19820602Q1

[những đề tài: Soi Hồn và Chiếu Minh để làm gì? Tại sao giết người là giết Ông Trời? Người ViệtNam xa quê hương khao khát gì điều ? Thực sự trị bịnh con người là sao? Thực sự biết yêu đời là phải làm sao? Làm sao hiểu được Hư Không Đại Định là chánh?]

GIẢNG TẠI TRẠI TỊ NAN PALAWAN – Cuốn 1B

Đức Thầy: ... Co lưỡi thì cái nước miếng nó chạy ra; răng kề răng là ổn định cái thần kinh bộ đầu; thì con người đó, cần cái thần kinh của bộ đầu, thần kinh của bộ đầu là chấn động lực nó nằm phía sau này; cái chấn động lực này nó khai triển mạnh đó, thì không có tà xâm và không có động loạn. Cho nên, co cái lưỡi, răng kề răng, ngay cái tay như thế này làm cho cái phổi khỏe và cái tim ổn định luôn;co lưỡi, nó lọc cái thận thủy và trị luôn cái bệnh đau thận nữa; răng kề răng, cái ý ngó ngay đây.

Còn nếu chúng ta muốn niệm Phật hay là tưởng Chúa, chỉ ngay trung tim bộ đầu: đây mới là cái tâm, chơn tâm; đây là phàm tâm,(nghe không rõ) .

Soi Hồn ít nhất 5 phút giai đoạn đầu, đạt tới 15 phút, càng tốt; làm như thế này 6 tháng, nhiên hậu mới học những cái pháp tiếp tục ở sau.

Rồi làm xong cái này rồi nằm xuống, bỏ sải tay sải chân, quên tay quên chân đi, ý ngó ngay trung tâm chân mày, chuyển xuống lỗ rún thôi, chỉ biết trung tâm chân mày với lỗ rún thôi; cũng co lưỡi, răng kề răng đó, hít vô bụng, hít vô đầy bụng, thở ra xẹp, tính 1. [01:42]

Tại sao phải hít vô ? Hít vô thì cái hơi ấm nó sửi ra đằng sau trái cật; con người, vì cái thận nó yếu thì tâm nó loạn.

Hít vô đầy rún ; thở ra, xẹp ; tính 2. Rồi hít vô đầy rún, thở ra xẹp, tính 3. Đó, thì cứ 1 tới 12, nó là một giáp ; nghỉ 1 chút ; rồi lần lần 1 tới 11, rồi 1 tới 10, 1 tới 9, 1 tới 8, 1 tới 7, 1 tới 6, 5, 4, 3, 2, 1, hết; nghỉ; ngủ.

Rồi để chi? Khi mà chúng ta hít vô đó, chúng ta giải tỏa những cái trược khí ở trong cơ tạng, và nó sẽ sửa cái tánh, nó giúp cho cái gan mạnh lại, và cái tánh nóng con người sẽ được thay đổi; thì nó thay đổi được ngũ tạng rồi đó, con người nó trẻ, mặt nó tươi. Còn chấn động lực của bộ óc này mà nó mạnh đó, kêu bằng pháp Soi Hồn đó, nó mở, càng ngày càng mở, hào quang nó lên sáng, thì nó thấy nó: cái chấn động lực nó mạnh đi, nó hòa tan với cả càn khôn vũ trụ, thì lúc đó nó thấy nó.

Cho nên, chúng ta tu để làm gì? Để biết ta là ai, đến đây để làm gì, sẽ về đâu. Chớ chúng ta làm con người, chúng ta có 2 chân biết đi; mà có quyền hướng thượng trở nên Thần, Thánh, Phật, mà không hướng! Chúng ta cứ ăn rồi đánh lộn này kia, kia nọ, kêu bằng hướng hạ ; hai chân không đi, thành ra 4 chân ! Ở đời thấy rõ không ? Bốn chân ! Mà 4 chân làm con chó, con này, con kia, con nọ ; mà không biết hướng thượng lên loài người, đó, thì nó không còn chân nữa, nó thành con rắn; nó là lớn! Thấy chưa? Càng ngày càng giảm trước con mắt.

Hỏi chớ, chúng ta muốn giới nào? Chúng ta tiến tới cái giới vô cùng tận ! Chúng ta giáng sanh xuống thế gian thành ra đất cát, sỏi đá, rồi mới tiến hóa lần lần tới cây cỏ, rồi mới tới con người : 7 ức niên mới có một cơ thể duyên dáng bây giờ ; 7 ức niên mới có cơ thể duyên dáng! Không phải dễ đâu. [04:04]

Cho nên, con người là quan trọng lắm! Giết con người cũng như giết ông Trời!

Cho nên, phải có cái tội; mà chúng ta phải thức tâm, phải quý giữa con người và con người. Không dễ gì có thể xác của con người! Các Bạn thấy rõ chưa? Các Bạn được quyết định mọi sự việc: tấn, thối.

Bây giờ người Việt Nam chúng ta ở khắp thế giới; tất cả những tiếng gì ở thế giới đều học được, biết nói hết! Có phải vô cùng không? Tâm thức của chúng ta phải vô cùng, không; đặt vô tình trạng nào cũng là tiến hóa được hết. Cho nên, chúng ta đừng có dại và bỏ cái thể xác này ; đừng có ngu muội mà tự tử, là uống lắm.

Nhiều người tự tử! Có nhà không ở, thì ở ngoài rừng, ngoài bụi, khổ cực. Cho nên, nhiều khi thâu đêm có những tiếng khóc, lo buồn, là vậy : vì có nhà, không ở ; có cái tiểu thiên địa này, mình là chủ nhân ông, mà mình không biết điều chỉnh, mình không biết điều khiển; mình mất tất cả cơ đồ ! Cho nên, người ta mất nước! Nếu người ta biết giữ cái thể xác này, là không bao giờ còn mất nước: cái thể xác này là cái linh địa để cho phần hồn tiến hóa, mà không ổn định đó, thì mất rồi!

Cho nên, ra đây có cơ hội, nên tu học để ổn định cái thể xác này là cái linh địa, cái tiểu thiên địa để cho phần hồn trù trì và tu, biến nó trở thành cái xá vệ quốc thanh tịnh, ổn định.

Cho nên, chúng ta phải biết tu mới lập lại trật tự. Trật tự cho chính mình mới lập, chớ nhờ người ta lập là trật rồi! Cho nên, tu mà cứ nhờ, cứ lạy cái hình nộm, lạy ông Phật hoài, mà không có giống tánh ông Phật ; rồi sinh nhân phật tử đi tự tử, chớ đâu có phải phật tử !

Phật tử ít nhất phải giống ông Phật: phải có sự dũng mãnh ; phải thực hiện bi, trí, dũng như Ngài! Thấy cái hình ông Phật ngồi yên ổn như thế đó là Ngài đã thực hiện bi, trí, dũng.

Dũng không phải đánh người ta là dũng! Dũng là thanh tịnh, mới hóa giải tất cả; kêu bằng “Dũng.”Chớ rồi nghe “Dũng,” dịch lộn, rồi ra đập lộn người ta, kêu bằng “Dũng”? Không được; cái đó chỉ có tự tử, chớ không phải Phật tử.

Phật tử là phải nhịn, phải thanh tịnh, phải sáng suốt, phải thấy rõ chúng ta là vô cùng tận bất diệt;không cần đánh, “Bất chiến tự nhiên thành”; chỉ biết thương yêu thôi: “Anh có giết tui thì Anh lãnh nghiệp cho tui, chớ tui không bao giờ tui giết Anh. Tui chỉ biết thương yêu, vì Anh còn ngu muội, Anh thiếu sáng suốt ; tui thiếu sáng suốt, tui giữ phần thanh tịnh là đời đời bất diệt.” Đức Phật đã làm, và đã thành; quyền thế trong tay Ngài, mà Ngài không giết ai; Jésus Christ bị đóng đinh trên thập tự thánh giá, Ngài còn kêu, ‘Xin Ơn Trên tha thứ cho chúng nó, vì chúng nó chưa hiểu lấy nó’!” Lúc đó Ngài kêu 1 tiếng trả thù thôi là giết loạn xạ hết rồi; tại sao Ngài lại không dùng cái thế lực đó, thế lực người ta thương yêu Ngài, Ngài có thể kêu báo thù! Nhưng mà không, Ngài lại kêu gọi xóa bỏ hận thù, vì mọi người thế gian đang ở trong trường học, trường đại học của cả càn khôn vũ trụ: học sanh, học tử, và học tiến hóa; học ác ôn, rồi học thiện lành; cho nên Ngài cho đó không phải là chuyện nên báo thù; nên cứu, nên ban ơn hơn là báo thù. [08:08]

Cho nên, chúng ta mọi người Việt Nam ra đây, khao khát cái gì? Khao khát tình thương và đạo đức! Và chúng ta được có tình thương và đạo đức, có hơi thở nhẹ nhàng trên mảnh đất tự do rồi, chúng ta phải đi tới sự nhẹ nhàng hơn nữa của Thượng Đế đã ân ban. Có ảnh hưởng của Chúa, có ảnh hưởng của Phật, có ảnh hưởng của tâm linh sáng suốt của chính mình,tại sao không đi? Còn chờ đợi gì nữa ?

Cho nên, chúng ta phải gạt bỏ những cái sự hận thù và trở lại với sự thanh tịnh! Không mất đâu : những chuyện không ngờ chúng ta có thể ra đây, và chúng ta đã đến; rồi không ngờ chúng ta sẽ đạt lại, như con đường đức Phật đã và đang làm, Chúa đã và đang làm!

Phật tức tâm, chúng sanh giai thành Phật, mọi người đều sẽ thành, nếu chịu tu; chớ Ngài đâu có nói rằng, “Ta là Phật, ta phải cứu người!” Nếu Thích Ca cứu thì chúng ta đã thành Phật rồi, đâu cần phải chạy tị nạn Cộng Sản?

Vì chúng ta không chịu tu như Ngài cho nên ngày nay chúng ta động loạn bỏ chạy! Thấy rõ chưa?

Cho nên, chúng ta phải tu, rồi ở đâu chúng ta cũng sống yên bình, ổn định hết, không sao.

Cho nên, cố gắng thực hiện rồi mới đạt được sáng suốt mà cố gắng trong thanh tịnh, đại hùng, đại lực,đại từ bi, rồi học nhẫn để tới! [09:47] Các Bạn ngồi trong ghe, nếu các Bạn không học nhẫn thì ghe nó chìm rồi! Đã học nhẫn, giai đoạn,nên tiếp tục học để tới sự sáng suốt vô cùng !

Cho nên, phải thực hiện thương yêu trong cái trại nhỏ hẹp này; chúng ta cần thương yêu nhiều hơn, rồi chúng ta mới thấy giá trị và văn minh của người Việt Nam sẽ đóng góp cho thế giới ở tương lai. Chắc chắn nó phải có ngày xuất hiện những lời nói của tui nói!

Có ai có chuyện gì thắc mắc?

Bạn đạo1: Thưa Thầy, hồi còn ở Việt Nam đó, cũng biết cái pháp của Thầy (nghe không rõ), tức là cái pháp Vô Vi đó, thiền và thực hành.

Đức Thầy: Dạ.

Bạn đạo1: Thì bây giờ, nói thẳng, là còn quên một vài điều;

Đức Thầy: Dạ.

Bạn đạo1: Thế cho nên, nếu mà Thầy có tài liệu nào có thể giúp đỡ, chẳng hạn như hồi đó nó có 3 loại tiếng Hoa, thì bây giờ, nếu có thể, Thầy có thể giúp đỡ cho đồng bào ở đây. Thứ hai nữa, con có câu hỏi là: bây giờ con thấy nghiên cứu về thiền đó, thì con có nghiên cứu về rất nhiều môn;

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo1: Thì ngoài cái nội công ra, con không nói đến những môn thiền khác, về cái vấn đề điều tức đó, nó hơi khác với điều của Thầy: ví dụ như là về yoga đó, thì nó còn tạo phương hơi, bởi vì khi đi nó tạo (nghe không rõ) thì mình bị dư hơi; và, như Thầy, xuống rồi nó lên liền; và có nhiều môn như vậy: xuống, giữ nhiều hơn là thở ra; cũng như Pháp Luân giữ và thở ra, cũng như hít vào; thì đó là những cái nó khác nhau. Thầy có thể nói là nó lợi và nó hại như thế nào, để cho thiền những cái nào đó để thực hành? [11:39]

Đức Thầy: Cho nên, khi mà chúng ta nghiên cứu một cái phương pháp đó, phải nghiên cứu rõ ràng hơn là, “Giữ ở đây có thể giải thoát được không ?” Phải không? Khi chúng ta hiểu cái thể xác này là không có trường tồn, thì chúng ta giữ ở đây để làm gì ?

Chúng ta phải nghiên cứu ; mình có trí khôn mà; phải nghiên cứu cái pháp này hữu ích không? Cho nên, nghiên cứu tất cả pháp mà không có cái pháp nào mà nói chuyện Soi Hồn ! Khắp cả thể giới,không có cái pháp nào nói chuyện Soi Hồn, là mở cái bộ đầu! Anh hiểu chưa ?

Bộ đầu là chấn động lực quan trọng: ban đêm, chúng ta ngủ đầy đủ, sáng dậy minh mẫn; thấy không? Người không tu, mà nếu ban đêm chúng ta tập trung được chấn động lực gia tăng mạnh rồi, lúc nào chúng ta cũng sáng suốt; kêu là “Ngủ uẩn” là bộ đầu, mà tu cho ngũ uẩn giai không; muốn nó giai không, cái chấn động lực nó phải gấp triệu lần hòa hợp với càn khôn vũ trụ: càn khôn vũ trụ hiện tại, cái chấn động lực mạnh hơn chúng ta, nó mới chiếu chúng ta được!

Thấy cái bóng đèn, há, cái điện âm và điện dương mà nó chọi với nhau liên tục mạnh, là nó bực ra sáng ! Thấy chưa ? Thì bộ đầu của chúng ta cũng vậy. Mà nếu chúng ta cứ giữ cái hơi ở dưới này hoài đó, mà một ngày nào bộ đầu không mở đó, mà nó mở từ dưới này đi lên đó, kêu bằng “Tẩu hỏa nhập ma”!

Cho nên, nhiều người đã tu cái pháp đó, ngay ở ngoài Vũng Tàu, mà nửa đêm cởi quần cởi áo bỏ chạy ra ngoài đường vì nóng quá; tới gặp tui, tui chỉ dùm! Mà cái gần đây ở Marseilles, có một bà cụ cũng tu sai: lấy máu làm thần, lấy máu làm hồn, cho nên bị máu nó lên mặt và nó nóng; cả ngày bả chỉ úp mặt ở trong nước! Đó là tu sai ; nhưng mà quá trễ, gặp tui quá trễ, không thể giúp được, thì giờ rất ngắn, không giúp được bả rất nhiều; tội nghiệp cho bà: có tâm tu, nhưng mà vì sai thôi, dẫn cái đường máu lên mặt, thành ra nóng quá! [13:55]

Cho nên, cái pháp đằng này, chúng tui không có bị cái vấn đề đó: Giai đoạn đầu là phải giải tỏa cái bộ đầu trước, vì nó có lối thoát ở trên; rồi dẹp. Giai đoạn thứ nhì mới giải tỏa ở dưới; giải tỏa ở dưới, lên trên nó không có chỗ giải, nó mới dội trở lộn lại, nó thấy tầm bậy, tầm bạ; rồi ngồi coi, cái này không! Giải tỏa bộ đầu rồi đưa lên, ở dưới đưa lên thì nó đi ra luôn; cho nên mặt mày nó tươi tắn!

Như Anh thấy, tui năm nay 60 tuổi, có nhiều người đâu có tin tui 60 tuổi! Mà tui có thể đi bộ 80 cây số, không có mệt; tui đã thử rồi: từ An Khê đi xuống Quy Nhơn, phải 80 cây số không? Và có một chú to con hơn tui, chú nói, “Thôi, ăn thua với thằng mập này coi sao!” Tui mới đi, bắt tay lại, đi: từ 6 giờ sáng tui đi, tới 9 giờ tối tới Quy Nhơn! A, ảnh đi tới sưng tay sưng chân; ảnh đi giữa đường, ảnh ăn trứng vịt, bún chả đồ, gì, đau bụng la làng; thây kệ. Tui nói “Ăn, thua là ráng chịu! Tui, thằng mập không có sài được, mà tui có 7 trái chanh, tui đi từ sớm mơi tới chiều!” Tui không nhờ cái pháp này, làm sao tui đi được? Nhưng mà Trời, Phật cho tui thử; tui dám đi; vì bắt tay ăn thua rồi! Tui đi thử coi cái này mạnh ở chỗ nào? Nhưng mà tui đi tới nơi; mặt mày tui vẫn tươi tắn, mà tui không có mệt gì hết; tui đi như đi chơi, chớ có gì đâu.

Rồi cái kỳ vượt biên này, cái kỳ đi này nè, tui mới thấy lạ lùng: 12 giờ khuya, tui lái tàu, tui ở (nghe không rõ) đi, có mấy tiếng đồng hồ, tầu Pháp nó tới nó cứu tui; chúng tui chưa ăn sáng; tui mua 3000 đòn bánh tét, mà tui chưa ăn đòn nào hết! Mới thấy cái chuyện lạ của Bề Trên đã cứu độ; há ?

Cho nên, trước khi tui đi thì có một cậu 20 tuổi ở Nha Trang, có nghe không? Cậu đó tên Nguyễn Văn Mùa, mà Bề Trên nhập xác, chuyển từ Nha Trang, đem ông già 70 tuổi, mà buộc ông già phải quỳ xuống lạy Thượng Đế, và phải đi vô Sài Gòn kiếm ông Lương Sĩ Hằng; mà ông già đó, hồi giờ không có quen tui, mà cậu đó cũng không quen với tui, mà đi cả hai cha con, mình mẩy thúi hết trọi, mà đi vô tới Chợ Lớn kiếm tui. Thì Cộng Sản nó đẩy tui xuống Kinh Tế Mới; từ Chợ Lớn bắt đi xuống Kinh Tế Mới gặp tui; và khóc, kêu tui bằng “Con”; khóc, nói, “Con đã hy sinh nửa cuộc đời vì con của chúng ta; không vụ lợi, không lãnh chức vụ. Ngày nay Cha xuống để cảm ơn Con và đưa Con ra khỏi Việt Nam.”

Thì mọi người ở xung quanh tui họ khóc, ở Kinh Tế Mới họ khóc, nói, “Vậy Ông Tám phải đi rồi!” Tui nói,“Đừng tin! Tui không có đồng xu mà đi đâu? Tui ở trong cái nhà rách nát như thế này mà đi đâu?”

Nhưng mà không bao lâu, người ta tới người ta rủ tui xuống gặp họ, rồi họ nói, “Chu cha, bây giờ tổ chức lộn xộn, rồi đánh giết nhau!” Tui nói đâu, người ta nghe lời đó! Mà tui đâu có nghĩ đi! Tui chỉ giúp người ta thôi. [17:25] Thì tui đi trở về Kinh Tế Mới; rồi họ, nửa đêm họ nói, ra, họ nói, “Ông không đi đó, là tụi tui không đi! Ông là người cứu người; Ông nên cứu 186 người này! Chúng tui đã đóng tiền cho gia đình Ông;gia đình Ông nên đi!” Họ năn nỉ tui cả đêm. Rồi tui nói, “Có nghĩa là do Bề Trên chuyển cho tui, chớ tui không có quyền gì hết, bởi vì cái cuộc chết với sống của tui không có nghĩa lý gì!” Thì tới giờ phút tui đưa họ xuống, thì tự nhiên là cảm động, nên tui đi vậy thôi.

Đi được, nửa đêm 12 giờ khuya tui lái, cái đầu tui nó sáng trưng, tui lái cả đêm, tui không có ngủ; mà cả ngày, cả đêm tui không có chỗ ngồi; tui đứng, mà cũng không có chỗ ngồi. Rồi tới đó cái tàu (nghe không rõ) nó cứu! Cứu rồi, thì lên trên tàu đó, những người xỉu nằm ở trong tàu là chết lên, chết xuống, bác sĩ đều quýnh rồi, không biết làm sao, hỏi, “Có ông thầy nào có thể cứu những cái bệnh này không?” Trong tầu họ biết, họ giới thiệu tui; tui tới, tui đem vô trong nhà thương; tui coi, tui nói, “Ồ, 15 phút, Ông trở lại nói chuyện với cô này.” Nhiều người Pháp cứ hỏi, “Chớ Ông chắc chắn không?” Tui nói, “Tui bảo đám chớ!” Và tui châm rồi, 15 phút, mở mắt nói chuyện; rồi cái nói, “Thôi, từ giờ phút này tui giao cái nhà thương này cho Ông; và Ông là docteur, Ông xét cái (nghe không rõ), xét trong cái nhà thương này.” Tui nói, “Tui không cần.” “Ông cần những cái gì?” Cứ đưa chìa khóa thuốc men đồ gì giao hết cho tui; tui nói, “Không, tui không lấy; tui chỉ cần alcoln với bông gòn thôi; tui có kim.” Ổng nói,“Bây nhiêu đó, đủ?” Tui nói, “Đủ.” Ổng thấy tui trị 24 trên 24 liên tục,tất cả những bệnh mửa, nôn ra máu này kia, tui trị luôn hết; nhưng mà ông(nghe không rõ) ngày xuống thăm tui 3 lần, mà chỉ đứng dòm thôi, không có cơ hội nói chuyện.

Rồi tới Manila, nó mới tui nói chuyện, mở champagne, nói chuyện; bởi vì hồi nào giờ chưa thấy người trị bệnh như vậy; rồi mời ổng uống champagne để nói chuyện; té ra, trước kia tui cũng làm trong cái hãng tàu, đồng nghiệp với ổng! Nói chuyện cũng vui, mà chỉ 5 phút mà thôi, rồi tui cũng phải xuống trị bệnh. Đáng lẽ tui được ưu tiên đi Pháp!

Cho nên, cái chuyện ở Bề Trên sắp đặt, mình mới được dễ dãi như vậy. Rồi tui hỏi tại sao, lý do gì mà ổng cứu chiếc tàu tui? Ổng nói, “Tui thấy tàu Anh chìm!” Mà trong lúc đó, thằng tài công, vợ con bị bắt, rồi tui mới nói, thôi kêu nó lái chiếc tàu trở về đi chuộc vợ con; nó đem chiếc tàu về, nó chuộc được vợ con nó; rồi nó tổ chức một chuyến nữa, nó cũng chạy y như cái tọa độ mà tui đã đi đó; thì nó chạy y như vậy, thì nó gặp được tàu Mỹ, rồi nó đi Mỹ. Trong lúc đó, nó thả chiếc tàu trôi trở về chỗ đó, không ai lái; chiếc tàu đó, kỳ, không ai lái mà nó trôi trở về đó! Cho nên, một điềm lạ ở chỗ đó! [20:32]

Bạn đạo1: Thưa Thầy, vấn đề tu như thế này đó, đúng ra là phài luyện, và tu luôn?

Đức Thầy: Phải luyện.

Bạn đạo1: Về tinh thần đó, thứ nhất là về tinh thần đó: tinh thần, bây giờ mình muốn cho tinh thần nó ổn định, bởi vì nó truyền (nghe không rõ)

Đức Thầy: Phải rồi.

Bạn đạo1: Như vậy thì ..

Đức Thầy: Tui, ở đây tui sẽ gởi những tài liệu, tui sẽ gởi những cuốn băng mà tui đã từng thuyết giảng ở khắp thế giới như Mỹ, Pháp, khắp các nơi, Canada. Tui vừa đi Mỹ 3 tháng mấy, đi tất cả những cái(nghe không rõ) của Canada, và tui đi tất cả Âu Châu thuyết giảng. Những cái băng đó sẽ gởi đây, và sẽ cho đồng bào nghe, mở trí; nghe không cũng đủ mở trí rồi.

Rồi lần lần mọi người đi về xứ nào sẽ gặp tất cả những Bạn đạo ở xứ đó; những người đó sẽ sốt sắng cách nào, sẽ giúp đỡ tất cả mọi người trong tu Thiền tốt đẹp; hử! Ở bên Mỹ cũng có, Canada cũng có, bên Pháp với lại Newzeland, có hết; bên Úc châu cũng có; há! [21:40] Cho nên, cứ lo ở đây, và nghe những lời tui thuyết giảng, tâm sẽ vơi đi những sự lo âu!

Chúng ta đã được sự sắp đặt của Thượng Đế ban ơn cho chúng ta, ngày nay chúng ta có được tụ họp, chúng ta phải nắm vững cái tình thương và đạo đức để tiến tới, rồi mọi người sẽ ổn định nơi mình định cư. Và tui sẽ tiếp tục kêu bên Mỹ gởi tất cả những tài liệu về trại; rồi trại, tui mong rằng những người tiếp tục sẽ phổ biến ra! Đây là món quà quý cho tất cả mọi người.

Bạn đạo1: Thưa Thầy, con hỏi câu hỏi cuối cùng nè, bởi vì cái này nó liên quan đến thực phẩm nữa![22:24]

Đức Thầy: Dạ.

Bạn đạo1: Thực phẩm, với cái ở đây là thực phẩm là đa phần đa dạng là (nghe không rõ) ?

Đức Thầy: Không sao; bởi vì mình nhờ cái khí trời là Pháp Luân Thường Chuyển, cái tui kêu hít vô thở ra để tránh cái trược. Trong mình chúng ta có 2 luồng điển: trược và thanh; và chúng ta đem cái thanh vô giải trược, thì nó phải trở nên thanh! Cho nên, chỉ cái hít thở hồi nãy đó, ai chỉ cho mọi người mới tập mới chỉ cho Soi Hồn với làm Chiếu Minh thôi; trong cái lúc này, khoan thiền đã; rồi nó ổn định mình mới thiền; sau này nó thanh nhẹ rồi mới thiền; bởi vì hằng ngày rước cái trược vô, thì mình phải lấy cái thanh khí giải cái trược! Chỉ có hơi Trời, Đất mới là thực sự trị bệnh.

Mà con người, cái hơi yếu là bệnh nhiều lắm! Cho nên, đáng lẽ tui đến đây tui phải có thì giờ ở đây phục vụ đồng bào, và tui châm cứu, này kia, kia nọ; nhưng mà thì giờ có hạn; mỗi lần tui ra đi, luôn luôn 2 bàn tay không, nhưng mà tui đã cứu bệnh ở Manille, và những nhà hảo tâm họ lo cho tui chuyến đi này; nhưng mà tui không muốn đòi hỏi nhiều thì giờ và tốn hao tiền bạc của họ: họ đưa tui vô ở những cái phòng ngủ quá mắc tiền, tui không muốn; nhưng mà nếu tui đi chỗ khác, họ không bằng lòng. Tui cũng không muốn mang nghiệp nhiều và trả nợ nhiều, thành ra tui xin ở một đêm thôi. Đáng lẽ tui có thể ở được nhiều ngày, họ cũng cho nữa, nhưng mà ở đó sở phí quá nặng; tuy rằng họ giàu, nhưng mà mình mang nghiệp, không muốn; thấy không?

Thành ra cũng hy vọng rằng mọi người sẽ, rồi đây sẽ có những tài liệu ở đây để nghiên cứu; rồi một ngày nào đó chúng ta sẽ gặp thông ??? ở trong giới; há?

Bạn đạo2: Bạch Thầy, nhân cái dịp mà Thầy thuyết pháp hôm nay, con xin có 2 câu hỏi; [24:26]

Đức Thầy: Dạ.

Bạn đạo2: Bạch Thầy, nói về thiền hay là về can, trên thế giới ngày nay người ta đã bàn nhiều, chúng ta không thể hiểu được đâu là nguồn, là cội: chúng ta khó nắm được cái rốt ráo của nó. Nhân buổi thuyết pháp hôm nay, cũng như đang nói về thiền, và cũng để chúng con biết thêm về tu và luyện, xin Thầy cho chúng con biết thêm về liên hệ giữa tham thiền và nhập định: khi nào thì chúng ta mở đươc huệ quang chiếu? Câu hỏi thứ 2 của con là, nhân dịp này, xin Thầy giải thích thêm để chúng con hiểu thêm về cái sự Quy Y Tam Bảo, tinh, khí, của Thầy?

Đức Thầy: Khi chúng ta biết tham thiền thì phải do sự cố gắng liên tục thiền, và ổn định lập lại trật tự, nó mới về nguyên được; đó là “Thân ngoại thân”: thân là cái xác này được ổn định, thì cái hồn nó mới xuất ra; lúc đó nó mới vừa ??? nguyên định.

Còn nói, muốn tập trung tinh, khí, thần, là phải bắt đầu luyện cái pháp này; luyện cái pháp này, nó sẽ khai thông ngũ uẩn lửa tinh trong cơ tạng; rồi nó mới quy tụ trên tinh, khí, thần; nó mới đạt sự sáng suốt.

Cho nên, chúng ta thiền mà đạt tới cái giới mà Anh vừa hỏi cái câu đầu đó, là thân ngoại thân mới đạt tới! Cho nên, cái đó đạt dễ siêu phàm, siêu nhiên muốn đạt tới; cho nên, không có thể nói rằng thời gian, nhưng mà do sự dày công của những người hành giả, mà thôi.

Bạn đạo2: Xin cảm ơn Thầy.

Đức Thầy: Còn có ai có gì thắc mắc? [26:29]

Bạn đạo3: Thưa Thầy, trước, còn ở Việt Nam đó, (… nghe không rõ)

Đức Thầy: Cũng vẫn giữ như vậy, cũng giữ như vậy! Thì bây giờ, Anh sa cơ, mở rộng bất cứ cái giờ nào cũng có thể thiền được; cũng như các Bạn, bây giờ ở trong trại làm cái gì đây? Có thì giờ, mình co lưỡi, răng kề răng, ý niệm “Nam Mô A Di Đà Phật,” mới rõ “NAM” là lửa, “MÔ” là không khí, “A”là nước, “DI” là phát triển, “ĐÀ” là màu sắc, “PHẬT” là linh cảm. Luôn luôn tâm thân à, ??? A, đó mới là phật tử!

Chớ còn 1 cọng cỏ nó cũng nằm trong nguyên lý đó chớ; bông nó cũng nằm trong nguyên lý đó: nó có lửa nè, có không khí nè, có nước, có phát triển nè, có màu sắc nè, có linh cảm: nó biết chuyện của nó! Thấy không? Một hột cát cũng vậy, một hột cát mà nó điêu luyện thành cái chai thông suốt: hột cát, qua cái lò điêu luyện, mà ngày nay nó thổi lên thành cái chai, nó trong suốt.

Huống hồ gì tâm linh chúng ta còn tăm tối, chúng ta phải sửa cho nó sáng suốt hơn! Chúng ta có thể chủ trị nó ; mà chúng ta không làm như nó, là uổng lắm!

Cho nên, chúng ta niệm, thường niệm, vô biệt niệm! Mà ở trong trại này mà các Bạn cứ co lưỡi, răng kề răng, ý niệm tưởng lên bộ đầu, “Nam Mô A Di Đà Phật” thét rồi cái tâm ổn định, cái tâm rất ổn định, bởi vì mình nhớ là không phải niệm nhờ ông Phật độ, nhưng mà mình khai triển tiến tới như một vị Phật, chớ không còn yếu hèn nữa; thấy chưa? Cha mẹ không có muốn con ỷ lại; đức Phật không có muốn đệ tử ỷ lại; Đức Phật muốn đệ tử trở nên ít nhất như Ngài hay là giỏi hơn Ngài!

Cho nên, nhiều nguời, đừng có lấy vải thưa mà che mắt Thánh, nói chuyện ông Phật, ca tụng chuyện cha, con Phật, mà chẳng chỉ đường lối cho hành trở nên một vị Phật! Đó là điểm đáng tội; địa ngục đang chờ!

Mà cái này, khác: chúng ta phải dũng tiến tới; chúng ta thấy hình ảnh của đức Phật từ bản thân tứ đại như chúng ta, nhưng mà Ngai dùng dũng chí để giải thoát. Vậy chúng ta có dũng chí không? Chúng ta có dũng chí ; “Phật tức tâm” là đúng: ta là Phật; không còn sự bê trễ nữa: khi chúng ta phân minh thiện, ác, quân bình rõ rệt, đó là Phật tâm rồi!

Chớ đừng nghe người ta mạ mị và làm hư tất cả những đường lối tiến thực tế: chỉ sống ỷ lại, cầu xin, lấy sự thông minh của mình lợi dụng Đấng Trọn Lành, là một việc đáng tội! [29:38] Mình có tội, mà không sửa, mà cứ cầu xin mãi! Không được! Phải thực hiện để đi tới; phải dũng; phải chấp nhận học nhẫn mới thực hiện từ bi; còn không nhẫn, không nên, không bao giờ đạt tới từ bi đâu!

Cho nên, tại sao chúng ta Soi Hồn? Để chi? Để học nhẫn. Chúng ta làm Pháp Luân Chiếu Minh, như tui nói hồi nãy, để học nhẫn trước, rồi mới thiền, nó mới sáng suốt. Làm 2 cái pháp đó là trong cái cơn đầy thiếu thốn, thì chúng ta lấy cái tình thương của Trời, Phật để bố hóa, để chuyển điển cho cái tiểu thiên địa này được bình an trước khi chúng ta đi làm nhiệm vụ, mà lúc đó chúng ta tiếp tục tu thêm; thấy không?

Còn ai có gì thắc mắc nữa? [30:21]

Bạn đạo4: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Không, không có niệm Tam Tinh; ý ngó thẳng. Tại sao người ta chỉ cho mình ý ngó đây? Để mở cái Huệ Tam Nhãn, là mở Con Mắt Thứ Ba. Cho nên, ý ngó đây đó, sau này con mắt của mình chơn chánh và sáng suốt; thấy không? Con người cần sự chơn chánh.

Còn niệm, là niệm trung tâm: ở đây là cái mật pháp; tà ma nó vướng không tới; thấy chưa? Chúng ta phải đội, nhờ cái phàm tâm này, lên chơn tâm ngay trung tim; mà cái chơn tâm nó hòa hợp với cả càn khôn vũ trụ, càng ngày cái lượng độ của chúng ta lớn rộng; có cái chấp Không, vì cái chuyện nhỏ mọn mà tranh chấp và hận thù thiên hạ! Chúng ta chỉ biết, “Chê tui, chê dở, tui, tui mới tiến; mà nếu khen tui đó, tui bị giới hạn! Khám phá tui, tui mới thật sự cứu độ! Yêu đời, phải yêu cái thể xác tui.”

Yêu đời mà chạy đi yêu thể xác người khác là hại thể xác mình! Yêu đời phải biết vun bồi, nuôi dưỡng tinh, khí, thần, để có thể xác đầy đủ, rồi mới yêu đạo. Yêu đời, yêu đạo rõ rang; thấy chưa? Còn nói yêu đời, “Tui nói tui yêu đời, mà tui chạy tui yêu cô kia! Tui lụn bại, rồi lấy (nghe không rõ) che chở”; chớ làm cái gì? Thấy không? Mình yêu đời, thêm yêu thể xác mình, bởi thể xác này nó bao nhiêu ngàn đặm trong này; mà không phải chút xíu đó; đừng có tưởng bao nhiêu này chút xíu đó! “Tứ Hải quy gia” lớn lắm, không có nhỏ; ở trong này có ngũ sắc, ngũ quang, huyền sắc, huyền quang: dòm bên này mình mới thấy màu sắc; còn trong này, không có; dòm bên kia, không có; không có ý! Thấy không?

Mình chê thể xác này là nhỏ, là ngu, tại vì mình đi ta bà bên ngoài, mình không có trở vô! “Tu” là trở vô, là ta có tất cả! [32:35] Tui hỏi chớ, ông Phật ổng nhập Niết Bàn, ổng lấy gì ổng nhập? Ổng phải lập lại trật tự, rồi ổng mới đem cái thanh khí điển đưa lên vũ trụ; ở trên đó sống được. Còn mình,không lo trước cho mình mà cứ lo chuyện của người ta không; đâu có được! Cho nên, nhiều người từ nhỏ tới lớn chưa có biết dạy mình; lúc nào cũng lo dạy người ta không à! Lấy roi oánh con, mà chưa biết oánh mình; thấy không? Đó!

Cho nên, phải biết dạy mình để mình trở về với cái nội thức vô cùng, và cái Thức Hồi Sinh của mình là vô cùng: mình thấy không có bị kẹt nữa; rồi mọi người ở thế gian họ biết tự sửa và tự tiến; ở thế gian thái bình! Có chút xíu đó thôi! Rồi thì động loạn ở bên ngoài, rồi tính, “Đó, mấy người này không có đủ ăn đâu; sẽ chết !”

Tui nói thiệt: tất cả những người đồng bào ở đây mà biết thương yêu nhau, có gì chia sớt với nhau, ăn rồi được hoài, ở đây sống hoài! Làm lụng chung nhau, rồi đem ra để đó, rồi ăn gì đủ ngày 2 buổi thôi, đừng có trách, có giấu; coi thử ăn có hết không? Không có hết !

Và cả thế giới sống trong tham lam, thì tiền của như ở Việt Nam; thấy rõ không? Nhiều bà con ở đây giàu, chết đi sống lại mấy kiếp, ăn không hết; nhưng mà cứ đâm đầu làm ăn, làm ăn, làm ăn! Ngày nay phủi tay, “Trời ơi, tui tìm thí cha gì mà tui đâm đầu tui làm! Ngày nay bị người ta lấy hết!” Có sự báo chung. Bây giờ thức tâm rồi. Thấy không?

Chúng ta chỉ giữ sự thương yêu làm hàng rào an ninh cho cuộc đời; tình thương và đạo đức, thì chúng ta thấy sống động rồi, không có bị kẹt nữa! Chúng ta xuống đây học bài và trả bài và tiến hóa, bởi nhiều điều học bài và trả bài: vợ chồng thì trao đổi học nhau; anh, em trao đổi học nhau; để thức tâm. Đó! Bây giờ, anh, em ghét nhau ở Việt Nam, bây giờ thì qua đây ngồi nhớ, tội nghiệp, “Rồi cái thằng đó xa anh nó; anh nó bỏ đi, nó cũng nhớ; mà mẹ xa con, cũng nhớ. Học thương yêu, học hàn gắn lại những cái gì đã đổ vỡ: mà thấy bài học chỉ có Thượng Đế mới làm nổi, chớ thầy giáo thế gian dạy, không ai nghe; mà mẹ ruột nó nói, nó cũng không nghe; mà ông Trời dạy, nó bắt buộc phải nghe. Mà cái thằng nào sắt đá, người nào sắt đá cách mấy, cũng như món quà gởi cho bạn; thấy không? [35:12]

Ngày nay là học thương yêu; thấy sự đau khổ của nhà rất nhiều, rồi bây giờ nghe các Bạn nói tới xứ tự do, tưởng là được sung sướng? Không có sung sướng! Khổ lắm: phải làm lụng mới có ăn; thấy tự do, thấy họ đẹp, họ cất nhà lầu, chớ họ cực khổ lắm họ mới cất nhà lầu! Mình cũng bị kỳ thị, bị đủ thứ hết; nhưng bây giờ trong trại này có thì giờ chúng ta học nhẫn, rồi một ngày kia mình ra học nhẫn để mình ảnh hưởng những người đã kỳ thị mình; thấy không? Rồi mình mới là thấy rằng qua cái cơn học hỏi này rất có giá trị cho cuộc đời của chính chúng ta: những bài học quá mắc, nhưng mà rất có kết quả trong nội thức.

Cho nên, rốt cuộc mọi người nên thương yêu tha thứ đứng đầu; rồi các Bạn học được nhẫn, rồi đi xứ nào khắp thế giới chúng ta cũng có cơ hội làm lớn! Cũng như ngay Montreal bây giờ, những cái cơ quan lớn đều là người Việt Nam nắm hết! Nhờ học nhẫn, nhờ cái khổ; anh, em đã cải tạo rồi; học khổ ghê lắm: những người sĩ quan của chúng ta học khổ nhiều lắm: ăn một con thằn lằn nướng, để dành để ăn cơm, để hửi để ăn cơm! Rồi ngày nay ra ngoài này, đâu có dám sài phí cái gì! Trở nên một con người đạo đức và thương yêu người khác. Đó!

Cho nên, chúng ta học cái bài khổ rất xứng đáng; sau này chúng ta phải thực hiện tình thương và đạo đức để xây dựng và ảnh hưởng nhiều người. Bây giờ các Bạn tới những cái chỗ mà họ sài phí rất nhiều, họ ăn chút mà họ kiêng miếng là họ liệng; chúng ta thấy rất đau lòng: ở nhà chúng ta không có ăn, cho nên chúng ta đã có bản chất cần kiệm; và cần thiết phải cần thiết, phải không cần thiết; cần thiết, chúng ta dùng; và không cần thiết, chúng ta không dùng. Cho nên, đời sống những người ở Việt Nam qua ngoại quốc thì, không nhiều thì ít, cũng còn vui được chút đỉnh, vì cái bản chất cần kiệm, cần cù sẵn có của chính mình. Mà nếu tu đi nữa, còn duyên để bố thí cho người khác! Chúng ta nghèo, không có giàu hơn họ, nhưng mà vẫn bố thí, gởi đồ về nhà đều đều, để giúp đỡ cho mọi người. [37:51]

Cũng như tui hiện tại, tui ra đây tui làm việc liên tục : từ ngày tui bước lên đất liền tui làm liên tục đến bây giờ ; năm ‘78 đến bây giờ; thành ra tui đã xây dựng khắp thế giới đều có cái hội Vô Vi và hướng về Việt Nam: những người bạn đạo họ tu đau khổ, chúng tui vẫn chu cấp hằng tháng, gởi quà về cho mọi người. Thì đó, cũng do Bề Trên an bài để cứu độ những người đau khổ hiện tại.

Các Bạn, ai có gì thắc mắc?

Bạn đạo5: Thưa Thầy, trong lúc hành trì tu thiền thì có cái biến đổi trong cơ thể như thế nào? Và chúng con phải làm gì, hay là có những cái như thế nào, để biết được cái dấu hiệu đó, là tốt hay là xấu?

Đức Thầy: Cho nên, cái phương thiền, tui đã dặn rồi: những người mới thiền là chỉ Soi Hồn với làm Chiếu Minh thôi. Không có gì biến đổi, và sẽ đi tới tốt; đừng có làm lương ương nhiều món một lượt.Vì tại sao? Mình chưa có trật tự, mà mình làm nhiều món đó, nó sẽ xảy ra việc này, việc kia, việc nọ;thì đời nó xâm chiếm, rồi mình tưởng lầm là cái pháp này nó dẫn sai! Chớ kỳ thật, người nào coi để kiểm điểm cho đàng hoàng đó, thì thiền nó đâu có cái gì mà trở ngại? Nó chỉ tăng gia cho sức khỏe của Bạn, mà thôi.

Đó, cho nên tui khuyên mọi người mới tu, làm theo hai pháp Soi Hồn với nằm Chiếu Minh, cho nó nảy lên để ổn định, rồi đi tới các nơi; lúc đó chúng ta sẽ thiền. Và trong cuốn sách “Tôi Tầm Đạo,” tui cắt nghĩa rất rõ những trở ngại gì, không có, tui vấn đáp hết thảy; thành ra cuốn “Tôi Tầm Đạo,” tui sẽ gởi đến đây; đã có một, 2 cuốn rồi.

Bạn đạo5: Có một , hai cuốn thôi!

Đức Thầy: À; rồi sẽ coi đó; cái đó, “Thượng Đế Giảng Chân Lý” để giải trí cho mọi người; phải không? Rồi tui thấy ở Manila rất ít tài liệu; tui sẽ cho téléphone bên Mỹ, kêu bên Mỹ gởi qua, há! Rồi cũng hơi lâu lâu một chút; ráng kiên nhẫn một chút; đợi đủ tài liệu tui sẽ gởi qua; cũng như trên cái báo “Việt Nam Thiền Tông” cũng có đăng những cái tài liệu đó; cũng nên cố gắng đọc. Và những cuốn sách đó, rồi đây tui sẽ cho địa chỉ bên đó; bên đó sẽ gởi qua đây. Rồi lần lượt những người đi đến nơi nào cũng có thiền đường được hết; liên lạc với bạn đạo bên đó, rồi tu thiền luôn.

Tu cái pháp này bảo đảm trẻ, đẹp trai ! Nhưng mà đừng có đi lầm lẫn về tình yêu quá rồi khổ! (cười) Nhiều người Mỹ họ nói tui, “Mày chừng 45 tuổi!” Tui nói, “Tui già, tui làm ba Anh cũng được nữa!” Nó nói tui có 45 tuổi! (cười)

Bạn đạo5: Tu vấn đề thực hành đó, (nghe không rõ)

Đức Thầy: Không, cái đó là Anh nghĩ sai rồi. “NAM” …bây giờ để tui nói rõ, tại sao nói chữ “NAM”nó tập trung ở đây? Chữ cuối cùng nó mở ở đây; bởi vì nếu mà Anh thông ở bên trong, “NAM”…nhắm mắt, nó sáng ở đây; há ? Đó là hỏa. “NAM” … nói ra, “MỘT” thì khác à; Anh nói “NAM,” cái âm thinh nó khác! Đó là điển; hiểu chưa? “MỘT,” nó ở đây; “MỘT,” nó không có đi lên. “NAM,” nó lên đây.

“MÔ,” nó ở đây ; mà “HAI,” nó ở đây nè! Mà “MỘT,” với “HAI,” nó khác à! Bởi vì hồi tui mới tu đó,tui cũng ngỗ nghịch lắm, tui nói, “Ông Phật gì mà ngu; cứ kêu người ta niệm ‘Nam Mô A Di Đà Phật’! Không hiểu cái gì! Người ta nói 1, 2, 3, 4, 5, 6 cho nó dễ niệm, không? Cả thế giới dễ niệm,không ?”

Xong rồi tui ngồi, tui thiền, “Có cái gì hay trong này ổng mới kêu chớ? Ông Phật, ôngThái Tử, ổng ăn học, mà không lý ổng ngu?” Tui cũng co lưỡi, niệm, “Nam Mô A Di Đà Phật”; mà tui niệm tới vợ tui bóp lỗ mũi, nhéo tai, thọc cù lét, tui cũng niệm, “Nam Mô A Di Đà Phật”; thây kệ nó, ngồi, đứng; tui không thèm ăn cơm; tui niệm, “Chớ, cái này là cái gì?” Bởi vì hồi đó tui tính chết đi, bởi vì cái gì tui cũng hưởng hết rồi, tui nói, “Không có nghĩa lý gì; làm người không có nghĩa lý gì hết: ăn, ngủ, ỉa; tam đại sự; rồi làm những chuyện tham, sân, si, hỉ, nộ, ái, ố, dục; không có cái gì hết! Rồi bây giờ làm sao? Còn cái gì? Tui là ai?” Lúc đó là tui có chương trình đi tự tử coi cái hồn tui làm sao; thức, bỏ nó ra làm sao? Tui có tánh kỳ cục vậy.

Về sau, tui cứ niệm, niệm “Nam Mô A Di Đà Phật,” niệm giựt hết cả cái đầu! Rồi trong cái lúc giựt xong rồi, thanh tịnh rồi đó, niệm chữ “NAM” cái, nó bật sáng! “MÔ,” là nó bật sáng lên! “A,” nó bật sáng lên ; “DI,” nó bật sáng lên ở đây, có chữ vạn chạy trước ngực; “ĐÀ,” nó sáng xung quanh;“PHẬT,” nó ngay trung tim; tui mới thấy 4 biển rõ rang!

Thấy khổ, “Ổng đi trước mình, mà mình chê ổng ngu!” Đó; tui mới tìm ra đó là luồng điển: “NAM” ở đây, “MÔ” ở đây, “A” giữa trái cật, “DI” là phát triển, “ĐÀ” là màu sắc; linh cảm, “PHẬT” là linh cảm, mình biết chuyện của mình ở thế gian; cọng cỏ nó cũng biết chuyện của nó; nó làm con ruồi, nó cũng biết chuyện của nó, mà nó biết sống trong cộng đồng như tui!

Tui thấy ông Phật hay vô cùng: Ổng đã cho chúng ta cái chìa khóa: xuống địa ngục cũng bao nhiêu công chuyện đó; ở thế gian cũng bao nhiêu công chuyện đó; mà lên thiên đàng cũng bao nhiêu công chuyện đó! [43:55] Cho nên, các Bạn niệm “Nam Mô A Di Đà Phật,” là các Bạn nắm cái chìa khóa đi cùng hết; thấy rõ chưa? Là lục tâm nó khai thông rồi: co cái lưỡi, răng kề răng, ý niệm, chớ đừng có mở miệng, mở miệng thành khai khẩu, “Khẩu khai thần khí tán.”

“Nam Mô A Di Đà Phật,” “Nam Mô A Di Đà Phật”; gặp nhau cũng “Nam Mô A Di Đà Phật” mà không hiểu “Nam Mô A Di Đà Phật” là cái gì!

Hồi đó tui đi chùa, đi miễu tui tìm; tìm đủ thứ hết; tui tìm ông lên, bà xuống, rồi nó làm cho ta bất trần, nói “Ta là Quán Âm,” đồ, này kia, kia nọ; nó nói cái gì trúng cái nấy; nhưng mà tui nghĩ, tui ngồi tui suy nghĩ, “Nếu mà Quan Âm không có sợ phá,” tui chọn lên, xong rồi tui để pháo ở dưới ghế, dưới bếp, cái nó kêu “Rầm,” cái ghế rớt xuống, rồi Quan Âm giả tới! “A, Quan Âm thiệt, làm sao sợ pháo?” Tui hỏi, “Anh bệnh gì? Anh nói tui nghe; tại sao mà tui tin Anh thiệt, nhưng mà vì tui thấy Anh không phải Quan Âm! Mà đừng có sài bất cần nữa, mà đừng có xưng ‘Quan Âm’ nữa!” “Nói tui nói thiệt cho Anh biết, Anh không phải từ thiện; nếu không nhờ Anh, chết, Anh đừng có phá tui!” (cười)“Anh khai thiệt là thôi”; phải không ?

Bởi vì tui là người nghiên cứu, cả thế giới đồ, chùa mấy ông Thánh để đó, tui gỡ râu xuống, rồi qua mai từ từ ổng thấy tại sao bữa nào cũng mất râu hết? Bởi vì tui biết ông đó không có làm gì tui hết; tui nghiên cứu sự thật, tui đi tìm sự thật; thấy không? Tui gỡ râu coi thử tối nay ổng có vặn họng tui không? Không thấy ổng vặn họng! Rồi; ổng không có giỏi, không có thiệt!

Đó; cho nên, phải tìm trong sự trị! Nhưng mà rốt cuộc rồi tui mới tìm ra: chỉ có khối óc con người mới chứng minh mọi vệc; khối óc con người chứng minh Chúa, xác nhận Chúa; khối óc con người xác nhận tâm mình; khối óc con người xác nhận ma, quỷ!

Rồi chúng ta là người có khối óc, tại sao không tập trung sự linh động của chúng ta để hòa tan với càn khôn vũ trụ, để hiểu tất cả?

Có bao nhiêu đó mà tui đã dày công tui luyện để cho tui khai triển. Lúc đó tui mới thấy, tui xuất hồn tui đi được tui mới khám phá ra nhiều chỗ: chỗ hóa hóa, sanh sanh giữa con thú, dưới đáy biển, trên trời; các nơi đến, tìm hiểu: té ra, chỉ có cái Hư Không Đại Định là chánh, mà thôi!

Tất cả những cảnh tui thấy cũng không phải thiệt. Cũng như bây giờ, Anh từ Việt Nam qua đây, Anh thấy cảnh biển cả, này kia, kia nọ; rốt cuộc Anh đâu có nhớ! Cái chuyện đó là chuyện của nó; còn chuyện của mình là ở đây, là thanh tịnh! Thấy chưa?

Tuy mình sống, tu trong sự thanh tịnh và sáng suốt mới thấy hạnh phúc; thấy không? Còn nếu Anh thiếu thanh tịnh và thiếu sáng suốt, thì con người Anh không có hành, Anh có bạc tỷ, không có hạnh phúc! [47:03]

[hết ID# 19820602Q1]

---

English translation by DeepL - unedited - 20251018

[ID# 19820602Q1]

LECTURE AT THE PALAWAN REFUGEE CAMP – Volume 1B

The Master: ... When you curl your tongue, saliva flows out; teeth touching teeth stabilises the nerves of the head; so that person needs the nerves of the head, the nerves of the head are the vibrational force located behind this; this vibrational force develops strongly, so there is no evil intrusion and no disturbance. Therefore, curling the tongue and clenching the teeth, just like this, strengthens the lungs and stabilises the heart; curling the tongue filters the kidney water and also treats kidney pain; clenching the teeth focuses the mind right here.

If we wish to chant the Buddha's name or contemplate God, focus directly on the centre of the head: this is the true mind; this is the ordinary mind.

Meditate for at least 5 minutes in the initial stage, aiming for 15 minutes if possible; do this for 6 months, then proceed to learn the subsequent methods.

Then, after doing this, lie down, stretch out your arms and legs, forget about your arms and legs, focus your mind right on the centre of your eyebrows, then shift it down to your navel; only be aware of the centre of your eyebrows and your navel; also curl your tongue, clench your teeth, breathe into your belly, breathe until your belly is full, exhale until it deflates, count 1. [01:42]

Why inhale? Inhaling sends the warm breath to the back of the kidneys; humans, because their kidneys are weak, have a restless mind.

Inhale fully into the navel; exhale, deflate; count to 2. Then inhale fully into the navel, exhale, deflate, count to 3. That's it, from 1 to 12, it's one cycle; rest a bit; then gradually from 1 to 11, then 1 to 10, 1 to 9, 1 to 8, 1 to 7, 1 to 6, 5, 4, 3, 2, 1, done; rest; sleep.

Then what for?

When we inhale, we release the stagnant energy within our organs, and it will correct our nature, it helps strengthen the liver, and the hot temperament of a person will be changed; then it changes the five organs, the person becomes young, their face becomes fresh. As for the powerful force of the brain, called the Soul Illumination method, it opens up, opening more and more, its radiance shining brighter, then it sees itself: the force becomes stronger, it merges with the entire universe, then at that moment it sees itself.

Therefore, why do we cultivate?

To know who we are, why we are here, and where we will go.

But we are human beings, we have two legs to walk; we have the right to ascend to become Gods, Saints, Buddhas; yet we do not ascend! We just eat and fight this and that, calling it descending; two legs do not walk, so we become four-legged! Is it clear in this life? Four legs! And four legs make a dog, this one, that one, the other one; but if it does not know how to ascend to the human realm, then it no longer has legs, it becomes a snake; it is big! Do you see? It diminishes more and more before our eyes.

Ask yourselves, which realm do we desire?

We are advancing towards the infinite realm! We are born into this world as sand, gravel, and stones, then gradually evolve into plants, then into humans: it took seven hundred million years to have the graceful body we have now! Seven hundred million years to have a graceful body; it's not easy! [04:04]

Therefore, human beings are very important! Killing a human being is like killing Heaven, so there must be a crime, and we must be mindful, we must cherish human beings. It is not easy to have a human body! Do you understand clearly?

You decide everything: progress or decline. Nowadays, Vietnamese people are all over the world; we can learn and speak all the languages of the world! Isn't that incredible? Shouldn't our consciousness be incredible too? No matter what situation we are in, we can evolve.

Therefore, let us not be foolish and abandon this physical body; let us not be ignorant and commit suicide by drinking too much!

Many people commit suicide! If there is no house to live in, then live in the forest, in the bushes, suffering hardship. Therefore, many times throughout the night there are cries, worries, and sadness, because there is no house to live in, there is this Small Heaven and Earth, we are the masters but we do not know how to adjust, we do not know how to control; we lose everything! Therefore, people lose their country!

If people knew to preserve this physical body, they would never lose their country: this physical body is the sacred ground for the soul to evolve, and if it is unstable, it is lost!

Therefore, when an opportunity arises, one should cultivate oneself to stabilise this physical body—this sacred ground, this Microcosm—so that the soul may dwell and cultivate within it, transforming it into a pure and stable sanctuary. Therefore, we must know how to cultivate ourselves to re-establish order: we must establish order for ourselves, not rely on others to establish it for us! Therefore, if we cultivate ourselves but keep relying on others, keep worshipping idols, keep worshipping Buddha, yet do not possess Buddha-nature, then we are not true Buddhists!

Buddhist disciples must at least resemble the Buddha: they must possess courage, they must practise compassion, wisdom and courage like him! Seeing the Buddha sitting so calmly means that he has practised compassion, wisdom and courage: Courage is not about hitting people! Courage is purity, which resolves everything; it is called "Courage". But then, hearing "Courage," you misunderstand and beat people up, calling it "Courage"? No! That is only suicide, not a Buddhist. A Buddhist must endure, be pure, be wise, see clearly that we are infinitely eternal and do not need to fight, "Without fighting, naturally victorious"; only know how to love:

"If you kill me, you will bear the karma for me, but I will never kill you; I only know how to love, because you are still ignorant and lack wisdom. I lack wisdom, but I maintain purity, which is eternal and imperishable." The Buddha did this and succeeded: power was in His hands, yet He killed no one.

Jesus Christ was crucified on the cross, yet He cried out, 'Father, forgive them, for they know not what they do!' At that moment, if He had cried out for vengeance just once, He could have killed them all! Why did He not use that power, the power of people's love for Him, to cry out for vengeance? But no, He called for the removal of hatred, because everyone in the world is in a school, the university of the entire universe: learning to be students, learning to be disciples, and learning to evolve; learning to be wicked, then learning to be good, so He considered it not a matter for revenge! It is better to save, to bestow blessings, than to seek revenge! [08:08]

Therefore, what do we Vietnamese people here yearn for?

We yearn for love and morality! And we have love and morality, we have the gentle breath of freedom on this land, so we must move towards the even greater gentleness that God has bestowed upon us!

With the influence of God, the influence of Buddha, and the influence of our own enlightened spirit, why not go? What else are we waiting for?

Therefore, we must cast aside hatred and return to purity! Nothing is lost! Unexpectedly, we have come this far, and we have arrived; then unexpectedly, we will achieve again, as the Buddha has done and is doing, as God has done and is doing!

The Buddha is the mind, all beings become Buddhas, everyone will become one, if they are willing to cultivate; He did not say, "I am the Buddha, I must save people!" If Shakyamuni saved us, we would have become Buddhas already, why would we need to flee from the Communists?

Because we did not cultivate ourselves as He did, today we are in turmoil and running away! Do you see clearly now? Therefore, we must cultivate ourselves, then wherever we are, we will live in peace and stability, without worry.

Therefore, strive to practise and then attain enlightenment, striving in purity, great courage, great strength, great compassion, and then learn patience to reach it! [09:47] You are sitting in a boat; if you do not learn patience, the boat will sink! Having learned patience, continue to learn to reach ultimate enlightenment!

Therefore, we must practise love. In this small, confined camp, we need to love more, and then we will see the value and civilisation that the Vietnamese people will contribute to the world in the future. There will certainly come a day when my words will be realised!

Does anyone have any questions?

Disciple 1: Sir, back in Vietnam, I also knew about your teachings (couldn't hear clearly), namely the teachings of Wu Wei, meditation and practice.

Teacher: Yes.

Disciple 1: Well, to be honest, there are still a few things we've forgotten;

The Master: Yes.

Disciple 1: Therefore, if the Master has any materials that could be helpful, such as the three types of Chinese language mentioned earlier, then now, if possible, the Master could assist the people here.

Secondly, I have a question: now that I see research on Zen, I have studied many subjects;

The Master: Yes.

Disciple 1: So, apart from Internal Cultivation, I'm not referring to other types of meditation, regarding the issue of breath control, it's slightly different from what you teach: for example, in Yoga, it also creates breath patterns, because when walking it creates (unclear) then one has excess breath, and like the Master, it goes down and then up immediately; and there are many such disciplines: going down, holding more than exhaling; like the Dharma Wheel holding and exhaling, like inhaling; those are the differences.

Can the Master explain how it is beneficial and harmful, so that we can practise certain meditations? [11:39]

Teacher: Therefore, when we study a method, we must study clearly, "Can holding here lead to liberation?" Right? When we understand that this physical body is impermanent, why do we hold here? We must study! We have wisdom; we must study whether this method is useful.

Therefore, examine all methods, but there is no method that speaks of Soul-Gazing! Throughout the entire world, there is no method that speaks of Soul-Gazing, which is opening the mind! Do you understand?

The mind is an important vibrational force: at night, we sleep soundly, and in the morning we wake up clear-headed; see? People who do not cultivate!

But if at night we can concentrate and greatly increase the vibrational force, we will always be clear-headed; it is called "Sleep Aggregate," which is the head, and we cultivate to achieve "Five Aggregates are Empty." To make it empty, the vibrational force must be a million times stronger, harmonising with the Universe.

The current Cosmos, with its force of vibration stronger than ours, is what illuminates us: see the light bulb, eh? The continuous, intense clash between positive and negative electricity causes it to emit light; see?

Our crown chakras are the same. But if we keep the energy trapped down here, and one day the crown chakra doesn't open, but instead opens from below and rises upwards, it's called "Tẩu hỏa nhập ma"!

Therefore, many people practised that method, right outside Vung Tau, and in the middle of the night, they took off their clothes and ran out onto the street because it was too hot; they came to see me, and I guided them! Recently, in Marseille, there was an old lady who also practised incorrectly: she took blood as her spirit, took blood as her soul, so the blood rose to her face and she felt hot; all day long, she just kept her face submerged in water! That was practising incorrectly, but it was too late, she met me too late, I couldn't help her, there was very little time left, I couldn't help her much; I felt sorry for her: she had the heart to practise, but because she was wrong, it led to blood rushing to her face, making her feel so hot! [13:55]

Therefore, with this method, we don't have that problem: In the first stage, we must release the head first because it has an outlet above, then clear it.

The second stage is to clear the lower part: clearing from the bottom up has no place to go, so it just bounces back, causing confusion and chaos; then sit and watch this!

Once the top section is cleared and lifted up, the bottom section is lifted up, and it flows out smoothly, so the surface looks fresh and vibrant!

As you can see, I'm 60 years old this year, and many people don't believe I'm 60! But I can walk 80 kilometres without getting tired!

I've tried it: from An Khê down to Quy Nhơn, it's about 80 kilometres, right? And there was a bloke bigger than me, he said, "Come on, let's see how this fat bloke does!" I just started walking, shook hands, and off I went! I set off at 6 o'clock in the morning and arrived in Quy Nhơn at 9 o'clock at night! Ah, his hands and feet swelled up... he walked halfway, ate duck eggs, noodles, and something else, then got stomach cramps and screamed! Never mind! I said, "Eat, lose, just endure it! I, the fat guy, can't use it, but I have 7 lemons, I'll walk from morning till evening!" I didn't rely on this method! How could I go? But Heaven and Buddha let me try; I dared to go; because I had already agreed to it! I went to see how strong this was. But I got there; my face was still bright, and I wasn't tired at all; I walked as if I were going for a stroll, nothing else.

Then during this border crossing, this journey, I found something strange: at midnight, I was steering the boat, I was(couldn't hear clearly) going, a few hours later, the French boat came and rescued me; we hadn't had breakfast; I bought 3000 dong worth of banh tet, but I hadn't eaten any! Only then did I see the strange work of the Higher Power saving us; right?

So, before I left, there was a 20-year-old boy in Nha Trang; did you hear? His name was Nguyễn Văn Mùa; but the Higher Power possessed him, transferred him from Nha Trang, brought an old man of 70, and forced the old man to kneel down and worship God, and to go to Saigon to find Mr. Lương Sĩ Hằng; but that old man, had never known me before, and that young man didn't know me either, but the two of them, father and son, went all the way to Chợ Lớn to find me. Then the Communists pushed me down to Kinh Tế Mới, from Chợ Lớn they took me down to Kinh Tế Mới to meet me; and he cried, calling me "Son"; crying, saying, "I sacrificed half my life for our children; no personal gain, no position. Today I have come down to thank you and take you out of Vietnam."

Then everyone around me cried, in the New Economic Zone they cried, saying, "So Mr. Tam must go now!"

I said, "Don't believe it! I don't have a penny to go anywhere. I'm in this dilapidated house—where could I go?"

But soon people came and invited me to meet them, and they said, "Oh dear, now the organisation is in chaos, and they're killing each other!" I said, "Where?" They heard that! But I didn't think about leaving! I was just helping people. [17:25]

So I went back to Kinh Tế Mới, and then they said, in the middle of the night, they said, "If you don't go, we won't go! You are a saviour; you should save these 186 people! We have paid money for your family; your family should go!" They begged me all night. Then I said, "It means that the Higher Power has assigned this to me, I have no authority whatsoever, because my life or death means nothing." Then when the moment came for me to take them down, I was naturally moved, so I went, that's all.

I left. At midnight, I drove, my head clear, driving all night without sleep; all day and all night, I had nowhere to sit, I stood; there was nowhere to sit.

Then the ship Soucouf came to the rescue! Once rescued, we boarded the ship, and those who had fainted were dying on the ship; the doctors were panicking, not knowing what to do, asking, "Is there a doctor who can save these people?" On the ship, they knew, they introduced me. I came, I brought them into the hospital; I looked at them and said, "Oh, 15 minutes, come back and talk to this lady." Many French people kept asking, "Are you sure?" I said, "I told the crowd!" And I performed the treatment, 15 minutes, and they opened their eyes and talked!

Then he said, "Right, from this moment on, I'm handing this hospital over to you; and you're the doctor, you run the hospital, you run this hospital."

I said, “I don’t need it.”

“What do you need?” Just hand over the keys, the medicines, everything to me; I said, “No, I won’t take them; I only need alcohol and cotton wool; I have needles.”

He said, “Is that enough?”

I said, “Enough!”

He saw me treating patients 24 hours a day, all kinds of illnesses, vomiting, coughing up blood, and so on; I treated them all. But the Commandant came to visit me three times a day, just standing there watching, without a chance to talk.

Then in Manila, he finally spoke to me, opened champagne, and talked; because he had never seen anyone treat patients like that before, he invited me to drink champagne and talk; it turned out that I had also worked on a ship before, as a colleague of his! The conversation was enjoyable; but it was only five minutes, then I had to go back to treating patients. I should have been given priority to go to France!

So, it was because of the arrangement from Above that things turned out so smoothly for me.

Then I asked why, what reason did he have to save my ship? He said, "I saw the British ship sinking!"

But at that time, the captain's wife and children had been captured, so I said, "Tell him to sail the ship back to rescue his wife and children!" He brought the ship back, rescued his wife and children, then organised another voyage. He sailed exactly along the same coordinates I had taken, and he encountered an American ship, then went to America. Meanwhile, he let the boat drift back to that spot, with no one steering it. Strangely, no one was steering it, yet it drifted back there! So, that was a strange phenomenon! [20:32]

Disciple 1: Master, regarding this practice, should one cultivate and practice continuously?

The Master: It must be practised.

Disciple 1: Regarding the spirit, first about the spirit: the spirit, now we want the spirit to be stable, because it transmits (unclear)

The Master: That's right.

Disciple 1: So then...

Teacher: I will send you the materials here. I will send you the tapes of my lectures from around the world, such as the United States, France, Canada, and other places. I just spent three months in the United States, travelled all over Canada, and lectured throughout Europe. Those tapes will be sent here and shared with our fellow practitioners to open their minds; just listening is enough to open their minds.

Then, gradually, wherever everyone goes, they will meet all the fellow practitioners in that country; those people will be enthusiastic and will help everyone practise meditation well; yes! There are some in the United States, some in Canada, some in France and New Zealand, and some in Australia; yes! [21:40]

Therefore, just stay here and listen to my teachings, and your mind will be free of worries! We have been blessed by God's arrangement, today we have gathered together, we must hold fast to love and morality to move forward; then everyone will settle down where they have settled; and I will continue to ask the United States to send all the materials to the camp; then the camp, I hope that those who continue will spread the word! This is a precious gift for everyone.

Disciple 1: Master, I have one last question, because this also relates to food! [22:24]

Teacher: Yes.

Disciple 1: Food, and here the food is mostly diverse (unclear)?

The Master: It's alright; because we rely on the natural energy of the Dharma Wheel's Constant Rotation, which I call inhale and exhale to avoid impurities.

Within us, there are two currents: impurity and purity. When we bring purity to resolve impurity, it must become pure. Therefore, in that very breath just now, only those who have been instructed can guide new practitioners in Soul-Reflection and Enlightenment. At this moment, pause the meditation; once it stabilises, then meditate. later, when it is light and pure, then meditate, because every day we bring in the impure, so we must use the Pure Energy to purify the impure!

Only the breath of Heaven and Earth can truly cure illness.

But humans, with their weak breath, suffer from many illnesses! Therefore, I should have come here to serve my fellow countrymen, and I should have performed acupuncture, this and that, this and that; but time is limited: every time I leave, I always go empty-handed, but I have treated patients in Manila, and the kind-hearted people arranged this trip for me. However, I do not wish to demand too much of their time and money: they put me up in very expensive rooms, which I do not want; but if I go elsewhere, they are not pleased. I also don't want to accumulate much karma and owe many debts, so I asked to stay just one night. I could have stayed many days, they would have allowed it, but the fees there are too high; even though they are wealthy, I don't want to accumulate karma! See? So I also hope that everyone will, someday, have materials here for study; and one day we will meet enlightenment??? within the community; right?

Disciple 2: Reverend Teacher, on the occasion of your sermon today, I have two questions; [24:26]

The Master: Yes.

Disciple 2: Reverend Teacher, regarding meditation, or meditation, people in the world today have discussed it a lot, but we cannot understand what the source is, what the root is: it is difficult for us to grasp its essence. On the occasion of today's sermon, as we are discussing meditation, and also so that we may learn more about cultivation and practice, may the Master enlighten us further on the relationship between meditation and entering samadhi: when will we be able to open the wisdom light?

My second question is, on this occasion, could the Master please explain further so that we may understand more about the Master's Threefold Refuge and Spiritual Energy?

Teacher: When we know how to meditate, it must be through continuous effort in meditation and stabilising the order, then it will return to its original state; that is the "body beyond the body": when the body, this physical form, is stabilised, then the soul will emerge; at that moment, it will just ??? return to its original state.

Furthermore, to concentrate spirit, energy, and mind, one must begin practising this method. Practising this method will open the five aggregates of fire within the organs, then it will gather on spirit, energy, and mind; only then will one attain enlightenment.

Therefore, when we meditate and reach the realm you just asked about in your first question, it is only when we reach "body beyond the body" that we achieve it! Therefore, that is easily attained beyond the ordinary, beyond the natural, so it cannot be said to take time, but rather it depends on the diligence of the practitioners themselves.

Disciple 2: Thank you, Master.

The Master: Is there anyone else with questions? [26:29]

Disciple 3: Master, before, when I was still in Vietnam, (… inaudible)

Teacher: It remains the same, it remains the same! Now that you have fallen into misfortune, expand your mind; you can meditate at any time. What are you doing now in the camp? When you have time, close your eyes, press your teeth together, and recite the mantra "Namo Amitabha Buddha." Then you will understand that "NAM" is fire, "MO" is air, "A" is water, "DI" is development, "DA" is colour, and "PHAT" is spiritual insight. Always mind and body, right? Ah, that is what a Buddhist is!

Even a blade of grass follows that principle, and a flower follows that principle: it has fire, it has air, it has water, it has development, it has colour, it has intuition: it knows its own affairs; see? A grain of sand is the same. A grain of sand is refined into a transparent bottle. The grain of sand goes through the refining furnace, and today it is blown into a bottle, it is transparent; how much more so our minds, which are still dark, we must refine them to be more enlightened! We can control it, but if we don't act like it, it's a waste!

Therefore, we chant, constantly chant, without distinction. But in this camp, you keep your tongue curled, your teeth together, your mind focused on the crown of your head, shouting "Namo Amitabha Buddha" until your mind is stable, very stable, because you remember that you are not reciting to rely on the Buddha for salvation, but rather to develop yourself into a Buddha and no longer be weak; do you understand? Parents do not want their children to be dependent; the Buddha does not want his disciples to be dependent; the Buddha wants his disciples to become at least like him, or even better than him!

Therefore, many people should not use thin cloth to cover the eyes of the Holy One, talking about the Buddha, praising the story of the father! The Buddha's children do not show the way to become a Buddha! That is a sinful point; hell awaits!

But this is different! We must courageously advance; we see the image of the Buddha from our own four elements like ourselves, but he used courage to attain liberation. So do we have courage?

We have courage; "Buddha is the mind" is correct: we are Buddha; there is no more procrastination! When we clearly distinguish between good and evil, with clear balance, that is the Buddha mind!

Do not listen to those who deceive and ruin all practical paths of progress: merely living in dependence, begging, using one's intelligence to take advantage of the Perfect One is a sinful act! [29:38] We have sinned but do not repent, yet we keep begging! This is not acceptable!

One must act to progress; one must be courageous, must learn patience to practise compassion.

Without patience, it is not possible! You will never attain compassion!

Therefore, why do we examine our souls? For what purpose?

To learn patience.

We practise the Dharma Wheel of Enlightenment, as I mentioned earlier, to learn patience first, then meditate, so that it becomes clear.

Doing these two practices in times of scarcity, we take the love of Heaven and Buddha to transform and transfer energy to this Small Heaven and Earth so that it is peaceful before we go on our mission; and then we continue to cultivate further; do you see?

Does anyone else have any questions? [30:21]

Disciple 4: (unclear)

The Master: No, there is no recitation of the Three Stars! Look straight ahead.

Why are we only told to focus here?

To open the Third Eye, which is the Third Eye.

Therefore, by focusing here, one's eyes will become pure and clear; do you see? Human beings need purity.

As for the mantra, it is the central mantra: here is the secret teaching; evil spirits cannot reach it; do you see? We must rely on this ordinary mind to reach the true mind right in the centre. And the true mind harmonises with the entire Cosmos; day by day, our capacity grows wider; there is the grasping of Emptiness, because of trivial matters that lead to disputes and hatred in the world! We only know, "Criticise me, criticise my shortcomings, then I will progress. But if you praise me, I am limited! Explore me, then I can truly be saved! Love life, you must love my physical body!"

Loving life while chasing after loving another's physical form harms one's own physical form!

To love life, one must know how to cultivate and nurture spirit, energy, and mind, to have a complete body, and then love the Way. Love life, love the Way clearly; do you see?

Yet you say you love life, “I say I love life, but I run to love that woman! I’m ruined, then take (unclear) to protect,” what are you doing? Do you see?

I love life, and I love my body even more, for this body spans thousands of miles within, not just a tiny bit! Don't think this is just a tiny bit! "The Four Seas Return Home"! It’s vast, not small! Inside here there are five colours, five lights, mysterious colours, mysterious lights: looking this way I see the colours, but inside here, there are none! Looking that way, there are none, no meaning! Do you see?

We criticise this physical body as small and foolish because we go out into the world and do not return!

Practising means returning inward, meaning we possess everything! [32:35]

I ask, when the Buddha entered Nirvana, what did He use to enter?

He had to restore order, then he brought the Pure Essence up to the Universe, where he could live.

If we don't take care of ourselves first, but only worry about other people's affairs, it won't work! Therefore, many people, from childhood to adulthood, have never been taught to take care of themselves; they are always busy teaching others! They beat their children with a rod, but don't know how to beat themselves; see? That's it!

Therefore, one must know how to teach oneself, to return to one's infinite inner consciousness; and one's consciousness of rebirth is infinite, one sees that there is no more being stuck! Then everyone in the world will know how to correct themselves and progress, and the world will be peaceful!

That's all there is to it!

Then there is turmoil outside, and people think, "Those people don't have enough to eat; they will die!"

I'm telling you the truth: all the people here who know how to love one another, what do they share with each other? Eat and be satisfied, live here forever! Work together, then put it aside, then eat just enough for two meals a day, don't blame, don't hide; see if it's enough to eat?

It won't run out!

And the whole world lives in greed, so money is like in Vietnam! See clearly?

Many people here are rich, living and dying several lifetimes without eating everything; but they just keep working, working, working! Now they throw up their hands and say, "Oh my God, what was I thinking when I worked so hard, now people have taken everything!"

There is a collective reckoning. Now they have awakened. Do you see?

We only need to keep love as a security fence for our lives, love and morality, then we will feel alive, no longer stuck!

We come here to learn lessons and pay our dues and evolve, because there are many lessons to learn and dues to pay: husbands and wives learn from each other; brothers and sisters learn from each other; to awaken! There!

Now, brothers and sisters hate each other in Vietnam, now they come here and sit and remember, "Poor thing! Then that person is far from his brother, his brother leaves, he also remembers; and a mother is far from her child, she also remembers.

Learn to love, learn to mend what has been broken.

But they see that only God can teach this lesson; no earthly teacher can teach it, for no one listens; even when their own mother speaks, they do not listen!

But Heaven commands, and it must obey.

But no matter how hard-hearted a person may be, it is like a gift sent to you; do you see? [35:12]

Today is about learning to love; seeing the suffering of so many families, and now hearing you speak of a free land, do you think that means happiness?

There is no happiness!

It's very hard: you have to work to eat; you see freedom, you see them looking good, they build houses, but they work very hard to build those houses!

We are also discriminated against, subjected to all sorts of things; but now in this camp we have time to learn patience, and one day when we leave, we will learn patience so that we can influence those who have discriminated against us; see?

Then we will realise that this period of learning is very valuable for our own lives: the lessons are very costly, but they yield great results in our inner knowledge.

Therefore, ultimately, everyone should prioritise love and forgiveness; then you learn patience, and wherever you go in the world, we will have the opportunity to achieve greatness!

Just like in Montreal now, the big organisations are all run by Vietnamese people! Thanks to learning patience, thanks to suffering, my brothers have been "reformed", learning through great hardship: our officers suffered a lot! Eating a grilled lizard, saving it to eat with rice, saving it to eat with rice; then today, out here, we dare not waste anything! Becoming a moral person and loving others. That is why we learned the lesson of hardship very well! Later, we must practise love and morality to build and influence many people.

Now you go to places where they waste a lot, they eat a little and if they spare a bite they throw it away; we feel very sad: at home we have nothing to eat. Therefore, we have the nature of being frugal and necessary, must be necessary, must not be necessary: necessary, we use; and not necessary, we do not use.

Therefore, the lives of Vietnamese people abroad, whether rich or poor, are still somewhat joyful because of their inherent frugality and diligence. And if they practise Buddhism, they still have the means to give alms to others! We are poor, not richer than them, but we still give alms and send things home regularly to help everyone. [37:51]

Just like me now, I came here and worked continuously: from the day I set foot on land, I have worked continuously until now, from 1978 until now, so I have built the Vô Vi association all over the world, and directed it towards Vietnam: our fellow practitioners who are suffering, we still provide for them every month, sending gifts back to everyone. That is how it is; it is also arranged by the Higher Powers to save those who are suffering now.

Friends, does anyone have any questions?

Spiritual Friend 5: Master, during the practice of meditation, what kind of changes occur in the body? And what should we do, or what should we look for, to know whether these signs are good or bad?

The Master: Therefore, regarding the Zen method, I have already instructed: those new to meditation should only practise Soul Gazing and Illumination. There should be no changes, and it will lead to good; do not attempt too many things at once.

Why is that?

We are not yet organised, and if we do too many things, this, that and the other will happen; then life will take over, and we will mistakenly think that this method is wrong! But in fact, if anyone observes and examines properly, then meditation has nothing to hinder it. It only increases your health, that's all.

Therefore, I advise everyone who is new to practice to follow the two methods of Soul-Reflection and Lying in the Light of Enlightenment to stabilise themselves, then go to various places; at that point, we will meditate. And in the book "I Seek the Way," I explain very clearly what obstacles there are, none at all, I answer all questions; so the book "I Seek the Way," I will send it here; there are already one or two copies.

You, Dao5: There are only one or two books!

Teacher: Ah. Then we'll look at that, that one, "God Preaches the Truth," to entertain everyone; right? Then I saw that there are very few materials in Manila; I'll call the US and ask them to send some over; ha! It will take a little while; try to be patient; once I have enough materials, I will send them over.

As in the newspaper, "ViệtNam Thiền Tông" also publishes those materials; you should try to read them. And those books, I will give you the address there, and they will send them here. Then, wherever people go, there will be meditation halls; contact your fellow practitioners there and practise meditation.

Practising this method guarantees youth and good looks; but don't get confused about love and suffer! (laughs) Many Americans say to me, "You look about 45!" I say, "I'm old, I could be your father!" They say I look 45! (laughs)

Spiritual friend 5: Practising that method, (unclear)

Teacher: No, you're mistaken. "NAM" ... now let me explain why the word "NAM" is emphasised here?

The last word opens here; because if you understand inside, "NAM"... close your eyes, it shines here; right? That is fire. "NAM" is spoken, "ONE" is different! You say "NAM," the sound is different! That is the principle; understand? "ONE" is here; "ONE" doesn't go up. "NAM" goes up here!

"MÔ" is here; but "HAI" is here! But "MỘT" and "HAI" are different!

Because when I first started practising, I was very rebellious. I said, "What a stupid Buddha! He just tells people to chant 'Namo Amitabha Buddha'! He doesn't understand anything! People say 'One, Two, Three, Four, Five, Six' so it's easier to chant, right? The whole world finds it easy to chant, don't they?" Then I sat down to meditate, "What's so great about this that he keeps telling us to chant? The Buddha, the Prince, he studied, he can't be stupid, can he?" I stuck out my tongue and chanted, "Namo Amitabha Buddha". But when my wife pinched my nose, pulled my ears, and tickled me, I still chanted, "Namo Amitabha Buddha"; I didn't care! Sitting, standing; I didn't bother eating; I chanted, "Wait, what is this?"

Because back then I wanted to die, because I had already experienced everything, I said, "It makes no sense, being human makes no sense at all! Eating, sleeping, defecating; the three great matters; then doing things of greed, anger, delusion, joy, hatred, love, aversion, desire; there is nothing! Then what now? What is left? Who am I?" At that time, I had a plan to commit suicide to see what would happen to my soul; to wake up, to leave it behind, how? I have that peculiar nature.

Later, I kept chanting, chanting, "Namo Amitabha Buddha"; chanting until my head was spinning! Then, when I finished chanting and my mind was clear, I chanted the word "NAM" and it lit up; "MO" lit up; "A" lit up; "DI" lit up here, with the character for ten thousand running across my chest; "ĐÀ" lit up all around; "PHẬT" lit up right in the centre! I saw the four seas clearly! Seeing suffering, "He went before me, yet I criticised him for being stupid!"

That's it; I just realised that's the flow! 'NAM' here, 'MÔ' here, 'A' in the middle of the kidney, 'DI' is development, 'ĐÀ' is colour; intuition, 'PHẬT' is intuition, we know our own affairs in this world, even a blade of grass knows its own affairs: it becomes a fly, it also knows its own affairs, and it knows how to live in community like me!

I find the Buddha so profound! He has given us the key: going to hell involves so much work; living in this world involves so much work; and going to heaven involves so much work! [43:55]

Therefore, when you chant "Namo Amitabha Buddha," you hold the key to everything; do you understand clearly? The Six Minds are opened: retract your tongue, keep your teeth together, hold your thoughts, and do not open your mouth; opening your mouth is opening your mouth: "Opening your mouth disperses your divine energy." "Namo Amitabha Buddha," "Namo Amitabha Buddha." When meeting each other, we say "Namo Amitabha Buddha"; yet we don't understand what "Namo Amitabha Buddha" means!?

Back then, I went to temples and shrines, searching for everything! I searched for the Lord above, the Lady below, then it made a whisk, saying "I am Quan Yin," this and that, this and that; it said whatever it wanted! But I thought, I sat and pondered, "If it's Quan Âm, it shouldn't be afraid of fireworks!" I chose it, then I placed fireworks under the chair, under the stove, it went "boom," the chair fell down, and the fake Quan Âm came! "Ah, the real Quan Âm, how could it be afraid of fireworks?"

I asked, "What's wrong with you? Tell me! Why should I believe you? Because I can see you're not Quan Âm! And don't use that incense burner anymore, and don't call yourself 'Quan Âm' anymore!"

“Let me tell you the truth: you’re not being charitable; if it weren’t for you, I’d be dead—don’t mess with me!” (laughs)

“You’re telling the truth, aren’t you?”

Because I'm someone who studies the whole world, the temples of the saints, I took off his beard, and then the next day he slowly realised, "Why is my beard gone every day?" Because I know he didn't do anything to me! I study the truth, I seek the truth; see? I took off my beard to see if he would strangle me tonight. He didn't strangle me! There! He's not powerful, he's not real!

That’s why we must seek within the truth!

But in the end, I finally realised: only the human mind can prove everything; the human mind proves God, confirms God; the human mind confirms one's own heart; the human mind confirms ghosts and demons!

Then we are people with minds, so why not focus our agility to merge with the universe, to understand everything?

That is how much I have diligently practised to develop myself. Only then did I realise, when I left my body, I discovered many places: places of transformation, of birth and death among beasts, at the bottom of the sea, in the sky; places to visit and explore: it turned out that only the Great Void was true! All the scenes I saw were not real!

It's like now, when you come here from Vietnam, you see the sea, this and that; in the end, you don't remember any of it!

That is its story; our story is here, in tranquillity! Do you see? Only when we live and practise in tranquillity and clarity can we find happiness; do you see?

But if you lack tranquillity and clarity, then you have no purpose; you may have billions, but you have no happiness! [47:03]

[End of ID# 19820602Q1]


----
vovilibrary.net >>refresh...