Ngày 27 Tháng 4 Năm 1974
MẪU ÁI - Kỳ 171
Ngước lên xét cảnh gió mây
Bên trên chuyển hóa thân này tạm yên
Vạn năng thanh khí nối liền
Tiền duyên quy định khuyên hiền gắng tu
Sự sáng suốt thanh cao ở bên trên sẵn sàng đón tiếp các bạn nếu các bạn tự động chịu hoà đồng với sự thanh cao.
Bộ đầu điển xuất ra vào
Phóng thâu thâu phóng muôn mầu giải thông
Tùy duyên trợ thế chuyển vòng
Giúp người tại thế tháp tòng quy y
Phần thanh điển thường lưu bất diệt
Phóng hòa nơi hào quang bộ đầu
Cảm minh vũ trụ hư không quy hườn
Mỗi điều chuyển hóa tùy cơn
Sơn tinh thủy tú chuyển hườn hóa sanh
Tâm người minh cảm thừa hành
Luật sanh sanh hóa tạm đành phải theo
Biết được luật định của mọi sự việc thì thân tâm sẽ được thường lạc, vui cười trong tạm cảnh tựu tan, tương hội trong sự hoà cảm xây dựng của Trời Đất, nuôi dưỡng phần thanh cao tự giác về mọi khía cạnh trả vay. Vui để phân tách, vui để phổ biến và đón nhận tình thương di thiện tối lạc thường trụ trong thâm tâm điển quang của mọi người. Cười; cười để hoà cảm với mọi sự tươi cười. (mp3.1-1:39 kết thúc)
(bắt đầu mp3.2)
MẪU ÁÍ - Kỳ 171
LUẬN GIẢI
Ngước lên xét cảnh gió mây
Bên trên chuyển hóa thân này tạm yên
Vạn năng thanh khí nối liền
Tiền duyên quy định khuyên hiền gắng tu
Khi mà chúng ta ngước mặt ngó lên trên trời, chúng ta thấy có gió mây: cái đó nó chỉ huy cái mặt đất, chớ mặt đất đâu có chỉ huy nó được.
Bên trên chuyển hóa thân này tạm yên: Nhờ cái ở bên trên nó đem tứ quý cho chúng ta, có nóng, có lạnh, à, có cái mầu sắc hóa giải xuống thế gian để cho chúng ta dòm thấy những cái gì đáng tiến hay là không đáng tiến; cũng do bên trên ban hóa xuống dưới.
Vạn năng thanh khí nối liền: Tất cả những ở bên trên đem xuống, tất cả những cái gì cho mảnh đất phù sanh này; rồi chúng ta được hưởng cái đó, nuôi lớn bản thể, rồi minh cảm việc này, việc kia, việc nọ, cũng chung quy ánh sáng từ ở bên trên đem xuống, chớ dưới mặt đất này không có.
Tiền duyên quy định khuyên hiền gắng tu: Chúng ta tu thì chúng ta mới hiểu trời đất đã sắp đặt từ bao nhiêu ngàn triệu triệu năm nay; ở bên trên đã quy định và ảnh hưởng cho chúng ta để chúng ta gắng tu. Trời đất hiền hòa, hóa sanh vạn vật để nuôi loài người. Nhưng mà loài người ở thế gian đã mang cái bản thể cấu kết của Tứ Đại trong cái khẩu hiệu đoàn kết toàn năng, nhưng mà cái tâm khảm chúng ta còn sanh sự, còn tranh đua, còn tìm cách sát phạt lẫn nhau. Mình thấy càng ngày càng đê hèn, ăn của trời đất mà không có làm việc được cho trời đất; xấu xa ghê lắm! Do đó, chúng ta minh cảm rồi, chúng ta thấy cái tiền duyên quy định trời đất đã làm cho chúng ta, chúng ta gắng tu, là sửa cho nó hòa đồng với đại tự nhiên, để cho mọi người có sự thanh bình của nội tâm, mới đón nhận cái thanh bình của ngoại cảnh được.
Sự sáng suốt thanh cao ở bên trên sẵn sàng đón tiếp các bạn nếu các bạn tự động chịu hòa đồng với sự thanh cao. Bên trên sẵn sàng, bên trên không có chặn, không có chèn ép chúng ta, mà chính chúng ta chèn ép. Nhiều người bị trời mưa, ghét ông trời; trời nắng, cũng ghét ông trời; đánh cờ bạc thua, cũng trách ông trời; buôn bán lỗ lã, cũng trách ông trời; mà không biết cái tánh xấu, cái tật xấu của mình, đem cái sáng suốt ứng dụng vô trong cái thất tình lục dục, tăm tối, tham lam mà không hay.
Bộ đầu điển xuất ra vào
Phóng thâu thâu phóng muôn màu giải thông
Tùy duyên trợ thế chuyển vòng
Giúp người tại thế tháp tòng quy y
Cái bộ đầu điển xuất ra vào: Thì mọi người chúng ta tu ở đây, nhờ cái pháp Soi Hồn, tập trung cho nó mở cái khớp xương và cái nhịp tim chúng ta, thì cái điển nó ra, vào dễ dãi. Chúng ta xét một đứa bé sơ sinh cũng vậy: cái bộ đầu nó mềm, thì lúc nào nó ra vô cũng dễ dãi; mà tới lớn rồi thì nó chỉ đi lôi cuốn cái bản thể này, đi đấu tranh mà thôi. Bây giờ, chúng ta tu ở đây, mở bộ đầu để cho nó trở về phần thanh điển ở bên trên, thì nó xuất ra, vào, dễ dãi.
Phóng thâu thâu phóng muôn mầu giải thông. Thì nó cũng trở về cái nguyên căn, hồi nó xuống thế gian như thế nào thì nó phải trở về đó. Lúc các bạn nhắm mắt các bạn thấy nhiều màu sắc; đó, là xuất ra thì chúng ta mới minh cảm thâu phóng những cái màu sắc trở lộn vô, mới giải thông cái nội tâm chúng ta. Khi các bạn ngồi công phu thấy Mô Ni Châu, nhắm mắt thấy ánh sáng đó, thì thấy cái tâm các bạn nó nhẹ nhàng.
Tùy duyên trợ thế chuyển vòng: Đó, chúng ta thâu được phần điển nào thì nó sẽ cởi mở cái phần điển ở bên trong của nội tâm của chúng ta. Cái bản thể của chúng ta là cái Tiểu Thiên Địa, nó cũng là một cái thế giới và cái thế sống của đời; nhưng mà chúng ta đem được ánh sáng vô cho nó chuyển hóa tất cả những cái nẻo hóc lố bịch và cái uất khí của nội tâm.
Giúp người tại thế tháp tòng quy y, là cái ánh sáng đó nó đem vô nó giúp cho ta; chúng ta tiến theo cái đà tiến sáng suốt ở bên trên mà chúng ta tháp tòng; “Quy y” là trở về cái nguyên căn; “Quy” là trở về, “Y” là cái chơn trạng của phần thiêng liêng của phần hồn.
Phần thanh điển thường lưu bất diệt
Phóng hòa nơi hào quang bộ đầu
Cảm minh vũ trụ hư không quy hườn
Mỗi điều chuyển hóa tùy cơn
Sơn tinh thủy tú chuyển hườn hóa sanh
Tâm người minh cảm thừa hành
Luật sanh sanh hóa tạm đành phải theo
Mỗi người, mỗi mỗi nó đều chuyển hóa tùy theo cái cơn, mỗi cái căn quả khác nhau. Tôi đã thường nói, “Mắt, mũi, tai, miệng ông Hai, ông Ba, nhìn khác nhau, nó tùy cái cơn chuyển hóa, mỗi cái tánh tình đều khác nhau;” mà chúng ta hướng thượng theo cái phần thanh điển thì chúng ta được chuyển hóa tùy cơn.
Sơn tinh thủy tú chuyển hườn hóa sanh: Chúng ta hiểu được cái nguyên căn của mọi việc, thì trong bản thể chúng ta cũng có sơn tinh thủy tú. À, cái Tiểu Thiên Địa này cũng như cái ngoại cảnh, nó chuyển hườn hóa sanh, nó đi trở lộn lại cái nguyên căn nó, thì nó sẽ đi tới cái cảnh trường tồn bất diệt.
Tâm người minh cảm thừa hành: Cái tâm chúng ta minh cảm rồi, chúng ta nắm đó mà tiến; chỉ là cái phần thanh điển chủ bản thể, chớ bản thể không có làm chủ cái phần thanh điển được.
Luật sanh sanh hóa tạm đành phải theo: À, cái luật sanh sanh hóa; cái nào sanh, cái nào khắc, cái phần nào chúng ta trả theo phần nấy, chớ chúng ta không có nên cố bám, khắc cái việc này, rồi nuôi dưỡng cái việc kia. Chúng ta tu ở đây, hòa đồng với tất cả; cái phần sanh, khắc của nó là chúng ta đành phải theo: đó là sự nhiễu động của cơ thể. Còn cái phần thanh cao, nó trụ hóa ngay trung tim bộ đầu, nó sẽ giải tỏa và nó tiến gần lên bên trên. Cái phần thế gian đành phải để lại thế gian; chúng ta không thể tham lam ôm hết tất cả cái bản thể này đi lên trên được.
Biết được luật định của mọi sự việc thì thân tâm sẽ được thường lạc, vui cười trong tạm cảnh tụ tan, tương hội trong sự hòa cảm xây dựng của trời đất, nuôi dưỡng phần thanh cao tự giác về mọi khía cạnh trả, vay. Vui để phân tách, vui để phổ biến và đón nhận tình thương, “Di thiện tối lạc” thường trụ trong thâm tâm điển quang của mọi người. Cười: cười để hòa cảm với mọi sự tươi cười. Cho nên, nhiều người tu, gặp được đức Di Lạc; thì tại sao chúng ta gặp được đức Di Lạc chúng ta thấy vui vẻ? Mà làm sao mới gặp được đức Di Lạc? Cái luồng điển của chúng ta di thiện, đâu đó nó thăng bằng, rồi nó mới hòa đồng ở bên trên, lúc đó chúng ta mới tương hội. Khi mà luồng điển âm dương của các bạn được hòa đồng thì các bạn muốn buồn, buồn không được! Nó định tâm rồi, lấy gì buồn? Còn nó âm thạnh dương suy, dương thạnh âm suy, nó làm cho con người buồn; còn âm, dương tương hòa tương hội, thì không có buồn. Thì lúc đó nó thơ thới ở trong thâm tâm, thì mọi người thấy chúng ta vui và chúng ta xét cái chuyện thế sự, bề trái của mọi việc, tụ tan rõ ràng, mình thấy họ lăng xăng, chỉ biết cười hơn là trách.
Sửa mình để tiến, xây dựng mình để đạt tới một cái sự thanh cao nguyên căn: trước kia chúng ta là một vị tiên đồng, tiên nữ giáng sanh ở thế gian; phải trở về nguyên căn của chúng ta, chúng ta mới thấy cái thảnh thơi vui thú, trường cửu bất diệt. Còn nếu mà chúng ta còn nuôi dưỡng tranh đấu, lấy cái bề thế, lấy vật chất để bảo vệ cái cơ thể này, chắc chắn không có trường tồn. Chính mọi người ở đây ai cũng hiểu rõ là cái bản thể chúng ta không trường tồn: thử một giai đoạn để chúng ta thấy rõ ràng, sanh, lão, bệnh, tử: sanh ra làm con người, lần lần lớn lên, rồi già, rồi bệnh, rồi chết. Ai cũng phải đi tới con đường đó, không có một người nào mà tránh được. Cho nên, chúng ta bước vào với điển giới để thanh lọc; các bạn tu ngay vô cái điển giới thì các bạn mới đi về cái thanh cao, toàn thiện toàn giác được. Còn nếu mà còn đi về cái vật giới thì tu hoài, mấy ngàn năm cũng vẫn còn ở thế gian.
Cho nên, các bạn đến đây là dùng cái trí ý để xem xét và sửa chữa cái luồng thanh điển ở bên trong; mượn cái pháp này là cái phương tiện để các bạn cởi mở những cái uất khí nặng nề nó đã nuôi dưỡng, do mình đón rước nó và đem cho nó bám vô trong nội tâm; bây giờ chúng ta giải tỏa cho nó hòa đồng với đại tự nhiên; thì tự nhiên chúng ta trị nguyên căn của cái bịnh tham, sân, si, hỉ, nộ, ái, ố, dục. Chỉ có luồng điển của Lưu Ly Quang Phật mới trị được cái căn bệnh tham, sân, si, hỉ, nộ, ái, ố, dục của các bạn; cái thuốc thế gian là tạm thời mà thôi.
Cho nên, có sự cố gắng, phải nghiên cứu; mà nghiên cứu phải đi cho đến cùng, đến đích. Bởi vì chúng ta đã có cái đầu óc, chúng ta đã biết giúp xã hội, chúng ta muốn đem điều lành cho tất cả; vậy chúng ta trước hết phải đem điều lành tận cùng, tìm hiểu cái nguồn gốc nguyên năng của vạn vật, thì lúc đó chúng ta mới trau dồi sửa đổi, đem cái sáng suốt càng sáng suốt hơn cho tất cả mọi người. Đó là cái việc quý giá nhất, mà trong thâm tâm các bạn ai cũng muốn. Nếu chúng ta không muốn, chúng ta không có thưởng thức cái đường lối của Thích Ca; nếu chúng ta không muốn, chúng ta không có thưởng thức cái đường lối của Jésus Christ; không có thưởng thức đường lối của Quan Âm! Thì những vị trọn lành đó họ đã quên đời họ mới tiến về đạo. Cho nên, các bạn có mượn cái phương tiện này, đây rồi một thời gian các bạn, tuy rằng ở thế gian, nhưng mà đạt được cái thiêng liêng giới rồi các bạn biết rồi, “Tôi không phải người ở thế gian mà chính sự trường tồn là ở bên trên; còn cái sự có thể tiêu diệt là ở trên mặt đất này.”
Cảm ơn các bạn.
(Trích từ băng giảng của Đức Thầy -- Sài gòn ngày 27/04/1974)
[***HT: phần sau này không nằm trong audio]
Thầy: Trí ý thanh điển để hóa giải những minh cảm ở bên ngoài. Chúng ta lấy cái động tác hùng hổ cũng như một võ sĩ, thì mới hiểu được sự thanh cao ở bên trên; thấy không? Thành ra mỗi cái phương pháp nó có cái hay riêng của nó. Cho nên, đằng này chúng tôi đi lần lần rồi thấy cái tâm tánh càng ngày càng nhẹ, cái âm thinh càng ngày càng thay đổi, tánh tình càng ngày càng thay đổi.
Bạn Đạo:
Thầy: Cái đó thì cái phần thiêng liêng, phần ma quỷ, nhưng mà con người, người ta cương quyết, người ta không có chấp nhận. Cũng như bây giờ các bạn đang ngồi, các bạn nghe cái âm thanh ở đâu ở trong lỗ tai nó nói, “Chút nữa Anh có người ta tới thăm!” Thì bạn nghe thấy, “Hay quá, chút nữa thằng cha đó tới rồi! Vậy chớ, ai nhắc cho tôi vậy?” “Chính ta đây là thầy của nhà ngươi, tiến hóa ngay ở bên trong.” “Thì tôi tin, riết rồi tôi mở cửa cho phần hồn nó xâm chiếm vào cơ thể.” Thành ra người ta mới nói rằng, “Bạn có cái từ tâm muốn cứu nhân độ thế, Bạn nên rước không?” Thì tự nhiên mọi người ở đây ai cũng muốn hết. “Xuống đây cứu bằng cách nào?” “Vậy, muốn thì ta chỉ cho nhà ngươi thử đi.” Lấy một ly nước, đứng giữa trời, cầu nguyện cái gì, cái gì đó, cho bất cứ một bệnh nhân nào, uống, thì mình thấy có hiệu nghiệm. Do đó chúng ta đi tới cái sự lầm lẫn, mất tất cả cái cơ sở, cái sáng suốt; mình không làm chủ lấy mình, nhưng mà mình chỉ nhờ cái ngoại xâm điều khiển mà thôi.
Cái phương pháp này không chấp nhận cái đó: “Tôi là con người, tôi với Bạn có luồng điển sáng suốt thiêng liêng. Chúng ta thực hiện điện đàm như thế này, ai cắt đứt được? Đó là cái luồng điển. Vì cái luồng điển chúng ta có thể bành trướng đến tột cùng sáng suốt và thanh tịnh, ta đâu có cần cho người ta xâm chiếm vào tiểu thiên địa này? . Chúng ta chỉ cương quyết để khai thông cho nó hòa đồng với tất cả để chúng ta tiến. Thì cái phương pháp này chúng ta không có chấp nhận ông lên bà xuống, không có cho nhập xác.
Nhưng mà đối với những phần tử người ta, vì mê loạn ở thế gian, cho nên người ta bị nhập. Nhưng mà chính cái người ngồi đồng đó hỏi chớ, “Cái mặt bà Quan Âm nhập xác ra làm sao?” Nó không biết. “Cái ông Thánh đó ổng nhập xác đó, chớ hồi nãy giờ ổng nói chuyện hay, chữa bệnh hay, hết bệnh, nhưng mà cái mặt của ổng ra làm sao, hỏi chớ, biết không?” Cũng không biết. Thì rốt cuộc cũng vẩn còn là cái chuyện mờ ám. Con ma, con quỷ phân minh không được! Nhưng mà người đời thấy hay, cho là hay, tùy do sự đòi hỏi.
Bạn Đạo:
Thầy: Chuyện thất tình lục dục đều khó; tất cả mọi người trên thế giới đây đều có. Cho nên, cái phương pháp của chúng tôi ở đây là đem ra để tìm hiểu cái sáng suốt ở bên trên: nới rộng nó ra thì nó không động; mà cho nó ở trong cái eo hẹp chừng nào thì nó động. Các bạn ở trong vị trí của quân đội cũng vậy: một ông tướng của nước nào củng phải động ít hơn một ông lính. Cái ông ở phạm vi hẹp và cái ông ở phạm vi rộng, hai cái khác nhau: nó đầy đủ tiện nghi hơn thì nó bớt động; còn nó thiếu tiện nghi thì nó lại động nhiều. Cái phương pháp của chúng tôi ở đây, mở ra, cho nên …trung tim bộ đầu mà làm việc, không có nuôi dưỡng con tim phàm tâm ở đây, so đo, động loạn, mà gây sự chậm tiến cho nội tâm.
Thành ra phương pháp của chúng tôi để trở lại tịnh nguyên, không có đặt ra vấn đề cấm giới. Bạn cứ giữ cái đó bạn tu; tu đến cái nó mở rồi, nó thay đổi. Như hồi trước, hồi nào đến giờ bạn dạy nó hút thuốc, thì cái lệnh của chủ nhân ông, cái hồn của bạn thuộc về thiên điển, cái vía của bạn thuộc về âm điển, âm dương hợp nhất đi lên mới thành con người, sống đồng quan chết đồng quách: sống một kỳ và chết chung một kỳ. Thì bây giờ bạn đã hạ lệnh cho chúng nó làm như thế đó; rồi bây giờ bạn không có cái việc khác cho nó làm, mà bạn buộc nó yên, làm sao được?
Cho nên, chúng tôi tu ở đây là sửa lại, lấy cái thanh cao đổi cái phàm tục, lấy cái sáng suốt đổi cái tăm tối; thì lần lần nó sinh ra cái tập quán, rồi nó mới lìa bỏ đời, qua đạo. Mà cái phương pháp của chúng tôi bước vô đây kêu bằng, “đời đạo song tu:” Cái đời, bạn phải đầy đủ sức khỏe, bạn phải hòa cảm với tất cả bạn mới biết nhân tri là gì. Con người thông minh không có giận người khác, chỉ giúp đỡ và gỡ rối cho người khác. Còn mình động loạn, còn giận người này, người kia, kia nọ, mình chưa thành một cái người, mà làm sao mình ra mình giúp đời, giúp xã hội? Giận người này, giận người kia, giận người nọ; nhiều người làm chức tước ký một cái giết cả chục triệu người cũng có, không thành vấn đề! Cho nên, chúng ta khai thông cái lục tâm. Đằng này chúng tôi có pháp “Nam Mô A Di Đà Phật,” sáu cái luân sa nó mở rồi, các bạn thấy cái nguyên căn của sự việc, bề trái và bề mặt của sự việc, mà quyết định để tu: “Hồi nào giờ tôi chửi lộn quá rồi, họ đến họ đánh tôi, họ phá nhà tôi. Từ ngày mà tôi biết đọc cái kinh này, tôi bớt chửi thiên hạ, ít có ai đến phá tôi. Có bây nhiêu đó, tôi cho nó hay đó thôi.
Chớ sự thật là Bạn nghiền ngẫm bạn thấy Đức Phật đã đi tới đâu, tu bằng cách nào, khai thông điển kinh bằng cách nào. Từ đó thấy con người khai thông nhãn long lố bịch ở chỗ nào, mà để hòa đồng với vũ trụ, minh cảm với Tứ Đại. Bạn lấy cái thanh tịnh bạn xét thấy Ngài cái mặt; còn bạn lấy cái của Ngài rồi bạn đọc, la lô um xùm, rốt cuộc sẽ không được cái gì hết; nó tạm thời thôi: “Hồi trước tôi gây lộn, bây giờ tôi đọc kinh tôi hết gây, nó đỡ phần nào.” Chớ còn, nghiền ngẫm mà bạn suy xét cái giá trị, không có cuốn kinh nào xấu hết, đếu là tốt: dẫn dắt con người đi đến thượng giác. Nhưng người ta không hiểu; nhiều người đọc thuộc long; nhưng mà hỏi một câu, không biết! Rồi bạn tu ở đây một thời gian rồi bạn nắm cuốn kinh bạn thấy, Đức Phật Ngài đã nói, nó đặt đường cho chúng ta đi! Nhưng mà trước kia chúng ta đã sai: ghét cái sự thông minh lợi dụng Đấng trọn lành, đọc để phù hộ mình! Đó là sai. Đức Phật Ngài đã lìa đời qua đạo, xa thế sự, xa sức hút của hồng trần, để nhận biết Ngài; chớ Đức Phật không có lưu luyến ở thế gian này. Mà chúng ta, ngược lại, đọc rồi nghiền ngẫm, phù hộ, là chúng ta lấy cái thông minh lợi dụng Đấng trọn lành. Chúng ta đã sai lầm, càng sai lầm hơn.
Cho nên, đằng này chúng tôi phải mở ra để cho nó thấy cái kinh nào cũng hay, văn chương viết ra, chính cái luồng điển khai thông nó ra bằng trí tuệ của con người! Mà phải thầm kính nghiên cứu, dùng cái phần thanh điển của Ngài xét, mới trúng, chớ dùng cái tâm này xét, không bao giờ hiểu Ông Phật này nói cái gì. Cho nên, nhiều người tu lâu lắm rồi, cắt nghĩa chữ “Nam Mô A Di Đà Phật” cũng không xong.
Tại sao nói “Nam Mô A Di Đà Phật” mà không nói “Một hai ba bốn năm sáu?” Thật sự có điển người ta mới so sánh với họ. NAM ..am…am…? Cuối cùng, thanh tịnh nó rút; còn nói “MỘT” Tại sao ổng nói “NAM,” cái âm thinh nó mở, tại sao họ dùng chử NAM …am…am…? Nó nhẹ nhàng để nó mở. Và cái âm thinh của luồng điển để khai minh cái trí tuệ. Còn nói “MỘT” thì nó không có khai thông cái gì hết.
Còn nói MÔ…ô…ô…, thì thấy nó nhẹ, người tu nhẹ, ngay trung tim nó mở ở đây. Còn nói “HAI” thì nó không chạy được.
Rồi A…a…a…, tiềng cuối cùng thì nó trụ ở chổ này. Còn đối với người khai thông ngũ tạng rồi thì người ta mới thấy. Còn người thường nói “BA,” so với “A” …a…a; hai cái khác nhau. Cái điển nó chạy khác.
Cho nên khi người ta lấy cái điển mở cái điển; chúng ta nhập xác bởi cái điển. Cho nên, bạn chứng minh có ông lên bà xuống, đó là thiêng liêng nhập xác. Thì chúng ta ở đây cũng là thiêng liêng: cái cơ giới bản thể chúng ta đồng là điển; Trược với Thanh cộng lại mới di chuyển đi đến được. Bây giờ chúng ta tu sửa cho cái phần thanh cực thanh. Trược thì lưu lại ở thế gian, nó chuyển hóa hoa quả vạn vật; thấy không? Thì mỗi phần đều có phận sự làm việc.
Rồi các bạn nói, “Để tôi tu cho nó an nhàn;” đâu có ai an nhàn được! Hồi nãy giờ tất cả mọi người đang làm việc. Nếu các bạn không có làm việc thì các bạn đâu có nghe tôi nói được cái gì: trong đó nó chạy, nó hòa đồng với luồng điển của vũ trụ. Rồi các bạn nói, “Tôi đâu có cần có vũ trụ, một mình tôi tôi cũng biết (nghe không rõ ……….”) các bạn còn sự sống. Cái bên ngoài và cái bên trong, hai cái hợp tác. Mà chúng ta, vì cái cửa ải này, tự đắc tự hào này, mình quên cái đại tự nhiên đang hòa đồng ở bên trên! Rồi bây giờ chúng ta khai mở nó ra để hòa đồng với đại tự nhiên. Chúng ta là gì? (nghe không rõ……) Còn bạn chưa có hòa đồng với đại tự nhiên (nghe không rõ……) chưa có tịnh! Chớ không phải ngồi một đống ở đó là tịnh đâu. Lấy cái thanh tịnh suy xét, rồi mượng cái mạch lạc để khai thông.
Cho nên, chúng tôi ở đây cũng ông lên bà xuống, cũng chùa miểu, cũng lạy Ông này ông nọ đủ thứ, rốt cuộc không có cái gì có hiệu quả. Bước qua đây để nghiên cứu cái đường lối để đi ngay thẳng thay vì chậm trễ. Chớ tuổi tác không có chờ đợi chúng tôi. “Tôi đã biết sanh, lão, bệnh, tử thì tuổi tác không bao giờ đợi. Tôi phải rút ngắn thời gian để trở về trẻ thơ, trở về cái phần thanh tịnh điển quang mà tôi đã sẵn có.” Cũng như Đức Phật đã nói “Phật tức Tâm, Ta tức Phật;” nhưng mà các Ngài là ta! Bây giờ không chịu trở về để khai mở, thì ai dắt mình trở về? Chúng ta đã có sáng suốt: tánh xấu do mình quyết định. Tại sao chúng ta không trở về với ta?
Nói, “Tôi ích kỷ vậy, tu như thế nào để không ích kỷ?” Đấm bóp cho họ mới là không ích kỷ sao? Việc của người này đưa người kia ăn mới là không ích kỷ; thấy không? Bạn minh cảm lấy bạn, sáng suốt, nhiên hậu Bạn chỉ cho họ đường lối minh cảm lấy họ; đó kêu bằng “Minh:” chỉ đường lối cho họ trở về quê xưa chốn cũ thay vì ôm cái hận sầu suốt đời, đau khổ gây nên sự tủi nhục cho nội tâm. Vậy hỏi chớ, cái nào kêu bằng “Phước?” Mình phải sửa mình nhiên hậu mới ảnh hưởng cho người khác. Bạn ở nhà có miếng kiếng tốt, bạn lại lấy dầu hắc thoa lên, ai mà soi được? Bạn chùi cho hết dầu hắc rồi, nhiều người tới họ soi cái mặt, họ thấy dơ, họ sẽ rửa. Mình tu mới ảnh hưởng người ta được. Còn mình không tu, khuyên thiên hạ tu. Bạn nói, lặp lại những lời của người khác đã tu, thì mình cũng chẳng khác gì người mù, đâu có làm được việc gì (nghe không rõ ………..); thấy không?
Phần hồn của chúng ta ai sinh ra? Hồn là vô sanh vô diệt, theo tôi biết, chỉ có bây nhiêu đó thôi. Cho nên, nhiều người vô nói, “Tôi tu Phật; tôi tu để thành Phật.” Còn đằng này chúng tôi không nói, “Tôi tu Phật.” Chúng tôi tu theo cái Pháp Lý Vô Vi, cắt nghĩa cho nó rõ ràng, đi đến không động; rồi nó hòa cảm với khoa học, với phần điển huyền bí nguyên căn của nó, nó tiến về không động, là Phật Pháp. Chớ nhiều người biết “Tu Phật;” để làm gì? Đằng này không có ai tu Phật hết; tới Ông Phật rồi, khỏi sửa! Tu là sửa, mà sửa Phật thì thế gian có: tu Phật, “Tôi đặt Ông Phật, Ông Phật dạy tôi không tham; bây giờ tôi đặt Ông Phật, tôi mua cam cho Ông Phật; tôi đặt lư hương! Tu theo Phật, tôi sửa Ông Phật!” Thì đằng này chúng tôi không có dám sửa Ông Phật. “Tôi tu từ con người, sửa con người động loạn đi đến thanh tịnh; rồi về cái phần điển ở bên trên, tôi phải tiến về Phật giới để học cái Phật pháp ở bên trên. Còn tu Phật, tu là sửa, mà sửa Ông Phật thì chúng tôi không dám sửa.” Hai cái chữ này nó rõ rành như vậy đó.
Còn về người hướng dẫn: chúng tôi tu ở đây mục đích cái con đường là sửa từ động loạn trong cơ thể, bộ óc chúng ta, tiến tới cái phần điển bất diệt. Quyết định con đường đi chắc chắn không có luân hồi ở thế gian chính do con người quyết định. Cho nên, cái phương pháp này tìm ra để cho con người làm chủ nhân ông của bản thể, tự quyết giải pháp lấy mình. Muốn người đó ưng thuận tu sửa lấy mình, họ mới tiến về và quyết định cái cảnh luân hồi; họ chết trước khi chết, họ thấy cái cảnh họ xuất ra khỏi bản thể trước khi họ chết. Chớ không phải chuyện mờ ám: “Rồi một ngày kia chờ Phật độ, Phật rước tôi.” Không có. Bởi vì mỗi người tu đây rồi sẽ đi tiến tới con đường đó.
Cho nên, chúng ta không có mê tín rằng, “Ông đó ổng tránh được cái luân hồi.” Làm cái gì? Ổng tránh cho ổng mà thôi. Bây giờ “Tôi tu để chi? Tôi tu để tránh cho tôi không luân hồi ở thế gian.” Bây giờ người ta đưa cho mình cái Pháp để mình thực hành để tiến như họ đã và đang tiến. Chính Đức Phật đã truyền lại cho chúng ta cái phương pháp Ngài đã và đang tiến. Nhưng mà người đã lợi dụng Ngài và tự đưa mình vào chỗ tăm tối đó thôi. Khi Đức Phật đã thành công mà bây giờ đến ngày nay mọi người tất cả thức giác được đường lối của Đức Phật đã hành, thì chúng ta bắt chước cái đường đó mà chúng ta tiến, đi theo cái đường mòn mà chúng ta tiến. Còn cái người mà đằng này người ta tu xuất hồn đi được rồi người ta cũng đem ra cống hiến cho tất cả mọi người biết, đi như thế đó để đi tới, là người ta có nhã ý chỉ đường lối cho mình tự tiến; nhưng mà tiến hay là không do sự quyết định của người hành giả. Cái người truyền Pháp không có quyền ngăn ngừa kéo cổ họ lên thiên đàng thay vì họ muốn ở thế gian.
Ông Tư đã lấy cái điển phụ họa và giải cho các bạn biết rằng có điển khó nhất là cái “Kinh A Di Đà,” nhưng mà có cái điển để minh giải được cái đường lối của Đức Phật đã thực hành. Rồi những người mà biết được và thông cảm cái đường lối và tu theo Kinh A Di Đà đó thì tự nhiên họ nắm tất cả các kinh điển khác họ cũng hiểu liền; bởi vì nhất lý thông vạn lý minh, chớ khỏi cần cắt nghĩa cho nhiều mà không kết quả. Có một cái đường lối mà thôi. Vì “Nhứt lý thông vạn lý minh,” thì tốt nhứt các bạn mở được cái phần điển quang cũng như cái “Kinh A Di Đà” mà tôi đã giải thích. Mà những người nào mà tu đầu nhẹ có điển chạy rồi, coi cảm giác cái luồng điển chạy trên đầu rất rõ ràng và mình linh cảm mình thấy sung sướng, mình được gần những vị đó trước mắt mình.
Thì cũng như những kinh khác, các bạn nhìn vô thì đâu có khó khăn đâu? Cái mạch lạc cũng vậy thôi; điển mà thôi. Bởi vì âm thinh của các bạn đang nói ra, cái tánh Bạn sân nóng nảy, cái âm thinh khác; còn Bạn, thượng tầng cái bộ đầu Bạn mở rồi, thì hòa dịu minh cảm, cái thanh điển cởi mở thì âm thinh của Bạn khác. Rồi khi Bạn đạt được cái sáng suốt bên trên rồi, Bạn dòm xuống thấy cái sáng suốt của cái kinh đó nó nhẹ hơn Bạn, thì Bạn theo dõi cái sáng suốt đó. Mà cái sáng suốt của Bạn đã có rồi, mà dòm cái đó nó thấp, thì Bạn coi nó nặng hay nhẹ, bạn không có muốn coi. Mà ở ngòai họ cũng đề “Kinh Phật;” nhưng mà cái đó không có thích hợp với cái trình độ của Bạn, thì Bạn phải tiến hơn một bước nhẹ hơn nữa. Như tôi thấy “Kinh Di Đà” là đầy đủ. Còn muốn cắt nghĩa qua những kinh khác thì không khó; khi các bạn chịu khó rồi thì nhanh lắm.