngục trần gian cũng có, mà địa ngục chánh thức cõi âm cũng có. Địa Ngục trần gian là các bạn mang khẩu nghiệp, kích bát bạn bè thôi, kỳ thị người thôi. Một ngày nào rồi các bạn sẽ lãnh đủ.

Cho nên chúng ta đã thấy rõ trên mảnh đất Việt Nam nhiều màng để diễn, nhiều tuồng để diễn trên mảnh đất đó. Xâm chiếm đất nước Việt Nam, kỳ thị dân Việt Nam, rốt cuộc phải bị trả quả. Thấy rõ chưa?. Chúng ta đã thấy rồi. Cho nên chúng ta không nên phạm khẩu nghiệp và tranh chấp vô lý. Chúng ta thấy rõ có cơ hội cho chúng ta tu, chứ không phải thắng để ta hưởng. Thắng để tu, để thăng hoa, để cởi mở.

Cho nên mọi người chúng ta phải tự thức cái luật quân bình sẵn có trong nội tâm. Bây giờ các bạn ngồi tham thiền đó là ổn định. Những người tu lâu, họ ổn định đó là họ quân bình, nhắm mắt, thấy rút bộ đầu thanh nhẹ. Họ thấy sống rất thanh thoát, không có dính lúi cái chuyện phàm trần kích động nữa. Họ quán thông, vì họ hiểu được cái sự kích động trình độ yếu hèn, mà sự thanh thoát là trình độ cao siêu. Cho nên họ hướng thượng, để trở về với sự cao siêu, chứ không phải hơn nhường chỗ cho sự cao siêu. Những người khác thành đạt được, là tôi cũng có thể thanh đạt được. Cho nên ý chí đó là vô cùng, nằm ở bên trong. Trong cái huệ tâm của mỗi cá nhơn, không có ai cướp giựt được. Cho nên biết tu, tới giờ phút lâm chung cũng tự cứu được, chớ đâu có nhờ cầu xin, có cứu, không phải vậy. Ý chí của các bạn quan trọng.

Các bạn hành mới có trình độ. Tiến một ly, tiến một tấc, tiến một phân mới là kêu là tiến. Chứ để người ta dẫn tiến, rồi người ta thả trở lùi lại thì cũng trở về cũ, chớ không làm gì được. Các bạn bây giờ nắm tiền trong tay rất nhiều, nhưng rồi một ngày nào đó, rồi cũng phải trả lại mặt đất. Cho nên, nhờ tha lực. Còn người tu này thanh khí điển hoá sanh vạn vật. Các bạn hưởng được thanh khí điển, thì các bạn dồi dào hơn những người có tiền và không biết sử dụng tiền. Cho nên những người tu Vô Vi, không có thật sự nghèo lắm đâu. Họ có mà họ bỏ đi. Họ bỏ cái trần trược bất chánh của họ để mà họ khôi phục lại cái sự thanh nhẹ cao siêu, và đồng tiền của họ mới thấy có giá trị. Việc làm của họ thấy xứng đáng hơn. Cấu trúc, khai triển trong sự cần thiết và không sử dụng trong sự không cần thiết nữa. Cho nên càng ngày, càng cởi mở. Trước kia các bạn nghe kinh không hiểu, nghe lời giảng không minh. Ngày nay các bạn nghe lời giảng các bạn lại tóm tắt, rồi các bạn phê bình lời giảng, thì thấy trình độ các bạn tiến hóa chưa? Các bạn có ý chí thanh thoát, thanh nhẹ, các bạn mới là giải thích được, cái sự tăm tối của đối phương.

Cho nên lắm lúc, tôi cũng thuyết giảng cho các bạn, và nhiều khi tôi cũng chừa lỗ trống ngu muội để các bạn phê phán tôi, để các bạn có cơ hội đồng tham dự với tôi, và chúng ta đồng hành. Nhiều khi nói cũng lẩm cẫm lắm. Trong sự lẩm cẫm đó, mời các bạn tham dự trong sự phê phán, và các bạn đồng đi với chúng tôi. Vì con đường đi chúng ta phải tự đi, và mọi người phải có quyền tham dự. Không phải một trình độ là siêu thoát hơn. Nhiều trình độ mới rõ cái cơ năng siêu thoát tiến hoá của tâm linh.

Cho nên người tu Vô Vi không độc tài được. Độ tài là lộ diện, si mê là lộ diện, tham sân là lộ diện, mà thanh sạch là khác. Cho nên trong khối Vô Vi có nhiều anh em rất thanh sạch, nhường nhịn trong thức đó, chớ không phải người ta thua. Tưởng người ta khờ, chứ không phải khờ. Khôn. Mở trí, mở tâm, tha thứ, thương yêu, cởi mở. Nhiều người trần trược cũng lợi dụng Vô Vi, nhưng mà Vô Vi không bao giờ ghét bỏ. Thương yêu nó, để mong một ngày nào, thức tâm họ, để buông bỏ cục lửa họ đang nắm. Tiền của, thế lực là cục lửa họ đang nắm. Họ đang ôm cục lửa mà họ không hay và họ muốn tạo lửa nó, và một ngày nào đó đốt thân họ, đốt tim họ luôn. Tâm thân sẽ hoại. Còn người Vô Vi tu thoát được tâm thân bất hoại. Cho nên các bạn tu đã có Mâu Ni Châu, đã xuất ra được rồi, thì các bạn mới thấy rõ giá trị của kim thân bất hoại. Tu đi, đi lên đi, đi lên sự thanh thoát. Đổi nhiều chiều, nhiều lửa đốt chúng ta, khai mở tâm chí chúng ta. Sự kích động và phản động ở bên trên sẽ dìu tiến chúng ta càng ngày càng dũng tiến hơn và khai triển hơn.

Cho nên cái con đường tu của Vô Vi là của mọi cá nhân. Hít thở của các bạn có, là các bạn có Vô Vi. Hít thở được là các bạn sẽ có cơ hội để tìm hiểu sự thanh tịnh để cở mở tâm linh của các bạn. Cho nên sự văn minh của vật chất đã tiến triển, đạo pháp cũng phải có sự văn minh. Mà sống với sự văn minh của đạo pháp là gì? Là thanh tịnh và sáng suốt. Nếu con người thanh tịnh và sáng suốt, con người đã luôn luôn giữ kỷ luật và trật tự để thanh hoa tới vô cùng. Cho nên càng tu, các bạn sẽ quý yêu các bạn nhiều hơn. Càng quý yêu các bạn, càng thức trật tự trong nội tâm, nội thức của tiểu thiên địa các bạn. Các bạn càng quý yêu quần chúng, quý yêu chúng sanh, quý yêu cái càn khôn vũ trụ, quý yêu Thượng Đế, quý yêu vạn linh tại thế! Để tâm từ, cái bi của các bạn sẽ mở rộng vô cùng. Đi đâu cũng đem cái niềm vui cho mọi người, trong cái nguyên lý thanh thoát và cởi mở. Cho nên hôm nay huynh đệ tỷ muội chúng ta, mừng vui đến rơi lệ, nguyện niệm thực hiện tu hành. Trong ba ngày đại hội này và sau đại hội chúng ta sẽ trở về, nuôi dưỡng sự thanh tịnh và sáng suốt, để giải cái nghiệp duyên tại thế. Hy vọng sớm thoát và hy sinh tánh hư tật xấu, trở về với bến giác sẵn có trong nội tâm.

Thành thật cảm ơn sự hiện diện của các bạn ngày hôm nay.


----
vovilibrary.net >>refresh...