ID# 19810612Q7

VẤN ĐẠO (4) TẠI MONTRÉAL - Cuốn A -

Đức Thầy : …….(nghe không rõ) Thì mình càng thấy tội lỗi mình hơn : mình ăn năn nhiều mình mới tiến ; còn nếu mà không ăn năn là không có tiến.

Cho nên, tôi mới kêu gọi mọi người niệm Phật cho nhiều ; niệm, niệm thường niệm, vô biệt niệm, để nó phát triển cho đều ; mà các giới đều sử dụng (… nghe không rõ) của chúng ta, chớ không phải dụng cái "Nam Mô A Di Đà Phật" sợi tóc của các Bạn nó mới phát quang !

Khi mà ngồi niệm, niệm một chặp rồi không tin, bỏ ! Nó gây sự tối tăm cho mình ! Mình niệm đi, trì kỳ chí niệm đi, rồi mới thấy câu nói tôi nó đúng hay là không : trong lúc các Bạn buồn, mà các Bạn niệm thét, nó thanh nhẹ trong du dương thật sự.

Bạn Đạo1 : Bạch Thầy, thế nào là "Bồ Tát" ?

ĐT : Chữ “Bồ Tát” đó, cũng như trong “Kinh A Di Đà” Ông Tư đã nói rất rõ : Ổng phá mê, phá chấp về cái Bồ Tát, đề cao Bồ Tát : bây giờ, chúng ta ở đây là bồ bịch, dựa nương, tạo tác những cái sáng kiến tìm hiểu, kêu bằng “Bồ Tát”. Nó thực tế hơn ! Còn đặt một vị Bồ Tát kia là nó trở lại tạo sự yếu hèn cho chúng sinh. Cho nên, Ông Tư Ổng dựa trong cái Bồ Tát, phá mê : sự bồ bịch dựa nương đàm đạo trong sự thăng hoa của tâm linh. Có bao nhiêu đó thôi ; nó mau hơn, trực tiếp hơn.

BĐ1 : Thưa Thầy, như vậy cái chữ “Tác” là “T, A, C”, còn chữ “Bồ Tát” ở bên đạo Phật là “T, A, T”

ĐT : Ừ ; nhưng mà họ để vậy thôi, họ để, để đề cao một vị ; thành ra, đâm ra chúng sanh yếu hèn, và chúng sanh trở nên lợi dụng, không có tiến hóa nổi ! Cho nên, phải phá cái đó : Ông Tư đã phá và đã chỉ rõ rằng chúng ta hiện tại đang ngồi đây, như tôi đang ngồi đây và các Bạn đàm đạo với tôi, phải tìm một cái đường lối thoát cho chung ; mà lấy về tiếng Việt Nam giải thích, thì “Bồ bịch, dựa nương, tác ra cái sáng kiến để đi tới,” để người Việt Nam dễ hiểu hơn ; vì đang độ người Việt Nam, phải lấy chữ Việt Nam mà giải thích cho rõ ; thấy không ? Mà nó thực tế hơn ; chớ đề cao một vị bồ tát để làm yếu hèn chúng sanh, chừng nào chúng sanh mới tiến về Phật được ? [3:00]

BĐ1 : Thưa Thầy, còn “Xá Lợi,” “Xá Lợi Phất” là sao, Thầy ?

ĐT : Cái Xá Lợi Phất, cũng như là tôi nói : Mô Ni Châu là phần hồn của con người ; Xá Lợi Phất là phần hồn đó! Rốt cuộc rồi Xá Lợi là phần hồn của mình đó : khi mà xuất ra, nó sáng trưng ; tốt lắm : mặt mày tươi tắn, môi son ; đẹp lắm ! Không phải như cái thể xác, không phải như cái thể xác thường thế gian đâu !

BĐ1 : Thưa Thầy : Thánh, Thần, Tiên, Phật khác nhau chỗ nào ?

ĐT : Thánh, là còn làm việc cho mặt đất nhiều lắm : Thánh Giới làm việc đạo đức về mặt đất.

Còn Tiên, thì làm về cái cảnh hư không ; mà Tiên nó có Địa Tiên, thì hợp với Thánh ; Địa Tiên hợp tác với Thánh ; thấy không ? Còn Thiên Tiên là họ chuyển hóa cho Địa Tiên ; nhưng mà Thiên Tiên thông tới Phật Giới.

Còn Phật, là tu để trở về thanh ; sau cái thanh đó, Phật sau này phải học để chịu trách nhiệm trở lại các giới, để chuyển hóa cho các giới ở dưới này. Chớ nhiều vị Phật hiện tại đi tới thanh rồi, Ngài không làm gì nữa ; Ngài chỉ ở chỗ thanh, bị kẹt ở trong thanh ; sau này mới chuyển hóa đi học thêm một khóa nữa.

BĐ2 : Bạch Thầy, vậy là Đức Thích Ca có trong cái giới thanh không ạ ?

ĐT : Có chớ ; Ngài ở giới thanh !

BĐ2 : Như vậy Ngài bị kẹt hay sao ?

ĐT : Ừ ; sau này Ngài sẽ trở xuống nữa. Sau này Di Lạc xuống trước. [4:43]

BĐ1 : Dạ.

BĐ2 : Thưa Thầy : ma, quỷ có phải do Thượng Đế tạo ra không ?

ĐT : Phải rồi : nó từ kim, thảo, mộc, này kia, kia nọ nó mới tiến tới ma, quỷ ; rồi từ ma, quỷ, nó mới chuyển tới, nó làm sai, nó bị đọa xuống trong cái chỗ eo hẹp, là con thú. Rồi từ con thú nó mới ăn năn hối cải. Rồi lần lần cũng đi tới con người. Rồi tới con người, nó mới tiến tới Tiên, Phật, Thánh, Thần. Nó phải buộc nó mới tiến ; cho nên, bắt nó phải khom lưng đi hoài ; buộc, buộc nó để cho nó học, nó mới tiến hóa.

BĐ1 : Thưa Thầy : làm thế nào để mình phân biệt “Bàng Môn Tả Đạo” ?

ĐT : Bàng Môn Tả Đạo là chỉ đem cái ảo thuật cho mình thấy, và uy hiếp tinh thần của đối phương ; nó không có hòa giải, mà nó làm mất tinh thần đối phương : “Nếu Anh không tin tôi, Anh phải đi chết” ; “Nếu Anh dùng cái bùa này, sẽ bị về tai nạn !” Đó là bàng môn ; thấy không ? Kêu bằng uy hiếp.

Còn cái hóa giải để đi tới bình đẳng, mới là Phật. Cho nên, nhớ : cái lý thuyết nào mà không hóa giải đi tới bình đẳng thì không nên tin. Tin là bị kẹt vào bàng môn ; cho nên chết hết cả đám !

BĐ2 : Bạch Thầy : Đức Thích Ca, và Jésus Christ khác nhau ở chỗ nào ?

ĐT : Đức Thích Ca là về Phật, về thanh. Còn Christ là Di Lạc thôi ; điển của Di Lạc thôi !

BĐ1 : Thưa Thầy : Thầy đã diện kiến Phật Thích Ca và Chúa Jésus Christ chưa ?

ĐT : Rồi ; lâu rồi ; không phải mới đây. Nếu tui không diện kiến, tui đâu có thông suốt mà dám mà nói chuyện như là Bạn thân với tui !

BĐ2 : Thưa, Thầy diện kiến hai Ngài đó thì Thầy có nhận những cái chỉ thị gì không ?

ĐT : Tui đâu có phải lệ thuộc những người đó ! Mục đích tui tu tới bình đẳng với những người đó, chớ tui đâu có lệ thuộc những người đó !

Cho nên, tui kêu các Bạn không nên lệ thuộc bất cứ một người nào, nhưng mà lấy cái gương đó để tiến tới bằng Người, hay là hơn Người, mà thôi. Nếu các Bạn còn tin tưởng và lệ thuộc, các Bạn không bao giờ tiến hóa. Tui có nhiệm vụ tới đây nhắc các Bạn : các Bạn đừng ngu muội nữa, và tin nơi các Bạn.

BĐ1 : Như vậy Thầy diện kiến hai vị đó với mục đích gì ?

ĐT : Bởi vì, trong lúc hiếu kỳ, trong lúc xuất ra, thì tôi thấy vậy. Nhưng mà sau này tôi tìm ra, “Té ra không có gì ; những Ngài đó không có những kỳ thị, và Ngài đó không có phải là bắt chúng ta lệ thuộc vào Ngài, nhưng mà Ngài vẫn mong chúng ta bình đẳng như Ngài. Những người đó không có làm những điều hiểm ác như người thế gian : đem gieo cái điểm xấu cho Jésus Christ với Thích Ca ! Jésus Christ, Thích Ca, là người bình đẳng : Ngài nói : “Phật tức tâm” ; Jésus Christ cũng nói : “Mày nhớ tao ; tao nhớ Mày”. Không có bỏ chúng ta !

Nhưng mà người phàm, sai lầm, không chịu đứng trong cái bình đẳng, mà đề cao ; thành ra tự làm cho mình yếu hèn, chậm tiến. [8:14]

BĐ2 : Thưa, vậy bạch Thầy, bên Thiên Chúa Giáo người ta cứ nói rằng Chúa Jésus Christ chịu đóng đinh trên cây thánh giá để chịu tội cho mọi người. Vậy thì họ có nên tin tưởng ?

ĐT : Bởi vì họ đặt cái vấn đề đó để làm yếu hèn con Ngài ; Ngài không chịu ! Thấy không ? Ngài là người đi trước, Ngài muốn chúng ta tiếp tục đi theo Ngài ; Ngài không bao giờ có cái ích kỷ như người phàm đã nghĩ.

Người phàm, họ thấy cái cảnh hung hăng quá, rồi họ đề cao người đó để cho mọi người dẹp bớt sự hung hăng. Nhưng mà không cứu rỗi họ ! Thấy không ?

Sự thật, họ cứ đề cao sự đẹp đẽ của tôn giáo thôi ; họ không nói cái chuyện khổ mà đi tới hạnh phúc đời đời ; họ không dám nói chỗ đó ! Cho nên, họ nói, “Ờ, vô tu mà tin Chúa, rồi được sung sướng, chớ không được khổ.”

Nhưng mà đằng này, tôi nói các Bạn, “Phải khổ, rồi các Bạn mới sung sướng ; còn các Bạn tu mà lợi dụng cái đạo pháp mà để đạt tới sự sung sướng, sẽ khổ nữa !” Nói trước !

Cho nên, Jésus Christ đã cho chúng ta thấy, như cái bản thân thể xác Tứ Đại này, mà Ngài chấp nhận cái khổ, Ngài học cái khổ rõ rang, mà để đạt tới hạnh phúc đời đời. Vậy thì chúng ta còn từ chối cái khổ, làm sao chúng ta tiến được ? Thấy không ? [9:30]

BĐ1 : Thưa Thầy, Thầy nghĩ gì về đại thiền sư hồi xưa như Đạt Ma Sư Tổ, Lục Tổ Huệ Năng, bây giờ ở đâu ?

ĐT : Thì họ cũng tu theo trình độ của họ thôi ; họ tu theo trình độ của họ thôi.

BĐ1 : Họ tới trình độ Phật chưa ?

ĐT : À ; họ tới trình độ Phật rồi ; trình độ họ tới Phật rồi : ông Phật không phải là tuyệt đối đâu ; trình độ nào đó thôi.

BĐ1 : Thưa Thầy : xin Thầy cắt nghĩa cho rõ sao gọi là “Hắc Bì Phật Tổ” ?

ĐT : “Hắc Bì Phật Tổ” là cái phần điển đó không có thế nào mà nhuộm, mà sửa nó được ! Nhưng mà nó cũng là Thượng Đế luôn ! Cái màu gì có thể sửa đổi, chớ màu đó sửa đổi không được ; mà trong đó nó có thể thâu ngũ hành vô được : ngũ sắc, ngũ quan, nó thâu vô được, và nó phóng ra được ; nhưng mà mình muốn thay đổi cái màu nó, không được ! Là nó chủ trị, nó chủ trị các màu sắc.

BĐ2 : Thâu tóm các màu sắc luôn ?

ĐT : Ừ, thâu tóm các màu sắc. Còn đi tới Hư Không Đại Định, Ngài không có dùng cái đó nữa : không thấy cái không, vô hình vô tướng nữa.

BĐ2 : Dạ.

ĐT : Đi tới vô hình vô tướng, mà có hình có tướng : nếu người nào muốn cái gì thì nó có cái đó ; nó còn qua hơn cái giới đó. Nhưng mà hồi đó Ông Tư mới khám phá tới đó thôi ; còn bây giờ chúng ta đi theo cái hướng …

BĐ2 : Còn cao hơn cái đó ?

ĐT : Cao hơn !

BĐ2 : Thưa Thầy : sao trong Vô Vi gọi Thượng Đế là “Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn” ?

ĐT : Ừ !

BĐ2 : Bên cao đài gọi Thượng Đế là “Cao Huyền Khung Thượng Đế”.

ĐT : Thì cũng vậy thôi : “Cao Huyền Khung Thượng Đế” nó là đi hết cái huyền khung ; là cái “Huyền” là cũng như là vô cực rồi : “Huyền” là mắt phàm đâu có thấy, mà ý thức nghĩ không ra. Thì đi tới Vô Cực, nó cũng vậy ! Cái chữ thôi : chữ Nho ; mà lấy cái chữ để giải thích lần lần cho con người ý thức và hiểu cái đó. Mà rốt cuộc rồi không, trên kia không có dùng danh từ nữa. [11:28]

BĐ2 : Thế còn, “Tam Thập Tam Thiên” là như thế nào ?

ĐT : “Tam Thập Tam Thiên” là phải qua 27 tầng trời của thể xác ; rồi bước lên 6 tầng bên trên, mới thấy.

BĐ2 : Thưa Thầy, 6 tầng đó như thế nào ?

ĐT : Sáu tầng, nghĩa là mình đi trên cái Đại Thiên Thế Giới nè, há ?

Rồi đi lên tới Trung Thiên : giáp với Trung Thiên, nó cũng một tầng.

Rồi tới Trung Thiên. Rồi tới Bồng Lai. Thấy không ? Rồi từ đó, là 4 giới rồi ; thấy không ?

Rồi đi tiếp về vượt khỏi Bồng Lai, mình đi tới cái chỗ giới Hư Không. Hứ ?

Rồi đi tới Hư Không Đại Định : cái lúc đó nó không còn màu sắc.

Bồng Lai còn màu sắc, còn quần áo, còn ăn uống, còn đòi hỏi.

Cái này, muốn cái gì nó ra cái đó ; còn phải đi lên, kêu bằng, Hư Không Đại Định.

Ở dưới này là Tam Thập Tam Thiên ; mà từ đó rứt xuống lần lần nó xuất !

Cũng như tôi cắt nghĩa cái ly hồi nãy : hỏi, cái ly làm sao nó đọng được ? Nhờ cái thanh khí bên ngoài, cái hư không đại định ở bên ngoài, nó mới chuyển vô trong cái ly, thì mới chiếu vô trong cái ly, cái ly, cái nước trược đó nó xuống thành con lăng quăng ; sống đây là thành con muỗi : (cười) cũng xuất hồn đó ; con muỗi bay ra, đi ! Đó !

BĐ2 : Thưa Thầy : có lần Thầy nói Tam Thập Tam Thiên là Trung Thiên Thế Giới !

ĐT : Đâu có ! Trên, trên Trung Thiên chớ ! Tam Thập Tam Thiên trên Trung Thiên chớ ; đâu ở Trung Thiên, ở dưới, được !

BĐ1 : Thưa Thầy : cõi Trung Thiên có phải là Trung Tâm Sinh Lực Càn Khôn Vũ Trụ, như Thầy thường nói không? [13:03]

ĐT : Ừ ; Hư Không Đại Định. Không, Trung Tâm Sinh Lực là từ Trung Thiên trở xuống, quản lý cả địa cầu này tới địa cầu khác.

BĐ1 : Thưa Thầy : còn cõi Tây Phương Cực Lạc thì ở đâu ?

ĐT : À, Tây Phương Cực Lạc thì thuộc về Thánh Giới ; cũng như Niết Bàn vậy : Thánh Giới Tây Phương Cực Lạc.

BĐ1 : Như theo lời Thầy thì Trung Tâm Sinh Lực Càn Khôn Vũ Trụ phía dưới này ; còn Tam Thập Tam Thiên ở phía trên ?

ĐT : Ở phía trên, ở phía trên ! Chót vót, là nó ở bên trên. Cho nên, Thượng Đế Vô Cực ở trên đó. Nhưng mà Thượng Đế ở Trung Thiên cũng có ; mà Thượng Đế ở dưới Địa Ngục cũng có ; mà Thượng Đế ở Trần Gian cũng có : ông vua đó, ông tổng thống đó ! (cười) Mà ông đó là phải chịu tội ; bởi vì ổng phải trong cái khổ để ổng thăng hoa lên tới vô cùng ! Cho nên, là ông tổng thống, làm sao ở tù ? Phải bị giam, chịu khổ. Và sau cái khổ đó là ổng cải tạo, rồi tiến hóa, tiến tới một lớp nữa, rồi sướng nữa ; một lớp nữa, sướng nữa ; lớp nữa, sướng nữa. Rồi mới đi tới vô cùng ! Thì rốt cuộc cũng quy về Thượng Đế thôi.

BĐ2 : Bạch Thầy : Thiên Đàng và Địa Ngục có thật hay không ; và ở đâu ? [14:17]

ĐT : Ở trong tâm ! Có thực, nhưng mà ở trong tâm mình : nếu không dọn tâm, không thấy Thiên Đàng, Địa Ngục. Tất cả là ở trong tâm chúng ta mà thôi ! Nếu trong tâm chúng ta mà biết được, là chúng ta tới ; còn không biết được, không bao giờ tới. Cho nên, căn cứ tu trong tâm. Tu trong Vô Vi là khai triển cái tâm : là thấy Thiên Đàng, thấy Địa Ngục ; thấy rõ ràng. Cho nên, các Bạn lo lập lại trật tự cái Tiểu Thiên Địa này, là đầy đủ : không còn hoang mang và đi theo cái ngoại cảnh nữa ; mất thì giờ và không tiến được.

BĐ1 : Thưa Thầy : tại sao mỗi tôn giáo đều diễn tả cái cảnh Thiên Đàng, Địa Ngục, khác nhau ?

ĐT : Ừ. Cái đó là tùy thích của người thôi : những người xuất ra, nó đi nó thấy khác ; người này thấy khác. Tôi nói, tùy theo trình độ : cũng là một cái hột xoàn đưa, mà cặp mắt này thấy khác, cặp mắt kia thấy khác ; không giống nhau đâu ! Thấy không ? Bởi vì sự phản chiếu của hư không mà có ; mà tùy trình độ của tâm thức nhận xét. Tùy trình độ à !

Cho nên, tôn giáo đó, là do gì ? Do trình độ của hành giả phổ biến ; mà trình độ người đó nói khác, trình độ kia người nói khác. Còn cái đây là mình về trong cái trình độ quy về một cội ; nó khác với cái kia, nhưng mà hợp lý. Còn cái kia nó tả cảnh Thiên Đàng này kia, kia nọ, mất công ! Cho nên, quy về một cội : chúng ta phải nên tầm Thiên Đàng trong tâm, bảo đảm hơn ! [16:22]

BĐ1 : Thưa Thầy, như vậy Thiên Đàng và Địa Ngục là cảnh, hay là thực, hay là hư ?

ĐT : Thực chứ ! Có cảnh thực, có cảnh thực ! Có cảnh thực để trừng trị và để dẫn tiến tâm linh tiến hóa ! Không phải hư đâu ; có thực ! nhưng mà người đời không hiểu. Và chúng ta tu để chúng ta thấy cái cảnh trong Địa Ngục và Thiên Đàng trong ta, trước khi chúng ta giao kết với bên ngoài.

BĐ2 : Bạch Thầy, Thầy có thể cho chúng con một ý niệm cái đời sống của trên đó, cái cảnh các cõi trên, nó ra sao không ạ ?

ĐT : Có chớ ! Các cõi trên, cũng như tôi đã thường nói : cõi trên, mà chúng ta muốn bận cái áo, đâu có phải khó khăn như ở đây mà đi đặt ông thợ may may ! Khi mà Anh bước tới Thiên Tiên rồi thì Anh nói, “Tôi muốn có áo xanh”, thì có áo xanh ! “Tôi muốn có ly nước uống” thì ly nước uống tới. Tùy theo trình độ tiến hóa của Anh : trình độ nhẹ chừng nào thì Anh được dễ dãi nhiều chừng đó ; mà trình độ nặng chừng nào thì Anh muốn kêu cũng không có ! Bởi vì, cũng như chúng ta ở thế gian, kêu trời, không có, phải đi làm, đi lấy, mới có. Thấy không ? May cái áo, nó nói 3 tuần, mình phải đợi 3 tuần ! Còn trình độ kia nó khác : “Tôi muốn có cái áo” là hiện ra cái áo ! Cái ý chút xíu, là chuyển tới rồi ! Cho nên, bề trên xuống giáng cơ luôn luôn nói “Chuyển”, là vậy !

Cho nên, càng tu càng thanh nhẹ : ở thế gian này, Anh làm ông tổng thống, Anh thấy có khác không ? Mà làm tới giám đốc, thấy nó khác ; làm chủ tịch, nó khác ; phải không ? Muốn ly nước, thì nó phải chạy tới liền, lẹ lắm ; nó không dám bê trễ. Thấy không ? Thì mình muốn bây giờ mình trở về Thiên Tiên, cũng vậy : mình vận dụng cái thanh điển còn hơn con người ! Con người mà nó được vậy ! mà bây giờ mình lấy cái ý linh để chuyển linh, tại sao không được ? Nhẹ lắm mà ! Tới nơi liền ! [18:22]

BĐ1 : Thưa Thầy, cho biết cảm nghĩ của Thầy đối với Ông Tư, người đã đưa Thầy vào Pháp Lý Vô Vi ?

ĐT : Thì tôi cũng rất thán phục, mà nhờ Ổng tôi mới tiến hóa tới ngày nay. Nhưng mà, bây giờ lần lượt Thượng Đế cũng phải chuyển Ổng đi tới cái khối sáng lạng hơn, để đóng góp cho Vô Vi nhiều hơn. Cho nên, Ngài cũng thanh nhẹ, và Ngài cũng bắt buộc cũng phải giáng trở xuống thế gian, và nói sẽ giúp đỡ nhiều cho khối Vô Vi.

: Dạ, thưa Thầy cho biết cái pháp của ông Cao Minh thiền sư, và Pháp Lý Vô Vi của chúng ta đây, khác nhau chỗ nào ?

ĐT : Ừ ; cái ông Cao Minh thiền sư thì lúc đó Ổng còn xài bùa nhiều ; nên sau khi Ổng chết rồi thì Ông Tư phải đi xin thỉnh và cứu độ Ổng ; vì Ổng tu tới thiệt cao rồi mà Ổng còn có cái kiểu mà không thích người khác : cái sân tánh chưa có giải được. Thành ra, Ông Tư cũng cầu xin ơn trên hộ độ cho Ngài, vì Ngài tu mục đích để làm chánh trị mà thôi, để cứu dân Việt Nam đánh đổ Pháp, chớ Ngài không đi về Phật pháp.

Thành ra ông Tư đi về, cũng đi về giới đó : trừ ma ếm quỷ, nhưng mà hướng về Phật Pháp. Cho nên, ngày nay ông Tư được ở Phật giới, và sẽ tiến hơn, xa hơn nữa, và để lãnh cái nhiệm vụ trở lại giúp đỡ chúng sanh. [19:53]

BĐ1 : Thưa Thầy, bây giờ thì đã có Thầy chăm lo về Pháp Lý Vô Vi, thì ông Tư có còn theo dõi ?

ĐT : Vẫn có ; vẫn có cứu độ cho tất cả người tu Vô Vi, nếu tưởng tới Ngài. Ngài rất vui, và mừng ngày hôm nay tôi được thanh nhẹ, thay vì Ngài khóc vì tôi, sợ tôi chịu khổ và chán ngán cái hành trình của tôi lúc Ngài muốn xa trần ; Ngài đã khóc với tôi rằng để cái gánh rất nặng cho tôi. Nhưng mà ngày nay Ngài thấy tôi chuyển kịp thế, và tôi tu và tôi khai triển hơn trước kia nhiều. Cho nên Ngài rất vui vẻ về sự hợp tác của chúng ta.

BĐ2 : Bạch Thầy ! Thầy có thể cho chúng con biết cái sơ lược hành trình tu tập của Thầy ? [20:38]

ĐT : Cái sơ lược hành trình tu tập của tôi thì tôi đã nói trong sách vở hết rồi ; tôi nói hết rồi. Bây giờ nói nữa là thừa, lặp đi, lặp lại cũng bao nhiêu công chuyện đó thôi ; thấy không ?

Nhưng mà tôi tu là thấy người bạn, trẻ, đẹp. Trước khi tu là tôi đã có cái nguyện tôi muốn chết trước khi chết : tôi muốn uống thuốc ngủ để tôi chết, để thử coi cái hồn xa cái bản thể này như thế nào ? Thì tôi mới gặp người bạn đó ; người bạn đó càng ngày càng trẻ đẹp ; tôi mới hỏi, thì người đó mách cho tôi đường lối để đi tới gặp Ông Tư.

Khi gặp ông Tư, thì ông Tư nói chuyện mấy tiếng đồng hồ, nói tiếng Việt Nam, tôi không biết Ông nói gì ! Cũng rất thân thiết với mình, mà không biết ổng nói gì ! Ổng nói từ hồi nhỏ, mà ổng nói cũng trúng ; nói cái gì, nói cũng trúng ! Tôi muốn dứt khoát cuộc đời trong lúc đó ! Thì bây giờ tôi có cái hình cho các Bạn coi, nghĩa là, trước kia, cái hình tôi rất yểu, và tôi sẽ chết sớm. Ổng biết được như vậy ! Thì tôi cũng dứt khoát tôi thiền chết !

Mà ngày nay tôi được gặp Ngài rồi, tôi thấy, nghĩa là, trong lúc Ngài phá mây và tôi thấy cái điển quang của Ngài phóng sáng từ bộ đầu đi lên, rồi trở lộn lại ! Tôi thấy “Tôi hết chết rồi, vì ông này làm được, nhất định tôi phải làm được” ; chỉ biết bao nhiêu đó thôi ; và trong lúc 3 người đồng đứng, mà không người nào thấy ! Tôi thấy, là tôi thấy tôi cũng có trình độ tương đương tôi mới thấy được ! Tôi tin nơi tôi như vậy, và tôi học.

BĐ2 : Lúc đó là Thầy chưa có tu ?

ĐT : Tôi chưa tu, nhưng mà tôi thấy.

BĐ1 : Thưa Thầy, tại sao mà Thầy là “Ông Tám” ? [22:29]

ĐT : Hả ?

BĐ1 : Thưa Thầy, tại sao mà Thầy là Ông Tám ?

ĐT : Bởi vì mình tu Vô Vi là hai số “0” hợp lại : “8 “ ; có gì đâu ! Đặt cái số 8, nó gọn hơn.

BĐ1 : Thưa Thầy, trước khi Thầy vô trong Pháp Lý Vô Vi đã có tên là thứ tự là “Ông Tám” chưa ?

ĐT : Ờ ; thứ tự trong gia đình là “Ông Tám” ; nhưng mà tôi thấy cái số 8 này nó hữu ích hơn ; tôi phổ biến cái số 8 này để cho nó tránh cái sự mê tín.

BĐ1 : Thưa Thầy, có người tin rằng Thầy là Phật sống. Xin Thầy cho biết cảm tưởng thế nào ?

ĐT : Muốn nói “Phật” cũng được, mà “Quỷ” cũng được ; có cái gì đâu ! Quân bình tư tưởng là Phật, chớ có gì đâu ! Như nãy giờ tôi cắt nghĩa cho các Bạn, thì các Bạn cũng nghe cái chân lý nó tròn, vậy thôi. Mà vị Phật cũng nói bao nhiêu đó ; một vị Phật không có nói hơn !

BĐ1 : Thưa Thầy, theo Pháp Lý Vô Vi thì không ai được quyền làm thầy. Tại sao các đệ tử thường gọi Thầy bằng “Thầy” ?

ĐT : Bởi vì tôi đã cắt nghĩa rằng chúng ta mọi người đều là thầy của Tiểu Thiên Địa ; mà Thầy gọi Thầy là “Tao với Mày” là cũng không có gì khác biệt. Vì thương yêu quá nên muốn kêu thì kêu. Nhưng mà mọi người đều bình đẳng, quý hơn.

BĐ1 : Thưa Thầy, có người xá Thầy. Xin Thầy cho biết cái ý nghĩa của việc đó ?

ĐT : Ừ. Có người xá, là cái người đó nhiều khi họ thấy trong cái tâm thức của họ, họ thấy rõ tôi hơn. Vì nhiều người họ tự nhiên họ tới họ quỳ, lạy. Nhưng mà trong cái quỳ, lạy đó, có lợi cho họ, chớ không có có hại : cái phần đó, cái thanh điển phải chuyển cho họ, và để họ tiến hóa mau hơn. Chớ không phải bắt buộc.

BĐ1 : Thưa Thầy, Thầy thường nói là Thầy nguyện sẽ làm tấm tapis cho những người có mặt. Xin Thầy cho biết ý nghĩa ra sao ?

ĐT : Nếu mà tôi không làm miếng tapis á, tôi đâu có ngồi đây mà nói chuyện mấy tiếng đồng hồ cho các Bạn ? Khi đó là các Bạn thấy tôi là tapis rồi, tay sai của các Bạn rồi : cho các Bạn chà đạp và mổ xẻ bất cứ một cái gì !

BĐ2 : Bạch Thầy, xin Thầy cho biết sơ lược về Cha Kim. [24:36]

ĐT : Ừ. Cha Kim là một cô gái, giáo sư ở trường Trần Hưng Đạo ; trước kia Người là học về Cử Nhân về Pháp Văn, và dạy Pháp Văn trung học ở trường Trần Hưng Đạo. Nhưng mà đi học ở trên Đà Lạt rồi cứ phát tâm tu. Trong lúc đó, nghĩa là, Người chỉ ăn chay chớ không chịu ăn mặn : học trường bà Sơ thì cũng có ăn mặn như mình, mà không chịu ăn ; ăn chay ! Ăn chay, mà cha mẹ đem đồ ăn, cũng không chịu ăn !

Rồi về, đi dạy học, rồi phát tâm cứu độ những bụi đời, những người con rơi rớt : làm người mẹ, hai mươi mấy tuổi làm người mẹ mười mấy đứa con, gởi ở trong cái trường giáo dục để đi học, Bả đóng tiền hàng tháng.

Rồi một ngày nào đó khi Y ngồi Y thiền, Y ngồi tưởng tới Thượng Đế thôi ! Ngồi tưởng, bởi vì Y cũng có nghiên cứu về Thông Thiên Học ; tưởng về Thượng Đế. Lúc đó, không biết tôi ; không quen biết với tôi ; và tôi cũng chưa bao giờ quen biết cô Kim.

Rồi, tưởng Thượng Đế, rồi một ngày đó thì thấy hào quang sáng suốt xuống trong đầu óc của Người, và cho Người biết tất cả những sự chuyển động của Càn Khôn Vũ Trụ, và sự thay đổi của cục diện của Quả Địa Cầu ; nhất là về Việt Nam ! [26:00]

Thành ra, Cô không chịu, Cô nói, “Cái này là cái ngoại xâm,” Cô không có chấp nhận ; “ Ông cứ ra khỏi cái lãnh vực tư tưởng của tôi”.

Thì lúc đó Ngài mới cho cô Kim hiểu rằng, “Ta sẽ đem bằng chứng cho Ngươi ; Ngươi phải nghe lời ta ; ta sẽ đưa cho Người đi gặp Lương Sĩ Hằng ; mà Lương Sĩ Hằng hiện tại là bị giam ở trại cải tạo, và ta sẽ thả nó ra.” Hứa với cô đó !

Cho nên, cô đó cũng có lên Hồ Văn Em : Cổ đi xe đạp Cổ tìm tới Hồ Văn Em. Rồi tới Hồ Văn Em rồi thì, trong lúc chờ đợi, không có bao lâu thì tôi được thả về ! Lúc đó Cổ mới đem cái thơ tới, cái thơ cổ viết rất rõ ràng, là như cái mà tôi vừa nói : là Cổ thiền rồi cổ thấy ; Cổ ngồi đó cổ niệm Phật ; Cổ thường xuyên ở trong nhà niệm kinh giùm cho má ; thành ra, ở xóm đó họ kêu là “Ông sư niệm kinh rất hay” ; đọc kinh Di Đà đồ này kia kia nọ cho má !

Mà trong lúc cái điển của Thượng Đế giáng xuống rồi á thì, nghĩa là, bỏ hết những cái hình, những cái thờ phượng ; dẹp hết ! Dẹp hết những cái chuyện hình thờ phượng !

Kêu má phải quỳ lạy, “Ta là Thượng Đế”, này kia, kia nọ ! Thì, với sự uy nghiêm đó là má Y phải chịu quỳ lạy !

Sau, Y mới viết cái thơ cho tôi, kêu tôi chứng minh giùm, và hỏi : “Thượng Đế phải có sự thật không” bởi vì ông đó ổng nói, chỉ là ông Lương Sĩ Hằng mới là đủ quyền năng và tiến tới hỏi cái vụ này, chớ người khác thì không thể. “Cho nên, ông phải trả lời liền bây giờ !” Tôi nói : “Tôi không có rảnh ; Thứ Năm Cô trở lại”.

Thì Thứ Năm cô trở lại ; tôi mới dẫn đi tới nhà ông Hai Pháp ; thì lúc đó ở nhà Hai Pháp, tự nhiên Thượng Đế xuống ; mà tự nhiên nói tiếng Huế, nghe rõ ràng tiếng Huế, nhưng mà Cô nói Cô không biết nói tiếng Huế, Cổ đâu có nói tiếng Huế ! Tôi nói : “Tôi nghe nói tiếng Huế” ; mà ai cũng nghe nói tiếng Huế hết ! Cổ nói cổ là người Cao Lãnh mà, làm sao nói tiếng Huế được ; nó bị trẹo cuống họng, chớ đâu phải Cổ nói tiếng Huế !

Nhưng mà trong cái lúc xuống, cái miệng như vậy nè, nói khó khăn lắm ! Buộc, bắt buộc, nghĩa là, đưa ra một cái chuyện lạ thường cho thế gian biết rằng người Nam mà nói tiếng Huế nó khó ; nói rặc tiếng Huế không ! Mà cổ nói “Không phải tiếng Huế” ; đó ; Cổ không chịu cái đó là tiếng Huế, bởi vì Cổ nói tiếng Nam !

Rồi sau này xuống, xưng danh “Cha,” làm phép trước mặt tôi, và phong cho tôi : “Phật tại thế,” và ôm hun cái trán tôi ; và nói : tôi đã hy sinh hơn nửa đời người mà không có vụ lợi, không có chấp nhận bất cứ một cái địa vị nào của Thượng Đế ban cho, đó ! Cho nên Ngài tới với tôi. Còn tôi, hỏi chớ : “Nếu là Thượng Đế, thì phải tới Tây Ninh ; Tây Ninh là cái đạo của Ngài sáng lập ; tại sao Ngài không về đó ?” Nói : “ Không ! Cha chưa phong chức, mà tụi nó phong ; Đạo, thì đạo của Cha sáng lập.” Cha có nói câu nói này. [29:39]

Thì cái buổi gặp tôi đó, tại nhà ông Hai Pháp đó, cô có viết một cái thơ, một cái sớ, mà thưa Ngọc Hoàng giả, mà đang bóp cái miệng, chuyển cái miệng Cổ nói vấn đề đó ; thưa ! Cái sớ ghi rất hay ; cũng như là một luật sư thưa vậy ! Thưa : “Đây là một tiếng nói mạo hóa, giả mạo, không phải Thượng Đế sự thật !” Nhờ tôi chuyển cái đơn này lên cho Thượng Đế !

Thì tôi mới xác nhận “Đây là sự thật ! Cô nên tiếp tục học.” Thì Cổ mới, lúc đó điển của Thượng Đế xa rời, Cổ mới ngồi xuống ôm cái chân tôi, nói, “Ông Tám không xác nhận thì tôi sẽ đi theo Ông Tám luôn luôn ; tôi không dám về nhà ! Mà Ông Tám xác nhận rồi, tôi mới dám về nhà, tôi lo tiếp tục tôi học.”

Đó ; và Thượng Đế dặn là mỗi tuần phải gặp tôi một lần. Đó ! Thì tôi cũng chấp nhận chỉ giúp đỡ vậy thôi !

Thì từ đó tiếp tục, tiếp tục, tiếp tục ; bởi vì tiếp tục là để làm chi ? Để ngồi một bên, để ảnh hưởng về cái thể xác : phần điển, giao cảm về phần điển để cho nó có trật tự, và thanh lọc cái thể xác. Không bao lâu, Cổ rành, tôi mới yêu cầu ở Trên không nên bóp cái miệng, và để cho Cô nói tiếng Nam đàng hoàng. Sau mới để nói tiếng Nam ; bây giờ nói tiếng Nam ; mà nói ngay ngắn chớ không có cái vụ mà khó khăn khi nói một câu ! Cổ tức cái vụ đó lắm : làm xấu cái mặt con gái người ta ; làm xấu cái mặt ghê lắm ; mà nói toàn tiếng Huế không à ! Tôi biết cái chuyện đó, đó !

BĐ1 : Thưa Thầy, thế còn Cha Mùa là thế nào ? [31:25]

ĐT : À, Cha Mùa là chết 4 lần tại Nha Trang. Nhưng mà đó là cũng là cái xác (nghe không rõ...) đó mà thôi, chớ không phải là thật sự mà, chưa sử dụng thật sự ! Thành ra tới với tôi là chỉ có điển Thượng Đế xuống thôi ; mà tới người khác là điển khác rồi ! Nên Cha Mùa cũng vậy : chết 4 lần ; mới có 20 tuổi, vậy mà bắt cha 70 tuổi phải quỳ lạy ! Ông già, tội nghiệp, đi theo từ Nha Trang vô để kiếm ông Lương Sĩ Hằng ; mà không có địa chỉ : “Nhất định Cha sẽ dấn tới !”

Cho nên, dẫn tới gặp, rồi lần lần tới tôi. Tới tôi, lúc đó là tôi đã đi kinh tế mới rồi ! Thì từ kinh tế mới mà đi chuyển tới : từ Sài Gòn chuyển tới ông Sĩ ; ông Sĩ đưa đằng thằng Ngà ; thằng Ngà dẫn xuống kinh tế mới, gặp tôi. Cái bữa đó vui mừng lắm ! Ôm nhau ; rồi cái bữa đó lại khóc nữa ! Cũng y như lời nói của cô Kim mà trong lúc gặp tôi ban đầu : y một tram phần trăm ; không có sai một phần ! Cũng ôm, khóc, nói : “Con đã hy sinh nửa cuộc đời cứu con ta ! Nhưng tại sao Con không chịu nhận chức, nhậm chức ?” Tôi nói : “Không ; chuyện gì ra chuyện đó ; nhất định tôi từ chối, không có nhậm chức gì hết ; tôi chỉ biết tu mà thôi ; tôi thấy còn thiếu kém nhiều lắm !” Nói : “Không, cái Cha đã quyết định rồi, ta sẽ đưa Con khỏi cái trại này, khỏi Địa Ngục trần gian.”

Thì mọi người khóc ; tôi mới không muốn cho người ta khóc, tôi cười, tôi nói : “Làm gì có tiền mà đi ! Mấy người sao ngu muội quá, mê tín quá !” Tôi thấy nó cảm động quá, nó khiêng ra xa tôi, nó khóc. Rồi một ngày nào đó tôi đi về Chợ Lớn cái, thì tới nhà Ngô Văn Nhâm, Sáu Nhâm, nhà ông kỹ sư Nhâm ; vừa tới cái thì Ổng ở trên lầu xuống, chạy xuống, “Con ta đây, con ta đây !” Cái, ổng ôm hun đồ, đủ chuyện hết !

Rồi bữa đó là Ổng cũng tuyên bố, tuyên bố là cái chuyện mà, “Cha không muốn nói ; bây giờ Cha cũng nói luôn ! Đây là Di Lạc đây các Con !” Ổng nói như vậy đó. Tôi nói : “Không, tôi không có làm cái chức đó !” Nói : “Con không nhận, Con cũng phải nhận cái Cha làm ; và Cha sẽ đưa Con ra khỏi lãnh thổ này ! Cha sẽ uống rượu Bồ Đào tại Trúc Lâm để đưa Con ; mà đi một cách dễ dãi, không có nguy hiểm ; ta sẽ có những tỉ phú nhà giàu tới giúp Con khi Con cần !”

Cho nên, mấy Người tin không ? Cái ông kỹ sư Nhâm mà hồi nào tới giờ nhà ổng không có Thượng Đế ; nhưng mà bây giờ Thượng Đế sao cứ xuống nhà ổng hoài ! Mà trong cái lúc ông Tám tới là có Thượng Đế ; cầu cơ cũng có Thượng Đế xuống ; ổng tin lắm ; khóc ! Ông già 70 tuổi mà khóc ; thấy tội ! “Nhất định rồi ; nhất định Ông Tám đi ! Thượng Đế chuyển là Ông Tám phải đi ! Đi rồi bỏ tụi này cho ai ?” Khóc vậy đó, “Bỏ tụi này cho ai ?” Cứ vậy hoài ; cứ chỉ trong họng, mà nói không được ; tội nghiệp lắm ! Rồi cụ Nghi khóc như con nít, la lên khóc ! Mấy người Nha Trang vô, cũng khóc ! Rồi Ổng cứ kêu : “Thuyết đi Con ! Giảng đi, giảng đi Con ; giảng cho tụi nó nghe, Con” Tôi giảng, giảng. Giảng, ôm hun hoài, “Con ta ! Vậy ta sẽ cho Con ở Mỹ, ở Pháp, để Con làm việc thay Cha” ; vậy đó !

Mà cái chuyện đó, làm sao có được ? Tôi thấy không có một chỉ vàng, đi kinh tế mới rồi, rồi từ đây sẽ sống trong cảnh lang thang đói rách, làm gì mà có sự có tiền đóng góp để đi ? Trong lúc người ta đòi mười mấy lượng một người ; làm sao có tiền ? “ Tiền của Cha mà ; Con đừng lo ; Cha lo cho ! “ Rồi, “Lệnh của Cha là như vậy ; không thay đổi !” Thì người ta khóc, rồi làm tôi cũng khóc luôn !

Qua buổi sáng, cái, chuyển tôi đi luôn, đi xuống Bạc Liêu. Đi tới bắc Mỹ Thuận, bị bắt ! Bị bắt là một cô đồng đi trong xe, cô đem thơ qua Canada cho người ta ; mà trong lúc vượt biên, (cười) lãnh cái thơ đi qua Canada ! Chuyện vô lý ! Nó xét cái thơ đó, nó nói “Làm chánh trị !” Nó bắt giam ; giam luôn cả tôi nữa ! Tôi nói : “ Ờ, Thượng Đế lo ; thôi kệ ; tôi ngủ !” Ngủ, công an tới, hỏi chớ, “Anh bị bắt mà Anh ngủ ?” Tôi nói : “Không ngủ thì làm cái gì ? Anh bắt, thì tôi phải ngủ chớ ! Còn Anh thả, tôi đi làm việc chớ !” Cảnh sát nói : “ Thôi; đi, đi Ông !” “ Ờ ; đi !” Nó thả ra ; tôi lái xe đi xuống Bạc Liêu luôn !

Qua bữa sau tôi đi ! Chuyện đó, cái chuyện kỳ cục hy hữu lạ thường ; đối với người phàm, không hiểu được cái chuyện ông Trời làm ! Ông Trời làm, không ai hiểu nổi ! Nói như nói láo, nói dóc, nhưng mà mấy người đó bây giờ vẫn còn sống ; vẫn còn sống ! Thì cô Nhi đó, khóc như con nít rồi, khóc chu cha khóc, sau, cô Nhi đó, năn nỉ : “Cha cho con đi!” Thì Ổng cũng có cho 4 câu thơ cho cô Nhi ; cô Nhi còn giữ 4 câu thơ, mà khuyên cô Nhi phải tu, ra đây là phải tu chớ không, … Cổ, ở Việt Nam kinh tế mới, cổ đi phụng sự tôi mà ! Lo cho tôi miếng ăn, mặc quần áo này kia, cổ lo hết ! Cổ thiền 4 tiếng đồng hồ ; 3 tiếng, 4 tiếng ; đêm nào cũng 3, 4 tiếng không ; 4 tiếng là thường. Thì bây giờ, nghĩa là, kêu “Tu” ; kêu cổ tu ; mà cổ muốn về đây lắm, đâu có được ! Mà có 4 câu thơ thôi, cổ mới tin : cổ mới xách quần, xách áo, cổ đi. Cổ đi ra, rồi bị trở lộn lại : cái ghe đi làm sao, chạy trở lộn về ! Rồi kỳ sau mới đi được ; mà đi khổ cực ! Nhưng mà “Cha cho thì đi cũng tới nơi, Con đừng lo ; nhưng mà Con khổ chút thôi !” Có nói trước. “ Còn Phật của ta, đi không có khổ ; như đi chơi ; Cha cưng mà ! Cha cưng rồi là nó đi chơi, chớ không có đi như các Con ! Nó khác rồi !” [38:16]

Mà thiệt, qua hải phận quốc tế có mấy tiếng đồng hồ, tôi đi lên tàu…, thiệt là chưa ăn sáng ; chưa ăn sáng ! Cho nên, 12 giờ khuya, tôi giành tôi lái ! Cái đầu tôi nó sáng ghê lắm ! Mà tôi biết tôi được điển của Cha chiếu cho chiếc ghe ; tôi lái 12 giờ khuya tới sáng, không có ngáp, không có buồn ngủ ! (cươi) Lạ thường !

BĐ1 : Thầy lái cái tàu đó đi ?

ĐT : Lái tàu ! Mưới hai giờ khuya là tôi lái ; tôi không cho mấy người đó lái. Tôi thấy cái đầu nó sáng quá rồi, thì mình lái, để độ cho mọi người ở trong ghe.

BĐ1 : Thưa Thầy, ngoài cái điển Thượng Đế xuống, là Cha Mùa đó, thì cái điển thiêng liêng nào khác để nhập vào ?

ĐT : Điển của những người sẽ sắp được làm việc ở thế gian, xuống để trình diện cho tôi giáo dục, chuyển điển cho nó để học hỏi ; rồi nó tiếp tục ở lại thế gian làm việc.

BĐ2 : Thưa Thầy, bạch Thầy : tại sao Việt Nam mình được cái ân huệ lớn lao, là có các vị thiêng liêng xuống như vậy ?

ĐT : Bởi vì Việt Nam là từ hồi nào tới giờ, Anh thấy ở Việt Nam, từ hồi nào đến giờ đồng bóng đủ thứ, sống về thiêng liêng nhiều hơn.

BĐ2 : Dạ.

ĐT : Cái chỗ đó dễ hấp thụ và dễ khai triển về tôn giáo ; thành ra phải qua một cái cơn cấp tốc, và cho người ta đau khổ, để người ta học hỏi để tiến hóa ;

BĐ2 : Dạ.

ĐT : Thành ra, cái cơ này, sau này sẽ lập trật tự ; và toàn quốc sẽ tu ; mà tu thiền nhiều hơn !

BĐ2 : Bạch Thầy, vậy cái sự khổ của Việt Nam bây giờ là do cái bài học của Thượng Đế muốn cho dân tộc Việt Nam tiến hóa mau, hay sao ?

ĐT : Phải rồi ; bởi vì Ngài lựa chọn đó ! Rồi dựa cái điểm đó là điểm linh quang. [39:30]

BĐ2 : Dạ.

ĐT : Cái đó là cái Linh Địa, để giải tiến tâm linh ; và sẽ lập, sẽ có những cái sự biến thiên thay đổi ; và sẽ có những cái kỳ quan tại mảnh đất đó, để hấp dẫn thế giới tới đông.

BĐ2 : Dạ.

BĐ1 :Thưa Thầy, “Tam Giáo Tòa” là ai ?

ĐT : “Tam Giáo Tào”, cũng như là tòa án của Thượng Đế ; biết không ? Tái xét công minh tội, phước cho nhân sinh ; cũng như là ông vua của Tam Giáo Tòa : chúng ta sống ở dưới cái bàn tay, chúng ta phải làm đàng hoàng, chừng nào chúng ta thoát tục rồi mới là thấy rõ được.

BĐ1 : Thưa Thầy, gồm có những ai ?

ĐT : Hả ?

BĐ1 : Thưa Thầy, gồm có những ai, Tam Giáo Tòa ?

ĐT : Hả? Tam Giáo Tòa đó cũng như một cái ban tòa án : tòa án thì nó có thẩm phán, có đủ thứ hết ; cái gì đáng làm việc ông Tòa, có đủ hết !

BĐ1 : Những vị đó là những vị nào ; bao nhiêu tuổi ?

ĐT : Tên, tuổi hả ? Tên, tuổi, nó thay đổi không chừng : tùy theo trường hợp mà cho người xuống để phân xử ; tùy theo sự báo cáo của Long Thần của mọi người ; mọi người đều có Long Thần ; mà phải trình cho Tam Giáo Tòa để Tam Giáo Tòa xét xử. Cái Tam Giáo Tòa là cái thế của Thượng Đế để phân xử ; nhưng mà cái tên, tuổi không có phải là quy định theo tuổi của người nào ; mà cái nhiệm vụ, và cái trình độ của người nào, tới bậc mức đó, thì học : xuống để làm việc đó mà thôi ! Cho nên, Tam Giáo Tòa nó có đời đời ; nhưng mà cái người làm việc có thể thay đổi theo thời, chớ không có chỉ định người nào. [41:17]

BĐ2 : Bạch Thầy, thế nào là “Lấy Đạo tạo Đời” ?

ĐT : “Lấy Đạo tạo Đời” là thương mại hóa cái đạo : “Tôi làm, tôi tu, mà tôi thấy người ta, nhiều người mến cái này, thì tôi mới lấy cái tu này tôi mới xây tượng, tôi mới bán ! Tôi làm cái này, cái kia, để tôi kiếm tiền bỏ túi tôi xài, sung sướng cho tôi ; nhưng mà không giúp đỡ người khác.” Đó là “Lấy Đạo tạo Đời” ; hiểu không ? Cái tiền của Thượng Đế đóng, mình phải làm việc siêng năng ; chớ không phải lấy để hưởng thụ ; thì những người đó sẽ bị phạt.

BĐ1 : Kính thưa Thầy, thế nào là “Vay Pháp, trả Pháp” ?

ĐT : “Vay Pháp, trả Pháp” là : ngày nay chúng ta hiểu được cái vấn đề tu này là hữu ích, và chính mình đã tự giải thoát từ trong bùn dơ và trong một cái đống lửa mà giải thoát ra, thì mình nên truyền bá cho người khác : vì mình ở trong cái chỗ động loạn mà ra, thì mình phải truyền bá cho những người đau khổ ; thấy không ? Để giúp đỡ họ tiến tới thanh tịnh ! Thì mình phải trả : mình phải dày công, mình phải học nhẫn, để mình cứu độ và mình truyền cái pháp này cho họ ; kêu bằng “Trả Pháp” tại thế trước khi ta đi.

BĐ2 : Thưa Thầy, cho biết sơ về cái “Cơ Minh Vương Thánh Đức” nó như thế nào ?

ĐT “Cơ Minh Vương Thánh Đức”: cái đó là thuộc về Thiên Cơ, chớ không thuộc về Vô Vi ; không thuộc về Vô Vi, cho nên không có cần thiết trả lời về cái câu nói đó ! Cái đó là về Địa Tiên. Nếu mà tôi trả lời cái đó là lòng vòng cho người tu ; tôi không thích !

Bởi vì, chúng ta tu, chúng ta giải thoát trở về một vị Phật, chớ chúng ta không trở về đi làm ông vua, mà chúng ta lo vấn đề “Minh Vương” ; vô ích ! Có thể cố vấn cho bất kỳ một vị nào ở tương lai.

BĐ2 : Bạch Thầy, “Hội Long Hoa, và hội Long Vân” như thế nào ?

ĐT : Cái hội Long Vân thì bây giờ, nghĩa là, trong cái cơn khảo đảo ; à, Long Vân….

[kết thúc ID# 19810612Q7]

[English translation by AI DeepL English - EDITING IN PROGRESS as of 20260522]

ID# 19810612Q7

SPIRITUAL TEACHINGS (4) IN MONTRÉAL - Volume A -

The Master: …….(unclear) Then one becomes even more aware of one’s sins: the more one repents, the more one progresses; but if one does not repent, there is no progress.

That is why I urge everyone to chant the Buddha’s name as often as possible; chant, chant constantly, without distraction, so that it develops evenly; and so that all our faculties may utilise (… inaudible) rather than relying on the mere utterance of ‘Namo Amitabha Buddha’—it is only then that your hair will begin to glow!

When you sit down to chant, if you chant for a while and then lose faith, you give up! It only brings darkness upon you! Keep chanting, persevere with your chanting, and only then will you see whether what I say is true or not: when you are feeling down, if you chant out loud, it truly sounds clear and melodious.

Disciple 1: Venerable Master, what is a ‘Bodhisattva’?

DT: As for the term ‘Bodhisattva’, just as in the ‘Amitabha Sutra’, Mr Tu explained very clearly: he dispels delusion and breaks down attachments regarding the Bodhisattva, whilst extolling the Bodhisattva: now, we here are mere followers, relying on and devising initiatives to explore, calling ourselves ‘Bodhisattvas’. It is more practical! To set up a particular Bodhisattva, however, only serves to create weakness in sentient beings. Therefore, Mr Tu relies on the Bodhisattva to dispel delusion: the mutual support and reliance in spiritual discourse leads to the elevation of the spirit. That is all there is to it; it is quicker and more direct.

BĐ1: Sir, so the word ‘Tác’ is ‘T, A, C’, whilst the word ‘Bồ Tát’ in Buddhism is ‘T, A, T’

DT: Yes; but they just leave it at that, they leave it to exalt one person; as a result, sentient beings become weak and vulnerable, and they end up being exploited, unable to evolve! Therefore, we must break that cycle: Mr Tu has broken it and has made it clear that we are sitting here now—just as I am sitting here and you are discussing with me—and we must find a way out for all of us; and to explain this in Vietnamese, ‘Work together, rely on one another, and devise an initiative to move forward,’ so that Vietnamese people may understand more easily; for when addressing Vietnamese people, one must use Vietnamese words to explain clearly; do you see? And it is more practical; for if one elevates a single Bodhisattva to the point of making sentient beings weak, when will sentient beings ever progress towards Buddhahood? [3:00]

BĐ1: Sir, what about ‘Sarīra’ and ‘Sariputta’, Sir?

DT: Shariputra, just as I have said: the Mani Jewel is the soul of a human being; Shariputra is that very soul! Ultimately, the Sarira is one’s own soul: when it emerges, it shines brightly; it is truly wonderful: the face is radiant, the lips are rosy; it is truly beautiful! It is not like the physical body, not like the ordinary physical body of this world!

Q1: Master, what is the difference between Saints, Spirits, Immortals and Buddhas?

Teacher: Saints are still very much engaged with earthly matters: the Saints of the Realm work on moral matters concerning the earthly realm.

As for Immortals, they work in the realm of the void; and whilst there are Earthly Immortals, they align with Saints; Earthly Immortals collaborate with Saints; do you see? As for Celestial Immortals, they guide the Earthly Immortals; yet Celestial Immortals connect to the Buddha Realm.

As for the Buddha, he practises in order to return to the Pure Land; once there, he must subsequently learn to take responsibility for the realms below, so as to transform them. Yet many Buddhas of the present day, having reached the Pure Land, do nothing further; they simply remain there, trapped within it; only later do they transform and undertake further study.

BĐ2: Master, does the Buddha reside in the realm of sound?

D.T.: Of course; he is in the Pure Realm!

BĐ2: So is he stuck there?

Teacher: Yes; later He will descend again. Later, Maitreya will descend first. [4:43]

BĐ1: Yes.

BĐ2: Teacher, are demons and ghosts created by God?

DT: That’s right: it starts with metal, grass, wood, this and that, and so on, before progressing to spirits and demons; then, from spirits and demons, it changes course, commits wrongdoing, and is cast down into a narrow place—that is, the animal realm. Then, from the beast, it repents and reforms. Gradually, it progresses to becoming human. Then, as a human, it advances to Immortals, Buddhas, Saints and Gods. It must be compelled to progress; therefore, it is made to bow its head and walk on; it is compelled, compelled so that it may learn, and thus it evolves.

BĐ1: Sir, how can one distinguish ‘heterodox teachings’?

Note: The ‘Side Path’ refers to using magic to impress oneself and intimidate one’s opponent; it offers no reconciliation, but rather demoralises the opponent: ‘If you don’t believe me, you’ll die’; ‘If you use this charm, you’ll be struck by misfortune!’ That is the ‘Side Path’; do you see? It is a form of intimidation.

It is the resolution that leads to equality that is the Buddha. Therefore, remember: any theory that does not lead to equality should not be believed. To believe in it is to become trapped in a side path; and so the whole lot of them perish!

BĐ2: Venerable Master: In what way do the Buddha Shakyamuni and Jesus Christ differ?

Master: The Buddha is about the Buddha, about purity. As for Christ, he is merely Maitreya; merely the embodiment of Maitreya!

BĐ1: Sir, have you ever met the Buddha Shakyamuni and Jesus Christ?

ĐT: Yes; a long time ago; not recently. If I hadn’t met them, I wouldn’t have the insight to dare speak to you as if you were a close friend!

BĐ2: Sir, when you met those two, did you receive any instructions?

‘I’m not subordinate to those people! My aim is to achieve equality with them, not to be subordinate to them!’

Therefore, I urge you not to be dependent on anyone, but to use that example to strive to be on a par with them, or even to surpass them. If you continue to place your trust in others and remain dependent, you will never evolve. I have come here to remind you: do not be foolish any longer, and have faith in yourselves.

BĐ1: So, what was the purpose of the Master meeting those two individuals?

DT: Because, out of curiosity, whilst I was meditating, that is what I saw. But later I realised, ‘It turns out there is nothing to it; those Enlightened Ones do not discriminate, and He does not seek to make us dependent on Him, but He still wishes for us to be equal to Him. Those people do not do evil things like those in the world: slandering Jesus Christ and the Buddha! Jesus Christ and the Buddha are equal: He said, ‘The Buddha is the mind’; Jesus Christ also said, ‘You remember me; I remember you.’ He does not abandon us!”

But ordinary people, being fallible, refuse to remain humble; instead, they exalt themselves, thereby rendering themselves weak and hindering their own progress. [8:14]

BĐ2: Sir, may I ask, Master, in Christianity people say that Jesus Christ was crucified on the cross to atone for the sins of all. Should they believe this?

DT: Because they raised that issue to undermine His Son; He would not have it! Do you see? He is the way-starter; He wants us to continue following Him; He is never as self-centred as mere mortals might think.

Ordinary people, when they see such aggression, tend to glorify that person in the hope that it will help everyone curb their own aggression. But that doesn’t save them! Do you see?

The truth is, they just keep extolling the beauty of religion; they don’t talk about the suffering that leads to eternal happiness; they don’t dare mention that part! So they say, ‘Well, just believe in God without practising, and you’ll be happy—you won’t have to suffer.’

But in this case, I say to you, ‘You must suffer first, and only then will you find happiness; but if you practise the Dharma merely to seek pleasure, you will suffer all the more!’ I’m warning you now!

Therefore, Jesus Christ showed us that, just as this physical body composed of the Four Great Elements, He accepted suffering; He clearly understood suffering, in order to attain eternal happiness. So if we still reject suffering, how can we make progress? Do you see? [9:30]

BĐ1: Master, what do you think of the great Zen masters of old, such as Bodhidharma and the Sixth Patriarch Huineng? Where are they now?

DT: Well, they practise according to their own level; they practise according to their own level.

BĐ1: Have they reached the level of the Buddha yet?

DT: Ah; they have reached the level of the Buddha; they have reached the level of the Buddha: the Buddha is not absolute; it is just a certain level.

Q1: Master, could you please explain clearly what is meant by the term ‘Black-Skinned Buddha’?

DT: “The Black-Skinned Buddha” is that very essence which cannot be tainted or altered in any way! Yet it is also the Supreme Being! Any colour can be altered, but that colour cannot be altered; yet it can absorb the five elements: the five colours, the five senses—it can absorb them and emit them; but if one wishes to change its colour, it cannot be done! It is the sovereign, it governs all colours.

BĐ2: Does it encompass all colours as well?

ĐT: Yes, encompassing all colours. As for entering the Great Void Samadhi, he no longer uses that: he no longer perceives the void, the formless and the featureless.

BĐ2: Yes.

DT: Moving towards the formless and featureless, yet possessing form and features: if anyone desires something, they have it; it transcends even that realm. But back then, Mr Tu had only just discovered that much; now, however, we are moving in the direction of…

BĐ2: Even higher than that?

DT: Higher still!

BĐ2: Teacher, why is the Supreme Being referred to as the ‘Jade Emperor, Supreme Being of the Infinite, Great Heavenly Sovereign’ in Vô Vi?

DT: Yes!

BĐ2: In the Cao Dai faith, the Supreme Being is referred to as “Cao Huyen Khung Supreme Being”.

DT: Well, it’s much the same: ‘Cao Huyền Khung Thượng Đế’ means to go beyond the mystical framework; the ‘Huyền’ is akin to the infinite: ‘Huyền’ is something the mortal eye cannot see, nor can the mind conceive. So, when one reaches the Infinite, it is much the same! It’s just a word: a Confucian term; but we use that word to explain it step by step so that people can become aware of and understand it. But in the end, up there, they no longer use such terms. [11:28]

BĐ2: And what about the ‘Thirty-Three Heavens’?

ĐT: “The Thirty-Three Heavens” can only be seen after passing through the 27 layers of the physical realm; then, by ascending the 6 layers above, one may perceive them.

BĐ2: Master, what are those six layers like?

DT: Six layers—that means we’re moving through the Great Cosmic World, right?

Then, ascending to the Middle Heaven: adjacent to the Middle Heaven, it is also one layer.

Then comes Trung Thiên. Then comes Bồng Lai. See? And from there, that makes four realms; see?

Then we continue on, beyond Bong Lai, to the Realm of Emptiness. Hmm?

Then we reach the Void Samadhi: at that point, there are no longer any colours.

Bong Lai still has colours, still has clothes, still has food and drink, still has desires.

This is where whatever you desire manifests; one must ascend to what is known as the Great Samadhi of Emptiness.

Below this lies the Thirty-Three Heavens; and from there, it gradually manifests!

Just as I explained about the glass earlier: ask yourself, how does the glass manage to hold water? It is thanks to the pure energy from outside—that state of absolute stillness in the void—that it flows into the glass and illuminates it from within; the glass and that murky water then transform into a larva; here, it becomes a mosquito: (laughs) that’s the soul leaving the body too; the mosquito flies out, off it goes! There!

BĐ2: Master, you once said that the Thirty-Three Heavens are the Central Heavenly Realm!

ĐT: Not at all! Above, above the Central Heaven, you see! The Thirty-Three Heavens are above the Central Heaven; they’re not in the Central Heaven itself, but below it, you see!

BĐ1: Master, is the Central Heaven the Centre of the Cosmic Vital Force, as you often say? [13:03]

Master: Yes; the Great Void Samadhi. No, the Centre of Vital Energy extends from the Middle Heaven downwards, governing this earth and other earths.

BĐ1: Master, where is the Western Pure Land?

Teacher: Ah, the Western Pure Land belongs to the Holy Realm; just like Nirvana: the Western Pure Land Holy Realm.

BĐ1: So, according to you, the Cosmic Vitality Centre is down here; and the Thirty-three Heavens are up there?

DT: Up there, up there! High up—that’s where it is. So, the Supreme God is up there. But there is also a Supreme Being in the Middle Heavens; and there is a Supreme Being in the Underworld; and there is a Supreme Being on Earth: that king, that president! (laughs) And he must suffer; because he must endure suffering so that he may ascend to infinity! So, as president, how can he be in prison? He must be imprisoned, must suffer. And after that suffering, he is reformed, then evolves, advancing to the next level, then finds joy; another level, more joy; another level, more joy. Then he finally reaches the infinite! Ultimately, it all returns to God.

Question 2: Dear Teacher: Do Heaven and Hell really exist; and where are they? [14:17]

Teacher: It is within the mind! It is true, but it is within one’s own mind: if one does not purify the mind, one cannot see Heaven or Hell. It is all within our minds alone! If we can perceive this within our minds, we have arrived; if we cannot, we will never arrive. Therefore, cultivation must be based within the mind. Practising in the Way of Non-Action is to cultivate the mind: it is to see Heaven, to see Hell; to see clearly. Therefore, you must focus on restoring order to this Microcosm; this is sufficient: no longer be bewildered and follow external circumstances; that wastes time and prevents progress.

Q1: Sir, why does every religion describe Heaven and Hell differently?

DT: Yes. That’s entirely up to the individual: those who perceive it see it differently; this person sees it differently. I say, it depends on one’s level of understanding: even if it’s the same diamond, one pair of eyes sees it differently, another pair sees it differently; they’re not the same! Do you see? Because it arises from the reflection of emptiness; and it depends on the level of the mind’s perception. It depends on one’s level, you see!

So, what is that religion based on? It depends on the level of the practitioner who propagates it; one person speaks from one level, another from a different one. But here, we are returning to a level that traces back to a single source; it differs from the other, yet it makes sense. As for the other, it describes this or that aspect of Heaven, which is a waste of time! Therefore, returning to a single source: we should seek Heaven within the mind; that is more certain! [16:22]

BĐ1: Sir, are Heaven and Hell merely scenes, or are they real, or are they illusory?

DT: It’s true! There are real realms, there are real realms! There are real realms for punishment and for guiding spiritual evolution! It’s not a fantasy; it’s real! But people don’t understand. And we practise so that we may see the realms of Hell and Heaven within ourselves, before we engage with the outside world.

Question 2: Venerable Master, could you give us an idea of what life is like up there, what the higher realms are like?

DT: Of course! The higher realms—as I’ve often said—are such that if we wish to wear a garment, it’s not as difficult as it is here, where we have to go and ask a tailor to make it! Once you’ve reached the Realm of the Celestial Immortals, if you say, ‘I want a blue robe,’ you’ll have a blue robe! ‘I want a glass of water,’ and a glass of water will appear. It depends on your level of evolution: the lighter your level, the more ease you’ll have; but the heavier your level, the more you’ll find that even if you call out, nothing comes! Because, just as we are in this world, if you call out to heaven and get nothing, you have to go and work for it, go and get it, before you have it. See? If you have a suit made, they say it’ll take three weeks, so you have to wait three weeks! But that other level is different: ‘I want a shirt’ and the shirt appears! The slightest thought, and it’s already manifested! That is why the higher powers always say ‘Manifest’—that is why!

So, the more you practise, the lighter and purer you become: in this world, if you were the president, would you notice any difference? But if you were a director, you’d notice a difference; if you were a chairman, it would be different; wouldn’t it? If you wanted a glass of water, they’d have to rush over immediately, very quickly; they wouldn’t dare to delay. See? Well, if we wish to return to the Celestial Realm now, it is the same: we utilise that divine grace even more than human beings do! If human beings can achieve that, why can’t we use our spiritual intent to transcend? It is so effortless! We arrive instantly! [18:22]

Q1: Sir, could you tell us your thoughts on Mr Tư, the person who introduced you to the Philosophy of Non-Action?

DT: Well, I’m also deeply impressed; it’s thanks to Him that I’ve evolved to where I am today. However, now even God must move Him on to a brighter realm, so that He may contribute more to the Void. Therefore, He is now at peace, and He is compelled to descend once more into the world, promising to offer great assistance to the Void.

: Yes, Master, could you please explain how the teachings of Zen Master Cao Minh differ from our own ‘Law of Non-Action’?

DT: Yes; as for Zen Master Cao Minh, he still relied heavily on amulets at that time; so after he passed away, Mr Tu had to go and pray for his salvation; for although he had attained a very high level of spiritual attainment, he still had a certain disposition that made him dislike others: his temper had not yet been resolved. Consequently, Mr Tu also prayed to the higher powers to protect him, because his practice was aimed solely at politics—to save the Vietnamese people and overthrow the French—rather than following the Buddhist path.

Consequently, Mr Tu has returned to that realm: he has banished evil spirits and demons, but his focus is on the Dharma. Therefore, today Mr Tu resides in the Buddhist realm, and will progress further and further, so that he may take on the task of returning to help sentient beings. [19:53]

BĐ1: Master, now that you are overseeing the Dharma of Non-Action, does Mr Tu still follow it?

Tel: There is still; there is still salvation for all those who practise the Way of Non-Action, if they think of Him. He is very happy, and rejoices that today I am at peace, rather than weeping for me, fearing I might suffer and grow weary of my journey when He wished to leave this world; He wept with me, knowing the heavy burden He had placed upon me. But today He sees that I have adapted so well, and that I practise and have developed far more than before. Therefore, He is very pleased with our collaboration.

BĐ2: Venerable Master! Could you give us a brief outline of your spiritual journey? [20:38]

Master: I have already covered the outline of my spiritual journey in my writings; I have said it all. To speak of it again now would be superfluous; repeating the same things over and over again is just a waste of time; don’t you see?

But whilst I was practising my spiritual discipline, I saw a friend—young and beautiful. Before I began my practice, I had made a vow: I wanted to die before I actually died; I wanted to take sleeping pills to kill myself, just to see what it would be like for my soul to be separated from this physical body. Then I met that friend; they grew younger and more beautiful with each passing day. So I asked them, and they showed me the way to go and meet Mr Tư.

When I met Mr Tu, he spoke for several hours in Vietnamese, but I had no idea what he was saying! He was very friendly towards me, yet I couldn’t understand a word he said! He spoke of my childhood, and everything he said was spot on; whatever he said, it was spot on! I wanted to end my life right then and there! Now I have a photo for you all to see; it means that, back then, I looked very frail, and I was going to die young. He knew that! So I decided I would meditate myself to death!

But now that I’ve met Him, I saw—I mean, as He parted the clouds and I saw His divine light radiating from His head upwards, then back again! I thought, ‘I’m no longer dead, because if he can do it, I’m certainly capable of doing it too’; that’s all I knew; and whilst the three of us were standing there, none of the others saw it! I realised that I could only see this because I was on the same level as Him! I believed in myself like that, and I learnt.

BĐ2: So you weren’t practising at that time?

ĐT: I hadn’t practised yet, but I could see.

BĐ1: Sir, why are you known as ‘Mr Eight’? [22:29]

ĐT: Pardon?

BĐ1: Sir, why are you known as ‘Mr Eight’?

ĐT: Because practising the Way of Non-Action involves two ‘0’s coming together to form an ‘8’; what’s the big deal! Using the number 8 is simpler.

BĐ1: Sir, before you entered the Way of Non-Action, were you already known as ‘Mr Eight’?

ĐT: Well, my place in the family was ‘Mr Eight’; but I found that the number 8 was more useful; I promoted the number 8 to avoid superstition.

Q1: Sir, some people believe that you are a living Buddha. Could you tell us how you feel about that?

Tel: You can call it ‘Buddha’ if you like, or ‘Devil’—it makes no difference! A balanced mind is Buddha; there’s nothing more to it! As I’ve been explaining to you all this time, you’ve heard the truth in its entirety—that’s all there is to it. And the Buddha said no more than that; a Buddha doesn’t say any more than that!

BĐ1: Master, according to the Law of Non-Action, no one has the right to be a teacher. Why do disciples usually address you as ‘Master’?

DT: Because I have explained that we are all teachers of the Microcosm; and when I refer to myself as ‘I’ or ‘you’, there is no difference. It is simply out of deep affection that I call you as I please. But everyone is equal, and that is what matters most.

BĐ1: Sir, someone has bowed to you. Could you please explain the significance of that?

DT: Yes. There are people who bow; it is that person who, at times, sees me more clearly in their own consciousness. Because many people naturally come and kneel and bow. But in that kneeling and bowing, there is benefit for them, not harm: that aspect, that divine energy, must be transferred to them, so that they may evolve more quickly. It is not compulsory.

BĐ1: Sir, you often say that you vow to be a stepping stone for those present. Could you please explain what you mean by that?

DT: If I hadn’t made myself a doormat, would I be sitting here chatting with you for hours on end? By then, you’d have seen me as a doormat, your lackey: ready for you to trample on and pick apart whatever you like!

BĐ2: Master, please give us a brief overview of Father Kim. [24:36]

DT: Yes. Father Kim is a woman, a teacher at Trần Hưng Đạo School; she previously studied for a Bachelor’s degree in French and taught French at secondary level at Trần Hưng Đạo School. But after studying in Dalat, she decided to devote herself to religious practice. At that time, that is to say, she only ate vegetarian food and refused to eat meat: even though at the convent school they ate meat just like everyone else, she wouldn’t eat it; she stuck to a vegetarian diet! She ate vegetarian food, and even when her parents brought her food, she still refused to eat it!

Then she returned home, took up teaching, and resolved to help those on the margins of society, those who had fallen by the wayside: she became a mother, and in her mid-twenties she was the mother of over a dozen children, whom she placed in a boarding school so they could attend classes; she paid the fees every month.

Then one day, whilst he was meditating, he sat there thinking only of God! He sat there thinking—because he had also studied Theosophy—thinking of God. At that time, he didn’t know me; he wasn’t acquainted with me; and I had never met Miss Kim either.

Then, as if by divine intervention, one day a radiant light descended into His mind, revealing to Him all the workings of the cosmos and the shifting landscape of the Earth; particularly regarding Vietnam! [26:00]

So she refused, saying, “This is an external intrusion,” and she wouldn’t accept it; “Just stay out of my head.”

It was only then that He made Miss Kim understand: ‘I will provide you with proof; you must listen to me; I will take you to meet Liang Shihang; Liang Shihang is currently being held in a re-education camp, and I will set him free.’ I promise you that!

So, she also went to Hồ Văn Em: she cycled there. She made her way to Hồ Văn Em. Then, once she arrived at Hồ Văn Em, whilst she was waiting—it wasn’t long before I was released! It was then that she brought the letter; the letter she had written was very clear, just as I’ve just said: she meditated and she saw; she sat there chanting the Buddha’s name; she would often stay at home chanting sutras for her mother; as a result, in that neighbourhood they called her ‘the monk who chants sutras very well’; she would read the Amitabha Sutra and all sorts of other texts for her mother!

But when the glory of the Supreme Being descends, it means doing away with all idols and forms of worship; do away with them all! Do away with all those idolatrous practices!

Calling on Mother to kneel and bow, ‘I am God’, this and that, this and that! Well, with such majesty, Mother Y had to kneel and bow!

Later, Y wrote a letter to me, asking me to help prove it, and asked: “Must God be real?” because he said that only Mr Lương Sĩ Hằng had the authority to inquire into this matter; no one else could. “So, you must answer right now!” I said: “I’m not free; come back on Thursday.”

So on Thursday she came back; I took her to Mr Hai Phap’s house; and whilst we were at Mr Hai Phap’s, God suddenly appeared; and he suddenly spoke in the Huế dialect—you could clearly hear it was Huế—but she said she didn’t know how to speak Huế; she didn’t speak Huế at all! I said: “I heard someone speaking the Huế dialect”; and everyone else heard the Huế dialect too! She said she was from Cao Lãnh, so how could she speak the Huế dialect; she’d just lost her voice, not that she was speaking the Huế dialect!

But when she spoke, with that accent of hers, it was so difficult to understand! It was as if she were forcing the issue, insisting on presenting the world with the strange notion that it’s hard for Southerners to speak the Huế dialect—to speak pure Huế! Yet she said, ‘It’s not the Huế dialect’; there you have it. She wouldn’t accept that it was the Huế dialect, because she spoke the Southern dialect!

Then later, He descended, identified Himself as ‘Father’, performed a ritual before me, and conferred upon me the title ‘Buddha in the World’, then embraced me and kissed my forehead; and said: ‘I have sacrificed more than half my life without seeking personal gain, without accepting any position bestowed by God—there you have it! That is why He came to me.’ As for me, I asked: “If you are God, then you must go to Tây Ninh; Tây Ninh is the religion you founded; why do you not return there?” He replied: “No! I have not been ordained, yet they have ordained me; as for the religion, it is the religion I founded.” He did say these words. [29:39]

Well, at that meeting with me, at Mr Hai Phap’s house, you wrote a letter, a petition, addressed to the so-called Jade Emperor, whilst clenching your jaw and using your mouth to speak on that matter; sir! The petition was very well written; just like a lawyer’s submission! It read: “This is a voice of deception and forgery, not the true God!” Please pass this petition on to the Supreme Being!

So I confirmed, “This is the truth! You should carry on with your studies.” Only then—with God’s grace having departed—did she sit down, clasp my leg, and say, “If Uncle Tam hadn’t confirmed it, I would have followed him forever; I wouldn’t have dared go home! But now that Uncle Tam has confirmed it, I dare go home, and I’m worried about continuing my studies.”

There you go; and God told me I have to meet him once a week. There you go! Well, I suppose I’ll just have to help out like that!

So from then on, carry on, carry on, carry on; for what is the point of carrying on? To sit on the sidelines, to influence the physical body: the spiritual aspect, the spiritual connection to the physical, so that it may be in order, and to purify the physical body. Before long, Cổ realised, I asked the Higher Powers not to clamp her mouth shut, and to let her speak Southern Vietnamese properly. Only then should she speak Southern Vietnamese; now she speaks Southern Vietnamese; but she must speak properly, mustn’t she , there’s no such thing as finding it difficult to say a single sentence! Cô is so annoyed by that: it makes a girl look bad; it makes her look absolutely dreadful; and she speaks nothing but Huế dialect! I know all about that, I do!

BĐ1: Sir, what about Father Mùa? [31:25]

DT: Ah, Father Mùa died four times in Nha Trang. But that was just the body (I couldn’t quite make it out...)—it wasn’t the real thing, it hadn’t actually been used yet! So, for me, it was only the Divine Grace descending; but for others, it was a different grace! So Father Mùa was the same: he died four times; he was only 20 years old, yet he made a 70-year-old man kneel and bow! The old man, poor thing, followed him all the way from Nha Trang to find Mr Lương Sĩ Hằng; but there was no address: “Father will definitely press on!”

So, it led to us meeting, and then, bit by bit, to me. By the time it came to me, I had already moved to the New Economic Zone! So, from the New Economic Zone, the journey continued: from Saigon to Mr Sĩ; Mr Sĩ took me to Ngà; Ngà led me down to the New Economic Zone, where I met him. That day was so joyful! We embraced; then that day we cried again! It was exactly as Sister Kim had said when she first met me: one hundred per cent true; not a single word was wrong! We embraced, wept, and she said: “You have sacrificed half your life to save us! But why won’t you accept the position, take up the post?” I said: “No; each matter is separate; I will certainly refuse, I will not take up any post; I only know how to practise my faith; I feel I am still so lacking!” She said: “No, the Father has already decided; I will take you out of this camp, out of this earthly hell.”

So everyone was crying; I didn’t want them to cry, so I laughed and said, ‘Where would we get the money to go? You lot are so foolish, so superstitious!’ I found it so moving; he carried me away from him, and he cried. Then one day I went back to Chợ Lớn, and I went to Ngô Văn Nhâm’s house—Sáu Nhâm, the engineer’s house; as soon as I arrived, he came down from upstairs, running down, “Here’s my son, here’s my son!” And there he was, hugging and kissing me, all sorts of things!

Then that day He also declared—declared that, ‘I didn’t want to say this; but now I’ll say it anyway! This is Maitreya, my children!’ That’s what He said. I said: “No, I’m not taking on that role!” He said: “You may not accept it, but you must accept what I do; and I will take you out of this territory! I will drink Bồ Đào wine at Trúc Lâm to send you off; and you will go easily, without danger; we will have wealthy tycoons come to help you when you need it!”

So, do you believe it? That engineer Nhâm—his house has never had God in it before; but now, why does God keep coming down to his house all the time! And whenever Uncle Tam comes, God is there; when they hold a séance, God comes down too; he believes it so much; he’s crying! A 70-year-old man crying; it’s so pitiful! “It’s certain; Mr Tam must go! If God moves, Mr Tam must go! Once he’s gone, who will look after us?” He wept like that, “Who will look after us?” He kept at it; it was stuck in his throat, and he couldn’t speak; it was so pitiful! Then Grandfather Nghi wept like a child, wailing and crying! The people from Nha Trang who came in were weeping too! Then he kept calling out: “Preach, my son! Preach, preach, my son; preach to them, my son.” I preached, preached. Preached, hugging and kissing him constantly, “My son! So I’ll let you stay in America, in France, so you can work in my place”; that’s how it was!

But how on earth is that possible? I don’t have a single gold coin; I’ve gone to the new economic zone, and from here on I’ll be living a life of wandering, starving and ragged—how on earth am I supposed to have the money to contribute for the journey? When they’re demanding over ten taels per person, how am I supposed to find the money? “It’s Father’s money, after all; Don’t worry, son; Father will take care of it!” Then, “Father’s command is as such; it cannot be changed!” So they wept, and that made me weep too!

That morning, they took me straight away, down to Bạc Liêu. When we reached the north of Mỹ Thuận, I was arrested! The reason was a medium travelling in the car; she was taking a letter to Canada for someone; but whilst we were crossing the border, (laughs) she was caught with the letter on her way to Canada! What a ridiculous story! They examined the letter and said, “It’s political!” They arrested her; and they locked me up too! I said: “Well, God will take care of it; never mind; I’m going to sleep!” I was sleeping when the police came and asked, “You’ve been arrested, yet you’re sleeping?” I said: “If I don’t sleep, what am I supposed to do? You’ve arrested me, so I have to sleep! If you release me, I’ll go to work!” The police said: “Right; go on, go on, sir!” “Right; go!” They let me go; I drove straight down to Bạc Liêu!

I’ll go tomorrow! That business—that strange, rare, extraordinary affair; to ordinary folk, the ways of Heaven are incomprehensible! What Heaven does, no one can fathom! It sounds like a lie, like a tall tale, but those people are still alive today; they’re still alive! So, Miss Nhi there, she was crying like a child, wailing her heart out, and then, Miss Nhi, she begged: ‘Father, let me go!’ So He gave her four lines of poetry; she still keeps those four lines, and He advised her to practise, saying she must practise, not… She, in the new economy of Vietnam, she came to serve me! She took care of my meals, my clothes and such; she took care of everything! She meditated for four hours; three hours, four hours; every night, three or four hours without fail; four hours was the norm. So now, that is, she was told to ‘practise’; told to practise; but she wanted to come here so much, yet she couldn’t! And with just those four lines of verse, she finally believed: she packed her clothes and set off. She set off, but was turned back: the boat couldn’t go on, it had to turn back! Then she managed to go the next time; but it was a terribly hard journey! But “If Father grants it, you’ll reach your destination, my child; don’t worry; but you’ll suffer a little!” It was said beforehand. “As for my Buddha, he goes without suffering; it’s like going for a walk; the Father loves him! Once the Father loves him, he goes for a walk, not like you children! He’s different now!” [38:16]

To be honest, after a few hours at sea in international waters, I went up on deck… I really hadn’t had breakfast; I hadn’t had breakfast! So, at midnight, I took the wheel! My mind was incredibly sharp! And I knew the Father’s grace was guiding the boat; I steered from midnight until dawn, without a single yawn, without feeling the slightest bit sleepy! (laughs) Strange indeed!

BĐ1: Are you steering that boat?

DT: I’m steering the boat! At midnight, I’m the one steering; I won’t let those people steer. I saw the bow was too bright, so I took the helm to keep everyone safe in the boat.

BĐ1: Sir, apart from the divine manifestation of the Supreme Being, that is, Father Mùa, is there any other sacred manifestation to enter into?

Master: These are the souls who are about to work in the world; they have come down to present themselves to me for instruction, and I impart teachings to them so that they may learn; then they remain in the world to carry out their work.

BĐ2: Master, may I ask: why has Vietnam been granted such a great blessing, that such sacred beings should descend in this way?

DT: Because, as far back as anyone can remember, you’ve seen in Vietnam that, from time immemorial, there have been all sorts of spiritual practices; people have lived more in tune with the spiritual realm.

BĐ2: Yes.

DT: That environment is receptive and conducive to the development of religion; consequently, it must go through a period of rapid change, causing people suffering, so that they may learn and evolve;

BĐ2: Yes.

DT: So, this mechanism will eventually bring about order; and the whole country will practise meditation—and practise it more!

BĐ2: Venerable Master, so is the suffering of Vietnam today due to a lesson from the Supreme Being intended to hasten the evolution of the Vietnamese people, or is that the case?

DT: That is correct; for He has chosen that path! And that very point is the Point of Divine Light. [39:30]

BĐ2: Yes.

DT: That is the Sacred Land, intended to promote spiritual development and will be established; there will be transformations and changes; and there will be wonders on that land, to attract the world in large numbers.

BĐ2: Yes.

BĐ1: Master, who is the “Trinity Council”?

Master: “The Tribunal of the Three Teachings” is like the court of the Supreme Being; do you know that? It impartially reviews the sins and merits of humankind; just as the ruler of the Tribunal of the Three Teachings: we live under his authority; we must conduct ourselves properly; only when we have transcended the mundane world will we be able to see clearly.

BĐ1: Master, who are the members?

DT: Eh?

BĐ1: Sir, who exactly makes up the Council of the Three Teachings?

ĐT: What? The Three-Religion Tribunal is like a court: a court has judges and everything else; whatever needs to be done by the Tribunal, it has it all!

BĐ1: Who are those individuals; how old are they?

DT: Name and age, is it? Name and age—these may well change: depending on the circumstances, a representative is sent down to adjudicate; depending on the reports from everyone’s Dragon Deityeveryone has a Dragon Deitywhich must be submitted to the Three-Religion Tribunal for judgement. The Three-Religion Tribunal is the means by which the Supreme Deity administers justice; however, the name and age are not determined by a person’s chronological age, but rather by their duties and level of attainment. Once they reach that level, they are sent down to carry out that task! Therefore, the Three-Religion Tribunal exists for all time, but the individuals carrying out its work may change with the times; there is no fixed appointment of any particular person. [41:17]

Question 2: Master, what does ‘using the Way to shape life’ mean?

DT: “Using the Way to shape Life” is the commercialisation of the Way: “I practise, I cultivate, and when I see that people—many people—like this, only then do I use this cultivation to build statues and sell them! I do this and that to make money for my own pocket, for my own pleasure; but I do not help others.” That is “Using the Way to Create the World”; do you understand? The money God provides, we must work diligently for; it is not meant for enjoyment; those who do so will be punished.

Q1: Dear Teacher, what does ‘borrow the Dharma, repay the Dharma’ mean?

Teacher: “Borrow from the Dharma, repay the Dharma” means: now that we understand the value of this spiritual practice, and having liberated ourselves from the mire and the burning pyre, we should pass it on to others; for having emerged from that state of turmoil, we must share it with those who are suffering; do you see? To help them progress towards purity! So we must repay: we must work diligently, we must learn patience, so that we may save and pass on this Dharma to them; this is called ‘Returning the Dharma’ in this world before we depart.

BĐ2: Sir, could you give us a brief overview of what the ‘Cơ Minh Vương Thánh Đức’ is like?

The saying “Cơ Minh Vương Thánh Đức”: that pertains to the Divine Plan, not to the Way of Non-Action; since it does not pertain to the Way of Non-Action, there is no need to respond to that statement! That concerns the Earthly Immortals. If I were to answer that, it would be beating about the bush for those on the spiritual path; I do not like that; because we practise, we seek liberation to become a Buddha, not to become a king, so worrying about the ‘Minh Vương’ is pointless! It may serve as advice for anyone in the future.

BĐ2: Master, what are the ‘Long Hoa Assembly’ and the ‘Long Vân Assembly’ like?

ĐT: As for the Long Vân Assembly, well, at present, that is, amidst this period of upheaval; ah, Long Vân…

[End of ID# 19810612Q7]


----
vovilibrary.net >>refresh...