[19740707L1]

PHÁP LÀ GI? (Cuốn B)

Đức Thầy: Cho nên, kêu các bạn xả phú cầu, bỏ hết, bỏ sân, si, hỉ, nộ, ái, ố, dục. Ở thế gian chỉ có bao nhiêu đó thôi, xả thân cầu đạo, quên cái thể xác ghồ ghề này chúng ta mới trở về cái hình thù của tiên đồng sáng suốt. Lúc đó, chúng ta có cơ sở tươi đẹp.

Các bạn đều là nhà giàu hết chớ không có ông nào nghèo hết, sung sướng lắm. Nhưng mà các bạn bỏ các bạn đi đó thôi. Tui biết bây nhiêu đó thôi.

Đằng này, bên Vô Vi là người ta độ, người ta mở cho các bạn là mở cái nguyên căn ở bên trên, chỉ điểm về căn cội ở bên trên cho các bạn chứ không có chỉ chuyện đời là vậy, để cho nó mau.

Tiến trình các bạn lên tới đó rồi các bạn thấy, các bạn đâu có thiếu cái gì hết, không có lo âu nữa. Nhưng mà các bạn còn theo cái sự nhiễu động của thể xác này rồi các bạn sẽ lo âu. Lo âu, tới cái thất tình lục dục nó cũng phỉnh mình hằng ngày, cương quyết gì cương quyết rốt cuộc rồi nó cũng bị nó phỉnh à. Nó đòi hỏi này kia kia nọ rồi nó kéo đầu mình xuống, là vậy đó. [01:10]

Nhưng mà mình cương quyết. Chúng ta nên, xảy tới cái việc đó tới thì chúng ta tưởng ngay tới Thích Ca, chính Ngài đã đạt rồi, thì chúng ta đang đi đường lối của Ngài.

Còn đàn bà phải nhớ tới văn, ngài đã đắc: “Tôi đang đi con đường của Ngài, không bao giờ có sự trở lại lôi thôi nữa, thì tất cả ở dưới nó mới quy hàng.” Bởi vì, bậc lãnh đạo mà không cương quyết, lôi thôi thì ở dưới nó lôi thôi à; mà cương quyết rồi thì nó không có làm gì được hết; chủ trương cái phần sáng suốt.

Cho nên, đàn ông, đàn bà đã có cái ảnh hưởng rất tốt. Phía đảnh nữ giới có cái ảnh hưởng của Quan Âm, nam giới có ảnh hưởng của Thích Ca. Mà bắt được cái giềng mối đó rồi thì các bạn sung sướng muôn đời và tự nói, tự hô hào, tự bảo đảm rồi, tui không có bị sai lạc nữa, nếu mà các bạn đi đường mòn của Thích Ca trong cái khổ hạnh. Sau cái khổ rồi, các bạn đạt được tất cả những cái gì cũng sung sướng và cái gì cũng dễ dãi.

Các bạn lên trên đó, các bạn uống nước đâu có phải là khó khăn! Muốn có một cái ly là nó phải có cái ly rồi. Các bạn muốn có cái gì là có cái nấy. Mỗi từng, đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu, cái câu này từ ở trên nó cũng vậy, động là nó phải tới. [02:33]

Tất cả là sài điền mà! Thì ngay bản thể này cũng sài điển, như tui phân tách rõ ràng là điển. Các bạn ăn cơm lớn chớ cái gì? Cái thể xác này nếu mà không có điển, đem xuống hóa sanh vạn vật thì các bạn ăn cái cơm đó vô đâu có giá trị; thấy không?

Rồi bây giờ, cái phần hồn chúng ta tiến đi lên thì chúng ta hưởng cái Thanh Khí Điển, chủ của cái điển này nữa, thì nó làm việc mau lẹ hơn chớ! Dưới này nó chậm chạp hơn, trên kia nó mau lẹ hơn, mới thấy mình sung sướng chưa?

Nhưng mà ở thế gian, qua một cái giai đoạn bao vây bởi thất tình lục dục, chúng ta thoát được cái giới đó chúng ta mới đi lên tới đỉnh đầu được. Lên tới trung ương rồi thì mặc sức tha hồ mà tầm đạo. Rồi lúc đó, mới biết cái lời nói của tui là đúng.

Không phải là ông sư ở thế gian có thể dạy chúng ta được. Không có ông sư thế gian nào dạy chúng ta được hết.

Như tui nói ở đây một tràng pháp, mỗi tuần không có lấy con tim này nói chuyện với các bạn đâu. Nhưng mà lấy bằng Thanh Điển từ trung thiên thế giới đem xuống, tôi học, chúng sanh tôi học..

Các bạn ở xung quanh, nghe để ảnh hưởng tự dẫn tiến chớ không có buộc các bạn. Tui là người phải học chơn chánh; mà nhờ các bạn tui mới học được cái pháp này. [03:57]

Các bạn nghe rồi nói, “Ông này ổng tại sao ổng không chịu nhận cái địa vị của ổng?”

Đời là có địa vị, chớ đạo là không có địa vị: nó vô giá, hữu giá. Hai cái nó khác nhau.

Về đời, nó hữu giá, nó hữu hạn. Còn cái đạo nó vô giá thì vô danh.

Cái gì cũng không hết mới là đạo pháp. Mình đặt cho nó có giá trị là cái đạo đó nó hư.

Nghĩ đi, nghĩ lại, nhiều bạn kêu tui cái chức gì tui không biết, tui không làm. Mỗi người đều có cái tổ chức sẵn hết rồi. Có tả có hữu, có âm có dương, đường lối dân dã trong bản thể đầy đủ hết nhưng mà nhiều người không chịu lo, không thức giác, không hiểu. [04:48]

Nhiều khi, các bạn buồn bực, buồn rầu đó, các bạn nghe cái lời nói của tui là phong ba bão táp rõ ràng. Nó làm cho các bạn buồn trí. Trận phong ba nó làm cho mình không tìm được lối thoát. Đó là phong ba bão táp.

Bây giờ, chúng ta làm thế nào để cho cái phong ba bão táp nó ngưng. Chúng ta phải lấy cái thanh tịnh của trời đất để vô hóa giải. Là làm Pháp Luân Thường Chuyển.

Ngồi ở đây, có nhiều người được vui và cũng có nhiều người buồn bực lắm. Về tới nhà buồn lắm, lo âu đủ chuyện hết, cái đó là phong ba bão táp. Bây giờ chúng ta lấy cái gì để giải thoát?

Chúng ta phải lấy cái thanh khí điển ở bên trên để giải thoát, chỉ có cái Pháp Luân là cứu rỗi các bạn thôi.

Nhiều người nôn nóng, hỏi đi hỏi lại, “Kêu ổng tới, ổng xuất hồn, ổng giúp sửa giùm cho tui!” Thấy sướng không? Nhưng mà, sửa được các bạn rồi, suốt đời các bạn đâu có đi đâu được?

Chính các bạn sửa cho các bạn rồi, các bạn mới nắm vững chắc tình thế, mới đi tới cái sự giải thoát được. [05:49]

Còn các bạn không chịu làm, không có làm gì được! Chỉ có giúp cũng vô ích. Thầy bùa, thấy pháp hay lắm. Hồi xưa hay lắm nhưng mà có giúp được ai đâu. Rốt cuộc rồi ông đó ỗng cũng lận đận lao đao trong cái tánh tình ngạo mạn, chết một cách oan uổng vậy đó. Vì cái tánh tình ngu muội của ổng mà ổng bị chết một cách oan uổng; thì thầy pháp cũng chẳng làm được gì. Tạm mà thôi!

Cái của chúng ta là cái chơn chánh, không có cái bùa gì mà chiến thắng được ánh sáng điển quang của Trời, Phật. Thì chúng ta đang thực thi, tiến tới ánh sáng điển quang của Trời, Phật. Hỏi cái bùa đó nó có mạnh hơn tất cả các cái bùa không? Hay là nó yếu hơn?

Chánh là các bạn có sự suy tư, các bạn thấy cái nào mạnh?

Còn cái bùa kia là chỉ có cái ông đó ổng tập trung tư tưởng của ổng dễ, có nhiêu đó thôi. Còn cái này, đem tất cả các luồng thanh điển của Vũ Trụ về họ bán mà. [06:38]

Hỏi, các bạn đã có cái bùa vô giá, cái bùa này là không có ai phá nó được, không có ai cắt đứt nó được. Tại sao không có đem cái đó vô, mà để hộ mạng? Rồi còn xin cái bùa gì nữa? Thấy không?

Cho nên, các bạn thấy cái pháp này nó khôn lanh, hay lắm: tập trung cái luồng điển bộ đầu để thanh lọc, làm pháp luân lấy cái thanh khí điển của trời, đất trợ cho cơ thể. Mà mỗi giờ công phu là uống một thang thuốc rõ ràng, sung sướng lắm.. [07:06]

Chớ nhiều người vẫn còn nuôi cái tham sân đồ nói, “Tui làm cái này sao nó nhức đầu, nó bệnh hoạn!” Nhưng mà cái xấu của họ, mình nói họ mắc cỡ! Kêu “Ráng tu đi, ráng Soi Hồn, ráng Pháp Luân thì nó hết.” Cái xấu của họ mình có thể thể (nghe không rõ)ra, xấu hổ họ, không muốn nói. Chứ thiệt, mọi người, người ta cũng biết chuyện xấu của họ.

Tại sao, nhức đầu họ biết chớ, nhưng mà mình nói cách nào, nói thận thủy kém, làm pháp luân nó hết. (cười) Bởi vì, đằng này tui không dám mích lòng ai hết. Tui thấy ai cũng giỏi hơn tui, chớ tui không có giỏi hơn ai hết. Ai cũng là một giáo vị sáng suốt, con có áp dụng đi lên hay là đi xuống được không?. Hay hết, không có người nào dở.

Đó, bây giờ ai có thắc mắc gì, hỏi luôn đi, rồi tui trả lời luôn. [07:55]

Bạn đạo: Trước khi thắc mắc, tui muốn hỏi ông Tám: vì trước khi gặp ông Tám, tui cũng nghiên cứu rất nhiều pháp môn tu tiến. Chúng tôi được đọc cuốn sách đó, (nghe không rõ), chúng tôi thấy giác ngộ, chúng tui biết rất nhiều (nghe không rõ) [08:53]

Nếu nhà nào có tài hoa, có thể nói ông Tám để ông Tám xuất hồn, có thể mời Quan Thánh, tức là ông Quan Công đó, để đến để (nghe không rõ) bởi vì ông có cái cuốn (nghe không rõ)

Thưa ông Tám, chúng tui có đọc về Tam Quốc đó, thì chúng tui thấy ông Quan Thánh nói về đường Đạo thì thua kém ông Tám nhiều quá, bởi vì ông Tám là một người hoàn toàn từ bi, hỉ xả. (nghe không rõ). Còn ông Quan Thánh, trong cái thời gian ổng còn mang cái xác thân, không có ngày nào (nghe không rõ). Ông đó ngày nào cũng quan cảnh lục tướng, Quang Vũ, rồi cái đợt (nghe không rõ)giết hại nhiều sinh linh.

Thì thưa ông Tám, thì làm sao có thể đắc quả thành Thánh được? Tôi thắc mắc như vậy.

Người như ông Phật, theo ông Phật, theo ông Tám; từ khi ông Phật sống, làm sao... [09:53]

[19740707L1]


----
vovilibrary.net >>refresh...