Montréal, Ngày 17 tháng 10 năm 1982

Hôm nay chúng ta lại vui họp để tiếp tục nghiên cứu trong hành trình tu học. Người tu Vô Vi cố gắng lập lại trật tự chính mình, tự khai triển tâm linh, học Nhẫn và học Hòa. Người tu Vô Vi đặc biệt học chữ Nhẫn khác hơn người đời. Vì sao? Vì chúng ta tu hướng thượng về thanh điển và khai trược, khai thông thanh điển, giải tỏa trược khí. Mỗi đêm mỗi ngày chúng ta làm pháp luân thường chuyển, lấy thanh khí điển để lập lại trật tự trong nội tạng của chính chúng ta, hướng thượng để khai triển phần thanh điển và đem thanh khí vô giải tỏa trược điển trong cơ tạng của chúng ta. Thì Nhẫn của chúng ta là gì? Nhẫn luôn luôn phải hướng thượng, du dương thanh nhẹ chứ không phải Nhẫn kêu bằng nhịn, tức, bực, không nói ra sanh bệnh

Chúng ta phải tìm lối thoát để hiểu giá trị vô cùng của chữ Nhẫn. Nhẫn của chúng ta luôn luôn tập trung nơi trung tâm bộ đầu hướng thượng về thanh giới. Khi mọi việc xảy đến, chúng ta tập trung co lưỡi, răng kề răng, ý niệm Nam Mô A Di Đà Phật, đó là hướng thượng luồng thanh điển của chúng ta để thừa tiếp thanh điển ở bên trên, trong cái sự du dương nhẹ nhàng, hòa ái, khai triển. Vì sao? Vì chúng ta thấy mọi trở lực hàng ngày trong sự kích động và phản động, chúng ta phải tranh chấp bao nhiêu đi nữa, rốt cuộc rồi chúng ta phải tìm nơi an nghỉ thanh nhẹ. Cho nên chúng ta biết điều đó không làm lợi cho cơ tạng chúng ta, không làm lợi cho thần kinh chúng ta và không làm lợi cho những người xung quanh của chúng ta, chúng ta không làm điều đó. Bề ngoài xem chúng ta ngu muội nhưng mà bên trong kì thật chúng ta lại cám ơn những sự kích động đó đã xây dựng cho chúng ta tiến hóa. Chúng ta thấy mọi người đều thương chúng ta thì chúng ta an tâm xuất phần thanh điển của chúng ta hướng thượng để học đạo, tìm một lối thoát cho chính mình.

Hòa chúng ta hòa bằng cách nào? Hơi thở của chúng ta hiện tại, hít vô và thở ra chúng ta vẫn hít tới vô cùng, hít tới không hít được, thở tới không thở được rồi hòa với tất cả thanh khí điển của càn khôn vũ trụ, càng hít thở càng được khai thông. Hơi càng hít càng làm càng dài, mỗi năm mỗi khác, mỗi ngày mỗi khai triển. Tất cả lỗ chân lông của chúng ta được khai triển tốt đẹp và thanh nhẹ. Thì lúc đó chúng ta tiến tới Nhẫn Hòa trong điển giới.

Mà khi chúng đứng vào sự Nhẫn Hòa trong điển giới thì sự di chuyển tâm linh của chúng ta rất nhẹ nhàng. Nhẫn Hòa kết tập được rồi, trong nháy mắt chúng ta có thể rời những cái ý chí động loạn, bị kẹt trong khối óc và cơ tạng của chúng ta. Chúng ta mới thấy rằng: Nhẫn Hòa hòa hợp với thanh điển thì chúng ta mới thấy rõ là giải thoát. Cho nên mỗi mỗi các bạn bị những sự kích động và phản động từ ngay trong gia cang, từ ngay trong tư tưởng, từ phàm ngã xông lên làm xáo trộn tâm thức trong lúc các bạn công phu. Tại sao tôi tu pháp này càng ngày lại càng nóng tính? Vì sự nhẫn bất chánh của tôi ở trước kia, tôi đã ôm ấp, tôi đã yêu không biết yêu, ghét không biết ghét, thương không biết thương thành ra nó dồn một cục ở bên trong. Cho nên tôi bị uất ức và không khai thông được. Bây giờ tôi mượn cái pháp này là mượn sự thanh nhẹ từ cả càn khôn vũ trụ để giải tỏa cái tiểu thiên địa ô trược eo hẹp này, đi tới thông suốt hơn. Phải thực hành thì chúng ta phải thực hành bằng ý chí và ý chí của chúng ta không còn sự giam hãm vì chúng ta đã ý thức: ý chí chúng ta là vô cùng, dù có đụng chạm đi đâu, bao nhiêu đi nữa, rốt cuộc chúng ta cũng phải gom tụ sự thanh quang để hướng thượng đi tới vô cùng.

Vì chúng ta đã thấy rõ định luật Sanh, Lão, Bệnh, Tử, Khổ là những món quà và nó là những bài học để cho chúng ta trở về với chính ta và hiểu ta nhiều hơn. Cho nên mỗi ngày những người bước vào tu Vô Vi phải gặp nhiều trở ngại, trái tai gai mắt. Tại sao cho là trái tai gai mắt? Khi con người có trật tự thì mới thấy rõ sự mất trật tự của người khác. Nếu chúng ta làm mất trật tự thì không bao giờ chúng ta thấy rõ sự mất trật tự của người khác. Cho nên chúng ta lập lại được trật tự thì đi đâu chúng ta thấy cũng trái tai gai mắt, nhưng mà cái đó, nhờ cái đó, ngày nay chúng ta mới hiểu được sự động loạn là gì? Chúng ta từ động loạn mà ra, từ trược mà ra, từ sự tối tăm mà ra, từ sự bơ vơ mà ra, từ sự thiếu thốn khao khát và thành tựu. Đó, càng ngày các bạn càng tu càng cảm thấy mình thiếu thốn. Càng ngày càng tu càng thấy mình tăm tối, càng tu càng thấy sự yếu hèn của chính mình. Chúng ta thấy những điểm đó chúng ta phải xây dựng cho nó sáng suốt. Chúng ta có một cái phương pháp giải tỏa ngay khối óc, giải tỏa ngay ngũ tạng mà chính mình phải làm, chẳng ai giúp mình cả. Cho nên chúng ta đã thực hành và phải tiếp tục thực hành. Còn nếu không thực hành trong giây phút nghe người thực hành giải thuyết thì chúng ta thấy nghe êm tai, dịu lòng, nhưng trở lộn về nhà cũng là động loạn mà thôi.

Lấy cái gì để chứng minh, mỗi mỗi các bạn ngộ phải sự động loạn trong nội tâm, các bạn nghe qua những cuốn băng và hành giả đã có trật tự và thuyết giảng mạch lạc trong thực hành thì các bạn thấy rằng: các bạn đồng hành và đồng mở. Cho nên khi các bạn nghe rồi, các bạn không còn sự động loạn trong giây phút đó. Nhưng mà các bạn không thực hành thì sự động loạn của bạn nó lại quy tụ trở lộn lại, nó làm cho các bạn bực bội, đâm ra các bạn có sự mê chấp chê khen, là tạo cái tánh kì thị và thấy ta là sạch sẽ tốt đẹp hơn người khác, người khác lại nhơ bẩn hơn chúng ta và mất trật tự hơn chúng ta. Điều đó là sai. Khi chúng ta có tốt, chúng ta thắp được đèn lồng, chúng ta có thể cho người ta mượn để sử dụng, là ảnh hưởng người khác, để người khác cũng đồng đi như chúng ta đã và đang đi. Chúng ta từ trong đống rác mà ra, từ trong một biển lửa mà thoát li, được điêu luyện bởi sự ô trược, được điêu luyện bởi lửa thiêng đã đốt tâm chúng ta. Ngày nay chúng ta mới tiến được một phần về sự thanh nhẹ.

Cho nên người tu Vô Vi không có phải là cầu cạnh sự giúp đỡ, người tu Vô Vi không cầu sự may mắn trúng số nhưng người tu Vô Vi muốn lập lại trật tự để hiểu nguyên lai bổn tánh của chính họ. Thấy rõ, chúng ta phải trở lại nhỏ nhất cả càn khôn vũ trụ này, chúng ta mới thoát khỏi cái cơ thể tăm tối này, các bạn trở lại nhỏ nhất về phần điển giới thì các bạn mới xuất ra khỏi cơ thể này, xuất ra khỏi những từng từng nhà này mà để hòa hợp với thanh điển ở bên trên.

Khi các bạn đi ra ngoài các bạn mới thấy rằng lớn nhất cũng là bạn. Dòm xuống thấy thể xác của chúng ta, thấy sự lớn mà chúng ta đã đề cao và sự đẹp mà chúng ta đã tự ca tụng, mặt mày, tay chân, tôi đẹp, người này đẹp, tôi đẹp hơn người kia. Luôn luôn khen sự đẹp của bên bề ngoài bị che lấp bởi một màn vô minh. Nếu mà chúng ta trở về với sự tinh vi thì chúng ta dòm ta và thấy cái bản thể này gồ ghề xấu xí vô cùng, nặng nề vô cùng, tham sân si vô cùng, tội lỗi vô cùng.

Cho nên chúng ta ở thế gian là một con tội rõ ràng mà không hay, tưởng ta là phải, thiên hạ là quấy, cho nên chúng ta phải tu, phải lập lại trật tự, mới thực hành mới thấy rõ sự phá mê phá chấp là quan trọng. Từ tiền kiếp sai lầm tới bây giờ, hiện tại vẫn sai lầm, chúng ta còn mang xác phàm không nói, không có thể xưng danh ta là toàn thiện, không có một người nào toàn thiện hết, toàn thiện chúng ta không còn mang xác phàm nữa. Chúng ta đã giải thoát được rồi mới là kêu là toàn thiện. Cho nên càng tu càng thấy rõ luật trời. Càng tu càng thấy mình nhỏ hơn mọi người. Càng tu thấy ta cần học hỏi của mọi nơi mọi giới. Cho nên người tu Vô Vi càng ngày càng đụng chạm, càng đi tới cái chỗ thức giác. Chính mình sai.

Ban đầu vô tu hay phê phán người khác, nhưng mà lần lượt rồi các bạn đạt tới thanh tịnh, trung tim bộ đầu được ê rút đi thì các bạn mới thấy rằng: sự mê chấp không hữu ích gì. Không lợi lộc cho chính ta, cho nên chúng ta không làm. Chúng ta ăn hột cơm hột gạo đều do sự đoàn kết của ngũ hành tạo thành tại thế. Nó là điển ngọc của Trời ban. Ngày nay chúng ta phải làm điều xứng đáng hơn, thanh nhẹ hơn, ôn tồn hơn để tiến tới trong chu trình học hỏi sự quân bình sẵn có của chính mình. Cho nên các bạn khao khát sự giải thoát nhưng mà tại sao chúng ta phải học sự giải thoát? Chúng ta càng ngày càng tu càng nhận thức tội lỗi rồi, tăm tối rồi, không lối đi thì chúng ta phải lui bước để trở về với sự sáng suốt. Điều đó là điều quan trọng. Cho nên mọi người có ý chí tu học, rất siêng năng, để xây dựng lập lại trật tự cho chính mình, tâm lẫn thân. Chúng ta tu mà tâm chúng ta không biết xây dựng một hạnh độ tốt đẹp thì chừng nào chúng ta mới thành đạt? Chúng ta phải có tâm và tâm chúng ta phải hi sinh. Tâm chúng ta là gì? Là sự sáng suốt, mà sự sáng suốt chúng ta không có muốn những sự ô trược bám víu vào sự sáng suốt của chúng ta nữa, thì chúng ta phải hi sinh cái tánh hư tật xấu sẵn có của chính mình, nhiên hậu chúng ta mới vun bồi cái sự sáng suốt sẵn có của chính chúng ta.

Sáng suốt để làm gì? Để hơn thiên hạ ư? Không! Chúng ta không dám hơn một ai, có sáng suốt mới học mới hiểu, không có sáng suốt, không có quân bình làm sao học được mà hiểu được? Đồng lúc trong lớp học, ông thầy giảng một câu mà chúng ta cắt nghĩa ra một nghĩa khác. Mỗi người hiểu một nghĩa khác. Cho nên chúng ta mới nhìn nhận rằng: sự tăm tối của mọi người có. Ông thầy đã có sự trật tự sáng suốt giảng ra cho chúng ta mà chúng ta lại thiếu sự quân bình, không đón nhận và phát triển lên được. Cho nên một câu nói, một hành động, một tiếng động ở trần gian đều kêu gọi sự thức tâm của chính chúng ta. Mà nếu chúng ta không chịu vun bồi cái tâm sáng suốt đó thì làm sao chúng ta đón nhận đựơc phần thanh quang đã ân ban từ giờ phút khắc cho chúng ta, trong thực tế chứ không phải trong ảo mộng. Trước kia các bạn chưa tu thiền về Vô Vi thì thường hay cãi vã bất chánh. Ngày hôm nay các bạn tu thanh nhẹ cảm thấy điển rút bộ đầu, thanh nhẹ khi các bạn nhắm mắt, thì các bạn mới thấy rằng: Tôi phải tự đi mà thôi. Chẳng ai đi giùm cho tôi, nhưng mà tôi vẫn phải học. Nhờ xung quanh kích động tôi, tôi mới không tái phạm những sự sai lầm của chính chúng tôi. Cho nên con đường đi Vô Vi là con đường điển quang. Nếu chúng ta không biết vào con đường điển quang không bao giờ đi tới đâu hết. Dùng âm thinh có la lô cho mấy đi nữa rồi tạo sự hao hơi tổn tiếng và không đạt được sự thanh cao đời đời bất diệt. Càng tu chúng ta thấy càng thu hẹp phạm vi trần trược và trở về với phạm vi thanh cao nhẹ nhàng.

Một điểm sáng có thể chiếu cả càn khôn vũ trụ, còn hơn ôm một bầu sáng, hai tay ôm được, nhưng mà giới hạn.

Cho nên chúng ta tập trung ngay trung tim chân mày đó là để phóng phần điển quang đó đi, tập trung ngay trung tim bộ đầu là để phóng phần trật tự thanh điển của chúng ta, dời cái phàm tâm này lên đó, công khai mọi sự việc để hưởng phần thanh quang ban chiếu ở bên trên. Cho nên mỗi đêm, các bạn càng mỗi tu thì càng đòi hỏi, tự các bạn đòi hỏi cái giờ Không Giờ (nửa đêm – 0 giờ)! Tới một lúc nào các bạn được khoẻ mạnh thì đương nhiên tới giờ đó các bạn phải thức dậy. Để chi các bạn? Không Giờ thì các bạn thấy có lợi hơn. Những thực phẩm các bạn ăn nó đã tiêu không nhiều thì ít, nó đã hóa giải thành khí điển trong cơ tạng. Các bạn phải mượn cái trớn đó mới đưa nó ra khỏi thể xác. Đưa nó phần thanh cao càng cao hơn, trược thì phải rời khỏi. Cho nên người tu thiền mới sớm thức giác được, người tu thiền mới thấy rõ giải thoát tránh cảnh luân hồi. Cho nên các bạn có những tài liệu quý báu hiện tại như Địa Ngục Du Kí, các bạn đã đọc hằng ngày hằng giờ nhiều ít gì mình cũng nhìn nhận đây là chúng ta đã có khi sai lầm tới tột độ như vậy. Ngày nay chúng ta đã ăn năn và tự sửa lo tu, để tiến giải trong tâm thức của chính chúng ta. Chúng ta mới thấy rõ cái pháp này là cái pháp để lập lại trật tự và lập lại sự hồi sinh bất diệt trong lúc chúng ta đương sinh và chúng ta thấy rõ phần hồn chúng ta là bất diệt.

Qua bao nhiêu sự hình phạt của địa ngục nhưng mà hồn vẫn trì vị trí học hỏi để giải thoát, để qua khỏi những cái cơn hành hạ đó từ điện này đến điện kia rồi đi tới chỗ giải thoát. Cho nên Thượng Đế đã thương chúng ta và cho chúng ta ở thế gian có cái bản tánh Tham, Sân, Si, Hỉ, Nộ, Ái, Ố, Dục, để thức tâm, để chúng ta học và chúng ta hiểu lấy nguyên lai bổn tánh của chính chúng ta.

Ngày hôm nay, qua những cơn khảo đảo đau khổ, những người đã đi trước chúng ta tìm ra một cái phương pháp do Thượng Đế ân ban, để tập trung và khai triển những cái gì sẵn có của chính chúng ta, để ảnh hưởng bất cứ nơi nào mà nếu chúng ta chịu thực hành thì đương nhiên sẽ có cuộc thay đổi.

Xung quanh chúng ta, những người đó sẽ chứng nghiệm cho chúng ta từ bản chất man rợ, trở nên một người thanh nhẹ, ôn tồn, hòa ái, tương thân với mọi người, cũng do sự dày công của hành giả mà thôi. Nếu hành giả chỉ dùng lí thuyết mà không hành triển thì không bao giờ thấy rõ giá trị của cái pháp đang hành của chúng ta. Chính các bạn cũng nhìn nhận rằng: ngày hôm nay chính tôi tự hành, tôi mới thấy rõ. Còn không chịu tự hành, không bao giờ thấy rõ. Những người bước vô tu Vô Vi tưởng rằng tôi cầu xin để cho ơn trên hộ độ, để cho người truyền pháp hộ độ, là sai hết không đúng. Chúng ta phải hành mới là hưởng. Cái đó nó đương nhiên và tự nhiên có. Cho nên chúng ta không hành, không mài, không giũa, không bao giờ chúng ta thấy rõ điều đó.

Cho nên chúng ta đã có cái bản tánh kích động và phản động, trong cái nguyên lí của Tham, Sân, Si, Hỉ, Nộ, Ái, Ố, Dục của đời mà chúng ta lật ngược, hướng thượng thì cũng là Tham, Sân, Si, Hỉ, Nộ, Ái, Ố, Dục để tiến hóa tới vô cùng tận. Đó là một hành lí, một hành trang để cho chúng ta trở về điển giới giải thoát.

Hướng thượng và hướng hạ khác xa vô cùng. Hướng hạ luôn luôn giới hạn tới đó, rồi đâm ra mệt mỏi và đau khổ. Mà hướng thượng thì tiến giải đến vô cùng. Các bạn tham trong tu học, tham trong sự khai triển, tham lập lại trật tự. Thì các bạn sân trong cái chỗ là các bạn mượn thanh khí điển này để đạp, để dụng cái dũng chí các bạn và đạp và để tiến đi lên. Đó là sân giả, sân đi lên không phải sân đi xuống. Các bạn si mê một sự thanh cao, du dương tốt đẹp vô cùng. Các bạn vui vẻ được hưởng một sự quân bình sẵn có của các bạn rồi các bạn mới từ đó, trong cái thanh nhẹ đó các bạn phải tiến nữa. Các bạn đi vô trong cái chỗ đó là trong cái mê chấp của giới thanh, tiến tới đó là chúng ta bước vào trong cái mê chấp của giới thanh. Khi chúng ta thấy tại sao tu tới chỗ đó còn có sự mê chấp của giới thanh, cũng nộ ái đều như ở thế gian là chúng ta thấy rằng: đêm nay tôi thiền, tôi nhắm mắt, tôi thấy tôi xuất ra, tôi thấy tới đó tôi thấy một vị Tiên hay là một vị Phật và tôi thấy rằng tôi muốn tỏ đôi lời với Người, mà chưa đủ khả năng! Vì thấy một cái màn rất mỏng mà tôi muốn qua qua không được. Vì chúng ta chưa đủ công đức. Cho nên chúng ta phải trở về bản thể và lo tu nhiều hơn. Thì bữa đó, trong ngày đó, bạn sẽ gặp trở ngại rất nhiều. Đêm nay các bạn thanh nhẹ, thấy thanh vắng đi lên nhưng mà lại bữa nay biết bao nhiêu chuyện đời nó xảy ra cho tôi. Những chuyện oan uổng và nó đổ trút, trút đổ lên đầu tôi. Đó thì giờ điểm đạo đó bạn! Nếu các bạn trì vị trí mà giữ phần thanh điển đó thì các bạn sẽ vượt qua cái màn thanh điển đã che lấp các bạn. Trong lúc các bạn muốn tiến gần một con rồng cũng khó khăn, mà muốn tiến gần tới một vị Tiên các bạn thấy rằng năm này tới tháng kia cũng chưa được. Vì sao? Vì ta còn vun bồi sự trược thay vì thanh. Cho nên kinh vô tự để chính hành giả thức giác. Trong cái mê có tỉnh, các bạn thấy rằng rất tiếc, trong giây phút tôi đang sung sướng, đang du dương, đang tiến hóa này lại mất đi và tôi muốn có điều đó. Đó mình thấy cái năng lượng của mình rất ít, cái lương tri, lương năng của mình chưa mở điều hòa.

Cho nên các bạn học cái pháp này và thực hành đi tới, các bạn mới thấy rằng, cái pháp này nó đem lại cho các bạn toàn khoa. Lúc đó các bạn mới có cái dục tính đi tới nữa. Dục càng ngày càng gia tăng trong cái thanh giới du dương, không có dục trần trược, giới hạn tiêu hao như hiện tại. Hướng thượng các bạn dục đi chừng nào các bạn sẽ có phần thanh điển dồi dào chừng ấy! Thấy nhỏ nhoi nhưng mà chỗ nào cũng đi đến được, cũng đạt tới sự thanh cao sáng suốt, trở về mới giáo dục cái thể tạng của chúng ta mới lập lại trật tự cho lục căn lục trần trong cái thể xác này. Nó càng ngày càng ổn định, vạn linh đồng sống trong tiểu thiên địa này, đồng học sự văn minh thanh cao của Thượng Đế ân ban và đi trong cái thức quân bình sẵn có của chính nó! Cho nên cái chiều hướng tu học của luồng điển nó sẽ mở cho các bạn đi lên hơn và nó khai triển cho các bạn ổn định hơn, đi trong từ giai đoạn một. Các bạn sẽ thi rất nhiều.

Người mới tu mỗi sáu tháng thi một lần, người tu lâu ba tháng, rồi một tháng, rồi một tuần, rồi một giờ, rồi một phút, một khắc phải thi. Chúng ta phải dự thi luôn luôn! Lời nói chúng ta nói ra nghe nó rất minh triết nhưng mà chút nữa thi rồi chúng ta thấy lời nói lúc nãy là ô trược! Không phải minh triết, chưa đạt tới. Cho nên chúng ta phải học nữa, học hoài, học mãi, học vô cùng, mới đạt tới sự sáng suốt vô cùng! Những gì tôi đã nói là trong thực hành và chính tôi đã và đang thực hành tôi mới nói. Còn những gì ngoài lề hiểu biết không bao giờ tôi có thể nói được.

Cho nên mỗi kì các bạn thấy rằng, mỗi bài giảng để đưa Hồn các bạn tiến tới chỗ nhẹ hơn và ý thức được trách nhiệm của chính mình! Chính mình là người trách nhiệm quan trọng nhất. Không có một ai trách nhiệm ta bằng ta. Cho nên ta phải dày công và chính ta phải học chữ Nhẫn và chữ Hoà, trước hết Nhẫn Hoà bất minh thì đạo không còn quân bình nữa! Mà chúng ta Minh Đạo rồi thì con đường đi thênh thang. Chúng ta phải học Nhẫn, càng Nhẫn hơn, trì vị trí để đi! Chớ không nên chán ngán trên cuộc hành hương trở về nguồn cội. Cho nên tôi cũng rất vui mừng, ngày hôm nay, mấy chục năm nay tu luyện lần lần chỉ biết sửa mình và học hỏi nơi tất cả mọi người đến với chính tôi. Cho nên tôi nói luôn luôn là một người học trò hơn là làm một người thầy để khống chế thiên hạ. Chúng ta ngồi lại với nhau để học hỏi sự phê phán của xung quanh mới tìm ra giá trị của sự kích động và phản động. Mình mới thấy rõ sự ô trược của cả càn khôn vũ trụ là quý giá. Thế gian là một trường học đạo để cho chúng ta thức tâm. Nhiều người nói tôi chán thế gian tôi muốn bỏ chuyện đời, tôi muốn bỏ gia cang, bỏ vợ, bỏ con, bỏ tiền bạc. Đi đâu? Đây là trường học đó bạn, trường học cao siêu nhất của càn khôn vũ trụ để xây dựng tâm linh tiến hóa. Nếu chúng ta không học thì hoang phí một cuộc đời hiện tại của chúng ta.Chúng ta đâu đâu cũng thấy rõ tình thương của Thượng Đế ân ban. Đống phân nó cũng làm chuyện hóa hóa sanh sanh vô cùng chứ không phải là chê đống phân và ca tụng sự tốt đẹp rồi quên giá trị của đống phân. Chúng ta thấy đống phân đã làm rất nhiều việc mà chúng ta không có hạnh hi sinh trong chu trình tiến hóa. Chúng ta hổ thẹn nhứt chứ không phải là chúng ta giỏi đâu.

Cho nên các bạn đừng thấy rằng các bạn đã bảo vệ được các bạn. Chưa đâu. Cho nên ở thế gian các bạn thấy có bệnh điên loạn, tà ma xâm nhập, lộn ngôn, loạn ngữ, để tranh đấu che đậy sự sai lầm của chính mình. Không chịu công khai trưng bày để học hỏi với tất cả mọi người. Cho nên chúng ta là người Vô Vi luôn luôn sự sai lầm của chúng ta phải tập trung ngay trung tâm bộ đầu. Dù các bạn không tập trung do ở nơi đó cũng báo cáo lên thiên đình sự sai lầm của ông này như vậy, và như vậy. Chúng ta phải hiểu điều đó. Cho nên ngày hôm nay chúng ta có rất nhiều tài liệu để học hỏi và xây dựng tâm linh cho chính mình, chúng ta rất vinh hạnh và tìm hiểu một lối thoát cho chính mình. Chung quy mọi người phải trở về nơi đó để giải thoát sự đau khổ của chính cá nhơn.

Chứ không phải nói tôi tu cho chồng tôi, tôi tu cho cha tôi, tôi tu cho mẹ tôi, cái đó không nên. Tôi tu cho tôi. Sửa tôi có trật tự và cha mẹ tôi quý tôi. Vì sao? Cha mẹ tôi sanh tôi ra muốn tôi được bảo trọng thể xác tâm lẫn thân và nếu tôi không chịu tu và lập lại trật tự cho tôi, thì tâm lẫn thân tôi bất ổn, thì gia cang, những người xung quanh tôi cũng vẫn bất ổn. Tôi quá ồn ào, gây sự phiền não cho xung quanh, tôi mới thấy rằng: tôi là một tội nhân tại thế. Khi mà tôi hiểu điều đó tôi phải tu nhiều hơn. Tôi phải trở về với sự thanh nhẹ nhiều hơn, tôi phải trở về với sự trật tự để cống hiến cho quảng đại quần chúng trong lúc tôi làm việc.

Việc dạy tôi tiến bộ chứ không phải tôi tạo việc đâu. Việc làm của các bạn càng làm các bạn thấy càng khéo. Nội cái máy đánh chữ thôi, các bạn nay đánh chút, mai đánh chút, rốt cuộc rồi nó sẽ đánh mau. Chứ đừng giục tốc bất đạt, muốn tôi làm cái ào thì có hết những văn tự không phải vậy. Phải có trật tự, cho nên chúng ta phải học, phải dày công thì chúng ta sẽ thành đạt. Phải học nhẫn học hòa mới học được tất cả. Không học nhẫn, không học hòa, thì tất cả sẽ không có và tạo cảnh bơ vơ còn bơ vơ hơn, tăm tối càng tăm tối hơn, sân si càng sân si hơn, buồn bực càng buồn bực hơn. Cho nên chúng ta đã qua một cuộc đời tại thế, đã qua cái bãi trường thi tại thế, từ tóc đen tới tóc bạc chúng ta đã thấy rồi, biết bao nhiêu cơn thử thách, biết bao nhiêu sự sáng suốt chúng ta đã hao phí nhưng mà chưa thành đạt. Cho nên ta đành lui về để giữ lấy phần sáng suốt sẵn có của chính mình mới vun bồi hòa hợp với cả càn khôn vũ trụ để hiểu nguyên lai bổn tánh của chính mình. Học hỏi nơi vạn linh, ngay trong cơ thể tiểu thiên địa này cũng như vạn linh tại thế, đã hỗ trợ cho chúng ta tiến hóa chứ không có ai ghét chúng ta hết.

Chửi chúng ta muốn chúng ta nên. Dạy chúng ta muốn chúng ta tiến chứ không phải là muốn chúng ta hư. Chính ta giận là ta tạo ta hư. Cho nên không nên giận người trên và không nên giận một kẻ dưới. Tất cả đều là thầy chúng ta, đang giáo dục chúng ta, không sao. Xác này xác của Thượng Đế, ai muốn làm gì làm nhưng mà tâm linh và sự sáng suốt của chính chúng ta, chúng ta phải giữ phương hướng để tiến hóa mới tiến tới giải thoát.

Khi chúng ta ý thức được nguyên lai bổn tánh thì của cải ở thế gian thực sự chúng ta thấy rằng Thượng Đế đã cho chúng ta mượn phương tiện để học hỏi. Cho nên chúng ta phải thành tâm đáp lễ của Ngài đã ân ban cho chúng ta. Chúng sanh quảng đại quần chúng đã ân ban cho chúng ta cho nên chúng ta phải thực hiện điều tốt, không nên nghĩ sai cho một người khác. Cho nên nhiều khi các bạn đã thấy rằng, những nhiều trường hợp như tôi tu đến ngày nay vẫn bị những sự kích động và phản động từ bên ngoài, bị thiên hạ mạ nhục nhưng mà vẫn thương thiên hạ, vì đường đó là đường của tôi đã đi từ trước, sự sai trái này tới sai trái kia, chúng tôi mới sửa tâm và để tự học. Ngày nay chúng tôi cũng thấy rõ chúng tôi vẫn nằm trong cái giới sai trái để tu học tiến hóa tới vô cùng. Đối với Thượng Đế chúng tôi thấy lầm lỗi vô cùng và chưa tiến hóa được. Cho nên chúng ta mới cố công tu học để giải tỏa cái nghiệp căn sẵn có mà chính trong một giây phút khắc chúng ta đã tạo ra cái nghiệp tại thế thì chúng ta phải tự giải tỏa chớ ai làm cho chúng ta?

Cho nên đã có cái câu “Luân hồi tại thế để học hỏi” đó là đại từ bi của Thượng Đế đã ân ban cho chúng ta, cho chúng ta có một cơ hội cuối cùng, luôn luôn có cơ hội cuối cùng. Cho nên các bạn ở thế gian năm nay muốn xem coi sang năm làm ăn khá không? Xem sang năm thời vận tốt không, sự may mắn có không? Đó là cái hơi thở để dẫn tiến và cơ hội để cho các bạn thấy rằng còn tiến được, chứ không phải hết đường đi. Cho nên chúng ta thấy sự vô cùng tận đó Thượng Đế đã mở rộng, chúng ta mới thấy rõ đại từ bi là gì? Ở đâu, và từ bi là gì?

Đó từ bi là xuất ngôn hòa ái tương thân, đại từ bi thì hướng độ không giờ nào ngưng và không có tắt nghẽn. Cho nên Thượng Đế đã lập địa ngục là ân ban một cơ hội cho hồn để hiểu và học và tiến. Chớ không bao giờ Ngài chận đường và không cho tiến nữa. Cho nên chúng ta không nên cố chấp mà đi xuống a tì là khổ hơn. Vì chúng ta chấp nhận đi xuống đâm đầu xuống thì nó giới hạn mức tiến. Sau đó qua những cơn điêu luyện bao nhiêu muôn kiếp rồi chúng ta thức tâm mới được quay đầu trở lộn về.

Cho nên người chúng ta xuất ra thế gian thấy nằm, một thai noãn nằm trong bụng mẹ nhưng mà đúng ngày chúng ta phải quay đầu đi xuống là để ra thế gian. Đó, chúng ta đi xuống chớ không phải đi lên đâu mà ngày nay chúng ta bị đụng phải những nghịch cảnh rồi, chán ngán trường đời, chúng ta lại tìm lối thoát đi lên. Chính mỗi người chúng ta đã chứng minh như vậy, rõ ràng như vậy. Cho nên chúng ta phải cố gắng tu nữa và hi sinh cái bản chất xấu xa của chính chúng ta, nó đã làm che lấp sự sáng suốt sẵn có của chính mình. Chúng ta làm cha mẹ, chúng ta biết khuyên con và không biết khuyên chúng ta, đâm ra sân nộ thì làm hư hao cơ tạng của chính mình, rồi sanh ra bệnh hoạn thì tâm thức lãnh một cái bệnh nan y như tôi đã cắt nghĩa từ mấy tuần trước. Cho nên chúng ta càng tu càng thấy rõ, càng thấy rõ sự sai lầm của chính mình chẳng có ai đem cho mình. Nếu chúng ta vui vẻ mọi sự việc đến với chúng ta, chúng ta thu nhận và chúng ta thấy đây là bài học cho chính chúng ta, thì đâu có gì gọi là hoang mang. Chúng ta quý trọng mọi sự kích động và phản động đến với chúng ta thì những sự kích động và phản động đó nó từ khoảng cách trở nên sự hòa ái tương thân với chúng ta.

Cho nên mọi người đồng sống trong một thức sáng suốt của Thượng Đế ân ban không có thể bỏ quỹ đạo đó được. Có tài giỏi cho cách mấy đi nữa cũng không bỏ được quỹ đạo đó. Lắm lúc các bạn đã cảm động rơi lụy không hay, tưởng rằng các bạn lầm đàng lạc lối, không phải đâu. Các bạn rơi lụy đó là các bạn thức tâm và các bạn vui được ngộ con đường tiến cho nên rơi lụy. Chứ không phải ai lấy roi đánh đập các bạn, lấy bùa phép làm mê hoặc lòng bạn mà các bạn khóc đâu. Các bạn, vui, mừng, tôi thấy rằng tôi đã lượm được lại những cái gì tôi đã từng mất bao nhiêu kiếp. Ngày nay tôi vui mừng mà cảm động đó thôi.

Chứ không phải các bạn là người ngu muội, không có thông minh mà để lệ thuộc bởi những sự xúc động đó. Xúc động đó tự nhiên phát khởi là từng thanh điển của các bạn đã tiến hóa. Nhiều bạn thâu đêm thấy rõ sự sai lầm của chính mình và khóc nức nở. Đó là vui được ngộ đạo đó các bạn. Khi mà các bạn được ngộ điểm đó rồi các bạn thấy thanh nhẹ và được chứng bởi Bề Trên. Đại phước đức, các bạn biết rung động tâm hồn và để tiến tới sự thanh nhẹ đó là cứu rỗi bạn rồi chứ không phải bạn bị lệ thuộc bởi ai hết. Cho nên không phải là bùa mê để tạo cho các bạn khổ tâm, không phải. Thì tại sao các bạn được rơi lụy trông thâu đêm tham thiền đó? Rồi các bạn cảm thấy thanh nhẹ ở ngày mai? Vì sự xúc cảm đó là sự hướng độ của Thượng Đế đã rúng động tâm hồn và xây dựng, kéo rút các bạn đi lên một tầng nữa chứ không phải ở đó đâu, không bị giới hạn đâu. Cho nên càng ngày các bạn tác văn lại càng sâu rộng hơn, càng tác văn người trần trược lại thấy người này tiến bộ, mà người cao dòm thấy ta chưa đến đâu lại có nhiệm vụ hướng độ chúng ta sáng tác nhiều việc hay hơn. Cho nên ngày nay chúng ta đã có lá thơ thiền đường, các bạn đã biểu lộ tâm tư sẵn có của các bạn và trật tự của các bạn đã đạt được và cống hiến cho mọi người qua lá thơ thiền đường, thì tôi thấy các bạn mới xác nhận rõ chúng ta mới tiến tới một chút xíu mà thôi. Rồi đây các bạn sẽ tiến tới nữa và sẽ học nhiều hơn, sẽ đạt được những sự thanh cao nhiều hơn ở tương lai. Chúng ta nên nhìn nhận, chúng ta vẫn ở trong thế yếu hèn và học hỏi chứ không phải văn tự chúng ta là hay, cuốn sách chúng ta viết là đầy đủ, chưa đầy đủ đâu, còn thiếu. Chân lý là vô cùng tận mà. Cho nên chúng ta phải thấy rõ điều đó, chúng ta thấy rằng: nếu mà chúng ta càng lập lại trật tự không biết sách vở nào viết chép cho hết. Cho nên không có gì bằng thực hành. Thực hành rồi các bạn mới học thẳng kinh vô tự, các bạn thấy rằng các bạn có thể sáng tác biết bao nhiêu nhà để chứa sách của các bạn. Nhưng mà rốt cuộc rồi các bạn cũng kêu gọi sự thực hành của người khác mà thôi. Không phải chỉ có bao nhiêu đó mà thành đạt đâu các bạn ơi.

Cho nên chúng ta được cơ hội tề tựu để học hỏi nơi đây là một cái duyên lành đã ân ban cho chúng ta. Mọi người có cơ hội đồng học đồng tiến. Cho nên chúng ta phải bàn bạc với nhau để tìm chiều sâu tâm thức và sự tiến bộ của chúng ta và giải tỏa sự phẫn nộ trong tâm thức của chúng ta hằng tuần đã thu hút sự trần trược tại thế. Ngày nay, chúng ta phải dày công sửa chữa và giải tỏa nó đi. Đó là những nhiệm vụ của chính mình, làm cho tâm thân của các bạn an lạc! Chỉ bạn mới có làm được, người khác không làm được. Cho nên các bạn nên thực hành đi và các bạn hưởng lấy và xây dựng cho các bạn, nhiên hậu ảnh hưởng người khác. Chứ đừng nói rằng, tôi muốn giúp người này, người kia, người nọ. Tiền đâu các bạn có? Trí đâu các bạn có sáng suốt? có phải Thượng Đế ân ban không? Mà các bạn mất sự quân bình làm sao các bạn cứu độ chúng sanh? Mà hô hào cứu độ chúng sanh? Trước hết các bạn phải lập lại trật tự cho các bạn nhiên hậu các bạn mới ảnh hưởng người khác được. Cho nên hằng tuần chúng ta có cơ hội đồng nghiên cứu và tự thức tâm và thấy rõ hành lí của chúng ta là sự thanh tịnh và sáng suốt. Cho nên chúng ta phải giữ lấy hành lí đó, để đi bất cứ chân trời nào Thượng Đế ấn định chúng ta phải giữ để học. Nếu các bạn bỏ cái hành lí đó thì các bạn sẽ chuốc lấy sự động loạn bơ vơ, trầm luân trong bể khổ của chúng sanh hiện tại, tranh chấp không đi đến đâu, giết hại cũng không đi đến đâu. Rốt cuộc tự họai lấy chính ta mà thôi. Cho nên có tội nhơn để chứng minh cho các bạn tại địa ngục.

Những tội hồn đó khuyên thế gian phải làm những điều gì thì chúng ta thấy rõ rằng chúng ta nên hành trước khi, giải tỏa sự tăm tối của chính chúng ta thì cảnh địa ngục không về trong tâm thức của chúng ta. Ngày nay các bạn còn giữ cái tâm tại thế, ở dương gian, có cảnh sáng suốt, có điều kiện cho các bạn để thấy rõ và nghe rõ và tranh cãi, tranh luận với người này người kia người nọ. Đó là đại phước đức. Được làm chủ trong cái tiểu thiên địa huyền vi này. Cho nên các bạn nên giữ lấy cái phần thanh cao mà Thượng Đế đã ân ban cho các bạn để hưởng và thực hành tới đời đời bất diệt.

Thành thật cảm ơn sự hiện diện của các bạn ngày hôm nay.


----
vovilibrary.net >>refresh...