Ngày 26 tháng 3 năm 1978.

Ngoại cảnh tham sân quá phủ phàng
Pháp Luân Thường Chuyển trí thân an

Công Phu tinh tấn càng minh mẫn
Từ Đạo giải Ðời Pháp vạn an.

Ðó, những cái ngọai cảnh mà mình tạo ra cho nhiều, thì mình thấy càng tham sân, thì mình thấy phủ phàng. Làm một người đâu có thể gánh với vác nhiều chuyện tham sân được, nhưng mà các bạn tạo nhiều chuyện tham sân, là các bạn phải gánh nhiều việc, là phủ phàng. Nhưng mà chúng ta tu thì "Pháp luân thường chuyển trí thân an", cái Pháp Luân Thường Chuyển, là chúng ta hít cái thanh khí điển của càn khôn vũ trụ, đem vô hóa giải từ từ nẻo hóc bị lố bịch ở bên trong được khai thông ra, thì lúc đó chúng ta thấy trí thân an. Cái hơi thở dài đăng đẳng của trời đất đã ban bố cho chúng ta không ngừng, mà không có tận diệt được, đó, lúc nào cũng có sẵn cho nhân quần, để hưởng và học hỏi tiến hóa. "Công Phu tinh tấn càng minh mẫn", chúng ta công phu, chúng ta biết khép mình sửa chữa đâu đó cho nó ngay ngắn trật tự, thì càng minh mẫn, càng sáng suốt thêm. "Từ Đạo giải Ðời Pháp vạn an", chúng ta thấy được, đạt được cái thanh, được cái sáng suốt, thì chúng ta dòm tới Ðời, thì cái công chuyện đó là do trong Thiên ý sắp đặt. Chúng ta thấy cái Pháp hành chúng ta luôn luôn vạn an. Phải tu, chấp nhận, và tiến. Chỉ có bây nhiêu đó thôi.

Vạn an chẳng có mơ màng
Chăm lo tự sửa lập đàn yên vui
.

Thì nơi nào nó cũng bình an, nó chấp nhận là nó sáng suốt, chấp nhận là xây dựng tiến hóa đi lên. Không có mơ màng ước mơ tham hận của ai nữa hết. "Chăm lo tự sửa lập đàn yên vui". Chăm lo tự sửa, tự xây dựng lên sáng suốt, mình lập đàn yên vui, càng ngày càng thông minh thêm.

Thế gian lắm trí lắm mùi
Mưu mô tham hận tự vùi lấy thân.

Ở thế gian lắm trí lắm mùi, người bày cái này, kẻ đồn cái nọ, làm lộn xộn nội tâm. Mưu mô tham hận, càng ngày càng giận hờn thêm, thì tự vùi lấy thân, làm cho mình càng khổ thêm, càng nặng trược thêm.

Luật Trời tiến giải cân phân,
Đường nào cũng phải vay lần trả vay.
Luật Trời thì lúc nào cũng cân phân, có vay là có trả. Trược thanh phân minh. Cho nên các bạn không bao giờ bạn vay mà bạn không trả; không trả ở kiếp này cũng trả ở kiếp sau; không trả bữa nay cũng phải trả ngày mai.

Duyên tình đạo đạt hàng ngày
Sửa sai tự tiến khỏi bày khổ tâm.

Mình duyên tình đạo đạt hàng này, là mình duyên tình, là mình đi trong cái sáng suốt thanh tịnh nhẹ, mình hiểu cái tình Ðời rõ ràng, và mình đạt tới cái sự sáng suốt hàng ngày. "Sửa sai tự tiến khỏi bày khổ tâm", đừng có bày những động lọan, mình, chính mình sai chẳng có ai sai. Mình càng ngày càng sáng suốt thêm, khỏi bày khổ tâm, đừng có làm chuyện vọng động cho mình nữa.

Nay còn mai mất khỏi tầm
Trong Không lại Có tự thầm dựng xây.

Bữa nay mình thấy cònmaimất đi, chúng ta cũng không có bận lo. Trong không lại có, các bạn chỉ biết tu, biết sửa bạn, thì tự nhiên nó sẽ có trở lộn lại. Các bạn thấy cộng đồng trời đất đã cho bạn hơi thở, và có mọi cơ năng trong bản thể huyền diệu, mà các bạn chịu tu, thì tự thầm dựng xây, luôn luôn các bạn sửa sai, trở nên thực thà, thì tha hồ là hưởng, không sao.

Tu thời đạt phước hàng ngày
Tâm thân an lạc vui vầy nội tâm.

Mình tu thì mình đạt phước hàng ngày. Phước là cái gì? Sự thanh nhẹ là phước. Mà càng ngày, mỗi ngày các bạn chịu tu thì các bạn thấy thanh nhẹ. Các bạn không cần chấp cái chuyện vọng động ở bên ngòai, nhưng mà các bạn nuôi dưỡng sự thanh nhẹ ngay trên bộ đầu các bạn. Cái phần thanh điển đó mà chúng ta càng vun dưỡng, nó càng nhẹ nữa, thì chúng ta thấy đạt phước hàng ngày. Phước là, tôi không nghĩ chuyện sai lầm để kẹt với sự sai lầm, mà tôi nghĩ đến sự thanh cao để hướng giải tất cả những sự sai lầm của nội tâm. "Tâm thân an lạc, vui vầy nội tâm". Cái tâm thân an lạc vui vầy nội tâm, nội tâm tôi, tôi thấy sung sướng, thấy tôi hưởng cái thanh điền du dương của trời đất, bất tận bất diệt.

Điển là chánh giác phải tầm
Nằm trên khối óc thậm thâm diệu huyền.

Ðó, điển là chánh giác, phải tầm. Cái phần thanh điển mà nó rút ngay trung tim bộ đầu của các bạn, đó là Chánh Giác. Mà "nằm trên khối óc thậm thâm diệu huyền", càng tiến thấy càng nhẹ. Càng tu các bạn mở một ly, thì sự thông minh thấy nó tràn lan trên đầu óc, và nó mở trí, nó khai tâm, nó thấy sự sai lầm của nó để sửa và tiến. Nó càng mê tu hơn và càng mở hơn.

Hòa đồng Thiên ý đạt duyên
Triển khai Ðạo Pháp triền miên hiếu hòa.

Mình hòa đồng Thiên ý đạt duyên, mình hòa đồng Thiên ý, là hòa đồng với sự thanh nhẹ ở bên trên. Mình đạt duyên, từ từ phân mở những sự rối lọan trong nội tâm. Triển khai đạo pháp triền miên hiếu hòa, mình triền khai đạo pháp. Đạo là sự quân bình; Pháp là tiến tới nữa, để triền miên hiếu hòa. Thấy cái gì thuận thỏa xây dựng tiến hóa lên trên thì chúng ta phải làm. Chúng ta phải nung nấu cái phần đó để tiến hóa.

Vì người học hỏi ta bà
Giúp người tiến hóa ta hòa nơi nơi.

Mình vì người, mọi người đã vì mình, bây giờ mình phải vì người, mình phải ta bà nay đây mai đó để xây dựng trong tinh thần tình thương và đạo đức. "Giúp người tiến hóa ta bà nơi nơi". Giúp cho mọi người được tiến hóa, được sáng suốt. Nhận thức lấy nhiệm vụ của mình, và thấy sự sáng suốt của mình, thì mình hòa nơi nơi, ở chổ nào mình cũng sống ở trong tình thương của trời đất, tình thương của muôn lòai vạn vật, thì lúc nào bạn cũng được cởi mở.

Tình thưong cao đẹp sáng ngời
Đạo Ðời hai ngả do Trời chuyển ban.

Ðó, tình thương cao đẹp sáng ngời, lúc mà, khi các bạn thực hành được rồi, các bạn thấy tình thương cao đẹp sáng ngời. Bạn thấy rõ không? Bạn có cái cơ tạng duyên dáng, bạn có hơi thở vô cùng tận. "Đạo đời hai ngả do trời chuyển ban", lúc đó mình thấy rõ, sự thanh cao đã ban bố cho chúng ta từ giờ phút khắc, chứ không bao giờ bỏ chúng ta.

Bình tâm đạt lý khai màn
Hưởng cơ huyền diệu Pháp tràng tự minh.

Mình bình tâm đạt lý khai màn. Khi mà bạn tu rồi thì tự nhiên bạn khai thông. Khai thông thì âm thinh bạn thao thao bất tuyệt và lý trí bạn mở, và hiểu này kia kia nọ, hiểu cái huyền cơ của trời đất. À, "hưởng cơ huyền diệu pháp tràng tự minh", mình thấy rõ, té ra công việc đã an bài, sắp đặt từ lâu cho mọi người được tiến hóa. Từ cái khâu này tới cái khâu kia đều là trong chu trình tiến hóa để cho phần hồn được vững, và trưởng thành. Hiểu mình để sửa, mới biết thương mọi người, mới biết thương nhân lọai. Mọi người đều ý thức như vậy thì chúng ta thấy có cái cảnh thiên đàng rõ ràng trước mắt. Mọi người phải thực tiễn trong thực hành để hiểu mình, và tiến hóa tới vô cùng tận, trong tình thương của đạo đức.

Thì tôi thấy, thiết tưởng rằng, nhân lọai thương yêu biết bao nhiêu, không vì tư lợi, không vì ôm của cải mà đau khổ, nhưng mà chúng ta chỉ ôm tình thương và chân lý để mà sống. Bất cứ chân trời nào chúng ta cũng có thể sống được. Phải thực hiện cho kỳ được cái sẵn có của chúng ta. Cái mắc nhất, quý nhất, là hơi thở của các bạn. Tiền bạc mua không được. Ðó, bây giờ các bạn có cái đó mà các bạn biết tiến theo cái phần đó là Thanh Ðiển, càng ngày càng nhẹ càng sáng suốt rồi, các bạn thấy cả một khối điển trên bộ đầu các bạn. Các bạn sẻ hưởng triền miên, sung sướng, không ai lường gạt các bạn được, chính các bạn lường gạt các bạn mà thôi, thì lúc đó các bạn trở về con người tự giác của xã hội, con người tự giác thật thà, ai cũng qúy mến, đúng trong con đường chân chánh. Mọi người đang khao khát có những người tốt và có những người thật thà.

Thì chúng ta thực hành đây, trước hết là các bạn đạt tới sức khỏe; thứ nhì, tâm tư các bạn được ổn định; thứ ba, các bạn vị tha, các bạn vì mọi người, cũng như mọi người đã vì bạn. Ý thức rỏ ràng một cái đường lối môi sinh của con người, phải vì người, và phải nhận thức rõ mọi người đã vì mình, thì lúc đó chúng ta yên vui, và không làm những việc sái quấy, và không làm cho mọi người bận rộn vì chúng ta. Chúng ta phải tự giác, tự hành, và làm cho kỳ được những cái gì để cho mọi người được yên vui.

Đó. Và cái phần hành tu tiến của các bạn đây, rồi lần lần các bạn ý thức, té ra tội lỗi chính do các bạn đã tạo ra cho các bạn mà thôi. Khi mà mọi người chúng ta hiểu được tội lỗi rồi, thì chúng ta chấp nhận tội lỗi. Người biết lỗi biết xin lỗi và hiểu lỗi, thì người đó nó càng sáng suốt và nhẹ nhàng hơn, nó lại thông minh hơn, cởi mở hơn, và nó thực thi trong tình thương rõ rệt hơn. Nhiều người có tội mà che tội, tham lam đủ thứ mà nói “tôi hiền”. Cái đó là tự gạt lấy họ.

Còn đằng này, không, đằng này chúng ta giải ra, rồi chúng ta thấy rõ, trước kia, chấp nhận tôi là một người tham lam, tôi là một côn đồ, tôi là một ác ôn, mà bây giờ tôi không thèm những cái thái độ đó nữa. Tôi phải trở về sự sáng suốt; tôi phải sống với cộng đồng, với mọi người, vui vẻ trong tinh thần giúp đỡ, quên mình vì mọi người. Ðó, chúng ta mới là người tu thực tiễn.

Chứ đừng có nói rằng “Tôi tu đây, rồi tôi hơn người ta ở chỗ nào.” Không, bạn tu là bạn hành trước thiên hạ ,thì bạn đi trước, bạn phải phục vụ mọi người. Bạn phải đem sự sáng suốt, bạn phải đem sự hiền hòa các bạn để hòa cảm mọi người. Bạn phải phục vụ tận tụy cho mọi người, trong tình thương, tùy theo cái khả năng tiến hóa của tâm tư của các bạn, chớ không nên lợi dụng cái sáng suốt đó mà để bóc lột người ta làm những này kia kia nọ; sai lầm là không được. Đằng này chúng ta tu, chúng ta còn phải làm việc nhiều hơn cho mọi người, phải thực thi rõ rệt tình thương để cho mọi người tự thấy họ có thể hướng trở về tình thương và đạo đức. Ðó là cái cảnh đời đời sống yên vui của tâm lẫn thân của mọi người.

Cảm ơn các bạn.

Thầy: .... Thấy chưa? Thì lúc đó nó mới đi tới , mà đi tới thanh thản rồi, nó thấy nó yêu đời, là nó thấy nó nhờ cái công năng công phu của nó, nó đạt sự sung sướng nhẹ nhàng, nó muốn cho tất cả mọi người được nhẹ nhàng. Nó muốn mọi người là nó, cho nên nó thực hiện từ bi, vì lẽ đó. Thấy không? Chớ con người đầy đủ quyền năng, và đầy đủ cơ hội tiến hóa. Cho nên, nếu mà chúng ta làm người không biết làm người, khổ, rồi trách cứ sự khổ, rồi đi tự tử chết. Uổng lắm. Đừng sợ, không sao. Chừng nào ai giết mình chết thì họ phải thọ lãnh cái đó, cái nghiệp đó. Còn mình chỉ cứ việc hành. Có đói chết cũng không sao. Nhưng mà mình làm một ngày cũng phải làm điều tốt, bởi vì mình thực thi cái nhiệm vụ sáng suốt của càn khôn vủ trụ. Phải làm tốt cho mọi người, và giúp đỡ mọi người, không nên nghĩ sự tư kỷ, và đối xử xấu với mọi người.

Ðó. Thì tự nhiên, một người làm tới người mẹ rồi, mong muốn mình được có một cái tâm tốt đối với mọi người, cũng như mình đã thương yêu tất cả con em của mình. Thấy không? Thì mình phải thực thi sao cho tốt hơn, để mọi người được dễ dãi hơn, và mình kính mến mọi người như mọi người sẽ kính mến mình.

Bạn Đạo: Thưa ông Tám, ở bên thế giới bên kia đó, có những nghịch cảnh? ………

Thầy: ...đời đời hạnh phúc chớ gì nữa? Nhưng mà tại sao lại, bây giờ cãi hai ba cái thì đầu óc nó lộn đi đâu mất hết đi, thấy không? Mình cãi nhau một cái thì nó mất thú vị hết trọi. Tại sao? Bởi vì tới cái ngày giờ đó, nó muốn dứt bỏ để nó đi, nhưng mà nó tìm một cái khác, luôn luôn nó phải tìm một cái khác, bởi vì vay trả mà. Ðó, chúng ta tới đây vay trả rõ ràng. Không có người nào không có thấy rõ rằng mình đang trả nợ. Tòan trả nợ. Có con là mình đang trả nợ.

Cho nên tôi đã nói một cái lý thuyết chơi cho các bạn nghe rằng:

Cái ông kia ổng nuôi hai người ở, như tôi đã thường nói, mà một người ở kia nói, mượn ổng 100 lạng, thì người kia mượn 50 lạng, thì người mựơn 50 lạng nó ra, nó ngồi, nó nói, “Cả ngày ổng bắt tôi nhổ ba cái cỏ, làm hòai, ăn hai bữa cơm, rồi chừng nào tôi mới trả được 50 lạng cho ông?”

Rồi nó nghĩ, nó khóc, nó thấy nó khổ cực quá, không biết chừng nào mới thanh toán được? Nó mới ra nó khóc lóc với ông chủ, nó nói, “Dạ thưa Ông, thôi Ông cho con được tự do đi, để kiếp sau con làm trâu, làm ngựa, con trả lại Ông.”

À, rồi ổng hỏi chớ, “Mày, làm trâu, làm ngựa, làm sao trả được 50 lạng ? Mày cắt nghĩa cái lý do mày trả, tao nghe.”

Thì ông kia ổng nói, nghĩa là, “Dạ thưa ông, ông nuôi con năm chục phần trăm, mà con phải làm năm chục phần trăm. Con phải làm con mới ăn, mới trả cho ông được." Thấy không? "Thì con trả hết cái kiếp con trâu, con ngựa, là con trả hết nợ cho ông rồi.”

Ổng nghe có lý, nói, “Mày phải nhớ, tao trả tự do cho mày, mày phải nhớ.”

Rồi thằng kia mới nói, “Tao xin được tự do rồi,” nói cho thằng kia nghe.

Thằng kia nó nói, “Tao cũng lên tao xin, tao cũng có cái giải pháp cắt nghĩa cho ổng nghe rằng tao sẽ trả hết nợ cho ổng.” Thì, lên nó cũng khóc lóc.

Ổng nói, “Nhà tao đã thiếu người dùng, mà mày còn lên khóc lóc cái gì đó nữa?” Nói, “Thằng kia nó xin kiếp sau nó trả cho Ông, thì bây giờ con cũng xin kiếp sau con trả cho Ông. Mà con nói ra, xin ông đừng có giận.”

Thì ổng thấy nó khóc, tội nghiệp, ổng nói “Không, không giận đâu, thì con cứ nói đi.”

Nó nói, “Bây giờ con thiếu ông 100 lạng, kiếp sau, con xin thề với Trời Đất, con làm cha Ông.”

Ông ấy nói, “Mày thiếu tiền tao mà mày làm cha tao?”

Thì nó nói, “Dạ thưa Ông, khi mà ông ra đời thì con lo một trăm phần trăm, rồi tới lúc ông cưới vợ đi nữa, con cũng lo luôn cho cháu ông nữa, trả luôn tiền lời nữa.” [cười]

Thấy không ? Ðó, thì cái phận sự làm cha là trả nợ rõ ràng, thấy không? Một trăm phần trăm. Ông đau bụng, con cũng không chịu, mà ông bị muỗi cắn, con cũng không chịu. Rồi lớn, con còn cưới vợ cho ông. Cháu nó tới, con phải bánh quà cho cháu nữa. Thì phải con trả luôn cả tiền lời không? Còn thằng kia, nó trả có năm chục phần trăm thôi. Nó ít hơn, con trả nhiều hơn.” À, ổng nghe có lý, thả nó về luôn. À. [cười]

Thì bây giờ, chúng ta ở trong này, cũng nằm ở trong định luật vay trả mà thôi. Cái duyên nghiệp, cũng định luật vay trả mà thôi. Người chưa tu, hay chưa quân bình được tư tưởng nó, thì nhiều khi nó thấy nó yêu người này, và nó không thích người kia. Cái nợ của nó, phải trả. Nó thấy nó yêu cái anh đó tha thiết. Không có anh đó tôi không có ăn được, không ngủ được. Và không có cô đó tôi không ăn được và không ngủ được, tôi có thể nhẩy xuống sông tôi tự tử chết. Thấy chưa? Cái nợ nó phải trả, bởi vì tiền kiếp nó đã hứa với nhau phải trả, là phải cho nó trả. Rồi một thời gian nào đó, trả hết nợ rồi thôi, nó cũng phải xa, à. Hồi đó, ông nói, bà không nghe, mà bà nói ông cũng chẳng nghe. Cái đó nó lạc rồi, nó xong rồi, nó dứt rồi. Thấy không?

Cho nên, còn người tu về Đạo thì nó khác. Nó quân bình tư tưởng rồi, thì thấy ai cũng vậy. Nó thấy nợ còn nhiều hơn người tầm thường. Người tầm thường nó chuyển tới một phần đó thôi. Còn cái người tu nó thấy nợ cả càn khôn vủ trụ; nó phải trả cho tất cả nhân lọai, vạn linh. Cho nên, còn một thì giờ, ăn một chén cơm, nó phải xứng đáng cho một chén cơm nó ăn. Và nó sẻ giải thích cho người ta biết, để người ta tự giải thóat. Thì người tu nợ nhiều hơn người chưa tu, mà cái nợ người tu đó, nó phải trả rất nhiều, mà trả nhiều chừng nào là nó được sáng suốt chừng nấy. Còn người đời trả một phần, chỉ sáng suốt một phần thôi. Người Đạo trả nhiều lắm, và sẽ được sáng suốt đời đời. Ðó.

Như bây giờ tôi ở đây, tôi nói tôi thiếu nợ các bạn quá nhiều. Tôi không có đi rủ các bạn, mà các bạn cứ tới đây đòi nợ tui hòai. “Tui có ông Tám, tui thấy tui vui. Tui có ông Tám, tôi thấy tui cũng như là ông Tám. Tui có ông Tám, tui thấy tui có tình thương đối với gia đình. Tui có ông Tám, tui thấy tất cả mọi người đều là tui.” Thấy không?

Nhưng mà ông Tám phải trả cái điều đó. Ông Tám phải tu thiệt nhiều để ông Tám giải thích ngay trong tâm tư của các bạn, và để hiểu ngay tâm tư các bạn, để các bạn tự dẫn tiến lấy các bạn. Thì cái trả, về phần ông Tám trả, là ông Tám mắc nợ cả càn khôn vũ trụ về thanh điển, thì ông Tám phải trả bằng thanh điển. Mà mỗi đêm ông Tám cũng hục hặc đi làm ăn, đi kiếm thanh điển về rồi bây giờ cũng phải trả lại cho mọi người. Thấy không? Đó.

Cho nên người tu chúng ta còn làm việc nhiều hơn, làm việc cả càn khôn vũ trụ. Đem cái tâm tư thanh suốt cho mọi người, để mọi ngừơi tự nhận định sự sáng suốt và thương yêu nhau, gần gũi nhau trong tinh thần xây dựng cởi mở, và tiến tới đời đời của phần hồn sáng suốt.

Nhưng mà người trả đó, là người truyền pháp, phải sáng suốt hơn, mới là chuyển được. Cho nên phải tu nhiều hơn. Còn nếu tôi làm biếng, tôi đâu có được cái này. Tôi phải siêng năng hơn, tôi phải tinh tấn hơn, tôi phải nghiên cứu nhiều hơn, tôi phải thực hành nhiều hơn. Thấy không? Ðó.

Rồi cái sự sáng suốt đó, là cái tình thương của các bạn. Mỗi người chúng ta ai cũng có sự êm dịu trong nội tâm; đó là tình thương. Mà cái thanh điển nó khêu gợi tâm hồn rúng động sự êm dịu của các bạn. Mọi người được hưởng, như ta đã và đang hưởng. Thấy không? Thì cái tình thương cao quý, tình thương đạo đức đời đời đó, không có cái gì có thể cắt đứt được, bởi vì mọi người đều có. Con thú nó cũng có mà. Nó biết thương yêu nhau, nó biết làm tổ nuôi con nó. Thấy chưa? À, nó biết dìu dắt con nó trong lúc thơ ấu.

Thì chúng ta cũng vậy. Chúng ta, người đạo, thì phải biết dìu dắt những người mới tu. Cho nên các bạn tới đây với tôi, nhưng mà tôi phải tới với các bạn trong thâu đêm. Nhưng mà mấy ai đã hiểu được? Bởi vì người chưa được thanh nhẹ. Thì cái sự cực khổ đó tôi không có so tính với các bạn, nhưng mà tôi vẫn làm, và tui thấy tui sung sướng, và tui thấy tui càng sáng suốt hơn. Nhiệm vụ tui, làm nhiều chừng nào tui cởi mở chừng ấy. Tui làm nhiều chừng nào, tui thấy con người tui nó thông suốt chừng nấy, và tôi thấy mọi người sẽ từ từ được chuyển an tâm hơn. Thấy không?

Mà do sự công phu, sự cương quyết công phu hành đạo của tôi, tôi mới có được ngày nay. Còn nếu tôi là lười biếng bê tha, thì chắc là tôi ngồi ghế này tui chắc rung, hồi nẫy giờ không nói chuyện được. Thấy không? Cái sự chân chánh giữa thần nhãn của các bạn đang chiếu tới tui, là phải đòi hỏi sự tinh tấn của tôi. Nếu các bạn đang chiếu tới tui, mà các bạn đâu có mong muốn tôi trở nên một người trần trược dơ dáy? Thấy chưa? Muốn tui có một sự thanh suốt để cho các bạn hưởng, và các bạn tiến gần tới tôi nhiều hơn. Phải không?

Cho nên người đạo phải mắc nợ nhiều hơn, là lý do đó, và phải trả nhiều hơn, thì mới kêu bằng “đóng góp cho càn khôn vũ trụ.” Sáng suốt rồi, hiểu sự sai lầm, và hiểu được cái nguyên năng của tham, sân, si, hỉ, nộ, ái, ố, dục. Và hiểu rõ cái chân lý của tham, sân, si, hỉ, nộ, ái, ố, dục; là người tự giác. Ðúng, Huệ Năng nói đúng. Ðó. Mình tự giác rồi, là một vị Phật. Con người hiểu được sự sai lầm . “Minh tâm kiến tánh” nó vậy.

Còn xuất vía, xuất hồn, chưa phải đạt Pháp đâu; không phải đạt Pháp đâu. Xuất vía, suất hồn, là những cái phần nhẹ nó xuất ra, vậy thôi. Nhưng mà coi nó đi ở giới nào? Hạ? Trung? Thượng? Ba giới. Rồi tu một thời gian, mới dòm trở lại bên trong, mới kêu bằng đi tới “Minh tâm kiến tánh.”

Rồi hiểu được chơn l ý , hiểu cái tham, sân, si, hỉ, nộ, ái, ố, dục, là gì? Tại sao chúng ta, mọi ngừơi, phải mang cái đó? À. Mà chúng ta ở trong lầm than là vì tham. Tham mà không biết tham, sân mà không biết sân, si không biết si. Đó. Dục không biết dục. Ừ. Dục về tư kỷ thì không được, mà tham về tư kỷ cũng không xong.

Tham cho càn khôn vủ trụ, tham cho muôn lòai vạn vật, chúng ta lại tiến bộ. À. Sân, đặt bàn đạp cho tất cả mọi người tiến hóa. Ðó mới là đúng. Ðó. Cho nên nhiều người không hiểu. Tham, mà chỉ tham cái eo hẹp, thành ra tự mình phỉnh mình, và tự mình hù nhát mình, đó thôi. Rồi tham sanh quý tử, không biết cái quyền năng căn cội của ta, mà đâm ra lộn xộn là vì vậy.

Giải thóat, là tiến hóa tới vô cùng tận, đều có mặt và trái, mới là giải thoát.

Nhưng mà muốn cái thai cho tốt thì chỉ niệm Nam Mô A Di Ðà Phật, là đem sự sáng suốt chú ý chuyển vô trong thai, thì sau này đứa bé nó tốt lắm và nó không có gây gổ , ở gia đình nó không có bị khóc lóc.

Tu là mong sao chúng ta được tiến hóa lên cái trình độ đó, để hưởng đời đời. Chỉ có bây nhiêu đó thôi. Thấy không? Không có cái gì lợi dụng. Nếu các bạn mà nghe sai và làm sai về đời, thì các bạn sẻ bị lợi dụng. Hiểu chưa? À. Đằng này không chịu sự lợi dụng, không chịu sự mê tín, không chịu sự chấp, mà chịu tình thương và đạo đức.

Nhồi quả trong đau khổ, trong buồn bực đi tới hết lối thóat, là đi tới vô cùng tận của sự đau khổ rồi, chúng ta mới bước vô trong môi trường tiến hóa, trở về căn bản của phần hồn. Cho nên những người đau khổ luôn luôn thích tu về Phật và huớng về Phật, hướng về mọi sự thanh tịnh để tiến tới giải thoát. Mà mình có tâm từ bi để độ cho cửu huyền thất tổ, thì mình phải nắm cái pháp đó để tu thêm. Càng tu càng thanh, càng nhẹ, thì càng độ được nhiều nơi và nhiều giới. Cho nên, con người khổ ở thế gian, khi chúng ta ý thức được chúng ta xuống thế gian đây là học hỏi và để tiến hóa, mà chúng ta được nhồi quả trả nghịêp mau lẹ hơn, thì chúng ta, phần hồn của chúng ta, sẽ được tiến hóa nhanh nhẹ hơn. Rồi giữ cái Pháp để tu, thì chúng ta sẻ được hưởng cái phước trìền miên hơn. Cho nên cái người đau khổ là môi trường tiến hóa của phần hồn, mà có cơ hội nghe được cái âm thinh rúng động được con tim, để mình tự ý thức với mình và trở về căn bản vô cùng tận để tu trong triền miên thanh tịnh, thì mọi người phải cố gắng tự hành mới được.

Cho nên khi mà ý thức được rồi thì chúng ta tu nó rất dễ. Chúng ta thấy chúng ta vô cùng tận chưa? Hồi nào chúng ta là con gái sung sướng, nay có chồng, rồi bị khắt khe, bị đủ thứ. Nhưng mà chúng ta vẫn qua, để ngày ngộ được đạo pháp. Thấy chúng ta vô cùng tận chưa? Đi tới một cái chu trình khó khăn hết sức, nhưng mà chúng ta cũng ngộ được từ bi và đạo pháp. Thì từ đây đi, chúng ta sẽ thực hiện từ bi, và chuyển Pháp cho mọi người. Hỏi, cái vinh dự nào hay hơn? Cho nên tôi khuyên nên cố gắng tu đi, và giữ Pháp này để tu và độ cho tất cả những người thân. Tu nhiều chừng nào thì sự liên quan đó sẽ được tăng trưởng và thăng hoa tốt đẹp hơn, và cởi mở hơn, sáng suốt hơn.

Hỏi sao? Sự liên quan của chúng ta không bao giờ dứt. Sự liên quan của mọi người hiện tại là liên quan của càn khôn vủ trụ. Mà mọi người ý thức được sự sáng suốt, và ý thức rõ cái siêu nhiên mà tôi đã giải thích hồi nãy, ở trong băng, thì sự siêu diệu đó, mọi người đều có, chứ không phải nơi ông sư có, nơi ông Phật có, mà chính con người chịu hành mới có.

Cho nên các bạn có cái cơ duyên rất lành, được gặp người thế gian chịu thực hành và đem lại sự thật cho các bạn. Và các bạn sẽ thấy các bạn trở về một vị Phật tự giác không quá khó khăn. Bởi vì sao? Chúng ta không thấy thì chúng ta mới động. Mà ta thấy rồi, thì chúng ta đâu có động. Như lá thư nói hồi nẫy đây, là muốn cầu xin cho ông Nội, nhưng mà không thấy ông Nội, thì có ai cầu xin cho mình thì mình cũng động. Mình thực thi đi, mình tu đi, để mình gặp ông Nội, để mà giải thóat cho ông Nội, thì chúng ta mới hết động.

Nhưng mà các bạn từ trong động mà ra. Ði trong động mà đạt tới cái tịnh; ở trong tăm tối mà tìm thấy ánh sáng, cái đó mới là đời đời của các bạn. Còn nếu mà người khác đưa tay dắt các bạn đi, rồi các bạn không chịu đi, các bạn vẫn ở lại mãi mãi. Cho nên có cái ảnh hưởng rất tốt, và trời đất đã sắp đặt những cái cơ duyên nhồi quả cho mọi người, để mọi người tiến hóa và ý thức mình, và thấy rõ mình là vô cùng tận, thấy rõ mình là tự hào, sẽ đi tới mãi mãi, đời đời, không bị tiêu diệt.

Ðó, nói về phần hồn. Cho nên phần hồn căn bản của cửu huyền thất tổ của chúng ta cũng như chúng ta, nhưng mà mê muội hay là sáng suốt đó thôi. Nếu chúng ta sáng suốt thì chúng ta có thể gửi tư tưởng lành đến những phần hồn đó. Còn hơn nhờ người khác cầu nguyện, hay là người khác có khả năng đem đi nữa, mình cũng không thấy; trong đó mình vẩn vọng động. Tôi khuyên các bạn muốn làm điều đó nên thực hành tu, để tự đạt kết quả tốt, nhiên hậu đóng góp cho đời lẫn đạo. Vay pháp, trả pháp, giúp cho mọi người tự giác tự thấy, hơn là mình đi làm thầy thiên hạ.


----
vovilibrary.net >>refresh...