Montréal, ngày 25-1-1980

PHỤ ÁI 3 : HỒI TƯỞNG CHA LÀNH TÂM THỨC GIÁC

Hồi tưởng Cha Lành tâm thức giác

Tĩnh tâm minh xét lý phân bàn

Chánh đường tâm đạo thanh đồng tiến

Tâm tưởng sự thành trí phát quang.

Phát quang chơn lý tự bàn

Tình thương cao đẹp Cha ban chơn tình

Khai thông phát triển do mình

Quy hình vạn trạng chơn tình bên trong

Điển khai mở xuất một vòng

Tự tòng chơn giác lắng trong chơn tình

Xét đi xét lại một mình

Thanh tâm đạt pháp tự minh lấy lòng

Khoan hồng quảng đại thanh tòng

Hòa đồng các giới muôn vòng triển khai

Tử sanh sanh tử an bài

Học rồi lại tiến tiến hoài không ngưng

Trí tâm dứt khoát vui mừng

Biết mình biết họ biết chừng nào đi

Đi vào thắng cảnh uy nghi

Nội tâm sẵn có thực thi đạo lành

Bền tâm vững chí thực hành

Tuy không mà có đạt thành Vô Vi

Không còn tạo cảnh sân si

Bình tâm hóa giải thân thì mới yên

Căn cơ sáng suốt nối liền

Hành trình học hỏi tùy duyên Phật Trời

Thế gian cha mẹ ở đời

Thiên đàng Trời Phật mở lời dạy tu. [2:02]

“Hồi tưởng Cha Lành tâm thức giác”: Chúng ta đến đây trong sự biết, hằng ngày chúng ta có cơ hội hồi tưởng : ai sanh chúng ta ra, ở đâu đến đây, rồi sẽ về đâu ? Chúng ta sẽ thấy chúng ta có nguồn cội, có nơi sanh, có nơi ly khai, không nên từ bỏ những sự đó (nghe không rõ) ở tương lai. Có đi, phải có đến ; (nghe không rõ) chúng ta sống trong định luật sanh, lão, bệnh, tử : có đến thì tự nhiên chúng ta phải có đi ; chúng ta từ bên trên xuống, rồi đây chúng ta phải trở về nơi nguồn cội. Tâm chúng ta hồi tưởng, tìm tòi rõ Đấng Cha Lành. [3:06]

“Tĩnh tâm minh xét lý phân bàn”: Chúng ta, chúng ta càng ngày càng tĩnh : càng tu, tâm càng ổn định ; càng tu càng tĩnh giác, biết được nguồn cội chúng ta, ở đâu đến đây.

“Chánh đường tâm đạo thanh đồng tiến”: Đường đường chánh chánh sống với tâm đạo, với sự quân bình của nội tâm, với sự nhẹ nhàng, thiện cũng như ác, đời cũng như đạo, tìm hiểu và hướng về nhẹ nhàng để đi lên.

“Tâm tưởng sự thanh trí phát quang”: Khi mà chúng ta được nhẹ nhàng rồi, tâm chúng ta tưởng đến sự việc là chúng ta thấy sự việc đó rồi : đó, chúng ta có thể đi lên trở về nguồn cội. Trí chúng ta sáng suốt, nhẹ nhàng, hiểu biết. [3:57]

“Phát quang chơn lý tự bàn” “Tình thương cao đẹp Cha ban chơn tình”: Khi chúng ta phán xét sáng suốt chân lý : có đến là có đi, có đi là có đến ; chúng ta mới thấy rõ : “Tình thương cao đẹp Cha ban chơn tình”: Chúng ta có, đang sống trong tình thương cao đẹp của Thượng Đế rõ ràng : Ngài ban chân tình, dìu dắt chúng ta từ giờ, phút, khắc ; có, cho chúng ta có sự sống an vui trong nội tâm, tìm sự cao siêu nguồn cội để trở về cái cảnh đời đời. [4:42]

Khai thông phát triển do mình““Quy hình vạn trạng chơn tình bên trong”: Khai thông và sự phát triển, chính chúng ta hành tiến mới khai thông và phát triển. Cho nên các Bạn thấy : lúc ban đầu muốn nghiên cứu về Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí, ai cũng nghiên cứu sơ qua thôi, nhưng mà trong thực hành rồi các Bạn thấy : chính do các Bạn làm, các Bạn phát triển, các Bạn khai thông. Tại sao ngồi một đống đó mà phát triển khai thông ? Ngồi một đống đó rồi có cái cuộc hành giải trong nội tâm của các Bạn, các Bạn mới thấy rõ : mình càng ngày càng thanh tịnh, càng ngày càng yên ổn, càng ngày càng chịu khó hơn : nửa đêm nửa hôm các Bạn dậy lo sửa chữa trong tâm tư, lo sửa chữa thần kinh nẻo hóc để đi đến nhẹ nhàng dễ dãi hơn. [5:43]

“Quy hình vạn trạng chơn tình bên trong”: Quy hình vạn trạng : Bạn phải trở về căn bản mới thấy ánh sáng mầu nhiệm trong nội tâm của nó.

“Điển khai mở xuất một vòng” “Tự tòng chơn giác lắng trong chơn tình”: Điển khai là bộ đầu các Bạn được rút trên đó, mở xuất một vòng, được rút ríu ríu, rút rút, tăng tăng đi lên ; còn người thì được chuyển một vòng đi đây, đi đó.

“Tự tòng chơn giác lắng trong chơn tình”: Khi chúng ta ra, chúng ta thấy cảnh nào cũng ổn định ; “Giác” là ổn định ; lắng trong : thấy sự thật ở Bên Trên sẵn có. [6:23]

“Xét đi xét lại một mình” “Thanh tâm đạt pháp tự minh lấy lòng”:

“Xét đi xét lại một mình”: Thâu đêm, các Bạn, sau khi công phu rồi, người thấy đi đây đi đó ; người thấy cảnh này, cảnh nọ ; người thấy tâm hồn ổn định ; người thấy càng ngày bệnh hoạn càng được nhẹ nhàng, trong tâm càng ngày càng mở, trí càng ngày càng sáng suốt. Xét đi xét lại một mình : chính chúng ta phải làm để chúng ta thấy.

“Thanh tâm đạt pháp tự minh lấy lòng”: Tâm chúng ta càng ngày càng nhẹ nhàng : càng tự minh lấy lòng, biết được sự, biết được sai trái, biết được sự gian trá lười biếng của mình ; chính bản thân mình đã tạo cho mình u ơ chậm tiến, vớ vẩn, do sự ngu muội sẵn có của mình, tăm tối sẵn có của mình ! Cho nên, chúng ta tìm hiểu, tu tiến. [7:20]

“Khoan hồng quảng đại thanh tòng” “Hòa đồng các giới muôn vòng triển khai”: Lúc đó chúng ta phải tự tha thứ chung ta, rồi tìm hiểu lấy sự sái quấy của chúng ta ; tâm tư chúng ta càng nới rộng ra thì càng thấy sự sai lầm. Chúng ta tiến theo con đường thông suốt, sáng suốt đi lên. [7:42] “Hòa đồng các giới muôn vòng triển khai”: Chúng ta, luồng thanh điển muôn vòng, các giới, muôn vòng triển khai : nơi nào chúng ta cũng thấy phát triển được nếu chúng ta áp dụng cái luồng thanh điển để nó hòa cảm với các giới [7:55]

“Tử sanh sanh tử an bài” “Học rồi lại tiến, tiến hoài không ngưng”: Đó, trong cái định luật trật tự, có tử có sanh, có sanh có tử, an bài cho cuộc đời của chúng ta. [8:07] “Học rồi lại tiến, Học, khi mà chúng ta hiểu rõ cái nguyên ý của chơn lý, chúng ta thấy rằng Học rồi lại tiến tiến hoài không ngưng”: cứ tiến mãi, tiến mãi ; cho nên, chúng ta có thể đi tới vô cùng tận là vậy. [8:18]

“Trí tâm dứt khoát vui mừng” “Biết mình biết họ biết chừng nào đi”: Đó ; trí tâm chúng ta dứt khoát,vui mừng, chúng ta hiểu ta và đường lối để tự tu tự tiến. “Biết mình biết họ biết chừng nào đi”: Biết rõ chính ta, biết rõ sự sai trái, biết rõ chính chúng ta, hiểu sự cấu trúc của chúng ta : Tiểu Thiên Địa này do đâu tạo ra, có những gì chúng ta hiểu được, thì mọi người cũng như nhau thôi. Cho nên, mỗi mỗi đều (nghe không rõ) một đường lối ; biết chừng nào đi : biết chừng nào chúng ta sẽ dứt khoát mà trở về với nguồn cội ?

“Đi vào thắng cảnh uy nghi” “Nội tâm sẵn có thực thi đạo lành”: Đi vào trong cái nơi đẹp nhất trong tâm hồn của chúng ta : uy nghi an bài trật tự mỗi mỗi sáng suốt. [9:13] “Nội tâm sẵn có thực thi đạo lành”: Nội tâm của chúng ta sẵn có sự an bài, trật tự, lễ độ, sáng suốt. Phật đã nói rằng tâm tức Phật, Phật tức tâm, thì nội tâm chúng ta sẽ có những cái gì uy nghi tốt đẹp. Đó, chúng ta mới thực thi đạo lành, thực thi sự quân bình sáng suốt nhẹ nhàng hơn.

“Bền tâm vững chí thực hành” “Tuy không mà có đạt thành Vô Vi”: “Bền tâm vững chí thực hành” Đó ; chúng ta thấy rồi : chỉ có một con đường này có thể giải thoát tất cả mọi sự đau khổ của nội tâm. Luôn luôn phải đi tới, chính mình phải lo giải, hóa giải chớ không nhờ ai nữa. “Tuy không mà có đạt thành Vô Vi”: Thấy không có gì nhưng mà nó đạt thành không không, nó đạt thành Vô Vi : Vô Vi là đời đời, không còn chấp mê nữa. [10:04]

“Không còn tạo cảnh sân si” “Bình tâm hóa giải thân thì mới yên”: Không cần tạo cảnh sân si cho nội tâm nữa, nhưng mà đem sự sân si để tiến hóa đi lên trên. “Bình tâm hóa giải thân thì mới yên”:Bình tâm thì tất cả mọi sự phải đi trong thanh thản : hiểu bề mặt cũng như bề trái, chúng ta mới yên tâm được.

“Căn cơ sáng suốt nối liền” “Hành trình học hỏi tùy duyên Phật Trời”: Bề Trên sáng suốt, (nghe không rõ) sẵn có đời đời của chúng ta, bây giờ chúng ta tu thì sự sáng suốt nối liền trở về lại, khôi phục tất cả mọi sự thiếu thốn ; mọi sự tăm tối sẽ tiêu tan và (nghe không rõ ) sự sáng suốt sẽ nối liền.[10:53]“Hành trình học hỏi tùy duyên Phật Trời”: Trong hành trình do sự cố gắng học hỏi, nay việc này mai việc kia, bất cứ việc gì chúng ta cũng đả thông đươc. Lấy Không làm đích, tùy duyên Phât Trời, tùy theo cơ tạng của chúng ta, tùy theo khả năng công phu của chúng ta, tùy theo sự biến chuyển của nội ngoại cảnh, tùy duyên Phật Trời để tiến hóa.

“Thế gian cha mẹ ở đời”: Ở thế gian, chúng ta có cha mẹ thế gian.

“Thiên đàng Trời Phật mở lời dạy tu.” Thiên đàng Trời Phật mở lời dạy tu : Chúng ta đi lên trên chúng ta mới thấy học hỏi ; sự học hỏi chúng ta càng ngày càng nhiều, càng gia tăng, càng tốt đẹp, càng cởi mở. Sự giáo dục siêu phàm ở bên trên dìu dắt chúng ta, đưa chúng ta tới nguồn cội : càng ngày càng minh cảm, càng thấy rõ sự sai lầm của tư tưởng, của trí ngu muội, của phàm tâm ở thế gian : mỗi thứ mỗi nghi kỵ, mỗi thứ mỗi tưởng ta hay hơn thiên hạ, đâm ra lái sai và đi sai, rồi tự chôn vùi vào những nơi tăm tối mà tưởng ta là người trí thức học giỏi ; rốt cuộc rồi ở trong mê muội mà thôi : thiếu thực hành, dùng lý luận để biện hộ che chở sự sai lầm sẵn có của chúng ta, thì càng ngày càng tăm tối. [12:25]

Cho nên, các Bạn học làm người, thực hành để thấy : “Mội việc tôi đều phải thực hành và phải kiểm chứng tôi mới chịu.” Thì tự nhiên ở thế gian họ thấy là các Bạn ngu : không lý luận mà thực hành, là ngu. Nhưng mà những người lý luận, làm sao thực hành nổi ? Lý luận quá nhiều ; kinh sách để lại, thiên hạ lý luận quá nhiều : kẻ giải một đường, người giải một cách, rồi làm cho tâm linh con người càng ngày càng tăm tối ! Rồi lợi dụng sự sáng sốt một phần nào sẵn có, rồi tưởng là (nghe không rõ) đó là chơn lý đó là đúng, thì sai rồi !Chơn lý nó bao gồm (nghe không rõ) thực hành rồi mới có lý thuyết ; còn không thực hành, cứ dụng lý thuyết đó, thì làm sao các Bạn tiến được ? Phải thực hành để thấy ! Đó !

Tuy rằng các Bạn tưởng rằng thực hành cái phương pháp Vô Vi này các Bạn ngu dốt, nhưng không đâu ! Tôi dám bảo đảm cho các Bạn một trăm phần trăm : các Bạn không phải ngu dốt, thua thiệt ! Ngu dốt, thua thiệt là đối với người thiếu thanh tịnh mà thôi ; nếu các Bạn tu mà đạt tới sự thanh tịnh thì các Bạn không còn sự ngu dốt nữa ! Các Bạn sẽ sáng suốt, các Bạn có thể hiểu một lần hai việc ; đó : có sanh thì các Bạn hiểu luôn tử ; mà có tử các Bạn hiểu luôn sanh. Các Bạn ổn định, ổn định, ổn định : có tối các Bạn hiểu sáng ; có sáng, các Bạn hiểu tối ; thì luôn luôn các Bạn được ổn định để tiến hóa. Không bao giờ bị kẹt nữa. [14:04]

Các Bạn có cái chìa khóa đời đời thăng tiến, thì sướng hơn là các Bạn sống một chiều, lý luận mà không đi : các Bạn dùng lý trí để lý luận việc này, việc kia, việc nọ, thì các Bạn không lo tu bổ cái xác thân, bỏ cái trách nhiệm ; không phải ít đâu !

Tôi đã nói, bản thân của các Bạn là tiểu thiên địa ; các Bạn không soi sáng lấy các Bạn thì làm sao tiến hóa ? Cho nên, chúng ta tu ta đạt tới thanh tịnh rồi chúng ta mới tiến hóa ; mà chính mình tự tiến ! Mỗi mỗi đều kêu gọi các Bạn thực hành để đi đến nơi. [14;36]

Nêú các Bạn biết một vị Phật là anh hùng, Người đã tu thành công từ trong động loạn đạt tới thanh tịnh, thì chúng ta cũng phải tu từ trong động loạn đạt tới thanh tịnh. Nếu Ngọc Hoàng Thượng Đế là Cha Trời, thì chúng ta là, nguồn cội của chúng ta là nơi Ngọc Hoàng Thượng Đế. Chúng ta cũng là Ngọc Hoàng Thượng Đế : chúng ta ở trong tánh chất vô cùng tận của Ngọc Hoàng Thượng Đế. Nếu chúng ta không tu, không thanh tịnh, không chịu trở lại tánh chất vô cùng tận của Ngọc Hoàng Thượng Đế, mà nếu (nghe không rõ) nguồn cội, thì làm sao đạt được ? [15:12]

Cho nên, chúng ta thực hành hằng đêm, các Bạn thấy rồi : các Bạn khai thông mọi việc, từ kẹt đi tới thông, từ điểm này tới điểm kia ; thì điểm nào rồi đây cũng thông, điểm nào cũng quy về một nẻo trong thanh tịnh đời đời. Các Bạn thấy chính mình thực hành được, mình sung sướng biết bao !

Ở thế gian này, các Bạn đi học, chưa tìm ra đồng tiền, chưa làm được một việc gì cho xã hội, thì một ngày kia các Bạn thành công, thi đỗ thành đạt ; các Bạn có đồng lương ; các Bạn thấy có sự sống an vui. Các bạn thấy sung sướng không ?

Rồi còn tu ở đàng này, thực hành rồi các Bạn đạt : các Bạn trở về một vị Thánh, vị Thần, vị Tiên, vị Phật ; thì các Bạn thế nào ? Còn sung sướng gấp triệu lần ở thế gian nữa ! Tại sao không giữ lấy mà thực hành ? Luận xét đoán sai lầm, nghi kỵ, tự dẫn mình vào trong bóng tối mà quên mình ?

Mình ở thế gian biết học để thành đạt đến cảnh sáng suốt, lại không chịu vun bồi để hưởng ! Rồi đâm ra nghi kỵ, tăm tối, không chịu thực hành ; vun bồi sự lười biếng chậm trễ, dâm ô, thì làm sao đạt được cái gì? Sự thành đạt của các Bạn có chút xíu thôi ! Ông Trời đã cho các Bạn thấy rồi : một cơn dâm ô của các Bạn chỉ được mấy phút đồng hồ rồi thôi ; đâu có sung sướng triền miên được ; (nghe không rõ) không được bền, không được lâu. [17:00]

Rồi cái tu này sẽ cho các Bạn được thanh tịnh đời đời, sáng suốt nhẹ nhàng hơn, cao đẹp hơn ; tâm tư các Bạn sẽ cởi mở trong thanh tịnh, yên ổn hơn.

Có cơ hội tốt đẹp, tại sao không làm ? Đời chúng ta phục vụ tốt đẹp, đạo chúng ta lại được thanh thản tiến hóa. Đời, đạo song tu ; quý báu biết là bao nhiêu ! [17:35]

Nhiều bạn muốn tu, thực hành, đem phần trí thức của chúng ta suy luận đủ thứ ; rốt cuộc, không đi tới một bước, không dám bước vào, sợ đạo gạt mình! Thiếu sáng suốt, không chịu phán xét. Nhưng mà rốt cuộc mình tự gạt, mình chậm trễ, mình dừng chân lại một chỗ không tiến nữa ; rồi tới giờ phút lâm chung đau khổ, ăn năn, hối cải, nhưng mà không kịp.

Cái việc ăn năn hối cải của tâm tư không phải là chuyện trong một giờ phút khắc : nó là cả một hành trình sửa chữa. Các Bạn muốn sửa căn nhà cũng phải mất thời gian không, huống hồ gì một cái tiểu thiên địa của các Bạn, nó đã sống trong động loạn, nó đã vun bồi sự phức tạp tăm tối, nó làm cho các Bạn chậm tiến ! Rồi muốn sửa lại cũng phải một thời gian.

Cho nên, chúng ta có cơ hội thức giác thì phải nắm đó mà đi ; phải hết sức mình để cứu mình ; nếu chúng ta không chịu hết sức mình để cứu mình thì chẳng ai cứu chúng ta !

Cho nên, trên con đường tu học trong thanh tịnh, khi chúng ta rõ mục đích là chúng ta nhứt định phải trở về nguồn cội, phải tìm ra ta, tìm ra phần hồn thì tìm ra tất cả. [19:14] Mà muốn có phần hồn thì phải thanh tịnh ; nếu thiếu thanh tịnh, không bao giờ thấy rõ nguyên năng của chúng ta, không bao giờ thấy rõ mức đến cũng như mức đi.

Các Bạn có một cơ hội rất tốt ở ngày nay, biết tự sửa mình, không đá động một ai, không phiền trách một ai bằng mình sửa mình. Cố gắng hành ! Tâm tư của các Bạn (nghe không rõ) Ngày, đêm có thời giờ rảnh chúng ta nên hành cho ta, (nghe không rõ) sửa ta, còn hơn chúng ta tìm những sự động loạn mà để làm cho tâm hồn chúng ta động loạn. [20:09]

MẪU ÁI - Kỳ 3

Thế gian lập vị đặt ngôi

Sống trong trật tự đứng ngồi giải khuây

Tranh đua giữa tớ và thầy

Đều là con mẹ thơ ngây cõi trần

Đó, “Thế gian lập vị đặt ngôi" "Sống trong trật tự đứng ngồi giải khuây”: Các Bạn có một cơ hội Thượng Đế cho để học, để làm việc, để giải khuây mà thôi.

“Tranh đua giữa tớ và thầy”: Đó, bộc phát cái tham tâm, tham tánh rồi giữa tớ và thầy cũng tranh đua với nhau. Tất cả đều là con của mẹ hiền, của người mẹ sanh ra, của Quan Âm, của Đức Mẹ.

Đều là con mẹ thơ ngây cõi trần”: Các Bạn tranh đấu, giết nhau, cầm súng, mưu đồ, lường gạt lẫn nhau. Nhưng mà tất cả đều là thơ ngây, chớ không phải hay, không phải giỏi ! Sống trong tình thương huynh đệ của quả địa cầu, mà đâm ra lường gạt, chận chẹt lẫn nhau, rồi làm sao có bước tiến ? Như vậy có phải là ngu muội, thơ ngây không ?

Tại sao làm như vậy ? Vì lòng tham vô đáy của mọi người nên sanh ra chuyện bất chánh, làm phật lòng tình thương của người mẹ hiền tại thế cũng như người mẹ hiền đời đời của chúng ta. Sự tranh giành xuất hiện từ giai đoạn một ; rốt cuộc rồi cũng chẳng đi đến đâu, vớ vẩn trong mọi sự nan giải của nội tâm, tóc bạc mắt lờ cũng chẳng biết được mình là ai ! Thấy rõ không? [21:00] Tới ngày nay, các Bạn cũng là người tranh giành : ngay trong gia đình, huynh đệ, vợ chồng, con cái đều là ở trong tranh giành, thiếu thông minh, thiếu sáng suốt. Các Bạn thấy rõ : làm cho người mẹ phải đau lòng vì mình, lo âu vì mình ! Tại mình quá tham cho nên bộc lộ sự bất hiếu, vầy xéo trên mảnh đất thương yêu vì chiến tranh, lập chiến tranh giành giựt lẫn nhau, sống trong sự đau khổ, ngu muội. [22:35]

Mẹ thương giáo dục hằng ngày

Muốn con tiến hóa đoạn này đoạn kia

Muốn con đoàn kết không chia

Muôn loài như một chớ lìa càn khôn [22:46]

“Mẹ thương giáo dục hằng ngày”: Sự giáo dục, các Bạn có sự thương yêu mới có sự sống đến ngày hôm nay, đó là sự giáo dục của người mẹ hiền.

“Muốn con tiến hóa đoạn này đoạn kia”: Muốn con thực hiện tình thương và đạo đức để tiến hóa đoạn này, đoạn kia, từ giai đoạn một trong hành trình tiến hóa của cuộc hành hương (nghe không rõ).

“Muốn con đoàn kết không chia” “Muôn loài như một chớ lìa càn khôn”: Muốn con đoàn kết không chia nhau : đã cho các con từ khẩu hiệu, từ mảnh áo là một miếng vải kết thành bởi cây cối, lấy cái bông, lấy cái xác của cái cây tạo thành miếng vải ; đó ; rồi cho nó mặc, (nghe không rõ) may thành cái áo duyên đẹp để cho các con mặc (nghe không rõ) Đó là khẩu hiệu đoàn kết. “Muôn loài như một chớ lìa càn khôn”: Muôn loài như một : không muốn nó bỏ Càn Khôn, muốn nó hòa hợp với Càn Khôn ; cho nó khẩu hiệu đoàn kết, cuộc sống hằng ngày hằng giờ, có âm có dương, có nam có nữ, mới xây dựng tình thương và đạo đức trong căn bản của nội tâm thương yêu của nó sẵn có, để cho nó càng ngày càng hiểu nó ; thúc giục tâm tư của nó để cho nó hiểu nó, nó càng sáng suốt hơn. Sống trong tình thương hòa hợp thì (nghe không rõ), trong hành trình giá trị của phần hồn.

Nếu chúng ta còn chia ly nữa, mãi mãi chia ly, rạn nứt : “Họ làm vậy, tôi phải làm vậy” ? Không được ! Chúng ta đã làm sai, nhưng mà Trời Cha Đất Mẹ vẫn thương, vẫn cung ứng sự sống cho chúng ta khắp quảđịa cầu, nơi nào cũng cho chúng ta cơ hội sống trong lẽ sống, tìm hiểu lấy sự sai lầm của chúng ta ! [24:50] Mà không chịu tìm hiểu, còn đem ra mưu đồ chia cách, tăm tối, tự sát phạt lấy tâm hồn của mình, làm mất đi tất cả giá trị thương yêu của trời đất đã sắp đặt. Phá hoại tình thương và đạo đức ! Rồi nói chúng ta là một người nhỏ bé, chúng ta là một trí thức nhỏ bé, chúng ta là một vị này vị kia ! Tại sao có một tư tưởng dã man lỗi thời ! Mà không chịu ăn năn hối cải, cứ đâm đầu vào trong sự đau khổ tranh giành, thiếu sự thương yêu, phân chia giúp đỡ, chia sẻ lẫn nhau ? Tại sao không làm điều đó mà lại làm phật lòng mẹ, phật lòng tình thương của trời đất làm gì ? Rồi còn sợ, sợ xuống địa ngục, sợ bị hình phạt, trốn tránh đủ thứ ; mua Phật bán Thần, đủ thứ hết, rồi cúng quảy, lo lót ; giữ lấy cái bản chất bất chánh ; tạo nên sự đau khổ trong giờ phút lâm chung. [26:13]

Còn người tu thì mỗi đêm, mỗi ngày, mỗi thức giác sự sai lầm của chính mình !

Quy nguyên chơn cảnh ôn tồn

Trở về hồn vía sanh tồn muôn năm

Mẹ thương nhắn nhủ dò thăm

Muốn con sớm đạt đến tầm tự tu

Đó, “Quy nguyên chơn cảnh ôn tồn”: Chúng ta biết nguyên căn chúng ta rõ ràng : đến đây là để học tình thương và đạo đức.

“Trở về hồn vía sanh tồn muôn năm”: Đó, chúng ta phải trở về với hồn vía ; có hồn, có vía mới làm chủ cái tiểu thiên địa này, cái bản thể này ; có xác mà không hồn thì đâu có sự tồn tại ? Mà nếu chúng ta hiểu được rồi, các Bạn thấy không, như trong nhà xác đó, cái xác không hồn, không cục cựa, không làm gì được hết ; mà có hồn, có hoạt động ; chúng ta thấy sự hoạt động đó là chúng ta còn có hồn. Thì bây giờ, chúng ta có cách để vun bồi, để thấy rõ phần hồn hơn ; chúng ta thấy rõ hồn, vía, thì chúng ta thấy cảnh sanh tồn muôn năm ! Phải thực hành để thấy rõ. [27:21]

“Mẹ thương nhắn nhủ dò thăm”: Mẹ thương mình, Mẹ Tình Thương luôn luôn nhắn nhủ dò thăm.

“Muốn con sớm đạt đến tầm tự tu”: Muốn cho con mình sớm đạt đến tầm tự tu : tự mình giải quyết cho mình, tự mình sửa mình để tiến ! Đó ; đó là tình thương của người mẹ ; đó là sự mong muốn của người mẹ, muốn con được trưởng thành, muốn phần hồn con vững tiến. Mẹ hiền lúc nào cũng vì con và mong con sớm thực hành những điều cao quý, tự giải quyết lấy mọi sự nan giải của nội tâm, lập hạnh hành tiến đến mức độ cao siêu. Mẹ hiền luôn luôn muốn đưa chúng ta lên ; không bao giờ để cho chúng ta đắm chìm trong bể khổ này. Cho nên, chúng ta phải tự giác và tự hổ thẹn với người mẹ hiền. Người Mẹ Tình Thương của chúng ta, Người Mẹ ngàn đời của chúng ta muốn chúng ta trở về với nguồn cội, cho nên cho chúng ta rất nhiều cơ hội để chúng ta tự giác, tự kiểm, tự đi. [28:26]

Thương con thơ ấu thương nhiều

Mong con đến lớn mà lập điều hạnh tâm

Chớ nên tự tạo sai lầm

Đạo đời minh bạch mà tự tầm tự đi

“Thương con thơ ấu thương nhiều”: Thấy con trong lúc trẻ, lúc sanh ra, mẹ lúc nào cũng thương nhiều.

“Mong con đến lớn lập điều hạnh tâm”: Mong cho con đến lớn phải lập cái điều hạnh tâm : phải có một cái hạnh tốt để hòa đồng với mọi giới, để học thêm. [28:56]

“Chớ nên tự tạo sai lầm”: Không muốn con làm những điều sái quấy, tự đắc, độc tài ; không bao giờ người mẹ hiền muốn.

“Đạo đời minh bạch tự tầm tự đi”: Trong đạo có đời ; lúc nào cũng rõ rệt : trong đời có đạo, trong đạo có đời, rõ ràng, phải minh bạch ; tự tầm tự đi : càng sáng suốt, âm thầm tự tiến. Sự bảo bọc tình thương của người Mẹ không bao giờ muốn xa cách người con yêu quý của Người ; luôn luôn cầu nguyện Ơn Trên ban điển lành hóa giải tâm tư của người con, sớm thức giác, lập hạnh tiến đến sáng suốt sẵn có của tâm tư.

Không có người mẹ hiền nào muốn để con của chúng ta sa lầy ; nhưng mà các Bạn xét, trong quả địa cầu trong giờ phút khắc này, đều đâm đầu đi xuống trong một đường lối sa lầy, thiếu tình thương, bất hiếu, không biết thương yêu cha mẹ nó, lúc nào cũng vì nó. Nếu mà biết vì nó thì đâu có lập chiến tranh, đâu có ra gây cảnh đau khổ thê thảm hiện tại ? [30:20]

Cho nên, ở thế gian (nghe không rõ), cho nên, các tôn giáo ở thế gian, bất cứ tôn giáo nào cũng kêu gọi tình thương và đạo đức ; kêu gọi mọi người phải thực hành cho kỳ được điều đó. Nhưng mà người phàm lợi dụng đạo pháp rồi tình thương xung quanh nó rồi tạo ra lợi lộc cho cá nhân, gây ra sự tăm tối lại càng tăm tối thêm : quên sự đóng góp của chính mình cho xã hội, quên sự đóng góp của chính mình cho càn khôn vũ trụ, mà đâm ra lợi dụng lập ngôi vị rồi tạo ra tình thế bất ổn và tối tăm. [31:09]

Cho nên, chúng ta đã nghiên cứu rõ rồi, chúng ta thấy : phải thực hành, phải tự giải, phải tự tiến mới ảnh hưởng được các nơi các giới ; nhờ mội nơi mới tiếp thu, học các nơi, các giới trong hạnh tiến hóa không ngừng, chớ không bao giờ cho nó là đủ ; chúng ta phải học nữa ; tới giờ phút lâm chung cũng còn phải học ; đừng có nói, “Tôi già, tôi không học, tôi là đủ rồi.” Làm sao đủ được ? Thấy không ? Sự sáng suốt của các Bạn chưa được một ly tý nào đối với Thượng Đế, làm sao các Bạn đủ? Thấy không ? (nghe không rõ) phải siêng năng, phải học hỏi, không nên vun bồi sự lười biếng chậm trễ nữa. [32:00]

Trước kia, tôi chưa tu pháp này, tôi cũng thấy rõ rằng chính bản chất của tôi trước kia cũng là một con người tăm tối, nghi kỵ, không chịu hành tiến. Mà ngày hôm nay tôi tự giác, tự hành rồi, tôi thấy càng hành nó càng mở, càng làm nó càng nên, càng nhẹ nhàng ; tôi cảm giác rõ ràng sự sung sướng của Trời Phật đã nâng niu chúng ta ; đó ! [32:29]

Cho nên, tôi muốn khuyên các Bạn, nên nói những chuyện gì trong sự thật, chính khả năng sẵn có của các Bạn có thể hành để cho các Bạn tiến ; không phải là một người nào giỏi hơn mình ngoài mình ; chính mình đã làm, có thể hành, có thể thành đạt được mọi sự. Cho nên, khi chúng ta tu rồi, ta đã vạch được một cái hành trình rồi thì không có bao giờ chúng ta còn lo nữa. Chỉ lo có lười biếng ; sợ nhất là sự lười biếng xâm chiếm tư tưởng của chúng ta.

Chúng ta chỉ thực hiện tình thương và đạo đức ; luôn luôn, luôn luôn giữ lấy tình thương và đạo đức, xóa bỏ hận thù ! [33:18] Chúng ta nung nấu sự sáng suốt của Thượng Đế đã ban bố cho chúng ta : không bao giờ Thượng Đế chấp một chuyện gì của thế gian, nhưng mà cho nó học hỏi, tùy duyên, tùy khả năng nó ; và nếu nó muốn làm sai trái thì nó sẽ học bài nặng hơn, rồi nó sẽ trở lại với sự thanh tịnh. [33:39]

Chúng ta đã thâu thập được sự sáng suốt của quần chúng, của Tiên Phật đã cho chúng ta ; chúng ta thấy rõ rằng mọi người phải tự sửa mới đạt tới mức tiến rõ rệt hơn. Không nên ỷ lại nữa ; không nên cầu Chúa mà không chịu trở về với Chúa ; không nên cầu Phật mà không chịu hòa hợp với Phật ! Điều đó xin miễn đi, không nên làm, mà phải thực hành để trở nên một vị như là Phật Chúa đã mong muốn, bởi những vị đó luôn luôn mở cửa và đón cho chúng ta có một cơ hội trở về một ngôi vị như Người ; không bao giờ độc tài, không bao giờ mua bán trình độ được : Phật, Chúa không bao giờ mua bán trình độ ; chỉ cho mọi trình độ đều có cơ hội tự phát triển đến vô cùng tận. [34:40]

Cho nên, Mẹ hiền chúng ta không bao giờ bỏ chúng ta, và đang chờ trong thanh tịnh để mong một ngày nào đó chúng ta tự đạt lấy thanh tịnh để hòa hợp với mẹ ; Mẹ thương yêu chúng ta ; người Mẹ thương yêu đời đời của chúng ta đang chờ đợi ; người Cha thương yêu của chúng ta cũng đang chờ đợi ; luôn luôn xây dựng chúng ta trong tình thương và đạo đức. [35:15]

Các Bạn có cơ hội được tự kiểm, tự xét lấy mình, nên cố gắng kiểm và xét thường trực, nhiên hậu các Bạn mới được tiến ; không nên dùng một chút xíu sáng suốt sẵn có này mà cho đó là đủ ; không bao giờ đủ! Mỗi đêm, hằng đêm các Bạn cố gắng thực hành thì các Bạn sẽ thấy mọi việc trong càn khôn vũ trụ muốn đạt tới tốt đẹp cũng phải ở trong thực hành mới có ; còn dùng lý thuyết nói xuôi, không bao giờ đạt được ! Bây giờ, các Bạn đọc một triệu cuốn kinh đi nữa cũng vậy đó thôi nếu các Bạn là người thiếu thực hành ; các Bạn đọc cho nhiều đi nữa rồi ỷ lại trong cuốn kinh đó thôi, chứ không có thực hành. Còn thực hành, các Bạn sẽ mở đường kinh nẻo hóc trong đầu óc, trong cơ tạng các Bạn, các Bạn mới rõ kinh kệ của kẻ hiền triết để lại cho chúng ta những gì, đòi hỏi chúng ta những gì, ảnh hưởng chúng ta những gì : chung quy cũng chỉ có thực hành mới thấy rõ kinh kệ ; không thực hành, không bao giờ có, không bao giờ được, không bao giờ đạt ; chỉnói xuôi và tự rơi xuống hố mà thôi ! Sự ỷ lại đã không thành công, và sự thực hành mới là sự tiến triển rõ rệt.

Cho nên, chúng ta phải kiểm điểm cho thiệt kỹ trong việc làm, lời nói của chúng ta ; chúng ta phải xác nhận rõ ràng : chủ nhân ông của tiểu thiên địa này phải hoàn toàn chịu trách nhiệm đối với Cha Trời Mẹ Đất. Càng tu càng thanh tịnh, càng thấy rõ nhiệm vụ và trách nhiệm của chúng ta : chính phần hồn phải gánh vác. Thì ngày nay, chúng ta có cơ hội để hiểu phần hồn ; vậy chúng ta nên cố gắng trong thanh tịnh phát triển từ tâm của chúng ta để thấy rõ chúng ta hơn, nhiên hậu chúng ta mới vạch định một con đường rõ rệt để quy về nguồn cội trong sáng suốt.

Cảm ơn các Bạn.


----
vovilibrary.net >>refresh...