19820314L1

GIẢNG TẠI TRẠI TỊ NẠN PALAWAN KỲ 3 - 1982 - Cuốn 3B

Đức Thầy: Đó, trong này có nói:

“Thức tâm hướng đạo tự tầm tu

Dọn ghánh trần gian dẹp ý mù

Sửa tánh tu hồn tâm đạo thức

Hồn minh thanh cảnh chẳng còn ngu”

Đó! Là thức tâm chúng ta hiểu được, thức tâm là trung tim bộ đầu hòa hợp với Càn Khôn Vũ Trụ, đó là cái chơn tâm của mình. Hướng đạo là hướng sự quân bình, không theo bên này, không bỏ bên kia. “Tự tầm tu” là đi tới trung dung bộ đầu. Đó là điển giới, ha.

“Dọn ghánh trần gian dệt ý mù”: Không nghĩ những chuyện trần trược, hơn, thua như ở thế gian nữa. Nếu chúng ta còn nghĩ chuyện hơn thua, là chúng ta đang ghánh một ghánh nặng; “dẹp ý mù”: sự tăm tối, tưởng hơn người ta mà không bao giờ hơn được, đó là mù, là ngu!

“Sửa tánh quy hồn tâm đạo thức”: mình sửa cái tánh, bản tánh tăm tối này nó minh trở lại với Chủ Nhân Ông. Khi cái hồn và cái tánh nó theo lệnh của Chủ Nhân Ông, “Đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu”; ở trên ra lệnh mà dưới nó không nghe lệnh lời nó nói, thành ra nó không có dục. “Tâm đạo thức”: lúc đó là quân bình rồi, trong cái cơ thể này không có sự động loạn nữa.

“Hồn minh thanh cảnh chẳng còn ngu”: Cái hồn mình biết được cái sự thanh cảnh, cái thanh cảnh đời đời, (nghe không rõ) Càn Khôn Vũ Trụ. Cái đó là ở trong điển giới; cái đó biết được nguyên căn nguồn cội thì không một ai chịu bỏ dở cơ hội tốt đẹp cho chung.

Thấy chúng ta không, đời đời bất diệt mà, đâu có, bạn dễ có cơ hội đó; thấy không? Nếu mà chúng ta biết kết quả rồi, chúng ta muốn oánh ai oánh, giết ai giết! Còn đằng này, không! Chúng ta thấy đời đời bất diệt, “Tôi muốn (nghe không rõ)”; thấy không? Đó. [02:09] Tự tin khả năng sẵn có mà giao cảm nguyên ý của Trời, Đất đã và đang xây dựng cho chung.

Khi mình tự tin nơi khả năng sẵn có là tiến hóa vô cùng với chính mình, không bao giờ diệt, tin nơi khả năng sẵn có của mình thì mình tìm giao cảm trong nguyên lý của Trời, Đất. Trời, Đất là quân bình, thanh nhẹ, tha thứ, thương yêu, tình thương và đạo đức; thấy chưa? Đó, đã và đang xây dựng cho loài người. (nghe không rõ) mà minh chứng cái đó?

Bây giờ chúng ta có âm thinh, có cơ thể đi, có hơi hít thở, ai cũng tin tưởng với chúng ta, có phải sự quân bình của Trời, Đất đã ban bố cho chúng ta đâu? Chúng ta là chờ ngày hội tụ thức giác nguyên căn nguồn cội của chính mình. Có phải là tình thương và đạo đức của Thượng Đế đã ban cho chúng ta không, xây dựng cho loài người, không? [03;08]

Càn Khôn Vũ Trụ lớn rộng, tâm thức của loài người là vô cùng siêu diệu. Càn khôn Vũ Trụ lớn rộng lắm, nhưng mà tâm thức của loài người là vô cùng siêu diệu.

Nếu mà không có vô cùng siêu diệu thì đâu có khoa học hiện đại? Khoa học hiện đại là làm những chuyện (nghe không rõ) cho chúng ta thấy, lên cả cung trăng! Nhưng mà chưa tới đâu, còn siêu diệu nữa, còn tìm tới nữa, khoa học không bao giờ chịu phục vụ trước hoàn cảnh nào, chỉ tìm tới bãi ??? nãi. Thì chúng ta cũng vậy!

Khoa học do đâu mà có?

Do tâm linh của con người kiến tạo nó mới có khoa học.

Vì tâm linh là chủ của khoa học, tâm linh đâu có phục! Khoa học không có phục, thì tâm linh cũng không có phục! Phải trở về với nguyên căn siêu diệu của chính mình, thức mới tiến, thức mới đạt, thức mới hồi sinh! Thức mà biết, hiểu được, mới tiến! Biết được mới đạt! Mà biết được mới kêu bằng hồi sinh bất diệt: chết rồi, trong cái chết mới có sống, luân hồi mãi mài, mãi mài! Trong sanh có tử, trong tử có sanh, trong sanh có tử, trong tử có sanh! Sanh, trụ, hoại, diệt, (nghe không rõ) [04: 28]

Thể xác nằm trong Định Luật Sanh, Trụ, Hoại, Diệt, Luân Hồi mãi mãi; ước vọng và ước vọng cái thể xác này; thấy không? Đó, nó nằm trong định Định Luật Sanh, Trụ, Hoại, Diệt: sanh ra làm con người; có thằng bé (nghe không rõ) tự đứng lên, rồi càng ngày càng già, hoại là tu mà diệt (nghe không rõ) sanh trở lộn lại, luân hồi mãi mãi.

Rồi con người ở thế gian biết rằng, “Tôi mong năm nay khá, sang năm khác hơn!” Ứớc vọng và ước vọng! Đó là đối với thể xác của con người.

“Định tâm phân rã”: hồn và xác, hồn là chủ xác, chớ không phải xác là chủ hồn. Hồn là chủ của cái xác, chớ không phải là cái xác là chủ hồn. Cái hồn là sự sáng suốt của chúng ta ngồi đây, đang làm chủ thể xác này; phải không?

Nếu mà thể xác là chủ của cái hồn, chúng ta kêu cái xác đứng dậy ra nói chuyện chớ cần gì chúng ta ngồi đây nói hoài? Mà cái thể xác làm sao biết? Chỉ có hồn mới biết.

Cho nên, mọi người có hồn mà phủ nhận không có hồn. Sai lầm ở chỗ đó!

Nhưng mà biết được cái hồn là chúng ta trụ hẳn trong cái thanh điển, là cái hồn bất diệt, học hỏi thông minh vô cùng, tiến triển, và chúng thấy thích thú làm người! Thấy không?

Không nên lầm lẫn mà tạo sóng sông mê, không lối thoát. Nhiều người lầm lẫn xác làm chủ cái hồn, là lầm lẫn, rồi tạo cái sóng sông mê: người này yêu người kia là dòm bên ngoài thôi! “Tôi thích cái mặt bà đó, tôi thích cái lỗ mũi bà đó, tôi thích cái hình dáng của ông đó”; là bên ngoài; rồi tạo sóng sông mê! [06:20] Cho nên giết người này, giết đứa kia, “Tôi thích công chúa”; chém giết người ta, rồi sửa cho chúng ta thấy, giết này, giết kia, giết với nhau thôi!

Dòm lại cảnh tạo sóng sông mê, mê muội đến vô cùng, mê dại như vậy; không có lối thoát là vậy, vì nói tới chiến tranh là không có lối thoát!

Người biết tu là người thực sự đem cuộc sống mới cho quân bình; người mà biết tu lập lại trật tự, người đó mới thật sự là (nghe không rõ), trước khi mình lìa đất, trước khi mãn khóa thế gian. Thân ngoại thân mới thật sự là tu!

Thể xác này chúng ta còn cái luồng điển, trong cái tưởng chúng ta có cái (nghe không rõ) này. (nghe không rõ) “Tôi muốn có cái mặt đẹp. Tôi muốn có dung nhan”; nó mới thành cái hình thù này. Trong cái tưởng nó mới có cái tượng. Mà cái tưởng là cái gì?

Thân ngoại thân! Phải xa rời cái thể xác!

Cho nên, chúng ta, trụ và hướng thượng đó, lúc đó chúng ta mới thấy rằng, thân ngoại thân. Có một cái hồn làm chủ cái xác, chúng ta sống 2 giới: về điển giới và thể giới! Mà rõ ràng như vậy.

Nếu tu mà còn núp trong tánh thì cũng như chưa tu. Con người tu mà núp trong tánh, giận hờn sân si là người đó chưa có tu. Tu mà không hiểu cái tánh của mình và cho mình là hay, và tự ái, muốn nhờ đỡ thiên hạ; người đó chưa có tu! Nghe nói chuyện, biết người đó chưa có tu! Phải hiểu chỗ đó! [08:11]

(nghe không rõ) những người tu cao, nhẹ, thanh và trược. Tình thương và đạo đức là khí giới sắc bén nhất của Thượng Đế, không bao giờ bị tiêu diệt; thấy không?

Cả bao nhiêu tài liệu chiến tranh trên thế giới, chỉ học đạo và (nghe không rõ) phải tình thương và đạo đức không? Không bao giờ bị tiêu diệt, không có cuộc chiến nào mà bỏ Chữ Thập Đỏ được; thấy chưa? À! Đó là tình thương và đạo đức. Biết được nó, nên giữ lấy nó và sống với nó, đời đời không bao giờ đau khổ. Chúng ta biết được tình thương và đạo đức, chúng ta biết thương yêu thể xác này và biết thương yếu đấng Tạo Hóa, và biết xây dựng mình trở về vô cùng, thì làm sao mình có sự đau khổ nữa?

Loài người từ mọi trạng thái mà có, hòa tan với mọi trạng thái mà định! Thấy rõ chưa?

Khi chúng ta từ mọi trạng thái, chúng ta là làm thảo mộc, kim thạch, thảo mộc, này kia, kia nọ, qua nhiều kiếp rồi mới thành tựu thành một kiếp, luân hồi trong luân hồi, thì chúng ta thấy chúng ta từ mọi trạng thái mà có, mà tại sao chúng ta dị biết những trạng thái khác: khen người này, khen người kia? “Người xấu đó trước kia, ta cũng đã xấu như người;người tốt kia, trước kia ta cũng có tốt như người. Ta hòa tan với mọi trạng thái, ta mới định; ta không có bị kích động.” Thấy không?

Cho nên, chúng ta không nghĩ chuyện quá khứ, và không đạt khẩu điểm ở tương lai; và không hiểu, cái tâm chúng ta bắt đầu một cái tâm ghét, thương yêu bất??? học, do cái không (nghe không rõ).

Sự sáng suốt, mới bước hẳn vào điển giới; thấy chưa?

Cho nên cái bài này, ráng nghiên cứu và học! Có tu, càng tu, càng đọc, càng thanh nhẹ, mới là thấy! [10:37]

“Còn ở đây là mười người khó dễ

Có đây mà có thuyết thao thao”: Pháp ở đây có mà ngồi đây thuyết đạo; thấy không?

“Trần thế dạy cho hiểu thế nào”:Nhờ thế gian, kích động và phản động, chúng ta mới (nghe không rõ), nghĩ đến chuyện tu.

“Trần cấu giải mê sanh tự giác”: Cái trần cấu thế gian nó kích động nhiều quá rồi, “Tôi thấy nó chán!” Nó không có mê nữa, cái tâm mình mới tự giác.

“Núp trong tánh lòng tịnh pháp không màu”: lúc đó chúng ta chán rồi, chúng ta (nghe không rõ) sự thanh tịnh sẵn có của chúng ta, thì lòng chúng ta tịnh, phá mê, theo đường lối tiến hóa của (nghe không rõ), của sự mầu nhiệm mà mình đang hành.

“Xuất ra quy hội lý thâm cao

Tự nguyện quy tâm rõ nhiệm mầu

Tịnh giới không hành sao tự đạt

Bạc đầu tóc bạc thực hành mau” [11:38]

“Xuất ra quy hội lý thâm cao” : Ngay cái phần hồn chúng ta xuất, chúng ta mới quy hội được đại hồn, lý nó mới thâm cao.

“Tự nguyện quy tâm rõ nhiệm màu” : Mình nguyện mình phải trở về với căn bản sẵn có của chính mình, mới rõ cái nhiệm mầu của Trời, Đất.

“Không hành xác sao tự đạt” : chúng ta không hành thiền, làm sao mà tự đạt? (nghe không rõ) không bao giờ đạt được!

“Một đời tóc bạc thực hành mau” : Một đời, một kiếp (nghe không rõ) tóc đen đây rồi tóc bạc, không thực hành làm sao có kết quả? Thấy không?

“Trong ta có sẵn Thầy muôn thuở

Tự thức tâm thành giải giấc mơ

Đời đạo quy nguyên quy hội giác

Đui mù tâm giác ý không mờ”

Đó! “Trong ta có sẵn thầy muôn thuở”: sự sáng suốt trong tâm có thừa, chúng ta bị thu hút trần trược mà quên sự sáng suốt của chúng ta.

“Tự thức tâm, tâm thành giải giấc mơ” : Mình tự thức rồi, mình không còn sự mơ ước sự vọng động nữa. [12:41]

“Đời đạo quy nguyên, quy hội giác” : Đời có đạo mà trong đạo có đời. Quy hội giác là lúc đó hội tụ rồi mới giác, “Té ra,ở đời đang dạy đạo cho tôi mà tôi không biết! Vợ con đang dạy tôi, mà tôi không hay; chồng con đang dạy tôi mà tôi không biết! Tôi trách móc; tôi đi tìm đạo mãi mãi, để làm gì?”

“Đui mù tâm giác, ý không mờ”: “Tôi bị đui, tôi bị mù mà cái tâm tôi thức, tâm tôi biết sự sai lầm của tôi, thì cái ý tôi không có bao giờ bị mờ lu. Tôi đui mù là tôi là người đần, đui, điếc, câm.” Đui là con mắt thế gian không mở được, biết được, nghe được Phật giảng. “Ở trong Thanh Giới giảng, mà tôi đây, tôi không nghe được, tôi điếc, tôi câm; mà tôi nói,người ta không ai thích nghe tôi. Tôi đui, điếc, câm. Nhưng mà tôi giác rồi thì tôi tiến, tôi không có khờ, tôi không có ngu nữa.”

“Trần duyên dạy đạo lý sanh màu

Khổ hạnh khùng điên rõ thấp cao

Đại nguyện thanh hành tâm tự thức

Hồi sinh bất diệt chẳng còn ai”

“Trần duyên dạy đạo”: ở thế gian, cái duyên nghiệp thế gian nó dạy đạo, “lý không màu’, đem cái lý này, này kia kia nọ, rồi sanh ra sự màu nhiệm của Trời, Đất, [14:10]

“Khổ hạnh khùng điên rõ thấp cao”: người tu là người khùng điên, (nghe không rõ) thế gian thấy. Người, thế gian, chúng ta đang khùng điên này nhắm mắt thì thấy khùng điên, thấy không?. Nhưng mà khùng điên thấy rõ sự thật.

“Đại nguyện không hành tâm tự thức”:. Đó, cái đại nguyện của mình mà mình không hành, thì cái tâm làm sao mà nó thức được?, phải hành chớ, phải không?

“Hồi sinh bất diệt chẳng còn mau”: Chúng ta hồi sinh rồi, thấy phần hồn bất diệt, đâu còn đau đớn gì? Đâu có chấp đời nữa, đâu có trách, đâu có oán than cái chuyện đời nữa?

“Không hành làm sao minh tâm đạo

Sư đệ dồi trao chẳng khảo đao

Chấp ngả tự cao còn ác trược

Thanh minh Phật chuyển chẳng còn cao”

“Không hành thì làm sao minh tâm đạo?”: Mình không thực hiện công phu thì làm sao mình tâm đạo được?

“Sư đệ dồi trao chẳng khảo đao”: Sư đệ phải bàn bạc với nhau, kẻ đi trước, người đi sau phải bàn bạc, nó đâu có khảo đao. Mà chúng ta nghĩ rằng, ta là sư, đè đầu người khác, dạy nó không nghe”; thì mình đau. Mà bàn bạc (nghe không rõ) thì đâu có đau nữa? Thấy không? Phải đứng đồng hạng nghiên cứu với nó. [15:33]

“Chấp ngã tự cao còn ác trược”: Chấp ngã tự cao là ta đây tu cao hơn người khác; tự cao thì còn ác trược, con người không có tội, người tu phải làm học trò của người mới tu, có kiên nhẫn, bình tâm mà trao đổi, họ mới tiến; thấy không?

“Tâm mình phát triển chẳng còn cao”: Khi mà ta đạt được “Nhứt lý thông, vạn lý minh” rồi thì đâu có còn (nghe không rõ) với nhau nữa; phải không? Người tu đạt pháp không có chuyện thấp, cao nữa, ta tu bình đẳng thương yêu, xây dựng. Thượng Đế đã cho chúng ta nhịp thở, là phải bình đẳng không? Người nào cũng có phần hết, đâu có thương đứa này mà bỏ đứa kia?

“Học đạo thiêng đàng mở đạo cao

Muốn hành giữ trược khảo giềng đao

Tu rồi, thực hiện thân tâm giác,

Triết lý minh thông chẳng muốn tan”

Đó, “Học đạo Thiên Đàng mở đạo cao”: Chúng ta xuất hồn ta đi lên trên, kêu bằng học đạo; lúc đó là mở đạo cao: học từ ở bên trên, không có học ở dưới này.

“Muốn hành giữ trược khảo giềng đao”: chúng ta không chịu thực hành, mà dùng lý để nói kinh kệ này, kinh kệ kia, thì trữ trược ở trong mình, mà thôi. Nếu như không hành thì khổ giềng đao, nói đạo mà không thành đạo! Đó! [17:00]

“Tu rồi thực hiện thân tâm giác”: chúng ta tu cái đường lối rõ rệt, phải khứ trược lưu thanh, để thực hiện. Lúc đó cái thân và cái tâm chúng ta tự giác, phải thực hiện: “Triết lý minh thông chẳng muốn tan”; lúc đó chúng ta đạt rồi, càng ngày càng minh, càng thông, không có sự ước ao, “Tôi sẽ làm cái gì?” Từ cái không mà có; ha!

“Đóng cửa tâm thân rõ thấp cao

Quy hình chơn trạng pháp phân màu

Thiên cơ chuyển hóa không giờ dứt

Đạo hạnh dồi trao tiến hơn mau”

Đó, đóng cửa mà tâm không có rõ: tâm không đóng cửa là cái tâm mình muốn khóc, chúng ta đóng cửa, nhắm mắt ngồi thiền mà tâm chúng ta giữ pháp, không có chấp, không có nghĩ chuyện này, chuyện kia, chuyện nọ, chỉ lo thiền, thì mới rõ thấp, cao.

“Quy hình chơn trạng pháp phân màu”: lúc đó chúng ta được xuất hồn, trở về minh châu sáng suốt, quy hình chơn trạng rồi, thì pháp phân màu: nhờ cái luồng hơi này (nghe không rõ)

“Thiên cơ chuyển hóa không giờ dứt”: chuyện Trời, Đất sắp đặt, không có bao giờ dừng; ta làm việc ngày đêm chớ không phải chờ ngày đó mới làm việc.

“Đạo hạnh dồi trao tiến tới mau”: chúng ta là nhờ cái đạo hạnh phóng ra, thâu vô trong cái giờ thiền của chúng ta, dồi trao thì tiến hơn và mau hơn.

Không có thực hành, không có! Không có thiền hướng thẳng về trung tâm sinh lực của Càn Khôn Vũ Trụ, và trung tim bộ đầu của chúng ta xuất phát ra, thì làm sao mà chúng ta dồi trao? (nghe không rõ)

“ Niệm Phật minh tâm rõ Phật cao

Duyên lầm tâm sanh lý, trí sanh đào

Tâm thân an lạc sanh thường độ

Quy hội pháp thiền chuyển tiến mau”

“Niệm Phật minh tâm rõ Phật cao”: chúng ta niệm thường niệm vô biệt niệm, ta biết cái tâm chúng ta nằm ở đâu, ngay trung tim bộ đầu, hòa hợp với cả Càn Khôn Vũ Trụ, nhưng mà ông Phật đang tiến hóa thanh nhẹ.

“Nằm trong nguyên lý, ý phân màu”: nằm thẳng trong cái nguyên lý của điển giới, cái ý chúng ta phân rõ rệt.

“Tâm thân an lạc tâm thường độ”: lúc đó cái tâm và cái thân của chúng ta lúc nào cũng giữ cái không, mà an lạc tâm thường độ: cái tâm chúng ta Không, chuyển hóa cho những người thức giác. [19:35]

“Quy hội pháp thiền chuyển tiến mau”: quy hội cái pháp thiền rồi, chúng ta mới đi tới tiến mau, trở về với sự căn bản tu tịnh của mình, thì mình mới tiến mau.

Còn cứ bao đồng đi ra ngoài đó, ta bà chỗ này, chỗ kia, chỗ nọ, rồi muốn đi đây, đi đó; không có bao giờ tiến được! “Tôi phải trụ tâm thiền, ngồi một đống đó, thu và ý thức mình xuất phát đi lên tới vô cùng tận,” thì lúc đó mình đạt pháp. [20:03] Thiếu gì người tu (nghe không rõ)! Đừng có vội đi đây, đi đó, tốn hao tiền của, mà không được gì; ha!

“Lạy Phật niết bàn học đạo mau

Nhớ thương không tỉnh lại thêm sầu

Bất thân ngũ uẩn cũng thêm kẹt

Xương trắng tan đi lại tiến mau”

“Lạy Phật Niết Bàn học đạo mau”: chúng ta tu hướng mình, là chúng ta hướng thẳng tới Niết Bàn. ‘Học đạo mau”: Cái điển chúng ta quân bình rồi.

“Nhớ thương không tỉnh lại thêm sầu”: Dụng cái miệng nói, “Tôi thương Phật, tôi cúng Phật, tôi lạy Phật, tôi lo cúng thờ vị Phật”; nhưng mà không có tỉnh là không có thực hiện như Phật đã và đang làm, thì lại thêm sầu, tu hoài không thấy đạo. “Lo chùa, lo miễu, lo hành, nhưng mà tâm tôi không thấy đạo!”

“Bất thân ngũ uẩn càng thêm kẹt”: Đó, mình bất thân ngũ uẩn càng thêm kẹt, ngũ uẩn, bộ đầu của chúng ta: tư tưởng, lỗ tai, lỗ mũi, cái miệng, 5 bộ phận đó nó không có thông, nó càng thêm kẹt, kẹt thêm nữa! Tu mà không thông cái đó thì nó càng vọng động.

“Xướng trắng tan đi lại tiến mau”: chúng ta tu, không còn biết đến cái thể xác này nữa, là nó tan cái xương trắng của chúng ta rồi. Nếu chúng ta còn nào tâm, nào bộ xương này, thì không bao giờ chúng ta thành đạo. [21:36]

“Ý tự tâm hành kinh giáo đạo

Minh tâm kiến tánh rõ đuôi đầu

Phân minh đời đạo Kinh Vô Tự

Dẹp cảnh lầm than, rơi ước ao”

Đó, cái ý chúng ta tụng, tâm hành kinh giáo đạo: cái cuốn kinh nào cũng dạy chúng ta tiến tới quân bình, mà không dụng ý là cái tâm không hành đó, thì cái kinh làm sao dạy chúng ta được?

“Minh tâm kiến tánh rõ đuôi đầu”: Lúc đó chúng ta biết cái tâm ta ở đâu và thấy cái bản tánh xấu xa, xây dựng cho nó sáng suốt, thì chúng ta rõ đuôi, đầu; thì trước chuyện xấu, chuyện tựu, chuyện tan.

“Phân minh đời đạo Kinh Vô Tự”: chúng ta phân mình đời và đạo, chúng ta mới thấy rõ rằng cái Kinh Vô Tự ở trong ta, hằng ngày chúng ta không chịu đọc và không chịu dòm thì làm sao chúng ta thành đạo?

“Dẹp cảnh lầm than, rơi ước ao”: tránh những cái cảnh sắp đặt trước mặt mình mà trong tâm không chịu sửa: nói thờ ông này, ông kia, ông nọ; thờ ông Phật thì kể với ông Phật, thờ ông Trời, kể với ông Trời; làm sao thành đạo?

Cho nên chúng ta xây dựng trong chơn tâm, thay vì làm những cái chuyện ở ngoài (nghe không rõ), sắp đặt ngay cả chuyện ngoại cảnh. [22:53]

Cho nên, tôi cũng có cái bài: “Đời Đạo Song Hành”

“Ở đời lắm chuyện dở hay

Lắm tâm động loạn mà lắm ngày cảm giao

Đổi thay nhiều sắc nhiều màu

Quan minh tăm tối đôi đào đôi tranh

Bên trong có sẵn chẳng hành

Hướng ngoài mê tín mà trở thành quỷ ma

Trong ta yếu ớt ta bà”

Mình yếu thì cái tâm mình động, mà cái tâm mình mạnh đó, thì không có

“Bỏ nhà, bỏ cửa, bỏ hòa tình thương

Sửa minh tiến hóa vô gương

Trăm đường lạ nèo tự lường, tự đi

Cho nên loạn động sân si

Ồn ào quấy rối tâm thì bất an

Cuộc đời diễn biến tùy màn

Đóng vai kép chánh chàng nàng tùy duyên”

Vợ chồng là kép chánh hết.

“Học bài khai triển triền miên

Gieo duyên tùy thức mà mở liền căn cơ

Triển khai từng phút từng giờ

Dũng tâm tự tiến thờ ơ chẳng còn

Thương người tại thế nỉ non

Nhắc cho hiểu đạo chẳng còn loạn tâm [24:05]

Cảnh trời phú quý diệu thâm

Đông Tây Nam Bắc mà mở cầm cảm giao

Song ra muôn sắc muôn màu

Hòa tan chung cõi nhiệm màu khai minh

Xuyên qua thế thái nhân tình

Dìu nhau cùng tiến mà đạt khuynh Phật, Trời

Lắm khi nhuộm xét phân lời

Lắm khi cũng phải tự đời tham sân

Ước mong đóng góp một phần

Vì mình, vì họ, cơ tầm cảm giao

Có ta phân rõ trời cao

Muôn màu thích ứng trước sau dung hòa

Biết mình cảnh vọng từ xa

Biết hòa, biết tiến mới là người ngoan

Hồn là nguyên lý sanh ban

Ngài là chủ thể hai đàng trụ tâm”

Có cái hồn mới tu được.

“Người đời nhiễu loạn lại lầm

Tưởng mình là chánh chẳng tầm trực chi

Buộc rồi lại mất một khi

Mất còn phải có, ta thì mới nên

Học đời rõ sự vững bền

Thức tâm tự giác mới quên vui buồn

Giữ phần sáng suốt về nguồn.

Hòa tan chơn thức vui buồn nở hoa [25:21]

Tu tâm dưỡng tánh tự hòa

Xa gần cũng vậy, cũng hòa đến nơi

Khuyên người tại thế ai ơi

Bền tâm vững chí rõ đời tạm khuynh

Học đời tiến hóa nơi mình

Sửa sai chánh pháp tâm linh học hòa

Phật, Trời chẳng có ở xa

Tâm ta có sẵn ta bà chuyển tâm

Tu thời phải niệm tiếng thầm

Vía hồn khai triển tự tầm đến nơi

Quy nguyên vạn giáo về trời

Một lòng một dạ, tu rời thế sanh

Bền tâm vững chí thực hành

Quy về nguồn cội mới thành chơn duyên

Thế gian châm biếm hay cười

Người tu là dại vậy người ra sao?

Ở đời phân thấp xét cao

Đến ngày dẹp ghánh xác nào cũng ma

Mới hồn họ chấp cái ta

Muốn sanh sợ tử khó hòa tình thương

Phật Trời sáng tỏ như gương

Vô sanh, vô tử là đường khai tâm

Lý trời siêu diệu thậm thâm

Tâm vô quái ngại tâm tầm đến nơi

Chẳng còn chờ chực thỉnh mời

Thực hành đến mức lý trời cảm giao

Chẳng còn mê chấp phân màu

Chỉ còn hòa cảm tự giàu tâm linh

Hồi sinh học dũng do mình

Thương yêu tha thứ khai tình chơn nhơn

Khai tâm lập hạnh với người

Hòa cùng các giới người người cảm giao

Cộng đồng kẻ trước, người sau.

Dìu nhau tiến hóa, muôn màu tiến chung

Hồn là nguyên lý vô cùng

Tiến trình vô tận vẫy vùng thăng hoa

Rõ mình thiên hạ một nhà

Cha Trời ban bố tình ta tình người.” [27:15]

[Hết băng ]


----
vovilibrary.net >>refresh...