(Sài gòn ngày 12/02/1978) - Muôn Hình Vạn Trạng

Muôn hình vạn trạng đồng quan tiến
Sắc khí tương chiêu giao cảm liền

Bình định tâm hồn chung thức giác
Chuyên hành khai triển pháp hòa thiên

“Muôn hình vạn trạng đồng quan tiến”: Khi mà chúng ta ý thức rõ nầy tất cả đều rung chuyển trong tế bào cơ thể của chúng ta và tất cả những chuyện gìở thế gian cũng đồng quan tiến hết. Sự nghịch thiệt nghịch rồi nó cũng phải trở về thuận đó. Khi mà chúng ta tu, chúng ta phải ý thức muôn hình vạn trạng là ta lúc chúng ta mới định chứ không phải ngồi đó mới định.

“Sắc khí tương chiêu giao cảm liền”: Lúc đó sắc khí chúng ta phải ứng theo những mọi muôn hình vạn trạng đó thì chúng ta giao cảm liền. Giao cảm liền được là chúng ta theo những sự linh động từ động cực động đều chúng ta hòa cảm hết thẩy thì chúng ta mới đi tới định được.

“Bình định tâm hồn chung thức giác”: Chúng ta theo những cái chuyện đó, chiều đó chính ta là ở nơi chỗ đó thì chúng ta phải bình định tâm hồn chung thức giác, tất cả đều đang tiến hóa trong chu trình tiến hóa.

“Chuyên hành khai triển pháp hòa thiên”: Chúng ta phải thường xuyên thực thi như vậy. Mắt thấy, tai nghe, lưỡi nói, hành động tất cả đều hòa đồng với các giới các nơi thì chuyên hành khai triển pháp hòa thiên. Lúc đó, chúng ta mới thấy nhẹ nhõm tâm lẫn thân. Nhiều người nói trong lý luận nói thì được nhưng mà hành chưa được. Đó, cho nên nhiều khi gặp những gia cảnh sân si, nghịch cảnh sân si đối với con nít, người lớn có giai cấp, thầy với trò cũng có giai cấp làm lộn xộn là mình ngăn cách, mình tự ngăn cách thôi. Còn nếu mình hòa đồng, mình ở ngay trạng thái của nó thì mình lúc nào cũng định, lúc nào mình cũng vui vẻ với mọi nơi mọi giới.

Hòa thiên thanh điển giao liên
Triền miên học hỏi dẹp phiền một bên

Chúng ta hòa thiên là sự thanh nhẹ cái thanh điển nó được hút lên đó, nó giao liên lên trên thì triền miên học hỏi, chúng ta học vô cùng tận, học hoài, học hoài. Thấy bữa nay sáng nhưng mà cái sáng nó cũng chưa đủ nữa, phải tới nữa, phải tới nữa rồi gặp cái tối, rồi học cái tối rồi mới tới cái sáng cứ hoài theo dõi ở bên trên để tiến hóa thì sự phiền ở thế gian không có. Bởi vì, chúng ta ở trong hành trình tiến hóa đã và đang theo dõi thì sự phiền phức chẳng qua tạm bợ thôi. Chúng ta có thể quên nó, nếu chúng ta thực thi đúng và theo dõi cái đó thì tâm hồn chúng ta không có khóc lóc, không có buồn bực nữa. Vì chúng ta theo chuyện đời vọng động, nghịch thuận không minh thì lúc đó chúng ta thấy cái tâm hồn bất ổn và chúng ta theo phần thanh điển rồi thì chúng ta thấy lúc nào nó cũng ổn định và lúc nào nó cũng đã và đang học bất cứ giờ phút nào, không bao giờ nó nghỉ đâu.

Đạt thanh tự tạo tảng nền
Trong không mà có chỉ bền vững tu

Chúng ta đạt được cái thanh rồi cứ ôm lấy cái thanh mà tu. Cho nên, khi mà nghe người truyền pháp người ta giảng về cái gì? Giảng về chân lý chúng ta cứ ôm lấy cái chân lý mà tu, không phải ôm ông thầy tu được. Ông thầy là người phàm mắt thịt, tay chân cũng như chúng ta nhưng mà xuất phát cái âm thinh đó nó hiện ra trong trí óc chúng ta thấy đó là chân lý, đó là trọn lành. Chúng ta phải đem sự trọn lành chúng ta hòa hợp với trọn lành đã và đang ban cho chúng ta và chúng ta giữ cái phần đó để tiến. Chúng ta ôm lấy cái đó để tiến, ôm chân lý để tiến mới là chánh hơn là ôm ông thầy. Đó, nhiều người tu đi bảo vệ ông thầy, tu đi bảo vệ ông sư, cái đó là sự lầm than, không hiểu chánh pháp. Rồi cung kính làm lễ nghi giả tạm, rồi ông đó ông sai lầm, rồi mình cũng sụp đổ luôn. Cho nên, chúng ta chỉ tìm chân lý để tiến mà thôi, phù hợp với sự thăng tiến thanh điển của chúng ta không? Trí óc chúng ta được khai mở sau khi nghe được chân lý đó thì chúng ta được thanh nhẹ không? Nếu thanh nhẹ chúng ta giữ phần thanh nhẹ để tiến lên tùy theo cơ năng của mỗi người tiến hóa. Luôn luôn chúng ta thấy người ta nói “không thầy đố mầy làm nên”.

Nhưng mà bây giờ tôi đi trong cái không không, mà trong cái không không đó là gì? Không không đó là linh động cả triệu triệu lần hơn cái mà tôi có đây, mà trong không đó là có. Nếu mà không có lấy gì linh động. Mà nếu không có làm gì linh động chiếu hóa ánh sáng thông suốt. Bây giờ, các bạn dòm thấy thông, thấy Trời thông, nhưng mà các bạn tiến hóa luồng điển nhẹ tương đồng với luồng điển đó thì các bạn cũng thấy rõ ràng kẻ đi qua, người đi lại, người nhẹ, người nặng trước mắt bạn chớ đâu, thiên đàng trước mắt bạn chớ đâu mà tại vì sự linh động điển quang của bạn còn yếu, còn trược không chịu tiến lên và tự chủ tự đắc. Đó, rồi ỷ lại nơi thầy, ỷ lại nơi sư rồi rốt cuộc mang cái khổ chậm tiến mà thôi.

Còn nếu chúng ta cứ cố gắng tiến lên để hòa hợp với cái linh động, cái chấn động tương đồng với cái chấn động trong không mà có đó thì chúng ta tự nhiên sẽ có, sẽ thấy rõ mọi việc mà chúng ta ao ước, chỉ có cái lười biếng không thấy thôi. Đó cho nên khi mà chúng ta thấy được trong không mà có rồi thì chí bền vững tu lúc đó chúng ta mới thấy té ra tôi bị bê trễ chứ không có gì hết. Không phải cúng lạy ai, không phải mê gì nữa hết tôi chỉ là bê trễ mà thôi.

Nơi nào cũng có chữ ngu
Trùng tu tiến hóa an du đời đời

Chúng ta thấy nơi nào cũng có chữ ngu, khi nó chưa hiểu nó là nó ngu. Nó ngu là nó tối tăm, nó không sáng suốt mà nó hiểu nó rồi thì tự nhiên nó sáng suốt.

“Trùng tu tiến hóa an du đời đời”: Nó trùng tu, nó trở lại cái căn bản linh động mau lẹ như xưa thì nó an du đời đời. Vì nó chậm trễ thì nó mới thấy nó mất cái nầy, mất cái kia, mất cái nó mà nó trở lại cái căn bản thực chất của nó thì không còn mất cái gì hết.

Tự mình sắp xếp tự rời
Tranh đua cõi tạm mở lời nhủ khuyên
Khuyên người cố gắng tham thiền
Khai thông trí điển ngộ miền hư không

“Tự mình sắp xếp tự rời”: Chúng ta sắp xếp là gì đây? Bây giờ, chúng ta đã mượn cái pháp đây Soi Hồn, Pháp Luân Thường Chuyển, Thiền Định là sắp xếp từ trật tự bộ óc, ngũ tạng lên tới cõi hư không căn bản trước kia của chúng ta sắp xếp trở lại trật tự thì tự rời bỏ những sự tranh đua tạm bợ ở thế gian nầy.

Mở lời nhủ khuyên, chúng ta thấy cái phần đó mọi người có quyền tiến và sẽ tiến được dễ dãi, nếu người đó chịu thì chúng ta nhủ khuyên, khuyên người cố gắng tham thiền phải lo thiền cho nó thanh tịnh, thiền để cho nó phẳng lặng tâm hồn. Đó với phương pháp khai khứ trược lưu thanh rồi mới Thiền Định.

Đó “Biển cho lặng minh châu mới phát. Lòng cho riêng mới gọi là thần” là ở chỗ đó, là các bạn khứ trược rồi lưu thanh thì cái lòng của bạn đâu phải cái lòng trần trược nữa. “Lòng cho riêng mới gọi là thần”: Lúc đó chúng ta ra vô dễ dãi. Cho nên khai thông trí điển ngộ miền hư không. Lúc đó bộ đầu chúng ta ngũ uẩn khai thông rồi, nó đưa trí điển lên càng ngày càng mát, càng nhẹ thì chúng ta thấy hư không là chánh pháp, mà hư không là chủ trong cái không mà có mà, tại vì che một lớp đó là nó linh động mau quá mắt phàm không thấy thôi. Bây giờ, chúng ta tu tới tương đồng thì chúng ta tất cả xung quanh đang trợ giúp chúng ta và đang dìu dắt và cho chúng ta tiến hóa rõ ràng. Cho nên, nói hư không đây nhưng mà có trong đó chứ không phải hư không không đâu.

Hư không tăng tiến nhiều vòng
Tăng gia thanh điển hòa đồng nơi nơi

Hư không thì chúng ta làm Pháp Luân đây. Hồi trước các bạn làm è ạch, bây giờ ý các bạn động là nó chuyển chạy rồi, nó mau biết bao nhiêu, mau hơn hồi xưa nhiều lắm, nó tăng tiến nhiều vòng lắm.

“Tăng gia thanh điển hòa đồng nơi nơi”: Chúng ta tăng gia được thanh điển rồi thì chúng ta hòa đồng nơi nơi, thấy cái sự sáng suốt ở bên trên không chấp, không mê và không làm hại ai thì nơi nào nó cũng nhất trí và tiến hóa.

Thế gian cho đến lưới Trời
Nơi nào cũng đến cũng rời tiến lên

Từ thế gian cho đến cái lưới Trời, lưới Trời là sự chuyển động nhanh nhất để đem ánh sáng cho loài người. Mà chúng ta tiến được, hòa hợp với cái phần nhanh đó thì thế gian có nghĩa lý gì.

“Nơi nào cũng đến cũng rời tiến lên”: Ở chỗ nào chúng ta cũng dự, dự trong tình trạng tham, sân, si, hỉ, nộ, ái, ố, dục chỗ nào chúng ta cũng dự nhưng mà rời. Chúng ta rõ cái sự việc, thấy rõ phần hành của mọi sự việc thì chúng ta chỉ có tiến lên mà thôi.

Tham sân động loạn vắng quên
Tình thương đạo đức lập nền tiến thân

Lúc đó sự tham sân động loạn nó vắng đi, nó không còn lưu luyến chúng ta nữa thì chúng ta quên nó đi. “Tình thương đạo đức lập nền tiến thân”: Đó, chúng ta thấy tình thương và đạo đức cao quý nhất ở đời, lập nền tiến thân, hòa với các giới và học nơi các giới.

Cảm thông muôn lý muôn phần
Mênh mông Trời đất xét cân lòng người

Chúng ta thấy muôn lý muôn phần đều dòm lên hướng thượng và mong muốn sự mênh mông của Trời đất thì tôi thấy cái mênh mông đó, sự cao lớn đó, sự rộng lớn đó đã xét cân lòng người. Bởi vì trong lòng của con người, người nào cũng có sự rộng lớn vĩ đại mà không biết, ở trong cái eo hẹp.

Mà chúng ta tu đây càng ngày càng nới rộng ra, nó hòa đồng mênh mông của Trời đất, chúng ta thấy cái lòng người nó vẫn eo hẹp. Nếu mà các bạn tu chưa tiến tới đó, các bạn đâu có dòm thấy cái tánh chất eo hẹp của các bạn ở thế gian. Rồi các bạn thấy tu một thời gian rồi các bạn mới thấy tính chất vô cùng tận mênh mông của các bạn cũng như là Trời đất lớn rộng thì lúc đó các bạn mới ổn định.

Càng tu càng tiến càng tươi
Người người quý đạo người người yên vui

Chúng ta càng tu càng tiến thấy càng tươi con người nó vui vẻ, không phải ăn yến, ăn sâm mà nó vẫn tươi. Bởi vì nó hưởng được thanh khí điển nó thấy nó nhẹ nhàng. Người người quý đạo: Người nào mà đạt tới đó thì quý sự sáng suốt của mình lắm. Người người yên vui: Mình thấy sự sáng suốt mới giải tỏa được phiền não sái quấy của mình.

Thực hành tiến triển rèn trui
Trở về thực chất hưởng mùi phước ân

Đó, chúng ta thực hành tiến triển luôn luôn cứ đi luôn và rèn trui, rèn luyện, nay không được thì mai, mai không được thì mốt nhất định phải đi tới chỗ thành công. “Trở về thực chất hưởng mùi phước ân”: Chúng ta trở về căn bản của cái tiểu hồn này, rồi chúng ta hiểu rõ cái tiểu hồn này, rồi chúng ta thấy sự vô cùng tận của nó chúng ta nắm đó mà tiến tới đại hồn, chúng ta mới hưởng được phước ân, cái phần bên trên ban ơn cho chúng ta và cái phước chính chúng ta đã tạo trong sự sáng suốt triền miên để hưởng đời đời.

Cho nên mục đích của chúng ta tu phải đi tới đời đời chứ không phải đi tới sự tạm bợ. Nếu sự tạm bợ chúng ta tu làm gì? Chúng ta đã dầy công sửa, sửa để đi tới đời đời chúng ta mới sửa. Mà tới tạm bợ chúng ta không làm, không có tu để làm gì? Chúng ta không có gia công tu để làm gì? Cho nên, các bạn tu đây rồi các bạn thấy từ trước kia chưa tu tâm hồn các bạn như thế nào? Tu rồi các bạn thấy không? Sự ổn định nó khống chế tất cả những sự động loạn và hóa giải tất cả những sự động loạn. Mà chính bản thân và tâm hồn các bạn đã vượt qua, đã tự chứng nhiệm thấy rằng chúng ta đi vô trong khó khăn chúng ta mới thấy rõ tính chất vô cùng tận của chúng ta. Nếu chúng ta ở trong chỗ dễ dãi làm sao thấy được cái tánh vô cùng tận của chúng ta.

Chúng ta có sáng suốt vượt mức trong lúc đụng độ rồi chúng ta mới thấy sự ổn định nhanh nhẹ của phần thanh điển nó rút ngay bộ đầu thì chấn động lực nó mạnh hơn những người mà không có thực hành thì tự nhiên chúng ta hóa giải sự việc một cách dễ dàng không có khó khăn. Không phải chấp nhận là thua nhưng mà sự sáng suốt chúng ta giải được cái phàm ngã, không bao giờ thua phàm ngã. Cái chơn ngã sáng suốt rồi thì giải phàm ngã và phàm ngã sẽ biến thành chơn ngã hòa hợp để đồng tiến thì nó không có làm lũng đoạn tinh thần của chúng ta được. Đó chính ngay trong bản thể trong tư tưởng của chúng ta thường thường mâu thuẫn lấy nhau và làm cho chúng ta rắc rối là cái tối với cái sáng học chưa hết mà thôi. Đó, học hết rồi thì không có gì hết.

Tôi đã nói các bạn nhắm mắt ở đây tắt đèn các bạn đi tìm ánh sáng, mà thiền trong bóng tối tại sao mà tìm được ánh sáng là bạn tìm thực chất của bóng tối bạn thì tự nhiên bạn sáng rồi chứ gì nữa, sáng tối một lượt nó mới khai thông nó mới tiến hóa, nó mới đưa các bạn đi tới chỗ nhẹ nhàng, an nhàn tự tin vững bước vững tiến trong cái chu trình học hỏi của mình. Xuống thế gian bao nhiêu thế kỷ, bao nhiêu sự đau khổ chúng ta đã vượt qua hết rồi, rồi đây tới kia không có cái gì khó khăn nữa, chỉ có cái ý chí thanh thản và tự vượt cương quyết trong hành trình nhất định phải đi tới đích và trở về với thực chất căn bản vô cùng tận của mình mới được. Còn nếu chưa chịu hành mà để trở về thực chất vô cùng tận thì các bạn sẽ bị mê loạn trong cái hành trình nửa đường hay một phần ba đường, hai phần ba đường thì các bạn bị sa ngã qua một nơi khác, rồi từ đó nó cuống cuồng bạn rồi bạn khó tiến.

Cho nên, cái nào nó cũng có cái hay. Bạn đang tu cái pháp này bạn đi nhảy cái pháp khác thì nó cũng có cái hay bạn mới nhảy, nó thích hợp với bạn bạn mới nhảy. Nhưng mà bạn cứ thử thí nghiệm đi một thời gian rồi tuổi tác nó đâu có chờ đợi bạn. Đi vô cái pháp nào chỉ có cái ý chí cương quyết tu hành mà thôi. Mà cái pháp này mà chúng ta không dụng ý chí cương quyết tu thì một triệu cái pháp nữa chúng ta cũng lưng chừng thôi, tiến một bước lùi ba bước cứ vậy hoài thì ở trong cái cảnh sống lưng chừng và đau khổ. Cho nên rốt cuộc chỉ có khứ trược lưu thanh, thanh tịnh rồi mới thấy minh sư ngay trong cơ thể chúng ta lưu ly thanh điển từ huyết quản, từ tế bào, từ nẻo hốc thần kinh chúng ta đều có sự thanh tịnh hóa giải cho chúng ta hết, mà chúng ta không trở về với chỗ đó để học. Minh sư là càn khôn vũ trụ phối hợp thành một cơ tạng của bạn có an bài trật tự, có đầu đuôi tay chân rõ ràng, có sanh khắc nghịch thuận, câu chuyện nào đến với bạn và câu chuyện nào đến với người khác nó khác hết, không phải giống nhau đâu. Nhiều người không biết rồi ôm cái khổ của người khác vào lòng mình, nhưng mà mình không biết cái khổ đó nó ra thế nào.

Không có sáng suốt, không giải quyết được, không nên ôm. Chuyện khổ mình mình chưa giải quyết được, mình giải quyết một chuyện khác khổ nữa thì không có thể giải quyết được. Cho nên, các bạn không nên thu thập những chuyện ô trược nhiều thay vì khứ trược lưu thanh, phải tự hành tự giải mới được, không tự hành tự giải không bao giờ đạt được cái gì. Bây giờ, tâm trí chúng ta không cương quyết dù bạn có triệu pháp môn trong căn nhà bạn cũng như không, không làm gì được.

Cho nên, chính tôi ở trong hành trình tôi chỉ thấy cái nào hay, cái nào phù hợp chân lý thì tôi học. À, những lời giảng cao quý hay phù hợp với chân lý. Cái quạt máy chạy mà tôi hiểu được chân lý nó cũng là thầy tôi. Mà thằng con nít nói một câu hay đi nữa, tôi nghe, tôi thấy phù hợp và dẫn tiến tinh thần bộ đầu tôi được cởi mở sáng suốt hơn tôi cũng phải học. Cho nên, muôn hình vạn trạng nó đang tiến và đang dạy mọi người và trong tinh thần xây dựng cởi mở. Cho nên, chúng ta phải hiếu học mới được, chớ đừng khép mình trong chỗ eo hẹp và bị lệ thuộc bởi cái này, cái kia, cái nọ rốt cuộc không có tiến nổi. Cho nên các bạn cố gắng ý thức rõ những cái gì trước mắt bạn là bạn. Chính bạn là của tất cả chớ không phải riêng gì của bạn đâu. Bạn là tất cả mới là đúng thì bạn thấy thanh tịnh. Còn bạn vì tư kỷ cá nhân thì không bao giờ bạn thấy thanh tịnh.

Cảm ơn các bạn.

Thầy: Ai cũng muốn nghe chuyện của người khác nói cho mình nghe. Ai cũng muốn ăn cái bánh sẵn họ làm cho mình ăn. Ai cũng muốn mặc cái áo họ làm sẵn cho mình mặc. Nhưng mà mình chỉ thiếu biết cách làm mà thôi. Nếu mình chịu kiên nhẫn tự làm sáng tạo ra thì cái gì mình cũng có. Còn mình thiếu sáng tạo là mình thuộc về yếu hèn.

Cái tu này cũng vậy, tu mà không có tự lực cánh sanh không chịu tự khai thác lấy mình để trở về với thực chất thì không bao giờ tu được. Nói tôi ham đạo lắm, tôi thích đạo lắm, tôi rất muốn giải thoát.

Nhưng mà không biết đạo là gì? Giải thoát để làm gì? Không hiểu. Thành ra khi mà tôi học cái pháp môn nào tới đó lưng chừng tới đó bị người ta chọc tức này kia, kia nọ, tôi bỏ cái đạo luôn. Là tại vì tôi chưa ý thức rõ tại sao tôi phải giải thoát, giải thoát để làm gìtôi tu để làm gì? Không hiểu. Khi chúng ta muốn chọn lựa một cái gì chúng ta phải đem tất cả những kinh nghiệm của đời và cái tâm linh chuyên môn chúng ta phối hợp lại để tìm hiểu cái việc này nên hay là không. Dù tôi có thất bại đi nữa tôi được một cái gì? Đó, cũng như cái pháp các bạn đang hành đây là một cái pháp môn cho các bạn tập thể thao làm cho các bạn khỏe mạnh, cái hơi thở

các bạn sẽ dài thêm và trợ lực cho cuộc hành trình của đời; sống trong cái nhẹ nhàng thay vì bịnh hoạn, đó là cái phương pháp trị bịnh luôn. Mà nếu bạn thực thi cho đúng theo lời dẫn dắt của người đi trước thì tự nhiên các bạn không nhiều thì ít cũng phải đạt tới cái sức khỏe.

Còn cái đạo về phần tâm linh, tâm linh là gì? Là cái tánh của các bạn hay giận, hay hờn, hay suy nghĩ tầm bậy, tầm bạ mà bạn chịu sửa hay là không? Bạn phải mượn nó, giải nó và đưa nó tiến tới sự lớn rộng hơn nữa thay vì ở trong sự eo hẹp thì lúc đó các bạn mới thấy giá trị bản năng của mình, thành ra mình không nghĩ chuyện ỷ lại và ăn bám nữa. Mà mình nghĩ cái chuyện trả cho mọi người thay vì tiếp tục vay. Đó, thì chúng ta mọi người hiểu được ý thức như vậy thì

cộng đồng nhơn loại đều tiến hóa và tốt trong tình thương và đạo đức. Nhưng mà nhiều người ở trong bản tánh hạ trí, eo hẹp, không chịu hiểu vấn đề đó.

Tôi ăn cắp của ông này là tôi sướng rồi. Tôi giựt của người này là tôi sướng rồi. Đó, nhưng mà mình tự đưa mình xuống vực thẳm mà không hay. Bởi vì mình ăn cắp món đồ của ông đó, mình đâu có khổ mà mình biết giá trị của món đồ đó. Sướng rồi, đôi dép này tôi ăn cắp được, tôi mang. Qua bữa sau tôi ăn cắp đôi dép ngon hơn, đó là tôi phá hại cái bộ óc sáng tạo của tôi và tôi chôn sống linh căn tiến hóa của tôi. Đó, nhiều người ăn cắp tới của cải tiền bạc, của công đó chẳng hạn, rồi để làm giàu phong phú nhà cửa rầm rộ nhưng mà tự chôn sống mà không hay. Là tại sao? Tại mình yếu hèn, mình không có khả năng sáng tạo. Nếu mình có khả năng thì mình chỉ trả không vay, đó là người tiến bộ, ở đời cũng tiến bộ mà đạo cũng ngon, nếu mà tu thì dễ không có gì khó khăn.

Đó, cho nên chúng ta tu ở đây phải trở về chân lý thực chất của chúng ta là thanh điển mà thanh điển đó nó mắc hơn của cải của thế gian. Các bạn vun bồi và các bạn tu, các bạn đạt được một phần thanh điển một giọt thanh điển các bạn giá trị nhiều lắm.

Một chút xíu chuyển trong đầu óc của bạn, bạn thấy thông minh hẳn liền, sáng suốt hẳn liền, giúp đỡ người ta trong lời nói và làm việc gì cũng đều ở trong sáng suốt, triền miên sáng suốt không bị kẹt.

Cho nên, nhiều người sai, sai ở trong cái tạm cảnh rồi tưởng đó là chánh pháp. Nhiều người tu cái pháp này được mọi người tự do, tự hành để tiến, học hạnh nguyện cho mình được sức khỏe trước hết rồi nguyện tới quân bình tư tưởng mới biết tới đạo pháp. Những cuộc hành trình đó mà mình chưa làm nhưng mà mình muốn đi làm ông Phật, ông Tiên mà không biết ông Phật, ông Tiên là cái gì? À! Không biết cái ông sung sướng kia là cái gì? Cái ông sung sướng kia, trước kia ông cũng khổ ghê lắm, ông mới có ngày nay. Thì bây giờ chúng ta phải qua hành trình khổ chúng ta mới đạt tới cái ngày đó. Khi không mình nhảy ngang xương muốn ngồi lên ghế người ta, làm sao ngồi được, thấy chưa? Cái tu của chúng ta cũng vậy, muốn làm ông Phật liền sao được, chưa tự giác mà ai chứng nhận cho mình là ông Phật. Ông Phật chẳng qua là con người tự giác mà thôi, tự sửa và tự giác, con người tiến bộ của nhơn loại, tự sửa và tự giác. Còn mình không chịu tu, không chịu sửa làm sao có sự tự giác. Cho nên nhiều bạn sai, ngược lại rồi, tu mong được gần người truyền pháp để hưởng cái gì? Tôi tu là tôi ý thức gì, tôi mới tu? Tôi ý thức cái chân lý không thay đổi, cái chân lý đời đời, chân lý dẫn tôi tiến hóa và làm cho tôi thấy hạnh phúc rõ ràng, an khương và tôi thấy tôi phải đóng góp cho mọi người, tôi thấy tôi thanh nhẹ hơn người ta trong lúc người ta còn động loạn. Tôi ôm lấy cái chân lý tôi tu chớ đâu phải tôi ôm lấy ông sư tôi tu thì tôi chết rồi, tôi bị ông sư gạt. Tôi ôm lấy người truyền pháp tôi tu, tôi bị người truyền pháp gạt, không nên.

Cho nên, tôi nói các bạn tu cái pháp này ý thức rõ rồi, khi bạn ý thức rồi thì cái đạo này của bạn, mà bạn sửa rồi là bạn tiến và chính bạn biết cái đạo của bạn, bạn mới có nhiệm vụ sáng suốt thực thi mọi điều xây dựng sáng suốt cho mọi người, mọi giới.

Chúng ta tiến hóa trong cộng đồng nhơn loại tiến tới cộng đồng Vô Vi. Chúng ta không mê loạn vì của cải thế gian nhưng mà chúng ta có đầu óc sản xuất ra của cải cho mọi người, không có mê loạn vào đó, chúng ta mới thấy cái tâm chúng ta chơn giác. Cho nên, các bạn tu trong hành trình các bạn thấy không? Khi mà mọi người mới tu vô Soi Hồn cũng động ghê lắm. Tại sao động dữ vậy? Chừng nào tôi mới tịnh? Bởi vì trước kia tôi đã rước bao nhiêu sự động tham lam của tôi. Bây giờ nó xuất hiện trong đầu óc, nó quay cuốn phim lại cho tôi coi cái hành động sái quấy và tham trong không hiểu tham, tham bất chánh. Tham xây dựng và tham cởi mở mới là tham chánh. Còn tham của cải eo hẹp dấu đút cái đó không phải tham chánh đâu, cái đó là suy đồi chậm tiến.

Cho nên các bạn Soi Hồn các bạn thấy nó ra nhiều chuyện lắm, giận ai thì nó ra cả đống công chuyện giận có thể kế hoạch giết người được, nhưng mà nhờ cái thiền rồi nó tan mất. Bạn kềm chế nó không cho nó hành động, nó ra gì nó ra rồi một thời gian nó sẽ hết, rồi trong cái mê nó có tỉnh lúc đó bạn thiền, bạn làm Pháp Luân (1) định thần cho nó mê, nó mê nhưng mà nó nghe người ta nói chuyện nhưng mà nó không có sự phức tạp trong nội tâm xuất phát ra như hồi trước nữa, dẹp đi không có những hành động đó nữa thì nó ở trong sáng suốt. Mà trong sang suốt rồi nó mới thực thi tình thương. Nó thấy nó cần thương nhiều người thì nó thương nó nhiều hơn. Mà nó ghét nhiều người thì nó ghét nó nhiều hơn. Đó, cho nên bắt buộc nó thực thi trong tình thương và đạo đức thì con người thấy nó không cần gì nhưng mà trong cái không nó có. Hỏi mọi người giúp bạn, bạn quên họ sao?

Gặp cái tình thương, cái ơn nghĩa, cái tình nghĩa thế gian nó có hết, lúc đó bạn tha hồ mà sung sướng chớ làm sao mà thiếu, đi đâu có người ta hoan nghinh, rót miếng nước mời bạn uống, bạn thấy cũng no lòng mà trong cái tình thương và kính mến bạn. Còn tới mà bắt buộc tôi sợ ông đó quá, rót ly nước cho ông uống thì ly nước đó không có nghĩa lý gì hết. Ông đó bùa phép cao lắm, tôi sợ, tôi rót ly nước cho ông uống rồi ông đi cho rồi. Cái đó người ta không rước mình vào lòng, thấy không? Còn mình đi không phải mình đi tới tìm người ta nhưng mà người ta gặp, người ta vẫn kính mến và người ta kính mến cho mình một giọt nước, tuy rằng nước của Trời đất nhưng mà lòng kính của họ, mình thấy cũng nhẹ nhàng rồi. Đó, mình thấy tình thương là cao quý.

Cho nên, các bạn phải ở trong sáng suốt, mình hành động sáng suốt luôn luôn mình hưởng cái sự sáng suốt. Một cử, một động của con người đều ở trong chân lý hết, nhưng mà thiếu thanh tịnh không thấy đó thôi như tôi đã nói trên băng hồi nãy. Một cử động chúng ta đều là chân lý. Một âm thanh xung quanh chúng ta đều là chân lý. Một sự sân si đối diện của chúng ta đều là chân lý, mà chúng ta thiếu sáng suốt để nhận định và hiểu nó mà thôi và chính những trạng thái đó là ta chớ không phải ai hết.

Hiểu vậy, chúng ta mới nhập định và Thiền Định. Còn nếu trạng thái đó thấy khác hơn là bạn không bao giờ thiền được. Bởi vì, chúng ta xuống đây luân lưu nhiều kiếp ở thế gian rồi, những cảnh nào chúng ta cũng có dự qua. Cho nên, tất cả đều là ta, vạn linh đồng nhất thể, mọi người chúng ta đều tiến hóa tới cộng đồng Vô Vi thì mọi người đều hiểu không không là nhất trí chớ có gì đâu, tình thương và đạo đức không có gì đâu, không có gì tư lợi nữa, thấy không? Thì sự cởi mở triền miên trong nhơn loại sẽ tiến hóa đi tới tình thương cởi mở thật sự mà mọi người phải thực hành, không phải nói bởi đôi môi nhưng mà phải thực hành để đi tới, đó mới là đúng.

Khi mà bạn hết sợ mất cái gì rồi thì bạn thấy bạn ở trong chân lý. Bạn còn sợ mất một cái gì bạn không còn chân lý đâu. Bạn còn giấu giếm và bạn lấy những cái gì để biện hộ cái sự sai cho bạn thì lúc đó bạn vẫn còn sa ngã và chậm tiến. Còn bạn thật thà với mọi người thì bạn thấy không có cái gì khó khăn hết. Con người thật lúc nào không bao giờ gặp khó khăn và con người xảo trá nó qua được đợt này nhưng mà đợt khác không bao giờ đúng được, nó phải bị đụng phải, thấy không?

Cho nên, chúng ta hiểu rồi trong kinh nghiệm của đường đời bạn bè chúng ta cũng có, đạo hữu chúng ta cũng có, người gian xảo thuyết không mà không hành, mình cũng thấy rõ rồi. Cái chơn và cái giả của họ mình thấy rõ và mình học cả chơn lẫn giả để chơn giả mình tìm ra nguyên lý là nó là chân lý.

Không có giả các bạn làm sao thấy cái chơn. Mà không có chơn làm sao các bạn chuyển cái giả tới cái chơn được, thấy chưa? Không có sáng làm sao thấy tối, không có tối làm sao so sánh với sáng. Cho nên trong cái nghịch thuận đều là chân lý dẫn tiến con người đi tới quân bình và giải tỏa những sự khao khát của nội tâm. Đó, có sanh là có tử, có tử là có sanh, những người chết đi phần hồn họ còn lưu luyến tùy theo sự thanh nhẹ thức giác của họ, họ tu về giới nào họ được độ về giới đó. Tâm hồn họ cao siêu đến đâu họ sẽ hưởng và tiếp tục hành trình tu luyện của họ thì mỗi người nó tự lo. Mà mình biết tự lo cho mình là lo cho ai ? Là lo cho tất cả mọi người, bởi vì mình vay cả càn khôn vũ trụ, mình vay tất cả tình thương ở chung quanh mình và mình biết tu cho nó sáng suốt để mình trả trong sáng suốt, mình không tiếp tục vay và lợi dụng nữa thì cái chuyện đó cao quý biết là bao nhiêu và trong tư tưởng chúng ta thăng hoa dễ dãi và tiến hóa mãi mãi trong đời sống của thế gian của những một ngày kia chúng ta nhập Niết Bàn hay là đi một nơi khác cao hơn nữa.

Cho nên, các bạn muốn tu phải ý thức cho rõ, không nên ỷ lại nơi người truyền pháp và không nên nghe những đặt điều mê tín. Các bạn chỉ nghe nơi chân lý sự thật có thể rung động con tim bạn rồi các bạn giữ đó mà tu. Đó là thanh nhẹ, đó là mức tiến, đó là cuộc hành trình tiến hóa của phần hồn thì bạn ý thức đó mà tu, ôm lấy sự thanh nhẹ mà tu thay vì ôm ông sư hay là ôm một người bạn đạo cũng không hữu ích gì. Bởi vì bản thể của con người ở trong đó nó còn trần trược, biết nó sa ngã lúc nào và biết nó tự suy sụp lúc nào. Cho nên, chúng ta không ỷ lại nơi người truyền pháp nhưng mà chúng ta chỉ tưởng nơi chân lý không thay đổi và nắm đó để tiến hóa. Đó là chánh pháp đời đời của các bạn, đó là chìa khóa cho các bạn bước tới bất cứ tầng Trời nào các bạn cũng đi tới. Nếu các bạn biết giữ cái phần chơn chánh chân lý đó để tu. Thì cuộc hành trình tối tăm bây giờ các bạn đang đi trong hành trình tối tăm và đang tiến trong hành trình động loạn rõ ràng.

Chính cơ tạng và trí óc con người, người nào chưa tu cũng đã và đang động loạn và trong cái động chúng ta đi tới cái tịnh phải nhất quyết đi mới đạt tới cái tịnh, đi tới cực động là tới cái tịnh chớ gì nữa, đi tới cực tối nó là sáng chớ gì nữa. Đó, cho nên cái hành trình phải đi, phải đặt rõ vấn đề và mức tiến của chúng ta không nên dụ dự, thấy cái pháp này nó dễ không ai làm thầy ai, chúng ta đều là bạn tu, kẻ đi trước và người đi sau trao đổi để tiến hóa mà thôi, để thuật lại người đó đã đạt và truyền cho người chưa đạt chỉ có bao nhiêu đó thì các bạn người nào người nấy cũng là thầy hết, cần gì phải kêu thầy chi, hết thẩy là thầy cũng như không thầy, thấy không? Thì cần có sự trao đổi và chân lý là thầy thôi. Đó, chân lý là sự thật, tôi phải hiểu tôi.

Tôi phải tiến trong hành trình để trở về thực chất với tôi. Tôi phải hiểu rõ tôi, tôi phải hiểu hơi thở tôi, tôi phải hiểu sự thanh nhẹ chủ trương của hơi thở tôi và tôi hiểu sự thanh nhẹ của luồng điển đang lưu ly trong huyết quản của tôi. Đó là sáng suốt đời đời của tôi. Tôi phải trở về đó rồi tôi phải làm việc được tốt cho mọi người. Còn tôi cứ gắn sự khổ cho mọi người và tôi đem sự đau cho mọi người rốt cuộc tôi cũng đau luôn thì hai người không tiến bộ được đâu, phải ở trong tình thương và xây dựng mới tiến bộ được.

Cho nên, chúng ta tu chúng ta tu chúng ta biết yêu thương cơ thể này. Chúng ta vun bồi cho cơ thể này sáng suốt. Chúng ta biết làm Pháp Luân (1) kéo cái lớn giải để cái nhỏ, kéo cái thanh để giải cái trược.

Đó, chúng ta đã có ý thức đó chúng ta nên tiếp tục trong hành trình thì càng ngày các bạn sẽ càng nhẹ, càng ngày các bạn sẽ không bị phỉnh bởi ai, chính tự lực cánh sanh và chúng ta thấy chúng ta phải trả cho mọi người trong một kiếp người, không còn so đo, không còn cho chúng ta là nô lệ nữa. Chúng ta là chủ rõ ràng, sửa mình để đạt được sự thanh cao và trả lại cho mọi người. Nếu các bạn không làm chủ quyền lấy các bạn, làm sao các bạn có gì mà trả cho người ta, thấy chưa? Mọi người vì mình, mình vì mọi người, cái đó là rất đúng.

Nhiều người tới thời buổi này mới thấy rõ rằng tôi đã sai lầm, tôi kiếm biết bao nhiêu của rồi mà tôi còn muốn kiếm thêm nữa, tôi sống trong mê loạn. Ngày nay tôi không còn xu nào tôi mới thấy rằng số tiền tôi chết đi sống lại tới bây giờ tôi ăn không hết.

Một kiếp nữa ăn cũng không hết, một kiếp nữa tôi ăn cũng không hết. Tại sao tôi mê? Đó, trong cái hành trình mê loạn, tham mà tham bất chánh. Cho nên nó trở nên cái đầu óc man rợ cho mình mà không hay, bóc lột người khác mà mình không biết, ở chỗ đó nguy hại ghê lắm.

Cho nên, chúng ta trở lại đây rồi, chúng ta đi trong cái tỉnh không còn cái mê bởi vì trong hành trình mê chúng ta đã qua rồi. Bây giờ, chúng ta thức giác rồi trở về trong cái mê nó có cái tỉnh. Cho nên mượn cái pháp để đạt tới sự thanh cao. Mà các bạn có của, các bạn gởi thanh điển, gởi ngân hàng thanh điển thì các bạn còn mãi mãi, đó là ăn cái phước.

Mà các bạn không tu không có thanh điển, con người đâu có phước mà ăn. Thiếu gì người có tiền, thiếu gì, mà đâu có phước mà ăn. Một bị bắt bớ, hai là bị bịnh hoạn, ăn con cá vô cũng mửa, ăn con cua vô cũng mửa, ăn miếng thịt heo vô cũng mửa, ỉa chảy luôn, ăn không được mà của thiệt nhiều. Đó, tại vì mình thiếu sáng suốt, không bị hành phạt cách này cũng bị hình phạt cách khác, đủ kỳ hình phạt.

Cái kỳ hạ ngươn này để cho con người thấy rõ, mình có nghiệp nên giải nghiệp và bằng lòng trả quả để tiến hóa. Cho nên, chúng ta tu mau, rồi từ tu đó chúng ta thấy thương yêu lẫn nhau, thương yêu mọi người. Chúng ta làm nhiều nhưng mà chúng ta ăn ít và đóng góp cho mọi người sung sướng quá rồi đó là từ bi, mà đó là hạnh phúc. Khi mà mình giúp được mọi người có ăn thì họ thương yêu mình biết là bao nhiêu, mình thấy hạnh phúc. Hạnh phúc gia đình chẳng qua vợ chồng thương yêu nhau, con cái thương yêu nhau. Nhưng mà hạnh phúc của nhân loại thì mọi người sẽ thương yêu chúng ta, cái đó hạnh phúc còn lớn rộng hơn và cái hạnh phúc đó đời đời ghi nhớ trong tâm khảm của mọi người.

Cho nên, chúng ta đừng vì tư lợi quá rồi sanh ra sự đau khổ ở sau này. Người tu phải giải tất cả để tiến tới sự sáng suốt. Cho nên, các bạn tu một thời gian rồi các bạn thấy này kia, kia nọ. Cho nên người tu người ta thực thi người ta thấy chán và người ta không muốn nữa, tự nó ly khai, tự nó rời bỏ và nó làm cái gì cũng tốt trong thực tình chớ không có xảo trá nữa. Cho nên, khi mà bạn công phu có Mô Ni Châu, có ánh sáng nhắm mắt thấy ánh sáng mà ban ngày bạn nghĩ cái chuyện xuyên xẹo, chống đối họ, làm chuyện sai lầm thì tối nó mất điển liền. Tối thiền là bạn mất sự sung sướng đó ngay. Cho nên, cái pháp công phu này là bạn tự kiểm soát lấy bạn. Bạn mất cái đó không khác gì bạn mất bạc tỉ. Còn bạn được có cái đó bạn vui mừng không biết tỏ cho ai biết được ngoài mình thì mình chỉ hiểu sự sung sướng trong thời công phu đó thôi. Cho nên, phương pháp này mỗi người tự kiểm soát lấy hành động. Bạn có đổ lỗi cho một người khác làm sai lầm trong hàng ngày thì tối công phu đó các bạn không có được thơi thới đâu, nó dập bạn ngã không làm được. Và bạn đối xử cái gì nó tròn tốt thì tối bạn thấy khỏe, bạn làm thực thi trong nhiệm vụ sáng suốt của Trời đất thì lúc nào bạn cũng được khỏe và nhẹ hết.

Cho nên, hôm nay chúng ta lại tái ngộ nữa để nghiên cứu chắc cho mọi sự việc và để nghiên cứu cái gì là chân lý, cái gì là tình thương và đạo đức. Đó, khi mà trong tâm bạn đạt tới không không là tình thương của bạn trong cái không mà có đó bạn, đừng có tưởng cái không đó mà không có. Hỏi gì cái không mà có? Bây giờ bạn tắt cái quạt máy xem coi, bạn thấy cánh quạt rõ ràng nhưng quạt máy chạy tua nhanh hơn thì bạn nhìn tuốt lên la phông đâu có thấy, tuốt trên trần bạn đâu có thấy, đâu có thấy cái cánh quạt nó thông suốt bên trên. Bạn ngưng cánh quạt, bạn thấy cánh quạt che cái trần rõ ràng là mình chậm. Mà trong cái không này có cánh quạt không? Có chứ, trong không nó có. Cái phần thanh điển trên Trời đây ánh sáng rọi xuống, sự rung động của nó gấp triệu triệu lần của chúng ta nó mới có ánh sáng chiếu hóa xuống dưới này, thấy rõ chưa. Mồi cho chúng ta ánh sáng, chúng ta không có tương đồng làm sao chúng ta thấy cái cảnh ở đó, thiêng đàng trước mắt bạn chớ đâu và bạn không chịu rúng động kịp thời thì không bao giờ thấy được, không đi tới vô cùng tận thực chất của bạn thì đâu có thấy. Cho nên, chúng ta tu để vun bồi cái luồng thanh điển cho nó cực thanh, cực tịnh nó mới thấy. Thì rõ ràng cái câu chuyện trước mắt ngón tay của bạn cũng vậy đưa ra thấy mà bạn làm thiệt mạnh một chập đâu có thấy ngón tay, liên tục làm mau hơn nữa thì mất cả ngón tay nhưng mà trong không nó có đó, nó có ngón tay. Đó, cho nên bạn tu trở về cái hư không thanh tịnh đó mà nó có, nó có sự đời đời của bạn ở trong đó chớ không phải không. Nhiều người nói chu cha tôi đang có mà ông kêu tôi tu tới không chết cha rồi, đói rồi. Không! Không có đói đâu. Ăn không hết, cái đó nó hóa giải và chuyển hóa ra cái vật thể ở thế gian chớ vật thể ở thế gian không chuyển hóa ra nó được, nó là chủ của muôn loài vạn vật. Không có kiến thức các bạn đâu có làm ra được cái gì. Nhưng mà có kiến thức là có của cải chứ gì nữa. Mà sự kiến thức các bạn ổn định chừng nào, đó là tâm hồn các bạn nhẹ các bạn sẽ làm nhiều cái hay hơn nữa, rồi gọn ghẽ hơn nữa giúp mọi người cởi mở và tiến hóa hơn nữa.

(Trích từ băng giảng của Đức Thầy -- Sài gòn ngày 12/02/1978)

Hết

(1) Pháp Luân Thường Chuyển.


----
vovilibrary.net >>refresh...