19840505L3

KHÁNH THÀNH T/Đ GRETNA (A)

Đức Thầy: Tháng 5, 1984 là ngày vui của gia đình anh Ưng Văn Bôn ở Louisiana, là ngày Anh đã ước mơ được lập một thiền đường, nơi đó để học đạo và cầu đạo, vì Anh thấy con đường tu, qua nhiều năm tháng đã học nơi Vô Vi và thấy gặt hái được một phần thanh tịnh cho tâm linh, mà toàn gia đình, các cháu, cũng hướng thượng lo tu, ngày nay đã đem lại thật sự một niềm vui cho gia đình; rồi Anh mới phát đại nguyện, “Ước mong sao được đem cái pháp này đến cho những người đau khổ, và ước mong mọi người thực hành để hiểu đạo pháp và trở về với chơn giác sẵn có của chính mình.” [01:13]

Thiền Đường đã được thành lập; thì đây là một nơi để hội tụ tâm linh và thật sự nghiên cứu về con đường tu học, cộng với những bạn đạo đã hướng thượng tu tịnh, rồi đây sẽ thấy sự huyền diệu của Thường Đế đã ân ban cho mọi tâm linh, sẽ đi đến tự giác và sáng suốt trong tinh thần cởi mở, tự mình phá mê, phá chấp, học cái phương thức Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Định do hành giả đã hành được, là chính pháp của hành giả mà thôi. Mọi người phải cố gắng giữ lấy mà tu học, không khác gì cái nghề chuyên môn trong suốt cả một cuộc đời của chính mọi hành giả đã tự thanh lọc được, khai thông tquan, khai thông ntạng để hòa hợp với cả Càn Khôn Vũ Trụ để hiểu Chơn Lý là gì. [02:30]

Bất cứ tôn giáo nào đến với Vô Vi ban đầu vẫn thắc mắc; tu một thời gian mới thấy rõ mình đã khai mở được chính tâm linh của chính mình, và mình mới trở về nguyên căn mà mình đã từng mong độ. Bất cứ tôn giáo nào tại thế gian phải trở về với nguyên căn sẵn có của chính họ, và được cơ hội thanhh tịnh để thức giác và đọc kinh sách, minh kinh sách, cởi mở và vui vẻ trở về với chơn giác sẵn có, và ước vọng được đảnh lễ người mến yêu mà chúng ta đã từng nung náu nhiều kiếp như sử sách để lại, Jésus Christ chẳng hạn, Thích Ca chẳng hạn, những vị lãnh đạo tinh thần tu học chúng ta kính mến,cho đến ngày hôm nay chưa có cơ hội được diện kiến; đối với người tu Vô Vi, trong thời gian rất ngắn tự tu khai mở tâm linh rồi mới thấy rõ, “Chính tôi đã trực diện được những gì tôi mong muốn,” cho nên muốn quay lại với đời và chỉ cho đời biết rằng: phải tu để tiến, phải cải hóa mới có thăng hoa, tự sửa và thấy rõ cái tánh hư tật xấu của chính ta, chúng ta mới hy sinh nó; [04:02] nếu chúng ta còn ở trong tăm tối, chúng ta cho đó là chánh đáng, thì chúng ta ôm sự tăm tối cả suốt đời, thì chừng nào chúng ta mới lập hạnh hy sinh? Cho nên thế gian luôn luôn ở trong so đo, gậy hấn, cạnh tranh, chấp mê, chê người này, khen người nọ, rốt cuộc tạo động cho chính mình, mà thôi!

Đối với Vô Vi, không phải vậy. Đối với Vô Vi, tự khám phá và tự khai mở cái trược khí ra, và đem cái thanh khí trở lộn lại hòa hợp với Bên Trên, tự thức, tự tu, tự tiến.

Ngày hôm nay tôi cũng rất vui mừng được gởi âm thanh của tôi và tất cả bạn đạo ngồi xung quanh đây, đồng thiền và cầu nguyện cho anh chị Ưng Văn Bôn sẽ được thăng hoa tốt đẹp trong thanh tịnh, và do đó cầu đạo và học đạo thêm để mong hạnh hi sinh càng ngày càng cao, sau này có cơ hội dìu dắt chúng sanh tiến hóa. [05:15]

Chúng ta mở thiền đường, đem nhà ra mở thiền đường, không phải chuyện của công cộng, nhưng mà hạnh hi sinh lo tu học và muốn học thêm, cho nên mở thiền đường, chớ không phải chúng ta là người tài giỏi đi dạy đạo, nhưng mà chúng ta đã nhờ cái pháp này để giải tỏa cái sự ô trược ở trong tâm linh của chúng ta., và chúng ta muốn đem lại trình bày với người khác và để mọi người đồng học với chúng ta. Cho nên, một nơi cầu tiến, mà thôi.

Cho nên, chúng ta tu là phải thực hành, chớ dùng lý thuyết: 5, 10 đồng bạc là mua biết bao nhiêu sách đọc, nhưng mà đọc rồi thì nó cũng như trôi qua, mà thôi.

Chỉ có thực hành mới gặt hái được và tháo g được cái nghiệp duyên tại trần của chính chúng ta đã tạo cho ta; [06:08]trên đường đi trở về nguồn cội, chúng ta phải tự tháo g và tự đi, chớ chả có ai đi cho chúng ta!

Cho nên, mọi người ý thức được, khép mình lo tu học, hướng thượng để thăng hoa trở về với căn bản thức giác của tâm linh, nhiên hậu mới đạt được phần sáng suốt, lần lượt tay nắm tay xây dựng trong cơ đồ tiến hóa của Thượng Đế, rồi chúng ta mới ảnh hưởng những người kế tiếp và cho những người kế tiếp có một cơ hội thức tâm một cách mau chóng hơn.

Càng ngày càng tu càng nhiều người thì càng cải tiến được sức tu học, và đem lại đơn giản hơn nữa, thức giác hơn nữa, phá mê phá chấp, và dẹp con đường mê tín; tự tin nơi khả năng sẵn có của chính mình để tiến tới vô cùng. [07:08]

Tất cả anh em ngồi ở đây đã qua trường đời, đã qua nhiều thử thách, nhiều cam go đã vượt qua; ngày nay thức giác thấy:ta đến đây với bàn tay không, rồi một ngày nào đó chúng ta cũng phải ra đi với bàn tay không; sự tranh chấp không có lợi lộc. Nếu sự tranh chấp mà có lợi lộc, số người này không có ai chịu ngồi thiền! Thấy sự tranh chấp có lợi lộc hơn thì ai mà thiền!

Ta thiền có lợi hơn, người ta mới bỏ sự tranh chấp. Cho nên, người thiền phải ý thức rõ sự tranh chấp bất lợi và đem lại sự tăm tối cho chính ta; cho nên mọi người tu rồi mới ý thức rõ, mới dụng cái lượng từ bi là tha thứ và thương yêu giúp đỡ cho những người không biết. [08:01]

Kẻ đi trước làm cha, làm mẹ đã gặt hái biết bao nhiêu sự khổ cực, kích động và phản động của cuộc đời, sự thử thách, đến ngày hôm nay cũng chưa gặt hái được một kết quả tốt. Cho nên, quá ư buồn tủi mới tìm một con đường tu.

“Từ ngày tu rồi, thấy tôi đã bỏ được một phần lớn rồi; sự tranh đấu bất chánh, bất lợi mà chính tôi đã đề ra. Ngày hôm nay tôi cũng dẹp nó qua 1 bên. Là tôi thấy càng ngày càng thanh thản, là cái nghiệp khổ tâm của tôi không còn, tôi mới giải tiến được tâm linh cho chính tôi. [08:48] Cho nên, mọi người đồng tu, đồng học. Mà tu để làm gì?

Tu để sửa chữa nội bộ, chớ không phải tu để đi sa cha người khác! Chúng ta có sửa chữa nội bộ của chúng ta, chúng ta mới ảnh hưởng được người khác. Nội bộ chúng ta nằm ở đâu?

Có hồn, có vía; mà hồn không có tu học, không hướng thượng, không thăng hoa, thì vía đâu có học? Mà hồn, vía không tu học thì Lục Căn Lục Trần đâu có phát triển, vạn linh đâu có tiến hóa? Cho nên, các bạn đang làm chủ cái Tiểu Thiên Địa này, nó bao gồm vạn linh chung sống tại thế, nó có ngũ sắc, ngũ quan, huyền sắc, huyền quang, chớ không phải không có! Ngoài thế giới có gì, bên trong các bạn có cái nấy: [09:39] cái tổ chức tinh vi nhất Thượng Đế đã thu hẹp thành cái thể xác con người, mà giam phần hồn để cho phần hồn có cơ hội tu học: những cảnh đời kích động và phản động, để chi? Để cho các bạn thức tâm, thấy sung sướng đó, buồn đó, tủi nhục đó; để chi? Để thức tâm. Thấy thắng đó, bại đó; để chi? Để thức tâm. Mỗi mỗi đang giáo dục chúng ta!

Cho nên, càng tu càng thức tâm thấy Càn Khôn Vũ Trụ đã hy sinh và giáo dục cho chúng ta bất cứ giờ, phút, khác nào;chúng ta là con người thọ hưởng để học nhẫn, học hòa và thăng hoa đi tới giải thoát, tiêu giao nơi Tiên Cảnh Cực Lạc,chớ không phải lệ thuộc như phàm trần quy định bởi mấy đồng tiền. [10:38] Chớ ở thế gian, danh vọng, tiền tài, địa vị,nhưng mà rốt cuộc những vị đó đạt được những cái gì? Rốt cuộc chỉ than với chúng ta, là chữ “Khổ,” mà thôi: Trước kia tôi không tiền, tôi nói khổ, rồi tôi than khổ; rồi bây giờ tôi giàu, tôi làm tỷ phú, tôi vẫn khổ! Tại sao? Tỷ phú mà vẫn khổ?

Không giải thoát được! Thấy không? “Tôi càng ngày tôi càng bị ràng buộc bởi vật chất, ràng buộc bởi địa vị, ràng buộc bởi tiếng nói, trói buộc tôi không khác gì con trâu bị xỏ mũi cột ở trong cái gốc cây. Khi tôi ý thức cái này thì tôi phải làm sao để giái thoát?”

Có tu mới giải thoát được! Cho nên, các bạn tu tới ngày hôm nay các bạn thấy rằng, “Trước kia cái bản tánh tôi đòi hỏi coi hát, cờ bạc, ăn thua. Ngày nay tôi nhịn nhục; tôi thấy xây dựng nhịn nhục nhiều chừng nào tôi lại được thanh nhẹ chừng nấy; nhịn nhục chừng nào tôi lại thấy tôi sáng suốt chừng nấy!” [11:46]

Cho nến, các bạn đã học nhẫn, học hòa, mà ngồi thiền trong lúc mọi người ngủ nghê ngao sung sướng, nhưng mà các bạn lại ngồi thiền để lập lại trật tự. Để chi?

Để trở về với sự thanh tịnh, hòa hợp với cả Càn Khôn Vũ Trụ đồng nhịp sáng suốt của Thượng Đế. Cho nên, cái giá trị của chúng ta mà cố gắng tu luyện rồi đây sẽ đạt được cái giá trị vô cùng. Cho nên, cái tâm linh của con người là vô cùng. Cây cối chúng ta thấy, hoa quả chúng ta thấy, ăn đó, diệt đó, nhưng mà ngày sau rồi vẫn sanh ra cây, rồi cũng có trái. Tứ quan, ngũ tạng, mặt, mũi con người ngày hôm nay ở quả địa cầu này chiến tranh tiêu diệt; nhưng rốt cuộc rồi cũng hồi sinh. Đó là Luật Hồi Sinh Nhân Quả để đưa phần hồn tiến hóa và học hỏi tới vô cùng. [12:50]

Cho nên, chúng ta có cơ hội tu học và hiểu được cái Luật Luân Hồi Nhân Quả, thì chúng ta càng cố gắng tu và vui ở trong hạnh điêu luyện, nhồi quả. Cho nên, các bạn được nhồi quả, được tình đời bạc bẽo khi dễ các bạn, thì các bạn lại càng thức tâm về con đường tu học hơn. Cho nên, mỗi mỗi trước mắt của chúng ta đang dung, cái bánh mì các bạn đang ăn đi nữa, chén cơm các bạn đang ăn đây nữa, cũng qua sự điêu luyện nó mới có một miếng bánh thơm ngon cho các bạn sử dụng.

Mà các bạn sử dụng cái gì? Mùi vị mà thôi. Đó! Muốn có mùi vị thanh cao thì phải qua điêu luyện. Mà muốn tu hành tiến hóa tới vô cùng mới trở về Tiên, Thánh cũng phải điêu luyện. Con thú muốn trở nên con người cũng phải chịu hạnh hysinh. Các bạn thấy rõ: con trâu, con bò, con ngựa đều phải hy sinh vô cùng, hy sinh cả thân xác, mới có cơ hội trở lại làm con người. [13:55]

Cho nên, cái hạnh hy sinh con người có trí khôn, chúng ta biết tu trở về thanh tịnh, chúng ta mới hy sinh được tánh hư tật xấu, Khứ Trược Lưu Thanh, chúng ta mới quy hội được sự thanh nhẹ ở Bên Trên.

Giá trị của thanh nhẹ là gì?

Là đời đời bất diệt.

Thì chúng ta chọn cái tạm hay là cái đời đời?

Mt tiền, chúng ta thấy đang làm chủ cái xác này, nhưng mà trong Định Luật Sanh, Trụ, Hoại, Diệt chỉ tạm trong mấy chục năm, mà thôi. Rồi, các bạn giáng sanh xuống thế gian bởi 2 bàn tay không, rồi phải trở về với 2 bàn tay không. Nó rõ ràng như ban ngày; thì chúng ta ý thức được, chúng ta phải trở về cái cảnh đời đời.

Một trong hai, chúng ta phải chọn!

Muốn đời đời đó, thì phải giải tỏa cái trược ô tạm bợ ở đây, mà tự mình giải tỏa từ từ, tùy theo nghiệp duyên hoàn cảnh. [14:55] Nhiều bạn thấy tu, thấy cái pháp này tu hay, rồi ngồi cứ cắm đầu tu hoài, cũng không được! Nó phải có thì, có giờ: có nợ thì phải ghánh nợ, và phải trả nợ. Nghiệp duyên thế gian là Đại Đạo; chúng ta phải hành cho đúng mức:hiếu, nghĩa phải hành cho đúng mức mới tiến tới cái chỗ giải thoát.

Nhiều người đâm ra nói, “Tôi bây giờ tôi tu, tôi bỏ hết tất cả!” Đâu có được: nghiệp duyên của ta, ta phải tự tháo gỡ; nó phải từ từ, mọi việc phải từ từ trong trật tự.

Cái Định Luật Hóa Hóa, Sanh, Sanh các bạn thấy: cây cỏ nó cũng phải đủ tháng, đủ ngày nó mới có cái cây, nó mới có cái trái, nó mới có bông hoa, nó mới có cái trái; thì chúng ta tu học cũng phải có ngày, có giờ; nhưng mà tuần tự; cái sự nhẫn hòa là chấp nhận ghánh vác tu học, nó mới xứng đáng là con của Thượng Đế. [15:50] Mỗi người một trung thành trong nhiệm vụ, thật thà trong nhiệm vụ, thì lúc nào cũng tiến hóa.

Cho nên, nhiều người hiểu lầm Vô Vi, “Bước vô Vô Vi tu là bỏ hết nhà cửa, bỏ hết vợ con. Cái đó là sai lầm!

Vô Vi là chịu ghánh vác từ động tới tịnh, và sử dụng sự sáng suốt và thanh tịnh của chúng ta trong con đường ghánh vác,và không làm đổ vỡ bất cứ một sự việc gì; cho nên người tu của Vô Vi phải làm việc nhiều hơn và kiên nhẫn nhiều hơn, ghánh vác nhiều hơn, sáng suốt nhiều hơn; hữu ích cho xã hội ở tương lai.

Cho nên, hôm nay cơ duyên đến, gia đình anh Ưng Văn Bôn đã mở thiền đường, anh em tu học nhân dịp tôi đến miền nam California, tôi cũng gởi lời chúc tụng gia đình anh chị Ưng Văn Bôn và thiền đường sẽ mỗi ngày mỗi phát triển, cũng đồng trong tâm niệm của các bạn đạo ở California, cũng mong muốn rằng một ngày nào đó chúng ta sẽ có cơ hội đến thăm Anh, Chị và sẽ đón nhận những ngày phát triển của Thiền Đường, tu học của tâm linh, xây dựng cơ đồ của Thượng Đế. [17:07]

Như ngày hôm nay, miền nam California, anh em cũng đã phát tâm và biết lên núi tìm một nơi thanh tịnh để ước mong tương lai sẽ lập được một cái làng Vô Vi theo ý nguyện mọi người sống trong một tinh thần quý giá, xây dựng sự thanh nhẹ, và bớt sự tốn kém của tình đời, để cho chúng ta, mỗi người có cơ hội trở về Nguồn Cội dễ dãi và làm việc càng ngày càng minh mẫn, giúp đỡ cho xã hội tiến hóa, đơn giản, văn minh, hợp thời hơn.

Cho nên, hôm nay là ngày vui; tất cả nơi đây, mọi anh em cũng đang ngồi thiền và chúc tụng và cầu xin Thượng Đế ân ban sự sáng suốt cho gia đình anh Ưng Văn Bôn; rồi đây chúng ta sẽ có cơ hội tái ngộ.

Thành thật cảm ơn sự hiện diện của tất cả các bạn ngày hôm nay. [18:08]

[qua một đoạn khác]......

Bạn đạo1: Xin Thầy giảng cho con nghe, Soi Hồn đốt tứ quan,” là sao?

Đức Thầy: Soi Hồn đốt tứ quan, là mình Soi Hồn cho nó kích động cái luồng điển mình đương giao cảm trên bộ đầu nó mới có quân bình đi, đứng được, xuất phát ra, cái thanh điển từ Bên Trên chiếu xuống; đó là cái lửa Thanh nó đốt cái Trược điển.

Rồi khi mà chúng ta làm cái Pháp Luân, đem cái thanh khí điển vô nó đốt cái trược điển của ngũ tạng; thành ra mỗi đêm mỗi bị đốt.

Khi Soi Hồn và Pháp Luân Thường Chuyển con người nó mới trở thành nhẹ được. [18:54]

Tứ quan là mắt, mũi, miệng, lỗ tai; trược; không quy nhất. Con mắt là nguyên năng của nó để bố thí, dòm, thấy, và cứu giúp; mà mình động. Lỗ tai vốn là tịnh mới nghe được, nhưng mà mình cứ tạo động, thì nghe một đường, cắt nghĩa một ng, không đúng. Lỗ mũi để thu gọn nguyên khí cả Càn Khôn Vũ Trụ hỗ trợ cho sinh lực bản thân. Cái lưỡi là để ổn định cái tâm; mà cái lưỡi đi nói bậy, cái tâm hư.

Đó, bốn cái đó nó động, thành ra nó trược. Bây giờ mình quy lại Soi Hồn để cho nó khai mở cái đó, nó trụ cái điểm nào theo điểm nấy, và xuất phát ra, thì Bên Trên người ta độ. Đốt là phải dẫn tiến, thừa tiếp, thanh ra thanh; tiến về Thanh, Thanh nó hút đi lên, thì Tứ Quan nó nhẹ. Ta làm Pháp Luân, ngũ tạng nó thông, là đem cái thanh khí điển của Càn Khôn Vũ Trụ vô nó thông cho nó thanh. Lúc đó, càng ngày càng nhẹ nó mới đi lên được. [20:11]

Bạn đạo1: Mình muốn đốt luôn cái ý của mình, thì sao?

Đức Thầy: Cái đó trước mới là đi vào tâm; nếu mà cái đó không đốt, không đi vào tâm được. Còn cái ý của con người đi trong chỗ bình thản cơi mở, thăng hoa; tại sao nó làm dấy động? Những cái tứ quan này nó động, ngũ tạng này nó động, nó làm cho cái ý phải động: cái ý đi lo cho tất cả những sự động loạn, thành nó cô động, thành ra động.

Còn khi mà tất cả những cái sự nhiễu động, kích động, phản động ở ngoài này đó, nó quy nguyên về tánh chất của nó, thì sự bình thản thăng hoa của tâm thức nó đi lên. Đó là cái ý. Cho nên tu bằng trí, bằng ý. Cho nên trí, ý là nó chuyển chạy cho tất cả mọi trạng thái trong tâm linh của nó và trong ngũ tạng của nó, trong cơ giới của Tiểu Thiên Địa; mà giờ mình đốt được rồi, đâu đó quy nguyên về đó: kim ra kim, mộc ra mộc, thủy ra thủy, thổ ra thổ, nó quy nguyên về ngũ lão, nó mới tiến về hư không! [21:20]

Cho nên chúng ta ngồi đây hưởng cái gì đây? Hưởng cái Không, mà không hay! Mà còn ở trong sự tranh chấp.

Rồi cái Không nó thanh nhẹ từ đâu?

Nếu mà chúng ta, cái tâm chúng ta thanh nhẹ, tứ quan, ngũ tạng thanh nhẹ, mình thấy rất dễ dãi, mình thấy cái hơi thở nó thấu cùng tâm can. Mà ở đâu? Càng thấu càng diệu dụng; ý động một chút là chúng ta đến tới nơi, kêu là “Vô cùng,”Bên Trên. Nếu chúng ta thanh thản, dùng ý một chút là chúng ta đến.

Thì cái ý nó quan trọng lắm! Cái ý phải thu gọn cái nhiệm vụ: Ý hướng thẳng về Trung Tâm Sinh Lực Càn Khôn Vũ Trụ, con người càng ngày càng mở cái lượng Từ Bi đi tới.

Con người có sẵn lượng Từ Bi, mà không vun bồi dung lượng Từ Bi thăng hoa thì mình ở trong cái sự tranh chấp bất chánh, ngu muội, tự trói buộc mình, mà không hay, uổng một kiếp người mấy chục năm mà không làm được một việc gì cho chính mình: dọn đi, dọn lại chỉ đem cái ý của mình phục vụ trong động, mà không thức, cho nên phải bị nhồi quà! [22:36]

Cho nên, người ở thế gian, ai mới ra đời cũng có những kế hoạch tốt đẹp: Tôi muốn làm cái này, cái kia, cái nọ cống hiến cho xã hội. Rồi tôi muốn làm cái này, cái kia, cái nọ cho cá nhân tôi; mà rốt cuộc xã hội không được, mà cá nhân tôi cũng không đắc. Tại sao? Tại không có về với căn bản của mọi giới. Cho nên, khả năng trong cái bản thể nó là vô cùng, mà nó là phải có trật tự! Người nào nó mất trật tự, làm sao trở về với khả năng sẵn có được?

Cho nên, cái phương pháp mà công phu hiện tại đó, Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Định để cho nó trở lại nguyên căn sẵn có. Khi mà chúng ta trở lại nguyên căn sẵn có, chúng ta đâu có sợ thiếu thốn! Biến chuyền gì biến chuyển, tôi trở về với cái giới thanh tịnh sẵn có của chính tôi ,và cộng với (nghe không rõ) tôi cũng ở giới thanh tịnh. [23:29]

Đó kêu bằng, trình độ không mua, không bán: Trình độ tôi trước kia là động loạn, hơn thua. Bây giờ, trình độ của tôi, bây giờ là tha thứ và thương yêu; thì cái pháp tướng của tôi nó phải mở. Trời, Phật đã tha thứ tôi, cho tôi có cái cơ hội cuối cùng để làm người tự thức; mà nếu tôi không tu, không bao giờ tôi thức. Khi mà tôi thức rồi, tôi thấy nó thanh sạch vô cùng, quý giá vô cùng, không có chỗ nào tôi bỏ hết; ngay trong cơ thể tôi, từ lỗ chân lông cũng là cái cơ huyền diệu tiến hóa cho tâm linh của chính tôi. Tại tôi thiếu thanh tịnh mà không dòm lấy tôi và không sử dụng cái gì của tôi sẵn có, mà tôi chỉ dòm ở bên ngoài và tạo sự tranh chấp, thì tự trói buộc và đem lại mê lầm cho chính tôi. Thấy không? [24:22]

Cho nên, người tu không phải là người ngu: nó đã qua những cơn điêu luyện thử thách quá nhiều, đau khổ đủ thứ, rồi nó dòm ra, té ra không phải đau khổ, mà không phải kích động! Chính nó là một huyền năng, nó tự tạo sự động thì nó phải chấp nhận sự động, thế gian kêu bằng ‘Nghiệp’! “Trước kia tôi trẻ, tôi thanh sạch; rồi lớn lên, tôi đi ăn học này kia, kia nọ, tôi đòi lấy vợ, tôi đòi đẻ con; tôi phải đòi nghiệp chớ! Phải tôi tạo nghiệp không? Tôi phải thọ nghiệp!”

Ngày nay có nhơn đạo: mỗi người làm cha, làm mẹ, phải chấp nhận hoàn cảnh sẵn có của chính mình, kêu bằng “Đại Đạo, tiến về con đường Thanh Tịnh; con người mà đi đúng về nhân đạo, con người không có làm bậy. [25:15]

Mình thấy, cây thông, cây tùng ở ngoài rừng nó vẫn có trật tự để nó thăng hoa. Hồi nó còn nhỏ, ai nghĩ nó lớn cao như vậy? Nhưng mà nó hưởng cái nhân quyền trọn lành của Thượng Đế cho nó đi vô cùng, không ai cấm cản, tùy theo khả năng của chính nó; thấy không? Trình độ thấy rõ ràng chưa?

Thông, tùng, đôi bạn giáng lâm ở thế gian này, nhưng mà nó vẫn chấp nhận để nó tiến hóa trở về Nguồn Cội. Nó xuống đây học nhẫn, học hòa. Nếu mà nó không nhẫn hòa với Càn Khôn Vũ Trụ, với mưa nắng, thì làm sao mà nó được thăng hoa cao như vậy?

Bây giờ, chúng ta người tu, chúng ta phản trắc lấy ta, làm sao chúng ta tiến? “Thuận thiên giả tồn, nghịch thiên giả nhân”; chúng ta có tự nhiên, có siêu nhiên ở trong này, mà chúng ta không hòa hợp với tự nhiên và không hòa hợp với siêu nhiên, mà chúng ta tạo những điều bất chánh, buộc người ta phải theo chúng ta, thì trật lất rồi! [26:13]

Cho nên, Vô Vi không được bắt buộc ai: tu là tự thức để sửa, và tự khai thác cái khả năng sẵn có của chính mình. Tới trình độ nào mình hưởng tới đó thôi, chớ không có nên buộc người ta phải theo mình; Vô Vi không được quyền đó; mà mọi cá nhân biết hít, biết thở là có quyền tu về Vô Vi, vì Vô Vi là vô cùng của Trời, Đất: hít xuống cũng thấy không mà thở ra cũng thấy không. Nhưng mà, nó có ở trong tâm của mọi người. Cái “Nhãn tạng tại tâm”; nhiều người nói, “Tại sao tôi tu tới ngày nay, tôi không thấy gì?” “Tại vì tôi động! Mà nếu tôi thanh tịnh thì tôi thấy tôi rồi; tôi thấy rất rõ ràng; thấy nguyên năng tôi là cái gì: vô hình, vô tướng, một điểm linh quang đang điều khiển cái thể xác này rõ ràng!

Dùng cái ý! Thấy không?

Bắt nó đi làm này, bắt làm kia, làm nọ; tạo động! Mà trở về tịnh cũng là nó thôi! [27:17]

Cho nên, cái điểm linh quang đó là vô hình, vô tướng; mà “Tôi phải tu làm sao rốt ráo trở về cái điểm đó, để tránh cái hình tướng phàm ngã hiện tại”; hình tướng phàm ngã đây là tạm mà thôi, cho nên sanh, lão, bệnh, tử, đứa trẻ ra không răng, rồi có răng, rồi tới già rồi không răng, rồi biến hình thù; trở về cái gì? Cái thức! Ôm cái thức, ôm cái Không mà tiến.

Biết ôm cái thức là thanh sạch nhẹ nhàng, không chấp bệnh hoạn của cơ thể, và không chấp cái sự kích động của cảnh đời, nhưng mình thấy bệnh hoạn của cơ thể mà để thức tâm; mà kích động của đời là để thức tâm!

Đó là công cụ của Thượng Đế để dìu dắt con Ngài tiến hóa, tiến hóa qua cái cơn khổ não tại thế: [28:07] mỗi người bước vào con đường tu qua những cơn khổ não rồi mới thức tâm, mới truy tầm đạo pháp, là trở lại với sự quân bình của chính mình.

Cho nên, sau cơn bệnh hoạn đau khổ người đó tưởng chết, nhưng mà tại sao một đêm đó, nó nằm, nó không uống thuốc, rồi nó rên rỉ, chặp mê giấc đi rồi nó quên hết, sáng nó lại khỏe? Thấy không? Qua cái cơn kích động và cơn thức! Cho nên con người có lụn tàn rồi mới có hồi sinh; cái Định Luật Sanh, Trụ, Hoại, Diệt nó có rất rõ ràng.

Cho nên, khi mà chúng ta muốn có an ninh, muốn có sự bình thản, phải biết cái nguyên lý của triết lý này. Mà cái triết lý này ở trong ta, chớ không phải ở ngoài ta, không có đi xin ai hết. Chỉ thực hành đi rồi nó mở ra, nó đi từ giai đoạn một. [28:58]

Cho nên, trước kia chúng ta bước vào Vô Vi nghe giảng về đạo pháp, “Ông này ổng giảng kỳ!” Nhưng mà bây giờ mình càng nghe càng thấm thía. Tại sao thấm thía? Chuyện của tôi và chuyện của người đó, hai anh em tôi chỉ có một chuyện thôi; mà triệu triệu người ở thế gian cũng chỉ có một chuyện, thôi!” Ông Trời ổng làm một việc cho mọi việc. Cái gì mà chứng minh một việc cho mọi việc?

Thanh KĐiển hóa sanh xuống thế gian, phải cho triệu triệu ức ức người? Mà mọi người chỉ có hưởng bao nhiêu đó thôi? Thì ng chỉ làm một việc cho mọi việc, mà nó là vô cùng, biến hóa vô cùng: cây cỏ cũng đồng hưởng, đồng thăng hoa; kỳ hoa dị thảo cũng đồng thăng hoa như người phàm có tánh hư tật xấu, mà những người thánh thiện cũng có, cũng đồng hưởng trong một thời gian thích hợp tùy nơi trình độ thức tâm sẵn có mà mọi người đều (nghe không rõ), không ai hơn ai được hết! [29:55]

Khi chúng ta hiểu vậy, mới đem cái Thức Bình Đẳng đối xử lẫn nhau; đối đãi của tâm linh thực hiện được mới có cái kêu “Văn Minh ở tương lai: “Anh tu theo trình độ Anh, trình độ tôi chỉ có bây nhiêu đó, tôi lo tôi tu”; mỗi người mỗi tu, mỗi thăng hoa. Mình ngồi đây mình chỉ trích người ta! Mình hay chỗ nào mà mình đi chỉ trích người ta? Mà chưa chắc gì mình phải dở mà để cho người ta chỉ trích. Mình tự đi!

Cho nên, cái con đường tu nó vô cùng: biết tự đi thì mới thấy gía trị vô cùng; không biết tự đi thì thấy nó giới hạn, lệ thuộc: “Tôi tu phải có Thần Linh ủng hộ, tôi mới tu được; không có Thần Linh, tôi không tu được”; Tôi bị giới hạn; tôi càng ngày càng yếu hèn; tôi càng nhờ Thần Linh, tôi càng yếu hèn, càng lệ thuộc; mà tôi chả thấy mặt mũi của người đó ở đâu?” Thấy không? [30:48]Tôi tạo kẹt cho tôi, và không thông, thì đâm ra tôi bắt người khác phải nghe lời như vậy!”

Đâu có được! Cái sự tân tiến văn mình của khoa học vật chất nó còn tiến bộ, huống hồ gì sự tân tiến văn minh của tâm linh của Thượng Đế không tiến bộ sao?

Ngày nay, số người ngồi tu Vô Vi đây là họ muốn truy tầm một cái gì, chớ không phải lệ thuộc, nên người tu Vô Vi không nên đặt mình trong sự lệ thuộc, nhưng mà đặt mình trong sự bình đẳng tương giao học hỏi, cởi mở.

Bạn đạo2: Thầy, đem cái ý ở trung tâm chân mày đem đốt ở dưới rún; Thầy giảng con, đem cái lửa đốt cái rún, có nghĩa là ...? [31:34]

Đức Thầy: Không ai đem cái lửa đốt cái rún được! Không có cái luật mà đem lửa đốt dưới rún! Bởi vì, ở đây là cái sự tập trung mà chú ý cái rún, bởi vì sự liên hệ của cái rún là cái phần vía nó liên hệ với cái phần hồn, cho nên phần hồn mới xuất ra thì chỉ ngay trung tâm, nó không theo bên mặt, không theo bên trái; thấy không? Nó luôn luôn ở trong cái đường đạo trung dung; mà nó phải chú ý cái vía: có đời mới có đạo; [32:11] tu mà bỏ đời, không bao giờ thấy đạo! Có hồn, phải có vía; phải có trật tự.

Cho nên, cái chú ý đó là để trở lại trật tự trong ta, và không có đi quá trật tự trong ta. Chỉ có bây nhiêu đó thôi: đi trong trật tự trong ta thì chúng ta mới trở lại sự kiên nhẫn, sáng suốt; có trật tự, có Chủ Nhân Ông, có người của ta làm việc, đều là thanh thản nhẹ nhàng. Chúng ta nhàn hạ tại thế, chúng ta hiểu nguyên năng sẵn có của chính chúng ta, chúng ta mới nhàn hạ ung dung làm việc rõ ràng.

Chú ý cái rún, chớ không phải lấy cái này đốt cái rún! Tan mất rồi còn đâu? Thiếu trí!

Ông tổng thống phải có ông thủ tướng, ông chánh phải có ông phó làm việc; cái cơ cấu nó đều có trật tự hết thảy chớ không phải làm ẩu, nói: “Ta đi là thôi, rồi bỏ hết!” Không có được! [33:15]

Cho nên, phải quy về cái vía là thuộc về đời, nó lo cai quản đường sinh hoạt tại thế; mà chúng ta quên nó thì chúng ta là đại tội: “Cả ngày tôi cứ bỏ hết, tôi không có nghĩ về vấn đề đó!” Vậy ch ai lo chúng ta ăn mặc? Cái áo, cái quần; cái vía lo: mặc cái áo nào cho nó thích hợp, ăn cái nào cho nó ngon? Có trật tự! Cái ý của Chủ Nhân Ông có một chút, cái vía phải lo trước: “Tôi muốn đi lên thăm ông Tám”; bao nhiêu công chuyện khổ của cái vía nó phải lo xe hơi, này kia, kia nọ;rồi thỉnh Chủ Nhân Ông lên đó ngồi; rồi chút nữa nó đem Chủ Nhân Ông đi làm việc; cũng là cái vía lo!

Cho nên, tu ở đây là tu Đời, Đạo Song Tu”; phải hiểu cái căn bản của Nhân Đạo: cái hồn phải biết cái vía mới vẹn được cái tâm; chớ cái hồn không có thể lo hết trong một bữa: cái việc nào của phần vía, phần vía phải lo; của phần hồn, phần hồn phải lo.

Cho nên, người tu Vô Vi họ luôn luôn tự điều khiển: họ đứng sáng suốt hạ lệnh thì Chủ Nhân Ông phải lo: “Sớm mai tôi kẹt, trưa này tôi thích ăn bún bò Huế”; cái vía nó lo đủ thứ: mua cái gì, mua cái gì; một chặp có quên nó cũng nhắc: “Đi mua cái gì, cái gì, làm bún bò Huế ăn.(nghe không rõ) Phải có cái vía lo. [34:47]

Cho nên, người tu phải có trật tự.

Mất trật tự thì thành ra ta đây;ta đây đó thì tiêu mất ta luôn, vì tự cao! Cống cao ngạo mạn thì phải bị tan rã!

Mà biết trật tự, Đời Đạo Song Tu, con người không có bị.

Cho nên, người tu Vô Vi trọng cái đời; trong đời nó có đạo: biết đi đúng trật tự thì trong đời nó có đạo, chớ người tu Vô Vi không có kêu người ta bỏ đời!

Ai cũng có vợ, có chồng, có gia cang để kích động và thức tâm tạo đạo. Tới ngày chúng ta thức tâm, thật sự chán ngán mùi đó rồi, chúng ta mới thực sự bước một bước qua cái chỗ đó, thay đổi thanh nhẹ hơn và chấp nhận sống nơi thanh nhẹ. [35:41]

Tại sao Quần Tiên phải bị đọa xuống thề gian? Vì thanh nhẹ quá, rồi lười biếng, rồi ham xuống thế gian; xuống thế gian rồi thống trị được người ta, rồi tự đắc, bị kẹt luôn ở thế gian mấy ngàn năm!

Cho nên, xuống đây, chúng ta cũng là căn cốt của Bên Trên xuống đây; rồi bây giờ học Trược, học Dũng, rồi mới thấy tha thiết cái sự thanh nhẹ! Trước kia chúng ta có không khí tự do Việt Nam, sau này tới cái không khí mất tự do, chúng ta mới thèm khát không khí tự do; không khác gì phần hồn chúng ta giáng lâm xuống thế gian, như vậy. Cho nên, mọi người đang sống trong sự trần trược, tự chán chê mình, chán hoàn cảnh, “Muốn chết mà không biết làm sao chết?” Nó không khác gì tình thế ở Việt Nam, y một thứ!

Mà chúng ta thanh tịnh rồi, chúng ta thấy: “Cảm ơn! Nhờ cái này tôi mới học được Dũng; nhờ cái này mà tôi mới thấy cái lượng tbi của tôi; nhờ cái này mà tôi thấy cái trí tuệ tôi vô cùng. Đó! [36:47]

Cho nên, rốt cuộc tu thăng hoa đến nhẹ nhàng, tới Vô Vi, là quý tất cả chớ không chê! Còn tu, mới tu lơ mơ hay chê cái này, khen cái kia! Mà tu cuối cùng rồi, không chê: không có con bù loong nào không sài được; rác mà người ta còn làm phân mà, thì có cái món gì kêu bằng sài không được? Mình chưa sử dụng thôi!

Rồi, còn gì thắc mắc nữa? [37:18]

Bạn đạo3: Kính bạch Thầy, về sau Thầy giảng, Thầy hay nói cái Pháp Tướng; xin thầy giải thích cho con cái Pháp Tướng?

Đức Thầy: Cái Pháp Tướng là: tại sao chúng ta dòm bầu trời thế giới cảm thấy nghiêm nghị, nhẹ nhàng sung sướng, dòm ra biển vô cùng nhẹ nhàng, dòm ra cái cảnh thiên nhiên này chúng ta thấy khỏe tâm? Đó là cái Pháp Tướng của ông Trời.

Rồi con người mà nó có Pháp Tướng rồi, mình ngồi gần bên nó mình cảm thấy nhẹ nhàng.

Rồi làm sao mới có cái Pháp Tướng? Đó!

Chúng ta Soi Hồn, chúng ta có (nghe không rõ). Lấy cái gì để Soi Hồn? Lấy cái lực lượng gì để Soi Hồn? Lấy cái lực lượng gì để làm Pháp Luân?

Lấy cái siêu nhiên để khai mở! Thấy không?

Nếu mà Bề Trên không chuyển cho chúng ta có hơi thở hoạt động, lấy gì mà bịt lỗ tai? Mà tại sao chúng ta lại bịt lỗ tai?

Bởi vì, luôn luôn cái đường lối của chúng ta thị phi, đi ra đi vô kẹt; đi ngang không, không biết đi lên! Cho nên cái cây nó chấp nhận hoàn cảnh đau khổ hơn chúng sanh, mà nó vẫn được đi lên; là nó chấp nhận!

Còn chúng ta không chấp nhận, chúng ta la đà! Cho nên buộc nó trở lại, rồi nó sẽ thăng hoa nó đi lên. Một khi nó đi lên rồi nó lại trở lại thanh sạch. Mà thanh sạch, đó là cái Pháp Tướng nó xuất hiện.

Chớ người Vô Vi đâu có phải là ăn uống nhiều hơn người thường đâu, mà mặt mày sáng dậy nhìn chú nào, chú nấy mắt tươi! Tại sao? Mà ông kia ổng giàu quá, mà sáng mặt mày ổng lại lo âu? Ổng thấy của cải ổng sắp mất, và sợ mất trói buộc ổng ở trong cái cây! [39:13]

Còn tụi này nó không có cái gì, sáng nó dậy nó sống với ông Trời. Cho nên, hồi hôm gặp thấy khỏe không? Soi Hồn, thấy tâm hồn ổn định, quên đi cái sự thanh sạch, tự nhiên cái Pháp Tướng nó (nghe không rõ). Khi mà trụ được trung tim bộ đầu rồi, thì cái phàm tâm không còn nữa, cái tâm nó hòa hợp với cả Càn Khôn Vũ Trụ, nó có trong cái chơn tâm, thì Pháp Tướng phải mở.

Cho nên, lúc đó tới đâu ai cũng mừng, cũng vui: nó không phải sống trong thế gian, nó người thế gian, nhưng mà thân ngoại than: nó dời cái phàm tâm này lên trung tim bộ đầu, hòa hợp với Càn Khôn Vũ Trụ, là nó đang học Từ Bi và thực hiện Từ Bi; nó không còn phàm tâm nữa..

Cho nên, cái trung tim bộ đầu của người Vô Vi nó hay chạy chạy, nhổm nhổm đó; rồi chúng ta cố gắng tập trung, Thanh thừa Thanh tiếp lên, thì lúc đó “Thân ngoại thân.” [40:17] Chúng ta không có nói cái giọng phàm, và không có nói tiếng phàm tranh đấu; mà đụng tới đâu là mở tới đó; tại sao?

Nó ở ngoài siêu nhiên thanh nhẹ nó mới bộc phát cái Pháp Tướng; cái Pháp Tướng đi tới đâu là đem cứu khổ ban vui, kêu bằng có Pháp Tướng.

Còn người mà đi tới chỉ kích động, và chọc giận người ta, cái người đó không có Pháp Tướng.

Còn người có Pháp Tướng đi tới đâu người ta đang buồn cách mấy, nhìn họ, rồi họ nói mấy câu, vui! Đi tới đâu đem niềm tin và xây dựng vui vẻ trong tâm hồn của con người, tùy theo trình độ. Đó mới kêu bằng Pháp Tướng.

Còn gì nữa?

Không ráng tu, làm sao có? [41:11]

Bạn đạo4: Cách đây khoảng 3, 4 tháng, chúng con (nghe không rõ) luôn luôn gọi tiếp xúc với con; lúc đó thì con chưa vào Vô Vi. Sau đó thì anh Lạc có nhờ đánh cuốn thủy văn có cụ Đỗ, đánh cái cuốn (nghe không rõ). Sau khi làm cái đó, thấy không có cần thiết cái gì phần đời hết. Cũng như là hôm nay, có 2 vấn đề để nhở Thầy giải thích cho.

Phần thứ nhất: cái tâm thì rất là lớn, nhưng mà không có tiền; thế thì khi nghĩ đến việc gặp Thầy phải làm thế nào, ra làm sao, làm thế nào để đạt được? Cái đó là phần thứ nhất. Phần thứ 2 thì, bây giờ trong bạn đạo Vô Vi thì có người đem cuốn sổ vàng, hiến vài ba ngàn đô, 5, 3 ngàn đô; có những người không có đồng nào, phân vân, hơi ngượng ngập, thì đến với anh em trong bạn hữu Vô Vi; thưa Thầy. Và thêm cái thứ 3 nữa: trong lúc mình làm những cái phép của Vô Vi, xung quanh thì có rất nhiều anh em họ không có theo Vô Vi và họ bài bác.

Thưa Thầy, làm như thế nào để mình, [43:02]

Đức Thầy: Cho nên, khi mà anh đánh cuốn sách của cụ Đỗ Thuần Hậu, tự nhiên cái tâm thấy cuộc đời sáng. Thì cái đó là cái gì đi? Cái tâm đi, cái tâm nó tự thức, và nó dời qua một cõi thanh nhẹ, và nó thấy cái đời xảo trá, nó không thích nữa,và nó muốn chọn cái chơn giác. Anh thấy không? Tất cả do tâm.

Rồi bây giờ Anh nói, bạn đạo Vô Vi đưa sổ vàng quyên tiền, này kia, kia nọ. Cái quyên tiền này do sự phát tâm; mà không có quyên tiền cho cá nhân, lợi cho một người nào, nhưng mà mọi người đồng khắng khít một cơ sở tâm linh, là do tâm của họ.

Còn người không tiền thì lấy cái gì? Cũng lấy cái tâm!

Đâu có phải bắt buộc Anh phải có tiền mới thấy đạo đâu! Đạo là do tâm, chớ đâu có phải do tiền!

Khi Anh thấy, biết cái đạo, trước kia Anh lộn lẫn vào đời và Anh thấy sự tranh chấp là quan trọng; mà bây giờ Anh thấy được sự tranh chấp yếu hèn, Anh bước qua đạo, bởi một cái tâm! Thì cái tâm Anh lúc nào cũng dự được với Vô Vi, chớ đâu phải bỏ mấy ngàn đô Anh mới dự Vô Vi được? [44:21] Anh thấy không?

Mà trong lúc Anh tu, mọi người người ta phê phán; Anh thấy không? Mà Anh muốn thành công thì đống rác còn lại nó cũng tiếc ghê lắm; thấy không? Con người đời chung sống với nhau, nhậu nhẹt, nhưng mà bỏ đi thì anh em người ta cũng trìu mến trong cái trình độ đó, nhưng mà, “Ngày nay, bây giờ tôi đã qua điêu luyện đó rồi, tôi qua sự vày xéo đó rồi, và tôi trở về với sự thanh nhẹ của chính tôi; rồi một ngày nào đó tôi sẽ đón rước các Bạn về với tôi.Hỏi, xung quanh họ làm khó dễ mình nhiều chừng nào thì mình thấy, “Cơ hội đo lường sự thanh tịnh của chính mình, thì mình đã thấy chán đời tôi mới trở về với thanh tịnh. Vậy chớ, bây giờ những người này nó trở về động tôi, tôi có tịnh không? Vì tôi muốn trở về thanh tịnh, tôi có cơ hội điêu luyện sự thanh tịnh của tôi, tôi nên mượn đó mà làm ân nhân cho tôi, vì những người bạn đó quá thương tôi, kích bác tôi, nhưng mà những người bạn đó minh sư của tôi. [45:32] Chỉ những người bạn đó hiểu tôi, hiểu những sự lôi thôi trước kia của tôi, mà ngày nay chỉ trích tôi; tôi lại cảm thấy không phải sự chỉ trích, tôi thấy đó là ân giúp cho tôi, cho nên đó là minh sư chớ không phải là người thù của tôi.

Chúng ta cảm nhận những điều đó, và nhận nhiều nữa, không sao, vì đường lối này đi cho chung, không phải đi cho cá nhân.

Khi mà Anh thành công, chắc chắn những người bạn Anh sẽ được thành công! Từ cái tăm tối mà Anh đi tới sáng suốt, từ cái nặng trược mà Anh đi tới thanh nhẹ, từ cái ác độc mà Anh đi tới hiền hòa, thì Anh nghĩ thế nào?

Chắc chắn mọi người đương khao khát con đường của Anh đi! Dễ quá! Lúc đó, cái món quà của Anh hơn 3000 đô la chớ! Một triệu đô la không đổi mà! Anh thấy không? (nghe không rõ) [46:29]

Cho nên, Vô Vi là do sự phát tâm của mọi người.

Cho nên, ở đời họ hiểu lm: “Gặp anh em đưa cuốn sổ vàng!” Không phải vậy! Tôi không có, nhưng tôi cảm ơn tất cả! Tôi đã và đang đóng góp bởi (nghe không rõ). Đủ rồi, một câu nói được rồi. Cho nên, đừng có nói rằng, “Tôi không có tiền, tôi không đến Vô Vi. Vô Vi là tụi nghèo, tụi đâu có tiền, không có tiền, nhưng mà ngày nay họ tu rồi, họ coi đồng tiền như rác, không nghĩa lý gì: “Liệng ít ngàn đổi món quà quý, tôi liệng; cho mọi người, chớ không phải cho tôi!”

Cho nên, những người Vô Vi đang đóng góp bây giờ là cho mọi người, chớ không phải cho họ! Tôi nói thiệt Anh, những người bỏ tiền đó, họ không có nghĩ tương lai họ sẽ hưởng cái đó đâu! Cho mọi người được hưởng, vì họ nắm được, họ đi được, họ đã tiến được và họ cảm thấy sự sung sướng ở trong tâm, muốn trao món quà cho mọi người! Tôi nói thiệt, những người bỏ tiền đó, bây giờ Anh kêu họ đòi, họ cũng không thèm nữa, vì đồng tiền đối với họ không nghĩa lý gì.[47:47]

[hết ID# 19840505L3]

19840505L2 (Bài này trùng với bài 19840505L3 Khánh thành TĐ Gretna (A) từ đầu đến phút 18:08)

GIẢNG NHÂN NGÀY KHÁNH THÀNH THIỀN ĐƯỜNG GRETNA, LOUISIANA

Đức Thầy: Tháng 5, 1984 là ngày vui của gia đình anh Ưng Văn Bôn ở Louisiana, là ngày anh đã ước mơ được lập một thiền đường nơi đó để học đạo và cầu đạo, vì anh thấy con đường tu, qua nhiều năm tháng, đã học nơi Vô Vi và thấy gặt hái được một phần Thanh Tịnh cho tâm linh, mà toàn gia đình, các cháu cũng hướng thượng lo tu; ngày nay đã đem lại thật sự một niềm vui cho gia đình, rồi anh mới phát đại nguyện, ước mong sao được đem cái pháp này đến cho những người đau khổ, và ước mong mọi người thực hành để hiểu đạo pháp và trở về với chơn giác sẵn có của chính mình. [01:13]

Thiền Đường đã được thành lập, thì đây là một nơi để hội tụ tâm linh và thật sự nghiên cứu về con đường tu học, cộng với những bạn đạo đã hướng thượng tu tịnh; rồi đây sẽ thấy sự huyền diệu của Thường Đế đã ân ban cho mọi tâm linh, sẽ đi đến tự giác và sáng suốt trong tinh thần cởi mở, tự mình phá mê, phá chấp học cái phương thức Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Định, do hành giả đã hành được, là chính pháp của hành giả, mà thôi. Mọi người phải cố gắng giữ lấy mà tu học, không khác gì cái nghề chuyên môn, trong suốt cả một cuộc đời của chính mọi hành giả đã tự thanh lọc được, khai thông TQuan, khai thông NTạng để hòa hợp với cả Càn Khôn Vũ Trụ để hiểu Chơn Lý là gì. [02:30]

Bất cứ tôn giáo nào đến với Vô Vi ban đầu vẫn thắc mắc, tu một thời gian mới thấy rõ mình đã khai mở được chính tâm linh của chính mình, và mình mới trở về nguyên căn mà mình đã từng mong độ. Bất cứ tôn giáo nào tại thế gian, phải trở về với nguyên căn sẵn có của chính họ và được cơ hội thanhh tịnh, để thức giác, và đọc kinh sách, minh kinh sách, cởi mở và vui vẻ trở về với chơn giác sẵn có, và ước vọng được đảnh lễ người mến yêu mà chúng ta đã từng nung náu nhiều kiếp như sử sách để lại, Jésus Christ chẳng hạn, Thích Ca chẳng hạn, những vị lãnh đạo tinh thần tu học chúng ta kính mến,cho đến ngày hôm nay chưa có cơ hội được diện kiến, đối với người tu Vô Vi, trong thời gian rất ngắn tự tu khai mở tâm linh rồi mới thấy rõ, “Chính tôi đã trực diện được những gì tôi mong muốn”; cho nên muốn quay lại với đời và chỉ cho đời biết rằng: phải tu để tiến, phải cải hóa mới có thăng hoa, tự sửa và thấy rõ cái tánh hư tật xấu của chính ta, chúng ta mới hy sinh nó. [04:02]

Nếu chúng ta còn ở trong tăm tối, chúng ta cho đó là chánh đáng, thì chúng ta ôm sự tăm tối cả suốt đời, thì chừng nào chúng ta mới lập hạnh hi sinh? Cho nên, thế gian luôn luôn ở trong so đo, gậy hấn, cạnh tranh, chấp mê, chê người này,khen người nọ, rốt cuộc tạo động cho chính mình, mà thôi.

Đối với Vô Vi, không phải vậy. Đối với Vô Vi, tự khám phá và tự khai mở cái trược khí ra, và đem cái thanh khí trở lộn lại hòa hợp với Bên Trên, tự thức, tự tu, tự tiến.

Ngày hôm nay tôi cũng rất vui mừng được gởi âm thanh của tôi và tất cả bạn đạo ngồi xung quanh đây, đồng thiền và cầu nguyện cho anh chị Ưng Văn Bôn sẽ được thăng hoa tốt đẹp trong thanh tịnh, và do đó cầu đạo và học đạo thêm để mong hạnh hi sinh càng ngày càng cao, sau này có cơ hội dìu dắt chúng sanh tiến hóa. [05:15]

Chúng ta mở thiền đường, đem nhà ra mở thiền đường, không phải chuyện của công cộng, nhưng mà hạnh hi sinh lo tu học và muốn học thêm, cho nên mở thiền đường, chớ không phải chúng ta là người tài giỏi đi dạy đạo, nhưng mà chúng ta đã nhờ cái pháp này để giải tỏa cái sự ô trược ở trong tâm linh của chúng ta., và chúng ta muốn đem lại trình bày với người khác và để mọi người đồng học với chúng ta. Cho nên, một nơi cầu tiến, mà thôi.

Cho nên, chúng ta tu là phải thực hành, chớ dùng lý thuyết, 5, 10 đồng bạc là mua biết bao nhiêu sách, đọc; nhưng mà đọc rồi thì nó cũng như trôi qua, mà thôi.

Chỉ có thực hành mới gặt hái được và tháo g được cái nghiệp duyên tại trần của chính chúng ta đã tạo cho ta. [06:08]Trên đường đi trở về nguồn cội, chúng ta phải tự tháo g và tự đi, chớ chả có ai đi cho chúng ta!

Cho nên, mọi người ý thức được, khép mình lo tu học, hướng thượng để thăng hoa trở về với căn bản thức giác của tâm linh, nhiên hậu mới đạt được phần sáng suốt, lần lượt tay nắm tay xây dựng trong cơ đồ tiến hóa của Thượng Đế, rồi chúng ta mới ảnh hưởng những người kế tiếp và cho những người kế tiếp có một cơ hội thức tâm một cách mau chóng hơn.

Càng ngày càng tu càng nhiều người thì càng cải tiến được sức tu học, và đem lại đơn giản hơn nữa, thức giác hơn nữa, phá mê phá chấp, và dẹp con đường mê tín; tự tin nơi khả năng sẵn có của chính mình để tiến tới vô cùng. [07:08]

Tất cả anh em ngồi ở đây đã qua trường đời, đã qua nhiều thử thách, nhiều cam go đã vượt qua; ngày nay thức giác thấy:ta đến đây với bàn tay không, rồi một ngày nào đó chúng ta cũng phải ra đi với bàn tay không; sự tranh chấp không có lợi lộc. Nếu sự tranh chấp mà có lợi lộc, số người này không có ai chịu ngồi thiền! Thấy sự tranh chấp có lợi lộc hơn thì ai mà thiền! Ta thiền có lợi hơn, người ta mới bỏ sự tranh chấp. Cho nên, người thiền phải ý thức rõ sự tranh chấp bất lợi và đem lại sự tăm tối cho chính ta; cho nên mọi người tu rồi mới ý thức rõ, mới dụng cái lượng từ bi là tha thứ và thương yêu giúp đỡ cho những người không biết. [08:01]

Kẻ đi trước làm cha, làm mẹ đã gặt hái biết bao nhiêu sự khổ cực, kích động và phản động của cuộc đời, sự thử thách, đến ngày hôm nay cũng chưa gặt hái được một kết quả tốt.

Cho nên, quá ư buồn, tủi mới tìm một con đường tu. Mà từ ngày tu rồi, thấy tôi đã bỏ được một phần lớn rồi. Sự tranh đấu bất chánh, bất lợi mà chính tôi đã đề ra. Ngày hôm nay tôi cũng dẹp nó qua 1 bên. Là tôi thấy càng ngày càng thanh thản, là cái nghiệp khổ tâm của tôi không còn, tôi mới giải tiến được tâm linh cho chính tôi. [08:48]

Cho nên, mọi người đồng tu đồng học. Mà tu để làm gì? Tu để sửa chữa nội bộ, chớ không phải tu để đi sa cha người khác! Chúng ta có sửa chữa nội bộ của chúng ta, chúng ta mới ảnh hưởng được người khác. Ngội bộ chúng ta nằm ở đâu? Có hồn, có vía; mà hồn không có tu học, không hướng thượng, không thăng hoa, thì vía đâu có học? Mà hồn, vía không tu học thì Lục Căn Lục Trần đâu có phát triển, vạn linh đâu có tiến hóa? Cho nên, các bạn đang làm chủ cái Tiểu Thiên Địa này, nó bao gồm vạn linh chung sống tại thế, nó có ngũ sắc, ngũ quang, huyền sắc, huyền quang chớ không phải không có! Ngoài thế giới có gì, bên trong các bạn có cái nấy: [09:39] cái tổ chức tinh vi nhất, Thượng Đế đã thu hẹp thành cái thể xác con người, mà giam phần hồn để cho phần hồn có cơ hội tu học.

Những cảnh đời kích động và phản động, để chi? Để cho các bạn thức tâm, thấy sung sướng đó, buồn đó, tủi nhục đó; để chi? Để thức tâm.

Thấy thắng đó, bại đó; để chi? Để thức tâm.

Mỗi mỗi đang giáo dục chúng ta!

Cho nên, càng tu càng thức tâm thấy Càn Khôn Vũ Trụ đã hy sinh và giáo dục cho chúng ta bất cứ giờ, phút, khác nào;chúng ta là con người thọ hưởng để học nhẫn, học hòa và thăng hoa đi tới giải thoát, tiêu giao nơi Tiên Cảnh Cực Lạc,chớ không phải lệ thuộc như phàm trần, quy định bởi mấy đồng tiền. [10;38]

Chớ ở thế gian, danh vọng, tiền tài, địa vị, nhưng mà rốt cuộc những vị đó đạt được những cái gì? Rốt cuộc chỉ than với chúng ta, là chữ “Khổ,” mà thôi: Trước kia tôi không tiền, tôi nói khổ, rồi tôi than khổ; rồi bây giờ tôi giàu, tôi làm tỷ phú, tôi vẫn khổ! Tại sao? Tỷ phú mà vẫn khổ?

Không giải thoát được! Thấy không?

Tôi càng ngày tôi càng bị ràng buộc bởi vật chất, ràng buộc bởi địa vị, ràng buộc bởi tiếng nói, trói buộc tôi không khác gì con trâu bị xỏ mũi cột ở trong cái gốc cây. Khi tôi ý thức cái này thì tôi phải làm sao để giái thoát?”

Có tu mới giải thoát được!

Cho nên, các bạn tu tới ngày hôm nay các bạn thấy rằng, “Trước kia cái bản tánh tôi đòi hỏi coi hát, cờ bạc, ăn thua. Ngày nay tôi nhịn nhục; tôi thấy xây dựng nhịn nhục nhiều chừng nào tôi lại được thanh nhẹ chừng nấy; nhịn nhục chừng nào tôi lại thấy tôi sáng suốt chừng nấy!” [11:46]

Cho nến, các bạn đã học nhẫn, học hòa, mà ngồi thiền trong lúc mọi người ngủ nghê ngao sung sướng, nhưng mà các bạn lại ngồi thiền để lập lại trật tự. Để chi?

Để trở về với sự thanh tịnh, hòa hợp với cả Càn Khôn Vũ Trụ đồng nhịp sáng suốt của Thượng Đế. Cho nên, cái giá trị của chúng ta mà cố gắng tu luyện rồi đây sẽ đạt được cái giá trị vô cùng. Cho nên, cái tâm linh của con người là vô cùng. Cây cối chúng ta thấy, hoa quả chúng ta thấy, ăn đó, diệt đó, nhưng mà ngày sau rồi vẫn sanh ra cây, rồi cũng có trái. Tứ quan, ngũ tạng, mặt, mũi con người ngày hôm nay ở quả địa cầu này chiến tranh tiêu diệt; nhưng rốt cuộc rồi cũng hồi sinh. Đó là Luật Hồi Sinh Nhân Quả để đưa phần hồn tiến hóa và học hỏi tới vô cùng. [12:50]

Cho nên, chúng ta có cơ hội tu học và hiểu được cái Luật Luân Hồi Nhân Quả, thì chúng ta càng cố gắng tu và vui ở trong hạnh điêu luyện, nhồi quả.

Cho nên, các bạn được nhồi quả, được tình đời bạc bẽo khi dễ các bạn, thì các bạn lại càng thức tâm về con đường tu học hơn. Cho nên, mỗi mỗi trước mắt của chúng ta đang dung, cái bánh mì các bạn đang ăn đi nữa, chén cơm các bạn đang ăn đây nữa, cũng qua sự điêu luyện nó mới có một miếng bánh thơm ngon cho các bạn sử dụng. Mà các bạn sử dụng cái gì? Mùi vị mà thôi.

Đó! Muốn có mùi vị thanh cao thì phải qua điêu luyện. Mà muốn tu hành tiến hóa tới vô cùng mới trở về Tiên, Thánh cũng phải điêu luyện. Con thú muốn trở nên con người cũng phải chịu hạnh hy sinh. Các bạn thấy rõ: con trâu, con bò, con ngựa đều phải hy sinh vô cùng, hy sinh cả thân xác, mới có cơ hội trở lại làm con người. [13:55]

Cho nên, cái hạnh hy sinh con người có trí khôn, chúng ta biết tu trở về thanh tịnh, chúng ta mới hy sinh được tánh hư tật xấu, Khứ Trược Lưu Thanh, chúng ta mới quy hội được sự thanh nhẹ ở Bên Trên.

Giá trị của thanh nhẹ là gì?

Là đời đời bất diệt.

Thì chúng ta chọn cái tạm hay là cái đời đời?

Mt tiền, chúng ta thấy đang làm chủ cái xác này, nhưng mà trong Định Luật Sanh, Trụ, Hoại, Diệt chỉ tạm trong mấy chục năm, mà thôi.

Rồi, các bạn giáng sanh xuống thế gian bởi 2 bàn tay không, rồi phải trở về với 2 bàn tay không. Nó rõ ràng như ban ngày; thì chúng ta ý thức được, chúng ta phải trở về cái cảnh đời đời.

Một trong hai, chúng ta phải chọn! Muốn đời đời đó, thì phải giải tỏa cái trược ô tạm bợ ở đây, mà tự mình giải tỏa từ từ, tùy theo nghiệp duyên hoàn cảnh. [14:55]

Nhiều bạn thấy tu, thấy cái pháp này tu hay, rồi ngồi cứ cắm đầu tu hoài, cũng không được! Nó phải có thì, có giờ: có nợ thì phải ghánh nợ, và phải trả nợ.

Nghiệp duyên thế gian là Đại Đạo; chúng ta phải hành cho đúng mức: hiếu, nghĩa phải hành cho đúng mức mới tiến tới cái chỗ giải thoát.

Nhiều người đâm ra nói, “Tôi bây giờ tôi tu, tôi bỏ hết tất cả!” Đâu có được! Nghiệp duyên của ta, ta phải tự tháo gỡ. Nó phải từ từ; mọi việc phải từ từ trong trật tự.

Cái Định Luật Hóa Hóa, Sanh, Sanh các bạn thấy: cây cỏ nó cũng phải đủ tháng, đủ ngày nó mới có cái cây, nó mới có cái trái, nó mới có bông hoa, nó mới có cái trái; thì chúng ta tu học cũng phải có ngày, có giờ; nhưng mà tuần tự; cái sự nhẫn hòa là chấp nhận ghánh vác tu học, nó mới xứng đáng là con của Thượng Đế. [15:50] Mỗi người một trung thành trong nhiệm vụ, thật thà trong nhiệm vụ, thì lúc nào cũng tiến hóa.

Cho nên, nhiều người hiểu lầm Vô Vi, “Bước vô Vô Vi tu là bỏ hết nhà cửa, bỏ hết vợ con. Cái đó là sai lầm!

Vô Vi là chịu ghánh vác từ động tới tịnh, và sử dụng sự sáng suốt và thanh tịnh của chúng ta trong con đường ghánh vác,và không làm đổ vỡ bất cứ một sự việc gì.

Cho nên, người tu của Vô Vi phải làm việc nhiều hơn và kiên nhẫn nhiều hơn, ghánh vác nhiều hơn, sáng suốt nhiều hơn;hữu ích cho xã hội ở tương lai.

Cho nên hôm nay cơ duyên đến, gia đình anh Ưng Văn Bôn đã mở thiền đường, anh em tu học nhân dịp tôi đến miền nam California, tôi cũng gởi lời chúc tụng gia đình anh chị Ưng Văn Bôn và thiền đường sẽ mỗi ngày mỗi phát triển, cũng đồng trong tâm niệm của các bạn đạo ở California, cũng mong muốn rằng một ngày nào đó chúng ta sẽ có cơ hội đến thăm Anh, Chị và sẽ đón nhận những ngày phát triển của Thiền Đường, tu học của tâm linh, xây dựng cơ đồ của Thượng Đế. [17:07]

Như ngày hôm nay, miền nam California, anh em cũng đã phát tâm và biết lên núi tìm một nơi thanh tịnh để ước mong tương lai sẽ lập được một cái làng Vô Vi theo ý nguyện mọi người sống trong một tinh thần quý giá, xây dựng sự thanh nhẹ, và bớt sự tốn kém của tình đời, để cho chúng ta, mỗi người có cơ hội trở về Nguồn Cội dễ dãi và làm việc càng ngày càng minh mẫn, giúp đỡ cho xã hội tiến hóa, đơn giản, văn minh, hợp thời hơn.

Cho nên, hôm nay là ngày vui; tất cả nơi đây, mọi anh em cũng đang ngồi thiền và chúc tụng và cầu xin Thượng Đế ân ban sự sáng suốt cho gia đình anh Ưng Văn Bôn; rồi đây chúng ta sẽ có cơ hội tái ngộ.

Thành thật cảm ơn sự hiện diện của tất cả các bạn ngày hôm nay. [18:08].


----
vovilibrary.net >>refresh...