THẦY GIẢNG THƠ ĐẠO TRƯỚC KHI GIẢNG MẪU ÁI - Kỳ 175
Trường Thành nan cấm giới
Điển minh chuyển hóa khắp bầu trời
Tâm người độc ác sao thành đạt
Tình cảnh phân ly trí khó dời
Cái sự ngăn cản ở đời, làm như Vạn Lý Trường Thành, cũng hổng cấm được cái giới ; huống hồ gì con người tu ở đây. Chúng ta kêu nó "Cấm giới" ; rất khó cấm ! Chính nó tự khai triển, hòa đồng, thì nó thuận giới ; còn hay hơn là cấm giới.
Điển minh chuyển hóa khắp bầu trời: cái lúc mà cái Ðiển nó khai thông, chuyển hóa khắp bầu trời, không có ai có thể cấm cản nó được hết thẩy. Mà mọi người đều có, chớ không phải một kẻ có mà một người không.
Tâm người độc ác sao thành đạt: con người mà tâm kêu bằng độc ác, độc tài, không có bao giờ thành đạt được cái gì hết. Còn cái phần tu của chúng ta đây, dùng cái thanh điển bộ đầu thả lỏng tất cả để cho nó tiến nó hòa cảm với bên trên, thì không có cái gì có thể cản trở nó được hết.
Tình cảnh phân ly trí khó dời: ở thế gian, tuy rằng hoàn cảnh đau khổ: sanh, tụ, tan, phân ly nhưng mà cái trí của nó hướng về Phật Pháp thì lúc nào nó cũng tiến về cái thanh tịnh ở bên trên. Cái cương quyết của nó mới đạt thành được; còn nếu mà tu không có chịu khắc phục, không chịu cương quyết, không có bao giờ đạt thành.
Mạng trung hữu lý tại đời
Trí thanh bất diệt nơi nơi tiến hòa
Cái mạng trung hữu lý, nó là theo cái phương hướng nóng lạnh, kích động và phản động của cái bản thể con người nó có cái số mạng; ở thế gian nó có cái lý số tại thế gian; nhưng mà "Trí thanh bất diệt nơi nơi tiến hòa;" lúc mà cái phần trí bên trên được mở, cũng như chúng ta tu ở đây mở cái phần thanh điển lên, thì nó đi tới cái chỗ bất diệt. Nơi nơi tiến hòa: chỗ nào nó cũng có thể hòa đồng được bởi vì nó thấy nó bất diệt, nó không có tranh đua giành giựt của thiên hạ, "Tham sanh, quý tử;" nó không có vấn đề đó nữa.
Bình tâm thanh tịnh mở ra
Công khai nhật nguyệt tương hòa âm dương
Lúc đó nó hòa đồng với tất cả thì cái tâm nó mới bình thản được. À, nó thanh tịnh, nó tiến, nó mở ra, nó khai thông ra, nó Công Khai Nhật, Nguyệt: cái gì nó cũng đem ra cho sáng suốt để mà cống hiến ra cho tất cả; trắng ra trắng, đen ra đen, để sửa chữa tu tịnh tiến hòa; thì lúc đó cái luồng điển Âm Dương của nó mới hòa đồng lại; lúc đó hai cái xuất điển nó mới tìm được một cái giao điểm rồi, nó mới tiến lên bên trên.
Khai thông sáng tỏ như gương
Tâm linh khai triển mở đường cảm minh
Lúc đó nó khai thông sáng tỏ như gương: lúc các bạn nhắm mắt mà các bạn thấy sáng suốt, sáng hơn cái ánh sáng ở bên ngoài nữa, thì tâm linh khai triển; lúc đó cái tâm linh nó càng ngày càng phát triển lên, nó mở đường cảm minh: hiểu việc này, hiểu việc kia, hiểu việc nọ; bề trái, bề mặt của sự việc, trong nháy mắt là biết liền.
Thế gian tạm cảnh tạm tình
Thân hình nặng nhọc khó minh khó hòa
Mà nếu chúng ta theo cái nhiễu động của thế gian và cái cơ thể của thế gian, đều là tạm, "Sanh, Lão, Bệnh, Tử" đã chứng minh cho chúng ta thấy rõ ràng.
"Thân hình nặng nhọc khó minh khó hòa" : Cái thân hình chúng ta thì nó nặng nhọc, nó tăm tối ; nếu mà chúng ta cứ nhập xác, cứ cư ngụ ở trong cái con tim giả tạm này, nó càng ngày càng nặng nhọc, nó khó minh và khó tiến hòa với thiên hạ; cứ củng cố cái cơ thể này.
Nhiều người tưởng đâu, "Tôi học võ giỏi, tôi đánh bể caí vách tường ; tôi đánh một lần mấy chục người ; nhưng mà rốt cuộc rồi chính tôi, tôi chưa hiểu tôi."
Cho nên, cái phần này nó tu khác : nó phải lấy cái toàn năng khai thông lấy cái phần điển của nó đi lên, đi cả trăm vạn, vạn lý, mới tiến về cái giới thanh tịnh được.
Thành ra cái sức lực của nó phải đi trong cái giới "Ðại Hùng, Ðại Lực, Ðại Từ Bi" ; nghĩa là nó phải bỏ tất cả những sự gì quyến rũ ở xung quanh nó, và cái phần nó thấy thắng thế thiên hạ đều cũng không có giá trị.
Mà nó đi về cái thanh tịnh, hướng thượng, để giải tỏa tất cả những cái sự phức tạp ở xung quanh nó, thì nó mới tiến được.
Còn nếu mà nó theo cái thân hình nặng nhọc này á, thì nó khó minh lấy nó, và khó hòa với bất cứ một người nào ở xung quanh nó, vì nó ỷ cái Thế Huyền Kinh của nó, nó tưởng cho nó là cao cả, mạnh nhất ; nhưng mà rốt cuộc, cái giờ phút cuối cùng nó phải ra đi, chính nó không có giữ lại được ở thế gian, và không có bảo vệ cái mà nó muốn được.
Cho nên, cái chuyện đó là người tu ở bên này mới đạt tới cái huyền diệu, mở cái thanh điển, rồi mới minh cảm, mới thấy cái chuyện đó là chuyện giả tạm ; nhưng mà cái phần thanh thản, thanh tịnh, không động, mới là chơn chánh ; đó là vĩnh cửu.
Tu theo Pháp Lý tiến xa
Bước qua Ðiển Giới mới là chơn tu
Mình tu theo cái Pháp Lý Vô Vi của chúng ta đây, càng ngày nó phải càng tiến xa, chớ nó không có lui lại mức đó ; mà nó không cho nó là đủ, nó không cho nó là đắc ; nó chỉ tu mãi, tiến mãi, sửa mãi ; nó càng ngày càng xa.
Bước qua điển giới mới là chơn tu: bước lên cái phần điển giới, càng thanh, tiến lên cực thanh, cực tịnh, bất động, sáng suốt ở bên trên, nó mới là chơn tu: tự nó sửa để tiến.
Vượt qua bản thể giải mù
Minh tâm kiến tánh giao du cõi Trời
Cái lúc cái hồn nó xuất khỏi cái bản thể rồi, nó vượt tất cả những cái sự nhiễu động của cơ thể rồi, thì nó vượt qua bản thể, nó giải tất cả những cái sự mù quáng trước kia, mà chính nó đã củng cố bảo vệ cho những sự nhiễu động bất chánh mà nó đã nuôi từ hồi nào giờ nó cho là phải ; à, thoát ngôn bất chánh, rồi nó đâm làm cho cái Ngũ Uẩn nó không thông, Ngũ Tạng nó cũng không thông ; càng ngày càng tự ép lấy nó, mà nó không hay.
Thì rồi bây giờ nó tu, nó vượt qua khỏi rồi, thì nó minh ; lúc đó nó vượt qua bản thể, giải mù : nó hết mù, nó càng ngày nó càng sáng suốt : cần phải bổ túc xây dựng, thay vì xài phí quá độ.
Minh tâm kiến tánh giao du cõi trời: nó minh tâm kiến tánh, nó biết cái chuyện của nó ; nó đi tiến lên bên trên, thả lỏng tất cả ; nó không có bám sát, nó không có bám sát vô cái Ngũ Uẩn của nó nữa ; và nó xuất phát nó đi lên, nó hòa cảm với tất cả ở cõi Trời, cái chỗ thanh tịnh sáng suốt.
Trở về thuyết lý phân lời
Giải khuyên thiên hạ tự rời bản thân
Khi mà nó đạt được rồi, nó trở về, nó mới thuyết lý, nó phân rõ ràng con đường đến cũng như đường đi, để nó giải khuyên thiên hạ tự rời bản thân : mượn cái Pháp này mà để xuất phát ly khai cái bản thể.
Hồn là chánh giác tiến lần
Cái hồn là chánh giác : cái hồn mới có thể trở về cái thanh tịnh được ; chớ còn cái bản thể, lúc nào nó cũng ở trong cái nhiễu động mà thôi.
Cho nên, những người mà cái hồn còn bị giam hãm trong cái bản thể này, thì lúc nào nó cũng có cái phần tham dục !
Mà chúng ta thoát, chúng ta đi trung tim bộ đầu sắp lên, thì lúc đó nó mới giải quyết được cái chuyện tham dục ; cái hồn nó mới chánh giác, nó thấy càng ngày càng lớn rộng, vô tận, vô biên. Lúc đó nó mới tiến lần.
Cân phân đời đạo hợp phần dựng xây
Ðời, Ðạo, nó thấy rõ ràng : phần nào cũng như phần nấy ; phần ở thế gian nó sanh hóa như thế đó, rồi nó sẽ chuyển hóa tới cái giới khác ; còn cái phần Ðạo, nó càng ngày càng tiến, nó càng thanh tịnh thêm.
Thì hai phần "Ðời, đạo song tu," nó ở trong cái xây dựng mà tiến.
Sống trong lẽ sống vui vầy
Ngày đêm tu luyện chuyển xoay thế tình
Nó sống trong cái lẽ sống vui vầy của nó : có Hồn có Vía, có Lục Căn Lục Trần, có nhân viên đầy đủ ; nó thấy chính nó đang điều khiển và chịu trách nhiệm với tất cả.
Cái sống đó là ở trong lẽ sống vui vầy, là con người chịu trách nhiệm và đem cái tình thương sáng suốt ở bên trên để xây dựng cho tất cả chúng sanh ở trong bản thể của mình.
Lúc đó nó mới thấy nó làm được một việc cho nó được hạnh phúc, vui tươi, nhẹ nhàng, ảnh hưởng cho những người ở xung quanh nó.
Ngày đêm tu luyện chuyển xoay thế tình: ngày đêm nó cũng tu luyện để nó sửa đổi cái cơ cấu u ám hiện hành, chính nó đang điều khiển mà nó không hiểu lấy nó.
Mọi điều do tại nơi mình
Tham sân động loạn cơ hình đa đoan
Mọi điều đều do tại nơi mình tạo ra thôi ! À, người tu cũng cho là, "Chúng ta là tu cao" ; cũng cho "Chúng ta là tu hay, chúng ta là giỏi hơn thiên hạ." Cái đó cũng do mình ; bởi vì mình củng cố và mình ỷ lại, cho cái điểm đó là cao, thì tự nhiên nó trở về cái tham sân động loạn, "Cơ hình đa đoan : cái lúc mà chúng ta đi ra ngoài rồi, chẳng có thấy cao được nữa ; thấy ở đây chúng ta tu, ta làm sư, đủ chuyện hết, này kia, kia nọ ; bầy biểu thiên hạ đủ thứ hết ; mà rốt cuộc, cái lúc chết, hay là xuất hồn đi được rồi, mới thấy mình chẳng có bằng hột tiêu !
Cho nên, cái Pháp của chúng ta ở đây tu, các Bạn tu rồi, xuất phát ly khai được cái bản thể rồi, lúc đó các Bạn thấy mình không có nghĩa lý gì hết. Cho nên, về, chỉ đem cái sáng suốt mà nói chuyện mình đã xây dựng cho mình, sửa mình và tiến bằng cách nào cho thiên hạ nghe, để họ bắt chước đó mà họ trở về với họ.
Chớ không phải đi ra đây tu cái Pháp này, sau này làm thầy ; rồi bầy cái chuyện sái quấy cho thiên hạ, làm cho càng ngày càng mê muội, rồi mà làm cho họ càng ngày càng tối tăm ! Tự nhiên, thì mình càng tối tăm hơn họ !
Cho nên, cái tham sân động loạn nó làm cho cái cơ hình càng ngày càng đa đoan. Có nhiều người lỡ mang cái chức "Thầy" rồi, không biết sửa chữa bằng cách nào.
Tự tu cởi mở các màn
Âm u giải tỏa lập đàng quang minh
Mình tự tu, mình mở những cái sự tăm tối ở bên trong, từ bộ đầu tới Ngũ Tạng. Sự âm u được giải tỏa, lập đàng quanh minh: lúc nào mình xét cái gì cũng xét sáng suốt, chớ hổng phải là mê tín hay ỷ lại, rồi lấy cái lời người này, người kia, người nọ rồi đặt trên đầu thiên hạ! Cái đó không được. Mình phải lấy cái phần sáng suốt của mình, hiểu biết tới đó mình chấp nhận là, "Tôi hiểu biết tới đó. Ngày mai tôi tu, tôi được sáng suốt một phần nữa, tôi hiểu thêm cái phần đó, tôi nói phần đó." Chớ không có nên thêm vô, hay là bớt những cái lời của những người mà đã đạt thành nhẹ hơn mình, rồi tính tìm cách để lập cái địa vị cho mình. Cái đó nó cũng càng sai nữa.
Cho nên, các bạn tu ở đây là tu về Ðiển; cái điển thì không có thể gạt người ta được. Cái phần điển các bạn không có, là không có, là không có bao giờ các bạn ứng khẩu được, hay là đem lại cái sự sáng suốt cho xung quanh. Có người, người ta tu về Vô Vi được nhẹ, người ta ngồi người ta nói chuyện xung quanh, những bạn đạo nghe thì thấy nó khoan khoái nhẹ nhàng, và nó đi thẳng vô trong cái tâm điển của con người.
Còn có người thì đem chép sách thiên hạ nói đi, nói lại; rốt cuộc rồi họ nghe cũng không thấy hay và không có thấy phát triển bằng cách nào. Bởi vì chính bản thân của người đứng nói ra, phát âm không có xuất phát cái luồng điển đi lên trên được; những người ngồi xung quanh đang nghe mình nói đây thì họ hướng về mình; nhưng mà cái luồng điển của mình không rút đi lên, họ cảm giác quá nặng.
Còn những người tu bên Vô Vi này, cái điển luôn luôn ngày, đêm nó chỉ xuất phát lên trên bộ đầu, thành ra những người chưa tu mà gặp nó rồi, nó nói đi, nói lại, nó nói chơi, nói đủ chuyện, nhưng mà cái phần điển nó rút cho cái phần điển kia.
Khi cái người dự thính, luôn luôn cái điển nó hướng về cái người mà ứng khẩu, thì cái người ứng khẩu rút được nó đi lên, tự nhiên nó cảm giác nhẹ.
Cho nên, cái tu ở đằng này phải tu vô Ðiển Giới mới tu được.
Còn nếu mà đi về cái sự trần tâm, lý luận theo cái sách vở, rồi biến chế đi xuống hạ giới, thì tôi thấy, tu hoài nó cũng không bao giờ có sự phát triển.
(11:43)