19770000L1(67)

BÀI GIẢNG PHÁP - (67)

[mp3.1]

Đức Thầy: … “Bà nghe mấy chục năm Thầy thuyết phát, bây giờ Bà tới đây đâu có mấy chục phút mà Bà thấy con người bà đổi mới chưa?

Bả nói : “Tui thấy lạ thường! Con người tui nhẹ nhàng, mà tui nói thiệt, chồng tui không có chịu nghe một ai hết, mà bây giờ, 'Tui biết rồi, tui bây giờ tui không phải nghe thầy Tám, nhưng mà thầy Tám chỉ đường lối tui trở về với tui!'”

Tui nói, “Bà rất sáng suốt! Bà thấy tui về với Bà, Bà mới thấy Bà; còn Bà còn tiếp tục theo đạo của thầy Tám là Bà chết! Thầy Tám sẽ ăn gian Bà! Nhưng mà Bà trở về với thầy Tám, đã trở về với Thầy Tám, là Bà có đường tiến hóa. Còn Bà nói, ‘Tui tu Thầy Tám’, rồi một ngày kia Thầy Tám đi mất rồi Bà sao? Bà cũng buồn à! Ôm cái sân hận đó không?”

Không!

Bà, bây giờ bắt đầu từ bữa nay trở đi, Bà tu cái đạo của Bà, rời am, giữ đó mà tu! Rồi cái nguyên lý tui cắt nghĩa về “Nam Mô A Di Đà Phật,” Bà Soi Hồn, Pháp Luân cho Bà rõ rệt hết rồi, thì Bà nắm đó mà tự tiến hóa! Một lần một là đủ rồi! [01:14]

Nhiều người, trong giấc chiêm bao gặp minh sư có một chút thôi mà thức giác rồi, về là ta tu, ta tiến tới.

Bây giờ Bà lại Vũng Tàu, Bà gặp người ta hồi nào giờ không đi Sài Gòn, Bà gặp ông đó, Bà tỉnh trí, Ông đó nói: “Ui, Bà lên bến xe chỗ nào, chỗ nào, Bà lên Bà mua vé Bà ngồi im đó, nó chạy tới cái bến xe nào cái Bà bước xuống, kêu xích lô hai đồng là tới nhà chớ gì,” thì Bà làm y như vậy, nó tới!

Còn Bà đừng có động loạn nữa! Bà sửa đi sửa lại, từ ở đây, từ Vũng Tàu mà lên bến xe đi không được, ha, làm sao mà nó dẫn dắt Bà tới bến Sài Gòn?

Cho nên, dẹp bỏ sự động loạn, lấy cái tỉnh trí mà tu!

Người có đạo, tâm tiếp thu rất lẹ và phải giữ cái phần Thanh để mà tu! Không nên giữ phần Trược để mà tu.

Cho nên, nhiều bạn ở đây nghe tui nói về phần Thanh nhẹ nhàng, nhưng mà một chặp nghĩ về chuyện đời, gia cang, rồi nó động loạn, rồi tưởng cái đó là cái chánh nữa và không có ý niệm trở về với “Nam Mô A Di Đà Phật” sáng suốt để mở ra!

Mà chúng ta giữ lấy cái phần Thanh hồi nãy đã tiếp thu và tiến theo, vượt khỏi cái phần đó! [02:26] Bởi vì trong trình độ tiến hóa của mình, mình mới ở trong cõi thấp, người ta nói đó mình tiếp thu thấp, nhưng mà cái lý nó cao, mà mình vượt qua được cái thấp rồi, mình đứng vững ở trên thì mình sẽ hưởng thêm nữa! Cũng có câu đó thôi, nhưng mà nó sẽ tiến hóa lên nữa, nó lại nhẹ hơn! Thấy không?

Mà nhiều người, “Không! Trở lại, ông Tám nói vậy rồi đem luận ra thời cuộc! thì trở về đời rồi! Là kẹt! Càng ngày càng kẹt thêm, không có tiến!

Chúng ta tu là dẫn giải. Tu là đàn anh, là sự sáng suốt thanh tịnh.

Thời cuộc là hạ thuộc mà thôi! Chúng ta đâu cần biết cái đó!

Chúng ta Thanh nhiều chừng nào thì nó sẽ biết chúng ta; chúng ta không cần biết nó; thấy chưa? [03;16] Phần nào đối chiếu với phần nào, nó có sẵn hết rồi! Còn mình chỉ tiến tới sự thanh thản trung ương hóa giải thăng tiến, đời đời kiếp kiếp, lấy cái chơn chánh tự trị để tiến hóa!

Mà không làm, rồi luận ra thời cuộc, thì mình kẹt chứ ai kẹt? Thấy chưa? À!

Cho nên, các bạn tu phải ý thức rõ phần thanh điển. Tui nhắc rất nhiều. Nếu tui kể công với các bạn thì các bạn cũng cảm động lắm! Tui nhắc nhiều lắm, không phải mới bây giờ nhắc:

Chỉ hướng về thanh điển đi thì các bạn sẽ có tất cả! Mà chính nó là vành đai tình thương và đạo đức; nó là an ninh đời đời kiếp kiếp để cứu rỗi tất cả mọi phần hồn đau khổ; cho nên mình phải nắm đó để tiến, không nên bỏ nó mà đi theo sự động loạn, tự gây phiền phức cho mình chớ chẳng gây phiền phức cho ai đâu. [04:14]

Ông Tào tu ngoài cốc, phải không?

Bạn đạo: Nhịn đói!

Đức Thầy: Ừ! Nhịn đói tu ngoài cốc, đóng cửa bế quan, là thầy của ông nè! Ổng tu, ổng là thầy làm răng nè, ổng tiền nhiều lắm; bỏ hết sự nghiệp đi xem sách của Phật, ông đi lên ổng tu. Ổng tu rồi thì cái đêm đó, bực nóng lên, ổng mở cửa ra ông kêu mấy ông gác gian, mấy ông thầy tu xung quanh, mà rằng: “ Các Con quỳ gối xuống lạy! Ta là Di Lặc tái thế!” Mấy ông kia cũng quỳ lạy ứ hơi!c Lạy đã rồi ổng chửi tục tĩu quá, chửi lung tung! Mấy thằng kia trốn, đóng cửa giam ổng trong nhà!

Chính ông đó ổng có cái cấp ở gần đó, ổng theo sát đít ổng mà để tu. Thì một thời gian, sau này Giải Phóng, bên Công An người ta cũng mở cửa mời ổng ra! Ổng chửi luôn! Sau người ta đưa đi học tập, giáo dục ổng trở lại, chữa bệnh cho ổng, tới bữa nay chưa thấy về. [05:19] Thì, cái ông này ổng theo ổng tu, ổng thấy vậy ngán quá, “Nếu mà tui tiếp tục như vậy là tui khùng như vậy thì làm sao?” Rồi con mắt ổng đỏ, nước tiểu ổng vàng, tánh ổng nóng! Thường ở trong gia đình con đồ chịu không nổi, sanh bệnh! Cả ngày cứ chúi đầu chóng mặt! Chúi đầu bởi vì nó không có thông: giữ cái điển Hỏa Tam Muội ở trên đầu, đâu có thông; nó phải chúi chúi vầy, đi cứ chúi chúi vầy!

Dẫn tới tui, tui châm cho ổng rồi tui nói, tui nói, “Ông chỉ có niệm Phật, và ông dùng cái hơi giữ ở dưới Đơn Điền này thành ra Ông bị động cái Hỏa Tam Muội, cho nên con người của Ông quá nóng!”

Ổng nói, “Làm sao Ông biết?” Ổng nói.

“Tui biết chớ! Tui giúp Ông! Ông tới đây châm rồi tui giúp cho Ông!” Tui châm ổng một hồi, tui cắt nghĩa về đạo lý cho ổng nghe, ổng hết chóng mặt. Bây giờ ổng đi bớt chúi rồi, và ổng được nghe những tràng pháp rất hay, rất thích hợp với ổng; ổng mượn băng về ổng nghe, ổng thấy ổng sung sướng. [06:27]

Bảy mươi mấy tuổi mới bắt đầu tìm được mối của đạo, là ổng học về ổng tu. Ổng mới dắt người này, người kia tới. Ổng nói, “Tui tu về kinh sách rất nhiều! Ngày đêm lo Thiền, lo tu, không muốn nói chuyện đời nữa; nhưng mà nó càng ngày nó làm tui càng động: cái sân tánh không có diệt được!”

Mà từ ngày tới nghe tới bây giờ thì ổng nói, những cái trạng thái đó nó đi đâu mất! Ổng trở về ổng tu. Thành ra, ổng năm nay cũng 70 mấy tuổi, mỗi tuần tui ra là ổng có mặt. Hai cha con đi lúm khúm mà cũng phải đi tới để nghe. Rồi hôm trước cũng mượn sang băng đó! Mấy người đó được nhẹ, rồi được sáng suốt thêm. [07:27]

Bạn đạo: Cũng Soi Hồn, Pháp Luân?

Đức Thầy: Ừ! Soi Hồn, Pháp Luân!

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Chắc là Nhà Nước đem đi trị bệnh cho ổng; ổng bị loạn óc thần kinh. Bây giờ, chỗ của ông không có ai ở chỗ đó! Người ta thấy ổng tu như vậy, người ta sợ quá rồi! Mấy cái ông thầy Thiền kia cũng ngán rồi, cũng hạ sang lần lần: “Mình tu làm chi vậy?”

Tu cũng phải lao động, phải làm ăn, phải tiếp xúc với bà con vui vẻ; phải không? Đừng có gây sự buồn cho mình!

Tất cả đều nằm trong chân lý, mà mình không thấy! Có cái gì không phải chân lý đâu. Thấy không?

Họ nói, “Sân là không phải chân lý!”

Sân cũng là chân lý luôn! Khi mà Anh hiểu được cái sân là Anh dùng cái sân để giúp người ta tiến hóa! [08:24] Cái hờn cũng là chân lý luôn: mà Anh hiểu mà Anh hờn, mà Anh hờn cho đúng chỗ thì họ cũng tiến hóa vậy! Khi mà họ thương yêu Anh, họ thấy cái nguồn đạo của Anh tràn trề, lai láng; mà bây giờ họ làm cho Anh buồn bực một chút, Anh hờn, không có hướng về mình hoài, họ hướng!

Mà Anh hướng chừng nào, mà Anh phóng thanh điển cho họ chừng nấy thì mình nên hờn!

Còn hướng về mình mà mình cũng trược luôn thì thôi, hờn làm cái gì?

Mình phóng thanh điển cho họ để họ tiến hóa; [08:57] thấy không? Để cho họ tự giác, để cho họ tiến hóa, thấy không, thì mình nên làm!

Còn mình chưa có thanh điển mà mình đi hờn thì đâu có được! A!

Cho nên, nhiều trạng thái vậy để nó mới dìu dắt: Tám vạn bốn ngàn pháp môn là phải đủ trong cái tánh ý đó; nhưng mà tánh ý sáng suốt kìa, thì nó mới là pháp môn; còn tánh ý mà mê muội, đâu có phải pháp môn! Phải không?

Như, “Hồi hôm tui nghe thằng cha đó giận tui, tui về tui giận quá, tui ngủ không được!” Cái đó là chết cho đối phương rồi; thấy không? Mình chưa có thanh điển! Thấy không?

“Tui nghe nó giận tui là tại vì nó mới tới chỗ đó thôi! Mà nó giận tui nhiều thì sau này nó sẽ tới với tui lần nhiều hơn!” Bởi vì cuộc giáo huấn cho nó tiến hóa và giai đoạn đó phải để cho nó đụng phải một cái, rồi nó sẽ đập tan cái bản tánh sân hận đó! Lúc đó nó sẽ tiến tới hơn! [09:58]

Bạn đạo: Ngày 20 tháng 11 năm 1977.

Đức Thầy:

“ Nguyên lý chưa thông khó thuận tòng

Tham sân không bỏ lại long đong

Hận đời vì trí ràng không mở

Khổ hạnh tự tu tiến khỏi phòng.”

Nguyên lý chưa thông”: Chưa rõ nguyên căn của mình: “Miệng nói tu, mà thiếu tu!” Thường thường tui nói như vậy. Cái nguyên lý của con người nó phải đi trở về sự không động: mặt trái nó tương đồng hòa cảm, nó mới thuận tầng với các giới, Tả cũng như Hữu, Hữu cũng như Tả đều tiến hòa trong cái tâm trạng không động. [10:39]

Tham sân khó bỏ lại long đong”: Con người mà còn mang cái tánh tham nhỏ mọn đó, rồi tham không được nó sân hận, tò mò so đo tìm hiểu đủ thứ hết, rồi lại long đong trở về mình. Long đong là lôi thôi bực tức, muốn biết, không biết được, muốn làm, làm cũng không xong. Đó! Nó vọng động.

Hận đời vì trí ràng không mở”: Khi mà mình giận một ai đó là cái trí mình bị ràng buộc rồi, không chịu mở ra: bởi vì khi mình giận họ là mình giận mình, ghét họ là ghét mình, thương họ là thương mình! Cái câu tui thường nói. Nhưng mà cái trí nó bị ràng buộc vì ngoại cảnh, rồi ở trong tâm của nó thiếu sáng suốt; nó không chịu mở ra để tìm hiểu cái sự việc thành ra nó hận đời và nó khổ! Nó càng tu càng thụt lùi và chậm tiến.

Khổ hạnh tự tu tiến khỏi phòng”: Mình phải khổ hạnh, mình lập cái hạnh chịu đựng, phải tìm hiểu mình, kêu bằng khổ hạnh. Tự tu là phải tự sửa: mình tiến mãi, mình khỏi lo những cái chuyện kêu bằng họ chê, họ khen, họ ghét, họ hại; cái đó mình không cần biết vấn đề đó! [11:54] Nhưng mà mình chỉ biết cái khổ hạnh là lập cái hạnh. Chịu đựng để tu để sửa; học cái nhẫn, rồi học cái từ bi nó mới cởi mở được.

Khỏi phòng vì tánh không sân; Không tham vụ lợi, không cần hồ nghi”: Con người mà tu tới thanh thản rồi, quân bình tư tưởng, thì cái tánh nó không có sân si nữa: nó hiểu cái nguyên lai của mọi sự việc. Tui đã thường nói: con người chỉ cuống cuồng, có giỏi cách mấy đi nữa cũng ở trong cái tham, sân, si, hỉ, nộ, ái, ố, dục là cùng! Khi mà chúng ta minh cảm được những sự việc đó rồi, chúng ta đâu có nuôi cái sân hận nữa!

Không tham và không vụ lợi! Cái đó không phải là cái lợi của mình. Chúng ta, khi mà hiểu rõ, chúng ta nằm trong Thiên Ý: Tới đây học hỏi rồi tiến hóa, thì chúng ta không có cái gì tham và vụ lợi hết!

Không cần hồ nghi: Chúng ta không cần nghi chuyện gì hết, bởi vì chúng ta chỉ sửa mình mà tiến mà thôi. Chúng ta chỉ học để tiến, để vun bồi sự sáng suốt để tiến mà thôi. Không có cái chuyện “Hồ nghi người này ám hại tui, người kia ám hại tui”; không có! “Chính tui ám hại tui là chánh! Tui phải tự lo tự giải tui mới thấy cái chơn pháp!” [13:02]

Tiến trong đả thiến thanh trì; Khai thông Tứ Đại quy y chơn tình”: Mình tiến ở trong đà tiến thanh thản nhẹ nhàng, tùy nơi công năng công phu của mình mà tiến. “Khai thông Tứ Đại quy y chơn tình”: Khai thống Tứ Đại, nước, lửa, gió, đất trong cơ thể chúng ta, chúng ta minh cảm rồi, hóa giải tới điển thì nó cảm thông Tứ Đại chớ nó đâu có vọng động theo cái trần trược nước, lửa, gió, đất mà chúng ta thấy đây đâu! Cho nên, chúng ta có cái Pháp Luân để hóa giải đi lên trên, thì những phần đó nó sẽ tiến giải về chủ đề thanh điển của nó là ở Bên Trên. “Quy y chơn tình”: Trở về cái căn bản sẵn có ở Bên Trên. [13:40]

“ Tự minh tự giác xét mình; Sửa sai tự tiến quy hình Hư Không”: Mình tự minh, tự giác, mình thấy rõ cái nguyên căn nhiều sự việc thì mình phân được thanh, trược rõ ràng! Phân được Thanh, Trược là con người tự giác. “Xét mình”: thấy mình cần phải sửa đổi nữa, cần phải tiến hóa nữa, phải sáng suốt nữa. “Sửa sai tự tiến quy hình hư không”: Chúng ta sửa tiến, chúng ta trở về hư không là vô sanh vô tử, phải đi về chỗ không động nữa, ma quỷ không có thể rờ mó được, không có làm động cái tâm của chúng ta đâu mà sợ! Phải tiến lên sự Hư Không; mà cái sự Hư Không đó nó ở các nẻo, các hóc, chỗ nào nó cũng có hết: nó là tất cả, tất cả là nó! Lúc đó, các bạn mới thấy an tọa được, tu hành được. [14:26]

Bình tâm chẳng có ước mong; Tự tầm thiên ý tự phòng tự tu”: Chúng ta bình tâm xét lấy mình chẳng có ước mong! Nhiều người ước mong, “Tui muốn sống lâu; tui muốn ơn trên phù hộ; tui muốn này, muốn kia, muốn nọ.” Cái đó là cái chuyện hư và vọng động thêm! “Tự tầm Thiên Ý, tự phòng tự tu”: Mình thấy bữa nay có việc này, mình phải làm điều rất tốt trong cái thiện ý mình làm việc mà đúng theo cái ý trời đã sắp đặt. “Tự phòng” là tự giải lấy tất cả những cái ô trược có thể xâm chiếm trong tư tưởng của chúng ta. “Tự tu” để sửa chữa và tiến.

“Tu cho trí ý vượt mù; Sân si chẳng có trùng tu Thiên tình”: Mình tu để trí ý vượt mù, nó càng ngày càng sáng suốt: chỉ hiểu nó là hiểu tất cả! Bao nhiêu đó là sáng suốt, sân si không còn nữa, không vì chuyện này bận rộn, không vì chuyện kia bận rộn! Chuyện này bận rộn thì sân si: [15:13] chuyện của người ta mình cũng đem về suy nghĩ, rồi tò mò lo đầu này, lo đầu nọ, thì tất cả là mình nuôi cái sân si.

Bây giờ, mình diệt được cái sân si rồi, thì trùng tu trở lại cái con đường sửa, tiến, hòa, đi thẳng lên trên sự sáng suốt thanh thản ở Bên Trên là Thiên Tình.

Thiên không càng tiến càng minh; Từ không mà có muôn hình như nhau”: Chúng ta tiến tới trên đó rồi, chúng ta thấy trong cái “Không,” “ Thiên Không càng tiến càng minh”: Mình tới chừng nào mình thấy rõ ràng đường lối sáng suốt mà nó đi ra tới, có, có rõ ràng!

Từ không mà có muôn hình như nhau”: Tất cả đểu giống như nhau, mà nó bị bận rộn, kẹt một chút ở trong cái phàm ngã nó đè bẹp cái chơn ngã, là cái Trược nó đè bẹp cái Thanh, chỉ có bao nhiêu đó mà lộn xộn rồi nó bày ra cái chuyện tham dục án ngữ cái cặp mắt, trong trí óc của con người, được sự dục, tham dục, mà không biết làm sao?! Bởi vì Bên Trên nó không mở thì nó phải đè chuyển xuống dưới và nó làm những cái điều bất chánh, làm không hay là đi trở về tối tăm thay vì sáng suốt sẵn có của nó. [16:21]

Cho nên các bạn đã tu cái này, nhờ cái pháp Soi Hồn đã mở cái sáng suốt ở bên trên thì bạn đừng có lo, cứ việc làm Pháp Luân đem cho nó lên trên! Thì trên, dưới nó thuận thỏa rồi thì nó quân bình, nó không có vọng đọng nữa! [16:34]

Nằm trong chơn lý nhiệm màu; Không đi, không thiếu đưa đầu hòa minh”: Chúng ta nằm trong chân lý nhiệm màu, lúc nào nó cũng tròn vo chớ không có méo!

Không đi, không thiếu đưa đầu hòa minh”: Cái nào nó cũng thích hợp và nó tiến hóa một cách mau, thanh thản và nhẹ nhàng chớ không có bao giờ ô trược như thế gian và làm những điều bê trễ nữa.

Càng tu càng rõ chính mình; Ta là chơn lý đẹp xinh nơi người”: Đó! Mình thấy rõ mình là chơn lý rồi, mình thấy mọi người cũng đều đẹp! Khi chúng ta thức giác được chúng ta rồi, chúng ta thấy thương tất cả mọi người: tất cả phần hồn đều đẹp, nhưng mà họ vì bận rộn, kẻ vì bận rộn đi xuống, người thanh thản được đi lên! Người tu thì thanh thản được đi lên, mà người bận rộn thế gian thì thấy họ đi xuống mà thôi. Mình có tu, mình hiểu mình rồi, thì mình ảnh hưởng họ, để cho họ tự tiến hóa họ rồi họ tự tìm con đường đi lên mấy hồi. Cho nên, mình thấy ai cũng như mình hết, cũng đều đẹp xinh chớ không có người nào xấu; thì cái tình thương nó cởi mở ghê lắm! Các nơi các giới đều quý, mà chúng ta quý họ trước, họ mới quý chúng ta! Mà chúng ta ghét họ thì không có ai thương chúng ta hết! [17:42]

Học qua lúc khóc lúc cười; quy nguyên Thanh Điển tâm tư hoài hoài”: Chúng ta học qua cái lúc khóc, lúc cười ở thế gian, ai cũng vậy. Phải qua cái giai đoạn bi thảm, bi kịch rồi tới sự cởi mở. Chính sự cởi mở đó, mình làm cho mình cởi mở chớ chẳng có ai làm cho mình cởi mở! Trong thâm tâm chúng ta được thanh thản nhẹ nhàng, chúng ta có nụ cười thanh tao và vui sướng ở chỗ đó. Mà cái đó cũng là cái bài học: cái gì rốt cuộc cũng chẳng được cái gì: khóc cái gì rốt cuộc cũng chẳng được cái gì, nhưng mà nó qua cái trui mài rồi chúng ta mới thấy chân lý, chúng ta mới thấy sự thanh tịnh là sự cao quý. “Quy nguyên thanh điển tâm tư hoài hoài”: Lúc đó, chúng ta trở về cái thanh điển căn bản của chúng ta, cái tâm lúc nào nó cũng tươi mà tươi trong sự du dương tìm hiểu của nó chớ không phải là tươi mà khoe khoang với thiên hạ. [18:34]

Nhiều người dòm thấy, “Cha, mặt đỏ au! Ông đó vui tươi quá!” Nhưng mà ổng chỉ thấy bình thản, chẳng có cái gì. Đó! Thì ổng nhẹ nhàng, ổng không phải ăn nhiều nhưng mà ổng vẫn trẻ trung.

Chẳng còn so lý, tranh tài; Chỉ lo tự giải ngày ngày yên vui”: Không cần so lý tranh tài với ai nữa! Hiểu mình, lo tự giải, tự sửa cái sự sai lầm của mình! Cái nặng nề của các bạn, nhiều khi các bạn tưởng là: “Tui học hết sách là tui được nhẹ!” Không! Cũng vẫn còn nặng! Tui đã nói, cứ cuống cuồng trong sự tham, sân, si, hỉ, nộ, ái, ố, dục, thì bạn không thể nào mà bạn nhẹ được! Giờ, bạn tu, bạn giải rồi, bạn tiến tới sự nhẹ rồi bạn mới thấy cái lời nói của tui là đúng. Đó! Rốt cuộc, nhiều người tu nhẹ rồi, người ta không muốn nói chuyện với ai, không có muốn so lý tranh tài với ai: họ thấy cái lỗi của họ quá nhiều, họ phải tự sửa. [19:22] Người tu nhiều chừng nào thì người đó nhận thấy cái tội lỗi của họ, họ mới sửa.

Người mà đi ăn thua với thiên hạ thì đâu có bao giờ tiến hóa được!

Cũng như bạn tu chẳng hạn, người nào có phát tâm giúp được người này thì giúp, giúp được người kia thì giúp, chớ mình không có nên phê bình cái hành động của họ: bởi vì, họ có từ thiện và phát tâm! Cái đó là khuyến khích và quý mến, thay vì mình dạy người ta một chút mà mình so đo đủ điều lợi lộc. Mà lúc người khác, người ta làm việc biết bao nhiêu mà người ta không nghĩ tới vấn đề đó, thì mình phải kính phục họ chớ không nên đả phá họ.

Nhiều người không hiểu, rồi tưởng là: “Tui tu lâu hơn người kia, tui giỏi hơn người nọ, rồi tui có thể áp chế người ta”! Không được! Người ta mới tu một ngày mà cái lý người ta thông suốt và người ta có thể nói giải cho người khác hiểu được! [20:11] Cái tu này không phải là cái tu ở thế gian để cho người ta quy định! Tiền kiếp có tu không? Duyên căn nó được sáng suốt hay là không? Nó có thể thọ lãnh được sự sáng suốt ở bên trên hòa đồng với các giới hay là không? Lúc đó mới thuyết lý, nó mới minh. Cho nên, nhiều bạn còn ở trong cái mê muội không hiểu được: tưởng sai, tưởng lầm, tưởng là ta tu lâu thì ta phải khá hơn! Không phải đâu, không phải chuyện tu lâu!

Cái trí của bạn còn mê muội là bạn cứ khổ hoài hoài.

Còn cái trí của bạn được cởi mở, hòa đồng với tất cả, thì bạn được nhẹ nhàng. Mà “Tu nhất kiếp, ngộ nhất thời”! Câu đó có nói, các bạn nên lưu ý: tu không có tính giờ tính giấc.

Tui đã nói các bạn rồi: “Tui mới tu hồi hôm này” là đúng hơn hết. Nhiều bạn nói, “Tui tu mười mấy năm,” mà hồi hôm không có tu cũng không có ích gì! Người ta hỏi, “Bạn có tu?” “Có, tui mới tu hồi hôm này,” là đúng, để mình kiểm điểm mình hồi hôm có làm biếng không? Bao nhiêu đó là đủ rồi: đêm hôm qua mình không có làm biếng, thì bữa nay đêm nay chắc mình còn tiến hóa hơn nữa! Biết một đêm có tu là đủ quý rồi, không nên nói, “Tui tu mười mấy năm” rốt cuộc chẳng đi đến đâu! [21:19] Rồi bày ra những chuyện, kêu bằng, nói hớ, nói bậy, nói càng, nói dóc… rồi rốt cuộc ân hận đau khổ buồn tủi, rồi khóc trở lại, cười trở lại, làm cho mình bực tức, gây ra sự chậm tiến! Quá trình mình đã qua, bây giờ mình trở lại con đường đó sao được? Cho nên, phải hiểu: không có nên khoe khoang; chỉ nói rằng, “Tui mới tu đêm hồi hôm” là được rồi.

Tận tâm thức giác giúp người: Tan rồi lại tựu lúc vui lúc buồn”: Chúng ta ở thế gian này là tạm sanh, thức giác các mùi, hiểu chuyện này, chuyện kia, chuyện nọ. Ở đời này chúng ta minh cảm tùy hành động, hiểu tới cái thấu vị của các hành động đó thì chúng ta mới tiến tới minh cảm của Chân Lý. Mà nó tan rồi nó lại tựu, thấy nó đi rồi chúng ta giải quyết được, nhưng mà bữa sau nó lại xảy tới! Mà nếu chúng ta thiếu thanh tịnh, chúng ta không có thể giải quyết được, lúc vui, lúc buồn đó: tâm trạng của mọi người đều như thế, có lúc vui, lúc buồn; nhưng mà lúc vui bạn hiểu giá trị của lúc vui, lúc buồn bạn thấu rõ chân lý của buồn, thì đâu có sự đau khổ nữa, không có sự buồn rầu nữa! [22:28]

Và bạn sẽ giải tỏa tâm tư của các bạn, mọi tế bào của các bạn được hưởng cái Thanh điển ở Bên Trên đã và đang ban bố từ giờ, phút, khắc chuyển hóa cho bạn rõ ràng; nhưng mà bạn không chịu tiếp thu là bạn chỉ thấy nhẹ nhàng mà thôi. Bạn nhẹ nhàng rồi, bạn thấy bạn đang ngồi ở đâu?

Bạn đang ngồi trên không trung Trung Thiên thế giới, đang làm việc các nẻo hóc đường và bạn dính liền ở trong Chân Lý mà tu mà tiến, chớ không phải là bạn hiểu cái đó rồi bạn không làm việc! Bạn làm việc khắp các nơi, các nẻo đường đều có sự thanh thản và tâm tư sáng suốt của bạn chuyển hóa cho mọi giới! Khi mà người ta nghe được qua âm thinh của bạn, thấy hành động của bạn thì người ta được nhẹ nhàng; đó là bạn ở khắp nơi mới ảnh hưởng người ta được!

Còn nếu mà bạn chưa ở khắp nơi, bạn còn ở trong cái tâm tư tham, sân, si, hỉ, nộ, ái, ố, dục, rồi bạn tự xưng đi tầm đạo bao nhiêu năm! Rốt cuộc rồi chẳng có cái gì! Cái đó còn vọng động thêm nữa: “Tại sao tui xưng tui đi hành đạo, mà không chịu hành đạo và tui không sửa cái tâm tư của tui cho nó bình quân tư tưởng? Là nó thấy cái đạo mùi rõ rệt: “Chính tui đã và đang có đây, tại sao tui không chịu ý thức lấy tui?” [23:44] Rồi, “Tui đi so đo đầu này, đầu kia, đầu nọ,” rồi nói ra những chuyện bất chánh và tự hại lấy mình mà thôi, làm cho mình bận rộn, làm cho mình đau khổ vì một tư lợi nào, rồi làm cho mình, nghĩa là, ăn uống không được, tu hành không xong; rồi bỏ cái cuộc hành trình, rồi tưởng là bỏ đạo là bỏ tất cả những người truyền pháp sao?

Mình bỏ đạo là mình bỏ mình: mình làm cho mình thiếu sáng suốt là mình diệt mình; mình đem dồn mình vô trong bóng tối!

Cho nên, các bạn, khi mà các bạn “Ô, sao mà tui ghét ông Tám, tui không tu nữa! Tui thấy ông Tám như vậy không đứng đắn…” này kai, kia nọ, “… tui không tu nữa!” Thì cái đó là hại ai? Chính hại bản thân mình! Bởi vì khi mình ý thức được cái đạo này, mình tu là để cho mình quân bình tư tưởng và làm cho mình nhẹ nhàng: trước hết là đạo của mình để tiến hóa, rồi tìm hiểu cái nguyên căn của mình để lần lần sửa sai! Chớ đâu phải ông Tám chun vô trong bụng mình, ở trụ trì trong đó, mà mình bỏ tu để cho ông Tám ngộp chết đâu! Không phải cái đó! [24:43]

Nhiều bạn đã sai lầm trong cái đó! Nhưng mà tình thương của người tu đi trước luôn luôn dìu dắt những người đi sau và vẫn thương họ và giúp đỡ họ. Bởi vì, tại sao?

Cái kinh đó, trước kia ông Tám có, ông Tám vẫn có cái tư tưởng đó, vì mới tới trình độ đó và mới hiểu cái đó! Rồi từ đó sẽ tiến hóa lên nữa. Cái tâm tư trong cái pháp Vô Vi này, các bạn sẽ đi tới giai đoạn đó: Ghét cái pháp là vì lòng tham của mình, và giấu những hành động bất chánh của mình, cho nên nó bộc lộ những cái tánh đó. Bởi vì, những hành động bất chánh là những tâm tư yếu hèn của mình, cho nên gây cho mình thiếu sự sáng suốt, rồi đâm ra sân hận!

Cái sân hận đó là sân hận mình! Mà cái sân hận đó là môi trường dẫn cho mình tiến hóa!

Cho nên các bạn nhiều khi đi tu, rồi giận vì một cái lẽ nào đó, nói: “Ui, tui không có tu theo ông Tám!” Nhưng mà ông Tám đâu có rủ các bạn tu? Ông Tám đâu có yêu cầu tới nhà lạy lục các bạn phải nghe những lời giải thích của ông Tám? Không!

Hồi nào giờ ông Tám cũng không có xen xỏ tới gia đình các bạn, và không cần hiểu các bạn! Chính các bạn muốn hiểu ông Tám và tìm hiểu ông Tám, thì ông Tám vẫn cảm ơn các bạn và nhờ các bạn, ông Tám mới được tu; thì ông Tám kể các bạn là thầy chớ không phải ông Tám là thầy của các bạn! [26:09]

Cho nên các bạn không nên suy nghĩ sai, đừng tưởng là tu này có lợi cho ông Tám! Không! Để sau này, “Vì ông Tám, mà ông Tám giam dẫn tui vô trong cái đường tà đạo!” Không phải!

Bạn ý thức rõ rồi: khi bạn tu cái pháp này là bạn trị bệnh cho bạn, điều trị thần kinh ngũ tạng được tiến hóa nhẹ nhàng; tâm lẫn thân được ổn định để làm một con người trong xã hội và đóng góp mọi điều lành cho các giới, để chúng ta có một sự ổn định trong xã hội và thăng hoa tư tưởng mọi lúc, mọi giờ. Các bạn nhận định rõ ràng rồi các bạn mới nghiên cứu, qua đây để tu. Thì tu, các bạn nghiên cứu rồi ở nhà tu cũng được, cần gì phải gặp ông Tám?

Gặp ông Tám để làm gì? Để nhờ ông Tám độ?

Không!

Ông Tám không có độ được!

Ông Tám chỉ tu và ông Tám được một sự bình tĩnh, thanh tịnh, sáng suốt, rồi ông Tám ảnh hưởng tu bằng cách nào; vậy thôi! Bắt chước ông Tám mà tu!

Tui đã nói ông Tám là 2 chữ Không hợp lại, Vô Vi là không có cái gì hết: không đáng các bạn phải lưu ý!

Nhưng mà các bạn có cái ảnh hưởng đó rồi các bạn về lưu ý các bạn, còn tiến hóa mau hơn! [27:25]

Cho nên, nhiều người nghịch lại tui, chửi lại tui, khắt khe với tui, người đó nó nhớ tui, nó lại dễ tu hơn, dễ tiến hóa hơn! Mà nhiều người ỷ lại nơi tui, rồi không tu, cũng vô ích! Cho nên tui không muốn có những hành động đó.

Tui muốn mọi người ý thức cái đường này là làm cho rút ngắn con đường tiến thân lẫn tâm của các bạn; rồi các bạn được tu đúng, hành đúng để các bạn được có cái sức khỏe dồi dào, tránh những cái bệnh hoạn thông thường, phức tạp, để cho gia cang các bạn được có cái ngân quỹ dồi dào trong cái lúc sanh sống cho gia đình được vui. Người mà bệnh hoạn hoài sống với ai? Lao động đâu có được? Biết tình thương là cái gì? Xã hội là cái gì? Cho nên, các bạn tu cái pháp này nó sẽ đưa các bạn tới quân bình tư tưởng và khỏe khoắn.

Chính bản thân tui cũng vậy: tui nhờ cái pháp này tui làm được việc rất nhiều cho đồng bào các giới; về cái môn châm cứu của chúng tui, tui học ở trong cái tình thương và đạo đức. [28:25] Cho nên, ngày đêm tui cũng vẫn nghiên cứu, vẫn tu tịnh, vẫn trị bệnh, không nghĩ chuyện gì vụ lợi cho cá nhân hết! Thì tui thấy tâm tui được thanh thản, và tui thấy tui sống trong cái xã hội hiện tại rất vui, có cơ hội cho mọi người được tiến hóa, rũ bỏ những cái sự tham lam của quá khứ, và lập lại sự căn bản tình thương và đạo đức của hiện tại, để cho mọi người được xích gần lấy nhau, tay nắm tay trong cái tình thương tiến hóa, đời lẫn đạo.

Thì tui thấy lần lần đây rồi các bạn sẽ thương yêu nhau rất nhiều. Nếu các bạn chịu tu và làm cho các bạn được khỏe khoắn, tâm tư các bạn được nhẹ nhàng thì các bạn sẽ bố thì cho mọi người về tình thương với sự kiên nhẫn và từ bi để giúp đỡ cho mọi người, thì tui thấy rất quý. Tiền bạc không có giá trị với người tu. Nhưng mà phương tiện trời đất đã cho chúng ta là sức khỏe. Đó! Chúng ta có sức khỏe là chúng ta có thể tạo ra của cải; mà tạo ra của cải thì chúng ta có sự sống; có sự sống trong tình thương thì nó cao quý hơn!

Mà có sự sống như con thú thì nó không có sự cao quý. [29:35]

Cho nên, các bạn đã có tu thì các bạn ý thức được nguyên căn của các bạn rồi: các bạn thấy rõ thanh tịnh là quý: thanh tịnh là các bạn sẽ tiếp thu mọi việc chơn chánh mà để ảnh hưởng mọi giới. Cho nên, cái phương pháp tu này nó không phải tổ chức gì hết: nó có một người tu như vậy, đã nghiên cứu ra đạt nhiều lối hữu ích trong cái đường lối ích quốc, lợi dân, người đó không bệnh hoạn, người đó trở nên một người thật thà, và người đó ở trong tình thương và đạo đức; thì các bạn bây giờ cũng xây dựng ở trong đường lối đó.

Tôi thiết tưởng, loài người mà đi như vậy thì thế gian đâu có chiến tranh, đâu có sự cạnh tranh, đâu có sự giết chóc, đâu có sự thù hận! Nhưng mà từ các giới đều được tiến hóa trong cái thật thà, và chúng ta đi trong cái lý tưởng của mọi giới, thương yêu lẫn nhau, đùm bọc lẫn nhau, tự sửa mình, mà thôi. Đó! Cái đó là con đường Chánh Giác!

Rồi còn vấn đề Tiên, Phật trở về nguyên căn ở Bên Trên, thì các bạn tu trong sự thầm thiền, thiền định của các bạn, thì các bạn thấy: cái đó là mỗi người có một cái căn quả khác nhau, sẽ thấy những môi trường tiến hóa riêng biệt của mọi phần, rồi mới quyết định được cái tiền kiếp của mình làm sai ở đâu, mình còn phải tu; tu hết trọn kiếp, trọn đời; phải sửa sai, phải học tập, phải cải tạo phần hồn để tiến hóa nhiều hơn xưa nữa! [31:01] Chớ không phải là, “Nếu tui tu rồi, thôi! Tui tu thì có Phật, Trời độ, thì tui làm biếng! Tui phải hữu vi, để ông Phật cho thiệt lớn đó!” Mà ổng đâu có độ! Chính mình cũng làm ứ hơi mới có cơm ăn! Cho nên, các bạn ở đây tu thì có sức khỏe trước, rồi các bạn mới tạo ra một sự sống ấm no cho các bạn, từ tâm lẫn thân.

Hôm nay, tui nói cũng có hơi nhiều; nhưng mà vì nhiều bạn mới tu chưa ý thức rõ được cái tu này thành ra nhiều người tu trong ỷ lại; thành thử tui phân tách rõ hơn để cho các bạn mới được hiểu và thấy mình sẽ đóng góp vào xã hội, và mình sẽ đạt tới sức khỏe với niềm tin khả năng công năng, công phu của mình. Cảm ơn các bạn. [31:47]

Bạn đạo: Ngày 27 tháng 11 năm 1977

Đức Thầy:

Duyên lành ngộ đạo thành tâm tiến

“Hành pháp thường xuyên tạo phước duyên

“Tự giác tâm hiền quy chánh pháp

“Hành thông minh cảm hợp duyên tiền”

Mình duyên lành ngộ đạo là mình được nhẹ một phần nào, mình nghe cái đạo lý mới hiểu. Đối với người ác trược nằng nề, họ nghe nói tới cái đạo là họ ghét, họ không có thích! Chính mình trước kia cũng vậy nữa!

Duyên lành ngộ đạo thành tâm tiến”: Lúc đó mình hiểu rõ rồi, mình nắm vững để mình nghiên cứu những cái chuyện của mình để tiến giải lên.

Hành pháp thường xuyên tạo phước duyên”: Khi mà chúng ta nhận định cái pháp này có thể dẫn tiến cho chúng ta được sáng suốt thêm, thì chúng ta phải thường xuyên để hành pháp. Lúc đó nó tạo phước duyên: “Tại sao kêu tui tu rồi có phước, có duyên?” Khi mà ổn định sáng suốt rồi, tự nhiên cái hiền nó tới với mình và cái dữ nó phải xa lánh. Đó, cái phước, duyên nó vậy.

Tự giác tâm hiền quy Chánh Pháp’: Khi bạn tự giác rồi thì bạn mới thấy cái Chánh Pháp giá trị nó ở đâu? [32:56] Thì trong lúc mà đạt được cái Chánh Pháp, người tu trong Vô Vi rồi, thì nước miếng không bao giờ lạt và không đắng nữa; nó chỉ ngọt luôn, và nó thơm, nó nhẹ nhàng trong cái lúc thiền giải.

Hành thông minh cảm học duyên tiền”: Duyên tiền là mình hành thông rồi, rồi mình biết được cái tiền kiếp ở đâu đến đây rồi sẽ vể đâu? Chúng ta, thường thường ở đây có nhắc nhở rằng, cái phần hào quang không động ở Bên Trên hóa sanh muôn loài; thì bây giờ chúng ta hiểu được, chúng ta có cái sáng mà chúng ta hiểu được cái phần sáng ở Bên tTên rồi, chúng ta mới hành thông được.

Khi mà pháp vượt khỏi bộ đầu là “hành thông”: hào quang thanh điển của chúng ta hòa hợp với thanh điển của đại hồn ở Bên Trên. Lúc đó mới cảm hợp “duyên tiền”: biết mình chắc chắn sẽ trở về nơi ngôi vị đó, và Đại giác: hiểu tất cả ở sau này. [33:55] Thành ra, chúng ta an tâm cứ tu mãi để tiến tới, chớ không phải tu rồi hoang phí, không có gì! Tu, chúng ta hướng thượng thì chúng ta thấy chúng ta có tất cả.

Nhiều người tu mà còn so đo với người đời, so đo với bạn đạo thì thấy mình không tiến!

Nhưng mà, mình tu mình hướng thượng để tìm cái ánh sáng thì mình thấy càng ngày càng tiến, mà tiến mãi: trong cái sự sáng nó có nhiều giới, nhiều lớp, nhiều tầng chớ không phải, “Tui thấy sáng như vậy” là được đâu! Có người thấy sáng, thấy mây; có người thấy sáng thấy màu sắc; rồi có người đi tới tột cùng, không thấy sáng nhưng mà sáng!

Tại sao không thấy sáng, nhưng mà sáng?

Là trong đó vừa động là nó biết hết rồi; nó hiểu; nó hiểu quyền năng của Tạo Hóa: đó là hào quang; mà muốn bừng sáng, nó là sáng!

Ngồi hỏi nó, “Có thấy sáng không?”

“Không thấy sáng!”

Mà động tới nó là nó hiểu! Đó là cái khối hào quang! [34:48]

Chúng ta tu như ông Tư đã nói là “Hắc Bì Phật”; chúng ta tu, đến lúc mà chúng ta có thể thâu và phóng được ngũ hành chính trong cơ tạng của chúng ta, chúng ta mới ổn định và không có bị những cái chuyện nguy hiểm ở sau này.

Duyên tiền quy định thâm niên; Nay đà tái ngộ tâm hiền giao duyên”: Duyên tiền, tiền duyên của mọi người trong sự sáng suốt phân ly xuống thế gian, chúng ta đi xa Đại Hồn ở Bên Trên xuống thế gian biết bao nhiêu trăm, biết bao nhiêu ngàn năm, nay đã tái ngộ! Gặp được cái pháp Vô Vi này là tái ngộ! Thì chúng ta phải tu để giao duyên đi lên Bên Trên: cái phần nhẹ nó tự hóa giải để tiến lên Bên Trên.

“ Đổi trao, trao đổi liền liền; Tâm hiền cởi mở pháp duyên ra đời”: Đó! Chúng ta tu, càng tu thì nó trao đổi liền liền: thấy một giờ thiền của các bạn là nhiều khi thay đổi rất nhiều: nhiều người ngồi thế này, thế kia, thế nọ, mà trở về hỏi gì nó quên, “Tui thấy sướng, nhưng mà tui quên! Tui biết nhiều lắm, nhưng mà không biết chuyện gì!” Nó thay đổi liền liền, nó trao đổi tiến hóa liền liền! “Tâm hiền cởi mở Pháp duyên ra đời”: Lúc đó là cái tâm của chúng ta được cởi mở rồi, thấy chúng ta ngoài cái này còn có một cõi sáng suốt hơn nữa, vô cực vô biên! [36:05] Cái pháp duyên nó về với chúng ta, nó ra đời với chúng ta và trong tinh thần xây dựng cơi mở để sửa đổi nội tâm và nội tạng của chúng ta.

Cảm minh nguyên lý đất trời; Hư không là chánh đời đời yên vui”: Khi mà chúng ta hiểu được nguyên lý của đất trời, “Hư không là chánh đời đời yên yên vui”. Đó! Tại sao “Hư không là chánh”? Tất cả chúng ta đang nói chuyện đây thì rốt cuộc cái Bên Trên sáng suốt đó là cái Hư Không, mắt phàm không thấy, cho chúng ta phần sáng suốt để đàm đạo và nghiên cứu và giải lý để tự minh. Đó! Thì bây giờ bên trong chúng ta cũng có Hư Không: mọi tế bào của các bạn mà không có sự hư không chuyển hóa, làm sao có sự sống? Thì chúng ta thử đậy trong khạp kín đi, nó phải hư hết! Nhưng mà có cái Hư Không hòa cảm với nhau thì bên trong, bên ngoài chúng ta cũng Hư Không, mà chính ta cũng là Hư Không, thì chúng ta thấy đó là chánh, mà chúng ta lúc nào cũng thanh tịnh.

Khi mà động, các bạn cứ tưởng là, “Bên trong tui cũng Hư Không, bên ngoài cũng Hư Không, tui cũng Hư Không, tui là chân lý”; thì các bạn ngồi thiền rất nhẹ nhàng, không có bị động loạn nữa. Còn nếu mà các bạn so đo tính toán việc này, việc kia, việc nọ, các bạn chưa có thông cảm được Hư Không, luồng điển của mình còn nặng! [37:19] Thì trong cái giờ Thiền nó vọng động và cầu xin đủ thứ! Rốt cuộc khỏi cầu xin: các bạn tiến về Hư Không không động rồi thì tất cả đều là ứng chiếu cho các bạn hết.

Dầu cho chuyển hóa các mùi; Tâm ta giữ vững yên vui đời đời”: Dầu cho chuyển hóa các mùi: Khi mà các bạn cảm giác được Hư Không thì các mùi đó cũng sẽ trở về Hư Không như bạn: khi mà ngồi thiền, các bạn chỉ thấy Hư Không không, không có cái gì hết, thì “ Tâm ta giữ vững yên vui đời đời”: không có cái gì chuyển động được nội tâm chúng ta! Sự ác trược thù hằn này kia, kia nọ, nó phải tiêu diệt, bởi vì nó ồn ào rồi nó phải trở về Hư Không! Mình hiểu rõ rồi, không có nghĩ cái chuyện mà sân hận nữa, mà bây giờ mình chỉ nghĩ chuyện Hư Không thì tự nhiên nó hóa giải những cái hành động đó.

“Càn khôn vũ trụ sáng ngời; Chuyển hòa các giới nơi nơi hợp hòa”: “Càn khôn vũ trụ sáng ngời”: Nó bình thản trong cái Không mà Có: mọi người nhìn mắt thịt cũng nhìn thấy được, nhưng mà chúng ta tu về thanh điển bộ đầu nó càng thấy cái sáng nó lạ lùng hơn thế gian nữa! “Chuyển hòa các giới nơi nơi hợp hòa”: Thì đó, Càn Khôn Vũ Trụ mà nó để cơ hội cho con người đi tiến tới hòa giải và tự tiến, thì bây giờ người nào không hưởng cái thanh khí điển? Mà muôn loài vạn vật đều nhờ cái thanh khí điển mà sống thì tới đó, “Càng ngày càng sống: sau khi sự động loạn thức giác chỉ có hơi thở cuối cùng của tui!” Thì nó thấy rõ Càn Khôn Vũ Trụ đang làm việc cho nó, thì nó phải hợp hòa với các nơi.

Tình thương cao cả thật thà; Giúp người lâm nạn tự hòa tiến lên”: Càn Khôn Vũ Trụ luôn có cái tình thương cao cả thật thà và giúp đỡ cho nó hằng ngày, hằng giờ, hằng phút: từ hơi thở nó, từ lỗ chân lông xuất phát cũng là hơi thở của nó, đều giúp đỡ trong tinh thần cao cả! Dù cho nó hung hăng, nó phản lại, nhưng mà vẫn truyền cho nó! Vô Vi là làm việc cho tất cả. [39:19] “Giúp người lâm nạn tự hòa tiến lên”: Giúp cho nó càng ngày càng mở, càng tiến.

Mọi điều sáng suốt bên trên; Đồng đều tự tiến mới quên thế tình”: Mọi điều sáng suốt, bộ đầu các bạn càng ngày càng mở rồi, các bạn cứ theo cái đó đi. Ở dưới này nó có bành trướng, có phá cái gì các bạn cũng không cần biết, bởi vì sau này nó phải quy nguyên: Chủ Nhân Ông tu là tất cả ở dưới phải tu! Mọi điều sáng suốt Bên Trên, chúng ta tiến hóa theo cái đà tiến sáng suốt ở Bên Trên. “Hòa đồng tự tiến mới quên thế tình”: Lúc đó chúng ta chỉ tiến theo phần sáng suốt ở Bên Trên thôi; ở dưới ai làm gì, có động cũng không ăn chung gì hết! [39: 53]

Tiến lên tự đạt giúp mình; Trở về quê cũ quang vinh đời đời”: Mình tiến lên tự đạt, mình thấy rõ rồi: Ta đã thoát khỏi miệng giếng rồi, và ta đi lên trên, càng đi thì càng thấy tự do, càng đi thì càng thấy hạnh phúc, càng đi thì càng thấy tự tiến giải. [40:13] “Trở về quê cũ quang vinh đời đời”: Quê cũ là chỗ hư không không động, chúng ta trở về đó mới thấy cái sự quang vinh đời đời.

“Bình tâm tự tiến tự rời; Nơi nơi động loạn hợp thời hiển vinh”: Chúng ta bình tâm tự tiến tự rời: tự xuất phát từ đời qua đạo, thấy rõ ràng! “Nơi nơi động loạn hợp thời hiển vinh”: Chúng ta có xuống thế gian, trong tâm chúng ta có động loạn gì chúng ta cũng chuyển về lên sự thanh cao: trong tâm chúng ta nhắc nhở những điều ác trược, chúng ta chỉ nghĩ những cái chuyện thanh cao ở Bên Trên, thì nó chuyển lên, bởi vì không phải chúng ta đuổi nó đi, nhưng mà chúng ta xây dựng và mở tiến cho nó để tương đồng trở về với chúng ta! Chúng ta không có kẻ thù trước mắt, và chúng ta không có áp chế Lục Căn Lục Trần ở bên trong, mà chúng ta chỉ dìu dắt và để tiến giải đi lên. [41:00]

“ Điển thanh giúp họ giúp mình; Duyên tình trời đất đẹp xinh hơn người”: Cái điển thanh giúp họ giúp mình: Khi mà mình có cái hành động sáng suốt nhẹ nhàng, có cái ảnh hưởng rất cao quý với người ta và giúp được mình nữa để tiến hóa. “Duyên tình trời đất đẹp xinh hơn người”. Bao la quảng đại của trời, đất, bao nhiêu người đã phá quấy và thù hằn Trời Đất, làm đủ thứ bất chánh, nhưng mà Trời Đất vẫn đẹp xinh hơn người, và vẫn từ bi hỉ xả, vẫn giúp đỡ cho người tiến hóa, không bằng cách này cũng bằng cách kia, không bằng cách kia cũng bằng cách nọ, đều là tiến hóa hết thảy! [41:35]

Tâm không tự xét tự cười; Người người tại thế vui tươi, tự hào”

Lúc đó mà chúng ta đi đạt tới cái tâm không rồi, thì mình thấy vui vẻ. Người nào cũng đạt như vậy thì tui thấy người nào cũng tự hào. Chính mình đã làm cho mình sáng suốt và mình đã cởi mở cho mình, và mình biết xây dựng lấy mình.

Mình biết cái sự tiến hóa ở bên trên là cao cả, vô cực vô biên, là đường tiến không bao giờ ngừng trong tâm khảm của chúng ta. Cho nên, chúng ta phải tiến mãi lên đó để giải quyết nội tạng của mọi người trong cái bài ôn cuối cùng là lãnh cái bản thể của con người. Đây là cái bài ôn cuối cùng, ở trong đó có tham, sân, si, hỉ, nộ, ái, ố, dục đầy đủ hết trọi mà chúng ta có thể hóa giải cho nó tiến tới không động sáng suốt. Đó! Mọi giới muốn hóa giải phải đem lên, phải nâng cao nó lên, đưa nó lên chứ không có bao giờ đánh đổ nó. Nếu đánh đổ nó chừng nào, nó càng vọng động nhiều chừng nấy. [42:30]

Cho nên, chúng ta ở trong tinh thần xây dựng và đưa nó lên thì tất cả đều quy y về chơn trạng, thì nó mới đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu được, hòa đồng mọi giới được. Chớ chúng ta áp chế nó làm sao nó tiến được

Chính bản thân chúng ta, nhiều khi các bạn sân, nộ, các bạn muốn dằn cơn sân đó, đâu có được. Cho nên, các bạn tìm hiểu cái sân và hóa giải cái sân đó, rồi đưa cái nguyên lý của cái sân đó, là tìm hiểu ra cái chân lý.

Tại sao tui sân? Tui sân là vì lúc đầu tui thiếu sáng suốt tui mới rước cái sân lên. Rồi bây giờ, vô trong bản thể tui, tui tu để tui hóa giải cái sân và tui đem cái sáng suốt vô nhiều hơn là cái sân khác nữa, thì tất cả những cái sân đến với tui, tui không có nghĩa lý gì nhưng mà tui chỉ đem cái phần thanh điển để hóa giải cái sân. Đại đa số, cái ánh sáng nó chiếm thì bóng tối nó phải tiêu tan và cái phần Thanh của cái bóng tối đó nó phải lưu luyến và tiến hóa theo cái luồng điển của mình để tiến hóa cho nó. [43:35]

Cho nên, trong đó có nhiều bạn tu, gặp phải những nghịch cảnh, thấy mình bất ổn nhưng đó là bài học cho các bạn. Bởi vì, tại sao?

Khi các bạn nguyện đó là bắt các bạn muốn đi tới đắc đạo. Các bạn nguyện đó là muốn đi tới sự thanh cao. Mà bây giờ, trong này nó động loạn một chút, mà các bạn giành không được, hay là giải không được. Cái đó cũng chưa có tiến hóa được.

Cho nên, các bạn chủ trương là giải. Nay không được thì mai. Mai không được thì mốt, chỉ sự kiên trì của tui. Tui bây giờ, nhờ cái sự tham, sân, si, hỉ, nộ, ái, ố, dục đó nó mới dạy cho tui học cái nhẫn. Mà tui học hết cái khóa nhẫn này rồi tui mới tiến tới từ bi. [44:14]

À! Tiến tới từ bi rồi, cái trí của tui mới được trao dồi, sửa đổi với mọi người và tui mới dũng cảm chấp nhận bất cứ một cái gì. Chính tui đã làm sai và tui phải dẫn giải để tiến hóa, tui quyết định lấy sự sáng suốt của mọi giới. Đó!

Cho nên, cái pháp này nó phải đi từ từ như vậy. Chứ các bạn nôn, không bao giờ tu được. Bạn nôn thì bạn sẽ tự làm cho bạn sa ngã mà thôi. Chớ cái chuyện ở đây là tự tu, tự tiến, mình không có lệ thuộc bởi ai.

Người đời, thì chúng ta mượn cái nguyên lý của trời, đất để làm sức khỏe. Còn người đạo là chỉ lo sửa tánh. Mà cái tánh đó nó càng ngày càng dồn dập. Cái xấu xa của bạn sẽ được tăng gia cho bạn thấy rõ. Minh tâm kiến tánh rồi, bạn mới sửa bạn được. Còn nếu bạn không chịu sửa bạn, làm sao bạn tiến hóa được. Cho nên, muốn sửa phải thế nào?

Cho nên, chúng ta có cái pháp Nam Mô A Di Đà Phật là niệm cái sáng suốt. Niệm chừng nào thì nó mới thay đổi cái tối tăm trở về sáng suốt, dìu đắt trong tinh thần xây dựng của tình thương và đạo đức. Cảm ơn các bạn

Trong ta cũng là hư không mà ngoài ta cũng là hư không. Chính ta cũng hư không mới là yên ổn, dễ thiền nữa. Bởi vì, anh thấy rõ không, hơi thở của anh ở đâu, mà hơi thở của anh là một chuyện kêu bằng Càn Khôn Vũ Trụ, hợp tác anh mới có cái vụ đó, đâu có phải eo hẹp ở trong này. Anh phải có hơi thở. Tui ăn no tui có hơi thở tui đi chun vô khạp, đậy lại, tui đâu có thở được. Phải liên tiếp cái hơn thở của Càn Khôn Vũ Trụ, từ nhịp tim một.

Cho nên, định mệnh mọi người đều có... [45:58]

[Hết mp3.1 - 19770000L1(67)]

BÀI GIẢNG PHÁP (67)

[Mp3.2]

Đức Thầy: .... Không chịu sửa bạn, làm sao bạn tiến hóa được. Cho nên, nếu sửa phải thế nào?

Cho nên, chúng ta có cái pháp Nam Mô A Di Đà Phật là niệm cái sáng suốt. Niệm chừng nào thì nó mới thay đổi cái tối tăm trở về sáng suốt, dìu đắt trong tinh thần xây dựng của tình thương và đạo đức. Cảm ơn các bạn

Trong ta cũng là hư không mà ngoài ta cũng là hư không. Chính ta cũng hư không mới là yên ổn, dễ thiền nữa. Bởi vì, nguyên lý anh thấy rõ không, hơi thở của anh ở đâu, mà hơi thở của anh là một chuyện kêu bằng Càn Khôn Vũ Trụ, hợp tác anh mới có cái vụ đó, đâu có phải eo hẹp ở trong này. Anh phải có hơi thở. Tui ăn no tui có hơi thở tui đi chun vô khạp, đậy lại, tui đâu có thở được. Phải liên tiếp cái hơn thở của Càn Khôn Vũ Trụ, từ nhịp tim một.

Cho nên, định mạng mọi người đều có, tới giờ mà trên kia người ta rút sổ thì mình phải đi như vậy, sự thật nó vậy. Mình còn hơi thở là mình phải biết cái ơn, mình đã hưởng cái hồng ân của trời đất rõ ràng. Mình phải hiểu cái đó để mà mình tiến. Còn mình không hiểu cái đó mình không có tiến. [01:44]

Mình còn nguyên cái sự tăm tối ác trược trong nội tâm, làm sao mình tiến. Cái đó là phần thấp, chấp là phần thấp, mà hòa đồng là phần cao, phần nhẹ.

Cho nên, khi các bạn thiền rồi nó làm gì lộn xộn đâu. Ta là hư không, hư không là ta. Tất cả đều là hư không mà, có cái gì đâu. Chắc chắn là nếu mình không có thanh khí thì nó không có tốt như vậy, đừng có nói tế bào của chúng ta.

Cho nên, càng tu, càng hiểu, càng thấy cái huyền vi của trời, đất đang bao vây chúng ta, mà trong ta mà ra nữa, mới thấy rõ chân lý. Nó tự giải rồi, thì chẳng có cái gì đáng động hết. Phải không? Cái đó là chánh pháp. [02:30]

Chớ đừng có nói tui xuất hồn, tui thấy cái này, thấy kia, thấy nọ là đạo. Chưa có đạo được. Chính bản thể anh còn động, còn sân, còn nghịch, còn chưa thông cảm nổi, làm sao biết đạo là cái gì?

Cho nên, muốn xuất hồn mà đắc đạo, cái đó chưa có. Phải trở về hào quang không động nữa, mới thấy rõ, muôn loài vạn vật là mình, mình là muôn loài vạn vật, lúc đó mới thấy nhẹ.

Thì ở đâu cũng an tọa, lúc anh đi anh cũng an tọa, đi là với tất cả. Ngồi cũng với tất cả, mà thiền cũng với tất cả, chứ không phải là eo hẹp nữa, không còn sự eo hẹp so đo nữa, thì lúc đó, người đó nó không cần như người thế gian, nhưng mà nó có.

Còn người kia nói, Ui cha tui tu như vậy, sau này, sau kia, sau nọ, người này đồn một tiếng, người kia đồn một tiếng, nó vọng động, cái đó là chưa có được. [03:27]

Mình lấy cái hư không đo lường cái tánh trạng và bước tiến tu hành của mình. Còn nếu chúng ta không lấy cái hư không thì chúng ta không thể đo nổi cái bước tiến của chúng ta.

Bây giờ cứ nhớ, hằng ngày tui trong tui cũng không mà ngoài tui cũng không, chính tui cũng không mà tại sao người ta định trước khi giải. Cái đó tui chưa tiến. Tui phải tu nữa, tui phải giải nữa. Trong đó nhiều cơ tạng. Tham, sân, si, hỉ, nộ, ái, ố, dục nhiều cơ tạng lắm. Tui phải giải nó và tui có trách nhiệm giải nó.

Thì cái giải đó nó phải từ từ theo giờ giấc tu hành của tui, chớ đâu muốn là được đâu. Cho nên, nhiều người muốn ghê lắm, bị lừa. Tới ông sư, ông sư nói, thôi thầy cho con cái bùa để ổn định. Nhưng mà ông sư không phải là làm hại nó, ông sư để cho nó có niềm tin, được cái bùa này và để cho nó về tin lấy nó về mà tu.

Nhưng mà ngược lại nó ỷ lại nơi cái bùa, thì nó tự lừa lấy nó rồi. Cái bùa này ở trong mình tui là không có thằng nào dám tới. Nhưng mà người ta ra vô ào ào nó đâu có thấy, Thấy chưa? Đó! [04:40]

Cho nên, chính nó giải tỏa được rồi nó mới thấy người ta xâm chiếm tư tưởng nó bằng cách nào, làm cho xây dựng nó bằng cách nào. Còn nếu không, không bao giờ biết được cái hư không, thì trong cái mê tín thấy rõ ràng. Trong cái mê tín, ỷ lại nơi cái bùa là hư. Rồi sau này không thành công rồi trách tới ông sư. Đó!

Mà rốt cuộc, tại sao ở thế gian họ lại làm như vậy? Họ lại cho bùa, cho phép đồ này kia, kia nọ. Đối với phần chậm tiến. Cái phần hạ tiến, đồng tiến, chậm tiến nó mới dùng cái đó. Còn người thượng tiến thì ai dùng. Người không tu mà người ta còn chưa dùng cái đó nữa.

Tu chẳng qua chỉ là một sự ỷ lại mà thôi. Thấy không? Cho nên, mình tu ở đây là thanh lọc thanh điển, nó có hơi khó khăn, nhưng mà có khó khăn gì bằng sự tinh khiết của chúng ta?

Tuổi tác chúng ta không có chờ đợi chúng ta, chúng ta phải làm cho kỳ được, sửa mình để tiến chớ không sửa mình, không bao giờ tiến được. [05:47]

Bây giờ, có làm cái gì đi nữa, trong lý thuyết, trong chính trị, kinh tế, quân sự, làm cái gì đi nữa cũng là cái người làm việc đó phải biết sửa mình, cái cơ cấu đó nó mới tốt.

Thì chính ta, ta nói về tu đạo đức này kia, kia nọ mà không chịu sửa mình làm sao có tốt? Phải sửa mình để tiến hóa. Phải sửa mình để hiểu hết tất cả. Cái đó là quan trọng.

Cho nên, mỗi cái hành động gì mà nó đưa tới, cho nên người bạn chưa có thanh tịnh, chấp nhận, Được!, không có sao. Nhưng mà một thời gian rồi, bạn tu thanh tịnh, bạn thấy bạn xấu. Chỉ mong thấy mình xấu thôi.

Tui đã nói, tui tu tới ngày nay là tui không thấy chỗ nào tui tốt hết. Cái nào tui cũng xấu, tui phải lọc mỗi đêm, mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút để tui học thêm và tui tiến hóa.

Còn nếu mà tui bỏ, tui không bao giờ tui tiến được. Tui cho tui là tốt, tui là đại giác rồi, tui hết mức, tui đâu có tiến. Thì tui làm đúng, tui đâu có tu, thấy không? [06:50]

Những người thất bại là do anh tự đắc, tự cao, cho mình là tốt, cho mình là đắc pháp, cho nên bị cái chỗ đó. Lọc đến nơi là bị. Còn chúng ta đây không có bị cái đó.

Mỗi chúng ta đây là học trò của tất cả. Con ruồi nó cũng có thể hạch tội mình nếu mình làm sai, mình biết hành động nó, mình biết cái tiền kiếp mình ở đâu. Cái gì mà di động một chút xíu, mà mình thanh tịnh rồi, mình thấy tất cả mình chưa học được cái gì hết, mà mình còn sai nhiều lắm, phải học nhiều.

Cho nên, một ngày, một giờ, các bạn được có cơ hội nghe được cái âm thinh của thế gian, các bạn có con mắt dòm những sự di động của thế gian và các bạn có thể xuất phát những âm thinh để hòa giải với thế gian. Đó là một cơ hội để cho các bạn học để tiến hóa. Mà khi thanh tịnh nữa. Thanh tịnh nhiều chừng nào thì học nhiều chừng nấy, thanh tịnh chừng nào học nhiều chừng nấy. Học cho tới đến nỗi mình minh cảm tất cả đều là tham, sân, si, hỉ, nộ, ái, ố, dục. Mình lật ngược lại nó là chân lý, không có gì hết, thì mình mới dễ dãi với người ta được. [08:00]

Cho nên, cái khóa đó nó hơi khó khăn, mà khó khăn, Vô Vi nó không phải sách vở, bắt bạn niệm cái gì nhưng bắt bạn tu về đêm, và ngày mai bạn phải gặp những cái chuyện đó.

Trong lúc này bạn có linh tánh. Tui tu sáng việc đó, tui có việc đó. Nhưng mà qua bữa sau, tui muốn như việc đó, không có nữa, là không phải là tui mất đâu.

Bởi vì cái phần hồn mà tiến hóa lên, nắm được việc để làm là tiến hóa. Học đạt được cái dũng rồi thì cái vía nó không có được phục vụ nữa.

Cái vía phục vụ là yếu hèn, sợ sệt, báo cáo chuyện này, chuyện kia, chuyện nọ. Mà khi cái hồn chủ trị được rồi, thông. Nó học được cái dũng rồi, nó không cần biết những cái gì xung quanh nó. Nhưng mà, nó chỉ biết nó giải nó để tiến thôi.

Cho nên, các bạn tu là các bạn thấy rõ cái hồn, cái vía. Cái vía là nó gây cho các bạn nhiều chuyện ác Trược, đều lụy những chuyện xấu. Đó! Là gây ác cảm cho mọi giới là cái vía mà thôi. Còn cái hồn khi mà đạt rồi, thì cái vía không còn báo cáo nữa, hết rồi. [09:09]

Cho nên, nhiều bạn, ban đầu tu, Ờ, bữa nay tui nghe ông Tám có tới không, y đúng. Nhưng mà sau này, có muốn nữa cũng không có đúng. Cái hồn nó vững rồi. Có đến hay không đến cũng không ăn chung gì. Thấy không?

Tui là hư không mà. Thì tất cả những cái gì thanh cao là hư không hòa hợp với tui, còn tui tui đâu có cần gì nữa mà đến với không. Thấy chưa? Đi tới đó thì mới rốt ráo, thì cái vía nó không có động loạn nữa. Và cái hồn không có hành cái vía làm việc nhiều, để cho nó trù trì, nó theo nó tu về chân lý. A!

Cho nên, bản tánh mỗi người, các bạn đây rồi sẽ thấy, lần lần thấy. Tui nói trước, có nhiều người năm, sáu năm sau mới thấy có, phải không? Rồi có nhiều người tu 2,3 năm rồi. Nói tui tu tới 3 năm rồi, có người tui tu 6 năm rồi mà bây giờ tui thấy tui cũng sợ. Tui cũng buồn này kia kia nọ. Mà họ đâu có tu gì bao nhiêu. Cộng lại không có bao nhiêu giờ. [10:10]

Nhiều người, mang tiếng tu và thiếu tu đó thôi. Chắc chắn như vậy. Mình kiểm điểm lấy mình rồi mình cũng thấy, cứ hứa hẹn. Tối nay ngồi, vô ngồi, thì tui muốn ngồi tới sáng. Rồi ngồi đâu được 30 phút, cái ngã xuống thôi để tối mai. Có cái hứa hẹn không à. Tui thấy có cái hứa hẹn không à.

Chớ còn, theo tui, ở trong kinh nghiệm. Tui, hồi tui tu, cơ thể tui mệt mỏi, 2-3 tiếng đồng hồ nhào xuống nằm, cũng phải bắt niệm phật. Tui đi tiểu, đi tiêu cũng bắt niệm phật, không bao giờ tui cho nó ngưng. Nhưng bây giờ nó lười biếng.

Mình biết cái bản tánh lười biếng của mình hồi chưa tu. Bây giờ, mình phải tu cho nó hết. Cái luồng điển ở trong này. Luôn luôn tui nói chuyện với các bạn, vẫn niệm luôn luôn, vẫn sáng suốt ở trong đầu, mới nói được, mới thuyết được, thấy chưa? Thì, phải qua cái hành trình niệm thường niệm, rồi mới tới Vô Biệt Niệm.

Cho nên, các bạn phải cố gắng tu. Bởi vì tế bào, ngũ tạng của chúng ta nó nhiều việc lắm. Hồi nào giờ, mình làm chủ nhân ông, mình đem sự tăm tối cho nó, mình cho là sáng suốt. Bây giờ, mình thức giác, mình thấy cái này sáng suốt hơn. Mình nên truyền bá cho toàn thể cơ tạng chúng ta đều học nhất loạt như vậy. [11:35]

Khi mà niệm cho nó khai thông rồi, đúng 12 giờ, thì trong đó mình nghe nó niệm đầy trời hết rồi. Mình mới thức dậy, mình lại hà tiện cái đồng hồ, mình cứ ỷ lại nơi cái đồng hồ hoài, mình làm sao mình tu.

Mình phải lấy cái niệm đó để thấy rõ rằng mình đã truyền khắp nơi, đúng giờ là thấy nó niệm rõ hết rồi, Hồi tui mới tu là vậy. Niệm đều hết. Tui dậy là đúng 12 giờ, không sai. Cũng vì cái tập quán xây dựng mà thôi.

Cho nên, các bạn nhiều khi còn ỷ tới cái đồng hồ, cũng chưa có được nữa. Sau này, không có đồng hồ mà dậy là trúng phóc 12 giờ. Cái đó nó mới hay.

Cho nên, phải cố tâm để sửa mình và luyện. Muốn làm một cái gì, cái gì cũng phải làm cho tốt, làm cho trọn. Mà cái người đã đi trước, và người ta có kinh nghiệm như vậy, người ta đã gặt hái được sự sáng suốt, người ta nói cho mình nghe. Mình thử nghiên cứu coi thử nó giống không, có đúng như vậy không.

Có người, nhiều người cũng nghe, niệm 2, 3 ngày bỏ, không có niệm nữa. Tui biết nhiều lắm, không có niệm. Nói bậy, nói hơn là giỏi. Cũng nói đạo mà nói bậy, nói hơn không à. Nhiều lắm. [12:49]

Đây rồi, lần lần, nhiều người nói xa tui, tui thấy nó niệm phật nhiều. Nhiều người cũng xa, đất nước này đi chỗ khác nó thấy nó cô lập. Nó thấy không còn ai thương nó nữa bằng nó thương nó. Cho nên, nó cố gắng nó tu nó niệm để đạt được những cái gì sáng suốt hơn những người ở cái chỗ nuôi nấng nó, khinh thị nó. Thì nó thấy nó làm sao để nó có cái sáng suốt để nó dọn mình tiến hóa. Nó tu dễ hơn những người ở đây. Nó thấy nó đủ nhật, nó thấy đủ thứ, nó thấy nó chỉ có niệm thôi.

Cho nên, biết được cái pháp rồi mà người ta có khinh dễ mình này kia, kia nọ, mình giữ cái đó thôi là đủ rồi. Mình trả lại cho họ. Họ khinh mình là họ khinh họ. Họ ghét mình là họ ghét họ. Họ thương mình là họ thương họ. Mình dễ hơn. Mình chỉ việc niệm Nam Mô A Di Đà Phật để trả lại.

Cho nên, cái pháp đó tui thấy hay lắm và dễ dẫn tiến lắm. Chính bản thân tui. Tui khổ lắm, trong lúc tui ở trong gia đình. Tui ngồi không yên, người này đi ra đi vô, buôn thịt heo, cái này nấu cái gì ngon, ăn sướng hơn, ai mà dại gì đi ăn có trái cà. Nó cũng chọc mình nữa. Thấy không? [14:17]

Rồi nó nói móc, nói móc đủ thứ, nhưng mà chỉ có (nghe không rõ). Lấy cái gì mà trả lại cho họ. Không lý mình người tu, mình chửi người ta sao? Mình tu mình đi cải với người ta sao? Mình chỉ niệm phật để trả lại cho họ. Thì lần lần họ hiểu. Chính ngay trong gia đình tui.

Tui niệm cho đến nỗi nó nhảy cái đầu tui. Niệm phật không mà nó cũng giựt cái đầu, giựt điển vậy đó. (nghe không rõ). Bởi vì, cái gì nó xâm chiếm tui, tui chỉ niệm Nam Mô A Di Đà Phật trả cho họ, không có làm cái gì hơn hết.

Mình người tu trong xây dựng, mà cái đó là cái huyền vi cao cả nhất để xây dựng loài người. Đó là sáng suốt. “Nam” là lửa. “Mô” là không khí, “A” là nước, “Di” là phát triển, “Đà” là màu sắc, “Phật” là linh cảm. Thì cái gì nó sẽ hiểu lấy nó thay vì mình để tâm hiểu người ta.

Nếu mình để tâm hiểu người ta, mình là thuộc loại động, sân. Để nó hiểu nó, thì lúc đó nó sẽ tới gần mình thì mình mới chuyển hóa cho nó, Thấy không?

Về phần Thanh rồi. Nó hiểu nó là nó có Thanh à. Người nào mà hiểu lấy hành động sai lầm của mình, và chấp nhận cái tội trạng của mình là mình trở về Thanh, nhẹ nhàng. Còn người nào mà chưa hiểu lấy tội trạng mà dấu giếm đó, nó nặng hoài, trở về với mình rồi nó mới Thanh. Chưa chịu trở về với mình là nó vẫn trược mãi mãi, nặng. Nó lấy cái bóng tối để che đậy cái gì đó, làm sao nó tiến hóa được. [15:57]

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Nó lẩn quẩn ở trong đó; rồi bây giờ Anh nhắc lại chuyện hư không là Anh trở về như hồi trước! Không có cái gì phải lo. Tất cả rồi phải trở về không không. Bây giờ Anh đi trong hư không, anh đi trước thiên hạ; tại sao anh không đi? Anh thấy không?

Anh ở trong hư không, anh phát họa bất cứ một cái gì cũng hay hết! mà Anh ở trong Có, trong cái động Anh phát họa nó chậm. Mà Anh ở trong hư không rồi, chớp nhoáng là Anh phát họa được rồi! Phải tu để đi tới đó! Sau này nháy con mắt là Anh biết rồi; nhẹ tới vậy đó! Mình nói, mà người hành mới cảm thông được; ha! [17:05]

Bạn đạo: Khi mình (nghe không rõ)

Đức Thấy: Nó cũng mặt mày cũng đỡ rồi, làm lại cho đúng, cứ giữ bao nhiêu đó, hít cho đúng, “Đầy rún, đầy ngực, tung lên bộ đầu!” Bây giờ nó chưa tung bộ đầu thì cứ việc hít nữa, hít lần lần nó sẽ dài lên. Phải không? [17:43] Càng ngày nó càng dài à! Chớ mình muốn trong một giờ, một phút, cái người đã hành mà làm sao đạt được! Phải không? Nó phải dày công! Nhưng mà mình phải có kiên trì, phải kiên nhẫn mới được chớ đừng chán nản! Tuổi trẻ nó hay chán nản lắm; tuổi trẻ nó bị lôi cuốn bởi đời, nó nói, “Ui, mà tui như vầy!” Tại vì cái trí của nó còn thấp; bởi vì, “Tui như vầy là tui sẽ làm việc lớn hơn, và tui sẽ cứu được mọi tình trạng đau khổ hơn tui bây giờ. Cái đó là cái mục đích cao cả của suốt đời tui; tui phải nắm đó mà hành!” Thấy chưa? Thì cái chuyện lôi cuốn ở xung quanh cũng chẳng qua là cái chuyện thường tình của thế gian thôi. Sanh diệt không nghĩa lý gì đối với tui. Trong tâm tui nghĩ về cái chuyện thường tình sanh diệt thôi. Cái chuyện cao cả tui sẽ làm. Tui làm một con người đáng một con người. Một phần hồn đáng một phần hồn. Tui phải tu, thì tự nhiên cái kia nó dẹp mất, nó tan. [18:50]

Chớ không thôi, chị em người này tới nói này, nói kia, nói nọ; nói, “Tụi nó sao mà sướng quá! Tui khổ!” Mà không biết cái sướng của người đó kết quả cái sướng nó đi đến đâu? “Tui hiểu là mình thiếu thanh tịnh. Sau cái sướng đó nó là khổ. Bây giờ, mình khổ trước rồi mình sướng mãi mãi đời đời ở sau này!” Không hiểu; phải không? Nói, “Tui tưởng (nghe không rõ), đi lên vườn cây hái trái cây, ăn cho sướng cái thân, về ngủ một giấc cho ngon lành! Mà học cái này nó khổ quá!”

Nhưng mà nó không hiểu: lên được cây đó rồi kết quả nó cái gì? Nó hái trái cây nó biết ý nghĩa của cái cây đang giáo dục nó cái gì? Nó chưa biết; vì nó thiều thanh tịnh.

Khi nó thanh tịnh rồi, nó tới cái vườn cây, nó thấy cái vườn cây đang nói chuyện với nó: cảnh là thầy, thầy là cảnh. Thấy không?

Cái cây nó nói, “Em cũng đồng tâm trạng như Chị, trong cái định luật hóa hóa sanh sanh của giới ngũ hành, rồi đem ra một chút bông hoa thành quả khoe khoang với người đời! Mà đó là Thiên Ý muốn dạy cho các người học để tiến hóa, mà thôi! [20:00] Rồi đây, các em sẽ tiến hóa lên (nghe không rõ) như các Chị; các Chị nên hãnh diện lên, tu và tiến, và hưởng cái phần hồn thanh cao hơn, phần hồn được trọn lành hơn các em.” Thấy chưa? Những cái cây cối nó còn ở trong những cái hốc, nhưng mà nó có nói chuyện với mình, nó cũng vui vẻ với mình trong cái tình thương.

Mình thiếu thanh tịnh, mình đứng trước cái cây, không biết cái nguyên lý của trời đất: “Tại sao sanh cái cây kỳ cục vậy? Nó không có đi đứng gì mà nó ra quả? Nó có thành quả! Còn tui đi đứng như vầy mà bây giờ tui làm hoài tui không thấy kết quả! Là tại vì tui ngu, tui ngu muội!” Cũng là một bài học; thấy chưa?

“Nếu tui về cố gắng như cái cây đó, tui cũng có thành quả! Tui cũng có Mô Ni Châu xuất phát ra vậy, nếu tui cố gắng. Còn tui không cố gắng, làm sao có? Thấy không? Nó bị kềm chế bởi Mạch Đốc, làm Mạch Đốc là nó cố gắng vươn lên nó mới có thành quả! Còn tui, tui phải cố gắng vươn lên tui mới có thành quả!” Thấy chưa?

Nhưng mà rốt cuộc rồi chỉ có cái Hư Không đo lường cái tâm trạng của người tu, chớ không có cái thước nào đo lường được hết: [21:18] Khi Anh động là biết tới đâu; thấy không? Ở trong Hư Không mới thấy sự động của người. Ở trong động làm sao thấy sự động của người?

Con người ở trong động thì không thấy cái động của cái cây: cái cây đó, con người còn ở trong động không nghe được sự than vãn của cái cây đó. Cây cỏ cũng có sự than vãn, rên xiết của cái cây đó, nhưng mà nó phấn đấu để nó tiến hóa; nó cũng vẫn khô trong một thời gian nào đó, rồi nó sẽ chuyển hóa đi nơi khác. [21:55] Cho nên, muôn loài vạn vật đều là trong cái giáo hóa của Vô Vi, dạy muôn người vạn vật tự giác và tiến! Phải tự giác và tiến; rốt cuộc cũng phải tự giác và tiến!

Không tự giác, không có cái giá trị, không có ý nghĩa gì hết! Nói lạo lạo tình thương không có vững; nói ào ào, nói đạo đức mà không biết đạo đức là gì! Khổ ở chỗ đó!

Hỏi, “Bây giờ, ông Trời sao xấu dữ! Trời đất sao xấu, bắt nó đứng làm một cái cây?”

Nhưng là một cái cơ hội của Trời Đất đã tạo lập cho nó tiến hóa và nó ý thức lấy nó.

Cũng là cái đạo đức, nhưng mà trong lúc nó đứng đó nó vẫn than vãn, nó vẫn chê khen, nó vẫn trách móc phong ba bão táp; nhưng mà nó nhờ phong ba bão táp nó mới tiến hóa lên được! Cho nên mới có cái hột giống này nó sanh ra nhiều hột giống khác và để giữ vững và dẫn tiến. Thấy không? [23:05]

Cho nên, ở dưới này có hoa quả, vạn vật, cây cối; những người thiền thanh tịnh người ta dòm, người ta cũng thấy những cái cây tươi đẹp ở Bên Trên cũng không khác gì ở dưới này, nhưng mà nó thanh nhẹ hơn; thấy không? Ở trên nó có, dưới này nó có. Trên đó không có, dưới này không có! Còn ta, từ ở dưới này thấy có, chúng ta thấy trên kia nó mới có! Hai cái nó đi một vòng quanh để hiểu lấy nó.

Cho nên, chúng ta xuống đây học tập cải tạo, tiến hóa, có bao nhiêu đó thôi!

Chấp nhận là tiến mà nghịch lại là thụt lùi! Phải chấp nhận nhiều chừng nào thì chúng ta thấy Thiên Cơ chuyển hóa nhiều chừng nấy, chúng ta tiến tới một mức cao siêu hơn, nhẹ nhàng hơn, tốt đẹp hơn. Còn không chịu chấp nhận, không có bao giờ thoát.

Thấy mình đau khổ, nhiều người buồn vì cái nghịch cảnh, tự tử, là tại vì họ mê muội, họ không thấy.

Còn người sáng suốt, ai dại gì tự tử? Dễ gì có cái huyền cơ của tạo hóa: “Nếu tui là một thằng ăn mày, một thằng ăn xin ở ngoài chợ đi nữa, tui cũng giáo dục nhân quần để họ tránh những hành động sai lầm, không có trở nên một người cực khổ như tui! Mà nếu tui làm như vậy, tâm tui hướng thượng, tui là Phật, tâm tui là Phật, mà tui hành động như vậy, tui cũng giáo dục được nhiều người lắm, rất nhiều! Tui đi xóm này, xóm kia, nhưng mà tui vẫn giáo dục người ta được! Ảnh hưởng thôi!” [24:36]

Cho nên, muôn loài vạn vật nương tựa với nhau để giáo dục, xây dựng, và tiến hóa! Có rõ ràng hết!

Chưa thanh tịnh, không thấy, rồi nói, “Tui đi tu ông sư nào, tui ỷ lại ông sư đó” thì hư!

Tất cả đều là sư. Chúng ta ngồi đây, ta là học trò, thì tất cả đều là sư chúng ta. Đó! Nếu chúng ta thấy ta là học trò, thì tất cả đều là sư của chúng ta! Mà thấy ta là học trò, ta sẽ tiến hóa! Bởi những hoàn cảnh xung quanh giúp đỡ chúng ta, và trong ta mà ra! Rõ ràng như vậy!

Tui đâu có điên. Tui thấy nó riêng biệt (nghe không rõ). Mà nó rung một thời gian rồi là sau này nó hết run, bệnh nó lướt tới. Những cái thần kinh ở trong này nó được thông rồi, lúc đó mình xem kinh hay là ai nói kinh, mình hiểu sâu rộng hơn. Mình hiểu sâu rộng hơn là nhờ những cái thần kinh ở trong này nó mở. Thần kinh nẻo hóc nó mở.

Ai nấy dùng kinh kệ, méo tròn. Nghe phong phanh thế, nhưng mình cắt nghĩa rõ ràng, và mình hiểu lấy mình nhiều hơn.

Tui nói, nó run dữ lắm, nó run đến nỗi chuột rút đó, nhưng mà như chơi, làm gì làm! Tui nói, mấy người mà ngồi, tui làm Pháp Luân cho họ coi tui làm như vầy. Họ nói, “Thôi tui không dám tu!” Họ không tu thì thôi, nhưng mà tui khoái cảnh này. Thứ nhất, họ ôi! cái này thấy nó xuống rút cái kia.

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Cứ kệ cho nó rung. Thất tình la võng, bảy lớp thần kinh giăng ở trong đó khai thông, là mình thấy mình nhẹ. Mình nhẹ là trong lúc hồi trước mình coi cuốn kinh mình không hiểu, hay là trước mình nghe người ta nói về kinh kệ, chữ nho mình không hiểu; rồi bây giờ họ nói, tại sao mình hiểu? “Thông kinh kệ,” ở trong đó mà ra thôi chớ không có khó khăn! [26:46]

Cho nên, tui nói, ai muốn giải kinh gì giải, tui cũng biết kinh. Rồi bây giờ, giải cái câu đó trước rồi tui mở trước, không sao. Coi tui sai hay là đúng? Rồi mới thấy rõ cái điển là cái gì? Đem cuốn kinh nghiên cứu, giải đi, rồi tui về tui, thấy không, coi sai hay là đúng?

Cái điển nó là kinh chớ! Cái điển nó là Hư Không!

Bạn đạo: Ông Tám, cái (nghe không rõ)

Đức Thầy: Chơi cho vui, chớ mấy đứa đăng cái này khổ cực trăm từng, rồi nó châm cứu, cười cũng không dám cười, còn nhiều chuyện cười nữa, cười một chút thôi. Mình đem cái tư tưởng lành cho nó, nó sẽ nghĩ chuyện tu! Khi mà Anh trị cho nó, phải nhớ niệm Phật xuất trước, ngó ở đây, ha!

Còn cái tu nó khác: ở trong này niệm thường trực rồi một cái là ào vô rồi!

Còn cái anh kia có là Anh (nghe không rõ) chuyển cái tư tưởng lành cho họ, cũng như mình bắt cái nhịp cầu thiện giác cho họ vậy đó, rồi mình mới thiền. Lần lần nó hướng về thì mới tu được.

Còn người tu, có thiền thì nó cũng đỡ lắm, đỡ cho người bệnh. Sự thật là cái bản thể của Anh, dòm vậy nó thông suốt chớ không có cái gì đâu! Rồi tưởng tới bận cái áo vậy đó, chận lại? Không có chận được đâu! Làm sao chận được thanh điển? Ha! [28:36]Nhưng mà mình cứ việc, đáng lẽ nó phải có, không nhiều thì ít; năm nay không được thì sang năm; sang năm không được thì năm khác. Nó không được thì nó cũng gặp, nó tới nó chơi à! “Trời ơi! Tui gặp Ông mười lăm năm rồi! Bây giờ tui mới biết tu!” Thấy không? Có ông cũng đã từng nói, “Tui gặp Ông 15 năm rồi, bây giờ tui mới biết tu!” Có người, người ta nói vậy đó!

Trong cái nhiều người biết, y gặp, y tránh đủ thứ hết; coi mình không ra gì, coi mình là thằng ngu, thằng dại, thằng không biết hưởng, thấy không? “Thằng đó không có tương lai!” Đó! Bây giờ y tu, y trở lại, y ăn năn, y thấy, “À, người này nó thấy tương lai hơn mình; là người này nó được ổn định hơn mình!” Lần lần y bắt chước y tới.

Chớ mình đâu có buộc người ta tu đâu! Không có buộc người ta tu được! Không thích thì thôi! Có nhiều người tu 5, 3 tháng rồi bỏ, cũng có; 5, 3 năm rồi bỏ, cũng có; 9, 10 năm rồi bỏ, cũng có. Rồi nó đi vòng quanh hết, không có gì, nó trở lại! [29:45]

Bởi vì, nó chánh là chánh.

Đồ chơi của nó mà, thấy không? Nó lựa cái nào tốt thì nó chơi, cái nào dở thì nó bỏ. Sau này, rốt cuộc nó cũng tìm cái, (nghe không rõ). Rồi mình không có nên chấp, rồi phê bình người ta tu, không tu, này kia nọ, mất công; ha!

Mình chưa có cái Thanh Điển, không làm được điều đó! Chưa có thanh điển mà mình phê bình người ta là mình sanh hại thôi, sanh hại cho mình, buồn bực cho mình.

Nhiều người hôm trước thấy Anh, Anh làm cái gì đó; rồi buồn bực đồ nói, “Thằng cha đó phá hư đạo!” Tui nói, “Nó đâu có hư đạo? Nó phải tới thời giờ nó phải vậy. Thấy không? Bây giờ nó là bến tàu thì ghe cập bến không có ăn chung gì hết! Mấy người không thấy. Nó cũng ở trong chân lý thôi. Rồi, thủng thẳng rồi nó sẽ siêu độ.” Phải không?

Nói, “Ông đó truyền pháp cho tui mà ổng làm cái gì lạ vậy?”

Tui nói, “Không có lạ! Tại vì Anh chưa thấy! Thấy rồi thì nó không có lạ, mà có gì đâu?” Phải không? [30:50]

Nhiều người buồn bực nói, “Tui thấy vậy, tui muốn khóc luôn!”

A! Cái đó là động! Chuyện của mình, mình không lo, đi lo chuyện người ta! Cái duyên nghiệp của họ, họ phải trả; trả xong rồi họ tiến hóa, chớ họ đi đâu! (nghe không rõ) tu hành. Cho nên, nhiều người không hiểu, không rõ, rồi buồn bực này kia, kia nọ, rồi sợ, đâm ra sợ, là uy hiếp mình!

Khi mà tu tới cao rồi, tất cả đều là ở trong chân lý. Chân lý luôn là chân lý, không có gì không phải là chân lý đâu! Mình thấy mình sợ, làm nữa thì sợ hư cái đạo! Không biết cái đạo là cái gì! Thấy không?

Nó phải bầm dập lắm nó mới có cái đạo! Mà trong lúc bầm dập thì phải cho nó bầm dập chớ, nó mới thấy cái đạo! Nó tới nó thiền là được à, không sợ, không sợ gì hết! Cho nên, mình ở Việt Nam gặp nhiều cái bầm dập lắm; nhưng mà rồi cũng qua, cũng thiền rồi nó qua. Ha!

Người đem ra so đo, mình thấy mình tiến bộ hơn nhiều! Nhiều nước văn minh, người ta ngồi một chỗ hưởng thụ, này kia kia nọ, tiếng ồn một chút cũng không được! Còn mình đây làm hết, rồi tới ngày nay, mình làm có trăm tiếng cũng như là ông bán sá xíu hết, Anh thấy không, cũng như ông bán sá xíu: đưa 100 đồng, cắt ra, cân mấy lượng, vừa thâu tiền vừa thối tiền; ổng làm hết trọi, trơn! [32:21]

Còn người ta, không! Người ta phải (nghe không rõ) này kia, kia nọ, đủ điều kiện (nghe không rõ) bệnh đau là mình câu hay nói, mình cành nanh mà, “Cũng làm đi!” Phải không? “Tới đây, tới đây học, không có lo! Tới làm người là có tốt, đừng có sợ! Làm người mà tỉnh táo là tốt; mà làm người lộn xộn là không tốt! Làm việc phải tỉnh táo.”

Cho nên, nhiều khi tui đứng tui dòm mấy đứa này, tui tức cười!

“Tại sao ông Tám ổng cười?” Ông nói, tui chưa nhịn cười (nghe không rõ); nhờ bận cái áo trắng đó để ý một chút, chứ mà (nghe không rõ). Bây giờ đi ra ngoại quốc, ổng tới ổng dòm, “Tụi nó làm cái gì kì vậy?” [33:21]

Nó có cái hay chớ! Nó có kết quả! Khắp thế giới người ta cần kết quả! Nhưng mà kết quả rõ ràng là cảm ơn Con đàng hoàng, còn lo trời đất gì nữa? Còn “Cảm ơn Cô” nữa! Trong lúc anh Sanh trẻ, ảnh đạp xuống giường, ảnh đạp, nhưng mà nó còn cảm ơn mình nữa!

Nhiều người thích cô Quyên châm (nghe không rõ), bởi vì nó đàn bà, nó sợ người ta đau, người ta la; nhưng mà cô Quyên châm 5, 6 lần không hết!

“Tui, động cái là tui mới tới Ông đây nè!”

Hỏi, “Vụ gì? Hổm giờ cô Quyên châm thế nào?”

“Người ta nói Ông châm cái nó hết! Cũng còn nữa!”

“Tới tui, tới tui ráng chịu nghe?”

À! Mở hết ga cho mình châm: “Nó chạy quá, mà nó nhẹ! Bây giờ mới thấy nhẹ, mới gọi là châm! Ông viết đi, Ông làm gì làm; la thì cứ kệ cha tui, Ông cứ việc châm thả cửa đi! “[34:24]

Tui nói, “Bà già 80 tuổi!”

“Tui la cứ kệ tui, Ông cứ châm đi; chết bỏ!”

Châm rồi cái bả khỏe, bả nói, “Bữa nào Ông châm mạnh là ngon; mà ông chấm yếu yếu là không được! Ông mở tui là tui về tui bệnh lại à!” Hễ tui đặt vô là bả la, “Đau! Đau!” Bả nói, “Tui la thì kệ tui, la vậy mà hết!” Bởi vì nó hết thảy (nghe không rõ), bả cũng xuýt xoa chớ có gì đâu mà sợ! Mình hiểu rõ cái đó, mình không làm cái gì nguy hại cho người ta.

Nhiều bà, mới có châm, “Đỡ đỡ, đỡ đỡ”; nói đỡ đỡ, mà cứ la đỡ đỡ, thầy vô tới trong nhà, sảng chạy ra ngoài đường cũng la, “Đỡ đỡ!”

Chặp hỏi, “Sao?”

“Cái chân hết nhức, đỡ rồi, hết rồi!” Mai cũng đỡ đỡ, cũng tới nữa!

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Ông địa, ông Địa á, có nhiều bà cứ kêu, “Ông Địa ơi, ông Địa ơi!”

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Tui thấy bả mạnh khỏe lắm, mà cứ châm cho mạnh; mà tui nói trước, “Bà ở xa Bà đi tới đây, nhưng mà bây giờ tui châm mạnh mạnh cho nó bớt!” Bả nói, “Được; giờ tui chịu; không sao!” Mà châm bả rồi, bả mạnh, giờ bả không dám xuống nữa! Một lần một thôi, không dám tới nữa! Tui mới đi hỏi mấy người kia, tại sao bả không tới nữa? Mấy người nói, “Ông châm đau quá!” [36:12]

Đức Thầy: (nghe không rõ) thấy lếch lếch rồi về. Cũng hư, lâu lâu rồi thấy nó cũng (nghe không rõ), nên thôi.

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Tui là thấy mạnh, thấy nhẹ là đi qua bên kia, đầu cứ giữ, làm là phải hết bệnh! “Tui nghe nói ông đó châm ngon lắm à, lành bệnh lắm! Châm nó không hết bệnh đó! Tao châm thấy khỏe không?” Nó mới dơ, lấy gân! Cười chết! Máy quay phim đồ quay cho tụi nó coi! [36:54]

---------

Bạn đạo: Ngày 4 tháng 12 năm 1977

Đức Thầy:

Từ bi khai mở điển huyền thiên

Quy y hợp duyên điển mới liền

Thiền định do lòng thanh tịnh tiến

Khai thông tự giải giúp căn phiền”

Mình nói đây là chúng ta đã tu thiền lâu mới hiểu về điển. Những người mới không hiểu cái này! Có điển mới hiểu được cái Vô Vi! Mà Vô Vi phải có điển mới thực thi được!

Từ bi khai mở điền huyền thiên”: Khi các bạn tu thanh nhẹ ngay trung tim bộ đầu các bạn “lần lần khai mở điển huyền thiên”, sáng suốt bầu trời thế giới, trong tâm khảm chúng ta thấy sự sáng suốt nhẹ nhàng, thanh cảnh, không động nữa! [37:44]

Quy y hợp duyên điển nối lền”: Cái trí hợp duyên là cái trí ý mình nó nhẹ, buông bỏ thế sự rồi nó mới hợp duyên. “Điển nói liền”: lúc đó nó mới rút bộ đầu của các bạn, trong lúc các bạn nhắm mắt mà thiền.

Thiền định do lòng thanh tự tiến”: Thiền định, khi mà các bạn nói Thiền Định, tại sao người này ngồi lâu, người kia ngồi thấy nặng bụng, nặng ngực? Đó là cái lòng không có thanh! Cái lòng, ngực, cái gì? Ở đây có thể nói nó đại diện cho cái tánh mình không chịu giải; mà mình không dốc lòng tu sửa thì phải giải chớ không phải đè đầu nó! Bởi vì, cái suy yếu của mình, cái mê muội của mình là chính mình đã dạy nó từ thuở đầu; thì bây giờ mình phải tiến giải, xây dựng để cho nó tiến hóa lên nó mới thanh tịnh: [38:31] hòa đồng Bên Trên nó mới thanh; tự tiến, nó phải buông bỏ tất cả những cái gì… Hiểu rõ bên trong nó là Hư Không, ngoài nó là Hư Không, chính nó là Hư Không, lần lần nó mới thấy nhẹ được. [38:45]

Khai thông tự giải dứt căn tiền”: Phải khai thông nó mới tự giải, dứt được những cái phiền não sai quấy. Mình gieo cái căn tiền cho nội tâm càng ngày càng nhiều, gốc rễ càng ngày càng bành trướng: nó làm cái gì cũng phiền muộn, tới lời ăn tiếng nói không có dứt khoát và tu hành cũng là cảm giác phiền muộn! Cái căn tiền đó là cái tánh lười biếng của người thế gian.

Căn tiền vì bởi đảo điên; Tham sân động loạn triền miên khổ hoài”: Đó! Cái đảo điên nó làm cho mình, làm cái này một chút, cái kia một chút, rốt cuộc rồi bỏ! Ở đời người ta dòm người ta thấy mình làm đúng. Do cái căn tiền. Cái gì nghĩ không tới tận cùng, suy không tới tận cùng và làm không có thực tâm để thực hiện mọi việc. Rồi nó sanh ra cái gì? Sanh ra “tham sân động loạn, triền miên khổ hoài”. Thấy cái gì cũng không có hợp ý mình hết thảy!

Cho nên, chúng ta ý thức rõ rằng chúng ta xuống đây, xuống thế gian, chúng ta có phần sáng suốt để học hỏi và tiến hóa, thì làm cái gì cho nó trọn lành một việc; không có nên u ơ, ú ớ! Dù có chết, có khổ đi nữa, chúng ta cũng học cái sáng suốt của tình thương và đạo đức. Đó! Phải nhớ cái đó nó mới tiến được.

Khôn ngoan tự sửa đêm ngày; Tánh đời giả tạm nơi say làm gì?” : Khôn thì phải ngoan, phải tự sửa lấy mình chớ đừng để người ta sửa mình! Mình phải sửa mình, mình phải thấy sự sai lầm của mình và chấp nhận. Khi mà các bạn không chấp nhận sự sai lầm làm sao các bạn thấy sự sai lầm? [40:14] Tánh đời giả tạm mê say làm gì?”: Cái tánh đời thế gian là giả tạm: hơn thua với họ cũng giả tạm, mà ghét họ cũng giả tạm, thương họ cũng giả tạm! Mê say làm gì cái chuyện đó?

Cho nên, các bạn bây giờ có cơ hội tu để tiến tới Thanh, rồi các bạn mới trở về Nguồn Cội được. Phải tiến tới cực thanh mới về nguồn cội. Về cái căn bản của bạn rồi lúc đó các bạn mới ứng chiếu, trở về cũng tham, sân, si nhưng mà trong đó không tham: thấy hành động như vậy mà không phải vậy, mới tiến tới Đại Giác được. Dắt người ta, chỉ cho người ta thức giác và trở về nguồn cội, nó phải có mọi trạng thái như thế đó! Nhưng mà, khi mà các bạn Thanh rồi, các bạn mới làm điều Trược, thì trong đó nó không bị Trược luôn! Mà các bạn đang Trược, dính vô Trược thì nó phải Trược luôn: nó lôi cuốn các bạn thì không biết kiếp nào mới giải thoát được! [41:04]

Tu cho sáng suốt quy y; Trong Thanh tự giác, thân thì mới yên”

Tu cho sáng suốt quy y”: Mình trở về cái căn bản sáng suốt của mình, cái căn mình được Thanh, rõ ràng ở Bên Trên ai cũng có căn; mà chúng ta xuống thế gian, chúng ta gieo cái gốc rễ phiền phức cho nội tậm, bây giờ “Căn Thanh tự giác, thân thì mới yên”: Lúc đó chúng ta giác ngộ rồi, chỉ có một con đường trường sanh trường cửu để tiến hóa thôi.

Người thế gian, ai cũng muốn có cái sự vững chắc bền bỉ để sống có một cuộc sống an lành; nhưng mà chúng ta hỏi cho tới cùng, thế gian đâu có cuộc sống an lành! Rốt cuộc rồi cũng ở trong cái tham, sân, si, hỉ, nộ, ái, ố, dục; rồi chết không biết mình sẽ đi về đâu?

Bây giờ, chúng ta tu càng ngày càng thanh tịnh, có thanh điển rồi, chúng ta hiểu cái căn Thanh chúng ta có, tự giác tới rồi chúng ta trở về với ta! [41:53] “Thân thì mới yên”: lúc đó chúng ta thấy chúng ta sẽ hưởng đời đời thay vì tạm bợ một kiếp người.

Cảm minh chánh pháp tự thiền; Nơi nào cũng có hợp duyên phật trời” : Mình cảm minh được cái chánh pháp: cái Chánh Pháp là điều mình trở về, mình tự Thiền, chấp nhận cái đó để đi lên.

Nhiều người cũng thiền, thiền mà cũng cố cho cái cơ thể, nói, “Tui thiền để cho tui mạnh, tui làm phép thần thông đồ,” này kia, kia nọ! Cái đó là bàn môn tả đạo; sau này nó gây phiền phức rất nhiều! Giữ cái khí đó mà gây lộn thì nó động cái Hỏa Tam Muội làm con người tánh càng nóng thêm!

Bây giờ ta cảm minh, ta hiểu được cái Chánh Pháp là ở Bên Trên: sự thanh nhẹ mới đạt được ở Bên Trên, sự thanh nhẹ mới thấy rõ được chân lý, thì chúng ta tự thiền! “Nơi nào cũng có hợp duyên Phật Trời”: Ở đâu chúng ta cũng thấy có tình thương tất cả, không có bao giờ không có sự tiến hóa ở Bên Trên! Nếu chúng ta thiếu thanh tịnh thì chúng ta thấy vắng cái đó, chúng ta vắng, chúng ta đóng cửa, chúng ta không chịu mở cửa! Mà chúng ta mở tung lên bộ đầu rồi, chúng ta thấy nơi nào cũng có hợp duyên Phật Trời, nơi nào cũng có tình thương và tiến hóa đưa chúng ta tới chỗ thanh nhẹ và tự giải thoát.

Tuy rằng tạm sống ở đời; Tâm ta vẫn tịnh, vẫn rời tham sân”: Đó! Khi nào hiểu được cái duyên của Phật Trời rồi thì chúng ta thấy tạm sống ở đời nhưng mà tâm ta vẫn tịnh, vẫn rời tham sân: ở trong khối tham, nhưng mà tâm ta không có thấy tham! Thấy ở chung trong Tiểu Thiên Địa, thấy tham sân rõ ràng, nhưng mà tâm chúng ta thanh tịnh thì thấy những cái phiền muộn sai quấy đó nó không có dồn cục nữa. [43:26]

“ Bình tâm thấy rõ cán cân; Công bằng trời đất muôn phần cảm giao”: Càng ngày càng thấy rõ cái cán cân luật định của Tạo Hóa; “Công bằng trời đất muôn phần cảm giao”: Nơi nào mình cũng có thể tiến giải được, chớ không phải tui tu ở trong chùa tui mới được học, nơi nào cũng là chỗ thanh tịnh.

Khi mà các bạn thấy rõ rồi, thì các bạn không có thấy sự động loạn, bạn không thấy rõ cái sự thanh tịnh là quý giá, thì cũng như các bạn không có cái đèn để soi đường để tiến. Thì các bạn thấy đó là bóng tối, thứ đó là khổ, thứ đó là buồn bực. Nhưng mà thiệt ra, các bạn dòm cho kỹ sáng suốt thì nơi nào cũng có sự tiến hóa, nơi nào cũng có sự ổn định do con người tự quyết định và thanh lọc mình tới ổn định mà thôi.

Hỏi cái cây trên rừng sống bao nhiêu năm. Nếu nó không thanh tịnh, ổn định làm sao nó tiến hóa năm này tới năm kia được. Bây giờ, chúng ta vì động loạn mà chúng ta cho đó là khổ mà thôi. Nếu chúng ta thanh tịnh rồi thì ở chỗ nào cũng thấy có sự sung sướng, hòa đồng với tất cả. [44:29]

Thiên cơ quá đỗi nhiệm màu

Giúp người tại thế lập đàn tiến thân”

Đó! “ Thiên cơ quá đỗi nhiệm màu”, bạn thấy trong rừng, có rừng rú, có núi non, có khói là có người ta. Hỏi những người đó họ ngu muội lắm sao họ lên đó mà sống nhưng mà họ hiểu được rồi. Gần thiên nhiên chừng nào không bao giờ họ bị đau khổ và không có bị đói. Chính bản tánh của họ bị sự mê muội của trần gian tiền bạc làm cho họ đau khổ, mà họ gần thiên nhiên chừng nào thì họ thấy nhẹ nhàng, không có khó khăn.

Cho nên, nhiều người cũng vẫn tu, vẫn ở trên núi, từ trăm năm này đến trăm năm kia nhưng mà vẫn sống, vẫn nhẹ nhàng. Là họ ở thế gian nhưng mà họ biết cách sửa chữa cái luồng điển để đi thẳng lên trên “lập đà tiến thân”

Biễn hồn giao cảm cách trần

Hợp phân tan tựu oán ân giải hỏa”

“ Biển hồn giao cảm cách trần”, cái phần thanh điển của các bạn từ hạ trung thượng đã hóa giải trong cơ thể bạn, thì lên trên càng dễ hóa giải hơn nữa, “ Hợp phân tan tựu oán ân giải hòa”. Mình sáng suốt mình dòm xuống thấy cái oán ân không có nghĩa lý gì hết, cũng nằm trong chân lý mà thôi

Cái này thích cái kia, cái kia hòa tan cái nọ, rồi sáng suốt, chớ không có gì hết. [45:45]

Trở nên thanh tịnh thật thà

Muôn loài vạn vật hợp hòa chung vui”

Chúng ta trở nên thanh tịnh, thấy thật thà là quý, không nên xảo trá, không nên gạt lấy ta, chỉ có sự thật mới là tốt. “ Muôn loài vạn vật hợp hòa chung vui”. Chúng ta thấy sự thật rốt cuộc ở trong tim của mọi vạn vật đều hợp hòa chung vui. Nhưng mà, trở về với thực tình sáng suốt của nó.

Quang minh khắc phục rèn trui

Hòa đồng các giới hợp mùi khe sanh”

“Quang minh khắc phục”, sự sáng suốt nó mới khắc phục, và nó mới điêu luyện được. Nó có sự sáng suốt nó mới khác phục và tự rèn trui cái tánh nết tự tiến tới cái sáng suốt càng sáng suốt thêm. [46:23]

Hết.


----
vovilibrary.net >>refresh...