[19770424L1]
(Sài gòn ngày 24/04/1977) - Thanh Tịnh
Nó ghi ở trong những cái luồng trược điển mà bây giờ những cái trược điển nó biến hóa, nó hóa giải thành thanh nó đâu có hỏi gì được nữa. (Thầy cười) Thấy mình không còn gì hết, nó nhẹ nhàng. Chớ nhiều người nói, ờ! Để gặp ông Tám rồi tôi hỏi này kia, kia nọ rốt cuộc nó đâu có cái gì hỏi. Nó chỉ có trược thì nó mới thắc mắc còn thanh đâu có gì đâu mà thắc mắc, thanh với thanh nó có một à. Cho nên tất cả đều có một ông Tám không có hai, ba, bốn, năm, sáu gì hết trọi, không có vụ đó. Nhưng mà khi mà các bạn hiểu được, ý thức rõ được rồi, chúng ta tu vào điển thì chúng ta dễ đo bạn đạo lắm. Chú nào nói sàm hay cô nào nói bậy thì trong đó nó có hết trọi. Cái giải không thông là cái người đó đang kẹt cái giới đó. Rõ ràng! Hỏi một cái là biết cái trình độ họ chớ đừng có mê tín rồi nói này nói kia nói nọ, rồi họ tạo những cái bậy bạ mình nghe theo là hư.
Trong này tôi nói rồi, tôi nói nhiều lắm, bây giờ cuốn băng hồi nãy nghe rất rõ, không có gì mà để các bạn phải lầm. Phải biết điển rồi thì chúng ta dò đối phương rất dễ, à cái người này tới đâu thấy rõ ràng. Hỏi tại sao ông Tám biết mà không nói, biết mà không giáo hóa người đó. Giáo hóa rồi mà họ không chịu học, cái đó là cái lỗi của họ, họ tự phản lấy họ chuyện gì mà ông Tám phải chun vô trong ruột họ nói chuyện nữa, không có vấn đề đó, phải không? Ờ, giải rất minh mà họ không chịu sửa đó là cái lỗi của họ. Bởi vì họ có quyền sống giữa sự cấu tạo của Trời Đất và họ có cái linh điển phân thân của luồng điển của Ngọc Hoàng để sống, xuống thế gian này, thì họ có tự chủ, họ tự quyết lên xuống do họ quyết định. Cho nên các bạn được có, hiểu tới luồng điển rồi thì các bạn nghe nó, chơn lý hay là không, các bạn thấy rõ. Cái người giải thông cái chơn lý nó tròn hay là không, thấy rõ. Còn cái chơn lý không tròn mà cứ chuyển qua những cái giới ma quỷ mà nói chuyện này chuyện kia chuyện nọ cái đó là hư. Các bạn không có thể bước qua giới đó được nhưng mà các bạn tiến thẳng, tiến lên trên chớ không có bao giờ ở dưới được. Cho nên không nên sai lầm, bước vô điển giới tu rồi chúng ta lợi cái thế là chỗ đó. Họ otype Corporatinói gì nói, mình co lưỡi niệm Phật. Một hồi họ nói rồi mình nghe coi có dính được câu nào, có cái nó hoàn toàn không dính thì mình thôi. Cũng nghe vậy mà mình biết thôi rồi nó không có ăn chịu gì chứ mình không có phê bình họ làm gì, nhưng mà co lưỡi răng kề răng của mình để làm gì? Nếu mà mình nhẹ hơn thì mình độ cho họ, họ sẽ thức giác chớ đừng có cắm đầu mà nghe xuôi thì bị à. Cho nên mặt con người mà hồn sư tử cũng có, mặt con người mà hồn quỷ cũng có, mặt con người hồn ma, tôi nói lâu rồi đâu phải bữa nay mới nói. Nhiều người khôn lắm, nó có đủ mưu kế, mưu lược, để phá hoại những cái người tu hành mà nó còn bị phá hoại nữa. Cái đó là cái tội tầy trời không có thể tha thứ được, chính nó đã hại nó. Hỏi tại sao người tu hành lại không tha thứ? Người tu hành là cái phần nhẹ, người ta tu chơn chánh người ta đạt cái phần đó, mà nó đi phá phần nhẹ rồi nó rước phần trược.
Nó đem cục đá đè ngực nó thành ra tức ngực, tức bụng hoài. Cái đó là nó hại nó, thấy không? Nó không hiểu tới cái huyền vi của Trời Đất, nó không hiểu cái thanh điển đã hỗ trợ cho nó mà nó không chịu tiến lên.
Cho nên có nhiều giới lắm, đi ngang cũng la nói điển mà đi dọc cũng nói điển, đi lên trên lưng chừng cũng nói điển. Còn cái mình đi tới Vô Vi là tột đỉnh thanh tịnh. Cái điển này nó khác! Cái điển này nó ứng tất cả mọi giới, ứng tất cả mọi tâm trạng. Cho nên một tràng pháp mà nói ra nghĩa là nói bao nhiêu triệu người nó cũng ở trong cái tâm trạng đó, nó hóa giải. Cho nên mình thấy cái huyền diệu, cao siêu, thanh thản trong lành của luồng điển thanh tịnh đó nó mới ứng cho tất cả mọi tâm trạng nhiều người đời và thiên lý chớ không phải rằng nó ứng cho một số này thôi quên số kia. Không có! Cho nên nó khác lạ ở chỗ đó. Các bạn được nghe qua các bạn tìm thấy cái luồng điển mà chính các bạn đã có, các bạn đã và đang có cái luồng thanh điển đó chớ không phải rằng cái người truyền pháp này mới có. Cho nên cái luồng thanh điển đó nó càng tiến nó càng ở trong cái cộng đồng Vô Vi, mà nó ở trong cái cộng đồng Vô Vi là nó hoàn toàn là một cái chơn lý trọn vẹn, không thiếu và không thừa. Như tôi thấy cái sự dày công của tôi không hoang phí mà sự dày công của các bạn cũng không hoang phí. Nếu mà sự dày công của các bạn hoang phí đó thì không có sự bồi đắp của sự dày công tôi đến đây nói chuyện với các bạn. Các bạn đã có công tu, tôi cũng có công tu, chúng ta đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu cái điển nó mới trở về với các bạn, để các bạn nghe, các bạn thấy, các bạn mở, các bạn tiến. Các bạn phải làm trong phận sự, nhiệm vụ của loài người tiến thẳng lên trên rồi các bạn mới giúp cho tất cả mọi giới, cho người ta mở con mắt ra người ta thấy cái của họ có mà không chịu hưởng mà họ đi hưởng cái chuyện bậy bạ không, không có trúng gì hết. Cái cao quý có mà họ không biết giữ lấy mà sống, họ đi lượm những cái chuyện tạm bợ để che bề ngoài mà thôi. Cái đó là cái đau khổ triền miên.
Cho nên chúng ta tu, chúng ta phải biết tu, còn nói tu mà lấy vải thưa che mắt thánh cái đó không được. Chúng ta ở thực tế con người phải có tráng kiện, sức khỏe, con người phải biết mọi người vì mình, mình vì mọi người, cái đó là cái căn bản của người tu Vô Vi. Chớ đừng nói tôi chê công tác này, chê việc kia tôi không làm, bất cứ cái gì đưa đến tôi là một bài học tốt đẹp. Tôi học được cái nhẫn. Tôi học được cái hùng dũng để đạt tiến mọi việc trong sự thông suốt chớ không phải là tôi lười biếng, tôi lãnh tôi làm cho có chừng, tôi bỏ phế. Bởi cái vũ trụ này là của chung, chúng ta làm phải ở trong cái ý thức chung chớ đừng có nói ý thức riêng biệt, dù cho những người lợi dụng mình, mình cũng ở trong cái tình trạng đó. Ý thức chung tất cả nó sẽ tốt, bởi vì chúng ta đem cái chủng tốt, cái nhân chủng tốt xuống thì chúng ta phải lần lần chúng ta cảm hóa những cái xấu. Bây giờ chúng ta làm pháp luân đây, hồi trước các bạn mới tu mới hít vô làm sao các bạn giải được cái trược, phải không? Nhưng mà bạn nghĩ làm sao giải được cái trược, nhưng mà ngày nay các bạn có, thấy không? Bạn thấy tâm hồn của bạn thanh nhẹ là nhờ cái Pháp Luân Thường Chuyển các bạn đã giải, mà đâu phải giải một giờ một phút, giải nhiều ngày nhiều giờ rồi bây giờ mới được nghe được cái phần pháp rồi thấy cái tâm hồn nó thanh thản là chúng ta đã giải. Giải cái trược lưu thanh, cái thanh nó mới tương đồng với cái thanh bên trên rồi chúng ta nghe chúng ta thấy cái đầu óc, tâm trạng nó thanh thản cởi mở, nó nhẹ nhàng. Thấy chúng ta sung sướng không biết bao nhiêu, chúng ta hòa đồng với vũ trụ chúng ta ở trong cái Trời cha, Đất mẹ tiến thẳng lên cộng đồng với tất cả mọi người. Tình thương của chúng ta cao cả, tự làm cách mạng bản thân để tiến, đem lại ánh sáng cho mình tự sửa chữa thì chúng ta đâu còn chấp mê, ở trong trường hợp nào, ở trong hoàn cảnh nào chúng ta cũng tiến. Những người mà lợi dụng ta, phá hoại ta thì những người đó nó sẽ tự phá hoại nó, chúng ta đem tình thương cho tất cả mọi người, đó mới là những người tu. Dù họ làm cái gì đi nữa chúng ta phải thương họ, để dìu dắt họ, lấy cái từ bi cởi mở cho họ, mà trước hết chúng ta phải ở trong cái khổ cảnh, chúng ta phải chấp nhận những cái nghịch cảnh đó là thầy chúng ta, chúng ta mới tiến được. Còn chúng ta chống lại nghịch cảnh là chúng ta tự làm lụn bại mà thôi đâu có tiến được, cho nên thế gian vẫn có chiến tranh mãi là vì họ chống lại nghịch cảnh họ không chịu chấp nhận cái nghịch cảnh. Mỗi người chấp nhận, sửa chữa trở về thiên ý, quá đẹp! Thế gian là thiên đàng, có bao nhiêu đó thôi!
Cho nên chúng ta có nhiều cơ hội học hỏi, khi mà chúng ta đạt được thanh điển rồi, chúng ta thấy là chúng ta học trò từ thiên đàng xuống thế gian đi học. Bất cứ hoàn cảnh nào đưa đến cũng học, bạn đau bụng cũng là một bài học, bạn nói bậy bị người ta chửi cũng là một bài học. Rồi các bạn thiền, lần lần, lần lần, thiền thì các bạn thấy ở nơi nào các bạn cũng thiền, thiền trong triền miên tới tiềm thức bạn, không có chỗ nào mà bạn không thiền. Đó, bạn thấy mới thoải mái, bạn thấy hạnh phúc, bạn thấy giá trị của cái mức tiến và cái lòng dũng cảm công phu của các bạn. Các bạn đã tiến ở trong cái Đại Hùng, Đại Lực, Đại Từ Bi rõ ràng, thương bản thể, yêu đạo mà con người rất thông suốt không bao giờ làm hại người khác, không bao giờ đem sự đau khổ cho người khác, mà chỉ đem một cái tâm trạng để dìu dắt người khác. Thấy người khác là ta, ta là tất cả mọi người đang đau khổ. Chúng ta tìm một cái đường lối để giải thoát cho họ, mà giải thoát cái gì? Giải thoát cái tâm linh họ nó mới quan trọng. Cho họ cái bánh ăn cũng không quan trọng, giải thoát được cái tâm linh để cho họ thấy, họ ý thức được, cái hoàn cảnh của họ có thể nhảy qua hoàn cảnh mình thì tự nhiên cái trần trược và sự đau khổ của họ được tự thanh lọc.
Cho nên cái phương pháp công phu này đã nhớ tới điển giới là phải tiến thẳng vô điển giới, chớ không nên bỏ. Còn các bạn mà đi về bề ngoài, về ngoại cảnh, thì các bạn sẽ bị kẹt, chắc chắn là bị kẹt, lý không thông, tâm không tiến, tiền kiếp không giải nổi, rồi đi tới cái cơn thử thách, xác thác ra ma tiêu tan không còn gì hết. Cho nên nhắc hoài, nhắc hoài, nói đi nói lại cũng nói bao nhiêu đó thôi chớ không có nói gì nữa, nhưng mà cứ nhắc hoài, nhắc hoài để cho các bạn nhớ. Vì tâm trạng con người nó có cái thành kiến. Ôi! Cái này cũ quá tôi không muốn nghe tôi nghe cái mới, nhưng mà cái mới rốt cuộc rồi phối hợp với cũ cũng có bao nhiêu đó thôi. Chỉ do sự cố gắng thực hành của ta để đạt tới. Tại sao tôi có thể học được nhiều thứ chữ, thứ tiếng mà tôi không thèm đi học! Các bạn thấy tôi học rất dễ dãi. Tôi nói tiếng gì giống tiếng nấy tại sao tôi không học? Tôi muốn để vậy, rồi tôi cảm ứng tất cả, cái nào tôi cũng có thể thông suốt được, để cho các bạn thấy cái thằng dốt cũng tu được chớ không phải thằng học chữ mới tu được. Đó, rồi lần lần bạn làm thấy càng ngày càng thông minh, những người không học mà họ đạt tới sự thông minh ở trong cái nguyên lý, trong cái chơn lý không sai lạc, chính họ không phải là người học triết nhưng mà họ dám thuyết về triết, mà do cái gì? Do cái tâm tánh, nội tạng đều được thay đổi và sự trong suốt đến với họ, họ mới xuất hóa được cái sự trong suốt cho mọi người, chỉ có bao nhiêu đó. Các bạn nên cố gắng nghiên cứu về điển, nhưng mà điển Vô Vi là thanh tịnh. Vô là không, Vi là tới nhỏ đi nữa nó cũng không còn một chút bụi nào nữa, cái đầu óc của các bạn sáng như hào quang tươi sáng, lúc đó các bạn mới thuyết pháp dễ dãi.
Cảm ơn các bạn.
[Hết [19770424L1]
(Trích từ băng giảng của Đức Thầy -- Sài gòn ngày 24/04/1977)