Hôm nay duyên lành đã đến, tôi đã có cơ hội tương ngộ quý vị trong tâm thức trong giờ phút hôm nay: tôi đem tất cả những sự thành quả trong cơ nghiệp tu luyện của chính tôi và tất cả những bạn đạo tại Montréal cũng như các nơi, đã gửi niềm tin, sự khai triển lấy mình, và gửi niềm tin đó để cho mọi giới, mọi đồng bào, mọi tâm linh cả càn khôn vũ trụ phải tự thức, vì chúng ta là người trách nhiệm lấy ta; không có ai trách nhiệm cho ta cả!
Ta là một người đã và đang tu trong quả địa cầu này; chúng ta đi trong cuộc hành hương từ giai đoạn một: giáng sanh xuống thế gặp cảnh nghịch cho tới cảnh thuận; rồi chúng ta trở về với một tâm thức bơ vơ và không biết tương lai chúng ta sẽ đi đến đâu. Cho nên, do đó, qua những cơn điêu luyện của Thượng Đế và để cho chúng ta gặp những sự kích động và phản động trong nội tâm: tình cảnh của đất nước, tình cảnh của bản thân, tình cảnh của trí óc của chúng ta, phân giải cho chúng ta có một tia sáng để giải thoát, để tìm hiểu thực chất của chính mình là phần hồn sẵn có của chúng ta.
Mọi người chúng ta đang có hiện diện nơi đây và tương giao, và mọi sự truyền cảm của âm thinh chúng ta để tìm hiểu chiều sâu sẵn có của chính mình và khả năng sẵn có của chính chúng ta là vô cùng tận bất diệt. Chúng ta ở nơi khổ, chúng ta đã ly khai nơi khổ, và đến một đất liền hiện tại mà chúng ta không ngờ ngày nay chúng ta lại tái ngộ. Chúng ta luôn luôn sống trong cảnh không ngờ trong tâm thức của chúng ta! Chúng ta mang thể xác của trần gian, bị biết bao nhiêu sự đau khổ: sanh, lão, bệnh, tử, khổ đã quy định mọi người phải qua những bài học hiện tại: tới bài học của gia cang, thuận nghịch; cha, con cũng vậy, thuận nghịch; tất cả đều là bài học dẫn tiến tâm linh! Chung quy mọi người chúng ta phải ra đi với sự thanh tịnh và sáng suốt.
Cho nên, ngày hôm nay, những người đã tìm ra một cái phương pháp tu luyện để đem lại trật tự cho chính mình mới thấy rõ cái thể xác của chúng ta là một Tiểu Thiên Địa hòa hợp với cả càn khôn vũ trụ. Hơi thở của quý vị ở đâu mà có? Đó là sự công bằng của Thượng Đế ân ban, phối hợp thanh khí điển cả càn khôn vũ trụ; mọi người đều hít vô và thở ra để mà sống. Ngoài hai việc đó chúng ta không còn sự sống; nhưng mà mắt đời, tâm đời, chỉ tranh đua vào của cải, vào sự chém giết, hơn, thua! Rồi giờ phút cuối cùng mới ăn năn, mới trở về tâm thức, mới tự nguyện, tự cầu xin ơn trên phù hộ cho chính mình, “Và nếu tôi thành đạt được những gì, tôi sẽ cống hiến cho nhân loại.” Đó là tâm thức của nhân sanh; mọi người đều phải có những như thế đó.
Cho nên, cái phương pháp tu là phải tu bổ sữa chữa những gì của chúng ta đã thất thoát: hằng ngày chúng ta đi làm, chúng ta mất nhiều thanh điển để đổi lấy đồng tiền, đổi lấy miếng cơm, manh áo; thì khi về, chúng ta làm sao? Chúng ta phải khôi phục lại những cái gì chúng ta đã mất. Vì chúng ta là thiêng liêng, chúng ta có thiên tánh, và chúng ta có thiên giới hỗ độ cho chúng ta, cho nên, chúng ta phải có một cái phương pháp để khôi phục lại những cái gì chúng ta đã mất, không ngoài tâm linh sáng suốt của chúng ta.
Cho nên, cái phương thiền là do những người đã đau khổ, đã bị nhồi quả, đã bị những cái cơ duyên chèn ép như là bệnh hoạn chẳng hạn, cái tâm thức mới nâng cao, và tự tìm một lối thoát. Cho nên, cái phương pháp công phu của chúng tôi là phải nghiên cứu cho rất kỹ: làm thế nào để giúp cho mình tránh bệnh thay vì xảy ra bệnh. Cho nên, trên đây chúng tôi có cái phương pháp Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Định, để cho mọi người được giải tỏa cái sự trược ô trong đầu óc mà chúng ta thâu thập hằng ngày, và khai thông ngũ tạng của chúng ta đang bị lố bịch: chính ta làm chủ mà không chịu khai thác nội thức bên trong, cho nên động loạn càng động loạn thêm, cho nên bản tánh càng ngày càng sân si, cho nên “Bệnh do tâm phát, do tánh sanh.” Đó! Cho nên, cái tâm chúng ta không ổn định, tối tăm, và cái tánh của chúng ta không được điêu luyện dũng mãnh, thì cái bệnh nó càng ngày càng trầm trọng; cho nên y sĩ chánh là chính tâm - phần hồn của chính mình.
Phần hồn của chúng ta tìm hiểu thực chất của chính mình là vô cùng, bất diệt. Sức hồi sinh của chúng ta là vô cùng! Quí vị xem xét, tất cả càn khôn vũ trụ, quí vị xem con ruồi, con muỗi, không có bao giờ diệt hết được! Nó có sự hiện diện ngay trong cái quả địa cầu này; còn chúng ta, mắt, mũi, tai, miệng đồng như nhau, và chúng ta vẫn sống, vẫn luân hồi, vẫn học hỏi, vẫn tiến hóa! Cho nên, tất cả chúng ta đang ngồi đây, một nguời một tâm thức khác nhau: nhiều người tuổi trẻ mà cũng biết được những sự cao siêu; và nhiều người lớn tuổi, thiệt lớn tuổi, nhưng mà sự cao siêu bất minh vì sự động loạn; cũng có nữa. Cho nên, mỗi trình độ khác nhau! Trình độ không mua và không bán được! Mình phải tự thức, tự giải, tự tu, nó mới tiến. (6:30)
Tất cả những sự đảm đương ở thế gian, quí vị đã có vợ, có chồng, có gia cang, là quí vị đã đứng vào trong cái trách nhiệm để tiến hóa và gánh vác; còn quí vị ý thức được hồn là chủ của thể xác thì quí vị phải hòa hợp với cả càn khôn vũ trụ mà để gánh vác tương đồng với Thượng Đế, ý chí của thượng đế đã và đang làm. Cho nên, chúng ta đồng có sự sáng suốt, đồng có khả năng, mà nếu chúng ta tìm ra khả năng của chính chúng ta thì chúng ta có thể sử dụng ngay. Cho nên, cái thể xác này là tạm mà thôi: nó chỉ một thời gian nào đó, rồi cái bệnh sẽ đến với chúng ta; rồi chúng ta phải thức tâm, lúc đó chúng ta mới ly khai được. Nếu mà chúng ta không thức tâm thì chúng ta không thấy cái sự thanh nhẹ và sáng suốt là đời đời bất diệt.
Cho nên, chúng ta, khi mà chúng ta hiểu được sự thanh tịnh và sáng suốt thì chúng ta không bị lệ thuộc bởi ngoại cảnh nữa; không bị xâm chiếm bởi ngoại cảnh nữa: tâm thức của chúng ta sống trong trung dung tiến hóa, khai thông vô cùng, vô tận. Cho nên, cái phần hồn của quý vị không phải là eo hẹp như người thế gian đã tưởng niệm! Kỳ thật quý vị mà trở về với sự chơn giác của chơn tâm của quý vị, quý vị mới thấy rằng quý vị là một đấng vô cùng, không bao giờ bị lệ thuộc bởi một ai hết.
Cho nên, cái tâm thức của chúng ta là quan trọng! Thể xác gồ ghề như thế này mà ý chí có chút xíu điều khiển cái thể xác từ nhà đến đây, rồi từ đây đi các nơi khác. Rồi trong cuộc hành trình hành hương của chúng ta, càng học, càng gặp trở ngại nhiều thì càng dũng mãnh hơn; càng động loạn nhiều, chúng ta vượt qua, chúng ta mới thấy sự thanh tịnh là cao quý. Lúc đó chúng ta mới vun bồi sự thanh tịnh để tiến tới vô cùng, thì chúng ta mới thấy rõ rằng chúng ta là con của Thượng Đế, con của cả càn khôn vũ trụ; và chúng ta là học viên của cả càn khôn vũ trụ! Chúng ta không phải nhỏ nhoi: chúng ta học hoàn cảnh này tới hoàn cảnh kia, từ sự đau khổ này đến sự đau khổ kia; rồi chúng ta mới thấy rằng sự thành đạt dũng mãnh thanh tịnh là cao quý: tự giải để thăng hoa tâm thức.
Cho nên, mỗi người đều có sự công bằng của Thượng Đế, mỗi người đều có sự sáng suốt vô cùng; cho nên phải dòm về ta, muốn tu phải trở về với chính mình và lập lại trật tự cho chính mình mới biết sử dụng khả năng sẵn có của chính mình. Cho nên, khả năng sẵn có của các bạn không phải là eo hẹp! Là vô cùng! Tại vì mình sợ, mình sống vì ngoại cảnh, rồi mình theo cái lý thuyết thành công của người khác, và không sử dụng cái gì sẵn có của chính mình. Bây giờ chúng ta là người Việt Nam đã sử dụng những gì sẵn có của chúng ta! Chúng ta là người xa quê hương, xa của cải mà chúng ta đã tạo, xa tất cả những người thân yêu của chúng ta. Rồi tại sao chúng ta lại không buồn và chúng ta lại dũng tiến và chúng ta học khổ hơn? Để chi? Để khôi phục những cái gì của chúng ta thất thoát. Thì chúng ta có khả năng không? Bây giờ mới dòm thấy chúng ta có khả năng rõ ràng: từ hoàn cảnh bơ vơ của những người vượt biên tới những trại tị nạn, đau khổ; rồi tới ngày nay cũng vui, cũng học, cũng tiến, cũng thi đậu như ai. Rồi để làm gì? Chúng ta phải trở về cái nơi mà chúng ta mong muốn, là quê hương đất mẹ.
Khi mà chúng ta biết chữ hiếu là chúng ta sẽ biết trời đất. Mà chúng ta biết được chữ hiếu thì trời đất trong ta, trời Phật trong ta, không có ngoài ta! Nếu mà chúng ta không biết chữ hiếu thì tà ma cũng trong ta, tự dẫn đường sai lối, và làm cho chúng ta càng ngày càng lụn bại và tâm thức không yên ổn. Cho nên, chúng ta đã có nhiều cơ hội rất tốt, là người Việt Nam, đau khổ rất nhiều, gọt rửa rất nhiều, cũng như tôi đã thường nói rằng hột cát mà được điêu luyện thì nó cũng có thể biến thành một cái ly trong suốt; huống hồ gì tâm linh của chúng ta, được điêu luyện, chúng ta có thể đi tới sáng suốt vô cùng.
Cho nên, mỗi người chúng ta đều có phần hồn, mới có sự giao cảm và có sự thông minh tột độ, và hướng về sự sáng suốt vô cùng. Bệnh tật của thế gian là để cho chúng ta thức tâm mà thôi, để hiểu rõ tiền kiếp của chúng ta: lời nói của chúng ta cũng cho ta thức tâm; lỗ tai cho chúng ta nghe đây cũng để thức tâm; cặp mắt của chúng ta dòm để thức tâm; lỗ mũi chúng ta ngửi để thức tâm; miệng ta nói để hiểu sự sai lầm của chính mình. Cho nên tất cả là phương tiện của Thượng Đế đã ân ban và cho chúng ta tự thức và tự tiến. Rốt cuộc quý vị phải ra đi, âm thầm ra đi một mình trong sự thanh tịnh và sáng suốt. Cho nên, trong cái lúc giờ phút lâm chung quý vị mới thấy rõ rằng, “Tôi phải giải quyết cho tôi, chớ không ai giải quyết cho tôi được.”
Cho nên, ở thế gian có cảnh vợ chồng; để chi? để học hỏi: chồng có thể thế cho vợ đau bụng đươc không; vợ có thể thế cho chồng đau bụng được không? Chắc chắn quý vị trả lời với một chữ, “Không!” Cho nên, nghịch cảnh hiện tại cũng dẫn tiến tâm linh cho chúng ta: nhờ nghịch cảnh chúng ta mới tiến hóa; nhờ nghịch cảnh chúng ta mới hiểu sự quân bình: có mặt, có trái, có quân bình mới biết đạo pháp.
Nếu chúng ta cứ khen tặng một sự sáng suốt nào đó và quên khả năng sẵn có: không có trược lấy gì có thanh; không có cha mẹ lấy gì có chúng ta để tu học? Nhưng mà người thế gian thấy rằng, “Ông Phật là cao hơn hết; Chúa là cao hơn hết!” Chỉ ca tụng cái sự cao hơn hết, thì làm sao mà chúng ta tiến cho được? Chúng ta cứ đâm đầu đi tìm ông Phật mà không tìm ta, thì mất ta là mất ông Phật! Mà đâm đầu đi tìm Chúa, mà không biết mình, thì mất mình và mất cả Chúa luôn.Cho nên chúng ta phải mau mau trở về với trật tự sẵn có của chính mình, và sử dụng khả năng sẵn có của chính mình. Lúc đó chúng ta mới thấy đạo là gì.
Đó! Cho nên, tu là tu bổ sữa chữa những sự thiếu thốn của trong tâm thức, rồi mới tiến hóa tới sự hòa đồng của nhân loại, chúng sanh; mới thấy cái cảnh vinh hạnh được làm con người! Hiên tại chúng ta đang được làm con người là rất vinh hạnh, rất sung sướng; đang làm chủ cái tiểu thiên địa này: cái thể xác của quý vị bao gồm nước, lửa, gió, đất, Tứ Đại hợp thành; sự liên kết của càn khôn vũ trụ không ngừng: quý vị không có thể để chun vô trong khạp, đậy kín lại được! Quý vị phải sống với thiên nhiên; thì tự nhiên quý vị thấy rõ rằng quý vị là từ thiên nhiên mà có, từ mọi trạng thái mà có; thì quý vị phải mở tâm thức hòa tan với mọi trạng thái, thì quý vị mới thấy rằng, tịnh, an nhàn, sung sướng, nhẹ nhàng, vinh hạnh được làm con người.
Cho nên mỗi mỗi chúng ta được thử thách rất nhiều: người Việt Nam được thử thách rất nhiều: trong cơn nguy biến của mảnh đất eo hẹp đó là để điêu luyện tâm linh của chúng ta, để cho chúng ta tiến hóa tới vô cùng. Cho nên, ngày nay chúng ta học cái gì đây? Chúng ta xa quê hương, chúng ta học cái gì đây? Học sự tha thứ và thương yêu! Rồi trong đó nó sẽ đẻ ra cái gì? Sự sáng suốt! Mà sự sáng suốt của chúng ta để làm gì? Để trở về với một (… tổ chức rất hơn xưa… 16:12) ở tương lai. Rồi cộng đồng sáng suốt sẽ phối hợp và sẽ trở về xây dựng một khối tươi đẹp cho nhân loại ở tương lai, chớ không phải cho mảnh đất eo hẹp đâu.
Thì chúng ta mỗi người Việt Nam đều nhớ quê hương, đều biết thương yêu người thân; nhưng mà trước hết quý vị phải biết thương yêu xác thân của quý vị đang sử dụng này: của Thiên, của Trời, Thượng Đế đã ân ban cái cơ hội này để cho quý vị thấy rằng trật tự trong Tiểu Thiên Địa này mà lập lại được, thì hòa đồng với cả càn khôn vũ trụ; thì quý vị mới là học viên của cả càn khôn vũ trụ. Mà quý vị biết quý vị rồi thì quý vị học mới toàn khóa được: chánh trị, quân sự, kinh tế trong quý vị mà có, chớ không phải ngoài quý vị mà có đâu! Tâm thức của chúng ta vun bồi và đạo đạt cống hiến cho quần chúng; chúng ta có não hải, có bộ óc, có một khối óc thông minh sáng suốt và có trật tự, thì đương nhiên chúng ta sẽ thành đạt.
Cho nên, cái phương pháp thiền nó sẽ đem lại sự an lành trong tâm thức của quý vị, và lập lại trật tự từ khối óc cho tới ngũ tạng. Thì các bạn thấy rằng các bạn đang an ngự trên một, nhiều khối tâm linh chớ không phải một tâm linh: cái áo của quý vị đang mặc đây, do đâu, ai đã kết tập thành cái áo cho quý vị đang mặc? Phải do sự thông minh của loài người không? Sự sáng suốt của loài người đóng góp không? Mà ai đã ban sự sáng suốt đó? Phải Thượng Đế không? Đấng tạo hóa không ? Thì chúng ta đang an ngự ở đâu? An ngự trong sự thông minh. Quý vị đang lái chiếc xe hơi; ai đã làm cho quý vị có chiếc xe hơi? Sự thông minh của loài người, Thượng Đế đã ân ban. Mà trong sự quân bình thì chiếc xe nó mới chạy tới và nó đưa quý vị đến đây. Rồi cái cơ tạng quý vị mất quân bình, rồi gây ra động loạn, thì có xứng đáng ngồi trên chiếc xe hơi an tịnh đó không; có xứng đáng mặc cái áo ấm tốt lành của chúng sanh, của cả càn khôn vũ trụ đang cống hiến cho chúng ta không? Cho nên, chúng ta phải mau mau trở lại lập lại trật tự trong định luật vay thì phải có trả: chúng ta đã vay của chúng sanh, vay của Thượng Đế; chúng ta phải hoàn trả lại trước khi chúng ta rời thể xác.
Muốn hoàn trả, chúng ta phải đạt đến sự quân bình: minh thiện, minh ác, minh trái, minh mặt, thì chúng ta mới tiến tới được. Rồi quê hương chúng ta cũng vậy: mất sự quân bình, chúng ta phải lập lại sự quân bình để trở về xứ sở của chúng ta; tình thương huynh đệ không còn nghi kỵ nữa! Phải thương yêu, tay nắm tay xây dựng để tiến tới với trong một cái thâm tình sáng suốt vô cùng bất diệt. Cho nên, cơ hội chúng ta đã phân tán ra để học tất cả năm châu thế giới, và để thấy rằng cái tâm thức của chúng ta trở về với chính mình nhiều nhất. Vì sao chúng ta được cơ hội đó? Vì chúng ta đã được sự đau khổ đánh thức tâm thức của chúng ta.
Cho nên, chỉ còn một lối thoát vô cùng là phần hồn của chúng ta. Cho nên, chúng ta phải tu bổ sữa chữa để trở về với căn bản sẵn có của chính mình, “Đời, đạo song tu.” Quý vị sẽ đi xe hai bánh, không còn xe một bánh nữa! Quý vị có đời, có thể xác an ninh trật tự; có phần hồn sáng suốt giao cảm cả càn khôn vũ trụ; kêu bằng “Đời đạo song tu.”
Cho nên, nhiều vị ở thế gian, không phải tu cái pháp này, nhưng mà người ta cũng là hiển thánh tại thế: mang xác phàm nhưng không nói năng, nhưng mà tâm người ta là thánh đức. Có những vị đó ở khắp thế giới, ở ngay cả Việt Nam cũng có nữa; thì chúng ta noi cái gương đó, mà mỗi người biết lập lại trật tự thì chúng ta trở về làm một chiến sĩ của Thượng Đế; chiến sĩ thực hiện tình thương và đạo đức để xây dựng các nơi, các giới, và thấy giá trị vô cùng trong, chúng ta đã ngự trên một cái thể xác huyền vi mà khoa học thế gian không có thể tạo được. Ta là chủ, ta phải khai thác nó và sử dụng nó đi tới vô cùng; thì lúc đó chúng ta đâu có phải ỷ lại nữa, đâu có bị lệ thuộc bởi một cái gì nữa, đâu có sự mê tín nữa! Mà chúng ta thực hiện trong cái huyền vi khoa học, thực tế. Vừa tâm linh vừa thể xác; đối xử với đời trong sự công bằng, “Đời đạo song tu.” Đối với cơ thể chúng ta được an ninh, các bạn được quân bình, được nhẹ nhàng, các bạn đối xử với láng giềng có sự sai lầm không? Luôn luôn các bạn dư dả tình thương ban bố người khác chớ không có đi mượn của người ta nữa! Chúng ta có dư, chúng ta có khả năng; vì chúng ta thiếu tập trung mà thôi! Chúng ta tập trung rồi, chúng ta mới sử dụng khả năng sẵn có của chính mình! Mỗi người đều có dư, thì chỉ chia sớt mà thôi; không có xin xỏ và không có lường gạt ai nữa! Chúng ta có thừa.
Cho nên, những người Việt Nam đã lâm trong cảnh khổ ở xứ Việt Nam, đã bị cải tạo, bị vầy xéo, bị đủ thứ hết, nhưng mà ngày nay Người vẫn sống, Người mới thấy là cái sức hồi sinh vô cùng và dũng mãnh, nhịn nhục vô cùng của Người; để chi? Để khôi phục lại cơ đồ của chúng sanh, của tất cả mọi người; khi mà chúng ta thành tựu được ở tương lai, cái cảnh bất ngờ mà chúng ta tương ngộ ở đây! Rồi một ngày nào đó chúng ta sẽ khôi phục trong một cảnh bất ngờ. Đó! rồi lúc đó, đó là một hòn ngọc, một hột xoàn của quả địa cầu để ảnh hưởng các nơi các giới. Chỉ có học nhẫn mới thực hiện từ bi mới đi, tiến tới vô cùng, mới đạt được thành tựu đời đời bất diệt trong tâm thức.
Cho nên, cái phương pháp thiền của chúng tôi đã thực hành, chính mỗi cá nhân thực hành cái pháp này là pháp của người đó, không có lệ thuộc một tôn giáo nào, không có lệ thuộc những sự chỉ huy của một ai, của người nào hết. “Chính tôi, tôi lập lại trật tự của tôi và tôi trở về với nguyên căn của chính tôi!” Có người ở Tiên Giới, có người ở Phật Giới, có người thích hợp về khoa học; thì giới nào trình độ nấy, sẽ trở về với nguyên căn của họ, rồi họ sẽ tiến lên. Chỉ mất trật tự, mất nguyên căn; có trật tự mới trở lại nguyên căn! Cho nên, cái phương pháp công phu này, “Ông tu, ông đắc; bà tu, bà đắc!” Người nào thực hành người đó sẽ đạt đến sự sáng suốt mạnh mẽ, mà chính đó là phương pháp của chính mình, không có lệ thuộc một ai.
Cho nên, chúng tôi đã thuyết giảng khắp thế giới, và tất cả những người trí thức đến những người lao động, người nào thực hành đúng thì vẫn gặt hái được sức khoẻ trước tiên, thứ nhất; điều thứ nhì, sẽ đạt đến tâm linh sáng suốt, và ôn tồn đối đãi lẫn nhau. Thì lúc đó mới thấy rằng cái sự huyền diệu ở trong tâm thức được cởi mở và thấy mình càng ngày càng lớn rộng, lớn rộng; mình sống với cả càn khôn vũ trụ, không phải sống trong căn nhà eo hẹp! Cho nên, quý vị dòm cái vách tường, quý vị quán thông được cái vách tường, quý vị cũng thấy được Thượng Đế, cũng thấy được nguyên năng của trời đất đã làm cái gì cho quý vị: trí khôn của loài người đã kết tập thành một cái vách tường để che, đậy chúng ta được ấm áp. Trong cái tâm thức đoàn kết sáng suốt mà xây dựng cho chúng ta có căn nhà hiện tại; nhưng mà tâm thức của chúng ta không chịu hòa đồng để xây dựng cái cảnh đời đời bất diệt cho vạn linh, thì chúng ta thấy có lỗi.
Cho nên, nhiều người tu thiền, xưa cũng có những cái môn thiền cửu niên diện bích: chín năm ngồi đối diện với vách tường mà quán thông cái vách tường thì thấy tất cả càn khôn vũ trụ.
Rồi bây giờ chúng ta đang điều khiển cái thiên địa này, cái thể xác này, mà chúng ta chưa quán thông lấy ta, chưa hiểu ta ở đâu đến đây rồi sẽ về đâu; làm sao chúng ta thành đạt được? Cho nên, cái phương thiền này nó sẽ dẫn quý vị, mà chính quý vị sẽ khai thác những sự lố bịch trong nội tâm, nội tạng của quý vị, rồi quý vị mới thấy rõ quý vị hơn. Lúc đó quý vị mới thật sự đứng ra gánh vác, “Ta là chủ của tiểu thiên địa này, và ta là thật sự con của Thượng Đế, và tất cả mọi người đều sống chung trong một gia đình của cả càn khôn vũ trụ.” Lúc đó chúng ta mới thật sự thương yêu và xây dựng chia xớt lẫn nhau, không còn cái tâm đố kỵ lẫn nhau nữa. Thì chúng ta đâu còn sự đau khổ? Xóa bỏ sự đau khổ và thực hiện sự thương yêu!
Cho nên, cái phương pháp công phu này lần lượt nó sẽ dẫn quý vị đến tới chỗ tâm thức an nhẹ và sáng suốt. Quý vị nên tin nơi quý vị thực hành, chớ không nên tin nơi người truyền pháp. Thì phương pháp này nó hữu ích chỗ nào, quý vị cứ thực hành đi, rồi tin nơi khả năng của quý vị. Còn nếu tôi nói cái pháp này hay, mà tôi đưa quý vị, quý vị về không thực hành, thì phương pháp này cũng như bỏ giỏ rác mà thôi. Mà nếu quý vị thực hành và quý vị sẽ thành đạt, mặt và mày quý vị sẽ tươi tắn, tâm linh quý vị được khai triển, lúc đó quý vị mới là nói cho người khác biết rằng, “Tui đã làm cái này, tôi mới đạt tới ngày hôm nay; rồi tôi mới truyền cho người khác.” Đó mới là có giá trị; giá trị trong thực hành, chớ không có giá trị trong lý thuyết. Chúng tôi không cần lý thuyết, nhưng mà trong cái thực hành mới đạt! Cho nên, mọi người phải thực hành mới thấy!
Cho nên, tiện đây, hôm nay tôi mới đến đây với sự hiện diện của quý vị; quý vị có những điều gì thắc mắc, đời lẫn đạo, hỏi tôi, tôi sẽ vấn đáp một cách rõ rệt tùy theo khả năng sáng suốt của tôi. Xin quý vị, người nào có gì thắc mắc, mời lên.