ĐẠI HỘI VÔ VI Kỳ 2: Thiết Thực Tu Hành

- Cuốn 8 -

BĐ1: Về thể xác cũng như về tâm linh; nó không nằm hẳn trong cái mỗi giai đoạn thiền định; nó không nằm hẳn vào mỗi giai đoạn của Soi Hồn hoặc Pháp Luân Thường Chuyển; nó nằm ngay trong giấc ngủ; nó nằm ngay trong mỗi cái ăn, cái uống, cái nhìn, cái mặc, mỗi một bước đi, mỗi một ý nghĩ của tham dục và mỗi lúc khóc, mình than; và mỗi lần tưởng nhớ đến bạn bè, cha mẹ; cũng như những anh em đạo hữu của mình.

Anh em đạo hữu sẽ nghĩ rằng tôi sẽ dùng cũng có thể là hơi lố một số thời gian để mà diễn tả cái tâm trạng mình, bởi vì tôi nghĩ là biến chứng là những cái tâm trạng thay đổi từ trạng thái này đến trạng thái khác và nó xảy ra trong vô cùng. Từ khi lúc bắt đầu sự sống của thai nhi cho đến khi trở về đất cát; chẳng những thế, biến chứng sẽ thay đổi và sẽ đi tiếp tục từ đất cát và trở về với sự luân hồi tùy theo cái nghiệp quả trở lại đường tu hành trong cái kiếp hiện tại này.

Biến chứng đầu tiên của tôi là một sự lười biếng, mà mình không đánh thức nổi qua những cái ý chí mình đặt quá cao hơn là cái khả năng của mình; đặt một trường hợp tôi muốn đi, muốn Thiền Định lâu hơn! muốn làm được một cái gì đó, muốn quên hết tất cả mọi chuyện để ngồi xuống Thiền Định cho tâm hồn vắng lặng. Nhưng thưa với Quý Vị, càng vắng lặng tâm hồn tôi càng động, càng niệm Lục Tự Di Đà thì sân hận càng nổi lên, càng nghĩ đến Thượng Đế chừng nào tâm hồn tôi càng rách nát và tả tơi.

Cho nên, tôi ngồi xuống nghĩ không biết mình thiền như vậy đúng không? Niệm Lục Tự Di Đà để đè nén những cảm nhận của mình có phải đúng không? có phải là sự giải thông những cái tư tưởng yếu hèn của mình không? Hay là càng niệm để lại sự đè nén cái cảm nhận càng ngày càng chằng chịt trong nội tâm để từ đó gây lên những tội khổ của mình, như vậy Thiền Định có phải là cái chuyện đè nén của cảm nhận không? Tôi ngồi đó trầm tư mặc tưởng không biết mình Thiền Định hay không? nhưng trong sự quán thông cái tư tưởng yếu hèn đó, tôi nảy sinh ra là tại sao mình không định trên đỉnh đầu những cái cảm nhận hèn yếu đó và dùng cái Lục Tự Di Đà để mà phát huy ra để mà giải thông những cái trần trược đó để mà hòa tan vào cái cát bụi mà mình đã từ cát bụi trở thành? thì với ý chí điêu luyện đó tôi bắt đầu ngồi Thiền Định về cái cảm nhận tôi.

Cho nên, Thiền Định là cái trở về sự cảm nhận của chính mình, ấn chứng là trở về cái cảm nhận của chính mình; tôi không tu cho Thầy Tám, tôi không tu cho Thượng Đế, tôi không tu cho tất cả anh em mà tôi tu cho chính tôi; nghĩ như thế tôi càng phải hành sâu thêm nữa và bất kể một ấn chứng nào, một biến chứng nào cũng không làm tôi thay đổi. Vì đó là những trạm đường mà mình phải đi qua. Thế cho nên, những anh em dù không ấn chứng, dù không có kết quả nào! nhưng thử ngồi hồi tỉnh lại, mỗi một nhip tim của mình nếu không đập được, nếu không sống động được mình không bao giờ có ấn chứng.

Thế cho nên, Tim, Gan, Tỳ, Phế, Thận; hiện tại chúng ta ngồi ở đây chúng ta đối diện với Thầy, đối diện với bạn đạo đã là một ấn chứng vô biên; mình không làm sao cấu tạo được, đó là một sự ấn chứng thực tế nhất của cuộc đời. Và hôm nay trong buổi đại hội ngày hôm nay, hôm nay là ngày thứ hai của đại hội; tôi nghĩ đây là một cái dịp tết của Vô Vi chúng ta và ngày thứ 3 là ngày mồng 3 tết. Anh em chúng ta chỉ còn một ngày nữa để ngồi tề tựu với nhau thì tôi muốn trong tinh thần này mình hãy cởi rộng tâm hồn ra để mà đón nhận tất cả những cái ân điển cao quý mà từ mỗi bạn đạo đã có chớ không phải là đón nhận của Thầy Tám mà thôi.

Thế nên, ở đây tôi nhận thấy có những anh em lên đây tạ lỗi với Thầy, những anh em lên đây để mong Thầy chứng minh cho lòng trung thành với đạo pháp, và cũng có những anh em lên đây để phát biểu những tư tưởng. Cho nên, đây là Địa Ngục; mà đây cũng là cái Thiên Đàng, mà anh em chúng ta mỗi mỗi người phải thấy nhận thấy điều đó, một sự tạ lỗi, một tòa án tại đây.

Cho nên, những anh em chúng ta là những tội nhân, những tội hồn, phải thành thật, phải làm sao cho chính mình nhận diện được những cái gì hư lầm của mình, và để làm gì? để khóc lóc, để thảm thương, để làm gì? rồi mai đây chúng ta xa nhau rồi! chúng ta có còn khóc như vậy không? Chúng ta có còn giữ mãi được những cái ấn chứng mà chúng ta có được tại đây hay không? Cần gì chúng ta thiền mới có cái ấn chứng; tại nơi này, đối diện với Thầy Tám, đối diện với các bạn; cả một ấn chứng mà tôi không bao giờ tôi quên được.

Thế cho nên, tôi chỉ có bao nhiêu lời đó xin trao cho các bạn, và trao cho chính tôi và không biết nói gì hơn là tôi đem sự ấn chứng đó, đem cái biến chứng đó đem về trong nội tâm của mình để từ ra biết đâu sau này nó sẽ đẻ ra muôn ngàn cái biến chứng khác, mà chính tôi là một học giả phải đi học những cái ấn chúng đó của chính mình. Xin thành thật cảm ơn quý anh em đạo hữu và thành thật…

ĐT: Anh Hưng đã chứng minh cho chúng ta thấy bốn chữ “Khoa Học Huyền Bí”; bởi vì khoa học phải có đụng chạm mới có biến chứng, mà người tu khoa học huyền bí là ý thức tiến hóa tâm linh mới cởi mở. Đó là ấn chứng của khoa học huyền bí từ giờ phút khắc thay đổi liền liền, cởi mở tùy theo động tịnh; đó! chứng minh sự phát triển vô cùng của nhóm Vô Vi nói là thanh khí điển, để khai triễn cái Thanh Tịnh Kinh.

Rồi từ thanh tịnh mới trở về động loạn mới thực hiện cứu khổ ban vui cũng như lời nói của Anh Hưng: ví cho Anh rằng tôi tu cho tôi, đúng không sai! mọi người chúng ta mang hành trang của tâm thức mà không biết tu cho chính mình, chừng nào chúng ta mới ngộ đạo? Không có chỗ ỷ lại nữa, hành! vì Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí ẩn tàng bên trong những người ngồi đây người nào có tiến triễn màu sắc thay đổi liền liền, tiến hóa liền liền tùy theo trình độ phát triển. Đó là khoa học huyền bí mắt phàm không thấy.

Nếu hành giả không hành làm sao cảm nhận chiều sâu của cơ năng tiến hóa về khoa học huyền bí. Anh Hưng cho là biến chứng, đúng như vậy! mà người đời nói: Biến chứng là thằng cha này đi nhảy đầm, không phải! cái biến chứng này là tôi đi trở lộn về nguồn cội, từ trần trược tôi tiến tới thanh, từ thanh tôi đi tới hòa tan, từ hòa tan tôi lại trở lại cứu độ, thấy chưa? Cho nên, cái khoa học huyền bí nó là không ngừng nghỉ, phát triển không ngừng nghỉ, tu 24/24 không phải tới giờ thiền mới là tu.

Anh Hưng đã đạt được điểm này, và rồi đây sẽ đóng góp rất nhiều và rồi đây sẽ gặp nhiều những nhồi quả về tâm thức; và sẽ gặp nhiều thử thách, mà càng nhiều càng hoan hỷ, càng nhiều càng hoan nghênh, vì chúng ta sống vào điển giới không còn bị lệ thuộc nữa; bất cứ trở lực nào đến chúng ta vẫn qua. Cho nên, tiến từ khắc chớ không phải đợi ngày giờ; nếu còn ngày giờ mê chấp một chút xíu là tới, một chút xíu là tới, khai thông qua bất cứ trở ngại nào.

Cho nên, những bạn tu ở thế gian; các bạn chuyên môn gì giữ chuyên môn đó, và hành triễn rồi các bạn thấy từ đó các bạn sẽ thiền 24/24, không phải ngồi một đống là thiền đâu! tới đó khỏi rồi, chúng ta mượn gậy qua cầu chút thôi! rồi chúng ta sẽ đi nữa, thấy chưa? Cho nên, phải giữ những cái gì mà bạn đạo đã đóng góp; như sự thành tích của Anh Thắng, Anh Du, Anh Hưng và các vị đã lên đây luôn luôn cho chúng ta cơ hội để biến hóa nó ra.

Nếu chúng ta đạt tới giới khoa học huyền bí thì một chút xíu cho bạn là bạn biến hóa tràn giang đại hải. Cho nên, chúng ta học đi trước khi chúng ta xuất hồn, học bay và học biến hóa. Nó có những trạng thái đó nữa! Cho nên, tương lai đây, rồi đây vì chúng ta không có cơ hội tu học và chúng ta không có điều kiện tốt như mọi tổ chức khác; tương lai Thượng Đế thấy những người tu học này có ý chí hướng thượng, chắc Ngài sẽ chuyển một nơi cho chúng ta có cơ hội tu học, và những người đã thành đạo phải trở về đóng góp lúc đó lại rút ngắn thì giờ hơn và anh em sẽ sống trong một làng mô phạm tốt đẹp và mọi người đã ý thức rõ ràng không còn mê chấp. Lúc đó, mới thấy cái cảnh vui tươi trở về với chúng ta và lúc đó những người đời bước vô thấy có cơ hội tu hơn.

Bây giờ anh em chúng ta còn rời rạc nhưng mà người biết tu ý chí luôn luôn hướng về cho nhau, tôi thấy các bạn không có xa tôi; đêm nào cũng kêu ông Tám. Ông Tám thiếu nợ nhiều quá, phải làm việc; cho nên, các bạn truyền pháp cho người khác thì các bạn cũng thiếu nợ cho những người đó; chúng ta nên giữ cái giềng mối khoa học huyền bí của Thượng Đế ân ban và tương lai sẽ cho chúng ta thấy rõ cái cảnh siêu văn minh từ đời lẫn đạo. Thành thật cám ơn sự đóng góp của Anh Hưng!

2: Kính thưa các hiền huynh, hiền tỷ; bây giờ là 4 giờ rưỡi rồi mà chúng ta còn có đến 10 người, thì theo xin hỏi ý kiến là chúng ta nên chấm dứt vào lúc 5 giờ hay là 5 giờ rưỡi. Bởi vì … mở cửa từ 5 giờ rưỡi cho đến 6 giờ rưỡi thì tùy các huynh tỷ quyết định; nếu mà chúng ta ngưng có thể kéo dài tới 5 giờ rưỡi thì có… Dạ. bây giờ chúng ta đồng ý kéo dài đến 5 giờ rưỡi.

Có những người ghi tên sau này thì tôi xin lỗi là sẽ dành chỗ về sau nếu có thì giờ thì sẽ lên nói, còn nếu không thì xin ngưng lại và theo thiện ý của một số anh em thì lấy ví dụ rất ao ước được biết những ấn chứng của các hội trưởng Thiền Đường lấy ví dụ như Thiền Đường ở Fountain valley là Anh Lê Văn Lạc hoặc là Thiền Đường Montreal là tôi, coi coi trình độ tu tập tới đâu, chớ hồi đó tới giờ thì nghe nói chủ Thiền Đường mà không biết tu có ra cái gì không!

Thành ra, không phải là để mà ham đứng lên nói hay là cái gì, nhưng mà vì đã lỡ mang tiếng Thiền Đường thành ra cũng phải xin mạo muội một vài lời. Vì vậy chúng tôi xin dành thì giờ để cho Anh Lạc và tôi và xin các hiền huynh, hiền tỷ thông cảm điều đó. Tôi nghĩ trong cái tinh thần Vô Vi thì cũng không có cái gì mà danh vọng, mà cũng không có cái gì mà gọi là sợ mang tiếng. Thành ra, mình trong cái lòng thật thà thì nói thì phải nói, xin cám ơn! tiếp đây xin mời hiền huynh Khương Bữu Võ.

BĐ3: Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn; hôm nay con xin được đứng đây để cảm ơn Thầy và cảm ơn các bằng hữu đã giúp con đóng lại một cái trang, một cái trang kinh cũ để mở ra cho con một cái trang mới. Con xin được đảnh lễ Thầy ba lạy.

Về những cái ấn chứng mà tôi đạt được trong thời gian qua, thì tôi thấy cái điều quan trọng nhất đối với tôi là sự hiểu biết về Thượng Đế. Thượng Đế đến với tôi mọi lúc mọi nơi, tuy nhiên tôi cũng xin kể qua một vài điều mà tôi được học hỏi Thượng Đế như thế nào để cùng chia sẽ với các anh em. Trong Vô Vi chúng ta hay có những thần tượng được dựng lên và sau đó những thần tượng này lại bị phá hủy đi! để cho các anh em cùng biết rằng chúng ta là vô cùng tận, những người đi trước chúng ta chưa chắc gì đã thành đạt gì hết; do đó Thầy cũng là một thần tượng và đã được Đức Kim Thân qua một cái cuốn băng giảng về phá mê phá chấp để đả phá thần tượng đó trong chúng ta, và trước kia thần tượng Thích Ca đối với tôi cũng bị phá đi và tôi xin được kể.

Sau khi nghe cái băng phá mê phá chấp của Đức Kim Thân thì lòng tôi không hướng về Thầy Tám nữa, mà thường hướng về Đức Kim Thân và coi đó như là một cái hiện thân của Thượng Đế; thì có lần tôi hướng tư tưởng mình, nhìn bức ảnh Đức Kim Thân và hướng tư tưởng về Thượng Đế và thấy hiện ra trước trong mắt tôi hình Thầy Tám mặc bộ áo trắng mà chúng ta đã từng gặp ở tại … thì tôi được hiểu là tôi không… Thượng Đế có phải là Thầy Tấm hay không? chuyện đó đối với tôi có lẽ không cần thiết. Nhưng mà Thầy Tám là người đã được Thượng Đế đưa đến để mà dạy dỗ tôi.

Rồi thần tượng về Thích Ca đã bị phá đổ đối với tôi; thì có lần nọ tôi ngồi thiền và thấy được một cái hình ảnh mà tôi nghĩ đó là Đức Thích Ca đến với tôi, đó là hình một cái người ở trong cuốn phim; một người tài tử trong cuốn phim đến đầu tiên gương mặt hiện ra, sau đó một thiên nhãn cái hình rất là linh động mà tôi nhìn tôi có hơi là ghê sợ; hơi sợ thì không phải, nhưng mà hình rất là nghiêm, thiên nhãn rất là nghiêm; sau đó tôi thấy những cái thành quách bằng pha lê giống như là một cái cảnh nào đó, sau đó tôi tỉnh lại.

Một lần khác tôi ngồi thiền, tôi thấy tôi trở về một cái nơi mà tôi nghĩ như là một cái trường cũ; rồi lần này tôi thấy gương mặt của Đức Thích Ca hiện ra, hiện ra mà có đội một cái mũ mà giống như những cái bức tượng ở trong chùa và Đức Thích Ca nói với lại những cái người mà đứng gác cổng đó; nói thằng Võ nó đã học ở một cái pháp nào khác, nhưng mà nó cũng đạt được rồi, thôi để nó đi đi! rồi tôi quay trở đi.

Thì qua những cái ấn chứng này mới đem làm tôi suy nghĩ là tôi đã ngồi thiền bao lâu rồi, mà tôi đã vào Vô Vi chưa? nếu mà không bị Đức Thích Ca đuổi xuống mà tôi khi mà hướng đến tư tưởng một cái nào khác rồi họ chấp nhận tôi tại chỗ đó, nhưng mà cái chỗ đó không có phải nơi mà tôi đến thì tôi có trở về được hay không? Rồi tôi cũng suy nghĩ ra nhiều bạn đạo ngồi đây mà họ có Vô Vi hay không? Làm sao để biết được mình thực sự là mình đi đúng cái đường của Vô Vi; mình có đang trở về Thượng Đế hay không? đó là một cái câu hỏi mà đặt ra cho tôi; nhưng mà một cái mà câu trả lời mà tôi nghĩ cho riêng tôi, tôi nghĩ về Thượng Đế.

Thượng Đế đến với tôi bằng mọi hình ảnh; mới ngày hôm trước đây tôi nằm ở trên lần đầu tiên đến ở trên lầu đây thì tôi nhắm mắt cũng là thấy thiên nhãn, lần đại hội năm ngoái Anh Thắng nói chuyện; tôi nhắm mắt; tôi nhìn xung quanh phòng thấy thiên nhãn; rồi lâu lâu tôi lại nhắm mắt lại tôi thấy thiên nhãn. Thượng Đế đến với tôi mọi lúc mọi nơi, rồi tôi mới nghĩ tới bài học Thượng Đế là những cái người trong gia đình của tôi đây! những cái người mà Thượng Đế đã xếp đặt để cho tôi học hỏi, để tôi phá mê phá chấp; những cái người đến với tôi là những người bất cứ ai, bất cứ hoàn cảnh nào; đó là những điều mà Thượng Đế đã ân ban cho tôi và tôi phải chấp nhận để mà tiến hóa trở về nguồn cội. Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn.

ĐT: Anh Võ đã cho thấy rằng: đã ý thức được con đường phá mê phá chấp, nhưng mà vẫn thấy hình tượng. Cho nên, đó còn đòi hỏi một kì công để cho Anh Võ tiến tới hơn nữa, để đi tới đảnh lễ đấng toàn năng vô hình vô tướng, vô sắc vô thinh; mà chính lời nói do sự kì công tu luyện của chính hành giả tưởng đến Ngài, hồi quang phản chiếu tạo ra âm thinh chớ không phải âm thinh của Thượng Đế, không phải hình tướng của Thượng Đế nữa. Đó mới bước vào cái cảnh Hư Không Đại Định.

Cho nên, từ giai đoạn một chúng ta phải đi và cho đó cũng chưa đủ, và chúng ta đi nữa. Thượng Đế luôn luôn khuyến khích, lúc nào bạn đi tới chỗ tịch mịch hư không; lúc đó âm thinh tràn đầy và mở tâm khai trí cho chính bạn. Nhưng mà về luận xét không phải âm thinh của Thượng Đế, mà lúc đó chúng ta nghe là Thượng Đế nói, Thượng Đế chỉ chiếu sáng cho chúng ta và nó hồi quang phản chiếu để ta thức tâm mới thật sự độ chúng sanh tiến hóa.

Cho nên, mỗi tình trạng nào, mỗi giống dân nào sẽ ý thức ra hình ảnh như thế đó, phản lại cho chúng ta thấy vì trình độ của chúng ta tới đó; cho nên, đừng vội tưởng thấy đó là đủ! nhưng mà còn phải đi nữa mới thấy rõ chân lý là vô cùng, cố gắng tiến tới một bước nữa. Anh Võ đã đóng góp rất nhiều cho đạo pháp, làm công quả, lo tu học, tuổi trẻ thức tâm coi đời không nghĩa lý gì đối với mình; vun bồi phần đời đời bất diệt là thanh quang điển lành, tưởng về Thượng Đế; nhưng một ngày nào sẽ thấy đấng toàn năng hơn, vì nơi nào cũng có Thượng Đế, nơi nào cũng có Thích Ca.

Sự ảnh hưởng từ Địa Ngục đến Thiên Đàng đều có sự hiện diện của hình hài Thượng Đế, hình hài của Ngọc Hoàng Thượng Đế, không có chỗ nào không có; cho nên, chúng ta thấy những hình tượng và chúng ta cố gắng tiến tới nữa rồi sẽ hết; mà nhờ hình tượng đó chúng ta mới thấy rõ rằng sự sai lầm của chính chúng ta. Nhiều người tu thiền, nhắm mắt thấy: “ Ồ, bây giờ tôi thấy ông Tám, rồi một chặp tôi ngó thẳng thấy con quỷ; té ra tôi là quỷ”; lúc đó thức tâm rồi! tôi bị trần trược ở chỗ nào mà biến cảnh từ ông Tám tiến tới con quỷ; từ ông Thích Ca tiến tới con yêu, đó là chính tôi mà thôi.

Cho nên, hồi nãy Anh Hưng đã nói rằng tôi tu cho tôi, tôi phải trở về tôi; đó là thật sự phá mê phá chấp, khai hóa khả năng sẵn có của chính tôi; đấng toàn năng rất hoan hỉ đứa con nào thức tâm tự phá mê phá chấp tiến tới khoa học huyền bí của Ngài đã ấn định. Cho nên, cảm ơn Anh Võ đã đóng góp và tôi nguyện tất cả mọi người nghe những cái gì Anh Võ đã thấy, và trình độ của Anh Võ đã tiến; chúng ta cũng cảm nhận được một phần và chúng ta sẽ trì kỳ chí đi tới. Khi chúng ta ngộ được những cái đó, chúng ta đừng cho đó là lạ mà chúng ta phải đi tới nữa! không vì đó mà đứng lại; chúng ta phải đi tới nữa mới xứng đáng là con của Ngài. Thành thật cảm ơn Anh Võ!

BĐ2: Vì thì giờ rất là eo hẹp, chúng ta còn có 45 phút; thành ra, tôi xin đề nghị còn ba người chót. Thứ nhất là Mã Tố Anh, thứ hai là Lê Văn Lạc và thứ ba là tôi; mỗi người được 15 phút, chúng ta nói chuyện 10 phút, và dành cho Thầy 5 phút để làm cái sự nhận xét. Xin mời hiền tỷ Mã Tố Anh.

BĐ4: Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn, Nam Mô Chư Phật mười phương, Nam Mô Đức ông Tư và Nam Mô Đức Thầy. Con hôm nay lên trên này để nói chuyện về ấn chứng; sự thật nếu nói ấn chứng thì tôi ấn chứng nhiều quá, mà nói rằng tôi thường cho rằng không có ấn chứng gì cả. Về ấn chứng của tôi thấy được cái luồng điển thanh của tôi và khi tôi được luồng điển thanh thì tôi rất sung sướng, khi tôi… nhiều khi tôi muốn nói chuyện với Thầy bằng bộ đỉnh đầu tôi. Rồi khi tôi gặp Thầy, tôi nói: “ Thưa Thầy, con thưa Thầy những chuyện gì Thầy có tiếp nhận được không?”; Thầy nói: “ Tiếp nhận được con”.

Và có khi tôi thấy luồng điển của tôi chẳng hạn một cái ấn chứng rất gần đây là khi ở Hồng Kông tháng 5; Thầy đương ở bên Philippin thì tôi nhớ Thầy nhiều lắm! tôi khóc, tôi ngồi thiền bữa tối đó thì tôi nói thôi để tôi tập trung luồng điển để tôi xuất hồn đi qua đảnh lễ Thầy. Thì lúc đó tôi đảnh lễ Thầy, thì tôi thấy tôi gặp Thầy, Thầy nói: “ Tố Anh đẹp lắm!”, ba câu liên tiếp như vậy. Tôi nói: “ Thưa Thầy, sao Thầy nói con đẹp?”, Thầy nói: “ Điển lành tốt đẹp, tâm từ lành thương hết tất cả mọi người tốt đẹp, con ráng làm những gì cho nhân loại thêm nữa để đi trở về”; thì lúc đó tôi mở mắt ra tôi thấy tôi đương nằm ở trên cái giường. Thì lúc đó tôi mới xác nhận rằng luồng điển của tôi, tôi có thể nói với người ở cõi vô hình nữa.

Thì qua thể xác có nhiều người bị nhập; tôi nói bằng luồng điển của tôi với bộ đầu thì có nhiều người bị nhập đương chảy nước mắt khóc, khóc ghê lắm! thì lúc đó tôi biết thanh điển là gì. Nhưng tôi cũng thấy mọi buổi sáng ở cái kiếng Vô Vi tôi đều đảnh lễ và cúng, thì thỉnh thoảng tôi thấy cái đầu tôi có vòng hào quang sáng; tôi cũng không để ý, nhưng mà có khi tôi để ý thì nó biến mất, thì thấy được mấy lần như vậy.

Trước khi Thầy qua bên Pháp hồi cuối tháng 12/ 82 thì tôi có thưa Thầy: “ Kính Thầy có phải cái đầu con có vòng hào quang không?” Thầy nói: “ Có”, thì Thầy có nói rằng: Ai cũng có điển hết, nhưng nếu biết tu tập trụ điển ở bộ đầu thì sẽ xuất phát được vòng hào quang; thì có khi tôi thấy cái xoáy óc của tôi có một cái lỗ, tự nhiên khi mà tôi ngồi thiền tôi thấy cái lỗ tiếp được điển ở trên; mà cái lỗ nó mở rộng bằng hột đậu, tôi lấy làm rất sung sướng; cái luồng điển thâu thập vô trong cái lỗ ở xoáy óc đó, nhưng mà khi tôi nghĩ đến thì tôi lại thấy mất; và khi tôi ngồi thiền tôi vẫn thấy rằng cái lỗ đó vẫn mở; khi tôi niệm Phật, khi tôi nghĩ đến đấng bề trên thì tôi thấy rõ ràng là có cái lỗ ở đó.

Thì có khi tôi cũng thấy rằng chính cái xoáy óc cái lỗ đó nó lại liên kết chung với lại ngay chính giữa chân mày chỗ này, thì hai cái luồng điển đó nó giao với nhau thì nó thông suốt; thì tôi có hỏi Thầy hồi tháng 12 Thầy qua, thì Thầy nói: “ Đúng! từ cái xoáy óc, cái lỗ này và tới cái chỗ chơn mày con mắt thứ ba này thì khi nó ăn khớp với nhau nó thông thì chỉ có một mà thôi”.

Tôi thấy được tất cả những gì mà tôi chứng được; tôi sung sướng, nhưng mà cái sung sướng đó tôi thấy cái đặc ân của bề trên cho tôi cũng như đức ân sư đã cho tôi; tôi cũng chẳng thấy tôi hơn cái gì hết và tôi thấy tôi chứng nhận được nhiều cái lắm! khi người nào nói chuyện, nói chuyện với tôi; người đó cảm nghĩ gì tôi hiểu người đó muốn cảm nghĩ gì về tôi, tôi thấy có một cái gì mà cơ thể tôi; mà tôi thú thật rằng tôi ngồi thiền thì rất ít. Mỗi đêm tôi ngồi có một tiếng, tại vì ban ngày tôi làm việc buôn bán, viết thơ viết từ cho các bạn đạo này kia, chuyện lu bù.

Thì cách đây hai năm, Đức Thầy có dạy cho tôi hãy đem tất cả việc làm của thế gian để lên bộ đầu mà ráng niệm Phật và niệm hồng danh Cha, lúc ấy sẽ thấy công việc làm của mình làm việc cho bề trên, nó sẽ được thanh nhẹ con sẽ tiến lần không còn bị kẹt nữa. Thì cái ấn chứng của tôi là luôn luôn tôi vẫn nghe lời Thầy dạy tôi, các ấn chứng đó quý giá vô cùng. Tôi thực thi lời ân sư đã dạy tôi, tôi đã từng khóc hằng ngày hằng đêm ấn chứng; tôi thương yêu Cha Trời vô cùng tận các bạn biết không? Tôi thấy tôi chưa làm gì giúp đỡ được Cha, tôi cũng chưa làm việc gì hết dù tôi biết tôi làm nhiều.

Người ngoài đời nói Tố Anh làm nhiều quá; nhưng mà tôi càng làm, tôi càng thấy tôi chưa bằng một góc của đức ân sư đã từng làm. Nên tôi nguyện tôi ráng làm; ấn chứng của tôi càng ngày càng tu, tôi càng thương yêu và nhớ đến đức ơn của đức ân sư vô cùng và thương yêu hết tất cả mọi người, dù người mà đã ghét tôi, không ưa tôi, tôi cũng vẫn hòa ái thương yêu họ. Đó là ấn chứng thực tế của tôi; mà mỗi khi, cũng như hồi hôm qua tôi nói chuyện các quý vị khóc, ai cũng khen tôi, ai cũng nói tôi có tình thương có luồng điển. Sự thật cả đêm hôm qua tôi ngủ, tôi đem tất cả những vì mà Quý Vị bạn đạo đã cùng tôi rơi lệ, khóc với tình thương; tôi hướng về Đấng Cha Trời và Đức Thầy, cũng như Đức ông Tư để cúng dường lên trên đó hết, để cho chúng ta đồng trở về quê xưa.

Tôi không mong muốn gì hơn là chúng ta phải nối gót theo Thầy làm những gì hơn nữa. Ấn chứng của tôi hiện tại, tôi chỉ thiết tha là tất cả bạn đạo năm châu có mặt cũng như vắng mặt, chúng ta phải thương yêu Thầy và có cái đại nguyện lo hoành dương chánh pháp để quảng bá phương pháp này cho tất cả mọi người mới, cho tới người Âu Châu, cho tới tất cả mọi người đều được hưởng cái phước ân này không riêng gì chúng ta hưởng đâu.

Chúng ta phải thương yêu nhau hòa ái hơn nữa! chính tôi hằng khao khát, tôi đã khóc nhiều lắm về cái vấn đề đó; tôi chỉ mong… bữa đây là ngày thứ nhì của đại hội thì một ngày mai nữa tất cả chúng ta cũng chia tay, thì tôi chỉ có bao nhiêu lời sự ấn chứng của tôi là tôi thương yêu tất cả quý bạn đạo cũng như chính tôi đã thương yêu tôi, thì đem hết tình thương đó đem về đến dâng cho Đức Thầy, vì tình thương đó của Đức Thầy thương chúng ta nhiều lắm! có những đêm dài tôi khóc, tôi khóc thật nhiều cho tất cả các bạn và cho tôi. Nam Mô A Di Đà Phật vạn vật thái bình.

ĐT: Người có căn cơ tu phải qua nhiều cơn nhồi quả; cái tình trạng của Tố Anh luôn luôn ở trong cơn nhồi quả để tiến hóa, càng đau khổ càng thức tâm về tu học, càng đau khổ càng phải hướng thượng. Từ gia cang cho đến xã hội lần lần sẽ đi tới. Cho nên, người hành đạo và luyện đạo không phải dòm trong cuốn kinh, nhưng mà tất cả những hành động xung quanh chúng ta và trong nội thức của chúng ta đang phát triển. Mà muốn phát triển về đạo pháp phải chấp nhận nhồi quả cũng như tôi đã nói hồi nãy: “ Không nên chán ngán giữa đường tu học”.

Nếu Tố Anh bỏ đạo pháp thì không có ngày này; vì nhờ tưởng Trời Phật, nhờ biết tu là càng thấy rõ sự sai lầm của chính mình; khi thấy rõ sự sai lầm của chính mình thì chúng ta mới thấy rõ sự sai lầm của mọi người nhờ đó mà thức tâm. Cái đó là giai đoạn đầu để khai triễn đạo pháp của tâm linh; cho nên, cố gắng tu học, chấp nhận nhồi quả để tiến hơn nữa và sáng suốt hơn nữa, thanh tịnh hơn nữa, thành thật đóng góp; cám ơn sự đóng góp của Tố Anh!

BĐ2: Xin mời hiền huynh Lê Văn Lạc.

BĐ5: Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn; kính thưa Đức Ông Tư, kính thưa Thầy. Trong dịp này con không làm sao nói lên hết được lòng biết ơn của con đối với đấng Cha Trời, đối với Đức Ông Tư, đối với Thầy, cũng như đối với một số các anh em bằng hữu đã giúp đỡ chỉ dẫn. Nhất là gia đình Anh … vì nhờ cuốn sách ấn tống của gia đình Anh … trong một tiệm sách phát cho nhà tôi; mà ngay đêm đó tôi đã đọc và tập ngay! và cũng là một người khoa học, ngay lần luyện tập đầu tiên tôi đã thấy có những cái sự kì lạ mà khoa học khó phần giải thích được.

Ví dụ: Ngay lần tập đầu tiên mà tôi chưa có thuộc hết các câu niệm, vừa mở đèn vừa xem lại các câu niệm thì thấy được như là một cái quả trứng gà từ trán màu vàng đi ra. Do cái hiện tượng đó mà trong giai đoạn đầu thực tập tôi đã chú trọng nhiều hay là quá nhiều tới vấn đề đi hỏi các anh em về các ấn chứng của những người đi trước. Mãi về sau này thì tôi thấy điều đó không quan trọng và cũng không cần thiết, điều căn bản là mình phải làm sao lo sửa tánh lập hạnh, thấy được những cái sai lầm của mình để thay đổi mãi mãi cho ngày một khá hơn.

Cái sự thử thách nó tới bất cứ lúc nào và luôn luôn có sẵn để chờ những sự sơ hở của mình; thưa, tôi xin lấy một ví dụ: Sau bốn tháng thực hành, thì một đêm khi Soi Hồn chứ không phải là Thiền Định như đa số các anh em thấy những cái ấn chứng xảy ra trong khi Thiền Định; đằng này vừa mới ngồi Soi Hồn thì một con Rồng màu xanh bay tới, và con Rồng đó bay xuyên qua người tôi; những cái chân của con rồng kẹt vào cái cằm của tôi như là muốn bóp cổ, ngẹt thở đến như vậy. Tôi vẫn bình tĩnh tiếp tục niệm Lục Tự Di Đà, con Rồng đó bay qua.

Thì không lâu những cái chấm sáng của một vẩy con rồng thứ nhì cũng bay tới và hiện ra càng ngày càng rõ, và rồi con Rồng thứ hai màu tím thẫm cũng xuyên qua người; thì cùng lúc đó nhà tôi đi làm về nữa đêm mở cửa đi vào và tôi xả thiền. Tại vì cái hiện tượng đó kì lạ quá mà khoa học làm sao giải thích được, trong khi mình đang ngồi tịnh như thế. Do đó đêm đó tôi đã không hành xong cái phần Pháp Luân Thường Chuyển và Thiền Định, tại vì vừa lo không biết là cái chuyện gì. Nên sáng hôm sau, 6 giờ sáng ở Cali tức là 8 giờ ở Dallas vì lúc đó Thầy đang ở Dallas, tôi có điện thoại để xin hỏi Thầy và Thầy đã giải thích cho.

Thưa các Anh Chị, thì theo Thầy giải thích thì cho biết là Thận Thủy mở và theo Anh Thắng cho biết thì khi Thần Thủy mở thì cái vấn đề dục của mình nó giảm và nó lắng xuống rất nhiều. Tuy nhiên cái chuyện phải phấn đấu, phải chống với dục là một cái việc mà xin các Anh Em chớ coi thường và tôi đã bị rớt ở trong vấn đề đó; vì bây giờ nhà tôi đã có thai và có thể vào khoảng tháng chín này thì sinh. Tôi xin lưu ý quý Anh Em về một lần nữa, phải đề cao cảnh giác để mà chiến thắng được với mình; khi mà mình cứ tưởng, mình ỷ y, mình muốn thử coi thử khả năng tự chủ mình được tới đâu thì nhiều bài học khó sẽ tới và như trường hợp của tôi, tôi đã rớt.

Thưa, về việc sửa tánh, lập hạnh thì tôi sinh ra từ ở trong một gia đình nghèo; ngay học ở đại học tôi cũng không có đủ ăn, do đó cái tánh tiết kiệm của tôi có từ thuở nhỏ. Do đó mỗi lần làm việc gì mà thấy ai phung phí thì tôi rất là tiếc và muốn khuyến khích Anh Em tránh cái điều đó và tôi thấy rằng điều đó nó cũng rất là phù hợp là các Anh Em Vô Vi chúng ta. Mọi chuyện không phải là do ta làm ra, mọi của cải không phải, mọi vật dụng không phải do mình chế được, mà do sự đóng góp của bao nhiêu người thành ra không nên phung phí.

Nhờ trong một cái gia đình nghèo, cha mẹ tôi làm nghề trồng rau cải ở Đà Lạt; thức nắng, dãi nắng dầm mưa mà tôi đã học được cái bài học nhẫn của người và trong dịp này con cũng xin chuyển lên lòng biết ơn đối với cha mẹ con hiện giờ đang còn sống ở Đà Lạt tuổi khoảng 80 và ở trong hoàn cảnh cơ cực mà con đã học được những cái gương, học nhẫn từ người.

Về thể xác thì trước đây tôi bị đau bao tử do việc làm bị rất là nhiều áp lực, và may nhờ gặp pháp thiền này thì chỉ trong vòng một tháng tôi không cần phải uống thuốc anti axit nữa và rồi nó hết đi lúc nào cũng không hay. Về tánh tình thì tôi còn thấy dẫy đầy những tánh xấu nhất là chưa có được cái lòng bi và vì vậy mà nhiều khi tôi đã khóc vì thấy cái hạnh hy sinh đức từ bi vô cùng của Thầy để đi các nơi ban phát cho chúng sanh, và do vậy mà nhiều khi tôi thấy cái pháp này quá quý báu, muốn cố gắng đem hết sức mình để làm được cái gì đem được cái pháp này để phổ biến cho một số đông đồng bào, không cứ là người Việt Nam mà tất cả các nước được biết để may ra trong số những Anh Em đó có những người để tiếp tay và cùng giúp quảng bá cái này.

Nếu Anh Em nhìn lại với hơn 2 tỷ người trên thế giới và một số Anh Em Vô Vi hiện tại của chúng ta thì các Anh Chị Em thấy rằng cái số lượng đó quá là ít ỏi. Vì vậy mà mong bề trên xoay chuyển trong cơ phổ truyền để có được phương tiện hậu cứu giúp một số đông nhân loại để kịp thời qua chuyến đò chót này. Tôi cũng xin nói thêm đối với quý Anh Em phát tâm làm việc làm công quả; sự mệt nhọc, sự vất vả làm việc của quý Anh Em tôi nghĩ bề trên điều biết, bằng cớ qua kinh nghiệm bản thân của tôi có nhiều đêm tôi muốn xỉu vì mệt quá thì trong khi ngồi thiền tự nhiên tôi nhận được như là mưa điển thấm xuống hết cá người và sau đó tôi thấy có một cái sự khỏe khoắn an tịnh lại, chỉ có bấy nhiêu lời xin chia sẽ với quý Anh Chị Em.

(mp3.2 - 02:10)

BĐ5: Con quỳ lạy Đấng Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn, con cúi xin Đấng Ngọc Hoàng tha thứ cho những lỗi lầm mà con đã gây ra từ bấy lâu nay. Con lớn lên trong sự hận thù, trong sự tranh đấu mà không tìm thấy được tình thương; con lớn lên chỉ nghĩ tới những sự vui sướng của thế gian này mà không hướng tâm về cuộc sống tâm linh; mặc dầu trong tâm thức của con, con biết đó là sai nhưng con vẫn tiếp tục và luôn luôn con hướng ngoại không tìm sự thật ở bên trong của chính con.

Mặc dầu con làm những điều sai lầm nhưng trong tâm thức của con biết đó là sai; có cả một cuộc tranh đấu ở trong nội thức của con giữa cái thiện và cái ác, nhưng cái ác nó đã thắng cuộc và nó biết nó cho con suy luận rằng không có Thượng Đế và tất cả những gì con làm con có thể làm theo ý muốn của con và sau cùng con sẽ là con sẽ thắng tất cả trên những cái gì mà Thượng Đế giảng dạy.

Con cảm thấy cái sự nặng nề ô trược ở trong bản thân của chính con qua những cái sự động loạn đó và cũng như chị Santan; trong cái sự động loạn đó con cảm thấy rằng người ta không thương con và lúc nào con cũng muốn trả thù lại những người xung quanh.

Bây giờ con gặp được pháp Pháp Lý Vô Vi này và con được bắt đầu thực hành pháp thiền Vô Vi, và con kính lạy Đức Thầy con có ước nguyện kể từ nay sẽ thực hành tới cùng bước đường tâm linh để trở về nguồn cội và trở về với đấng Cha Trời và quỳ lạy đảnh lễ trước mặt Ngài.

ĐT: Con đường ra đi cũng như con đường trở về thì chúng ta xác nhận và thấy mọi phần hồn, mọi tâm linh từ nguồn cội giáng sanh và mọi ý nghĩ, mọi tư tưởng thiện lành trong ta mà ra. Thì luôn luôn nếu chúng ta nghĩ ác về người khác, phản động là phải hồi lại cho chúng ta. Cho nên, nhờ đó là kêu bằng cơ sàng sẩy ;và cơ sàng sẩy nó hiện trong tâm thức của mọi hành giả tại thế; như cô đã cảm nhận, cô thấy đau đớn, cô thấy bê trễ, cô thấy đau khổ vô cùng, cô lại thấy thế gian ác độc muốn chia sớt tình thương; và chính đó những hành động của nhân gian để làm gì? để nhắc nhở cô, trở về với chính cô, hiểu cô nhiều hơn, cô mới trình diện với Thượng Đế.

Với tuổi trẻ biết tập tành thiền và ăn năn hối cãi trở về chính mình, tương lai vô cùng sáng lạng, tương lai sẽ thực hiện đại nguyên hòa ái tương thân cho các nơi các giới trong lúc mình tự đạt và về với ngôi vị sẵn có; lúc đó mới thấy rằng tình yêu của Thượng Đế, cũng như tình yêu của hành giả. Thành thật cám ơn sự đóng góp của Cô!

BĐ2: Xin nhắc lại cùng với các hiền huynh, hiền tỷ là chương trình của chúng ta chiều nay rất nặng, có một sự đóng góp rất tích cực. Thành thử ra, xin nhắc lại là chúng ta kể lại ấn chứng của sự tu tập có nghĩa là mình có kết quả gì của cái việc tu mình kể lại để anh em cùng nhau học hỏi. Tiếp theo đây mời hiền huynh Nguyễn Hữu Phú.

BĐ6: Kính thưa Thầy, kính thưa tất cả các bạn đạo Vô Vi; nếu mà nói đến ấn chứng thì tôi xin thú nhận ngay rằng mặc dầu tôi đã được theo Thầy học đạo từ mười năm nay, nói về ấn chứng cụ thể tôi không có một ấn chứng nào hết; các bạn có thể nói chỗ này là cái diễn đàn ngày hôm nay cho những ai có ấn chứng lên để trình bày. Nhưng thưa Thầy, thưa các bạn; nếu có cái diễn đàn cho những ai có những ấn chứng thì thì trái lại không có một cái diễn đàn cho những ai không có ấn chứng, mà tôi nghĩ rằng tôi không phải là người duy nhất. Vì vậy mạo muội xin phép Thầy, xin phép tất cả các bạn cho chúng tôi cũng được trình bày.

Vì các bạn là những bạn đạo lành mạnh, chúng tôi là những bạn đạo có bệnh vì không có được ấn chứng; thưa các bạn, từ cái ngày 1973, theo Thầy thì tôi đã đặt ngay câu hỏi với Thầy cũng như là Anh Yêm đã đặt câu hỏi với Thầy. Thưa ông Tám: “ Có ma không?”; Thưa ông Tám: “ Có linh hồn không?”; Thưa ông Tám “Linh hồn ở đâu tới?”; “Linh hồn sẽ có bất diệt hay không?”. Tôi tin rằng có linh hồn chứ không phải là không, nhưng mà riêng tôi nghĩ thì tôi vẫn tưởng rằng linh hồn do thể xác cấu tạo ra. Nếu mà như vậy mà tôi tin tôi nghĩ như vậy, chúng ta chết đi linh hồn chết theo. Nó ngược lại hẵn với Vô Vi chúng ta; nó ngược lại hẳn với hết tất cả trên thế gian này bất cứ dân tộc nào chủng tộc nào cũng nhận thấy rằng có linh hồn và linh hồn bất diệt.

Thưa Thầy, thưa các bạn; chúng tôi mong ước làm sao để cho chúng tôi có được cái niềm tin ấy, để có sự tin tưởng để tu hành chúng tôi nó vững mạnh hơn! chúng tôi mong được Thầy giảng cho! chúng tôi mong được các bạn sẽ cho chúng ta biết các cái ấn chứng của các bạn; rồi các ấn chứng của các bạn như là bạn sáng nay đã nói, vì các bạn nói cái thành thực chúng tôi hết sức tin các bạn. Do đấy nếu cho tới nay chúng tôi chưa có cái ấn chứng, thì các ấn chứng của các bạn chúng tôi sẽ thâu làm ấn chứng của chúng tôi với tất cả cái lòng tin tưởng của chúng tôi.

Thưa các bạn, tôi nói không riêng cho tôi; tôi nói không riêng cho một số các bạn ở đây; nhưng mà ngoài chúng ta ra càng ngày càng nhiều, vì Thầy đi ngoại quốc, Thầy phổ biến cái đạo Vô Vi này; càng ngày càng nhiều người hỏi đến Vô Vi, muốn tìm hiểu Vô Vi. Nhưng mà tiếc thay có một số người, một khi nói đến Vô Vi là nghĩ đến phép Soi Hồn; thưa các bạn, người ta đến người ta hỏi chúng tôi, chúng tôi không giải đáp được vì chúng tôi vẫn chưa được Soi Hồn, chúng tôi vẫn chưa thấy có Soi Hồn. Chúng tôi không có thể nói rằng là hồn chúng ta có thể xuất được; do đấy, một lần nữa xin Thầy, xin các bạn! giúp tôi, giúp các bạn chưa có cái lòng tin tưởng lắm, để cho chúng tôi có thể thấu được cái cho cái lòng tin của chúng tôi nó mạnh lên và cái việc tu của chúng tôi cũng sẽ càng ngày càng tinh tiến; xin cảm ơn Thầy, xin cảm ơn tất cả các bạn!

ĐT: Cảm ơn Anh Phú đã đặt những câu hỏi, và từ nãy giờ chúng ta đang đàm đạo đang nghiên cứu về đạo pháp; có người lên, nói: “ Tôi thiền, tôi thấy ba ông, tôi thấy xuất ra cảnh giới đẹp”; mà có người nói tôi không có xuất đi đâu, tôi chắc tôi nằm chiêm bao; rồi có người thao thao bất tuyệt, có người thổn thức trong lòng, có người muốn biết hồn là gì, vía là gì. Cho nên, cái đó chúng ta nghe qua sớm mơi giờ chúng ta thấy rất nhiều trình độ, con người tu không phải tu một tháng mà biết, tu một ngày mà đắc. Chúng ta đã luân hồi tại thế gian nhiều kiếp, nhưng tại sao ta không thấy hồn, nhưng mà người ta nói phép xuất hồn là ta thích, ta cũng nghiên cứu vì nghe cái hồn. Nhưng mà chính chúng ta đang nói chuyện bởi một cái hồn, không phải bởi thể xác đâu, sự đau đớn không phải thể xác đau đớn đâu!

Cho nên, một câu nói nó có thể xé tim các bạn, hỏi có cái dao nào đút vô đó đâu mà nó đau cái hồn chớ? hỏi người trí thức: Bây giờ kiến thức các bạn có thể đem để trên bàn được không? chắc hẳn mọi người trả lời: tôi không thể. Thì trong “Không” mà nó “Có”, vì các bạn nói các bạn nhìn nhận rằng có kiến thức; nhưng mà ôm kiến thức để trên bàn thì các con ôm, các bạn ôm không được; thì chứng minh trong “Không” nó “Có”; thành ra, sự sáng suốt của các bạn đó là biểu hiện cho cái hồn. Nhưng mà những người đó là đối với những người chưa biết cái hồn, kì thật cái hồn mà xuất ra được rồi thấy rõ ràng: Ta cũng tay, chân, mắt, mũi, tai, miệng; ta cũng đi đứng, ta cũng tìm tòi, ta cũng thắc mắc như những người phàm. Nhưng mà chúng ta có tu, có điêu luyện, có gọt rửa cái nghiệp trần chúng ta lại được nhẹ nhàng hơn, đi nhanh nhẹ hơn.

Cho nên, sự thắc mắc của thế gian, người ta đang chìm đắm trong giai tầng lý luận, quên đi sở năng; thì trong giai đoạn đó mình phải tháo gỡ để mình lui trở lộn lại trở về tâm thức thì chúng ta sẽ gọn ghẽ và thấy ta nhiều hơn! thấy còn mức tiến, thấy còn chỗ đi, thấy còn sự khai triễn. Cho nên, lấy gì chứng minh cái hồn? Chúng ta mấy chục tuổi rồi 10 tuổi tôi khác, 20 tuổi tôi khác, các xác tôi càng ngày càng già nua; tình yêu tôi càng ngày càng bộc phát chớ không phải lụn bại đâu! đừng tưởng mấy ông già không biết yêu, mấy ông già yêu nhiều hơn mấy người trẻ. Đó là nó gọn ghẽ trở về. Nó là tánh chất một tiên đồng hay là một tiên nữ, già rồi mới biết, bây giờ mới biết yêu đời hơn; tâm thức nó càng ngày càng gọn ghẽ đó là cũng chứng minh cho cái hồn tiến hóa qua giai đoạn nhồi quả thử thách.

Rồi còn người tu là mượn cái pháp để lập lại trật tự để thấy tiền kiếp ta có tu không? Tiền kiếp những người hành giả đó có tu thì bây giờ làm không lâu họ thấy họ xuất được, mà những người bắt đầu tu thì phải trả một cái dày công để giải nghiệp hiện tại, cái nghiệp nằm ở đâu? Nằm ở trong cái thức của con người, nó bao vây cái thức con người; sự trần trược của thế sự, sự trần trược của gia cang, sự trần trược mà chúng ta đã thâu mà trở nên một trí thức thì nó đè bẹp chúng ta không biết bao nhiêu.

Mà bây giờ học tới khoa học nữa, nó càng bao vây; thì chúng ta bước tới một bước lùi ba bước làm sao chúng ta thấy được; cho nên, không sao! do đó, sự điêu luyện sẽ vững chắc hơn và sẽ bền bỉ hơn. Tôi không tin, tôi sẽ đi và tôi sẽ tìm, cái đó nó giá trị hơn những người tin mà không đi và không hành. Bởi vì tu nhất kiếp ngộ nhất thời, tu cả một cuộc đời tới giờ phút lâm chung mới ngộ, cũng có nữa! mà người ta đã tu 100 kiếp, bây giờ tới đây vừa nói sơ thấy người ta bay bổng rồi; cái đó cũng có nữa.

Cho nên, mọi trình độ tu học chúng ta đã và đang tu; chớ không phải cái pháp Vô Vi này là tuyệt diệu, nhưng mà pháp Vô Vi này đại đa số mọi người đã hành và đã thấy rõ chính họ đã sửa chữa được họ, và đã thấy rõ tánh hư tật xấu và họ dứt khoát hi sinh tánh hư tật xấu, họ tiến tới chỗ giải thoát tự ngộ. Thì những số Anh Em ngồi ở đây, chúng ta thấy rõ rất nhiều người bắt đầu ngộ và trở về với sự chơn giác, trở về cái con đường họ muốn tìm và họ chắc chắn rằng sẽ tìm đi tới, mà tất cả mọi người đang thổn thức và ao ước; muốn trở về chớ! ai không muốn lên Thiên Đàng! ai không muốn xem thắng cảnh; nhưng chúng ta đã được đặt vấn đề dày công để tiến tới một bước chưa? Chưa thì chúng ta sẽ duy trì cái đó và đi đến.

Cho nên, cái phương thức công phu đây là một phương tiện trợ duyên cho con người tu học giai đoạn thứ nhất sức khỏe, giai đoạn thứ nhì sẽ lập lại trật tự, giai đoạn thứ ba mới nói chuyện tâm linh. Hôm nay Anh Phú đặt những câu hỏi và những lời phân giải, phân trần giữa tất cả bạn đạo; trong đó chúng ta chưa tu cũng y như bác Phú, không khác; cho nên, thành thật cám ơn sự đóng góp của ông Phú!

BĐ7: Kính thưa với quý bạn là trước kia tôi chống đối cái Pháp Lý Vô Vi này triệt để và tôi không bao giờ tôi nghĩ đến vấn đề tâm linh, vì tôi có một cuộc sống rất là bình an trong một cái môi trường rất là thanh tịnh; nên không bao giờ tôi đặt những câu hỏi về tâm linh cả và tôi được giáo dục theo đạo Thiên Chúa Giáo và tôi không tin cái pháp này, và tất cả những cái gì về vật chất thì tôi đều có cả; và đến một ngày nào đó gặp một người bạn và cái người bạn đã nuôi bảy đứa con và tất cả những đứa con đó là người Việt Nam, người Cao Miên và những cái đứa trẻ ở Nam Mỹ, và từ đó bắt đầu làm cho tôi thức tâm và tôi muốn thay đổi gì ở nơi tôi.

Và chúng tôi bắt đầu đỡ đầu một đứa trẻ, và cái việc đỡ đầu này đã gây cho tôi rất nhiều phiền toái và tôi tự hỏi tại sao đối với người khác nó lại êm xuôi mà đối với chúng tôi nó lại trắc trở như vậy; và lúc đó tôi thấy vợ tôi là Santan đã bắt đầu ngồi thiền và từ từ cái sự tiến triễn ở Santan rất là rõ rệt. Santan đã thay đổi nhiều và người anh rễ của tôi cũng đã thay đổi hẵn. Anh rễ tôi đã thiền được một, được mấy năm về trước; và tôi bắt đầu từ đó mà tôi đặt câu hỏi tôi có thể sửa đổi và có một cái gì có giá trị nhiều hơn nữa.

Và chúng tôi đã đỡ đầu em bé Magi, và tôi nhận thấy rằng không những giúp người khác mà tôi cũng phải sửa đổi ở chính trong nội tâm của tôi; tôi phải sửa đổi cho tôi, không những giúp người khác mà phải giúp cho tôi nữa; và tôi thấy Ala cũng như Santan đã thay đổi rất nhiều, và tôi nhận thấy cái sự thay đổi đó tôi cũng có thể thực hiện cho chính bản thân tôi; và cái phương pháp này đã giúp cho tôi không phải từ bỏ đạo của tôi, đạo thiên chúa. Nhưng mà càng vun bồi cái niềm tin của tôi đối với Cha Trời.

Và mỗi khi mà tôi gặp được các đạo hữu, và tôi thấy tôi có một cái gì để học hỏi nhiều hơn mỗi khi gặp họ, và cái buổi gặp gỡ ngày hôm nay trong đại hội tại Montreal đã giúp tôi càng thấy rõ hơn và có một câu giải đáp cho những cái gì tôi đã đặt câu hỏi ở trong quá khứ; kính lạy đấng Cha Trời.

ĐT: Anh Patrique đã cho chúng ta thấy rõ niềm tin là quan trọng phương pháp là phương tiện. Cho nên, phương pháp chỉ lập lại trật tự cho thể xác và điêu luyện lại cái ý chí vun bồi niềm tin càng ngày càng vững hơn; cho nên, bất cứ tôn giáo nào tôi về Pháp Lý Vô Vi lại được xây dựng đức tin mãnh liệt hơn, hướng về với căn bản sau khi sửa tâm sửa tánh, tự đạt.

Cho nên chúng ta thấy rõ không phải người Pháp khác hơn người Việt, người Việt khác hơn người Pháp, nhưng mà chung một ý chí xây dựng mà thôi. Cho nên, ý chí và niềm tin là quan trọng; tu đạo nào giữ đạo nấy thực hành để đến đích. Đường đi cuộc hành hương về nguồn cội dài đăng đẳng chớ không phải năm ba ngày mà đạt được. Nếu chúng ta đi nữa đường mất đức tin thì chúng ta trở thành bơ vơ ngạ quỷ, súc sanh. Cho nên, niềm tin là quan trọng trên đường đi của chúng ta phải giữ lấy nó. Thành thật cám ơn Anh Patrique đã đóng góp!

BĐ2: Xin mời hiền tỷ Nguyễn Vân Khanh.

BĐ8: Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn, Nam Mô A Di Đà Phật vạn vật thái bình, kính lạy quý đạo hữu. Cách đây khoảng 9 năm, tôi thường có cái thắc mắc là không lẽ chúng ta là con người không lẽ chỉ lo cho phần vật chất không mà không có gì khác hơn hay sao? thì cái thắc mắc đó đã khiến tôi tìm hiểu trong rất nhiều cuốn sách về đạo pháp, như về tâm linh; tôi đã tìm hiểu rất nhiều về Thông Thiên Học. Nhưng tìm hiểu đó không thể nào đáp ứng được sự thắc mắc của tôi.

Tới một hôm, nhờ một cuốn sách Tôi Tầm Đạo của ông Hồ Văn Em do một người bạn đưa cho, thì đọc trong cuốn sách đó tôi thấy cũng hay hay và cũng đã tập thử. Thì trong 4 tháng đầu thấy rất tiến triển về sức khỏe vì tôi bị bệnh nghẹt mũi và nhức đầu, thì nhờ thực hành thiền mà bớt rất nhiều. Còn về ấn chứng tâm linh thì có một lần ngồi thiền thấy thân hình mình nó lớn rộng ra, rồi nó hòa tan đi đâu không biết, tới khi nó trở lại thì người bị như là kim đâm rất là nhức nhối khó chịu; và một lần khác nữa là thấy thân mình mình nó bổng lên nhưng mà chỉ bổng được ở phía trước ngực còn phía sau lưng nó nặng xuống, nó kéo xuống.

Thì trong một lần họp ở Thiền Đường Hồ Văn Em; tôi có hỏi Thầy, thì được Thầy nói là: “ Con cứ tu đi bây giờ chưa thể đáp được”; cái câu trả lời của Thầy đã gây rất nhiều thắc mắc cho tôi, nhưng mà bây giờ tôi nghĩ là bây giờ tôi mới hiểu và xin thưa với Thầy là: Con nghĩ rằng Thầy đã thấy được cái tánh của con là bướng bỉnh, nên Thầy lúc đó nếu Thầy có giải nghĩa cho con chắc con cũng không hiểu và cũng không chịu cố gắng đi, nhưng Thầy đã giải đáp cho con như vậy.

Rồi tới ngày di tản năm 75, qua đến Mỹ thì bị nghiệp quả quá nặng, sự nhồi quả quá nhiều; thành ra cái việc tu hành nó bị trì trệ nhiều. Nhưng tôi vẫn ráng giữ cái pháp cho tới năm 80 thì gặp một đại nạn, mà lẽ ra thì nếu không có sự cứu độ của Thầy thì có lẽ là bây giờ tôi là rất là khổ. Ngày đó được Thầy gọi qua, thì hôm đầu tiên ở nhà Thầy vì quá mệt tôi không thể dậy thiền được, thì trong lúc đang ngủ thấy một luồng sáng từ chân được kéo ra thì tôi ngồi dậy thiền. Trong lúc thiền thì người nó cứng đơ không biết gì hết mà trong tâm thức thì tâm sự với Thầy mà khóc sướt mướt; tới khi xả thiền, hỏi lại mấy chị bên cạnh thì mấy chị chẳng thấy nghe ai khóc hết mà trong đó lúc đó mình cảm thấy là mình khóc nức nở, khóc kinh khủng.

Sáng hôm sau, lên gặp Thầy thì Thầy đã cho rất nhiều câu an ủi, thương yêu vô cùng. Thầy đã rờ bộ đầu của tôi và Thầy nói là Trời Phật rất thương cho các con; con ráng tu để về sau này làm được nhiều việc giúp đỡ chúng sanh. Sự khuyến khích an ủi của Thầy vô cùng quý giá, mấy ngày sau đó tôi thiền thấy rất lạ vì điển rút rất mạnh mà chưa từng thấy bao giờ; có một hôm cũng làm biếng ngủ chưa dậy đúng giờ thiền thì thấy một luồng sáng ở trên đỉnh đầu rút ra đánh thức mình dậy để thiền. Điều này tôi kể ra cũng là với ý muốn là để chúng ta thấy rõ là nếu chúng ta không tu hoặc là tu một cách lơ là, bê trễ. Thì khi mà bản thể này mất đi phần hồn chúng ta sẽ tới một cõi thấp không được lên cõi trên.

Sau ngày ở bên Thầy về, thì tôi đã phải học rất nhiều bài, nhất là bài nhẫn nhục; vì tôi biết là tôi có lỗi nhiều lúc không thấy mình… thấy mình không thể chịu đựng nổi nữa, nhiều lúc chỉ muốn bỏ cái xác này đi nhưng mà không cách nào để…, không có can đảm để bỏ. Thì tôi chỉ bám vào cái phương pháp thiền; có nhiều hôm thiền thì thấy được bề trên an ủi bằng những cái ánh sáng bao trùm lấy đầu và dường như có lời của Cha, là: Cha ban ơn cho con; những điều đó đã khuyến khích tôi trong việc tu hành.

Trong khoảng 3 năm thì nói về những ấn chứng về tâm linh thì tôi đã thấy hà sa nhiều lần, rồi dần dần nó tụ lại thành một vòng sáng như là vòng trăng lưỡi liềm, sau đó sau một thời gian nữa thì vòng sáng đó tụ lại như là một vòng tròn đèn neon vậy, ở giữa hơi màu đen, hơi màu đậm, ở chung quanh rất là sáng; có một hôm, ngủ nằm thì thấy xuất ra một cái vòm trời rất là rộng bao la nhiều sao, rồi tới một ngày được nghe băng Anh Tài khuyến khích ngủ ngồi thì tôi cũng ráng ngủ ngồi; mới đầu rất là khó, sau đó thì… sau một thời gian thì không thể ngủ nằm nữa tại vì bộ đầu nó cứ sáng lên, không thể ngủ nằm được. Đó là đại khái những cái ấn chứng về tâm linh mà tôi đã thấy.

Nhưng theo ý tôi thì những cái ấn chứng đó nó có nhưng mà rồi nó sẽ thành không, vì chúng ta còn phải đi tới vô tận, vô cùng tức là hư không; thì ở trong cái “Không” đó chúng ta mới đạt được cái “Có”. Còn điều quan trọng nhất mà hiện giờ tôi đang nghĩ rằng đó là điều mà mình phải làm hơn đó là tìm hiểu cái ý của bề trên đang dạy dỗ mình trong những bài học xảy ra hằng ngày, để mà lo sửa tâm sửa tánh. Đó là tất cả những gì tôi xin muốn nói với các bạn và trước khi dứt lời con xin được quỳ lạy Thầy để tạ ơn Thầy đã cứu độ con; và sau đó dưới sự chứng minh của Thầy và các bạn đạo, con xin quỳ lạy Anh Long vì con biết là con đã làm nhiều lỗi; tạ lạy Anh Long là cũng để tạ lỗi và cũng là để dẹp cái trở ngại lớn nhất mà con đang gặp đó là còn tự ái.

ĐT: Những lời thiết thật của Chị Vân Khanh đã cho chúng ta thấy từ trược đi tới thanh, từ thanh ngộ nhồi quả mới thức tâm, rất rõ ràng! Vì trước kia ở trường đời mới lớn lên thì nói chuyện vợ chồng, nhưng mà có căn tu nó mới xuất phát ra những hiện tượng mà Chị đã tường thuật ở bên trên, đó là trược; cái vía bị trược mà thôi; phục vụ trường đời cái vía bị trược, nhưng mà ý chí tầm đạo không bị lu mờ.

Rồi ngày tháng trôi qua, qua những cơn thử thách nhồi quả của trường đời, điêu luyện cho tâm linh càng ngày càng vững vàng hơn, thức tâm hơn, và thấy cái cõi thiêng liêng có thật mới thức tâm, mới thấy rằng: "Ta là con của Thượng Đế giáng sanh xuống thế học Bi Trí Dũng rõ ràng, học thương yêu cũng nằm ở trong chữ “Bi” mà thôi!" Rồi khai mở tâm trí giữ vững đạo nền, tự điêu luyện tu học; qua nhiều cơn nhồi quả thử thách, thậm chí muốn bỏ cuộc đời ra đi; nhưng nhờ đâu mà không bỏ? vì nhờ thức tâm nhồi quả, lên khuyết nào thức khuyết nấy. Lúc đó mới sáng suốt ra, thấy "Ta nằm trong định luật vay trả; có vay thiếu của cha mẹ, nghĩa vợ chồng, chúng sanh chưa trả được; cho nên, nguyện tu để hoàn tất cái nghiệp."

Cho nên, ý chí đó, Chị Vân Khanh không bao giờ bỏ được, hạnh hy sinh càng ngày càng cao hơn; rồi đây sẽ cống hiến cho chúng sanh. Người có căn tu không sợ nhồi quả, chấp nhận sự nhồi quả mới có cơn thành đạo. Thành thật cảm ơn sự đóng góp của Chị Vân Khanh.

BĐ2: Xin mời hiền huynh Nguyễn Thái Hưng.

BĐ9: Kính thưa Thầy, kính thưa Anh Chị Em bạn đạo thân mến; nói về ấn chứng thì tôi nghĩ tôi có nhiều cái biến chứng hơn là ấn chứng; cái biến chứng của tôi xảy ra trong mỗi nhịp đập của con tim; mỗi một giây phút cảm nhận, mỗi một xúc động của tình cảm và mỗi một sự chuyển động của điển quang; ấn chứng mà tôi đề cập nó xảy ra trong sự vô cùng. Nó đi từ giai đoạn từ thấp cho đến cao, từ cao trở về thấp; và từ một sự chuyển động nào đó trở thành một sự bất động hoàn toàn. Cho nên, nếu sử dụng thời gian…


----
vovilibrary.net >>refresh...