Paris, ngày 17 tháng 12 năm 1981
TÌNH THƯƠNG VÔ TẬN
Tình thương cao đẹp thức tâm
Thành phần ô trược tạo lầm tạo sai
Tiến lên thức tỉnh hoài hoài
Trong Không mà Có lập đài ngộ tâm
Yêu Cha thức tỉnh chơn tâm
Yêu hoài không ngán, yêu tầm Ðiển thanh
Cha Trời phân giải thực hành
Lấy không làm đích, đạt thành chơn như
Chuyện đời lỡ khóc lỡ cười
Chuyển cho thức tánh, người người phải theo
Đấu tranh tranh đấu vẫn nghèo
Vì Hồn chưa tỉnh vẫn theo cảnh đời
Thức tâm dọn gánh tự rời
Quy về nguồn cội đời đời an vui
Thế sanh ý chí rèn trui
Trong Ðời có Ðạo an vui tấm lòng
Không còn sống cảnh phập phồng
Thế gian trường học tạm tòng tạm đi
Chẳng còn động loạn sân si
Quy y Chơn Pháp ta thì thức tâm
Cùng chung nhịp thở tự tầm
Từ Ðời qua Ðạo chẳng lầm chẳng sai
Biết Hồn biết Vía mới tài
Tự thâu tự phóng chờ ngày ra đi
Di Ðà Lục Tự hợp thì
Niệm cho khai triển sân si chẳng còn
Tình thương cao cả véo von
Gọi về thanh cảnh lòng son vững bền
Trong ta có sẵn Ðạo nền
Quân bình tiến hóa (mà) chẳng quên Cha Trời
Ngài đang thực hiện nơi nơi
Giúp cho nhân loại tự rời tham sân
Chung lo chung tiến góp phần
Giải mê phá chấp khai tầng cảm giao
Nằm trong nguyên thức nhiều mầu
Người giầu phải chịu đớn đau cảnh này
Cùng chung trao đổi hằng ngày
Sửa mình tiến hóa giữa Thầy giữa ta
Sống trong khí giới ôn hòa
Tình thương đạo đức chẳng xa Cha Trời
Cùng chung xây dựng mở lời
Thương yêu mọi trạng lập đời văn minh
Nằm trong quy luật của mình
Tự hành tự chuyển tâm linh hợp hòa
Chẳng còn oán trách lo xa
Tự hòa tâm thức lập đà tiến lên
Luật Trời vẫn giữ vửng bền
Dìu người tiến hóa chẳng quên Cha Trời
Thành tâm thực hiện đời đời
Quân bình Ðời Ðạo sống nơi an toàn
Xác thân giải trược tọa thoàn
Một đàng tiến hóa mới an tấm lòng
Chẳng còn lệ thuộc tham tòng
Qui về nội thức chẳng còn si mê
Thực hành tự hướng trở về
Quê xưa chốn cũ chẳng mê bận lòng
Tự mình hành triển khai thông
Trở về thanh tịnh chơn lòng đạt an
Đạo Ðời biến chuyển nhiều màn
Cơ Trời vận chuyển khai đàng dìu sinh
Tình thương ban rải chơn tình
Rõ mình rõ Ðạo rõ tình thực hư
Tự gom ý chí chẳng lười
Cười cho nhân loại người người đảo điên
Thi đua lường gạt tạo phiền
Giữ tâm động loạn theo tiền giết nhau
Chẳng còn tình nghĩa trước sau
Khó thành lại bại càu nhàu nội tâm
Khí Trời giao cảm uyên thâm
Dìu cho nhân loại tự thầm tiến lên
Gạt mình lại khóc lại rên
Chẳng còn sung sướng như bên quê nhà
Chẳng còn trực tánh thực thà
Khổ rồi lại khổ (mà) chẳng hòa được ai
Trách Trời trách đất trách hoài
Chẳng còn thương tiếc tự đầy lấy thân
Quên hình Thượng Đế ân cần
Nhắc cho nhân loại góp phần dựng xây
Không tu lại muốn biết Thầy
Biết luôn Thượng Đế ngày ngày làm sai
Quên mình lại giống như Ngài
Không lo gánh vác chỉ xài không thu
Điển hòa hỗ trợ cái ngu
Tự mình ràng buộc thân tù đa đoan
Chẳng lo phán xét luận bàn
Chỉ lo tham dục lập đàng khổ đau
Cực hình giao cảm trước sau
Đối đầu nghịch thuận nhiệm mầu quang khai
Biết mình mới thật là tài
Thanh bình tiến hóa ngộ Ngài ngộ ta
Điển Thanh truyền cảm chan hòa
Giải mê dẹp loạn thật thà quy y
Trở về khung cảnh uy nghi
Nằm trong nội thức tâm thì sáng an
Đời là cảnh khổ tạo màn
Tự chê không tiến khó ban chơn tình
Thực hành điêu luyện mới minh
Trách mình khai triển tự minh Lý Trời
Ba Ngôi đặt để nơi nơi
Thượng Trung với Hạ do Trời ân ban.
Kính bái,
Lương Sĩ Hằng
Bruxelle, ngày 15 tháng 11 năm 1981
KÍNH GỞI THIỀN ÐƯỜNG MOUNTAIN VIEW
Tình thương cao đẹp siêu nhiên hiện
Tri giác thức tâm ý chuyển liền
Thực chất trong người nay tự đạt
Quy nguyên chơn ý lý huyền thiêng
Huyền thiêng Ðời Ðạo nối liền
Quy y chơn trạng đạt huyền tâm giao
Bên trong sáng suốt thuở nào
Nay hành tự đạt thấp cao chẳng còn
Sống chung tâm thức vuông tròn
Quy y Chánh Pháp chẳng còn si mê
Thức tâm hướng trở lộn về
Quê xưa chốn cũ muôn bề yên vui
Đạo tâm xuất phát Ðạo mùi
Huynh huynh đệ đệ rèn trui một lòng
Càng tu giải nghiệp càng thông
Trong Không mà Có tự tầm tiến lên
Đạo tâm khai triển vững bền
Thức Ðời quý Ðạo đạt nền cảm giao
Đồng chung nhịp thở trước sau
Người dân Ðất Việt hợp mầu đệ huynh
Pháp thông trao đổi chơn tình
Hồn thời bất diệt Tâm Linh hợp hòa
Biết mình con đẻ một nhà
Cha Trời ban rải tâm hòa với tâm
Tự tu tự tiến tự tầm
Trong ta có sẵn chẳng lầm chẳng sai.
Kính bái,
Lương Sĩ Hằng
Gien, ngày 23 tháng 12 năm 1981
KHÓC VÌ NHÂN LOẠI
Khóc vì nhân loại điêu linh
Khóc vì nhân loại tánh tình bất chơn
Khóc vì nhân loại giận hờn
Khóc vì nhân loại quên ơn Phật Trời
Khóc vì nhân loại bỏ rơi
Khóc vì nhân loại quên Trời quên ta
Khóc vì nhân loại bất hòa
Khóc vì nhân loại thiết tha cảnh trần
Khóc vì nhân loại bất nhân
Khóc vì nhân loại mở tầng đấu tranh
Khóc vì nhân loại cành nanh
Khóc vì nhân loại không hành không tu
Khóc vì nhân loại vẫn ngu
Khóc vì nhân loại ở tù nói hay
Khóc vì nhân loại làm thầy
Khóc vì nhân loại ngày ngày tạo sai
Khóc vì nhân loại thị oai
Khóc vì nhân loại chẳng tài hơn ai
Khóc vì nhân loại tự đầy
Khóc vì nhân loại ngày ngày lún sâu
Khóc vì nhân loại lo rầu
Khóc vì nhân loại bỏ tầu chơn tâm
Khóc vì nhân loại khóc thầm
Khóc vì nhân loại chằng tầm đường đi
Khóc vì nhân loại ghét nghi
Khóc vì nhân loại chẳng đi về Trời
Khóc vì nhân loại chẳng rời
Khóc vì nhân loại sống đời tham sân
Khóc vì nhân loại chằng cân
Khóc vì nhân loại khó phần gỉai thông
Khóc vì nhân loại chẳng không
Khóc vì nhân loại tréo tròng gạt nhau
Khóc vì nhân loại đối đầu
Khóc vì nhân loại giết nhau hoài hoài
Khóc vì nhân loại lười hoài
Khóc vì nhân loại tạo sai tạo lầm
Khóc vì nhân loại khép tâm
Khóc vì nhân loại chẳng tầm thực chơn
Khóc vì nhân loại thiệt hơn
Khóc vì nhân loại tạo ơn giả tình
Khóc vì nhân loại bất minh
Khóc vì nhân loại tạo tình khổ đau
Khóc vì nhân loại muốn mau
Khóc vì nhân loại khổ đau đời đời
Khóc vì nhân loại lệ rơi
Khóc vì nhân loại sống đời khổ tâm
Khóc vì nhân loại điếc câm
Khóc vì nhân loại chơn tâm khó hòa
Khóc vì nhân loại ta bà
Khóc vì nhân loại bỏ nhà không lo
Khóc vì nhân loại nằm co
Khóc vì nhân loại chẳng mò được chi
Khóc vì nhân loại sân si
Khóc vì nhân loại khó thì thiện nhơn
Khóc vì nhân loại thiếu hành
Khóc vì nhân loại chẳng thanh như Trời
Khóc vì nhân loại nơi nơi
Khóc vì nhân loại chẳng xơi được gì
Khóc vì nhân loại khinh khi
Khóc vì nhân loại tâm thì bất an
Khóc vì nhân loại bàng hoàng
Khóc vì nhân loại có đàng chẳng đi
Khóc vì nhân loại tự khi
Khóc vì nhân loại khó thi khó hòa
Khóc vì nhân loại cách xa
Khóc vì nhân loại chẳng hòa tiến lên
Khóc vì nhân loại siết rên
Khóc vì nhân loại bỏ nền tảng căn
Khóc vì nhân loại khó khăn
Khóc vì nhân loại cằn nhằn nội tâm
Khóc vì nhân loại gạt thầm
Khóc vì nhân loại bỏ tầm thanh quang
Khóc vì nhân loại chẳng bàn
Khóc vì nhân loại quên đàng về quê
Khóc vì nhân loại chán chê
Khóc vì nhân loại khó bề sống chung
Khóc vì nhân loại bít bùng
Khóc vì nhân loại tạo khùng tạo điên
Khóc vì nhân loại cảm phiền
Khóc vì nhân loại sống riêng một mình
Khóc vì nhân loại chưa minh
Khóc vì nhân loại hại mình ngày đêm
Khóc vì nhân loại khó êm
Khóc vì nhân loại làm rêm cả mình
Khóc vì nhân loại vắng tình
Khóc vì nhân loại bỏ mình bơ vơ
Khóc vì nhân loại ước mơ
Khóc vì nhân loại đến giờ không đi.
Kính bái,
Lương Sĩ Hằng
Paris, ngày 24 tháng 12 năm 1981
LỄ GIÁNG SINH
Giáng sinh thức giác con lành
Thức tâm dọn cỏ (mà) hưởng thanh của Trời
Phán ban nguyên lý chơn lời
Chúng sanh tiến hóa giữ đời thực chơn
Tâm hồn tiến hóa không sờn
Quy về nguồn cội nhớ ơn Cha Lành
Giáng Trần học hỏi thực hành
Đạt Thanh giải Trược chẳng đành giết nhau
Dù cho tại Thế nhiều mầu
Qui về một cội trước sau dung hòa
Đuôi đầu chẳng có cách xa
Tâm thân dìu dắt ta hòa tiến lên
Lý Trời sáng chói vững bền
Tạo nền tu tiến chẳng quên lý Trời
Hồn thời siêu dịêu thảnh thơi
Từ Ðời qua Ðạo đời đời yên vui
Tự mình điêu luyện rèn trui
Mỗi ngày mỗi tiến hưởng mùi Ðạo tâm
Tiếng chuông nội thức mở tầng
Duyên âm đồng hội sưu tầm lý chơn
Cha Trời ban rải không sờn
Độ con tiến hóa rõ ơn Cha Lành
Chờ ngày thức giác đạt thành
Sanh sanh hóa hóa tự hành đến nơi
Sống trong quy luật của Trời
Đạo Ðời chung cảnh mở lời cảm giao
Bầu Trời trật tự trăng sao
Đêm khuya thanh vằng đón chào Ðiển Thanh
Đêm đêm tưởng Chúa thực hành
Đổi trao Thanh Ðiển vượt ranh tâm trần
Thành tâm đóng góp một phần
Chúa ban tâm thức vượt tầng đảo điên
Thực hành mới rõ thiện duyên
Tiền căn thanh nhẹ nối liền cảm giao
Tự tin tự tiến trở vào
Nội tâm thanh tịnh rõ cao thấp tầng
Biết hồn mới thật con cưng
Chúa Cha chiếu cố đón mừng các con
Một lòng một dạ nỉ non
Trở về Nguồn Cội chẳng còn si mê
Tình thương cao đẹp muôn bề
Dựng xây xây dựng hướng về nội tâm
Tránh sai hướng ngoại tạo lầm
Giữ phần thanh tịnh minh tầm Chúa ban
Chúa đà thực hiện mở màn
Phá mê phá chấp khai đàng tự đi
Rộng đường khai triển hợp thì
Càng đi càng tiến càng ghi nhớ hoài
Vía Hồn tương hội mới tài
Chẳng còn giam hãm ngày ngày lo âu
Trở về mới rõ chiều sâu
Đâu đâu cũng có nhiệm mầu ban khai
Tiến trong nghịch thuận tiến hoài
Hai vai gánh chịu chờ ngày đạt thông
Kiên trì thực hiện chữ Không
Từ Ðời qua Ðạo tréo tròng làm chi
Giúp người lâm nạn một khi
Trí tâm ổn định hợp thì tiến thân
Rõ mình chẳng có khó khăn
Thương yêu tự tiến cơ tầng cảm giao
Khai thông kẻ trước người sau
Đâu đâu cũng tiến hợp mầu hóa sanh
Khuyên người tự luyện thực hành
Tử sanh sanh tử tranh dành làm chi
Tạo thêm động loạn nghĩ suy
Ngày đêm bất ổn phải thi hoài hoài
Tánh ngu tự hại tự đầy
Chẳng minh Chúa Thượng tự dầy vò tâm
Quay quần bản tánh trược dâm
Chẳng thương nhân loại chỉ tầm khổ đau
Luân hồi nghiệp quả trước sau
Tự ôm lấy khổ đuôi đầu bất minh
Lầm trong cái cảnh duyên tình
Tâm linh xóa bỏ vuì mình tối tăm
Chúa thương Chúa bảo tự tầm
Con đường giải thoát chẳng lầm chẳng sai
Như Ngài gánh vác hai vai
Giúp Ðời khai Ðạo tiến hoài không ngưng
Cảnh Ðời trược chiếm vô chừng
Giữ mình thanh tịnh tâm đừng loạn tâm
Giáng Trần quy hội nguyên âm
Thức tâm phân giải tránh lầm tránh sai
Thế gian ghi chép giảng hoài
Khuyên người tại thế an bài tự đi
Chúa đà thể hiện thực thi
Dạy cho hiểu đạo ta thì phải theo
Tham lam mới thấy mình nghèo
Theo tiền bỏ Chúa (mà) tự gieo khổ nàn.
Kính bái,
Lương Sĩ Hằng
Paris, ngày ngày 4 tháng Giêng năm 1982
NHỚ THƯƠNG
Nhớ thương thương nhớ bạn hiền
Mỗi người một cảnh một niềm nhớ nhung
Tình thương quảng đại bao dung
Thương yêu vô tận não nùng nội tâm
Dựng xây xây dựng khóc thầm
Tâm Ðời tâm Ðạo siêu âm cảm hòa
Thức tâm chẳng nại đường xa
Viếng thăm các cấp tâm hòa với tâm
Chỉ cho tự giải sai lầm
Luyện tâm học nhẫn tự tầm đường đi
Lời vàng tiếng ngọc tự ghi
Hành cho thành Ðạo tâm thì mới an
Huynh huynh đệ đệ luận bàn
Giải mê giải trược mở màn tự tu
Biết mình giáng thế học ngu
Quy vào tâm thức vượt tù trần gian
Bao lần vinh nhục chuyển sang
Ngày nay minh Ðạo rõ đàng tự đi
Sống còn tự giải tự ghi
Ðường đời giao cảm học thi học hoài
Thầy trò xa cách phương xa
Tâm hòa chơn lý chẳng xa bao giờ
Ý Trời xắp đặt Thiên Cơ
Dạy cho thức giác bơ vơ chẳng còn
Tâm thành nguyện giữ lòng son
Thầy trò qui một chẳng còn cách xa
Nghiệp Trần tạo cảnh ta bà
Nhớ Thầy nhớ bạn nhớ hòa tình thương
Vô Vi nay đã mở đường
Thương yêu xây dựng người nương lấy người
Mừng nhau ướm nở nụ cười
Tân niên khai triển người người dựng xây
Sống trong nghịch thuận hằng ngày
Dìu nhau tiến hóa rõ Thầy rõ ta
Gia đình trên thuận dưới hòa
Tâm người thức tỉnh chẳng xa Cha Trời
Linh Căn chuyển hóa do Trời
Vô cùng bất tận đời đời dựng xây
Học khôn học dại hằng ngày
Do Trời ban rải việc này việc kia
Thức tâm tự thức sớm khuya
Tâm hòa Thượng Đế chẳng lìa cảm giao
Cha thương phân giải nhiều mầu
Học rồi tự thức đối đầu giải minh
Sống trong tạm cảnh tạm tình
Sống rồi lại thác chính mình phải lo
Tình thương quảng đại dặn dò
Yêu thương là chánh so đo khổ buồn
Chớ nên lý luận quên nguồn
Quên về thanh cảnh quên luôn giống nòi
Khoan dung thiếu thốn hỏi đòi
Tình thương quên mất tự lòi tật hư
Thế gian phê phán lại cười
Chính người tự tạo người người chán chê
Khổ vì tăm tối muôn bề
Không tu lại muốn sớm về với Cha
Chính mình chẳng chịu thật thà
Chơn tâm tăm tối gạt mà không hay
Nhiều khi đổ lỗi bạn Thầy
Chính mình tự tạo đêm ngày tối thui
Sống trong uất hận bùi ngùi
Rèn trui mới thức mới vui tâm hồn
Chẳng thâu ngoại cảnh dập dồn
Chung lo xây dựng vượt cồn si mê
Thiên Ðường Ðịa Ngục nhiều bề
Tạo cho tâm thức hướng về thương yêu
Dựng xây xóa bỏ những điều
Loạn tâm ghen ghét tự thiêu tâm hồn
Thương tâm muốn bạn ôn tồn
Thực hành xây dựng tự ôn thế tình
Tự lo giải thoát tâm linh
Tình thương xao lãng tự minh ý Trời
Tự do phát triển nơi nơi
Đời là cõi tạm Chơn Lời vẫn xinh
Nguyện hành tâm giải tự minh
Lấy không làm đích chơn tình quang khai
Tiến trong đà tiến tiến hoài
Lầm sai tự thức tiến hoài không ngưng
Nội tâm thanh tịnh sáng bừng
Vun bồi tâm Ðạo con cưng của Trời
Dựng xây phát triển nhiều lời
Giúp mình giúp họ đạt nơi an toàn
Sửa mình học hỏi sống an
Nhớ thương thanh tịnh tự bàn giải thông
Cùng chung khai triển một vòng
Càn Khôn Vũ Trụ tự tầm tự đi
Chằng còn thù hận sân si
Giải cho căn bệnh khó thì chữa yên.
Kính bái,
Lương Sĩ Hằng
Năm 1982
NHÂM TUẤT
Một năm được lớn một năm già
Thiên Ðịa chuyển xoay tự bước qua
Chó sủa liên hồi ma quỷ khóc
Thuyền đưa nhơn vị chuyển phân hòa
Phân hòa các giới thật thà
Cùng chung đàm đạo (mà) cùng hòa dựng xây
Vượt qua lý thuyết gió mây
Tìm tàng thực chất chuyển xoay thế tình
Ðạo Ðời rõ lẽ đệ huynh
Thương tình cốt nhục luận tình Trời ban
Thật tâm tái xét tái bàn
Cứu mình cứu họ mở màn chung vui
Chiến tranh điêu luyện rèn trui
Giúp hồn tiến hóa (mà) tạo vui cảnh Ðời
Thức tâm tự sửa hợp thời
Người hiền tái lập cuộc đời an vui
Người tu phân rõ Ðạo mùi
Cảm lòng Trời Phật an vui đời đời
Hồn đâu có chết nhứt thời
Hồi sinh vô tận đến nơi an toàn
Luận đi xét lại mới an
Vô cùng sáng suốt phân bàn nội tâm
Thế gian tạo cảnh khóc thầm
Lầm đường lạc lối duyên tầm nợ duyên
Cộng đồng sáng suốt chẳng riêng
Xuyên qua Ðời Ðạo nối liền thức tâm
Cảnh đời bàn bạc siêu âm
Tiến về thanh cảnh duyên âm hợp hòa
Chung lo sản xuất tương hòa
Tình thương vô tận thật thà càm giao
Trong không lại có sắc màu
Trong sắc lại có đối đầu giải minh
Thực hành mới rỏ mới tinh
Trong Ðời có Ðạo có mình giải vây
Càn Khôn Vũ Trụ là Thầy
Dạy cho biết được việc này việc kia
Chuyện đời ô trược thúng nia
Ðựng rồi lại đựng khó về đến nơi
Tham lam động loạn nơi nơi
Quên Trời quên Ðất quên nơi an toàn
Tình thương chuyển hóa sáng ban
Tâm Ðời tâm Ðạo tâm an tự hành
Nằm trong Ðịnh Luật Hóa Sanh
Cảm thông sáng suốt mới hành đến nơi
Sống trong qui luật của Trời
Bản thân Tứ Ðại tự rời giải mê
Bình tâm sớm trở lộn về
Quê xưa chốn cũ muôn bề an vui
Trời ban tình đạo rèn trui
Nhớ thương thương nhớ thức mùi đạo tâm
Quân bình mới rõ duyên âm
Hòa đồng tôn giáo chớ lầm ngoại lai
Minh tâm kiến tánh rõ tài
Hai vai gánh nặng dở hay do mình
Học Thanh học Trược mới minh
Trong người đã có sẳn tình yêu thương
Thực hành tạo cảnh lập gương
Dìu cho nhân loại rõ đường tự đi
Lời vàng tiếng ngọc khắc ghi
Tình ban Chơn Pháp ta thì đạt thanh
Thực hành một dạ một lòng
Sửa mình tiến hóa (mà) Thiên tồng đến nơi
Làm sao bỏ cảnh Cha Trời
Nơi nào cũng phải tự rời tiến lên
Thanh bình lập sẵn Ðạo nền
Từ Ðời qua Ðạo chẳng quên chơn tình
Tâm minh thực hiện đẹp xinh
Qui y Chơn Pháp rỏ tình Trời ban
Ra vô hít thở mới an
Công bằng ban rải (mà) lập đàng cảm minh
Xác thân tạo cảnh điạ linh
Người đông lại rõ chính mình tạo sai
Sửa mình tiến hóa hoài hoài
Tạo thanh giải trược lập đài minh tâm
Ðiển thông chuyển điển giao phần
Tâm tâm tương ứng chẳng lầm chẳng sai
Tự do khai triển hằng ngày
Nay đây mai đó chẳng rầy chẳng la
Bình tâm mến cảm thật thà
Vượt qua động loạn mới là tinh vi
Tình thương ban rải hợp thì
Muôn người như một tự ghi hợp hòa
Chẳng còn luận xét gần xa
Trong ta có sẵn tự hòa đến nơi
Hồn thời tinh tiến nơi nơi
Do Trời khai triển do Trời dựng xây
Chẳng còn cái cảnh tớ thầy
Ðồng tu đồng tiến vui vầy cảm giao.
Kính bái,
Lương Sĩ Hằng
Manila, ngày 25 tháng Giêng năm 1982
CHÚC MỪNG TÂN NIÊN
Năm nay Mùng Một tốt ngày
Chúc cho thiên hạ vui vầy cảm giao
Chúc cho từ thấp đến cao
Chúc cho thức tỉnh trở vào nội tâm
Chúc cho rõ lý siêu âm
Chúc cho tự thức tự tầm đến nơi
Chúc cho hiểu lý Cha Trời
Chúc cho qui tụ tự rời tham sân
Chúc cho sáng suốt góp phần
Chúc cho minh giác mở tầng cảm giao
Chúc cho tự xét trước sau
Chúc cho các giới mau mau hợp hòa
Chúc cho giao cảm thật thà
Chúc cho bản tánh tự hòa hư không
Chúc cho sáng suốt lập công
Chúc cho hòa cảm khai tầng trược ô
Chúc cho thực hiện Nam Mô
Chúc cho sớm thức hư vô đại đồng
Chúc cho giải tỏa lòng vòng
Chúc cho tự quán khai thông Ðạo Ðời
Chúc cho Hồn Vía tự rời
Chúc cho tự xét cảnh Ðời học thêm
Chúc cho vui vẻ tạo nhiều
Chúc cho khai triển học thêm điều lành
Chúc cho tụ thức tự sanh
Chúc cho tự dũng đạt thành chơn như
Chúc cho vui vẻ người người
Chúc cho Hồn Vía (mà) đạt nơi an toàn
Chúc cho xây dựng thế gian
Chúc cho thiên hạ tự bàn tự đi
Chúc cho dẹp bỏ sân si
Chúc cho biết rõ mình thì mới nên
Chúc cho đạt thấu Bề Trên
Chúc cho rõ cảnh rõ nền hóa sanh
Chúc cho vạn sự đắc thành
Chúc cho cố gắng giải sanh giài hòa
Chúc cho yêu nước yêu nhà
Chúc cho yêu cả ông Cha trên Trời
Chúc cho hòa họp với Ðời
Chúc cho cảm mến mở lời cảm giao
Chúc cho thực hiện thâm sâu
Chúc cho tiến hóa nhiệm mầu ban khai
Chúc cho chấp nhận dồi mài
Chúc cho thức tỉnh có ngày đạt vinh
Chúc cho thực hiện chơn tình
Chúc cho sáng suốt tự minh lấy lòng
Chúc cho rõ luật Hóa Công
Chúc cho thức giác tréo tròng tiêu tan
Chúc cho giữ lấy tâm an
Chúc cho quy luật Pháp tràng giải mê
Chúc cho giải tỏa bối bê
Chúc cho lập hạnh trở về hư không
Chúc cho tự thức một vòng
Chúc cho quên cảnh lòng vòng si mê
Chúc cho thích hợp muôn bề
Chúc cho bền vững hương quê cõi Trời
Chúc cho bớt lý luận lời
Chúc cho thanh tịnh lập đời an khương
Chúc cho sáng tạo gieo gương
Chúc cho người phải tự lường tự đi
Chúc cho bình thản hợp thì
Chúc cho muôn Ðạo thích nghi cảm hòa
Chúc cho học nhẫn học hòa
Chúc cho lĩnh hội chan hòa tình thương
Chúc cho học Pháp noi gương
Chúc cho học dũng mở đường tự đi
Chúc cho tâm thức chép ghi
Chúc cho thực hiện tâm thì mới an
Chúc cho sớm tạo huy hoàng
Chúc cho khai triển muôn vàn đổi trao
Chúc cho rõ Lý Nhiệm Mầu
Chúc cho minh giác đuôi đầu hợp khuynh
Chúc cho thấu đáo nhơn tình
Chúc cho quán xét tự mình khai thông
Chúc cho biết cảnh tạm tòng
Chúc cho tự mở những vòng luân xa
Chúc cho ý thức chung hòa
Chúc cho tự thức tự hòa đến nơi
Chúc cho chẳng chấp cảnh đời
Chúc cho qui hội cảm lời hư không
Chúc cho rõ Lý Hóa Công
Chúc cho thương kẻ tréo tròng u mê
Chúc cho góp sức tương kề
Chúc cho sớm đạt muôn bề yên vui
Chúc cho sớm hưởng Ðạo mùi
Chúc cho vui vẻ an vui đời đời
Chúc cho bám sát Cha Trời
Chúc cho thức tỉnh mở lời nhủ khuyên.
Kính bái,
Lương Sĩ Hằng
Ngày 29 tháng Giêng năm 1982
THĂM TRẠI TỊ NẠN PALAWAN
Palawan biển cả đất liền
Rước người đau khổ tạo duyên ở đời
Tình thương ban rải bởi Trời
Cùng chung tạo lập cuộc đời tạm khuynh
Nhớ thương quê Mẹ chơn tình
Nay đà xa cách chính mình phải lo
Khi đi Mẹ đả dặn dò
Ngập tràn nước mắt quanh co phải chìu
Tìm nơi giải thoát ấm êm
Hồn con bất diệt tạo niềm nhớ thương
Quyết tâm xây dựng đường gương
Phá mê phá chấp tự lường tự đi
Cha Trời ban rải gắng ghi
Trong con hơi thở con thì sửa tâm
Công bằng hít thở chẳng lầm
Con đường hạnh phúc duyên âm hợp hòa
Cha Trời Mẹ Đất chẳng xa
Trong con sẵn có con hòa tiến lên
Bình tâm sáng suốt tạo nền
Thương yêu vô tận Bề Trên chiếu hòa
Chuyển cho tạm cách tạm xa
Tu tâm dưỡng tánh tự hòa đến nơi
Xét xem nguyên lý của Trời
Dạy cho các giới rõ Ðời rõ ta
Học rồi thức giác mới hòa
Cộng đồng người Việt chan hòa tình thương
Biết Ðời biết Ðạo dựa nương
Biết tâm thanh tịnh biết đường cảm giao
Thức tâm mới rõ nhiệm mầu
Trời ban tình đạo ăn sâu tâm hồn
Tự mình giải tỏa ác ôn
Chẳng còn thù hận tự ôn quá trình
Lý Trời sáng suốt cảm minh
Tình thương đạo đức do mình tạo ra
Cộng đồng từ trẻ đến già
Giử tâm thanh tịnh thật thà tiến tu
Biết mình động loạn tạo mù
Trong không trật tự tạo ngu bất hòa
Ra đi bỏ nước bỏ nhà
Nay tu gặp lại rõ ta rõ người
Hồn thời sáng suốt vui cười
Người người bất diệt người người khai tâm
Chẳng còn buồn hận khóc thầm
Tâm không hòa cảm tự tầm lý chơn
Cơ đồ khôi phục qui huờn
Ngày kia phục quốc biết ơn Phật Trời
Tham sân tự bỏ tự rời
Sống trong sáng suốt lập đời an khương
Sửa mình thực hiện đường gương
Hòa cùng các giới dựa nương đạo đời
Tình thương ban rải nơi nơi
Tâm vàng vẫn sống tranh Ðời vẩn chê
Tu thời nguồn cội hướng về
Người Cha nhân loại hương quê chực chờ
Càn Khôn chuyển hóa từ giờ
Sắc Không Không sắc tạo cơ hữu tình
Tu hành thức giác tự minh
Hành trình học hỏi do mình thực thi
Dù cho trở ngại một khi
Tâm ta vẫn tiến tâm thì mới yên
Chớ nên tạo cảnh loạn phiền
Thương yêu đoàn kết đạt duyên hiếu hòa
Bình tâm sống cảnh thật thà
Người người chung sống giữ hòa mới nên
Chớ nên yếu ớt siết rên
Tạo thêm tăm tối quên nền trời cao
Thế gian đủ sắc đủ mầu
Dạy cho sáng suốt kết tàu về quê
Bản thân Tứ Ðại muôn bề
Hòa đồng các giới tương kề Phật Tiên
Hòa bình tâm thức giải phiền
Hồi sinh vô tận nối liền căn cơ
Chuyển xoay xoay chuyển từ giờ
Quy về nội thức Thiên Cơ tự hòa
Biết trời biết đất chẳng xa
Trong ta có sẵn ta hòa tiến lên
Địa linh thể xác tạo nền
Giữ cho thanh tịnh chẳng quên Cha Trời
Khuyên người lầm lạc ai ơi
Cảnh đời trường học là nơi thức hồn
Học đau học khổ ác ôn
Học cho hiểu Ðạo ôn tồn ra đi
Nằm trong nguyên lý khắc ghi
Sanh Trụ Hoại Diệt ta thì đả thông
Chẳng còn suy luận lòng vòng
Sửa tâm tự tiến chẳng tòng tham sân
Hồn là bất diệt góp phần
Dựng xây Vũ Trụ cơ tầng cảm giao
Ðại đồng thế giới muôn mầu
Qui về một cội trước sau dung hòa
Loài người sanh bởi một Cha
Người là Tạo Hóa phân hòa dạy tu
Sống trong bản thể tối mù
Qua cơn khảo đảo biết ngu thức hòa
Thành tâm nguyện niệm Di Ðà
Giải mê sáng suốt (mà) sống hòa nơi nơi
Trí người sáng suốt thảnh thơi
Tâm người thanh nhẹ hưởng lời nhủ khuyên
Thương yêu cảnh tạm tạo duyên
Vì mình vì họ nối liền cảm giao.
Kính bái,
Lương Sĩ Hằng
Manila, Ngày 1 tháng 2 năm 1982
TỊ NẠN THÁI LAN
Thái Lan đất Phật rước người hiền
Bỏ Cha bỏ Mẹ tùy duyên tái hành
Cuộc đời hy vọng mong manh
Sống còn hay mất chẳng thành việc chi
Sửa mình tiến hóa khắc ghi
Lấy Không làm đích tâm thì mới an
Bình tâm tự xét tự bàn
Cảnh trần giả tạm mọi đàng sửa tâm
Học sanh học khổ tiến thầm
Quy hồn quy vía chẳng lầm chẳng sai
Nghiệp Trần gánh nặng hai vai
Thực hành giải tỏa lập đài thanh cao
Hòa đồng các giới các mầu
Trước sau như một chung nhau hợp hòa
Đất Trời chẳng có cách xa
Trong ta có sẵn ta hòa tiến lên
Vía Hồn mới sống vững bền
Xác thân là tạm là nền giáo tâm
Học rồi tự tạo siêu âm
Giải cho thiên hạ biết tầm đường đi
Ðạt thanh giải trược một khi
Vô cùng tiến hóa an nghi đời đời
Chẳng còn thù hận trao lời
Giúp Ðời tiến hóa giúp Ðời an khương
Ðạo đời nguyên lý dựa nương
Tầm ra chơn Pháp mở đường tự đi
Trường đời khảo đảo học thi
Quân bình mới tiến mới ghi tiến hoài
Thực hành thanh tịnh mới tài
Thích Ca tự đạt do Ngài tự tu
Người đời ham lợi tạo ngu
Bầy ra cúng bái giam tù vào thân
Tự mình khai mở tiến lần
Thân hình Tứ Ðại khai tầng cảm giao
Hòa tan muôn sắc muôn mầu
Quy về một cội rõ mầu nhiệm tâm
Càn Khôn Vũ Trụ chuyển thành
Nơi nào cũng tiến cũng tầm đến nơi
Tình thương ban rải bởi Trời
Yêu Ðời yêu Ðạo yêu lời nhủ khuyên
Khuyên người thanh lọc tạo duyên
Dẹp phiền dẹp loạn sống yên đời đời
Vía Hồn mến cảm thảnh thơi
Bề Trên sắp đặt do Trời ân ban
Thế gian chuyển biến nhiều màn
Động rồi lại tịnh mở đàng cảm thông
Bánh xe tiến hóa chuyển vần
Cộng đồng bác ái giải vòng ách tai
Đạo Ðời luân chuyển dồi mài
Dạy cho hiểu Ðạo sửa sai hiếu hòa
Cộng đồng hít thở ra vào
Ai ai cũng vậy người nào cũng qui
Trở vào tự thức một khi
Thương yêu vô tận tâm thì mới yên
Cảm giao nguyên lý hai miền
Tâm vô quái ngại tạo duyên đời đời.
Kính bái,
Lương Sĩ Hằng
Ngày 6 tháng 2 năm 1982
VIẾNG THĂM TRẠI BATAAN
Cộng đồng quốc tế ân ban
Bataan thành trại mở màn độ nhơn
Việt Miên Lào được dự phần
Cứu sinh tái lập cơ tầng cảm giao
Chẳng còn phân sắc phân mầu
Tình thương đạo đức chung nhau hợp bàn
Giúp người đau khổ tạm an
Quê nhà tự bỏ mở đàng học thêm
Tình đời nhân đạo ấm êm
Biết Trời biết Phật tạo niềm nhớ thương
Thương nơi quê mẹ đường gương
Đấu tranh kỳ được phải nhường ra đi
Học đau học khổ hợp thì
Biết Hồn bất diệt an nghi đời đời
Sống còn học hỏi Thiên lời
Chơn ngôn phân giải cảnh đời tạm khuynh
Chơn tâm thế thái nhơn tình
Cực hình sanh lão do mình thức tâm
Sống trong hòa hợp Dương Âm
Tự tầm tự tiến vượt lầm vượt sai
Vô cùng thức giác học hoài
Học cho rõ tật rõ đài thanh cao
Chẳng còn vọng động ước ao
Nơi nào cũng phải tự đào tình thâm
Học tu học giải tiến thầm
Sống trong Ðời Ðạo tự tầm đến nơi
Vía Hồn thức giác tự rời
Xác thân tạm bợ mở lời sửa tâm
Nghiệp thân bao phủ khóc thầm
Khổ rồi hết khổ mới tầm đến nơi
Biết mình con cái Cha Trời
Vô cùng tiến hóa do đời thức tâm
Chẳng còn thù hận sai lầm
Chỉ lo chung tiến sửa lầm sửa sai
Tự mình sáng tạo Thanh Ðài
Giúp mình giúp họ hưởng ngày vinh quang
Huynh huynh đệ đệ luận bàn
Kết tình Thiên Giác đạt an tâm hồn
Lý Trời sáng suốt trường tồn
Quy về nội thức lập cồn cảm giao
Thế gian lắm cảnh lắm mầu
Lắm lời nhân đạo (mà) lắm tầu đấu tranh
Chung quy củng phải thực hành
Sanh sanh diệt diệt tạm đành phải theo
Tham lam cảm thấy mình nghèo
Thương yêu lại thấy mình theo ông Trời
Cùng chung một gốc nơi nơi
Cha Trời ban rải tình đời tiến chung
Xác thân Tứ Ðại bít bùng
Chơn tu mới thấy tự vùng tiến lên
Vía Hồn sống động chẳng rên
Từ Ðời qua Ðạo đạt nền Trời cao
Cộng đồng hơi thở ra vào
Công bằng bác ái người nào như nhau
Sanh sanh tử tử nhiệm mầu
Chung lo học hỏi kết tàu về quê
Giải thông lố bịch bối bê
Trở về thanh tịnh muôn bề yên vui
Tự mình thức giác rèn trui
Tự lo học nhẫn an vui tâm hồn
Tự mình xóa bỏ ác ôn
Lấy Không làm đích ôn tồn tự tu
Biết mình khờ dại vẫn ngu
Lòng vòng lận đận thân tù chẳng hay
Sai lầm tạo thế hằng ngày
Đổi thay thay đổi vui say sai lầm
Tạo thêm nghiệp quả tự tầm
Khó mà giải thoát âm thầm khổ đau
Pha trò phân giải trước sau
Tự mình không sửa (mà) đối đầu Thiên Cơ
Cực hình phát triển từ giờ
Không sao thấu đáo Thiên Cơ của Trời
Tu thời tiến hóa họp thời
Học thương học nhẫn (mà) học lời chơn ngôn...
Lương Sĩ Hằng