19840110Q1

VẤN ÐẠO TẠI THIỀN ÐƯỜNG BOTHELL

Ngày 10 Tháng 1, 1984

Đức Thầy: Chớ không có gia nhập vào trong cái chỗ, kêu bằng, động loạn. Có tu thì kiếp sau có cơ hội gia nhập vô cái gia đình có phương tiện để tu; nó khác hẳn với cái người mà không tu và tạo ác.

Có ai có gì thắc mắc nữa không? [0:22]

Bạn đạo1: Hồi nãy con có thưa với Thầy là khi con thiền, thở, con thấy bay bổng vậy, bây giờ con tiếp tục thiền thêm hay là con, ý con muốn nói là con không biết, con thiền lâu thêm nữa, có gì...

Đức Thầy: Không sao!

Bạn đạo1: Nhưng con có nên thiền thêm không?

Đức Thầy: Con thiền thêm mà Con không có bay bổng đi đâu! Nó lên rồi nó, nó hội tụ lại, chớ không có mất đâu; lên lên, xuống xuống, còn lâu lắm!

Bạn đạo1: Dạ.

Đức Thầy: Lên lên, xuống xuống còn lâu lắm!

Bạn đạo1: Thí dụ con thiền lâu thêm nữa hay là có, nó cũng như vậy hay là nó có thay đổi không?

Đức Thầy: Có thay đổi, nhưng mà tùy theo cái sự học hành của Con. Học hành là cái nghiệp duyên nó tùy theo sự phát triển ở dưới, mà phát triển trong sáng suốt.

Bạn đạo1: Khi con Soi Hồn thì đôi khi nước mắt con con chảy ra, như vậy là sao, hả Thầy?

Đức Thầy: Không sao. Cái nước ở trong gan nó ra, không ăn chung gì. Nó là cái trược thủy. Mồ hôi, nước mắt - trược thủy. Nó ra, tốt, ra rồi nhẹ nhàng.

Bạn đạo2: (nghe không rõ) [2:01]

Đức Thầy: Sao?

Bạn đạo2: Thưa Thầy.

Đức Thầy: Tình hình mấy ngày này đi đâu? Nói tôi nghe coi nào.

Bạn đạo2: Đi tìm Thầy, cũng... (Thầy và bạn đạo cười) Tìm Thầy gặp ngay gốc cây Bồ Đề.

Đức Thầy: Ờ. Rồi sao? Nói...

Bạn đạo2: Thầy có nói Thầy là Di Lạc, Phật Di Lạc, con thấy rõ lắm, mà Thầy không nhận, chớ con thấy rõ lắm!

Đức Thầy: Tao mặc áo sơ-mi quèn mà Mày nói Di Lạc?

Bạn đạo2: Không, ngồi thấy tượng Phật luôn, thấy hình ông Tám luôn, ngồi ở đó luôn. Rồi ông Tám báo là đắc đạo luôn. Có hai người nữ hầu. Con thì soạn kinh, mà kinh nó mục gần hết rồi mới soạn lại.

Đức Thầy: Ờ.

Bạn đạo2: Thấy rõ lắm, con thấy rõ lắm, không có lầm đâu. Thấy ổng hoài à. Thấy đi thì mặc áo bà ba không.

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo2: Nếu mà đi giúp đời thì áo bà ba; còn ngồi đây thì không phải.

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo2: Thấy Đức Phật luôn, Phật Di Lạc.

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo2: Lớn lắm!

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo2: Ngồi gốc cây Bồ Đề.

Đức Thầy: Ừ. Một mình Con nói, đâu nói đủ bằng chứng? Để nhiều người thấy mới nói chuyện, chớ bây giờ ai nhìn nhận đâu?

Bạn đạo2: Ai không nhìn nhận, mà nói về Vô Vi của con, con gặp Thầy, con từng... Có con nhìn nhận.

Đức Thầy: (cười) Ừ.

Bạn đạo3: Có con, có con nhìn nhận (Thầy cười)... Tâm con nhìn nhận (Thầy cười). Vì Thầy có sứ mạng: đời này xuống thế, cứu nhân độ thế. Riêng con, con hiểu mà! Bữa nay con...

Đức Thầy: Có nhiều người người ta dòm thấy, “Thằng cha mập quèn đó ăn chung gì mà nói tùm lum?” (cười)

Thôi, mọi người hiểu rồi mọi người phước, phải không? Thì chúng ta cũng lo tu, phaỉ không, để cho mọi người có cơ hội tu.

Mày ở đây Mày đưa tao cái chức lớn quá, ai dám chơi với, với, với tao, hả? [4:02]

Bạn đạo2: Con á thì nhiều bằng chứng để tin Thầy lắm.

Đức Thầy: Nó hại tôi á. (cười)

Bạn đạo2: Tại vì Thầy cũng đến nhà để chỉ hít thở làm sao, làm sao, chỉ hết. Có Đức Ông Tư đến nữa.

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo2: Thành từ đó con thấy khỏe người lắm, ngủ cũng ngon lắm.

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo2: Thì lúc đó con không có thấy được, thấy hình Thầy thôi chứ không gặp Thầy được.

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo2: Con thấy hoài à!

Đức Thầy: Ừ, thôi ráng đi, vậy là có duyên lành lo tu học, phải không? Chớ đường đi còn dài, còn dài lắm! [4:27]

Bạn đạo2: Giờ con không lập gia đình á, thì bạn bè rượt đánh con, thì con chạy ngay cái chân hương của Đức ông Tám;

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo2: Con nắm cái chân hương con liệng lại, thì mỗi một cây nhang thì chết một người, bởi vì con là theo đạo;

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo2: Thì người ta cũng cho con là điên khùng không à! Con cũng ráng chạy theo, tới nắm được bó nhang, con liệng lại thì bao nhiêu người thì chết, thấy toàn là đầu trâu, mặt ngựa không, chớ không phải là người. Ít lắm, Thầy!

Đức Thầy: Ừ. Cho nên đi về bên đạo đầu trâu mặt ngựa là ai, Con thấy không? Mình ăn thịt đây này, tùm lum ở trong này đây này, người nào cũng có đầu trâu mặt ngựa trong này hết (cười). Tu một thời gian mới giải được!

Bạn đạo3: Thưa Thầy, con làm Pháp Luân, con thấy 12 người con nít múa bông cho con. Khi con xuất hồn ra, con ngồi chỗ cảnh nào con không biết,

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo2: Mà thấy 12 người con nít, thì trong rừng á, cầm bông múa, lại xung quanh cho con,

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo2: Con cũng ngạc nhiên lắm, nói: “Sao bước đầu tu thiền không thấy Phật, không thấy gì, thấy con nít lại nó múa cho con?” mà... nhờ Thầy,

Đức Thầy: Người ta mừng đó, người ta đón mừng người tu, người ta đón mừng người tu, biết không?

Bạn đạo2: Dạ.

Đức Thầy: Còn không rồi Con không thức tâm, Con sa lầy, người ta mất. Cho nên, khi mà mình lên á, khi mình lên trên một lớp thì nghe cái nhạc siêu nhiên nó trổi lên, nghiêm trang lắm, nó đón mừng nghiêm trang lắm, chớ không phải là như ở thế gian này.

Một người tới đây mà muốn tu đó nghen, bạn đạo mình nó cũng thấy vui, cũng như nhạc trổi vậy đó,“Ô, có người kia xin tu” này kia, kia nọ, cũng như là nhạc trổi vậy đó.

Còn cái trên kia, khác. Mình tu mà mình về được, nhạc nó trổi tứ phương, hoan nghênh. Người ta nhịp nhàng lắm chớ không phải như thế gian đâu.

Bạn đạo3: Thưa Thầy, con cũng nằm chiêm bao thấy Thầy.

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo3: Thầy đi vô nhà thờ, con cũng vô nhà thờ nữa,

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo3: Mà thấy Thầy cũng la rầy mấy người mà chậm trễ

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo3: Đi nhà thờ vậy đó.

Đức Thầy: Vậy để cho người ta thức hồn.

Bạn đạo3: Dạ

Đức Thầy: Bởi vì bên Thiên Chúa Giáo chỉ có cái đức tin thôi.

Bạn đạo3: Dạ, mà con cũng thấy Thầy hoài à.

Đức Thầy: Đức tin. Tôi là chuyên môn đi thức tâm người ta thôi.

Bạn đạo3: Dạ.

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo3: Thưa thầy,

Đức Thầy: Nhiều người thấy.

Bạn đạo3: Thưa Thầy, bây giờ con trốn tránh chồng con, vậy tội không, thưa Thầy?

Đức Thầy: Trốn tránh làm sao?

Bạn đạo3: Dạ, chạy không được thì con vẫn bị! (cười)

Đức Thầy: (cười) Trốn là đi tu hả? (cười).

Bạn đạo3: Dạ.

Đức Thầy: Tại sao vợ chồng, mình hổng nói, “Tôi đi luyện sức khỏe,

Bạn đạo3: Dạ.

Đức Thầy: “Tôi đi học cái cách luyện sức khỏe”; thấy chưa? Rồi nhiều khi vợ chồng nó thương mình, nó tưởng mình đi làm bậy; cái đó là sanh tai hại. Đó là cái tội thiếu thành thật, thấy hông?

Bạn đạo3: Dạ.

Đức Thầy: À, “Tôi thấy luyện cái này tâm tôi nó an, khỏe, mà tôi thương yêu con, thương yêu chồng nhiều hơn.”

Bạn đạo3: Dạ.

Đức Thầy: Thấy hông? Tại sao mình hông nói thật?

Bạn đạo3: Dạ.

Đức Thầy: Cái chuyện đó có lợi cho mình và có lợi cho gia đình, thấy hông?

Còn mình giấu, nó biết ra thì nó nói: “Trời ơi, Mày đi theo cái đám điên, mày giấu tao!” Ờ, người ngoại quốc cái đó quan trọng lắm á; thiếu thành thật một chút là không có tin luôn suốt cả cuộc đời.

Bạn đạo3: Dạ thưa, con nói trốn tránh về chuyện, à, chồng vợ.

Đức Thầy: Ừ, chồng vợ. Chồng vợ thì cũng phải nói thật cho nó nghe. “Vì đây là sức khỏe,”

Bạn đạo3: Dạ.

Đức Thầy: Đây là sức khỏe, thấy không? Mà khi mà, nghĩa là, “Thương chồng, tôi bảo vệ sức khỏe cho chồng. Còn nếu mà rủi mà tôi hông có thương Ông á, làm sao mà Ông có sức khỏe mà Ông nuôi gia đình?” Thấy không? “Cái này gần nhiều thì hại nhiều”; mình tính cho nó coi,

Bạn đạo3: Dạ.

Đức Thầy: Tính cho nói coi rõ ràng, thấy không?

Bạn đạo3: Dạ. Thưa, trường hợp về vấn đề ăn chay, thưa Thầy, thì có khi con như là ăn đồ còn lại, màvề đồ mặn hay là...[9:31]

Đức Thầy: Không nên. Ăn chay là phải giữ ăn chay cho nó thanh sạch con người.

Bạn đạo3: Như vậy thì con không có ăn mặn nữa.

Đức Thầy: Nó thanh sạch con người. Ăn mặn nó không có lợi.

Bạn đạo3: Còn những đồ còn dư lại, nếu mà đổ thì có tội không, Thầy?

Đức Thầy: Không sao. Chuyện đó mình không rước vào thân mình nữa, bởi vì chưa có trình độ.

Bạn đạo3: Dạ. Còn về vấn đề, thưa Thầy, Thầy giảng cho con vấn đề về định, dạ thưa, có nhiều trạng thái về định. Thiền thì ngồi thiền, nhưng mà còn về định tâm nữa?

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo3: Có rất nhiều trạng thái;

Đức Thầy: Cái định là phải trụ điển nó mới định.

Bạn đạo3: Dạ. [10:05]

Đức Thầy: Mà định được là xuất được.

Bạn đạo3: Dạ.

Đức Thầy: Thấy không? Trụ điển ở đỉnh đầu rồi, phải không? Khi chúng ta tưởng tới Phật là đến rồi, phải không? Tưởng tới nơi nào, nó phải xuất được.

Bạn đạo3: Dạ.

Đức Thầy: Định là phải xuất được, thấy chưa? Nó phải có trình độ nó mới định được.

Bạn đạo3: Dạ thưa Thầy, có nhiều khi con ngồi thì con thấy mới vô, con không hiểu đó là con ngồi con ngủ hay là con bị mê đi?

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo3: Thành ra con nghe có mấy anh, mấy chị nói, ngồi mà định được là trạng thái mình giống như mê đi, nhưng mình có thể nghe thấy bên ngoài người ta nói...

Đức Thầy: Không! Trong mê có tỉnh. Trong mê có tỉnh. Còn định là khác.

Bạn đạo3: Dạ.

Đức Thầy: Định được là phải xuất được. Định là nó quân bình rồi, xuất được, ra vô được.

Còn cái đó, mới có thiền thôi.

Bạn đạo3: Dạ, cái đó là thiền thôi, dạ. [11:17]

Đức Thầy: Định rồi là bất cứ cái gì nổ rầm rầm cũng thây kệ, mình làm việc xong mình mới về.

Bạn đạo3: Dạ.

Đức Thầy: Nó khác.

Bạn đạo4: (nghe không rõ) [11:26]

Đức Thầy: Làm sao?

Bạn đạo4: Cái đó mình kêu bằng thiền, cái trạng thái bây giờ là đang thiền, dạ.

Đức Thầy: Ừ, đang thiền. Có con người thì nó nói cái hình... cái hình hay là sao?

Bạn đạo4: Không, con thắc mắc, con đọc sách đó, Thầy,

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo4: Lúc mình mới mình thiền phải cần có Mô Ni Châu.

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo4: Vì bác Mẫn nói là...

Đức Thầy: Thì, bây giờ muốn biết phần hồn con người thì mình biết cái thai của đời, cái thai của con người ra đời đó!

Bạn đạo4: Dạ..

Đức Thầy: Thấy không? Cái thai nó nằm ở trong bụng mẹ, chớ gì? Rồi đúng chín tháng mười ngày, gần gần chín tháng mười ngày, nó lộn ngược trở lộn lại, nó xuất ra; thấy không?

Bạn đạo4: Dạ.

Đức Thầy: Nói ở đời, há? Sanh, trụ. Thấy không? Sanh, trụ; trong tâm nó,

Bạn đạo4: Dạ.

Đức Thầy: Nó nhiều chuyện, rồi đi tới ngày làm việc, này kia, kia nọ, rồi tới già, chết.

Bạn đạo4: Dạ.

Đức Thầy: Sanh, trụ, thành cái cơ thể này, phải không? Đó là con người sanh ra.

Bạn đạo4: Dạ.

Đức Thầy: Bây giờ chúng ta muốn đi lên để thấy cái hồn, là phải ngược lại 100 phần trăm lúc chúng ta đi xuống, thấy chưa?

Bạn đạo4: Dạ.

Đức Thầy: Đi xuống thì phải đâm đầu đi xuống, thấy chưa, nhập sanh, dục, thấy chưa?

Bạn đạo4: Dạ.

Đức Thầy: Bây giờ, đi tới trở lộn lên thì chúng ta phải mở bộ đầu nó mới có chỗ đi lên. Chúng ta Soi Hồn, thấy không?

Bạn đạo4: Dạ.

Đức Thầy: Thì bên trên, cái, cái, cái đầu này nó chấn động hòa hợp với cả Càn Khôn Vũ Trụ mới trở lại tự nhiên, thấy không? [13:12]

Chúng ta làm Pháp Luân Thường Chuyển nó mở cái Nhâm - Đốc Mạch, nó mới đưa cái trớn đi lên.

Thì lúc đó nó trụ rồi thì cái điển, là hồi trước nó xuống bằng điển, nó trụ vô trong cái miếng thịt đó, cục thịt đó; rồi ra đời nó mới cục tay, tay chân cục cựa, rồi mới khóc la.

Rồi bây giờ nó phải trụ cái điển rồi nó mới ra một cái Thánh Thai, nó xuất một điểm trắng nó đi ra, đi đi đi đi vòng quanh năm châu, rồi nó thấy chuyện này, chuyện kia, chuyện nọ. Rồi tới một ngày nó trụ vô trong cái Thánh Thai.

Thì lúc đó nó xuất ra thành một cục, mặt, mắt, mũi, tai, miệng như ở thế gian, tay, chưn như thế gian, nhưng mà nhỏ hơn, nhỏ hơn cái xác này; nó như con bébé,

Bạn đạo4: Dạ.

Đức Thầy: Đi đứng dễ dãi nhanh nhẹ vô cùng.

Mà trước khi muốn trở về cái hồn, phải trở về cái Thánh Thai trước, rồi mới xuất ra mới thành, hòa hợp với thanh khí điển, rồi lúc đó nó mới tạo ra cái hồn.

Thì muốn khám phá như vậy cho nên chúng ta Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Định để đi tới chỗ đó, đi trở lộn về có trật tự như vậy.

Bạn đạo4: Dạ.

Đức Thầy: Nhưng mà trong cái cơ cấp bách này, kêu mọi người phải niệm ngay trung tim bộ đầu, để rút cái phần điển đó thừa tiếp cái ân điển của Thượng Đế giáng lâm bất cứ giờ phút nào trong thời gian này, để có sự liên hệ, và rủi xảy ra một cái gì biến thiên, thì Bề Trên xuống chiếu một cái là chúng ta đi theo cái đường đó đi lên luôn, di chuyển cho chúng ta tới một quả địa cầu mới hay là một chỗ nào đó. [15:18]

Cho nên, cứ bền tâm vững chí mà đặt cái đức tin chúng ta trở về với quân bình, là sẽ được an ngự nơi quân bình, mới mẻ.

Và nếu chúng ta còn ôm sự động loạn tranh chấp, thì không bao giờ có cơ hội trở về đâu, vì động loạn tranh chấp thì nó làm sao nó bay bổng lên được?

Mà trong lúc mình Soi Hồn thì cái luồng điển nó ở chỗ này,

Bạn đạo4: Dạ.

Đức Thầy: trên hút. Còn thay vì những người thường nó không có.

Nó không có, nó phải làm gì?

Phải làm thiện, nó phải lập hạnh hy sinh cứu giúp người, thì cái tâm hồn nó nhẹ.

Nếu bây giờ một người mà à, hằn học, sân si mà chúng ta đem nó vô trong xã hội, nó đi cứu được người, mà thấy người chết mà nó cứu được sống, và thấy người đau khổ nó cho cơm ăn, áo mặc, nó làm điều thiện và khuyên người ta từ buồn khổ mà trở vui vẻ, thì về cái tâm hồn nó nhẹ, thấy không?

Bạn đạo4: Dạ.

Đức Thầy: Nó cũng quân bình như những người Soi Hồn và Pháp Luân, Thiền Định;

Bạn đạo4: Dạ.

Đức Thầy: Nó nhẹ sẵn rồi, thì tới cái lúc mà nguy biến thì Bề Trên chiếu xuống là hút nó đi lên. Ngọc Phù chiếu xuống là hút đi rồi, thấy chưa?

Bạn đạo4: Dạ.

Đức Thầy: Còn chúng ta đây cũng vậy, chúng ta đây là mau hơn, trực tiếp hơn: Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Định mỗi đêm, mỗi giờ, mỗi đêm, mỗi giờ, giờ cấp bách, giờ ngày giờ đêm để dọn cái cơ sở này đi lên trên thay vì ở lại đây.

Chúng ta chọn đường đi về quê rõ ràng. Mỗi đêm mỗi làm là mỗi đi lên, không có ở lại nữa. Giải thoát thật sự.

Thì cứ ngày biến thiên là ta ở đó, không phải ở đây, không có sợ cái chuyện chết nữa.

Bạn đạo4: Dạ.

Đức Thầy: Cho nên, người tu thiền bảo đảm hơn, và tự xác nhận rõ ràng, “Đường đi của tôi.”

Thì bây giờ các bạn chưa tu thì thấy động loạn, mà tu rồi thì cảm thấy nhẹ, dứt bỏ lần lần cái ngoại cảnh, nó nhẹ rồi.

Mà tính lại cái thời gian bao lâu? Thời gian mới có 6 tháng, 1 năm mà thấy nó đã thay đổi rồi. Mà thay vì người kia đi làm phước 3 năm, 4 năm chưa đổi được cái tướng. Cái này 1 năm trở lại, thấy đổi. Ngồi được tiếng đồng hồ thiền á, 1 tiếng là thấy thay đổi rồi, đừng có nói ngồi lâu, thấy không?

Do ai?

Do công phu, do sự cố gắng, do sự dày công của hành giả.

Chớ bình thường kêu nó ngồi 1 tiếng, làm sao nó ngồi nổi? Ngồi chơi ăn nhậu mà nhiều khi nó ngồi không nổi mà, đừng có kêu nó ngồi thiền, ngồi 1tiếng.

Thì từ đó họ đạt tới 2 tiếng, 3 tiếng, ngồi tới sáng không nghĩ bậy; họ nhẹ nhõm tâm hồn họ không có cái gì lo âu nữa. Chỉ chờ một chút thôi tới cái chuyện thay đổi cơ duyên, “bụp” là họ đi tới chỗ kia.

Thành ra, phải làm lẹ theo cái cơ biến chuyển hiện tại, và không chờ Thánh Thai, không chờ gì, không có vọng động vấn đề đó!

Lo tu riết, rồi tới đó “rút” là đi tới, nhóe một cái là đi tới.

Cho nên, bây giờ có một số tuổi trẻ vô tu, số đó nó ý thức được và nó tu, số đó sẽ được trọn lành, vì Tinh, Khí, Thần nó đầy đủ, mà nó chịu tu rồi nó giải quyết lẹ lắm, không có khó khăn.

Bạn đạo4: Dạ.

Đức Thầy: Cho nên cuộc biến thiên tới là nó được đi làm việc liền, làm ngay, người ta đã chọn sẵn hếtrồi.

Còn những người mà đụng vào cái thất tình lục dục, phải bị bê trễ, chắc chắn là phải bị bê trễ.

Phải đoạn dứt được thất tình lục dục mới được nhẹ nhàng.

Bạn đạo5: Dạ thưa Thầy, Thầy đã có dạy lập lại trật tự, thì có đôi khi con Thấy, con suy nghĩ mà tranh chấp thì có hai cách, ví dụ trong giờ đó là giờ con làm Pháp Luân, nhưng có một người bạn nào đó nhờ con, con bỏ cái giờ Pháp Luân để giúp họ trong cái việc cần thiết. Điều đó, con như vậy có mất trật tự không, thưa Thầy?

Đức Thầy: Không sao. Cái chuyện cần thiết mà người ta cần mình giúp, mình mới phát tâm.

Bạn đạo4: Dạ.

Đức Thầy: Bởi vì Pháp Luân là làm lại trật tự nhưng mà Anh giúp trật tự cho người khác thì cái tâm Anh cũng an vậy, làm cho tâm an chứ có gì đâu.

Bạn đạo4: Dạ.

Đức Thầy: Thì anh giúp người ta tâm anh phải an không? Cũng vậy à! Cho nên người ta nói: công phu, công quả, công trình, làm cho mình tâm an hơn.

Bạn đạo4: Dạ. Với lại, có một vài khi, có một vài người bạn đôi khi lại phiền trách con là con không lo cho bản thân con mà lo cho những người ngoài. Con thấy một điều đó, những lời nói đó, con không được vui và, nhưng mà con cũng vẫn suy nghĩ, không biết rằng bạn con nói đúng, hay là việc làm con là đúng?

Đức Thầy: Không có. Cái người mà nó nói mình á, nó chê cái áo Anh xấu, nó không cho cái áo tốt cho Anh bận.

Bạn đạo4: Dạ.

Đức Thầy: Mà nó chê việc làm Anh, nó cũng không thế cho Anh làm được.

Bạn đạo4: Dạ.

Đức Thầy: Việc nào Anh phát tâm, Anh thấy là bất vụ lợi và giúp đỡ người ta, cứu khổ ban vui, cứ việc làm,

Bạn đạo4: Dạ.

Đức Thầy: Chuyện ông Trời mà,

Bạn đạo4: Dạ.

Đức Thầy: Tại sao mình phải lệ thuộc bởi một người, hiểu không?

Bạn đạo4: Dạ.

Đức Thầy: Và luôn luôn, mình luôn nhàn hạ làm việc giúp đỡ người ta, bất vụ lợi, thì cái đó là cái phước cho chính mình và cho gia đình, cho cửu huyền thất tổ, thấy không? (21:40)

Bạn đạo5: Dạ thưa Thầy, con xin, có câu xin hỏi Thầy.

Đức Thầy: Ừ?

Bạn đạo5: Con, con nằm chiêm bao con thấy Thầy,

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo5: Rồi Thầy mới cắt cổ con heo,

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo5: Mà sao con heo đó nó khóc tiếng như là con nít vậy đó, rồi con thấy sao nó khóc như tiếng nức. Không biết như vậy có cái điềm gì không, Thầy?

Đức Thầy: Cái đó là để cho Chị thức tâm.

Bạn đạo5: Dạ.

Đức Thầy: Thấy con heo là con người.

Bạn đạo5: Dạ.

Đức Thầy: Và lo ăn chay, tu luyện,

Bạn đạo5: Dạ.

Đức Thầy: Đừng ăn thịt nữa.

Bạn đạo5: Dạ.

Đức Thầy: Có gì đâu?

Bạn đạo5: Dạ.

Đức Thầy: Có gì đâu. Chị thấy không, con heo là con người, tại ăn mặn...

Bạn đạo5: Chắc tại vì con ưa ăn thịt đó!

Đức Thầy: Ờ, ăn thịt đó. Ăn thịt, trong đó là ăn bà con mình trong đó, chớ ai đâu.

Bạn đạo5: Dạ.

Đức Thầy: Nhưng mà không biết.

Bạn đạo5: Con không có ăn chay!

Đức Thầy: Đó! Thì đó, thì người ta mới chỉ cho Chị để thức tâm.

Bạn đạo5: Dạ.

Đức Thầy: Chị thấy, Chị cắt cổ nó ra nó cũng con người à, vì nó ngũ tạng và tứ quan như mình: mắt, mũi, tai, miệng như mình,

Bạn đạo5: Dạ.

Đức Thầy: Nhưng mà nói không ai tin. Thì cho Chị thấy rõ là cái người ăn mặn là ác hơn là người thiện. Ác.

Bạn đạo5: Dạ.

Đức Thầy: Mà Chị muốn làm người thiện, cứu Chị, cứu con Chị, Chị ăn chay đi chớ, phải không?

Bạn đạo5: Dạ.

Đức Thầy: Đâu có hại. Cái cơ hội cho mình thức tâm kia mà!

[một đoạn băng khác]

Đức Thầy: Con thấy chưa? Chớ không thôi Con đâu có biết cái gì đâu. Còn sung sướng là Con bị bơ vơ tại đây, Con đâu có về được? Con thấy không?

Bạn đạo6: Dạ.

Đức Thầy: Vì con người ở đây chết, sống, mà không biết ngày chết, thấy không? Mà không biết “Tại sao tôi đến đây, rồi tôi sẽ về đâu?” Không biết. Ngu muội như thế vậy, Con thấy chưa?

Bạn đạo6: Dạ.

Đức Thầy: Mà Con khổ rồi Con mới ngộ Pháp Lý, Con mới nghe những lời Thầy giảng, rồi Con thấy hồn Con bất diệt: “Ô, ở hoàn cảnh nào cũng học vậy thôi.” Con thấy không?

Bạn đạo6: Dạ.

Đức Thầy: Khổ đi, có gì khổ, khổ bằng con thú đâu? Nhưng mà con thú nó chấp nhận ở trong hoàn cảnh đó, nó mới được làm con người, thấy không?

Mà có cái gì khổ bằng ông Phật không? Con dòm Đức Thích Ca khổ không? Còn dòm Quan Âm Thị Kính thôi, đừng có nói Quan Âm Nam Hải (bạn đạo khóc) khổ biết bao nhiêu, Con thấy không? Mới thức tâm, thấy không? Bị oan ức, bị đủ thứ Ngài mới thức tâm, Con thấy chưa? Thấy không? (bạnđạo khóc)

Thì tại sao Con có cơ hội khổ mà Con không vui lên, chấp nhận trong khổ để Con thăng hoa lên, Congiải thoát trong một kiếp này, thấy không?

Bạn đạo6: Dạ.

Đức Thầy: Con còn than ván, Con còn cầu xin là Con tính ở lại đây sao? (bạn đạo khóc) Ở lại đây nó đã cho Con được cái gì đâu? Nó chỉ có hành hạ Con thôi à, Con thấy rõ chưa? Thấy không? Nhưng mà tới ngày nay Con chưa thấy cái tánh bẩn chật của chính Con nữa, thấy không? Con tu một thời gian, Con lo Con niệm Phật để nó mở cái tâm Con ra, há. Quảng đại!

Bạn đạo6: Dạ.

Đức Thầy: Con còn than khổ là Con còn ý niệm trả thù. Con hiểu chưa?

Bạn đạo6: Dạ.

Đức Thầy: Mà hết than khổ rồi là Con cứu độ, cứu khổ chúng sanh, cứu độ chúng sanh, cứu khổ ban vui. Con hiểu chưa?

Bạn đạo6: Dạ.

Đức Thầy: Mà Con không ở trong cái khổ, làm sao Con biết, sau tương lai Con cứu những người đau khổ (bạn đạo khóc). Mà Con cố gắng Con tu rồi Con mới thấy. Con thấy không?

Bạn đạo6: (khóc)... chúng sanh, bây giờ...con chưa xong...con chưa xong

Đức Thầy: Ừ! Đây rồi lần lần, lần lần rồi thức tâm rồi biết. Biết khổ là quý nhất của người tu, Con hiểu không? Cái khổ tâm là quý nhất của người tu. Có khổ tâm nó mới tầm đạo, Con mới hiểu hông?

Bạn đạo6: Dạ.

Đức Thầy: Mà Con phải ở trong cái khóa đó Con ra, Con mới làm được.

Cho nên ở đây, ở xã hội này, cái gì cũng học chuyên môn nó mới cho Con làm chớ, Con thấy không?

Bạn đạo6: Dạ.

Đức Thầy: Thì bây giờ Con ngay ở trong cái khóa chuyên môn của ông Trời đang dạy Con, rồi sau này Con mới tháo gỡ cho người khác.

Không sao đâu.

Bạn đạo6: Dạ.

Đức Thầy: Con tin như vậy! “Trước kia tôi khổ tâm như thế nào, mà bây giờ tôi được thoát như thế này, là nhờ cái gì?” Con nói bao nhiêu đó là đủ rồi, nhiêu đó là Con cứu người ta rồi...

Bạn đạo6: Dạ.

Đức Thầy: Chớ đâu phải, “Tôi làm Quan Âm tôi mới cứu người ta” đâu. Cái tâm Con thức bao nhiêu đó là Con đưa biết bao nhiêu người trở về quê xưa chốn cũ,

Bạn đạo6: Dạ.

Đức Thầy: Bao nhiêu người đi về Thiên Đàng, Con thấy không?

Bạn đạo6: Dạ.

Đức Thầy: Ừ. Rồi mới hòa tan trong khổ. Ừ, ai giữ bang đó, Con đòi hỏi cái băng “Niềm tin trong khổ”

Bạn đạo6: Dạ.

Đức Thầy: Để Con nghe là đủ rồi.

Bạn đạo7: Dạ, dạ, con có!

Đức Thầy: Ừ!

[một đoạn băng khác]..........

Đức Thầy: ... Một chỗ nghe, Con thấy sung sướng không? Con được đi trước người ta, Con hiểu không?

Bạn đạo8: Dạ.

Đức Thầy: Đâu phải mình Con khổ. Người Việt Nam bây giờ chán đời lắm, muốn chết cho rồi thôi! Thấy không? Nhờ cái đó mà đi tới chỗ giải thoát.

Mà ông Trời ông dòm cái trí tuệ con người đi tới cực độ rồi, Ổng làm một cái là ổng cứu hết. Ổng đâu có ngu, ổng đâu có bỏ con của ổng, Con thấy hông? Con có con mà Con thấy có cơ hội mà Con cứu con Con được, Con phải cứu bằng mọi giá. Ông Trời cũng vậy: Ông Trời Ổng thấy con Ổng khổ, Ổng muốn cứu. Ổng thấy người nhà giàu ăn mặc đầy đủ mà cũng khổ, cũng mang tâm bệnh, rồi cái người nhà nghèo kia cũng mang tâm bệnh; thì đứa nào cũng bệnh hết chọi, có đứa nào bình an đâu? Ổng phải cứu. Thấy hông?

Bạn đạo8: Dạ.

Đức Thầy: Cho nên, Ổng có cách chớ! Trời đâu có ngu, phải không? Cha mẹ phàm mà không ngu hơn Con, mà huống chi ông Trời ông ngu hơn mình sao? Con hiểu chỗ đó hông?

Bạn đạo8: Dạ.

Đức Thầy: Ừ. Khổ rồi nó khép mình vô trong eo hẹp. Mình đây khổ là chân lý, khổ nó sẽ đưa mình về bến giác. Bao nhiêu người tu phải khổ hoài, mà họ thấy họ làm việc hoài mà không có mệt mỏi. Cũng như Thầy làm việc hoài. Con mới có than khổ, mà Thầy nói biết bao nhiêu cho Con nghe, thấy hông? Thì Con nghĩ coi, có cái sáng suốt đó thì Thầy phải khổ biết bao nhiêu ngày giờ Thầy mới ban rải được phần thanh điển cho Con, Con thấy hông?

Bạn đạo8: Dạ.

Đức Thầy: Thầy khổ hơn Con, chớ đâu Con khổ hơn Thầy đâu. Thầy thấy còn sướng hơn Thầy mà! Con ngồi đó mà Thầy phải phục vụ, mà trong, Thầy phục vụ trong cái thời thiêng liêng này là Thầy đã khổ bao nhiêu kiếp, Thầy mới nói những cái câu nói này, Con thấy chưa?

Bạn đạo8: Dạ.

Đức Thầy: Cho nên, Con phải đặt cái hạnh đó: trong cái khổ này Con mới tạo ra cái hạnh bồ tát đó, Con hiểu hông?

[một đoạn khác]..........

Đức Thầy: Giả, Con hiểu không?

Bạn đạo9: Dạ.

Đức Thầy: Hoàn cảnh của Con là giả, giả hợp sẽ dạy Con trở về chơn, trở về sự thật, Con hiểu chưa?

Bạn đạo9: Dạ.

Đức Thầy: Rốt cuộc rồi Con chỉ biết trách Con mà thôi, đừng có trách một ai. Nhớ lời Thầy nói!

Tất cả đều đúng mà mình không đúng. Phải hiểu chỗ đó, hả?

Đừng có tưởng mình đúng mà sai lầm, chun đầu vô cửa Địa Ngục còn khổ nữa, không có chỗ thanhthản đâu.

Bạn đạo9: (Nghe không rõ).

Đức Thầy: Bồ tát, một vị Bồ tát là phải kêu bằng khổ hạnh trước, rồi bồ tát sau. Phải khổ hạnh bồ tát,chớ không có cái kinh nào nói là Sung Sướng Bồ Tát; không có cái chỗ đó! Khổ hạnh Bồ Tát! [30:17]

Cho nên, thành một vị Bồ Tát là phải khổ hơn người đời, khổ hơn con thú, khổ hơn vạn linh. Đó, chớkhông phải sướng đâu.

Mà sau cái khổ là cái hạnh phúc đời đời, cho nên họ chấp nhận cái khổ mà để họ hưởng cái cảnh đời đời ở tương lai. Con hiểu không?

Bạn đạo9: Dạ

Đức Thầy: Cho nên, con...

Bạn đạo9: Thưa ông Tám, con nghe con Dung khổ, chưa có than ra nhiều như là...

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo9: Hồi con bằng tuổi ... con cũng khổ lắm.

Đức Thầy: Chớ sao.

Bạn đạo9: Mà con nguyện Ơn Trên, ông Tám,

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo9: Con nguyện Ơn Trên, giờ thì phần số con phải khổ,

Đức Thầy: Ừ, ừ.

Bạn đạo9: Vậy thôi cho con hy sinh cái đời của con đi. [30:17]

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo9: Con nuôi con cho khôn lớn.

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo9: Con nguyện như vậy mà một thời gian sau này con thư thả.

Đức Thầy: Chớ sao!

Bạn đạo9: Con nghèo khổ, mẹ con nghèo khổ, nhưng mà đùm bọc với nhau nuôi.

Đức Thầy: Đó!

Bạn đạo9: Con nuôi mấy đứa con con, cưới vợ này cho khôn lớn rồi bây giờ con rảnh rang lắm, Thầy!

Đức Thầy: Đó.

Bạn đạo9: Con khỏe! Hồi đó con khổ biết là bao nhiêu, biết bao nước mắt, khóc không biết bao nhiêu là khóc.

Đức Thầy: Sau cái khổ phải sướng không? Bác thấy rõ không?

Bạn đạo9: Dạ. Bây giờ con thấy rõ con sướng đó!

Đức Thầy: Ờ. Cho nên mình được học nhẫn, học hòa, bây giờ nó dễ tu đó!

Bạn đạo9: Dạ.

Đức Thầy: Thấy không?

Bạn đạo9: Dạ.

Đức Thầy: Nếu không nhẫn hòa thì giết mấy đứa con rồi, chịu đâu có nổi!

Bạn đạo9: Dạ, dạ. Rồi mấy đứa con lớn hết rồi, con mới đi tầm đạo, con đi kiếm chỗ này con tu. Mà đi vượt biên, đi qua đây mà con cũng còn khổ, ông Tám. [31:49]

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo9: Mà đi, đi chung, đi chung với ba thằng Trung đó,

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo9: Nó cũng chửi con, nó nói “Hai bên người ta dòm”; vậy mà đến giờ chót con cũng còn bị cái nạn đó.

Đức Thầy: Bênh một, bỏ một là tánh phàm (cười). Bây giờ Bác tu là thương hết!

Bạn đạo9: Dạ.

Đức Thầy: Nhờ ổng mà Bác tu, bây giờ nó yên, thấy không?

Bạn đạo9: Dạ.

Đức Thầy: Rồi sau này mình phải độ ổng chớ. Tôi nói, nhờ con chó nó sủa, mình chạy vô chùa thấy ông Phật, mình thích ông Phật, mình truy tầm chân lý ông Phật. Té ra, có ai có lỗi đâu! (cười) Vậy lo tu đi, trở về độ cho con chó, phaỉ không?

Bạn đạo9: Dạ.

Đức Thầy: Đâu có sao!

[một đoạn khác]..........

Đức Thầy: Phần hồn, hỏi chớ, “Anh có kiến thức không?” Nói: “Có!” “Bây giờ ôm kiến thức Anh để trên bàn, để được không?” “Không có!” Mà trong không mà có.

Mà hỏi tới: “Anh có kiến thức?” “Tôi có”; nhưng mà “Ôm kiến thức Anh để trên bàn đi!” “Tôi không làm được.” “Vậy chớ, có Anh đâu?” Anh nói: “Có”; Anh xác nhận có. Mà trong không mà có, thấy chưa?

Bạn đạo10: Dạ.

Đức Thầy: Không là sự nhẹ rồi, mà bây giờ Anh thanh, có cái phương pháp nào mà thanh lọc cho Anh nhẹ thì Anh thấy Anh chớ gì? À! Lúc đó mình mới xác nhận là mình đang mê muội, mình đang nhập vô trong chỗ động loạn, mà quên chính mình, thấy hông? [33:16]

Cho nên, bây giờ, thậm chí chúng ta, nghĩa là, ở Việt Nam qua, nhiều người vượt biên tới cái đảo, đau khổ quá nói: “Tôi qua mà tôi làm được có tiền, nhứt định là tôi dành nửa lương tôi giúp anh em ở trong đảo!” Nhưng mà nhiều người qua tới đây rồi thét, quên hết mấy cái đảo, đảo tị nạn cũng quên luôn, mấy người tị nạn đang bơ vơ nó cũng không thèm giúp nữa. Mà chính nhiều người như vậy, đã hứa: “Tao cho một phần ba lương cho tụi Bây,” nhưng mà rốt cuộc đâu có cho xu nào đâu! Quên luôn. Anh thấy không?

Cho nên, chúng ta ở trên kia xuống đây rồi cũng quên về.

Chúng ta xuất hồn xuống nhập vô trong cái xác này, động loạn quá, chúng ta quên về, rồi chúng ta thấy chúng ta bơ vơ. Nhiều khi, nghĩa là, gia đình kích động, vợ chồng phản trắc với nhau rồi mới cảm thấy mình bơ vơ, nhiều người muốn tự tử chết cho rồi! Bơ vơ là vậy, thấy hông? [34:16]

Bạn đạo10: Dạ.

Đức Thầy: Cho nên bây giờ chúng ta nắm được cái nguyên lý hòa hợp với cả Càn Khôn Vũ Trụ thì mình đi về chớ dại gì nữa, thấy hông?

Bạn đạo10: Dạ.

Đức Thầy: Tại vì mình trước kia mình không biết đường đi, chớ bây giờ mình hiểu rồi, tội gì ở đây! Xác này là cái phương tiện mà thôi, chớ cái xác này nó đâu biết đau đớn.

Đau đớn chăng là cái hồn ta còn sở tại, hồn ta còn ở trong cái xác nó mới biết đau đớn, mà khi ta chết rồi, đâu có biết đau đớn.

Bạn đạo10: Dạ.

Đức Thầy: Cho nên, cái xác chết Anh bầm nó, nó cũng không biết đau. Là cái hồn biết đau. Cho nên, vợ chồng nhiều khi mất lòng nhau, một câu nói nó đau lòng ghê lắm,

Bạn đạo10: Dạ.

Đức Thầy: Nó đau lòng chớ đâu có phải thịt, Anh thấy hông? (cười) Nói một câu chị em nó giận, nói một câu nó đau lòng lắm, xót dạ lắm. Mà ai cào đâu?

Khi chúng ta hiểu được trọn lành, hiểu được Cha là vô cùng, thì ông Trời cũng là vô cùng.

Bạn đạo10: Dạ.

Đức Thầy: Mà tình thương của, của Cha nhân loại là chỉ có ông Trời mới là Cha nhân loại. Ông Trời từ, từ mọi trạng thái mà có mà! [35:25]

Bạn đạo10: Dạ.

Đức Thầy: Thì bây giờ Anh phải từ mọi trạng thái mà có không? Cái thể xác của Anh là cấu trúc bởi siêu nhiên mà có. Anh dòm những cọng cỏ đau đớn, Anh dòm thấy cái hoa đẹp Anh cũng mừng lắm chớ!

Bạn đạo10: Dạ.

Đức Thầy: Đó. Anh trồng cái cây ở nhà nó ra được cái bông, Anh mừng ghê lắm, Anh thấy không?

Bạn đạo10: Dạ.

Đức Thầy: Đó. Mình từ mọi trạng thái mà có, thì mình mới cảm nhận trạng thái ở bên ngoài là một, Anh thấy không?

Thì mình cũng là ông Trời của cái Tiểu Thiên Địa này. Cái xác này là nước, lửa, gió, đất, tứ giả hợp thành; một ngày nào nó phải tan rã. Anh thấy không?

Bạn đạo10: Dạ.

Đức Thầy: Ờ. Có nước này, có lửa, có hơi nóng này, có gió là có hơi thở này, có đất là có xác này, có miếng thịt này, Anh thấy không? Bốn cái đó hợp lại mới thành cái hình của Anh.

Hình này là hình tạm chớ có phải hình thật đâu.

Hình thật là mặt mày Anh đâu phải vậy.

Bạn đạo10: Dạ.

Đức Thầy: Anh đâu có chịu dơ, Anh đâu có chịu nặng. Anh muốn đi đâu là ý Anh tưởng là phải bay tới. Nhưng mà bây giờ Anh phải lái xe mấy chục phút Anh mới tới. Cái chuyện đó là chuyện phiền muộn rồi, cái đó không phải là chuyện của Anh. Tất là các phương tiện tạm để thức tâm mà thôi.

Chớ cái cảnh này là cảnh tạm, cái trường đời là bãi trường thi nó đang thi mình, coi Anh chịu nổi không? Anh nói nhẫn, mà Anh nhẫn được không? Thấy không? Anh thấy rõ sự thành công của Anh chưa? Nó nhiều chuyện hỏi lắm! Suốt một ngày 24 trên 24, biết bao nhiêu chuyện nó đòi hỏi trong tâm thức của chúng ta.

Cho đến lúc ta hiểu ta là kết thúc!

Cho nên, muốn tu thì phải tìm ra mình trước, mới tìm tất cả.

Còn không tìm ra mình mà đi tìm ông Thần này, ông Thánh kia, rốt cuộc cũng chả tìm được cái gì, thét rồi mất mình.

Cho nên, cái đạo pháp chơn chánh người ta dạy cái pháp gì, pháp gì, rốt cuộc người ta cũng dạy thiền.

Anh thiền đi, để Anh thấy Anh. Anh thiền đi, Anh thấy cái tiền duyên của Anh. Anh thiền đi, rồi Anh minh bạch cái tội trạng của Anh mà Anh ăn năn hối cải. Vì nhiều cái trắc ẩn ở trong tâm, mà Anh hổng có nói ra được cho thế gian.

Bạn đạo10: Dạ.

Đức Thầy: Thấy hông? Thì chỉ có thiền Anh mới hiểu và Anh sửa, mà người khác có nói cho Anh, Anh cũng phủ nhận nữa là khác. Thấy hông? [38:06]

Bạn đạo10: Dạ.

Đức Thầy: Mọi người đều có cái tự ái riêng biệt, cho nên những nhà mà minh đạo rồi, không bao giờ chỉ mặt người ta mà nói, nhưng mà nói để cho cũng như rọi cái đèn cho họ thấy để họ tự sửa thôi, thấy không?

Bạn đạo10: Dạ.

Đức Thầy: Nhưng mà ở thế gian luôn luôn người nào cũng tự xây dựng cái vách tường tự ái, rồi che lấp cái trí khôn hòa đồng của chính mình. Nhiều khi chọc một câu cũng giận bỏ đi thôi. Đó là tự ái, bị mất cơ hội.

Mình phá được vách tường tự ái là mình hòa đồng.

Tôi hỏi Anh, Anh ở thương trường mà Anh hòa đồng với các giới, Anh thấy sung sướng quá: Anh nhắc cái téléphone là họ báo tin cho Anh rồi, Anh lợi hơn người ta chớ gì, thấy không?

Rồi Anh tu hành thì Anh biết thương yêu mọi người, thì đâu có ai tới phá quấy Anh đâu. Nó lợi cho Anh có cơ hội tiến tới thanh tịnh; Anh thấy chưa? [39:06]

Bạn đạo10: Dạ.

Đức Thầy: À. Cho nên cái vách tường tự ái của thế gian nó làm cho con người trì trệ vô cùng. Cái bản chất tự ái nó không giúp ích gì cho mình, rồi thét nó làm cho mình sanh ra bệnh hoạn, mà bệnh do tánh sanh, “Cái tánh tôi kì cục, nóng nảy, tôi phải bệnh này, bệnh kia, bệnh nọ, mà cái tánh tôi hòa đồng sao cũng được, thì tôi ít; mà sống lâu hơn.” Cái này chịu, cái kia không chịu, thì tức tối, bực bội, đó là sanh bệnh rồi, tức một chuyện là một đêm không ngủ, đó là sanh bệnh rồi.

Mà chuyện nào mình thấy rồi thì cũng xong, thì lúc nào mình cũng ngủ an hơn, mình khỏe, thấy không? Mình không tạo bệnh cho chính mình. [39:52]

Hỏi chớ, mình khôn hay là dại? Chắc là sự thanh nhẹ là sự khôn nhất. Mình dòm bầu trời thế giới trên cao đỉnh thanh nhẹ, đó là khôn nhứt.

Mà những người bẩn thỉu ở thế gian là dại nhứt, thấy không?

Bạn đạo10: Dạ.

Đức Thầy: Tranh nhau, giết nhau rầm rầm; rốt cuộc rồi cũng quy không, cũng như ông Ngộ Không 72 phép màu, mà ông đánh được ai bây giờ? Rốt cuộc ông phải đi tu à, phải đạo Phật à, phải không?

Cho nên, trong ta có thanh tịnh, “Nhơn nhơn giai thành Phật”: mọi người đều có Phật tâm, mình lui về với chính mình sau khi động loạn, thì mới cảm thấy sự an nhiên tự tại giá trị nó đến đâu. Thấy không?

Cho nên, ở thế gian nhiều người tu, tới hỏi người ta, hỏi: “Tôi tu được không?”

Họ nói: “Còn nghiệp!” Nhưng mà nhiều người nghe nghiệp, không biết nghiệp là cái gì?

Nghiệp là do cái tánh mình tạo ra: mình khó chịu người này, người kia; hễ mình khởi điểm xấu là gặt hái xấu, nhân nào quả nấy, rồi cái nghiệp nó nhiều. Nghiệp nhiều, nó bận rộn, làm sao mà tu được? [41:13]

“Thì tôi phải lo giải nghiệp, lo làm phước cho nó nhẹ bớt, nó tháo gỡ bớt cái nghiệp đi, thì lúc đó mới thanh tịnh”; thấy không?

Mọi người ở thế gian đều có nghiệp hết, không người nào không có nghiệp.

Còn như người tu chơn chánh là thiện nghiệp, mà người không tu thì ác nghiệp.

Bạn đạo10: Dạ.

Đức Thầy: Nó có hai cái nghiệp: thiện nghiệp, cũng như là Đức Thích Ca bây giờ tu thành đạo rồi nó có cái thiện nghiệp, là đệ tử hay chúng sanh, người nào mến nhắc Ngài: “Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật”; rồi Jésus Christ cũng vậy, nhiều người tưởng tới Ngài, kêu tới Chúa cũng là cái thiện nghiệp, mà kêu tới Ngài thì được cởi mở và bỏ những cái sự buồn bực, ác động, kêu bằng thiện nghiệp.

Còn cái ác nghiệp ở thế gian là bàn luận, thị phi càng ngày càng gây thêm tội ác, người này chửi người kia, chửi thét rồi gây ra một trận đồ sát phạt. Phải ác không?

Bạn đạo10: Dạ.

Đức Thầy: Đó! Cho nên, ở thế gian nó có ác nghiệp và thiện nghiệp. Những người tu, tưởng về Đấng Trọn Lành nó lại có thiện nghiệp, nó được nhẹ nhõm hơn. Còn cái ác nghiệp nó nặng trược hơn. Đó!

Bạn đạo10: Dạ.

Đức Thầy: Cho nên, mọi người mà có cơ hội lên làm con người là vinh hạnh vô cùng được làm con người. Bao nhiêu con thú đang dòm chúng ta, làm sao được làm con người sung sướng, đi đứng tự do?

Nhưng mà con người dòm lại con thú, nhiều người nói: “Sao con thú nó không có lo? Tôi, bây giờ một mình tôi phải lo trả nợ, đi làm để nuôi 5, 7 đứa con, khổ cực” này kia, kia nọ... Than ván trong tâm, “Tôi làm con thú sướng hơn làm con người!” Nhiều người nói vậy đó! (cười) Ờ, nhưng mà ước nguyện đó rồi sau này cũng có, đó là vì bẩn trật, hẹp hòi, và thấy cái việc làm của chúng ta, “Tại sao một mình tôi phải nuôi mấy người?” Nhưng mà nó không thấy là nó có cơ hội trả nghiệp, nó có cơ hội trả nợ, thì nó sẽ không còn nợ, mà nó không biết.

Cho nên, làm con người hoan hỉ trả nghiệp, thấy không? Thiếu nợ bao nhiêu, trả. Họ gạt mình “Là tôi tìm được chủ nợ, tôi trả rồi, thôi tôi yên, gây chi thù hận, chém giết mà để kiếp sau phải trả nữa?” Thấy không? Thì con người nó lúc nào cũng nhẹ nhõm. Bây giờ, ở thế gian này mà Anh quen được, đâu có nhiều, một ngàn thằng bạn thân thôi là cũng chết rồi, phải không?

Bạn đạo9: Dạ.

Đức Thầy: Một ngàn thằng bạn thân là ăn không hết, là chết rồi. Thì mình, tại sao mình tạo cái ác để làm gì? “Cái này mất, tôi đi chỗ khác. Đám cỏ này không ăn được, tôi chạy qua đám cỏ kia tôi ăn.”Con ngựa hay đâu có sợ đói! Anh hiểu chỗ đó không? [44:21]

Bạn đạo9: Dạ.

Đức Thầy: Cho nên, nhiều người mất tiền, mất bạc, điên khùng rồi tự tử chết. Cái đó là sai lầm vô cùng, vì tưởng chỉ có một đám cỏ đó thôi à. Thiếu gì cỏ đâu! “Đám cỏ này hết, tôi còn đám cỏ khác”;thấy không?

Bạn đạo9: Dạ.

Đức Thầy: “Số người này không quen tôi, tôi còn số người khác, nhưng mà tâm tôi không nghĩ xấu cho người ta là tôi được an lành”; thấy không? “Và tôi có sự quân bình là xe tôi máy nó êm, tôi đi trên đường đi cứ việc đi, đi hết đường thôi.”

Không có hết đâu, vô cùng mà! Đường đi của thế gian cũng vô cùng mà, huống hồ gì đường đi của Thiên Đàng, thấy không?

Cho nên, sự biến chuyển trong tâm thức ở cơ tạng của chúng ta là vô cùng. Từ nhỏ tới lớn chúng ta thấy vô cùng rồi: hồi nhỏ ra đâu có biết nói năng, biết làm ăn gì. Bây giờ biết nói năng, biết làm ăn,biết này kia, kia nọ. Rồi từ hoàn cảnh này đổi tới hoàn cảnh kia, hoàn cảnh có tiền rồi đi tới không còn xu nào, cũng khôi phục trở lại. Cái đó là thức hồi sinh sẵn có của mọi người. Cho nên không có ai diệt ai được hết.

Cho nên, chúng ta nên vun bồi thương yêu và tha thứ, xây dựng; huynh đệ một nhà hít thở ra, vô chung nhau; người mạnh cũng hít vô và thở ra, mà người yếu cũng hít vô thở ra; người giàu cũng hít vô thở ra mà người nghèo cũng hít vô, thở ra như nhau; không có khác biệt cái gì hết.

Nhưng mà họ còn bì cái chuyện này, chuyện kia, chuyện nọ: “Hột xoàn bà kia lớn,” hay là, “Hột xoàn tôi nhỏ”; hột ngọc người kia lớn, hột ngọc này nhỏ; nhà thằng kia lớn, nhà thằng kia nhỏ; thì chấp với nhau, chớ kỳ thực có một à, con một nhà, không có xa. [46]

Thì Anh thấy là người Mỹ với người Việt, người Pháp, người Tàu, một thứ! Cũng hít vô thở ra, chớ nó làm cái gì hơn? Rồi nó nằm trong định luật sanh, lão, bệnh, tử chớ gì? Nó cũng ôm ngũ tạng và tứ quan như mình thôi.

Anh dòm cả thế giới có thằng nào khác hơn thằng nào không? Giống nhau hết à (cười) Nhiều người nói: “Tôi Tàu, khác, người Việt, khác, thằng kia Tây, khác”; lộn xộn!

À, khi mà thế giới thực hiện được tình thương và đạo đức thì có nghìn năm hòa bình, không có gì hết.

Bây giờ, nói thiệt là chia sớt với nhau xài, ăn, đi chơi không, xài không hết! Nhưng mà người này la nghèo, người kia la nghèo vậy chớ, kỳ thật không có cái nghèo. Bằng lòng chia đều để sống coi thử xem, không chết đâu.

[hết băng ID 19840110Q1]

English translation by AI DeepL - REVIEWING IN PROGRESS as of 20260225

[Start ID 19840110Q1]

QUESTIONS AT THE BOTHELL MEDITATION CENTER

10 January 1984

The Master: ... Do not join a place that is, so to speak, chaotic. If you cultivate, in the next life you will have the opportunity to join a family with the means to cultivate; it is completely different from those who do not cultivate and create evil.

Does anyone have any further questions? [0:22]

Disciple 1: Earlier, I told the Master that when I meditate and breathe, I feel light and airy. Should I continue meditating now, or... I mean, I don't know, should I meditate longer? What should I do...

The Master: It's alright!

Disciple 1: But should I meditate more?

Master: You meditate, but you don't fly away anywhere! It rises and then it gathers again, it doesn't disappear; up and down; it will be a long time!

Disciple 1: Yes.

The Master: Up and down; it will take a long time!

Disciple 1: For example, if I meditate even longer, will it be the same, or will it change?

The Master: There are changes, but they depend on your studies: studies are a karmic connection that depends on your development below, and that development is clear and wise.

Disciple 1: When I meditate, tears sometimes flow from my eyes. What does this mean, Master?

Master: It's alright. The fluid in the liver comes out; it doesn't mix with anything else; it's just fluid. Sweat, tears – fluid. It comes out, that's good; once it comes out, you feel lighter.

Disciple 2: (unclear) [2:01]

The Master: What?

Disciple 2: Sir.

The Master: What's the situation been like these past few days? Tell me about it.

Disciple 2: Looking for the Master, also... (The Master and disciple laugh) Looking for the Master, I found him right under the Bodhi tree.

The Master: Oh. And then what? Speak...

Disciple 2: The Master said He is Maitreya, the Buddha Maitreya, I saw it clearly, but the Master did not acknowledge it, yet I saw it clearly!

The Master: I'm wearing a plain shirt, and you say I'm Maitreya?

Disciple 2: No, I just sat there looking at the Buddha statue, looking at Mr. Tam, sitting there. Then Mr. Tam announced that he had attained enlightenment; there were two female attendants. I was compiling the scriptures, but they were almost all worn out before I could compile them again.

The Master: Hmm.

Disciple 2: I see it clearly, I see it clearly, there's no mistake. I see him all the time. When I go, I wear a bà ba dress.

The Master: Yes.

Disciple 2: If you go out to help others, then wear the ao ba ba; but if you stay here, then you don't have to.

The Master: Yes.

Disciple 2: I always see the Buddha, the Future Buddha.

The Master: Yes.

Disciple 2: He is very great!

The Master: Yes.

Disciple 2: Sitting under the Bodhi tree.

The Master: Yes. If I speak alone, how can I provide sufficient evidence? Let many people see before speaking, for who would acknowledge it now?

Disciple 2: Those who do not recognise it, but speak of your Non-Action, I met the Master, I once... I recognise it.

The Master: (laughing) Yes.

Disciple 3: There is a child, there is a child who acknowledges (the Master laughs)... My heart acknowledges (the Master laughs). Because the Master has a mission: to descend into this world in this lifetime, to save and enlighten humanity. As for me, I understand! Today I...

The Master: Many people see and think, "That fat fellow, what does he eat that he talks so much?" (laughs)

Alright, everyone understands, everyone is blessed, right? Then we should also practise, shouldn't we, so that everyone has the opportunity to practise.

You're here. You've given me such a high position; who dares to play with me, with me, with me, huh? [4:02]

Disciple 2: There's plenty of evidence to believe in the Master.

The Master: It's harming me. (laughs)

Disciple 2: Because the Master also came to the house to teach how to breathe, how to do it, that's all. Mr. Tu came too.

Master: Yes.

Disciple 2: Since then, I've felt much healthier and sleep much better.

The Master: Yes.

Disciple 2: At that time, I couldn't see you; I only saw your image, not you in person.

The Master: Yes.

Disciple 2: I keep seeing it!

Master: Well, try your best, then. It's a good thing you're cultivating your practice, isn't it? But the path ahead is long, very long indeed! [4:27]

Disciple 2: Now that I haven't married, my friends are chasing me, so I run straight to the incense altar of Master Eight;

The Master: Yes.

Disciple 2: I hold the incense stick and throw it back, and each incense stick kills one person, because I follow the path;

The Master: Yes.

You, monk 2: Then people will think I'm mad, won't they! I tried to run after them, grabbed the bundle of incense sticks, and threw it back, killing so many people. I saw nothing but ox heads and horse faces, not human beings. Very few, Master!

Master: Yes. So, who are those with ox heads and horse faces? Do you see them? We eat meat here, all sorts of things are here, everyone here has an ox head and horse face (laughs). You have to practise for a while to understand!

Disciple 3: Master, I practised the Dharma Wheel, and I saw 12 children dancing with flowers for me. When I left my body, I sat in a place I didn't recognise,

The Master: Yes.

Disciple 2: And you saw twelve children in the forest, holding flowers and dancing around the child.

Master: Yes.

Disciple 2: I was also very surprised and said, "Why, at the beginning of my meditation practice, do I not see the Buddha, do I not see anything, but instead see children dancing for me?" But... thanks to the Master,

The Master: People are rejoicing, they are welcoming the practitioner, they are welcoming the practitioner, do you understand?

Disciple 2: Yes.

The Master: If you do not awaken your mind, you will become mired in delusion, and people will be lost. Therefore, when you ascend, when you rise to a higher level, you will hear supernatural music playing solemnly, welcoming you solemnly, unlike anything in this world.

Someone comes here wanting to practise, and my fellow practitioners are happy to see them, just like music playing, "Oh, someone wants to practise," this and that, just like music playing.

But the one above is different. When one practises and returns, the music plays from all directions, welcoming them. People are in harmony, not like in the world.

Fellow practitioner 3: Sir, I also dreamt of you.

Teacher: Yes.

Disciple 3: The Master went into the church, and I went into the church too,

The Master: Yes.

Disciple 3: But I saw the Master scolding those who were late.

The Master: Yes.

Disciple 3: That's how it is at church.

The Master: That's how it is.

Disciple 3: Yes.

The Master: Because in Christianity, there is only faith.

Disciple 3: Yes, but I also see the Master all the time.

The Master: Faith. I specialise in awakening people's minds.

Disciple 3: Yes.

Master: Yes.

Disciple 3: Master,

The Master: Many people see it.

Disciple 3: Master, now I am avoiding my husband. Is that a sin, Master?

The Master: How are you avoiding him?

Disciple 3: Well, if I can't run away, I'll still be caught! (laughs)

The Master: (laughing) Are you running away to become a monk? (laughing).

Disciple 3: Yes.

The Master: Why don't you tell your husband, "I'm going to exercise,"

Disciple 3: Yes.

The Master: "I'm going to learn how to exercise"; see? Then sometimes their husband and wife feel sorry for me, thinking I'm doing something wrong; that causes harm. That is the sin of dishonesty, see?

Disciple 3: Yes.

The Master: Ah, “I find that practising this brings peace and strength to my mind, and I love my children and my husband even more.”

Disciple 3: Yes.

Teacher: See? Why don't we tell the truth?

Disciple 3: Yes.

The Master: That matter benefits us and benefits our family, don't you see?

But if we hide it, and they find out, they'll say, "Goodness gracious, you're following that crazy crowd, you're hiding things from me!" Well, for foreigners, that's very important; even a little lack of honesty means they won't trust you for the rest of their lives.

Disciple 3: Yes, sir, I was avoiding talking about, um, husband and wife matters.

Master: Yes, husband and wife. Husband and wife must speak honestly to each other. "Because this is about health,"

Disciple 3: Yes.

Master: This is health, see? And when, you know, "I love my husband, so I protect his health. But if, by chance, I didn't love him, how could he have the strength to support his family?" See? "The more you have of this, the more harm it does"; let's consider it,

Disciple 3: Yes.

The Master: Calculate it clearly, see?

Disciple 3: Yes. Sir, regarding the matter of vegetarianism, Sir, sometimes I eat leftovers, but as for meat or...[9:31]

Teacher: That is not advisable. Vegetarianism must be maintained to keep one's body pure.

Disciple 3: So I won't eat meat anymore.

The Master: It purifies the person. Eating meat is not beneficial.

Disciple 3: What about the remaining items? Is it a sin to discard them, Master?

The Master: It's alright. We shouldn't bring that upon ourselves anymore, because we lack the understanding.

Disciple 3: Yes. Regarding the issue, Master, could you explain to me about concentration? There are many states of concentration. Meditation involves sitting in meditation, but what about mental concentration?

The Master: Yes.

Teacher 3: There are many states;

The Master: The essence is that it must be established to be defined.

Disciple 3: Yes. [10:05]

The Master: And once it is established, it can be manifested.

Disciple 3: Yes.

The Master: Do you see? It is established at the crown of the head, isn't it? When we think of the Buddha, it is already there, isn't it? Wherever we think of, it must manifest.

Disciple 3: Yes.

Master: It must be determined, do you see? It must have the level to be determined.

Disciple 3: Yes, Master, sometimes when I sit, I feel something new, but I don't understand whether I'm sitting and sleeping or if I'm being lulled to sleep?

The Master: Yes.

Disciple 3: So I heard some brothers and sisters say that when you sit in meditation, your state is like being in a trance, but you can still hear people talking outside...

Master: No! Within the trance lies wakefulness. Within the trance lies wakefulness. Determination is different.

Disciple 3: Yes.

The Master: To be able to focus means you must be able to let go. Focus means it is balanced, you can let go, come and go freely.

That is merely meditation.

Disciple 3: Yes, that's just meditation, yes. [11:17]

Master: Once you've made up your mind, you just ignore anything that goes off with a bang; you finish your work and then go home.

Disciple 3: Yes.

The Master: It's different.

Disciple 4: (unclear) [11:26]

The Master: How so?

Disciple 4: That's what we call meditation; the current state is meditation, yes.

Master: Yes, I am meditating. There is a person who speaks of the image... the image or the star?

Disciple 4: No, I'm just curious, I read that book, Master,

The Master: Yes.

Disciple 4: When I first started meditating, I needed the Mô Ni Châu.

The Master: Yes.

Disciple 4: Because Master Mẫn said that...

The Master: Well, now, to understand the human soul, one must understand the embryo of life, the embryo of the human being coming into the world!

Disciple 4: Yes...

Master: See? The foetus is inside the mother's womb, isn't it? Then, after nine months and ten days, nearly nine months and ten days, it turns upside down and comes out; see?

Disciple 4: Yes.

The Master: Speaking of life, isn't it? Birth, existence. Do you see? Birth, existence; within its mind,

Disciple 4: Yes.

The Master: It goes through many things, then comes to the day of work, this and that, then grows old and dies.

Disciple 4: Yes.

Master: Birth, existence, and the formation of this body, is that not so? That is how a person is born.

Disciple 4: Yes.

The Master: Now, if we wish to ascend to perceive the soul, we must reverse the process entirely from when we descended, do you understand?

Disciple 4: Yes.

The Master: Going down means plunging headfirst downwards, do you see? Birth, desire; do you see?

Disciple 4: Yes.

Master: Now, to go back up, we must open the top part so there is room to go up. We are examining the soul, see?

Disciple 4: Yes.

The Master: Then, above, this, this, this head must resonate in harmony with the entire Cosmos to return to its natural state, do you see? [13:12]

We perform the Dharma Wheel of Constant Rotation to open the Ren-Dong Meridian, which then guides the energy upwards.

Then when it was born, it was stuck, because before it came down by itself, it was stuck inside that piece of flesh, that lump of flesh; then when it was born, it moved its hands and feet, then it cried.

Then now it must hold the lamp, then it will produce a Holy Child, it will emit a white point, it will go out, go, go around the five continents, then it will see this thing, that thing, the other thing. Then one day it will settle into the Holy Child.

Then it emerged as a lump, with a face, eyes, nose, ears, and mouth like those in the world, hands and feet like those in the world, but smaller, smaller than this body; it was like a baby,

Disciple 4: Yes.

The Master: It moves with great ease and speed.

But before one can return to the soul, one must first return to the Holy Womb, then emerge anew, harmonising with the pure essence, and only then does it create the soul.

Therefore, to explore this, we practise Soul Gazing, Dharma Wheel, and Meditation to reach that place, returning in an orderly manner.

Disciple 4: Yes.

The Master: But in this urgent situation, call upon everyone to immediately recite the heart sutra, to draw upon that divine grace and receive the grace of God descending at any moment during this time, to establish a connection, and should any change occur, then the Higher Power will issue a decree and we shall follow that path upward, moving us to a new planet or some other place. [15:18]

Therefore, remain steadfast and resolute in restoring our faith to balance, for only then will we find peace and renewal in that balance.

And if we still cling to turmoil and conflict, we will never have the opportunity to return, for how can turmoil and conflict ever soar upward?

And when we reflect on our souls, the current lies here,

Disciple 4: Yes.

The Master: It's up there. But ordinary people don't have it.

They don't have it, so what should they do?

It must do good deeds, it must cultivate the virtue of self-sacrifice to help others, then its soul will be light.

If now a person who is resentful and spiteful were to be brought into society, and they were to save someone, seeing someone dying and bringing them back to life, and seeing someone suffering and giving them food and clothing, doing good deeds and encouraging people to turn from sorrow to joy, then their soul would be light, wouldn't it?

Friend 4: Yes.

Master: It is as balanced as those who practise Soul Gazing, Dharma Wheel, and Meditation;

Disciple 4: Yes.

The Master: It is already light, so when danger arises, the Higher Power shines down and draws it upward; the Jade Amulet shines down and draws it away; do you see?

Disciple 4: Yes.

The Master: We are the same here; we are faster, more direct: Soul Illumination, Dharma Wheel, Meditation every night, every hour, every night, every hour, urgent hours, daytime hours, nighttime hours to clear this foundation and move upwards instead of staying here.

We choose the clear path home. Each night we do this, we ascend; there is no staying behind. True liberation.

Then, whenever the day changes, we'll be there, not here, and we won't fear death anymore.

Disciple 4: Yes.

The Master: Therefore, those who practise meditation are more assured and clearly affirm, "This is my path."

Now, those who have not practised yet feel restless, but once they practise, they feel lighter, gradually letting go of external circumstances, and it becomes lighter.

But how long has it been?

It's only been six months, a year, and you can already see the change.

But instead of that person doing good deeds for three or four years without changing their nature.

This one, after just one year, you can see the change. Sitting in meditation for an hour, just one hour, and you can already see the change. Don't say you have to sit for a long time, do you see?

Why is that?

Through diligence, through effort, through the practitioner's perseverance.

Don't just tell them to sit for an hour; how can they possibly sit that long? They can't even sit still while eating and drinking, so don't ask them to sit in meditation for an hour.

Then they reached two hours, three hours, sitting until dawn without any impure thoughts; their minds were at ease, free from worry. They only had to wait a little while for the turning point, and then they would be transported to that place.

Therefore, one must act swiftly in accordance with the current changes, and not wait for the Holy Child, not wait for anything, not be distracted by that issue!

Keep at it, and eventually you'll get there—just keep going, and before you know it, you'll be there.

Therefore, now there are some young people who are not disciplined, but those who become aware and discipline themselves will be whole, because their Spirit, Energy, and Mind are complete, and once they discipline themselves, they resolve things quickly, without difficulty.

Friend 4: Yes.

The Master: Therefore, when the change comes, it will be put into action immediately; it has already been decided.

As for those who are entangled in the seven emotions and six desires, they will inevitably be delayed, certainly delayed.

One must sever the seven emotions and six desires to achieve lightness.

Disciple 5: Yes, Master, you have taught us to maintain order. Sometimes, when I see or think about disputes, there are two ways to handle them. For example, during the time when I am practising the Dharma Wheel, but a friend asks me for help, I abandon the Dharma Wheel practice to assist them with something necessary. In that case, Master, am I breaking the order?

Teacher: It's alright. When people need our help with something important, that's when we should be willing to help.

Disciple 4: Yes.

The Master: Because the Dharma Wheel restores order; but when you help others restore order, your own mind also finds peace, bringing peace to the mind—what else is there?

Disciple 4: Yes.

The Master: So when you help others, your mind must be at peace, right? It's the same thing!

Therefore, people say: diligence, merit, endeavour, bring peace of mind.

Friend 4: Yes. Also, sometimes, some friends complain that I don't take care of myself but only care about others. I hear those words, and I'm not happy about it, but I still wonder whether my friends are right or whether what I'm doing is right.

Teacher: No. The person who said that about me, they criticised your shirt as ugly, they wouldn't give you a good shirt to wear.

Disciple 4: Yes.

The Master: And they criticised your work, they also wouldn't let you do it.

Disciple 4: Yes.

The Master: Whatever you undertake with a pure heart, seeing it as selfless and helping others, alleviating suffering and bringing joy, just do it,

Disciple 4: Yes.

The Master: It's the will of Heaven,

Disciple 4: Yes.

Master: Why must we be dependent on another person; do you understand?

Disciple 4: Yes.

The Master: And always, when we work to help others selflessly, that is a blessing for ourselves, our family, and our ancestors; do you see? (21:40)

Disciple 5: Yes, Master, I have a question to ask you.

The Master: Yes?

Disciple 5: Master, I had a dream in which I saw you.

The Master: Yes.

Disciple 5: Then the Master slaughtered the pig,

The Master: Yes.

Disciple 5: But why was the pig crying like a child? Then I saw it crying with a choking sound. I wonder if that means anything, Master?

The Master: That is to awaken your consciousness.

Disciple 5: Yes.

The Master: See the pig as a human being.

Disciple 5: Yes.

Master: And practise fasting and spiritual cultivation,

Disciple 5: Yes.

The Master: Do not eat meat anymore.

Disciple 5: Yes.

The Master: What's the matter?

Disciple 5: Yes.

The Master: What's the matter? You see, the pig is like a person; it's because of eating salty food...

Disciple 5: It's probably because I like eating meat!

The Master: Yes, eating meat. Eating meat means eating our own kin, not anyone else.

Disciple 5: Yes.

The Master: But they don't know.

Disciple 5: I don't eat vegetarian food!

Master: There you go! That's why they only showed you that to awaken your mind.

Disciple 5: Yes.

The Master: You see, even if you cut its throat, it is still a living being, for it has the same five organs and four senses as we do: eyes, nose, ears, and mouth like ours,

Disciple 5: Yes.

The Master: But no one believes it. So I'm showing you clearly that those who eat meat are more wicked than the virtuous. Wicked.

Disciple 5: Yes.

Master: But you wish to be a good person, to save yourself and your child, so you should practise vegetarianism, shouldn't you?

Disciple 5: Yes.

The Master: It doesn't harm you. It's an opportunity for you to awaken your mind!

[another recording]

The Master: Do you see now? Otherwise, you wouldn't know anything. And you're still happy being stranded here; you can't go back, can you? Do you see?

Disciple 6: Yes.

The Master: Because people here live and die without knowing the day of their death, do you see? They do not know "Why I came here, and where I will go." Such ignorance, do you see?

Disciple 6: Yes.

The Master: But you suffer first before you understand the Dharma, before you hear the Master's teachings, and then you realise your soul is immortal: "Oh, no matter the circumstances, one must learn." Do you see?

Disciple 6: Yes.

Master: Suffering, what suffering? Suffering like an animal? But the animal accepts its circumstances, and that is how it becomes human, do you see?

But what could be more painful than the Buddha? Look at the suffering of Shakyamuni Buddha. Look at Quan Âm Thị Kính, not to mention Quan Âm Nam Hải (the monk cries), how much suffering there is. Do you see it? Just awakening, do you see it? Suffering injustice, enduring all kinds of things, only then did he awaken. Do you see it? Do you see it? (the monk cries)

Then why, when you have the opportunity to suffer, do you not rejoice, accept suffering so that you may transcend it, attain liberation in this very life? Do you see?

Disciple 6: Yes.

Master: You still complain, you still beg to stay here? (the disciple weeps) What has staying here given you? It has only tormented you, don't you see? Don't you see? But even now, you still don't see your own filthy nature, don't you see? You have practised for some time; you worry that reciting the Buddha’s name will open your heart, eh? How generous!

Fellow practitioner 6: Yes.

Master: As long as you complain about suffering, you still harbour thoughts of revenge. Do you understand?

Disciple 6: Yes.

The Master: But when you stop complaining, you are saving and relieving the suffering of all beings, saving and relieving the suffering of all beings, bringing joy to them. Do you understand?

Disciple 6: Yes.

The Master: But if you are not in suffering, how can you know that in the future you will save those who are suffering (the disciple cries). But if you strive to cultivate yourself, you will see. Do you see?

Disciple 6: (crying)... all sentient beings, now... I'm not done yet... I'm not done yet

The Master: Yes! Gradually, little by little, you will awaken and understand. Understanding suffering is the most precious thing for a practitioner. Do you understand? The suffering of the mind is the most precious thing for a practitioner. Only through suffering can one seek the path. Do you understand?

Disciple 6: Yes.

The Master: But you must remain within that state to emerge from it; only then can you act.

So here, in this society, you have to study a specialised subject before you can do anything, don't you see?

Disciple 6: Yes.

Master: Well, right now you are in the specialised course that Heaven is teaching you, and later you will be able to help others.

It's all right.

Disciple 6: Yes.

Master: I believe that! "How much suffering I endured before, and now I am freed like this—what is the reason for that?" What you have said is enough; that is how you save people...

Disciple 6: Yes.

The Master: No, it’s not about “I am the Bodhisattva, so I save people.” The extent to which your heart is awakened is the extent to which you guide countless people back to their ancestral homeland,

Disciple 6: Yes.

Master: How many people go to Heaven, do you see?

Disciple 6: Yes.

The Master: Yes. Then they dissolve into suffering. Yes, who has that tape? I demand the tape titled "Faith in Suffering."

Disciple 6: Yes.

The Master: That is enough for me to hear.

Disciple 7: Yes, yes, I have it!

The Master: Yes!

[another tape segment]..........

The Master: ... In one place, do you feel happy? You get to go before others, do you understand?

Disciple 8: Yes.

The Master: It's not just you who suffers. Vietnamese people today are so fed up with life, they just want to die and be done with it! See? It is through that suffering that one reaches liberation.

But Heaven has observed human wisdom reaching its peak, and with a single act, He saves all. He is not foolish; He does not abandon His children. Do you see?

You have children, and you see an opportunity to save them. You must save them at all costs. Heaven is the same: Heaven sees His children suffering, and He wants to save them. He sees the wealthy dressed in fine clothes yet still suffering, still burdened by mental illness, and the poor also burdened by mental illness; so everyone is sick, who is at peace? He must save them. Do you see?

Disciple 8: Yes.

The Master: Therefore, He has His ways! Heaven is not foolish, is it? Mortal parents are not more foolish than their children, so how could Heaven be more foolish than us? Do you understand that point?

Disciple 8: Yes.

The Master: Yes. Suffering confines us within narrow boundaries. Suffering is the truth; it will lead us to enlightenment. Many practitioners endure suffering, yet they find themselves working tirelessly without fatigue.

Just as the Master works tirelessly. I have only complained, yet the Master has told me so much, do you see? Then consider this: with such wisdom, how much suffering must the Master endure day after day to bestow upon me this grace, do you see?

Disciple 8: Yes.

Master: I suffer more than you do, how could you suffer more than me? I find it more joyful than you do! You sit there while I must serve you, and in this sacred time, I have suffered through countless lifetimes before I could speak these words; do you understand?

Disciple 8: Yes.

The Master: Therefore, you must cultivate that virtue: it is through this suffering that you create the virtue of a bodhisattva. Do you understand?

[another section]..........

The Master: Do you understand?

Disciple 9: Yes.

The Master: Your circumstances are illusory, illusory; they will teach you to return to the true, to the reality; do you understand yet?

Disciple 9: Yes.

Master: In the end, you can only blame yourself; do not blame anyone else. Remember what I have said!

Everything is right, but I am wrong. You must understand that, right?

Do not think you are right when you are wrong; plunging your head into the gates of Hell will bring even greater suffering; there is no peace there.

Dharma Friend 9: (Unclear).

The Master: A Bodhisattva, a true Bodhisattva, must first practise asceticism, then become a Bodhisattva. One must be an Ascetic Bodhisattva; there is no scripture that speaks of a Joyful Bodhisattva; there is no such thing! An Ascetic Bodhisattva! [30:17]

Therefore, to become a Bodhisattva means to endure more suffering than ordinary people, more suffering than beasts, more suffering than all living beings. That is the truth; it is not about seeking pleasure.

Yet beyond that suffering lies eternal happiness, so they endure the suffering to attain the eternal bliss of the future. Do you understand?

Disciple 9: Yes

The Master: Therefore, my child...

Disciple 9: Sir, I hear that Sister Dung is suffering, but she hasn't complained as much as...

Teacher: Yes.

Disciple 9: When I was your age... I suffered a lot too.

The Master: Why is that?

Disciple 9: But I vowed to the Higher Power, Mr. Tam,

The Master: Yes.

Disciple 9: I pray to the Higher Power, now my fate is to suffer,

The Master: Yes, yes.

Disciple 9: Then let me sacrifice my life. [30:17]

The Master: Yes.

Disciple 9: I will raise my child to grow up.

The Master: Yes.

Disciple 9: I vow to do so, and in time, I will be at ease.

Teacher: Why not!

Disciple 9: I am poor, my mother is poor, but we support each other to survive.

The Master: There you go!

Disciple 9: I have raised several children, married them off, and now I have plenty of free time, Master!

The Master: There you go.

Disciple 9: I am well! Back then, I suffered so much, shed so many tears, cried endlessly.

The Master: After suffering, must there be joy? Do you see that clearly?

Disciple 9: Yes. Now I clearly see how joyful I am!

Master: Well. That's why we learn patience, learn harmony—it's easier to cultivate now!

Disciple 9: Yes.

The Master: See?

Disciple 9: Yes.

The Master: If we weren't patient and harmonious, we'd have killed those children by now—how could we bear it!

Disciple 9: Yes, yes. Now that the children are all grown up, I'm just starting my spiritual journey. I'm looking for a place to practise. But crossing the border, coming here, has been tough for me too, Mr. Tam. [31:49]

Master: Yes.

Disciple 9: But I went, went together, went together with those three Chinese men,

The Master: Yes.

Disciple 9: They also scolded me, saying, "People are watching us"; yet even now, I'm still facing that hardship.

Master: Favouring one and neglecting another is a common trait (laughs). Now, practising means loving all!

Disciple 9: Yes.

The Master: Thanks to him, you practise now; see?

Disciple 9: Yes.

Master: Then later we must save him. I said, thanks to the dog barking, I ran into the temple and saw the Buddha, I liked the Buddha, I sought the Buddha's truth. Turns out, no one was at fault! (laughs) So practise diligently, return to save the dog, mustn't we?

Disciple 9: Yes.

The Master: What's the matter?

[another section]..........

The Master: The soul, ask this: "Do you have knowledge?"

Say: "Yes!"

"Now, put your English knowledge on the table, shall we?"

“No!”

But it exists in the void.

But ask: "Do you have knowledge?"

"I do";

but then, “Put your English knowledge on the table!”

“I can’t do that.”

"Well then, where are you?"

He said, "I do"; he confirmed he did.

But in the void there is, see?

Friend 10: Yes.

Master: It's not about being light anymore, but now that you're clear, is there any method to purify yourself so you can feel lighter? Ah! That's when we realise we're deluded, we're caught up in the chaos, and we forget ourselves; see? [33:16]

Therefore, now, even we, that is, in Vietnam, many people cross the border to the island, suffering greatly, saying: "I'll go and earn money, and I'll definitely save half my wages to help my brothers and sisters on the island!"

But many people come here and shout, forgetting all about the islands, forgetting the refugee islands too, forgetting the refugees who are stranded, and they don't even bother to help anymore. And many of these people promised: "I'll give a third of my salary to you lot," but in the end they didn't give a penny! They forgot all about it. You see?

Therefore, we come down here and then forget to return.

We descend our souls into this body, and in the chaos, we forget to return, and then we find ourselves adrift. Often, that is, when families are in turmoil, when husbands and wives betray each other, only then do they feel adrift, and many wish to end it all! That is what it means to be adrift; do you see? [34:16]

Friend 10: Yes.

Master: Therefore, now that we understand the principle of harmony with the entire Cosmos, we should proceed without further hesitation; do you see?

Disciple 10: Yes.

The Master: Because before, we did not know the way; but now that we understand, why stay here! This body is merely a means; it does not feel pain.

Is pain the soul still present within us? The soul remains within the body, hence it feels pain; but when we die, there is no longer any pain.

Disciple 10: Yes.

The Master: Therefore, even if you bruise the dead body, it does not feel pain.

It is the soul that feels pain.

Therefore, when husband and wife fall out, a single word can cause immense heartache,

Disciple 10: Yes.

The Master: It hurts the heart, not the flesh. Do you see? (laughs) Say one word, and the sisters get angry; say one word, and it hurts the heart deeply, it pains the soul. But who is scratching?

When we fully understand, when we understand that the Father is infinite, then Heaven is also infinite.

Disciple 10: Yes.

The Master: But the love of the Father of humanity is that only Heaven is the Father of humanity. Heaven is from, from all states that exist! [35:25]

Disciple 10: Yes.

The Master: So now, must you not exist in every state? Your physical body is structured by the supernatural: when you see the suffering blades of grass, when you see the beautiful flowers, you are also very happy, are you not!

Disciple 10: Yes.

Master: There you go. You planted a tree at home and it bloomed, you were so happy, didn't you?

Disciple 10: Yes.

The Master: There you go. We come from all states of being, so we can perceive the external state as one. Do you see?

Then I am also the Lord of this Little Heaven and Earth. This body is composed of water, fire, wind, and earth; one day it must disintegrate. Do you see?

Friend10: Yes.

The Master: Well. There is water; there is fire, there is heat; there is wind, there is breath; there is earth, there is flesh, there is meat; do you see? Those four things combined form your body.

This form is temporary; it is not the true form.

Your true form is not like that.

Disciple 10: Yes.

Teacher: You don't want to get dirty, you don't want to carry heavy things? You want to go somewhere, you think you have to fly there.

But now you have to drive for several dozen minutes to get there. That is a troublesome matter, and it is not your concern.

All these are merely temporary means to awaken the mind, nothing more.

This is just a temporary situation, the school of life is the exam hall where we are being tested, can you bear it? You say you are patient, but can you really be patient? See? Do you see your success clearly yet? It asks so many questions! All day long, 24 hours a day, so many things demand our attention.

Until we realise that we are the end!

Therefore, to cultivate oneself, one must first discover oneself before seeking anything else.

If you do not find yourself, but instead seek this god or that saint, in the end you will find nothing; you will lose yourself.

Therefore, whatever true teachings people impart, whatever methods they teach, ultimately they are teaching meditation.

Meditate, so that you may see yourself. Meditate, so that you may see your own karma. Meditate, so that you may clearly see your own sins, and repent and reform. For there are many sorrows in your heart that you cannot express to the world.

Friend 10: Yes.

Teacher: See? Only you can understand and correct your own meditation; even if others tell you, you would still deny it; see? [38:06]

Disciple 10: Yes.

The Master: Everyone has their own sense of pride, so those who have attained enlightenment never point fingers at others; instead, they speak to guide them, like shining a light so they can see and correct themselves. Do you understand?

Disciple 10: Yes.

The Master: But in this world, everyone always builds walls of self-importance, obscuring their own wisdom and harmony; often, a single remark can cause them to storm off in anger. That is self-importance; it is a missed opportunity.

Breaking down the wall of self-importance is to be harmonious.

I asked you, you're in the business world and you get along well with all circles, you feel so happy: you mention the telephone and they report the news to you, you're better off than others, aren't you? See?

Then, when you practise your faith, you learn to love everyone, so no one will come to disturb you.

It benefits you by giving you the opportunity to progress towards purity; do you see? [39:06]

Spiritual Friend 10: Yes.

The Master: Ah. Therefore, the wall of self-love in this world causes people to become extremely stagnant. The nature of self-love does not benefit us; it causes us to become ill, and illness arises from one's nature. "My nature is peculiar and impatient; I must suffer this illness, that illness, and the other illness. But if my nature were harmonious, I would have fewer illnesses and live longer." If one accepts this but not that, then one becomes frustrated and irritable, which is the birth of illness. For instance, being upset over one matter can lead to a sleepless night, which is the birth of illness.

But once we've seen something, it's over, and then we can always sleep more peacefully, we feel better, don't we? We don't create illness for ourselves. [39:52]

Ask yourself, are we wise or foolish? Surely, lightness is the wisest thing. We look at the sky above, the world's highest point of lightness—that is the wisest.

But those who are filthy in this world are the most foolish, don't you see?

Disciple 10: Yes.

Master: Fighting and killing each other relentlessly; in the end, it all comes to nothing, just like Sun Wukong with his 72 magical transformations—who can he defeat now? In the end, he has to become a monk, has to follow Buddhism, doesn't he?

Therefore, within us lies tranquillity, "All beings can become Buddhas": everyone possesses the Buddha-nature. Only by retreating into oneself after turmoil can one truly appreciate the value of that inner peace and freedom. Do you see?

Therefore, in this world, many people practise, and they ask others, "Can I practise?"

They say: "It's karma!" But many people hear the word karma and don't know what it means.

Karma is created by one's own nature: one feels annoyed with this person or that person; whenever one starts with something bad, one reaps bad results, cause and effect, and then the karma accumulates. With so much karma, one becomes preoccupied—how can one cultivate oneself? [41:13]

"Then I must work to resolve karma, to do good deeds to lighten it, to untangle it, so that it may become pure"; do you see?

Everyone in this world has karma; no one is without it.

As for those who practise the true path, they accumulate good karma, while those who do not practise accumulate bad karma.

Dharma Friend 10: Yes.

The Master: It has two types of karma: good karma, just as the Buddha Shakyamuni, after attaining enlightenment, possesses good karma, whether as a disciple or a sentient being, anyone who reveres and invokes Him: "Namo Buddha Shakyamuni"; and Jesus Christ is the same, many people think of Him, call upon the Lord, which is also good karma, and calling upon Him brings openness and lets go of sadness, evil deeds, calling upon good karma.

The evil deeds in this world are gossip and slander, which only lead to more crimes. People insult each other, shout abuse, and then cause a massacre. Is that evil?

Friend 10: Yes.

The Master: There you have it! Therefore, in this world there are evil deeds and good deeds. Those who practise, thinking of the Perfectly Good One, have good deeds, and they are lighter. As for evil deeds, they are heavier. There you have it!

Disciple 10: Yes.

The Master: Therefore, everyone who has the opportunity to become human beings is immensely honoured to be human. How many animals are watching us, wishing they could be human beings, enjoying freedom of movement?

But when people look at animals, many say: “Why don’t animals have to worry? I, now alone, have to worry about paying off debts, working to support five or seven children, suffering hardships” and so on and so forth... They lament inwardly, “I’d rather be an animal than a human!” Many people say that! (laughs) Well, but that wish will come true later, because of greed, narrow-mindedness, and seeing what we do, "Why should I be the only one supporting all these people?" But they don't see that they have the opportunity to repay their karma, they have the opportunity to repay their debts, and then they won't have any more debts, but they don't know that.

Therefore, it makes people happy to repay their debts, you see? However much they owe, they repay it. They tell themselves, "I found my creditor, I paid them back, so now I can rest easy. Why cause hatred and killing, only to have to repay it again in the next life?" You see? Then people are always at ease. Now, in this world that you are familiar with, there aren't many, are there? Even a thousand close friends would be gone, wouldn't they?

Disciple 9: Yes.

Master: A thousand close friends are not enough to eat, they are already dead. So why do we create evil? "This is gone, I'll go elsewhere. This grass is inedible, I'll run over to that grass and eat it." A good horse isn't afraid of hunger! Do you understand that? [44:21]

Friend 9: Yes.

The Master: Therefore, many people lose their money, lose their silver, go mad and then commit suicide. That is a tremendous mistake, because they think there is only that one patch of grass. There is no shortage of grass! "When this patch of grass is gone, I still have other patches of grass"; do you see?

Disciple 9: Yes.

The Master: "These people do not know me, and I know others, but my heart does not think ill of them, so I am at peace"; see? "And I have balance, so my car runs smoothly, I drive along the road without a care, just driving until the end of the road."

It's endless, infinite! The path of the world is also infinite, let alone the path to Heaven, you see?

Therefore, the transformation in our consciousness is immense. From childhood to adulthood, we see immense change: as children, we did not know how to speak or do anything. Now we know how to speak, how to do things, how to do this and that. Then we change from one circumstance to another, from having money to having no money, and then back again. That is the innate consciousness of rebirth that everyone possesses. Therefore, no one can destroy anyone else.

Therefore, we should cultivate love and forgiveness, build brotherhood; breathe in and breathe out together as one family; the strong breathe in and breathe out, and the weak breathe in and breathe out; the rich breathe in and breathe out, and the poor breathe in and breathe out alike; there is no difference whatsoever.

But they still argue about this and that: "Her diamond is big," or "My diamond is small"; her pearl is big, this pearl is small; his house is big, his house is small; they argue with each other, but in reality there is only one, one child in the family, not far apart. [46]

Well, you see, Americans, Vietnamese, French, Chinese—they're all the same! They breathe in and breathe out, what else can they do? They're subject to the laws of birth, ageing, sickness and death, aren't they? They have five organs and four senses just like us.

Do you look at the whole world and see if anyone is different from anyone else? They're all the same, aren't they? (laughs) Many people say: "I'm Chinese, different; Vietnamese, different; that Westerner, different"; it's a mess!

Well, when the world achieves love and morality, there will be a thousand years of peace, nothing else.

Now, honestly, if we share with each other, use things, eat, go out, we won't use it all up! But this person is poor, that person is poor, yet in truth there is no poverty.

Let's try sharing equally to see how it goes; it won't kill us.

[end ID 19840110Q1]


----
vovilibrary.net >>refresh...