19800000L4

VĂN TỰ VÔ VI - Cuốn 4 - (Montreal 1980)

PHẢN BỔN HƯỜN NGUYÊN - XẢ THÂN CẦU ĐẠO

PHẢN BỔN HƯỜN NGUYÊN (tiếp tục) : Ngài đã phản bổn hườn nguyên rồi, Ngài đâu có cần cái chuyện thể xác tạm bợ nữa; cho nên Ngài đâu có đau khổ (cười). Cho nên, người đời thấy cảm động, "Trời ơi! Ông này bị đóng đinh mà tại sao ông cũng chịu thôi!" Ông học, thực hiện cái từ bi, nhưng mà ảnh hưởng tới mấy ngàn năm tới bây giờ. Mọi người tưởng tới Ngài, mỗi người thấy sự cảm động của phần hồn. Cho nên, chúng ta thấy những người tu đã khổ, đã khổ hạnh, đời cũng lẫn như đạo khổ nạn nhiều lắm, bị tù tội để thử thách, bị đủ chuyện để thử thách mới kêu bằng học hỏi, học kinh vô tự mà không cho thực hành làm sao học được, không bị người ta giày xéo làm sao các bạn thấy sự tinh tấn là chánh (cười). Cho nên, bài học chúng ta đâu có học chữ, học kinh vô tự mà phải thực hành, trong cái dốt mà khôn ở chỗ cái đó các bạn. Các bạn tu các bạn khôn dữ lắm, khôn hơn những người biết chữ nữa. Nhiều người biết chữ họ chưa biết họ, bởi vì họ chỉ sống sự vá víu của chữ nghĩa của sách vở mà thôi, còn cái thực chất của họ không bao giờ họ hiểu được.

QUÂN BÌNH TƯ TƯỞNG là gì? Như tôi đã nói rồi, thiện, trong thiện có ác mà trong ác nó có thiện, các bạn phải minh trong sanh nó có tử mà trong tử nó có sanh, trong có nó sẽ có cái không mà trong không nó có cái có. Mình người Việt Nam thấy rõ: trong có nó không nè. Hồi trước các bạn làm nhà cửa tiền bạc. "Ôi! Dự trù tương lai tôi hưởng già." Không! Hết rồi. Rồi trong không nó lại có, ra đây nó lại có đó thì các bạn học được cái bài có trong không, không trong có rồi thì tư tưởng các bạn là quân bình chứ gì nữa, mà đi tới thiền nữa rồi giác nữa là Phật chứ gì nữa, quân bình thiền giác là Phật chứ gì nữa; thấy không? À. Đó, rồi làm sao mà đạt tới quân bình thiền giác thì chỉ có công phu thôi, cứ Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Định là công phu đó là gì? Để trị bịnh mình; công phu này là trị bịnh và đem lại sức khỏe cho chính mình; chứ đâu có giúp được ai? Bạn cứ lo sửa mình thôi! Giúp bạn.

Còn chuyện đời kiếm ba đồng tiền, bạn thấy đồng tiền đâu nghĩa lý gì. Ôi! Ai làm gì làm, nhưng mà cũng muốn khuyên họ để họ biết lấy họ, đừng để họ đi vùi sâu trong cảnh đau khổ, tội nghiệp. Vì vậy mà chúng ta phí công nói đi, nói lại, nói hoài, nói đạo chúng ta thích nói mà nói chuyện đời thấy nó mệt bởi cái đó nó không cần thiết đối với tâm linh nữa. Người đạt tới tâm linh đâu có cần thiết cái chuyện thương yêu tạm bợ thế gian, chuyện tình dục hao phí vô ích, người ta không muốn là vậy. Nhưng nói thương yêu tạm bợ, anh anh em em, họ đâu có ưa, họ nói về đạo là để cứu rỗi cái cảnh đời đời. Sắc bất dị không, không bất dị sắc đó. Cho nên, trong cái sắc nó có cái không mà trong cái không nó có cái sắc, người đời đâu có thấy, thấy không? Khi mà bạn thấy được cái sắc rồi, bạn bị mê trong cái sắc đó, bạn đâu có thấy cái không. Mà cái sắc đó từ trong cái không ra: nếu mà không có hư không đâu tạo ra màu sắc? Nhưng mà người đời không hiểu, rồi nói lung tung cắt nghĩa không rõ. Cái màu sắc này chúng ta dòm thấy: hư không tạo ra hết! Nhưng mà nó phải trở về trong không rồi trong không nó sẽ có; nó kêu bằng "Đời đời bất diệt."

SỐNG ĐỒNG TỊCH ĐỒNG SÀN, CHẾT ĐỒNG QUAN ĐỒNG QÚACH : Đó! Chỉ có hồn và vía mà thôi. Hỏi chớ, vợ chồng, "Bây giờ mà Anh bỏ em thì em có nước chết !" Thì chết, có một mình chết, chớ đâu phải ông chồng nhảy vô chết với mình đâu, hay con vợ nhảy vô chết với mình đâu ! Phải không ? Đó, cho nên hồn vía mới sống đồng tịch đồng sàng, chung nhau trong cái cảnh vui cảnh buồn; rồi chết đồng quan đồng quách, chung trong một cái hòm ; hồn, vía chung trong một cái hòm ,chớ còn vợ thế gian chồng thế gian đâu có ông bà nào mà chung trong một hòm chôn nhau đâu ; không có !

THIÊN ĐÀNG là gì, ở đâu ? Ở trong tâm thôi. Cái tâm ta quân bình, sáng suốt, nhẹ nhàng, đó là thiên đàng ; biết thương yêu cởi mở. Còn cái tâm chúng ta không chịu mở, cái tâm đó không bao giờ các bạn tới thiên đàng được đâu ! Mà chính thiên đàng, thì cái tâm là chánh, cái khởi hành ở trong tâm ! Nếu tâm các bạn không sửa, không quân bình, thì không bao giờ có thiên đàng.

TIÊN ĐỒNG, NGỌC NỮ, là hồn là vía; đúng đắn nó như vậy. Xuống thế gian là Tiên đồng, vía là Ngọc nữ, là ở ngoài mạo diện tươi đẹp, đó là ngọc nữ ; mà nó nguyên căn từ ở trên là Tiên đồng Ngọc nữ.

TAM BÀNH LỤC TẶC : đó là ở trong bản thể mình, Tam Giới này nó ô trược thì nó sẽ bành trướng ; rồi nó tạo cho cái Lục Tặc là Lục Căn ở trong đó nó thành ra động loạn, sanh ra cái tánh dữ dằn muốn hơn thiên hạ, là sống trong Tam Bành Lục Tặc.

Còn, Tịnh Độ là các bạn đi tới chỗ thanh tịnh rồi, các bạn gởi tư tưởng thiện lành mới độ giác cho thiên hạ được ! Phải cho thanh tịnh mới đạt được.

Tâm Tâm Tương Ứng là sao? Xuất hồn rồi cái hồn các bạn hết rồi, được điêu luyện sáng suốt rồi. Sự sáng suốt ngộ sự sáng suốt thì hóa giải những gì của các nơi, các giới nó cũng đi đồng nhất tâm tâm tương ứng. Cho nên cái sự sáng suốt của một vị Tiên mà ngộ một vị tu thiền ở đây thì tâm tâm nó tương ứng rồi, nó có thể chuyển tiếp lời nói từ ở trên đưa xuống mà lời nói ở dưới này có thể chuyển tiếp lên trên, kêu bằng tâm tâm tương ứng.

Tề luân hư cảnh là ngay chỗ lỗ rún chúng ta, thấy không? Và Tứ hải quy gia, khi các bạn thiền làm Pháp Luân thanh nhẹ rồi các bạn thấy cảnh này, cảnh kia, cảnh nọ, thấy cảnh biển, cảnh sông này kia, kia nọ, tề luân hư cảnh chứ không có thật cảnh, tu tới hư không đại định mới kêu là thật cảnh. Mình là cảnh, đó mới là thật.

Còn cái Tây Du Ký, cũng như là Tôn Ngộ Không, Sa Tăng hay Trư Bát Giới đó là trong bản thể của mình ở đây thôi. Tam Tạng là về phần hồn, Tôn Ngộ Không là phần trí, thấy không? Trư Bát Giới là phần vía đó thôi, Sa Tăng là cái ác ý đó, tăm tối. Thì tất cả là những người tu thiền nó mở rồi, nó mở rồi, rồi cái nó giờ không biết làm sao và đều dìu dắt cho người ta tu. Cho nên, đặt ra một cái truyện ly kỳ rất hay, mà khi các bạn xem Tây Du Ký rồi, các bạn thấy đưa hồn các bạn đi tới giai đoạn một. Trời ơi! Ông Sa Tăng đang bị phỉnh, bị con gái nó cám dỗ nè. Tôi cũng vậy, bị con gái cám dỗ làm động thì tôi phải mau mau niệm Phật. Cái trí tôi cứ chuyển lung tung, cái nào tôi cũng tò mò, cái nào tôi cũng muốn phá, cái nào tôi cũng muốn hơn. Đó là cái trí tôi, thấy không? Rồi cái vía tôi thì mê man. Rồi cái ý tôi động loạn muốn phá đầu này, phá đầu kia, phá đầu nọ nữa, nó cũng hùn vô cái chuyện hung hăng, cộng tác vô cái chuyện hung hăng. Đó rồi người phân ra Tây Du Ký các bạn xem thứ tự của người hành đạo đã thành công rồi và xét tất cả quy nguyên vô trong bản thể bạn là nó có hết. Mà khi quy nguyên bản thể bạn, bạn chỉ cười và sửa tánh nó mở. Cho nên Tây Du Ký nhiều người mê lắm, đọc mê.

Trung Thiên, cõi trung thiên là gì? Ở đâu? Trung giới. Như đã cắt nghĩa hồi nãy rồi, trung thiên thế giới làm việc trung tâm sinh lực của cả càn khôn vũ trụ mà chỉ có tu mới đi tới đó chớ ngồi nói ai biết. Chỉ có tu mới đi tới. Trung giới cũng vậy, cũng là trung thiên thôi.

Tam Thể Phật: Tinh, khí, thần hợp lại là Tam Thể Phật. Hợp lại nhất thể là Phật không động, vô danh chứ có gì đâu. Thượng Đế giảng chơn lý, Cha có nói Tam Thể Phật tương đương với Chúa ba ngôi bên trên Thiên Chúa giáo. Cái đó là nói về phần ở trên. Còn nói bây giờ ít nhất căn bản là Tam Thể Phật, là tinh khí thần có trụ được không? Tinh khí thần bất trụ mà đọc cái câu này còn lạc xa nữa, lâm vô trong mê tín hiểu chưa. Tam lễ Phật là tinh khí thần, tam thể; trụ rồi mới thấy rõ, lo tu mới quan trọng.

Tế Độ Vong Nhân. Còn mình không có tu thiền mình đâu có điển thiện lành mà tế độ vong nhân. Cứ đem bánh, đem trái cúng, tế độ là không được. Mình tu, mình tập trung, mình phát tâm mình mới tế độ được. Còn không có phát tâm không có tế độ được.

Tiến Hóa là từ cái giới này bởi vậy ngày nay chúng ta là người mà chúng ta không phát triển cái sự thanh cao, bữa sau luồng điển chúng ta không nhẹ, chết rồi thì nó chuyển vô trong cái cơ cái chỗ thấp hèn. Con thú chẳng hạn, đâu phải con thú là không biết nóng, biết lạnh. Con thú biết nóng biết lạnh. Con thú biết thương yêu. Nó là một con người tự tiêu hao luồng điển nó càng ngày càng nhỏ, càng eo hẹp. Còn chúng ta vun bồi sáng suốt thì chúng ta đâu có phải lâm vào cảnh đó ở tương lai, thấy không?

Tứ Xa Lộ của tiểu thiên địa là trong đó nó có bốn cái luân xa nhỏ ở dưới, ở phía dưới mà trong đó là nó phân ra nó làm trong cái quả nặng, chỗ nặng không à. Trong đó cũng như hành hạ những cái phần hồn mà chúng ta ăn con thú này kia, kia nọ. Nó đem xuống và nó chuyển giải rồi nó thanh lọc cho nó thức giác lần lần rồi nó đi lên. Cái bản thể chúng ta cũng có địa ngục vậy. Trong cái tứ xa lộ đó là để dạy, để phân ra thứ tự để giáo dục tiến hóa. Tin thế nào là

Sự Tin, Đức Tin? Phải thấy, phải thực hành, phải tự chứng nhiệm mới kêu bằng tin và đức tin. Còn bắt buộc người khác tin là phạm tội, không có bắt buộc người ta. Người ta tin là người ta phải thực hành và người ta thấy rõ người ta mới tin. Còn bắt buộc người ta tin đó là phạm tội, không thể bắt buộc, để cho người ta tiến hóa, không nên bắt buộc người ta được. Tự người ta ý thức bởi vì trình độ nó phải đi tới, nó đang học. Nó không tu nhưng mà nó không tu theo pháp nhưng mà nó vẫn tu. Nó làm con người là tu chứ. Nó có nhân đạo của nó mà. Cái

Tam Muội Hỏa cũng là cái trược điển của tinh khí thần ở bên dưới phối hợp thành cái hỏa tam muội nó nóng, nó mạnh, nhờ cái đó con người mới có sức mạnh làm việc chống trả, đánh đập, trị tà đó là kêu tạo thành cái bàng môn tả đạo là do cái hỏa tam muội.

Tâm Đăng, Hương Đăng: Tâm Đăng là gì? Đăng là gì? Đăng là sáng suốt mà cái tâm các bạn sáng suốt là cái người ta kêu bằng tâm đăng, người ta lấy danh từ để cho mình hiểu. Cái Hương Đăng cũng vậy là cũng cái sáng suốt. Mà các bạn vun bồi phải thắp thì nó mới có, còn không thắp làm sao có sang suốt phải làm, phải hành nó mới có. Còn tiểu thiên địa này bao gồm trong khối kim, mộc, thủy, hỏa, thổ, ngũ tạng lục phủ, nó cũng như bầu trời thế giới, nó có trên có dưới, có thượng trung hạ đầy đủ.

Tỳ Kheo là mỗi bộ phận tim, gan, tì, phế, thận là có người nhân viên làm việc. Mỗi bộ phận 250 vị thì tổng cộng 1250, nó đang theo các bạn. Các bạn theo ma nó theo ma, các bạn theo Phật nó theo Phật. Các bạn khai thông các bạn để các bạn hưởng cái chuyện đời đời, mà các bạn còn cố chấp hoài thì nó đâu có thấy mấy cái này, mà nghe cái chữ này các bạn còn ghét thêm nữa là vì các bạn chưa có trình độ để thông cảm và hiểu. Đó,

Thiện Giác, cái thiện lành trọn lành, thấy không? Cái phần hồn các bạn được quy tụ rồi, sáng suốt rồi mới hiểu biết sự sai lầm từ tiền kiếp, và sự sai lầm ngay ở kiếp thế gian này mình cũng nhìn nhận là sự sai lầm của chính mình mới kêu là người thiện giác. Còn,

Thiên Môn ở trong bản thể trung tim bộ đầu cũng gọi là thiên môn mà khai thông thận thủy cũng gọi là thiên môn.( mệnh môn) Ở trong đó nó có nhiều giới.

Trong tiểu thiên địa nó có nhiều giới là cái cửa tiến lên trên hư không đại định. Á! Trên đỉnh đầu xuất phát ra và dưới trái cật cũng có là thiên môn cũng mở ra được hết. Bộ đầu mà trái cật hư thì bộ đầu không có làm việc ngơ ngơ ngáo ngáo, tâm thận bất hòa đâu có làm được nhưng mà cái thận mạnh thì bộ óc nó mới khai thông.

Thương Ai Hơn Họ, Thương Mình Hơn Ai? Rốt cuộc các bạn thấy không? Mình nói mình đem tâm thương người đó, nhưng mà người đó khi mà họ thức giác rồi họ thấy họ phải thương họ nhiều hơn. Ngày nay, các bạn tu các bạn thương các bạn nhiều hơn. Các bạn lại yêu đời, thương cái thể xác này, thương cái tổ chức huyền vi của Trời Phật đã ban bố cho các bạn. Các bạn thương Thượng Đế nhiều lắm, thương đấng Cha lành nhiều lắm, thì các bạn thương lấy các bạn. Thì họ, khi họ tu họ thức giác thì họ phải thương họ.

Thương mình hơn ai, có ai thương mình bằng mình không? Vợ mình nó thương mình, nó nói đôi môi vậy thôi, tạm trong cái thức dục vậy thôi, chớ còn sự thật là mình phải thương mình nhiều hơn, mình phải lo tu để lo dọn gánh mà đi, chớ giờ phút lâm chung vợ con có giúp được mình đâu. Cho nên, có cái câu “ thương ai hơn họ mà thương mình hơn ai ”.

Thế Gian Vô Nan Sự, Bá Nhẫn Thành Kim Thị Thái Hòa. Ở thế gian có gì mà khó giải quyết đâu, mà nhiều khi các bạn càu nhàu, thiếu thanh tịnh thôi. Các bạn thanh tịnh thì cái gì cũng giải quyết được. Các bạn học nhẫn và các bạn mới hiểu được cái luật sanh tử, cái việc nó sanh ra vậy thì các bạn cứ nghĩ rằng có sanh là có diệt. Nó khởi ra việc đó rồi nó sẽ tiêu chớ các bạn cần gì phải lo. Nó có chửi bạn rốt cuộc rồi nó cũng huề, các bạn lo sửa đi, đừng dành thì giờ để tranh chấp mà đau khổ. Bá nhẫn thành kim thị thái hòa, học cái nhẫn, cái gì mình cũng phải đặt chữ nhẫn rồi nó cũng xong, mình tin tưởng rồi nó cũng xong. Thành kim là thành cái giá trị. Lúc đó, chúng ta đâu có người thù trong tâm mà đâu có người thù trước mắt nữa là thái bình hòa hảo rồi.

Tứ Trụ Hòa Phân. Đó là chúng ta trong bản thể chúng ta đông nam, tây bắc đều có một vị đang trù trì và giữ cái thế sống cho tiểu thiên địa. Cho nên, tứ trụ nó phải có tứ trụ. Hòa phân là nó giữ giải, tiến hóa cho cái cơ thể này được bảo vệ cho phần hồn được tu. Tứ trụ này nếu mà chúng ta tu thức giác rồi thì chúng ta ngộ bốn đứa con ta cũng là bốn vị tướng trong thể xác. Mà nói cho người phàm họ không hiểu và họ chấp, họ nói anh nói bậy, chỉ thực hành mới thấy chớ bây giờ không biết nói sau.

Vật chất có linh điển không? Trong cuốn Thượng Đế Giảng Chơn Lý, Cha có dạy rằng con người là một diễn trình tiến hóa từ kim thạch qua thảo mộc, qua cầm thú và sau đó mới tiến đến làm kiếp người, sự thật nó vậy. Cho nên, trước kia Đức Phật cũng nói rằng một hột cát mà cao càn khôn vũ trụ. Nếu mình hiểu nguyên lý của hột cát cũng như tôi giảng ở bên trên rồi các bạn nghe thêm và hiểu. Đó thì nó phải đi từ giai đoạn một. Bây giờ chúng ta thấy hồi trước chúng ta dốt, chúng ta bước vào đời thôi thì chúng ta phải học chữ a trước tiên chứ gì. Ngày nay, chúng ta đặt ra câu chữ là ta nhờ biết được chữ a thì chúng ta đã làm hột cát rồi, rồi lần lần nó đi tới cái này cái kia cái nọ rồi mọi trạng thái nó biến thành một trí thức thâu góp mọi trạng thái của sách vở của đời, thấy chưa? Còn chúng ta tiến về sự trí thức vô cùng của Thượng Đế thì chúng ta phải học kinh vô tự, là chúng ta phải hòa hợp với thật sự nguyên căn của mọi trạng thái của kim thạch, của thảo mộc, của vạn linh.

Xá Vệ Quốc là gì? Là chúng ta biến cái tiểu thiên địa động loạn này biến thành cái Xá Vệ Quốc là mình tự bảo vệ lấy mình để tiến hóa, không làm sự phiền hà cho một người khác.

Yêu Thương, khi mà các bạn không tu không phát triển được cái tâm điển làm sao mà các bạn yêu thương được. Trước khi các bạn yêu thương là các bạn phải phóng cái điển lành cho họ để cho tâm tư họ thức giác. Họ biết họ là quý, họ trở về với họ, bạn mới thật sự yêu thương họ. Còn bạn ôm hôn hít, cái đó không phải yêu thương, để độ cho họ hiểu họ kìa mới là yêu thương. Mà muốn độ cái đó là mình phải tu, mình phải biết yêu thương mình nhiên hậu mới ảnh hưởng cho người khác tự yêu thương đó mới là chơn chánh.

Điển Hóa Văn: Không có điển thì không có văn chương. Cái thằng khùng nó viết chữ đâu có ra, các bạn nắm cây viết đi trong cái ý các bạn là cái điển chứ gì. Mà các bạn tu thanh nhẹ thì câu văn hành văn các bạn khác rồi, thấy không? Có điển nó mới hóa văn, chớ không phải văn hóa điển đâu. Mà các bạn không có tư tưởng dồi dào, không có thanh điển này kia, kia nọ, đố các bạn học ra chữ. Tâm linh các bạn thiếu cũng học dốt, học không nổi.

Kỳ Thị Tôn Giáo là lấy cái phàm ngã thì nó phải kỳ thị tôn giáo. Cái tâm nó trược nó chỉ biết dâm dục là quý rồi, tiền bạc là quý rồi, chuyện bạc tiền của nó là phải rồi thì nó là phàm ngã nó trần trược. Tôn giáo là gì? Tôn giáo là đề cao sự sáng suốt để dẫn tiến tâm linh. Nó kỳ thị tôn giáo là tại vì nó mất tâm linh. Không học mà biết đó là đã học kinh vô tự mới biết trước. Các bạn có thiền, thấy không? Rồi các bạn thấy trong cái thần thức của các bạn nhận thức được các bạn mới biết chứ. Cho nên, cái đó là học kinh vô tự, không học mà biết.

Lập Công Bồi Đức. Lập công là chúng ta làm, phát tâm làm những cái gì hữu ích và cần thiết thì chúng ta làm, không hữu ích không cần thiết chúng ta không làm mới bồi được cái đức tánh tốt.

Linh Tự: Linh tự trong Tầm Đạo Giải Chơn Lý (?), Cha gọi là linh tự. Linh tự là một linh căn như tôi nói đó. Tất cả các con kiến cũng là linh tự của Ngài. Nó biết mưa, nó biết trốn, nó biết nóng, nó biết lạnh thì người thế gian cũng vậy là một linh tự, thấy không? -- Còn

Long Hoa và Long Vân, trong Tầm Đạo Giải Chơn Lý (?), Cha dạy rằng Long Hoa xảy ra trước, Long Vân xảy ra sau nhưng trong một cuộn băng thầy lại giảng rằng Long Vân xảy ra trước, Long Hoa xảy ra sau, vậy kính xin thầy giảng lại cho con rõ để con sắp hai chữ này vào trong sách con đặng soạn.

-- Cho nên Long Vân là một cuộc thay đổi chuyển động mạnh thay đổi cái quả địa cầu nhiên hậu mới tới Long Hoa. Long Hoa là cuộc vui tụ hội của Tiên Phật còn Long Vân là cuộc hành lập để di chuyển tới. Long là sự di chuyển, vân trong tụ tan, nó rõ rệt như vậy.

Luyện Đan. Luyện đan cũng như luyện đơn đó. Các bạn tu mỗi đêm co lưỡi răng kề răng mà tiệt dục đó là luyện đan.

Mở Trí nói điển quang thức giác chơn lý. Mở trí là tôi nói rằng trung tim bộ đầu mình có ngoài bộ đầu này mình có một cái sự sáng suốt mà cái hào quang đó mình thấy rõ ràng bao hết cả bộ đầu mình. Đó, nó mới thức giác chơn lý lúc đó nó mới hiểu chơn lý. Nó hiểu một cách mau lẹ vừa động là biết, vừa động là mở chỉ có điển mới mở trí được. Mà về suy tư thế gian là bị mệt trí chớ không có mở trí.

Ngũ Khí Triều Ngươn Tam Huê Trụ Đảnh đó thấy không? Ngũ khí là kim, mộc, thủy, hỏa, thổ ở trong mình hén, chua, cay, chát, đắng, mặn, nồng.

Triều ngươn là thanh nó cứ đưa lên. Các bạn ngồi đó ăn uống vô thì nó đưa lên, đưa lên, đưa lên, nó quy ngươn tụ lại, nó mới sáng suốt. Còn đói quá mệt quá nằm yên một chỗ thì cái sáng suốt nó cũng mất đi. Tam huê trụ đảnh là trung tim bộ đầu, tinh khí thần mà sáng suốt lên rồi, trụ rồi, trụ đảnh lên trung tim bộ đầu lúc đó mới thấy điển.

Ông Tu Ông Đắc, Bà Tu Bà Đắc. Đó thì ông có tu là tu bổ sửa chữa lấy ông thì ông mới được mà bà có tu thì bà mới được chứ không có ông tu dùm bà mà bà tu dùm ông đâu. Không có cái vụ đó, không có cái vụ lợi dụng.

Phật Tử, người ta nói rằng tu theo ông Phật tôi là con của ông Phật. Người ta đặt ra phật tử là vậy. Tôi tu theo ông Phật là tu theo cái đường lối sáng suốt đó tôi là con của ông Phật rồi. Nói về trần gian thế gian thôi ở bên trên không có cái đó. Bên trên mà tu tới đắc đạo, không không gian không thời gian thì ai cũng nấy, Phật nào cũng như Phật nấy. Phật là quân bình, bình đẳng, phát triển tự do trong thanh giới.

Quan Âm nếu mà chúng ta tu được rồi chúng ta mới thấy rõ Ngài hơn. Chúng ta đạt sự sáng suốt thì chúng ta mới thực hiện từ bi giúp đỡ người khác. Mà chúng ta đạt được sáng suốt khi các bạn thiền sáng suốt các bạn dòm xuống thấy sự sai lầm của chính bạn, bạn mới sửa. Còn Quan Âm cũng vậy Ngài được sáng suốt Ngài mới đi cứu độ. Mà trong lúc người nào ngộ được Quan Âm là người đau khổ vô cùng mới được ngộ phép.

Quy Nguyên: Quy không nguyên đó là chúng ta phải quy về cái phần thanh điển nguyên lai từ hư không xuống chúng ta mới quy nguyên. Cái

Sáng Suốt, tôi đã cắt nghĩa rồi nó hội tụ tất cả là con người nó sáng suốt và hòa đồng với tất cả là con người nó mới sáng suốt. Cái sự sáng suốt các bạn bây giờ nói ra đây và thấy và nghe đều là động nhưng mà bên trong ý thức cái việc đó sau khi các bạn nói hay trước khi các bạn nói đó là sáng suốt.

Sinh Tử xuống thế gian đây sinh ra trù trì trong cái cơ thể này để học hỏi. Rồi tử là cái gì? Cái bản thể này diệt thôi chứ cái hồn không có diệt, bỏ trường ra đi thôi để đi qua một cái trường khác. Trong sanh có tử mà trong tử có sanh là vậy.

Sửa Tánh Lập Hạnh, thì chúng ta tu thiền đây là bắt đầu sửa tánh rồi. Hồi trước các bạn hung hăng đi đây đi đó bây giờ các bạn ngồi thiền một tiếng hai tiếng rồi các bạn bắt đầu sửa tánh rồi. Sửa tánh nó sáng suốt rồi bạn mới lập hạnh thêm đi cứu người, thấy muốn giúp người, thấy cái chuyện đời đó là giả, các bạn mới giúp đỡ người, các bạn không có tiếc của nữa. Lập hạnh và sửa tánh mà sửa được tánh mới lập được hạnh thì cái tánh là nhờ cái tu thiền này nó mới sửa tánh được, nó kềm chế được cái tánh hung hăng ô trược tiến hóa tới thanh nhẹ. Nói

Tam Giáo Tòa, thì dưới Thượng Đế có tam giáo tòa để giáo dục và để cảnh cáo cái tinh khí thần của con người làm sai ở thế gian vì tinh khí thần không biết điêu luyện. Cho nên, bắt buộc làm sai lầm thì lúc đó tam giới tòa phải chuyển điển hay là cảnh cáo bằng hình thức này, hình thức kia, hình thức nọ. Giới trong đỉnh đầu cũng là tam giác tòa đang xử một việc gì. Người tu đang bị hành cũng là tam giáo tòa đang dìu dắt và cho nó tiến hóa, đó là vì lịnh của Thượng Đế dạy dỗ và giáo dục cho nó.

Tầm Đạo, trong đau khổ thiếu thốn, khao khát sự công bằng mới đi tìm gì? Đi tìm sự quân bình kêu là tầm đạo. Cái

Tôi, này vì cái tôi này nó hiện ra cũng như là lấy một hình thức rất nhỏ mà để điều động và hóa giải đi tới cái sự sáng suốt. Nếu cái tôi này là cái ngã mà không có biết cái ngã này làm sao khai thác cái ngã này. Rồi sau khi khai thác cái ngã này rồi vô ngã, không còn tôi. Mà từ cái tôi cái tăm tối này mà đi tới cái sáng suốt. Mà khi đi tới cái sáng suốt này là không tôi là không còn tự ái nữa, thấy không? Người ta tu ở đây tôi tầm tôi, chính tôi thực hiện để tôi hiểu tôi, chớ tôi không phải tu là để hiểu người khác. Tôi hiểu người khác là bàng môn tả đạo làm thầy bói ăn tiền người ta rồi mang tội thêm nữa.

Còn tôi tầm đạo là tôi hiểu tôi để tôi sửa tôi, tôi tiến hóa.

Tụng Kinh: Các bạn soi hồn là các bạn tụng đó, cho những thần kinh nẻo hốc của bộ đầu nó khai triển ra, nó mở ra. Tụng là buộc các bạn vô đọc kinh phải buộc không? Rồi các bạn soi hồn là bắt buộc nó phải khai thông. Ta tụng để hiểu lý, ở trong chùa là tụng để hiểu lý. Mà cái này các bạn soi hồn tụng để mở ra là hiểu chơn lý. Đó, đời là

Tuồng Hát rõ ràng. Việc này Thượng Đế đã sắp người này đối diện người kia, người kia đối diện người nọ, người này theo người này, người kia theo người nọ trong cái hỉ, nộ, ái, ố. Một tuồng hát, trong đó nó có tham, sân, si. Rồi coi thử kép nào hay, kép nào thông minh, thấy không? Cái người nào đóng tuồng xứng đáng, thực hiện như từ bi thì cái căn nguyên người đó nhẹ, khi mà hát hết cái tuồng rồi được chấm điểm. Bây giờ, chúng ta đang sống đây đang làm tuồng nè. Mà chúng ta làm tuồng hay, làm tuồng thực hiện tình thương và đạo đức thì cái ngày chúng ta ra đi chúng ta được chấm, được chấm, được nhẹ hơn, thấy không? Được chấm điểm.

Thích Ca Mâu Ni Phật là thích. Thích là thích ca tụng. Nói cho rõ tiếng Việt Nam còn dễ cắt nghĩa hơn là thích. Tôi thích ca tụng cái đạo mầu mà tôi thực hiện và tôi đã thấy ánh sáng hư không một Thích Ca Mâu Ni. Người thế gian dùng Thích Ca Mâu Ni để làm việc cho người thì sai rồi. Rồi lấy luôn cái chữ Thích mà làm họ nữa lại càng sai nữa. Rồi đặt sự huyền diệu để lòe mắt phàm, lấy vải thưa che mắt thánh. Cái sự thật là tu rồi các bạn thích, ca tụng cái đạo mầu, sửa để tiến tới vô cùng tận, kết tinh trở về cái thánh thai mới đi về không không gian không thời gian, phá chấp phá mê đạt tới Phật tánh.

Thả Lỏng Bộ Đầu là chúng ta tu rồi có điển rút chúng ta thả chúng ta giữ nó làm gì, trong mê có tỉnh cứ việc thả lỏng thôi. Khi các bạn nói chuyện cũng thả lỏng thôi, các bạn biết rằng có cõi trên bắt các bạn từ ở trên xuống thì các bạn thả lỏng để đi về. Càng thuyết thì càng minh, càng thuyết thì càng sáng suốt cứ thả lỏng đừng hãm trì trong con tâm đời và lý đời thành ra các bạn cắt nghĩa cái gì cũng không được, cứ thả lỏng để nó nói thao thao bất tuyệt, rồi mình là người học trước chớ không phải là người đó học. Mình không có làm thầy ai hết, mình chỉ nói để học. Mình là người học trước thanh quang điển lành cái sự sáng suốt vô cùng thanh nhẹ của Thượng Đế chuyển hóa cho tâm linh con người. Mà nếu người đó không có sự sáng suốt hỗ trợ cho nó thì nó không bao giờ nói được về cái giới Thượng Đế, không có đặt điều nói được. Bây giờ anh kêu một người mà không có tu kêu nó đặt điều nói, diễn giải ra mà viết ra những cái câu những cái chữ như thế này là nó viết không nổi, biết đâu mà viết; đạt thanh và sáng suốt mà kêu là tràn ngập tình thương đó là điển lành.

Thần Giao Cách Cảm: Cái thần giao là trong lúc thiền mà hai bên được biết với nhau nhưng mà cách sự cảm giác của thể xác thôi nhưng mà cái thần giao nó chỉ có một. Cho nên, nhiều người thiền với nhau, gặp nhau có gì nói đâu, tao lo tao tu mày lo mày tu có gì đâu nói.

Thần Thông là sự hiểu biết mình và thông suốt mọi sự việc kêu bằng thần thông.

Thất Trùng Hàng Thọ có bảy loại cây trong bản thể mình, cái tánh chất. Cho nên, trong Kim cang kinh là nó khai triển cái thất trùng hàng thọ và luôn cả thất trùng la võng. Ở trong đó nó có cây và nó có kim và nó có mộc nó khai thông bảy tầng lớp, bảy lớp cây và bảy lớp gần xương chúng ta đây, rồi gân bao bọc tiểu thiên địa này, rồi càn khôn vũ trụ đó nó có khí điển của ngũ hành nó chuyển để nó hỗ trợ cho cái cây, nói ở bên ngoài. Còn bản thể chúng ta đây là có xương có gân mà chúng ta không khai thông thì đâu có biết cái la võng là cái gì? Võng là đường gân, còn hàng thọ là xương chúng ta đây. Cái

Thói Quen đặt ở trong cái thích nó mới tạo ra cái thói quen. Tôi thích cái này, tôi thích cái kia, tôi thích cái nọ rồi nó quen. Còn chúng ta đi vô phá mê phá chấp không còn thói quen nữa, nới rộng ở đâu cũng được, sống cách nào cũng được, không có chấp thiên hạ.

Thừa Võ Hóa Văn là chúng ta ở thế gian học ác trược. Người nào cũng có ác trược, cũng có cái long bất chánh suy nghĩ đối với người khác đó là ác trược. Hóa văn là khi đạt được luồng điển rồi mới thực hiện nhẫn và từ bi, thấy không? Lúc đó viết văn khác nhau.

Triết Lý Thế Gian: Cái triết lý thế gian là khác, triết lý thế gian là nó eo hẹp, nó giới hạn thôi. Nó nói cho hợp cái lý để giúp cái công chuyện đó cho nó, chớ còn nó không có nói và để cho người ta ý thức được họ và họ phải trở về với họ. Còn cái tu về điển cái triết lý của điển là cũng như miếng kiếng để rọi cho người ta thấy dơ chỗ nào thì tự chùi đó thôi. Còn triết lý của thế gian nó chỉ giới hạn, còn cái thanh điển nó vô giới hạn. Cho nên, nhiều người trí thức không phục những lời giải này nhưng mà tu thiền rồi sẽ thấy, những người trí thức tự thấy và không biết nói sao cho người ta biết được trung tâm sinh lực càn khôn vũ trụ là trung tim của chúng ta bộ đầu đây. Bây giờ, nói bộ đầu các bạn có nhiều cái huyệt phía bên tay mặt, phía bên tay trái, hai đường gân giữa trung tim đó mà chuyển hóa hai bên này mà nó đứt một bên là liệt một bên, đứt bên tả thì liệt bên hữu, đứt bên hữu thì liệt bên tả. Cho nên, nhiều người bị dư máu đứt cái đó thì thôi không có cách gì trị hết. Mà bây giờ chúng ta hướng về trung tâm thì cái bách hội này nó trung tâm hướng thẳng về sinh lực càn khôn vũ trụ thì chúng ta được bố hóa, chúng ta được thông suốt và chúng ta được sống với vạn linh dễ dãi hơn bằng mọi trạng thái chúng ta thấy rất dễ hòa hợp, chúng ta không có nghịch một ai, không bao giờ có thù, luôn luôn thêm bạn mà bớt thù.

Vô Minh là tại không hiểu mình mà thôi, nếu hiểu mình tu để hiểu mình thì nó dẹp cái vô minh rồi, nó thuộc về minh, thấy không?

Xả Thân Cầu Đạo là chúng ta phải tu, phải giải cái trược khí này nó lưu thanh, cái bản thể này nó mới đi tới cái đạo pháp ; chớ không phải bỏ nhà ra đi rồi xả thân cầu đạo ! Cái đó trật rồi. Xả thân cầu đạo là xả những trược ô trong cái tiểu thiên địa này, và nó đi tới sự sáng suốt nó mới rõ cái đạo ; kêu bằng, xả thân cầu đạo.

(Trích từ băng giảng của Đức Thầy – Montreal 1980)


----
vovilibrary.net >>refresh...