LUỒNG ĐIỂN VÔ VI

Sài gòn ngày 27/02/1977 -

Bây giờ nói nhiều quá rồi không biết nói cái gì!

Bây giờ chúng ta nói cái luồng điển du dương trong thâm tâm của mọi người, và cái luồng gió du dương trong cái giờ thiền từ mê nó có tỉnh, thì các bạn làm sao tìm ra cái đó? Cái luồng điển du dương là cái gì?

Cho nên khi các bạn thiền, ở trong cái thiền nhắm con mắt, trong mê có tỉnh, trong cái sự sung sướng nó có cái sung sướng nhẹ nhàng, và trong cái sở thích nó có cái sở thích du dương khoan khoái của nội tâm. Cho nên vì đó các bạn mới ngồi được lâu trong cái luồng gió du dương nó đưa tới bạn trong lúc bạn thấy trong căn nhà bạn nóng, mà bạn ngồi xuống bạn công phu một chập nó mát, mát từ bộ đầu nó mát lắm, từ bộ đầu cho tới tay chân nó đều mát.

Mà có nhiều người ngồi muốn tìm cái luồng gió du dương nó tìm không ra; thấy nó nóng nhưng mà một chập các bạn ngồi lì rồi các bạn thấy cái luồng gió du dương nó đi xung quanh bạn. Cho nên nhiều người ta cương quyết ngồi công phu người ta mới thấy nhẹ nhàng mà thấy được ngồi lâu, thấy sung sướng.

Người ngoài hỏi chứ, “Sung sướng chỗ nào mà ông ngồi, ông lắc, ông cục cựa vậy mà ông sung sướng?”

“Tôi có cái sung sướng của tôi, cái đó là sung sướng du dương. Nó hòa dịu các cơ tầng hạ, trung, thượng nó mới kêu bằng du dương.”

Từ từ bạn ngồi rồi nhắm mắt nó cứ lâng lâng đi lên là mở, mở từ lớp nầy tới lớp kia, lớp kia tới lớp nọ, rồi các bạn mới thấy nó nhẹ nhàng ở trong đó.

Đó là nói về chỗ Tiên giới mới có du dương mà ở thế gian cũng có cái sự du dương đó.

Chúng ta tiến tới Phật giới, không có cái du dương, nhưng mà nó có cái hòa cảm thông suốt bất cứ tần số nào, mới tiến tới Phật giới Thanh Tịnh kinh.

Bộ đầu các bạn có Thanh Tịnh kinh?

Có, có Thanh Tịnh kinh nhưng mà phải tiến tới từ Hà Đào Thành sắp lên một chút xíu mới có thanh tịnh.

Cho nên thấy cái cơ tầng cơ thể vậy, chớ nó rất nhiều tầng lớp mở tiến do cái công năng công phu của mọi người tự đạt. Cho nên các bạn ngồi đây bao nhiều người nhưng mà mỗi người đều khác nhau, cũng thì lời nói của tôi ra nhưng mà mỗi người nhận định đều khác, cái tần số nó mở khác, nội tâm tiềm thức của các bạn nó mở khác nhau. Cho nên chỉ có thực hành mới thấy rõ, còn không thực hành không bao giờ các bạn thấy được giá trị của cái phần đó. Người chưa thực hành dòm thấy các bạn thực hành người ta cho các bạn khùng điên, nhưng mà chính người bước vô thực hành rồi một thời gian sau nầy người ta muốn tìm sự an lành và an khương của nội tâm nên ngồi như thế đó và sẽ đạt tới sự bình tâm.

Thành ra bây giờ chúng ta không biết nói gì hơn, truyền bá trong sách vở để ta học cởi mở cũng đòi hỏi sự thực hành. Bất cứ người nào muốn hiểu cái pháp nầy phải thực hành mới hiểu, chớ dùng lý luận nói đi nói lại rốt cuộc rồi cũng rờ không tới và không đạt được. Cho nên trước kia có nhiều người bạn cũng ngay trong gia đình của các bạn cũng vậy, thấy rõ rằng “Ông đó ông đi học cái đạo khùng!” Về nhà ngồi nghe điển, mở băng nghe thấy khoan khoái nhưng mà họ vẫn chống trả.

Cái đó là cái gì?

Ta mua cuốn sách coi nó còn hay hơn, ta không chịu, nhưng mà rốt cuộc rồi các bạn cương quyết các bạn ngồi thì cái câu trả lời nó ở đâu xuất hiện cho đối phương thấy. Cái thứ nhất sức khỏe của bạn, cái thứ nhì thanh tịnh của bạn, cái thứ ba thấy bạn tăng gia sự thông hiểu biết mà chính cái đó ở trong sách không có. Bạn lại siêng năng không có lười biếng; bạn lại sẵn sàng giúp đỡ mọi người hơn hồi trước thay gì bạn nhỏ mọn. Lần lần nó thay đổi cái sự thay đổi kiên nhẫn thực hành thì nó mới ảnh hưởng người khác.

Còn chúng ta cứ nói láo khoét đó không chịu làm, nói đúng mà hành không đúng; ai mà tin cậy?

Làm sao hành, làm sao mà đi tới chỗ thành công?

Cho nên cái pháp của chúng ta đang luyện đây chúng ta tìm cái sức khỏe. Sức khỏe đó chính do khả năng tự tín của mình: “Tôi có thể làm cái đó được và tôi sẽ đạt được cái kia” thì các bạn làm nó mới có kết quả tốt. Còn như các bạn không chịu hành, thôi cái pháp nầy có để, có xoáy cái lỗ tai, các bạn trút vô không có được, cho nên đòi hỏi sự thực hành.

Tất cả trên thế giới loài người nầy cái gì cũng phải ở trong thực hành, không thực hành mà ngồi nói dóc không đạt được, đòi hỏi sự thực hành. Cho nên thế giới loài người luôn luôn tiến tới sự thực tế, phải làm, phải kiểm điểm để biết và tiến. Còn những người nói ta đây ăn học giỏi, nói lu bù rốt cuộc không được!

Phải làm, phải hành động. Muốn tu cũng vậy, phải sửa, tu là sửa.

Nếu chúng ta không chịu sửa làm sao kêu bằng tu?

Nhưng mà sửa nay một chút mai một chút, mà nhiều người cho cái pháp nầy sao ít, pháp nầy không có giá trị. Học gì có ba cái đó: Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Định mà đạt được cái gì? Người ta kinh kệ đọc trăm cuốn, bùa uống biết bao nhiêu lá mà chưa thành được, mà đây có ba cái môn đó mà thành? Nhưng mà trong cái quá trình tới bây giờ, các bạn thấy các bạn công phu cũng Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Định, mà nhiều bạn dày công làm! Cái đó phải tin nơi người truyền pháp không? Không!

Họ tin chính họ đã làm cho họ được ổn định, mà nhiều bạn ở tình trạng bây giờ cũng vậy, nói, “Tôi bỏ, tôi không thèm tu”; nhưng mà đâu có được. Khi mà bạn Soi Hồn bạn thanh lý, thanh lọc được cái luồng điển bộ đầu. Bạn làm Pháp Luân, bạn thanh lọc được cái trược khí của ngũ tạng. Bạn thấy ngày mai bạn khỏe, bạn đâu có mất xu lớn, xu nhỏ, đâu có mất cái gì nhưng mà nó tăng gia sức khỏe. Tại sao bạn không làm? Bạn giận ai mà bạn không tu?

Đó là cái bản tánh mê tín của bạn, và cái bản tánh tham lam của bạn: bạn muốn rằng những người truyền pháp hay là Phật Tiên phải trở lại thế gian để phục vụ các bạn, phải hứa với bạn làm những điều!

Cái đó là cái sai lầm, mà cái sai lầm đó ngay trong cái tham lam của bạn chớ không phải tham lam của người truyền pháp.

Ông Phật có sự thành công của ông Phật; Ông Tiên có sự thành công của ông Tiên; một nhà cách mạng vĩ đại có sự thành công của Ngài;chúng ta không chịu làm mà chúng ta muốn ỷ lại nơi người ta để người ta cứ hộ độ giúp đỡ chúng ta; hỏi chớ, cái óc sáng tạo chúng ta ở đâu?

Chúng ta con người sống trong lẽ sống của con người đứng vào dung điểm nào, sống trong ỷ lại, sống trong cuồng tín, sống trong mê muội cái cảnh tạm ở thế gian, sống trong không hiểu biết lấy mình thì chỉ thấy đau khổ.

Cho nên cái pháp nầy không có cho phép các bạn ỷ lại, mà nó không cho phép các bạn phải tìm một ông thầy nào hết.

Chính bạn là thầy của bản thể, nghịch cảnh là thầy của bạn!

Có bao nhiêu đó thôi, mà chịu không nổi là không tu được.

Cho nên ở trong cái đại hùng, đại lực, đại từ bi, các bạn phải cương quyết, cái máy nó đang hư mà bạn không có kiên nhẫn, cương quyết không có bao giờ bạn sửa được. Bạn phải đem cái đầu óc sáng tạo ra sửa, sửa cái máy còn vật chất mà nó còn khó khăn, huống hồ gì bạn đang sửa cái tánh của bạn. Cái tánh của bạn nó tham lam tràng giang đại hải, ô trược, thối tha không thể ngửi được, mà bạn sửa phải hết sức dày công.

Các bạn phải bước thẳng vào đó các bạn mới sửa được, can đảm trong đường lối đại hùng, đại lực, cương quyết nung nấu tinh thần, tiến tới, tiến mãi, sửa cho nó xong.

Đại Từ Bi mà bạn đạt được thành quả tốt đẹp đó, bạn nên đem ra ảnh hưởng cho những người khác, không nên dấu diếm.

Thành ra cái đường lối tu bên nầy nó rõ rệt, từ cách bạn sửa mình hòa đồng với quần chúng nhân loại, thì nó đâu có làm phá quấy ai, nó đâu có đụng chạm với ai nhưng mà chính con người nó phải trở nên người lương thiện để sống với mọi người, hòa với tất cả, học nơi tất cả vui vẻ tất cả, chớ không có gây sự buồn hận mà buồn rầu, rồi đâm ra tối tăm, rồi nói, “Tôi đi tự tử! Tôi buồn!” Cái đó là cái ngu xuẩn không hiểu lấy mình.

Nếu chúng ta hiểu lấy ta và chấp nhận, tới đâu cũng là cái cảnh của Trời Đất sắp đặt, tới đâu cũng là chứng minh để cho chúng ta tự cải tạo tư tưởng phần hồn để tiến. Cho nên chúng ta ý thức rõ ràng phận sự đang quản lý cái Tiểu Thiên Địa nầy, không làm những cái điều thái quá mà để gây cho thần kinh bất ổn, gây cho ngũ tạng bất yên. Các bạn đang ngự trị trong cái Tiểu Thiên Địa nầy rất tinh vi của Trời Đất giao phó, của nhơn sanh giao phó, của tất cả linh căn đóng góp cho bạn thành một cái cơ thể dung nhan nầy. Ở trong đó bao nhiêu sự phức tạp do sự sáng suốt của bạn thâu góp được từ bên trên đem so sánh với mọi cảnh ở thế gian rồi trở lại xây dựng ở bên trong cho nó có một cái đà tiến, đáng tiến, tự tiến, tự minh; mà các bạn không chịu, còn lớ ngớ đi ở bên ngoài, tìm “Cái nầy phù hộ, cái kia phù hộ, ông lên bà xuống để dìu dắt tôi, hộ độ tôi!”

Cái chuyện mình đã sẵn có một cái cơ giới tốt đẹp, có một trí tuệ thông minh vượt mức mà mình không biết dìu dắt mình, mình còn ỷ lại cái ngoại cảnh, chừng nào các bạn mới tiến? Rõ ràng hằng ngày đã chứng minh cho các bạn thấy kẻ sống người chết, rồi cái cảnh sanh lão bệnh tử, khổ của các bạn, các bạn đâu có trông. Họ chết trước thì bạn chết sau. Tuổi tác của bạn đâu có chờ đợi bạn mà bạn ở đó ỷ lại? Tuổi tác không chờ đợi bạn.

Trở lại cái phần thanh điển, để nối tiếp cái thông minh sáng suốt ở bên trên giáo hóa, giáo dục các cơ tầng lục căn lục trần trong bản thể các bạn, khai thông bất cứ những cái linh căn trong bản thể, để cho nó càng ngày càng phối hợp lên càng nhẹ càng tiến xa hơn, làm một cái cuộc đời mới thanh bình vui vẻ cho phần hồn và tất cả những linh căn trong bản thể.

Còn chúng ta không có hiểu, không có biết xây dựng mà chúng ta còn muốn tìm những cái sự, kêu bằng, đề cao cái dâm ô, rồi cuống cuồng trong các nghiệp đau khổ. Dâm ô là ngoại cảnh, tham lam cũng thuộc dâm ô, tình dục cũng thuộc dâm ô, tạo nhiều cái cảnh, kêu bằng, ràng buộc không thể tiến nổi.

Đối với người tu phân minh cho nó rõ cái chuyện đó là cái chuyện bất lợi, không lợi cho cơ thể và không lợi cho quần chúng. Cái gì nó cũng vừa phải thôi còn làm quá là hư. Cho nên chúng ta cái người tu, các bạn ở bên trên là phần nhẹ thuộc về thông minh sáng suốt thanh điển, phần dưới thuộc về ô trược, trung tâm là cái chỗ hòa giải! Các bạn phải đứng hết Ba Giới đó thì lúc đó các bạn thấy dễ mở chớ không có khó khăn, mình tự khai mở lấy mình. Mà hiện tại cái pháp bây giờ đâu có phải là một người tạo ra, nhưng mà sự thông minh đã đóng góp nhiều người, nhiều năm công phu tìm hiểu trong thiền đường, rồi người ta mới thâu thập cái nầy cái có thể cứu giúp cơ thể, có thể trị bệnh cho bản thân chúng ta.

Cũng như cái Soi Hồn, bạn thấy nó làm cho ổn định thần kinh rồi nó đưa cái trược khí trong thần kinh đi ra khỏi bộ đầu. Rồi bạn làm Pháp Luân nó cũng vậy: nó đem thanh khí điển vô rồi nó khai thông cái đường lối mạch Đốc ở bên trong rồi đánh đổ cái trược khí ra khỏi lỗ chân lông. Rồi Thiền Định bạn mới thâu góp tất cả những phần thanh điển có thể hội đồng bên trên lúc đó là trong cái dẫn giải tiến hóa.

Cho nên sau khi các bạn thiền hai ba tiếng đồng hồ, nửa đêm các bạn khi không ngồi có những cái ý nghĩ rất cao siêu, rất thích thú, rất du dương cởi mở, nhưng mà ngày mai các bạn quên. Tại sao những cái phần tiến nó đã tiến mà cần tiến thêm, chớ không phải để các bạn tới đó mà nắm cái đó cao! Không phải! Cho nên nhiều khi các bạn có những cái ý nghĩ nửa đêm công phu rất hay, rất lý thú nhưng mà sáng lại các bạn quên để các bạn trở lại công phu. Rồi đêm nay nó sẽ đạt tới cái khác, mà cái kết tinh đó, nó phối hợp và cái sáng suốt của bộ óc bạn, cái hào quang bộ đầu của các bạn nó sẽ mở ra, nó nới rộng. Cho nên mỗi kỳ nó mỗi tiến.

Vô Vi nầy nhiều khi hồi nào giờ không biết làm bài thơ, bài thi, nhưng mà làm được những bài rồi, qua bữa sau chê lấy mình, là nó tiến tới những cái bài khác và nó sẽ có những câu văn thích thú hơn trong tinh thần xây dựng cởi mở. Rồi từ đó chúng ta tiến mãi, tiến hoài chúng ta không có giữ cái cựu nữa, nhưng mà ta tiến cái văn minh hiện tại. Cái luồng điển thích hợp của cơ Trời chuyển hóa bất cứ giờ phút nào, mà cái sự thông minh nó tiến tới chúng ta phải chấp nhận làm việc, viết nhiều để học, viết nhiều để hiểu. Cho nên những người tu ở đây hồi nào giờ nó dốt nát, nó không có học qua cái lớp đó, nhưng mà nó càng ngày càng thanh tịnh, người ta động tới là nó mở, nó hiểu, nó cắt nghĩa cũng tương đối với người đã đi học. Nó bình tĩnh thông minh, chính nó thấy nó thông minh nhưng mà rốt cuộc rồi nó cũng chê,“Chưa được! Phải đạt được cái thanh tịnh.”

Cho nên hôm trước có hai câu là chỗ đó:

“Ai là người dốt sao không dốt
Thuyết lý chi đây khổ trí hoài”

Dốt là chúng ta vạn sự bởi nhất Không: ta xuống thế gian đây là không không! Không có hiểu cái chuyện đời, rồi lần lần cư trần nhiễm trần, rồi nó đâm lý nầy lẽ nọ, thắc mắc đủ cỡ, nó lây lấy sự khổ của chúng ta. Bây giờ chúng ta tu về Vô Vi chúng ta phải nhớ rằng khi đến, ta tu đây để làm gì? Là tìm lúc đến, “Tại sao tôi đến đây để làm gì? Rồi tôi sẽ đi đâu? Nhưng mà tôi muốn biết tôi sẽ đi đâu tôi phải trở về cái dung điểm tôi đến. Tôi đến với cái sự không hiểu biết, thanh thản, nhẹ nhàng. Con người vô sự là kêu bằng bây giờ tôi trở về cái vô sự vô tư, tôi mới biết được cái tương lai của tôi thế nào. Tôi ở ngay cái dung điểm không không, thì kết quả tôi sau nầy cũng là trong trắng trong sạch thanh thản, mà cái bệnh hoạn ở thế gian nó không gây cho tôi được, nó không nhiễm cho tôi được, mà tôi nhờ tôi biết thanh lọc lấy tôi. Tôi đem sự sáng suốt cởi mở mỗi ngày.”

Mỗi đêm các bạn Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Định là các bạn cũng như người đi chùi hột xoàn: cái tâm các bạn, cái trí các bạn càng ngày càng long lanh cởi mở không có bị kẹt. Cho nên chúng ta tu trong thực tế, rồi chúng ta mới tìm hiểu cái đường lối hiện tại, rồi ta phải lao động để tìm hiểu khả năng của con người. Cho nên mọi người đang lao động, một người kia được làm một thước caré, một người nọ một thước caré, mà một người nầy người ta có tâm xây dựng, có tinh thần đóng góp thì họ trồng tỉa những cái cây rất tốt; họ biết lo lắng cho cái cây là biết lo lắng cho quần chúng.

Còn một người kia họ trồng, cho họ một mét caré họ làm đi làm, lại khô héo hết. Người đó không có tâm hồn Đại Chúng là họ còn nuôi cái tự ái, họ không buông bỏ tự ái, họ còn giai cấp.

Cái lao động bây giờ để đo lường lương tâm của các bạn, cho nên các bạn yêu lấy cái lao động. Mình viết câu văn, mình tu tịnh cũng là phần lao động để sửa chữa tư tưởng của chúng ta. Rồi chúng ta đi trồng tỉa cũng là phần sửa chữa tư tưởng, đứng ở trong cái tinh thần đóng góp cho tất cả mọi người. Mọi người đã vì mình, mình phải vì tất cả mọi người, chúng ta mới có tinh thần cao quý, rồi quần chúng mới thích hợp cái văn minh để tiến theo cái xã hội mới. Cho nên cái con đường tu của chúng ta đây là sức khỏe. Các bạn tu các bạn thấy chuyện ích quốc lợi dân. Các bạn được tư tưởng tốt, cơ thể khỏe, ổn định tinh thần chấp nhận làm việc vì tất cả mọi người.

Tôi thấy mọi người như vậy trong xứ sở của chúng ta hay là trong cơ cấu của nhân loại, ở thế gian nầy mà bằng lòng làm việc như vậy thì nó vui, vui vẻ biết là bao nhiêu mà tiến bộ biết là bao nhiêu, thương yêu lẫn nhau trong cái tinh thần tự giác quý báu lắm. Chúng ta đã phí công tu tìm hiểu chấp nhận và tin nơi khả năng của chúng ta tự tu, tự tiến, đến ngày nay chúng ta cũng vẫn tiếp tục tu để tiến và để đóng góp cho xã hội. Tôi thấy cái tinh thần cao quý của các bạn nên nâng cao lên một chút, cố gắng một chút nữa để làm, để đạt cái mức sức khỏe vừa trí tuệ và thân thể, thì chúng ta sẽ đạt tới những phần thiêng liêng cao quý. Người ta gọi là “huyền bí” là chính mình hiểu lấy mình thôi chớ không có đem ra phổ biến cho ai hết, nhưng mà cái sức khỏe là vàng, mọi người phải tu để đạt tới sức khỏe mới đem tới thành công vĩ đại cho đại gia đình đại chúng.

Hôm nay tôi trở về thời gian xa cách các bạn, tấm lòng kính mến của các bạn đã hướng về tôi rất nhiều trong đêm công phu, tôi không biết làm gì hơn, không có lý đem quà cho các bạn, tôi không có khả năng, nhưng mà tôi chỉ biết rằng sự đóng góp của tôi, tôi phải làm việc không ngừng, vì nhân loại vì đại chúng nên chuyển qua cái nghề y học để trị bệnh cho tất cả mọi người với một lòng thành trăm phần trăm đối với bệnh nhân, làm việc gấp hai, gấp ba lần những người khác. Đó là món quà tốt để đem lại cho các bạn, ảnh hưởng của chúng ta chung tiến, nên các bạn cố gắng tìm hiểu đó, nắm đó mà làm chìa khóa để chung tiến từ kiếp nầy cho đến kiếp khác. Tôi rất cảm ơn cái lòng kính mến của các bạn và thúc đẩy cho tôi cố gắng tu thêm nữa. Chúng ta được tái ngộ trong tinh thần vui vẻ mà trong sự ý thức tự giác của mọi người tự tu, tự tiến, rất quý báu đúng theo cái thiên tánh sáng suốt, luôn luôn chúng ta phải sáng suốt hòa hợp với huyền vi của Trời Đất và tăng thêm cái lòng tin nơi khả năng tự tiến của chúng ta. Chúng ta phải đạt tới cái chánh pháp không bị lợi dụng và không vụ lợi.

Cảm ơn các bạn.

Hết

(Trích từ băng giảng của Đức Thầy -- Sài gòn ngày 27/02/1977)


----
vovilibrary.net >>refresh...