Mẫu Ái - Kỳ 175

---oOo---

Điển thanh vượt cảnh loạn mê
Tiến về tiên cảnh hương quê của hồn
Bình tâm chuyển tiến ôn tồn
Tự tu tự tiến thân hồn an khương.

Cái điển thanh vượt cảnh loạn mê: Chúng ta tu, các bạn tu, ngồi công phu, kềm nó. Trước khi các bạn tu 5 phút, bây giờ các bạn tu lần lần 1, 2, 3 tiếng đồng hồ. Thử hỏi sau cái thời công phu của các bạn, rồi các bạn cảm giác thế nào? Nó nhẹ nhàng thơ thới, cái bộ đầu nó được thoải mái, nó hổng có chuyện đa mê như trước khi chưa có công phu được cái thời giờ dày dặn như vậy được, thì các bạn thấy càng ngày càng nhẹ.

tiến về tiên cảnh hương quê của hồn: Lúc đó thì cái vía nó được đi lên tiên giới để nó học tu, thì nó mở sẵn cái con đường sau này cái hồn nó tiến về đó. Cái căn bản của mọi người từ tiên giới xuống thế gian luân hồi nhiều kiếp ở thế gian mà không biết, rồi đâm ra lo cái chuyện đời đa đoan đủ sự hết, đủ chuyện này tới chuyện kia chuyện nọ làm cho mình càng ngày càng rối loạn; bây giờ chúng ta trở về thanh tịnh thì chúng ta tiến về gì? Tiến về cái thiên giới là cái cảnh thanh tịnh ở bên trên. Đó là cái hương quê của hồn; cái chỗ đó trường cửu, không có bị tiêu diệt.

Bình tâm chuyển tiến ôn tồn: Lúc đó, chúng ta biết rồi: ngồi thanh tịnh. Cho nên nhiều bạn ngồi công phu, chỗ nóng cũng như chỗ lạnh, vẫn điềm nhiên ngồi nhắm mắt để tìm hiểu cái sáng suốt coi thử nó xuất phát đi đâu? Trong cái thanh tịnh nó tiến về cái thanh tịnh nó mới là ôn tồn được.

Tự tu tự tiến thân hồn an khương: Mình chỉ biết: nếu mà chúng ta không công phu dày dặn thì hổng có bao giờ chúng ta đạt được cái nhẹ nhàng ở ngày nay. Cho nên nắm đó mà tu, chớ không phải là ỷ lại nơi thầy, nơi thánh, nơi thần, nơi tiên, nơi Phật. Nhưng mà chúng ta tiến theo cái con đường của bạn đạo ở thế gian, chúng ta tiến theo cái con đường của những vị thánh thần đã thành công để tiến đi lên, chớ chúng ta không phải ỷ lại hay kêu họ đến đây. Chúng ta đã ở trong cái định luật vay trả quá nhiều, mà bây giờ chúng ta tu rồi còn mượn tiên Phật xuống giúp nữa, là chúng ta càng vay thêm nữa, sau này làm sao trả? Cho nên các bạn tự tu tự tiến! Các bạn đã có sẵn một cái căn bản vốn liếng thanh tịnh điển quang ở bên trong, cho nên phải nắm đó mới tu được. Chớ còn không nên mà ỷ lại việc này, việc kia, việc nọ, rồi nó lại càng ngày nó càng đem sự lu mờ, nó làm cho các bạn chậm tiến; rồi các bạn nói đi nói lại, thét rồi lỡ trớn, nói láo luôn! Cái đó hổng tốt!

Cho nên đằng này tôi nhắc hàng tuần: các bạn nên thực thi cái co lưỡi răng kề răng đi, sửa mình đi, rồi cho nó, cái phần thanh điển nó trụ hóa lên trung tim bộ đầu. Lúc đó các bạn cảm giác rằng: cái phần điển của vũ trụ nó có thể hòa cảm với mình được không, hay là mình có thể hòa cảm với nó được không? Lúc đó các bạn mới nới rộng cái kiến thức về cái phần thanh điển hào quang ở bên trên thì các bạn mới tiến tu, thì các bạn thấy là đức Phật đâu có xa các bạn được? Trước kia Ngài cũng con người, mà Ngài đạt được cái hào quang điển pháp, Ngài mới tiến lên trên cái không trung nhập Niết Bàn được. Bây giờ chúng ta đạt được phần nào thì chúng ta nắm đó chúng ta thấy ảnh hưởng và tự tin lấy mình để tiến, chớ không có mê tín do một người nào tạo ra sự mê tín mà làm cho chúng ta càng ngày càng bận rộn vì họ. Nếu mà các bạn còn mê tín nơi một người nào đó, thì tự nhiên các bạn tự gây sự bận rộn cho bạn; mà các bạn tìm cái đường lối của người là truyền pháp đối với các bạn hay là những đấng trọn lành nó đi đường lối mạch lạc bằng cách nào, mà các bạn mở đúng cái mạch lạc đó thì các bạn cũng đồng tiến như họ, chớ không có bao giờ các bạn bị thua sút đâu mà đừng có sợ mất cơ hội.

Nhiều người tu, muốn sống lâu, rồi muốn xuất hồn. Hai cái muốn nó cụng với nhau nó làm lộn xộn, càng ngày càng lộn xộn thêm. Ta tu là ta sửa cho nó nhẹ nhàng, buông bỏ tất cả những cái thế sự. Quên mình mới tiến lên bên trên, thanh thản về cái phần thanh điển ở bên trên; còn nhớ mình còn muốn củng cố địa vị nữa. Cho nên có người tu tới 5, 3 cái muốn ở trong đó, thành ra nó không có tiến được, càng ngày nó càng động loạn hư thêm. Cho nên các bạn tu ở đây, cứ giữ cái pháp này: Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Định. Nó hỏi: “Tại sao ông Tám dạy đi dạy lại, dạy có bây nhiêu đó?” Chỉ có bây nhiêu đó mà làm chưa xong! Hỏi chớ hằng ngày các bạn đang làm cái gì đây? Làm tam đại sự: ăn, ngủ, ỉa; thì đằng này cũng làm tam đại sự: Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Ðịnh để cho nó hòa giải tất cả những cái gì mà các bạn đang thâu từ phút từ giờ đây, dẫn tiến tất cả, nó cởi mở tất cả. Còn nếu mà các bạn không đi trong cái căn bản đó, các bạn đâu có biến hóa lên tới thượng tầng ở bên trên được? Cho nên mỗi ngày chúng ta làm có 3 việc quan trọng nhứt là: Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Định, thì nó cũng ăn, ngủ, ỉa như ở thế gian. Các bạn ngồi đó, các bạn Soi Hồn: nó xuất phóng cái điển đi lên; các bạn làm Pháp Luân: đó, các bạn cũng tống phát nó ra; các bạn Thiền Ðịnh phải hông: các bạn cũng có những cái giấc ngủ như ở thế gian, cho nên con người càng ngày càng nhẹ. Cái chuyện quan trọng mà nó tương đối với nhau, mà nếu chúng ta không có đồng hành như vậy, làm sao chúng ta tiến về cái cõi như người thế gian nói “vô hình”? Chúng ta phải mượn cái trớn đó mở ra, chúng ta mới tiến lên trên được.

Lúc đó chúng ta mới trị được cái căn bản bịnh hoạn: tham, sân, si, hỉ, nộ, ái, ố, dục mà chính chúng ta đã “cư trần, nhiễm trần”. Nhiễm nhiều năm rồi, nhiều tháng, nhiều ngày, nhiều giờ rồi, nhưng mà phải hành để cởi mở nó ra. Nó rối như tơ vò, nhưng mà các bạn không thực thi cái pháp đó làm sao nó đi tới được? Cho nên các bạn làm được, đây rồi thét nó khai thông ra nó hòa đồng với tất cả, cái tâm khảm các bạn càng ngày càng lớn rộng ra, càng quảng đại. “Nhơn vô lượng, vật vô tri”, nhưng mà cái lượng các bạn càng ngày càng rộng, các bạn thấy tất cả đều hòa đồng với các bạn. À, các bạn học hỏi nơi bất cứ những cái gì ở xung quanh các bạn, lúc đó thì cái người các bạn tha hồ mà tiến bộ và thông minh hợp thời tiến về cái đường lối văn minh của Phật pháp. Tu là phải nhận thức rõ ràng “điển là gì?”, nhiên hậu mới mượn pháp mà tự thanh lọc luồng điển trược và thanh.

Tâm linh khai triển thừa hành
Tiến theo Phật pháp chuyển thành không không
Tâm không động loạn lòng vòng
Đạt phần không động chẳng phong chẳng nhờ.

Cái tâm linh khai triển thừa hành: Lúc mà cái thần thức của các bạn mở trên bộ đầu rồi, thì:

Tiến theo Phật pháp chuyển thành không không: Ở đâu, bạn không còn chấp nê thiên hạ nữa. Những cái gì, bề mặt, bề trái nó, bạn hiểu rồi. Trong cái thơm nó có cái thúi, trong cái thúi nó có cái thơm rõ ràng mà mình không hiểu. Củng cố cái này, bỏ cái kia, là không được.

Tâm không động loạn, không có theo cái chuyện lòng vòng bày biểu ở thế gian mà chúng ta trực chỉ hóa giải hai luồng điển âm, dương, rồi nó kết hợp đi tới không động.

Đạt phần không động chẳng phong chẳng nhờ: Khi đi tới không động thì hổng có phong cái chức vị gì cho chúng ta, mà chẳng nhờ đỡ nơi ai. Chúng ta đạt tới cái không động là hòa cảm với tất cả. Người tu chịu tự sửa phần điển quang ở bên trong thì mọi việc nhẹ nhàng sẽ đến với họ ở tương lai.

Tiến lên cảm giác thanh đài
Nơi nơi sáng tỏ tiến hoài không ngưng
Tâm hồn đạt được vui mừng
Mùi thơm thanh ngọt thuận ưng tiến lần.

Mình tiến lên cảm giác thanh đài: Mình càng ngày cái bộ đầu càng mở thì cái sự nhẹ nhàng nó sẽ đến với chúng ta, càng ngày càng thơ thới.

Nơi nơi sáng tỏ tiến hoài không ngưng: Nhắm mắt chừng nào thấy càng sáng chừng nấy.

Tâm hồn đạt được vui mừng: Lúc đó chúng ta thấy sau một giờ thiền rồi, chúng ta thấy tâm hồn nó thơ thới ghê lắm.

Mùi thơm thanh ngọt: Nó thơm, mà hổng phải thơm ở trong lỗ mũi, nó thơm ngay chỗ trung tim chân mày. Rồi cái nước miếng các bạn được ngọt ngào, nó thuận ưng tiến lần, nó bằng lòng chấp nhận để tiến con đường này, “thay vì tôi theo cái con đường động loạn ở ngoại cảnh, tôi đi, tôi lo tôi nấu thuốc tôi khai thông lấy tôi để tôi sửa trị cái căn bịnh tham ô của tôi”. Khi ta được khai thông luồng điển của bộ đầu thì tiến trình về điển quang giới không xa. Nó sẽ thường xuyên xuất phát nơi trung tim bộ đầu, lần lần tự hòa cảm với tất cả, càng tiến cành minh, thanh lọc từng giờ từng phút, hóa giải sự trược ô của bộ đầu và ngũ tạng. Hành giả sẽ được yên vui mà tự xuất phát phần thanh điển của mình để thừa tiếp với thanh điển ở bên trên.

Đó, thì chung quy chúng ta tu, chúng ta sửa, sửa cho kỳ được! Bởi vì cái phần sáng suốt nó chấp nhận phải tiến về cái huyền vi Phật pháp, thì chúng ta phải sửa. Ai chun vô đó sửa cho chúng ta được? Khi mà chúng ta nắm được cái tình thế rồi, chúng ta chỉ có một phần đó thôi. Sau cái giờ thiền, các bạn thanh tịnh ngồi, thơ thới xúc tiến, dỗ nó ngồi ngủ, nhưng mà cái phần thanh điển nó được xuất phát đi lên trên. Thì cái chuyện đó nó sẽ làm cho các bạn được vui tươi và nó sửa chữa cái tâm tình sai lạc. Cái quá trình của các bạn, có người tu tới 1 năm, 2 năm, 3 năm, rồi nhận thức mình càng ngày càng thanh tịnh, mà đi nói chuyện với một người động loạn thì thấy cái ngực nó nặng lắm. Bây giờ chúng ta sửa được nhẹ rồi, gặp cái người mà tu bên Vô Vi, cái phần thanh điển mở nó có thể rút bộ đầu lên được, thì ngồi, thấy nó hòa cảm, vui tươi và nó nhẹ nhàng. Là nhờ cái gì? Nhờ cái phần điển. Cho nên cái căn bản của chúng ta tu ở đây chỉ tiến về cái điển giới nó mới mở được. Còn không tiến về điển giới không có bao giờ mở được cái gì hết, nó bị nghẹt còn nghẹt thêm! Chứ còn cứ lo nhờ cái sự phù hộ của người này, người kia, người nọ, là đem cái tư tưởng của chúng ta càng ngày càng xuống, đi xuống cái hạ giới rồi nó sanh cái sân dục chứ nó không có bao giờ nó tiến được. Cho nên các bạn đạt được cái phần thanh điển, nên giữ đó mà tu: đó là chìa khóa nhập Thiên Môn.

Tuy rằng các bạn tu, có mấy, có bao nhiêu công chuyện đây: Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Định, nhưng mà các bạn cảm giác đó là khó khăn! À, càng ngày càng tu, thấy khó khăn là do cái gì? Do mình không có biết tự trị lấy mình, nuôi dưỡng cái tham sân rồi nó biến thành cái làm biếng. Mỗi đêm công phu không có đúng giờ giấc, sai lạc, làm cho ta chậm tiến, có tiếng “tu” mà không có phần điển quang xuất phát ở bên trên, là vì lý do đó.

Cho nên các bạn được thường nhắc hằng tuần sướng hơn tôi nhiều lắm! Trước kia tôi tu, tôi đâu có được cái cơ hội mà nhắc cái phần điển và dìu dắt về cái phần vía để mở hằng tuần như bây giờ. Các bạn đã có cái cơ hội nhẹ nhàng do cái công năng công phu cố gắng của tôi, tôi đạt được một phần thanh khí điển đem ra đây cho các bạn thì các bạn nắm đó là cái chìa khóa để tiến thân. Giữa đời và đạo, dám bảo đảm rằng: người nào cứ quyết tu cái pháp này, rồi đời, đạo cũng đều được an khương. Mình giải quyết nhiều cái chuyện khó giải ở thế gian nhưng mà mình cũng vẫn giải quyết được. Thì sau này cái đời sống của các bạn càng ngày thấy càng nhẹ nhàng. Tới cái phút cuối cùng, mình cũng bảo đảm được mình sẽ đi đến đâu là chúng ta có thể chứng minh được: xuất hồn khi chúng ta còn sống mà vẫn đi được. Khi chúng ta còn sống, chúng ta cũng hiểu được cái bề trái sự việc của ta, cái quá trình và cái vị lai, rồi tới cái cửu huyền thất tổ hòa đồng với cái vũ trụ và thiên môn: tất cả những cái gì đều do phần hồn tiến và chứng kiến rõ rệt. Thì lúc đó các bạn càng ngày càng an tâm tu tịnh, ở nhà công phu cũng được. Cho nên tôi nói cái pháp này sau này chúng ta không có tổ chức cái gì hơn là: “1 người có thể đạt được cái sự sáng suốt đó truyền ra cho 10 người là đủ rồi”, thì cái đó nó mới chánh hơn. Còn tổ chức cả đống, cả thiên, cả ngàn, cả vạn người, rốt cuộc không có 1 người tu, cũng vô ích! Phí công vô ích! Rồi ở trong cái tình cảnh lợi dụng của đời, rồi bày chuyện này, bày chuyện kia, chuyện nọ, rồi làm hư hao, tổn thất cái tinh thần của thiên hạ. Còn chúng ta tu ở đây là chưởng dưỡng phần hồn! Vì chúng ta thấy cái đời nó chán ngán lắm, giả tạm lắm, nó vày xéo phần hồn làm cho chúng ta càng ngày càng chậm tiến: ta chán đời, qua đạo. Chúng ta phải cương quyết tiến nơi cái thanh tịnh. Cái tuổi tác không có cho phép chúng ta để kéo dài ở thế gian, và nó cũng không có chờ đợi cái sự thành công của chúng ta nếu chúng ta không chịu sửa lấy ta.

Cho nên các bạn đi đây là đi một con đường tắt, một lèo một, tiến lên và tự nhận định rõ là chúng ta không có luân hồi lại thế gian lần thứ nhì nữa, và không có chấp nhận cái sự “thất tình lục dục” lôi cuốn của chúng ta nữa. Bởi vì các bạn tiến về cái bộ đầu rồi, thì cái phần thanh điển đó nó làm việc nơi bộ đầu chớ nó không có làm việc nơi trược ô nữa, thành ra cái chuyện dục tình của các bạn càng ngày càng dứt khoát và càng tự nhiên nó đi tới cái diệt dục mà bạn không hay. Lúc mà bạn mê, xuất hồn đi được rồi, cái chuyện thế gian bạn không có suy, không có cần đếm xỉa tới cái chuyện đó nữa, nhưng mà bạn rõ ràng cái sự việc nó chỉ bề mặt và bề trái của nó, chỉ một thời gian ngắn đó rồi cũng không có kết quả gì mà gây thêm sự tai hại cho ta và cho tất cả mọi người ở sau này nữa, thì các bạn tiến về bên trên để dìu dắt những phần hồn thiêng liêng tu tịnh để người ta tránh cái oán thù luân hồi lại thế gian, cái đó còn cao quý hơn! Mà ở đây dạy một người ở thế gian tu, khó khăn hơn! Mà khi mà chúng ta đạt được cái pháp cũng như quyền Hộ Pháp rồi, chúng ta mới hiểu chuyện nhiều linh hồn một lượt và dẫn người ta tới nơi tới chốn hơn là ở thế gian.

Cho nên chúng ta ở đây tu, mọi người đều cương quyết mới tới đây tu, và tìm hiểu, nhận định rõ, “Mình phải làm cái gì cho mình,” mới tới đây tu. Chớ còn tới đây, rồi nghe, rồi bỏ, rồi đi về; cũng vô ích! À; cho nên, mỗi người cương quyết đến đây tu là phải ý thức rõ ràng cái luồng điển chúng ta đã sẵn có, vốn chúng ta đã sẵn có; phần sáng suốt của chúng ta có thể hòa đồng với tất cả, chớ hổng phải là riêng ông Phật. Cho nên, các bạn phải nhớ kỹ cái lời tôi nói là: phải xúc tiến về cái hào quang bộ đầu. Lúc đó các bạn mới đạt được cái Pháp!

Cám ơn các bạn.


----
vovilibrary.net >>refresh...