Montréal, ngày 30 tháng 2, 1980.
Phụ Ái Kỳ 8
Chuyển tiến hành trình quy thiên cảnh
Sửa sai dẹp loạn ý tự hành
Viá hồn quy tụ minh đường đạo
Thực triển hành hương đạt giới thanh
Giới thanh phân giải đành rành
Thực hành mới rõ trược thanh nơi nào
Chuyển từ bậc thấp đến cao
Rõ tình chơn thật ra vào tự minh
Thế gian tạm giữ chút tình
Thương yêu cha mẹ chính mình phải lo
Lo hành thực hiện dặn dò
Ði cho tới đích vượt lò lửa trui
Cha Trời Mẹ Ðất an vui
Cảm thông con trẻ vượt mùi thế sanh
Thành tâm thực hiện tự hành
Quy y chơn trạng đạt thành Vô Vi
Chuyện đời lối tạm tự ghi
Sanh trụ hoại diệt ta thì tiến lên
Thực hành thức giác vững bền
Phong ba bão táp giữ nền tự tu
Tu cho khỏi lý luận mù
Hào quang chói rọi an du đời đời
Ðiển thanh tự tiến tự dời
Từ đời qua đạo nơi nơi dung hòa
Thực hành chẳng cảm thấy xa
Bền tâm vững chí mới là người tu.
“Chuyển tiến hành trình quy Thiên cảnh”: Cuộc đời của chúng ta xuống thế gian học hỏi, chuyển tiến trong hành trình để trở về với nguồn cội.
“Sửa sai dẹp lọan ý tự hành”: Chúng ta sửa sai, sửa những sự nặng trược và đem lại sự thanh nhẹ; loạn động, đem lại sự an bình. Ý tự hành: lúc đó cái ý chúng ta tự hành tiến, không còn phải nhắc nhở nữa.
“Vía hồn quy tụ minh đường đạo”: Lúc đó vía hồn quy tụ. Có vía, có hồn, sáng suốt minh đường đạo. Biết cái đường quân bình của trời đất để tiến hóa.Thực triển hành hương đạt giới cao: Thực triển, thực hành phát triển trong cuộc hành hương. Ðạt giới thanh: đạt tới cái chỗ thanh cao nhẹ nhàng.
“Giới thanh phân giải đành rành,Thực hành mới rõ trược thanh nơi nào”: Cái giới thanh đó, phân giải đành rành, rõ ràng cho chúng ta thấy: càng tu, càng nhẹ, càng thanh, càng thấy rõ ràng mọi sự việc. Thực hành mới rõ trược thanh nơi nào: Chúng ta thực hành rồi mới rõ trược là gì, thanh là gì.
“Chuyển từ bậc thấp đến cao, Rõ tình chơn thật ra vào tự minh”: Chuyển từ bậc thấp đến cao, từ thấp: chúng ta trụ hóa tại thế gian, từ nặng trược, từ tối tăm, rồi đi tới sự sáng suốt. Rõ tình chân thật ra vào tự minh: chúng ta rõ cái sự chân thật là gì; lúc đó thì hồn vía ra vào và tự hiểu rõ ràng.
‘Thế gian tạm giữ chút tình, Thương yêu cha mẹ chính mình phải lo”: Ở thế gian, mình phải tạm giữ chút tình đối với vợ chồng, gia đình, cha con, anh em.. Đó, thương yêu, phải thương yêu, phải giữ lấy sự thương yêu cha mẹ. Chính mình phải lo. Ðó, mọi người phải lo giữ chữ hiếu là cái mục đích để tiến hóa đi lên. Phải biết thương yêu cha mẹ.
“Lo hành thực hiện dặn dò, Ði cho tới đích vượt lò lửa trui”: Lo hành, lo phát triển, thực hiện những sự dặn dò của người tiền bối, cũng như của cha mẹ. Sự tiến hóa không ngừng của phần hồn, phải đi cho tới đích vượt lò lửa trui: chúng ta phải đi tới mục đích đã vạch định để vượt khỏi sự thử thách hiện hành.
“Cha Trời Mẹ Ðất an vui, Cảm thông con trẻ vượt mùi thế sanh”: Cha Trời Mẹ Ðất an vui. Ðó, thấy không? Ðấng Tạo Hóa lúc đó là an vui, thấy chúng ta biết tu, biết tiến, biết hành. Cảm thông con trẻ vượt mùi thế sanh: Biết được tâm tình, sự đau khổ của nó, thức giác; và nó phát triển trong trong tâm tư vượt mức, để tránh những cái sự quyến rũ của thế gian.
“Thành tâm thực hiện tự hành, Quy y chơn trạng đạt thành Vô Vi”: Ðó, thành tâm thực hiện tự hành, là cương quyết để sửa mình để tiến. Quy y chơn trạng: trở về nguyên căn là sự sáng suốt vô cùng tận. Ðạt thành Vô Vi: lúc đó mới thấy Vô Vi là gì; thấy cảnh giới Vô Vi là đời đời, tha thứ, thực hiện tự giải, tự hòa.
“Chuyện đời lối tạm tự ghi, Sanh trụ hoại diệt ta thì tiến lên”: Ở trên thế gian thì cái lối tạm; thế gian chuyện đời lối tạm, cái gì cũng tạm. Tham, sân, si, hỉ, nộ, ái, ố, dục, mà hướng hạ; nó cũng tạm mà thôi; một thời gian rồi cũng chán. Tự ghi tự nhớ cái đường lối để đi lên. Sanh Trụ Hoại Diệt ta thì tiến lên: sanh, trụ, hoại, diệt rõ ràng. Chúng ta đi trong chu trình sanh, trụ, hoại, diệt của Ðịnh Luật Tiến Hóa. Ta thì tiến lên: ta phải giữ sự sáng suốt và vun bồi sáng suốt để lên.
“Thực hành thức giác vững bền, Phong ba bão táp giữ nền tự tu”: Thực hành, lúc đó chúng ta thức giác, vững bền. Chúng ta sáng suốt, thấy sự sai lầm chính mình đã tạo quá nhiều, thì chúng ta vững tiến. Phong ba bão táp giữ nền tự tu: dù cho phong ba bão táp đi nữa, chúng ta phải giữ vững một nền tảng để tiến sửa rõ rệt.
“Tu cho khỏi lý luận mù, Hào quang chói rọi an du đời đời”: Tu cho khỏi lý luận mù: nhiều khi nói, vạch, đầu này, vặn cái này, vặn kia, vặn nọ, để hỏi thiên hạ. Nhưng mà rốt cuộc lý luận của mình, mình mù mà không hay, không hiểu thì tự cho mình là sáng suốt hơn đối phương; vì mình không hiểu thì mình mới thắc mắc. À. Vì khi mình thiếu sáng suốt mình mới là tăm tối. Ðó là do tự mình tạo ra mà thôi. Tu cho tránh khỏi cái lý luận mù: đặt những câu hỏi tăm tối, mà không biết mình là ai. Chúng ta yên tâm để lo tu, thì chúng ta thấy hào quang chói rọi an du đời đời: thấy rõ hào quang chói rọi. Hào quang là gì? Sự sáng suốt sẵn có của chúng ta, sự thanh nhẹ sẵn có của chúng ta; xuất phát, thì Bề Trên chuyển hóa xuống phần thanh nhẹ, để cho chúng ta thấy sự chói rọi hòa hợp. Ở trong có, ngoài có, nó mới kêu bằng “chói rọi.” Mắt phàm chúng ta, trong này chúng ta có ánh sáng, ta dòm ngoài mới thấy ánh sáng. Nếu ở trong này tắt hằn ánh sáng, thì dòm ngoài làm gì có ánh sáng mà chúng ta thấy hào quang chói rọi thì an du đời đời. Thấy rõ ràng: thấy cái hào quang chúng ta đã phối hợp thanh nhẹ, Bề Trên chuyển hóa cho chúng ta. Cái đó bất di bất dịch, không bao giờ một thế lực nào có thể diệt nó được trừ chủ nhân ông sái quấy và tự hạ lấy từng lớp của mình mà thôi.
“Ðiển thanh tự tiến tự dời, Từ đời qua đạo nơi nơi dung hòa”: Ðiển thanh tự tiến tự dời: cái điển chúng ta thanh rồi, tự tiến, tự dời; tự đi lên, đi lên. Ðể đi lên, tiến theo sự sáng suốt ở Bên Trên, rồi tự nó giải tán sự ô trược. Từ đời qua đạo nơi nơi dung hòa: từ đời, từ sự phức tạp mà chúng ta không thấy được. Chúng ta không thấy được sự sáng suốt thì ta sống ở trong gì? Trầm luân của sự đau khổ, lúc đó chúng ta mới vượt khỏi rồi, chúng ta từ đời qua đạo nơi nơi dung hòa; lúc đó chúng ta mới thấy ở đâu cũng là ung dung hòa hợp hết, không có chỗ nào bị kẹt, kích động, như chúng ta tưởng trước khi chúng ta chưa tu.
“Thực hành chẳng cảm thấy xa, Bền tâm vững chí mới là người tu”: Chúng ta thực hành rồi thì không thấy cái gì mà khó hết thẩy. Cái gì, chúng ta bền tâm vững chí rồi, chúng ta mới thấy rõ ràng: hành trình sửa chữa là đúng; hành trình sửa chữa là tiến hóa; hành trình sửa chữa mới thấy là giá trị, do chính mình đóng góp. Chính mình phải lo cho mình mới là đúng.
Cho nên, các bạn tu ở đây không ngoài sự thực hành, không ngoài sự tự sửa chữa trong chu trình tiến hóa. Cuộc hành hương dài đăng đẳng, nếu mà chúng ta không chịu thực hành thì ai giúp đỡ chúng ta đây? Ai lo cho chúng ta tiến hóa, ngoài chúng ta? Chỉ mình mới hiểu mình hơn. Chẳng ai hiểu được sự sai lầm của mình. Mà chúng ta càng ngày càng tỉnh thì chúng ta càng ngày càng thấy sự sai lầm của chính mình, chớ không có thể nói rằng chúng ta đúng. Nếu đúng thì chúng ta đâu cần tu? Ðúng, chúng ta đâu cần phải sửa chữa từ ly từ tí, mà chấp nhận từ hoàn cảnh này tới hoàn cảnh kia trong Ðịnh Luật Sanh, Lão, Bệnh, Tử? Mỗi người ở thế gian, rồi đây đi tới già nua, mới thấy rõ sự sai lầm chính mình đã tạo cho mình, đã làm cho mình đen tối; vì sự kích động và phản động luân lưu trong chu trình tiến hóa, mà chúng ta nhận định không rõ hướng đi: không chịu đi lên, nhưng mà chỉ có đi xuống. Rồi làm sao đạt được chánh pháp? Làm sao rõ được tình thế nguyên căn?
Cho nên, chúng ta có tu, chúng ta thấy rõ rồi. Khi càng thấy rõ thì chúng ta ao ước cái gì bây giờ? Chúng ta ao ước trở về Nguồn Cội, trở về sự sáng suốt vô cùng tận. Chính chúng ta đã dầy công từ bao nhiêu năm, bao nhiêu tháng, bao nhiêu giờ; bây giờ chúng ta mới thấy được, nhoé ra một chút. Rồi từ đó chúng ta cứ tin rằng sự thực hành chúng ta không có hoang phí. Chỉ dầy công thực hiện để đóng góp trong chu trình tiến hóa của phần hồn, nhiên hậu mới hòa cảm với các nơi các giới. Chúng ta càng tu càng thấy sung sướng; càng tu càng thấy nhẹ nhàng; càng tu càng thấy sự thay đổi của nội tâm, nội tạng, trong sự tiến hóa của Tham, Sân, Si, Hỉ, Nộ, Ái, Ố, Dục, đều phải thay đổi; và tự nhắc lấy mình.
Đó, các bạn Soi Hồn, nhắm mắt thấy ánh sáng đó, nhưng rồi một ngày nào đó các bạn đi trong sự tham dục hướng hạ, thì cái ánh sáng đó nó mất đi, đâu còn ánh sáng nữa; mà sự bận tâm trở về với các bạn. Cứ kẹt; kẹt cũng như con người bị giam trong cái tủ, bốn cái cánh cửa tủ nó che đậy chúng ta; rồi tiến, thối, lưỡng nan. Cứ vậy rồi gây ra những sự bất bình của nội tâm, làm cho chúng ta chậm tiến và thiếu hẳn sáng suốt. Rồi tưởng chúng ta hay. Thì cái nào đến với chúng ta, chúng ta cũng chê, và chúng ta tưởng rằng chúng ta hay hơn mọi người; kể cả Tiên, Phật, Thánh, chúng ta cũng không cần biết. Ðó là một tư tưởng cống cao ngạo mạn. Ði đâu? Cống cao ngạo mạn là đi xuống. Tưởng ta đây, rồi đâu có còn học nữa mà tiến hóa? Tưởng ta giỏi hơn thiên hạ, ta thông minh hơn người khác, nhưng mà không hiểu rõ; sự thông minh đó, do đâu mà có? Do chính ta có không? Không! Bình tâm một chút để xét: sự phối hợp cả càn khôn vũ trụ chấm điểm cho chúng ta; thấy chúng ta trình độ đến đâu thì Bề Trên mới chuyển hóa một phần sáng hơn, để chúng ta học ăn, học nói, để sửa mình tiến hóa; để cho phần hồn càng ngày càng thanh nhẹ, vững chí tiến hóa. Thấy không?
Cho nên, các bạn tu rồi, có một phần sáng suốt, đừng tưởng rằng chính bạn có, chính bạn hay. Bạn không làm gì có, mà không làm gì hay hết! Một vị sư, một vị gì có tâm tu bao nhiêu năm rồi cũng không dám xưng mình là hay, xưng mình là giỏi; nhưng mà là hiếu học, cần học hỏi nhiều; từ hành động một của bất cứ nơi nào đưa đến, Người cũng phải lo học, lo tiến, lo sửa. Ðó, mới mong rằng ngộ được chánh pháp để tiếp tục tu. Ngoài thể xác của chúng ta, chúng ta cũng phải như thế đó, mới có cơ hội học. Còn nếu chúng ta tự đắc, tự cao, thì không bao giờ có cơ hội học được hết. Thì chúng ta vẫn kẹt, kẹt mãi, vẫn kẹt luôn luôn, không tiến cho nên đâm ra điên cuồng. Cho nên ở thế gian, các bạn thấy có một số người điên cuồng, không thể nói gì cho người ta hiểu được. Có một số người cũng tham gia để tu, nhưng mà tu một thời gian rồi khùng, nói bậy. Là tại sao? Tại vì phần điển của họ không chịu hướng thanh. Hướng hạ, rồi mong Bề Trên phù hộ, là Bên Trên làm sẵn cho họ ăn, làm việc cho họ, phục vụ cho họ! Họ nghĩ: “Tôi kêu tới Ơn Trên, là Ơn Trên phải lo cho tôi!” Cái đó là chuyện sai lầm; chuyện không tiến nổi; tự giam mình trong cảnh đời đời mà không hay!
Thượng Ðế đã cho chúng ta có đầy đủ tài năng, quyền thế để phát triển đi lên, có sự huyền vi, có một cái thế đứng để tiến hóa hướng thượng mà chúng ta không hiểu. Chúng ta cứ chỉ là đăm đăm kêu Bề Trên phải phục vụ cho chúng ta, lấy sự thông minh lợi dụng Ðấng Trọn Lành để kêu réo và kêu sự giúp đỡ của Bề Trên đối với chính mình! Thì kết quả ở đâu mà có? Các bạn thấy đó: cha mẹ thương yêu các con là một chuyện, nhưng mà các con tự phát triển kìa mới thấy rõ sự phát trỉển của chính mình, hòa hợp với sự thương yêu xứng đáng của cha mẹ, thì chúng ta mới càng cố gắng hòa hợp Bên Trên, mới xứng đáng tình thương của Trời Phật đã và đang ban bố hằng ngày, hằng giờ, hằng phút; mới tiến tới sự sáng suốt vô cùng tận.
Cho nên, các bạn tu trong “không” giờ, thì các bạn đạt được cái gì? “Không” giờ là cơ thể của các bạn đã quân bình rồi, qua những sự thanh lọc tạm của cơ thể rồi, các bạn bắt đầu đi vô giới đó. Cho nên”không” giờ, các bạn dễ tiến hơn, bởi vì “không” giờ là giờ ly tâm: cái phần thanh điển nó được hút đi lên trên. Nếu các bạn không tu, các bạn vẫn có một giấc ngủ yên nhẹ. Mà các bạn tu, thì mượn đó mà làm thành một cái đà để xuất phát tiến lên. Cho nên, chúng ta đã có cái Pháp Soi Hồn: các bạn bịt tất cả những sự vọng động mà hằng ngày các bạn đã thu thập vô từ lỗ tai của các bạn, chạy tất cả nẻo hóc trên bộ đầu các bạn, rồi trụ hóa lên trung ương bộ đầu, phóng giải ra. Mà lúc đó là luồng điển của các bạn ở vào “không” giờ thì phóng xuất nó nhẹ hơn thì giờ tầm thường giao động. Thì lúc đó, Bên Trên chiếu hóa và bạn tự hòa hợp với Bên Trên, thì sự sáng suốt nó về với bạn, nó nhẹ nhàng hơn.
Rồi các bạn làm Pháp Luân Thường Chuyển, nó lại càng dễ nữa. Các bạn hít vô “Ðầy rún, đầy ngực, tung lên bộ đầu,” thì nó không có cái gì trở ngại nữa; tới giờ đó là thanh nhẹ; mỗi mỗi đều ứng trong định luật Xuất Phát Thay Ðổi của nội tâm. Từ giấc ngủ, mà bây giờ giấc ngủ chúng ta tỉnh; ta ngồi ta ngủ. Ta làm Pháp Luân: hít vô “đầy rún, đầy ngực, tung lên bộ đầu” thì mượn cơ hội đó khai phá luồng điển của xương sống, tiến lên trên đỉnh đầu; chuyển chạy, hòa hợp với sự thanh tịnh của Càn Khôn Vũ Trụ.
Rồi thì chúng ta Thiền Ðịnh, “Biển cho lặng Minh Châu mới phát, lòng cho riêng mới gọi là Thần.” Lúc đó chúng ta ngồi trong thanh tịnh để lắng trong mọi sự việc và ý niệm xuất phát đi tới siêu phàm, “Xuất hồn đảnh lễ Phật.” Ðó chúng ta mới thoát khỏi sự nhiễu động của nội tâm. Chúng ta ru ngủ: trong mê có tỉnh, trong tỉnh có mê; trong mê có tỉnh, trong tỉnh có mê; rồi lần lần, tiến giải lên; rồi nó mới vững, “Thanh” , đạt thanh, hòa hợp với thanh. Lúc đó thì các bạn hành trong triền miên sáng suốt. Cho nên, cái Thiền Ðịnh chúng ta ngồi càng lâu càng tốt; dỗ ngủ cũng không sao; rồi nó sẽ nhẹ, nó sẽ đưa các bạn tới sự ổn định; rồi sẽ có lập lại một giấc ngủ yên tịnh, rất tốt, hòa hợp với Thiên Cơ, trong sáng suốt tươi đẹp. Cho nên, cái Công Phu của chúng ta nó phải có lý do.
Rồi phải làm thế nào để cho nó được mở? Mà cái mục đích của nó, “Mở,” là gì? Mở hai luồng điển, mạch Ðốc và mạch Nhâm, từ xương cụt đi lên tuốt tới môi trên, và từ môi dưới đi xuống tới rún, tới khỏi Ðơn Ðiền. Ðó, thì đó là “Nhâm Ðốc tương thông.” Khi mà các bạn tu rồi thì Nhâm Ðốc tương thong tự nhiên cái dâm tánh các bạn nó càng ngày càng giảm rồi; nó thấy không cần thiết, vì sự luân lưu chuyển hóa của cái luồng điển Nhâm Ðốc giao thông rồi, thì nó chỉ hướng thượng phát triển, thì lúc đó cái dâm tánh của con người nó lại giảm bớt rồi, nó không phải là nhu cầu tại thế như trước kia chúng ta đòi hỏi. Lúc đó, các bạn tự nhiên, các bạn lại giảm rồi, giảm tất cả những sự tình dục đòi hỏi, các chuyện bất chánh; và các bạn phải đem tất cả lên trên, hướng thượng. Hướng thượng, lúc đó các bạn thấy rồi: thấy sự sáng suốt, thanh nhẹ, an vui. Lúc đó các bạn tiếc rằng các bạn đã trễ, tu rất trễ. Nhưng mà cố gắng, rồi nó cũng sẽ đi. Bởi vì khi các bạn càng ngày càng thâu gồm lại, càng thấy mình càng thanh nhẹ; thấy một cái nơi sáng suốt, không phải là chuyện gồ ghề như của cái quá trình nữa; nó thanh nhẹ, chỉ một điểm là nó đạt hết tất cả. Thì chúng ta càng ngày càng gom về điểm đó, và hướng về điểm đó. Trong Ðạo, người ta nói, “Thánh Thai.” Phải có Thánh Thai các bạn mới tiến, mới đi lên, mới sáng suốt, trụ hóa.
Rồi chúng ta trở về nơi quê xưa chốn cũ. Chúng ta giáng sanh xuống thế gian bởi một vòng điển, là một giọt máu. Rồi phân ra Âm, Dương, thành ra tay chân, mắt mũi, tai miệng; rồi ở thế gian; sống ra ở thế gian sống đến ngày nay. Bây giờ chúng ta trở về, phải lấy gì? Phải gom cái thanh điển. Và thanh điển đó là “Mâu Ni Châu” chúng ta thường nói. Từ đó nó sẽ chuyển hóa lên. Nó cũng mắt mũi, tai miệng. Rồi cũng như thế gian, nhưng mà nó thanh nhẹ hơn, sáng suốt hơn, cởi mở hơn. Không còn sự eo hẹp mà làm cho nó bực tức nữa. Nó chuyển hóa trong định luật Kích Ðộng Và Phản Ðộng hướng thượng; nó chuyển hóa trong định luật Tham Sân Si Hỷ Nộ Ái Ố Dục, cũng là hướng thượng. Tất cả được dời đi lên, thay vì đi xuống. Lúc đó, các bạn thấy an vui, và các bạn thấy tuy rằng cái Pháp này nó rất đơn giản, mộc mạc, nhưng mà nó đi tới sự kết quả thanh tươi nhẹ nhàng cho chính mình.
Lúc đó các bạn lại càng quý cái Pháp, càng kính mến những người đã tìm ra nó. Rồi rốt cuộc các bạn nói, “Ðấng Tạo Hóa đã ban cho, Thượng Ðế đã ban cho con một cuộc hành trình để trở về nguồn cội.” Càng yêu thương Thượng Ðế. Các bạn càng yêu thương Thượng Ðế thì các bạn càng yêu bạn, trong chu trình tiến hóa. Thì lúc đó chúng ta không bao giờ mất cơ hội để trở về với nguồn cội vinh quang. Vinh quang là gì? Mình phải hành, chính mình hành, đạt, mới kêu là “vinh quang.” Mà thiên hạ hành cho mình, lấy gì có sự vinh quang? Các bạn đi học mà thi đậu được rồi, các bạn mới thấy có giá trị. Các bạn thi rớt và nhờ người ta thi giùm cho các bạn, thì làm sao còn gía trị? Cho nên, cái hành trình công phu nó quý giá ở chỗ đó. Cho nên chúng ta phải cố gắng, phải thực hành mới đạt được. Còn không cố gắng, không thực hành, có thể nói xuôi, lý luận; rốt cuộc chẳng đi đến đâu, mất công vô ích.
MẪU ÁI KỲ 8
Xét xem con trẻ xôn xao
Mẹ lo chuyển hóa ra vào giúp con
Hành trình đã sẵn đường mòn
Chờ con thực hiện sống còn đến nơi
Chớ xem ngoại cảnh mà lầm
Trong con có sẵn thậm thâm dịu hòa
Ðiển thanh thực hiện chơn tà
Hòa cùng Vũ Trụ chuyển qua muôn tình
Mẹ răn Mẹ dạy nhớ ghi
Ðời con phải học thân thì mới an
Càn Khôn Vũ Trụ luận bàn
Chờ con tiến hóa mở màn tình thương
Thế gian học hỏi thấy sai
Học hoài không hết học hoài không ngưng
Hồn con cũng chẳng được dừng
Hành trình tiến hóa mỗi từng mỗi thanh.
“Xét xem con trẻ xôn xao, Mẹ lo chuyển hóa ra vaò giúp con”: Tranh đua đủ thứ, cái gì cũng tham, cái gì cũng muốn. Lúc đó, Mẹ lo chuyển hóa ra vaò giúp con, Mẹ luôn luôn ở trong con và ngoài con. Lo chuyển hóa để giúp đỡ. Phần điển của Mẹ không bao giờ rời con được. Vì là thiêng liêng làm sao rời con được?
“Hành trình đã sẵn đường mòn, Chờ con thực hiện sống còn đến nơi”: Cuộc hành trình đã sẵn đường mòn, cũng như những người tiền bối đã thành công, như Phật, Chúa ở thế gian, những vị Thiên liêng đã thành công. Ðể chờ con tự thực hiện, tự khai mở, tự sửa, tự tiến để đến nơi. Sự động loạn của con trẻ là sự lo âu của Mẹ hiền, ước mong con sớm thức giác, thực hành cho kịp tầu tiến hóa của nội tâm. Chiếu tầu tiến hóa không phải một chiếc tầu chực sẵn làm bằng cây, bằng thép, bằng sắt. Không! Nội tâm chúng ta có cả một chiếc tầu để tiến hóa, từ trược tới thanh. Đó, từ thanh đi tới sự sáng suốt đời đời. Cho nên chúng ta phải cố gắng dầy công sửa mình mới được, không có nên động loạn và thích những cái gì không xứng đáng; để hòa hợp dẫn tiến tâm linh của chúng ta.
Chớ xem ngoại cảnh mà lầm
Trong con có sẵn thậm thâm dịu hòa
Ðiển thanh thực hiện chơn tà
Hòa cùng Vũ Trụ chuyển qua muôn tình
“Chớ xem ngoại cảnh mà lầm”, đừng cho ngoại cảnh xâm nhập chúng ta, và đừng tán đồng ngoại cảnh mà không tìm cái cảnh sẵn có của nội tâm chúng ta.
“Trong con có sẵn thậm thâm dịu hòa”: “Trong con có sẵn”: Ở trong sự sâu trong đáy lòng của con, có những sự dịu hòa; nếu mình hướng trở lộn vô và tìm trong thanh tịnh, thì thấy rõ.
“Ðiển thanh thực hiện chơn tà, Hòa cùng Vũ Trụ chuyển qua muôn tình”: “Ðiển thanh thực hiện chơn tà”. “Ðiển thanh”nó là phát trỉển, và đem tới một cái đà tiến chơn chánh. “Hòa cùng Vũ Trụ chuyển qua muôn tình”: Phần thanh điển nó chuyển; hư không nó chuyển qua tất cả muôn tình thế, từ trên cũng như dưới, mà từ dưới cũng như trên cũng vậy. Sự đẹp xinh của nội tâm sẵn có. Chỉ có thực hành, thanh tịnh, thì tự xem con, hiểu người. Ðó thì “Vũ trụ là con; con là vũ trụ.” Minh rồi mới hiểu vô cùng tận là gì. Sự xinh đẹp của nội tâm, mọi người đều có; mà chính ta không hướng về nội tâm, làm sao có? Mà lúc đó chúng ta càng hướng về nội tâm, càng thấy ta, thì càng thấy tất cảnh những gì của càn khôn vũ trụ; chính ta có, chính người có, thì chúng ta mới thấy rằng đi trong đà tiến học hỏi mới là tiến hóa; còn nếu đi trong đà tiến kích bác, thì không bao giờ có sự tiến hóa. Chúng ta cần phải học hỏi nhiều hơn; nếu chúng ta không học hỏi, làm sao mà tiến được?
Mẹ răn Mẹ dạy nhớ ghi
Ðời con phải học thân thì mới an
Càn Khôn Vũ Trụ luận bàn
Chờ con tiến hóa mở màn tình thương
“Mẹ răn dạy thì phải nhớ ghi”. Mẹ là ai? Mẹ là thiêng liêng sáng suốt. Mẹ sanh được con; Mẹ bảo thủ con, và vạch đường lối cho con tiến. Sau sự động chạm, con phải nhớ ghi để sửa mình; không nên liều lĩnh nữa.
“Ðời con phải học thân thì mới an”: Con đừng có nên tự đắc; không có nên tự cao tự đắc. Ðời con phải học, phải hạ mình xuống; phải học hỏi thì nó mới an, nó mới sáng suốt được.
“Càn Khôn Vũ Trụ luận bàn, Chờ con tiến hóa mở màn tình thương”: “Cả Càn Khôn Vũ Trụ luận bàn”. Càn khôn vũ trụ để làm gì? Ðể chuyển hóa và dẫn dắt mọi tâm linh trong sự bàn bạc sáng suốt. “Chờ con tiến hóa mở màn tình thương”: đợi cho mọi tâm linh tự nó tiến hóa và thật sự mở màn tình thương, hòa hợp với Thượng Ðế, Trời Ðất. Khi con ý thức rõ phần hồn của con là đến đây để học và tiến hóa, thì hoàn cảnh nào đưa đến con cũng cảm thấy vui và bằng lòng trả bài. Còn nếu chúng ta tới đây chúng ta nói chuyện hưởng thụ, “Tôi sung sướng; tôi làm quan, tôi phải hưởng” thì tất cả những gì các bạn đều thấy là trở ngại. Mà nếu chúng ta thấy đến đây học để tiến, thì chẳng có gì trở ngại. Chúng ta chịu học và chịu tiến thì đâu có còn sự trở ngại nữa? Mà chúng ta muốn hưởng thụ là kêu bằng “trở ngại.” Mà hưởng thụ là gì? Hưởng thụ là sự tăm tối, tự hủy hoại, mà thôi. Còn học để tiến là sự vun bồi sự sáng suốt, rõ ràng.
Thế gian học hỏi thấy sai
Học hoài không hết học hoài không ngưng
Hồn con cũng chẳng được dừng
Hành trình tiến hóa mỗi từng mỗi thanh.
“Thế gian học hỏi thấy sai”: Chúng ta thấy, ở thế gian, càng học hỏi thì càng thấy mình sai. Mà học hoài không hết. Học vô cùng tận mà! Rồi bây giờ ý chí của chúng ta cũng vô cùng tận, phần hồn chúng ta cũng vô cùng tận, mà hành trình của chúng ta cũng vô cùng tận thì học hoài không hết học hoài không ngưng. Càng học thì càng cần phải học. Cho nên, Chân Lý là làm việc nhiều hơn linh căn tại thế. Cho nên, Chân Lý không ngừng, phải làm việc hoài, phải học.
“Hồn con cũng chẳng được dừng”: Không bao giờ dừng chưn tại chỗ; phải tiến. Có lười biếng cho cách mấy, rồi lâm nạn rồi cũng thức giác; thức giác rồi cũng phải sửa tu.
“Hành trình tiến hóa mỗi từng mỗi thanh”: Trong cái hành trình tiến hóa, thấy mỗi từng mỗi thanh, mỗi từng mỗi nhẹ, mỗi từng mỗi mở, mỗi từng mỗi dẫn tiến chúng ta. Muốn có sự sáng suốt đời đời thì phải thực hiện đời đời, nhiên hậu mới đạt tới mọi sự thanh nhẹ của nội tâm. Chớ nếu chúng ta không chịu tu bổ sửa chữa, làm sao có sự thanh nhẹ của nội tâm? Nội tâm của chúng ta đâu có đi; là trình độ, làm sao bán được? Mà ai cho chúng ta được? Chỉ có chúng ta tự hành mà thôi; chỉ có chúng ta tự hành thì chúng ta thấy rõ. Cho nên, trình độ không bán và không mua. Cho nên, phải sửa để tiến, mới là đúng. Dù cho các bạn ăn học cho đến đâu đi nữa, nhưng mà tôi đã nói rằng, “Người học giả, người biết học, người biết tu, thì thấy rõ mình là người ngu!” Không thấy được sự sáng suốt đâu! Khi các bạn cảm thấy các bạn là ngừơi mù, thì các bạn mới tiến được. Nếu mà không cảm thấy các bạn là người mù, không bao giờ các bạn tiến.
Cho nên, chúng ta phải sửa. Ðừng có nói “Tui tu một thời gian rồi tui đắc đạo, rồi tui được, rồi thôi; rồi tui an nhàn, tui sung sướng.” Không bao giờ có điều đó! Cho nên, các bạn có làm hình thức bề ngoài đi nữa các bạn cũng không gạt được cặp mắt của Thượng Ðế; các bạn không gạt được những người đi trước. Dù các bạn đặt bất cứ những cái điều kiện gì trong hành trình tu tiến, sơn phết ở bên ngoài, thì những cái đó không có giá trị đối với Bề Trên. Nhưng mà chỉ nội tâm các bạn mà thôi! Bằng lòng tự sửa từ trược tới thanh, từ thanh đi tới sự sáng suốt đời đời; đó mới mong rằng có sự chứng minh của Bề Trên, để giúp đỡ cho các bạn tiến hóa, cho các bạn có một cơ hội hành trì, thực hiện mọi sự sáng suốt, và ứng chiếu trong mọi trạng thái hiện hữu trong cái tiểu vũ trụ của bạn; rồi mới hòa hợp với càn khôn vũ trụ. Lúc đó các bạn mới ý thức được sự giá trị đời đời do chính mình khám phá ra mới thấy rõ. Không nên chờ một ai giúp đỡ chúng ta nữa. Chúng ta phải cố gắng hành trì. Nếu không hành trì thì các bạn sẽ bị lôi cuốn bởi trược; rồi kẹt một chỗ, không tiến hóa nổi! Khi các bạn bành trướng ngoại cảnh rồi, thì sự tiến hóa của nội tâm các bạn sẽ đứng tại chỗ, không tiến được! Tôi dám cam kết với các bạn điều này. Chúng ta tu là phải chỉ lo cho phần hồn: lo bên trong; phải ý thức sự sáng suốt đời đời sẵn có của chúng ta. Phải hành mới có. Không hành, không thấy. Cho nên, hành đi!
Ở thế gian không phải là không có người thành công. Ðã có rất nhiều vị đã thành công; mà tại vì chúng ta nông cạn, nông cạn không thấy rõ. Trình độ không có, rồi không chịu khai mở sự thầm kín đang kẹt trong tâm hồn của chúng ta; thì chúng ta càng ngày càng chậm tiến hơn. Rồi chúng ta chỉ ăn cắp của thiên hạ về lý luận: lấy kinh để xét mình và mình thực hiện mình như đường lối sáng suốt của tâm kinh; ngược lại, để lấy kinh mà nói đủ thứ, luận đủ thứ, xét đủ thứ, rồi bầy ra không lối thoát, không thực tiễn được; rồi những người học và chính ta đã đàm luận đây, đều sai hết! Rồi làm sao dẫn tiến được phần Hồn?
Cho nên, phải thầm tu thầm tiến; thực hiện trong nghịch cảnh; thực hiện trong đời đạo; hành trì trong tiến hóa; nhiên hậu mới thấy rõ sự sáng suốt của Bề Trên và những người đã đi trước không bỏ chúng ta: lưu lại cho chúng ta những gì tốt đẹp cao quý nhứt; mà chính chúng ta không chịu làm điều tốt đẹp và cao quý; rồi lấy lý này lẽ kia, trong một phần tri giác tạm thời, luận đó và xét đó cho là đúng. Nếu nó đúng, đâu còn là Chơn Lý? Chơn Lý là vô cùng tận; bút viết không hết, lời tả không xong! Chỉ có thanh tịnh mới thấy Chơn Lý. Mà nếu các bạn không đạt tới thanh tịnh, làm sao thấy Chơn Lý? Các bạn làm sao các bạn thấy tình thương của người Mẹ hiền? Các bạn làm sao thấy tình thương của Ngọc Hoàng Thượng Ðế đã chiếu hóa cho mọi người? Sự dầy công, sự sáng suốt đó đã đóng góp cho chúng ta mà chúng ta lại trở nên phụ. Tại sao phụ? Chúng ta lại thích sự tăm tối, thích sự chậm tiến, thích sự bàn bạc không lối thoát; rồi đề cao chính mình và đề cao những gì lưu lại cho mình mà không chịu hành như những gì đã từng nhắc nhở chúng ta và phân giải cho chúng ta một đường tiến; đồng hành, trở lại đồng hành với chúng ta, để dẫn chúng ta đến đích và đạt tới sự sáng suốt vô cùng tận. Không chịu hành; mà chỉ có nói không à! Nói Ðông, nói Tây, nói đủ thứ, nhưng mà không làm được việc gì hết! Càng ngày càng eo hẹp thôi. Rồi tới giờ phút lâm chung, các bạn nghĩ thế nào? Té ra, mình tu trong một hành trình mấy chục năm chỉ tìm con đường đi xuống: bỏ rơi phần Hồn; bỏ rơi Chủ Nhân Ông; Hồn Vía bất minh! Cứ lý luận trong trí thức sách vở, rồi không hiểu mình là ai!
Cho nên, đòi hỏi sự thực hành. Sự thực hành là một sự quan trọng nhứt cả càn khôn vũ trụ. Chúng ta tu về bên Vô Vi là chỉ có thực hành. Không thực hành là các bạn không thấy cái gì hết. Phải thực hành các bạn mới thấy. Mà khi các bạn thấy rồi, là các bạn là người đóng góp. Các bạn đã có sự sáng suốt để ảnh hưởng ở xung quanh các bạn, để cho lục căn lục trần chính bản thể của các bạn được tiến hóa trong hành trình sáng suốt, thương yêu, cởi mở. Thì cao quý biết là bao nhiêu!
Tại sao chúng ta không thực hiện, mà chúng ta lại vun bồi sự lười biếng, bê trễ, lý luận sai lầm? Ðể chi? Ðể tự giam phần Hồn và chận mức tiến của phần Hồn! Nhưng mà chận được không? Không bao giờ các bạn chận được; nhưng mà một thời gian nào rồi các bạn phải ngộ nạn. Từ cái nạn đó, nó sẽ mở cho các bạn. Ðó, các bạn mới thấy sự công bằng của Thiên Cơ, sự công bằng của Ðấng Cha Lành: cho các bạn học nếu các bạn muốn! Càng muốn học thì càng có bài vở mới. Càng kẹt, lại càng có bài vở đau thương hơn, tai nạn gay gắt hơn. Lúc đó các bạn mới trở về. Cho nên nhiều người nói, “Tại sao tôi tu bao nhiêu năm, cha mẹ tôi tu bao nhiêu năm, khổ hạnh bao nhiêu, vậy mà ông nói ‘chưa phát triển nổi’?” Sự thật! Vì người sống tại thế thì làm những điều ngoại cảnh mà thôi; không biết sửa nội tâm, không biết ứng chiếu với Bề Trên, cho nên bị kẹt. Bị kẹt thì phải học; phải học những bài xứng đáng hơn; nhiên hậu mới tiến hóa. Nhiều người tu, mới bước vô tu, muốn rằng, “Cha mẹ tôi phải thành Phật, thành Tiên.” Chính mình không chịu thực hiện mình làm Phật, làm Tiên, làm sao mình rõ cha mẹ thành Phật, thành Tiên? Dù cho cha mẹ thành Phật, thành Tiên, mà mình không biết giới Phật, giới Tiên là gì, làm sao mình thông cảm được sự thành công của cha mẹ? Ðó, cũng đòi hỏi sự thực hành mới đo lường được. Nếu không thực hành, không bao giờ đo lường được một sự việc gì hết; chỉ tạo ra cái kẹt mà thôi; không tiến.
Cho nên, tại sao hằng tuần tôi chỉ nhắc các bạn “Chỉ có thực hành thôi; phải tu đi; không làm gì hơn hết”? Chính tôi, tu đến ngày nay tôi vẫn thấy tôi ngu đần; tôi thấy tôi càng ngày càng phải học thêm. Cái hay của Trời Phật rất thầm kín; và cái sáng suốt, nó rất sáng suốt. Mà mình chưa sáng suốt, mình chưa rõ mình, mình chưa chấp nhận thực hiện bi, trí, dũng. Bi, trí, dũng trong thực hành, rồi các bạn mới thấy rõ sự cao quý đời đời. Chính các bạn phải hoàn thành những hành niệm đó. Lúc đó các bạn mới thấy rõ, mới thấy sự tu là cao quý. Càng tu càng sửa, càng sửa càng tiến; càng tu càng sửa, càng tiến; càng minh bạch, càng thấy rõ sự sai lầm của chính mình, không dám phê phán một ai; chỉ sửa mình để ảnh hưởng người khác; cái đó mới là chơn chánh.
Mỗi mỗi chúng ta ở trong quả địa cầu chịu sửa mình như vậy thì có người nào thất nghiệp đâu, có người nào cảm thấy đau khổ đâu? Người nào cũng biết sửa mình để ảnh hưởng người khác, thì các bạn sẽ làm những cái gì tốt nhứt trong càn khôn vũ trụ, các bạn cũng có thể làm được. Nhưng nếu các bạn không chịu thực hiện thì không sao làm được hết, nhưng mà tạo lại cái cảnh kẹt, đau khổ, bán tín bán nghi, không tin tưởng nơi năng lực sẵn có của mình. Thì làm sao các bạn tiến được? Các bạn nên tin tưởng nơi năng lực sẵn có của mình, mới tiến được. Cho nên phải cố gắng tu, gắng sửa, mới có kết quả. Nếu các bạn không chịu tu, không chịu sửa, và không chịu thực hiện tình thương và đạo đức, làm gì các bạn biết sự thương yêu thanh nhẹ là quý giá, biết được sự thương yêu thanh nhẹ là khí giới sắc bén nhứt trong càn khôn vũ trụ để dìu tiến mọi cơ năng tiến hóa, đi trong hành trình “Nhất lý thông, vạn lý minh” rõ ràng? Sách thì cũng có; học thì đã học rồi; nhưng mà làm thì chưa làm được! Cho nên nó bị kẹt ở chỗ đó! Cho nên, ngày nay, chúng ta đòi hỏi sự thực hành trong thương yêu cái thể xác mà Ðấng Cha lành đã ban cho chúng ta. Chúng ta phải sửa chữa, tu bổ cho nó càng ngày càng sạch sẽ, càng tinh vi, càng sáng suốt; thì lúc đó chúng ta mới hưởng được sự tinh vi đời đời của Thượng Ðế đã ban cho chúng ta.
Cảm ơn các bạn.