Sàigon ngày 1 tháng sáu năm 1974,
Phòng thân tự sửa tâm thường giác
Chỉ nguyện thực hành trí mới an
Lý luận đảo điên nan đắc pháp
Hành thông sắc chí chuyển phân bàn.
Khi mà chúng ta phòng thân thì phải tự sửa. Cái gì làm chủ cái thân này ; tại sao nó diêu động giữa cái phần sáng suốt ? Cái phần quang điển ở bên trên nó nhiễu động, thì chúng ta sửa, tự sửa, cái tâm chúng ta mới thường giác và biết được cái việc sai lầm của chúng ta.
Chỉ nguyện thực hành trí mới an : chúng ta để trong thân tâm của chúng ta nguyện, thầm kín nguyện, thực hành sửa đổi hành pháp ; lúc đó cái ý chí của chúng ta mới an được.
Lý luận đảo điên nan đắc pháp : nói đi, nói lại hoài ; rốt cuộc cũng không biết pháp là cái gì ! “Pháp” là khứ giả, là cái luồng điển mình xuất phát ra, tiến lên trên, mới kêu bằng “Pháp” ; còn mình cứ lưu lại, làm sao tiến được ?
Hành thông sắc chí chuyển phân bàn : lúc đó chúng ta hành thông, cương quyết tu, cái bộ đầu nó khai thông, cái sắc chí nó chuyển hòa, nó mới phân bàn ra cái nguyên ý, “Do đâu đến đây, rồi sẻ về đâu ;” nó hiểu rỏ cái căn cơ của mỗi sự việc.
Thế gian địa ngục thiên đàng
Mỗi màn mỗi tiến rõ ràng phân minh.
Lòng tham tràn ngập cảm tình
Tâm linh thất thác khó minh lấy người.
Ở thế gian, địa ngục, thiên đàng, mỗi màn mổi tiến rỏ ràng phân minh : Ở địa ngục khi mà người ta ăn năn rồi, xuống địa ngục người ta củng phải chịu cái sự trừng phạt mà để sửa đổi tiến lên. Còn lên thiên đàng củng vậy : nó củng có cái chổ để mà dẫn tiến chúng ta, khích lệ chúng ta tiến.
Mỗi màn mỗi tiến rỏ ràng phân minh : chỗ nào củng được tiến hết, chứ không có chỗ nào thụt lùi. Chính con người ở thế gian không có tu cái pháp này, họ củng vậy : từ cái khổ cực, từ cái vầy xéo, từ cái đau thương rồi họ tìm hiểu ; rốt cuộc chẳng có cái gì ; cái đó là cái mức tiến.
Mà lòng tham tràn ngập cảm tình, Tâm linh thất thác khó minh lấy người : Nếu mà chúng ta quá tham, được một muốn mười ! Đó ; chớ nhiều người thấy cái huyền diệu của người khác, muốn lợi dụng ; nó tràn ngập cái cảm tình thôi, chứ cái đó không phải vĩnh cửu : Mình lợi dụng bùa phép, lợi dụng cái này, cái kia, cái nọ ; rốt cuộc sau này nó trở lại nó qui hại lấy mình ; nó làm cho mình khổ cực ; do cái lòng tham nó làm cho cái thần kinh bất ổn , tâm trạng bất yên ; cái tâm linh thất thác, nó không hiểu lấy nó ; nó không hiểu cái nguyên căn nó, cái phần sáng suốt mất, bị chỉ huy bởi ngoại tâm ; khó minh lấy người, không hiểu lấy họ ; thành ra bị ngoại xâm.
Người tu đạt điển chân tu
Bình tâm hướng thượng vui cười phát quang.
Cái người tu mà đạt được cái phần thanh điển xinh tươi, là cái phần nhẹ nó mới xinh tươi nó mới sáng suốt ; nó bình tâm hướng thượng vui cười phát quang.
Mình bình tâm, lúc nào chúng ta cũng hiểu lấy ta, và chúng ta đưa cái luồng thanh điển ngay trung tim bộ đầu đi lên. Lúc đó mới vui cười phát quang : khi ta sang, ta đạt thêm cái sáng nữa ; càng ngày càng văn minh và cởi mở, chớ không có eo hẹp sân si nữa.
Tự thanh tự lập mở đàng
Điển quang hòa hợp dẹp màn u minh.
Mình tự thanh tự lập lấy mình, mở một con đường sáng suốt : chúng ta nhắm mắt mà chúng ta thấy sáng suốt ; nhắm mắt mà chúng ta quên thế sự, thì nó mở một cái đàng sáng suốt ở bên trên của chúng ta lên.
Điển quang hòa hợp dẹp màn u minh : cái điển quang ở bên trên người ta hòa hợp với mình ; thì trong lúc đó mình xuất ra, phần nhẹ với phần nhẹ, hai cái nó tương đồng hòa hợp ; thì nó hết còn cái sự u minh ở bên trong nữa. Nó sáng suốt như ban ngày, nó không có cái vụ mà yểu yểu minh minh nữa ; mê tín nữa.
Phật tiên chuyển hóa chơn tình
Dắt người lầm lạc cảm minh thiên đàng.
Phật tiên chuyển hóa chơn tình : lúc đó cái sự ảnh hưởng ở bên trên tới, là chúng ta thấy chúng ta cần tiến tới càng sớm càng hay, không có bỏ lỡ cơ hội.
Giúp người lầm lạc : Chúng ta ở thế gian, chúng ta lầm lạc xuống thế gian, rồi củng cố do cái chiều hướng diểu động của sức hút của hồng trần, thì càng ngày càng lầm lạc nuôi dưỡng cái sân si, làm cái thế, rồi gây ra sự cô động lấy mình.
Mình làm mình không có tiến được. Đó, rồi lúc đó chúng ta tu thì ta mở cảm minh thiên đàng : cái con đường cởi mở cho muôn loài, chớ không có phải là dành riêng cho một người nào hết .
Thiên đàng vạn lý quang sang
Càng tu càng tiến chẳng than trách Trời.
Thiên Đàng vạn lý quang sang : Chúng ta tiến chừng nào thì chúng ta càng thấy có những nơi thanh còn tốt đẹp hơn nữa.
Càng tu càng tiến chẳng than trách Trời : Trời, không có than trách trời đất như người ở thế, gian muốn được trời đất phù hộ, rồi đi làm tầm bậy, rồi thất bại, bị ma nhập, bị đủ thứ hết ; xưng hô ; làm điều sai lầm : làm thầy củng cố địa vị ở thế gian, rồi có hồi thất bại, mới nói, “Tôi tu, tôi hiền lành, từ hồi nào giờ bố thí thiên hạ ; rồi bây giờ tại sao tôi đau khổ ?” Mà không biết cái chuyện sai lầm của mình đả tạo ra cho mình ; rồi than trời, trách đất.
Bên trên sắp sẵn tự dời
Con đường tâm đạo nơi nơi dung hòa.
Ở bên trên sắp sẵn con đường nhẹ nhàng cho chúng ta tự dời tiến : các bạn tu đến đâu nó sẽ tiến đến đó, do sự công năng công phu, cố gắng tiến tới mức nào thì nó sẽ có cái mức sáng suốt để chúng ta tiến.
Con đường tâm đạo nơi nơi dung hòa : lúc đó chúng ta đi trong cái bình thản, tới chỗ nào chúng ta cũng hòa cảm để tiến, tìm hiểu để tiến, học nơi tất cả để tiến.
Âm dương tương hội một nhà
Đồng thanh tương ứng đồng đà tiến thăng.
Âm dương tương hội môt nhà : là cái phần Hồn và phần Vía tương ngộ lên tới Trung Thiên thế giới ; hai bên tương ngộ rồi.
Rồi đồng thanh tương ứng : nghĩa là phần Chủ nói thì phần Vía phải nghe ; hai bên tương ứng đồng đà tiến thăng : hai bên cũng đồng thăng tiến để tu hành, chớ không có cái sự mà cách biệt để không giam hãm ở thế gian : không có Hồn, không có Vía, mà không biết nhau rồi sanh ra bàng hoàng làm cho lận đận, lao đao, rồi lộn xộn, làm cho cái tâm trí bất an ; rồi theo cái sự nhiễu động ở xung quanh, thành ra củng cố sự tham lam mà thôi ; rốt cuộc không có kết quả tốt đẹp, rồi tưởng là, “Tôi tu cái pháp này, tôi trường sanh bất tử !” Cái thể xác chúng ta đâu có trường sanh bất tử ; cái Hồn của chúng ta mới là trường sanh bất tử ; còn cái thể xác này nó phải chết ; không sớm thì muộn, trong phận sự đó, rồi nó phải chuyển tiếp.
Vượt qua các lớp các từng
Nơi nào cũng khó, tự lần tiến lên.
Chúng ta tu, đi lên, vượt các lớp, các từng, từ cái nhẹ đi lên trên, mình đạt được cái nhẹ mà đi lên bên trên, thì mình thấy cảm giác mình nặng ; tu nữa, đi lên trên nữa, mình cũng thấy cảm giác mình nặng ; cho nên phải dầy công.
Nơi nào củng khó, cũng phải dầy công tiến, bình tâm tiến, thì tự lần tiến lên.
Chúng ta tu như Ông, thì từ hồi nào đến giờ, “Tại sao Ông không độ tôi thành Phật liền?” Đâu có được : “Ông tu ông đắc, bà tu bà đắc ;” phải sửa mình từ cái nặng đi tới cái nhẹ ; mà chính phần nhẹ mình đang có ở đây, mình giải tỏa cái trược thì nó lưu tới cái thanh, chứ có gì đâu. Không chịu hành, nhưng mà muốn đắc pháp ; cái đó là cái sự tham lam.
Chớ nên biếng nhát rỉ rên
Bên trên chẳng động, tảng nền cũng không.
Đó : chớ nên biếng nhát rỉ rên : đừng có làm biếng, đừng có ỷ lại, rồi than ván.
À. Rồi bên trên chẳng động : cái điển ở bên trên cũng không có mở ; không có mở, làm sao lập được cái tầng, cái nền tảng ở bên trên được ? Thành ra mình bàng hoàng, bơ vơ mãi ; rồi đâm ra cái tu không có phương hướng và cái quyết chí để thăng tiến.
Chúng ta ở đây tu, lựa cái phần thanh để tiến, chứ không có lựa cái phần trược ; không có theo cái phần trược ; nhứt quyết, bất cứ cái gì nhiễu động ở xung quanh, dư luận ở xung quanh, nó điêu rêu, nó phá quấy chúng ta, chúng ta cũng quyết tâm giữ cái phần thanh để hòa giải tất cả. Cho nên, chúng ta phải giữ cái phần thanh. Để đánh đổ người ta ? Không phải giử phần thanh để đốt nhà, đốt cửa người ta ; không phải giử phần thanh để phá hoại người ta ; nhưng mà chúng ta giữ cái phần thanh để hòa đồng với tất cả và xây dựng với tất cả.
Còn những người tu về cái Hỏa Tam Muội, từ cái rún sắp xuống đó, lấy cái uy quyền để khống chế người này, khống chế người kia, khống chế người nọ ; rồi tưởng ta là hay, trị bệnh điên đồ, này kia, kia nọ ; nhưng mà rốt cuộc, lúc, năm cuối cùng sắp ly khai thế gian, bị một cuộc hành hạ khủng khiếp, là vì mình đã xài cái trược điển mình cho nó là chánh ; nhưng mà lúc mình đi rồi đó, mình không có thể đem nó đi được, hay là cái phần thanh điển rất ít, mà cái lúc chết, ra, cũng như bơ vơ, đau khổ, không có biết lối tiến ở đâu. Lúc đó, thể xác thì coi nó uy nghi, “Đó là một ông thầy pháp rất hay ;” nhưng mà tới lúc chết rồi thì cái phần thanh điển nó không còn bây nhiêu nữa, thành ra nó bị đau khổ ; thì cái phần đó thanh lọc rồi, nó đem đi không được rồi, nó phải đi xuống : có người bị tan rã, bị luân hồi lại, làm cấp dưới hơn cấp người.
Tự nuôi bản tánh phập phồng
Công năng chẳng có, có lòng tham lam.
Đó ; cho nên, tự nuôi cái bản tánh phập phồng ;” như là, ngày nay mình thấy mình hay, mình trị được cái bệnh đó ; một núi, còn một núi cao hơn ; về, rồi đâm ra sợ, tưởng là “Ta trị dứt được cái bệnh điên đó rồi, ta hay !” Nhưng không ! Nó còn những con quỉ còn giỏi hơn mình nữa ! Lúc đó, sanh ra cái công năng, thấy mình đóng góp cho người ta cũng không được lấy gì ; chỉ nuôi được cái tham lam mà thôi ; tham lam cái địa vị, “Tham sanh, quý tử” ; tham lam địa vị ; rồi làm cho mình bần thần chậm tiến, là vì cái lý do đó.