GIẢNG CHO ÐỒNG BÀO VIỆT NAM TẠI CRYSTAL PALACE (cuốn 1B)

Đức Thầy: … cái chuyện gì không qua thực tế, cho nên những vị bô lão tại sao gặp tôi, tôi rất kính yêu và tôi rất quý? Vì người đã tu rất nhiều, người đã qua nhiều cơn khổ, người đã sống trong nhiều nghịch cảnh, đau khổ vô cùng tới tuổi già mới thấy mình bơ vơ! Người đã đóng góp rất nhiều nhưng mà chưa thấy kết quả. Cho nên tôi mong rằng những vị đó lập lại trật tự, rồi lời nói của người là vàng ngọc cho hậu sinh. Những người lớn tuổi không nên thối chí! Quý vị đã hành, quý vị đã tu; nếu quý vị không tu, không có lọt ra ngày nay để ngồi nói chuyện với tất cả mọi người. Đã tu, đã hành khổ (chưa chắc gì một vị tu trong chỗ thanh tịnh mà có thể thế quý vị lo trong gia đình trong một tuần, lo dùm mấy đứa con tôi một tuần. “Ông tu hay quá, ông lo dùm mấy đứa con tôi một tuần”. Lo hổng nổi!) Nói thiệt quý vị, chính quý vị đang tu. Nhưng mà đã thực hành, rồi bây giờ chúng ta thực hành về nội thức nữa, thì chúng ta trở về siêu giác, thì mới thích hợp cái siêu văn minh kỳ tới. Tôi đã nói trên 10 năm về trước cuộc di dân của Việt Nam sẽ có, ngày nay đã thực hiện: người Việt Nam ở khắp nẻo đường trên thế giới, rồi đây lần lượt họ sẽ tu.

Khi chúng ta thấy được sự dũng mãnh của chúng ta, thì chúng ta phải sử dụng sự dũng mãnh đó để đạt tới cái Dũng vô cùng của Đức Phật đã nói. Thì nẻo đường nào cũng làm cho thức giác, nẻo đường nào cũng là Thượng Đế ban ơn, chúng ta phải giữ lấy để tiến, không nên bỏ dở cơ hội rất uổng! Tôi mong quý vị nên thức giác, thử thực hành một thời gian, rồi sẽ thấy giá trị của người bô lão và giá trị của người trẻ tuổi mới giáng sanh thế gian mà thức giác sớm hơn nữa. Thì tôi thấy cái quả địa cầu này là thiên đàng rộng mở, đi đâu chúng ta cũng nung nấu và vun bồi tình thương và đạo đức, và chúng ta thấy rõ chúng ta là con nợ của mọi người. Chúng ta đang mang cái áo, bận cái áo là khẩu hiệu đoàn kết của chúng sanh, mà tâm ta không đoàn kết, thì uổng biết là bao nhiêu! Nếu thiên hạ không đoàn kết, lấy gì mà lấy được sợi mà dệt ra miếng vải, mà nghiên cứu cái áo tốt đẹp như thế này? Thì thượng, trung, hạ, chúng ta phải khai thông để đoàn kết! “Đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu” mới thành ra một con người sống trong lẽ sống ở thế gian, chứ không phải vun bồi sự sân si đó và sự ngu muội đó mà đạt được sự thành công sáng suốt ở tương lai đâu! Uổng công cha mẹ, xã hội đã đóng góp cho chúng ta học hành. Bao nhiêu vị thánh sống dạy chúng ta làm một ông thánh mà chưa chịu làm nữa. Còn bê trễ, trì trệ, và đi tìm cái chuyện kêu bằng tăm tối, thay vì sáng suốt sẵn có của chính mình. Tôi nói một miếng sắt liệng dưới đất đó, nó sét quý vị tưởng nó là sét đó, mà quý vị lấy giấy nhám chùi nó, thì quý vị sẽ thấy nó đã sáng từ lâu, không phải mới sáng đây đâu. Cho nên chúng ta đã sáng suốt từ lâu, nhiều kiếp! Chúng ta đã dự qua trong ở địa ngục và đặt đại nguyện sẽ cứu chúng sanh và hòa hợp mọi người. Cho nên ngày nay, Thượng Đế cho chúng ta có vợ, có chồng, sanh con để thực hiện thương yêu; mà sau cái thương yêu đó, chúng ta càng ngày càng lớn tuổi mới tìm con đường chánh giác, mới thực hiện chánh trị của Thượng Đế: lấy sự chơn chánh về tự trị sự tăm tối của chính mình, mới kêu bằng thật sự đời đời và thế giới đại đồng. Lúc đó, đi đâu cũng khỏi passport mất công. Sẽ có một ngày người Việt Nam hiểu rõ: “chết bảy còn ba, chết hai còn một”, thức giác rồi tu. Khao khát sự công bằng, Thượng Đế mới cho chiến tranh. Sau cái chiến tranh đó, mới buông bỏ khí giới, mới thấy rằng khí giới của Thượng Đế là vô cùng, là Tình Thương và Đạo Đức. Nếu chúng ta biết giữ khí giới đó để tiến, thì chắc chắn chúng ta sẽ có ngày hội ngộ, hội ngộ vinh quang hơn ngày nay.

Thì tiện đây, quý vị có còn cái gì thắc mắc nữa?

Bạn đạo: Dạ, thưa ông Tám …

Bạn đạo: Dạ, cháu mời bác lên trên này cho nó rõ.

Bạn đạo: Thôi, ở đây cũng được rồi.

Bạn đạo: Sợ Thầy nghe không rõ.

Đức Thầy: Hơi xa một chút vậy mà.

Bạn đạo: Dạ thưa ông Tám, chúng tôi mới xem được sách này qua loa, nói là giờ tý thì ngồi thiền. Thế, thí dụ như chúng tôi, trước khi đi ngủ, chúng tôi ngồi có được không? Và khi đi ngủ dậy, ngồi có được không?

Đức Thầy: Ngồi được.

Bạn đạo: Ngoài giờ tý, như chúng tôi thì 10 giờ đi ngủ, giờ tý thì chắc không dậy được; và những người đi làm đêm, thì giờ tý không có cái thì giờ, thì ngồi trước khi đi ngủ, và đi ngủ dậy rồi ngồi có được không?

Đức Thầy: Được hết.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Bởi vì bất cứ giờ nào....

Bạn đạo: Và một ngày, một ngày thì ngồi mấy lần, hay là ngồi bao nhiêu thì giờ thì được? Xin Thầy giải thích cho.

Đức Thầy: Tùy thích và tùy khả năng của mọi người. Trước kia, tôi chỉ ngồi có 15 phút là tôi chịu hổng nổi; rồi lần lần mỗi tuần tôi chỉ có tăng 5 phút mà tôi ngồi được tới sáng, và tôi đi làm việc khỏe mạnh hơn xưa. Thì cái chuyện tu này bàn đầu mình phải tập chớ, tập theo cái khả năng của chính mình, rồi lần lần quý vị mới thấy rằng: giờ tý là giờ sẽ đem lại tâm linh sáng suốt cho chính mình. Lúc đó, quý vị mới thực hiện được. Còn cái này mới tập thì phải tập cũng như tập thể tháo thôi. Bởi vì lớn tuổi là đạt sức khỏe: giờ nào tôi làm, tôi thấy được, cứ việc làm. Rồi lần lần quý vị phải đi tới giờ tý. Bởi vì những người mà ngồi suy nghĩ vào giờ tý đó, những người đó thông minh hơn là người suy nghĩ trong lúc động loạn. Đó, những nhà cách mạng cũng vậy: họ ngủ không được, họ thao thức nửa đêm, họ ngồi họ suy tư vì thời cuộc, vì con dân, và họ ra những cái ý nghĩ và những cái kế hoạch tốt đẹp là cũng nhờ cái giờ tý. Và tất cả những cái môn võ cũng vậy nữa: cũng giờ tý, họ ngồi họ luyện khí để định thần. Đó, nhưng mà quý vị chưa có tập quán thì cứ làm tùy thích. Bây giờ không có buộc cái giờ, nhưng mà lần lần rôi quý vị phải trở về cái giờ chơn chánh đó. Cái đó phải từ từ đi tới, há, không có nên buộc người ta nửa đêm liền. Nhưng mà rồi, ý thức được rồi, thì cứ việc làm, là lúc đó mình mới thấy à. Tự động mình nói cho người ta làm giờ tý tốt hơn.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Cảm ơn.

Bạn đạo: Kính thưa Thầy, tôi có ba câu hỏi. Vừa rồi, anh chị đã hỏi cái câu hỏi thứ hai của tôi về giờ tý...

Đức Thầy: Dạ, anh cho tôi xin từng câu há. Bởi một khi giảng rồi quên rồi.

Bạn đạo: Cái giờ ... cái … cái giờ ... Tôi cũng xin nêu trước là cái giờ tý.

Đức Thầy: Dạ.

Bạn đạo: bởi vì, ở trên cái nước Mỹ này, mỗi cái tiểu bang cái giờ nó khác nhau. Thì cái giờ tý của Houston nó không giống cái giờ tý ở bên Cali hay là một tiểu bang nào khác, và có đôi lúc chúng tôi, vì một lý do nào đó phải xê dịch, thì chúng tôi muốn giữ cái giờ tý, mà quen ở đây rồi á, thì đến chỗ khác nó không còn đúng, thì như vậy nó có ảnh hưởng gì không?

Đức Thầy: Không. Bởi vì đây là cái giờ tý là cơ tạng của con người trong một giáp, thì lúc nào ở đây thì giờ tý ở đây, còn Cali thì có giờ tý của Cali, mà Việt Nam có giờ tý của Việt Nam. Vì cái cơ tạng nó phải đi theo cái chiều hướng của 24 tiếng đồng hồ, thì hổng có sao hết, hổng có sao hết!

Bạn đạo: Dạ thưa, chuyện thứ hai. Cái câu thứ hai là, theo như lời của Thầy vừa thuyết pháp, thì chúng tôi thấy rằng: Đức Jesus Christ, khi Ngài đi tu, Ngài cũng là xuất gia, tức nhiên là lìa khỏi gia đình, Ngài bỏ không, Ngài là người không vợ không con. Đức Phật Thích Ca cũng vậy, Ngài phải cắt ái ly gia, bỏ vợ lìa con mà đi. Nhưng mà chúng tôi thì khi qua đây, đa số đều có đem theo gia đình, và chúng tôi cũng còn nhận thấy rằng có một cái trách vụ đối với những người mà chúng tôi đã đem đi, thì như vậy nó có bị trở ngại trong cái việc tu hành của chúng tôi theo thiền không?

Đức Thầy: Nếu mình ý thức rõ Đức Thích Ca bỏ gia đình vô rừng tu, Jesus Christ bỏ gia đình đi tu, thì chúng ta hiện tại ở trong gia đình chúng ta cũng là ở trong rừng, bởi vì không tuổi con trâu cũng là tuổi con lợn. Nó ở xung quanh mình, mà nhờ đó là thầy của chúng ta! Nghịch cảnh là thầy, sự ràng buộc của gia đình mới là dẫn tiến tâm linh. Chúng ta không phải vì buồn tủi mà ra đi! Bây giờ chúng ta ý thức rằng chúng ta từ mọi trạng thái mà ra, bây giờ chúng ta phải trở về với mọi trạng thái. Con ta là ta, vợ ta là ta: tất cả đều có tâm linh đồng tiến hóa như ta, và như Đức Phật đã đạt thành, thì tự nhiên chúng ta sẽ đi tới. Vì Thích Ca đã hy sinh đi trước và dọn đường cho chúng ta thấy rằng: Ngài tu với thú dữ chớ không có tu với người hiền; thì quý vị đang ở trong gia đình, cũng ở trong nghịch cảnh mà thôi! Thì quý vị được khắc phục được nghịch cảnh đó thì các vị, quý vị mới đạt tới sự thiền giác rõ rệt hơn. Cho nên tôi khuyên mọi người nên tu hẳn trong hoàn cảnh nghịch của mình, và ý chí mình phải thực hiện tình thương và đạo đức, tha thứ trước hết. Thì mỗi người trong gia đình như vậy đó thì quý vị thấy sự bát ngát khôn ngoan trong nội tâm xuất hiện rất dễ dãi. Thì trong gia đình chúng ta không khác gì trong rừng (Thầy cười), không có gia đình nào yên đâu! Ở gia đình này dòm gia đình kia chớ không có yên. Cặp này nói cặp kia chứ cũng cãi, không có yên. Sự đối lập đó là Thượng Đế đã an bài để dẫn tiến tâm linh. Quý vị đừng quên, đó là bài học của Thượng Đế an bài. Khi mà quý vị thấy rõ đó là bài học của Thượng Đế an bài thì quý vị mới thấy rõ Thích Ca đã làm những gì và để cho chúng ta học. Ngài tu trong nghịch chứ không phải mượn cái vuốt ve. Chúng ta đang ở trong nghịch thì nhất định phải đắc thành như Ngài!

Bạn đạo: Dạ thưa Thầy, còn đây là cái câu hỏi thứ ba của chúng tôi. Dạ thưa Thầy, tôi thấy rằng: những người ngồi thiền đều ngồi theo cái thế ngồi của Đức Thích Ca, tất nhiên là bán già hoặc là kiết già. Nhưng mà chúng tôi thì có cái bịnh, có nhiều người, trong đó có tôi, có cái bịnh tê. Nếu ngồi một cái thế luôn thì chỉ năm phút sau không có đứng dậy được. Nên thưa Thầy, trong cái ... có thể ngồi một cái thế khác để mà thực hành thiền hay không, hay là vẫn phải cố gắng tập cái thế bán già hoặc là kiết già?

Đức Thầy: Tôi thấy cái tê của cụ là cái tê của tôi trước kia, ngồi vô năm phút là nó thấy tê. Nhưng mà tôi cương quyết một thời gian rồi á thì giải quyết. Tôi thấy rằng: tôi phải chiến thắng cái tê của tôi và cái ngứa của trong cái thân của tôi, ngồi vô nó ngứa và nó tê. Thì tôi phải lấy cái gì? Tôi lấy cái nguyên lý Nam Mô A Di Ðà Phật mà tôi giải nó. Nam là gì? Là lửa, Mô là không khí, A là nước, Di là phát triển, Đà là màu sắc, Phật là linh cảm. Tôi ngồi tôi chỉ niệm sáu chữ đó mà để tôi chiến thắng. Nếu tôi không chiến thắng thì sự tê và sự ngứa của thể chất tôi, làm sao tôi cai quản lấy tôi được? Cho nên tôi mới đặt trong chương trình hùng tâm dũng chí: phải chiến thắng nội cảnh. Thì tự nhiên, không có bao lâu, từ cái tê mà tôi thấy được chắc chết (hồi đó, tôi nghe ông Tư là ông Đỗ Thuần Hậu dạy tôi, tôi nói: “Ông già này giết tôi rồi!” Cái chân tôi không có thể co ra được, mà không có thế nào làm gì được, chắc chết!), tôi nói: “Thôi chết, cho chết luôn (Thầy cười)!” A há, tôi ngồi, cái nó làm cái xòa ... òa ..., cái nó nóng đằng sau thận á. Cái tự nhiên cái chân tôi nó tốt lại và tôi không sợ nữa. Bởi vì tôi cũng biết chút đỉnh y học, ngán lắm chứ! Nó bại rồi làm sao? Nhưng mà cương quyết rồi tôi chiến thắng nó. Cho nên quý vị sẽ chiến thắng cũng trong cuộc chiến của ở trong tiểu thiên địa này. Rồi quý vị sẽ đạt sáng suốt; rồi nó ngứa, mà ra khi không mà nó cắn cái má mình mà mình rờ không thấy có con gì hết, mà nếu quý vị rờ thì nó chạy trở lộn vô. Đó là dâm tánh. Phải dùng Nam Mô A Di Ðà Phật để đuổi nó ra ngoài; mà cái Nam Mô A Di Ðà Phật là mình hiểu rằng hòa hợp với cả càn khôn vũ trụ mới là thanh tịnh.

Cái nguyên lý vừa tôi vừa cắt nghĩa hồi nảy đó, thì tự nhiên quý vị giải quyết không khó khăn. Nhưng mà bàn đầu, về y học, người này nói: “Ô, nó tê rồi nó bại đi hổng được, rồi đây rồi bỏ vợ bỏ con”. Nhưng mà tôi là người đi trước rồi, tôi đã thực nghiệm và chứng nghiệm, tôi thành đạt tôi mới dám nói. Cho nên cái đầu của tôi cũng vậy nữa, hễ tôi chuyển điển chỗ nào thì nó chạy chỗ nấy, nó rung chỗ đó; và tôi sợ rằng tôi có thể điên loạn. Tôi vô Lý Hồng Chương, tôi cho bác sĩ coi. Ổng ôm cái đầu tôi: tôi muốn cho chạy chỗ nào chạy. Ổng lật sách ra coi: “Không, không có cuốn sách nào nói vấn đề này”; rồi rọi hết trọi cái đầu tôi, nói rằng: “Normal”. Lúc đó tôi mới chỉ cho người ta, và tôi thấy tôi lại ... con người tôi trẻ hơn, và vui vẻ hơn, và trí nhớ nhiều hơn, mà nói sự thông minh thì thấy cũng khác hơn. Hồi xưa, tôi viết cái thơ rất khó vì tôi hút thuốc một ngày ba gói mà! Viết thơ khó lắm! Viết hai câu cái liệng, hổng có biết thơ. Mà bây giờ, nghĩa là tôi muốn đặt thơ gì là tôi đặt, tình cảnh nào tôi viết là nó ra liền, trong nháy mắt, không có khó khăn! Đó là nhờ gì? Nhờ sự thanh nhẹ. Thành ra tôi thấy, nghĩa là con người tôi càng ngày càng nhẹ hơn, và khỏe hơn, và còn trẻ hơn lúc tôi hai mươi tuổi. Vì hồi nhỏ, tôi sáu tuổi tôi mới biết đi. Hồi nhỏ bệnh hoạn, sáu tuổi mới biết đi. Bệnh hoạn nhiều lắm! Rồi từ ngày thiền tới bây giờ đó, thì thay da thịt cứng cáp, chỗ nào cũng là khỏe mạnh, chớ không có cái gì kêu bằng bực bội trong nội tâm nữa. Thì tôi thấy cái pháp thiền này nó rất điều hòa. Thì quý vị thấy không: mình soi hồn như thế này. Đó, cái chấn động lực nó sẽ gia tăng, thì quý vị thả ra, quý vị có thể ngủ một giấc ngủ rất khỏe. Rồi quý vị làm pháp luân thường chuyển, hít vô đầy rún, đầy ngực, tung lên bộ đầu, thì tự nhiên mồ hôi nó phải ra rồi. Tất cả lỗ chân lông là gia dịch, là quân lính của quý vị được chủ nhân ông cung ứng thực phẩm cho nó dồi dào, rồi nó sáng dậy thấy cái mặt nó tươi tắn. Rồi lúc đó mình chỉ thích dòm kiếng xem cái mặt mình, và nó sẽ đổi cặp mắt của quý vị trở nên từ bi và thích dòm cặp mắt mình. Rồi tới một thời gian nào nó đi tới, quý vị dòm một con người, nó lại có một cái bóng khác nữa; một cái bàn, nó lại có cái bóng nữa. Cho nên cõi hữu hình và vô hình nó dính liền với nhau, nhưng mà người đời không hiểu. Ở bên kia thế giới chỉ vạch có một chút xíu là tới. Vì thiếu thanh tịnh không thấy thôi! Nếu mà chúng ta có thanh tịnh thì thấy rất dễ dãi, không có cái gì khó khăn hết! Cho nên quý vị phải nhớ rằng: phải chiến thắng mình, trong một cuộc chiến đấu rõ ràng, lập lại trật tự!

Bạn đạo: Dạ thưa, tôi ... tôi sẽ xin trở lại mang micro cho ... cho anh. Mà hồi nảy bác Lễ có hỏi về cái giờ tý á, thì trong này có một số quý vị cũng hỏi làm sao lấy cái giờ tý, thì thưa, bây giờ cái thì giờ nó ngắn hẹp, thì tôi xin thưa là: quý vị ghi dùm cái số phone của tôi là 3926213, thì tôi sẽ xin giới thiệu quý vị làm sao tìm cái giờ tý từng mỗi địa phương. Dạ thưa, cũng trong khi đó cũng có một số quý vị tôi có cái thư mời đó, thì tình cảm anh em đó, quý vị có hỏi là: cái chú Triệu Hòa là chú nào? Dạ thưa, tôi xin trình diện là, dạ Triệu Hòa là chú này. Dạ thưa, xin quý vị ghi cái điện thoại của tôi. Có cái gì thắc mắc xin ghi dùm và gọi cho tôi, tôi sẽ xin giải đáp thắc mắc, 3926213. Rồi, dạ xin anh tiếp tục câu hỏi.

Bạn đạo: Thưa Thầy, có một quý đạo hữu trung niên hỏi rằng: nếu chúng con đã cưới vợ lấy chồng, còn có thể tu thiền được không?

Đức Thầy: Đương nhiên phải được!

Bạn đạo: Thưa Thầy, xin Thầy cho chúng con biết rõ hơn phương pháp dùng 3 ngón tay: ngón tay cái bịt lỗ tai, ngón tay giữa kéo con mắt, còn ngón tay trỏ thì chỗ nào?

Đức Thầy: Thì đây là tập trung tinh khí thần: co cái lưỡi, răng kề răng như thế này, tập trung tinh khí thần. Đây, gần mái tóc đây. Đụng mái tóc là đúng rồi, cái dây thần kinh đó. Còn cái huyệt ở đây là trị nhức đầu. Còn con mắt người phàm á, kêu nó nhắm mắt nó hổng chịu, nó hay mở mắt. Cho nên kéo ở đây một chút, và cái này hỗ trợ cho cái bệnh nhức đầu nữa. Còn co lưỡi, răng kề răng á, là lọc cái thận thủy. Răng kề răng á, là ổn định cái thần kinh bộ đầu.

Bạn đạo: Thưa Thầy, chúng con xin có một điều, có một người quý đạo hữu cũng nhắn con hỏi dùm cho người ta, là Thầy có nói tẩu hỏa nhập ma. Thì chúng con nghe ghê lắm, là rủi mà tẩu hỏa nhập ma thì rồi làm sao mà chữa? Nhưng mà quý vị đó có nói một câu rất hay hơn, là làm sao thì biết mình sắp sửa bị tẩu hỏa nhập ma để mà ngừng?

Đức Thầy: Cái tẩu hỏa nhập ma là ở trên không chịu tu, cũng như là loạn vậy đó! Như tôi lập cái chùa, tôi kêu người ta tu mà tôi đi chơi bời, là nó loạn (bạn đạo và Thầy cười). Phải hông? À, tôi phải tu, là bộ đầu phải tu, phải khai triển, thì ở dưới á, bắt ở dưới nó tu, nó lên, nó phải có chỗ ngự. Còn anh hổng dọn chỗ, anh kêu người ta lên làm cái gì? Thì tự nhiên nó phản động trở lộn lại, cái nó thấy: “Chu cha, tôi là Phật, tôi là tiên”, thì nó đập, trái tim càng ngày càng đập mạnh. Cái tẩu hỏa nhập ma là trái tim nó đập càng ngày càng mạnh; và nó thấy những cái cảnh tầm bậy tầm bạ, nó nói: “Ta đây là Đức Di Lặc tái sanh”. Ở ngay Vũng Tàu, 1978 tôi còn ở Việt Nam, đang châm cứu ở Kim Hải. Có một vị có tiệm đồng hồ giàu có, bỏ hết, đi lên núi tu, cất cốc, coi kinh, phát tâm. Đi lên cất cốc rồi cái ngài thiền, chỉ ngồi y như Đức Phật Thích Ca thiền vậy thôi. Thiền thì bộ đầu không mở, thì ở dưới nó lên, lên cái loạn, cái ổng ra ổng xưng. Ổng xưng ổng là Di Lặc tái sanh, thì làm mấy ông thượng tọa, đại đức đồ … xung quanh đó phải quỳ lạy. Một chặp ổng nói bậy, mấy ổng đẩy vô đóng cửa lại, đóng cửa lại rồi giải phóng bắt luôn! Rồi lúc đó, cái người mà đi theo ổng đó, mới thấy rằng mình mất ông thầy rồi, thôi bây giờ xuống núi không tu nữa. Mới thấy cái đầu luôn luôn nặng hơn cái đít, cứ vầy ... Đi tới tôi, tôi nói: “Ông tu sai rồi!” Ổng hỏi: “Tại sao ông châm cứu mà ông biết tôi tu sai?” Tôi nói: “Ông thiền sai, thành ra cái trược khí nó lên không có lối thoát, thành cái đầu của ông nặng hơn cái đít!” Ổng nói: “Thì bây giờ ông dạy dùm tôi”. Tôi nói: “Bây giờ ông lớn tuổi rồi, không kịp (tôi biết cái mạng ổng không kịp)! Thì bây giờ ông phải tập trung ngay trung tim bộ đầu và niệm Nam Mô A Di Ðà Phật”. Thì ổng về ổng tập trung ngay bộ đầu rồi ổng niệm Nam Mô A Di Ðà Phật, lần lần ổng thấy cái đầu ổng nhẹ. Rồi trong lúc đó không bao lâu thì ổng ly khai; thì bây giờ con ổng cũng tiếp tục tu.

Bạn đạo: Thưa Thầy, câu hỏi này là của riêng con. Thầy có nói rất nhiều về Thượng Đế an bài: điều đó rất là nguy hiểm cho chúng con, là những người cần phải chính mình làm một cái gì, không thể ỷ vào Thượng Đế an bài. Nếu nói như vậy thì miền Nam bị cộng sản hóa cũng do Thượng Đế an bài hay sao?

Đức Thầy: Đúng là như vậy. Khi mà muốn hiểu Thượng Đế an bài, thì mình nói rằng: “Tôi có khả năng làm!” Bây giờ bạn hỏi có vị bô lão nào có thể triển hạn sự sống theo ý muốn không? Chắc chắn không có ai dám nói rằng: “Tôi có quyền triển hạn sự sống không cần Thượng Đế!” Thấy chưa? Không phải là chuyện nguy hiểm đâu! Thượng Đế thương con Ngài xây dựng Ngài để con Ngài giải nghiệp và trở về với Ngài trong cái kỳ ba đại loạn sắp tới, chớ nếu mà vun bồi cho các con Ngài còn ôm vật chất nhiều, thì tâm linh của các con Ngài sẽ đau khổ vô cùng và rơi rớt không trở về với Đấng Cha Lành đâu. Cho nên cha thương con, nhiều khi nói ngọt mà nhiều khi phải lấy roi để cứu con. Ngày nay nhiều lắm rồi: Ngài đã truyền bá khắp thế giới, nhưng mà chưa ai ý thức được giải nghiệp là gì, nhưng mà chỉ cầu xin giải nghiệp mà chính mình không chịu giải nghiệp! Thì vì đó, càng tu càng động loạn, càng tu càng thấy nguy hiểm. Chúng ta đã có những gương lành: Đức Thích Ca là giàu hơn chúng ta, cung nga, mỹ nữ, quyền thế trong tay, Ngài giải nghiệp, thì tâm thức của chúng ta phải đi hẳn trong tâm thức và ý chí của chúng ta mới được! Chúa Jesus Christ cũng vậy. Luôn luôn ý chí chúng ta phải giải nghiệp để trở về nguồn cội vì ta là bất diệt. Không còn bị chết nữa đâu, đừng có sợ: trong sanh có tử, trong tử có sanh mới là chân lý! Khi hiểu cái đó, thì các bạn không thấy có gì nguy hiểm. Ông Trời chưa sập thì các bạn vẫn còn tiến. Vì sợ quá, rồi tưởng ông cộng sản ổng dữ lắm. Tôi sống với cộng sản mà tôi vẫn nói rằng: “Các anh thiếu đạo đức!” ngay trong trại cải tạo. Nhưng mà không biết ai bịt lỗ tai nó không giết tôi, chứ tôi cũng chuẩn bị chết cho rồi. Bởi vì chín người giam trong một connex (?), làm sao anh cũng có sức ngon anh nói rằng thiếu đạo đức? Một người nào có tâm đạo cũng không chịu nỗi. Nhưng mà những cái xác chết đó là phải về với tôi, nằm ngã nghiêng ngã ngửa đó tôi châm cứu để cứu sống lại. Hằng ngày 11 giờ là bao nhiêu xác chết nằm trước mặt tôi, trong connex ra, tôi phải dùng cái thuật châm cứu, và tôi châm, châm cho đến nỗi những cán bộ y nói rằng: “Cây kim thần đến rồi!” Vậy thôi! (Thầy và bạn đạo cười) Mà khi khỏe rồi thì vỗ tay. Quý vị ở đây chắc cũng biết ông chủ Bát Đạt chớ? Restaurant Bát Đạt. Ổng to lớn như vậy mà nó giam trong connex, đem ra thì ổng bật ngửa vầy nè. Cũng tôi châm ổng tỉnh lại. Mà nhiều người như vậy, chín người trong một thùng, mà không có, kẻ đứng thì phải người ngồi, người ngồi thì kẻ đứng. Cho nên sau đó tôi được châm cho những người cao cấp, và tôi nói rằng: “Các anh là thất đức, làm cái công việc đó!” Vì tôi là một con người dám nói! “Anh phải dẹp những cái connex đi. Nếu còn tiếp tục những cái connex đó, ông Trời không có dung túng đâu!” Đâu có hai tuần là dẹp. Rồi thấy hông, tôi cũng đóng góp một phần cho anh em. Trong khi tôi được thả tự do trở về, và mọi người đều khóc, thấy tôi đi; và tôi nguyện ở lại ba năm để tôi cứu những bạn bè tôi đang bị giam. Các thanh niên đều trở nên ông cụ, đi không được, đái ỉa thúi tha. Và tôi có thể thuyết phục được thủ trưởng và cho tôi cứu trị số người đó, từ câm, tê liệt, đều đi được. Tôi thấy Thượng Đế đã ban ơn cho tất cả mọi người và tôi, chớ tôi không có khả năng đó. Tôi thấy rất dễ dãi, mọi người vô trong trại đều trở lại vui vẻ và tươi tắn. Sau khi ra về, mọi người đều ôm tôi hun (chế độ đó hun là không được, nhưng mà vẫn hun như bên này (Thầy cười)): “Hun ông Tám một cái trước khi đi”. Đó, và những bà vô đó mất hồn, sợ quá, mất kinh cả năm, tôi trị cho mập. Trị mập rồi, mấy bã nói: “Bây giờ tôi phải thưa ông Tám!” “Thưa cái gì?” “Hồi trước tôi ăn cơm hổng được, mà bây giờ tôi ăn bốn, năm chén, mà nhà nước không đủ cơm cho tôi ăn” (Thầy cười). Rồi có những người ở Vũng Tàu, họ muốn đi vô trị bệnh mà không có khả năng! Làm sao? Phải ăn cắp một tube aspirine để nó bắt bỏ tù ba tháng, cái vô nhờ ông Tám, ba tháng ăn cơm nhà nước ông Tám trị hết bệnh. Thành ra sau này bắt buộc mở một cái clinic riêng để cho đồng bào. Buổi chiều, từ 1 giờ rưỡi cho tới 4 giờ, tôi phải trị cho đồng bào; còn sớm mơi tôi trị cho tội phạm. Thì ở Việt Nam chỉ có một ..., tôi thấy có một mình tôi đi cải tạo có bằng cấp (bạn đạo cười). Phát bằng cấp đàng hoàng cho tôi trở về hành nghề và mở hai clinic. Thì sau này, tôi về rồi mới cho tự do. Nói: “Thôi bây giờ anh muốn vô lúc nào cũng được. Chừng nào anh muốn xuống thì tôi ra tôi rước anh vô, và anh muốn trị anh kêu người ta tập trung , tôi trị cho ơ ... kêu, kêu tụi tui tập trung cho anh trị”. Thì sau tôi về rồi mỗi tuần tôi có xuống trị cho những người đó. Thì tôi mới có cái đặc quyền đó để cứu người ta. Vì tôi nói: “Các anh kẹo quá! Tôi xin ở lại ba năm, mà tôi ăn cơm với nước sôi mà không cho. Mới có 13 tháng là đuổi tôi về. Mấy anh kẹo quá!” Bởi vì bạn bè tôi đông ở trong, những người trí thức của chúng ta đều bị ở tù hết! Những đại úy, những trung úy cũng vậy. Những đai đen, đai đỏ của chúng ta cũng bị hết. Nhưng mà chúng nó có tôi ở trong đó nó vui, thương lắm! Cho nên mọi người, trong lúc buổi chiều tôi tắm, thì tụi nó chạy ngang, ôm tôi hun một cái rồi bỏ chạy (Thầy và bạn đạo cười). Thương đến nỗi vậy! Cho nên mình thấy, tôi thấy rằng: cái tu của cái Vô Vi này, nó đóng góp rất nhiều. Khi tôi bước vô nhà tù là tôi phải gồng rồi. Cũng như hồi xưa: ma cũ ăn hiếp ma mới, thế nào nó cũng đập mình! Nhưng mà vô rồi nó không, nó không có đánh. Nó nói: “Ở đây khác! Anh đừng lo, không có vụ ăn hiếp!” Rồi có ông đó, mà ông già ổng cũng biết Lỗ Ban (1), rồi ổng dòm mặt tôi ổng nói: “Ông không phải là tư sản mại bản đâu, ông là vị cứu tinh của chúng tôi!” Tôi nói: “Làm sao ông biết?” “Ông có cái nghề gì ông nói tôi nghe?” Tôi nói: “Châm cứu”. “Phải rồi, tôi đau lưng này” (Thầy và bạn đạo cười). Nhưng mà không có kim! Một cái gì nó cũng lấy hết á. Cái kim, tôi mới lấy ngón tay tôi bấm, tôi trị cho ổng. Rồi tôi kêu: “Hông ấy thôi bây giờ anh em đi lao động kiếm cái sợi dây telephone, ở trong đó có sợi cứng đem cho tôi, tôi chế cây kim tôi trị”. Thì hằng đêm tôi trị mọi người đi được. Rồi lần lần nó lan rộng ra. Rồi con ông thủ trưởng lại bịnh gần chết, nghĩa là tôi lên tôi trị cái hết, cái thì ổng mời tôi tối nào cũng lên tôi ăn. Ăn thèo lèo (2), coi tivi, thì kể tôi như không có ở tù (Thầy và bạn đạo cười). Rồi lần lần ổng giúp cho tôi, nghĩa là ổng năn nỉ tôi trị cho tất cả mọi người, thì tôi trị. Cho nên 24/24 tôi hổng có một cái giờ yên. Nếu tôi hổng có cái pháp thiền này thì tôi phải chết!

Bạn đạo: Thế, con hỏi ông câu thứ nhất là đáng nhẽ Ông Tám tranh thủ châm cho thằng đó chết đi ấy (bạn đạo cười).

Đức Thầy: Hả?

Bạn đạo: Bảo con, thằng đau mà con của ông thủ trưởng, hắn đau mà ông Tám châm cho thằng đó chết đi ấy (bạn đạo cười).

Đức Thầy: Không! Nếu người tu mà nghĩ vậy là sai. Nếu mà tôi tâm cho... tôi châm cho nó chết, làm sao tôi cứu bạn bè tôi (bạn đạo cười)? Tôi nhờ châm cho sống để tôi được quyền xin để cứu những người đang quằn quại sắp chết. Phải cứu cả hai! Nếu mà tôi còn đem cái tâm man rợ như vậy á, thì chẳng ai cứu ai (Thầy và bạn đạo cười). Cho nên quý vị ghét nó, nhưng mà thấy rõ là: trình độ tôi chưa có! Nó tội nghiệp, chả biết cái gì hết, bắn súng cũng không biết, nói thiệt quý vị biết, bắn súng cũng không biết. Một thằng bé chạy trốn ra khỏi trại mà chúng tôi la lên mà xách cây súng, nó bắn ... trúng trật, kêu nó bắn cái bùm, cái té xuống đất ngồi, cái nó la. Mấy ông cụ mà ... mà phường trưởng hồi trước á: “Tức quá!!! Trời ơi ông Tám, tôi hồi trước hai cây súng mà để cho tụi này ăn hiếp!” Tôi nói: “Không phải anh, tụi nó ăn hiếp đâu! Có mấy thằng con nít à, mà quản lý bốn trăm mấy chục người! Ông Trời đang dạy chúng ta học đạo đó ông, ông đừng có lo! Đây rồi ông về nhà, rồi ông mới nghe tôi nói là ông Trời đang dạy chúng ta học đạo!” Vì hồi nào giờ, chúng ta nói chuyện đạo đức mà chưa thấy đạo đức. Bây giờ, chúng ta được giải nghiệp, chúng ta thấy đạo. Cả mấy ông cha này kia kia nọ, tôi cũng giảng mấy ổng hiểu: “Thôi buông bỏ hết, giải nghiệp đi, để trở về với nội thức”. Thì mọi người mặt mày phấn khởi, vui tươi, không có cái gì hết. Nhất định nó phải thả mình ra, đâu có nuôi hoài nổi chứ? Tôi nói: “Tôi xin lâu mà nó còn không cho nữa! Nó không có cơm nuôi mà, phải thả!” Không làm gì mà sợ, rồi tới hồi đi là mình đi! Tôi tin tưởng rằng: Thượng Đế an bài kẻ ở người đi, phải có! Có luật! Thế gian còn có luật mà, huống chi ông Trời mà không có luật! Quản lý cả càn khôn vũ trụ mà không luật thì loạn rồi để chúng ta đâu có sự sống? Cho nên quý vị lần lần tu, rồi thanh tịnh rồi quý vị thấy: quý vị là Thượng Đế chớ chẳng ai đâu (Thầy cười). Phải thực hiện tình thương và đạo đức!

Bạn đạo: Thưa Thầy, cho con xin hỏi hai câu hỏi. Thứ nhất là Thầy nói rằng: khi mà tu, mình không sợ bị tẩu hỏa nhập ma là mình phải mở cái đầu. Phương pháp mở cái đầu là lấy cái ý chí mình mở, hay là lấy cái Vô Vi của mình? Đó là cái thứ nhất.

Đức Thầy: Bởi vì cái đầu của mình á, là cái thần kinh. Không phải dùng ý chí, đương nhiên nó phải mở, là cái chấn động lực của anh nó mau hơn, mạnh hơn! Anh qua đây, qua đây.

Bạn đạo: Cái phương pháp như thế nào?

Đức Thầy: Ờ, qua đây, qua đây, anh sẽ thấy. Rồi anh lấy ngón tay đó anh rờ cái đầu tôi, anh thấy hông? Bây giờ anh thấy nó không có nhảy gì hết, phải hông?

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Bây giờ tôi niệm Phật, nó phải nhảy. Anh thấy hông?

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Đó, rồi bây giờ anh muốn chấm chỗ nào nó nhảy chỗ đó, theo ý muốn của anh, anh đổi. Thì hào quang của Đức Phật siêu phàm, thoát phàm ở bên trên mới quản lý cái ngũ hành. Cái ngũ hành nó kêu bằng tranh đấu; mà hào quang sáng suốt của anh có rồi á, cái tâm anh đó phải cứu tất cả, không có bao giờ hại tất cả.

Bạn đạo: Dạ, nhưng mà cái phương pháp để mà mở cái đầu?

Đức Thầy: Thì đó, bao nhiêu đó nó mở. Cái này nó mở ở đây. Anh tập trung rồi, cái thần kinh, cái vibration, chấn động lực của anh nó gia tăng, càng ngày càng gia tăng, càng sáng suốt, nhắm con mắt mà thấy sáng suốt!

Bạn đạo: Chứ mình không phải cố gắng gì hết?

Đức Thầy: Không, đương nhiên nó vầy, và ý anh chỉ luyện cái ý niệm Nam Mô A Di Ðà Phật thôi!

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Ờ, như vầy. Dễ quá! Nhưng mà thấy dễ nhưng mà mỏi. Đó, thấy dễ lắm! Một ngày làm ít nhất 5 phút. Anh thấy toàn là chuyện hữu ích không: ổn định thần kinh, trị bệnh nhức đầu. Đó, khai thông những cái huyệt ở trong bao tử mình, rồi cái vai này đưa lên làm cho cái phổi nó ấm. Anh làm thử một chút toát mồ hôi, thấy hông? Thì cái trược nó đi, “khứ trược lưu thanh”: đi cái trược là nó còn cái thanh! Cái thanh là đâu có ... anh thấy cái ... anh, anh, anh nhen một đống lửa mà anh đem ra để ở ngoài trời có nghĩa lý gì đâu? Cái hỏa ở dưới là cái hỏa tam muội nó lên, nhưng mà bên trên anh đốt ra để một chút thì nó đi mất. Vì bên trên này mở thì ở dưới này nó đi ra. Cho nên họ tu sai và họ ngồi cái ... hít cho mạnh, “Tôi nhất định phải thành Phật!” Nín hơi thở, ép xuống dưới, thì nó động ở dưới nó mới vọt đi lên trên, mà lên trên hổng có lối thoát thì nó dội trở lộn lại, trái tim đập mạnh thì loạn tưởng, rồi tẩu mã ... tẩu hỏa nhập ma là vậy! Còn ở đây mình đi trong trật tự, từ li từ tí chứ không có nôn!

Bạn đạo: Thưa Thầy, có một câu thứ hai nữa: là khi mình tu theo cái phép thiền này thì có phải khắc kỷ và diệt dục hay không?

Đức Thầy: Cái khắc kỷ diệt dục đó là nhiều người đưa ly nước: “Thề có Trời Phật con xin diệt dục để tu hành”. Đó là nói láo! Còn “nhập sanh dục” đương nhiên phải có! Bây giờ anh phải làm pháp luân thường chuyển để đổi lên trên thay vì ở dưới. Có lưỡng nghi hợp nhất, hạ thượng đồng nhất, nó mới diệt dục! Cho nên phải mượn cái pháp này mở đi lên trên. Nó trụ đảnh rồi nó mới không dục, bởi vì nó thấy cái dục là quý báu vô cùng, dục tiến thiên đàng vô cùng vô lượng! Nó đem lên trên thay vì nó dục một chút xíu tiêu hao. Thì lúc đó cái cơ quan nó đóng cửa mới kêu bằng diệt dục. Còn anh lấy lý luận, lấy cái lời nói rằng: “Con thề trước mặt Đức Phật rằng con xin diệt dục!”. Nói láo! Chưa sửa được cái cơ tạng là không bao giờ diệt dục! Cho nên nhiều vị đã tu lâu rồi nhưng mà chưa giải quyết được cái dục. Tôi hiểu, và nhiều người đã tới hỏi tôi, và tôi cũng có chỉ cho diệt. Thì trong thực chất đó bây nhiêu đó thôi. Chúng ta không nên nói láo và không nên giấu giếm sự thật: phải có cái gì thay thế rồi nó mới diệt. Cái này nó đổi qua cái kia kìa nó mới là đúng; còn nó chưa thay đổi mà kêu nó đổi, làm sao nó đổi? Mình phải có một cái phương pháp để mở cho nó tiến. Đó, bây giờ tôi muốn đổi nghề khác mà nghề khác chưa có mà tôi đổi cái gì? Thấy hông? Nó phải có một cái cách thức rõ ràng, và chứng nghiệm rõ ràng, nó mới được. Ở đằng này chúng tôi có cái pháp luân thường chuyển, từ từ rồi các bạn thấy: “Tôi đã bớt dục rồi ông Tám. Hồi trước tôi dục nhiều, mà bây giờ tôi bớt, nhưng mà vẫn còn!” Chúng ta nói thật, chuyện gì phải giấu giếm? Chúng tôi đâu có quảng cáo để bán cái đạo đâu? Đâu có bán trình độ của chúng ta được? Trình độ không mua không bán mà tại sao chúng ta còn sè sục và sợ nữa? Chúng ta phải nói sự thật: “Tôi đã có kết quả như vậy”, hay là “Tôi chưa có kết quả”. Đó là thật sự đóng góp cho quần chúng. Muốn xây dựng cho chung thì phải thật thà; còn nếu thật thà là ... thiếu thật thà là tự gạt mình mà thôi! “Ông bận áo rộng mà ông hổng bận quần short; ông nói ông diệt dục, tôi đâu có tin ông? Bận quần short như tôi để thấy”. Phải hông? Thực tế! Cái gì tôi muốn: thực tế. Vậy chúng ta ở đây một thời gian rồi chúng ta phải rời bỏ và đi. Thì chúng ta phải tìm cái thực chất để giải quyết, không còn sự sợ sệt nữa! Chúng ta sống trong cộng đồng của Thượng Đế, sống trong tình thương của Thượng Đế, sống dưới tầm hào quang của Thượng Đế. Mọi người là Thượng Đế, phải trở về với tình thương thật sự, không nên mê chấp nữa! Giải quyết cái trận đồ động loạn của chính mình nhiên hậu mới thấy cái tình thương vô cùng của Đấng Cha Lành đã đối xử với chúng ta. Người cha ở thế gian yêu con vô cùng, huống hồ gì Thượng Đế, huống hồ gì Đấng Tạo Hóa; Đấng Tạo Hóa đâu có bỏ chúng ta? Người cha miệng nói ghét nhưng mà luôn luôn đi theo bên con, người mẹ hiền luôn luôn theo bên con không bao giờ bỏ: cho các bạn học đạo đức và tình thương. Cho nên chúng ta ý thức được cái việc làm của chúng ta là quý giá và thực chất thì chúng ta mới ý thức được Trời Phật là gì? Nhưng mà rốt cuộc cũng do khối óc con người chứng minh mà thôi! Thì chúng ta phải thực hành, và đưa thực chất ra để trình bày cho mọi nơi, mọi giới và để mọi người thực hành. Cho nên văn chương không tả hết được cái gì nội thức của loài người. “Người hành, người sẽ thấy”, chớ văn chương tả không hết! Chắc chắn như vậy: hạn hẹp tại thế. Sự hằng hữu của nội tâm của các bạn không bao giờ diệt. Cho nên ...

Bạn đạo: Ông Tám cho tôi hỏi một vài câu hỏi.

Đức Thầy: Dạ ... Dạ ...

Bạn đạo: Về cái vấn đề soi hồn. Vấn đề soi hồn nó khó quá nhưng mà mình làm sao làm lâu được? Đó là cái ý lạy, hay là làm sao mà mình biết mình bao lâu rồi, mình dòm cái đồng hồ hay là mình đếm ...?

Đức Thầy: Không! Ít nhất 5 phút!

Bạn đạo: Ít nhất 5 phút, mà nhiều nhất là 15 phút.

Đức Thầy: Mình để vậy ít nhất 5 phút.

Bạn đạo: Mình dòm cái đồng hồ hay là sao?

Đức Thầy: 5 phút dễ hiểu mà!

Bạn đạo: Mà mình dòm cái đồng hồ, mình phải có …

Đức Thầy: Hổng cần, hổng cần dòm đồng hồ. Cứ nhắm mắt vậy nè. Hay là làm chừng nào nó mỏi thiệt mỏi, kêu nó rán một chút rồi mới xả.

Bạn đạo: Tôi làm mà nó mỏi thiệt mỏi mà tôi dòm ra tôi thấy, có nhiều khi một phút, có nhiều khi chưa tới một phút (bạn đạo cười).

Đức Thầy: Thì phải cố gắng, phải cố gắng! Mình phải đặt chương trình! Phải hông? Cái chuyện hữu ích cho chính mình!

Bạn đạo: Cái ... cái soi hồn này là khó nhất!

Đức Thầy: Ờ, khó nhất, nhưng mà cái đó là ổn định nhất! Cái đó mới tập trung cái hào quang sẵn có của chính mình thì tà không xâm được. Thì bây giờ cố gắng! Cái chuyện gì, hỏi chớ: Ông ở đời ông biết đánh mạt chược hông? Biết đánh phé hông?

Bạn đạo: Biết "quýnh" (bạn đạo cười).

Đức Thầy: Ờ, thì bây giờ mình đậu hai chến nữa chứ gì đâu (Thầy và bạn đạo cười)! Cố gắng một chút xíu! Cái chuyện chơi mà mình còn nói dóc, mình ngồi nói dóc mấy tiếng đồng hồ, mà chuyện hữu ích của mình mấy phút là lại làm hổng được?

Bạn đạo: Có nhiều khi … cái thì cố gắng, nhưng mà làm như nó run.

Đức Thầy: Phải làm!

Bạn đạo: Mỏi cái nó rung vầy nè.

Đức Thầy: Ông phải hạ lệnh! Bởi vì ông phải trở về vị trí của Chủ Nhân Ông, ông hạ lệnh: “Chúng mày phải nghe lệnh tao, không bao giờ tao nghe lệnh chúng bay!” Thì tự nhiên ông thấy sống hai cái thức khác nhau: hồn nó điều khiển xác, không phải xác điều khiển hồn!

Bạn đạo: Cái câu hỏi thứ hai của tôi đó: là giữa cái soi hồn và cái pháp luân đó, với cái giai đoạn thứ ba là thiền định đó, có cần phải ... nó bằng với nhau không? Bởi vì tôi thực hành cái pháp luân tôi thấy tôi thích lắm, và tôi cảm thấy tôi làm được, hổng sao hết. Cũng có nhiều khi tôi làm cả trăm cái, tôi thấy nó dễ chịu. Nhưng mà điều cái … cái soi hồn đó, rồi cái thiền định đó, theo như trong sách nói đó ... nói phải rán xuất hồn ra đảnh lễ Phật. Nhưng mà mình nói bao nhiêu lần, rồi ...

Đức Thầy: Không, chỉ nói một tiếng thôi!

Bạn đạo: Một tiếng thôi?

Đức Thầy: Một tiếng, nó như thế này nè. Tôi nói rằng: cái steel, cái ý chí của con người đó, khi mà ông lên cái xe đạp á, ông nói: “Tôi qua đường. Ôi xời, quẹo tay mặt”. Nói một tiếng thôi à. Thì tới đó cái nó nhắc cái mình quẹo chứ gì! Thì cái này cũng vậy. Khi mình chỉ huy á, mình chỉ hạ có một cái lệnh thôi; mình hạ lu bù á, thì nó loạn. Thấy chưa?

Bạn đạo: Sau khi mình nói một tiếng rồi, …

Đức Thầy: Một cái thôi!

Bạn đạo: … thì mình làm sao nữa?

Đức Thầy: Mình cứ ngồi đó thôi! Mà nếu nó động loạn, mình chỉ niệm Nam Mô A Di Ðà Phật: Nam là lửa, Mô là không khí, A là nước, Di là phát triển, Đà là màu sắc, Phật là linh cảm. Nó hòa đồng với các giới nó mới tịnh để ngồi lâu.

Bạn đạo: Ông Tám nói: Nam ... Nam là ...

Đức Thầy: Nam là lửa.

Bạn đạo: Là nước hay là lửa?

Đức Thầy: Lửa. Mô là không khí. A là nước. Di là phát triển. Đà là màu sắc. Phật là linh cảm. Thì một cọng cỏ cũng ở trong sáu cái chữ: Nam Mô A Di Ðà Phật. Tại sao lấy cái đó chứng minh? “N…am”: cái âm cuối cùng nó trụ ở đây. Đó, hồi trước á ... tôi nói: “Ông Thích Ca ngu! Tại sao không nói 1, 2, 3, 4, 5, 6, mà Ổng nói: Nam Mô A Di Ðà Phật?” Tôi tức có bây nhiêu đó mà tôi thiền để tôi tìm tại sao ổng cứ dùng “Nam Mô A Di Ðà Phật” mà ổng không nói “1, 2, 3, 4, 5, 6”? Thì bây giờ tôi mới tìm ra. Ở trong này tôi đã khai thông rồi, tôi nói: “Nam ... um ...”, nó có cái um ... cuối cùng ở đây. Rồi tôi nói: “Một”, nó ở đây, nó không mở. Đó, “Mô ... ô ...” cuối cùng nó trụ ở đây. Thì té ra ông Thích Ca Ổng bước qua cái phần hồn về điển giới Ổng mới di chuyển từ cõi này tới cõi kia bằng cái thức của “Nam Mô A Di Ðà Phật”. Mà hồi trước tôi nói Ổng ngu; rốt cuộc, tôi nói tôi ngu, bây giờ mới biết! Rõ ràng như vậy! Coi như có người chống nhiều chừng nào, và đã chịu tìm hiểu, và chịu thực hành, thì sẽ tới gần Phật nhiều chừng nấy! Tôi là một người ngỗ nghịch, tôi phải tìm ra đúng lẽ phải và đứng đắn tôi có thể chứng nghiệm được tôi mới chịu, còn không tôi không chịu.

Bạn đạo: Yên câu hỏi trước. A ..., ông Tám nói chữ Nam là ở chỗ này, Mô là ở đây.

Đức Thầy: Ở đây.

Bạn đạo: A là ...

Đức Thầy: A là cái thận thủy, cái thận á ... thủy á ... là nước á ...

Bạn đạo: Rồi còn chữ Di là ...

Đức Thầy: Di là tập trung ba báu linh: Tinh, Khí, Thần, là phát triển á ... Tinh Khí Thần trụ là phát triển, thấy hông?

Bạn đạo: Rồi Đà ...

Đức Thầy: Đà là màu sắc: lỗ chân lông phát quang.

Bạn đạo: Phật là …

Đức Thầy: Linh cảm, mình biết chuyện mình.

Bạn đạo: Còn ở trong cái sách nó có nói cái chữ, cái chữ Di hay là chữ gì mà nó, điển nó chạy xung quanh mình.

Đức Thầy: Không có, không có. Cái Đà …

Bạn đạo: À, cái đó là cái Đà, nó chạy như thế này...

Đức Thầy: Lỗ chân lông nó phát quang, nó chạy một vòng vầy nè. Cho nên Đức Phật ngồi là ... bây giờ Ông cũng có màu sắc vậy! Nếu mà Ông không có phát quang là con ma nó nhập rồi, Ông đâu có nói chuyện được nữa? Nhà trống rồi! Phải có ông Phật, thấy chưa?

Bạn đạo: Dạ thưa ông Tám, là có bảy câu hỏi …

Đức Thầy: Dạ. Dạ. Dạ.

Bạn đạo: Thưa ông Tám, hồi đó học ... đọc trong sách Hồ Văn Em ...

Đức Thầy: Dạ.

Bạn đạo: … có nói rằng là …

-------

(1) Lỗ Ban: là một loại bùa phép

(2) Thèo lèo: là một loại bánh mè ở Miền Nam, thường được dùng để cúng ông Táo.


----
vovilibrary.net >>refresh...