GIẢNG TẠI TĐ HÒA HƯNG, VIỆT NAM – Cuốn B
Đức Thầy: … “Tui phải sửa, tui là “Đại Hùng” : cha mẹ sanh mình ra như vầy, bây giờ mình phải sửa lại, “Tui thay đổi hoàn toàn” ; chớ không có nương dựa như cái chuyện ngày xưa ! Ở dưới đó, tu theo cái chuyện hồi xưa không à ; thành ra càng ngày nó càng bí, rồi nó tiến không được.
Rồi tới nhiều khi vợ chồng giận với nhau hoài, là cũng không hiểu tại sao !
Tại mình không chịu sửa lấy mình !
Khi chúng ta tu, phải sửa lấy ta, để hòa đồng với Đại Tự Nhiên ; như tui nói hồi nãy, nó phải hòa đồng với Đại Tự Nhiên, mới là người tu.
Mà người tu còn vì cái cá nhân, sân si, người đó không phải tu ; khi chết, thành con ma ; phí công, vô ích ; mang cái tiếng tu hành, nhưng mà không chịu sửa lấy mình !
Đã nói rằng, “Đaị Hùng” là phải sửa lấy cơ cấu hiện hành : cha mẹ tạo mình ra như vậy đó, xã hội đặt để mình như vậy ; nhưng mình phải sửa hoàn toàn, kêu bằng, “Đại hùng” ! Phải có cái ý chí cương quyết tự cải tạo lấy mình.
“Đại Lực” : phải thường xuyên nung nấu cái đường lối sáng suốt, hòa cảm với Đại Tự Nhiên ; mới được !
Rồi mới nói mới đi tới “Đại Từ Bi” : đem sự sáng suốt cho tất cả mọi người.
Chớ không phải, “Tui đạt được cái đó rồi, tui giấu, tui ăn ; tui giấu, tui bán” ! Cái đó là xấu xí lắm ; không có tốt !
Cái người “Đại Từ Bi,” “Cái nào tui có, tui chỉ công khai cho thiên hạ ; nhưng mà trước hết, tui phải đi hai giai đoạn : Đại Hùng, Đại Lực.”
Phải cương quyết như vậy mới tu được.
Cái lịch sử của Đức Phật, của chư Thầy, của chư Tăng, của nhiều người cũng đã cương quyết tu, Ngài mới đạt được cái sự thanh quang ở bên trên.
Mà bây giờ chúng ta theo, chúng ta ỷ lại nơi thầy, rồi xin bùa, xin phép để hộ độ trong gia đình ; rốt cuộc chúng ta là một người ỷ lại ; rồi chết, rồi bơ vơ, không biết đi ở nơi nào, và đứng ở nơi nào ; thì thành ra bị ma quỷ nó quyến rũ.
Nhiều người chết rồi, nó ân hận lắm ; à, được phước lắm là trở về cái chùa đó tu ; ở cái chùa đó cũng chẳng tu được cái gì : cũng lẩn quẩn đó thôi ; rồi chờ cúng, chờ quảy, rồi hưởng mấy cái mùi vị đó ; không có theo được Phật, và không có tiến lên Thiên Đàng được.
Nhiều người tu, chết rồi cũng vẫn ở trên mảnh đất phù sanh này, không có đi lên được ; là vậy.
Tại vì, trong lúc mình sáng suốt, mình còn mang cái bản thể con người, mà mình không nhận định được ! Mình đọc kinh rất nhiều, mà mình không thực hành được cái đường lối.
“Đại Hùng, Đại Lực, Đại Từ Bi” thì ai cũng nghe hết ; “Bi, Trí, Dũng,” ai cũng nghe hết ; mà không có ai thực hành được hết !
Cho nên, cái phương pháp của chúng tui ở đây chỉ thực hành.
Khi mà các Bạn cương quyết tu, là phải sửa lấy mình !
Tui đã nói, không có đủ thì giờ ! Các Bạn lần lần tới lão rồi, tới suy nhược rồi ; rồi ra đi, không biết đi đâu !
Cái đó là đau khổ lắm. Cho nên, mình phải cương quyết !
Chớ không phải vì lỗi này, lỗi kia, lỗi nọ ; rồi làm cho chậm trễ, khai thông lấy mình không được.
Cái gì cũng đã sẵn có của Trời, Đất ban cho tất cả mọi người : Thanh Khí Điển, hằng ngày hóa sanh vạn vật cho chúng ta được sung túc, có một cái cơ cấu, có một tiểu thiên địa, có cái bản thể này cũng như có một căn chùa để trù trì mà tu ; [03:25] nương dựa cái ngoại cảnh đã tạo thành cái cơ thể, cả Trời, Đất hoá hóa !
Cho nên, nhiều người được thực hành ở trong cái hoàn cảnh này, cho tới cái hoàn cảnh kia, hoàn cảnh nọ ; bực, chịu không nổi, là không có minh cảm được Bên Trên ; đâm ra tự tử chết ; cũng có nữa !
Còn cái phương pháp công phu ở đằng này, nó phải chấp nhận, thì nó không có tự tử ; và nó không có tham sanh, quý tử ; nó biết rằng nó ở trong cái cơ cấu bản thể này, mắt, mũi này đều là giả tạm, trong một thời gian ngắn mà thôi, rồi nó đi ; chớ nó không có nung náu và nó củng cố để nó ăn cho bổ, cho mập, rồi để nó sống lâu ; không có cái vụ đó !
Thì cái gì nó cũng có thể qua được ; mà nó đi trong Chơn Điển !
Ngoài cái bản thể này, nó có Điển Hình : có hồn, có vía.
Cái phần điển của người đàn ông, ở bên trong thuộc về dương điển, giam hãm ở trong con tim ; rồi cái phần vía của nó là thuộc về âm, là giam hãm nơi lỗ rún ; âm, dương hiệp nhứt đi lên, có âm, có dương, mới thành con người.
Còn đàn bà, nó ngược lại : bên trong là âm, nó cũng là chủ nhân ông của bản thể ; còn bên ngoài là dương ; là cũng âm, dương hiệp nhứt mới thành con người ; sống đồng quang, chết đồng quách ; chớ không phải là vợ chồng thế gian sống một thì và chết một thì, đâu.
Cho nên, chúng ta tu, ta nên nhận định khai thác lấy ta để hiểu lấy ta, cởi mở lấy ta, để biết tiền kiếp chúng ta ở đâu đến đây ; rồi chúng ta mới nhận định con đường sau này sẽ về đâu.
Như tui nói đi, nói lại, cũng lập lại bao nhiêu công chuyện đó ; nhưng mà để cho các bạn mới để nghe, để hiểu, thấm nhuần, và tự nhận định cái đường lối để mà tự tiến. [05:10]
Chớ còn cái câu nói tui vừa nói đây, nó cũng đã cũ lắm rồi ; ở đây thì ta nói hoài, những người sơ đẳng cũng đã hiều hết, hiểu rất rành, rất rõ ; hằng tuần tui đã nhắc nhở.
Cho nên, phải cương quyết : chỉ dùng cái trí ý của mình tu luyện !
Chớ không phải là dùng cái ngoại cảnh, rồi cái dàn cảnh, bày chuyện này, bày chuyện kia, bày chuyện nọ cho người ta thấy, chứng minh,“Tui là người tu” ; à, chuông, mõ đồ, này kia, kia nọ, để cho làng xóm biết, “Tui là người tu” ; nhưng mà, rốt cuộc, trả tiền lời ít một chút, “Tui không chịu, tui gây lộn” đủ thứ ! Cái đó không tốt ! Phải không ?
Thì cái nào mình nói được theo Phật là mình phải thực thi như Phật, bởi vì bản thể chúng ta cấu tạo bởi Trời, Đất, thì ít nhất cái tâm khảm của chúng ta phải có một cái đại lượng như Trời, Đất.
À ! Cái người mà đại lượng thì lúc nào nó cũng dẫn tiến về cái phần hồn ; chớ đừng có sống theo cái eo hẹp, so đo, mà nó đau khổ thêm.
Cho nên, phần đông, ở xứ ta, nhiều người hay tu hành, thích tu hành, thích tiến hóa về cái phần thiêng liêng ; nhưng mà muốn cái mình, mình tự sửa chữa, để cởi mở, đem sự sáng suốt cho mình để giải tỏa những sự đen tối của mình, nhiên hậu ảnh hưởng người khác ; thì làm sao có người ta dùng bùa phép mà người ta phá hoại mình được ?
Còn trừ khi mình nói, “Tui giỏi hơn Ông,” à ; “Bùa phép Ông, có tụi tui” ; thì hai cái đó nó mới đấu !
Còn ra ở đời cũng vậy, nói giỏi, “Tui cao hơn, tui đánh với Ông”; thì tự nhiên người ta phải đánh lại ; người ta thử mình.
Còn đằng này, không ! Mình tự sửa mình, tự đánh mình, tự giải tỏa mình, tự khuyên giải mình để dẫn tiến mình ; đâu có mích lòng ai ?
À, cái hành động đó, mình làm được tốt, sau này mình mới ảnh hưởng người ta được.
Ở đời nó có phân ra nhiều cấp : chậm tiến thì nặng trược ; mà khôn lanh, nó ở trên cấp chỉ huy.
Thì tất cả mọi người chúng ta tu ở đây, phải trở về cái cấp chỉ huy, là phần hồn chủ nhân ông, chịu trách nhiệm đối với bản thể ! Mà chúng ta tu, chúng ta hòa cảm được cái thanh điển ở trên vũ trụ ; thì chúng ta, dù có ở cấp dưới đi nữa, thì cấp chỉ huy ở bên trên, ở đời, họ cũng thông cảm mình, họ biết mình ở trong cái phận sự tự sửa. Cấp chỉ huy, rời ra mình, thì không ngoài sự, họ muốn mình trở nên một người tốt, ích quốc, lợi dân, hiền lành, đạo đức.
Thì bây giờ, chúng ta đi thực thi trong đường lối đó, ta học qua cái khóa này ; hỏi chớ, xã hội nào chán chê chúng ta ; cấp chỉ huy nào ghét ta ? Không !
Tự nhiên các Bạn sẽ tốt ; cũng có một cái nơi an nhàn, và có một cái địa vị thích hợp theo trình độ dẫn tiến của các Bạn.
Phải tự sửa, tự luyện, tự sửa đổi, tự tiến lên một cái sự thanh tịnh cho mình.
Tất cả, ở thế gian này, tất cả mọi người ở đây, cần những cái sự có uy tín, và cần những người biết xây dựng tình thương !
Chớ không phải là cần những người, kêu bằng, hỗn ẩu, láo xược, phỉnh phờ thiên hạ ! Những cái người đó họ bị cái luật định của thế gian trừng trị.
Còn đằng này, chúng ta hằng ngày, hằng giờ, hằng phút, chúng ta tự trị lấy chúng ta, để dẫn tiến lấy ta. [08:28]
Thành ra các Bạn tu qua cái khóa này, nó phải hoàn toàn bỏ những cái sự mê tín của ngoại cảnh.
Tui đã nói rằng : thời gian và tuổi tác của các Bạn không có đủ thì giờ để sống ở thế gian mà chờ các Bạn tu !
Cho nên, các Bạn phải tu ngắn, vắn tắt chừng nào, các Bạn sẽ tiến mau chừng nấy ; vắn tắt chừng nào, các Bạn sẽ cảm giác cái nghịch cảnh ở thế gian, rồi đụng chạm một thời gian rồi các Bạn mới tiến, cái tiềm thức các Bạn mới nảy nở sau caí kích động và phản động đó.
Cho nên, chúng ta đi tắt, chúng ta sẽ đạt sớm !
Còn chúng ta đi chậm, á, kiếp này tới kiếp kia, rồi không biết đi đâu ; rồi sau khi chết rồi bơ vơ, không quyết định được cái con đường đi!
Thì tới lúc đó ma quỷ nó rước, chớ không có thần, thánh nào rước ; bởi vì chúng ta không có quyết định được.
Còn bây giờ chúng ta nhận thức được có hồn, có vía, thì mọi người đều có trách nhiệm hết thảy ; để dìu dắt chúng sanh trong cái Luật Định Hóa Hóa, Sanh Sanh hiện hành.
Chúng ta ăn mỗi một vật gì, chúng ta cũng phải nâng đỡ, dẫn tiến ; đem những cái gì mà liên kết vô trong bản thể là phải đồng dẫn tiến hết thảy.
Cho nên, cái trách nhiệm đó, nó không có nhỏ !
Chớ các Bạn đừng tưởng tu, nhiều người nói, “Tui tu rồi tui không có làm việc phước, tui không có đi cúng chùa, tui không có lau tượng phật, rồi tui không có làm việc gì.”
Không !
Các Bạn tu đây là các Bạn cũng người cúng chùa, cũng người thắp nhang, cũng người lau tượng Phật : mà chính là các Bạn thắp nhang, lấy cái thanh điển thắp, hội cho nó sáng ; rồi các Bạn rửa cái chơn tâm của các Bạn, các Bạn mới thấy trăng, sao của Trời, Đất, Tam Thiên Đại Thiên Thế Giới, ở trong bản thể của Bạn !
Khai thông ba nơi đó, Bạn mới hòa cảm được cái Đại Tự Nhiên ở bên trên. Lúc đó thì cái tâm Bạn mới không động.
Chớ không nên, không có đủ thì giờ cho chúng ta, để đặt cái bàn ở ngoài, và sắp đăt đủ thứ ; rồi chê, khen ; người chê, nay sửa, mai sửa ; mất thì giờ lắm !
Chính chúng ta lo sửa cái chuyện ở bên trong đây, mà sửa chưa xong ; làm sao đi sửa chuyện ở ngoài được ?
Cho nên, các Bạn có cơ hội tới đây nghiên cứu ; tui là người đi trước, và nhiều Bạn đã đi trước ; thì trong cái thực hành mà chúng tui đạt được một phần nào đó, chúng tui đã nói ra tất cả, tận tình, để đem ra cho các Bạn : điều thứ nhứt, trở về với sức khỏe ; điều thứ nhì, an khương tự toại ; rối mới quyết định con đường tu hành rõ ràng, nghĩa là, ở thế gian, hay là lên thiên đàng ?
Có hai nơi : nếu ở thế gian, chúng ta cứ cúng lạy mãi, ỷ lại nơi cái chuyện mà chúng ta không thấy ; nhưng rốt cuộc chẳng có đi đâu được.
Còn đi lên thiên đàng, phải tự quyết, tự giải tỏa, đem lại ánh sáng cho mình, mới là mở một cái con đường đạo tâm dẫn tiến.
Cảm ơn các Bạn. [11:18]
[qua một đoạn mới]
Bạn đạo : (nghe không rõ)
Đức Thầy : Nó có hai nơi : cái người mà được nhoi lên trung tim bộ đầu đó, phải dụng tâm để mà đón cái thanh điền của những người thuyết pháp có một cái trình độ nhẹ hơn mình, người ta mới dụng trung tim bộ đầu để tương ứng !
Thì lúc đó thấy trên bộ đầu nó nhẹ nhàng ; mà nghe rồi á, cũng không biết nói chuyện gì ; nhưng mà sau này, muốn lặp lại, thì nó cũng đầy đủ. Nhưng mà trong lúc nghe, nó thanh thản, là cái luồn điển của người truyền pháp nó nhẹ hơn mình, nó rút mình đi lên.
Còn người ở đời, nếu chúng tui là người đi học, nhởn nhơ ở đời : ở đời họ nói, lấy cái lỗ tai bằng thịt mình nghe, và vì âm thinh củangười ta dùng nơi con tim, nhưng mà chúng ta nghe rồi, rồi chúng ta kéo lại trung ương bộ đầu, thì tự học một, hiểu mười, ở trong cái lý do đó.
Mà nếu đối phương nó đang giải thích thiếu sót thế nào, nếu mà nó dùng trung tim bộ đầu giải thích đó, thì cái câu văn này nó gọn gẽ, và nó hay ; nó đơn giản hoá ! Không phải nói rằng mình người học trò đi học, nhưng mà đi tới đó là mình sửa ông thầy !
Nhưng mà trong lúc mình sửa, ông thầy cũng bằng lòng rằng cái sửa của mình rất đúng : bởi vì mình đi thẳng ; nghe từ lỗ tai và đem vềchuyển hóa lên trên phần Thanh Điển lên trung tim, thì tự nhiên con người mình sáng suốt, học một hiểu mười ! Mà mình hiểu ngay cái tánh ý của ông Thầy. Đó !
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Nếu con người mà được nghe hai bên như vậy, như Ông vừa nói đó, là tu bên Pháp Lý nó đạt được nhẹ, mới được nghe cái đó.
Còn người tầm thường, không có thể nghe như Ông nói được. Nó có 2 giới !
Mà lúc nào Ông nghe vừa lỗ tai rồi một chặp, đem về trung ương phân, khi mình tách nó ra đó, analyser nó ra đó, thì thấy đối phương nó còn kém chỗ nào, mình biết ; mình có thể thuật lại lời nói cuả y, nhưng mà mình sẽ bổ túc và dẫn tiến cho y luôn. [13:20]
Học trò hòa cảm với thầy ; nhưng mà thầy kính nể học trò ; chớ không phải thầy ghét học trò, đâu sợ.
Cho nên, người tu Pháp Lý, không phải là nói giỏi hơn người ta ; bởi vì phần điển bộ đầu mình mở, mình luôn luôn có nói gì, đối phương có nói gì, thì cái điển mình adapter trên đầu họ, có thể chuyển hóa trên đầu họ ; họ cao 1 phân, mình nâng thêm 1 phân ; họ cao 1 phân, mình phải nâng thêm 1 phân nữa ; thành ra không có thất bại đâu, mà sợ ! [13:48]
Bạn đạo : Dạ.
Bạn đạo : (nghe không rõ).
Đức Thầy : Thì đó, thì cái bệnh của Chị, tại do cái tâm tánh : cái hờn mát ; cái đó nó làm cho cái gan nó yếu và cái tim nó yếu ; cái hơi nó rút trở lộn vô !
Rồi bây giờ, nếu mà muốn hết cái đó, đó, thì coi cái bà cạo gió ở trong nhà này, là, là em của ông Liêm đây, bà đó cũng cạo gió một tháng 30 ngày ; bây giờ bả hết cạo gió rồi ! Hỏi, bây giờ bả làm sao hết cạo gió ? Cô, Cô Năm đó ; à ; cái đó ;
Bạn đạo : (nghe không rõ).
Đức Thầy : Cô có bạn cạo gió chưa ? Kêu bạn cạo gió chỉ cho tu ; là hết ! Phải không ?
Bạn đạo : (nghe không rõ).
Đức Thầy : À ; bây giờ, công phu cho nó khỏe trước đi ; cho nó đổi tánh tình ! Rồi nó vui vẻ ; ai nói gì, thây kệ ; họ nói, họ chửi, họ la, họ nói hành, nói tỏi, rốt cuộc rồi họ cũng phải trở về với họ ; bởi vì khi xuất phát nơi ngũ tạng họ, thì chút nữa thì họ phải trở về với họ !
Mà họ nói trước, họ tạo ra trước ; thấy không ; một trăm phần trăm ; thì họ phải gánh đủ 100 phần 100 !
Còn minh, không tạo ! Tại sao mình nghe, lại mình giận người ta ; là vì, mình giận cái chuyện cuả người ta là mình rước cái bệnh của người ta vô mình ! Nó đè ; thành ra cái điển của Chị nó không có xuất phát ra được ;
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Bị bên ngoài nó áp đảo vô, thành ra phải cạo hằng ngày ; cảm hoài, ớn lạnh hoài ; là vậy đó ! Hiểu không ?
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Rồi nghĩa là, theo cái phương pháp này tu cái, nó hết à !
Mà cố gắng tu, thì đằng này đó, chúng tui vừa đúng, là cũnh có một bà bạn ở đây, bả trước kia cũng vậy, cũng cạo gió hoài ; đi làm về,không có cạo gió là không có an, à ! Bây giờ bả hết rồi, hết cạo gió rồi.
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Thì nẫy giờ thi,
Bạn đạo : (nghe không rõ)
Đức Thầy : Như nẫy giờ, tui nói đó, Ông cảm giác thế nào ? Phải không ?
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Cái nguyên lý nó phải vậy ! Tháo cái xe, nó mấy món thì mấy món ; chớ đừng có dấu, nói, “Cái xe tui tốt hơn xe người ta,” phải không ? Xe Ông nó lột dên, thì lột dên ; mà cái xe hư pít tông, là nó hư pít tông ; tháo ra, món nào theo món nấy ; mình sửa món nào cho nó đúng một món, thì xe chạy yên à ! Phải không ?
Bạn đạo: (nghe không rõ)
Đức Thầy: Dạ. Bây giờ Ông so sánh : từ hồi trước tới bây giờ : nhờ Ông lược thuật lại cho tất cả anh em ở đây người ta nghe ! Ông tu với ông Sự, cái lời nói Ông tu với ông Sự ; thì hồi đó Ông học những cái gì, Ông có thể nói cho chúng tui nghe ? Và bây giờ, Ông làm sao, Ông ý thức bằng cách nào, Ông mới trở lại nghiên cứu với chúng tui ?
Bạn đạo: (nghe không rõ)
Đức Thầy: Da. Thì trong cái sự nghiên cứu của Ông giữa 2 bên, cái của ông Sự, với cái đằng này, hai cái, cái nào cách biệt, khác biệt nhau hơn, không ? [16:20]
Bạn đạo: (nghe không rõ) Kết quả hơn ;
Đức Thầy: Kết quả hơn ?
Bạn đạo: (nghe không rõ) hơn.
Đức Thầy: Phải rồi ! Bởi vì ở đây là phải luyện, phải làm, phải thay đổi ở bên trong.
Chớ ngồi lỳ ; mà ngồi về cái hướng trời lặn đó, là nó đi lặn luôn ! Phải không ?
Mà chúng ta xuất phát, phải nhờ luồng điển !
Cái xe hơi của Ông chạy, Ông phải nhờ ét xăng ; ét xăng vô, nó cũng phải nhờ lửa ; lửa đốt rồi, nó có hơi, nó mới chạy.
Bạn đạo: Dạ.
Đức Thầy: Còn ở đằng này, người ta chỉ, “A, Ông không có lửa, tui vô lửa, Ông đút, cho nó xuống biển hết“ ; thì nó tiêu !
Còn đằng này, khác ! Cái đằng này, hỏa với hỏa nó tương giao, no mới dẫn tiến !
Bạn đạo: Dạ.
Đức Thầy: Ông ngồi về hướng Nam : “NAM, thật Phương Nam, Lửa Bính Đinh,” nó xuất phát ra ! Người ta nói, “NAM…,” thanh tịnh đó ; nó trụ ở đây.
Cho nên, ông Phật ổng thanh tịnh, khai thông bộ đầu rồi, Ổng mới lấy cái nguyên lý luân chuyển của 6 cái luân xa đó !
Thì cái âm thinh, người ta nói, “NAM ...” : tiếng cuối cùng, nó trụ ở đây ; nó bộc phát sáng ra.
“MÔ…” : tiếng cuối cùng, nó ngay cái chỗ này ; nó mới bộc sáng ra.
Thì Ổng chỉ, “NAM, MÔ, A, DI, ĐÀ, PHẬT” ; thì ổng nói, là “MỘT,” “HAI,” “BA,” “BỐN,” “NĂM,” “SÁU.”
Bây giờ, chúng ta thử coi :
“NAM…,” cái âm thinh của “NAM” nó có cái gom ở chỗ này, nó đi vô đây ! Thấy không ? Mà ổng nói “MỘT…,” nó ở đây thôi.
Chữ “NAM,” với chữ “MỘT” ; hai cái âm thinh, khác !
Phải dùng cái điển để dẫn tiến ; và ta mở cái luân xa ở trong cơ thề ! [17:45]
Con người nó có Lục Tâm ; mà Lục Tâm bất thông, không có thành Nhân Vị ! Nó khổ ở chỗ đó !
Cho nên, người ta với người, “Oa ! Tại sao ông đó cũng người ta, mà tui nói một tiếng, ổng đâm đầu đòi lấy dao chém tui ?” Vì ổng chưa có thông ; phải không ? Con người nó cũng có cái tánh ma, quỷ nhiều lắm ; là vậy đó ; phải không ?
Còn người ta thông, người ta đâu có đến nỗi mà lấy cái dao chém người ! Chém, người ta đau, mà ! Họ chém mình, mình biết đau !
Cho nên, chúa Jésus Christ bị đóng đinh trên thánh giá, Ngài cũng, “Xin Ơn Trên ban bố cho chúng nó, tha thứ cho chúng, nó vì chúng nó chưa hiểu lấy nó. Nếu nó hiểu rồi, lấy cái dao để trong thịt, nó đau, là nó không có chặt đầu tui ! Nó không hiểu, nó còn ngu muội, nó còn mê trần ; cho nên, yêu cầu Ơn Trên tha thứ nó.”
Trong lúc Ngài lâm nạn, mà Ngài còn yêu cầu ! Thấy không ?
Cho nên, tại sao Ngài yêu cầu ? Ngoài cái này, Ngài có một cảnh giới tốt đẹp rồi : Ngài đi trong cái Chơn Điển.
Cho nên, Đức Phật dùng cái “NAM, MÔ, A, DI, ĐÀ, PHẬT” cũng là mở 6 luồng điển, mà thôi.
“MÔ…,” khi Ông nói, “MÔ…,” tiếng cuối cùng nó trụ ở đây ; đó ; nó mở ! Trong cái Không, mà nó Có.
Thì nói cái người sơ khởi tu thôi, “NAM,” nói về Lửa ; “MÔ” là không khí đi ; nó phải nhẹ ở Bên Trên.
“A : Nhâm Quý gồm thâu nơi thận” : nói tiếng “A…,” tới hồi Ông khép cái miệng, tiếng cuối cùng nó trụ ngay giữa trái cật ; nó có cái luân xa ở đó ; nó thuộc về Thủy ; cái đó là cái Niết Bàn.
Khi ta nhập bộ đầu, nó chuyển xuống cái xương sống, cũng như cái vũ trụ ; đưa vô đó, nó đánh một cái vòng ; đánh một cái, cái nó đưa vô giam hãm trong con tim ; thấy không ; thì cái Hồn bị giam hãm trong con tim !
Bởi vậy, Ông nói, “MỘT,” “HAI,” “BA.” “BA…,” nó đi ra thôi ;
Còn Ổng nói, “A…,” nó đi xuống ;
bởi vì ông nói “Ba…,” Ổng kéo xuống, nó không được !
Là cái điển, cái luồng điển của Đức Phật, chỉ để mở cái cơ thể Điển Hình.
À ; “DI…,” ngay trung tim ở đây ; “DI…,” cái răng với răng kê lại ; thì cái này với 2 cái này nó đồng nhịp, nó mở ; há ! “DI : tập trung ba báu linh tinh, khí, thần” ; nó mới mở ; sáng, nó hé, hở con tim ; cái hồn nó ra, vô dễ giãi được.
“ĐÀ : ấy sắc vàng bao trùm tất cả” ; à ; “ĐÀ…,” là cái điển từ ở bên trong này xuất phát ra : 8 vạn 4 ngày lỗ chưn lông xuất phát ánh sáng ra.
“PHẬT,” ngay cái lỗ rún ; “PHẬT : hay thanh tịnh ở nơi mình” ; Tứ Hải Quy Gia : bản thể con người hợp bởi Tứ Đại : nước, lửa, gió, đất ; mà cha mẹ sanh mình ra, cũng cấu tạo bởi Tứ Hải !
Những cái quá khứ, vị lai, ở trong này sắp đặt ; chúng ta tu, ngồi nhắm con mắt mới thấy cái đường lối quá khứ ; rồi đặt cái con đường sắp tiến về sau, đi bằng cách nào, vượt qua Tam Giới trong bản thể, mới đi tới Đại Thiên Thế Giới. [20:38]
Thì cái đường lối nó phải rõ ràng ; phải hành, để đi !
Chớ Ông ngồi đó, Ông cứ niệm, “NAM, MÔ, A, DI, ĐÀ, PHẬT” ; mà không biết tại sao đặt, “NAM, MÔ, A, DI, ĐÀ, PHẬT” ? Vậytui niệm “MỘT,” “HAI,” “BA,” “BỐN,” “NĂM,” “SÁU” không sướng hơn không, há ?
À ; Ông phải minh lý tại sao người ta áp dụng cái, “NAM, MÔ, A, DI, ĐÀ, PHẬT” ? Là cái luồng điển ! Thấy không ?
Chớ nói chữ “PHẬT…,” là nó rền ngay cái lỗ rún, à ; “PHẬT” !
Mà ổng nói, “SÁU,” nó không có ! Nó cũng “SÁU” vậy ; “MỘT,” “HAI,” “BA,” “BỐN,” “NĂM,” “SÁU” ; mà “SÁU” nó không có đụng ngay cái rún, đâu !
Mà nói, “PHẬT,” nó chạy xuống dưới cái luân xa đó : nó Tề Luân Hư Cảnh ; đó !
Bây giờ, cái mục đích chúng ta tu ở đây là mở 6 cái đó ra ; chớ không phải mê tín.
Còn nói niệm “NAM, MÔ, A, DI, ĐÀ, PHẬT” để cho người ta nghe, cho nó hay, nói, “Tui là người tu” !
Không ! Họ niệm, “NAM, MÔ, A, DI, ĐÀ, PHẬT” để cho “Ông Phật biết tui là người có tâm với Ổng !”
Không phải !
“Tui làm sao tui mở 6 luồng điển đó nó đúng theo chiều hướng trong lúc tui nhập xác, cũng như trong lúc tui đi ; thì mở ra, tui mới đi được !”
Ổng tới đây, Ổng biết, nghĩa là, Ổng giáng sanh xuống thế gian ; nhưng mà không biết ngày nào Ông đi ?
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Thấy không ?
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Mình khôn ngoan đủ thứ hết : biết buôn bán, đi kiếm có lời ; biết cất cái nhà thiệt kỹ để ở ; con muỗi cắn, mình cũng đập chết ; đủ thứ hết ! Mình khôn lắm ! Mà tại sao không biết sau này mình đi đâu ?
Bởi đó, chúng ta tu ; ta kẹt ở chỗ nào thì ta phải mở ở chỗ đó !
Kẹt bởi 6 cái luân xa đó, bây giờ phải mở 6 cái luân xa đó, chúng ta mới đi được ! Chớ không có gì hết !
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Rồi nó mở hết 6 cái luân xa rồi á, Ông ngồi cho thiên hạ chửi, Ông cũng không có giận ! Ông thấy, “Nó hư chỗ nào ; chớ mình, không có hư” ; bởi vì nó là, hết sức là nó áp dụng trong cái Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ thôi : nó tập trung lối nào, mình biết lối đó,mình chỉ mở cái gút cho nó thôi ; không có giận !
Cho nên, Đức Phật không giận, Ngài mới đi truyền Pháp các nơi ; phải không ? Biết bao nhiêu ma, quỷ, bùa, phép tới phá Ngài trong lúc Ngài thuyết pháp ; nhưng Ngài vẫn bình tâm.
Mình biết, Đức Phật đã biết cái pháp nó giới hạn tới đó, rồi hết ; nên Ngài không có lo.
Nhưng mà những người ở xung quanh mà đương nghe Ngài thuyết pháp bị phá đó, lo cho Ngài ghê lắm !
Nhưng mà Ngài không lo, vì Ngài hiểu nó áp dụng tới đó là thôi ; hết sức là nó sử dụng Kim, Mộc, Hỏa, thôi, chớ không có làm gì hơn nữa ; thì nó giới hạn ở trong cái giới Ngũ Hành đó.
Cho nên cái tâm Ngài bất động, và Ngài để yên lặng ; rồi nó sẽ quy hàng.
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Đó ! Cho nên, cái phương pháp tu ở đây, chúng ta mở được 6 cái luân xa rồi, kêu bằng “Lục Tâm Thông” ; bắt đầu làm một Nhân Vị ở thế gian !
Một con người chúng ta học đầy đủ, có sự thông minh, học những hiền triết, học sách vở, nhiều lắm ; nhưng mà cái tâm ta vẫn còn nóng nảy, ác độc ; làm sao mà đạt thành một Nhân Vị ở thế gian ? Thấy không ? [23:30]
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Cho nên, cái Nhân Vị ở thế gian nó khó khăn lắm ; sự thật, thật sự một Nhân Vị, rất khó khăn !
Nó không còn giai cấp ở thế gian nữa ; và nó chỉ còn tình thương cho tất cả ; mới là Nhân Vị.
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : À ; rồi chúng ta làm đệ tử của nhà Phật, trên bộ đầu không điển ; làm sao làm đệ tử nhà Phật được ? À, “Tui ghi danh làm đệ tử nhà Phật” ? Không có hiệu lực !
Mà, “Tui có phần thanh điển trên bộ đầu, tui mới minh cảm được cái nguyên lý của Trời, Đất ; thì cái luồng điển tui mới liên lạc được cái âm thinh pháp giải của Đức Phật, hằng giờ, hằng phút !”
Phật còn sống mà ! Nếu Phật chết, chúng ta tu làm gì ?
Phật chết như ta, hay chết như chó chết, không ai tu làm gì hết ; nói thiệt ! Phải không ?
Ta tu theo ông Phật, là, “Tui muốn đi theo ông Phật, coi thử Ổng đang làm cái gì ? Người ta nói Ổng hay quá ! Ổng, lúc trước cũng người ta, cũng mắt, mũi, tai, miệng ; cũng ăn cơm, cũng, cũng, cũng đái, ỉa như mình vậy ; nhưng tại sao bây giờ Ổng thành Phật ? Bây giờ mình phải tìm làm sao mình đi gặp Ổng ; sự thật của Ông ra sao ?”
Cho nên, cái văn minh đã cho chúng ta một cái lề lối tự do tín ngưỡng, tự do tu hành, tự do sửa chữa !
Thì chúng ta có cái cơ hội này, phải nắm lấy để sửa chữa và tiến.
Không có nên nhớ cái bản thể này ! Bản thể này là tạm ; từ đầu tới chưn đây rồi nó sẽ già, sẽ chết ; không có ai giữ lại được hết !
Phải nhớ kỹ cái đó ! Đừng có vì cái này mà chấp nê ; rồi càng ngày càng đau khổ ! [25:06]
Cũng như cái bệnh hoạn của Chị : nói, ờ, chặp Chị sợ nó ớn lạnh ; “Đây rồi chiều này, nó làm tui mệt” ; đừng có để ý nó !
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Nó làm gì, “Tụi bây cũng ở đây tạm, rồi tao cũng mượn tao đi à ! Còn muốn thì tui đem cái Thanh Khí Điển của Trời, Đất xuống, tui hỗ trợ cho nó được an khương. Còn, lộn xộn thì ráng chịu đó, chớ tui không cần ! Tui biết tui sẽ chết, về Phật ; và tui cố gắng tu, tui sửa tui để trở về cái quê xưa chốn cũ ! Tui bỏ cái chuyện so đo nhỏ mọn ; làng xóm nói gì, thây kệ ; huynh đệ, chồng con nói gì, thây kệ ; bỏ đi !”
Rốt cuộc, nó cũng không chạy đi đâu ; nó có la Trời đi nữa, nó cũng trở về với Ngũ Tạng của nó ! Thấy không ?
Rồi Chị bị có một chút đó thôi ; nghe phong phanh họ nó nặng mình một chút, cái chịu không được ; là cái tánh đó nó làm cho Chị bị bệnh hoạn : nói một chút, không chịu à ! (cưới) Có bao nhiêu đó, nó mệt, nó mệt tim, nó làm cái tim yếu ! Thấy không ?
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Thì ráng tu ! Bây giờ, trở về đây, có cơ hội gặp ông Tư, với ông Liêm, với cô Năm đó, hai người ; những người quen biết ở dưới, thì chỉ lại cái Pháp thực hành. Nếu có cơ hội thì đem những cuốn băng của tui về nghiên cứu, nghe lại ; có gì muốn hỏi, muốn phê bình, chỉ trích, cứ việc viết thơ cho tui cũng được ; tui giải đáp rõ ràng.
Bạn đạo : (nghe không rõ)
Đức Thầy : Đừng có nghe lời họ nói tầm bậy !
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Có cái tánh đó thôi ; chớ không có cái hồn gì hết ;
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Có cái tánh đó thôi !
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Còn có cái hồn gì theo ở đây, tui ngồi, thấy hết rồi ! Thấy không ?
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Rồi bây giờ, Chị đi cúng hoài, cúng hoài ; có ông thầy ổng nói, “Trời ơi ; cái vong nó theo, mà tại sao bữa nay mới tới tui ? Tới tui là phước đó nghe ! Phải vật con heo, cúng ;” hay là “Mua mấy thước vải, tui giải cho !”
Bạn đạo : (nghe không rõ)
Đức Thầy : Ờ, thì họ ăn ; chớ cũng không ông Phật ăn nữa ; cũng không Thánh, Thần nào ăn nữa ! Họ bày ; họ bày, thét rồi mình về, mình cứ am tưởng là ba cái vong đó theo ; “Ba cái vong lận !” Ăn không được, ngủ không được ; nó còn bệnh thêm nữa !
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Mà ổng hổng hù mình thì đâu có lấy tiền được !
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Là tại sao ? Tại cái tánh mình nghĩ những chuyện nhỏ : có, thì giữ cho kỹ !
Thì, Trời sắp đặt kỳ lắm : cái tiền bạc, không có ai giữ được bền !
Nhiều ông ở đây, tỷ phú giàu lắm, đồng xu khắt khe người nhân công ; mà tới hồi chết đó, rồi thì ảnh lung tung hết ; phải không ; gần chết thì bệnh hoạn ; 10 cái tủ sắt cũng hốt bạc đưa cho bác sĩ ; bác sĩ nói một cái là mất hồn, sách tiền đưa rồi ; thầy bùa nói, cũng đưa ; cái gì, cũng đưa ! “Tui đưa ra hết !”
Rồi còn mấy người ở mà xin lên lương, không cho ! Đó, ở đây nó vậy đó.
Rồi cái thì, tới hồi mà chết, thì phải mua cái quan tài ; mà thứ quan tài, thứ đó vốn chừng 10 ngàn, nó nói 300 ngàn ; ổng giàu quá, 300 ngàn, cũng phải đút 300 ngàn cho nó !
Cho nên, sự công bằng của Trời, Đất ; không có giữ được ! Thấy không ?
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Cho nên, chúng ta hiểu, ở đây tạm, thì không có quan trọng về vật chất ! Có cũng được ; tu ở trong cái không, mà nó có ! Chớ đừng có lo lắng và tham thố quá, rồi nó giam hãm cái tâm hồn ; nó làm cho con người chậm tiến ! Thấy không ?
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Rồi đi thầy này, thầy kia, thầy nọ ; rồi bị người ta ăn hết ; chớ rốt cuộc không giúp được cái bệnh hoạn của mình. [28:16]
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Bậy giờ, Chị về đây là tự trị, tự khai thông, tự trị bệnh cho mình !
Mà liên kết cái luồng điển của Lưu Ly Quang Phật sẵn có ở Bên Trên, giúp đỡ chúng ta bất cứ giờ phút nào, nếu Chị chịu hành, là Chị tiến ! Thấy không ?
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Thì phải cương quyết !
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Bây giờ, chúng tui có những người đi trước ảnh hưởng ; thì hỏi cái quá trình của họ ; phải có sự thật chứng minh, nghiên cứu, về thực hành !
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Đừng có vội mê tín ; nói, “Cái pháp này hay lắm ; tu rồi Ông Tám Ổng độ cho hết bệnh !”
Không có cái vụ đó ! “Bản thân bất độ, hà thân độ !”
Tui hằng ngày tui còn lo tu cho tui, chớ làm sao tui độ người ta được !
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Nhưng mà tui phân minh ra cho Chị thấy : Chị cũng ở trong cái hoàn cảnh của tui mà ra ; và tui cũng ở trong cái hoàn cảnh cuả Chị mà ra ; thấy không ?
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Chúng ta đồng nghiên cứu, trao dồi sửa đổi ; thì cái tâm hồn nó nhẹ nhàng.
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Chớ đừng có phân giai cấp ! Phân giai cấp, không có tu được ! Tới đây, phân giai cấp là không có tu được !
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Đi tới Điển giới, không có giai cấp nữa ! Thấy không ?
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Chúng ta tu tới thanh tịnh ; một trăm phần trăm phải tiến tới !
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Đức Phật còn sống ; Quan Âm còn sống ; Thiên Đàng có ! Chúng ta phải đi tới ! Không có cái gì quý giá bằng cái đó !
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Bởi vì, còn cái bản thề này, nếu mà củng cố, có giỏi đi nữa, 20 năm nữa là cùng, 30 năm nữa là cùng ; rồi cũng phải bỏ đi ! Thấy không ?
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : À ! Nói, “Tui nhờ bùa cuả Thầy, tui có thể sống lâu !” Sống lâu ; đâu xin cái bùa nào giữ răng đừng rụng đi ? Tới giờ đó, nó rụng ; thì chắc chắn sống không lâu ; há !
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Đó ! Thì không có nên mê tín ! Tui thấy ở dưới, mê tín nhiều lắm ; mê tín nhiều lằm. Tui nói thiệt, bây giờ tui làm thầy pháp tui ăn đó, chừng 3 tháng, chắc có bạc tỷ á ! Bởi vì tui có thể nói đâu, trúng đó ; và tui làm cái bùa giả cho họ đeo, là tui có bạc !
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Nhưng mà chúng tui không làm điều đó ! Chúng tui, người của xã hội, người của thời đại ; tu, chúng tui phải đi làm công, chúng tui quét rác, tui đi làm lính, tui làm cái gì có một bữa cơm để ăn, và tui thực thi để sữa chữa tui. Tui kiếm ít, tui còn khỏe hơn ; tui gian lận nhiều, mà tui khổ nhiều hơn.
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Mỗi người đóng góp một phần cho cái xã hội, kiến thiết cho nó tiến lần đi tới cái văn minh của Trời, Đất !
Chớ chúng tui không có nghĩ cái chuyện phá quấy người ta.
Phá quấy mình thôi ! Mình sai lạc, mình xấu nhứt thế giới ; không có ai xấu ; mình lo sửa mình.
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Mọi người chúng ta đếu nhận thức như vậy, thì thế gian nó mới thái bình ; trong cái đạo hữu nó mới biết tương trợ lẫn nhau; nó mới thực thi được cái tình thương ! Phải không ?
Thí xã hội, lần lần mình ảnh hưởng cho họ tốt !
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Chớ đừng có nói, “Tui tốt hơn thiên hạ” ! Chưa chắc !
Ông Phật ngày nay còn phải tu mà ! Chúng ta giỏi hơn ông Phật sao, mà nói tốt hơn thiên hạ ?
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Chúng ta cũng ngu xuẩn, sai lầm, mới tìm cái phương thức ngồi để nghiên cứu, để tu !
Do cái động loạn, đi tới thanh tịnh ! Thấy không ?
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Thì, Chị có cơ hội được gặp chúng tui ở đây, thì nên nghiên cứu ; và phải thực thi !
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Chớ đừng có hứa, rồi bỏ rồi uổng cơ hội của Chị ; chớ không phải mất cơ hội của tui đâu ; dạ! [31:27]
Bạn đạo : (nghe không rõ)
Đức Thầy : Thì, mỗi một cái phương pháp nó đều có. Nhưng mà cái chuyện mà hành đó, thì cái người mà mới vô tu đó, mà mình kêu người ta dẫn điển lên trên não đó, cái đó nó bậy lắm !
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Hồi đó, nó, nó xa lắm ; bởi vì, nghĩa là, cái người mà chưa có điển đó, không có được quyền dẫn điển lên não ! Nó hại ghê lắm ! Cho nên, tu nó có hơi chậm ở chỗ đó.
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Cho nên, trong lúc đó, tui có qua, tui cũng có quen với ông Sự ; và tui có bỏ cái bảng công phu của tui ở đó ; và tui cũng có nói với ông Sự rằng, “Phải dụng cái Pháp Luân ; chớ còn mình nói á, về cái luân xa đồ, không có đường lối nào !” Bởi vì trong tui cũng có dự qua những cái kỳ mà nhiều huynh ngồi công phu ở dưới đất đó, tui có nói, “Ngồi vậy nó nguy hiểm” ; thì bây giờ mình phải dụng cái pháp nào để mình làm cái phần thanh điển ở trên đầu đi lên.”
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Nhưng trong lúc mà tui nói đó, thì cũng có nhiều người muốn đi theo trở về nhà tui ; và tui nói, “Nhà tui nhỏ lắm, tui không có thâu nhận được nhiều. Nhưng mà tui thấy cái đó nó không có, không có kết quả tốt ; và nó có thể đi, làm cho con người chậm tiến ; bởi vì, mỗi người ngồi một cách, nó hơi sai lạc lắm.”
Nhưng mà cái chuyện của Ổng làm là cái phát tâm cuả Ổng muốn phổ biến cho tất cả mọi người biết. Nhưng mà trong đó, nếu làm như vậy, tui thấy chậm tiến !
Nói ra thì hay, nhưng mà hành, mà không biết hành bằng cách nào ? Ngồi, rồi nói, “Ờ, rồi tui dẫn lên trên não” !
Những người lúc chưa tu đó, như bây giờ, như Bà chẳng hạn, qua đây Bà làm Pháp Luân, thì Bà mới thấy rõ ràng là cái điển nó chạy đếnđầu !
Mà ở đó, ngồi, kêu bằng, “Tập trung, ngó đây,” rồi cái, “Dẫn lên trên não” ; nói tỷ dụ vậy đó ! Cái đó nó làm cho cái đầu của người ta nặng ; nhiều người mới, người ta chưa có khai thông cái ngũ tạng !
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Bởi vậy nó phải tập từ từ ! Cái sự động loạn, chúng ta thâu thập từ từ ; bây giờ tập, cũng phải từ từ !
Nhưng mà, chúng tui tu thì nói, “Lấy cái gì mà chứng minh từ từ ?” Hồi trước người ta mới vô, làm Pháp Luân đó, người ta hít có ít lắm, hít không được ; rồi lần lần người ta mới hít càng ngày càng dài. Cái đó là chứng minh từ từ họ trở về cái đường lối cũ hồi trước. [33:50]
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : À. Ta lấy cái hơi mà để chứng minh cho họ từ từ phát triển ;
Chớ không phải buộc họ, nói, “Ờ ; phải dẫn lên nê hườn” ! Cái đó là quá mau !
Cái đó là, đối với những người, kêu bằng, bộ đầu mở rồi, người ta mới làm được, dẫn điển được !
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : À ; nói những người mà trên bộ đầu có điển, nói, “Kéo về nê huờn,” là họ kéo liền ! Cái đó là những cái bậc cao kìa, mới chỉ cái đó được ; những bậc, ông Sự đó, thì Ổng, có thể nói rằng Ổng làm như vậy được.
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Nhưng mà đối với những bậc người mới tu, mà nói như vậy, họ về họ bắt chước, họ làm ; càng ngày cái tánh họ càng nóng !
Cho nên, không nên dẫn điển !
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Ở đằng này, tui kêu, “Làm Pháp Luân, để tự nhiên, cứ hít vô, mà như cái lệnh mình nói, ‘Đầy rún, đầy ngực, tung lên bộ đầu’” ; nhưng mà hít được bao nhiêu, hít ; rồi lần lần nó sẽ đi lên bộ đầu !”
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Vì cái lý do ở đó, thành ra chúng tui viết rõ bằng giấy trắng, mực đen, là “Hít cho đầy rún, đầy ngực, tung lên bộ đầu” ; nhưng mà ngồi cái hướng đó, phải hướng Nam ; cái giờ, phải 1 giờ khuya !
Chớ không phải là ban đêm tối 6, 7 giờ, bắt người ta ngồi ! Cái đó nguy hiểm lắm ! Người ta không hiểu! [35:03]
Bạn đạo : (nghe không rõ)
Đức Thầy : À, sau này, tu cao rồi, thì 1 giờ khuya, người ta không có ngồi ; mà người ta phải ngồi từ 9, 10, 11 : cao chừng nào, nó nhẹ chừng nấy, mới ở cái giới đó ; ngồi được.
Cho nên, mấy ổng, nhiều khi ổng tu được, à, 5, 6 giờ, ổng ngồi đươc ; là ổng nhẹ.
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Nhưng mà không được phổ biến cho mấy người mới tu ; họ ngồi 6, 7 giờ, nó trở lại chậm tiến !
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Cái 1 giờ là phá cái hôn mê của nó, phá cái dâm loạn của nó ; mà không cho nó thực thi phá được cái đó á, thì mấy cái giờ kia, nó không được ; nó còn bị động loạn thêm nữa !
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Thành ra, chúng ta ở đây đặt, nghĩa là, 1 giờ khuya, là phá cái hôn mê rồi ; thì lần lần, lần lần, lần lần nó càng ngày càng nhẹ.
Tới lúc đó, những người tu nhẹ đi được rồi đó, thì người ta, 9, 10 giờ là người ta cũng đi được rồi !
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Người ta đi lên được rồi thì người ta không có sợ nguy hiểm ! Đó ; cái giờ đó là giờ người ta về, người ta đi rồi người ta trở về, người ta giáo hóa Lục Căn Lục Trần. [36:06]
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Cho nên, nó có tuỳ giai đoạn một !
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Còn mà muốn mà phổ biến rộng ra đó á, thì phải đi theo cái pháp này !
Cái hơi đó là giới hạn trình độ người ta rồi, làm Pháp Luân á ! Người ta hít nhè nhẹ, “Đầy rún, đầy ngực, tung lên bộ đầu” ; có người hít được dài, và có người hít được ngắn ; lần lần, lần lần, lần lần nó khai thông rồi, thì nó sẽ dài.
Cái đó là đi từ giai đoạn một ; thành ra nó không có bị loạn óc.
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Còn bày mà kêu, “Dẫn điển” ; cái đó nguy hiểm lắm ! Cho nên, tui in rõ trong giấy tờ !
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Mỗi người một cái trình độ khác nhau ! Đừng có nghe lời bậy ! Người nào mới tu, phải coi y như trong cái giấy đó, làm.
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Còn mấy người kia, tu cao, họ làm được ; nhẹ, thì khác ; phần của họ !
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Đừng có nghe mà sửa ; hư !
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Còn những người tu cao nữa, thì ở bên trên có cái điển Đức Di Đà họ dạy ; có dạy cho mình ; khỏi lo nữa ; không cần người thế gian dạy.
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Thì chúng tui chỉ mở cho cái đà tiến lên trên bộ đầu, là ngay trung ương đó là đi lên luôn ; từ ở đó sẽ học lần lần ; tuần tự,chớ không có sai lạc nữa.
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Cho nên, nhiều pháp, họ đã cấu kết, tìm ở trong sách này, sách kia, sách nọ ; một chỗ một mớ, một nắm ; rồi đem về kấu kết thành một cái pháp ; nhưng mà không có lề lối thực tiễn cho người ta đi ! [37:20]
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Thành ra, nhiều người cũng có tu ở trên núi vậy đó, rồi nửa đêm, nó nóng hết, thì cởi quần, cởi áo, chạy ra ngoài đường :nghĩa là, nó động cái Hỏa Tam Muội, nó xông lên, nó nóng, nó làm cho con người nóng như là đổ nước sôi trong mình vậy đó ! Là cũng là cái lề lối dẫn điển !
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Cho nên, không có nên dẫn điển !
Chỉ có hành tự nhiên, rồi nó trở về tự nhiên ; nó mới là đúng ! [37:41]
Cho nên, cái pháp này là tự nhiên hết ; phải quy nguyên về Đại Tự Nhiên ; chớ không có dẫn điển.
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Cho nên, tui vừa cắt nghiã cho Bà biết đó : đừng có sai lầm những cái nói hồi nãy : ngồi làm luân xa ; phải không ?
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Những cái luân xa đó, khi mà Bà làm luân xa rồi đó, nó chạy về đâu ? Nó không có lối !
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Cho nên, đằng này, chúng ta bắt nó Soi Hồn, dọn sẵn một con đường cho cái trược khí nó xuất phát lên trên bộ đầu.
Bạn đạo : Dạ.
Bạn đạo : (nghe không rõ)
Đức Thầy : Nhưng mà Ông làm như vậy á, không có Soi Hồn, không được ;
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Nó phải mở ; cái Soi Hồn !
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Cũng như tui vừa nói, cái Soi Hồn nó mở ở Bên Trên : Soi Hồn là nó trụ cái tinh, khí, thần. Học mấy luồng điển này kia,bộ chỉ huy lên trên bộ đầu !
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Nó trụ được tinh, khí, thần ; rồi, nó khai thông ở trung ương ; rồi nó mới đem cái tinh, khí ở ngay cái Thận Thủy, đi lên !
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Đó ! Hai cái đó nó mới trụ ; nó mới nâng cao cái nê hườn được.
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Còn cái này, kêu bằng, nói về trong cái lý như vậy đó ; chớ hành đó, như Bà hành đó, là cũng may, cũng làm được ; chớ có nhiều người, hành không có được đâu !
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Tui nói, dám bảo đảm, bởi vì nó không có mở cái bộ đầu được !
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Bây giờ Bà hành lại cái Soi Hồn này, Bà thấy dễ dãi cho Bà ; mà cái Pháp Luân của Bà cũng nhẹ nhàng nữa ; rồi lần lần cái gì, Bà thấy, không có gì khó khăn hết ! [39:04]
Mà hồi trước, Bà chú ý nhiều ; nhưng mà làm nhiều, rốt cuộc, nó được khỏe một phần là bởi vì cơ thể của Bà.
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Còn cái này nó nhiều người khác, nó không có được như vậy được ; nó làm tới lúc đó, nó chán ; nó không có làm được !
Còn cái này, trong cái thực hành này, nó đi tới đó, là mở ở trên bộ đầu trước, bắt ngũ uẩn tu, bộ đầu sửa ; rồi ngũ tạng ; hai cái nó mới tương ứng được.
Đức Thầy : Dạ. Cho nên, hồi đó tui đi, tui có bỏ cái pháp là Ổng thiếu cái Soi Hồn không hà ; và ổng thiếu có cái mật niệm ; nếu mà ổng làm thêm cái mật niệm, là ổng đi cao lắm rồi.
Bạn đạo : (nghe không rõ)
Đức Thầy : Có cái mật niệm Bát Chánh á ;
Bạn đạo : (nghe không rõ)
Đức Thầy : Có chớ ; nó có kết quả ! Như hồi nào giờ, người ta ăn uống nhiều quá, thì cái gan nó có thể đi tới chỗ cứng ! Nhưng mà bây giờ người ta bằng lòng nhịn đói, thì cái gan nó khôi phục trở lại, nó nhẹ.
Bạn đạo : (nghe không rõ)
Đức Thầy : Dạ. Thì bởi vì ăn uống nhiều quá đó !
Bạn đạo: (nghe không rõ)
Đức Thầy: Dạ. Bây giờ mình nhịn đói đó, thì cái gan nó khôi phục lại ; không có gì hết ; cái gan nó mạnh lại !
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Không phải là ăn nhiều, cái gan mạnh ; nhưng mà ăn nhiều, cái gan nó lại yếu ! Nhưng mà nhịn được đó, thì cái gan nó khôi phục.
Cho nên, đằng này nó lại khác : nó có một cái, kêu bằng, “Lấy cái Điển, thanh lọc cái Điển.” Nó có cái Pháp Luân và cái Soi Hồn, nó mạnh ; nó khỏi phải nhịn đói, nhưng mà nó cũng như nhịn đói ; bởi vì nó sửa cái luồng điển nó hằng ngày, hằng giờ ; ở trong cái gan,ngũ tạng của nó, cũng bị sửa hết thảy ; trong một thời công phu ; cũng như uống than thuốc vậy !
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : À ! Rồi tới đó, tự nhiên nó bớt ăn ! Người ta đương ăn mặn, mà tu thét một thời gian, tùy theo cái bệnh ở trong cái bản thể nó, tới đó nó nói, “Thôi, bây giờ tui thấy ăn mặn chán quá, tui ăn chay” ; là nó sẽ khôi phục cái gan của nó !
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Tự nhiên nó bớt ăn à !
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Rồi một thời gian, nó đầy đủ rồi, nó mới khôi phục trở lộn lại, nó ăn trở lộn lại ! Thì tự nó điều hòa tùy theo caí thời tiết, tùy theo cái chỗ ở nó nữa ; ở xứ lạnh, khác ; xứ nóng, khác !
Thành ra cái pháp này nó đi chu du bất cứ ở chỗ nào ; xứ nóng nó tu theo xứ nóng, mà nó đòi hỏi theo nhu cầu của xứ nóng, để nó hòa cảm nâng đỡ cái cơ thể.
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Đó ; thành ra, cái pháp của ông Sự, ổng phổ biến ra trong lúc đó, thì cũng rất hay ; nhưng mà trong lúc đó người ta điên loạn nhiều ; ổng nói thời cuộc quá nhiều ; người ta bị thu hút tới muốn nghe thời cuộc !
Cho nên, tui nói, có nói với ổng rằng, “Nói thời cuộc, không nên !” Ổng nói quả quyết quá đi ! Nhưng mà, theo tui thấy, thì không có ;tui nhắm mắt thấy, thì không có cái gì hết !
Chính tui cũng ở chỗ đó, tôi cũng nghe rằng, kỳ đó nói rằng “Trung Thu, ăn chưa hết cái bánh Trung Thu là Poste Central bị liệng bom tiêu hết !” Kêu người ta bán nhà, dọn đi chỗ khác !
Tui nói, “Cái đó không nên nói” ; mà chính những người cũng tu nơi đằng Ổng, đi tới hỏi tui, hỏi chớ, “Như vậy, Ông thế nào ?” Tui hỏi,“Anh có muốn, tui ký cái hợp đồng cho Anh là Poste Central không có bị bom thả ?” chỗ Nancy đó, đó. Đó ; cái đó là cái nguy hại cho những người tu.
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Người tu, mình phải hướng về cái thực trạng, để đi về cái hồn, cái vía.
Chớ không phải đi về thời cuộc !
Cho nên, từ rày về sau, tui xin bà con ở đây, có muốn tu, thì phải nghiên cứu về cái chơn trạng về điển quang !
Ở bên Tây cũng vậy, bên Mỹ cũng vậy, bên Ăng Lê cũng vậy, cũng ở trong cái mê tín ! Cũng như cái cậu nào mà tu, nói rằng, à, 80, 90 kí lô, rồi tới, ổng nói bán bùa phép, này kia, nói hoà bình 1000 năm ở thế giới ! Bây giờ nó vẫn còn đánh đó ! Ai chịu trách nhiệm ?
Cho nên, không có nên nói thời cuộc.
Bạn đạo : (nghe không rõ)
Đức Thầy : Dạ. Cho nên, những người tới hỏi tui này kia, kia nọ ; tui nói, “Tui không có đâu ! Đừng có nghe thời cuộc ! Nếu người tatu chơn chánh, không có ai đi nói tới thời cuộc !”
Tu là để sửa mình, để tiến ; thấy không ?
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Tu mà nói thời cuộc, cái đó là sai hết trọi !
Chỉ có giới địa tiên ở thế gian thôi ; nhưng mà nói ra, cái cơ Trời nó không có cho phép con người nói ra ! Nói ra, nó có cuộc thay đổi ! Không được !
Mỗi người tu để sửa lấy mình, thôi ; cái đó là mới là chơn chánh.
Còn tu mà nói thời cuộc, là sai.
Nhiều người tiên tri nói thời cuộc, cũng như cái, cũng đọc qua Paris Match, cái ông gì má 80 mấy kí lô, ổng ăn cà rem nhiều nhất ở bên Mỹ đó ; ổng nói tháng Novembre, nghĩa là, 1000 năm hòa bình !
Nhưng mà bây giờ, tháng Novembre, tụi Do Thái đâu nó vẫn đánh lung tung ; Việt Nam mình đánh càng ngày càng dữ ! Rồi cái thời cuộc, ổng nói trúng không ? Thấy không ?
Mà chính ông đó tới, mọi người khóc, mấy người Âu Châu ngồi đó khóc mà để đón rước ; cả triệu người đi rước ổng đó ; ông ăn cà rem đó ! Mà rồi rốt cuộc đâu có được cái gì ?
Không phải mình nói ở đây là chê ổng ; nhưng mà cái hay của ổng, không có sử dụng được tại thế gian !
Những ông nói thời cuộc là, xin lỗi, đi, kêu ổng đi chỗ khác !
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Còn nếu tu, là phải sửa mình, để tiến tới phần hồn, đi về cái nguyên căn của mình ; mới là tu.
Còn nói thời cuộc ? Thôi, đừng !
Nhiều người ở đây, nó mê tín ghê lắm ; nhiều người làm bậy nhiều, sợ, rồi mê tín, chớ không có cái gì hết. Kêu, “Ông đó hay quá ; nói thời cuộc hay quá !” Nghe.
Còn chúng ta, sửa lấy ta, thì chúng ta đi tới cái chơn chánh ! Chúng ta đâu có sợ, mà phải nghe thời cuộc làm cái gì ! Thấy không ?
Bạn đạo : Dạ.
Đức Thầy : Thời cuộc, nó sẵn có trong cái họa đồ tiểu thiên địa của chúng ta đây, là một cái thời cuộc rất lớn, nó đưa chúng ta vô biết bao nhiêu sự phong ba, bão táp ; nó có thể đem tới dồn dập làm cho ta đảo điên ở thế gian !
Bây giờ chúng ta sửa thời cuộc của chúng ta đi !
Đừng có nói cái thời cuộc của đại chúng ! Thời cuộc đại chúng, bây giờ cái văn minh nó tiến triển rồi ; cái thành phần trí thức nó nhiều lắm rồi ; bộ phận nào tổ chức theo cái bộ phận nấy ; rồi tự nhiên những người đó sai lầm, thì nó đụng chạm lấy đó, là nó sửa chữa ! Mình đâu làm sao mà tham gia vô đại cuộc, mà nói được !
Mình lo sửa cái thời cuộc của mình, là cái tiểu thiên địa còn tham, sân, si, đây nè ; cái sự đen tối dồn dập trong đầu óc cuả mình, mình sửa đi ! [45:04]