DIỄN TIẾN TU HỌC
Manila, ngày 27, tháng 3, năm 1983
Thưa các bạn!
Hôm nay Chủ Nhựt, cũng là ngày thiền chung của các giới bạn đạo Vô Vi, chung họp để học hỏi, phân giải thích ứng theo chiều hướng tiến hoá của mọi tâm linh. Chúng ta sống ở thế gian, qua bao nhiêu sự thử thách trong cuộc tu học của chúng ta, nhiều người tu mới bước vào tu, thấy nhóe sáng, mừng, tưởng đâu “Tôi đắc!” Và người hiểu được đạo lý một phần lại cũng nói “Tôi đắc!” Rồi có người lại biết được một chút đỉnh khía cạnh và để phê phán người khác, cũng tưởng là “Mình đắc, sáng suốt hơn người khác.” Chứ kỳ thật, chưa đến đâu!
Thật là chân lý là vô cùng. Chân lý là sống động. Ðường lối xây dựng đó, Thượng Ðế đã ân ban cho mọi tâm linh trong tâm thức của chính họ. Rất rõ rệt. Vì mọi người không chịu giữ cái phần tâm thức, mà giữ cái phần tranh chấp ở bên ngoài, mắt thấy tai nghe, luận đi xét lại, rồi đâm ra tạo sự tăm tối cho chính mình mà thôi. Chứ kỳ thật chúng ta phải giữ cái sự bình thản du dương như tôi đã thường nói, để tiến hóa.
Khi ta lắng nghe một việc gì, chúng ta phải hướng thượng ngay tức khắc, để hoá giải sự việc đó, vì sự việc đó là sự việc quí báu vô cùng, bất cứ từ đâu đến, đang xây dựng cho chúng ta. Chúng ta mừng được nghe; dù câu nói đó làm cho ta buồn tủi; câu nói đó làm cho ta sân si; câu nói đó tạo thêm sự si mê; nhưng mà chúng ta chịu lắng nghe thì chúng ta mới hoá giải những sự trần trược có thể đem đến với chính chúng ta.
Cho nên nhiều người thế gian lâm vào cảnh đụng chạm đó mà không hay. Thành ra càng tu thì càng chậm tiến, càng tu thấy càng lùi bước. Vì sao? Vì cái bản chất cố chấp của chúng ta vẫn còn. Chúng ta phải nhìn nhận là sự cố chấp tăm tối này còn, thiếu hoà đồng, thiếu cởi mở; thì không bao giờ tiến tới được. Cho nên chúng ta phải Hoà. Chúng ta phải nhỏ hơn mọi người để chúng ta học. Đừng cho chúng ta là hay hơn, chúng ta là cao hơn, chúng ta là dày công hơn, chúng ta là giỏi hơn. Không có! Chúng ta đang học, thì đang được thanh lọc tùy theo chiều hướng tiến hoá sẵn có của chính mình; mới thấy được tiền kiếp chúng ta tạo biết bao nhiêu tội, tạo biết bao nhiêu sự sai lầm; mà ngay cả kiếp này chúng ta nhận nhiệm vụ xuống thế gian và không chịu tiến hoá; rồi ở trong cái chấp mê, ở trong cái buồn hận. Ðó là chấp mê, đó là tăm tối, núp trong bóng tối và không chịu công khai ra ngoài.
Cho nên chúng ta phải cố gắng bước ra đi, để học nữa, bước ra đi để tiến tới nữa. Cho nên đừng có sợ nắng, sợ mưa; đừng có sợ những cái nghịch cảnh. Nghịch cảnh là đem cho chúng ta càng ngày càng bình tâm; nghịch cảnh là xây dựng dũng chí cho chính mình; chứ không phải nghịch cảnh là hại chúng ta đâu.
Cho nên những cái chuyện ở thế gian, Bề Trên đã chuyển cho chúng ta sống trong kích động, phản động, là đang dẫn tiến chúng ta; chứ không phải chúng ta có quyền hạn gì đâu. Cho nên nhiều người còn cố chấp, còn tính nóng, còn ngu muội cho nên sử dụng cái tánh nóng mà tu hoài, tu hoài, tu tới làm thầy, tu tới làm đủ thứ hết, giáo chủ; rồi rốt cuộc cũng phải qua một cuộc nhiệt độ vô cùng thử thách ở Cửu Dương Quan mới tiến hóa lên được. Cho nên mọi người tu, nhiều khi thấy bực tức vô cùng. Ðó là đang đốt thiêu tâm hồn của chúng ta. Mà người Vô Vi thì được đốt thiêu tại trần. Nhiều khi các bạn thấy bực tức vô cùng, nhưng đó là chấp nhận, không có la làng, không có trách. Nhiều người còn trách Trời Phật; rồi ngược lại rồi cũng đi cám ơn Trời Phật. Vô lý! Bởi vì chúng ta thấy rằng việc làm mà chúng ta chưa làm mà chúng ta lại ca tụng Trời Phật. Té ra tôi đâm ra sợ Trời Phật sao? Trời Phật ôm ấp chúng ta và xây dựng cho chúng ta; chỉ chờ chúng ta tiến mà thôi! Cho nên chúng ta tiến bằng ý chí, tiến bằng thể xác, tiến bằng hành động, mới chủ tọa được những cái cuộc sai lầm của chính mình, mà để sửa chữa ăn năn trong cái cuộc hội họp của vạn linh hợp nhất thể, chúng ta mới trở về Cơ Qui Nhất được. Qui nhứt Thượng, Trung, Hạ, đồng Nhất mới trở về được.
Cho nên càng tu thì càng thấy sự sai lầm; đó là cái đại phước của mọi cá nhơn. Nhiều người đã làm nhiều điều sai lầm, và bảo thủ sự sai lầm; rồi đem sai lầm ra gắn liền với đạo, nói “Tôi là bảo vệ đạo pháp.” Ðó; là lại càng khổ thêm. Không nên nghĩ như vậy. Chúng ta bất lực, và chúng ta chỉ biết học mà thôi. Học để tiến mà thôi. Thì lúc nào chúng ta cũng có cơ hội tiến hoá. Lúc nào chúng ta cũng có cơ hội tiến hóa. Cho nên những người tu phải biết điều này, và phải thức giác, và phải ăn năn, phải hối cải. Cho nên trong chùa cũng có Kinh Sám Hối để cho mọi người đọc; trong nhà thờ cũng có Kinh Sám Hối để đọc, để ăn năn. Tại sao họ phải đọc hằng ngày? Ðã nói rằng: “Khẩu khai thần khí tán” mà họ vẫn đọc hằng ngày? Là vì họ cũng có cái Pháp; đó cũng là cái Pháp dẫn tiến cho họ. Nếu họ làm đúng và làm thường xuyên như vậy họ cũng sửa đựoc tâm thức để tiến hóa.
Còn nếu chúng ta là người Thiền, là chúng ta đã đầy dũng chí trước khi chúng ta Thiền, buộc chúng ta lập lại trật tự cho chính mình; thì chúng ta phải cố gắng thường xuyên hơn; ngày cũng như đêm, ý chí chúng ta là phải Giải Thoát, nhất định là phải Giải Thoát; chúng ta mới thấy rõ cuộc đời là tạm.
Cái dục tánh ở thế gian đã cho chúng ta thấy, và Thượng Ðế đã cho chúng ta mượn, Học cái Dục ở thế gian, và chúng ta biết chuyển hướng thì cái dục nó đi lên Thiên Ðàng: “Dục tiến Thiên Ðàng” rõ ràng. Cho nên chúng ta vun bồi ý chí nhiều, hướng cái dục hướng thượng. Cho nên, tuổi trẻ, nhiều người đã bị lầm ở trong cái Dục, mà tưởng đó là cảnh Thiên Ðàng, đó là giải quyết được sanh lý, là sung sướng vô cùng. Nhưng mà kỳ thật đâu có gì! Các bạn đã làm rồi, các bạn đã thử rồi, các bạn đã nếm rồi. Tất cả mọi sự việc, các bạn đã thử hết rồi. Rồì các bạn thấy, cái gì là giá trị? Những người đã bước qua cuộc đời thử thách đó, mới thấy rõ giá trị của những cái tánh, bản chất tham, sân, si, hỉ, nộ, ái, ố, dục đó là Thượng Ðế đã ân ban làm bài học cho chúng ta; và chúng ta phải giữ cái đó hướng thượng về Thanh; thì cái phần eo hẹp không còn, cái phần dấu diếm không còn, mà lại cởi mở thêm. Chính lúc đó chúng ta mới thấy được Tâm Ðạo.
Cho nên người tu mà còn ôm ấp những cái chuyện, kêu bằng, không giá trị: dấu người này, dấu người kia; dấu người nọ; rốt cuộc rồi cũng bị lộ. Cho nên chúng ta công khai, công khai mọi sự việc. Tâm thức ta công khai; trung tim bộ đầu chúng ta công khai với cả Trời Phật. Nếu mà các bạn công khai với nhân gian, thì họ ở trong cố chấp và đem các bạn vào cố chấp. Cho nên chúng ta phải thầm tu, thầm tiến; công khai lên trung tim bộ đầu, để cho Trời Phật chứng minh hành động của chính ta. Chúng ta thấy rõ rằng: Trời Phật chỉ chứng tâm, chứ không phải chứng cái ngoại cảnh; không chứng áo mão; không chứng lý luận sai lầm.
Cho nên chúng ta phải vun bồi, sửa tâm, khai thức mới được chứng. Mở rộng tâm thức của chúng ta, mở rộng phần hồn của chúng ta, càng ngày càng hoà tan cả càn khôn vũ trụ, hoà tan với ý chí của Thượng Ðế, để giữ lấy cái vai trò vô cùng, gánh vác vô cùng, mới là tiến hóa được. Cho nên nhiều người đã tưởng tới Chúa, đã tưởng tới Phật, tưởng đủ thứ, nhưng mà không chịu gánh vác; thì làm sao được? Ngược lại, kêu Trời Phật phục vụ cho chúng ta, thì chúng ta càng ngày càng yếu hèn và không có tiến tới được.
Cho nên cái tu Vô Vi nó khác. Các bạn đã bước từ giai đoạn: Bằng đầu, các bạn thấy thanh nhẹ, mà sau các bạn thấy nặng; là chính các bạn đang đào đất. Và đào tới đó, thì trong đó các bạn có cục đá, là cục cứng đầu ngu muội của các bạn, các bạn phải đào nữa. Rồi tới chất sắt; rồi tới chất này, chất kia, chất nọ; các bạn cũng phải đào hết ra để hiểu nguyên lý, mới tìm ra nguyên lai bổn tánh. Cho nên từ giai đoạn, huệ Tâm, huệ Can, huệ Phế, huệ Thận, huệ Tỳ, nó phải mở. Mà trong cái mở đó, do ai làm cho nó mở? Chính hành giả đã đào, nó mới mở được. Nếu các bạn không hành, làm sao các bạn thấy sự ngu muội của các bạn? Các bạn không hành, làm sao các bạn thấy sự tủi nhục của các bạn? Ðó là các bạn đã hành. Các bạn là người đang bơi xới những tánh hư tật xấu, và để tìm cách giải tỏa tánh hư tật xấu, mà dẫn tiến tánh hư tật xấu đi tới sự toàn thiện, toàn hảo hơn. Ðó là Công Phu của chính bạn.
Cho nên mỗi ngày, đêm, chúng ta, không tu nhiều tu ít, phải tu; nhất định phải tu! Vì 24 tiếng đồng hồ, chúng ta chưa có cơ hội phục vụ cho chính mình. Cho nên một ngày, chúng ta phải cố gắng giữ lấy ít nhất một tiếng đồng hồ, để học, và để thức tâm. Rồi chúng ta đi, đứng, ngồi, nằm, chúng ta cũng Thiền: chúng ta cũng nghĩ tới sự sai lầm của chính mình, nó mới mở được. Đừng nghĩ sự sai lầm của người khác. Đừng thị phi chuyện này, chuyện nọ; nó không ích gì cho chúng ta, và nó chỉ tạo sự tăm tối cho chính mình mà thôi. Cho nên nhiều người tu, được thanh nhẹ một phần, miệng chọt chẹt nói đủ thứ, nhưng mà không giúp ích cho chính mình; chỉ tạo sự tăm tối cho chính mình, và tạo sự tăm tối cho xung quanh. Cho nên chúng ta phải trở về với chính giác và hiểu sự sai lầm của chính mình nó mới tốt hơn.
Nhiều người đã làm sai trong tình dục, mà cứ cố chấp trong sự tình dục; làm sao giải toả được? Không biết đây là bài học của Thượng Ðế đã cho chúng ta; và chúng ta nếm rồi, chúng ta mới tiến tới, chúng ta mới giải toả. Và không dòm rõ cảnh đời, đã cho chúng ta thấy rằng: “Khi chúng ta ra đời, chúng ta đâu có biết dục là cái gì! Nhưng mà tại sao lớn lên tự nhiên tôi phải dục? Và tôi hoang mang trong dục? Và tôi triền miên sống trong dục?” Ðó. Ðể tôi chi? “Tôi tìm lối thoát.” Khi mà tôi biết hoà tan vô trong dục rồi, tôi thấy đâu có gì mà giá trị. Sự mong muốn của các bạn đòi hỏi rất nhiều, nhưng mà rồi rồi, kết thúc, để cho các bạn biết là không có cái gì mà phải mong đợi. Cho nên cái đó là mọi người đã qua. Tuổi dậy thì đòi hỏi. Nhưng mà rồi, học hỏi rồi, chả có gì kêu bằng, cũng là điêu luyện cho các bạn thức tâm mà thôi. Cho nên nhiều người tu thường nói rằng, “Tôi trường chay diệt dục!” nhưng mà trong tâm, dục vẫn còn.
Các bạn nhìn nhận sự thật đó, và chúng ta phải dùng ý chí NIỆM, THƯỜNG NIỆM, VÔ BIỆT NIỆM. Niệm Phật cho nhiều, bởi vì dục nó cũng ở trong cái nguyên ý của LỬA, của KHÔNG KHÍ, của NƯỚC, của PHÁT TRIỂN, của SỰ HIỂU BIẾT SÁNG SUỐT và THỨC TÂM. Ðó, cũng ở trong đó mà ra mà thôi. Cho nên cũng nằm ở trong nguyên lý NAM MÔ A DI ÐÀ PHẬT. Và nếu chúng ta niệm, thường niệm, nó sẽ mở. Vì chúng ta có cái này để thay thế cái kia, thì cái phần đó bận rộn; Bận rộn vì phần này, thì không bận rộn vì phần kia.
Nó rất dễ, nhưng mà nhiều người, không! Bị Hạ Giới nó lôi cuốn, bị trược khí nó lôi cuốn, rồi cho đó là tốt, cho đó là quí, rồi ôm lấy nó; trở nên cái tánh ác trược! Ðâm ra hận thù; muốn ghét những người xung quanh, muốn dành riêng cho chính ta hưởng thụ mà thôi. Cái đó là sai lầm; càng ngày càng vào trong cảnh eo hẹp. Trước kia các bạn chưa biết tình yêu, chưa biết tình dục; ngày nay các bạn mới biết tình yêu, biết tình dục; các bạn không có muốn ai đá động đến bạn hết; các bạn muốn sống tư kỷ mà thôi; mà ai động tới các bạn, các bạn muốn chém, muốn giết! Ðó, là cái chuyện eo hẹp; vì chưa hiểu, chưa hiểu Luật Trời. Tất cả đồng nhất thể. Tham, Sân, Si, Hỉ, Nộ, Ái, Ố, Dục, giống nhau; chứ không có khác nhau. Cho nên khi chúng ta hiểu cái đó rồi, chúng ta thấy tất cả chúng sanh đã và đang học, và chúng ta cũng đã và đang học! Rồi chúng ta nên học và nên tiến; không sao hết. Giữ bình tâm. Và nếu chúng ta chủ trị được, và đem những sự động loạn đó trở về hoà đồng sáng suốt, thì chúng ta mới mong rằng có ngày đạt được sự quân bình và thành Ðạo.
Cho nên chúng ta lại có mục hằng tuần để học, để tu, để luyện. Tại sao chúng ta lại không thích động loạn nữa? Vì chúng ta đã thức giác rồi. Cái con đường Tu là con đường duy nhất. Tới ông tỷ phú, ông giàu có đi nữa, rốt cuộc ổng cũng phải buông bỏ mà ổng ra đi. Vậy chớ, chúng ta có thế lực gì, chúng ta có gì nhu cầu, mong muốn lắm ư? Rốt cuộc chúng ta nghĩ lại, chúng ta lại được nhẹ hơn những người giàu có; vì chúng ta không bận rộn vì ngoại vật, ngoại cảnh nhiều, mà chúng ta lại trở về bận rộn với nội tâm trong chu trình tiến hoá sẵn có của chính mình. Thì chúng ta sẽ phong phú và giàu có trong tâm linh, trước khi chúng ta có vật chất.
Có vật chất, biết sử dụng vật chất mới là tỷ phú. Có vật chất, không biết sử dụng vật chất, là nghèo nàn. Hỏi tại sao “Có vật chất, biết sử dụng vật chất, mới là tỷ phú?” Là chúng ta sáng suốt rồi, chúng ta thấy rõ rồi: có sự sáng suốt mới tạo ra những vật hiền hoà trước mắt chúng ta, và chúng ta biết, “Ðây là Thượng Ðế đã ân ban cho chúng ta!“ và chúng ta lại phục vụ, nâng niu nó, và chuyển tiếp cho người khác, và để cho mọi người hiểu rõ, “Ðây là của Thượng Ðế, đây là sự thông minh đóng góp của loài người” chứ không phải biến hoá cấp thời được. Phải ngày, giờ, đòi hỏi mới có thành tựu. Thì chúng ta quí yêu vật chất cũng như quí yêu Thượng Ðế, quí yêu nhân loại. Ðó.
Còn, nếu mà, “Có tiền bạc, có vật chất, mà không biết sử dụng, không có quán thông nguyên lai bổn tánh của mọi vật, là con người nghèo nàn mà thôi!” Vì sao? Vì tăm tối, và không thấy nhơn quần đang sống với ta, không thấy Thượng Đế đang sống với ta, không thấy sự phong phú đang xây dựng thể xác lẫn tâm linh cho chúng ta; thì chúng ta là người nghèo nàn, người tham lam, so đo, có một muốn mười! Tạo ra cái gì? Khổ. Khổ là gì ? Khổ là nghiệp! Ðó. Cho nên, mọi người đều bị nghiệp chướng đòi hỏi; là vì sự tăm tối.
Cho nên chúng ta đã có sự giáo dục đầy đủ, từ ngoại cảnh cho đến nội cảnh, rất rõ rệt. Nhưng mà người thế gian còn ỷ lại, “Tôi là tôn giáo này. Tôi là học của vị Giáo Chủ kia.” Ỷ lại nơi đó, thì trì trệ, làm sao tiến hóa? Cho nên tôi thường thường nói các bạn, phải đem nhà thờ hằng tuần, hằng ngày, hằng giờ, vào Tâm các bạn; đem chùa chiền vào Tâm các bạn, truy tầm lịch sử của những người thành đạo ở trong Tâm các bạn; và xây dựng Tâm của các bạn trở nên những hành giã tuyệt diệu kế tiếp, mới là đúng Luật Trời.
Cho nên chúng ta không đòi hỏi ngoại cảnh. Những người Vô Vi không đòi hỏi ngoại cảnh, nhưng mà đòi hỏi sự thực hành để xây dựng tâm thức cho chính mình, nhiên hậu mới ảnh hưởng người khác. Đó là căn bản của người tu Vô Vi. Cho nên hằng tuần các bạn vật lộn với đời, đụng chạm với đời rất nhiều, buồn tủi, sân si đủ thứ; nhưng mà rốt cuộc có ai gặt hái được gì đâu? Rồi trở về cũng nói, “Tôi phải tu, rốt cuộc phải tu, phải ăn năn, phải hối cải. Chính tôi mà tạo ra cho một đám người buồn bực, đó là tội của tôi.” Mình càng thấy xung quanh mình mọi người không thích mình? Chính mình chớ chẳng ai; con đường đó là con đường đưa mình xuống Ðịa Ngục. Mà ở xung quanh mọi người nói mình làm điều đúng, là con đường đó là con đường đưa các bạn lên Thiên Ðàng. Chứng minh rất dễ dãi.
Cho nên tánh tình không thay đổi là không được. Chúng ta phải bỏ Tâm ! Càng tu, càng dứt khoát tâm đời. Rồi càng tu, càng bỏ tánh đời. Thì tâm đời, tánh đời mà dứt khoát rồi, thì chúng ta là Tiên tại trần, chứ đi đâu mà chờ Tiên tới cứu chúng ta, chờ Phật tới cứu chúng ta? Mấy nghìn năm, Trời Phật đâu có xuống nói, “Ta cứu nhà ngươi, đưa nhà ngươi đi”? Không! “Ngươi phải đi!” Vì chúng ta đã có toàn bộ, toàn năng điều khiển cái tiểu thiên địa này: có khối óc, có tâm linh, có thể xác; phương tiện để chúng ta học. Tất cả phương tiện đều đầy đủ, không thiếu một phương tiện nào hết.
Tại sao chúng ta còn trì trệ, còn lý luận trong sự chấp mê, còn đòi hỏi sự cung ứng của thể xác, mà không biết xây dựng tâm linh tiến hóa? Vốn cuối cùng của chúng ta là thanh tịnh và sáng suốt, mà không biết làm, không biết đào thải sự ô trược! Làm sao chúng ta có sự sáng suốt? Vẫn ở trong mê chấp; lý luận giữa bạn đạo với bạn đạo cũng có sự tranh chấp ở trong tâm thức; xuất hiện tức khắc, nhưng mà không hay. Thiếu hòa đồng, thiếu sáng suốt. Ðó là ngu muội; chứ đừng tưởng rằng sự suy gẫm của chúng ta là đúng. Không có đúng đâu!
Ðể tự nhiên nó mở ra; rồi các bạn sẽ sống trong cảnh hồn nhiên, các bạn mới ở trong hòa đồng, khai thác những cái gì quí báu của Trời Ðất đã ân ban từ Thanh Quang Ðiển Lành chuyển xuống. Nếu các bạn không thả lỏng tâm hồn, thì làm sao các bạn hưởng được Thanh Quang Ðiển Lành? Ðó là phần nhẹ. Các bạn dòm thấy ở đời, khinh khí cầu nó nhẹ nó mới được hút đi lên. Còn nếu mà nặng trược, cột thêm cục đá, thì nó không đi được. Thấy rõ chưa? Nặng trược thì chìm xuống, mà thanh nhẹ thì nó lại bay bỗng lên! Cho nên chúng ta phải bỏ tâm, bỏ tánh Ðời, để tiến tới quân bình luật đạo; thì Thần Tiên tại thế, có gì đâu mà phải lo? Có chút xíu đó thôi, nhưng mà rất khó.
Khi trở về gia đình thì các bạn thấy rằng: bao nhiêu phải lo âu, bao nhiêu động loạn, nhưng mà các bạn bình tâm niệm Phật một chút, thì các bạn thấy rằng: “Ồn ồn, ào ào, rồi đâu cũng phải vào đấy. Bao nhiêu lần thiếu thốn, bao nhiêu lần động loạn, bao nhiêu lần đau khổ; rồi ta cũng vẫn qua! Sao lạ vậy? Thấy không qua được, nhưng vẫn qua! Tại sao?” Chúng ta mới nhìn nhận, “Có Bề Trên, có sự thanh nhẹ đang chiếu hóa cho chúng ta.” Chúng ta phải mở tâm, mở tánh, càng ngày càng thanh nhẹ hơn, chúng ta mới đón rước được điều đó. Hồn chúng ta không mở, không đón rước được sự sáng suốt của Đại hồn. Cho nên chúng ta phải mở, mới đón được sự sáng suốt của Đại hồn.
Bất cứ tôn giáo nào ở thế gian, nếu không thực hành Tâm Thức, thì chỉ làm Hình Thức bên ngoài, rồi gặt hái sự bực tức mà thôi! Nói “Tại sao tôi đi nhà thờ nhiều, mà tôi cũng gặp nạn? Tôi đi chùa nhiều, tôi cũng gặp nạn? Tôi lạy Phật hoài, mà tôi vẫn gặp nạn?” Nhưng mà vì nó chưa hiểu chơn lý. Nó chưa hiểu nạn là cứu nó; nạn là đưa cho nó càng ngày càng có dũng chí hơn, chấp nhận hơn; để khai thác khối óc sáng tạo của chính nó, để nó tiến hoá. Cho nên nhiều người thế gian chưa hiểu. Cho nên Đức Phật, Kinh Phật, Phật giáo, giáo lý, cũng nói rõ: “Lấy oán làm ân.” Ðó, chúng ta mới tiến. Người nghịch chúng ta là người đến cứu chúng ta. Vì chúng ta bị nghịch, chúng ta bị đau đớn, chúng ta mới xét đủ mọi phương diện. Thì rốt cuộc chúng ta mới thấy sự sai lầm của chính mình; mới sửa tâm mà tiến tới; thì mình không còn bị vọng động nữa, không còn sự khổ tâm nữa! Nhiều người đã buồn bực, vào chùa tu mới thấy rõ, xa vắng gia đình rồi, mới thấy thương yêu những người gia đình. Nhiều người bị tù tội trong khám, mới nhớ người gia đình, và thấy những người gia đình đã vì chúng ta rất nhiều; và ta cũng chưa vì mọi người.
Cho nên cái chuyện đó, lần lượt các bạn sẽ thấy các bạn là một tội nhơn tại thế, và các bạn vẫn ở tù như những người ở trong khám. Hồn các bạn bị giam hãm trong tiểu thiên địa này, bực bội, buồn tủi, đủ thứ. Ðó là đang bị giam hãm. Cho nên phải cố gắng tu, để vượt qua cái sự tối tăm đó, nhiên hậu chúng ta mới hưởng sự sáng lạn ở Bên Trên đang chiếu cố và ban cho chúng ta một tâm thức, để tiến một cách du dương và dễ dãi hơn.
Chỉ có học Nhẫn, học Hoà; chỉ có bây nhiêu đó thôi. Nhưng mà những người ở thế gian, nói tới Nhẫn, nói tới Hoà; thoát ra đôi môi rất dễ, nhưng mà tâm chưa chịu Nhẫn, chưa chịu Hòa. Thì chúng ta thấy thiếu thông minh rõ ràng, thiếu sự văn minh rõ ràng, thiếu sự quân bình rõ ràng. Mà chúng ta thực hành được Nhẫn, Hòa, thì chúng ta lúc nào cũng quân bình và vui với mọi trạng thái. Bất cứ hành động nào đưa đến, thì chúng ta cũng thấy, “Hòa ái tương thân đang xây dựng tôi, đang nâng niu tôi, đang giúp đỡ tôi; chớ không có bỏ phế tôi.” Thấy rõ như vậy thì chúng ta mới vui, chúng ta mới thấy hạnh phúc. Chúng ta tin nơi Trời, Phật, chúng ta đâu có gì mà phải sợ mất? Có người nói “Trời ơi, mất, động chạm tới tôi quá!” Nhưng mà chúng ta có gì mà cho người ta đâu? Nếu các bạn biết rằng các bạn giáng lâm với một thanh quang, với một luồng điển của Trời Phật ân ban, là một tiểu linh quang, thì các bạn làm sao mất được? Cái tiểu linh quang đó, không kéo cắt được, không ai xô đuổi nó được; chỉ nó tự tắt mà thôi; và rồi nó tự mở trở lộn lại.
Cho nên Trời Phật đã cho chúng ta thấy có Thức Hồi Sinh: xuống Ðịa Ngục, vẫn hồi sinh; xuống Ðịa Nguc, vẫn ăn năn và nói lại cho người thế gian biết rằng “Tôi đã sai điều này, sai điều kia, sai điều nọ, khuyên nhơn gian không nên sai, không nên tạo sự tăm tối cho chính mình, và không nên đầy đọa cho mình quá thái; phải sửa mình để tiến hoá; không nên đầy đọa ta nhiều quá.” Cho nên, nhiều người tưởng là có tiền, có bạc, đó là sung sướng? Chính người đã đọa đầy người rất nhiều; đủ mọi mặt lôi cuốn người: vì tiền của; vì địa vị; phân mỏng tâm thức ra; đâm ra thiếu sáng suốt. Của cải thì nhiều, nhưng mà thiếu sáng suốt; hễ bệnh lên, thì ai chỉ gì, nghe nấy; rồi đâm ra điên cuồng. Ở thế gian, có; các bạn thấy.
Cho nên chúng ta may mắn được tu cái Pháp này, và chúng ta biết ngồi Thiền, chấp nhận ngồi Thiền, để học Nhẫn, học Hòa, để lập lại trật tự cho chính mình. Đó là điều quí báu vô cùng. Và Thượng Ðế rất mong muốn các con Ngài phải bình tâm mà hưởng lấy cái gì của Ngài đã chuyển hóa, và Siêu Văn Minh đã và đang sắp đặt cho chúng sanh tiến hóa.
Mà người đời chưa hiểu cái gì kêu bằng “Siêu.” Nội chữ “Siêu” không, chưa hiểu. Chỉ biết “văn minh” là “Tôi có cái radio tốt đẹp, thâu băng hay như thế này!” đó, là văn minh thôi; chứ chưa biết chữ “Văn Minh” này. Sống cảnh văn minh, chưa biết văn minh. “Văn Minh” là gì? “Văn minh” là sự quân bình. Sau sự động loạn mới phát minh ra được việc này, việc kia, việc nọ. Không có sự động loạn, kích động và phản động dày xéo, chúng ta đâu có lý luận một cái đường lối để mở tâm. mở trí, khai hóa khoa học hiện tại, và đạt đến quân bình? Một phần của vật chất mà thôi, chứ chưa toàn diện. Vẫn còn đang tìm kiếm, đang tiến hóa.
Cho nên các bạn thấy chúng ta đang Tu, cũng có một phần mà thôi! Chớ đừng có nói rằng “Tôi đắc đạo.” Đừng có nói “Tôi siêu phàm.” “Tôi đang học; đang tu. Tôi chưa biết hai chữ Hòa Ái Tương Thân. Có bốn chữ “Hòa Ai Tương Thân” đó, mà tôi chưa hiểu. Lấy cái gì Hòa Ái? Tôi Hòa, tôi mới Thương! Khi mà tôi hòa người ta, thì tôi thấy không có bận rộn; tôi là người thương tôi! Và “Tương Thân” là, khi tôi biết thương tôi, thì tôi biết người khác là tôi. Kêu bằng, “Hòa Ái Tương Thân.”
Còn các bạn thiếu chữ Hòa, gặp nhau các bạn buồn bực; rồi làm sao các bạn biết thương bạn? Bạn tạo bệnh cho bạn mà thôi! “Bệnh do tánh sanh” là vậy! Cho nên chúng ta không nên tạo bệnh cho chính chúng ta; và chúng ta nên cứu rỗi chúng ta, là người đang mang bệnh nan y. Tâm hay buồn tủi, nhớ nhung, động loạn. Ðó là một cái bệnh, chớ không phải cái phước đâu, và không phải hiền đâu! Bạn nhớ nhung điều này, điều kia, điều nọ; nhưng mà bạn nhớ không được, thì bạn đang tức, thì trở nên ác. Dâm Dục cũng vậy. Dâm dục kỳ này được, kỳ khác không được, thì trở nên lập thế; rồi tái phạm những sai lầm đó; rồi con người trở nên người ác, chớ không phải người thiện.
Cho nên, chứng minh cho chúng ta thấy rằng những tầng số đi lên, và những tầng số đi xuống; rất rõ rệt. Cho nên, những người tu bị “hạ tầng công tác” mà không hay. Nội tình dục không. Các bạn tu, lo tu yên ổn, không đá động tới, thì nó không có đòi hỏi; mà các bạn càng đá động, nó càng đòi hỏi, và nó càng lôi cuốn; nó làm cho địa lực thể xác các bạn càng ngày càng yếu, và tâm hồn các bạn càng ngày càng suy lụy. Thì các bạn đi đâu? Xuống dưới sức hút của Ngũ Hành! Là Ðịa Ngục, chứ đâu nữa! Cho nên chúng ta càng ngày càng thấy rõ. Càng ngày càng tu càng thấy rõ sự sai lầm, càng thấy rõ sự trì trệ. Chúng ta phải cố gắng, để khai thác nó. Chính ta là chủ trị, và ta là người trách nhiệm. Sự sáng suốt của chúng ta phải cương quyết vạch ra một con đường, như vậy là như vậy, không thay đổi nữa; thì chúng ta mới mong một ngày nào chúng ta đạt được sáng suốt.
Còn nếu các bạn tưởng là các bạn sáng suốt, các bạn hoàn toàn bị sai lầm! Dù các bạn tu đến cấp bậc nào, cũng phải khép mình và nói, “Ta là nhỏ nhất, chưa hiểu gì; phải học. Chúng sanh là thầy của chúng ta; mọi sự kích động và phản động là Thượng Ðế đang giáo dục chúng ta. Chúng ta phải chấp nhận để học.” Học bài, thì phải trả bài; chứ không phải nói, “Tôi học rồi, thôi; học rồi, tôi phản.” Cái đó không nên. Học, là phải trả. Phải thuận để học, và mở tâm mở trí; chúng ta mới tiếp tục cứu giúp người khác được, kêu bằng “Trả bài.” Cho nên, nhiều người mới học sơ sơ, rồi nói, “Chu choa, tôi được gần ông này, được gần ông kia, được gần ông nọ; tôi là Ðắc Ðạo! Tôi biết ông Thượng Ðế được bao nhiêu năm rồi. Tôi là hay hơn người phàm!” Nhưng mà, rốt cuộc, lâm nạn đó các bạn ơi! Cái câu nói đó là câu nói lâm nạn và đưa các bạn xuống Âm Phủ; không có bao giờ tiến được!
Mà các bạn đi truy tầm Chơn Lý, không ngừng nghỉ; đó là các bạn mới là người giải thoát. Ý chí đó mới là ý chí của Thượng Ðế. Mà chính các bạn cũng là Thượng Ðế trong Tiểu Thiên Ðịa. Bạn phải dùng ý chí đó mới khai mở vạn linh đang hợp tác trong tiểu thiên địa này. Cho nên, đừng nên cống cao ngạo mạn, thì bước vào trong tầng số tăm tối mà thôi. Nhiều người, Thiền được, không muốn nói chuyện Ðời; tưởng là mình đã Minh. Chưa. Qua cơn thử thách rồi, cũng ngả nghiêng như thường. Cho nên chúng ta phải làm sao mở được Thức Hòa Ðồng mới học. Ðược cái Cơ Qui Nhất của Thượng Ðế.
Cho nên, mỗi mỗi chúng ta mỗi đêm tu; mỗi buổi sáng, mở mắt, chúng ta thấy nghịch cảnh. Nhiều người thấy ghét, giận người này, ghét người kia, ghen người nọ. Nhưng mà cái đó cũng là đại phước rồi. Thấy cái tánh tình ghen ghét của mình là xấu xí, thì cái đại nguyện, chúng ta phải làm sao để sửa và giải tán những cái tâm thức đó, mà đem lại sự sáng suốt để đóng góp cho chúng sanh ở tương lai? Sửa mình! Mà sửa mình bằng cách nào? Cho nó đụng, nó mới mở. Mà giữ lấy, không bao giờ mở được. Ðụng chạm đi, nó mới mở. Không sao! Kỳ này chúng ta thua lỗ, chúng ta bị khóc, bị bực tức; nhưng mà rồi, chúng ta mở. Mà không nhờ cái đó, làm sao chúng ta mở?
Cho nên chúng ta ở trong cái cảnh đời này, thì rất vinh hạnh, để Tu Học. Một trường dạy Ðạo rất tinh vi; từ mọi trạng thái, chứ không phải dạy các bạn một góc đâu. Ăn, cũng dạy các bạn; các bạn ăn hột gạo, ăn chén cơm, mà các bạn ý thức rằng Thượng Ðế đang luân lưu trong miệng các bạn, cơ tạng các bạn, máu huyết các bạn, tâm linh các bạn, để xây dựng cho các bạn mở. Thì các bạn mới thấy thanh quang của Thượng Ðế đã ân chiếu cho các bạn từ giờ phút khắc. Ăn, uống, cũng vậy. Các bạn uống nước, đó là uống điển Trời, Thủy điển tương giao,” chứ không phải là chuyện chơi! Nhưng mà mấy ai hiểu được? Tu tới trình độ thanh tịnh mới thấy đó, thấy giá trị cao siêu của Thượng Ðế đã ân ban. Chúng ta không dám phung phí một giọt nước của Thượng Ðế, và chúng ta thấy rằng “Ðây là bài học.” Tới lúc tắm rửa các bạn, các bạn cũng thấy “Ðây là bài học,” chứ không phải là lấy nước phung phí, rồi để các bạn sạch sẽ đâu! Không có sạch sẽ. Bao người sạch sẽ? Nếu sạch sẽ, tắm một lần; chứ tại sao mỗi ngày tắm mấy lần, mà vẫn còn dơ bẩn, vẫn còn tăm tối, chưa thức? Cho nên, khi chúng ta thức rồi, thì một lần cũng sạch, chứ không phải nhiều lần.
Cho nên, mỗi người tu mà về Vô Vi, mà được may mắn hiểu tới Ðiển Giới, và đây tôi cũng gia thêm một phần nào để cho các bạn hiểu: Thượng Ðế đang dạy các bạn trong lúc tắm, trong lúc ăn, trong lúc ngủ, trong lúc đàm đạo; chứ không phải Thượng Ðế xa các bạn. Các bạn đừng hiểu lầm là Thượng Ðế xa các bạn. Không có ngoài các bạn đâu! Ngài đang chung sống với các bạn đây, mà các bạn chưa hiểu!
Cố gắng, cố gắng vào trong; cố gắng giữ lấy thanh tịnh, để hưởng trọn niềm tin và hồng ân của Ngài đã và đang ban cho chúng ta.
Hôm nay cũng là ngày Thiền của chúng ta. Tôi không biết nói gì hơn, có bao nhiêu kinh nghiệm trong sự sáng suốt, đóng góp cho các bạn và ước mong các bạn giữ tâm thanh tịnh, để lo tiếp tục tu học. Rồi tuần tới chúng ta gặt hái được gì, chúng ta sẽ đồng đóng góp trong chu trình tiến hoá.
Thành thật cám ơn sự hiện diện của các bạn.
----
vovilibrary.net
>>refresh...