19840505L2 (Bài này trùng với bài 19840505L3 Khánh thành TĐ Gretna (A) từ phút đầu đến phút 18:08)

GIẢNG NHÂN NGÀY KHÁNH THÀNH THIỀN ĐƯỜNG GRETNA, LOUISIANA

Đức Thầy: Tháng 5, 1984 là ngày vui của gia đình anh Ưng Văn Bôn ở Louisiana, là ngày anh đã ước mơ được lập một thiền đường nơi đó để học đạo và cầu đạo, vì anh thấy con đường tu, qua nhiều năm tháng, đã học nơi Vô Vi và thấy gặt hái được một phần Thanh Tịnh cho tâm linh, mà toàn gia đình, các cháu cũng hướng thượng lo tu; ngày nay đã đem lại thật sự một niềm vui cho gia đình, rồi anh mới phát đại nguyện, ước mong sao được đem cái pháp này đến cho những người đau khổ, và ước mong mọi người thực hành để hiểu đạo pháp và trở về với chơn giác sẵn có của chính mình. [01:13]

Thiền Đường đã được thành lập, thì đây là một nơi để hội tụ tâm linh và thật sự nghiên cứu về con đường tu học, cộng với những bạn đạo đã hướng thượng tu tịnh; rồi đây sẽ thấy sự huyền diệu của Thường Đế đã ân ban cho mọi tâm linh, sẽ đi đến tự giác và sáng suốt trong tinh thần cởi mở, tự mình phá mê, phá chấp học cái phương thức Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Định, do hành giả đã hành được, là chính pháp của hành giả, mà thôi. Mọi người phải cố gắng giữ lấy mà tu học, không khác gì cái nghề chuyên môn, trong suốt cả một cuộc đời của chính mọi hành giả đã tự thanh lọc được, khai thông TQuan, khai thông NTạng để hòa hợp với cả Càn Khôn Vũ Trụ để hiểu Chơn Lý là gì. [02:30]

Bất cứ tôn giáo nào đến với Vô Vi ban đầu vẫn thắc mắc, tu một thời gian mới thấy rõ mình đã khai mở được chính tâm linh của chính mình, và mình mới trở về nguyên căn mà mình đã từng mong độ. Bất cứ tôn giáo nào tại thế gian, phải trở về với nguyên căn sẵn có của chính họ và được cơ hội thanhh tịnh, để thức giác, và đọc kinh sách, minh kinh sách, cởi mở và vui vẻ trở về với chơn giác sẵn có, và ước vọng được đảnh lễ người mến yêu mà chúng ta đã từng nung náu nhiều kiếp như sử sách để lại, Jésus Christ chẳng hạn, Thích Ca chẳng hạn, những vị lãnh đạo tinh thần tu học chúng ta kính mến,cho đến ngày hôm nay chưa có cơ hội được diện kiến, đối với người tu Vô Vi, trong thời gian rất ngắn tự tu khai mở tâm linh rồi mới thấy rõ, “Chính tôi đã trực diện được những gì tôi mong muốn”; cho nên muốn quay lại với đời và chỉ cho đời biết rằng: phải tu để tiến, phải cải hóa mới có thăng hoa, tự sửa và thấy rõ cái tánh hư tật xấu của chính ta, chúng ta mới hy sinh nó. [04:02]

Nếu chúng ta còn ở trong tăm tối, chúng ta cho đó là chánh đáng, thì chúng ta ôm sự tăm tối cả suốt đời, thì chừng nào chúng ta mới lập hạnh hi sinh? Cho nên, thế gian luôn luôn ở trong so đo, gậy hấn, cạnh tranh, chấp mê, chê người này,khen người nọ, rốt cuộc tạo động cho chính mình, mà thôi.

Đối với Vô Vi, không phải vậy. Đối với Vô Vi, tự khám phá và tự khai mở cái trược khí ra, và đem cái thanh khí trở lộn lại hòa hợp với Bên Trên, tự thức, tự tu, tự tiến.

Ngày hôm nay tôi cũng rất vui mừng được gởi âm thanh của tôi và tất cả bạn đạo ngồi xung quanh đây, đồng thiền và cầu nguyện cho anh chị Ưng Văn Bôn sẽ được thăng hoa tốt đẹp trong thanh tịnh, và do đó cầu đạo và học đạo thêm để mong hạnh hi sinh càng ngày càng cao, sau này có cơ hội dìu dắt chúng sanh tiến hóa. [05:15]

Chúng ta mở thiền đường, đem nhà ra mở thiền đường, không phải chuyện của công cộng, nhưng mà hạnh hi sinh lo tu học và muốn học thêm, cho nên mở thiền đường, chớ không phải chúng ta là người tài giỏi đi dạy đạo, nhưng mà chúng ta đã nhờ cái pháp này để giải tỏa cái sự ô trược ở trong tâm linh của chúng ta., và chúng ta muốn đem lại trình bày với người khác và để mọi người đồng học với chúng ta. Cho nên, một nơi cầu tiến, mà thôi.

Cho nên, chúng ta tu là phải thực hành, chớ dùng lý thuyết, 5, 10 đồng bạc là mua biết bao nhiêu sách, đọc; nhưng mà đọc rồi thì nó cũng như trôi qua, mà thôi.

Chỉ có thực hành mới gặt hái được và tháo g được cái nghiệp duyên tại trần của chính chúng ta đã tạo cho ta. [06:08]Trên đường đi trở về nguồn cội, chúng ta phải tự tháo g và tự đi, chớ chả có ai đi cho chúng ta!

Cho nên, mọi người ý thức được, khép mình lo tu học, hướng thượng để thăng hoa trở về với căn bản thức giác của tâm linh, nhiên hậu mới đạt được phần sáng suốt, lần lượt tay nắm tay xây dựng trong cơ đồ tiến hóa của Thượng Đế, rồi chúng ta mới ảnh hưởng những người kế tiếp và cho những người kế tiếp có một cơ hội thức tâm một cách mau chóng hơn.

Càng ngày càng tu càng nhiều người thì càng cải tiến được sức tu học, và đem lại đơn giản hơn nữa, thức giác hơn nữa, phá mê phá chấp, và dẹp con đường mê tín; tự tin nơi khả năng sẵn có của chính mình để tiến tới vô cùng. [07:08]

Tất cả anh em ngồi ở đây đã qua trường đời, đã qua nhiều thử thách, nhiều cam go đã vượt qua; ngày nay thức giác thấy:ta đến đây với bàn tay không, rồi một ngày nào đó chúng ta cũng phải ra đi với bàn tay không; sự tranh chấp không có lợi lộc. Nếu sự tranh chấp mà có lợi lộc, số người này không có ai chịu ngồi thiền! Thấy sự tranh chấp có lợi lộc hơn thì ai mà thiền! Ta thiền có lợi hơn, người ta mới bỏ sự tranh chấp. Cho nên, người thiền phải ý thức rõ sự tranh chấp bất lợi và đem lại sự tăm tối cho chính ta; cho nên mọi người tu rồi mới ý thức rõ, mới dụng cái lượng từ bi là tha thứ và thương yêu giúp đỡ cho những người không biết. [08:01]

Kẻ đi trước làm cha, làm mẹ đã gặt hái biết bao nhiêu sự khổ cực, kích động và phản động của cuộc đời, sự thử thách, đến ngày hôm nay cũng chưa gặt hái được một kết quả tốt.

Cho nên, quá ư buồn, tủi mới tìm một con đường tu. Mà từ ngày tu rồi, thấy tôi đã bỏ được một phần lớn rồi. Sự tranh đấu bất chánh, bất lợi mà chính tôi đã đề ra. Ngày hôm nay tôi cũng dẹp nó qua 1 bên. Là tôi thấy càng ngày càng thanh thản, là cái nghiệp khổ tâm của tôi không còn, tôi mới giải tiến được tâm linh cho chính tôi. [08:48]

Cho nên, mọi người đồng tu đồng học. Mà tu để làm gì? Tu để sửa chữa nội bộ, chớ không phải tu để đi sa cha người khác! Chúng ta có sửa chữa nội bộ của chúng ta, chúng ta mới ảnh hưởng được người khác. Ngội bộ chúng ta nằm ở đâu? Có hồn, có vía; mà hồn không có tu học, không hướng thượng, không thăng hoa, thì vía đâu có học? Mà hồn, vía không tu học thì Lục Căn Lục Trần đâu có phát triển, vạn linh đâu có tiến hóa? Cho nên, các bạn đang làm chủ cái Tiểu Thiên Địa này, nó bao gồm vạn linh chung sống tại thế, nó có ngũ sắc, ngũ quang, huyền sắc, huyền quang chớ không phải không có! Ngoài thế giới có gì, bên trong các bạn có cái nấy: [09:39] cái tổ chức tinh vi nhất, Thượng Đế đã thu hẹp thành cái thể xác con người, mà giam phần hồn để cho phần hồn có cơ hội tu học.

Những cảnh đời kích động và phản động, để chi? Để cho các bạn thức tâm, thấy sung sướng đó, buồn đó, tủi nhục đó; để chi? Để thức tâm.

Thấy thắng đó, bại đó; để chi? Để thức tâm.

Mỗi mỗi đang giáo dục chúng ta!

Cho nên, càng tu càng thức tâm thấy Càn Khôn Vũ Trụ đã hy sinh và giáo dục cho chúng ta bất cứ giờ, phút, khác nào;chúng ta là con người thọ hưởng để học nhẫn, học hòa và thăng hoa đi tới giải thoát, tiêu giao nơi Tiên Cảnh Cực Lạc,chớ không phải lệ thuộc như phàm trần, quy định bởi mấy đồng tiền. [10;38]

Chớ ở thế gian, danh vọng, tiền tài, địa vị, nhưng mà rốt cuộc những vị đó đạt được những cái gì? Rốt cuộc chỉ than với chúng ta, là chữ “Khổ,” mà thôi: Trước kia tôi không tiền, tôi nói khổ, rồi tôi than khổ; rồi bây giờ tôi giàu, tôi làm tỷ phú, tôi vẫn khổ! Tại sao? Tỷ phú mà vẫn khổ?

Không giải thoát được! Thấy không?

Tôi càng ngày tôi càng bị ràng buộc bởi vật chất, ràng buộc bởi địa vị, ràng buộc bởi tiếng nói, trói buộc tôi không khác gì con trâu bị xỏ mũi cột ở trong cái gốc cây. Khi tôi ý thức cái này thì tôi phải làm sao để giái thoát?”

Có tu mới giải thoát được!

Cho nên, các bạn tu tới ngày hôm nay các bạn thấy rằng, “Trước kia cái bản tánh tôi đòi hỏi coi hát, cờ bạc, ăn thua. Ngày nay tôi nhịn nhục; tôi thấy xây dựng nhịn nhục nhiều chừng nào tôi lại được thanh nhẹ chừng nấy; nhịn nhục chừng nào tôi lại thấy tôi sáng suốt chừng nấy!” [11:46]

Cho nến, các bạn đã học nhẫn, học hòa, mà ngồi thiền trong lúc mọi người ngủ nghê ngao sung sướng, nhưng mà các bạn lại ngồi thiền để lập lại trật tự. Để chi?

Để trở về với sự thanh tịnh, hòa hợp với cả Càn Khôn Vũ Trụ đồng nhịp sáng suốt của Thượng Đế. Cho nên, cái giá trị của chúng ta mà cố gắng tu luyện rồi đây sẽ đạt được cái giá trị vô cùng. Cho nên, cái tâm linh của con người là vô cùng. Cây cối chúng ta thấy, hoa quả chúng ta thấy, ăn đó, diệt đó, nhưng mà ngày sau rồi vẫn sanh ra cây, rồi cũng có trái. Tứ quan, ngũ tạng, mặt, mũi con người ngày hôm nay ở quả địa cầu này chiến tranh tiêu diệt; nhưng rốt cuộc rồi cũng hồi sinh. Đó là Luật Hồi Sinh Nhân Quả để đưa phần hồn tiến hóa và học hỏi tới vô cùng. [12:50]

Cho nên, chúng ta có cơ hội tu học và hiểu được cái Luật Luân Hồi Nhân Quả, thì chúng ta càng cố gắng tu và vui ở trong hạnh điêu luyện, nhồi quả.

Cho nên, các bạn được nhồi quả, được tình đời bạc bẽo khi dễ các bạn, thì các bạn lại càng thức tâm về con đường tu học hơn. Cho nên, mỗi mỗi trước mắt của chúng ta đang dung, cái bánh mì các bạn đang ăn đi nữa, chén cơm các bạn đang ăn đây nữa, cũng qua sự điêu luyện nó mới có một miếng bánh thơm ngon cho các bạn sử dụng. Mà các bạn sử dụng cái gì? Mùi vị mà thôi.

Đó! Muốn có mùi vị thanh cao thì phải qua điêu luyện. Mà muốn tu hành tiến hóa tới vô cùng mới trở về Tiên, Thánh cũng phải điêu luyện. Con thú muốn trở nên con người cũng phải chịu hạnh hy sinh. Các bạn thấy rõ: con trâu, con bò, con ngựa đều phải hy sinh vô cùng, hy sinh cả thân xác, mới có cơ hội trở lại làm con người. [13:55]

Cho nên, cái hạnh hy sinh con người có trí khôn, chúng ta biết tu trở về thanh tịnh, chúng ta mới hy sinh được tánh hư tật xấu, Khứ Trược Lưu Thanh, chúng ta mới quy hội được sự thanh nhẹ ở Bên Trên.

Giá trị của thanh nhẹ là gì?

Là đời đời bất diệt.

Thì chúng ta chọn cái tạm hay là cái đời đời?

Mt tiền, chúng ta thấy đang làm chủ cái xác này, nhưng mà trong Định Luật Sanh, Trụ, Hoại, Diệt chỉ tạm trong mấy chục năm, mà thôi.

Rồi, các bạn giáng sanh xuống thế gian bởi 2 bàn tay không, rồi phải trở về với 2 bàn tay không. Nó rõ ràng như ban ngày; thì chúng ta ý thức được, chúng ta phải trở về cái cảnh đời đời.

Một trong hai, chúng ta phải chọn! Muốn đời đời đó, thì phải giải tỏa cái trược ô tạm bợ ở đây, mà tự mình giải tỏa từ từ, tùy theo nghiệp duyên hoàn cảnh. [14:55]

Nhiều bạn thấy tu, thấy cái pháp này tu hay, rồi ngồi cứ cắm đầu tu hoài, cũng không được! Nó phải có thì, có giờ: có nợ thì phải ghánh nợ, và phải trả nợ.

Nghiệp duyên thế gian là Đại Đạo; chúng ta phải hành cho đúng mức: hiếu, nghĩa phải hành cho đúng mức mới tiến tới cái chỗ giải thoát.

Nhiều người đâm ra nói, “Tôi bây giờ tôi tu, tôi bỏ hết tất cả!” Đâu có được! Nghiệp duyên của ta, ta phải tự tháo gỡ. Nó phải từ từ; mọi việc phải từ từ trong trật tự.

Cái Định Luật Hóa Hóa, Sanh, Sanh các bạn thấy: cây cỏ nó cũng phải đủ tháng, đủ ngày nó mới có cái cây, nó mới có cái trái, nó mới có bông hoa, nó mới có cái trái; thì chúng ta tu học cũng phải có ngày, có giờ; nhưng mà tuần tự; cái sự nhẫn hòa là chấp nhận ghánh vác tu học, nó mới xứng đáng là con của Thượng Đế. [15:50] Mỗi người một trung thành trong nhiệm vụ, thật thà trong nhiệm vụ, thì lúc nào cũng tiến hóa.

Cho nên, nhiều người hiểu lầm Vô Vi, “Bước vô Vô Vi tu là bỏ hết nhà cửa, bỏ hết vợ con. Cái đó là sai lầm!

Vô Vi là chịu ghánh vác từ động tới tịnh, và sử dụng sự sáng suốt và thanh tịnh của chúng ta trong con đường ghánh vác,và không làm đổ vỡ bất cứ một sự việc gì.

Cho nên, người tu của Vô Vi phải làm việc nhiều hơn và kiên nhẫn nhiều hơn, ghánh vác nhiều hơn, sáng suốt nhiều hơn;hữu ích cho xã hội ở tương lai.

Cho nên hôm nay cơ duyên đến, gia đình anh Ưng Văn Bôn đã mở thiền đường, anh em tu học nhân dịp tôi đến miền nam California, tôi cũng gởi lời chúc tụng gia đình anh chị Ưng Văn Bôn và thiền đường sẽ mỗi ngày mỗi phát triển, cũng đồng trong tâm niệm của các bạn đạo ở California, cũng mong muốn rằng một ngày nào đó chúng ta sẽ có cơ hội đến thăm Anh, Chị và sẽ đón nhận những ngày phát triển của Thiền Đường, tu học của tâm linh, xây dựng cơ đồ của Thượng Đế. [17:07]

Như ngày hôm nay, miền nam California, anh em cũng đã phát tâm và biết lên núi tìm một nơi thanh tịnh để ước mong tương lai sẽ lập được một cái làng Vô Vi theo ý nguyện mọi người sống trong một tinh thần quý giá, xây dựng sự thanh nhẹ, và bớt sự tốn kém của tình đời, để cho chúng ta, mỗi người có cơ hội trở về Nguồn Cội dễ dãi và làm việc càng ngày càng minh mẫn, giúp đỡ cho xã hội tiến hóa, đơn giản, văn minh, hợp thời hơn.

Cho nên, hôm nay là ngày vui; tất cả nơi đây, mọi anh em cũng đang ngồi thiền và chúc tụng và cầu xin Thượng Đế ân ban sự sáng suốt cho gia đình anh Ưng Văn Bôn; rồi đây chúng ta sẽ có cơ hội tái ngộ.

Thành thật cảm ơn sự hiện diện của tất cả các bạn ngày hôm nay. [18:08]

.....

Đức Thầy: ... Gợi tình làm bài thơ:

“Đôi Bạn Thâm Tình”

“Thâm tình đôi bạn giáng sanh

Thanh thanh, tịnh tịnh thực hành về quê

Cảnh còn kích động khen chê

Dù mưa hay nắng đôi bề vẫn vui

Bằng lòng điêu luyện rèn trui

Tự mình phát triển bùi ngùi tiêu tan

Chúng sanh xem thấy cảm an

Đôi đàng vẫn tiến, vẫn đàng tự đi

Cảm vui giao cảm hợp thì

Tự vui lưu lại đường đi vẫn còn [18:56]

Trên cành chim hót nỉ non

Hòa đàm chung tiến chẳng còn ghét nhau

Lá thời nhuộm sắc đổi trau

Đến thời thay đổi ào ào rụng rơi

Trở về gốc rễ hợp thời

Giữ nguyên thân khỏe cây thời vọt cao

Do thời cũng phải đổi trao

Sống theo thời tiết đổi màu chê thân

Bốn mùa chuyển hóa cơ tầm

Trường sanh tiến hóa mà góp phần dựng xây

Tự minh khai triển hằng ngày

Gió kia vẫn ghẹo vui vầy cảm giao

Nước kia biến đổi thay màu

Biển kia thừa tiếp trăng sao tiến hòa. [19:52]

Mặt trời ban rải thật thà

Muôn loài chung hưởng, chung nhà an vui

Thực hành chịu đựng ngược xuôi.

Thông reo theo gió tình vui cảnh trời.

Vạn linh sống động nơi nơi

Sanh, trụ, hoại, diệt hợp thời hồi sinh

Đi đi lại lại một mình

Càng tu càng tiến càng linh hơn người

Nắng mưa giao cảm vui cười

Luật sanh sanh hóa rưới tươi tình đời [20:26]

Giáng sanh học hỏi nơi nơi

Trở về chơn giác tâm thời mới an

Thi thơ biên chép luận bàn

Phát bàn rõ rệt chẳng bàn mà đi

Chớ nên lầm tưởng tạo nghi

Tạo thành trì trệ khó thì tiến thân

Bỏ nghề hèn mọn xét cân

Nhẫn hòa tự học, học lần đến nơi

Chan hòa hít thở đồng hơi

Lưỡi thời tranh chấp khó bơi vào bờ

Già nay đương lại bài thơ

Chúng sanh tự học đêm giờ thức tâm” [21:02]

Kính bái,

Lương Sỹ Hằng.

Đôi Bạn Thâm Tình

Thông, Tùng đôi bạn giáng sanh”: Cây thông, và cây tùng trước mặt chúng ta đang thấy đây, nó cũng là đôi bạn thâm tình đã giáng sanh xuống thế gian.

Thanh thanh tịnh tịnh, thực hành về quê”: Chúng ta thấy nó chấp nhận trong hoàn cảnh tiến hóa hướng thượng đi tới vô cùng; chiều cao nó bất khuất đi lên: “Thanh thanh tịnh tịnh thực hành về quê.

Chẳng còn kích động khen chê, Dù mưa hay nắng đôi bề cũng vui”: Không có sự khích bác lẫn nhau nữa, chấp nhận để tiến hóa. Các bạn thấy: cây thông với cây tùng thẳng rãnh cứ đi lên. “Dù mưa hay nắng đôi bề vẫn vui.

Bằng lòng điêu luyện rèn trui”: Bằng lòng điêu luyện của đấng Tạo Hóa để rèn trui tâm linh ở bên trong, chịu đựng được Hóa Hóa, Sanh Sanh.

Tự mình phát triển bùi ngùi tiêu tan”: Đó! Nó cũng có nhành, có lá, có cây, có trái, này kia, kia nọ phát triển tới vô cùng; thì cái sự bùi ngùi nó tiêu tan. Con người ở thế gian làm việc mãi, siêng năng thì đâu có sự bùi ngùi, bở ngỡ nữa?Mà chúng ta hèn mọn, tranh chấp thì trở nên bùi ngùi, đau khổ; mà lo làm việc, chấp nhận cái hoàn cảnh, thuận hòa tiến hóa, thì bùi ngùi nó sẽ tiêu tan. [22:38]

“Chúng sanh xem thấy cảm an. Đôi đàng vẫn tiến vẫn đàng tự đi” Đó! Chúng sanh dòm thấy cây tùng và cây thông, nó rất an, nó an nhiên tự tại trong chu trình tiến hóa của chính nó. Đôi đàng vẫn tiến vẫn đàng tự đi; đó, thấy không? Thông đi theo thông, mà tùng đi theo tùng, cũng hướng thượng mà đi.

Cảm vui giao cảm hợp thì. Sử thi lưu lại đường đi vẫn còn”: Đó! Chúng ta thấy cảnh mới thấy cái tâm linh của chúng ta với cây thông, cây tùng, giao cảm hợp thì; thấy chúng ta cũng đã và đang hành như chúng nó. Mà sự ghi chép lưu lại thì sanh, trụ, hoại, diệt của thế gian đường đi vẫn còn: cái đường tiến hóa vô cùng đi lên vẫn còn, không có ai ngăn cản chúng ta hết; hoàn toàn tự do! Đó là Nhân Quyền của Thượng Đế ân ban. [23:38]

Trên cành chim hót nỉ non. Hòa đàm chung tiến chẳng còn ghét nhau”: Đó! Con chim còn ngự cái cành cây đó để bàn bạc với nhau, để nỉ non thức giác, hòa đàm chung tiến, không còn sự tranh chấp và thù hận lẫn nhau, lập ổ trên cây để sống.

Lá thời nhuận sắc đổi trau. Đến thời thay đổi ào ào rụng rơi”: Đó! Cái lá thì nhuận sắc đổi trau vì bữa nay xanh, mai úa. Đến thời thay đổi thì ào ào rụng rơi: Phải chấp nhận cái tình cảnh; cũng như trước kia tôi giáng sanh xuống thế gian, không rang; răng, ngày nay có rang; rồi nó rụng răng, tôi cũng phải chịu; rồi bây giờ không răng! Đó! Phải chấp nhận để trở về gốc rễ hợp thời. Đó!

Dưỡng nuôi thanh khỏe cây thời vọt cao”: Những cái lá rồi nó rớt rụng về đâu? Rụng về cái rễ, rụng về cái gốc cây, thì nó dưỡng nuôi cái thân nó. Cái gì mà chúng ta thù hận, ôm ấp trong tâm mà chúng ta hy sinh bỏ đi, thì không khác gì cái lá rụng mà nuôi cái cội, nuôi cái cây nó càng ngày càng mạnh. [25:03]

Tại sao chúng ta hy sinh tánh hư tật xấu thì con người nó lại tươi; mà chúng ta cứ ôm càu nhàu, buồn tủi, thì con người nó càng ngày càng già nua và bệnh hoạn?

Bây giờ nó chấp nhận hoàn cảnh đó: nó rụng thì cho nó rụng đi, bỏ nó đi, để cho chúng ta thăng hoa lên cao. Cái đó không khác gì lá cây nó nuôi cái cây, cái thân cây khỏe, Cây thời vọt cao”: Càng ngày càng lớn nhờ gì? Nhờ cái thân, cái lá; do thời.

Chúng ta người tu, nhờ cái gì mà tư tưởng chúng ta được thăng hoa? Nhờ chúng ta bỏ cái tánh hư tật xấu; không khác gì cái lá mà nó nuôi cái thân cây.

Da thời cũng phải đổi trao. Sống theo thời tiết đổi màu che thân”: Da cây nó cũng phải đổi trao, sống theo thời tiết: lạnh sống theo lạnh, nắng sống theo nắng, phải đổi màu che thân. Trước kia nó xanh tươi, mà ngày nay nó phải rạn nứt, cũng như da mặt chúng ta càng ngày càng già, càng nhăn. Đó là nó phải sử dụng cái sức sẵn có của nó để che cái xác thân này. [26:17]

Bốn mùa chuyển hóa cơ tầm. Trường sanh tiến hóa góp phần dựng xây: Bốn mùa chuyển hóa tùy theo cơ tầng Xuân, Hạ, Thu, Đông. “Trường sanh tiến hóa góp phần dựng xây”. Đó! Cái ý thức của nó vô cùng là thuộc về trường sanh, mà chấp nhận để tiến hóa dựng xây.

Tự minh khai triển hằng ngày. Gió kia vẫn ghẹo, vui vầy cảm giao”: Nó biết thân phận của nó, xuất phát tới Định Luật Hóa Hóa, Sanh Sanh, khai triển hằng ngày: gió kia vẫn ghẹo, gió lúc nào cũng thổi, cũng phá phách. Vui vầy cảm giao: Thông và tùng vẫn vui vẻ cảm giao, chấp nhận.

Nước kia biến đổi thay màu. Điển kia thừa tiếp trăng sao chiếu hòa”: Nước ở dưới gốc cây, trời mưa chuyển xuống, biến đổi thay màu: Nay tôi sắp rụng hết lá, ngày mai nó lại biến đổi thay màu”: nó lại ra lá mới, xanh tươi. Xanh cũng đủ loại mu xanh, mà úa cũng đủ loại mu úa. “Điển kia thừa tiếp trăng sao chiếu hòa”: Bên trên luôn luôn hộ trì, thừa tiếp để đưa cái phần thăng hoa của cây tùng và cây thông đi lên: Ý chí nó vô cùng thì Bề Trên phải thừa tiếp. [27:38]

Người tu Vô Vi của chúng ta cũng vậy: dùng trung tim bộ đầu hướng thượng, thì Bề Trên mới đưa cái Thanh Điển rút cái phần thanh điển của chúng ta lên, kêu bằng “Giải thoát.

Mặt trời ban rải thật thà, Muôn loài chung hưởng mà chung nhà an vui” : Mặt trời luôn luôn công bằng, chiếu cho các giới chớ không có chiếu cho thông tùng không, các loài. “Muôn loài chung hường mà chung nhà an vui”, thấy không? Chúng sanh sống trong một nhà, vạn linh sống trong một nhà. Chúng ta, vạn linh cũng đồng hưởng cái ánh nắng chung nhà hết thảy, Nhưng mà chia loài này, loài kia, loài nọ, kích bác lẫn nhau. Thậm chí đạo này chê đạo kia, tánh này chê tánh kia, rốt cuộc đổ khùng ra, rồi đâm ra giết chóc lẫn nhau, tự hại lấy mình.

Không chịu nhận thức được cái sự chan hòa ở Bề Trên chiếu cho tất cả đồng hưởng, đồng tiến, cũng như thanh khí chúng ta đang hít đây. [28:41]

Thực hành chịu đựng ngược xuôi. Thông reo theo gió tùng vui cảnh Trời”: Thực hành chịu đựng ngược xuôi: Có nắng, có mưa cũng phải chịu đựng, cũng như ngược với xuôi. Thông reo theo gió mà tùng vui cảnh trời: Thông thì luôn luôn reo theo ý gió, mà tình cũng vui hòa, cũng như chim mà cất cánh, cảnh vui trong cảnh Trời.

Vạn linh sống động nơi nơi. Sanh, trụ, hoại, diệt hợp thời hồi sinh: Vạn linh sống động nơi nơi: Chúng ta dòm trên núi, mắt chúng ta dòm, A! Rừng không có trật tự!” Nhưng kỳ thật có trật tự. Vạn linh sống động nơi nơi: Nó vẫn tiến hóa;cọng cỏ cũng tiến hóa, cây thông cũng tiến hóa, cây tùng cũng tiến hóa, chim hót véo von cũng tiến hóa, mà nhân loại cũng tiến hóa. [29: 32] Trong Định Luật Sanh, Trụ, Hoại, Diệt hợp thời, hồi sinh. Sanh, trụ, hoại, diệt rồi là hồi sinh; sanh, trụ, hoại, diệt rồi là hồi sinh; cho nên quả địa cầu này luôn luôn, luôn luôn linh động trong chu trình tiến hóa.

Đi đi lại lại một mình; Càng tu càng tiến càng linh hơn người”: Chịu chấp nhận tu tiến hóa, nói thầm thi thơ; ngày hôm nay có phải cái linh tánh của cây tùng, cây thông nó cũng chung sống như tâm linh của con người, và sức chịu đựng của nó được khen tận ngày hôm nay?

Nắng mưa giao cảm vui cười. Luật sanh, sanh hóa rưới tươi tình đời”: Nắng mưa giao cảm vui cười: nắng, mưa cũng vậy. “Luật sanh, sanh hóa mà rưới tươi tình đời” Đó! Ở thế gian có sanh, có hóa, cho nên người ở dưới đồng bằng muốn lên trên núi, người trên núi muốn xuống đồng bằng; để chi? Để có một cuộc trao đổi, và để thấy rõ cái Định Luật Sanh Sanh, Hóa Hóa để thức tâm, mà thôi. [30:37]

Giáng sanh học hỏi nơi nơi; Trở về chơn giác tâm thời mới an”: Đó! Vạn linh giáng sanh xuống thế gian để học hỏi nơi nơi; nơi nào cũng là nơi học hỏi hết. “Trở về chơn giác tâm thời mới an”. Trở về tự thức, tự biết, tự kiểm, tự chế, tự khai triển lấy mình, mới an.

Thi thơ biên chép luận bàn; Pháp tràng rõ rệt thẳng đàng mà đi”: Thi thơ biên chép luận bàn, có hồn thơ mới có ý thơ, mới tác ra văn thơ để luận bàn, để phân tách, để linh động cả Càn khôn vũ trụ. “Pháp tràng rõ rệt thẳng đàng mà đi:trong tâm thức của chúng ta, chúng ta chịu gọt rửa cái trần trược, giải nghiệp trong tâm thức của chúng ta, thẳng đàng cứ việc đi. [31:25]

Chớ nên lầm tưởng tạo mê, Tạo thành trì trệ khó thì tiến thân”: Đừng có nên lầm tưởng rồi nghi ngờ bậy bạ: của ta, ta phải biết; của ta, ta phải tận dụng; của ta, ta phải sử dụng cho đúng mức, không nên sử dụng người khác mà quên ta, rồi tạo ra nghi ngờ. Tạo thành trì trệ khó thì tiến thân”. Tạo thành trì trệ khó tiến thân.

Bỏ nghề hèn mọn xét cân. Nhẫn hòa tự học mà học lần đến nơi”: Bỏ cái nghề hèn mọn, hở một chút là nghi ngờ người ta, hở một chút thì tranh chấp, hở một chút thì ăn thua với thiên hạ. Xét cân một cách eo hẹp, trói buộc mình ở trong cái chỗ kêu bằng không có giải thoát được. [32:11] Phải nhẫn hòa tự học, mà học lần đến nơi; phải cố gắng tự học chớ không có ai học dùm cho mình đâu.

Chan hòa hít thở đồng hơi”: Tất cả Càn Khôn Vũ Trụ chan hòa, hít thở ra, vô chỉ có một hơi. Thanh khí điển của Trời, Đấng Tạo Hóa ân ban, mà thôi.

Lưỡi thời tranh chấp, Khó bơi vào bờ”: Đó! Hít, thở hơi của Trời, mà cái miệng nói dóc tầm bậy, tầm bạ, nói, “Tôi biết đạo này, đạo nọ”; rồi rốt cuộc hở ra cứ gây lộn, hở ra là cứ muốn ăn thua với thiên hạ:Lưỡi thời tranh chấp, khó bơi vào bờ”: Làm sao mà giác tâm được? Tạo sự mê lầm, hơn thua, rồi cột mình trong gốc cây mà không tiến được.

Già nay lưu lại bài thơ; Chúng sanh tự học đến giờ thức tâm”: Hôm nay, tôi cũng trở về cái tuổi già rối, hết răng rồi; đó; lưu lại bài thơ chúng sanh tự học, đến giờ thức tâm phải ghánh chịu để thấy rõ sự màu nhiệm của Trời, Phật ân ban rõ rệt cho mọi tâm linh có cơ hội tiến hóa.

Thành thật cảm ơn sự hiện diện của các bạn. [34:03]


----
vovilibrary.net >>refresh...