19840109Q2
VẤN ĐẠO TẠI THIỀN ĐƯỜNG BOTHELL - Cuốn A&B
ĐT: Con chỉ tự tu con mới tìm ra cái nhân đạo ở đâu và nhân nghĩa ở đâu. Khởi điểm tốt mới gặt hái được điểm tốt, mà khởi điểm xấu thì gặt hái xấu mãi mãi. Ông Tám đã nói, ra đời sát rồi; “Giết con gà cúng cho con tôi được bình an”! Bình an ở chỗ nào? Tạo cái ác không à! Lớn lên, cưới vợ, lấy chồng rồi cũng đãi năm ba bàn, mấy chục bàn; cũng sát! Chết rầm rầm, khóc la um sùm, mà đâu có hay. Ngồi đó nhậu nhẹt; cho sướng? Đâu có sướng đâu! Sướng trên cái khổ của người ta, mà sướng cái gì? Phải không? Con người có lý trí phải xét cái này: sướng trên cái khổ của người ta mà sướng cái gì?
BĐ: Con thấy ba má con lắm lúc làm những chuyện, tiếp tục làm những chuyện sai lầm. Con không có muốn im lặng, nhưng con cũng chưa có lần nào dám nói ra.
ĐT: Đâu có nói được! Con nói, người ta đâu có nghe.
BĐ: Dạ, con biết như vậy.
ĐT: Con phải làm thinh, lo tu. Rồi may ra một ngày nào, thấy sự sáng lạng vinh quang của con, lúc đó cha mẹ mới nghe. Chớ bây giờ con nói thì cha mẹ nói, “Con ở trong tăm tối mà con nói cái gì?” Phải không?
BĐ: Dạ.
ĐT: Phải thấy rằng sức mạnh là từ bi; nhớ chưa?
BĐ: Dạ.
ĐT: Con chó nó còn học được hạnh từ bi.
BĐ: Dạ.
ĐT: Từ bi ở đâu? Là con người đã nuôi con chó, con chó luôn luôn mang ơn con người; dù quen một phút, một giờ, nó cũng trìu mến. Thấy chưa?
BĐ: Dạ.
ĐT: Đó! Cho nên, sức mạnh của từ bi là vô cùng. Mà xét lại, nếu mình xét lại mình, đúng hay là không; mình có từ bi không?
BĐ: Dạ.
ĐT: À! (nghe không rõ…) Thì ta lo ăn năn, lo thực hiện từ bi; học từ bi và thực hiện từ bi. Thì con chó nó cho cái điều lành cho chúng ta thấy: nghĩa là anh nuôi con chó, anh đánh bao nhiêu đánh, về, gặp chủ nó cũng ngoắc đuôi, cũng mừng! Anh thấy không?
BĐ: Dạ.
ĐT: Nó không bao giờ giận chủ của nó; con chó đó! Cho nên, người ta càng nuôi con chó càng lâu, nó càng có cảm tình. Nó khôn ngoan; nó là con người mà! Nó chỉ là một tội hồn mà thôi. Và nó muốn ăn năn để trở về kiếp con người; rất khao khát muốn làm con người; con chó! Cho nên, ý trí của nó, khôn ngoan, phục vụ, trả nợ cho chủ nó thì không lâu sau đó nó sẽ trở về kiếp người. Cho nên, tất cả là tội hồn. Cho nên, tôi nói là con thú nào mà Anh dòm cho kỹ và Anh tâm tình với nó, Anh muốn nói chuyện với nó, nó mừng lắm. Anh thấy con cọp mà người ta còn về người ta còn dạy được; thấy không? Cái bản tánh của nó cũng biết thương yêu: cũng có vợ, có chồng; cũng biết sống mà; phải không?
BĐ: Dạ.
ĐT: Có nhiều con cọp nó cũng ăn chay, không thèm ăn thịt.
BĐ: Dạ.
ĐT: Trên rừng có chớ không phải không!
BĐ: Dạ có!
ĐT: Người ta kêu bằng “Ông Hổ!” À! Người ta ngạc nhiên là con thú cũng biết tu!
BĐ: Dạ.
ĐT: Chớ đừng có nói con thú không tu, và gặp con thú nào cũng đập chết hết; là mang tội; hiểu không?
Cho nên, ráng tu về Vô Vi để khám phá được nhiều chuyện lắm. Khi mình xuất hồn lên cái cõi con thú nó tu sẽ thấy chúng tu thiếu gì; tu để cơ thể của nó trở thành con người rõ ràng; chỉ có cái đầu vẫn ngu muội. Mang cái đầu con thú một thời gian, nó mới tiến hóa tới trọn lành, trở lại con người. Nó cũng làm việc như chúng sanh; nhiều cái giới đó, phải đi qua! Người tu Vô Vi mà được đi rồi thì ai cũng đi qua chỗ đó mà xem, mà học; mà học cái đoàn tụ của nhơn sinh qua kiếp con thú, qua kiếp con người, rồi mới xác nhận rõ ràng như vậy.
Cho nên, rồi đây tôi cố gắng dịch cái “Luân Hồi Du Ký” để thấy rõ con thú là con người, nó đồng sống chung trong quả địa cầu với chúng ta, cũng như chim, này kia, kia nọ cũng sống chung trong quả địa cầu. Nó cũng mang ngũ tạng, tứ quan: lỗ tai nghe, mắt thấy, mũi, miệng, đủ hết, cũng như chúng ta, nhưng nó bị thu hẹp trong một phạm vi nhỏ hơn, chớ khả năng của nó cũng là hung dữ chớ không phải tầm thường. Khi mình chọc phá nó, nó cũng cắn lại một cái! Con gà mà còn cắn lại con người nữa! Thấy không? Thật ra nó cũng là đồng loại sinh hoạt tứ quan và ngũ tạng với chúng ta, trong quả địa cầu. Cho nên, ở chỗ Âu Mỹ này họ có cái Hội Bảo Vệ Gia Súc. Anh thấy không?
BĐ: Dạ.
ĐT: Còn xứ Việt Nam không có hội bảo vệ gia súc; giết gia súc; cho nên nghiệp nặng lắm! Cho nên ngày hôm nay cứ bị hoài, bị hoài, bị phong ba bão táp, bị đủ thứ; bị cho chán nản đường đời, rồi mới tu! Bão lụt nguy hiểm vô cùng, mà để cho mọi người thức tâm lo tu, ăn năn, ăn chay. Khi đó mà ăn trường chay được rồi, tu thiền được rồi, thì mới lập lại thái bình cho xứ Việt Nam: nghìn năm thái bình. Lúc đó là nghìn năm thái bình; không có chiến tranh nữa! Cho nên, nhiều cái núi ở Việt Nam có nhiều Ông Hổ tu. Tối tối người ta thắp nhang cúng Ông Hổ mà! Rồi những người ở trên rừng ở Pleiku, Ban Mê Thuật, đã thấy có những ông hổ xuất hiện mà không ăn thịt người, chớ không phải không đâu! Người ta lập chùa người ta thờ ông hổ đó; Anh thấy không?
BĐ: Nghe nói những con cọp tu, không có ăn, riết rồi ốm còn xương với da!
ĐT: Ừ;
BĐ: Vì lúc đó là con còn nhỏ quá, chỉ nghe cha mẹ thuật lại thôi. Người dượng rể của con có làm một cái am ở trong rừng;
ĐT: Ừ;
BĐ: Thì thường thường vào những cái rằm lớn như là rằm tháng Giêng với rằm tháng Bẩy đó Thầy,
ĐT: Ừ;
BĐ: Thì con cọp nó về mé bên kia kìa, để nghe kinh;
ĐT: Ừ;
BĐ: Khi nghe xong thời kinh thì con cọp đi; nhưng mà tới hai, ba năm sau những con cọp mà nó về nghe kinh thì nó đi muốn hết nổi,
ĐT: Ừ;
BĐ: Ốm nhom à. Thì có người đoán là con cọp đã tu và nó,
ĐT: Có đại nguyện; nó có đại nguyện. Con cọp là biểu hiện của loại người hung hăng, bất chấp luật lệ, hung hăng, muốn sống tự chủ một mình! Dữ lắm! Cho nên, chết luân hồi thành con cọp; Dữ lắm; giết người không gớm tay mà; dữ lắm! Có chỗ về phần hồn của con cọp nó thức tâm rồi đó; sống đoàn kết trong một cái động rồi; cũng có sự cấu xé của con khác: con rắn cũng tới ăn hiếp con cọp! Có nhiều chuyện ly kỳ lắm! Nó có những cái động cọp tu đó! Có động, có nơi có chỗ đàng hoàng; đoàn tụ các loại súc vật ở chung, cũng có nữa! Cũng có đàn anh, đàn em, đàng hoàng! Mà có một số nó tu rồi nó không chịu ăn thịt! Tha thịt về, nó không ăn! Đàn anh bắt buộc! Nó xẩy ra nhiều chuyện lắm, nhiều việc rắc rối lắm.
Nhưng mà rốt cuộc là để cho nó thức tâm, và nó ăn năn và phát đại nguyện, “Kiếp sau tôi không làm nữa!” hay, “Kiếp này tự nhiên tôi không ăn thịt nữa!” Nhiều con thú hoàn toàn không ăn thịt! Bởi vì nó, thấy cái xác thú chớ nó là hồn! Vì nó là, ví dụ nó là 110 volts mà nó xài còn có 3 volts, 6 volts, thì nó chỉ nhập vô chỗ đó là thôi, không làm gì hơn được. Bởi vì hồi còn sống, nó chơi bời, dâm dục, tiêu hao tinh khí; điển nó càng ngày càng sa sút. Tới lúc nó chết rồi nó bị hành nơi địa ngục. Nó làm không gì hữu ích cho xã hội, mà nó còn cướp bóc người ta, này kia, kia nọ. Nó bị hành xác, hành tội ở dưới địa ngục; hành đã rồi lên nó xin, phải vô trình độ nó ở đó thì người ta chỉ vô chỗ đó thôi! Suốt cả đời nó phạm tội thì nó sợ bị bắt mà thôi. Người ta cho nó đầu thai làm con chuột: nó chun ra là cảnh sát nắm đầu! Cảnh sát, con mèo, chực sẵn; chun ra là bị nắm đầu! Ra ngoài đường, người thấy, người đập! Thấy con chuột khổ không? Mà bây giờ chúng ta nghĩa là thuốc men gì để thử nghiệm chích cho con người, thì trước tiên phải chích cho con chuột trước; thấy rõ chưa? Nó có cái máu đồng với máu của con người. Nó cũng là tứ quan, ngũ tạng. Nó khôn lanh lắm; nó ở trên nóc nhà, kín đáo vậy mà cũng bị truy bắt và bị giết nó. Vì tội của nó quá nặng mà nó phải chịu nhiều kiếp làm chuột rồi mới được trở lại con người. À, khi mà nó lên được con chuột rồi thì phải làm chuột nữa, chuột nữa, chuột nữa, mới trở lại làm con người! Mà lên con người, cực ác rồi thì trở lại con thú!
Chỉ con người mới có cơ hội tu! Những người ăn năn, hối cải, sửa tâm, sửa tánh, mới được tiến hóa, đương nhiên được tiến hóa. Kiếp sau, dù cho không thành đạo, thành Tiên, thành Phật, mà ăn hiền ở lành, cũng tạo được thiện nghiệp rồi thì cũng trở lại làm một người ở gia đình tốt hơn, và có phương tiện tu hơn.
BĐ: Thưa Thầy, như Thầy nói là mình giết súc vật thì mang cái tội nặng. Nhưng nếu gặp phải những loài như rắn độc, rắn hổ chẳng hạn, thí dụ như nó cắn mình hay nó định tấn công mình, thì mình cũng phải tự vệ, hay phải giết nó; như vậy mình mang tội không Thầy?
ĐT: Không phải! Không phải ai cũng có thể gặp rắn độc. Người mà có thiện nghiệp là nó không bao giờ gặp được rắn độc! Muốn gặp cũng gặp không được! Con rắn độc nó phải có giờ, có phút mới giết cái người nào đó để trả cái thù tiền kiếp! Chớ không phải ai cũng gặp được đâu! Anh hỏi, ở thành phố này có bao nhiêu người gặp rắn độc, phải không?
BĐ: Dạ.
ĐT: Không có cơ hội gặp. Mà có người không bao giờ nghĩ tới nó, mà nói chuyện “Tôi làm thiện” đồ này kia, kia nọ; nhưng kiếp trước nó ở ác, kiếp này cũng bị rắn độc cắn; bất ngờ bị giết; không có biết trước được! Cho nên, cái nào cũng đều có luật hết. Thấy rừng rú vậy chớ có luật hết à! Phần nào giết phần nào, phần nào giết phần nào; phần nào cố ý, không cố ý; có hết, có luật hết! Cho nên, người ta cứ ngồi suy luận, “À, nếu tôi gặp con rắn độc thì sao? Tôi phải giết nó!” này kia, kia nọ. Suốt cả đời không gặp được một con rắn độc; tới chết cũng không gặp con rắn độc! Thiếu gì người! Phải không?
BĐ: Thưa Thầy, hồi nãy bảo thể xác là cái tội; vậy chớ mùa Hè mà ruồi muỗi đầy quá rồi không giết thì làm sao mà nhà cửa sạch sẽ được Thầy?
ĐT: Bây giờ đâu cần phải giết? Bây giờ có lưới mùng, chúng đâu có vô được? Người ta làm cái lưới mùng là nhân đạo đó!
BĐ: Còn những nhà nghèo mà không có lưới mùng thì làm sao Thầy?
ĐT: Nghèo thì nghèo cũng làm được, cũng che được. Ở Việt Nam thì ruồi nó bu thét rồi cũng xong, chớ có gì đâu (bạn đạo cười). Xứ là xứ ruồi mà! Mình ăn cơm, tôi là người ăn cơm chung với ruồi; rồi cũng xong. Mà có cách gì ăn không? Có chứ! Tôi nấu nước sôi trộn với cơm, ăn; ảnh vô ảnh giành không được, tôi giành được, tôi ăn (cười). Tôi giành lộn với ruồi đó. Không thể nào đuổi chúng đi được. Nó bu lấy tôi; làm gì nó? Nó tưới bằng phân hữu cơ này, thấy không? Vô đây là mình ăn cơm, rồi nó sanh ra ruồi. Nhắm mắt đập một cái cũng chết mười mấy con ruồi.
BĐ: Dạ thưa ông Tám, (nghe không rõ…)
ĐT: Diệu pháp trong tâm, thì mình phải sử dụng cái diệu pháp sẵn có của chính mình; hai bên mới được tiến hóa; thấy không? Ngay trong gia đình mình mà mình không (nghe không rõ…) làm sao mình tiến? Cây ngay nó cũng thành quẹo rồi; nó ngả, nó rầu quá, nó ngả! (cười) nó không có trái; phải không? Phải cho nó vui vẻ cho nó đi lên, nó có niềm tin, nó có người hỗ trợ nó, nó có tình thần xây dựng, nó an tâm đi lên, nó mới phát triển; thấy chưa?
Cái tu hành cũng vậy. Giữa bạn đạo với bạn đạo, người tu lâu phải hạ mình để cho người mới tu hỏi; mà lắm khi chúng ta phải làm như người ngốc hơn người mới tu, để chúng ta mới quét được cái đống rác bên kia qua bên này; thấy chưa? Người mới tu tưởng là: “Ôi, thưa Anh, Anh vô đây Anh hỏi đạo, chớ cái căn Anh cao hơn tui!” “Cái căn của Anh cao hơn tui!” Nó mừng lắm rồi, nó có cái gì chút hết cho mình nghe hết rồi! “Nhưng mà,” câu “Nhưng mà,” là bổ túc cho chàng để cho chàng đi về (nghe không rõ…) dễ hơn, rồi nhớ thêm. Thấy không? Đó. Cho nên, người dạy đạo phải luôn luôn mềm dẻo, phải uyển chuyển luôn luôn, phải kiên nhẫn luôn luôn; thấy không? Thì mới đi tới chỗ trao cái sáng suốt cho họ. Phải hiểu chỗ đó! Đừng có sai lầm mà tưởng là, “Ta tu cao;” là ta lầm đường lạc lối. Thấy không? Hạ mình xuống thì chúng ta quy tụ tất cả những gì thanh sạch về ta, mà cái dũng trí ta luôn luôn được vun bồi; hiểu không? Chớ tình yêu sướng lắm mà! Hỏi anh Trần Văng Tánh hiểu (bạn đạo cười). Trần Văng Tánh.
BĐ: Con ngạc nhiên, bữa Vancouver tới nay, không biết Thầy có cái dụng ý hay là vô tình, con không biết, mà Thầy đổi tên con; hay là Thầy quên; thì con không biết?
ĐT: Trần Vĩnh Tánh
BĐ: Dạ, Trần Vĩnh Tánh
ĐT: Nhưng mà tôi kêu là Trần Văng (cười).
BĐ: Văng cái tánh ra là (Thầy và bạn đạo cùng cười)… Văng cái tánh, bỏ cái nóng (bạn đạo cười). Thầy nói Anh ôm cái tánh Anh á, khổ lắm!
ĐT: Ôm cái tánh nóng không à!
BĐ: Dạ thưa Thầy, đó là vĩnh viễn luôn, cái tánh vĩnh viễn.
ĐT: Ờ!
BĐ: Vĩnh tánh (bạn đạo cười).
ĐT: Vĩnh Tánh là nó nóng lắm, giờ Văng Tánh là nó đi mất (bạn đạo cười). Tôi nói Văng Tánh chứ tôi không có nói Văn Tánh đâu. Trần Văng Tánh, bỏ tánh nóng đi! (Thầy và bạn đạo cùng cười).
BĐ: (nghe không rõ…)
ĐT: Mấy kiếp á! (bạn đạo cười). Rồi ở trong đó, trong đó... (bạn đạo cười) tưởng tượng, tưởng tượng sung sướng, tưởng đâu ... (bạn đạo cười) mà không hiểu cái gì hết (bạn đạo cười), không hiểu cái gì hết! Bả đụng tới, không chịu, “Để tôi suy nghĩ,” mà không biết suy nghĩ cái gì? (bạn đạo cười) “À, té ra mình ngược lại, mình làm giáo huấn sai, mình dạy tụi nó làm công tác này; hít cái nóng vô, tạo cái nóng ở bên trong, thành ra hư hết! Cho nên, thức tâm rồi, mình lấy cái nguyên lý của “Nam Mô A Di Đà Phật!” Thay vì hút thuốc thì ta co lưỡi, răng kề răng niệm, “Nam, Mô, A, Di, Đà, Phật,” thay cho điếu thuốc; thét rồi nó quen, sẽ bỏ hết!” Phải không? Lấy cái mạc này đổi cái mạc kia cho rồi; phải không?
BĐ: Dạ.
ĐT: Trời! Bỏ vợ thì dễ, bỏ thuốc thì không được! Tôi đã nói rồi.
BĐ: Dạ, con cũng nói vậy! (bạn đạo cười)
ĐT: (nghe không rõ…) hai ngàn đồng bạc Việt Nam đau đớn lắm, hồi đó lớn lắm. Bắt tay với thằng bạn: “Tao mà hút nữa, ra kia mà tao còn hút nữa sẽ chung cho mày hai ngàn.” Đi ra kia, nói bà kia: “Bán chịu cho tôi một điếu!” (bạn đạo cười). Vô ngồi đó suy nghĩ: “Trời ơi, mình không quân tử! Thôi, phải chung thằng này hai ngàn cho có quân tử tánh một chút.” Thua hai ngàn, đau quá; mà phải trả, không có nói un, deux gì hết! Hứa một tiếng rồi. Cho nên, con người yếu hèn đó, mình tìm sự yếu hèn của chính mình. Nội có điếu thuốc mà gạt nó ra không được! Tôi đã nói cái tội của tôi là cái tội bất hiếu à. Hồi đó ông già tôi có mấy đứa con trai, thường thường ổng họp, ổng nói: “Tụi bay lớn đừng có xài tiền; bây giờ tiền bạc khó kiếm lắm.” Bây giờ ổng nói chuyện khó khăn về kinh tế, nói nhiều với đám con trai, nhồi sọ chúng, “Đừng có xài tiền.” Tôi nói: “Ba nói làm sao chớ con thấy ai kiếm tiền cũng dễ hết!” “Mày làm sao mày trình bày cái chuyện dễ tao nghe coi?” “Giờ phút này mà họ còn lấy tiền họ đốt kìa Ba!” Ông đương hút thuốc (bạn đạo cười). Rồi ông nói nhỏ: “Thằng này, mới có chút xíu mà nó nhiều chuyện, mà nó thông minh! Nó chửi tao, tụi bây biết không? (bạn đạo cười). Tụi bây lớn, tụi bây kẹt vô vấn đề bán thuốc!” Thấy ham lợi đó! Mà hồi lính (nghe không rõ…) tới Việt Nam đó, mình mua thuốc Caraven-A, ba số 5 đem lên Nam Vang bán. Nhưng mà hồi đó họ hỏi chớ, “Ba số 5 với Caraven-A, cái khác biệt của hai bên thế nào mà bán khác giá quá đi? Hút nó ra làm sao, cái gôut nó ra làm sao?” Mình đâu có biết, mình có biết hút thuốc đâu, bởi ghét người ta hút thuốc mà; hồi nhỏ ghét người ta hút thuốc! Bây giờ bị bắt buộc; “Thôi, phải thử!” Thử thét rồi nó quen; rồi từ đó nghiền thuốc! Bán bao nhiêu thuốc cũng không đủ tiền hút thuốc! Hút thuốc hồi đó nó mắc lắm, mỗi ngày mỗi lên giá, vì thuốc nhập cảng mà! Hút ba cái đó mà sạt nghiệp! Có phải bị phạt không? Hồi nhỏ mình chê ông già mình là mình bị (cười) cái đó là tội bất hiếu ở trong đó chớ (cười); hiểu không? Chửi khéo người ta đó; nhưng mà mình bị.
BĐ: Thầy, hồi nhỏ Thầy nói chuyện có duyên như bây giờ không Thầy? Hay là nhờ tu bây giờ Thầy nói chuyện có duyên? (bạn đạo cười)
ĐT: Hồi nhỏ đâu có duyên như giờ! Hồi nhỏ cũng còn sợ; bây giờ tu, không có sợ nữa! Bây giờ tu nó mở ra, mọi trạng thái được mở ra; trạng thái nào tới cũng ứng dụng được; nó khác rồi! Quen, không quen, nhưng mà ngồi một chập thì cũng như quen lâu rồi; phải không; phải không Chú? Quen lâu (cười), bồ; có gì đâu. “Thế gian vô nan sự,” mà họ cứ tìm chuyện khó họ làm. Họ cho là khó, mà đâu phải khó. Mà thấy chuyện là dễ thì chẳng có gì khó hết.
BĐ: (nghe không rõ…)
ĐT: Cái gì Ổng nói cũng được hết. Khi không có chuyện để nói với Ổng thì Ông nói chuyện máy bay không à (cười). Khoa học, cái gì Ông cũng nói được. Mà Ông nói nghĩa là lấy những chuyện nhà quê mộc mạc, rất đơn giản, làm thí dụ y như khoa học. Vậy phải nhờ tu không?
BĐ: Cái đó là mình tu, như Thầy tu riết thì cái trí mình nó mở ra, mới biết được như vậy, hả Thầy?
ĐT: Nó mở và nó thấy.
BĐ: Dạ
ĐT: Ông Tư ổng nói, “Dễ lắm, phi công,” Ổng nói: “Ông phi công, có gì đâu: ngồi lên máy bay, bấm cái nút, coi cái đồng hồ, nó kéo cái, nó chạy!” Ổng nói vậy đó (cười); thằng kia nói, “Đúng! Có mấy công chuyện đó thôi” (cười). Nhưng mà hồi nào Ổng đâu có biết phi cơ! (cười). Ổng nói, “Kéo cái nó chạy!” (cười). Ông nói, “Dễ lắm!” Rồi nó nói chuyện này, chuyện nọ về khoa học, cái Ổng ví dụ những cái đơn giản. Ông lấy trái bưởi, trái cam (cười), trái ổi, rồi ông nói vậy mà thằng kia chịu! Vô khạp đựng đầy không có ai ăn cho, nhiều quá, cúng đầy hết. Nổi tiếng, tới bây giờ nhắc tới Ổng là người ta ai cũng sợ! Thương lắm, cứu biết bao nhiêu cái bệnh mà nhà thương không trị được! Ổng, hồi trước Ổng cũng khổ lắm, nửa đêm, nửa hôm bệnh hoạn chở tới nhà, chuyện gì đâu không! Tôi nói, “Thôi, Ông dẹp đi, không làm nữa!”. Ông hỏi: “Làm sao? Rồi lỡ rồi, làm sao?” Tôi nói: “Dẹp! Nếu Ông làm vậy, đâu có được? Ông khuyên tôi đừng đi, đừng qua cảnh giới đó, chỉ làm mọi cho nhân gian; mà rốt cuộc bây giờ Ông cũng làm vậy! Vậy chừng nào Ông mới giải thoát được? Lớn tuổi rồi” Ông nói: “Thôi, tôi nghe lời Bạn; dẹp!” Sau đó, Ông dẹp và nói các cô, các cậu đi chỗ khác, đi xuống chỗ Thầy Hai; bây giờ Thầy Hai nuôi nó! Thầy Hải Sa Đéc, người kế nghiệp Ổng.
BĐ: Còn sống hả thầy?
ĐT: Còn sống. Ông nói, “Bây giờ vẽ bùa Ngũ Lôi cũng hay lắm: bệnh tà, Anh đứng Anh làm (nghe không rõ…) nhào (cười). Thấy cũng hay (Thầy và bạn đạo cùng cười). Nhưng mà tui tới, tôi có nói, “Anh phải tu nha! Anh biết, Ông Tư cũng hay, vậy mà Ngài cũng phải tu! Anh mà không tu, rồi làm sao Anh cứu mạng?” “Ờ, thì tui cũng nghĩ đến chuyện tu mà Bề Trên cứ chuyển cho tôi trị bệnh hoài! Bây giờ làm sao?” Cộng Sản tới, ổng cũng trị bệnh như vậy đó; Cộng Sản họ nghi Ông, sợ nó bắt đi cải tạo, nhưng tình thế bắt buộc, ông phải trị bệnh cứu người. Mà đâu có tốn gì đâu; ông đứng oánh cái “Bốp!” Ôi thôi, nhào! (cười) Sợ ghê lắm! Bùa Ngũ Lôi mà! Bởi anh ta học có bấy nhiêu đó thôi; các môn khác không biết. Ông Tư không có dạy; dạy một chút để cứu người trong lúc khẩn cấp; còn chuyện khác không có dạy; thành ra ảnh chỉ biết có cái môn đó; ngoài cái môn đó ảnh không làm được (cười).
Còn ông Tư nhiều bùa lắm, đủ thứ bùa hết á. Ổng có thể làm cho người ta bỏ vợ, bỏ chồng; có thể làm cho vợ chồng người ta bỏ nhau, và sum họp lại. Phải học trọn khóa, nhưng mà Ông không bao giờ làm cho người ta bỏ vợ, bỏ chồng; làm cho sum họp lại. Ổng làm thì làm, nhưng mà rốt cuộc rể Ổng cũng lấy vợ bé; Ổng cũng phải chịu. Ông nói Ổng không có quyền làm xa; nhưng ông có quyền làm xum hợp. “Bây giờ nó hợp rồi, bây giờ làm phân ly không được; trái với luật của nhà Phật! Tu theo nhà Phật rồi.” Hồi xưa thì Ông làm được: nó hợp rồi Ổng làm cho tan được; nhưng bây giờ, nghĩa là hai đứa nó đã hợp, Ổng không có quyền làm cho tan: đó là duyên nghiệp của chúng! Càng thấy rõ hơn, không có làm cho tan; không có quyền làm; để cho nó trả xong cái nghiệp ở kiếp này. Còn hồi trước Ổng không biết, hồi còn trẻ Ổng không biết: “Học bùa này làm để có chút đỉnh tiền nuôi con,” nên bắt buộc Ổng phải làm. Sau đó, Ổng không làm nữa; nhất định không làm.
(nghe không rõ…)
Biết mình là quan trọng, thấy không? Luật cuộc đời của mình là luật tự cứu. Phần hồn không dễ gì có, mà xác cũng không có dễ gì có. Nhưng mất phần hồn, mất xác đó, không bao giờ tìm lại được! Con nhớ điều này! Ông Tám nói đi, nói lại: con thú khao khát muốn làm con người; con người rất khao khát được làm một vị Tiên trọn lành, vị Phật trọn lành. Nhưng muốn làmTiên làm Phật phải thực hiện đại nguyện của chính mình. Lúc nào cũng bước vào tu, mình nguyện làm cái gì thì hãy làm cái đó cho kỳ được; không quản trở ngại. Phải hiểu điều này! Chớ con người, đang làm việc, dù ở bếp cũng vậy, nếu gặp trở ngại mà bỏ, thì cái nồi canh sẽ bị hư, món xào kia nó sẽ khét; thấy không?
Nếu chúng ta cương quyết thì cái gì cũng tốt đẹp. Đừng có vì cái này mà bỏ cái kia; đừng vì cái chuyện đời mà bỏ cái đại nguyện. Khi đại nguyện có rồi thì phải thực hiện cho kỳ được! Không gì dễ có đại nguyện! Thiếu gì người ở thế gian không có đại nguyện tu học. Các con tuổi còn trẻ, có đại nguyện tu học thì phải nắm lấy; không nên bị người ta lợi dụng mà mất cơ hội! Tới tuổi ông Tám rồi mới ngồi đó hối tiếc (cười). Tuổi trẻ được cái này thì sướng lắm; tu được cái pháp này sướng lắm. Hãy thực hiện để vượt qua những cái trở ngại này rồi mới thấy rằng, “Ta là vô cùng!” Lúc đó mặc sức mà độ nhơn. Còn vì lý này, lẽ kia, thì làm khổ cho mình và không bao giờ tiến nổi.
Học ở trường là một chuyện, mà học ở trong tâm là một chuyện. Cái tâm mình, nhốt sự động loạn, đừng thả sự động loạn ra! Nếu thả sự động loạn ra nó sẽ trì kéo, mình sụp đổ luôn. Mình nhốt được sự động loạn thì nhốt luôn cho nó thành luôn! Mà thả sự động loạn ra là bị sụp đổ. Cái cơ đồ không phải là sự nghiệp nhà cửa, mà cơ đồ là trong tâm. Tâm sụp đổ thì tất cả cái gì cũng sụp đổ hết! Đại nguyện của người tu học là làm đại sự ở tương lai, chớ không có làm tiểu sự. Không có vì người này, vì người nọ; vô ích! Làm việc lớn: làm một việc cho tất cả mọi vệc ở tương lai.
Cho nên Đức Thích Ca đã thành công; những người hành đạo đã trì kỳ chí thành công, vì bất chấp bất cứ sự trở ngại nào, mới tiến được. Thì ngày nay tuổi trẻ có sự trở ngại là món quà quý để cho mình thức tâm và giữ lấy, và thấy rõ những gương lành thành công thì mình phải thành công! Kỳ diệu vậy đó; thấy không? Chớ tuổi trẻ đừng có sợ vấp! Vấp, vấp, tôi nói, “Vấp, nhưng mà tôi có cách gỡ, thì tôi gỡ.” Chớ đừng có làm cái lối mình không có thể gỡ được; thì hồn xác tan tành hết, rồi làm sao gỡ được?
Cho nên, con người giáng lâm xuống thế gian, cư ngụ trong thể xác; ông Trời cho thử thách một chút tình dục, coi thử có lung lay không? Lời nói và hành động, coi thử hành động và lời nói có ăn khớp với nhau không? Người ta mới thực hiện được đại ngưyện. Cho nên, con người bây giờ có trí khôn, muốn làm điều tốt cho tương lai, thì phải gặp trở ngại sớm. Mà gặp trở ngại sớm dứt khoát đi, cũng như đạp gai và gỡ gai liệng, tiếp tục đi nữa. Đó mới là anh, mới xây dựng được anh hùng tánh, xây dựng được cái tánh anh hùng.
Tuổi trẻ có cái (nghe không rõ…)
33:36 - Chữ “Yêu,” trong tiếng Việt Nam viết rất rõ: I, Ê, U. Đầu u mê thành, “Yêu,” chớ không có gì hết! U mê luôn, khùng luôn đó. Anh yêu tiếng hát, lời ca anh cũng yêu. Rốt cuộc (nghe không rõ…) khùng luôn; thấy không? U mê là yêu đó. Yêu - nó tê tái, ê ẩm trong này, thành u mê luôn. Yêu! Nhiêu đó là thành quỷ. Ông này ổng sợ quỷ ổng mới đi tìm tui! (cười). Yêu ca sĩ mà, yêu ca sĩ lắm! 35:09
BĐ: Con thấy vấn đề tình dục là nó mạnh nhứt, ở trên thử thách của người tu đó Thầy!
ĐT: Ờ, gớm lắm; gớm lắm đó; là con hổ,
BĐ: Dạ.
ĐT: Thả nó ra là nó cắn chết (cười)
BĐ: Con thấy đi kỳ này Thầy nhấn mạnh và lặp đi lặp lại vấn đề nhắc nhở bạn đạo vấn đề tình dục và về chay mặn. Thì con thấy Thầy có giảng một băng về tình dục. Kính xin Thầy, lúc nào có dịp, Thầy giảng cho một băng về chay mặn.
ĐT: Chay mặn, nói từ lâu rồi!
BĐ: Dạ, nhưng là một băng giảng riêng. Thí dụ khi Thầy nói về tình dục, có băng giảng riêng.
ĐT: Nói bao nhiêu cũng vậy. Chay mặn do tâm. Muốn diệt dục thì nó phải trường chay chớ có gì nữa đâu (cười). Chay mặn, nói rồi, nói rồi. Mặn nó càng mặn thêm! Xuống biển nó càng chìm sâu! Phải không? Ở trên bờ thì thấy thơi thới, mà xuống biển thì càng chìm sâu (cười). Mấy ông già, bà già bây giờ nói lại cũng vậy, 36:47 “Hồi nhỏ, ổng yêu, mà đẻ thằng quỷ này nó khó chịu quá (cười); phải không? Tại sao đẻ thằng quỷ, thấy khó chịu quá? (cười). Tại yêu đó! I, Ê, U đó! (cười). Tại yêu thôi, mà không biết đường lối gì hết chọi. Nhiều bà, ông bà nói, “Tôi ghét ổng; ổng theo tôi mới lấy ổng, chớ bộ! Nếu không, sức mấy tôi lấy ổng! Mà không biết tại sao lại đẻ ba cái thằng quỷ như thế đó!” Phải không? Nhưng không biết ba ông đó là ba ông minh sư xuống dạy mình học đạo. Ba ông minh sư dạy mình học nhẫn, học hòa; bỏ ổng không được; thấy chưa? (cười).
Tìm hiểu lý đạo thì trong nhà cái gì cũng giáo dục mình hết. Hỏi bao nhiêu câu hỏi, bao nhiêu chuyện kích thích hằng ngày, để cho mình thức tâm, chớ không có gì đâu! Cho nên, trong gia đình, giận rồi hết giận. Đó, thức tâm rồi, giận cái gì nữa? “Kỳ này tôi giận Ông; giận rồi tui bỏ tui đi luôn!” Đi nửa đường cũng quay về; thấy không? Đã quy định rồi: ở đó học; học cho hết lớp mới ra trường; hết lớp rồi tự nhiên họ đuổi ra trường; khỏi lo!
BĐ: (Nghe không rõ…) Nhảy vào thiền hoặc làm những cái pháp của mình,
ĐT: Ừ,
BĐ: Những cái người mà yếu, trường hợp như vợ của con, hoặc anh Vĩnh, hay bạn đạo còn nhỏ khác, họ vào nhưng chưa có một căn bản, cũng như là phải đi từ A, B, C.
ĐT: Đó! A, B, C!
BĐ: Mà họ vào, họ làm đại, gấp rút, thì có bị ảnh hưởng, hay cái gì?
ĐT: Không được! Người ta đã dặn khi mới vô chỉ Soi Hồn, Chiếu Minh thôi.
BĐ: Dạ!
ĐT: Trước tiên là sức khỏe,
BĐ: Dạ!
ĐT: Rồi từ sức khỏe mới ý thức được cái phần hồn.
BĐ: Dạ!
ĐT: Lúc đó tu hay không là một chuyện khác. Chớ không phải nhảy vô làm đủ thứ như người ta, làm kiểu cho người ta coi! Như vậy đâu có kết quả gì, mà có thể còn tai hại nữa! Cho nên người ta phải đi từ giai đoạn một: con người ở thế gian cần nhứt là sức khỏe; mà đạt sức khỏe rồi mới nói chuyện tâm linh. Sức khỏe không có, tâm linh cái gì? Phải không?
BĐ: Dạ.
ĐT: Ờ! Cho nên, giải cái sức khỏe được rồi thì mới biết mình sai ở chỗ nào. À! “Tại sao tôi như vậy, như vậy; bây giờ tôi mới bệnh như vậy? Ờ, tại vì thất tình lục dục lôi cuốn tôi, tôi mới bị bệnh. Bây giờ tôi nhờ cái này, tôi bớt được cái gì? Hồi trước tập quán của tôi hay buồn tủi này, hay lo này, hay nhớ tình dục này, hay ham đi chơi này; bây giờ tôi bớt rồi. Tôi bớt cái đó, tôi thấy tôi mạnh rồi! Lúc đó tôi mới thức về tâm linh, phần hồn; lúc đó tôi mới quyết định tu!“ Tu bằng cách nào? “Tôi phải dứt bỏ những sự rộn ràng của thế gian tôi mới trở về với thanh tịnh!” Thấy không? Lúc đó nó mới mở ra, mới tiến được, mới chọn con đường đi! Thấy không?
Cho nên, cái Vô Vi rất trật tự: người ta dậy mình làm sao, mình làm vậy. Mình làm quá thì không thành cái gì hết! Làm tùm lum, không có thành cái gì hết; rồi mình đem mình sửa pháp! Ráng chịu thôi. Ở đây người ta chỉ cho mình rằng sức khỏe là trên hết. Làm gì thì làm nhưng sức khỏe là trên hết. Đó, rồi mới chọn con đường về tâm linh. Có nhiều người vô làm đủ thứ hết, thấy cũng khỏe. Rồi ít bữa bị tình dục, Thất Tình Lục Dục, nó khôi phục một cái, nó thử! Nhào liền! Cho nên, người ta kêu làm cái Chiếu Minh năm, sáu tháng thì cứ làm năm, sáu tháng để nó dang cái phần đó ra. Nghĩa là khi người ta nói cho mình nghe là người ta muốn ngừa tất cả những chuyện xảy ra ở tương lai; nhưng có nhiều người nôn nóng, bị sụp đổ là vậy! Rồi cũng loi choi, cũng trở lại chớ không đi đâu; nhưng nó trễ đi, nó trễ chuyến tầu. Cái thức nó không phải vậy.
Còn những người lớn tuổi là họ hiểu rồi, họ đã chán ngán cuộc đời rồi, họ đã bị vày xéo bởi tâm trạng, bởi xã hội, bởi đủ chuyện hết rồi; họ chán rồi họ lần lần, lần lần họ thức là họ tầm con đường họ đi, chớ họ không muốn trở lại con đường cũ nữa!
Còn tuổi trẻ, bị ngoại cảnh quyến rũ được chuyện này, chuyện kia, chuyện nọ. Nó thúc đẩy được, thành ra có thể bị vấp ngã trong giai đoạn đó! Nên làm Chiếu Minh để dang bớt cái Thất Tình Lục Dục đi. Tự nó, nó thức rồi, nó thấy, “À, bây giờ tôi bớt rồi, tôi bớt, tôi không ham mê đi chơi, này kia, kia nọ,” tức là sự động loạn càng ngày càng bớt đi. Bớt sự buồn tủi nó mới thấy nó vui; vui thì lúc đó tự nhiên nó thức, “Đường nào đi sướng hơn? Đường thanh nhẹ!” Nó mới tìm con đường thanh nhẹ để đi.
Nghe pháp, chạy về cạo trọc đầu, bỏ hết chọi, không động tới giường vợ! Qua bữa sau, bí rồi, chạy đi kiếm mèo! Chết á! Cái đó không được. Chuyện gia đình, không ai cấm mình hết đó! Gia đình là hợp pháp: Ông Trời xây dựng mà, không sao đâu! Rồi tới vợ chồng thì luôn luôn nó giới hạn; một ngày nào nó tự động giới hạn; nó bớt dần, bớt dần. Từ việc tu mình mới đi tới chỗ phù hợp: có vợ, có chồng đàng hoàng mà, không có sao. Ông Trời không cấm; Ổng đã xây dựng mà! Người đời không hiểu, làm sai, làm ẩu; khùng, rồi gây cảnh gia đình lộn xộn. Đâu có ông sư nào mà kêu bỏ vợ, bỏ chồng đâu?
BĐ: Thưa Thầy,
ĐT: Tu phần Thiền Định, nhưng phải nhớ làm Chiếu Minh, là bởi vì thất tình lục dục có thể phản trắc bất cứ lúc nào; hiểu không? Cho nên mình phải nhớ làm cái đó, vì để làm từ rún sắp xuống được thanh lọc thì không có phản động. Nếu từ lỗ rún đi xuống không được thanh lọc thì nó sẽ phá bất cứ lúc nào! Cho nên cái pháp đó là một pháp bí yếu, cần thiết cho người tu.
Cho nên, nhiều người tu nửa chừng: mấy ông sư, thiền lâu lắm, nhưng một ngày nào đó nó tháo bỏ, đi lấy vợ! Vì không chịu giải quyết cái chỗ đó! Cái bộ phận đó phải được giải quyết hằng ngày! Cho nên, khi tu con người sẽ trở lại trẻ trung, nó mạnh lại chớ không yếu đâu. Con người mạnh trở lại mạnh, mạnh hơn hồi xưa. Đó! Cho nên mình phải ngừa để giải tỏa, để hai luồng điển nó đi lên, thay vì đi xuống; thấy không? Thành ra việc đời rồi, không phải việc đạo. Còn nó đi lên luôn, không có! Nó đi lên luôn, thuộc về Long Thần Hộ Mạng rồi; không có nữa. Nó làm việc, làm việc ngày, việc đêm ở Bên Trên, mà quên đi cái chuyện trần truợc ở dưới thế gian.
BĐ: Soi Hồn, làm Pháp Luân Thường Chuyển cùng một lúc có sao không Thầy?
ĐT: Đâu có được. Nó tức ở trong đó: Soi Hồn là Soi Hồn; thở thường. Pháp Luân Thường Chuyển, người ta hít cho đầy rún, đầy ngực, tung lên bộ đầu, để có chỗ thoát. Đằng này bịt cứng ở đây, nó tung lên, lộn xộn hết; đâu có được! Soi Hồn là thở thường thôi, còn Pháp Luân Thường Chuyển là Pháp Luân Thường Chuyển.
BĐ: Dạ.
ĐT: Có một ông ở Việt Nam được người ta chỉ một đường, lại làm một ngả: ảnh cứ bịt vậy nè, rồi ảnh hít cho thiệt nhiều; ảnh hít, “Để cho nó bể cái đầu, dễ đi!” Thét rồi đầu óc lùng bùng. Hỏi, “Tại sao tôi làm lại bị lùng bùng?” Tôi nói, “Đâu có ai dạy ông làm vậy? Soi Hồn là Soi Hồn; Pháp Luân là Pháp Luân. Ông lấy sách vở về mà coi!”
Cho nên, cái gì cũng phải có trật tự hết. Tại mình không có trật tự, tạo loạn cho chính mình mà thôi. Lái xe cũng vậy: người ta bỏ số một, rồi số hai, số ba, số bốn! Nó nói: “Bỏ số bốn cũng chạy được!” (nghe không rõ…) Nó thấy hay hơn, nhưng chạy một thời gian, lỏng hết. Ráng quá nó hư. Cái nào ráng là sẽ hư hết à! Cái nào cũng cần có chừng mực thôi, đừng có làm quá. Có người có thể ngồi tới sáng thì tự nhiên tới lúc đó nó ngồi tới sáng. Có người muốn ngồi thêm một phút cũng không ngồi được. Phải xả là phải xả! Đó! Rồi kiểm điểm cái sai lầm của chính mình, rồi tu nữa, tu nữa, tu nữa, mới xây dựng được! Lúc đó, “Tôi cần dùng ý chí của tôi nhiều hơn.” Càng ngày càng vun bồi ý chí càng mạnh hơn, cho nó hiểu cái này, hiểu cái kia, hiểu cái nọ. Do sự kích động và phản động nó mới hiểu, mà không có sự kích động và phản động thì không bao giờ hiểu được.
Rồi, tối nay có ai có thắc mắc gì thì hỏi, tôi nói chuyện. Nếu không, tôi đi ngủ.
BĐ: Dạ thưa Thầy, nhiều khi nằm thở Chiếu Minh, mình ngủ quên rồi dậy, nó có hại gì không?
ĐT: Không sao! Dỗ ngủ, nó ngủ.
BĐ: Dạ, còn mỗi ngày thở Chiếu Mình thì Thầy nói chừng một ngày ba lần hay hai lần.
ĐT: Ừ, nhưng nếu nó ngủ thì cứ ngủ. Ngủ đây rồi chị mập khỏe.
BĐ: Dạ. Ví dụ một ngày chỉ thở được ba bốn lần thôi hả Thầy? Không được thở được nhiều hả Thầy?
ĐT: Nếu có thì giờ thì cứ thở. Thở nhiều thì tốt, đâu có sao. Chiếu Minh thì làm nhiều được. Làm nhiều con người trở nên cái tánh kiên nhẫn, trở nên kiên nhẫn, bớt nóng đi. Chiếu Minh làm nhiều là con người tốt, trị nhiều bệnh trong mình lắm.
Tối nay hít nóng quá hả? Bớt hút thuốc đi (nghe không rõ…) là tà khí. Xác con thú là tà; hiểu không?
BĐ: Dạ.
ĐT: Không phải chơn đâu. Đừng có tưởng ăn vô là mạnh giỏi đâu, hại chứ không phải mạnh giỏi. Chỉ có hại thêm, không có mạnh; sự thật nó vậy. Khi mà người ta mở huệ rồi người ta thấy (nghe không rõ…) cái mặt (nghe không rõ…) ghê lắm. Nó báo oán mình, nó rình rập mình bất cứ lúc nào; vật ngã mình bất cứ lúc nào.
BĐ: Con thấy ánh sáng một thời gian. Nhưng sao có lúc con ngồi rảnh, con ngồi thường thôi, thí dụ ngồi học bài. Con thử, nhiều khi đọc sách mỏi mắt, con ngồi thì giờ rảnh, không làm gì, con thử nhắm mắt coi có thấy như thấy những cái đã nhìn thấy trong lúc thiền không. Đôi lúc con cũng thấy như vậy. Con không hiểu đó là thế nào?
ĐT: Con có ấn chứng đây này, ấn chứng tròn ở trán này; con hiểu chưa? Đó là ấn chứng của luồng điển Di Đà mà con đã niệm Phật đó! Cái đó nó mới có ánh sáng. Trì kỳ chí, giữ phần thanh tịnh. Không phải ngồi thiền mới thấy; sau này thiền không thể thiền là không thiền nữa. Hiểu chưa? Tương lai mà được rồi thì thiền không có thể thiền, không có thể thiền. Thiền là đi cũng thiền, đứng cũng thiền, ngồi cũng thiền, chớ không phải ngồi trong tư thế thiền mới là thiền; hiểu không? À.
BĐ: Dạ. Nhiều khi con ngồi không, nhắm mắt con cũng thấy nữa.
ĐT: Đó! Cho nên, đó là cái hữu ích, đó là luồng điển xuất phát ra. Cho nên, con có ấn chứng, bây giờ con ngồi đây thấy cái đầu con khác rồi đó, nó rút rồi đó. Nẫy giờ là tao rút cho mày. Hồi mới vô là nó rút tới giờ, thành ra nó nổi lên ngay giữa trán lên; thấy không?
BĐ: Dạ. Đôi khi con thiền một chút cũng lâu, con người con tự nhiên nó cũng nhẹ, nó bổng lên, nó bổng, nó lơ lơ, lơ lơ.
ĐT: Ừ, ở trên không trung, không còn ở trong nhà nữa, hiểu không? Đó, sau này con học rồi con thấy là một chút xíu là con hiểu hết rồi, mau lắm.
BĐ: Con sợ là chắc con ngồi lâu, chắc người con nó tê hay gì đó, thành ra nó bổng bổng.
ĐT: Không phải đâu; bộ đầu mở nó mới bổng được. Con phải cố gắng ăn chay, cho nó nhẹ; hiểu chưa? Nhẹ rồi nó sẽ còn thấy cảnh rõ rệt hơn; còn nặng là mất cảnh. Đi chơi chỗ nọ, chỗ kia (nghe không rõ…) động (nghe không rõ…) mất à!
BĐ: Khi nhắm mắt thì phải nhắm chặt lại hả Thầy?
ĐT: Ừ, nhắm chặt nó thấy; cũng như con dòm cái đèn, con nhắm con thấy có cái đèn trong đó; là nó đã lọc cái luồng điển ở bên trong. Rồi từ cái đó, nó mất đi; sẽ có cái ánh sáng khác. Rồi thanh nhẹ nó mới dòm thấy cả một con đường rộng lớn thênh thang. Cho nên, người ta thích ngồi thiền là người ta phải có thấy cái gì khác hơn họ mới thích. Ngồi mà tối hù, ngồi cái gì ngồi nó nóng nó đứng dậy đi liền. Cho nên, sau này nó mới đổi qua cái Pháp tướng, đổi cái tướng khác. Mà người tu mở huệ, người ta thấy con, người ta phải nể; dòm mặt là thấy nể rồi. Cái pháp tướng nó khác: nhìn nhơn tướng nó khác. Lúc đó là nói chuyện có người ta nghe; mở miệng nói đạo là người ta nghe.
(Nghe không rõ…) Mật Tông, muốn làm cái việc gì người ta phải xin một cái thần lực ở bên trên. Còn cái đằng này mở như vậy, sau này nó trụ rồi, phóng điển thẳng lên, mình là thần lực, phóng điển hỗ trợ; nó khác. Cho nên, “Ông tu, ông đắc; bà tu, bà đắc,” pháp này là nó vậy đó. Đông, Tây, Nam, Bắc bốn phía, cái nào đến, ứng liền; Đông Nam-Tây Nam, Đông Bắc-Tây Bắc, ứng liền; lẹ làng như vậy mới có an ninh cho cơ thể. Cái đó nó mới mắc hơn bùa hộ mạng, vì tất cả trời đất Tam Giới biết mình thì có an ninh rồi. Mình phải dày công tu. Nhiều khi thấy được ánh sáng như vậy nhưng sẽ còn thay đổi nhiều nhiều, nhiều, nhiều, nhiều. Thấy một ông Tiên trước mắt như vậy không bao giờ gần được, phải cố gắng tu thiệt lâu mới được gần một chút.
Vậy người ta cần gì? Cần sự thanh nhẹ. Tiêu chuẩn của Bề Trên là thanh sạch, nhẹ nhàng. Còn tiêu chuẩn của thế gian là kêu bằng mạnh hiếp yếu; thấy chưa? Tiêu chuẩn của Thiên Đàng Cực Lạc là thanh sạch, nhẹ nhàng. Đó! Tiêu chuẩn của thế gian là nhà giàu hiếp nhà nghèo, mạnh hiếp yếu; vậy đó. Từ cái giới con thú cho tới giới con người cũng vậy: mạnh hiếp yếu, mạnh hiếp yếu, mạnh hiếp yếu; cá lớn ăn cá nhỏ, cứ vậy hoài.
Còn ai có gì thắc mắc nữa? Con còn có gì thắc mắc nữa không?
BĐ: Thưa Thầy, Thầy dạy là, “Ông tu ông đắc, bà tu bà đắc!” Nếu mà mình tu xong rồi có ảnh hưởng đến người khác, nghĩa là thế nào, thưa Thầy ạ?
ĐT: Ảnh hưởng đến người khác là những cái vong linh mà những phần hồn (nghe không rõ…) mấy cục thịt mà mình ăn đây này, mấy chục kí lô ở trong này này, nó cũng là cửu huyền thất tổ mình, anh em bà con mình, chớ ai? Mình tu mình đắc thì tụi này cũng đắc. À, cái “Ông đắc,” này là cả Tiểu Thiên Địa, cả Càn Khôn Vũ Trụ bây giờ nó liên hệ với cửu huyển thất tổ; thấy chưa?
BĐ: Dạ thưa, nếu mà gia đình thì có ảnh hưởng gì không hả Thầy?
ĐT: Anh hưởng thì có gương lành thôi; có ánh sáng gương lành để gia đình, khi thất bại rồi nó mới dòm, nghĩ tới mình; thấy không? Ờ, rồi lo ăn năn tu. Nhưng gia đình mình thấy mình nhiều hơn: bây giờ mình thay đổi như thế đó thì nó mới theo cái chiều hướng mình nó thay đổi. Cho nên, nhiều người đã đắc đạo mà gia đình, vợ con đâu có tu, nhất định không tu! Khi người đó đã chết rồi người đó mới tìm; vì thấy mọi người tìm, nó cũng đi tìm; nhiều người tìm.
BĐ: Con thấy người Việt Nam mình, người Á Đông mình, về đức độ thì thấy có nhiều; còn ở bên này thì về khoa học. Dạ thưa Thầy, phải chi mà có thể chứng minh cho họ thấy rõ để mà họ tin.
ĐT: Ừ.
BĐ: Dạ, thành ra con thấy nó hơi khó đối với người Tây phương.
ĐT: Không có khó. Khi mà người hành giả mà nó đắc rồi á, thì có thể chứng cho đối phương thấy rõ. Hồi trước tánh tình của nó như vậy, bây giờ nó như vậy. Nội tánh tình không à; rồi cách đối đãi; rồi kiến thức, trí thức của nó trong này cũng đổi luôn, thì cái người mà chồng nó hay vợ cũng phải nghiên cứu, bắt buộc phải nghiên cứu. Bởi vì người này bây giờ thông minh hơn hồi trước rồi, không phải đi học như người không có tu; người về khoa học, thì phải đi học; còn đằng này nó không đi học mà nó lại trở về, nó trả lời còn nhanh nhẹ hơn người đi học! Nó khác ở chỗ đó! Nó có sự thay đổi của tâm linh, mà chính một người trong gia đình phải xác nhận rằng, “Cái này có tiến bộ thật sự, nhưng không biết tiến bằng cách nào?” Cho nên, lúc đó, nghĩa là, “Ông tu, ông đắc; bà tu, bà đắc.” Nhưng phải viết cuốn sách để lại chớ rủi mình có chết đi thì họ mới lấy sách ra họ đọc, “À, té ra làm như vậy, như vậy, có kết quả như vậy.” Thấy không?
BĐ: Thưa Thầy, về niệm Phật. Khi niệm “Nam Mô A Di Đà Phật, Nam Mô A Di Đà Phật, Nam Mô A Di Đà Phật,” là tốt, hay chẳng hạn như hít vô là “Nam,” rồi thở ra là “Mô,” như Thầy dạy? Chậm vậy tốt hơn hay là niệm,
ĐT: Không, cái chậm đó là khác. Bây giờ chỉ chú ý ngay trung tim bộ đầu thôi; niệm như vậy liên tục ở trên bộ đầu, thì tốt hơn. Cái kia là để người ta phá mê, phá chấp. “Nam,” là nó chạy ở đây này. Khi mà mình tập trung ở đây, sáu cái này nó cũng chạy đều; tập trung ở đây; thấy không? Như vậy mới trụ đảnh, “Tam huê trụ đảnh.” Phải tập cái điểm đó, sau này Pháp Luân Thường chuyển đầy đủ, “Ngũ khí chiều ngươn, tam huê trụ đảnh,” lúc đó mới nhẹ nhàng; kêu, “Hái hoa dâng Phật.”
BĐ: Tại con nghe Thầy nói là “Nam,”
ĐT: Thì đó, để hiểu đó, để hiểu, mấy người mới tu. “Nam” ở đây cho nó đúng với khoa học, là một chấn động lực của luồng điển, để mà người ta khỏi mê lầm: “Tôi niệm ‘Nam Mô A Di Đà Phật’ cho ông Phật nghe ông Phật thưởng tôi.” Nghĩ vậy thì tu hoài không có tiến. Còn ở đây mình khám phá ra sáu điểm này; mấy người mới tu khám phá cái đó, rồi nhiên hậu nó mới trụ ở đây. Bởi vì sáu tháng phải quy một, lục tâm phải quy nhất; thấy không? Ở đây.
BĐ: Nhưng mình niệm nhiều quá nó ngứa mặt.
ĐT: Ngứa thì tốt, nó là cái dâm tánh.
BĐ: Nó chạy qua, chạy lại, chạy qua, chạy lại.
ĐT: Mình có dâm tánh; cứ niệm thét cho nó ra luôn, rồi mới đổi tướng. Đó là cái dâm tánh; người nào cũng có hết. Nó ngứa mà nó nổi cục, nổi hòn! Thây kệ, cho nó ra, cho nó ra.
BĐ: Hay là hoặc ngồi nghe Thầy nói đạo với bạn đạo, nó cũng ngứa, nó chạy ra.
ĐT: Chứ sao, cái dâm tánh mình đó! Ăn chay một thời gia là không còn nữa, nó phải ra hết. Hồi đó mình vì cái ngứa này mình sợ, mà mình rờ á, nên nó chạy vô. Có nhiều người đương ngồi như vậy thấy nhét một cái thiệt đau, bỏ tay xuống bắt coi thử, “Không có gì hết, đâu mất rồi?” Họ cũng tưởng là con bọ cạp, con gì cắn. Đâu có con nào đâu! Không có; thấy không? Chuyện này rất khoa học. Đuổi nó ra; cái tê, cái ngứa trong bản thể, phải chiến thắng nó thì mình mới trở về tâm linh được. Còn cái tê, cái ngứa mà mình nghe lời theo nó là mình không bao giờ tiến triển về tâm linh được. Mình phải chiến thắng hai cái này; hai cái này tai hại vô cùng! Đây là tạo ra dâm tánh!
Và nếu mình chiến thắng hai cái nó hết, nó thua, lúc nào mình cũng an nhiên tự tại. Cho nên, nhiều người người ta ngồi được ba tiếng đồng hồ, bốn tiếng đồng hồ, “Ôi, chu choa, sao mà sung sướng biết bao nhiêu!” Vậy mà nhiều người ngoài mở mắt dòm, thấy nó ngu; còn mấy người ngồi đó lại cảm thấy sướng hơn tỉ tỉ phú nữa! Họ nhẹ nhàng ngồi được mấy tiếng đồng hồ mà không mệt mỏi; sung sướng vô cùng! Cho nên người ta mới ngồi, chớ ai điên dại gì mà ngồi! Thử kêu mấy người thường ngồi thử coi. Chỉ ngồi một tiếng đã thấy bực bội, phải đứng dậy đi, ngồi không được: bởi vì bên trong không có điều hòa; ở trong nó điều hòa, ở trong này, rồi phải hòa hợp với bên ngoài thì mới hợp nhất được. (nghe không rõ...) cho con người nó nhàn hạ rồi nó trẻ lại, có gì đâu lo.
BĐ: Cái đó không có hại hả Thầy?
ĐT: Không có hại. (nghe không rõ...) Nhưng chị phải ghi đi, ở đời dễ ợt chứ có gì đâu: thứ nhất làm cái gì; thứ hai làm cái gì; thứ ba làm cái gì; thứ tư làm cái gì.
BĐ: Dạ, con hứa cái gì với ai con hay quên quá!
ĐT: Ghi đi! Luôn luôn, hễ đi đâu là dở cuốn sổ ra, coi. Một thời gian rồi sẽ nhớ lại hết; không quên đâu! Cái đó là tôi đã qua rồi đó!
BĐ: Dạ.
BĐ: Trong một băng giảng của Thầy có nói là niệm danh Cha bao gồm luôn “Nam Mô A Di Đà Phật” trong đó. Tại sao trước khi thiền mình niệm danh Cha, rồi còn niệm thêm “Nam Mô A Di Đà Phật,” ba lần nữa, thưa Thầy?
ĐT: Niệm là niệm cho có trật tự: Phật cũng như là con cưng của Cha; phần hồn của mình tu nguyện về Phật. Tu không thành Phật, tu làm cái gì, phải không? Tu mà thành quỷ thì tu làm chi? Mình phải đặt mục đích nó như vậy. Có tú tài mới lên đại học; thấy không? Phải niệm vậy cho có trật tự Càn Khôn Vũ Trụ; mình tu là để học lại cái trật tự của Càn Khôn Vũ Trụ, chớ không có gì đâu.
BĐ: Có một người hỏi con mà con không biết trả lời; thí dụ như mình niệm tới chỗ, “Cực Lạc Thế Giới Quan Thế Âm Bồ Tát,” rồi mới tới “Nam Mô Long Hoa Giáo Chủ.” Họ hỏi con nếu như vậy là đẳng cấp! Vậy nên, “Nam Mô Tây Phương Cực Lạc Thế Giới Quan Thế Âm,”
ĐT: Không phải đâu! Đó là mấy luồng điển. Mấy luồng điển này cũng có trật tự của Càn Khôn Vũ Trụ. Niệm như vậy cũng có sự chứng minh của Đức Di Đà và của Quan Âm. Có chứng minh, mơi có sự chứng của, của, của Đức Di Đà, Quan Thế Âm. Còn ở đằng này người ta tu về điển thì nó phân về điển giới. Phải có trình độ thì cắt nghĩa mới hiểu được. Cho nên, mỗi cái câu, mỗi chữ đều có mỗi chấn động khác. “Nam Mô Tây Phương Cực Lạc Thế Giới Quán Thế Âm Bồ Tát,” nó chạy. Nhưng mà nếu người không có điển, cắt nghĩa cũng không hiểu; nếu mà cắt nghĩa cho nó hiểu thì nó khùng rồi. Cho nên, những người ở thế gian phải làm cái lễ. Cái lễ là phải có trật tự: trên, dưới, có trật tự. Nói với những người ở thế gian, những người mà hiểu về Phật lý, này kia, kia nọ, nói phải học trật tự của cả Càn Khôn Vũ Trụ như vậy. Mà khi mà có điển rồi, tự nó thức. Luồng điển nào chạy đến đâu, luồng nào đi lên, luồng điển đi xuống, nó biết liền. Nó vừa niệm, nhắm mắt thấy ánh sáng đi lên, ánh sáng đi xuống; thấy rõ ràng chỗ nào, chỗ nào; “Di Lạc,” là sao; “Di Thiện Tối Lạc,” là sao; mà “Đức Di Lạc,” là sao. Nó phải có hết.
Cho nên, cái chấn động lực, cái âm thinh mình mà vừa động một cái thì trên kia người ta chứng rồi. À, cho nên người bằng lòng tu thì những vị đó chiếu liền. Cho nên, người lầm lỗi này kia, kia nọ, tội lỗi nhưng chịu tu thì bên trên người ta xóa liền. Cho nên, không phải là nói là tu là không có hiệu lực; có hiệu lực, nhưng người thế gian đâu có hiểu.
Nhiều người nói: “Chu choa, tôi tu bây giờ sao tôi nghèo, tôi không có tiền!” Thấy không? Nhưng, không tiền nhưng mà không bao giờ đói và không có tạo thêm nợ. Còn nó có tiền nó gieo duyên, tạo nợ mà không hay. Cho nên, mấy người có tiền thấy nợ không à: nợ đời; thấy không? Nợ vợ, nợ con, nợ duyên, nợ tình, rồi nợ về vật chất nữa. Làm ăn có hên, có xui. Xui là thiếu nợ hết, tùm lum hết. Còn cái người nghèo này nó không có nữa, chỉ có bấy nhiêu đó đủ sống thôi. Cái tâm nó túc, cái tâm nó đầy đủ. Còn người có tâm bất túc thì thế nào cũng phải tiêu, bị kẹt vì thời gian có chục năm, làm sao mình tham quá được; ôm được đâu mà tham? Cho nên “Nhân tâm bất túc, xà thân tượng:” Con người có tâm không túc: còn tham; con rắn nó mở miệng ra, con xà thân tượng là con tượng nó mở miệng ra, là vô nó muốn ăn, vô muốn ăn, vô sâu muốn lấy, lấy. Cắn trúng cái mật nó, nó cắn lại, tiêu rồi, kẹt ở trong đó, thấy không? Người ta kêu bằng, “Xà thân tượng,” là cái thân con rắn mà chui vô con tượng, bị kẹt ở trong đó; thấy không? Cái lòng tham con người là không được.
Cho nên, người tu phải bỏ hết. Người ta kêu bằng, “Giải nghiệp,” mới được tiến bộ. Mà cái người không có là người được giải nghiệp. Cho nên, vợ chồng nghèo khổ, không có, vừa đủ ăn, thương yêu, anh nói em nghe, em nói anh nghe; tới hồi có tiền rồi sinh chứng, không có hòa thuận đâu. “Được là được, không được tôi xách vali đi chỗ khác!” Thành ra gia đình bất hòa. Vì gì? Vì đồng tiền. Khi còn đói khổ, nương tựa lấy nhau, thì vợ chồng sống một cách lý thú lắm; phải không? Có chén cơm chia hai, có hột muối chia hai, sống cuộc đời bình an, thấm thía, vui tươi lắm. Mà có tiền là có chuyện, tạo cảnh phân ly, không thích sống chung. Cho nên, người tu mà được giải nghiệp rồi nó càng ngày càng nghèo; càng không có tiền, đại phước; chớ đừng mong, “Tôi tu mà tôi có tiền, tôi tạo thêm nghiệp! Tiền để làm gì? Để trói buộc thân tôi. Đủ ăn rồi; có cơm ăn là phước rồi!” Cho nên, người tu không cần chỗ nằm, không cần bận áo sang, mà có chút cơm ấm dạ là đủ rồi, thành ra không bị ràng buộc bởi ngoại cảnh nữa. Còn người nhà giàu kia phải kiểu cọ lắm: đôi giày phải kiểu theo cái áo, cái quần, này kia, kia nọ; đòi kiểu không; kẹt hết chọi!
Người tu không cần thiết. Cái nào có là được rồi, cái nào cũng là phương tiện của Thượng Đế ân ban. Họ hiểu được giá trị đó thì cái gì họ cũng thấy đẹp. Nếu không hiểu giá trị đó thì cái gì cũng chê xấu, nó tạo khổ thêm cho mình mà thôi. Cho nên, những người tu sống một cách đơn giản. Ăn đơn giản, mặc đơn giản, cái gì cũng đơn giản. Họ là những người sung sướng hơn những người kiểu cọ, và không bị trói buộc như những người kiểu cọ; phải không? Mà lúc nào họ cũng mạnh dạn chớ nó không bệnh hoạn như người có kiểu cọ; thấy không? Nó có khác. Rồi; ai có gì thắc mắc nữa?
BĐ: Dạ, kính thưa Thầy! Khi con thở thì bụng con rất lớn, và khi thở ra thì nó ép vô rất là sát. Xin hỏi Thầy: hít vô bụng, thở ra lớn nhiều chừng nào tốt chừng ấy, hay là thở ra bụng ép sát như vậy là tốt?
ĐT: Đúng! Con làm rất đúng; không sao hết đó, không có sai chút nào hết. Rồi nó càng ngày càng mạnh; đúng không?
BĐ: Dạ.
ĐT: Càng ngày càng mạnh. Con thử có vợ, con dâm, cái con làm không được; hai ba cái rồi cái pass luôn: “Thức chi cho khổ?” Ngủ đó là hại lắm; thấy không? Vì mất trung khí rồi.
BĐ: Theo con nghĩ thì muốn hành theo cái pháp Vô Vi... (Băng lỗi. Nhiều chỗ nghe âm thanh hỗn loạn)
ĐT: (nghe không rõ) ... có đòi hỏi ... tụi con trẻ mà tu thì mau lắm. Cương quyết qua được thử thách về tình dục rồi đó, đắc đạo như không, mạnh lắm. Lúc đó sự ăn uống không còn cần thiết nữa, nó bớt dần, bớt rồi mà trí óc bình tĩnh, sáng suốt. Khi con học được bao nhiều đó rồi con sẽ phân tách cái lớn rộng hơn, sâu rộng hơn khoa học. Tại vì sao con biết? Con thấy Khoa Học Huyền Bí phối hợp với khoa học giải thích hay vô cùng! Rồi lên trình bày một chặp thì tự nhiên nó (nghe không rõ...) biến chuyển ra nói ra thao thao bất tuyệt, ông thầy cũng ngán mình á.
BĐ: Thì con học, con thấy con người mình, coi vậy mà khi mà chết rồi không còn cái gì hết, mổ xẻ rồi tùm lum con người, cắt (nghe không rõ...)
ĐT: Bởi vì con thấy là thấy phần vật thể thôi. Còn con thiền là con thấy điển thể, cho nên cái đầu con là cái rừng cây rất đẹp, rất lớn rộng, núi non đủ kiểu hết, dưới này không à! Tôi nói dưới này, quý lắm! Một tấc, một tấc, một tấc đều quý hết, không có chỗ nào không hay, tổ chức quá hay, quá hay. Khi con khám phá ra được, quá hay, quá hay của Thượng Đế, lúc đó con mới thương Thượng Đế nhiều hơn! “Quá hay!” Còn về cái khoa học này chỉ khám phá ra vậy vậy vậy, nhưng mà chưa đâu, chưa có thấy. Trong sự huyền vi, huyền là mắt phàm không thấy, vi là nhỏ nhất mình cũng thấy; khoa học chưa làm nổi! Lúc đó con mới thấy giá trị vô cùng, và con thấy rằng chuyện thiên cơ bí mật của ông Trời tinh vi lắm, không ai biết trước được. Nói để nhóe một chút, để độ người ta tu thôi, chớ kỳ thực không ai biết trước được.
BĐ: Vậy những người bệnh, chẳng hạn như là họ mổ hay cắt xén một bộ phận nào trong người, họ tu có bị ảnh hưởng gì không? Tức là, khi mà Thượng Đế tạo ra, chẳng hạn: tim, gan, tỳ, phế, thận đủ như vậy, khi mình tu, như Thầy nói là mở cái huệ thì nó mất?
ĐT: Không có mất! Mở huệ thì cái điển nó còn. Anh thấy cái tay này chặt, làm tay giả. Mấy thằng cha có tay giả khi ngứa họ gãi bàn tay giả, cũng đã tự nhiên (bạn đạo cười) cái energy còn nguyên. Anh hỏi mấy người tay giả, anh hiểu, ngứa mà anh cứ hỏi, “Tại sao anh gãi gãi ở đây?” Anh nói: “Cũng vậy à, đã ngứa lắm!” (bạn đạo cười). Tay giả, đâu phải tay thiệt? Nhưng cái energry nó còn, luồng điển nó còn, cái sống này là do cái luồng điển sống chớ không phải cái tay sống! Tay là tay chết. Cho nên, khi Anh chết rồi, chặt ngón tay một trăm khúc có nghĩa lý gì đâu, có đau đớn gì đâu! Nhưng còn luồng điển là Anh cảm thấy đau đớn; thấy không? Đụng cái nó biết liền, đụng đây nó báo cáo vô óc liền, sợi chân lông này để ở đây, đó, nó báo cáo rồi, lên óc nó đi (nghe không rõ...) sợi chân lông là da thịt (nghe không rõ...) của mình, báo cáo vô trong. Càng tu càng thanh tịnh, thanh tịnh, thanh tinh; mình thấy nghĩa là vạn linh trong mình, phần hồn là vua một cõi; nó sướng lắm.
Cho nên, người ta thiền, an nhiên tự tại; của đời nó không có một xu mà trong này nó giầu lắm, mở miệng nói chuyện sang không, nói chuyện tốt (nghe không rõ...) nói Bồng Lai Tiên Cảnh (nghe không rõ...), nói chuyện thanh sạch (nghe không rõ...) cần gì có nấy. Phần hồn được rồi, ngồi đó, muốn bận áo gì, màu gì, là có mầu nấy. Muốn uống ly trà, ly trà bay tới chớ không phải đi “Ê,” kêu la mất công. Cho nên, anh thấy ở xã hội này cái thứ giàu, mà họ làm tới president, cái gì cũng bấm nút là chạy vô; thấy không?
BĐ: Dạ.
ĐT: Cái gì cũng nhẹ hết, cái gì cũng có liền, có liền. Mấy ông nhà giầu muốn may cái áo thì ông chỉ gọi téléphone, thằng kia lấy mesures, rồi chút nữa đem tới, cũng được nữa; phải không? Còn mình nhà nghèo thì lâu lắm, command nó lâu lắm; phải không? À; lên cao chừng nào thì tiện lợi chừng nấy. Tu thanh sạch chừng nào thì được hưởng nhiều điều không thể nói cho thế gian biết được. Bây giờ lên tới tầng lớp khác, Anh bận đồ khác, nói chuyện khác nữa nha (cười) anh bận đồ khác. Anh nói về thiên cơ tùm lum, rồi sau này Anh lên lớp nữa Anh nói chuyện khác, kêu người ta đừng nói những chuyện đó không có hay, còn cái này hay hơn (cười) (nghe không rõ...) Anh lên lớp nữa, Anh nói cái hay hơn nữa. Đến khi Anh làm Phật rồi thì thôi, không nói nữa, không thèm nói; “Tụi bay nói chớ tao không nói nữa;” phải không? À, khi làm Tiên nói chuyện, Địa Tiên nói nhiều nhất, rồi Thiên Tiên cũng nói về (nghe không rõ...) văn chương nhiều nhất; rồi qua tới Phật giới thì không nói nữa, không nói. Cho nên, tu phần hồn mà tu thành Phật thì cho cái vía nói thôi, cũng như (nghe không rõ...) thế gian (nghe không rõ...) cần gì phải cái hồn nói nữa.
BĐ: Chẳng hạn như Thầy bây giờ là cái vía nói chớ không phải hồn nói?
ĐT: Không có xài cái hồn đâu. Có gì quan trọng đâu. Chừng nào có chuyện nghiêm nghị thì phần hồn mới xuất, vì mình có tam hồn. Những người mà xuất ra được rồi sẽ quen với thanh khí bên trên, kêu nó về trở lại cái chỗ này nó cũng mệt rồi, nói chi kêu nó xuống chỗ này. Chỗ này nặng lắm, mà hồn con người ở đây rồi chuyển qua đây, mới tới Sơn Đình. Lo tu mà đi được, đâu có ai (nghe không rõ...) nhiều lắm; ghé qua đây chút thôi.
BĐ: Thí dụ, bây giờ tụi con yêu cầu Thầy cho hầu về Thầy (nghe không rõ...) cho tụi con (nghe không rõ...)
ĐT: Làm chi? Ich gì? Có trình độ nào thấy đâu!
BĐ: Dạ.
ĐT: Dòm tôi bận áo, hỏi tôi bận áo gì, mấy người cũng không biết mà! “Ông bận áo sơ mi chứ áo gì?” Đâu có biết cái áo gì đâu! Thử hỏi thằng này hồi nó đi qua Núi Cấm này kia, kia nọ, nó bận áo gì, mấy người thấy không? Đâu phải bận áo này! Áo khác à. Phá vách tường này, qua cái lớp kia là có thay đổi rồi. Thấy không? Ở Việt Nam bận khác, qua Mỹ bận nhiều chuyện lôi thôi lắm, nhiều chuyện khác. Ở Việt Nam nó bận khác; ở đây nó bận khác; phải không? Cho nên học hoài, học không hết. Nó tùy theo cái trình độ để cảm thức mà thôi. Người nào tu khá, tu khá, tu khá hơn thì thấy khác; người nào tu dở thì thấy khác.
(nghe không rõ...) Thấy không? Còn phản đạo là nó làm cho nó tăm tối, là phản cái đạo tâm. Muốn phản cái đạo đó, là phải phản mình trước mới phản được đạo, thì đi xuống. À, trước kia ăn chay, bây giờ nó bỏ đi, nó đi ăn thịt; tái tạo nghiệp. Hồi trước nó giải nghiệp, bây giơ tái tạo nghiệp. Nói chuyện tu thì nó bác, rồi chửi luôn người tu nữa. Mà nó đã không chọn đường nào để tu thì phải đi sai, sa lầy luôn, đi xuống. Nhưng sau này chết, đi tới cái phần hồn, họ phải khổ. Nó phản họ chớ đâu có phản người truyền pháp đâu, không cần cái vụ đó.
Còn ở đời nói, “Phản đạo, phản Thầy,” là khác ạ! Phản đạo, phản Thầy bây giờ nghĩa là, “Tôi chỉ cho Anh tu, Anh tu Anh nắm được cái mối Vô Vi. Có mấy chục người, mỗi tháng Anh thâu mấy chục đồng;” ví dụ như vậy đó. Rồi bây giờ nghĩa là, Anh nói, “Vô Vi này, Vô Vi C mới là đúng;” Vô Vi không đúng nên Anh sửa thành Vô Vi C, và Anh lên làm giáo chủ luôn. Ở đời đó, ở đời học của ông sư này rồi ăn cướp tiền của ông sư, cũng như vô làm công một chủ tiệm rồi gạt chủ, mình trở nên ông chủ; vậy đó!
BĐ: Là lừa Thầy?
ĐT: “Lừa thầy phản bạn,” đó là về mặt đời; cái đó tội còn nặng hơn nữa. Là “Lừa thầy phản bạn,” ở đời nó vậy.
Còn tu là những người nào đương tu, đương tầm đạo ngon lành, mình tìm cái hay mình đi, nhưng mình có đầu, có đuôi. “Ờ, tôi cho Ông hay, hồi trước, cảm ơn Ông nhiều lắm, nhờ Ông chỉ cho tôi bây giờ tôi đã tìm ra cái mối đạo đi như vầy, như vầy, như vầy, nó sáng suốt hơn; phải không? Mong rằng nó thích hợp với tôi và tôi sẽ trở về đóng góp nếu Ông cần tôi giúp đỡ. Tôi thấy Ông tối hơn, hay là không thích hợp với tôi. Thấy không? Và tôi bây giờ tôi xin phép tôi tách rời tôi đi qua bên kia một thời gian coi nó tiến triển thế nào.” Phải không? Thì đương nhiên khi mà người ta tìm đường đi thì phải có đường đi lui, có lợi cho hành giả và không đánh mất tình thầy trò, bởi vì mình tu Vô Vi mà đi chửi chùa là trật rồi đó, phải không?
BĐ: Dạ.
ĐT: Hồi trước, nhờ có chùa, mình buồn, hàng tuần mình lên chùa ăn chay, chơi vui, xem tượng Phật này kia, kia nọ. Bây giờ mình được tu thiền rồi lại chửi chùa! Đâu có được! Rồi nói, “Tôi không bao giờ trở lại chùa!” Không được! “Nhờ chỗ đó nó mới độ cho tôi biết ngày nay cái pháp này tôi tu. Phải không? Nhờ nó đã dìu tiến tôi. Nếu không có cái đó, tôi đã sa lầy vào cái cảnh kêu bằng hung ác thế gian rồi. Nhờ cái đó tôi mới biết đạo và mến đạo nên mới tìm ra đạo. Làm sao tôi bỏ được những kỷ niệm đó, tôi phải trở lại. Tôi có khá, có hay, có giỏi tôi cũng phải giúp chùa cho nó còn mãi mãi cho những người khác đau khổ sẽ đến đó, nhờ đó mà tiến hóa.”
Mình nhớ lúc nhờ chùa mình mới biết đạo, một chút xíu. Dù bây giờ mình tu cao, nhưng lại nói, “Chùa làm sai!” Không sai đâu! Đó là cuốn sách lịch sử để cho chúng sanh tự thức. Dù nó không có nói, không có ân sư, không có gì, nhưng ngôi chùa luôn luôn có giá trị. Chớ mái chùa, cột chùa có rách nát đi nữa cũng vẫn còn giá trị, mình không nên chê ngôi chùa. Nếu có sai là người ở trong chùa làm sai thôi, mình không thể trách nhà chùa được. Ngôi chùa là vĩnh viễn như vậy. Còn những người mà trụ trì chùa làm sai, họ phải chịu tội. Còn đường mình, mình tầm; chấp thuận hay không là do mình chớ đâu phải do họ; phải không? Lỗi của mình chớ không phải lỗi của họ. Phải hiểu rõ; đừng có trách tầm bậy tầm bạ, nói tùm lum, mất lòng. Cái hồi mình mới biết về đạo màu một chút, mình thích đi chùa lắm. Ai ở đây cũng thích đi chùa hết. Nhờ ảnh hưởng đó, một chút ảnh hưởng thôi, mình mới tìm ra mối đạo.
BĐ: Con không biết, con đang nghĩ không biết là hỏi... (bạn đạo cười) (nghe không rõ...) thương yêu nhau, dìu dắt nhau trong đường tu đạo, đừng có chấp, đừng có mê, đừng làm những gì thương tổn đến Thầy như việc làm đã qua mà đã làm Thầy đau buồn. Hôm nay có một số bạn đạo tại thiền đường Bothell, cũng hướng dẫn về, chỉ dạy làm sao, thế nào cho chúng con thương yêu nhau hơn và tu thế nào được thành đạo chớ không giành đạo.
ĐT: Trên năm trăm cuốn bang, Thầy nói đều hết rồi; nói tất cả phải làm thế nào để đạt đạo. Cái thứ nhứt quan trọng là phải biết thương yêu và tha thứ. Thương yêu ai trước? Thương yêu ta, ta mới đem cái xác này ta đi tu. Cái quan trọng là ta biết thương yêu ta, ta mới đem cái xác này ta đi tu. Rồi ta tu rồi ta lại gây lộn bạn đạo giữa bạn đạo, là ta ghét ta. Ta tạo thêm đối phương ghét ta, có phải là ta ghét ta không? Tưởng, “Tôi chống trả người khác là tôi được cái gì?” Không! Đương nhiên người khác sẽ chống trả tôi!” Thấy không? Bằng đầu, “Tôi đem nó đi tu thì tôi thương nó; rồi bây giờ tôi làm người ta ghét nó thì người ta đâu có biết cái hồn tôi, người ta chỉ biết cái xác, cứ nhè cái xác chửi! Rồi tôi muốn dẹp sự động loạn cho cái xác mà ngày nay tôi tạo thêm sự động loạn cho cái xác!” Đó! Cho nên, trong giữa bạn đạo và bạn đạo, sự tha thứ và thương yêu không có, mà cũng chả có nghe băng của người truyền pháp, rồi đâm ra nghĩa là tự mình luận thuyết trong sự mê chấp! Thì đạo cũng không thành mà đời cũng không xong.
BĐ: Dạ.
ĐT: Cho nên có sự biến chuyển các nơi về tinh thần của Vô Vi, đụng với nhau, và ngày nay vỡ lẽ ra, mở: “Té ra chúng ta, ban đầu nói chuyện thương yêu, thương yêu ta, mà rốt cuộc lại tạo hại cho ta. Như vậy là ta ngu hay là khôn?” Rồi bây giờ những người bạn đó mới hiểu là mình không khôn. Mình đổi một cuộc mới hơn, nhưng mà té ra mình cũng trở lại tạo một cái cuộc tệ hơn hồi trước. Rồi mới tự thức, ăn năn hối cải; rồi mới dòm thấy huynh đệ cả càn khôn vũ trụ, cả con thú đi nữa cũng sống chúng trong một quả địa cầu, sống ngày đêm như ta đã và đang sống, sống, hít thở như ta đã và đang sống, sống trong sự dòm ngó thức tâm cũng như ta đã và đang sống. Cho nên, muôn loài vạn vật có ngũ tạng như ta có thể gom vào đồng loại của tất cả, ta không nỡ nào mà chia lìa và tạo sự cách biệt, sân si nữa.
Cho nên, cái người tu phải thanh tịnh một chút để hiểu ta, cứu ta, mới cứu người. Mà Khi chúng ta bằng lòng cứu ta rồi thì đương nhiên cái thức hòa đồng sẽ mở. Cũng như Anh Trọng nói: “Bây giờ tôi tu, tôi thương yêu tất cả mọi người. Tu rồi tôi thấy có một số người tranh chấp, không thương yêu, tôi rất tiếc cho những người đó sẽ đi tới chỗ đổ vỡ ở tương lai. Cho nên Anh nhắn một hai câu, “Ráng tu cho đúng đi để thức tâm.” Phải cố gắng tu là biết yêu mình mới biết yêu họ; còn chưa biết yêu ta mà yêu ai?
Cho nên, rốt cuộc mình phải lo cho chính mình, nhiên hậu mới ảnh hưởng người khác. Chúng ta có gương lành của Đức Phật: Ngài cứu độ chúng sanh bằng cách thức tâm và cứu Ngài trước, nhiên hậu mới ảnh hưởng chúng sanh. Đó! Ngày hôm nay chúng ta muốn theo Đức Phật mà chúng ta không thiền như Ngài, không tu như Ngài, và chúng ta cứ chóp chép, chóp chép, chóp chép những sự tranh chấp. Vậy chúng ta đi học tu hay là học thị phi? Nếu chúng ta đi học thị phi thì ta ở đời hơn, tu làm chi? Tu có cái gì hay hơn chứ?
Cho nên, chúng ta làm cái gì khác hẳn với cái đời chúng ta mới là người tu; mà y như đời làm sao tu được? Nói rằng, “Đời đạo song tu” của Vô Vi, “Đời” là thể xác này, làm cho thể xác này ổn định, là cái đời nó yên. Cho nên, các bạn ngồi yên để thiền là đời đó. Còn cái xác này là đời, mà lập lại trật tự cho cái xác này thì nó trở về cái gì? Trở về cái đạo. “Đời đạo song tu,” đó! Còn nói: “Ồ, ông Tám ổng nói ‘Đời đạo song tu,’ vậy tôi ăn nhậu, đi uống bia, đi nhảy đầm, là đời.” Không phải! “Đời” là cuộc sống của hiện tại đương nhiên của cuộc sống, là cái xác phàm này; mà biết hỗ trợ xác phàm này cho nó trở về trật tự, thì cái hồn mới được thanh nhẹ. Đó! Cho nên, ngồi thiền đó là đời đạo song tu. Còn mang xác này mà lập lại quân bình cho xác và quân bình cho chơn tâm, nó kêu bằng “Giải thoát.” Từ đó chúng biết ta tha thứ và thương yêu.
Cho nên, phải tu đúng pháp, không nên sửa pháp mà hại mình, hại họ. Cứ trầm lặng mượn cái pháp. Bao nhiêu gương lành thoáng trước mắt chúng ta thấy rõ. Hình ảnh của Chư Phật, Chư Tiên tài giỏi hơn chúng ta nhiều, nhưng Ngài vẫn trầm lặng lo tu thiền để thức tâm. Hỏi chớ, chúng ta là loài gì mà hơn họ? Chúng ta còn thấp hèn hơn Ngài mà chúng ta không biết tu, là bê trễ. Lúc đó không thể mà than thở oán trách được nữa. Cho nên, mọi người, kể cả thiêng liêng đến người phàm, đều phải tự thức tâm mới giải quyết được. Còn nếu không chịu thức tâm thì không bao giờ giải quyết được. Chỉ tạo khổ và trầm luân mãi mãi xuống thế. Chư Vị thiêng liêng cũng vậy, cũng cần giữ pháp và nghe pháp để tu tiến chứ nói chi người phàm thế gian. Sống trong cảnh ô trược mà cũng đành hy sinh tất cả để thức tâm lo tu luyện, huống hồ gì thiêng liêng cõi trên mà không chịu (nghe không rõ...)
Cho nên, ta thích cái xác. Nếu cái xác nào có thể nhập được, cư ngụ được, thì họ nhập vô, họ ở đó mượn cái xác để tu. Vị thiêng liêng nào cũng quý cái xác vì họ thấy cái bãi trường thi và trường tu quý báu hiện tại là nhân gian. Thế gian này đầy đủ các tài liệu, các pháp mà để độ cho tâm thân được an nhiên tự tại, cho nên người ta quý xác phàm. Người ta tìm xác phàm, nhập vô xác phàm để tu. Cho nên, chúng ta có xác, có hồn, mà không biết lo tu thì rồi đây một ngày nào đó xác hồn động loạn, rồi tạo cơ hội kêu bằng mất xác, mất hồn! Bẩy ức niên mới tái hồi, thì biết chừng nào mới có cơ hội đàm đạo về đạo pháp nữa?
Cho nên, có cái duyên lành học đạo thì phải học cho chót và phải học cho đàng hoàng cho trật tự, phải làm cho đứng đắn, không bao giờ trì trệ. Chớ có rủ rê, sanh động loạn. Một số người nhỏ mà biết tu còn hơn một triệu người ngồi nói dóc! Tôi nói vậy đó! Cho nên, mọi người phải ý thức điều này. Hồi đó ông Thích Ca đi tu có một mình; bốn năm người ngồi ở bãi sa mạc nhưng chỉ một mình ông tu thôi. Ông không cần biết, không rủ thằng A, thằng B; Ông ngồi, Ông tìm gốc cây ngồi một mình. Bây giờ mình cũng tìm được con đường ở trong thức mình; mình ngồi yên trong gia đình mình, trong gia đình mình cũng năm, mười người, bốn, năm người, nhưng mà một người tu, cũng như cái đám kia hồi xưa vậy. Mà mình cương quyết, rồi mình cũng đắc đạo và độ những người xung quanh, rồi từ đó sẽ bành trướng. Làm gương cho mọi người rồi mọi người tự tìm thực chất của họ, họ mới có cơ hội tiến hóa, kêu bằng, “Cứu khổ ban vui,” cứu độ chúng sanh.
Cho nên, cái cơ duyên đến, phải nắm lấy mà tu, tu trong trật tự. Phải nhớ kỹ: mấy chục năm rất ngắn chớ không có dài đâu. Đừng tưởng các bạn sống tới bảy chục năm là nhiều lắm! Không có nhiều đâu! Có mấy lăm ngày ở Thiên Đàng thôi: một năm là một ngày, cộng ra bao nhiêu ngày? Mà một giờ, một ngày, mình tu được mấy giờ? Tu không kịp! Cho nên, cố gắng giữ lấy sự thức tâm để có được cơ duyên an lành ở kỳ sau này. Dù tu không thành cũng không đến nỗi nào. Vì sao không đến nỗi? Vì chúng ta biết vun bồi đường tu thì kiếp sau chúng ta sẽ có cơ hội.
(Hết băng ID 1984)
English translation by AI DeepL - REVIEW IN PROCESS as of 20260225
[Start ID 19840109Q2]
QUESTIONS AT THE BOTHELL MEDITATION CENTER - Volumes A&B
DT: Only through self-cultivation can one discover where humanity and righteousness lie. A good beginning yields good results, while a bad beginning yields bad results forever.
Mr. Tam has said, "Kill the chicken as an offering, so my child may be at peace." Where is the peace? You are creating evil! When you grow up, marry, and have children, you will also host five or three tables, dozens of tables; it is still killing! People die in droves, crying and wailing, yet they do not realise. Sitting there drinking; for pleasure? It's not pleasure! It's pleasure at the expense of others' suffering, and what pleasure is there in that? Right? People with reason must consider this: what pleasure is there in suffering at the expense of others?
BĐ: I see my parents doing things, continuing to do things that are wrong. I don't want to stay silent, but I've never dared to speak up.
DT: How can you say that! You speak, but no one listens.
BĐ: Yes, I know that.
DT: You must remain silent and focus on your practice. Then, perhaps one day, when your parents see your bright and glorious achievements, they will listen. But if you speak now, your parents will say, "You are in darkness, so what can you possibly say?" Is that not so?
BĐ: Yes.
DT: You must understand that strength comes from compassion; remember that?
BD: Yes.
DT: Even a dog can learn compassion.
BD: Yes.
DT: Where is compassion? It is the human who raised the dog, and the dog is always grateful to the human; even if they only knew each other for a minute or an hour, it would still be affectionate. See?
BĐ: Yes.
DT: There you go! Therefore, the power of compassion is immeasurable. But if we reflect on ourselves, are we truly compassionate?
BĐ: Yes.
DT: Ah! (hard to hear…) So we should repent, practise compassion; learn compassion and practise compassion. The dog shows us something good: even if you beat it, when it sees its owner, it still wags its tail and is happy! You see?
BĐ: Yes.
Phone: It never gets angry with its owner; that dog! Therefore, the longer one keeps a dog, the more affectionate it becomes. It is wise; it is human! It is merely a sinful soul. And it desires to repent and return to human form; it yearns to be human; that dog! Therefore, its will, its wisdom, its service, its repayment to its master—soon after, it will return to human form. Therefore, all are sinful souls. Therefore, I say that whichever animal you look at closely and you commune with it, you want to talk to it, it is very happy. You see the tiger, people can still return to being human, they can still be taught; you see? Its nature also knows love: it also has a wife, a husband; it also knows how to live; right?
BĐ: Yes.
DT: There are many tigers that are vegetarian and do not eat meat.
BĐ: Yes.
DT: They do exist in the forest, don't they!
BĐ: Yes, there are!
DT: People call it "Mr. Tiger!" Ah! People are surprised that the animal also knows how to meditate!
BĐ: Yes.
DT: Don't say that animals don't practise, and that you should kill every animal you encounter; that's a sin; understand?
Therefore, strive to cultivate the Way of Non-Action to discover many things. When one ascends to the realm of animals, one will see that they lack cultivation; cultivate so that their bodies become clearly human; only their heads remain ignorant. Carrying the head of an animal for a time, it will evolve to perfection, returning to humanity. It also works like sentient beings; many such realms must be passed through! Those who cultivate the Way of Non-Action and are able to go there will all pass through that place to observe and learn; to learn about the reunion of human life through the animal realm, through the human realm, and only then will they clearly understand it.
Therefore, I endeavour to translate the "Luân Hồi Du Ký" to clearly see that the beast is human, coexisting with us on this earth, just as birds and other creatures also share this planet. It also possesses the five organs and four senses: ears to hear, eyes to see, nose, mouth—all complete, just like us. However, its range is more limited, yet its capabilities are fierce, not ordinary. When provoked, it will bite back! Even a chicken will bite a human! See? In truth, it shares the same four senses— —and five organs with us, within this globe. That is why, in this part of Europe and America, they have the Animal Protection Society. Do you see?
BĐ: Yes.
Phone: In Vietnam, there is no livestock protection society; livestock are slaughtered; therefore, the karma is very heavy! Therefore, today we are constantly suffering, suffering, enduring storms and tempests, enduring all kinds of hardships; becoming disheartened with life, and only then do we practise! Floods are extremely dangerous, but they serve to awaken people's minds to practise, repent, and eat vegetarian. When people can then practise long-term vegetarianism and meditate, only then can peace be restored to Vietnam: a thousand years of peace. At that time, there will be a thousand years of peace; no more war! Therefore, many mountains in Vietnam have many Tiger Masters practising. Every evening, people light incense to worship the Tiger Deity! Then, the people in the forests of Pleiku and Ban Mê Thuật have seen tigers appear that do not eat human flesh; it is not just a myth! People build temples to worship that Tiger Deity; do you see?
BĐ: I heard that the tigers, not eating, eventually became skin and bones!
DT: Yes;
BD: Because I was too young at the time, I only heard my parents recount it. My uncle-in-law built a hermitage in the forest;
DT: Yes;
BD: Then, during the major full moons like the first and seventh months, Master,
DT: Yes;
BĐ: Then the tiger went over to the other side to listen to the sutras;
DT: Yes;
BĐ: After listening to the sutra, the tiger leaves; but after two or three years, the tigers that come to listen to the sutra can't bear to leave,
DT: Yeah;
BĐ: They're all skin and bones. Some people speculate that the tiger has become enlightened and...
DT: It has a great aspiration, it has a great aspiration. The tiger represents the aggressive type of person, who disregards the law, is violent, and wants to live independently on their own. It is very fierce, so it dies and is reborn as a tiger; it is very fierce, killing people without hesitation; it is very fierce!
There is a place where the tiger's spirit awakens, living in unity within a den, yet there is also the struggle of others: the snake comes to bully the tiger! There are many extraordinary tales! It has those tiger dens where they meditate! There are caves, places, proper spots where all kinds of animals gather together, and there are more! There are elders and juniors, properly organised! But some of them, after practising, refuse to eat meat! They bring the meat back but won't eat it! The elders force them!
Many things happened, many troublesome matters; but in the end, it was to awaken its consciousness, and it repented and made a great vow, "In my next life, I will not do this again"; or, "In this life, I naturally no longer eat meat!" Many animals do not eat meat at all! Because it sees the animal's body, but it is the soul! Because it is, for example, 110 volts, but it only uses 3 volts, 6 volts, so it only enters that place and cannot do anything more. Because when it was alive, it played around, indulged in lust, and wasted its vital energy; its karma deteriorated day by day; when it died, it was punished in hell. It did nothing useful for society, but instead robbed and exploited others; it is subjected to physical torment and punishment in hell.
Once it's done, it begs for it, but it has to be at that level, so people only go there! All its life it committed crimes, so it was afraid of being caught, but never mind. People let it be reborn as a mouse: it crawls out and the police grab it by the head; the police and the cat are waiting; it crawls out and gets grabbed by the head! Out on the street, people see it, people beat it! See how miserable the mouse is? But now, when we think of what medicine to test on humans, we must first test it on mice; do you understand? Its blood is similar to human blood; it also has four limbs and five organs; it is very clever; it lives on the roof, hidden away, yet it is still hunted and killed. Because its sins were so grave, it had to endure many lifetimes as a mouse before being reborn as a human. Ah, once it becomes a mouse, it must be a mouse again, and again, and again, before it can become human once more!
But when it comes to humans, once they become utterly wicked, they revert to beasts!
Only humans have the opportunity to cultivate! Those who repent, reform their hearts and minds, and improve their character will naturally evolve. In the next life, even if they do not attain enlightenment, become immortals, or become Buddhas, if they live virtuously and create good karma, they will return as better people in a better family with more means to cultivate.
BĐ: Sir, as you said, killing animals is a grave sin. But if we encounter creatures such as venomous snakes or cobras, for example, if they bite us or attempt to attack us, then we must defend ourselves or kill them; in that case, are we sinning, Sir?
DT: No! Not everyone can encounter a venomous snake. Those with good karma will never encounter a venomous snake! Even if they want to, they cannot! The venomous snake must have the right time and moment to kill someone to repay a past-life grudge! Not everyone can encounter it! You ask, how many people in this city encounter venomous snakes, right?
BĐ: Yes.
DT: There is no chance to meet. But there are people who never think about it, who talk about "I do good deeds" this and that; but in their previous life they were evil, and in this life they are bitten by a poisonous snake; suddenly killed; there is no way to know beforehand!
Therefore, everything has its own law. Even in the wilderness, there are laws! Some kill, some are killed; some intentionally, some unintentionally; everything exists, everything has its law! Therefore, people sit and ponder, "Well, what if I encounter a venomous snake? I must kill it!" and so on. Throughout their entire lives, they never encounter a venomous snake; they die without ever encountering a venomous snake! There are plenty of people like that! Right?
BĐ: Sir, you said earlier that killing is a sin; but in summer, when there are so many flies and mosquitoes, how can we keep our homes clean without killing them, Sir?
DT: Nowadays, there's no need to kill them. Nowadays, there are mosquito nets; they can't get in. People make mosquito nets out of compassion!
BĐ: But what about poor households that don't have mosquito nets, Sir?
Phone: Even if you're poor, you can still manage, you can still get by. In Vietnam, flies swarm around you, but it's fine, it's nothing (laughs). It's a fly-infested place! I eat rice, I eat rice with the flies; it's fine. But is there a way to eat? Of course there is! I boil water and mix it with the rice, then eat; they can't get it, but I can, so I eat it (laughs). I fight with the flies. You can't chase them away. They swarm around me; what can you do? They fertilise with this organic manure, see? You come here to eat rice, and then flies are born. Close your eyes and swat once, and you'll kill a dozen flies.
BĐ: Yes, Mr. Tam, (unclear...)
DT: The subtle method lies within the mind; one must utilise the inherent subtle method within oneself; both sides must evolve; do you see?
Even within my own family, if I don't (can't hear clearly...) how can I progress? The tree itself has become crooked; it's leaning, it's so sad, it's leaning! (laughs) It has no fruit, right? We must make it happy so it can grow, it has faith, it has people supporting it, it has a constructive spirit, it feels secure as it grows, and only then can it develop; do you see?
The same goes for spiritual practice. Among fellow practitioners, those who have practised longer must humble themselves to allow newcomers to ask questions; and often we must act even more foolish than the newcomers, so that we can sweep the rubbish from the other side over to this side; do you see? The newcomer thinks: "Oh, Sir, you came here to ask about the Way, but your foundation is higher than mine!" "Your foundation is higher than mine!" They're so happy, they've got something to share with us all! "But," the "but" is to supplement him so he can go back (hard to hear...) more easily, and remember more. See? There.
Therefore, those who teach the Way must always be flexible, always adaptable, always patient; only then can they impart wisdom to others. Understand this point! Do not make the mistake of thinking, "I am highly enlightened;" that is to stray from the path. Do you see?
By humbling ourselves, we gather all that is pure within us, and our courage is constantly nurtured; do you understand? Love is so joyful! Ask Mr. Trần Văng Tánh if he understands (the monk laughs). Trần Văng Tánh.
BĐ: I'm surprised. From Vancouver until now, I don't know if the Teacher had a specific intention or if it was unintentional, but the Teacher changed my name; or perhaps the Teacher forgot; I don't know?
Tel: Tran Vinh Thanh
BĐ: Yes, Trần Vĩnh Tánh
Phone: But I call him Trần Văng (laughs).
BĐ: Vang's temperament is (Teacher and friend laugh together)... Vang's temperament, let go of the heat (friend laughs). The teacher said, "You hold onto your temperament, it's so hard!"
DT: Hold onto that hot temper, right!
BĐ: Yes, Teacher, that's forever, the eternal nature.
ĐT: Oh!
BĐ: Vĩnh Tánh (the monk laughs).
DT: Vĩnh Tánh is very hot-tempered; now Văng Tánh has gone! (the monk laughs). I said Văng Tánh, not Văn Tánh. Trần Văng Tánh, get rid of your hot temper! (The teacher and the monk laugh together).
BĐ: (unclear...)
DT: Several lifetimes! (the monk laughs). Then inside, inside... (the monk laughs) imagine, imagine happiness, imagine... (the monk laughs) without understanding anything (the monk laughs), without understanding anything! She touched it, refused, "Let me think," but didn't know what to think about? (the monk laughs) "Oh, it turns out I was wrong, I taught them wrong, I taught them to do this work; inhale the heat, create heat inside, so it all went wrong! So, once you've awakened, take the principle of "Namo Amitabha Buddha!" Instead of smoking, curl your tongue, press your teeth together and chant, "Namo Amitabha Buddha," instead of a cigarette; shout it until you get used to it, and you'll quit!" Right? Replace one brand with another; right?
BĐ: Yes.
DT: Goodness! Leaving your wife is easy, but quitting smoking is out of the question! I've already told you.
BĐ: Yes, I said the same thing! (the monk laughs)
Phone: (hard to hear…) two thousand Vietnamese dong, it was so painful, it was a lot back then. Shook hands with my mate: "If I smoke again, go over there and if I smoke again, I'll give you two thousand." Went over there and said to the woman: "Sell me one on credit!" (the friend laughed). Sat there thinking: "Oh my God, I'm not being honourable! Well, I have to give this guy two thousand to be a bit honourable." Losing two thousand was painful; but I had to pay, no ifs or buts! I had promised.
Therefore, that weak person, I seek my own weakness. Even a cigarette, I cannot put it down! I have said that my sin is the sin of being unfilial. Back then, my old man had several sons, and he would often gather us together and say: "You boys are grown up now, don't spend money; money is hard to come by these days." Now he talks about economic hardship, talks a lot to his sons, drilling it into their heads, "Don't spend money."
I said, "Dad, how can you say that? I see everyone making money easily!"
“How do you explain that to me?”
“At this very moment, they’re still burning money, Dad!”
He was smoking (his companion chuckled); then he whispered: “This lad, he’s so young but already so talkative, and so clever! He’s been badmouthing me, you lot know that? (his companion chuckled). You lot are grown men, you lot are stuck in this drug-dealing business!” See how greedy they are! But back when I was in the army (hard to hear...) in Vietnam, I bought Caraven-A cigarettes, three packs of number 5s, and took them to Phnom Penh to sell. But back then they asked, "What's the difference between number 5s and Caraven-A that makes them sell for such different prices? How do you smoke them, what's the taste like?"
I didn't know, I didn't know how to smoke, because I hated people smoking; when I was little, I hated people smoking! Now I'm forced to; "Oh well, I'll have to try!" I tried it and got used to it. Then I got hooked on cigarettes! No matter how many cigarettes I sold, it wasn't enough to pay for my smoking! Smoking back then was very expensive, the price went up every day because the cigarettes were imported! Smoking those three things ruined me!
Will I be punished? When I was young, I criticised my old man and got punished! (laughs) That's a sin of disobedience, you know (laughs); understand? It's a subtle way of insulting someone; but I got punished.
BD: Teacher, when you were young, did you speak as eloquently as you do now? Or is it because of your cultivation that you speak so eloquently now? (the monk laughs)
DT: When I was young, I wasn't as charismatic as I am now! When I was young, I was still afraid; now that I've practised, I'm no longer afraid! Now that I've practised, it has opened up, all states are open; whatever state comes, I can apply it; it's different now! Familiar, unfamiliar; but after sitting for a while, it feels like we've known each other for ages; right? Right, Uncle? Known each other for ages (laughs), mate; what's the big deal.
"There is nothing difficult in this world," yet they seek out difficult things to do. They think it is difficult, but it is not difficult at all. When they see that something is easy, there is nothing difficult about it.
BĐ: (unclear...)
DT: Whatever he says is fine. When there's nothing to talk about, he just talks about aeroplanes (laughs). Science, he can talk about anything. But when he speaks, he uses simple, rustic examples from village life, just like in science. So, does that require cultivation?
BĐ: That's what we cultivate, isn't it, Master? If we cultivate it consistently, our mind opens up, and only then do we understand it, right, Master?
DT: It opens and it sees.
BD: Yes.
Mr. Tu said, "It's easy, pilot," he said: "Pilot, what's the big deal: get on the plane, press the button, look at the clock, it pulls, it runs!" He said that (laughing); the other guy said, "Right! That's all there is to it!" (laughs) But back then, he didn't even know about aeroplanes! (laughs) He said, "Pull it and it'll go!" (laughs) He said, "It's easy!"
Then he talked about this and that in science, using simple examples; he took a grapefruit, an orange (laughing), a guava, and said that the other guy had to accept it! The basket was full, no one ate it, there was too much, it was all offered up. He became famous, and even now, when people mention him, everyone is afraid! He was so kind, saving so many lives that the hospital couldn't treat! He suffered a lot back then, with sick people being brought to his house in the middle of the night, what a mess! I said, "Enough, stop doing this!"
He asked, "What should I do? It's too late now, what should I do?"
I said, "Enough! If you do that, what good will it do? You advised me not to go, not to cross that boundary, to only do good for humanity; yet now you're doing the same thing! When will you ever be free? You're getting old."
He said, “Alright, I’ll listen to you; forget it!”
Then he dismissed them and told the girls and boys to go elsewhere, to go down to Teacher Hai; now Teacher Hai is looking after it! Teacher Hai Sa Dec, his successor.
BĐ: Is he still alive, sir?
DT: He's still alive. He said, "Now drawing the Ngũ Lôi talisman is also quite good: evil spirits, you stand and do it (hard to hear...) mix it (laughs). It seems quite good (the Master and his fellow practitioners laugh together).
But when I arrived, I said, "You must practise! You know, Mr. Tu is also good, but even he must practise! If you don't practise, how will you save lives?"
"Well, I did think about becoming a monk, but the higher-ups kept sending me to treat illnesses! What can I do now?" When the Communists came, he treated illnesses just like that; the Communists suspected him, feared he would be sent to a re-education camp, but the situation forced him to treat illnesses and save people. And it didn't cost anything; he just stood there and said, "Bam!" Oh my, what a mess! (laughs) It was terrifying! It was the Five Thunder spell! Because that's all he had learned; he didn't know any other techniques. Mr. Tu didn't teach him; he only taught him a little to save people in emergencies; he didn't teach him anything else; so he only knew that one technique; beyond that, he couldn't do anything! (laughs).
Mr. Tu has many spells, all kinds of spells. He can make people leave their wives or husbands; he can make married couples separate and then reunite. You have to study the whole course; but he never makes people leave their wives or husbands; he makes them reunite.
He did what he did, but in the end, his son-in-law took a concubine; he had to accept it. He said he had no right to interfere, but he had the right to bring people together: "Now they are united, now it is not right to separate them; it goes against Buddhist law! Follow the Buddhist way."
In the past, he could do it: they were together, and he could break them up; but now, that is, the two of them are together, he has no right to break them up: that is their destiny!
It becomes even clearer that there is no dissolving; there is no right to dissolve; let them repay their karma in this lifetime.
Back then, he didn't know, when he was young he didn't know: "Learn this spell to earn a little money to feed your children"; so he had to do it. After that, he didn't do it anymore; he absolutely refused to do it.
(unclear...)
DT: DT: You know you're important, don't you? The law of your life is the law of self-preservation. The soul is not easily obtained, nor is the body; but once you lose your soul, once you lose your body, you can never get them back! Remember this!
Mr. Tam said repeatedly: the animal longs to become human; humans long to become perfect Immortals, perfect Buddhas. But to become an Immortal or a Buddha, one must fulfil one's own great vow. Whenever one enters the path of cultivation, whatever one vows to do, one must do it to the end; regardless of obstacles. One must understand this!
Do not, my child, abandon your work, even if you are in the kitchen. If you encounter an obstacle and give up, the soup will spoil, and the stir-fry will burn. Do you see?
If we are determined, everything will turn out well. Do not abandon one thing for another; do not abandon your great aspiration for the sake of worldly matters.
Once you have a great aspiration, you must carry it out to the end! Nothing is easier than having a great aspiration!
There are plenty of people in this world who lack the great aspiration to cultivate and study.
You are still young; if you have a great aspiration for spiritual cultivation, you must seize it. Do not let others take advantage of you and lose this opportunity! By the time you reach Mr. Tam's age, it will be too late to sit there and regret it! (laughs)
Youth is a wonderful thing, and practising this method is a wonderful thing. Put it into practice to overcome these obstacles, and then you will realise, "I am infinite!"
At that point, you can freely cultivate virtue.
But if you dwell on this reason or that excuse, you will only cause yourself suffering and never make progress.
Learning at school is one thing, but learning in your heart is another. Your heart holds the turmoil, so don't let it out!
If you let chaos out, it will drag you down, and you will collapse.
If you can contain the chaos, keep it contained until it subsides!
But letting chaos out leads to collapse.
The true foundation is not a house, but the mind. If the mind collapses, everything collapses!
The great aspiration of the spiritual practitioner is to accomplish great deeds in the future, not to engage in trivial matters; not to act for this person or that person; that is futile! To undertake a great task: to perform one action that encompasses all future endeavours.
Therefore, the Buddha succeeded; those who practised the Dharma persevered with unwavering determination, for only by overcoming any obstacles could they progress.
Today, the obstacles faced by the youth are precious gifts that awaken the mind and must be cherished. Seeing the examples of those who have succeeded, we too must succeed! It is truly miraculous; do you see?
Young people, do not be afraid to stumble! Stumble, stumble, I say, "Stumble, but I have a way to recover, so I will recover."
Don't do things you can't fix; then your soul and body will be shattered, and how can you fix that?
Therefore, humans descend to the world and dwell in physical bodies; Heaven tests them with a little sexuality, to see if they waver; words and actions, to see if actions and words match. Only then can people fulfil their great aspirations.
Therefore, people today are intelligent; if they wish to do good for the future, they must encounter obstacles early on. And when they encounter obstacles early on, they must resolutely overcome them, just as one treads on thorns and removes them, then continues onward. That is what it means to be a man, to build heroic character, to build the nature of a hero.
Youth has that (unclear...)
33:36 - The word "Yêu" (Love) in Vietnamese is written very clearly: I, Ê, U: the beginning is "u mê" (deluded), becoming "Yêu"; nothing else! Always confused, always mad. He loves the singing, the lyrics. He also loves. In the end (can't hear clearly...) mad; see? Confusion is love. Love it numbingly, achingly inside, becoming confusion. Love! That's enough to become a demon.
This chap is scared of ghosts, that's why he came looking for me! (laughs) He loves singers, he loves singers so much! [35:09]
BĐ: I think the issue of sexuality is the strongest, especially in the challenges faced by those on the spiritual path, Teacher!
DT: Oh, it's terrible; it's terrible; it's like a tiger!
BD: Yes.
DT: Let it out and it'll bite you to death! (laughs)
BĐ: I noticed that this time, the Master emphasised and repeatedly reminded fellow practitioners about sexuality and vegetarianism; I saw that the Master gave a lecture on sexuality.
Please, Master, when you have the opportunity, give a lecture on vegetarianism.
DT: Fasting and abstinence? We've been talking about that for ages!
BĐ: Yes, but it's a separate lecture. For example, when the Teacher talks about sexuality, there is a separate lecture.
DT: It doesn't matter how much you talk about it. Whether it's vegetarian or non-vegetarian, it depends on the mind.
To eliminate desire, one must practise strict vegetarianism; there's nothing else to it! (laughs).
Vegetarianism and meat-eating, I've said it before: The more you indulge in meat, the more you sink! Isn't that right?
On the shore, it seems so peaceful, but once you're in the sea, you just sink deeper! (laughs). The old men and women say the same thing now: [36:47] "When he was young, he loved me, but having this little devil was so difficult! (laughs) Right? Why was having this little devil so difficult? (laughs). Because of love! I, E, U! (laughs). Just because of love, but without knowing any better. Many women and elderly people say, "I hated him; he pursued me, so I married him, of course! Otherwise, why would I marry him! But I don't know why I gave birth to three little devils like that!" Right?
But I didn't know those three men were enlightened masters who came to teach me the Way. The three enlightened masters taught me patience and harmony. You can't abandon them; see? (laughs).
When you study the Way, everything in the house teaches you something. Asking countless questions, experiencing countless stimulating events every day, all to awaken your mind—there's nothing else to it!
Therefore, in the family, anger comes and goes. Once you realise this, what is there to be angry about? "This time I'm angry with you; I'm so angry I'm leaving!" You turn back halfway; see?
It's already been decided: stay there and study; study until you finish the course before graduating; once you finish the course, they'll naturally expel you from school; no need to worry!
BD: (Can’t hear clearly…) Jump into meditation, or practise your own methods,
DT: Yeah,
BĐ: Those who are weak, such as my wife, or Mr. Vinh, or other young friends, they come in but don't have a foundation, so they have to start from A, B, C.
DT: Exactly! A, B, C!
BD: But if they rush in and act hastily, will they be affected, or something?
DT: No! They were instructed from the start to focus only on Soul Gazing and Enlightenment.
BĐ: Yes!
DT: First and foremost is health,
BĐ: Yes!
DT: Then from health comes awareness of the soul.
BĐ: Yes!
DT: At that point, whether one practises or not is another matter. It's not about jumping into doing all sorts of things like others do, just for show! That won't yield any results, and it might even be harmful!
Therefore, one must start from the first stage: what people in this world need most is health; only after achieving health can one speak of spirituality. Without health, what spirituality? Is that not so?
BĐ: Yes.
DT: Well! So, once you've sorted out your health, you'll know where you went wrong. Ah! "Why am I like this, like that; why am I sick now? Well, it's because my desires and passions have led me astray, that's why I'm sick. Now that I've done this, what have I gained? Before, I used to be prone to sadness, worry, sexual desire, and the urge to go out and play; now I've reduced those things. I've reduced those things, and I feel stronger! That's when I became aware of my spiritual side, my soul; that's when I decided to cultivate myself!"
How can I do that?
“I must let go of the worldly distractions to return to tranquillity!” Do you see?
Only then does it open up, only then can one progress, only then can one choose the path to follow! Do you see?
Therefore, the Way of Non-Action is very orderly: people teach you how to do it, and you do it that way.
If you overdo it, you'll achieve nothing! Doing things haphazardly won't get you anywhere; then you'll have to fix yourself! Just bear with it.
Here, people tell us that health comes first. Whatever you do, health comes first. That's it, then you can choose the spiritual path.
Many people do all sorts of things, and it seems fine. Then, after a while, they experience sexual desire, the Seven Emotions and Six Desires, and it resurfaces—they try it! They dive right in!
Therefore, when people are told to do the Chiếu Minh practice for five or six months, they should just do it for five or six months to expand that aspect; meaning that when people tell you they want to prevent all the things that might happen in the future.
But many people are impatient, and that's why they collapse! Then they wander around, they come back, they don't go anywhere; but they are late, they miss the train.
That's not how it works.
As for the elderly, they understand. They are weary of life, worn down by their moods, by society, by everything. They are tired, and little by little, they realise the path they are on, for they no longer wish to return to the old ways!
In youth, one is easily enticed by external circumstances—this matter, that matter, the other matter; it drives one on, so one may stumble during that phase; therefore, one should practise Chiếu Minh to reduce the Seven Emotions and Six Desires. They realise, "Ah, now I have less desire, I am less eager to go out and indulge in this and that"; that is, the restlessness gradually diminishes.
Only when sorrow subsides does joy emerge; when joy arises, one naturally awakens, "Which path leads to greater bliss? The path of lightness!" One then seeks the path of lightness to follow.
Hearing the Dharma, he rushed home to shave his head, abandoning all worldly attachments, not even touching his wife's bed! The next day, he was desperate, so he went looking for a cat! Oh no! That's not allowed.
Family matters—no one can stop us! Family is legitimate: God created it, so it's fine! Then when it comes to husband and wife, there are always limits; one day it will automatically limit itself; it will gradually diminish, gradually diminish. It is through self-cultivation that one reaches the right place: having a proper wife and husband is fine; God does not forbid it; He created it!
People don't understand, they make mistakes, they act recklessly; they go mad, and then cause chaos in the family. What monk would ever call for abandoning one's wife or husband?
BĐ: Sir,
Regarding the practice of meditation, one must remember to cultivate enlightenment, for the seven emotions and six desires can betray you at any moment; do you understand? Therefore, one must remember to do this, for to purify the energy descending from the navel requires no reaction.
If the energy descending from the navel is not purified, it will cause disruption at any moment!
Therefore, that method is a crucial, essential practice for those on the spiritual path.
Therefore, many practitioners give up halfway: monks who have practised meditation for a long time, but one day they abandon it and go off to marry! Because they refuse to resolve that issue! That aspect must be addressed daily!
Therefore, when one cultivates oneself, one will become youthful again; one becomes stronger, not weaker. One becomes stronger than before. That's it! Therefore, one must prevent and release, so that the two currents rise instead of falling; do you see? Thus, it is a matter of life, not a matter of religion.
It keeps ascending, no! It keeps ascending, belonging to the Dragon Guardian now; it's gone. It works, works day and night Up Above, forgetting the mundane affairs of the world below.
BĐ: Can one perform Soul Gazing and the Dharma Wheel of Constant Rotation at the same time, Master?
DT: That's not possible! It's stuck in there! Soul Gazing is Soul Gazing; breathe normally.
The Dharma Wheel constantly turns; one inhales deeply, filling the abdomen and chest, then exhales forcefully through the mouth to create space for release.
Here, it is tightly sealed, so it rises up, causing chaos; that won't do!
Soi Hồn is just normal breathing; whereas the Dharma Wheel of Constant Rotation is the Dharma Wheel of Constant Rotation.
BĐ: Yes.
DT: There was a man in Vietnam who was shown one way, but he did another: he covered himself like this, then inhaled deeply; he inhaled, "So that it breaks your head, it's easier to go!" Then his mind became confused. He asked, "Why did I do that and become confused?"
I said, "No one taught you to do that! Soul Gazing is Soul Gazing; the Dharma Wheel is the Dharma Wheel. Go back and read the books!"
Therefore, everything must be orderly. It is because we lack order that we create chaos for ourselves. Driving is the same: you shift into first gear, then second, third, fourth! It says, "You can drive in fourth gear too!" (hard to hear...) It seems better, but after driving for a while, everything loosens up. If you push too hard, it breaks down. Whatever you push too hard will break down!
Everything needs moderation, don't overdo it. Some people can sit until dawn, so naturally they sit until dawn. Some people can't sit for even one more minute; if you need to let go, then let go! There!
Then reflect on your own mistakes, practise more, practise more, practise more, only then can you build yourself up! At that point, "I need to use my willpower more." Day by day, cultivate your willpower to make it stronger so that it understands this, understands that, understands the other.
It is only through provocation and reaction that one comes to understand; without provocation and reaction, one would never understand.
Alright, if anyone has any questions tonight, ask away, and I'll talk about it. If not, I'll go to bed.
BĐ: Sir, sometimes when lying down to breathe Chiếu Minh, I fall asleep and wake up. Is that harmful?
DT: It's fine! It helps you fall asleep, so it's good.
BĐ: Yes, but how many times a day should one practise the Breath of Light? Does the Master say three times a day, or twice?
DT: Yes, but if it's sleeping, just let it sleep. Sleep here, and you'll be healthy and strong.
BD: Yes. For example, if one can only breathe three or four times a day, is that okay, Teacher? Can one not breathe more than that, Teacher?
DT: If you have time, just breathe. Breathing a lot is good, there's nothing wrong with that. Chiếu Minh can do a lot. Doing a lot makes people patient, makes them patient, less hot-tempered; Chiếu Minh does a lot, he is a good person, he treats many illnesses within himself.
Is it too hot tonight? Cut down on smoking (hard to hear...)—it's harmful energy. The carcass of an animal is harmful; do you understand?
BĐ: Yes.
DT: It's not true; don't think that eating it will make you strong; it's harmful, not beneficial. It only causes harm, not strength; that's the truth.
When one opens one's eyes, one sees (can't hear clearly...) the face (can't hear clearly...) is terrifying. It seeks revenge on me, it stalks me at any moment; it knocks me down at any moment.
BĐ: I see the light for a while. But why is it that sometimes when I'm sitting idle, just sitting normally, for example studying, I try it, often when reading books my eyes get tired, I sit there with free time, doing nothing, I try closing my eyes to see if I can see what I saw during meditation. Sometimes I do see it. I don't understand what that is?
DT: You have the mark here, the round mark on your forehead; do you understand? That is the mark of Amitabha Buddha's light that you have chanted! That is what gives you light. Hold on to it, keep it pure. You don't have to sit in meditation to see it; later on, meditation is not meditation if you cannot meditate. Do you understand?
If the future is already settled, then meditation is not meditation, it is not meditation. Meditation is walking meditation, standing meditation, sitting meditation; it is not just sitting in the meditation posture that is meditation; do you understand? Ah.
BĐ: Yes. Sometimes when I sit still, even with my eyes closed, I can still see it.
DT: There! So, that's the useful part, that's the flow of energy emanating. So, you have the proof, now you sit here and see that your head is different, it's retracted. Just now, I retracted it for you. When you first came in, it retracted until now, so it rose right up in the middle of your forehead; see?
BĐ: Yes. Sometimes when I meditate for a while, my body naturally feels lighter, it floats, it floats, it floats, it floats.
DT: Yes, in the air, no longer inside the house, do you understand?
Well, once you learn, you'll see that it doesn't take long at all; it happens quickly.
BD: I'm afraid that if I sit for too long, my body might go numb or something, so it floats and floats.
DT: No, that's not it; you have to open your mind first. You must try to eat vegetarian food to lighten yourself; understand? Once you're light, you'll see things more clearly; if you're heavy, you'll lose sight. Go play here and there (can't hear clearly...) move (can't hear clearly...) lost!
BĐ: When closing your eyes, you must close them tightly, right, Teacher?
DT: Yes, close your eyes, and you will see it; just as when you look at a lamp, you close your eyes and see the lamp inside; it has filtered the light inside.
Then from that, it disappears; there will be another light.
Then, with a light touch, it sees a vast, open road.
Therefore, people who enjoy meditation must see something different to find it appealing.
Sitting in the dark, sitting on something hot, you'd get up immediately.
Therefore, later on, it changed to the Dharma form, adopting a different form.
But those who cultivate wisdom, when they see the Child, they must respect; just looking at the face, they already feel respect. The Dharma form is different: looking at the human form is different. At that time, when speaking, people listen; when opening the mouth to speak the Dharma, people listen.
(I can't hear clearly...) Esoteric Buddhism, if you want to do something, you have to ask for divine power from above.
But this one is opened like this, so later when it stabilises, it shoots straight up, and we are the divine power, shooting up to support it; it's different.
Therefore, "If you practise, you attain; if she practises, she attains"; this is how it is: East, West, South, North, all four directions—whichever comes, respond immediately; Southeast-Southwest, Northeast-Northwest; respond immediately; only by being swift in this way can there be security for the body. That is more powerful than a protective charm, for when Heaven, Earth, and the Three Realms all know you, then there is security.
One must diligently cultivate oneself. Often one sees such light, but there will still be many, many, many, many changes. Seeing such a sage before one's eyes, one can never get close; one must strive to cultivate oneself for a long time before one can get a little closer.
So what do people need?
They need purity.
The standard of the Higher Power is purity and gentleness.
The standard of the world is that the strong oppress the weak; do you see?
The standard of Heavenly Bliss is purity and gentleness. There you have it!
The standard of the world is for the rich to oppress the poor, the strong to oppress the weak; that's how it is. From the animal kingdom to the human realm, it's the same: the strong oppress the weak, the strong oppress the weak, the strong oppress the weak; the big fish eat the small fish, and it goes on like that forever.
Does anyone else have any questions? Do you have any more questions?
BĐ: Sir, you taught us, "Men who practise attain enlightenment, women who practise attain enlightenment!" If we practise and then influence others, what does that mean, Sir?
DT: The spirits that influence others are the souls (hard to hear clearly...) of the pieces of meat we eat here, the dozens of kilograms in here. They are also our ancestors, our relatives, who else?
If we cultivate ourselves and attain enlightenment, these beings also attain enlightenment.
Ah. This "Mr. Đắc" is the entire Microcosm, the entire Cosmos, now connected to the Nine Heavens and Seven Ancestors; do you see?
BĐ: Yes, sir, if it's about family, does it have any influence, Master?
DT: The influence is only a good example; there is the light of a good example for the family, so that when they fail, they will look back and think about themselves; do you see? Yes; then they will repent and reform.
But our family sees us more: now that we've changed like this, they will follow the direction we've changed in.
Therefore, many people have attained enlightenment, but their families and children do not practise. They definitely do not practise! When that person has died, only then do they seek; because they see everyone else seeking, they also go seeking; many people seek.
BĐ: I see that Vietnamese people, East Asians, have a lot of virtue; while over here, it's science. Sir, if only we could prove it to them clearly so that they would believe?
DT: Yes.
BD: Yes; so I find it a bit challenging for Westerners.
Tel: It's not difficult. When the practitioner has attained it, they can clearly show the other person: before, their nature was like this, now it is like that.
It's not about the inner nature. Then there's the way of dealing with things; then the knowledge and intellect within it also changes; so the person whose husband or wife has undergone this must study, must study. Because "This person is now smarter than before; they don't have to go to school like someone who hasn't practised. Those who study science must go to school, but this person does not go to school, yet they return and answer even faster than those who do go to school! That is the difference!
There was a spiritual change, which one family member had to acknowledge, saying, "This is real progress, but I don't know how it happened."
Therefore, at that time, it meant, "If you practise, you will attain; if she practises, she will attain"; but you must write a book to leave behind, so that if you happen to die, they can take out the book and read it, "Ah, so that's how it is, that's how it works, that's the result." Do you see?
BĐ: Sir, regarding Buddha recitation. When reciting "Namo Amitabha Buddha, Namo Amitabha Buddha, Namo Amitabha Buddha," is that good? Or, for example, inhaling is "Namo," then exhaling is "Buddha," as you taught? Is it better to be slow or to recite...
DT: No, that slowness is different. Now just focus on the centre of the crown; reciting continuously at the crown is better.
That is to dispel delusion and attachment. "NAM" is what runs here. When one concentrates here, these six also run smoothly; concentrate here; see? That is how one attains the crown, "Three Flowers Crown." One must cultivate that point.
Later, when the Dharma Wheel fully rotates, "The five energies align, the three flowers stabilise the crown"; then it becomes effortless; call it, "Picking flowers to offer to the Buddha."
BĐ: When I heard the Teacher say "NAM,"
DT: Well, to understand that, to understand.
New practitioners. "NAM" here is scientifically accurate, referring to the force of the energy flow, so that people do not fall into delusion: "I recite 'NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT' for the Buddha to hear, and the Buddha will reward me." Thinking like that, one will never progress in practice.
Here we discover these six points; new practitioners discover them, and then they settle here. Because these six points must be unified, the six minds must be unified; see? Here.
BD: But if I recite too much, it makes my face itch.
DT: Itching is good; it's the nature of desire.
BD: It keeps going back and forth, back and forth.
DT: I have lustful tendencies! Just chant loudly to get it out, then change your posture. That is lust; everyone has it. It itches and swells up, but never mind; let it out, let it out.
BĐ: Or perhaps while sitting and listening to the Master preach the Dharma with fellow practitioners, it itches, and it runs out.
DT: Why not? That's just how I am! After a period of vegetarianism, it's gone, it has to come out. Back then, I was afraid of this itch, so I touched it, and it went away. Many people sitting like that felt a sharp pain, put their hands down to check, and said, "There's nothing there; where did it go?" They also thought it was a scorpion or some kind of insect that bit them. There was no insect! There wasn't; see?
This is very scientific. Drive it out; the numbness and itching within your being must be overcome before you can return to spirituality.
If we heed that numbness and itching, we will never progress spiritually.
We must overcome these two things; they are extremely harmful! This is what creates lustful desires!
And if I win both of them, they lose, and I remain calm and at ease.
Therefore, many people can sit for three hours, four hours, and exclaim, "Oh my goodness, how wonderful it is!"
Yet many outsiders look on and think it's stupid; while those sitting there feel happier than billionaires! They can sit there for hours without getting tired; it's pure bliss! That's why people sit there, not because they're crazy!
Try asking a few people who usually sit there to give it a go. After just an hour, they'll feel irritable and have to get up and leave because they can't sit still: that's because there's no air conditioning inside; the air conditioning inside has to harmonise with the outside to be effective.
(hard to hear...) it makes people feel relaxed and rejuvenated, so what's there to worry about?
BĐ: That's not harmful, is it, Teacher?
DT: It's not harmful. (hard to hear...) But you must write it down; it's easy in life, what's the big deal: first, do this; second, do that; third, do this; fourth, do that.
BD: Yes, I promised something to someone, but I tend to forget things easily!
DT: Write it down! Always, wherever you go, take out your notebook and look at it. After a while, you'll remember everything; you won't forget! That's something I've already been through!
BĐ: Yes.
BĐ: In one of the Master's lectures, he said that reciting the Father's name includes "NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT" NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT" in it. Why do we recite the Father's name before meditating, and then recite "NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT" three more times, Master?
DT: Recitation is done in an orderly manner: the Buddha is like the beloved child of the Father; our spiritual essence aspires towards the Buddha.
If one does not become a Buddha through cultivation, then what is the purpose of cultivation? Is that not so?
If you become a demon, what's the point of practising?
That must be the goal.
You need a high school diploma to get into university; see?
We must recite this to maintain the order of the Cosmos; we practise to learn the order of the Cosmos, nothing more.
BĐ: Someone asked me a question that I didn't know how to answer; for example, when reciting, "The Pure Land World of Avalokitesvara Bodhisattva," then coming to "Namo Longhua Guru." They asked me, if that is the hierarchy, then it should be, "Namo the Western Pure Land World of Avalokitesvara,"
DT: No, that's not it! Those are different recitation sequences. These sequences also follow the order of the Cosmic Universe.
Such contemplation is also attested to by Amitābha Buddha and Avalokiteśvara. With such attestation, there is the validation of Amitābha Buddha and Avalokiteśvara.
On this side, when people cultivate the Dharma, it is categorised into Dharma realms. One must have the proper level of understanding to interpret it correctly.
Therefore, each phrase, each word carries a different resonance: "Namo Amitabha Buddha of the Western Pure Land, Avalokitesvara Bodhisattva," it flows; but if one lacks the proper context, even an explanation would be incomprehensible.
If you try to explain it to them, they'll go mad. Therefore, people in this world must perform the rites. The rites must have order: above, below, order. Tell the people in this world, those who understand Buddhist doctrine, this and that, that they must learn the order of the entire Cosmos like this.
But when the current arises, it knows itself: which current flows where, which rises, which descends—it knows immediately. As it contemplates, with eyes closed, it sees the light rising, the light descending; it sees clearly where and where; "Di Lạc," what is that; "Di Thiện Tối Lạc," what is that; and "Đức Di Lạc," what is that. It must possess all of them.
Therefore, the shockwave, the sound that arises the moment one moves, is immediately perceived by those above. Ah, so those who are willing to cultivate are immediately illuminated.
Therefore, those who have committed various mistakes and sins, but are willing to cultivate, will have their sins erased by the Higher Powers.
Therefore, it is not that cultivation is ineffective; it is effective, but people in the world do not understand.
Many people say: "Oh dear, I'm poor now, I have no money!" See? But, even without money, you'll never go hungry and you won't accumulate more debt.
But when one has money, they sow karma, creating debts without realising it. Therefore, those with money see debts everywhere: debts of life; do you see? Debts to one's wife, debts to one's children, debts of karma, debts of affection, and then material debts too: business ventures can be fortunate or unfortunate. Misfortune means being in debt, everything in disarray.
This poor man has nothing left, just enough to live on. His heart is content, his heart is full.
Those with an insatiable heart will inevitably be consumed, trapped, for time spans but a decade—how can one be so greedy? What can one grasp, yet still be greedy? Therefore, "The human heart is insatiable, the serpent's body is like a statue": humans have insatiable hearts, they are greedy, the serpent opens its mouth, the "serpent's body is like a statue" is the statue opening its mouth, it wants to eat, it wants to eat, it wants to take, to take; it bites into its own gallbladder, it bites back! It's ruined; stuck in there; see?
People call it the "snake body statue," which is the body of a snake that crawled into the statue and got stuck inside; see?
Human greed is unacceptable.
Therefore, practitioners must abandon it entirely. People call it "karmic liberation," which is the only way to progress.
But the one who lacks is the one who is freed from karma. Therefore, a poor couple, lacking everything, barely making ends meet, loving each other, you tell me, I tell you; once they have money, they become arrogant, and there is no harmony. "If it works, it works; if not, I'll pack my bags and go elsewhere!"
So why does family discord arise?
Because of money.
When you're poor and relying on each other, married life is really interesting, isn't it? Sharing a bowl of rice, sharing a pinch of salt, living a peaceful, meaningful, and joyful life.
But having money brings trouble, creating separation, making one unwilling to live together. Therefore, those who practise and have been freed from karma become poorer and poorer; the less money they have, the greater their blessing.
Do not hope. “I practise, yet I have money; I create more karma! What is money for? To bind me. I have enough to eat; having rice to eat is a blessing!”
Therefore, practitioners do not need a place to sleep, nor do they need fancy clothes; a little warm rice is enough, so they are no longer bound by external circumstances.
As for the wealthy, they are quite particular: their shoes must match their coat, their trousers, this and that; they demand style; it's all a hassle!
Monks don't need that. Whatever they have is enough; everything is a means of God's grace. They understand that value, so they find everything beautiful.
If you don't understand that value, you'll find fault with everything, and that only adds to your own suffering.
Therefore, those who practise live simply: they eat simply, dress simply, everything is simple; they are happier than those who are pretentious, and are not bound like those who are pretentious; is that not so? And they are always bold, not sickly like pretentious people; see? It is different.
Right then; does anyone have any further questions?
BĐ: Yes, dear Teacher! When I breathe in, my stomach expands greatly, and when I breathe out, it contracts very tightly. May I ask the Teacher: is it better to breathe in deeply and breathe out as much as possible, or is it better to breathe out so that the stomach contracts tightly like that?
DT: Correct! You are doing it perfectly; there is nothing wrong with that at all. It will become stronger and stronger over time; is that right?
BĐ: Yes.
DT: It's getting stronger and stronger. You try to get married, you're lustful, you can't do it; two or three times and then you give up: "Why bother?" Sleeping is very harmful; you see? Because you lose your vital energy.
BĐ: In my opinion, if one wishes to follow the Way of Non-Action... (Recording error. Many parts with distorted sound)
Phone: (unclear) ... there are demands ... for young people to practise, it happens quickly. Once you've passed the test of sexuality, you'll be enlightened, very powerful. At that point, eating and drinking are no longer necessary, they gradually diminish, and your mind becomes calm and clear. Once you have learned all that, you will be able to discern something broader and deeper than science.
Why do you know that?
I find that esoteric science combines with explanatory science in a truly remarkable way! Then, when presenting it, it naturally (I couldn't hear clearly...) transformed and spoke incessantly, and even the teacher was annoyed with me.
BĐ: So I studied, I saw myself, and realised that when you die, there is nothing left, you are dissected and torn apart, cut up (unclear...)
DT: Because you only see the physical aspect. But when you meditate, you see the essence.
So your mind is like a beautiful, vast forest with mountains of all kinds, but down here, there's nothing!
I say it's all precious down here! Every inch, every inch, every inch is precious, there's nothing that isn't wonderful, the organisation is wonderful, truly wonderful.
When you discover the sheer brilliance of God, that's when you truly come to love God more! "Brilliant!"
As for this science, it has only been discovered to this extent, but it is not yet complete; it has not been fully realised.
In the realm of the mysterious, the mysterious is what ordinary eyes cannot see, the minute is what even the smallest can see; science cannot yet comprehend it! At that moment, I realised its immense value, and I saw that the secrets of Heaven are intricate indeed, and no one can foresee them. I speak of this to give a glimpse, to guide people in their cultivation, but in truth, no one can foresee them.
BD: So, for those who are ill, for example, if they undergo surgery or have a part of their body removed, will their cultivation be affected? That is, when God created, for example: the heart, liver, spleen, lungs, and kidneys, when one cultivates, as the Master says, to open one's wisdom, will it be lost?
Phone: No loss! When you open your eyes, the essence remains. You see this hand is severed, so it's an artificial hand; those with artificial hands scratch their artificial hands when they itch, it's natural (the monk laughs)! The energy remains intact. You ask people with prosthetic hands, you understand, when it itches, you keep asking, "Why are you scratching here?" You say: "It's the same, it's really itchy!" (the monk laughs).
An artificial hand is not a real hand. But the energy remains, the life force remains: this life comes from the life force, not from the hand itself! The hand is dead.
Therefore, when you die, what difference does it make if your fingers are cut into a hundred pieces? What pain is there?
But the thing is, you feel pain; see? It knows immediately when it's touched, it reports it to the brain immediately, this hair follicle is here, there, it reports it, it goes to the brain (can't hear clearly...) the hair follicle is your flesh (can't hear clearly...) it reports it inside.
The more one cultivates, the more pure, pure, and refined one becomes; one realises that within oneself, the soul reigns supreme over all; it is truly blissful.
Therefore, one meditates, serene and at ease; though one possesses not a penny in this world, within this realm one is immensely wealthy. One speaks of noble matters, of good deeds (hard to hear...), of the Immortal Realm of Bong Lai (hard to hear...), of purity (hard to hear...), having whatever one desires. The soul is content, sitting there; whatever robe one desires, whatever colour, it appears; if one wishes for a cup of tea, the tea cup flies over, no need to call out, "Hey," or make a fuss.
So, you see in this society, the wealthy, who become presidents, can push a button and everything runs smoothly; you see?
BĐ: Yes.
DT: Everything is so easy, everything is available immediately. If the wealthy want to have a suit made, they just make a phone call, someone takes their measurements, and soon after, it's delivered; isn't that right?
But for those of us who are poor, it takes a long time, doesn't it? Oh.
The higher you go, the more convenient it becomes.
The purer you become, the more you will enjoy things that cannot be revealed to the world.
Now you're in a different class, you wear different clothes, you talk differently too! (laughs) You wear different clothes, you talk about all sorts of things, and later when you go to class, you talk differently, telling people not to talk about those things, that they're no good; this is better! (laughs) (can't hear clearly...) You go to class again, you talk about something even better.
When you become a Buddha, that's it, no more talking, no desire to speak, "You lot talk, but I won't speak anymore"; right? Ah. When you become an Immortal, you talk: Earth Immortals talk the most, then Heavenly Immortals also talk about (can't hear clearly...) literature the most; then when you reach the Buddha realm, you don't speak anymore, no more talking.
Therefore, cultivating the soul to become a Buddha is merely a matter of the spirit speaking, just as (unclear...) the world (unclear...) has no need for the soul to speak.
BĐ: For example, is the Teacher now the voice, not the soul?
DT: There's no need for the soul. What's so important about it?
When something serious happens, the soul emerges, for we have three souls: those who have emerged will become accustomed to the pure air above, and calling them back to this place will tire them; let alone calling them down to this place; this place is very heavy, and the human soul here will move on to Son Dinh.
If you can go, there aren't many people (can't hear clearly...) here; just stop by for a moment.
BĐ: For example, now we ask the Teacher to serve the Teacher (hard to hear...) for us (hard to hear...)
DT: What for? What's the point? What level of understanding is there?
BĐ: Yes.
DT: Look at me wearing a shirt, ask me what kind of shirt I'm wearing, but you don't know either! "You're wearing a shirt, what else?" How would I know what kind of shirt it is!
Ask this chap, when he passed through Mount Cấm, this and that, what was he wearing? Did you see? It wasn't this shirt! It was a different one. Break through this wall, pass through that layer, and things change. See? In Vietnam, it's different; in America, it's a whole different story, with many other things. In Vietnam, it's different; here, it's different; isn't that right?
Therefore, no matter how much you study, you can never learn everything. It depends on your level of understanding. Those who practise well, practise well, practise even better will see things differently. Those who practise poorly will see things differently.
(I can't hear clearly...) Do you see?
To go against the Way is to make it dark, to go against the heart of the Way. To go against that Way, one must first go against oneself before one can go against the Way; then one goes down. Ah; previously one ate vegetarian food, now one has abandoned that and eats meat; recreating karma.
In the past, it was about resolving karma; now it's about recreating karma: when it comes to spiritual practice, it rejects it outright and even insults those who practise. But since it hasn't chosen any path for spiritual practice, it must be going astray, getting bogged down, and heading downwards.
But after death, when they reach the realm of the soul, they will suffer: it betrays them, not the one who taught the Dharma. There's no need for that.
In this world, they say, "Betray the Way, betray the Master"; that is different!
Betraying the Way, betraying the Master, nowadays, means, "I only teach you to practise, you practise, you grasp the concept of Non-Action, and you have a few dozen people, each month you collect a few dozen coins"; for example, like that.
Then now, you see, he says, "This Vô Vi, Vô Vi C is the correct one;" Vô Vi is incorrect, so he amended it to Vô Vi C, and he became the spiritual leader himself. In that life, in the monk's learning life, he stole the monk's money, just like working for a shop owner, then deceiving the owner, and becoming the owner himself; that's how it is!
BD: Is that deceiving the Master?
DT: "Deceiving one's teacher and betraying one's friends" is a matter of life; that is an even greater sin; it is "deceiving one's teacher and betraying one's friends" in life.
As for those who are still seeking the path, still searching for the good way, I look for what is good and follow it, but I have a beginning and an end: "Well, I'll tell you this, back then, thank you very much, thanks to you showing me the way, now I have found the path like this, like this, like this, it is clearer; isn't it? I hope it suits me, and I will return to contribute if you need my help. I find you more obscure, or perhaps unsuitable for me; do you see? And I, now, I ask your permission to separate myself and go over there for a while to see how it progresses." Right?
Well, of course, when one seeks a path, there must also be a way back, which benefits the practitioner and does not lose the teacher-student relationship, because practising Non-Action while criticising the temple is wrong, isn't it?
BĐ: Yes.
DT: Back then, thanks to the temple, when I was sad, I would go to the temple every week to eat vegetarian food, have fun, and look at the Buddha statues here and there. Now that I've practised meditation, I'm criticising the temple! That's not right! Then I said, "I'll never go back to the temple!" That's not right!
“It was thanks to that place that I came to know the Dharma I practise today. Wasn’t it? It guided me forward. Without that, I would have sunk into the vicious cycle of worldly suffering. It was through that place that I came to know the Dharma and cherish it, and thus found the path. How could I abandon those memories? I must return. Even if I am quite good, quite capable, quite skilled, I must still help the temple so that it will remain forever for other suffering people who will come there, so that they may progress."
I remember when I first learned a little about the Dharma through the temple. Even though I am now a high-ranking monk, I would say, "The temple is wrong"? No, it is not wrong! It is a history book for sentient beings to realise themselves. Even if it does not speak, has no teacher, has nothing, the temple always has value. Even if the temple roof and pillars are worn out, they still retain their value; we should not criticise the temple.
If there are any mistakes, it is the people in the temple who made them; we cannot blame the temple itself. The temple is eternal.
As for those who are wronged by the abbot of the temple, they must bear the consequences.
As for my path, I choose it myself; whether I accept it or not is up to me, not them; is that not so?
It's my fault, not theirs. You have to understand that; don't blame them for nothing, don't talk nonsense, don't offend them.
When I first learned a little about religion, I loved going to the temple; everyone here loves going to the temple. Thanks to that influence, just a little influence, I found my path to religion.
BĐ: I don't know, I'm wondering whether to ask... (the monk laughs) (hard to hear clearly...) love one another, guide one another on the path of spiritual practice, do not be stubborn, do not be deluded, do not do things that hurt the Teacher, such as the actions you have done in the past that caused the Teacher sorrow.
Today, there are some fellow practitioners at the Bothell meditation hall who are also guiding us, teaching us how to love one another more and how to cultivate the path to enlightenment rather than competing for it.
DT: Over five hundred tapes, the Master has already spoken about everything; he has explained how to achieve enlightenment.
The most important thing is to know how to love and forgive.
Who should we love first?
Love yourself, and then you can take this body to practise: the important thing is that you know how to love yourself, and then you can take this body to practise.
Then, after practising, I cause trouble among fellow practitioners—that is me hating myself! I create more enemies who hate me; is that not me hating myself? Think, "What do I gain by resisting others?" Nothing! Of course, others will resist me!" See?
At first, "I took it to the monastery because I loved it; but now I make people hate it, and they don't know my soul, they only know the body, and they just curse the body! Then I wanted to calm the body, but today I create more turmoil for the body!" There!
Therefore, between fellow practitioners, there is no forgiveness or love, nor is there any listening to the teachings of the Dharma. Instead, one ends up, so to speak, theorising within one's own deluded attachments!
Thus, the path is not attained, and life is not fulfilled.
BĐ: Yes.
DT: Therefore, there has been a shift in the spirit of Wu Wei: clashing with each other, and today it has become clear: "It turns out that we, who initially spoke of love, loving ourselves, ultimately harmed ourselves. So are we foolish or wise?"
Then those friends realised they hadn't been clever: they'd changed to a newer life, but it turned out they'd ended up creating a worse life than before.
Then, upon awakening to self-awareness, one repents and reforms; then one comes to see that all brothers and sisters throughout the cosmos, even the beasts, live upon this same globe, living day and night as we have lived and continue to live, breathing as we have breathed and continue to breathe, living under the watchful gaze of consciousness just as we have lived and continue to live.
Therefore, all living beings possess five organs like us, and we can gather them into one category. We cannot bear to separate them and create division and hatred.
Therefore, the person who practises must be a little pure to understand us, save us, and then save others.
And when we are willing to save ourselves, the consciousness of harmony will naturally open.
As Anh Trọng said: "Now that I practise, I love everyone. After practising, I see that some people are quarrelsome and unloving, and I feel very sorry for those people who will end up in ruin in the future; so I would like to say a few words: 'Try to practise correctly to awaken your mind.'"
One must strive to cultivate oneself, for only by loving oneself can one truly love others; if one does not yet know how to love oneself, how can one love another?
Therefore, ultimately, one must take care of oneself first, and only then can one influence others.
We have the virtuous example of the Buddha: He saved sentient beings by first saving His own mind, and only then did He influence sentient beings. That's it! Today, we want to follow the Buddha, but we do not meditate like Him, we do not practise like Him, and we just keep arguing and arguing and arguing about disputes. So, are we going to learn to practise or learn to argue?
If we go to school to learn gossip, we will live longer, so why bother practising?
What is there to gain from practising?
Therefore, we must do something entirely different from the way we live our lives to be considered practitioners; but if we live just like everyone else, how can we possibly practise?
It is said that "Life and the Way are cultivated together" in the teachings of Wu Wei: "Life" refers to this physical body, stabilising this physical body, bringing peace to this life, so when you sit still to meditate, that is life.
This body is life, and when you restore order to this body, what does it return to? It returns to the Way: "Life and the Way cultivated together," that is it!
He also said: "Oh, Mr. Tam said 'Life and religion go hand in hand,' so I eat, drink beer, go dancing, that's life."
No!
“Life” refers to the natural course of existence, this mortal body; and by supporting this mortal body to restore its order, the soul becomes purified. That’s it!
Therefore, sitting in meditation is the practice of both worldly and spiritual life.
Carrying this body, restoring balance to the body and balance to the true mind, is called "liberation"; from this, they know that we forgive and love.
Therefore, one must practise the Dharma correctly; one should not alter the Dharma, thereby harming oneself and others.
Just remain silent and borrow the Dharma. We can clearly see so many good examples before our eyes. The images of the Buddhas and Immortals are far more accomplished than us, yet they remain silent, practising meditation to awaken their minds.
Ask yourselves, what kind of beings are we that we are superior to them?
We are far inferior to them, yet we neglect our practice, which is a grave oversight. At that point, there will be no room for lamentation or blame.
Therefore, everyone, from the divine to the mortal, must be self-aware in order to resolve matters.
If one refuses to awaken the mind, the problem will never be resolved; joy will give rise to suffering, and one will be perpetually trapped in the cycle of rebirth. The divine beings are the same; they too must uphold the Dharma and listen to the Dharma to progress in their practice. How much more so for ordinary beings in this world, who are immersed in defilement yet are willing to sacrifice everything to awaken their minds and cultivate themselves? How much more so for the divine beings above, who refuse to (unclear...)
Therefore, we cherish the physical body. If any body can be inhabited, they will enter it and reside there, using the body for cultivation. All sacred beings cherish the physical body, for they see the present world as a precious field for both examination and cultivation. This world is full of resources and methods to liberate the mind and body to attain peace and freedom, so people value the physical body; they seek the physical body, enter the physical body to cultivate.
Therefore, we have a body and a soul, yet if we neglect to cultivate ourselves, one day our body and soul will become chaotic, creating an opportunity for them to be separated, leading to the loss of both body and soul!
It takes seven billion years to be reborn; who knows when we will have another opportunity to discuss the Dharma?
Therefore, if you have the good fortune to study the Way, you must study thoroughly, and you must study properly, in an orderly manner, you must act properly, never procrastinating.
Do not indulge in idle chatter or create chaos.
A few people who know how to cultivate themselves are better than a million people sitting around talking nonsense! That is what I say!
Therefore, everyone must be aware of this: back then, Mr Thích Ca went to practise alone; four or five people sat in the desert, but only he practised; he did not need to know, did not invite A or B. He sat, he found a tree root and sat alone.
Now I have also found the path within myself; I sit quietly in my family, in my family there are also five or ten people, four or five people, but one person practises, just like that group back then; but I am determined, and I will attain enlightenment and guide those around me; and from there it will expand.
Set an example for everyone, then let them discover their true nature for themselves. Only then will they have the opportunity to evolve, as the saying goes, "Relieve suffering and bring joy": to save all sentient beings.
Therefore, when the opportunity arises, one must seize it and cultivate oneself, cultivating in an orderly manner.
Remember well: a few decades are very short; they are not long at all.
Don't think that living to 70 years is a long time! It's not long at all! There are only a few days in Heaven: one year is one day, so how many days is that? And in one hour, one day, how many hours can we cultivate?
You won't have enough time to cultivate!
Therefore, strive to maintain mindfulness to secure a peaceful opportunity in the next life: even if you don't achieve enlightenment, it won't be so bad.
Why not? Because we know that by cultivating the path of cultivation, we will have an opportunity in the next life.
(End of ID 19840109Q2)