(Sài gòn ngày 05/03/1978) - Chơn Tâm Xuất Phát
Chơn tâm xuất phát thần thanh điển
Tà giới tạo nên cảnh khổ phiền
Minh đạo tự hành tâm tự giác
Hóa sanh sanh hóa cảm giao liền
“Chơn tâm xuất phát thần thanh điển”: Chỉ có cái chơn tâm chớ phàm tâm không bao giờ xuất phát được cái thần thanh điển được. “Tà giới tạo nên cảnh khổ phiền”: Nếu chúng ta đem cái phàm ngã và luận xét mãi thì nó gây sự khổ phiền cho chúng ta. “Minh đạo tự hành tâm tự giác”: Chúng ta tu, thiền nhẹ nhàng thấy sự quân bình của tư tưởng đó là đạo phải nắm đó mà tự hành tự giác. “Hóa sanh sanh hóa cảm giao liền”: Cái luật định nghịch thuận sanh hóa luôn luôn mà chúng ta vượt qua được rồi thì thấy sự cảm giao càng ngày nó càng mở ra cho chúng ta.
Giao liền nơi cõi tạm duyên
Triền miên học hỏi do Thiên an bài
Chúng ta thấy cái sự cảm giao liền liền nơi cõi tạm duyên là ngay trong cái cơ duyên bản thể chúng ta đây và cái tâm tư của chúng ta đây, bây giờ đang kẹt chút nữa thông. Đó, chúng ta thấy nó giao liền, mở liền nơi cõi tạm duyên. “Triền miên học hỏi do Thiên an bài”: Rốt cuộc, các bạn thanh tịnh các bạn thấy có sự an bài rõ rang chớ không phải mình an bài được.
Trược thanh thanh trược đêm ngày
An bài trật tự chuyển hoài không ngưng
“Trược thanh thanh trược đêm ngày”: Trong cái cơ thể và tư tưởng chúng ta khi nghĩ phải, khi nghĩ quấy luôn luôn nó có đêm ngày chuyển hoài. “An bài trật tự chuyển hoài không ngưng”: Cái phần nào nhiều, khi mà các bạn nghĩ cái gì mà nó quá mức ở trong ban đêm thì không bao giờ các bạn được an giấc ngủ. Mà khi các bạn được quân bình thì các bạn có giây phút ngủ dễ dãi và thoải mái. Lúc nào nó có trật tự, nếu mà thái quá thì không bao giờ được yên thân hết thẩy.
Lưu ly quang điển không ngừng
Chuyển giao khắp nẻo khắp từng thấp cao
“Lưu ly quang điển không ngừng”: Nó chạy trong tế bào, trong huyết mạch, trong huyết quản của các bạn, trong tâm tư từ lỗ chơn lông đều có phần điển lưu ly nó chạy không ngừng. “Chuyển giao khắp nẻo khắp tầng thấp cao”: Từ thấp cho tới cao đều có chuyển chạy trong thống nhất trong cái cơ tạng của chúng ta.
Hóa sanh chuyển hóa nhiệm màu
Tiến trong đời đạo tiến vào hư không
Đó, chúng ta thấy cái hóa sanh chuyển hóa nhiệm màu, khi chúng ta sanh nở một tư tưởng gì và những định luật gì chúng ta thấy ở trước mặt. Những cái chuyện ác lai ác báo đủ thứ hết trong tâm tư và bên ngoài chúng ta. Đó, chúng ta thấy cái hóa sanh chuyển hóa rất nhiệm mầu mà nó đưa con người đi tới thức giác và hiểu sự sai lầm đó. Nhiều bạn cũng hung hăng bực tức nhưng rồi ban đêm thấy rốt cuộc mình thiếu thanh tịnh, mình thiếu sang suốt, mình không biết làm cho mình ổn định nhưng mà mình chỉ biết xây dựng người ta không biết xây dựng cho mình. Đó, khi mà mình biết xây dựng mình thì hóa sanh chuyển hóa nhiệm mầu thấy sự nhiệm mầu đó. “Tiến trong đời đạo tiến vào hư không”: Càng ngày, chúng ta càng tiến tới sự thanh nhẹ trong cái hư không mà có. Cái hư không mà tôi nhắc mãi hàng tuần cho các bạn thấy là hơi thở của các bạn đó là thuộc về hư không. Mà hơi thở các bạn càng ngày càng nhẹ, càng thanh thản, càng làm pháp luân được nhẹ thêm thì các bạn thấy ánh sáng lưu ly trong bản thể các bạn trong không mà có. Các bạn sẽ thấy nhiều cái huyền diệu trong nội tâm.
Trí tâm cực khổ vẫn trồng
Tạo cây phước đức luân vòng hưởng ân
Cái trí tâm mình cực khổ, thấy ở thế gian cái gì mình không thỏa mãn được là cực khổ chứ gì ? Là tại vì mình không hòa đồng với họ mình mới thấy là không thỏa mãn. Mà mình hòa đồng với họ rồi thì không thấy sự cực khổ đó là cái nhiệm vụ sáng suốt và để cho mình tiến hóa. Mình phải dựng, phải trồng cũng như trồng cây và bón phân cho cái cây vun bồi. “Tạo cây phước đức luân vòng hưởng ân”: Lúc đó, chúng ta càng ngày càng thanh càng nhẹ rồi chúng ta thấy có cái phước. Cái phước triền miên ở bên trên cho chúng ta chúng ta mới được hưởng. Còn nếu mà con người không có phước thì có của cũng không có phần hưởng. Tại sao không có phước là không có phần hưởng? Có món ăn ngon nhưng mà ăn vô không được, có đồng tiền cũng không xài được và có tình thương cũng không sử dụng được là con người thiếu phước làm sao hưởng được cái đặc ân, cái hồng ân của Trời Phật được.
Người tu tạo phước góp phần
Dựng xây tiến hóa mỗi tầng mỗi yên
“Người tu tạo phước góp phần”: Tự mình tạo phước rồi mình mới góp cái phần để cho ảnh hưởng quần chúng. “Dựng xây tiến hóa mỗi tầng mỗi yên”: Chính ta yên được rồi, ta mới ảnh hưởng người khác yên. Cho nên, bây giờ các bạn tu ở đây làm cho bộ óc các bạn yên, cơ tạng các bạn yên, tứ chi các bạn được ổn định nhờ cái pháp nầy, mượn một phần của cái pháp nầy nhưng mà cái ý chí cương quyết của các bạn quan trọng hơn. Ý chí đó là các bạn đã đặt vô trong mầm móng tiến hóa vô cùng tận là ý chí của bạn nhất định phải nung nấu đi tới mãi, bất chấp một nghịch cảnh nào chỉ tiến trong hư không để tiến lên.
Càn khôn vũ trụ duyên tiền
Vay vay trả trả tâm hiền cảm minh
Đó chúng ta sống trong càn khôn vũ trụ, bản thể bạn là đại diện càn khôn vũ trụ nhưng mà bạn thanh tịnh rồi, bạn thấy từ hồi nào tới bây giờ bạn ở trong định luật vay và trả mà thôi. Rồi bạn thấy rõ tôi phải ở trong nhiệm vụ sáng suốt trả hơn là vay thêm thì các bạn càng ngày càng sung sướng và càng nhẹ nhàng, càng bớt được những sự tăm tối của nội tâm và bớt được nợ nần của đời cũng như đạo.
Tiến cho kỳ được chơn tình
Minh đường chơn pháp tâm linh hiếu hòa
Mình tiến cho kỳ được chơn tình, mình trở về cái chơn ngã để hiểu cái thấp cũng như cái cao mà cái cao cũng như cái thấp đều có sự đẹp đẽ. “Minh đường chơn pháp tâm linh hiếu hòa”: Mình thấy cái đường chơn pháp thì cái tâm linh mình thích thú và hòa giải để tiến luôn luôn.
Hành trình cực nhọc đường xa
Tự hòa tự tiến dung hòa nơi nơi
Cái hành trình cực nhọc thấy con đường nó thấy xa lắm nhưng mà ta hòa ta tiến thì dung hòa nơi nơi. Khi mà chúng ta tự hòa tự tiến thì chúng ta đi trong đường lối bi trí dũng rất rõ ràng.
Thuyết minh chơn lý Phật Trời
Tự rời tham hận hưởng đời an khương
Chúng ta mở ra những câu nói của sự ảnh hưởng của Trời đất và cái chơn lý không thay đổi, không dư không thiếu của Trời Phật đã đi trước chúng ta và đang chuyển hóa cho chúng ta. Chúng ta hiểu rõ rồi chúng ta tự rời tham hận. Khi chúng ta tu rồi tất cả đều là chúng ta hiểu được chính ta là siêu nhiên thì tất cả chúng ta phải trở về siêu nhiên để Trời đất sắp đặt. Bởi vì hơi thở các bạn các bạn đâu có tạo được mà không phải siêu nhiên của càn khôn vũ trụ tạo cho bạn hưởng ở đây rồi bạn phải trở về nguồn cội của các bạn thì bạn hiểu được đó rồi, đó là chơn lý. “Tự rời tham hận hưởng đời an khương”: Không có nung nấu cái gì ở trong nội tâm mà giận hờn nữa thì lúc đó các bạn thiền trong sự yên tịnh, mà thiền trong cái hào quang hòa đồng càng ngày càng lớn rộng, nơi nơi đều có bạn, nơi nơi bạn nếm được tình thương, không có sự gút mắc nữa.
Hồn thời tiến giải vô lường
Trí thời sáng suốt tiến đường hư vô
Cái hồn của bạn tiến giải vô lường là vô cùng tận luôn luôn tu mãi, tu mãi thích thú. Nếu mà nó hữu hạn các bạn đâu có thích thú. Nó là vô cùng tận các bạn mới thích thú. “Trí thời sáng suốt tiến đường hư vô”: Cái trí bạn càng ngày càng moi móc tìm cái sự trong không mà có, tìm cái huyền vi của Trời đất, tìm sự cao siêu của càn khôn vũ trụ. Rồi tìm tất cả những cái gì ở trong định luật hóa hóa sanh sanh chủ cán của vạn vật và vạn linh thì lúc đó các bạn ở trong triền miên thiền giác thì các bạn đâu có sự đau khổ và đâu có sự lo âu. Các bạn thấy không? Các bạn đi tới bầu trời thế giới nào đi nữa thì các bạn cũng có cái quan trọng nhất là làm cho phần hồn các bạn được ổn định. Đó, các bạn có tiền có của mà hồn vía các bạn không có ổn định. Tâm tư của các bạn thiếu sáng suốt là tại sao? Tại vì các bạn chỉ hướng ngoại và bị cái sóng gió bên ngoài nó đập trên đầu bạn không có lối thoát đó thôi.
Cho nên, chúng ta tu ở đây rồi chúng ta thấy cần phải tiến, cần phải đi, cần phải hành và cần phải trở về với nguồn cội đời đời của chúng ta thì chúng ta thấy có phận sự tu hành. Tu để tiến và chúng ta thấy có nhiệm vụ sáng suốt để đóng góp cho nhân quần cũng như càn khôn vũ trụ thì các bạn hàng ngày, hàng giờ các bạn thiền trong nhiệm vụ, trong nhiệm vụ thiêng liêng của Trời Phật, trong nhiệm vụ thiêng liêng cao cả, chớ các bạn không có làm cái chuyện eo hẹp. Mà làm sao khi mà các bạn ngồi thiền để nghĩ rồi ơn trên hộ độ cho tôi sống lâu, ơn trên hộ độ cho tôi thành công hay là gì đó. Cái sự ước muốn của bạn là không được. Khi mà các bạn ngồi đó các bạn thiền các bạn thấy các bạn đã thực thi một nhiệm vụ sáng suốt. Sự thanh tịnh bên trên đã phân phối các bạn xuống đây mà các bạn vì đời mất sự thanh tịnh. Bây giờ, các bạn trở về sự thanh tịnh đó thì các bạn thấy các bạn có một nhiệm vụ sáng suốt đang dìu dắt cái ngũ hành trong cơ thể các bạn là tim, gan, tì, phế, thận, đó là lập hiến căn bản của cơ thể con người. Rồi thì các bạn thấy từ đời qua đạo các bạn phải có sự sáng suốt để bảo vệ và xây dựng tiến hóa trong tình thương đạo đức thì các bạn thấy các bạn còn là một con người trong nhiệm vụ sáng suốt làm cho bạn ổn định rồi, xung quanh các bạn sẽ được ổn định. Nếu mà các bạn không ổn định, rồi xã hội, quần chúng, nhân dân giao phó cho cái gì cho các bạn, các bạn làm sai rồi làm sao? Các bạn phải có thanh tịnh sáng suốt nhận xét cái nghịch thuận, kích động và phản động của mọi sự việc rồi các bạn thi hành thì lúc đó mọi người đều tốt, nhân loại đều được hưởng. Hưởng ai? Hưởng cái sự thanh tịnh sáng suốt của bạn.
Cho nên, mọi người chúng ta, ai cũng thấy rằng tôi đang thực thi nhiệm vụ sáng suốt siêu nhiên của Trời đất đã và đang ban bố cho chúng tôi thì Cheng tôi càng cố gắng đi trong thanh tịnh nhiều hơn để đóng góp nhiều hơn. Càng ngày thì các bạn thấy sự việc ngồi thiền của các bạn là một việc rất cao siêu và giúp đỡ cho mọi nơi mọi giới được ổn định.
Chính con người làm việc không ổn định thì cả xã hội phải lộn xộn, gia đình phải lộn xộn. Mà các bạn còn ổn định càng ổn định càng sáng suốt nhiệm vụ đưa cho các bạn, các bạn làm việc sáng suốt hơn nữa thì quý báu biết là bao nhiêu. Cái ý nghĩa nó cao sâu biết bao nhiêu và thực thi cái đạo đức rõ ràng cho mọi người và cả nhân loại trong quả địa cầu đồng được hưởng. Cho nên, chúng ta không nên trốn tránh nhiệm vụ sáng suốt mà chúng ta phải thực thi cho kỳ được sự sáng suốt đó. Không nên hận thù một ai, tất cả đều là chơn lý và trong kích động và phản động dẫn tiến mọi tâm hồn tiến hóa mà thôi. Chúng ta hiểu rõ cái đó rồi chúng ta không bao giờ có sự động nữa, chúng ta thiền ở các nơi, thiền ở trong tâm tư chúng ta, thiền trong một bản nhạc, thiền trong một hơi thở, thiền trong một bước của chúng ta, thiền một câu nói của chúng ta phải đi vô trong thanh tịnh sáng suốt, thiền là đưa các bạn tới thanh tịnh sánh suốt. Khi các bạn bước vô ngồi các bạn thấy còn tối tăm nhưng mà ngồi một hai tiếng rồi, các bạn thấy không? Tâm tư nó quân bình và nó thấy nó sáng suốt thì bây giờ chúng ta được cái sáng suốt đó và vun bồi cái sáng suốt đó và chúng ta cứ giữ cái sáng suốt đó cả ngày, cả đêm thì chúng ta thiền cả ngày cả đêm. Chúng ta đi trong sự sáng suốt triền miên mãi mãi từ hành động của chúng ta phải nhận thức sự sáng suốt cao siêu, không có ai có thể làm ra một con người ở thế gian được, mà chính đó là sự kết tập huyền vi cao cả từ cả càn khôn vũ trụ đóng góp trong cái khóa và mở rõ ràng để dẫn dắt các bạn tiến hóa trong một kiếp con người và trong cái chu trình chuyển hóa của mọi người.
Cho nên, chúng ta gặp nhiều nghịch cảnh là tại vì chúng ta chưa mở nó được. Khi chúng ta bị giận hờn một việc gì là chúng ta chưa thấy rõ, chưa thấy rõ cái lập hiến ngũ tạng của chúng ta đây. Chúng ta không có chuyển hóa cho nó trong tinh thần xây dựng và cởi mở thì chúng ta tự chà đạp chúng ta đó thôi. Chúng ta giận người khác là chúng ta tự chà đạp lấy mình, chớ nhiều người nuôi cái sân hận rồi rốt cuộc họ bị bịnh gì? Bây giờ bịnh ung thư cũng rất nhiều, bịnh đau gan cũng rất nhiều, bịnh đau phổi cũng rất nhiều là tại vì họ thiếu tình thương căn bản đối với họ cũng như đối với mọi người xung quanh thì họ phải mang cái bịnh. Dù cho họ làm đến đâu đi nữa rồi rốt cuộc cái bịnh đó là cái bản án kêu họ rồi. Họ phải tự ăn năn để sửa, sửa tâm, sửa tánh thì lúc đó cái bịnh họ mới được thuyên giảm. Cho nên, mỗi chúng ta cũng vậy người nào chưa hiểu được pháp lý, người nào chưa đi được trong căn bản sáng suốt tình thương của càn khôn vũ trụ thì người đó cũng phải vấp phải trong cái sân hận tối tăm. Cho nên chỉ có cái tu thiền nầy nó sẽ giúp cho các bạn ổn định.
Cho nên ông Tư cũng thường nói:
“Biển cho lặng minh châu mới phát
Lòng cho riêng mới gọi là thần”
Đó, thì các bạn tu các bạn ngồi đó thì nó trầm lặng tất cả và mượn cái thanh điển để lọc cho mỗi thứ trược nó phải biến lên trong, rồi trong cái động nó đi tới cực động rồi nó tới tịnh, và trong cái tối nó đi tới cực tối rồi nó phải sáng. Đó, cái gì đi tới tối cực là nó phải phản ảnh trở lộn lại trong cái nguyên căn của nó thì chúng ta thực thi trong đường lối động tới tịnh, tối tới sáng là đi về chơn lý rõ ràng. Cho nên, các bạn thấy các bạn có cái nhiệm vụ xây dựng cơ tạng các bạn và phải dìu dắt linh căn của bạn ở trong cơ thể nầy nó hợp nhất cho bạn thành ra một con người duyên dáng và rất đầy đủ ý nghĩa của càn khôn vũ trụ đóng góp và chính bạn là siêu nhiên.
Cho nên bạn phải thanh tịnh để bạn…….
(Trích từ băng giảng của Đức Thầy -- Sài gòn ngày 05/03/1978)