19810612Q7

VẤN ĐẠO (4) TẠI MONTRÉAL - Cuốn A -

Đức Thầy : …….(nghe không rõ) Thì mình càng thấy tội lỗi mình hơn : mình ăn năn nhiều mình mới tiến ; còn nếu mà không ăn năn là không có tiến.

Cho nên, tôi mới kêu gọi mọi người niệm Phật cho nhiều ; niệm, niệm thường niệm, vô biệt niệm để nó phát triển cho đều, mà các giới đều sử dụng (… nghe không rõ) của chúng ta, chớ không phải dụng cái "Nam Mô A Di Đà Phật" sợi tóc của các Bạn nó mới phát quang!

Khi mà ngồi niệm, niệm một chặp rồi không tin, bỏ! Nó gây sự tối tăm cho mình!

Mình niệm đi, trì kỳ chí niệm đi, rồi mới thấy câu nói tôi nó đúng hay là không: trong lúc các bạn buồn mà các bạn niệm thét, nó thanh nhẹ trong du dương thật sự.

Bạn Đạo1 : Bạch Thầy, thế nào là "Bồ Tát" ?

ĐT : Chữ “Bồ Tát” đó, cũng như trong “Kinh A Di Đà” Ông Tư đã nói rất rõ : Ổng phá mê, phá chấp về cái Bồ Tát, đề cao Bồ Tát : bây giờ, chúng ta ở đây là bồ bịch, dựa nương, tạo tác những cái sáng kiến tìm hiểu, kêu bằng “Bồ Tát”. Nó thực tế hơn ! Còn đặt một vị Bồ Tát kia là nó trở lại tạo sự yếu hèn cho chúng sinh. Cho nên, Ông Tư Ổng dựa trong cái Bồ Tát, phá mê : sự bồ bịch dựa nương đàm đạo trong sự thăng hoa của tâm linh. Có bao nhiêu đó thôi ; nó mau hơn, trực tiếp hơn.

BĐ1 : Thưa Thầy, như vậy cái chữ “Tác” là “T, A, C”, còn chữ “Bồ Tát” ở bên đạo Phật là “T, A, T”

ĐT : Ừ ; nhưng mà họ để vậy thôi, họ để, để đề cao một vị ; thành ra, đâm ra chúng sanh yếu hèn, và chúng sanh trở nên lợi dụng, không có tiến hóa nổi ! Cho nên, phải phá cái đó : Ông Tư đã phá và đã chỉ rõ rằng chúng ta hiện tại đang ngồi đây, như tôi đang ngồi đây và các Bạn đàm đạo với tôi, phải tìm một cái đường lối thoát cho chung ; mà lấy về tiếng Việt Nam giải thích, thì “Bồ bịch, dựa nương, tác ra cái sáng kiến để đi tới,” để người Việt Nam dễ hiểu hơn ; vì đang độ người Việt Nam, phải lấy chữ Việt Nam mà giải thích cho rõ ; thấy không ? Mà nó thực tế hơn ; chớ đề cao một vị bồ tát để làm yếu hèn chúng sanh, chừng nào chúng sanh mới tiến về Phật được ? [3:00]

BĐ1 : Thưa Thầy, còn “Xá Lợi,” “Xá Lợi Phất” là sao, Thầy ?

ĐT : Cái Xá Lợi Phất, cũng như là tôi nói : Mô Ni Châu là phần hồn của con người ; Xá Lợi Phất là phần hồn đó! Rốt cuộc rồi Xá Lợi là phần hồn của mình đó : khi mà xuất ra, nó sáng trưng ; tốt lắm : mặt mày tươi tắn, môi son ; đẹp lắm ! Không phải như cái thể xác, không phải như cái thể xác thường thế gian đâu !

BĐ1 : Thưa Thầy : Thánh, Thần, Tiên, Phật khác nhau chỗ nào ?

ĐT : Thánh, là còn làm việc cho mặt đất nhiều lắm : Thánh Giới làm việc đạo đức về mặt đất.

Còn Tiên, thì làm về cái cảnh hư không ; mà Tiên nó có Địa Tiên, thì hợp với Thánh ; Địa Tiên hợp tác với Thánh ; thấy không ? Còn Thiên Tiên là họ chuyển hóa cho Địa Tiên ; nhưng mà Thiên Tiên thông tới Phật Giới.

Còn Phật, là tu để trở về thanh ; sau cái thanh đó, Phật sau này phải học để chịu trách nhiệm trở lại các giới, để chuyển hóa cho các giới ở dưới này. Chớ nhiều vị Phật hiện tại đi tới thanh rồi, Ngài không làm gì nữa ; Ngài chỉ ở chỗ thanh, bị kẹt ở trong thanh ; sau này mới chuyển hóa đi học thêm một khóa nữa.

BĐ2 : Bạch Thầy, vậy là Đức Thích Ca có trong cái giới thanh không ạ ?

ĐT : Có chớ ; Ngài ở giới thanh !

BĐ2 : Như vậy Ngài bị kẹt hay sao ?

ĐT : Ừ ; sau này Ngài sẽ trở xuống nữa. Sau này Di Lạc xuống trước. [4:43]

BĐ1 : Dạ.

BĐ2 : Thưa Thầy : ma, quỷ có phải do Thượng Đế tạo ra không ?

ĐT : Phải rồi : nó từ kim, thảo, mộc, này kia, kia nọ nó mới tiến tới ma, quỷ ; rồi từ ma, quỷ, nó mới chuyển tới, nó làm sai, nó bị đọa xuống trong cái chỗ eo hẹp, là con thú. Rồi từ con thú nó mới ăn năn hối cải. Rồi lần lần cũng đi tới con người. Rồi tới con người, nó mới tiến tới Tiên, Phật, Thánh, Thần. Nó phải buộc nó mới tiến ; cho nên, bắt nó phải khom lưng đi hoài ; buộc, buộc nó để cho nó học, nó mới tiến hóa.

BĐ1 : Thưa Thầy : làm thế nào để mình phân biệt “Bàng Môn Tả Đạo” ?

ĐT : Bàng Môn Tả Đạo là chỉ đem cái ảo thuật cho mình thấy, và uy hiếp tinh thần của đối phương ; nó không có hòa giải, mà nó làm mất tinh thần đối phương : “Nếu Anh không tin tôi, Anh phải đi chết” ; “Nếu Anh dùng cái bùa này, sẽ bị về tai nạn !” Đó là bàng môn ; thấy không ? Kêu bằng uy hiếp.

Còn cái hóa giải để đi tới bình đẳng, mới là Phật. Cho nên, nhớ : cái lý thuyết nào mà không hóa giải đi tới bình đẳng thì không nên tin. Tin là bị kẹt vào bàng môn ; cho nên chết hết cả đám !

BĐ2 : Bạch Thầy : Đức Thích Ca, và Jésus Christ khác nhau ở chỗ nào ?

ĐT : Đức Thích Ca là về Phật, về thanh. Còn Christ là Di Lạc thôi ; điển của Di Lạc thôi !

BĐ1 : Thưa Thầy : Thầy đã diện kiến Phật Thích Ca và Chúa Jésus Christ chưa ?

ĐT : Rồi ; lâu rồi ; không phải mới đây. Nếu tui không diện kiến, tui đâu có thông suốt mà dám mà nói chuyện như là Bạn thân với tui !

BĐ2 : Thưa, Thầy diện kiến hai Ngài đó thì Thầy có nhận những cái chỉ thị gì không ?

ĐT : Tui đâu có phải lệ thuộc những người đó ! Mục đích tui tu tới bình đẳng với những người đó, chớ tui đâu có lệ thuộc những người đó !

Cho nên, tui kêu các Bạn không nên lệ thuộc bất cứ một người nào, nhưng mà lấy cái gương đó để tiến tới bằng Người, hay là hơn Người, mà thôi. Nếu các Bạn còn tin tưởng và lệ thuộc, các Bạn không bao giờ tiến hóa. Tui có nhiệm vụ tới đây nhắc các Bạn : các Bạn đừng ngu muội nữa, và tin nơi các Bạn.

BĐ1 : Như vậy Thầy diện kiến hai vị đó với mục đích gì ?

ĐT : Bởi vì, trong lúc hiếu kỳ, trong lúc xuất ra, thì tôi thấy vậy. Nhưng mà sau này tôi tìm ra, “Té ra không có gì ; những Ngài đó không có những kỳ thị, và Ngài đó không có phải là bắt chúng ta lệ thuộc vào Ngài, nhưng mà Ngài vẫn mong chúng ta bình đẳng như Ngài. Những người đó không có làm những điều hiểm ác như người thế gian : đem gieo cái điểm xấu cho Jésus Christ với Thích Ca ! Jésus Christ, Thích Ca, là người bình đẳng : Ngài nói : “Phật tức tâm” ; Jésus Christ cũng nói : “Mày nhớ tao ; tao nhớ Mày”. Không có bỏ chúng ta !

Nhưng mà người phàm, sai lầm, không chịu đứng trong cái bình đẳng, mà đề cao ; thành ra tự làm cho mình yếu hèn, chậm tiến. [8:14]

BĐ2 : Thưa, vậy bạch Thầy, bên Thiên Chúa Giáo người ta cứ nói rằng Chúa Jésus Christ chịu đóng đinh trên cây thánh giá để chịu tội cho mọi người. Vậy thì họ có nên tin tưởng ?

ĐT : Bởi vì họ đặt cái vấn đề đó để làm yếu hèn con Ngài ; Ngài không chịu ! Thấy không ? Ngài là người đi trước, Ngài muốn chúng ta tiếp tục đi theo Ngài ; Ngài không bao giờ có cái ích kỷ như người phàm đã nghĩ.

Người phàm, họ thấy cái cảnh hung hăng quá, rồi họ đề cao người đó để cho mọi người dẹp bớt sự hung hăng. Nhưng mà không cứu rỗi họ ! Thấy không ?

Sự thật, họ cứ đề cao sự đẹp đẽ của tôn giáo thôi ; họ không nói cái chuyện khổ mà đi tới hạnh phúc đời đời ; họ không dám nói chỗ đó ! Cho nên, họ nói, “Ờ, vô tu mà tin Chúa, rồi được sung sướng, chớ không được khổ.”

Nhưng mà đằng này, tôi nói các Bạn, “Phải khổ, rồi các Bạn mới sung sướng ; còn các Bạn tu mà lợi dụng cái đạo pháp mà để đạt tới sự sung sướng, sẽ khổ nữa !” Nói trước !

Cho nên, Jésus Christ đã cho chúng ta thấy, như cái bản thân thể xác Tứ Đại này, mà Ngài chấp nhận cái khổ, Ngài học cái khổ rõ rang, mà để đạt tới hạnh phúc đời đời. Vậy thì chúng ta còn từ chối cái khổ, làm sao chúng ta tiến được ? Thấy không ? [9:30]

BĐ1 : Thưa Thầy, Thầy nghĩ gì về đại thiền sư hồi xưa như Đạt Ma Sư Tổ, Lục Tổ Huệ Năng, bây giờ ở đâu ?

ĐT : Thì họ cũng tu theo trình độ của họ thôi ; họ tu theo trình độ của họ thôi.

BĐ1 : Họ tới trình độ Phật chưa ?

ĐT : À ; họ tới trình độ Phật rồi ; trình độ họ tới Phật rồi : ông Phật không phải là tuyệt đối đâu ; trình độ nào đó thôi.

BĐ1 : Thưa Thầy : xin Thầy cắt nghĩa cho rõ sao gọi là “Hắc Bì Phật Tổ” ?

ĐT : “Hắc Bì Phật Tổ” là cái phần điển đó không có thế nào mà nhuộm, mà sửa nó được ! Nhưng mà nó cũng là Thượng Đế luôn ! Cái màu gì có thể sửa đổi, chớ màu đó sửa đổi không được ; mà trong đó nó có thể thâu ngũ hành vô được : ngũ sắc, ngũ quan, nó thâu vô được, và nó phóng ra được ; nhưng mà mình muốn thay đổi cái màu nó, không được ! Là nó chủ trị, nó chủ trị các màu sắc.

BĐ2 : Thâu tóm các màu sắc luôn ?

ĐT : Ừ, thâu tóm các màu sắc. Còn đi tới Hư Không Đại Định, Ngài không có dùng cái đó nữa : không thấy cái không, vô hình vô tướng nữa.

BĐ2 : Dạ.

ĐT : Đi tới vô hình vô tướng, mà có hình có tướng : nếu người nào muốn cái gì thì nó có cái đó ; nó còn qua hơn cái giới đó. Nhưng mà hồi đó Ông Tư mới khám phá tới đó thôi ; còn bây giờ chúng ta đi theo cái hướng …

BĐ2 : Còn cao hơn cái đó ?

ĐT : Cao hơn !

BĐ2 : Thưa Thầy : sao trong Vô Vi gọi Thượng Đế là “Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn” ?

ĐT : Ừ !

BĐ2 : Bên cao đài gọi Thượng Đế là “Cao Huyền Khung Thượng Đế”.

ĐT : Thì cũng vậy thôi : “Cao Huyền Khung Thượng Đế” nó là đi hết cái huyền khung ; là cái “Huyền” là cũng như là vô cực rồi : “Huyền” là mắt phàm đâu có thấy, mà ý thức nghĩ không ra. Thì đi tới Vô Cực, nó cũng vậy ! Cái chữ thôi : chữ Nho ; mà lấy cái chữ để giải thích lần lần cho con người ý thức và hiểu cái đó. Mà rốt cuộc rồi không, trên kia không có dùng danh từ nữa. [11:28]

BĐ2 : Thế còn, “Tam Thập Tam Thiên” là như thế nào ?

ĐT : “Tam Thập Tam Thiên” là phải qua 27 tầng trời của thể xác ; rồi bước lên 6 tầng bên trên, mới thấy.

BĐ2 : Thưa Thầy, 6 tầng đó như thế nào ?

ĐT : Sáu tầng, nghĩa là mình đi trên cái Đại Thiên Thế Giới nè, há ?

Rồi đi lên tới Trung Thiên : giáp với Trung Thiên, nó cũng một tầng.

Rồi tới Trung Thiên. Rồi tới Bồng Lai. Thấy không ? Rồi từ đó, là 4 giới rồi ; thấy không ?

Rồi đi tiếp về vượt khỏi Bồng Lai, mình đi tới cái chỗ giới Hư Không. Hứ ?

Rồi đi tới Hư Không Đại Định : cái lúc đó nó không còn màu sắc.

Bồng Lai còn màu sắc, còn quần áo, còn ăn uống, còn đòi hỏi.

Cái này, muốn cái gì nó ra cái đó ; còn phải đi lên, kêu bằng, Hư Không Đại Định.

Ở dưới này là Tam Thập Tam Thiên ; mà từ đó rứt xuống lần lần nó xuất !

Cũng như tôi cắt nghĩa cái ly hồi nãy : hỏi, cái ly làm sao nó đọng được ? Nhờ cái thanh khí bên ngoài, cái hư không đại định ở bên ngoài, nó mới chuyển vô trong cái ly, thì mới chiếu vô trong cái ly, cái ly, cái nước trược đó nó xuống thành con lăng quăng ; sống đây là thành con muỗi : (cười) cũng xuất hồn đó ; con muỗi bay ra, đi ! Đó !

BĐ2 : Thưa Thầy : có lần Thầy nói Tam Thập Tam Thiên là Trung Thiên Thế Giới !

ĐT : Đâu có ! Trên, trên Trung Thiên chớ ! Tam Thập Tam Thiên trên Trung Thiên chớ ; đâu ở Trung Thiên, ở dưới, được !

BĐ1 : Thưa Thầy : cõi Trung Thiên có phải là Trung Tâm Sinh Lực Càn Khôn Vũ Trụ, như Thầy thường nói không? [13:03]

ĐT : Ừ ; Hư Không Đại Định. Không, Trung Tâm Sinh Lực là từ Trung Thiên trở xuống, quản lý cả địa cầu này tới địa cầu khác.

BĐ1 : Thưa Thầy : còn cõi Tây Phương Cực Lạc thì ở đâu ?

ĐT : À, Tây Phương Cực Lạc thì thuộc về Thánh Giới ; cũng như Niết Bàn vậy : Thánh Giới Tây Phương Cực Lạc.

BĐ1 : Như theo lời Thầy thì Trung Tâm Sinh Lực Càn Khôn Vũ Trụ phía dưới này ; còn Tam Thập Tam Thiên ở phía trên ?

ĐT : Ở phía trên, ở phía trên ! Chót vót, là nó ở bên trên. Cho nên, Thượng Đế Vô Cực ở trên đó. Nhưng mà Thượng Đế ở Trung Thiên cũng có ; mà Thượng Đế ở dưới Địa Ngục cũng có ; mà Thượng Đế ở Trần Gian cũng có : ông vua đó, ông tổng thống đó ! (cười) Mà ông đó là phải chịu tội ; bởi vì ổng phải trong cái khổ để ổng thăng hoa lên tới vô cùng ! Cho nên, là ông tổng thống, làm sao ở tù ? Phải bị giam, chịu khổ. Và sau cái khổ đó là ổng cải tạo, rồi tiến hóa, tiến tới một lớp nữa, rồi sướng nữa ; một lớp nữa, sướng nữa ; lớp nữa, sướng nữa. Rồi mới đi tới vô cùng ! Thì rốt cuộc cũng quy về Thượng Đế thôi.

BĐ2 : Bạch Thầy : Thiên Đàng và Địa Ngục có thật hay không ; và ở đâu ? [14:17]

ĐT : Ở trong tâm ! Có thực, nhưng mà ở trong tâm mình : nếu không dọn tâm, không thấy Thiên Đàng, Địa Ngục. Tất cả là ở trong tâm chúng ta mà thôi ! Nếu trong tâm chúng ta mà biết được, là chúng ta tới ; còn không biết được, không bao giờ tới. Cho nên, căn cứ tu trong tâm. Tu trong Vô Vi là khai triển cái tâm : là thấy Thiên Đàng, thấy Địa Ngục ; thấy rõ ràng. Cho nên, các Bạn lo lập lại trật tự cái Tiểu Thiên Địa này, là đầy đủ : không còn hoang mang và đi theo cái ngoại cảnh nữa ; mất thì giờ và không tiến được.

BĐ1 : Thưa Thầy : tại sao mỗi tôn giáo đều diễn tả cái cảnh Thiên Đàng, Địa Ngục, khác nhau ?

ĐT : Ừ. Cái đó là tùy thích của người thôi : những người xuất ra, nó đi nó thấy khác ; người này thấy khác. Tôi nói, tùy theo trình độ : cũng là một cái hột xoàn đưa, mà cặp mắt này thấy khác, cặp mắt kia thấy khác ; không giống nhau đâu ! Thấy không ? Bởi vì sự phản chiếu của hư không mà có ; mà tùy trình độ của tâm thức nhận xét. Tùy trình độ à !

Cho nên, tôn giáo đó, là do gì ? Do trình độ của hành giả phổ biến ; mà trình độ người đó nói khác, trình độ kia người nói khác. Còn cái đây là mình về trong cái trình độ quy về một cội ; nó khác với cái kia, nhưng mà hợp lý. Còn cái kia nó tả cảnh Thiên Đàng này kia, kia nọ, mất công ! Cho nên, quy về một cội : chúng ta phải nên tầm Thiên Đàng trong tâm, bảo đảm hơn ! [16:22]

BĐ1 : Thưa Thầy, như vậy Thiên Đàng và Địa Ngục là cảnh, hay là thực, hay là hư ?

ĐT : Thực chứ ! Có cảnh thực, có cảnh thực ! Có cảnh thực để trừng trị và để dẫn tiến tâm linh tiến hóa ! Không phải hư đâu ; có thực ! nhưng mà người đời không hiểu. Và chúng ta tu để chúng ta thấy cái cảnh trong Địa Ngục và Thiên Đàng trong ta, trước khi chúng ta giao kết với bên ngoài.

BĐ2 : Bạch Thầy, Thầy có thể cho chúng con một ý niệm cái đời sống của trên đó, cái cảnh các cõi trên, nó ra sao không ạ ?

ĐT : Có chớ ! Các cõi trên, cũng như tôi đã thường nói : cõi trên, mà chúng ta muốn bận cái áo, đâu có phải khó khăn như ở đây mà đi đặt ông thợ may may ! Khi mà Anh bước tới Thiên Tiên rồi thì Anh nói, “Tôi muốn có áo xanh”, thì có áo xanh ! “Tôi muốn có ly nước uống” thì ly nước uống tới. Tùy theo trình độ tiến hóa của Anh : trình độ nhẹ chừng nào thì Anh được dễ dãi nhiều chừng đó ; mà trình độ nặng chừng nào thì Anh muốn kêu cũng không có ! Bởi vì, cũng như chúng ta ở thế gian, kêu trời, không có, phải đi làm, đi lấy, mới có. Thấy không ? May cái áo, nó nói 3 tuần, mình phải đợi 3 tuần ! Còn trình độ kia nó khác : “Tôi muốn có cái áo” là hiện ra cái áo ! Cái ý chút xíu, là chuyển tới rồi ! Cho nên, bề trên xuống giáng cơ luôn luôn nói “Chuyển”, là vậy !

Cho nên, càng tu càng thanh nhẹ : ở thế gian này, Anh làm ông tổng thống, Anh thấy có khác không ? Mà làm tới giám đốc, thấy nó khác ; làm chủ tịch, nó khác ; phải không ? Muốn ly nước, thì nó phải chạy tới liền, lẹ lắm ; nó không dám bê trễ. Thấy không ? Thì mình muốn bây giờ mình trở về Thiên Tiên, cũng vậy : mình vận dụng cái thanh điển còn hơn con người ! Con người mà nó được vậy ! mà bây giờ mình lấy cái ý linh để chuyển linh, tại sao không được ? Nhẹ lắm mà ! Tới nơi liền ! [18:22]

BĐ1 : Thưa Thầy, cho biết cảm nghĩ của Thầy đối với Ông Tư, người đã đưa Thầy vào Pháp Lý Vô Vi ?

ĐT : Thì tôi cũng rất thán phục, mà nhờ Ổng tôi mới tiến hóa tới ngày nay. Nhưng mà, bây giờ lần lượt Thượng Đế cũng phải chuyển Ổng đi tới cái khối sáng lạng hơn, để đóng góp cho Vô Vi nhiều hơn. Cho nên, Ngài cũng thanh nhẹ, và Ngài cũng bắt buộc cũng phải giáng trở xuống thế gian, và nói sẽ giúp đỡ nhiều cho khối Vô Vi.

: Dạ, thưa Thầy cho biết cái pháp của ông Cao Minh thiền sư, và Pháp Lý Vô Vi của chúng ta đây, khác nhau chỗ nào ?

ĐT : Ừ ; cái ông Cao Minh thiền sư thì lúc đó Ổng còn xài bùa nhiều ; nên sau khi Ổng chết rồi thì Ông Tư phải đi xin thỉnh và cứu độ Ổng ; vì Ổng tu tới thiệt cao rồi mà Ổng còn có cái kiểu mà không thích người khác : cái sân tánh chưa có giải được. Thành ra, Ông Tư cũng cầu xin ơn trên hộ độ cho Ngài, vì Ngài tu mục đích để làm chánh trị mà thôi, để cứu dân Việt Nam đánh đổ Pháp, chớ Ngài không đi về Phật pháp.

Thành ra ông Tư đi về, cũng đi về giới đó : trừ ma ếm quỷ, nhưng mà hướng về Phật Pháp. Cho nên, ngày nay ông Tư được ở Phật giới, và sẽ tiến hơn, xa hơn nữa, và để lãnh cái nhiệm vụ trở lại giúp đỡ chúng sanh. [19:53]

BĐ1 : Thưa Thầy, bây giờ thì đã có Thầy chăm lo về Pháp Lý Vô Vi, thì ông Tư có còn theo dõi ?

ĐT : Vẫn có ; vẫn có cứu độ cho tất cả người tu Vô Vi, nếu tưởng tới Ngài. Ngài rất vui, và mừng ngày hôm nay tôi được thanh nhẹ, thay vì Ngài khóc vì tôi, sợ tôi chịu khổ và chán ngán cái hành trình của tôi lúc Ngài muốn xa trần ; Ngài đã khóc với tôi rằng để cái gánh rất nặng cho tôi. Nhưng mà ngày nay Ngài thấy tôi chuyển kịp thế, và tôi tu và tôi khai triển hơn trước kia nhiều. Cho nên Ngài rất vui vẻ về sự hợp tác của chúng ta.

BĐ2 : Bạch Thầy ! Thầy có thể cho chúng con biết cái sơ lược hành trình tu tập của Thầy ? [20:38]

ĐT : Cái sơ lược hành trình tu tập của tôi thì tôi đã nói trong sách vở hết rồi ; tôi nói hết rồi. Bây giờ nói nữa là thừa, lặp đi, lặp lại cũng bao nhiêu công chuyện đó thôi ; thấy không ?

Nhưng mà tôi tu là thấy người bạn, trẻ, đẹp. Trước khi tu là tôi đã có cái nguyện tôi muốn chết trước khi chết : tôi muốn uống thuốc ngủ để tôi chết, để thử coi cái hồn xa cái bản thể này như thế nào ? Thì tôi mới gặp người bạn đó ; người bạn đó càng ngày càng trẻ đẹp ; tôi mới hỏi, thì người đó mách cho tôi đường lối để đi tới gặp Ông Tư.

Khi gặp ông Tư, thì ông Tư nói chuyện mấy tiếng đồng hồ, nói tiếng Việt Nam, tôi không biết Ông nói gì ! Cũng rất thân thiết với mình, mà không biết ổng nói gì ! Ổng nói từ hồi nhỏ, mà ổng nói cũng trúng ; nói cái gì, nói cũng trúng ! Tôi muốn dứt khoát cuộc đời trong lúc đó ! Thì bây giờ tôi có cái hình cho các Bạn coi, nghĩa là, trước kia, cái hình tôi rất yểu, và tôi sẽ chết sớm. Ổng biết được như vậy ! Thì tôi cũng dứt khoát tôi thiền chết !

Mà ngày nay tôi được gặp Ngài rồi, tôi thấy, nghĩa là, trong lúc Ngài phá mây và tôi thấy cái điển quang của Ngài phóng sáng từ bộ đầu đi lên, rồi trở lộn lại ! Tôi thấy “Tôi hết chết rồi, vì ông này làm được, nhất định tôi phải làm được” ; chỉ biết bao nhiêu đó thôi ; và trong lúc 3 người đồng đứng, mà không người nào thấy ! Tôi thấy, là tôi thấy tôi cũng có trình độ tương đương tôi mới thấy được ! Tôi tin nơi tôi như vậy, và tôi học.

BĐ2 : Lúc đó là Thầy chưa có tu ?

ĐT : Tôi chưa tu, nhưng mà tôi thấy.

BĐ1 : Thưa Thầy, tại sao mà Thầy là “Ông Tám” ? [22:29]

ĐT : Hả ?

BĐ1 : Thưa Thầy, tại sao mà Thầy là Ông Tám ?

ĐT : Bởi vì mình tu Vô Vi là hai số “0” hợp lại : “8 “ ; có gì đâu ! Đặt cái số 8, nó gọn hơn.

BĐ1 : Thưa Thầy, trước khi Thầy vô trong Pháp Lý Vô Vi đã có tên là thứ tự là “Ông Tám” chưa ?

ĐT : Ờ ; thứ tự trong gia đình là “Ông Tám” ; nhưng mà tôi thấy cái số 8 này nó hữu ích hơn ; tôi phổ biến cái số 8 này để cho nó tránh cái sự mê tín.

BĐ1 : Thưa Thầy, có người tin rằng Thầy là Phật sống. Xin Thầy cho biết cảm tưởng thế nào ?

ĐT : Muốn nói “Phật” cũng được, mà “Quỷ” cũng được ; có cái gì đâu ! Quân bình tư tưởng là Phật, chớ có gì đâu ! Như nãy giờ tôi cắt nghĩa cho các Bạn, thì các Bạn cũng nghe cái chân lý nó tròn, vậy thôi. Mà vị Phật cũng nói bao nhiêu đó ; một vị Phật không có nói hơn !

BĐ1 : Thưa Thầy, theo Pháp Lý Vô Vi thì không ai được quyền làm thầy. Tại sao các đệ tử thường gọi Thầy bằng “Thầy” ?

ĐT : Bởi vì tôi đã cắt nghĩa rằng chúng ta mọi người đều là thầy của Tiểu Thiên Địa ; mà Thầy gọi Thầy là “Tao với Mày” là cũng không có gì khác biệt. Vì thương yêu quá nên muốn kêu thì kêu. Nhưng mà mọi người đều bình đẳng, quý hơn.

BĐ1 : Thưa Thầy, có người xá Thầy. Xin Thầy cho biết cái ý nghĩa của việc đó ?

ĐT : Ừ. Có người xá, là cái người đó nhiều khi họ thấy trong cái tâm thức của họ, họ thấy rõ tôi hơn. Vì nhiều người họ tự nhiên họ tới họ quỳ, lạy. Nhưng mà trong cái quỳ, lạy đó, có lợi cho họ, chớ không có có hại : cái phần đó, cái thanh điển phải chuyển cho họ, và để họ tiến hóa mau hơn. Chớ không phải bắt buộc.

BĐ1 : Thưa Thầy, Thầy thường nói là Thầy nguyện sẽ làm tấm tapis cho những người có mặt. Xin Thầy cho biết ý nghĩa ra sao ?

ĐT : Nếu mà tôi không làm miếng tapis á, tôi đâu có ngồi đây mà nói chuyện mấy tiếng đồng hồ cho các Bạn ? Khi đó là các Bạn thấy tôi là tapis rồi, tay sai của các Bạn rồi : cho các Bạn chà đạp và mổ xẻ bất cứ một cái gì !

BĐ2 : Bạch Thầy, xin Thầy cho biết sơ lược về Cha Kim. [24:36]

ĐT : Ừ. Cha Kim là một cô gái, giáo sư ở trường Trần Hưng Đạo ; trước kia Người là học về Cử Nhân về Pháp Văn, và dạy Pháp Văn trung học ở trường Trần Hưng Đạo. Nhưng mà đi học ở trên Đà Lạt rồi cứ phát tâm tu. Trong lúc đó, nghĩa là, Người chỉ ăn chay chớ không chịu ăn mặn : học trường bà Sơ thì cũng có ăn mặn như mình, mà không chịu ăn ; ăn chay ! Ăn chay, mà cha mẹ đem đồ ăn, cũng không chịu ăn !

Rồi về, đi dạy học, rồi phát tâm cứu độ những bụi đời, những người con rơi rớt : làm người mẹ, hai mươi mấy tuổi làm người mẹ mười mấy đứa con, gởi ở trong cái trường giáo dục để đi học, Bả đóng tiền hàng tháng.

Rồi một ngày nào đó khi Y ngồi Y thiền, Y ngồi tưởng tới Thượng Đế thôi ! Ngồi tưởng, bởi vì Y cũng có nghiên cứu về Thông Thiên Học ; tưởng về Thượng Đế. Lúc đó, không biết tôi ; không quen biết với tôi ; và tôi cũng chưa bao giờ quen biết cô Kim.

Rồi, tưởng Thượng Đế, rồi một ngày đó thì thấy hào quang sáng suốt xuống trong đầu óc của Người, và cho Người biết tất cả những sự chuyển động của Càn Khôn Vũ Trụ, và sự thay đổi của cục diện của Quả Địa Cầu ; nhất là về Việt Nam ! [26:00]

Thành ra, Cô không chịu, Cô nói, “Cái này là cái ngoại xâm,” Cô không có chấp nhận ; “ Ông cứ ra khỏi cái lãnh vực tư tưởng của tôi”.

Thì lúc đó Ngài mới cho cô Kim hiểu rằng, “Ta sẽ đem bằng chứng cho Ngươi ; Ngươi phải nghe lời ta ; ta sẽ đưa cho Người đi gặp Lương Sĩ Hằng ; mà Lương Sĩ Hằng hiện tại là bị giam ở trại cải tạo, và ta sẽ thả nó ra.” Hứa với cô đó !

Cho nên, cô đó cũng có lên Hồ Văn Em : Cổ đi xe đạp Cổ tìm tới Hồ Văn Em. Rồi tới Hồ Văn Em rồi thì, trong lúc chờ đợi, không có bao lâu thì tôi được thả về ! Lúc đó Cổ mới đem cái thơ tới, cái thơ cổ viết rất rõ ràng, là như cái mà tôi vừa nói : là Cổ thiền rồi cổ thấy ; Cổ ngồi đó cổ niệm Phật ; Cổ thường xuyên ở trong nhà niệm kinh giùm cho má ; thành ra, ở xóm đó họ kêu là “Ông sư niệm kinh rất hay” ; đọc kinh Di Đà đồ này kia kia nọ cho má !

Mà trong lúc cái điển của Thượng Đế giáng xuống rồi á thì, nghĩa là, bỏ hết những cái hình, những cái thờ phượng ; dẹp hết ! Dẹp hết những cái chuyện hình thờ phượng !

Kêu má phải quỳ lạy, “Ta là Thượng Đế”, này kia, kia nọ ! Thì, với sự uy nghiêm đó là má Y phải chịu quỳ lạy !

Sau, Y mới viết cái thơ cho tôi, kêu tôi chứng minh giùm, và hỏi : “Thượng Đế phải có sự thật không” bởi vì ông đó ổng nói, chỉ là ông Lương Sĩ Hằng mới là đủ quyền năng và tiến tới hỏi cái vụ này, chớ người khác thì không thể. “Cho nên, ông phải trả lời liền bây giờ !” Tôi nói : “Tôi không có rảnh ; Thứ Năm Cô trở lại”.

Thì Thứ Năm cô trở lại ; tôi mới dẫn đi tới nhà ông Hai Pháp ; thì lúc đó ở nhà Hai Pháp, tự nhiên Thượng Đế xuống ; mà tự nhiên nói tiếng Huế, nghe rõ ràng tiếng Huế, nhưng mà Cô nói Cô không biết nói tiếng Huế, Cổ đâu có nói tiếng Huế ! Tôi nói : “Tôi nghe nói tiếng Huế” ; mà ai cũng nghe nói tiếng Huế hết ! Cổ nói cổ là người Cao Lãnh mà, làm sao nói tiếng Huế được ; nó bị trẹo cuống họng, chớ đâu phải Cổ nói tiếng Huế !

Nhưng mà trong cái lúc xuống, cái miệng như vậy nè, nói khó khăn lắm ! Buộc, bắt buộc, nghĩa là, đưa ra một cái chuyện lạ thường cho thế gian biết rằng người Nam mà nói tiếng Huế nó khó ; nói rặc tiếng Huế không ! Mà cổ nói “Không phải tiếng Huế” ; đó ; Cổ không chịu cái đó là tiếng Huế, bởi vì Cổ nói tiếng Nam !

Rồi sau này xuống, xưng danh “Cha,” làm phép trước mặt tôi, và phong cho tôi : “Phật tại thế,” và ôm hun cái trán tôi ; và nói : tôi đã hy sinh hơn nửa đời người mà không có vụ lợi, không có chấp nhận bất cứ một cái địa vị nào của Thượng Đế ban cho, đó ! Cho nên Ngài tới với tôi. Còn tôi, hỏi chớ : “Nếu là Thượng Đế, thì phải tới Tây Ninh ; Tây Ninh là cái đạo của Ngài sáng lập ; tại sao Ngài không về đó ?” Nói : “ Không ! Cha chưa phong chức, mà tụi nó phong ; Đạo, thì đạo của Cha sáng lập.” Cha có nói câu nói này. [29:39]

Thì cái buổi gặp tôi đó, tại nhà ông Hai Pháp đó, cô có viết một cái thơ, một cái sớ, mà thưa Ngọc Hoàng giả, mà đang bóp cái miệng, chuyển cái miệng Cổ nói vấn đề đó ; thưa ! Cái sớ ghi rất hay ; cũng như là một luật sư thưa vậy ! Thưa : “Đây là một tiếng nói mạo hóa, giả mạo, không phải Thượng Đế sự thật !” Nhờ tôi chuyển cái đơn này lên cho Thượng Đế !

Thì tôi mới xác nhận “Đây là sự thật ! Cô nên tiếp tục học.” Thì Cổ mới, lúc đó điển của Thượng Đế xa rời, Cổ mới ngồi xuống ôm cái chân tôi, nói, “Ông Tám không xác nhận thì tôi sẽ đi theo Ông Tám luôn luôn ; tôi không dám về nhà ! Mà Ông Tám xác nhận rồi, tôi mới dám về nhà, tôi lo tiếp tục tôi học.”

Đó ; và Thượng Đế dặn là mỗi tuần phải gặp tôi một lần. Đó ! Thì tôi cũng chấp nhận chỉ giúp đỡ vậy thôi !

Thì từ đó tiếp tục, tiếp tục, tiếp tục ; bởi vì tiếp tục là để làm chi ? Để ngồi một bên, để ảnh hưởng về cái thể xác : phần điển, giao cảm về phần điển để cho nó có trật tự, và thanh lọc cái thể xác. Không bao lâu, Cổ rành, tôi mới yêu cầu ở Trên không nên bóp cái miệng, và để cho Cô nói tiếng Nam đàng hoàng. Sau mới để nói tiếng Nam ; bây giờ nói tiếng Nam ; mà nói ngay ngắn chớ không có cái vụ mà khó khăn khi nói một câu ! Cổ tức cái vụ đó lắm : làm xấu cái mặt con gái người ta ; làm xấu cái mặt ghê lắm ; mà nói toàn tiếng Huế không à ! Tôi biết cái chuyện đó, đó !

BĐ1 : Thưa Thầy, thế còn Cha Mùa là thế nào ? [31:25]

ĐT : À, Cha Mùa là chết 4 lần tại Nha Trang. Nhưng mà đó là cũng là cái xác (nghe không rõ...) đó mà thôi, chớ không phải là thật sự mà, chưa sử dụng thật sự ! Thành ra tới với tôi là chỉ có điển Thượng Đế xuống thôi ; mà tới người khác là điển khác rồi ! Nên Cha Mùa cũng vậy : chết 4 lần ; mới có 20 tuổi, vậy mà bắt cha 70 tuổi phải quỳ lạy ! Ông già, tội nghiệp, đi theo từ Nha Trang vô để kiếm ông Lương Sĩ Hằng ; mà không có địa chỉ : “Nhất định Cha sẽ dấn tới !”

Cho nên, dẫn tới gặp, rồi lần lần tới tôi. Tới tôi, lúc đó là tôi đã đi kinh tế mới rồi ! Thì từ kinh tế mới mà đi chuyển tới : từ Sài Gòn chuyển tới ông Sĩ ; ông Sĩ đưa đằng thằng Ngà ; thằng Ngà dẫn xuống kinh tế mới, gặp tôi. Cái bữa đó vui mừng lắm ! Ôm nhau ; rồi cái bữa đó lại khóc nữa ! Cũng y như lời nói của cô Kim mà trong lúc gặp tôi ban đầu : y một tram phần trăm ; không có sai một phần ! Cũng ôm, khóc, nói : “Con đã hy sinh nửa cuộc đời cứu con ta ! Nhưng tại sao Con không chịu nhận chức, nhậm chức ?” Tôi nói : “Không ; chuyện gì ra chuyện đó ; nhất định tôi từ chối, không có nhậm chức gì hết ; tôi chỉ biết tu mà thôi ; tôi thấy còn thiếu kém nhiều lắm !” Nói : “Không, cái Cha đã quyết định rồi, ta sẽ đưa Con khỏi cái trại này, khỏi Địa Ngục trần gian.”

Thì mọi người khóc ; tôi mới không muốn cho người ta khóc, tôi cười, tôi nói : “Làm gì có tiền mà đi ! Mấy người sao ngu muội quá, mê tín quá !” Tôi thấy nó cảm động quá, nó khiêng ra xa tôi, nó khóc. Rồi một ngày nào đó tôi đi về Chợ Lớn cái, thì tới nhà Ngô Văn Nhâm, Sáu Nhâm, nhà ông kỹ sư Nhâm ; vừa tới cái thì Ổng ở trên lầu xuống, chạy xuống, “Con ta đây, con ta đây !” Cái, ổng ôm hun đồ, đủ chuyện hết !

Rồi bữa đó là Ổng cũng tuyên bố, tuyên bố là cái chuyện mà, “Cha không muốn nói ; bây giờ Cha cũng nói luôn ! Đây là Di Lạc đây các Con !” Ổng nói như vậy đó. Tôi nói : “Không, tôi không có làm cái chức đó !” Nói : “Con không nhận, Con cũng phải nhận cái Cha làm ; và Cha sẽ đưa Con ra khỏi lãnh thổ này ! Cha sẽ uống rượu Bồ Đào tại Trúc Lâm để đưa Con ; mà đi một cách dễ dãi, không có nguy hiểm ; ta sẽ có những tỉ phú nhà giàu tới giúp Con khi Con cần !”

Cho nên, mấy Người tin không ? Cái ông kỹ sư Nhâm mà hồi nào tới giờ nhà ổng không có Thượng Đế ; nhưng mà bây giờ Thượng Đế sao cứ xuống nhà ổng hoài ! Mà trong cái lúc ông Tám tới là có Thượng Đế ; cầu cơ cũng có Thượng Đế xuống ; ổng tin lắm ; khóc ! Ông già 70 tuổi mà khóc ; thấy tội ! “Nhất định rồi ; nhất định Ông Tám đi ! Thượng Đế chuyển là Ông Tám phải đi ! Đi rồi bỏ tụi này cho ai ?” Khóc vậy đó, “Bỏ tụi này cho ai ?” Cứ vậy hoài ; cứ chỉ trong họng, mà nói không được ; tội nghiệp lắm ! Rồi cụ Nghi khóc như con nít, la lên khóc ! Mấy người Nha Trang vô, cũng khóc ! Rồi Ổng cứ kêu : “Thuyết đi Con ! Giảng đi, giảng đi Con ; giảng cho tụi nó nghe, Con” Tôi giảng, giảng. Giảng, ôm hun hoài, “Con ta ! Vậy ta sẽ cho Con ở Mỹ, ở Pháp, để Con làm việc thay Cha” ; vậy đó !

Mà cái chuyện đó, làm sao có được ? Tôi thấy không có một chỉ vàng, đi kinh tế mới rồi, rồi từ đây sẽ sống trong cảnh lang thang đói rách, làm gì mà có sự có tiền đóng góp để đi ? Trong lúc người ta đòi mười mấy lượng một người ; làm sao có tiền ? “ Tiền của Cha mà ; Con đừng lo ; Cha lo cho ! “ Rồi, “Lệnh của Cha là như vậy ; không thay đổi !” Thì người ta khóc, rồi làm tôi cũng khóc luôn !

Qua buổi sáng, cái, chuyển tôi đi luôn, đi xuống Bạc Liêu. Đi tới bắc Mỹ Thuận, bị bắt ! Bị bắt là một cô đồng đi trong xe, cô đem thơ qua Canada cho người ta ; mà trong lúc vượt biên, (cười) lãnh cái thơ đi qua Canada ! Chuyện vô lý ! Nó xét cái thơ đó, nó nói “Làm chánh trị !” Nó bắt giam ; giam luôn cả tôi nữa ! Tôi nói : “ Ờ, Thượng Đế lo ; thôi kệ ; tôi ngủ !” Ngủ, công an tới, hỏi chớ, “Anh bị bắt mà Anh ngủ ?” Tôi nói : “Không ngủ thì làm cái gì ? Anh bắt, thì tôi phải ngủ chớ ! Còn Anh thả, tôi đi làm việc chớ !” Cảnh sát nói : “ Thôi; đi, đi Ông !” “ Ờ ; đi !” Nó thả ra ; tôi lái xe đi xuống Bạc Liêu luôn !

Qua bữa sau tôi đi ! Chuyện đó, cái chuyện kỳ cục hy hữu lạ thường ; đối với người phàm, không hiểu được cái chuyện ông Trời làm ! Ông Trời làm, không ai hiểu nổi ! Nói như nói láo, nói dóc, nhưng mà mấy người đó bây giờ vẫn còn sống ; vẫn còn sống ! Thì cô Nhi đó, khóc như con nít rồi, khóc chu cha khóc, sau, cô Nhi đó, năn nỉ : “Cha cho con đi!” Thì Ổng cũng có cho 4 câu thơ cho cô Nhi ; cô Nhi còn giữ 4 câu thơ, mà khuyên cô Nhi phải tu, ra đây là phải tu chớ không, … Cổ, ở Việt Nam kinh tế mới, cổ đi phụng sự tôi mà ! Lo cho tôi miếng ăn, mặc quần áo này kia, cổ lo hết ! Cổ thiền 4 tiếng đồng hồ ; 3 tiếng, 4 tiếng ; đêm nào cũng 3, 4 tiếng không ; 4 tiếng là thường. Thì bây giờ, nghĩa là, kêu “Tu” ; kêu cổ tu ; mà cổ muốn về đây lắm, đâu có được ! Mà có 4 câu thơ thôi, cổ mới tin : cổ mới xách quần, xách áo, cổ đi. Cổ đi ra, rồi bị trở lộn lại : cái ghe đi làm sao, chạy trở lộn về ! Rồi kỳ sau mới đi được ; mà đi khổ cực ! Nhưng mà “Cha cho thì đi cũng tới nơi, Con đừng lo ; nhưng mà Con khổ chút thôi !” Có nói trước. “ Còn Phật của ta, đi không có khổ ; như đi chơi ; Cha cưng mà ! Cha cưng rồi là nó đi chơi, chớ không có đi như các Con ! Nó khác rồi !” [38:16]

Mà thiệt, qua hải phận quốc tế có mấy tiếng đồng hồ, tôi đi lên tàu…, thiệt là chưa ăn sáng ; chưa ăn sáng ! Cho nên, 12 giờ khuya, tôi giành tôi lái ! Cái đầu tôi nó sáng ghê lắm ! Mà tôi biết tôi được điển của Cha chiếu cho chiếc ghe ; tôi lái 12 giờ khuya tới sáng, không có ngáp, không có buồn ngủ ! (cươi) Lạ thường !

BĐ1 : Thầy lái cái tàu đó đi ?

ĐT : Lái tàu ! Mưới hai giờ khuya là tôi lái ; tôi không cho mấy người đó lái. Tôi thấy cái đầu nó sáng quá rồi, thì mình lái, để độ cho mọi người ở trong ghe.

BĐ1 : Thưa Thầy, ngoài cái điển Thượng Đế xuống, là Cha Mùa đó, thì cái điển thiêng liêng nào khác để nhập vào ?

ĐT : Điển của những người sẽ sắp được làm việc ở thế gian, xuống để trình diện cho tôi giáo dục, chuyển điển cho nó để học hỏi ; rồi nó tiếp tục ở lại thế gian làm việc.

BĐ2 : Thưa Thầy, bạch Thầy : tại sao Việt Nam mình được cái ân huệ lớn lao, là có các vị thiêng liêng xuống như vậy ?

ĐT : Bởi vì Việt Nam là từ hồi nào tới giờ, Anh thấy ở Việt Nam, từ hồi nào đến giờ đồng bóng đủ thứ, sống về thiêng liêng nhiều hơn.

BĐ2 : Dạ.

ĐT : Cái chỗ đó dễ hấp thụ và dễ khai triển về tôn giáo ; thành ra phải qua một cái cơn cấp tốc, và cho người ta đau khổ, để người ta học hỏi để tiến hóa ;

BĐ2 : Dạ.

ĐT : Thành ra, cái cơ này, sau này sẽ lập trật tự ; và toàn quốc sẽ tu ; mà tu thiền nhiều hơn !

BĐ2 : Bạch Thầy, vậy cái sự khổ của Việt Nam bây giờ là do cái bài học của Thượng Đế muốn cho dân tộc Việt Nam tiến hóa mau, hay sao ?

ĐT : Phải rồi ; bởi vì Ngài lựa chọn đó ! Rồi dựa cái điểm đó là điểm linh quang. [39:30]

BĐ2 : Dạ.

ĐT : Cái đó là cái Linh Địa, để giải tiến tâm linh ; và sẽ lập, sẽ có những cái sự biến thiên thay đổi ; và sẽ có những cái kỳ quan tại mảnh đất đó, để hấp dẫn thế giới tới đông.

BĐ2 : Dạ.

BĐ1 :Thưa Thầy, “Tam Giáo Tòa” là ai ?

ĐT : “Tam Giáo Tào”, cũng như là tòa án của Thượng Đế ; biết không ? Tái xét công minh tội, phước cho nhân sinh ; cũng như là ông vua của Tam Giáo Tòa : chúng ta sống ở dưới cái bàn tay, chúng ta phải làm đàng hoàng, chừng nào chúng ta thoát tục rồi mới là thấy rõ được.

BĐ1 : Thưa Thầy, gồm có những ai ?

ĐT : Hả ?

BĐ1 : Thưa Thầy, gồm có những ai, Tam Giáo Tòa ?

ĐT : Hả? Tam Giáo Tòa đó cũng như một cái ban tòa án : tòa án thì nó có thẩm phán, có đủ thứ hết ; cái gì đáng làm việc ông Tòa, có đủ hết !

BĐ1 : Những vị đó là những vị nào ; bao nhiêu tuổi ?

ĐT : Tên, tuổi hả ? Tên, tuổi, nó thay đổi không chừng : tùy theo trường hợp mà cho người xuống để phân xử ; tùy theo sự báo cáo của Long Thần của mọi người ; mọi người đều có Long Thần ; mà phải trình cho Tam Giáo Tòa để Tam Giáo Tòa xét xử. Cái Tam Giáo Tòa là cái thế của Thượng Đế để phân xử ; nhưng mà cái tên, tuổi không có phải là quy định theo tuổi của người nào ; mà cái nhiệm vụ, và cái trình độ của người nào, tới bậc mức đó, thì học : xuống để làm việc đó mà thôi ! Cho nên, Tam Giáo Tòa nó có đời đời ; nhưng mà cái người làm việc có thể thay đổi theo thời, chớ không có chỉ định người nào. [41:17]

BĐ2 : Bạch Thầy, thế nào là “Lấy Đạo tạo Đời” ?

ĐT : “Lấy Đạo tạo Đời” là thương mại hóa cái đạo : “Tôi làm, tôi tu, mà tôi thấy người ta, nhiều người mến cái này, thì tôi mới lấy cái tu này tôi mới xây tượng, tôi mới bán ! Tôi làm cái này, cái kia, để tôi kiếm tiền bỏ túi tôi xài, sung sướng cho tôi ; nhưng mà không giúp đỡ người khác.” Đó là “Lấy Đạo tạo Đời” ; hiểu không ? Cái tiền của Thượng Đế đóng, mình phải làm việc siêng năng ; chớ không phải lấy để hưởng thụ ; thì những người đó sẽ bị phạt.

BĐ1 : Kính thưa Thầy, thế nào là “Vay Pháp, trả Pháp” ?

ĐT : “Vay Pháp, trả Pháp” là : ngày nay chúng ta hiểu được cái vấn đề tu này là hữu ích, và chính mình đã tự giải thoát từ trong bùn dơ và trong một cái đống lửa mà giải thoát ra, thì mình nên truyền bá cho người khác : vì mình ở trong cái chỗ động loạn mà ra, thì mình phải truyền bá cho những người đau khổ ; thấy không ? Để giúp đỡ họ tiến tới thanh tịnh ! Thì mình phải trả : mình phải dày công, mình phải học nhẫn, để mình cứu độ và mình truyền cái pháp này cho họ ; kêu bằng “Trả Pháp” tại thế trước khi ta đi.

BĐ2 : Thưa Thầy, cho biết sơ về cái “Cơ Minh Vương Thánh Đức” nó như thế nào ?

ĐT “Cơ Minh Vương Thánh Đức”: cái đó là thuộc về Thiên Cơ, chớ không thuộc về Vô Vi ; không thuộc về Vô Vi, cho nên không có cần thiết trả lời về cái câu nói đó ! Cái đó là về Địa Tiên. Nếu mà tôi trả lời cái đó là lòng vòng cho người tu ; tôi không thích !

Bởi vì, chúng ta tu, chúng ta giải thoát trở về một vị Phật, chớ chúng ta không trở về đi làm ông vua, mà chúng ta lo vấn đề “Minh Vương” ; vô ích ! Có thể cố vấn cho bất kỳ một vị nào ở tương lai.

BĐ2 : Bạch Thầy, “Hội Long Hoa, và hội Long Vân” như thế nào ?

ĐT : Cái hội Long Vân thì bây giờ, nghĩa là, trong cái cơn khảo đảo ; à, Long Vân….

[kết thúc ID# 19810612Q7]


----
vovilibrary.net >>refresh...