PHỤ ÁI 9 : PHÂN CHUYỂN THỰC HÀNH XÉT THẤP CAO

Phân chuyển thực hành xét thấp cao

Tâm Con dũng tiến trên đường đạo

Hướng về không động đời đời tiến

Phẳng lặng tâm can ngộ pháp mau.

Pháp mau nhờ tự sửa mình

Hòa cùng các giới tự minh cao từng

Cha Lành chứng kiến vui mừng

Mong con tiến hóa không dừng phút giây

Hồn Con mới chính bực Thầy

Dạy cho nội bộ ngày ngày tự minh

Hướng về thanh cảnh tâm linh

Giải phân trần trược nơi mình hành tu

Từ đời qua đạo giải thu

Tinh vi Trời Phật giúp mù tiến thân

Hành trình tiến giải mỗi phần

Công bằng bác ái lần lần tiến lên

Vun bồi ý chí vững bền

Lập nền căn bản chẳng quên sửa mình

Đạo đời học hỏi mới minh

Tình thương đạo đức do mình thực thi

Nhớ Cha phân giải từ li

Vô cùng chơn lý đạt vì tình thương

Hào quang chuyển hóa như gương

Tâm minh hành đạo tự lường mà đi

Chớ nên tạo thế sân si

Khó hành khó tiến cũng vì loạn tâm.

Montréal, ngày 8-3-1980

“Phân chuyển thực hành xét thấp cao”: Trong thực hành chúng ta mượn cái pháp của Vô Vi Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp hiện tại là : Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Định, nó phân chuyển trong đường lối thực hành. Xét trước kia ta chưa tu, bản tánh trần trược ; bây giờ, ta tu trong 3 môn: Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Định, chúng ta thấy nó lại nhẹ và thay đổi. Nhẹ là gì ? Là cao hơn, thanh nhẹ hơn ; còn trần trược, sân si, là thấp hơn. Có khi nó chuyển về thanh, rồi nó cũng có khi chuyển về trược, để học hỏi trong cái định luật lên, xuống : nếu chúng ta hướng thượng, nó được nhẹ nhàng, phân giải ; nếu chúng ta hướng hạ thì nó trần trược, sân si.

“Tâm con dũng tiến trên đường đạo”: Người hành giả dũng tiến chỉ dùng tâm mà thôi : trên đường đạo, sự quân bình của tư tưởng ; mà chúng ta chỉ giữ sự quân bình sáng suốt đó mãi mãi, kêu bằng dũng.

“Hướng về không động đời đời tiến”: Chúng ta hướng về không động, hướng về nơi sáng suốt, nhẹ nhàng, kêu bằng không động ; lúc đó, chúng ta chỉ tiến đi lên mãi mãi.

“Phẳng lặng tâm can ngộ pháp mau”: Tất cả đem lên thay vì ép xuống, lo nghĩ, động loạn ; càng ngày càng sáng suốt, càng thanh thản, càng dễ chịu.

“Pháp mau nhờ tự sửa mình”: Cái pháp mà nó mau, tiến bộ mau, xác nhận rõ là nhờ cái pháp này, nhờ phương tiện này chúng ta mới tiến nhanh và hiểu lấy ta nhiều hơn. Là nhờ gì ? Nhờ tự sửa mình : sửa những sự sai lầm từ ăn nói, hành động, đều sai ; chúng ta càng ngày càng sửa nó lại càng nhẹ nhàng, càng sáng suốt.

“Hòa cùng các giới tự minh cao tầng”: Chúng ta mới hòa cùng các giới : bất cứ những gì đưa đến, chúng ta mới hòa, để phân tách, tìm hiểu, và giải tiến ; hiểu cái bề cao là vô cùng tận chúng ta mới tiến về sự vô cùng tận ở Bề Trên.

“Cha Lành chứng kiến vui mừng”: Bề trên, Đấng Tạo Hóa, luôn luôn chứng kiến sự kiên trì hành tiến của mỗi hành giả, thì Bề Trên rất vui mừng : người cha, khi có con biết lo học hành, biết lo thủ lễ tiến hóa, thì Bề Trên luôn luôn vui mừng, cha mẹ luôn luôn vui mừng.

“Mong con tiến hóa không dừng phút giây”: Lúc đó, người cha mong con tiến hóa mãi mãi, không dừng phút giây. Chúng ta muốn có sự sáng suốt, chúng ta phải tiến hóa ; nếu không có sự tiến hóa thì làm sao có sự sáng suốt ? Nếu chúng ta cứ đấu tranh, mãi mãi ở trong thế kẹt, trong sự tối tăm, làm sao chúng ta thấy mà tiến hóa cởi mở, giải tỏa để tiến lên ? Không giờ phút nào chúng ta ngưng lạimức tiến của chúng ta.

“Hồn con mới chính bực thầy”: Hồn mình là Chủ Nhân Ông của cái tiểu thiên địa này ; Chủ Nhân Ông của cái tiểu vũ trụ này mới chính là bực thầy.

“Dạy cho nội bộ ngày ngày tự minh”: Phải giáo dục Lục Căn Lục Trần để cho nó hiểu lấy nó, mà có thể đi tới sự sáng suốt hòa hợp với Chủ Nhân Ông.

“Hướng về thanh cảnh tâm linh”: Hướng về sự sáng suốt đời đời của Bề Trên, tâm linh chúng ta càng ngày càng cởi mở.

“Giải phân trần trược nơi mình hành tu”: Chúng ta phải giải phân sự trần trược : chính bên trong chúng ta phải thực hành và tu bổ sửa chữa mới có sự tiến hóa được.

“Từ đời qua đạo giải thu”: Từ đời, từ cảnh đời trần trược ma quỷ, mà qua đạo : chúng ta bước qua sự quân bình sáng suốt, cũng như thu thập sự sáng suốt Bên Trên, mà giải sự trần trược ra.

“Tinh vi Trời Phật giúp mù tiến thân”: Sự tinh vi sáng suốt của Bề Trên, của Trời Phật, giúp đỡ cho sự tối tăm chúng ta càng ngày càng tiến hóa ; cơ thể chúng ta càng ngày càng hòa dịu.

“Hành trình tiến giải mỗi phần”: Trong hành trình chúng ta càng ngày càng tu thì càng tiến, và mỗi phần đều tiến giải : mỗi linh căn trụ hóa trong tiểu thiên địa này phải tiến giải mỗi phần của nó.

“Công bằng bác ái lần lần tiến lên”: Nó phải hòa hợp với sự công bằng bác ái, chấp nhận tiến để thực hành ; đó, nó mới tiến lên !

“Vun bồi ý chí vững bền”: Vun bồi một ý chí sáng suốt vững bền, chúng ta thấy rằng phần hồn bất diệt, chúng ta phải vun bồi ý chí vững bền của chúng ta để mà tu.

“Lập nền căn bản chẳng quên sửa mình”: Lúc nào cũng phải sửa mình. Nếu chúng ta không chịu sửa mình thì không bao giờ tiến. Phải sửa mãi mãi : giờ phút nào cũng có sự sai lầm của chính mình ; giờ phút nào cũng có sự tăm tối chính mình đã thu hút sự trần trược của thế gian. Chúng ta phải sửa ; không nên quên sửa mình : chúng ta sai, chớ chẳng có ai sai.

“Đạo đời học hỏi mới minh”: Từ đạo đến đời, từ đời đến đạo, phải học hỏi mới minh. Không chịu học hỏi, không bao giờ minh : tự đắc, cho ta là hay, là giỏi, là cao siêu, là anh hùng ? Chưa chắc là anh hùng ; chưa chắc là cao siêu ! Đều ở trong vòng tăm tối ! Chỉ có ông Trời mới dám khoe, chớ chúng ta không có một người nào trong thế gian này dám khoe được ; người nào khoe là tự giam hãm lấy họ mà thôi.

“Tình thương đạo đức do mình thực thi”: Tình thương và đạo đức do chính mình thực thi mới được. Còn nếu chúng ta không chịu thực thi, cứ ngồi đó nói dóc, nói bừa, nói bậy, nói vô trách nhiệm, thì không bao giờ được ! Phải thực hành từ li từ tí.

“Nhớ Cha phân giải từ li”: Chúng ta nhớ Đấng Tạo Hóa đã phân giải từ li từ tí cho chúng ta.

“Vô cùng chơn lý đạt vì tình thương”: Vô cùng chơn lý : chỉ có Đấng Tạo Hóa mới có được, xây dựng, giúp đỡ, dìu dắt chúng ta từ giờ phút khắc, để cho chúng ta có cơ hội tiến hóa.

“Hào quang chuyển hóa như gương”: Hào quang sáng suốt chuyển hóa vô cùng tận, thì sự sáng suốt đó không khác gì một ánh gương để cho chúng ta có cơ hội chiếu, thấy rõ sự sai lầm của chính phần hồn. Vô cùng tận là bao luôn cả đầu lẫn chân của chúng ta : chúng ta tu trong thanh tịnh, tiến hóa nhẹ nhàng thì chúng ta thấy cái gương đang chiếu chúng ta.

“Tâm minh hành đạo tự lường mà đi”: Tâm chúng ta minh rồi, chúng ta hành đạo ; chúng ta vun bồi sự quân bình để “tự lường mà đi” : đi tới chớ không bao giờ đứng lại nữa.

“Chớ nên tạo thế sân si”: Tôi thấy nhiều khi Bạn đạo ở đây tu, hay là bên Mỹ là giải tiến ; nhưng nay nghe nói biến chế cái này, biến chế cái kia, biến chế cái nọ ! Không bao giờ biến chế được ! Biến chế cái gì cũng giữ Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Định : đó là căn bản rồi ; biến chế cái gì cũng không ăn chung. Cái căn bản nó phải giữ : giữ Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Định là đúng theo đường lối của VôVi.

Cho nên, chúng ta không nên vì bảo vệ một đường lối, một sự sai lầm nào mà chúng ta chưa ý thức nổi : chưa thăng tiến, chưa nhẹ nhàng, chưa vị tha, thì chúng ta còn sự kích động và sợ mất cái đạo. Đạo không bao giờ mất ! Tôi đã nói : đạo là phương pháp của những người đã đau khổ và Bề Trên chứng minh, truyền giải cho những phần hồn có cơ hội tu. Người nào tu được pháp này, lượm được pháp này, thì pháp này là đạo của chính bản thân họ ; chớ không phải đạo của ông Tám, ông Tư, gì đâu ! Sự sáng suốt của họ đã tìm ra để tu, thì cái đó họ thực hành họ tới, họ thấy nhẹ nhàng cởi mở tiến hóa ; chớ không phải phe này, phái kia, đảng nọ ; không có !

Tôi đã tuyên bố từ bao nhiêu năm nay : mọi người tu về Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp này, họ lượm được là cái đạo của chính họ ; họ sửa, họ tu ; họ tự tu, tự tiến ; thâm tâm họ càng ngày càng sáng suốt.

Họ có quyền xem xét người truyền pháp, coi Người đi đúng hay là sai : đúng thì họ nghe để phân giải nhẹ nhàng, tâm tư được thay đổi tiến hóa ; họ cảm thấy sự sung sướng nhẹ nhàng để họ theo dõi. Còn như người truyền pháp nói sai, nói bừa bãi, thì họ cảm thấy tâm can nặng nề ; họ không bao giờ chấp nhận, nhưng mà khỏi cần nói ra chi, khỏi lo âu, bởi vì mỗi một môn gì của càn khôn vũ trụ đều là công khai : hữu ích thì người ta theo ; vô ích thì tự nhiên người ta phải bỏ.

Cho nên, không nên tức giận việc này, việc kia : lúc đó nói rằng “Trung thành với cái pháp, giữ pháp,” thì mình lo giữ, lo tu, lo tiến đi.

“Khó hành khó tiến cũng vì loạn tâm.”: Tại sao mình còn phải lo cho người khác để làm gì, làm cho mình khó hành khó tiến, rồi làm cho mình loạn tâm ? Nói rằng, “Tôi là người trung thành, giữ pháp,” nhưng mà chính mình là người động loạn nhứt ; các Bạn thấy chưa ? Từ hồi nào tới giờ tôi đã nói rằng cái pháp này chỉ giúp cho người nào tự hành, tự tiến mà thôi.

Những hành giả muốn tổ chức này kia, đó là tùy ý của họ ; cũng phải giữ Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Định ; đó là cái chánh pháp ! Ba môn đó không bao giờ dẫn dắt con người tiến tới chỗ sai lầm.

Còn người nào muốn lấy đạo tạo đời, thì bên Vô Vi không có cơ hội cho họ lấy đạo tạo đời, bởi vì không chủ trương thờ cúng, không đặt hình nộm, không lập chùa lập miễu ; nhưng mà ở trong sự công bằng tình thương.

Như hiện tại Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp này, mọi người chịu nghiên cứu, thực hành, thì anh em thấy rằng cái phương pháp này hay. Chúng ta có cơ hội ngồi chung với nhau nghiên cứu trong chu trình tiến hóa, trong lề lối thực hành mà mọi người đã đạt được, đã tìm hiểu được.

Sau một ngày công phu, một đêm công phu được thanh nhẹ thì công khai nghiên cứu lẫn nhau. Lúc đó mới là ở trong tình thương quý báu.

Như hiện tại, chúng ta có một thiền đường là nhà của một người Bạn đạo, để có cơ hội ngồi lại nghiên cứu, để thực hiện những sự thương yêu, để xem những người nào còn trần trược và người nào đã đạt được thanh tịnh ; rồi từ đó, do ảnh hưởng của đôi bên, dìu dắt lẫn nhau mà thôi.

Còn nếu chúng ta không muốn nghe, không muốn họp ? Không sao ! Đâu có sự bắt buộc ; đâu phải “Bắt buộc đến đây nghiên cứu mới là tiến hóa,

còn ở nhà tôi không tiến hóa” ! “Nếu tôi có tâm dũng tiến, thì ở đâu tôi cũng tiến hóa : tôi chịu khắc khổ, tự hành, tự tu, thì tôi tiến hóa.”

Còn thế gian tổ chức này kia, rồi lấy đạo tạo đời, là bày cho họ làm này làm kia trong sự không xứng đáng : ràng buộc họ vào trong cái rọ, bắt buộc họ : “Nếu Anh không đến đây là Anh phản đạo !” Cái đó không được ; cái đó, bên Vô Vi không bao giờ phô trương và bầy họ làm điều đó ! Hoàn toàn 100 phần trăm tự do : không có đảng phái, không có lệ thuộc bởi ai.

Cho nên, tôi thấy rằng tâm đời luôn luôn có chuyện lợi dụng sái quấy, rồi đâm ra sân si bực tức. Chúng ta phải hiểu : không nên dùng một cái ý chí gì lợi dụng ! Nên dùng sự sáng suốt sẵn có của chúng ta để nghe người truyền pháp cho chúng ta rõ người truyền pháp đó nhận định : bao nhiêu thế kỷ nay con người đang loạn lạc trong sự lợi dụng lẫn nhau mà thôi. Chúng ta phải dứt khoát những điều đó và chúng ta phải đứng thẳng lên để hành tiến, thấy rõ đường lối của chúng ta có thể dũng tiến trong sự hiểu biết sáng suốt sẵn có của mình. Được một li, hành một li ; được một tấc, hành một tấc. Ai muốn trao đổi với mình thì mình trao đổi ; còn không muốn trao đổi, thì chúng ta cũng phải giữ đó mà tu.

Lúc đó, các Bạn đi tới sự công bằng của nội tâm, các Bạn mới không bao giờ bị bực tức vì điều này, điều nọ sai lạc. Còn chuyện trao đổi giữa Bạn đạo thì chúng ta ý thức rõ rồi : chúng ta tu được sáng suốt nhẹ nhàng, chúng ta phải lập hạnh bố thí, trao đổi lẫn nhau. Cũng là lời nói, tại sao bữa nay tôi nói Anh Chị nghe nó nhẹ ; rồi ngày mai Anh Chị nói, tôi nghe thấy khoái ? Đó là phần nhẹ nhàng, sáng suốt do phần công năng công phu mỗi đêm chúng ta đã đóng góp và tìm hiểu trong chu trình tiến hóa.

Chúng ta tu trong sự công bằng, cho nên tôi nói ông thầy của các Bạn ở trên đầu các Bạn : bây giờ, chúng ta ngồi đàm đạo đây, ai cho sự sáng suốt ? Nhờ các Bạn hướng thượng, rồi tôi ngồi đây, tôi mới được truyền cảm bởi sự sáng suốt ; sự sáng suốt đó, nói ra, mọi người thấy, phải nhìn nhận rằng cái đó nên làm, đúng hơn.

Trong tâm mọi người, chúng ta phải đồng đóng góp trong chu trình tiến hóa, và thực hành mới mong có sự sáng suốt theo ở Bên Trên muốn truyền cảm cho chúng ta và để cho chúng ta có cơ hội thực hành tiến hóa. Chúng ta không có lợi dụng cơ hội này để làm giàu, làm có nữa, bởi vì chúng ta tu trong giải thoát, dứt khoát trong một kiếp động loạn này.

Chúng ta lợi dụng của cải làm gì ? Sung sướng gì Bạn ơi : chúng ta là người đã giàu có trong kinh nghiệm đau khổ ; chúng ta đã giàu có trong tiền bạc ở thế gian ; chúng ta đã giàu có trong cơm ăn áo mặc ; nhưng mà chúng ta không cần, không tha thiết lắm. Chúng ta đã bỏ mặn, ăn chay, là chúng ta đã giảm khinh mọi sự ở nội tâm ; tại sao chúng ta còn nuôi dưỡng sự sân si cạnh tranh lẫn nhau giữa người này, người kia, người nọ ?

Tôi nói : các Bạn tu được một mình ; Bạn tu, Bạn truyền cho 10 người cũng đủ rồi. Vì sao phải truyền ? Vì nhiều người chưa hiểu được cái pháp này ; mà chúng ta đã hiểu được cái pháp này, chúng ta cảm thấy nhẹ nhàng và đi đúng đường lối hơn, cởi mở hơn, sáng suốt hơn, chúng ta không muốn đồng loại chúng ta lâm phải cảnh bị lợi dụng trần trược và không lối thoát, cho nên chúng ta nói ra cho người khác. Người nào thích thì họ cứ học đi : tự học, tự tiến.

Chúng ta có phận sự đóng góp một phần nào đó thôi, chớ không phải ra đó rồi làm thầy, làm bá chủ, rồi làm quản lý việc này, việc kia, trong tư tưởng người ta ! Không được ! Phải ở trong sự xây dựng cởi mở, sửa mình để ảnh hưởng người khác. Pháp Lý Vô Vi này là sửa mình để ảnh hưởng người khác ; chớ không phải nói, “Tôi tu để quản lý người khác.” Không được ; không có việc đó ! Trình độ không mua và không bán. Tôi nhắc mãi mãi : trình độ chúng ta không mua và không bán ; các Bạn tu thì trình độ các Bạn sẽ được tiến ; Bạn tiến cao chừng nào, rồi nói, “Tôi trình độ cao, tôi bán cho các Anh.” Đâu có được ! Ai mua mà bán ? Các Bạn không chịu học khổ, không hành tiến ; làm sao bán cho Bạn được ? Năn nỉ Bạn nghe, năn nỉ Bạn hiểu cái chữ đó ; nhiều khi 5, 3 năm chưa hiểu ; thì làm sao Bạn mua ?

Trình độ của chúng ta trong Vô Vi, không mua, không bán, thì không bao giờ bị kẹt, không bao giờ bị lợi dụng, cho nên các Bạn thương yêu lẫn nhau, xưng danh là Bạn đạo. Nhưng mà Bạn đạo, phải đạo trong sáng suốt, đạo trong quân bình ; không phải đạo mờ ám, lợi dụng ! Cái đó không có ; tôi không chấp nhận. Những người làm sai thì trong thâm tâm họ, sau khi nghe những lời nói của tôi đây, thì họ phải hiểu, phải thấy sự sai lầm của chính họ, phải sửa mình để tiến ; không nên nuôi cái tánh ganh tị lẫn nhau ; phải hòa đồng trong thương yêu, sáng suốt, mới được.

Chúng ta tu mãi, tu hoài, chớ không phải tu 1 năm, 1 tháng như sự dự trù của thế gian được ! Chúng ta tu mãi mãi, sửa mãi mãi, tiến mãi mãi ; các Bạn không bị thụt lùi, bị dừng chân tại chỗ đâu mà bị người ta lợi dụng : người truyền pháp nói sai thì một ngày nào đó Bạn tu Bạn thức giác, Bạn thấy rõ sự sai lầm của đối phương rồi. Nhưng mà đó là sự chậm trễ của họ, họ phải ráng chịu ở lại ; còn các Bạn cương quyết hành thì các Bạn vẫn đi ; không ai chận đứng được con đường tiến hóa của các Bạn.

Chúng ta thấy rõ sự công bằng chưa ? Khi chúng ta thấy rõ sự công bằng và áp dụng sự công bằng đó để đối xử với mọi tâm linh muốn hướng về họ, hướng về Bề Trên, thì chúng ta có phận sự phân tách cho họ thấy rõ pháp này : cứu cánh của nó là : Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Định. Quan trọng nhất là 3 pháp đó thôi. Còn xưng danh Cha, xưng danh Phật cũng đều là hướng thượng trong tiến hóa mà thôi, chớ không có cái gì là trở ngại hết : vì tâm tư của mọi người còn cố chấp, không chịu hòa đồng để học hỏi cao siêu hơn, lớn rộng hơn, cởi mở hơn ; cho nên ở trong cố chấp và mê loạn đó thôi ! Phải cố gắng sửa mình để tu.

Cảm ơn các Bạn.

MẪU ÁI 9 : LÝ TRỜI SIÊU DIỆU THẬM THÂM

Lý Trời siêu diệu thậm thâm

Con nên học hỏi tự thầm tiến lên

Kiên trì chớ vội bỏ quên

Con đường tâm đạo tiến lên đều đều.

Thực hành chẳng cảm thấy xa

Thấy vui tiến đạt mẹ hòa với con

Dù cho xuống biển lên non

Tâm con giữ vững sống còn bên me.

Cha Trời Mẹ Đất vẫn ghi

Dìu con tiến hóa hợp thì tiến lên

Đạt thông căn bản đạo nền

Quy y chơn pháp vững bền tiến tu.

Tạo ra ảo mộng ước mơ

Không hành thực tế không giờ tiến thân

Tâm linh tự xét tự phân

Cao tầng cũng vậy vẫn cần tiến lên.

Montréal, ngày 8-3-1980

“Lý Trời siêu diệu thậm thâm”: Chúng ta tiến mãi, tiến mãi, thấy càng ngày càng ngu, thấy chơn lý còn siêu hơn chúng ta : thậm thâm, bởi vì đi mãi, được mãi, là sự ảnh hưởng luôn luôn thậm thâm cao siêu.

“Con nên học hỏi tự thầm tiến lên”: Phải học hỏi, phải sửa mình và thầm tiến mới được. Không phải nói với ai. Chúng ta tu để tiến.

“Kiên trì chớ vội bỏ quên”: Phải kiên trì và không bao giờ bỏ quên con đường tâm đạo của ta.

“Con đường tâm đạo tiến lên đều đều”: Phải tiến mãi mãi mới được. Tu thì phải mượn pháp, dụng tâm tiến hóa mới sớm đạt tới mức cao siêu : hướng thanh, thấy nhẹ ; hướng trược thì cảm thấy nặng nề, chậm chạp khó tiến hóa. Các Bạn đã có cơ hội nghe qua phần thanh thế nào, phần trược thế nào ; cho nên, về với gia cang, về với tâm trạng của các Bạn thì các Bạn thấy còn nặng trược ở chỗ nào ; còn sân si, còn so đo, không chấp nhận để sửa mình tiến hóa. Đó là nặng trược. Chúng ta phải thực hành để tiến tới thanh. Thanh ở chỗ nào ? Thanh là cởi mở, thương yêu, giúp đỡ, xây dựng.

“Thực hành chẳng cảm thấy xa”: Chúng ta thực hành rồi, thấy hòa hợp với mọi trình độ, mà chẳng xa mọi người.

“Thấy vui tiến đạt mẹ hòa với con”: Thấy sự vui tiến rõ rang : tình thương của người mẹ luôn luôn hòa với chúng ta.

“Dù cho xuống biển lên non”: Dù cho hoàn cảnh biến chuyển cách nào đi nữa.

“Tâm con giữ vững sống còn bên me”: Lúc nào cũng lấy tình thương và đạo đức để sống. Chính người mẹ hiền và Người Cha Lành mới có tình thương và đạo đức. Ta phải giữ lấy để tiến tới, giữ lấy làm vốn, giữ lấy để tiến hóa.

Sự kiên trì chấp nhận trong chu trình tiến hóa thì mọi sự từ đời lẫn đạo sẽ tiến triển tốt đẹp và hòa cảm trong tình thương cao quý. Cho nên, sự kiên trì của chúng ta không bao giờ bị hoang phí ; mà sự kiên trì đó là mở cửa để tiến thẳng đến chỗ cao quý sáng suốt đời đời.

“Cha Trời Mẹ Đất vẫn ghi”: Tình thương hóa hóa sanh sanh của Cha Trời Mẹ Đất thấy rõ ràng, vẫn ghi chép. Hỏi, lấy cái gì để ghi ? Lấy bút viết gì để ghi ? Chúng ta ăn, chúng ta có sự sáng suốt, chúng ta có sự ham muốn thích ứng. Thì các Bạn ăn cái gì, ăn cái gì của vật chất thế gian cũng là một mảnh giấy để ghi những hành động của các Bạn : Bạn ăn uống thâu vô cơ thể các Bạn từ lúc sơ sanh đến bây giờ.

“Dìu con tiến hóa hợp thì tiến lên”: Các Bạn đã làm được việc gì hữu ích trong chu trình tiến hóa, mà hòa cảm để đền ơn hiếu nghĩa, để phát triển đi lên, thì Bề Trên thấy rõ rồi. Khi mà các Bạn làm được điều đó, nhãn quang các Bạn khác, tâm linh các Bạn đã thay đổi.

Các Bạn không làm về việc tình thương và đạo đức, thì các Bạn ở trong sự sân si, bực tức, lập phe, lập đảng mà thôi ; chẳng tiến được, rồi gây ra chậm tiến. Bề Trên luôn luôn sẵn sàng xóa bỏ những tội trạng đó, nhưng mà ghi chép những sự dày công tiến hóa, dìu chúng ta ; mà chúng ta chịu tiến hóa, lúc đó chúng ta mới tiến lên hợp thì được.

“Đạt thông căn bản đạo nền”: Căn bản đạo nền là quân bình sang suốt, vị tha cởi mở.

“Quy y chơn pháp vững bền tiến tu”: Chúng ta quy y trở về với chơn pháp. Lúc đó, chúng ta thấy vững rồi, không còn thay đổi nữa. Chúng ta mới tiến tới sửa chữa tu bổ càng ngày càng tốt trong ý niệm sáng suốt đó. Trong cái chánh giác đó, mong ra chúng ta học thêm và tiến hóa không ngừng được.

Nguyên lý của trời đất đều thực hiện tình thương và đạo đức, nhưng loài người, vì sự tham sống sợ chết mà tự quên sự đóng góp của chính mình để thực hiện điều cao quý quy định bởi thiên cơ : vì chúng ta tham sống sợ chết, tưởng cái cảnh này, thể xác này, là bền bỉ, cho nên chúng ta đã bảo vệ ham sống sợ chết : cũng như các Bạn ở đây kêu là: “Tôi bảo vệ pháp cho Ông Tám!” Không được ! “Bảo vệ pháp cho Ông Tư!” Không được ! Tôi tìm hiểu Ông Tư và Ông Tám, thì được ; mà “Bảo vệ,” là không được.

Bảo vệ là gây bè phái ; nhưng mà tìm hiểu trong tiến hóa, đó là vừa bảo vệ vừa tiến hóa ; thấy rõ chưa ? Không nên củng cố và bảo vệ ; cái đó không được ! Ở đây không cần ; Vô Vi không cần : không cần những người làm việc đó, nhưng mà cần những người tìm hiểu và tiến hóa, thì đúng hơn là bảo vệ. Đó mới đúng đắn là bảo vệ ; còn bảo vệ mà tranh giành ngôi vị ; không được ! Ở đây không chấp nhận.

Cho nên, phải hiểu cái đường tu bên Vô Vi, sau này không trách được. Nói, “Tại sao tôi tu như vậy mà ngày nay tôi phải xuống địa ngục ?” Tại vì tôi sai ! Đường chánh tôi không đi, kêu tôi từ bi cởi mở, tôi không thực hiện. Tôi củng cố trong phạm vi eo hẹp là đi xuống địa ngục. Tới lúc đó, gặp Đại Giác không có trách, không có kêu nài, không có khiếu nại được. Chính mình đã làm sai.

Pháp Vô Vi dạy mình mở, tiến, giải, luôn luôn trong chu trình tiến hóa thanh nhẹ, thì mình phải lo đó mà đi. Còn chuyện thế gian rất rõ. Khi mà Bạn tiến được, thì tự nhiên tự động Bạn muốn trao pháp cho người khác, người kế tiếp sẽ được hưởng, chắc chắn như vậy. Không bao giờ bị mất đạo đâu mà lo. Sợ mất là chúng ta đem giam hãm sự sáng suốt của chúng ta và vun bồi sự tăm tối là chúng ta mới mất đạo. Còn người chịu thực hành thì không bao giờ bị mất, bởi vì ý thức pháp này là của bạn, sửa Bạn tiến hóa, cứu Bạn và ảnh hưởng mọi người, thì không bao giờ bị mất đạo.

“Tạo ra ảo mộng ước mơ”: Nhiều người nói tôi bây giờ tổ chức cái này, sau này tôi sẽ được hưởng gì gì đó. Vô ích, đừng nghĩ vấn đề đó! Bởi vì ở đây đi trong công bằng. Người nào làm sai thì bị phạt rõ ràng, tự giam hãm tâm linh, không bao giờ phát triển được. Không biết thương người, không biết xây dựng ? Kể như người đó bỏ không, kể như chưa có tu.

“Không hành thực tế không giờ tiến thân”: Không chịu thực hành và không làm những điều thực tế để sửa mình, ảnh hưởng người khác, thì không bao giờ tiến thân được.

“Tâm linh tự xét tự phân”: Tâm linh của chúng ta tự xét tự phân rõ ràng.

“Cao tầng cũng vậy vẫn cần tiến lên”: Ở cao tầng cũng vậy, vẫn cần tiến lên. Bên trên cũng vậy : Tiên, Phật đều phải học, phải tiến như chúng ta đang học hiện tại ; không một vị nào đang đứng tại chỗ mà hưởng đâu. Càng tu càng cao thì càng học nhiều, phải làm nhiều, phải hành nhiều mới đạt được sáng suốt. Chớ không phải tu pháp này rồi, “Tới lúc đó tôi hưởng, như tôi lập được cái chùa là tôi ở đó tôi hưởng đời đời. Ở đây không có lập chùa. Ở đây lập tâm, sửa tâm sửa trí thành một căn chùa. Nếu căn chùa mà tâm trí không chịu cởi mở thì chùa đó cũng như là sụp đổ rồi, rất rõ ràng. Nhà thờ đó cũng tiêu tan rồi.

Cho nên, các Bạn có nhà thờ trong tâm, có chùa trong tâm. Chúng ta tu, chúng ta sửa. Tôi thường nhắc rằng một người tu được, có thể nói cho mười người tu, cũng đủ rồi. Rồi mười người kia, họ cũng nói y như vậy, cũng đủ rồi, đủ cứu rất nhiều. Vì họ thực hành để ảnh hưởng người khác, chớ không phải khoe khoang. Không phải củng cố cái đạo mà đi hiếp đáp tinh thần của người khác. Pháp này không có! Pháp này hồi nào tới giờ phải thực hiện sự công bằng. Sửa mình để tiến hóa mới thấy sự công bằng. Nhiên hậu, ảnh hưởng người khác tùy theo trình độ. Nếu mình là người có trình độ thì bất cứ việc gì, người ta chưa sáng suốt, mình phải dày công ảnh hưởng họ, dìu dắt

họ, nay không được mai, mai không được mốt. Đừng buộc họ phải nghe lời mình. Chính mình thiếu sáng suốt, làm sao buộc họ nghe lời mình được.

Cho nên, các Bạn không nên nghĩ sai và làm sai điều đó. Nghĩ sai và làm sai là tự gây sự bất ổn cho chính bản thân và phần hồn của Bạn bị tối tăm mãi mãi. Tu hoài không thấy ánh sáng là tại vì sao ? Tại vì củng cố sự sai lầm, bị kẹt, lẩn quẩn trong sân tánh mà thôi. Đạo nền đã sẵn có. Người đời không chịu thực hành sự thương yêu vô cùng tận của càn khôn vũ trụ đã và đang vì họ. Ngược lại đã tạo ra sự đau khổ và van xin cầu cứu. Đạo nền đã sẵn có ở trong tâm mọi người. Người đời không chịu thực hành, không chịu mở ra cái cao quý của mình để thực hiện thương yêu vô cùng tận như càn khôn vũ trụ đã và đang thương yêu chúng ta. Ngược lại đã tạo ra sự đau khổ tối tăm. Tối tăm mới tranh giành. Tối tăm mới lo âu. Còn sáng suốt đâu cần lo âu, sửa mình để tiến thôi. Lo là lo tối nay tôi làm biếng thôi! Giải trược lưu thanh. Trược là sự làm biếng. Tôi không làm biếng là tôi sáng suốt, chớ gì?

Có chút xíu đó, rồi sợ đầu này, sợ đầu kia, sợ đầu nọ, làm sao tu? Sợ ông này, ông kia. Ối chu choa, ông đó ông tu bao nhiêu lâu, ông đó là trưởng huynh, nói lung tung, vô ích! Người Vô Vi chỉ xét đêm hôm ông có tu thôi. Vậy cho nó nhanh, nó nhẹ. Chớ đừng vị nể trong tình Bạn đạo mà tự gây đau khổ và tối tăm. Rồi nghe cái đám nói láo, thêm mệt. Mình phải tự sửa mình, thực hành để đi tới. Bất cứ tiếng nói gì ở xung quanh mình, bất mãn đi nữa, cũng cảm ơn. Đó là cơ hội để cho tôi tìm hiểu sự sáng suốt của tôi. Nếu tôi sáng suốt thì không bao giờ những tiếng nói đó có thể vô trong lỗ tai tôi được. Nếu phần đối diện người truyền pháp mà được thanh nhẹ, mới rút bộ đầu tôi đi lên để tôi càng ngày càng nhẹ và tôi nghe thấy tôi thiếu sót. Cái đó tôi nên nghe! Nghe để chi? Nghe để thúc đẩy việc hành tiến của tôi, hữu ích cho tôi. Tại sao tôi không nghe? Còn nghe không thúc đẩy sự hành tiến của tôi, tôi nghe làm gì? Nghe để rước sự tăm tối cho nội tâm tôi, tôi nghe làm gì? Vô ích! Tự nhiên, cái đó là tự động, nó không bao giờ nghe.

Các Bạn thấy đúng là khi các Bạn ngồi nhắm con mắt, bộ đầu các Bạn rút tăn tăn, ríu ríu nhẹ nhàng. Tâm khảm các Bạn không còn như cục đá đè ngực nữa, thì các Bạn ngồi đó để nghe cho nó nhẹ nhàng, cho nó sung sướng, cho nó cởi mở, để về tự hành tiến. Cái đó là đáng nghe, là bề trên làm, không phải người phàm có thể làm được. Sự sáng suốt kéo mình và dẫn tiến mình đi lên, chớ không phải lợi dụng đè tâm khảm của mình.

Cho nên, tu bên Vô Vi không sợ sệt một ai. Chỉ sợ chúng ta làm tối tăm lấy chúng ta mà thôi. Chỉ sợ chúng ta vun bồi sự lười biếng và không chịu hành trì đó thôi, chớ chẳng sợ một ai? Các Bạn thấy rõ, cần gì phải sợ một ai?

Tu là gì? Là tu bổ, sửa chữa, xây dựng cho tôi tiến hóa, hòa hợp với cả càn khôn vũ trụ. Đó là sự công phu do chính tôi, tôi mới đóng góp cho tôi, tôi mới rõ sự sai lầm của tôi. Tôi mới sửa được. Thấy rõ chưa? Không lệ thuộc bởi một ai, nhưng mà ở đời chúng ta thực hiện tình thương và đạo đức để xóa bỏ tánh ích kỷ sẵn có của mọi người. Thương yêu với nhau, xây dựng và giúp đỡ lẫn nhau.

Mỗi người hành pháp đứng đắn rồi thì xét lời nói bất cứ một người nào ở xung quanh mình, thấy rõ trình độ họ tới đâu. Họ nhẹ hơn mình hay họ nặng hơn mình, thấy rõ rồi. Trong cơ hội trao đổi để hành tiến, cái đó là cao quý nhất. Hỏi cái trược các Bạn nên học không? Nếu đối phương không trược, làm sao các Bạn thấy trược còn dính líu với bạn, mà các Bạn cho là tôi đã giải được 20%, 30%, 50%, 60%, 100%. Lúc đó, các Bạn thấy có cơ hội an ủi bạn, do người trược đối diện với Bạn.

Chúng ta phải hành trì mới ảnh hưởng người khác được, trong thực hành rồi mới thấy. Còn không thực hành làm sao thấy? Dùng lý luận làm sao thấy? Lý luận chúng ta chỉ ôm một khía cạnh nào mà thôi. Ôm có chút xíu rồi đem ra trách người này, trách người kia, trách người nọ, cái hiểu có chút xíu mà không chịu hiểu cái lớn rộng vô cùng tận.

Cũng nhiều người nói rằng hồi nào giờ, tôi tu về Nam Mô A Di Đà Phật, mà bây giờ Ông Tám kêu niệm Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn. Rồi hỏi ý nghĩa Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn nó có ăn khớp với Nam Mô A Di Đà Phật không? Hỏi chơn lý hai bên có dạy người ta đi ăn cướp không? Dạy người ta sân si không? Dạy người ta giận hờn lẫn nhau không? Không ! Đều trong chu trình cởi mở tiến hóa trở về sự ổn định của nội tâm mọi người, chớ không dạy con người làm điều sái quấy, bực tức.

Tại sao người tu lại cho đó là bực tức? Rồi nói tôi chấp nhận cái này, không chấp nhận cái kia? Bất cứ cái nào của người tu về Vô Vi là dùng điển, mà điển lúc nào cũng giải thông bất cứ mọi tâm trạng, mọi nơi, mọi giới đều trong chu trình tiến hóa. Tại sao lại có cái chấp nhận và không chấp nhận? Có cái sửa mình để tiến thôi! Có bao nhiêu đó mà không biết, ở trong lẩn quẩn đen tối, tu không thành rồi tạo thêm nghiệp, mích lòng bề trên thì tự đem lại sự tăm tối cho mình. Tại sao kêu bằng mích lòng? Là chúng ta gục đầu xuống, không thèm hướng thượng để hưởng sự sáng suốt ở bên trên chiếu hóa. Bên trên đâu cần tới mình, thì mình là người tự đóng cửa, đem lại sự tăm tối cho chính mình, có phải tạo kẹt cho chính mình không? Tu không tiến là vậy đó các bạn.

Cho nên, các Bạn xóa bỏ tất cả sự nghi kỵ đó và thực hành Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Định. Chỉ có bao nhiêu đó là dẫn giải cho các Bạn tiến tới vô cùng tận. Có bao nhiêu đó là các Bạn tiến thôi! Lúc nào cũng giữ đừng tham có nhiều hơn rồi bị kẹt. Chớ pháp này chỉ có Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Định là giải tỏa tất cả sự ô trược của nội tâm, nội tạng và đem lại sự sáng suốt văn minh đời đời. Bất cứ cái lý gì chuyển hóa xuống các Bạn cũng giải và cũng hưởng được.

Tôi mở cho các Bạn và kêu các Bạn hòa với tất cả và học nơi tất cả là chỗ đó! Nhưng tới bây giờ cũng chưa có người nào ý thức rõ câu tôi nói. Rồi đâm ra tạo sự sân si cho chính mình, rồi nghi đầu này,nghi đầu kia, nghi đầu nọ, tu không tiến! Cho nên những Bạn gần tôi, được xóa bỏ những cái đó, mà những Bạn xa tôi thì nghi đủ thứ hết, tự gây sự chậm tiến cho họ vì sự trần trược của họ quá nhiều. Họ không chịu giải tỏa lấy họ, tạo sự kẹt cho họ mà thôi! Khi nghe được lời nói của tôi xác nhận một lầnnữa, các Bạn cứ giữ lấy đó đi thì thấy nhẹ nhàng, không bao giờ bị kẹt. Không có bề trên nào ghét các Bạn, chỉ có các Bạn có quyền ghét bề trên mà thôi.

Cho nên, các Bạn phải xét kỹ sự lớn rộng của Bề Trên : người ta không rảnh mà vun bồi sự sân si, chỉ có người thế gian eo hẹp mới vun bồi sự sân si đó thôi!

Cảm ơn các Bạn.


----
vovilibrary.net >>refresh...