(Sài gòn ngày 19/02/1977) - Tết Đinh Tỵ
Quan trọng nhất là cái căn bản tu, chớ không phải nói tu, tu, tu, tu, tu, rồi không hiểu cái nghĩa tu. Tại sao tôi chọn cái pháp nầy, tôi không chọn cái pháp kia? Tôi thấy cái căn bản của nó. À, cho nên tôi thường thường nói cái Soi Hồn, Pháp Luân Thường Chuyển, Thiền Định, tôi nói đi nói lại có bao nhiêu đó à, nhưng mà tầng nào nó cũng do ba cái đó nó phát triển. Nếu mà ba cái đó làm không đúng là các bạn phí công vô ích, không có bao giờ tiến. Nó tiến rõ ràng, đừng có nói về bề ngoài cơ thể, trong nội tâm thanh điển, trược điển đều do ba cái đó giải hết thẩy, nhưng mà phải làm cho đúng, trong sách vở đã ghi rõ ràng cách mức làm bằng cách nào.
Rồi nhiều người phổ biến ra rồi nói nầy, nói kia, nói nọ, sửa đi, sửa lại, sửa nó hư. Nó hư một chút là làm rối loạn thần kinh con người mới hành đạo. Thay vì cái người đã đi trước là người ta lựa một con đường sẵn sàng cho các bạn và đã ngừa tất cả những sự gì có thể xẩy ra tai hại ở sau nầy về tư tưởng cũng như hành động. Thành ra người ta để cái đường lối rõ ràng vạch cho mình đi, mình cứ giữ cái mức tiến theo người ta nói đó, đừng có làm quá thái và đừng có sửa, bởi cái phần mà thoát ly cơ thể, cái phần đó người ta làm việc khác, người ta tu khác, còn cái phần còn dính líu trong cơ thể không ngoài ba cái đó không thể nào giải quyết nổi.
Hỏi tại sao tôi phải Soi Hồn? Tại sao tôi phải làm Pháp Luân? Tại sao tôi phải làm Thiền Ðịnh? Tôi phải soi hồn là để bộ đầu trung ương tôi nó mở nó khai thông cái thần kinh nẻo hốc. Nó phát quang bộ đầu tôi nó mới hòa cảm cái sáng suốt của Trời Đất. Nó mới dẫn dắt được cái ngũ tạng, linh căn của ngũ tạng ở bên trong nó tiến lên. Rồi tới thiền định, cơ thể, bất cứ một lỗ chân lông nào nó thông cảm, nó tiến về ánh sáng của Chủ Nhân Ông đã đạt được, thì lúc đó nó mới nhập định được.
Thì cái đường lối phải đi đúng như vậy mới được. Nhiều người hay sửa, không phải rằng tôi vắng mặt sửa, hồi tôi còn thời gian nói pháp cũng vậy nhiều người cũng tự sửa. Tôi chỉ một đường, họ về họ làm một ngã. Tôi kêu người ta hít sáu lần, họ hít bảy tám chục lần, một trăm lần. Cái đó có lợi gì cho họ? Họ không hiểu. Nhưng mà cái đường lối đúng đắn nó lại khác, không phải đòi hỏi nhiều, nhưng mà nó đạt tới. Cái người chuyên môn, tại sao người ta cần người chuyên môn, người chuyên môn làm một giờ hơn là một người không chuyên môn làm một ngày. Cho nên người ta đã vạch rõ cái đường cho mình tu.
Nên các bạn có lòng tu nên giữ đó. Nhiều người nói, ông kia chỉ có ba cái đó thôi à, vậy mà đắc pháp. Sự thật nó đắc pháp, giữ đúng ba cái đó nó phải đắc pháp. Tôi nói cái xe đạp răng cắn răng, răng cạ với răng cưa nầy với răng cưa nọ, nó đạp nó đi tới, dây nầy truyền với dây kia nó đi tới. Rồi xe hơi cũng vậy, răng cưa nầy cọ răng kia nó cũng đi tới. Rồi máy bay cũng vậy, cũng do sự cọ xát nó đi tới, hỏi chớ ba tầng nó cũng là cọ xát, rồi lên tầng thứ tư nó cũng cọ xát, mà đi tới thật sự hoàn toàn thanh lọc cái luồng điển rồi thì nó định, nhưng mà nhập định. Lúc đó, động là nó đi, cũng phải có sự cọ xát nó mới đi. Đó, thành ra cái phương pháp công phu của chúng ta không phải là ít đâu, nhưng mà nhiều bạn chê ít, làm cái gì vầy có một chút vầy mà ông nói đắc đạo. Sự thật có một chút đó mà tôi làm chưa xong.
Các bạn bình tâm kiểm trở lại làm chưa có xong. Ở trong nầy nó Thất Trùng La Võng, nó nhiều lớp thần kinh ở trong cơ thể mình mà thông được mấy lớp thần kinh đó là các bạn đạt tới cái sự nhẹ nhàng sung sướng hòa cảm với tất cả. Đó, còn những cái kinh kệ người ta để lại cũng rất hay nhưng mà cái căn bản đà tiến không đạt được, xem kinh cũng như xem trong rừng, rồi rốt cuộc chỉ nhờ sự phù hộ mà thôi. Nhưng mà phù hộ, ai đã phù hộ chúng ta? Người nào cúng quải đã thấy ông Phật xuống cho cái bánh không? Không! Nhưng mà mình cứ bưng bánh cho ông Phật ăn không à! Hỏi ngược lại, mình làm cái chuyện kêu là bất chánh, mình tham mà không hay. Còn cái đằng nầy của chúng ta, không có như vậy. Chúng ta được cái ảnh hưởng tốt của người đi trước, tự cách mạng bản thân. Bây giờ chúng ta bắt chước cái đường lối đó tự sửa chữa, thần kinh nẻo hóc phải được khai thông, những cái phương pháp của chúng ta đã và đang làm ở đây trị bệnh tận gốc. Cái bệnh nầy do cái tánh sanh ra, mà cái tánh nầy do cái điển trược nó không thông. Bây giờ mình làm cho cái điển thông, con người trở lại văn minh, cởi mở, vui vẻ thì bệnh hoạn cũng ít.
Các bạn thử đo lường cái bản tánh của các bạn rõ ràng ngay trong gia đình. Ở đây nghe thuyết pháp nói thôi cái gì tôi cũng buông bỏ, về tôi không giận vợ, giận con. Về một chút, con nó nướng cái bánh đầu năm mà cháy rồi, cũng đập bàn la um sùm. Cũng có vậy, cái đó là cái thước nó vừa đo là thấy mình động. Gia đình, cái nghịch cảnh là cái thước đo, đo cái lương tâm, đo cái đạo đức, đo cái thanh khí điển của mọi người tu học. Tại sao chúng ta bị những cái nghịch cảnh đó? Là tại gì ta chưa có thông, nếu ta thông người ta hiểu đường lối của đối phương, chúng ta đâu có trách móc, vì ta không thông ta mới trách móc, cho nên cố gắng giữ có bây nhiêu đó là cái vốn tu hành. Bây nhiêu đó là hành lý để cho các bạn sẽ trở về quê xưa chốn cũ, chớ không phải ba cái pháp đó là bỏ đâu. Nhiều người nói tôi hành có chút xíu vậy chừng nào mới thành Phật, rồi nói xuất hồn nầy kia, kia nọ. Căn bản chút xíu mà mình làm không nên thân, rồi mình trách, rồi đổ thừa rồi nói bậy, nói bạ, nói lung tung càng ngày càng hư thêm.
Cho nên một thời gian tôi không được gặp các bạn, nhưng mà để xem coi các bạn tu bằng cách nào. Không gần, có nhiều người nói ôi thôi bỏ đi ông không có ở đây thấy khỉ gì, ôi đi chơi đi (cười…) đi lả lướt đi, à rốt cuộc rồi đi, đi, đi, đi đã rồi về thấy. Ôi! Té ra cũng không có cái thứ nào ăn chịu hết, rồi về thôi thiền lại đi. Tự nó dạy nó. Tôi thấy nhiều người tự nó dạy nó, bỏ một thời gian rồi anh về anh cũng thôi, thôi, thôi, thôi, tôi tu cái nầy cho rồi, thấy cái nầy, tu cái nầy tự do, rồi ban đầu bỏ, rồi cũng không hít, sau nầy cũng hít, hít lại.
Đó, cho nên cái pháp nầy mà người ta ý thức rõ rồi, trong khi mà nhập môn người ta bắt đầu tu đó, người ta ý thức rõ cái đường đến cũng như đường đi. Tôi đã thường nói không ai muốn xuống thế gian làm con người, xuống đây, xuống thế gian làm con người, nghịch. Chúng ta ra đời chúng ta đâu có khóc, nhưng mà chết ai muốn đâu, nhưng mà chúng ta phải êm đềm ra đi. Hai cái không là hai cái nghịch cảnh của phần hồn, thấy không. Thì chúng ta luôn luôn sống ở trong nghịch cảnh để cải tạo dẫn tiến phần hồn tư tưởng.
Đó, thành ra chúng ta đã có nhiều cơ hội học tập ngay từ bản thể, rồi ngay từ nghịch cảnh, nhưng mà Trời Đất đâu có bỏ chúng ta, Cha Trời, Mẹ Đất nâng niu suốt ngày suốt đêm, 24 trên 24, Ngài đâu có bỏ chúng ta, để chờ ngày chúng ta tự cải tạo và nhìn rõ, nhìn thẳng và hiểu rõ tình thương từ bi bác ái của Trời Đất đã ban bố cho chúng ta. Chúng ta vui chấp nhận, vui tiến, Trời Đất đâu có cắt nghẽn cái thanh khí điển nuôi dưỡng chúng ta, chúng ta có hoài. Cho nên tôi đã nói các bạn, có một cuộc thay đổi mới thì các bạn chỉ nắm có một cái hành lý rất dễ dàng, còn Trời, còn Đất, còn ta, còn thái bình. Đó là cái vốn căn bản cho chúng ta tiến, tại sao còn thắc mắc còn lo, đã nói vạn linh đều có sự thanh tịnh của nội tâm, chúng ta sớm đạt được thanh tịnh thì sẽ tương ứng những vạn linh đó.
Thành ra chúng ta đi trong cái từ bi tha thứ chứ không phải vì cái đó mà chúng ta ghét, ta hờn, không ghét ai, không giận ai. Nhưng mà chúng ta chỉ lo kiểm điểm sửa chữa lấy ta, trách lấy ta, sao không chấp nhận những cái hoàn cảnh tốt đẹp của Trời Đất đã ban bố, sự thử thách là cái sự tốt đẹp. Ta phải nắm lấy mà đưa cái bộ óc sáng tạo ra để ứng phó bất cứ cái tình cảnh nào, thì mới giúp đỡ chứ. Còn nếu mà chúng ta cứ ỷ lại hay là người khác làm cho chúng ta ăn, lo những chuyện phù hộ không. Không có biết, cái luật vai trả, mình đã ăn bám của thiên hạ mình phải trả cho thiên hạ, cái đó là cái luật định tự nhiên rồi. Cái mức sống đó nó mới vui vẻ, mức sống đó mới là mức sống tiến bộ, không vì cá nhân, không vì tư hữu.
Cái tâm thần của chúng ta nghĩa là thấy Trời Đất đã ban bố quá rộng rãi đối với chúng ta. Bây giờ chúng ta phải làm cái gì trong cái tình thương, ai có cái uy quyền lớn bằng Trời Đất được, mà ai có cái tình thương sâu rộng bằng Trời Đất, thì chúng ta làm con của Trời Đất, chúng ta ít nhất phải có được cái ảnh hưởng tốt đẹp đó, và thực hành cái ảnh hưởng đó, thì chúng ta tiến tới thấy ai cũng vui vẻ, ai cũng thương. Cho nên những người tu về đạo các bạn ngồi chung đây đâu có biết ai, nhà ai cũng không có quen nữa, nhưng mà rốt cuộc thấy gặp lại vui vẻ phải không. Mừng, vui mà vui không biết vui làm sao, cũng thấy vui vậy thôi, chớ không biết vui làm sao, hỏi vui không chị, vui, mà không biết vui làm sao, không biết, cái kỳ cục của nó có. Cho nên tu đạt tới cái điển rồi, nó lại nhớ. Hỏi chớ tôi nhớ, cô nhớ ông đó có ích gì, không có ích khỉ gì mà tôi thấy nhớ. (Thầy cười...)
Tôi thấy nhớ mà không ích khỉ gì hết mà cũng thấy nhớ, nó kỳ cục vậy đó là cái vùng thanh điển, bởi nó ở trong căn bản của Trời Đất chuyển sanh. Cho nên cái bản thể các bạn, tôi nói nó thông suốt cái điển nó xuyên qua hết được, chớ không phải nói không xuyên qua được. Cho nên đừng có lầm, tôi là một cái địa vị cao siêu hơn những người khác. Không có đâu! Người ta thấy mình hết, cái gì sai chạy là họ biết hết rồi, trước sau cũng biết. Đó, con người mà dấu thiệt dấu, kín thiệt kín ở đời nầy, rồi tới cái phút cuối cùng mà chết đưa đám ma là mình thấy có cái báo cáo rõ ràng ông đó hồi trước ác ôn hay sao dòm là biết, phải không? Lấy cái mắt trần dòm cũng biết đừng có nói về thiêng liêng, cho nên cái gì cũng đều là công khai.
Nhưng mà chúng ta tu về Vô Vi ta buông bỏ thế sự, nhưng mà cái thứ nhất là làm cho sức khoẻ dồi dào, phải có sức khoẻ và phải chấp nhận cái luật định vay trả của thế gian. Chúng ta ăn từ hột lúa, một miếng khoai đi nữa cũng là vay của quần chúng, bây giờ chúng ta phải tìm cách trả lại cho họ. Đó là cái tư tưởng tốt nhất và rộng rãi nhất, khắp thế giới nơi nào chúng ta có thể đi tới được, chớ đừng nghĩ cái chuyện eo hẹp rồi cho là đau khổ, rồi nó trở ngại cho cái phần tu hành. Cái kiếp nầy xuống đây mà cải tạo được cái phần hồn không có tiến nổi thì cái kiếp sau nó còn khổ hơn nữa. Khi chúng ta tu, người tu thì biết có tiền kiếp mới có kiếp nầy, cho nên phải ráng sửa chữa sự sai lầm của mình mà để vui vẻ chấp nhận bất cứ cái hoàn cảnh nào đưa đến. Ở đời thì có tổ chức, có xã hội hết, có sự hướng dẫn lãnh đạo hết; còn phần đạo chúng ta cũng phải tự lãnh đạo để hòa cảm với tất cả những cái gì đã và đang có hiện tại, thì cái gì nó cũng tiến tới tốt đẹp.
Con người tu nó kiên nhẫn, nó chỉ dùng cái điển nó xuyên qua tất cả. Các bạn đi tiến tới cái điển rồi các bạn đâu có bị mất, có bị ai cướp giựt đâu mà các bạn sợ. Các bạn không ăn cướp của người ta thôi chớ ai ăn cướp các bạn đâu, thấy không? Cho nên, chúng ta tu chỉ có một cái luồng thanh điển thì chúng ta mới đạt đến tất cả những cái gì xuyên qua tất cả những cái gì. Chính nội tâm của chúng ta mà cái phần thanh khí điển trụ hóa Mô Ni Châu rồi mới kiểm soát được mình. Cho nên đòi hỏi sự dầy công, nên nhiều bạn ở trong trường hợp bây giờ tôi khuyên nên làm pháp luân cho nhiều, cố gắng cho nó thừa xuyên để cho cơ thể được an khương, ăn uống chúng ta không cần thiết nhiều lắm, nhưng mà cái thanh khí điển đây nó sẽ bồi dưỡng cái cơ thể càng ngày càng tiến bộ, càng mạnh, rồi để góp sức với xã hội để tiến. Chúng ta còn có gia đình, phải không? Gia đình là xã hội mà chúng ta bệnh hoạn rồi ai giúp đỡ gia đình, chúng ta cần có sức khỏe mới giúp đỡ gia đình được. Cho nên cái tình thương bao la của Trời Phật không bao giờ bỏ chúng ta mà chúng ta nghĩ chuyện eo hẹp, chúng ta muốn dứt mối tình giữa Trời Phật, nhưng mà ai dứt được, không ai dứt được hết. Rốt cuộc cũng trở về với cái không không. Hai tay không đến rồi trở về với hai tay không và cái phần hồn sáng suốt đi lên trên.
Cho nên chúng ta có cơ hội tương ngộ được giờ phút nào thì phải cố gắng mà học lấy ba cái pháp căn bản đó, hòa cảm với Trời Đất và người: Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Định. Đó là cái phương pháp để hòa cảm Trời Đất và người, chớ không phải đi vô cái lối eo hẹp đâu mà các bạn sợ. Năm nay là mùng hai năm mới, chớ bây giờ chúc cái gì hơn, chúc các bạn cố gắng tự tạo lấy sức khoẻ cho năm nay, phải không? Chớ bây giờ tôi nói chúc cho sống một trăm năm tôi cũng nói láo nữa, thôi chúc các bạn cố gắng tự tạo sức khoẻ cho năm nay, phải không? … (Không nghe rõ…) không phải giỡn đâu, khó hiểu rồi sẽ hiểu. Nhiều người khó hiểu mà cắt nghĩa cho họ hiểu, họ lại đi nói bậy.
Thành ra cái thời buổi giờ không có cho biết cái gì nhiều, nói sơ sơ là họ đi … (Không nghe rõ…) hay nói thêm không, không có được, rất rõ ràng, hiểu sao hiểu, phải không? Chớ bây giờ tu, cái căn bản phải lo tu, không tu mà nghĩ tầm bậy tầm bạ vô ích. Bên Vô Vi bây giờ không có chủ trương chỉ cho người ta nghĩ tầm bậy tầm bạ, chỉ cho người ta đạt được sức khỏe trước. Soi Hồn, Pháp Luân Thường Chuyển, Thiền Định như nói hồi nãy, có bao nhiêu đó thôi. Rồi các bạn sẽ tiến tới, sẽ hiểu sâu hơn, còn cái căn bản không có, hiểu rồi cái nói lung tung. Mười hai tiếng đồng hồ sau là nói lung tung, một chập hỏi chớ Ông Tư nói cái gì? Ông Tư nói vậy vậy, một chặp gặp bà khác, ối Trời! Ông Tư nói vầy vầy (cười...).
(Trích từ băng giảng của Đức Thầy -- Sài gòn ngày 19/02/1977)
Hết