Sài gòn ngày 02/04/1978) - Chuyển Giải Tâm Thành


Chuyển giải tâm thành rõ giác mê
Dù cho động loạn khắp tư bề
Thanh tâm thường trụ an thân tọa
Pháp giới triển khai tự hướng về

Chuyển giải tâm thành, tất cả những sự động loạn sẵn có nghi ngờ của mình, bây giờ mình chỉ thành tâm giữ một giềng mối thanh tịnh mình mới rõ cái giác và cái mê thế nào. “Dù cho động loạn khắp tứ bề”: Đâu đâu cơ thể chúng ta đều có sự động loạn khắp tứ bề. “Thanh tâm thường trụ an thân tọa”: Chúng ta phải giữ cái thanh ngay trung tim bộ đầu là cái nê hườn an thường tọa. “Pháp giới triển khai tự hướng về”: Lúc đó, nó mở rồi thì chúng ta mới thấy cái chuyện bên trên đã sắp đặt cho chúng ta.

Hướng về thanh cảnh hương quê
Giải sầu giải nợ tứ bề yên vui

“Hướng về thanh cảnh hương quê”: Cái sự trường tồn bất diệt của mình luôn luôn phải hướng thẳng về đó. “Giải sầu giải nợ tứ bề yên vui”: Chúng ta giải được cái sầu muộn ham muốn của chúng ta, động loạn của chúng ta là giải được sầu, giải được nợ thì lúc đó cái nghiệp chúng ta không còn nữa tứ bề mới yên vui. Nợ là gì? Nợ là sự ham muốn của ngũ tạng không có quân bình nó mới gây ra nợ.

Hào quang chuyển giải các mùi
Trược ô tạm bợ thoái lùi không lên

Cái hòa quang sự sáng suốt mà chúng ta vun bồi được thì nó chuyển giải các mùi, tất cả những cái phức tạp ở thế gian, mong muốn thế gian đều trở về hư không, không có giá trị nữa. “Trược ô tạm bợ thoái lùi không lên”: Chúng ta vun dưỡng về sự trược ô tạm bợ thì nó bị thoái bộ không có tiến lên được.

Giữ thanh tạo lập tảng nền
Quy y chơn pháp tâm bền vững tu

Mình giữ thanh giữ cái phần thanh nhẹ mình hướng thượng, tôi đã thường cắt nghĩa các bạn hơi thở các bạn là thanh, càng pháp luân chừng nào càng thấy thanh nhẹ. Hồi trước làm è ạch, bây giờ làm càng ngày càng nhẹ thì tạo lập tảng nền, thấy có sự bình thản để đứng vững trong tư tưởng của chúng ta.

“Quy y chơn pháp tâm bền vững tu”: Chúng ta trở về sự không động cái tâm mới bền vững tu.

Tu cho thanh đạt rõ mùi
Chính ta động loạn tạo ngu đời đời

“Tu cho thanh đạt rõ mùi”: Mình hiểu được rõ mùi là mình hiểu được việc nầy, việc kia, việc nọ, tối tăm do mình động mà thôi. “Chính ta động loạn tạo ngu đời đời”: Chúng ta động loạn ta tạo sự ngu đời đời cho chúng ta. Tất cả phải hiểu có bề trên sắp đặt có an bài, nếu không có sự an bài chúng ta đâu có hơi thở. Mà nếu không có hơi thở thì chúng ta đâu gặp những nghịch cảnh động loạn mà từ nghịch cảnh động loạn đó mà chúng ta giải. Trước kia các bạn chưa biết làm pháp luân các bạn thấy động một chút là thôi muốn chết đi, nhưng mà bây giờ động rồi các bạn làm pháp luân một chập nó ổn định thì cái hơi thở nó mới giải được cho chúng ta những sự động loạn.

Xét xem thanh cảnh đất trời
An vui chuyển hóa mở lời nhủ khuyên
Khuyên người tạm cảnh tạm duyên
Siêng năng học hỏi triền miên hiếu hòa

Mình xét xem thanh cảnh đất trời, an vui chuyển hóa; mình động chớ dòm ra bề ngoài đâu có động. Mở lời nhủ khuyên, chúng ta khuyên người tạm cảnh tạm duyên ở thế gian cái gì cũng là tạm hết. “Siêng năng học hỏi triền miên hiếu hòa”: Chúng ta gặp những bài học nào mới chúng ta cũng chấp nhận học để tiến.

Trở về chơn giác thật thà
Tà tâm khó tiến gắng mà giải tâm

“Trở về chơn giác thật thà”: Luôn luôn mình đi tới chỗ thật thà. “Tà tâm khó tiến gắng mà giải tâm”: Cái tà tâm thì khó tiến lắm chúng ta phải gắng để giải cái chơn tâm động loạn, rồi chúng ta tiến tới thanh thản được. Chớ còn cái tâm chúng ta ở thế gian nhiều người động loạn cũng nói là cái tâm, mà cái tâm thanh cũng là cái tâm, mà cái tâm cực thanh cực tịnh cũng là cái tâm. Cho nên cái tà tâm là khó tiến, gắng mà giải tâm phải sửa. Chính lời nói chúng ta nói ra đây cũng chưa có thiệt lần lần đi tới cái không động mới là thiệt.

Huyền cơ siêu diệu thậm thâm
Tự tầm tự tiến khỏi lầm khỏi sai

“Huyền cơ siêu diệu thậm thâm”: Nội cái cơ thể eo hẹp của các bạn đây mà hòa đồng với càn khôn vũ trụ các bạn thấy cái sự siêu diệu thậm thâm. Mỗi ngày mỗi tiến hóa, mỗi ngày mỗi trưởng thành khác nhau, mỗi tuổi tác đều khác nhau. “Tự tầm tự tiến khỏi lầm khỏi sai”: Mình phải tự tầm kiểm điểm lấy mình và chứng nghiệm lấy mình, mình mới tiến khỏi lầm khỏi sai.

Hòa đồng chơn giác pháp đài
Thực hành tự tiến tiến hoài không ngưng

Mình hòa đồng chơn giác là mình đi về phần thanh cao pháp đài. Cái mình trụ trên bộ đầu mình lấy cái thanh điển đang chiếu rọi trong bộ óc mình mà mình hướng về đó thì thực hành tự tiến tiến hoài không ngưng. Chúng ta tiến hoài không bao giờ ngưng được. Cái phần trên đó nó nhẹ, thì lúc động là nó bay, nó nhẹ rồi chúng ta phải giữ cái phần đó là chánh hơn; nếu mà giữ trong con tim, các bạn thấy bực bội lắm không bao giờ tiến nổi.

Dù cho cao thấp nhiều tầng
Tầng nào cũng mở không ngừng giải thông

“Dù cho cao thấp nhiều tầng”: Trong cơ thể chúng ta hạ, trung, thượng mà mỗi chỗ đều có sự uẩn khúc bên trong. Nó nhiều tầng nhiều lớp mà chúng ta làm pháp luân đây rồi nó mở lần lần, lần lần. Từ ngày các bạn chưa tu thì tâm tư các bạn đâu có trưởng thành như ngày nay và sự hiểu biết đâu có như ngày nay. Càng ngày các bạn càng thấy rõ nghi điều nầy, nghi điều kia, nghi điều nọ, rồi các bạn động phải rồi nó mở ra thì tự nhiên giải thông, nó không có kích động phản động làm sao nó thông phải có những sự đó.

Tiền đồ hơi thở chuyển vòng
Pháp luân tự đạt khỏi phòng ngoại xâm

“Tiền đồ hơi thở chuyển vòng”: Cái tiền đồ của các bạn là do cái hơi thở. Hồi trước kia các bạn thở nặng rồi đây các bạn dùng ý là hơi nó chuyển từ trung tim bộ đầu xuống là sáng suốt thì các bạn thấy tiền đồ các bạn đâu có bị bế tắc, đâu có tăm tối nữa. Chuyển vòng chỉ tiến lên thôi, thấy hít một vòng vậy mà lần lần, lần lần nó sẽ mở sẽ tiến giải lên trên. “Pháp luân tự đạt khỏi phòng ngoại xâm”: Đó bạn làm pháp luân càng ngày càng nhiều càng nhẹ càng thông thì tự đạt khỏi phòng ngoại xâm. Bởi vì pháp luân thường chuyển các bạn đem thanh điển bên trên chuyển vòng giải tỏa từ lỗ chơn lông một. Đó, nó phát quang ra, có cái gì xâm nhập chúng ta. Tư tưởng các bạn đang ngon lành nhẹ nhàng vậy mà nghe một cái gì động nó áp vô làm cái đầu các bạn nặng là bị xâm nhập không? Nhưng mà các bạn giữ được cái phần thanh thản đó thì các bạn thấy cái phần kia nó còn thấp hơn cái phần nầy. Cái phần áp chế kia nó trược, ở trong nầy chúng ta không có trược lấy gì rước trược, nếu mà chúng ta lập cho nó thanh thì nó giải cái trược đi vẫn còn nguyên là sự thanh. Cho nên mình đạt được cái thanh là nhờ cái pháp luân thường chuyển. Cái pháp luân thường chuyển nó giúp cho các bạn sức khỏe, rồi từ sức khỏe đi tới tâm tư các bạn được ổn định, rồi từ ổn định đó nó đi tới sáng suốt triền miên cởi mở thì tất cả các bạn hòa đồng với tất cả thì cái tâm các bạn đi đâu cũng là vì mọi người chứ không có bị eo hẹp nữa, thương tất cả và làm tất cả những cái điều gì tốt. Cho nên khi đến đâu thì cái hột giống tốt đi đâu cũng ảnh hưởng và có thể phát triển được những cái cây tốt và giống tốt tiếp tục. Nhưng mà chung quy chỉ có hơi thở mà thôi, chung quy chỉ có cái pháp luân để mở cho tất cả. Khi mà chúng ta hiểu rõ pháp luân là quý, hơi thở là quý do càn khôn vũ trụ đóng góp cái phần thanh khí điển đó mà chúng ta càng ngày càng tiếp thu càng sửa rồi nó càng mở càng nhẹ. Nhiều người tu một thời gian thấy tôi to gồ ghề lớn, đó là nó đưa cái trược ra ngoài, cái phần vía nó bành trướng ra, rồi một thời gian nó sẽ tiêu tan chớ không có gì hết. Rồi các bạn làm nữa làm nữa, càng ngày càng nhẹ, càng ngày càng nhẹ, càng ngày càng thu nhỏ, thu hẹp mà chỉ có một đóm sáng đó và nó hiểu tất cả. Nó hiểu sự sai lầm của nó, nó mới đi tới giác ngộ. Nó hiểu sự sai lầm tăm tối ngu muội của nó, nó mới tiến tới sáng suốt.

Cảm ơn các bạn.

(Trích từ băng giảng của Đức Thầy -- Sài gòn ngày 2/04/1978)

Hết


----
vovilibrary.net >>refresh...