19800000L2
VĂN TỰ VÔ VI - Cuốn 2 ( Montréal 1980) -
CẤP CÔ ĐỘC VIÊN à HỒN VÍA
CẤP CÔ ĐỘC VIÊN: thì bây giờ các bạn đi đâu tìm cái Cấp Cô Độc Viên? Tưởng rằng ở bên ngoài, trong cái vườn nào….? Đó; thì ông Tư cũng có giảng trong “Kinh A Di Đà”; thì quy tụ nó cũng ở trong bản thể của chúng ta, mà thôi.
Cái Cấp Cô Độc viên mà nếu các bạn không có tu, các bạn đâu có thấy! Từ cấp giới thanh lọc thông suốt, rồi các bạn thấy một sự dành riêng cho phần hồn để phát triển vô cùng ở bên trong.
Nếu không Thiền, không thấy rõ, tưởng là ngoại cảnh, tưởng là, "Ở đâu tôi đi tới Cấp Cô Độc viên?"
Chỉ có phần hồn đi trong bản thể, đi qua ngang chỗ cái đùm ruột ở phía sau đó, thì các bạn thấy rõ là cái cảnh của Cấp Cô Độc viên. Mà chỉ có phần hồn tu thanh nhẹ mới thấy được.
Còn nói ra, nói đời rồi, có giảng cái gì bây giờ giảng, cũng không thông.
Mà nói này để cho các bạn thấy rõ là ở trong bản thể các bạn có chỗ, có nơi, có phong cảnh tươi đẹp.
Mà mất trật tự thì làm sao có Cấp Cô Độc viên?
Cho nên, người đời nó đã sống trong cảnh mất trật tự vì ngoại cảnh, mà không hướng nội, thì tự nhiên nó mất trật tự.
Rồi đây chúng ta hướng nội, chúng ta tu thét rồi chúng ta mới thấy rõ Cấp Cô Độc viên nó nằm ở đâu.
CÔN LÔN SƠN: Cái Côn Lôn sơn đó là các bạn phải xuất hồn mới đi tới chỗ Côn Lôn sơn; là để cho Vạn Linh có ý thức chịu tu mới tới đó hưởng cái thanh khí nhẹ của Trời, Phật; rồi ngồi đó để lo tụng niệm và tiến hóa.
Nhưng mà nó chậm hơn những người có thể xác.
Bên trong cái thể xác này nó cũng phải có một cái điểm tựa phát triển đi lên Côn Lôn Sơn.Cho nên, con người xuất hồn mới thấy rõ cái Côn Lôn Sơn nó nằm ở chỗ nào?
Nó nằm trên bộ đầu của chúng ta.
Cho nên, các bạn đã có cái hình thù Tiểu Thiên Địa, các bạn thấy bao nhiêu cây cỏ, bao nhiêu những cây cổ thụ lớn đẹp ở bên trên.
Lúc đó, chúng ta mới thấy chúng ta có nơi sống, và chúng ta xuất ra chúng ta đi tới một cái đỉnh núi nào đó, và tươi nhẹ, sống rất an nhàn, mà chỉ lo tu không chớ không lo chuyện đời nữa, không lo chuyện cứu độ, xin xỏ như hồi xưa nữa; chỉ tới đó mà lo tu luyện.
Cho nên, người con mà biết tu thì cha mẹ sẽ được hưởng và sẽ được đi tới cảnh đó: sự liên hệ được hóa giải, rồi do sự dày công của người tu mới thấy rõ cái đó.
CHÁNH PHÁP: Là sự chơn chánh của phần thanh điển ly thân.
"Pháp" là khứ giả, mà cái thanh điển đó, khi các bạn ngồi, nằm, ngồi đó rồi các bạn nhắm con mắt, các bạn thấy siêu siêu nhẹ xuất đi lên; mà càng đi thẳng rẳng, càng thăng hoa tâm hồn, càng sung sướng, càng nhẹ nhàng, thì các bạn mới thấy đó là chánh Pháp.
Chánh Pháp là gì?
Do cái đường mình xuất phát ra; mà mình thấy rõ đường đó sẽ tiến triển tới vô cùng, mới kêu là "Chánh pháp" hay là Chơn pháp.
CHƠN NGÃ: Đó là sự sáng suốt. Sự sáng suốt hòa hợp cả Càn Khôn Vũ Trụ muôn loài vạn vật, mà trung tâm của mọi giới trong thể xác con người đều phát tâm thương yêu, thì không khác gì cái bóng đèn mà nó bật sáng ở trong bóng tối, đó là kêu cái "Chơn Ngã."
Rồi các bạn xuất hồn cũng chưa có chơn! Xuất hồn các bạn phải học đi, học biến hóa, rồi học trụ. Đó, các bạn mới thấy là cái Chơn Ngã nằm ở chỗ nào.
PHÀM NGÃ: là những cái chuyện, kêu bằng, bị giới hạn không. Tất cả đều ở trong giới hạn, kêu bằng "Phàm Ngã."
Giận chồng, giận con, sân si, nhỏ mọn, yếu hèn, tâm tánh không khai triển mà tự xưng mình là giỏi, hay hơn người khác, và cho địa vị của chúng ta là cao hơn người khác. Đó, cái địa vị. Và càng xưng mình cao hơn chừng nào thì là thấp hèn chừng nấy; các bạn thấy rõ không?
Thượng Đế đã làm việc cho các bạn rất nhiều, mà các bạn thì chỉ có Thượng Đế mới có quyền xưng là "Ta đây!" Nhưng mà Ngài đâu có thường xưng cho các bạn thấy đâu? Hai bốn trên 24 lo lắng cho các bạn, dìu tiến các bạn để cho các bạn ý thức được mình. Đó; thì cái đó các bạn tu về thanh tịnh chơn ngã rồi các bạn mới thấy rằng sự vô cùng thương yêu của Thượng Đế đã vì mình, thì lúc đó cái Phàm Ngã nó tiêu diệt, ánh sáng tới thì bóng tối nó phải đi.
Còn những người mà chưa đạt tới được thì rất dễ, nói chuyện là biết rồi: giận người này, phê người kia là những người đó người phàm thôi, tầm thường; dù cho có học thức, nhưng mà tánh không đổi thì cũng vô dụng, không có phát triển nổi.
Cho nên, căn cứ trong lề lối ta sẽ làm này, làm kia, làm nọ, rốt cuộc đếm đi, đếm lại, làm được mấy việc thành?
Tự hại lấy mình thôi.
Cho nên, cái Phàm Ngã là nguy hại lắm; mà cả bầu trời thế giới hiện tại đang mê lầm trong cái phàm ngã, tưởng là mình có trình độ, là phàm tánh.
Còn biết tu sửa để học hỏi thì nó mới tiến tới Chơn Ngã được.
CÕI SỐNG: là phải hiểu rõ cái cõi sống này phải có tâm linh, cõi sống đó mới có ý nghĩa, phải có tâm linh cái cõi sống nó mới phát triển, phải có tâm linh mới thấy rõ ràng cái sự sống đó là đời đời, mới thích sống.
Còn người thế gian nói, "Tôi sống, nếu tôi không có cái này, tôi không sống. Tôi yêu Anh, mà không có Anh thì tôi phải chết!"
Cái đó là yếu hèn, phàm ngã chớ không ở trong cõi sống đâu! Nói, "Tôi yêu người đó, mà không có người đó tôi phải tự tử!" Cái đó là yếu hèn, hoang phí của của Thiên Địa, của Trời đất; và hoang phí của những cái gì, của nhân quần đóng góp cho mình; rất hổ thẹn!
Cho nên, nhiều người đi tới phút cuối cùng, tự sửa mình và tự hạ mình, bỏ tất cả những cái gì mà mình cho là hay, là giỏi hơn thiên hạ, và được người khác ca tụng mình tưởng đâu là mình đúng, thì mình mất cái cõi sống.
Mình chỉ sửa mình để tiến, để học hỏi, thì mình thấy cái cõi sống đó thật sự là cõi sống: "Vì tôi chịu dẹp tự ái để tôi học hỏi và tôi tiến hóa ,và những cái gì của tôi có tôi cũng chưa có tin, tôi phải sửa."
Cho nên, các cõi đó nó từ hạ thừa, trung thừa, thượng thừa đều có cõi sống; rồi xuất phát đi tới vô cùng tận cũng là cõi sống. Cho nên, các cõi đó đem lại niềm tin cho hành giả, dẫn tiến hành giả.
Nếu hành giả chịu thực hiện và hướng về sáng suốt vô cùng, thì tôi thấy rõ cái cõi sống đời đời nó có rõ ràng, trong nó và ngoài nó.
Còn những người còn vun bồi cái phàm tánh sống trong sự ích kỷ, eo hẹp, thì người đó đi trong cõi chết chớ không phải cõi sống. Dù cho có ăn học cách mấy đi nữa, mà cái tâm tánh không sửa, không hiểu và không thanh tịnh, thì người đó đi vô trong cõi chết.
Chúng ta thấy rõ: trong thành phố Chí Minh bây giờ, sau một cuộc giải phóng rồi, thì thấy những người không tu thiền, cái mặt họ tự động xuống sắc; đau khổ, đòi tự tử.
Hỏi chớ, họ ở trong cái cõi gì?
CÕI CHẾT: Tại sao họ đòi tự tử?
Vì sự kiến thức và sáng suốt về cái tâm linh không có nữa.
Không có nữa, thành ra nó bị giới hạn mất rồi, rồi nó lúng túng.
Nó thấy ngoại cảnh uy hiếp thì nó nghĩ chuyện chết không; hai, ba ngày nghĩ chuyện tự tử; nghĩ chuyện chết.
Đó là yếu hèn.
Chớ chính chúng ta có một bản thể, có một Tiểu Thiên Địa đầy đủ quyền lực cũng như Thượng Đế, và có quyền tiến tới sự vô cùng, không có chế độ nào khống chế chúng ta được; đó; cho nên những người tu thiền họ thấy đặc sắc, họ sống trong tâm linh, không phải sống về vật chất mà họ đau khổ.
Cho nên, đi tới cái ngày giờ đau khổ, cũng như bây giờ chúng ta thấy Jesus Christ bị hành hạ; Ngài sống trong tâm linh, nhưng mà vẫn tươi ???; Thích Ca cũng vậy: tự giam thân vào trong cõi hành hạ, ra ngoài rừng mà tu, phải tự hành hạ lấy mình không; mà để đạt được sự siêu việt, và sống trong sự sống vô cùng.
Những cái ảnh hưởng rất tốt.
Cái quá trình ở đây, chúng ta là người Việt Nam thấy rõ: người có thiền ở trong cái chỗ người ta cho là địa ngục của trần gian ở Việt Nam, nhưng mà những người biết thiền, họ sống vui: Có gì đâu? Họ đâu có mất ông Trời? Họ đâu có mất thanh khí điển? Họ đâu có mất sự sáng suốt?
Bởi vì rốt cuộc họ phải bỏ xác: đến đây với bàn tay không, rồi trở về với bàn tay không; thì phải vun bồi sự sáng suốt đó để hòa hợp với sự sáng suốt vô cùng, thì ở đâu các bạn cũng hòa hợp được, ở trong khám tù cũng có thể hòa hợp được; đâu có phải, "Tôi có điều kiện, nhà cửa, có tiền bạc sung sướng, có chồng, có con, tôi mới tu được"?
Không!
“Tôi có thể xác là tôi tu được rồi; tôi có nhờ sự kích động và phản động tôi mới tiến hóa được,thì tôi thấy có cái cõi sống đời đời.”
DIÊN HỐNG: thì nói chữ Diên Hống, ở thế gian làm sao hiểu được! Cái người thiền giác mới thấy rõ: khai thông cái thận thủy, thì cái hỏa hầu nó mới xuất phát đưa lên trên bộ đầu; rồi nó phóng quang ra, mới thấy rõ cái Diên Hống.
Chớ nhiều khi các bạn thiền trong mê, ngồi thiền mấy tiếng đồng hồ, thấy cái sáng lạ thường. Đó là cái Diên Hống xuất phát. Nhưng mà người không thiền, làm sao cắt nghĩa cái sự Diên Hống cho người ta thấy?
Cho nên, nhiều người họ chê, "Cái thằng đó tu ngu, ngồi hoài cả đêm để làm gì?" Bởi nó thấy cái đó, nó sung sướng, mà cái đó đem lại sự thanh nhẹ trong cơ tạng của nó, và lập lại sự bình an cho nội tâm, nó mới ngồi thiền; chớ nó cũng phần trí thức, cũng phần ăn học, cũng biết khôn, biết so đo, biết suy tính, chớ nó không phải ngu muội.
Cho nên, những danh từ này mà đi nói với những người thường thì không ai hiểu.
Mà phải nói với những người, kêu bằng, thực hành. Mà nói cũng không được nữa: tâm thức nó mở rồi, tới lúc đó nó tu rồi, nó mở tới đó, nó mới hiểu cái này, nó hiểu cái danh từ đó. Cho nên Bề tTên cũng không biết lấy cái gì tả; chỉ dụng cái sáng suốt mà để độ cho người mà thôi.
NHÂN CHUYỂN KIẾP: là tất cả quy định trong Càn Khôn Vũ Trụ là mỗi người xuống thế gian phải học cái bài tham, sân, si, hỉ, nộ, ái, ố, dục. Đó.
Rồi hỏi chớ, các bạn có tu cái pháp thiền này không? Không có tu cái pháp thiền này, nhưng mà phần hồn các bạn chết rồi, có được tiến hóa không?
Vẫn được tiến hóa, mà tiến hóa theo trình độ sự sắp đặt vận chuyển kiếp của Thượng Đế đều có chương trình: thì con người ý thức thể xác đều hạn chế hết, hạn chế bởi Thượng Đế; muốn nhiều cũng không được; nói về tâm đời, dục, muốn dục nhiều mà không được, muốn đạt tới sự thương yêu cho chính mình hưởng, cũng không được: một thời gian nào rồi cũng phải bỏ ra đi; thấy không?
Cho nên, trong thể xác của con người đều bị giới hạn hết; mà có cái định luật sanh, lão, bệnh, tử là để cho phần hồn học trong chu trình tiến hóa, đau khổ quá thì mới thức giác; "Buồn quá,rồi lật đật tôi mới tiến theo đường lối để tự giải thoát lấy mình."
Có nhiều người ở thế gian không buồn, có đi vô chùa làm gì?
Không buồn đi tìm kinh sách làm gì? “Gia đình tôi vui vẻ quá, tôi đâu có bị gì đâu mà tôi phải lo? Tôi có bị sự hăm dọa của ngoại cảnh đâu?”
Nhưng cái sanh, lão, bệnh, tử rồi cho các bạn thấy có sự hăm dọa, và có sự cảnh cáo là bạn không có khả năng làm được một cái việc gì ngoài sự học hỏi, mà thôi.
Cho nên, các bạn phải hiểu chúng ta đến đây học cái bài sanh, lão, bịnh, tử rồi, các bạn mới thực hiện được từ bi dũng tiến. Đó.
Còn nếu mà các bạn không ý thức được đó là bài học, thì sự kiên nhẫn các bạn không có; mà kiên nhẫn các bạn không có, thì phàm ngã làm việc mà thôi: nói bậy nói bạ, trách móc người này, trách móc người kia, hiểu không tới, thấy không rõ; cho cái chuyện làm của mình là phải,mà chuyện người ta là quấy.
Cái đó là tự giam mình trong cái phạm vi hạn chế, làm sao mình trở về với mọi trạng thái thương yêu mà để hưởng cái cảnh đời đời của Bề Trên?
ĐẠI ÂN XÁ KỲ III: là kỳ này, kỳ mạt kiếp, để cho mọi người khắp cả thế giới được học cái bài sanh, ly, tử, biệt; mà chính Việt Nam là đứng hàng đầu để thực hiện cái bài vở cho Càn Khôn Vũ Trụ.
Thì Thượng Đế đã sắp đặt những cái bài vở khó khăn như vậy, thì luôn luôn phải có hỗ trợ, phải có luồng thanh điển, phải có chư vị sắp đặt làm việc, và những người đó đã vượt qua Kỳ I, Kỳ II của sự sửa đổi cả Càn Khôn Vũ Trụ. Cho nên, Kỳ I là con người sanh ra không có sự phức tạp như bây giờ, sống rất đơn giản, nó sống rừng, sống suối nó cũng sống kỳ một, nó không có ngán và không có sợ.
Đó; rồi tới cái Kỳ II, nó cũng có sự tiến hóa hơn, văn minh hơn Kỳ I, là nói về vật chất.
Rồi tới Kỳ III này, nó lại văn minh hơn nữa: bây giờ các bạn thấy đứa con nít bây giờ khôn hơn con nít hồi xưa. Đó; các bạn thấy nó đi được Kỳ I, nó chuyển kiếp phần hồn. Phần hồn kỳ này con nít nó khôn, có đứa mười mấy tuổi nói chuyện như người lớn thông minh; mà cái khôn ngoan con người lại có cái xảo trá, cho nên cái sự xảo trá đó sẽ đi tới sai lầm và tiêu diệt tất cả phần hồn.
Cho nên, Thượng Đế phải chặn lại và đi giáo dục và ân xá Kỳ III này, khuyến khích con người phải hiểu nhân đạo, rồi tiến tới Thiên đạo. Cho nên, nhân đạo thì Thượng Đế đã cho vật chất đầy đủ, chế độ tự do có đầy đủ vật chất; mà nếu còn sai lầm thì bị gì?
Bị một cơn khủng hoảng về tâm linh, rồi nhiên hậu mới trở về cái ý thức của chính mình và hiểu rõ Thượng Đế đã làm.
Chúng ta qua quá trình ở Việt Nam cũng đầy đủ tự do, đầy đủ vật chất, nhưng mà quá tham lam. Cho nó một bài học.
Thành ra bây giờ mọi người thấy rõ rằng giải nghiệp là gì?
Không nhờ sự tham lam của chính mình, bây giờ đâu có thức giác; bây giờ đâu có thấy sự thương yêu là quan trọng. Mỗi một người Việt Nam bỏ xứ sở quê hương, có nói dóc, nói này, nói kia, nói nọ, nhưng cũng nghĩ đất nước, cũng nghĩ quê hương, cũng nghĩ chuyện thương yêu, muốn giúp đỡ những người như chính mình, những người đau khổ.
Đó là gì?
Học hàn gắn sự thương yêu, mà thật sự phát tâm.
Cho nên, nhiều bạn ra đây đi làm không có bao nhiêu tiền, mà bắt được cái thơ bên nhà thiếu này, thiếu kia, thiếu nọ, cũng chạy đùng đùng mua Đông, mua Tây, mua chút đỉnh, rồi cũng gởi tuốt về bên Việt Nam. Về, nhịn ăn đi, nhịn bớt đi, để cho người khác trong cơn đau khổ.
Đó là gì?
Các bạn đang thực hiện cái bài thương yêu, mà phát tâm thực hiện.
Hỏi, bài học của Thượng Đế an bài nó quý không?
Nếu chúng ta chịu tu và chúng ta ý thức được, thì có phải ân xá không, phải Thượng Đế ân xá không?
Cho chúng ta có cơ hội để tiến triển về tâm linh, không dùng vật chất lôi cuốn chúng ta làm điều sái quấy nữa.
Lúc đó, các bạn mới thấy rằng HỒNG ÂN của Thượng Đế nằm ở chỗ nào. Có cắt nghĩa ra thì mới có hiểu; còn nếu không cắt nghĩa thì không bao giờ hiểu.
Cái gì là "Hồng Ân của Thượng Đế?" Thượng Đế là ai? Cái thằng Thượng Đế, cái mặt nó ra làm sao? Khen thằng Thượng Đế?
Cái thằng Thượng Đế đó chính là cái phần hồn của bạn ở ngay trong trung tim, đang quản lý bộ đầu, đang quản lý cái ngón chân của các bạn, và trách nhiệm với Càn Khôn Vũ Trụ.
Thì cái Tiểu Thiên Địa này, ai làm vua?
Phần hồn bạn làm vua, là Thượng Đế của Tiểu Thiên Địa.
Rồi các bạn tu lên, xuất phát đi lên, đều hòa hợp với Đại Hồn. Lúc nào, giờ phút khắc nào các bạn cũng sống với Thượng Đế, sống trong thương yêu, thì các bạn được đổi tánh hẳn:thương vợ vô cùng, thương con vô cùng.
Khi các bạn ý thức được bạn là Thượng Đế thì vợ bạn cũng Thượng Đế, và con bạn cũng Thượng Đế; mà ý thức bạn là Phật thì con bạn cũng là Phật, vợ bạn cũng là Phật; thực hiện sự thương yêu vô cùng rõ ràng.
ĐẠO TÂM: Đó, khi thực hiện thương yêu vô cùng, các bạn đi trong quân bình rồi; thiện, ác, các bạn minh rồi, nó mới có cái đạo.
Trong cái thiện, có ác; trong ác, có thiện. Các bạn minh rồi thì cái luồng thanh điển trung tim bộ đầu xuất phát ra nó hòa cảm cả Càn Khôn Vũ Trụ. Lúc đó các bạn mới có cái đạo tâm, cứu độ người, dẫn giải cho người ta hiểu. Mình biết ăn bát cơm được ngày nay của Thượng Đế là ngọc điển của Thượng Đế, thì mình phải tu để hòa hợp với thanh điển; rồi mình mới đóng góp vô cho cả càn khôn vũ trụ. Không vụ lợi cá nhân! Hành trì sáng suốt để trao đổi cho những người còn yếu hèn cho họ tiến hóa.
Còn cái PHÀM TÂM rất rõ ràng: cái phàm tâm là eo hẹp đó như tôi thường cắt nghĩa bên trên:Cái sự eo hẹp tưởng là mình cao, tưởng là mình hay, tưởng là, "Tôi học giỏi!"
Cái tưởng đó là phàm đó, bạn.
Còn cái hòa đồng mới là cái chơn, quân bình mới là chơn.
Còn bạn luôn luôn bất thường, chỉ trích người này, chỉ trích người kia, chỉ trích người nọ là cái phàm tâm giới hạn, mà thôi.
Bạn làm sao mà có lực lượng sửa đổi tâm tư của người khác?
Thượng Đế tới ngày nay còn phải bỏ biết bao nhiêu nhọc công, mà chưa dạy được con người tiến hóa tới tột độ.
Hỏi chớ, trí thức cù lần của bạn, bạn làm sao bạn dạy người đó được?
Bạn chưa biết bạn, bạn chưa hiểu bạn, là bạn cù lần mà thôi, lình xình mà thôi, lý luận bất thông mà thôi; rồi đâm ra đau khổ, rồi đâm ra thề thốt, rồi đâm ra tự tử, rồi đâm ra cái chuyện bất minh, không đóng góp được cho xã hội, không đóng góp cho tình thương; rồi lý luận sai bét, dẫn mình vô trong sự giam hãm không tiến triển được, tạo ra đau khổ cho chính mình, uổng của của thế gian và uổng của của ông Trời!
Xấu hổ biết là bao nhiêu!
Cho nên, nhiều người phải đụng đầu cho thiệt nặng rồi nó mới thức giác, nó mới vô chùa, rồi cạo trọc đầu, rồi nó đi tu.
Mà đàng này chúng ta có một cơ hội tu như thế này, luyện sức khỏe đi, rồi mới minh tâm kiến tánh. Đó, mới hiểu hết.
Chớ còn cái ý ghen tương đó là tà đạo: biết có một bên hà, không biết hai bên.
Còn quân bình thiện, ác phân minh thì đâu có nghĩ chuyện ghen tương tà đạo nữa? Đâu có eo hẹp?
Bay bổng lên hòa hợp cả Càn Khôn Vũ Trụ, làm sao có sự eo hẹp?
"Ở đâu tôi cũng sống, ở đâu tôi cũng quan trọng cái sự thương yêu và tha thứ, mà thôi."
ĐỘNG LOẠN: Đó, mình rước vô, nó động loạn, như tôi cắt nghĩa bên trên.
Chúng ta không rước vô, không có động được.
Chúng ta cho cái ngoại cảnh đó là quan trọng là phải đem sự động loạn cho chính chúng ta.
Mà chúng ta hóa giải đi ra để hòa hợp, để ý thức được trung tâm của mọi trạng thái đều được tiến triển như ta , thì chúng ta thanh tịnh. Cái phần thanh điển chúng ta hòa hợp với tất cả; cái lý nào cũng đúng mà để xây dựng cái trung tâm của chính nó, chính mọi trạng thái, thì chúng ta thanh tịnh.
Chúng ta động tại vì sao?
Tại vì bất minh mà thôi, không chịu hòa cảm với thiên hạ, là mình động.
Mà hòa với thiên hạ là tịnh: mình thấy lấy cái tình thương và đạo đức làm hàng rào cho tâm linh sống đời đời trong thanh tịnh; sung sướng biết là bao nhiêu!
Tại sao phải vun bồi sự động loạn mà chuốc lấy sự đau khổ buồn tủi để làm gì?
Nghèo nàn quá bạn ơi! Uổng lắm bạn ơi!
Chúng ta ở thế gian không nhiều thì ít cũng ăn gạo, cũng ăn mấy chục năm rồi của ông Trời, mấy chục năm rồi, bạn chả làm được gì: xưng danh này, xưng danh kia, xưng danh nọ, nhưng bản thân cũng chưa cứu, tánh tình cũng chưa sửa.
Phải sửa được tánh bạn, bạn mới thấy rõ cái sự sái quấy chính bạn đã làm. Rồi bạn ăn năn trong nháy mắt thì bạn cũng trở nên một vị Phật, một vị Thượng Đế, một vị siêu giác, đâu có thua ai đâu!
Cho nên, người tu về Pháp Lý đạt được rồi là không có dám, không dám chê ai hết, bởi vì ai cũng có cái hay của họ. Mà không nhờ cái sự tăm tối và kích động của họ thì làm sao mà tạo ra Phật, Tiên, Thượng Đế được?
Nhờ những cái phần tử đó.
Nó chưa hiểu nó, mà giờ mình hiểu mình, thì mình mới thấy rõ nó đang ở trong cái sự động loạn đau khổ.
Mà nếu nó trở về thanh tịnh thì mình không ăn của gì của nó, mà sao mình mừng, tự nhiên mình mừng?
Con người động loạn đau buồn mà trở nên thanh tịnh, vui tươi, thì cả gia đình sung sướng vô cùng, bạn ơi! Cái của của bạn không có giá trị bằng tâm linh của bạn; từ cái động loạn mà bạn đạt cái thanh tịnh, gia đình và xung quanh của các bạn, bạn bè sung sướng, vui lắm, thương yêu các bạn vô cùng.
Thì lúc đó các bạn mới thấy rằng các bạn có cái của vô cùng tận nếu các bạn thanh tịnh.
ĐỊA NGỤC: Địa ngục là gì? Ở đâu? À! Muốn hiểu địa ngục là gì? Ở đâu?
Thiên đàng cũng do tâm, mà địa ngục cũng do tâm; ở nơi tâm của các bạn mà thôi.
Nếu cái tâm của các bạn hướng về chơn tâm thanh điển sáng suốt, thì các bạn thấy ở Thiên đàng rõ ràng.
Mà nếu cái tâm các bạn tăm tối, đấu tranh, muốn hơn thiên hạ, thì lần lần các bạn giáng xuống địa ngục, bực bội trong mình; luồng điển đó, tâm linh đó bị hạ, bị hạ cấp, hạ tầng công tác: cũng làm việc về đời, về cái tánh chất sân si, buồn hận; đó là địa ngục.
Cho nên địa ngục trần gian mà chúng ta đã thoát ra khỏi, thấy rõ, so đo từ chút từ li, nhỏ mọn từ chút, eo hẹp từ chút, không có quảng đại.
Mà địa ngục là gì?
Trừng trị; là nơi trừng trị.
Chớ nếu phần hồn mà chết rồi xuống địa ngục, là đi vô trong cái chỗ trừng trị, bị trừng trị, không còn giáo dục bằng lý lời khuyên giải cũng như được nghe qua những lời của chư Phật;chỉ bị trừng trị, giam hãm, giày xéo từ li từ tí để cho phần hồn nó thức giác.
Chỉ ở cái chỗ trừng trị mà thôi, chỗ đó tăm tối vô cùng.
Bây giờ, con người của chúng ta, chúng ta dòm những người bảo đảm là nó phải xuống địa ngục, các bạn dòm thần sắc của nó và ngôn ngữ của nó đều là sai trái, mà không hay, tâm linh mất hẳn, tranh đấu hơn thua với thiên hạ, rồi nó tưởng nó là hay, nó tự giam nó, nó bị kẹt ở trong cái thế tối tăm, không thoát, buồn tủi.
Đó, đòi tự tử. Cái đó là đi xuống địa ngục.
Cho nên, ông Trời đã cho nó một cơ thể tự động phát triển vô cùng, mà nó không biết thì nó phải giam nó rồi.
Giam ở đâu?
Giam trong địa ngục.
Ngay nó còn sống đây cái phần điển không có nữa. Nó không còn tâm linh. Nó nghĩ một câu nào cũng là eo hẹp trong ghen ghét, buồn tủi, hờn giận, thấy rõ ràng.
Nó không có ngoại cảnh thì nó không có sống được, là nó mất tâm linh.
Còn nó hướng về tâm linh nó, nó thấy, “Tôi phải sống với tôi nhiều hơn” thì nó được giải thoát. Giải thoát đâu còn địa ngục.
“Mà nếu không có ngoại cảnh thì tôi chết; không có tiền, tôi chết; không có tình yêu, tôi chết.” Cái đó là nó đi xuống địa ngục rồi.
Tâm linh đâu có, sự sáng suốt không có, phải xuống sự tối tăm; tối tăm không có bàn bạc nữa, tối tăm chỉ có trừng trị nó mới tiến hóa.
Cho nên, địa ngục là chỗ trừng trị, mà thôi.
GIÁC NGỘ: Chữ Giác này là biết được; Ngộ là gặp phải, kêu bằng, giác ngộ.
Ngộ đạo cũng vậy, biết được sự quân bình của thiên hạ, kêu bằng ngộ đạo.
Giác ngộ, lấy cái gì tạo ra cái giác bây giờ?
À! Cho nên người Việt Nam cũng học trước, “Tôi vượt biên, tôi bỏ xứ, tôi ra, tôi đi. Rồi đi đâu đây? Gặp những cơn sóng gió nguy hiểm, lần lần tôi giác, tôi mới thấy sự sai trái; tôi ở giữa mặt biển mà tôi đi như thế này nguy hiểm quá, có thể chết bất cứ lúc nào; chỉ cầu Trời Phật cứu tôi, chớ chẳng ai cứu tôi ,vì chiếc ghe tôi không đủ tiêu chuẩn, quá nguy hiểm.“ Vét lần, vét lần, tìm hiểu; mà trong cái cực độ mới thấy giác, trong cái khổ cực các bạn mới giác.
Cho nên, tu thiền là khổ hạnh thì các bạn mới giác; trong cái giác đó các bạn mới ngộ; mà mỗi người ngộ một kiểu khác.
Hiểu được sự sai lầm của chính mình, và hiểu sự huyền diệu của Bên Trên đã cứu độ, mới thấy rõ cái đạo là giá trị. Sự quân bình của thiện, ác.
Cho nên, thiện chúng ta cũng không bỏ, mà ác chúng ta không bỏ. Hai cái đó phối hợp thành chơn lý vô cùng, kêu bằng giác ngộ: biết được, và ở trong cái hoàn cảnh đó mới ý thức ra cái sự việc.
GIẢI THOÁT: Bây giờ, “Tôi muốn tu giải thoát” mà các tầng trong cơ tạng không mở, làm sao giải thoát?
Cho nên, người thiền tại sao hít ra, hít vô để làm gì? Chớ lấy chiếc đũa thọc vô trong đó cho nó mở? Không!
Phải dùng cái thanh khí điển, hòa hợp của Trời đất, nó mới mở những sự lố bịch, kẹt ở bên trong.
Rồi mở từ li, từ tí, mở tới hòa đồng, mở tới bộ đầu, nó mới xuất ra ngoài; kêu bằng, thoát khỏi cái cảnh địa ngục trần gian, là chúng ta đã tăm tối bao nhiêu năm rồi, bây giờ chúng ta tu rồi, thấy nó giải thoát ra, giải thoát không còn sầu muộn nữa, không còn sự sân si ganh ghét nữa, và thấy sự sung sướng triền miên về với chúng ta.
Chúng ta thực hiện sự cứu độ thương yêu vô cùng.
Những người đó là cái tâm tư được giải thoát rồi, không dụng phàm tâm nữa mà so đo, không dụng lý đời, nhưng mà dụng tâm đạo, luôn luôn xét xử với sự quân bình lợi, hại, thiện, ác, trong tối có sáng, trong tử có sanh, trong sanh có tử.
Đó mới kêu bằng giải thoát được; lúc đó nhẹ nhàng rồi.
GIẢI NGHIỆP: Cái giải nghiệp người Việt Nam được thấy rõ hơn hết.
Các bạn trước kia có tiền có bạc, có này, có kia, có nọ, bây giờ các bạn năm bảy người ở, mượn người này làm gì, mượn người kia làm gì, rồi thiếu nợ người ta đó, mà thiếu nợ đó là cái nghiệp, nó theo nó đòi hoài. Còn tiền bạc các bạn để một đống đó, đâu có dám xài. Khi các bạn không dám xài tiền bạc, không làm chuyện phước đức thì các bạn là người là gì? Người giữ tiền. À, giữ tiền rồi nó kẹt vô trong cái nghiệp.
Mà các bạn buông bỏ hết, bây giờ cái cơ hội này các bạn đi ra hai bàn tay không. Các bạn nhớ sự nghiệp hồi xưa thôi tôi chết cho rồi. Rồi từ cái ý tứ, cái ý tâm các bạn nghĩ cái chuyện chết không có phấn đấu nữa. Tôi tuổi lớn rồi xin việc làm họ không cho, sống không nổi nữa.
Ở chế độ này sống không nổi nữa, chỉ có tự tử chết thôi. Đó, rồi các bạn thấy không chúng ta thấy rõ rằng trước kia chúng ta tạo của cải mà chúng ta là người vơ của bây giờ mất của rồi chúng ta buồn nhưng mà chúng ta có tu rồi chúng ta mới thấy rõ, giải nghiệp.
“Của đâu có làm tôi mạnh được. Tôi thiền, tôi sửa bộ óc tôi, tôi cho bộ óc tôi được nghĩ, tôi soi hồn, tôi khôi phục cái thần kinh nhẹ nhàng, tôi làm pháp luân tôi làm ngũ tạng tôi được khôi phục, ổn định; tôi mới thấy rõ rằng một giấc mơ tôi đã từng dạy được nhiều người. Tôi không còn bận rộn về của cải nữa. Nếu mà hằng ngày tôi chỉ bận rộn sự phát triển của tâm linh của chính tôi.”
Phải các bạn đã đổi từ của thế gian lên tới của thiên đàng, cái của trường cửu bất diệt và các bạn không mất được. Tâm các bạn không nghĩ chuyện mưu mô lừa gạt thiên hạ mà để làm giàu, không có chuyện đó, thì các bạn đã giải nghiệp rồi. Nhờ giải nghiệp, nhờ mất của mà chạy ra đây rồi tâm tư các bạn được tu, rồi các bạn mới thấy nhẹ nhàng, mà thấy nhẹ nhàng rồi mới kêu bằng giải được cái nghiệp chướng.
Trước kia các bạn có xe, có tiền, có bạc, có nhà, có cửa, có vợ, có con thì các bạn thấy tạo cái nghiệp. Ngày nay các bạn tu được rồi tôi thấy vợ bạn cũng không phải của bạn, bởi vì nó có sự sống, có sự sanh sự diệt của chính nó. Con bạn nữa, nó có sự sanh sự diệt mà chính nó có quyền quyết định.
“Tôi đây, thể xác này cũng không phải của tôi, trong sanh có diệt. Vậy chứ tôi giữ cái gì đi? Tôi phải giữ cái sáng suốt, cho nên, tôi phải hướng thượng để tôi hóa giải thì cái nghiệp căn tôi đâu có còn. Còn nếu mà tôi làm con người tôi lo cho đứa này, lo cho đứa kia, lo cho đứa nọ vì mệt. Tôi khinh khi nó là tôi là người có lỗi, bởi vì nó có một ý chí tự động tấn thối do nó quyết định, mà tôi còn ôm lấy tới nó để tôi lo là tôi động rồi, mà chính bản thân tôi không tiến làm sao tôi lo cho người ta, tôi tạo thêm nghiệp.”
Bây giờ đây, tới đây các bạn đi ra mình ngồi đó bạn muốn lo lo không được, mà bạn có cái pháp tu thì bạn thấy rõ giải nghiệp.
Còn không có pháp tu thế nào các bạn thấy rõ giải nghiệp? Mà thấy đau đớn vô cùng, khổ cực vô cùng, những kỷ niệm triền miên trong giấc ngủ, tôi không ổn, nhớ quê hương, nhớ người thương yêu, rồi lo cho thiên hạ, phải động không? Phải nghiệp không?
Giờ các bạn ý thức rõ là cái nghiệp là cái cục đó kéo mình, nó bắt mình phải suy nghĩ cái việc đó hoài. Đó là cái nghiệp, nghiệp đó khổ đó bạn. Mà bạn hết rồi bạn không suy nghĩ, bạn thấy tất cả mọi người đang là học viên của càn khôn vũ trụ thì nó sẽ tiến cho nó, chúng ta phải tiến cho chúng ta thì lúc đó các bạn thấy rõ Thượng Đế đã làm việc cho mọi người và các bạn rõ các bạn được giải nghiệp bằng cách nào và sẽ không còn nghiệp nữa.
HỒN: Hỏi chứ, các bạn không có hồn, chứ con người đâu có hồn, có thể xác chết, đèn tắt rồi thôi, nói thiệt chứ người Việt Nam chúng ta có chứng minh sự việc, chết rồi mà cầu hồn nó còn về nó nói này, nói kia, nói nọ, nói tôi bị đau khổ:“Tôi bị lạnh lùng, tôi bị giam hãm trong địa ngục”; có chứ những người lớn tuổi đã có chứng minh rất rõ những việc đó.
Rồi bây giờ hỏi các bạn, kiến thức các bạn đem để lên bàn được không? Bạn có kiến thức đó, bạn làm ơn ôm kiến thức các bạn đặt thử lên bàn? Không được!
Khi các bạn ôm không được cái kiến thức thì các bạn không có bao giờ dùng vật chất để trượng trưng cho cái phần hồn được mà dùng cái ý chí tri giác của các bạn rồi các bạn thấy rằng có phần hồn chủ trương điều khiển cái tiểu thiên địa này, trong cái ý chí các bạn có. Nếu không hồn làm sao lấy ai điều khiển cái xác này, phải chủ trương chứ, là phần hồn. Chủ trương là gì? Sự sáng suốt, mà nếu không có sáng suốt làm sao các bạn điều khiển cái bản thể này, cái thể xác này. Cái thể xác này là ô trược và chậm tiến, phần hồn trong nháy mắt là hiểu cái việc đó rồi. Đó là Hồn.
VIÁ: Còn cái vía khi mà các bạn quyết định rồi thì tay chân phải làm, còn nẫy tôi đi giặt áo, có hai tiếng thôi thì nó phải đi xe, ôm cái này, lựa cái này, lựa cái kia, làm cái nọ, cái đó là cái vía nó lệ thuộc của cái hồn và cái sáng suốt ... (còn tiếp)
(Trích từ băng giảng của Đức Thầy – Montreal 1980 ) Hồ Huệ và Tuần Báo Vô Vi - số 96-98