BUỔI HỘI NGỘ TẠI MONTREAL 22/9/1982 VÀ DI CHÚC /
Hôm nay là ngày 22 tháng 9 năm 1982
Hôm nay là buổi họp mặt, và tôi xin trân trọng mời tất cả 3 gia đình chúng ta ngồi lại để kiểm điểm trong bước đầu thực hiện về một nhóm nhỏ, là để đi tới một viện lớn ở tương lai, trong ý nguyện lập làng Vô Vi chung sống. Chúng ta đã hiểu được chúng ta là con một nhà, con của Thượng Đế.
Qua một cơn thử thách, Bề Trên đã chuyển cho tôi an bài. Các bạn có một cơ hội để chung sống lẫn nhau qua những sự trở ngại trong bước đầu. Vạn sự khởi đầu nan, với một nhóm rất nhỏ, nhưng cũng đã ở trong sự nhầm lẫn và chưa hiểu rõ được Đấng Cha Trời, cho nên chúng ta phải qua một thời gian ngắn cải tạo tư tưởng. Mọi người đã vấp phải và đã nhận sai, trong đó có sự dị biệt, và quan trọng hóa vật chất, cũng như quan trọng hóa tâm thức sẵn có của mọi người. Cho nên, hôm nay tôi lại thay mặt Thượng Đế để kiểm chứng mọi hành động, mọi thành quả của mọi cá nhân.
Ban đầu, chúng ta người bước vào trong thềm tu Vô Vi, thấy rõ rằng cuộc đời không đem lại sự hữu ích gì cho chúng ta, mà chính ta đã tự xảo trá và lường gạt lấy ta quá nhiều cho nên chúng ta mới thức tâm bước vào trong thực chất, tìm một đường lối tu, để trở về một cộng đồng tâm linh bất diệt.
Tôi ở Việt Nam đã thực hiện, mãi cho đến ngày hôm nay vẫn ở trong chu trình đánh thức tâm linh để dâng cho Thượng Đế chọn con Ngài.
Hôm nay buổi họp mặt gồm có tôi, Lương Sĩ Hằng, vợ chồng anh Nguyễn Phượng Yêm, vợ chồng anh Cổ Văn Thuần, bà Tám (bà Trần Tân) và cô Thanh Truyền. (2:46)
Kiểm điểm từng người, trong cơn biến loạn từ Việt Nam rời khỏi và đến xứ lạ quê người. Người thứ nhất là anh Nguyễn Phượng Yêm, đã từ một địa vị của xã hội, mưu cầu đem lại sự hòa bình thương yêu cho đất nước, nhưng không thành đạt được. Nhưng lúc ấy Người vẫn chưa hiểu rõ thiên cơ là gì, đâm ra chán đời, chỉ ước mong làm sao có cơ hội tu học và có cơ hội phát huy khả năng sẵn có của chính mình và xây dựng một cộng đồng mới, tốt đẹp thương yêu hòa ái, khi Người ngộ được pháp Vô Vi. Thấy rõ chơn lý phải thực hiện bất cứ giá nào tại quê nhà, Người đã bỏ tiền ra mua một đám đất, không hợp đồng, vì lòng tin, tín cẩn lẫn nhau, mà thôi. Một vị luật sư coi giấy tờ không có giá trị, là người đã vượt khỏi tiềm thức văn chương tạm bợ, lý đời, bước hẳn vào lý đạo, tin người khác, đưa của cho người. Rốt cuộc mất thì cũng như không, tâm cũng không động, chịu khổ một chút, nhưng mà muốn đem lại cộng đồng tốt đẹp cho tương lai con em có cơ hội ăn học, có một nơi mô phạm để xây dựng cho người Việt Nam, để gia tăng kiến thức sâu rộng, giữ vững tình thương và đạo đức. Trong đó có chị Thanh Nguyên cũng là một phần trí thức, đã được cha mẹ vun bồi cho du học, trở về cũng muốn đóng góp một việc gì cho đất nước quê hương; nhưng mà tài năng sẵn có và đạo đức cảm mến về tu học của mình lại không xứng với hoàn cảnh tranh chấp giành giựt, cho nên Người cũng bắt đầu chán nản về sự ăn thua của thế gian, cho nên, để tìm sự thanh tịnh của Phật, mà đã từng cắt những hình Phật để dán vào album lưu niệm. Hai tâm thức đó cũng đã đụng chạm với nhau trong cảnh đời. Để chi? Để chán đời, qua đạo, tầm đạo pháp, và nghe tôi giảng con đường mình phải tự đi.
Bắt đầu từ đó, tôi đã xác nhận với hai ông bà rằng chúng ta đã chung sống 500 năm về trước. Nhưng mà lúc đó, phần trí thức chưa hiểu được, nhưng lòng trìu mến thổn thức của hai người đối với Đức Phật, đối với chính tôi, rất quý mến tôi và muốn làm sao cống hiến một đường lối chính bản thân tôi đã tìm ra. Lúc đó, hai người vẫn gặp phải nghịch cảnh của gia đình hai bên, bên vợ cũng như bên anh Yêm cũng vậy, không chấp nhận vì tu một con đường không có tổ chức, nhưng không hiểu rằng thiên cơ đã thay đổi: đời mới phải làm việc mới trong tâm thức. Chưa ai hiểu được! Lúc đó, tôi không có rủ một ai. Chính sự hiện diện của anh chị Yêm, ngày hôm nay tôi cũng không đến nhà năn nỉ, và chẳng có rủ Người phải đi theo tôi mà tu. Nhưng mà chính Người lại chất vấn tôi và hỏi những đạo lý cao siêu, với trình độ học thức của người vượt mức với trình độ học thức của tôi. Nhưng lúc đó Ơn Trên đã ban cho tôi, cho tôi phúc đáp đầy đủ, tái lập niềm tin của hai vợ chồng, cảnh sống của cuộc đời nghịch thuận vì chênh lệch của hai tâm thức cho nên có thể đi đến sự đổ vỡ, nhưng lòng tin hiểu được Bề Trên lần lượt hàn gắn lại. Cho đến ngày hôm nay, ra đến đây thì đã tự lo tu học, vì thấy mình đối với đời, càng ngày càng sa sút. Phần trí thức đã học, thu lượm được, nhận thấy không làm gì phát triển nổi, vì tâm thức đã bước vào trong sự chán nản vô cùng, chớ không phải không có tài để kiếm cơm. Do đó mới tìm ra một chân lý, một lẽ sống cho chính mình, hạ mình xuống, chịu đựng những sự chê bai, kể cả người thân cho đến bên ngoài; vợ chồng đồng một ý niệm tu và ước vọng có lập được một thiền đường để cứu độ cho nhiều người được tu và đồng tu. (07:38)
Nguyễn Phượng Yêm là một người hiếu bạn, biết thương yêu bạn, biết xây dựng, biết quý mọi người, có được món gì cũng chia sẻ cho bạn. Hạnh đó là hạnh tốt. Kể cả lúc người hành nghề luật sư đi nữa cũng không ăn lấn người ta nhiều, trong tinh thần chia sớt giữa anh em. Điều đó là điều quý, sống trong thức bình đẳng; cho nên ngày hôm nay ra đến đây đã tương ngộ được nhiều bạn bè qua những lời giải thích về tu học, và sự chán ngán của đường đời, trong đó mọi người cũng có cơ hội tận diện, cho nên lôi cuốn được một số người, kể cả ở quê nhà lúc Cộng Sản đến, mọi người cũng nhắc đến Người. Khi tôi ra đến đây, lúc ấy gia đình anh chị Yêm cũng không được rộng rãi trong cuộc sống, nhưng vẫn có lòng đối với tôi, viết thơ lên chính phủ, bộ trưởng của chánh phủ này, Canada, yêu cầu giúp cho tôi được đến Canada, vì lòng trìu mến chớ không phải nhờ tôi và lợi dụng tôi để làm giàu; không có điều đó; vì đã yêu thương tôi và kính mến tôi từ Việt Nam.
Còn phần tôi, cũng cảm ơn bác Niệm rất nhiều, có viết lá thơ xác nhận chúng tôi là giờ phút này để cho chúng tôi lo. Những niềm xúc động đó, tôi vẫn lưu giữ trong tâm, và anh chị Yêm trong lúc đó rất eo hẹp, gởi một lần 100 đô la, hai lần 200 đô la chúng tôi không dám dùng số tiền đó, vẫn giữ. Tôi đem số tiền đó đến đây, đến Canada, và tôi gởi quà về Việt Nam thay anh chị, giúp người đau khổ. Số tiền đó tôi không cần dùng. Có gởi cho tôi mấy cái áo sơ mi và đôi dép, tôi vẫn đem đến đây và sử dụng. Tình thương đó lúc mình ở trong đau khổ, thiếu thốn nhưng mà có người tưởng đến, thì cái tình thương đó không bao giờ phai lạt.
Cho nên nhiều người lầm tưởng rằng anh Yêm đã lợi dụng tôi, chị Yêm đã lợi dụng tôi! điều đó là sai, không phải vậy! Một chút tình thương, chúng ta phải bảo tồn xây dựng cho nó càng ngày càng lớn rộng hơn và sâu đậm hơn; không phải điều lợi dụng. Cho nên, nhiều người không hiểu, nghĩ sai về anh Yêm, nhưng mà người tu phải chấp nhận, phải học bài học nhồi quả; điều đáng quý. Cho nên, tôi luôn luôn nghĩ đến Người và mong có ngày tốt đẹp hơn, chúng tôi sẽ xây dựng một cơ đồ tốt đẹp cho mọi người, chớ không phải vì cho chúng tôi được. Qua bao nhiêu tai nạn về thiêng liêng và sự thay đổi trong tâm thức của anh chị Yêm, tôi tin chắc rằng anh chị cũng đã nhận thức được, Những cái gì với sự liên kết với tôi, với sự cầu nguyện của tôi, Ơn Trên đã ban và đã thực hiện, để cho anh chị càng thấy rõ mức tiến và đường đi anh chị không bị lường gạt, không có bị lợi dụng, càng ngày càng bừng sáng trong nội thức và đem ra cống hiến cho mọi người ở tương lai. (11:30)
Anh chị Cổ Văn Thuần cũng vậy. Chính anh Thuần rất cảm động qua lá thư thứ nhì của tôi gởi đến anh, anh đã thấy rõ con đường mình phải đi. Vợ chồng rất cần kiệm để nuôi dưỡng cho con lớn thành người. Ngày hôm nay, một ngày hai buổi không thiếu thốn, chỉ lo tâm thức để lo tu, báo hiếu cho cha mẹ, cầu nguyện cửu huyền thất tổ được càng ngày càng thăng tiến, và cũng ước vọng rằng sự thành công ở tương lai sẽ cống hiến cho nhân loại. Vì cơ duyên phát tâm đó cho nên chúng tôi đã được Thượng Đế ấn chứng cho chúng tôi có cơ hội sống gần nhau ở ngày hôm nay sự việc đã thành tựu. Bên ngoài, họ xem rằng chúng tôi đã lợi dụng anh chị Thuần để có căn nhà ở, vẽ bùa cho vợ chồng anh chị Thuần mê chúng tôi và đóng góp cho chúng tôi. Điều đó hoàn toàn sai.
Việc của Thượng Đế làm, tiền của Thượng Đế vô hạn định, chúng tôi nghèo thật, nhưng mà tiền chúng tôi sẵn sàng đầy đủ, khi Thượng Đế cho. Mọi người chúng tôi cũng phải đồng đóng góp, kẻ nhiều người ít, kẻ có giúp người không, là để thực hiện tình thương để xem thực chất của con người; nhưng mà kỳ thật, chúng tôi là con người phải biết gánh vác chớ không phải sống trong ỷ lại và làm phiền một người nào.
Có sự hiện diện của Thanh Truyền hôm nay. Chính Thanh Truyền đã xét và đã thấy những gì tôi đã làm, trong hai kì du thuyết, đối với quảng đại quần chúng. Việc làm và tâm thức Thanh Truyền đã tự xây dựng và càng mến yêu cha già nhiều hơn. Bác Niệm đã dày công ở tại Việt Nam qua cảnh khổ cực xây dựng nên cơ đồ và đã đóng góp cho xã hội, xây dựng trường học giúp công nhân có nơi ăn chỗ ở, tạo cho các con được thành nghề, đều bước vào trí thức sáng suốt học hành. Ngày nay Thanh Truyền đi ra ngoài, thấy rằng sự dày công của nghiêm phụ đã đối với mình, đêm đêm cầu nguyện cho cha mẹ được an khương, tâm hồn được ổn định, muốn báo hiếu trọn lành, muốn lo tu và muốn phát triển tương lai để có dịp phụng sự cha mẹ. Đó là điều lành, đó là điều duy nhất của hạnh tu về Vô Vi. Chính Người đã nhận thức và Người đã thực hành, Người đã từng rơi lụy giữa công chúng, và Người đã thấy rõ sự cao cả của cha mẹ Người. Nhưng cảnh đời thế gian cũng có sự hiểu lầm, tưởng người tu là điên cuồng! Kỳ thật, người tu bắt đầu tìm chân lý và trở về với nguồn gốc, trở về với sự toàn hảo, để xây dựng tổ ấm gia đình, hiếu thảo với cha mẹ, hiếu thảo với Trời Phật, hiếu thảo với quảng đại quần chúng. Tâm thức được xây dựng sáng suốt như vậy mới có cơ hội, có một triết lý để giải toả những nghịch cảnh ở tương lai về tuổi già của chính mình. Người đã ý thức rõ qua hai kỳ phục vụ quảng đại quần chúng, kể cả người ngoại quốc. (15:28)
Còn Bà Tám cũng vậy, qua một cơn khảo đảo để mở trí thêm, để hiểu về sự sai lầm của chính mình, vì gần người đạo mà không biết hành đạo, cho nên tâm thức còn nuôi dưỡng sự eo hẹp, chấp mê; ngày nay người đã học và đã biết tu, là phần phước của người. Tuy rằng đã chung sống với tôi bao nhiêu năm, nhưng mà chưa hiểu Đạo vẫn là chưa hiểu Đạo.
Cho nên, ngày hôm nay chúng ta vui mừng và cảm động Thượng Đế đã ân ban và lo lắng cho chúng ta nên chúng ta có cơ hội diện kiến sum họp. Sự đoàn kết và thương yêu trong thực chất của chính chúng ta, tôi thiết tưởng rằng khi chúng ta ra trường đời, chắc chắn chúng ta không bị bơ vơ nữa, và không bị sợ sự đói khổ uy hiếp, và không sợ tiền bạc uy hiếp chúng ta.
Việc của Thượng Đế làm đã giao phó cho tôi, thì đã sắp đặt hết rồi. Quý vị đừng lo, sợ chúng ta mất tiền. Không! Chúng ta có tiền nhiều, chúng ta có cơ hội nhiều, nhưng mà chúng ta lại mong tạo phước chớ chúng ta không có hưởng thụ. Người đời có quyền chê khen, có quyền lý luận cũng như một người say rượu, bơ vơ, mà thôi vì chưa nắm vững, chưa biết chân lý, chưa biết mức đi, chưa biết dựa chỗ đứng! Cầu nguyện cho những người đó, không nên oán trách và cũng chẳng có gì đáng sợ sệt. (17:22)
Cảnh đời là vậy, chính ngay trong thể xác của chúng ta, phàm ngã từng lấn áp, rồi một ngày nào chúng ta thức tâm rồi, nó cũng dẹp. Tánh nóng của người thế gian, đó là phàm ngã, động loạn, uy hiếp người này, uy hiếp người kia, rốt cuộc cũng phải ăn năn. Cho nên, không có một thế lực nào có thể chiếm đoạt được tình thương và đạo đức.
Ngày hôm nay chúng ta thử làm một thí điểm trong sự sống của 3 gia đình. Đó, để chúng ta thấy có Trời Phật không? Có sự chứng kiến của Thượng Đế không? Và lại thấy rõ chơn tâm của chúng ta đã đạt tới đâu? Người điểm đạo là Thượng Đế. Thượng Đế ở đâu?
Nằm trong sự quân bình của chúng ta.
Cho nên, chúng ta phải giữ lấy sự quân bình để đối xử lẫn nhau, thương yêu và xây dựng. Đó là vốn của chúng ta. Chúng ta không có lệ thuộc vào một sự sách động nào, nhưng chính chúng ta tự chủ và tự quyết định, mà thôi. Cho nên, mọi người phải quý trọng chữ hiếu, thứ nhất đối với cha mẹ, nhiên hậu chúng ta mới đối với Trời Phật. Giai đoạn thứ nhất chúng ta không thực hiện được thì giai đoạn thứ nhì kể như bỏ không.
Những người phản loạn, phản trắc, thì thử nghĩ họ sẽ đi đến đâu? Đi xuống chớ không đi lên. Cho nên, chúng ta ngày hôm nay được ngồi trong căn nhà ổn định này, chúng ta đã bước qua giai đoạn phản trắc lẫn nhau, rồi chúng ta chỉ biết cười, mà thôi. Có gì đâu mà phải bận rộn, ồn ồn ào ào đâu rồi vào đấy. Trật tự vẫn là trật tự. Danh dự vẫn là danh dự. Tiến hóa vẫn thanh bình trong nội thức.
Cho nên, tôi còn một ngày một giờ sống với các bạn nơi đây, phải thực hiện một hai việc khảo đảo cho các bạn thấy rõ giá trị của tình thương và đạo đức; thì một ngày nào nữa, tôi xa các bạn đi nữa, thì các bạn cũng phải giữ lấy đường lối này – kim chỉ nam cho một cuộc sống đời đời bất diệt.
Không nên yếu hèn và lệ thuộc bởi lý luận mê muội, tăm tối của người thế gian. Chúng ta thực hiện tình thương và đạo đức thì phải đi thẳng vào siêu nhiên, không nên nhầm lẫn nữa. (20:21)
Cuộc du thuyết sắp tới của tôi sẽ bắt đầu xa các bạn thân yêu trong căn nhà này, làng Vô Vi nhỏ hẹp của chúng ta. Đây cũng như lời di chúc: nếu tôi không tái ngộ các bạn, các bạn phải giữ cuốn băng này để sống chung, sẽ tiếp tục xây dựng sự sáng suốt cho tương lai, vì việc làm tôi luôn luôn phải liên tục, Thượng Đế cho tôi làm việc và Thượng Đế sẽ chuyển tôi đi đâu bất cứ lúc nào. Các bạn không nên ôm tôi, nhưng mà phải giữ lấy sự quân bình của các bạn để sống.
Còn việc mưu sinh của chúng ta cũng có sự an bài; không lo, không nên để ý nhiều. Khi tôi nói là tôi có trách nhiệm; tôi nói là tôi đã lo trước mọi việc đều có cho các bạn, các bạn khỏi lo. Lo tu, rồi tôi sẽ sắp đặt.
Thượng Đế luôn luôn chiếu cố các bạn, nếu các bạn biết vun bồi tâm thức đó, chắc tôi sẽ có cơ hội tái ngộ các bạn.
Còn bằng không, Thượng Đế sẽ sử dụng tôi ở nơi khác. Điều đó không phải là điều đáng tiếc; điều đó là các bạn nên đáng mừng, không nên đáng tiếc.
Từ ngày họp mặt hôm nay là một điểm son để cho chúng ta chung sống từ tâm lẫn thân, đối với Thượng Đế. Chúng ta không còn ham muốn tranh đua ngoại cảnh, nhưng mà chúng ta xây dựng trong chiều hướng thực tế của Thượng Đế đã ân ban, trong đường lối siêu nhiên đã và đang sắp đặt cho mọi tâm linh tiến hóa. (22:26) Mong rằng buổi họp mặt hôm nay là một buổi lưu niệm cho những người có sự hiện diện nơi đây, nên cố gắng tạo lấy niềm tin của chính mình để tiến tới một bước nữa, nhiên hậu thay tôi đóng góp người khác.
Đại nguyện của tôi, tôi mong rằng sẽ có kẻ tiếp tục để thực hiện càng ngày càng tốt hơn. Chính bản thân tôi không kể ngày đêm làm việc, cõi thiêng liêng như cõi phàm, nhưng mà trình độ của thế gian chưa hiểu thấu. Các bạn cố gắng tu, để giữ lấy những gì các bạn đã đạt được và tiến tới, sau này chúng ta sẽ có cơ hội tốt hơn nữa. Dù xác thân tôi không có sự hiện diện tại thế gian, nhưng phần thiêng liêng vẫn làm việc với các bạn. Tin nơi đó; như tôi đã và đang làm việc với ông Tư, với Thượng Đế! Nói ra bên ngoài, họ cho chúng ta là khùng điên và mê muội, nhưng mà những người đã thực hành, nên giữ lấy cuốn băng này để nghe, không cần phổ biến ở bên ngoài. Vì chúng ta đã hiểu Thượng Đế, chúng ta phải thực hiện, rồi ngày nào đó các bạn sắp ra đi, các bạn cũng sẽ lưu lại những lời di chúc như tôi đã lưu lại cho các bạn ngày hôm nay. (23:50)
Cố gắng giữ lấy niềm tin sẵn có và khả năng của chúng ta. Chúng ta không bao giờ bị diệt, bị chết, bị mất. Hồn chúng ta không bao giờ diệt. Các bạn nên tin các bạn là con của Thượng Đế, đập ngực nói "Ta là con của Thượng Đế"; đủ rồi! Các bạn sẽ có nhiều tiền hơn, các bạn có điển là có tiền, các bạn sẽ giàu vô cùng. Các bạn sẽ ban rải tất cả Càn Khôn Vũ Trụ, chớ không phải trong cái lý luận eo hẹp của người đời mê chấp. Tội nghiệp cho chúng sanh còn trong sự sai lầm.
Nay, tôi chỉ có bao nhiêu lời đó và ước mong sự sáng suốt đón nhận của các bạn.
Cảm ơn sự hiện diện của các bạn ngày hôm nay. (24:49)
Bạn đạo: Kính thưa Ông Tám, thưa Bà Tám, anh chị Thuần, chị Truyền, ... Cơ duyên hi hữu, do sự tu học, không những ở kiếp này mà đã nhiều kiếp về trước, cho nên đến kiếp này được tái ngộ với ông Tám, mà người đời không biết. Riêng con, con biết được, ông Tám là một đức Phật tại thế. Gặp được Đức Phật tại thế, lại được hướng dẫn tận tình, đi từng bước, từng bước một. Trên con đường Đạo, con đã đi được những bước chắc chắn; con đã từng trải qua nhiều trạng thái tâm thức, kể cả trạng thái tâm thức Niết Bàn. Mà có vào được trạng thái tâm thức Niết Bàn mới biết cái ơn lớn lao của một Đức Phật tại thế dìu dắt đệ tử khó khăn đến thế nào.
Lời tuyên xướng của con hôm nay, đối với ông Tám, là dư thừa, là vì con đã kêu ông Tám là Từ Phụ; chúng sanh vẫn thường kêu đức Thích Ca là từ phụ. Trong như thư viết cho ông Tám về Việt Nam khi con ở Vancouver, con đã kêu ông Tám bằng "Từ Phụ". Con kêu là từ phụ vì rằng ông Tám đã dẫn dắt con, như Đức Thích Ca đã dẫn dắt ngài Ma Ha Ca Diếp, ngài Xá Lợi Phất, ngài Ma Ha Mục Kiền Liên. Đạt được đến những trạng thái trong tâm thức Niết Bàn, con mới biết thương xót anh em bạn đạo, mới biết thương xót người đời, và mới biết soi tròn hết tất cả được sáng suốt, tất cả những gì con có, để phổ biến Pháp Lý mà Ơn Trên đã trao cho Ông Tư truyền bá, và ông Tám đã dìu dắt con.
Con đường đúng rồi. Cái khổ nhất của mấy người tu hành là không biết con đường đi có đúng hay là không? "Không biết ông thầy dẫn dắt mình đi đến chổ nào?" Cái sự vui mừng lớn lao đó, con đã trình đến ông Tám rồi, nhưng lần này... mà con ít nói đến chuyện đó. Lần này con nói rõ ràng chuyện đó ra, là để củng cố, để nói cái sự thật đó lên, tuyên xướng sự thật lên, để cho anh em bạn đạo, những người được nghe cuộn băng này, biết được cái công lao dìu dắt lớn lao của đức Phật tại thế đối với đệ tử như thế nào, và Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp là một chơn pháp, dìu dắt được tất cả mọi người hành đạo đạt được đến trạng thái tâm thức giải thoát.
Một niềm vui lớn lao hơn nữa, khi trong đạo hữu Vô Vi tại Montreal, cũng có vị đạt được đến trạng thái tâm thức đó. Nhân cơ hội này, con trình lên ông Tám; không trình thì ông Tám cũng biết rồi, nhưng nói thêm cái điều đó để cho anh em đạo hữu hôm nay, hay anh em nào nghe được cuốn băng này, biết là không những con tu học nhiều năm mới đạt đến những trạng thái đó, mà có những người chỉ mới tu học ít tháng vài năm cũng đã đạt được trạng thái tâm thức đó. Đạt được trạng thái tâm thức vắng lặng, trống rỗng, chỉ có ánh sáng, không còn mình nữa, và mình hòa lẫn với ánh sáng, mình ở mọi nơi, mình ở mọi chổ, ở ngoài không gian, ở ngoài thời gian. Lúc bấy giờ mới hiểu "linh quang đại định" là gì.
Cái ơn lớn lao dẫn dắt của đức Phật tại thế đối với chúng sanh, đối với riêng con, con nghĩ rằng chỉ có một cách trả ơn. Mặc dầu rằng chư Phật không đòi hỏi, nhưng sự phát tâm của những ai đã đạt được trạng thái tâm thức đó, là đi trao chìa khóa của chư phật đã trao cho mình, trao lại cho những người khác càng nhiều càng hay. Tuy nhiên, đạo đức từ bi của con chưa đủ, hạnh thương yêu của con chưa đủ, trí của con chưa đủ, và lòng đại dũng của con chưa đủ. Cho nên điều con nói trước hết là con tuyên xướng cái công lao vĩ đại của ông Tám, đối với con là một đức Phật tại thế, mà con vẫn xưng hô là "từ phụ". Con tuyên xuớng cái nghĩa đó, và con cúi lạy ông Tám ở lại với chúng con một thời gian nữa, để trong anh em có những người tu tiến, có những căn cơ lớn, tu tiến đến mức độ thật sự là giải thoát, chứ không phải tạm thời giải thoát. Có những người như vậy thì sự dìu dắt bạn đạo khác và hoằng dương chánh pháp mới có kết quả. Hiện tại, theo ước lượng của con, chưa có người đạt tới được trình độ đó, cho nên con thiết tha xin ông Tám quyết định ở lại với các con ít năm nữa.
Đức Thầy: Việc đó, như tôi đã nói bên trên rồi, mọi sự do Thượng Đế an bài. Chúng ta đã tin nơi Thượng Đế, và phải xây dựng niềm tin đó, lúc nào Ngài cũng thương con Ngài, nếu con Ngài chịu xây dựng, Bề Trên sẽ hỗ trợ.
Như vừa rồi ở Honolulu, tôi cũng thấy rằng: dứt khoát. Nhưng rồi, sự cầu nguyện của tất cả bạn đạo năm châu, Bề Trên cũng cảm động và lưu tôi lại. (33:32)
Đây là lời dặn dò rõ rệt hơn để mọi người chúng ta phải thực hiện được chơn tâm để đo làm thí điểm. Còn chuyện quyết định đi hay là ở, bạn nên tin quyền của Thượng Đế. Bạn phải thành tâm tin tưởng nơi Thượng Đế, mọi sự sẽ được tốt lành. Vì sự dứt khoát và địa điểm để cho thể xác này an nghỉ, cũng có rồi, nhưng mà giờ phút đó Thượng Đế đã chuyển hướng; tôi thấy rằng vẫn có hiệu lực nếu mọi người có tâm tu.
Tôi đã nói rằng tôi chỉ sống với Thượng Đế, không có sống với người phàm. Mong rằng những người cần đến Thượng Đế và hiểu Thượng Đế nên thực hiện xây dựng niềm tin đối với Thượng Đế càng mãnh liệt hơn, thì việc đó không có khó khăn. Cho nên những cơn bệnh trong tôi có thể tắc nghẽn trong những ngày nguy hiểm đó cũng đã vượt qua.
Ngài đang sử dụng tôi đi làm một việc nào đó, tôi không thể cãi lời Bề Trên, và tùy nơi sự quyết định của Bề Trên. Không phải tôi có quyền năng, và muốn là được. Không! Ngài là làm việc cho quảng đại quần chúng, luôn luôn phải gặp phải, có những sự trở ngại của trần trược.
Sự kích động của ngoại cảnh, nhưng Thượng Đế đã dốc lòng bảo vệ, thì việc đó chắc cũng có thể thành tựu. Luôn luôn chúng ta cứ nghĩ làm việc cho Thượng Đế, là xong. Khỏi cần phải lo ! Vì Ngài chứng tâm và điểm tâm mọi người, tùy nơi sự thực hiện của các bạn. Cố gắng lên đi, rồi sẽ thấy sự huyền diệu khác của Ngài ân ban. (35:27)
Bạn đạo: Con thấy cái sứ mạng lớn lao của ông Tám là Ơn Trên giao cho Ông Tám cái nhiệm vụ đi xây dựng cái nền văn minh Di Lạc. Điều đó con thấy rõ ràng như ban ngày. Thời kỳ gieo giống, bây giờ giống đã mọc ra khắp năm châu. Trồng người không phải một phút mà xong, huống gì việc gieo rắc một cái nền văn minh mới, nhất là nền văn minh Di Lạc. Thành thử các con thành tâm cầu xin Thượng Đế để ông Tám lưu lại ở thế gian ít nhiều năm nữa, may ra trong đám đệ tử của ngài, phương này phương khác, có những người đạt tới được trạng thái tâm thức giải thoát, đủ khả năng hướng dẫn anh em bạn đạo, hướng dẫn chúng sanh thực hiện được chương trình của Thượng Đế là xây dựng nền văn minh mới cho nhân loại ngày mai, Kỷ Nguyên Di Lạc.
Trong tâm thức của con, ông Tám chính là Đức Di Lạc, vì không có ông phật nào mà vui như ông Tám, chuyện gì cũng biết, chuyện gì kể cũng hay, nói chuyện tầm phào cũng hay, mà trong đó đều là có những lời dạy, tha thiết, kể cả những chuyện khôi hài cũng là những lời dạy tha thiết của một ông Cha thương các con lạc lõng. Hàng đêm các con cầu nguyện Thượng Đế... để cho các con được mạnh mẽ để góp phần nhỏ mọn vào việc xây dựng nền văn minh Di Lạc đó... Các việc hiện tại 3 gia đình chung sống thế này cũng là do thiên ý, do ý ông Tám muốn xây dựng cho các cán bộ. Làm việc gì cũng vậy, cũng phải có cán bộ thực hiện... tập cho các cán bộ thực hiện tâm không. Có thực hiện được tâm không, có được lòng quảng đại lớn lao mới gánh vác được các việc lớn lao. Tập sự từ chuyện nhỏ cho đến chuyện lớn. Mô thức Voviland trong tương lai cũng vậy, cũng sửa đi sửa lại, canh đi canh lại cho nó đúng, lúc bấy giờ mới hy vọng đem ra áp dụng cho toàn cầu. Trước hết là trong gia đình, các con ý thức sâu xa cái việc chung, là để thức tâm mài dũa cho tròn, mở cái lượng cho lớn, giữ được cái tâm phẳng lặng trống rỗng, để thực hiện được cái chuyện lớn lao. Đó là nhiệm vụ cán bộ, các con lãnh hội điều đó. Các con một lòng tuân theo lời huấn dạy của ông Tám. Có mặt ông Tám cũng được, không có mặt cũng vậy. Các con nói ra cũng vậy, không nói cũng vậy, trong tâm thức để luôn luôn hướng theo chiều đó, hương theo chiều tiến hóa để xứng đáng, tham dự trong công cuộc lớn lao của Trời Đất, xây dựng nền văn minh Di Lạc... Con mặc khải thấy rằng Voviland sẽ thành tựu....
Thành ra, kỳ này các con cũng xin ông Tám hoãn lại một thời gian nữa. Trước khi đi Maroc, đi Australie... Mặc dầu còn anh em các nơi có đợi chờ, nếu được ông Tám đồng ý, ít tháng, rồi ra Giêng mới lại đi, mới đủ sức an dưỡng. Anh em bạn đạo bốn phương cần ông Tám nhiều lắm. Bên Mỹ, bên Pháp, chưa có người thay thế. Bên Úc cũng vậy. Việt Nam cũng vậy. Thành ra, nói đi nói lại, cũng là xin ông Tám ở lại với anh em.
Đêm đêm các con thành tâm cầu nguyện Thượng Đế. (44:07)
Đức Thầy: Cứ việc giữ tâm, giữ lòng tin, thì sẽ thành đạt, không có gì đâu. Thượng Đế nhiều khi nói vậy, nhưng nhiều việc nhu cầu thì Ngài phải cần. Cái đó, tôi đã làm việc ở cõi vô hình rất nhiều, câu chuyện cấp bách phải về, phải làm việc, tùy theo trường hợp. Chuyện đó, khi Thượng Đế dùng, thì có vất vả đi đến mấy đi nữa, Thượng Đế cũng bồi dưỡng lại. Cho nên Thanh Truyền đã thấy rõ, chuyện lây lất làm việc suốt ngày suốt đêm, nhưng rồi cũng đắp bù đủ. Cho nên cái y lý vô cùng, Thượng Đế nắm trọn.
Nhiều khi Thanh Truyền đã thốt ra những câu nói : “Bệnh của Thầy chỉ có Cha trị mà thôi!” Tôi thấy cũng đúng. Thiệt, tới ngày nay cũng chưa tuân theo lệnh bất cứ bác sĩ nào, uống thuốc, tất cả những loại thuốc đều tự lựa, tự uống, rồi nó cũng qua. Thấy cái chuyện của Thượng Đế rất rõ ràng. Cho nên các bạn tu, nên tin nơi Ngài nhiều hơn, thì sự lưu giữ đó, chắc có cơ hội. (45:21)
Bạn đạo: Kính thưa Thầy, con được đại phước so với bao nhiêu anh chị em trong đại gia đình Vô Vi, được... Tám năm qua, con đã nhìn thấy rõ, thầy là Đức Phật Di Lạc, Thầy đã hòa mình với mọi người, mọi giới, và đã bước xuống đồng hạng tụi con, để dìu dắt tụi con. Như anh Yêm hồi nãy nói... Con đã thấy, trong một lúc thiền, con là con của Thầy trong một tiền kiếp... Thầy đã khai tâm mở trí cho con vô cùng. Từ người tâm trí đau khổ, con thấy hạnh phúc... Con kính lạy ba má con đã cho con được cái thể xác này... Con thấy rõ sự dày công xây dựng cho từng đứa học trò một... Thầy đã giáng xuống một bản thể mang nhiều bệnh tật, ngày nay Thầy tuân theo lệnh của Thượng Đế đi giáo huấn con của Ngài, đã di chuyển nơi này nơi nọ trong thể xác 60 tuổi này... Bệnh của bạn thể này là chỉ có Cha Trời mới trị được thôi... Đã bao lần con chứng kiến phần hồn của Đức Vĩ Kiên sắp sửa lìa xác, nhưng sự mầu nhiệm của Cha Trời còn cần cái thể xác này, nên Ngài chưa cho hoàn toàn bỏ đi được. Con hoàn toàn tin tưởng tất cả đều nằm trong tay của Thượng Đế. Ngày nào Thượng Đế cần lưu dụng Thầy trong bản thể này thì Thầy còn ở lại với chúng con. Ngày nào Thượng Đế cần sử dụng Thầy ở một nơi khác thì ngày đó bản thể này sẽ tan rã, theo định luật của nó. Tụi con đã được đại phước, được học trực tiếp với Thầy, qua bao nhiêu cuộn băng Thầy đã để lại. Và Thầy đã dạy rằng, phải hòa tan với Thầy, gánh vác như Thầy, hòa tan trong thanh điển của Đấng Cha Trời, chứ không có bám vào xác thân tứ đại này. Chúng con hiểu rõ điều đó. Qua chuyến du thuyết của Thầy từ Âu qua Mỹ, cho đến Á Châu, con chưa thấy anh em bạn đạo nào có đầy đủ khả năng đức độ, về mặt đời cũng như đạo để có thể làm gương sáng cho chúng sanh theo. Lúc này là hạ ngươn, chúng sanh còn quá nhiều mê muội, chỉ biết cúi xin Đấng Cha Trời cho Đức Phật Vĩ Kiên được sử dụng thể xác của Lương Sĩ Hằng này thêm một thời gian nữa để dìu dắt chúng con và bao nhiêu chúng sanh còn đắm chìm trong sự tăm tối... (49:55)
Bạn đạo: Kính thưa ông Tám, Đức Thích Ca xuống thế gian, 35 tuổi Ngài thành đạo, và Ngài thuyết pháp đến năm 84 tuổi Ngài mới chết, nhập Niết Bàn. Các con không dám xin Thượng Đế nhiều, không dám xin ông Tám nhiều, chỉ xin ông Tám ở lại cho các con bằng tuổi Đức Thích Ca, 84 tuổi... Tụi con hy vọng đến ngày đó, các con đủ sức để gánh vác việc Đạo, xứng đáng đền đáp công ơn lớn lao... Các con biết chắc rằng, nếu tinh tấn nữa, sẽ đi xa hơn nhiều.... Nói đi nói lại, cũng tha thiết cúi xin ông Tám.. ít nhất cũng đồng tuổi Đức Thích Ca. Nam Mô A Di Đà Phật.
Bạn đạo: Kính thưa Thầy, con là Thanh Nguyên, Thầy đã biết rõ con, con không trình bày ra đây thì Thầy cũng đã hiểu rõ... Hôm nay trong sự trang nghiêm, xin cho con nói lên một lời. Thưa thầy, con đã sanh trưởng và lớn lên trong một gia đình đầy đủ tiện nghi vật chất... Cho mãi đến khi con nhìn thấy Thầy, con mới biết rằng Phật đã tái lâm tại thế gian... Lạy Thầy, cuộc đời của Thầy cho con thấy rõ... Thầy chứng tâm cho con. (54:07)
Đức Thầy: Sự phát tâm của một linh căn đã chuyển nhiều kiếp trong thực hành. Mọi người đã ý thức rõ những gì tôi đã nói, những gì tôi đã lưu lại. Biết mình là một linh căn, phải vun bồi đi tới, mới có cái cuộc hội ngộ hòa tan trong đời đời. Đã chán chường vật chất, chán chường tình thương giả tạo, chán chường mọi sự xảo trá của chính mình, mới trở về với Hư Không Đại Định mới có cơ hội hòa tan. Đó là cảnh đời đời.
Cho nên, rất may mắn, đại phước đức, chúng ta được một số người nhỏ, sống trong sự tương thân của tâm thức. Đó là điều quý, điều không bao giờ xa. Phải nghĩ, phải hướng thượng về đó mới là đúng người tu. Giữ sự thanh tịnh và sáng suốt.
Sự hiện diện của tôi để cho hành giả thấy trong tâm thức. Sự hằng hữu để cho hành giả nhận diện trong tâm thức, mới là đúng. Cho nên hành giả phải hành trong thanh tịnh và sáng suốt, mới thấy được sự hằng hữu của tôi.
Thế gian chỉ vun bồi ca tụng sự tốt đẹp, vì thiếu thực hành.
Nhưng chúng ta đã thực hành, chúng ta phải xây dựng tâm thức hòa tan với tâm thức siêu nhiên, để tha hồ sáng suốt, tha hồ khai triển, tha hồ hưởng lạc trong Thượng Ngươn Di Lạc.
Chúng ta đã chung sống từ lâu, nhưng sự đó liên kết không bao giờ ngừng nghỉ, ngày nay chúng ta mới có dịp tái ngộ. Chúng ta phải tiếp tục trong hành trình, và ý chí không bao giờ phai lạt. Quyết tâm ngộ được kiếp này thì bất cứ kiếp nào cũng có thể ngộ được, ngộ trong thức thanh tịnh và sáng suốt, không phải lời nói động loạn mà không thăng tiến. Cho nên, giữ, đó là mật pháp! Xây dựng niềm tin, xây dựng đức tin, vạn sự sẽ đạt thành.
Bạn đạo: ... Con không biết nói gì hơn... cảm ơn Đấng Cha Trời, cảm ơn Vĩ Kiên Cha đã sắp xếp từng li từng tí. Con phải cố gắng... con kính lạy... (58:15)
Đức Thầy: ... Lập hạnh hy sinh, qua bao nhiêu khảo đảo, chính Thầy đã ân ban cho con..., đã thử thách các con nhiều. [Đức Thầy khóc.]
Đã thử thách các con nhiều để cho các con hiểu...
Tin lành đã đem đến các con, phải giữ lấy niềm tin đó. Bề Trên đã soạn bài, bắt buộc các con phải học, các con phải học nhẫn, học chịu đựng, học thực hiện tình thương và đạo đức. Chỉ có một đường lối mà thôi, phải giữ lấy.
Nói rất nhiều, đồng hành với các con rất nhiều. Những chuyện không ngờ, Thượng Đế đã sắp đặt thời gian ngắn ngủi, chúng ta có cơ hội tái ngộ, có vui, có buồn, để chúng ta học chân lý, để chúng ta học tha thứ lẫn nhau, chiều chuộng lẫn nhau để học. Chúng ta phải học vô cùng và đạt tới vô cùng. (59:35)
Sau bao nhiêu cơn khảo đảo, Bề Trên giáo dục, các con quá trách, các con phải giữ niềm tin đó. Các con biết thương Thầy, cũng như các con biết thương các con; Bề Trên vẫn chứng tâm hết!
Giữ lấy thanh tịnh và sáng suốt là điều duy nhất sau một cơn biến chuyển của quả địa cầu.
Nếu chúng ta thiếu thanh tịnh và sáng suốt, vô phương cứu chữa!
Nếu có thanh tịnh và sáng suốt, phải biết tha thứ và thương yêu: con là huynh đệ, tỉ muội một nhà, một nguồn cội, một Đạo của Cha! Các con thương Cha [Đức Thầy khóc], con thương, các con thương các con. Tất cả, Thượng Đế sẽ quyết định.
Xác này đã hành khổ nó nhiều, các con đã thấy hành khổ nó rất nhiều; nó đã hy sinh quá tuổi chết của nó rồi! Tu, Thượng Đế bù thêm 2 năm.
Phải biết niềm tin. Người đời được cơ hội này, họ phải thụ hưởng! Nhưng mà xác này nó không thụ hưởng được. Con lo tu, không nên bê trễ nữa ! (01:01:32)
Cái thể xác này đã nhồi quả rất nhiều, các con thấy con phải chịu đựng những sự nhồi quả của tương lai. Không dư có giờ giấc được nghỉ, các con thấy xác này đâu còn có giờ giấc ngừng nghỉ. Có đêm, suốt cả đêm không ngủ, một tiếng, hai tiếng, nhưng mà nó phải chịu đựng vì sự gánh vác của chúng sanh.
Nhưng Chân lý là chân lý, không bao giờ thay đổi! Cố gắng tu, chúng sanh khôn nên cố gắng tu mới giải nghiệp được, không tu không bao giờ giải nghiệp.
Bạn đạo: ... tụi con còn xa xôi quá...
Đức Thầy: Tầm đạo, không phải tầm xác! Con phải hiểu chổ đó, thì con thấy không xa xôi.
Nếu mà con tầm xác, thì luôn luôn con thấy xa xôi... (01:03:48)
Bạn đạo: ... (khóc)
Đức Thầy: Con đã được triển hạn một kỳ. Định mệnh của Con không phải có đến ngày nay đâu. Bề Trên đã cho con triển hạn một kỳ. Ráng giữ tâm tu. Lòng thành của vợ chồng trên đã được Cha Bề Trên chứng giám. Yên chí lo tu.
(bạn đạo khóc, 01:03:45)
Tình thương của Đấng CHA LÀNH phải chịu khổ nhục rất nhiều, ngay cả ĐỨC KIM THÂN ở Việt Nam, nhiều Linh Căn hiện tại cũng phải chịu khổ nhục. Có điều gì xẩy ra, các con đừng buồn phiền thiên hạ; Thầy chỉ cầu mong bao nhiêu đó.
Con phải tu cho kịp. Con phải lo tu cho kịp giờ... Muốn Thầy ở lại, các Con phải dụng chí tu; mở lượng, phải mở lượng hải hà Thầy mới có chỗ ngự.
Các con không mở lượng, Thầy không có chỗ ngự đâu các con!
Thôi, chấm dứt mọi sự việc. Ta đồng niệm :
Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn.
Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn.
Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn.
"Chúng con nguyện theo một đường triệt để. Bất cứ trở ngại gì xẩy đến, chúng con vẫn giữ thanh tịnh và sáng suốt mãi mãi. Tha thứ và thương yêu là điều duy nhất."
Nam Mô A Di Đà Phật.
Nam Mô A Di Đà Phật.
Nam Mô A Di Đà Phật.
(01:05:53)