(Sài gòn ngày 29/05/1977) - Yêu Cha
Thầy: Sa đọa nguy hiểm lắm ở sau nầy. Nhưng mà bây giờ mình phải lập cái hạnh từ bi. Chú có cái hạnh từ bi thì chú mới tiến hóa được, thì chú phải lấy từ bi chú giáo dục cho gia đình bằng mọi cách: lời ăn, tiếng nói, hành động, thái độ phải sửa đổi thì tự nhiên mới ảnh hưởng nó được. Bởi vì, cái đó nó cũng là nghiệp quả của mình, nó cũng là sự đau khổ của mình, mà nó bị sa đọa cũng như mình bị sa đọa, mình phải nhảy vô cứu nó, đứng ở trong khổ cảnh đó để giải tỏa nó, đừng có để nó bị nữa.
Người ta có nhiều cách, nói nặng không được phải nói ngọt, nói ngọt không được phải năn nỉ để cho họ thấy, còn đáo để không thể được, hồn thì dứt khoát nhưng mà mình phải từ từ đi tới chớ không có nôn nóng. Bây giờ chú muốn vợ chú la chú nhiều thì chú cũng la vợ chú nhiều rồi, cái đó nó dội trở lại, cái phúc âm nó trở lại cũng không có gì hết.
Bạn đạo: Chuyện của nó tôi kể với ông Tám thì nhiều. Tôi nghĩ rằng giờ tôi tu, ông Tám nói có chuyện gì phải hỏi qua ông Tám, vì vậy tôi phải chấp nhận nè. Bữa nay tôi hỏa bà xã mà bây giờ tôi thấy bà chửi tôi, muốn cứu, mà cứu không được. Tôi thấy bà càng ngày càng yếu, từ ngày tôi mang cái họa nầy thì tôi ngộ pháp, trả cái quả nầy ngộ không có được. Bây giờ ông Tám chỉ cách thức.
Thầy: Như tôi đã nói hồi nãy giờ, mình phải tìm cách cũng như ông thợ sửa máy chẳng hạn phải tìm cách. Mình có sáng kiến có thể xây được một căn nhà cho người ta ở. Tại sao mình không có sáng kiến để xây dựng một tư tưởng đang bị sụp đổ. Đó là phận sự của chú, chú trực tiếp với bạn đạo còn nhiều hơn tôi, chú thấy không! Mà sự học hỏi của chú nhiều mà tại sao chú có cơ hội đi nhà nầy, nhà kia, nhà nọ để học hỏi. Đó cũng là ơn trên cho chú được đi học. Học rồi chú dòm lại gia cang của họ, dòm lại hành động của họ, dòm lại tư tưởng của họ, sự sáng suốt của họ, mình về mình phối hợp đây, không có lý do mình không sửa cái máy nầy được.
Bây giờ, mình phải trách nhiệm, chú chấp nhận trả quả thì chú phải giải tỏa. Bởi vì, cái quả hư mà chú không giải tỏa nó, nó hư hoài. Cho nên, từ từ tìm hiểu để giải tỏa nó. Bởi vì, tu trong thời gian bây giờ đã học rất nhiều rồi, nhưng mà chú thiếu bình tĩnh một chút thôi, thanh tịnh một chút, đưa lên cao siêu một chút, lấy tình thương của người cha, lấy tình thương của Ngọc Hoàng Thượng Đế giáo dục người ta cũng được. Chú là Ngọc Hoàng chú có cái quyền giáo dục lấy cái tối thượng thừa, lấy cái sự cao siêu để đùm bọc nhơn loại đang lúc sai lầm đau khổ. Nó cũng là nhơn loại, nó gia cang mình nhưng mà nó là nhơn loại. Nó là cái quả xấu do cái nhân của mình gieo. Ban đầu mình gieo xấu, bây giờ nó tập quán xấu. Nếu mà hồi chú lập gia đình tới bây giờ chú lễ độ với vợ con, không lý vợ con, có cái chuyện hống hách như ngày nay. Vì chú thiếu lễ độ trong lúc đầu cho nên tập quán nó xuống dưới mà bây giờ nó dội lên như vậy đó. Rốt cuộc quy nguyên cái lỗi của mình, thì bây giờ mình tìm cách nhã nhặn trở lại, tìm một cái đường lối hợp tình hợp lý tương lượng lẫn nhau để chung tiến về đời rồi dẫn dắt qua đạo. Chớ không nên dùng một cái hành động kêu bằng liệng bỏ, chuyện đó dễ nói. Nhưng mà làm rồi lương tâm nó cắn rứt đối với người hành đạo, nói liền vứt bỏ cái đó dễ quá rồi, nhưng mà lương tâm nó cắn rứt.
Bởi vì tại sao mình biết đi tới gia đình nầy, mình khuyên gia đình nọ mình khuyên mà gia đình mình khuyên không được, đó không phải chuyện khó. Chú nên dũng, phải đại dũng bước vô để chấp nhận, tìm hiểu, đặt vấn đề thương yêu trở lại, thương yêu đậm đà hơn hồi trước, chú thấy rất dễ giải quyết, không có khó khăn nhưng mà từ từ chú sẽ có cái sáng kiến, chính chú đã được đi học nhiều lắm, đi học nhiều hơn tôi nữa về đời.
Bạn đạo: Có nhiều điểm ông Tám nói tôi cũng công nhận, về tôi nhiều khi tôi thấy cái gia đình mấy người bạn, tôi thấy được là nó rất khó khăn và nó nặng chuyện nầy chuyện kia tôi chia xẻ, tôi làm được mà tâm tôi lại thích. Mà trong khi, mỗi khi tôi đi người bạn khen cũng như là giúp phần thương yêu người ta. Nhưng khi về nhà tôi phải dội lại một cái nặng lắm. Mỗi khi hành động được yêu thương ra ngoài, trở về trở lại vị trí cũ. Có những người tức nhiên là tôi nói tôi nghe ông Tám thoát khỏi tai nạn ... (nghe không rõ). Thì từ cái bữa đó, cái sai tôi ngay với ông Tám, thì bữa đó tôi về tôi lại sửa đổi, rồi từ bữa tới giờ không phải như hồi trước, nói ẩu tả.
Tôi nói hồi trước ông Tám có xây dựng rất nhiều rồi bây giờ điển Ngọc Hoàng xuống, phải xứng đáng chút, phải nói chuyện có thứ tự, phải học như ông Tám tôi đã nó và phải học thêm chút, rồi ông Tám dắt dẫn, chỉ dẫn tôi, tôi phải theo lời của ông Tám thì tôi sẽ đi. Thì cũng xin cám ơn ông Tám kỳ nầy đã dạy tôi.
Thầy: Bởi vì nghĩa là chúng ta tu ở đây, chúng ta tái ngộ anh chị em ở đây cũng trong tình thương của càn khôn vũ trụ mà đã dày công xây dựng từ khi tôi hành đạo và thông cảm được luồng điển của đạo đến bây giờ thì các bạn thấy sự mong muốn tôi muốn cái gì? Muốn cho các bạn tiến triển về sự thanh cao đạo đức đưa tình thương cho muôn loài để làm cho cái càn khôn vũ trụ càng ngày càng tươi đẹp. Tôi không muốn các bạn đi trong cái phá hủy tiểu thiên địa của các bạn, rồi lần lần sanh ra con sâu mọt của xã hội, của quần chúng, càn khôn rối loạn. Cái đó thâm tâm chúng ta không có người nào muốn. Nhưng mà một phần số người chưa thông cảm cái đạo pháp, chưa biết giá trị của thanh điển. Rồi quây quần trong sự tự ái, quên cả, tất cả những cái hồng ân phước đức của bên trên đã đưa cho các bạn. Điển của chư Phật đã giúp các bạn, nâng niu các bạn, dẫn tiến các bạn. Nhưng mà các bạn ở trong cái phản trắc lấy các bạn. Rồi bây giờ Trời Phật dòm xuống cũng chỉ bùi ngùi mà thôi, không giúp các bạn được. Nếu các bạn không chịu mở cửa ra đưa phần thanh điển hòa cảm với thanh điển bên trên làm sao các bạn có cơ hội hưởng tiếp tục và hưởng đời đời. Cho nên, cái đó là cái khó khăn của mức tiến và thử thách cho người tu vô vi bước lên một lớp là có một lần thử thách, bước lên một khóa là có một khóa thử thách.
Cho nên các bạn phải bình tâm kiên nhẫn, đừng dòm xuống đời nhiều quá mà động loạn. Bởi vì, tại sao người thanh người ta mới nhìn xuống đời được. Còn mình còn cái phần trược mà mình dòm xuống đời thì mình chỉ cái trược đưa ra thì cái trược nó hút mình, nó lôi cuốn mình làm cho mình đau khổ thêm và không có lối thoát.
Người tu mà chưa đạt tới tối cực thanh cao thì tôi không có chủ trương cho những người làm chuyện tối thượng.
Nhưng mà người tu được thanh cao rồi thì nên có ý xuống trược để giúp trược và kéo trược tiến về thanh. Chonên, nhiều khi tôi nói: các bạn tu phải cố gắng tu, tu cố gắng ý thức hành động của mình, sửa tánh của mình.
Nhiều người tu bịnh đó là không chịu sửa tánh mà thôi, tánh sanh ra bịnh.Tướng của mình tốt xấu do cái tâm của mình từ bi hay ác độc, nó phát hiện rằng cái tướng tốt hiện, cặp mắt ngoan ngoãn, phần điển bộ đầu nó mở thì cái luồng điển đó là khác, tu nhờ tâm phát. Còn bịnh do tánh sanh đó, mình phải sửa cái tánh. Bởi cái bịnh của các bạn nó đâu có phải là đợi nó đau cái mình, bạn thấy mới bịnh đâu. Do cái khẩu nghiệp của bạn, cái miệng của bạn nói tầm bậy. Đó nó trở lại, nó làm cho bạn có một cái bịnh. Bịnh tức tối mà nói không được mà lại trị không xong, nó có cái bịnh bực tức ở trong đó. Rồi nhiều khi nó trở lại nó thách cái đạo đó, tu mười mấy năm mà không thấy cái gì. Đó là do ai? Do cái tánh của nó đã làm cho nó bực tức mà nó không biết.
Cho nên, tu phải sửa tánh, mà sửa tánh là lập hạnh. Cái tánh từ bi là tâm quan trọng, cái tánh vì mọi người, cái đó là quan trọng. Cái tánh ích kỷ, vụ lợi, vì mình, cái đó không có tiến bộ, cái đó bành trướng về hạ trí và nó đem cho các bạn sợ sệt. Các bạn nói tôi không có lợi, tôi không làm, đó là các bạn sợ rồi. Sợ cái gì? Sợ đói, sợ nghèo, sợ khổ.
Tôi làm cho người ta vui tức là vui, tôi làm cho mọi người có lợi, tôi là có lợi thì bạn thấy của của các bạn nhiều hơn cái mà bạn suy nghĩ. Bạn suy nghĩ có lợi tôi mới làm, không lợi tôi không làm, không tiền vô tôi không làm. Cái đó là cái phạm vi eo hẹp của bạn, không có bao giờ tiến triển, suốt đời bạn có cần cù đi nữa cũng chẳng có là bao. Tư tưởng và hành động vật chất và tinh thần cũng không có giúp đỡ bạn được. Cho nên, mình vị tha nên mình nói vì mọi người, mọi người đã vì mình. Mình có cái áo duyên dáng màu sắc rực rỡ bận đó là nhiều người tạo cho ra. Bây giờ ta phải tạo một cái gì để đền bù cái công ơn đó, là đền bù công ơn của Trời Đất.
Đó, cả ngày nghĩ bao nhiêu công chuyện đó thì rốt cuộc dòm lại cái gia cang các bạn không có thiếu thốn.
Như tôi từ hồi nào tới giờ, các bạn dòm thấy tôi làm gì có lợi đâu. Tôi ăn rồi tôi lo tu, tôi lo nói nầy, nói cái kia, nói nọ để cho họ tiến. Rồi ai cho tôi ăn đây, tôi tin tưởng rằng có ông Trời, có ông Phật, có bề trên đem cái thanh điển giáo hóa tôi và nuôi nấng tôi trong bất cứ trường hợp nào thì tôi cứ nghĩ cái đó. Nếu tôi vắng cái đó tôi sẽ mất tất cả mà tôi có cái đó luôn luôn tôi sẽ có tất cả, có trong xây dựng và tình thương cởi mở.
Thành ra ngày nay tôi cũng quên dòm lại tôi có ăn không, nếu tôi không có ăn ngày nay tôi không nói chuyện, chắc bụng có ăn, các bạn thấy cái gì rồi nó cũng có. Cho nên, nhiều khi gia đình tôi nói, ông làm ăn từ hồi nào tới giờ ông mua không được vách tường, không mua được cái gì xứng đáng cho gia đình. Nhưng mà tôi nói rồi tôi đã mua được cái tình thương rồi tôi thấy tôi có căn nhà đồ sộ lắm, tôi không phải ở cái nhà eo hẹp như bà định mua, thành ra tôi không có chương trình mua. Tôi không có chương trình mua thì tôi không có đầu óc bóc lột ai hết. Tôi chỉ lo sửa tôi để tiến, để hòa đồng tất cả mọi người đều ở trong cái thương yêu và dẫn tiến thực sự phát triển.
Cho nên, cái tình thương quý trọng nhứt, tình thương và đạo đức. Cho nên, các bạn không nên dùng cái khẩu nghiệp quá đáng đối xử với một người truyền pháp. Một người còn hơn cha mẹ mình ngày đêm lo tìm cách để cho mình tiến. Nhưng mà mình vong ơn, bội nghĩa dùng những câu bất chánh tự gạt lấy mình chớ họ đâu có bị gạt, họ tiến triển. Bởi vì tại sao, người truyền pháp luôn luôn đem ánh sáng mở cho mình. Mình muốn giận họ mình nói cái vong ơn bội nghĩa đó, cái lời nói bất chánh đó là mình đóng cửa rồi, đâu còn tiếp tục hưởng được sung sướng mà người đó lo cho mình trong thứ tự mỗi ngày mỗi giờ thì mình tự phạt mình chớ người đâu có phạt mình. Nhưng mà dòm lại đời mình thấy mình buồn tủi. Khi mà mình thức giác mình biết được mình bội phản một người truyền pháp đã lo cho mình hơn một người cha của mình thì mình thấy đau khổ vô cùng.
Không biết các bạn nghĩ sao nếu tôi là người đời tôi rất đau khổ.
Tôi tu, tôi thấy cái bề trên quan trọng hơn, mà ở dưới không bao giờ tôi chấp nhận hiện tại. Nhưng mà tôi thấy họ đau khổ vì họ làm cho họ đau khổ. Vì cái sự đó tôi không muốn có. Tôi muốn mọi người tiến gần tôi. Cho nên, nhiều bạn đã ngồi xung quanh tôi, chưa thấy tôi. Nói thấy ma, thấy quỷ thấy đủ thứ mà chưa thấy tôi. Tôi nói chưa thấy tôi, chưa biết luồng điển của tôi, chưa gặp được dung nhan của tôi. Đó, hỏi tôi muốn các bạn gặp, tôi muốn lắm. Tôi gặp được tôi nâng niu, tôi thương yêu, tôi hôn hít, tôi sung sướng lắm, không bao giờ tôi bỏ các bạn hết nhưng mà chỉ có các bạn bỏ tôi mà thôi.
Các bạn phải bỏ tất cả cái ô trược ác trược của nội tâm mà tiến về thanh tịnh chúng ta hưởng đời đời của không mất đâu.
Bữa nay không có gì hơn, có một bài thơ mà viết ra cái cảm động của Trời Đất. Tôi đọc ra đây cho các bạn nghe, nếu các bạn muốn tưởng tới nguồn gốc của các bạn. Các bạn biết rằng sự chuyển hóa sanh linh xuống thế gian đều do Ngọc Hoàng, Cha Trời Mẹ Đất, tôi nói hoài, không phải mới nói ở đây. Thì mỗi đêm nhiều bạn cũng nói tôi tưởng tới tôi xưng danh là Ngọc Hoàng Thượng Đế nầy kia, kia nọ, cái đó nó cũng hơi quá thái thì mình để một cái câu như thế nầy, nếu mình tưởng:
YÊU CHA
Biết Cha nơi cõi càn khôn
Yêu Cha con gởi tâm hồn về Cha
Tâm con hòa cảm vui hòa
Thương Cha cực khổ mặn mà dễ thương
Dầu cho xa cách nhiều đường
Yêu Cha con vẫn yêu thương hoài hoài
Mấy cái câu nầy mà các bạn thâm tâm nhớ tới thì thấy cũng nhẹ. Tôi xin đọc lại lần nữa.
YÊU CHA
Biết Cha nơi cõi càn khôn
Yêu Cha con gởi tâm hồn về Cha
Tâm con hòa cảm vui hòa
Thương Cha cực khổ mặn mà dễ thương
Bởi vì càn khôn vũ trụ nầy là đấng tạo hóa lo cho loài người, cực khổ lắm chớ không có sung sướng đâu.
Dầu cho xa cách nhiều đường
Yêu Cha con vẫn yêu thương hoài hoài
Đó, khi mình nhớ tới Người, mình tiến. Cái bài thơ hôm nay nói rằng:
Chúa Tể càn khôn khổ quá rồi
Sống trong biến hóa khổ sang tồi
Con đông không gặp người nào hết
Nó chửi nó la khắp cõi Trời
Đó, bây giờ chúng ta ở đây, nguồn cội chúng ta do ở đâu đến đây, rồi sẽ về đâu. Nguồn cội chúng ta ở bên trên, tôi thường nói. Mà Chúa Tể càn khôn là ai là Ngọc Hoàng Thượng Đế khổ quá rồi, lo lắng cho chúng ta đủ thứ.
Sống trong biến hóa khổ sang tồi: Đủ cảnh cho chúng ta học ở thế gian.
Con đông không gặp người nào hết: Con thì đông nhưng mà không đứa nào chịu về với Cha nó hết. Không biết Cha nó là ai, nó cứ nghĩ thằng cha ở thế gian mà nó động loạn.
Nó chửi nó la khắp cõi Trời: Nó trách ông Trời đủ thứ, mưa nó cũng trách, nắng nó cũng trách, nó làm đủ phiền toái cho nó.
Cõi Trời mở rộng thênh thang
Đón người tự giác mở màng tiến tu
Cái cõi Trời mở rộng thênh thang: Đón những người tự giác, tự giác là hiểu cái nguồn cội của mình để tiến tu.
Cha tuy mắt sáng như mù
Thấy con động loạn ngao du cõi trần
Đó, Cha thấy mắt sáng như mù: Cha biết hành động của con như thế đó nhưng mà Cha nói không được. Cha giáo hóa con không nghe thì kể như Cha không thấy cái việc đó.
Thấy con động loạn ngao du cõi trần: Thích tham mộ hư vinh, thích cái chuyện làm sướng cho mình, không biết làm sướng cho mọi người khác để tiến lên. Khi mà chúng ta vị tha, ta bỏ hết, ta vì mọi người thì ta tiến lên nhẹ chớ gì. Còn ta vì cái tiểu ngã nầy ta ôm lấy thì ta nặng. Mà ta vị tha thì ta nhẹ chớ có gì đâu.
Phân ra mỗi phước mỗi phần
Nó gây thêm rối cơ tầng chuyển rung
Phân ra mỗi đứa có phước phần riêng nó rồi nó gây thêm cái rối. Nó làm cơ tầng của nội tạng nó chuyển rung.
Chí càng thấp thỏi hẹp lùn
Cái trí nó càng ngày càng thấp thỏi, càng sân si, càng hẹp, càng lùn, càng hạ xuống bành trướng cái hạ trí của mình, nó càng lùn.
Tiến không thấy tiến khổ cùng trí tâm
Nó không thấy nó tiến và trí tâm nó vẫn đau khổ mãi mãi.
Bùi ngùi Cha vẫn thì thầm
Làm Cha thương con bởi vì luôn luôn thì thầm muốn nhắc nhở nó.
Thương cho con trẻ tạo lầm tạo sai
Rất tiếc chính nó tạo lầm sai mà Cha Mẹ không dạy nó điều đó.
Cùng chung đấu lý tranh tài
Giết nhau không gớm thị oai khắp cùng
Đấu lý ăn thua với nhau, ăn thua đủ thì giết nhau, lầm sai nơi nơi đều ở trong cái sai lầm thị oai giết nhau hết trọi.
Tiến không thấy tiến điên khùng
Ngọc hoàng hòa giải cuối cùng cho con
Tiến không thấy tiến điên khùng: Cho nên Ngọc hoàng cho thấy chiến tranh cho càng nhiều để hòa giải cuối cùng cho con để mầy giết với nhau rồi mầy mới chán.
Tiến theo đại giác đường mòn
Chư Tiên, chư Phật giúp con tiến hoà
Lúc đó mới hướng thượng, mới biết được chư Phật, chư Tiên, chơn Tiên và chơn Phật thấy rõ ràng. Giúp con tiến hòa có những ảnh hưởng rất tốt đã có và đang đưa xuống cho mọi người.
Việc Ngài nhập hội Long Hoa
Ráng tu thành chơn Tiên mới nhập được hội Long Hoa.
Vui hòa các giới sơn hà được ngôi
Đó vô Long Hoa hội rồi thì mọi người đều đồng đẳng, không có cái gì hết, đã hiệp ngôi một nhứt trí hết không có cái gì lộn xộn.
Chẳng còn lý luận sang tồi
Không có chê người nầy, khen người kia nữa.
Ai ai cũng thế cũng ngồi yên vui
Lúc đó mặc sức triền miên thiền định. Đó thời gian nó thay đổi và tâm trạng con người bây giờ các bạn làm cha trong gia đình lắm khi các bạn có mắt cũng như mù. Biết con nó hành động như vậy là sai nhưng mà giáo dục nó không nghe. Rồi bây giờ các bạn làm thế nào để cho nó khổ, để cho nó gặp sự khốn cùng, để cho nó gặp sự thiếu thốn rồi nó biết thương yêu cha mẹ nó. Nó biết cha mẹ nó là cao quý.
Bây giờ cái cảnh của chúng ta ở đây cũng vậy. Chúng ta là người Việt Nam gặp nhiều chiến tranh, gặp nhiều đau khổ, gặp cảnh đói khổ nó hù trước mắt chúng ta luôn luôn. Đó, bây giờ chúng ta mới thấy rằng cái sự cao quý ở bên trên nuôi dưỡng chúng ta bất cứ giờ phút khắc nào. Cũng như tôi nói hơi thở của bạn, ai tạo cho bạn, bên trên tạo cho bạn chớ ở dưới nầy đâu có tạo ra được. Ở dưới nầy lấy hơi thở đó mà gây lộn. Lấy cái hơi thở đó lập thành chiến trường để giết chóc lẫn nhau. Đó, thấy mình, thấy sự sai lầm không?
Khi mà chúng ta thấy giá trị của hơi thở rồi, chúng ta mới trở về hòa mình thực sự, chúng ta thấy tình thương rải rác khắp nơi. Trời Đất đã lo chúng ta từ giờ phút khắc mà chúng ta không biết trở về đó thôi. Chúng ta gây sự đau khổ và chúng ta tự hạ giáng đó thôi, làm cho chúng ta buồn bực, không biết cái cảnh thương yêu nó nằm ở chỗ nào. Nhưng mà chỉ thương yêu cái giả tạm mà cái thương yêu trường cửu không biết. Rồi đâm ra sân hận, đâm ra so đo, đâm ra tính toán thì nó phải đi xuống, nó gây khổ cho nó, nó làm cho nó phiền muộn, làm cho nó không thấy có một lối thoát ngay bản thân nội tạng con tim của nó cũng không có lối thoát đừng nói tới cái gia cang.
Cho nên, các bạn rất có phước, rất may mắn được học cái pháp vô vi nầy. Là tự mình giải tỏa, tự mình khai tiến, tự mình giải tiến tất cả những sự đau khổ của nội tâm.
Cho nên, các bạn gặp phải những sự đau khổ là các bạn có gặp một cái chuyện mới để giáo hóa các bạn. Một cái chuyện lạ kỳ trong đầu óc các bạn không có thể tưởng tượng mà có. Cái cơ hội ở bên trên đưa xuống để đưa các bạn trở về với các bạn và đưa các bạn trở về với ngôi thứ của Thượng Đế cao quý chớ không phải ở ngôi thứ eo hẹp.
Cho nên, các bạn cứ tu đi rồi nó sẽ có mọi việc chứ không phải không. Nhưng mà ở đời gia cang chúng ta, người tu bên vô vi nầy nó thế nào? Nó siêng năng, nó phải làm việc. Người ta làm mấy tiếng nó làm mấy tiếng để giúp đỡ gia đình. Rồi ngoài giờ đó nó phải lo tu tịnh dẫn tiến trong cái tình thương hòa đồng. Thương yêu, nó có hợp tình hợp lý trong thương yêu chớ không có phải thương yêu bậy bạ đâu. Nó có cái giá trị dẫn tiến, xây dựng cởi mở lẫn nhau. Nên các bạn rất có phước mới gặp được cái vô vi nầy. Nhưng mà các bạn phải cố gắng tu, cố gắng tự đi. Bởi vì người ta đã phát cho mình một chiếc xe, một cái đường lối để dẫn tiến mà mình không chịu lái thì làm sao, không lẽ kêu người ta lái dùm cho mình sao! Họ lái dùm cho mình họ tới, rồi mình còn ngồi đó.
Cho nên, các bạn cố gắng tu không nên bỏ cái cơ hội. Bởi tôi nói đi nói lại, nhiều người nói ông Tám nói đi, nói lại, nghe ông chập rồi ông cũng khuyên tu. Bởi vì cái tu bạn thấy có giá trị không? Các bạn chịu sửa bạn là bạn thấy có giá trị, chịu sửa bạn, bạn thấy tiến bộ. Chớ bạn đi sửa người ta làm sao bạn tiến bộ được. Bạn sửa bạn, bạn mới thấy mình. Bạn xây dựng bạn, bạn mới được hưởng, thấy rõ ràng chưa.
Đó, cho nên tất cả đều đưa lại sự cao quý thích hợp tự tiến cho các bạn. Chớ không phải là tôi nói đó rồi hữu ích cho tôi. Không! Bởi vì tôi là con người được đi, được biết, được thông cảm càn khôn vũ trụ. Tôi mới đem lại cái gì cho các bạn để các bạn có một cái đường lối rõ rệt, sáng suốt cũng như tôi đã và đang đi. Chớ tôi không có mong rằng bạn làm được cái nầy, các bạn cho tôi tiền bạc, không có.
Hồi nào tới giờ các bạn cũng thông cảm vấn đề đó, không bao giờ có. Nhưng mà tôi chỉ có tình thương mong muốn các bạn trở về quê hương. Rồi lúc đó chúng ta tái ngộ mấy hồi, tu nhứt kiếp ngộ nhứt thời, ráng tu đi.
Nhiều người nói tối nay tôi muốn gặp ông Tám là tôi muốn là tôi động. Mà tôi vẫn tu, tôi vẫn giữ đường lối đó tu, tôi không muốn gặp nhưng mà nó gặp. Còn tôi làm biếng tôi bỏ làm sao tôi gặp được. Cho nên phải hành, cái cuộc hành trình của chúng ta lâu dài mà chúng ta buông bỏ là từ không động, không động là nó tịnh, tịnh là nó minh, minh là nó kiến thị, nó thấy rõ, chớ không có gì đâu, mà ráng hành để thấy.
Cảm ơn các bạn.
Thầy: Cái sự sân hận động loạn là gây thêm sự rối ren, thấy rõ chưa. Cho nên, nhiều khi chú Ngầu nghe hiểu, nghe những lời cảm động, cởi mở trong thâm tâm của chú, chú cũng hiểu. Thì chú nên xây dựng cái đó cho gia đình đem cái ánh sáng cho gia đình. Hồi nãy giờ tôi đưa cho các bạn một cái bóng đèn rất êm dịu để mọi người không có gây hấn. Thì các bạn giữ cái đó làm cái vốn mà tu, đừng có nghe rồi về thôi tôi liệng đi thì các bạn mất. Bởi vì các bạn có một tỷ bạc, các bạn chưa có được hưởng cái nhẹ nhàng hồi nãy tới giờ, tôi nói thiệt. Cái đó mua không có nhưng mà các bạn không giữ, các bạn tự đắc, tự cao, về các bạn liệng đi, uổng lắm. Bởi vì tôi đã nói rằng, cái lời tôi nói không phải là ở thế gian. Tôi dám xác nhận với bạn không phải là ở thế gian. Cho nên, các bạn có thể cảm động và dẫn tiến lấy tâm hồn. Cái đó là cái vốn của các bạn tu, mà các bạn không nắm cái đó làm cái vốn, các bạn bỏ liệng đi, không bao giờ các bạn có cái ngàn vàng ở bên trên đâu. Cái sự quý báu ở đó, nó phải có cái thanh nó mới tiến được cái thanh. Bạn có cái vốn, bạn có cái dầu, có cái tim, cần bạn đốt được cái hương đăng sáng suốt trong nội tâm. Đèn lồng các bạn muốn sáng, các bạn phải có nhiên liệu đó, các bạn mới đốt sáng được. Nhiều người nghe rồi về bỏ, rồi lấy cái tánh đè lên làm lộn xộn, mất uổng lắm. Không biết thương mình.
Bạn đạo: Ông Tám nói vừa nửa câu, tôi biết nhẹ mà cái miệng tôi nói ra không được.
Thầy: Thì chưa ráng tu đi, nó sẽ nói ra. Bởi vì tại sao người ta nói sáng suốt như vậy mà mình thiếu sáng suốt là mình có cái đèn chưa thắp thôi. Mình thắp cháy rồi thì mình cái sáng suốt là rọi ra cho mọi người thấy. Mà cái đèn chú có mà chú thiếu dầu lửa, thiếu cái tim. Bây giờ có tim, có dầu thì chú đốt lại nó cũng vậy hà. Cho nên, mình phải lấy cái tình thương, lấy cái sáng suốt, lấy cái nhẹ nhàng là cái nhiên liệu ở bên trên. Còn cái nặng là nhiên liệu ở thế gian. Mà lấy cái nhẹ là nhiên liệu ở bên trên rồi lúc đó chú thấy cái hương đăng là cái đèn trong nội tâm của tôi nó sáng rồi. Chú có bàn thờ Phật, chú thấy có Phật rõ ràng trong nội tâm chú. Chú thấy có Ngọc Hoàng Thượng Đế là chú rồi, thấy tất cả những cái gì ở trong đó có ở trong tim các bạn.
Bạn đạo: Hồi nãy ông Tám có nói một câu mà nói: tất cả bao nhiêu đạo hữu không có thấy được cái phần điển của ông Tám. Cái câu nầy có nghe cô Khiết có nói trước rồi. Sự thật cái điển đó không có ai thấy. Về cái chuyện đó thành ra ông Tám hơi chấp tôi một chút, hồi nãy tôi chống cái người giảng đạo, cái đó tôi có lỗi của tôi, thành thật tôi xin lỗi.
Thầy: Cái đó là cái nội tâm của chú biết được. Chú sẽ hưởng cái hồng phúc đó. Người nào có lỗi là ô trược, ác trược nó mới thành cái lỗi. Mà dám bỏ sự ác trược chú phải tới thanh cao. Khi chúng ta bỏ ác trược rồi thì chúng ta được hưởng cái thanh cao, phải không?
Cho nên, nhiều người nói lạy tôi được phước, lúc đó các bạn lại hưởng, không có gì đâu.
Bởi vì người tu nó có thanh điển, nó sáng suốt và nó chiếu hóa vô nội tâm, tôi nói chuyện thẳng vô trong con tim của các bạn, tôi đọc thứ tự trong nội tâm các bạn tôi nói chuyện chớ tôi không lấy cuốn kinh nào tôi nói chuyện. Tôi đọc cuốn kinh vô tự trong tim của các bạn đang đối diện, đang ngồi xung quanh tôi đây, tôi nói.
Thì các bạn mà chịu bỏ được cái ô trược thì các bạn hưởng được cái thanh cao. Mà cái thanh cao là cái vốn căn bản để cho các bạn đi lên. Thanh cao là cái nhiên liệu để các bạn đốt cái đèn lồng bật sáng lập cái giáo lý vô tận, vô cùng. Đó, sẽ hưởng cái đó.
Bạn đạo: Thưa ông Tám bữa nay cô Kim, cái phần điển của Ngọc Hoàng. Tôi nói tu không có bao lâu, ông Tám cho cô nói chuyện trên thiền đường. Bữa nay có sẵn nhiều người, có nhiều cái chuyện sau khi mình tu theo pháp lý, gặp thầy cái tín nghĩa ra sao, xá bằng cách nào, rồi chào bằng cách nào, phải nói trước. Bữa nay có cô Kim có luồng điển xuống, ông Tám phải chấp hành ngồi xuống, khuyên nhắc mấy bạn đạo lo tu tiến chút là tiết kiệm ít thì giờ. Bây giờ không phải như hồi trước nói chuyện ba la được rồi, phải cẩn thận chút ... (nghe không rõ).
Thầy: Bởi vì phần vô vi là của Ngọc Hoàng, Phật cũng là Ngọc Hoàng. Bởi vì tất cả các con đều ở Ngọc Hoàng ra và tu đi lên Phật rồi trở lại Ngọc Hoàng, chớ có gì đâu, mà trở lại là làm việc. Bây giờ các bạn cũng là Ngọc Hoàng, các bạn phải đi làm ngày hai buổi để có ăn là địa tiên chớ gì nữa. Tôi Vô Vi nè, tôi cũng phải đi châm cứu rồi tôi tu nè thì cũng làm việc đó, chớ có ông nào không phải địa tiên đâu thì làm việc hết. Ông nào ngồi ở nhà thiền hoài nhịn đói được không? Không có! Phải làm việc.
Những cái phần Vô Vi ở bên trên. Cho nên nói tới Ngọc Hoàng thì nó là cái nguồn gốc. Cha Trời Mẹ Đất sanh con người rõ ràng tôi đã nói hoài, không phải là mới nói đây, nhắc hoài nhưng mà cái thời kỳ nó chưa có tới.
Các bạn còn ôm ấp cái tự ái, ôm ấp của cải chưa thấy rõ cái thời trời thay đổi. Bây giờ nó cũng hé hở được một chút các bạn thấy. Bây giờ có tranh đua làm tỷ phú cũng chẳng ra gì, làm quan cũng không được. Mà muốn làm thằng dân cũng không xong. Bây giờ tìm cái gì vĩnh cửu để mà học vì cái thời nầy nó mở cho nên các bạn dễ tu hơn.
Mà cái thời nầy những người có lỗi chịu tu thì nó bỏ liền, xóa liền bên trên, không còn chấp, bởi ta mở rộng cho mấy người tu. Người ta mới đổi cái đời cấp tốc cho mọi người thấy, ý thức rõ. Bây giờ tôi làm gì đây, chẳng làm được cái gì hết. Tôi mong làm tỷ phú, không được. Tôi mong được làm quan cũng không xong. Bây giờ làm thằng dân sống mãi ở thế gian, không được. Bây giờ tôi làm gì đây.
Đó, các bạn thấy một cách rất dễ, một cái nó đập vô đầu các bạn, bạn thức tỉnh. Nhưng mà cái thời trời nó nằm trong thiên ý hết trọi. Bởi vì bên trên cũng trách tôi tại sao không nhận cái chức làm thầy, nhưng tôi không chịu.
Mọi người có một cái tánh, tôi muốn học của trần gian nhiều hơn, là hành động các bạn, tư tưởng các bạn, sự phản trắc của các bạn, tôi cũng học. Nhờ cái đó mà tiến, chính đó là thầy. Tôi thì ngược lại hơn chủ trương ở bên trên. Chủ trương bên trên kêu tôi xưng hô là thầy được không, tôi không chịu. Tôi làm học trò của các bạn là tôi chịu, làm thầy không bao giờ tôi chịu. Bởi vì tôi thấy nếu tôi làm thầy, không bao giờ tôi dẫn tiến các bạn.
Tôi làm học trò của các bạn, các bạn mới tiếp xúc với tôi nhiều hơn, các bạn mới đấu lý với tôi nhiều hơn, các bạn nghịch ngợm với tôi nhiều hơn, rồi các bạn mới có cơ hội giải tỏa, nếm qua rồi ai nếm nữa, đụng rồi ai đụng nữa làm chi, đó là tiến bộ.
Thì cái đường lối của tôi họ cũng chấp nhận, họ phải khen, họ phải phục. Bởi vì tôi không chịu làm thầy. Gặp ông thầy, nó quan trọng lắm, không được. Gặp bạn vỗ vai nói chuyện chơi.
Bạn đạo: Vì cái đó mà không giận thầy. Ông Tám không có độc tài. Tôi lẫy tôi đi hết ... (nghe không rõ), mà sao khi mình đi lên cái phần Vô Vi, đi cao một thước, đi lên trên thì Tiên ở đó phải chuyển gặp thầy. Thì gặp thầy là bậc trên, cái phần nghìn, cái người nào tới cao siêu mới biết.
Thầy: Thì cái đó do mọi người biết. Nhưng mà biết rồi thì cũng chẳng có gì, ráng tu lên trên thì anh em hết, không có gì hết. Tôi không muốn có cái vụ chấp mà làm trở ngại sự tiến bộ của các bạn tu.
Tôi muốn có thể giao tất cả kinh nhiệm tôi trong một phút cho bất cứ người nào. Tôi muốn vậy chớ không phải là muốn kéo dây dưa như bây giờ, tánh tôi nó khác hơn người thường, thì muốn trong một phút giao hết cho nó để cho nó tiến bộ.
Bạn đạo: ... (nghe không rõ). Tất cả các bạn đạo cũng vì ông Tám mà đi kiếm giao cho một thời gian. Mà trách nhiệm nầy bộ hơi khó khăn chút. Người nào đứng lên mà nó rớt xuống hố một cái ầm.
Thầy: Người ở gian nhiều người có cái tánh hay suy luận. Mà nhiều người lạc trong cái lý thuyết và lạc trong cái rừng văn chương eo hẹp cũng có nữa, không có trách, rồi họ sẽ hiểu. Họ lý luận nầy, lý luận kia, lý luận nọ, rồi họ sẽ hiểu thôi. Bởi vì mình cần gì phải hiểu họ làm gì, mình tu để hiểu mình mà, hiểu họ làm gì.
Cho nên, mỗi người mà trách các bạn, nên tội nghiệp cho họ, vì họ chưa hiểu họ. Họ trách Chúa, họ mới bắt Chúa đi đóng đinh. Mà họ hiểu họ, họ đâu có bắt Chúa. Họ phá ông Phật là tại gì họ chưa hiểu họ, họ mới phá ông Phật. Rồi họ hiểu sự cực nhọc, sửa đổi, khổ cực mà của mọi người đang thực hành soi hồn, pháp luân, thiền định đây nè, những người lao động quá tốt, sửa đổi tư tưởng, giải tỏa những sự phức tạp nội tâm, tiếp thu những sự sáng suốt bên ngoài để trở về tự xây dựng, cao quý quá. Rồi họ không hiểu họ phá, họ đập, cái đó mình nên tội nghiệp cho họ, có phải không, tội nghiệp cho họ, mình phải giữ đó tu. Bởi vì mình cái nầy không có bị ô trược xâm chiếm và không làm cho chúng ta thụt lùi, chỉ có tiến hóa mà thôi.
Cho nên, trong bạn đạo có người lý luận nhiều rồi đi xa trật bồng bềnh, rồi cho ta là tự cao, rồi trách móc.
Nhưng mà cái cao đắc, chúng ta không nhiều thì ít cũng có những vị bô lão và đã học minh sư quá độc tài, nó đâu có giống tôi, nó phải tiêu tan. Tư tưởng của chúng ta trước kia cũng vậy sân, si, độc tài đối với vợ con. Xấu!
Bây giờ, chúng ta trở lại thương yêu vợ con. Trong bạn đạo nó cũng vậy, nhiều người nó tưởng là đường lối nó đúng thì mình nói ra như nó phá hoại, nhưng mà trong thâm tâm nó thấy cho nó là đúng, tôi muốn xây dựng các anh. Nhưng mà mình phải tìm cái nào chân chính nhẹ nhàng. Nhờ có cái đó mình mới hiểu được, nhờ có cái đó mình mới so sánh sự tiến bộ của mình được. Rồi rốt cuộc mình phải cảm ơn người, không có ghét người.
Cho nên, trong lúc mà người làm sai lầm như vậy, mình phải tội nghiệp trong thâm tâm mình, mình cầu xin cho người được sáng suốt.
Thiếu sáng suốt mà thôi, lo chuyện bao đồng là thiếu sáng suốt. Mà biết lo cho mình là người sáng suốt. Một chuyện gì xảy đến dòm xem lấy mình có hành động sái quấy đối với họ. Cái việc đó mình giải quyết rất ôn hòa và cởi mở. Mà mình cho rằng hành động của mình là đúng xua đuổi thiên hạ thì mình thấy mình càng ngày càng sai, trong giấc ngủ không yên, trong giờ thiền lại động, mình làm điều bất chánh mà, phản lấy tư tưởng thanh cao của mình, phản lấy đường lối xây dựng cao siêu của Trời đất, thấy chưa? Thì mình phải trở lại với mình để sửa chữa mình và hiểu mình, để chúng ta khỏi bịnh nhầm lẫn khi nó động. Một chút xíu thôi nó đổi tánh tình, nó làm lung tung beng, các bạn không có máy để nghe cái sự vận chuyển ở trong cơ tạng các bạn, nó chạy rầm rầm còn hơn xe lửa đụng nhau (Thầy cười) làm sao tiến bộ được, cái đó là cái bực tức. Mình lấy cái thanh cao, không có vụ đó.
Bạn đạo: Điển trên nầy dẹp cái sân không, tôi thấy cũng còn hơi khó khăn lắm ông Tám. Bởi vì người họ mà lâu lâu mới chọc vài câu, nó mới chờ kiểm nghiệm nghe tới rung.
Thầy: Cho nên, chú không nên chọc người ta nữa, theo tôi nói trong nầy.
Bạn đạo: Bây giờ tôi không dám chọc nữa.
Thầy: Chú chọc chú đi. Bây giờ gia cang chú lo chưa xong là cái tiểu thiên địa của chú chưa thông. Cái Xá Vệ Quốc nầy ông thợ vôi nầy, ông làm chưa có xong, ông cất cái building chưa có xong thành ra nhà ông lộn xộn, phải không. Thì bây giờ phải lo sửa cái Xá Vệ Quốc, cái tiểu thiên địa động loạn của chú, bây giờ phải sửa cho thanh tịnh.
Tôi cũng như chú mà chú cũng như tôi trước kia, trước kia tôi cũng động loạn sân si. Bây giờ tôi sửa lại, chú thấy tôi nói chuyện bình tĩnh, nhẹ nhàng, cởi mở, không có kẹt, chú thấy chưa. Thì nhờ cái gì mà ông đó ông làm được, nhờ ông khổ hạnh tu hành. Bây giờ mình khổ hạnh tu hành, mình lập cái hạnh từ bi trước, rồi tiến tới chớ có gì đâu.
Bạn đạo: Tại vì có cái điển thì nó hơi khó chút. Bà bắt tôi đi bán củi mà tôi không đồng ý. Thành ra tôi muốn để cho người khác.
Thầy: Bởi vì cái nghề nào cũng vậy, cái nghề nào cũng là một bài học cho chú. Chú đi bán củi mà chú hiểu cái giá trị của cây củi, chú là một nhà triết gia. Cây củi không dễ gì mà đem về thành phố Hồ Chí Minh cho chú bán đâu, bao nhiêu đầu óc, bao nhiêu sự hùng dũng. Trước khi người ta đi vô rừng chặt một cây củi, người ta sợ cọp, sợ ma, sợ beo, sợ rắn đủ thứ nhưng mà người ta vẫn chặt được cây củi cho chú bán. Ngày nay chú thuận lợi đem đi bán cây củi mà chú không chịu học cái dũng và để nối kết cái dũng của người ta từ trên núi đem xuống, thấy chú thua cái thằng đi rừng. Thấy chưa! Học cái dũng. Vợ chú dạy chú học cái dũng thì chú cứ đi bán củi đi, đó là bài triết lý cho chú học, chú chưa trả bài mà chú không chịu. Khi nào chú trả bài xong thì tự nhiên nó đổi nghề. Thì chú chưa chịu trả bài thì nghề chú phải học. A! Rồi vợ chú chửi chú cũng là cái bài học mà chú làm sao chú trả hết cái bài học đó. Nó chửi chú là chú học chưa thuộc bài, vợ nó chửi. Vợ là ông thầy, con là ông thầy chưa học thuộc bài. Mà chú học thuộc bài thì không bao giờ nó chửi chú.
Bạn đạo: Bởi vì bà lúc này mang một cái bịnh, bà khổ…
Thầy: Bà khổ là chú khổ, chú thấy không, bà khổ là chú khổ đó, chớ không phải bà khổ đâu.
Bạn đạo: Bởi vì bạn đạo ở đây họ cũng cản đó.
Thầy: Họ cản là một chuyện. Chú cứ cho cái đạo của chú là cao mà chú chưa thực hành. Cái đạo nầy là học bài của đời để tiến lên. Mà chú chưa học cái bài của đời làm sao chú tiến lên trên kia.
Bạn đạo: Ông Tám nói phải giờ mỗi một tuần lễ chỉ trích hội Tiên đồng của ông Tám, học bài có bao nhiêu nầy. Còn mấy ngày kia trả bài cho bà. Còn bây giờ bà còn cái bài nầy có chút xíu mà còn cự cãi tôi.
Thầy: Còn mấy ngày kia chú chưa chịu trả bài. Nếu mấy ngày kia mà chú chịu trả bài thì bữa nay bà mời chú lên nghe ông Tám nói chuyện. Ông Tám không có dạy người ta chửi người và ông Tám không có dạy người ta sâu hiểm đối với người đàn bà. Ông Tám dạy người ta phải thương yêu người đàn bà, xây dựng người đàn bà và học nơi người đàn bà để tiến. Học hết bài nó, nó mới chịu học bài mình. Còn chú cho bài đó là dở, chú làm sao chú tiến, học hết cái bài anh thì anh phải học bài của mình. Lúc đó chú đi đâu, nó đi đó. Còn chú không học bài của bà, tị hiềm chú dòm thấy bà không có mấy bài nhưng mà chú không chịu học rốt cuộc không có xong. Học hết cái bài của bà rồi chú đi đâu bà đi theo. Bà học hết bài mình thì mình nghe lời, rồi bà phải học lại bài mình.
Bạn đạo: Bởi cái bài của bà còn hơn bài của ông Tám quá trình độ thành ra học hơi kém chút.
Thầy: Thì đó chú phải cố gắng, bởi vì bà còn giỏi hơn ông Tám thấy không! Cái lý của bà vững lắm, mầy không lo làm ăn, mầy lo đi tu, con mầy đói ai lo. Đó, bây giờ chú giải quyết đi, chú làm sao chú học cái bài toán đó, làm sao cho nó tròn.
Bạn đạo: Nhờ cái điểm nầy bữa nay tôi mới làm toán.
Thầy: Đó, thấy không. Cho nên bây giờ chú về. Tôi chê chú là người học trò dở, có thầy mà không biết học, chú học trò dở, không có trả bài cho thầy lúc nầy. Bây giờ chú về chú trả bài cho bà rồi, lúc đó bà mới đưa chú đi đâu thì đi, không sao, không có bắt buộc.
Bạn đạo: Cho nên trích giảng cái bài nầy hay.
Thầy: Bởi vì chú rước thầy về nhà dạy. Chú rước bà chớ bà rước chú ha, chú cưới bà về mà, chú rước ông thầy về dạy, mà ông thầy cho bài hồi nào giờ mầy không chịu học, rồi ông thầy làm sao biết trình độ của mày làm sao mà học lại của mày. Chú rước thầy về dạy mà chú không chịu học bài làm gì được. Chớ bà đâu có rước chú, bà đâu có rước chú, chú rước bà về, bà dạy đó thấy chưa?
Bạn đạo: Bây giờ cứ việc trả xong.
Thầy: Mọi người ở đây tôi nói, rồi mọi người thấy không. Mình nhờ vợ con mình nay mình được cái nhẫn, chữ nhẫn đó. Tôi thấy chú chửi la om xòm nhưng rốt cuộc mười hai giờ trưa, chú đói bụng cũng về ăn cơm nguội với nước sôi chú cũng phải trở về chứ, mà cũng không đem bài về.
Bạn đạo: Ông Tám kêu mình đui, điếc, câm. Bà chửi cách nào chửi tôi cũng không trả lời bà.
Thầy: Trả lời là một chuyện nhưng mà chú không trả lời là một chuyện. Nhưng mà chú phải tìm hiểu cái sái quấy của chú. Rồi chú quấy cũng không trả lời mà phải chú cũng không trả lời, rốt cuộc rồi chú là người chống báng ngoan cố, ông thầy ông đâu có chịu phải không? Lúc mà ông thầy dạy mà học trò ngoan ngoãn nghe để hiểu thì ông thầy không có nói. Còn ông thầy kêu nó phát biểu mà nó cũng làm thinh, cái đó là nó chống đối ông thầy chớ gì nữa. Thì tự nhiên cái khóa đó chú học chưa có xong.
Bạn đạo: Cái khóa nầy không xong vì tại gì.
Thầy: Tại vì học tới bây giờ chưa trả bài nào hết.
Bạn đạo: Ông Tám. Trước khi tôi đui, điếc, câm thành ra tôi lầm cái điểm nầy. Ông Tám biểu tôi đui, điếc, câm, bà chửi tôi đâu có thèm nghe.
Thầy: Đui, điếc, câm là đối với thế sự những sự hung hăng giết chóc, kích động quá thái, mình đui, điếc, câm.
Còn thường tình của gia cang chú phải làm việc chớ. Chú có thể bỏ thường tình gia cang được đâu. Chú thấy thường tình gia cang, chú đi chơi ở đây chút nữa chú về ăn cơm với nước sôi, chú cũng phải về. Đó là cái thường tình của gia cang, phải hợp tác, anh thấy không? Tại chú không chịu trả bài.
Bạn đạo: Tại cái nghiệp nữa.
Thầy: Quýnh rồi đổi thừa cái nghiệp, chớ còn cái chuyện trước con mắt tôi thấy không có cái nghiệp gì hết. Tại quýnh rồi đổi thừa vậy thôi chớ còn thiệt ra cái chuyện trao đổi lẫn nhau mà thôi. Chú không chịu trao đổi làm sao nó có sự thuận hòa. Phải trao đổi!
Bạn đạo: Thì ông Tám mấy tháng trước giải thích cái nầy, phải ông Tám tìm sớm tôi một năm, hoặc hai mươi năm, tôi mong chuyện nầy tôi chịu đầu hàng. Cái vợ con thiệt là rất khó khăn.
Thầy: Nhưng mà bởi vì tôi tu, tôi để chú giải quyết. Mà chú giải quyết không được thì khối vô vi cho chú đi gặp nhiều gia đình rồi. Chú xông vô trong gia cang nội ruột của họ chú hiểu hết rồi, mà chú học cái bài đó chú học cũng chưa thuộc. Mà chú về nhà, chú học thuộc rồi, chú phải trả bài cho bà chớ. Chú học chưa thuộc, chú không chịu trả bài bà rồi bà giận. Bà thầy bà giận, bà chửi phải rồi. Bởi vì đủ cách tử tế nói không nghe thì chửi, chửi nói không nghe thì đánh, bởi vì thầy giáo là vậy, là trong mục đích cũng đại từ bi, muốn cho chú tiến bộ chớ, muốn cho chú tiến hóa, chớ đâu cho chú thụt lùi.
Bạn đạo: Bởi cái điểm nầy tiến hóa, cái điểm tôi đó, tôi chịu đầu hàng.
Thầy: Không chịu đầu hàng.
Bạn đạo: Tôi chịu đầu hàng.
Thầy: Nếu chú là người chịu đầu hàng, chú đâu xây cái vách tường cao được. Chú biết xây cái vách tường cao được chú không bao giờ chịu đầu hàng ai hết. Cho nên, chú nên học để tiến. Uổng lắm. có ông thầy giỏi mà không biết học, thấy chưa! Có người rước về anh cũng làm thầy vậy, ê mầy vô đây, chiều chở tao đi đâu chơi, không nghe lời là chết à.
Bạn đạo: Tôi thấy có nhiều người bên nữ coi về cái pháp luân nói cứ chỉ vô chị Sáu không hà. Tôi nói trời ơi. ... (nghe không rõ).
Thầy: Thôi lần lần lần họ sẽ thông cảm, biết không? Chú phải cố gắng giúp.
Bạn đạo: ... (nghe không rõ).
Thầy: Bây giờ hiểu chưa.
Bạn đạo: Hiểu chút chút thôi hà, không có hiểu nhiều.
Thầy: Hiểu bây giờ chú phải bỏ cái tự ái, chú làm học trò là chú giải quyết vậy đó. Đừng có cho đó là má, đó là thầy chớ không phải má đâu (Thầy cười). Mầy làm mẹ tao hay mày sai tao, chú giận, thầy sai con, con làm.
Giỏi, làm thét rồi mình trả hết bài, anh hết bài, tới lúc đó chú đưa bài ra là anh học, anh học lại chứ! Mình đi dạy thằng học trò, té ra thằng học trò nó giỏi hơn mình, phải học. Cho nên, tôi ở ngày nay nè, thầy của tôi mà dạy tôi học hồi nhỏ mà bây giờ mới học pháp lý nè, thầy của tôi phải tới học. Bởi vì tôi học hết bài của y, y đi học bài tôi phải không? Hai thầy trò trao đổi tiến bộ. Y bình đẳng!
Bạn đạo: Ý kiến của ông Tám ít khi nào lộn được. Tôi thấy mấy chục năm theo ông Tám mà luyện không được, trong mình nói tiến bằng cái miệng không hà, thấy khổ quá. Ngoài ra cái Vô Vi nầy có ai thấy cái phần điển của ông Tám không, chắc của ông Tám để biết.
Thầy: Thì cố gắng tu để thấy. Bởi vì người tu mỗi ngày phải mỗi tiến. Các bạn đông chừng nào thì tôi tiến nhiều chừng nấy. Đừng có nói tôi xa các bạn rồi tôi bỏ tu, không đâu. Bởi vì cái đó bắt buộc tôi phải tu, vốn của tôi, hành lý của tôi, tôi mang lấy để tôi tiến, không bao giờ tôi bỏ, các bạn hiểu lầm cái phần đó.
Bạn đạo: ... (nghe không rõ). Ông Tám lãnh cái chức phận đó, lãnh xong rồi đâu phải dễ đâu dễ dầu gì thả. Chức phận ở dưới nầy, dưới nầy còn nói từ chức được, làm đơn được. Còn chức nầy nó ở trên làm sao từ được, không có dễ đâu. Cũng như ông Tám sắp đặt, xây dựng Vô Vi cũng do một phần thiêng liêng đưa xuống ... (nghe không rõ).
Thầy: Khi mình tu hiểu được vô vi rồi cái gì cũng cao quý, dòm cái tách thấy biết bao nhiêu khối óc đã cấu tạo làm một cách kỳ công như thế nầy đâu phải một mình làm. Mà bây giờ mình lấy mình xài, quá kính trọng nó mới được, chớ không có nên khi dễ nó, cái gì cũng tốt.
Bạn đạo: Theo pháp lý bất cứ cái giới nào, nắm được cái nào cũng nói được cái đó. Không phải nói cái riêng của mình, nắm chuyện gì cũng nói được.
Thầy: Điển là nó cảm thông.
Bạn đạo: Bất cứ cái giới nào cũng nói được ... (nghe không rõ).
Thầy: Vậy mà nó tiến. Còn nếu mà chú không chịu làm ba cái đó, ngày nay tôi nói ba cái đó chú chưa có hiểu nữa. Tại sao bữa nay tôi mới nói vậy mà hồi kia tôi không nói.
Hết
(Trích từ băng giảng của Đức Thầy -- Sài gòn ngày 29/05/1977)