Mẫu Ái - Kỳ 105 - Track 1

Thương con cha mẹ phải vì
Mỗi ngày hai buổi thân thì bất an
Tùy tâm giữ thế lập đàng
Ước mong con trẻ bình an suốt đời.

Làm người muốn đạt đến chữ hiếu trọn vẹn thì nên tự bảo trọng lấy thân thể cho đến phần hồn thì cha mẹ mới được yên vui.

Chớ nên bội tín bùi ngùi
Quên cha, quên mẹ, quên người mến ta
Tình đời cách biệt tưởng xa
Khi tâm bất động nó là bên ta.

Không có gì quan trọng bằng phản lại tình thương chơn chánh của cha mẹ cũng như Trời Phật đã và đang dành cho mọi người. Kẻ đi trước đã có sẵn tình thương, chúng ta là người đi sau phải bồi bổ và xây dựng để làm cho tình thương ấy càng ngày càng đậm đà và cao quý hơn.

Tu tâm dưỡng tánh quy hườn
Chơn tâm không động, không sờn, không phai
Tình thương chân thật lập đài
Khai thông chuyển hóa thân ngài nở nang.

Phương tiện tu hành là một con đường tự soi sáng lấy mình, quy nguyên về nguồn gốc không động và tình thương.

Mẫu Ái - Kỳ 105 - Track 2

Thương con cha mẹ phải vì
Mỗi ngày hai buổi thân thì bất an
Tùy tâm giữ thế lập đàng
Ước mong con trẻ bình an suốt đời.

Cha mẹ cũng như Trời Đất, như Trời Phật, mỗi ngày hai buổi phải lận đận, phải lo lắng cho con. Nhưng mà “tùy tâm giữ thế lập đàng”: phải tùy cái sự phát triển của nội tâm của mình giữ cái thế, lập một cái đường lối để sanh sống, có người làm việc này, kẻ làm việc nọ. Cũng ước mong con trẻ được bình an suốt đời: cũng cầu nguyện cho Ơn Trên hộ độ cho các con, cũng như cha mẹ chúng ta đã hộ độ chúng ta, Trời Đất đã hộ độ chúng ta, mà chúng ta không chịu theo cái chiều hướng đó, thì chúng ta làm, gây thêm sự đau khổ cho ta, rồi gây ra sự oán thù người này tới người nọ sanh ra cái sự giết chóc và nhầm lẫn. Làm người muốn đạt đến chữ hiếu trọn vẹn thì nên tự bảo trọng lấy thân thể cho đến phần hồn thì cha mẹ mới được yên vui. Chứ còn cái phần hồn mình không sáng suốt, không biết Trời Đất, thì cha mẹ chết cũng không yên.

Chớ nên bội tín bùi ngùi
Quên cha, quên mẹ, quên người mến ta
Tình đời cách biệt tưởng xa
Khi tâm bất động nó là bên ta.

Đó, mình không có nên bội tín! Cha mẹ mình sanh mình ra, Trời Đất đã cho chúng ta một cơ hội được sanh sống, chúng ta nên cảm ơn và tiếp tục đem lại cái sự sáng suốt mà của ở bên trên đã cho chúng ta. Cha mẹ chúng ta cũng như là người đại diện của Trời Đất, là những người mến chúng ta, là muốn xây dựng cho chúng ta, cũng là đại diện cho Trời Đất. Cho nên cái tình đời thấy cách biệt, mình tưởng nó là xa lắm. Không đâu! Khi tâm ta bất động, thì nó ở bên ta chớ không đâu hết. Không có gì quan trọng bằng phản lại tình thương chơn chánh của cha mẹ cũng như Trời Phật đã và đang dành cho mọi người. Kẻ đi trước đã có sẵn tình thương, chúng ta là người đi sau phải bồi bổ và xây dựng để làm cho tình thương ấy càng ngày càng đậm đà và cao quý hơn.

Tu tâm dưỡng tánh quy hườn
Chơn tâm không động, không sờn, không phai
Tình thương chân thật lập đài
Khai thông chuyển hóa thân ngài nở nang.

Đó, mình tu tâm dưỡng tánh, mình sửa cái nội bộ rối ren của bên trong của mình, thì cái tánh đó, nó phải đi theo cái sự thông minh của phần hồn là chủ nhân ông ở trong bản thể, nó mới quy hườn trở về không không. Đó, cái chơn tâm nó không động, thì tự nhiên một lời nói của nó, một lời hứa của nó không có thay đổi. Cái tình thương chân thật nó mới lập được một cái đài văn minh cho hậu thế. Khai thông chuyển hóa thì cái điển mình càng ngày càng lên; càng đi lên cao thì mình được khai thông lên trên. Nó chuyển hóa, nó thay đổi cái phần trược điển ở bên trong bản thân của mình thì mình thấy càng ngày càng nở nang, càng sáng suốt, càng văn minh hơn.

Phương tiện tu hành là một con đường tự soi sáng lấy mình, quy nguyên về nguồn gốc không động và tình thương. Cho nên cái tình thương, cái chỗ cao quý nhất! Mà cái tình thương đó là phải tình thương không động, chớ không phải tình thương độc tài đối với một người hay là hai người: tình thương cho tất cả vạn vật. À, cho nên chúng ta tu, luôn luôn chúng ta ai cũng có tâm. Nhiều khi các bạn công phu, câu chót các bạn muốn dùng về cầu nguyện các bạn nên: «Nam Mô A Di Đà Phật Vạn Vật Thái Bình». Cái đó là cái sở nguyện của những người tu hành muốn đưa cho tất cả vạn vật trở về quê xưa chốn cũ, muốn đưa cho họ đi lên bên trên để tự hưởng, tự sáng suốt và tự sửa chữa lấy họ, thì cái đó mới là cái cao quý. Càng ngày càng lên thì càng không động, mà càng ngày càng xuống là càng động. Bởi vì cái văn minh ở bên trên, chúng ta đi theo dõi cái văn minh ở bên trên thì càng ngày chúng ta thấy càng tối tăm, chúng ta cần phải tiến. Mà xuống thế gian chúng ta thấy chúng ta sáng suốt hơn người khác, thì tự nhiên, lần lần chúng ta trở nên độc tài, cái sáng suốt của chúng ta uy hiếp người tối tăm. Cho nên, ở thế gian, luôn luôn nó gặp khôn hiếp dại, mạnh hiếp yếu, giàu hiếp nghèo, là trong cái lý do đó. Cho nên các bạn tu rồi, từ bi hỷ xả, khai thông cái trược điển rồi các bạn đi lên trên, thì các bạn càng ngày càng tầm ánh sáng chớ các bạn dại gì mà đi tầm bóng tối? Nhưng mà những bóng tối đó nó phải nương dựa nơi ánh sáng; thì khi nó nương dựa nơi ánh sáng, ánh sáng chỉ tăng gia ánh sáng của bản thân nó. Nó đáp tới mình thì mình đưa nó lên trên, tùy theo khả năng, tùy theo mức độ tiến của nó. Cho nên Đức Phật tu, Ngài tu Ngài sửa lấy Ngài, nhưng mà mọi người gần Ngài rồi đó thì nhận thấy cái tâm hồn nó được khỏe khoắn, tại sao? Cái sự ước nguyện và sự mong muốn của mình nó muốn tấn công tới bên Đức Phật và tới những người bạn đạo có thanh điển, để chi? Muốn đi lên Thiên Cảnh và đi dạo chu du Bồng Lai Tiên Cảnh như Người đã đoạt được, thì tự nhiên cái điển nó đáp tới thì cái thanh điển nó rút lên. Cho nên nhiều khi chúng ta ở đây cũng vậy: chúng ta là con người tu ở thế gian, nhưng mà gặp mặt, không gặp mặt thì nhiều điều muốn nói, muốn hỏi, nhưng gặp mặt rồi, cái thanh điển nó rút, nó hòa cảm, nó làm cho cái chơn tâm của mọi người đều nhẹ nhàng, à, rồi khỏe khoắn và thơ thới ở trong thâm tâm. Và do đó, cái sáng suốt của mình nó được mở, mình mới thấy là ở trong sự thấy nó thấy cái thấy ở bên tâm của mình chớ không có đem ra cho thiên hạ thấy được. Nội tâm của mọi người tự biết và tự xét lấy mình. Chúng ta nên cần tiến lên một bước nữa để cho nó sáng suốt hơn nữa.

Cho nên, do đó, khi một khi gặp mặt giữa chúng tôi và các bạn, rồi các bạn trở về thấy công phu nó nhẹ nhàng. Vì cái lý do đó, chúng ta là cầu tiến đi lên, chớ không phải là đấu tranh, hay là phân giai cấp, hay là tìm ai giỏi ai dở. Không có ai giỏi hơn ai hết thảy! Người nào gắng công phu thì người đó được thanh lọc lấy họ. Mỗi người có một cái duyên kiếp riêng biệt, mỗi gia đình đều khác hẳn. Cho nên chúng ta phải cố gắng mà tìm tới cái sự sáng suốt thay vì chun vô trong cái bóng tối của sự tham, sân, si, hỷ, nộ, ái, ố, dục. Nó tạm mà thôi! Bây giờ chúng ta tham được của, ai cũng mừng; trúng số, ai cũng mừng; nhưng một thời gian sau rồi số tiền đó nó cũng tan mất. Rồi cái bản thân của chúng ta đây, nuôi dưỡng cho nó phì da, rồi một ngày kia nó cũng phải tiêu diệt. Cái đó là một cái tạm, mà trong đó nó cuống cuồng ở trong cái luồng điển tham, sân, si, hỷ, nộ, ái, ố, dục. Chỉ có bây nhiêu đó thôi! Rồi sau này bây giờ chúng ta tu, chúng ta đi tìm cái ánh sáng mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút; chúng ta tăng trưởng cho nó đi lên trên thì cái sự gồ ghề của bản thể này nó sẽ quy tụ nơi cái khối thanh điển sáng suốt ở bên trên, nó cũng lập thành một bản thể, nhưng mà nó nhỏ hơn và nó đi đứng nhẹ nhàng, nó không có bị sự kềm chế của bất cứ một ai, bởi vì chính nó đã lo cho nó trước khi nó tiến tới đó.

Cho nên cái phương pháp công phu này, mỗi ngày, mỗi đêm, các bạn soi hồn, các bạn làm pháp luân, để làm gì? Để sửa đổi và bồi bổ thêm cái luồng điển cho ngày mai, để đối phó với cái nghịch cảnh hiện hành giữa gia đình và xã hội, chớ các bạn không có phải là người làm biếng! Các bạn công phu này là lợi lộc cho các bạn, cho ngày mai và ở về sau này. Cho nên mỗi người công phu được cái pháp này rồi con mắt họ sáng suốt, họ dòm ngay cặp mắt của người chưa công phu thì những người đó họ thấy họ sợ sệt, mà người có tà thì còn sợ hơn nữa, tại sao? Tại vì cái sự sáng nó rọi thì cái bóng tối nó phải tan. Cái lý do bao nhiêu đó thôi! Nhưng mà mỗi đêm chúng ta mỗi hành thì tánh chúng ta được bồi bổ và giữ lấy cái thanh điển để hỗ trợ, điều thứ nhất là bản thân, điều thứ nhì là chúng ta tìm hiểu cái tiền kiếp của chúng ta, sự sai lầm ở tiền kiếp, ở kiếp trước, chứ không phải ở kiếp này. Thì kiếp này ngộ những bạn đời thế gian này ở trong cái nghịch cảnh, vợ chồng con cái cũng trong nghịch cảnh, là do tiền kiếp tạo, kiếp này chúng ta gặp phải thì chúng ta phải hứng chịu, chớ không có đổ thừa cho một người khác mà làm điều sái quấy rồi kiếp sau nó luân hồi còn đau khổ thêm.

Cho nên các bạn cố gắng tìm hiểu để tự tu tự tiến. Chúng ta tầm có một ánh sáng thôi chớ chúng ta không có tầm một cái gì hơn. Cho nên ở đây chủ trương: ý ngó ngay giữa chân mày, từ cái tối nó đi tới cái sáng. Mới tu thì những người nhắm mắt thấy tối tăm lắm; nhưng mà nhắm mắt một thời gian lâu rồi, soi hồn lâu rồi, thì tự nhiên mình ngồi vô chừng năm phút, mười phút, thì mình thấy sáng tự nhiên. Cái đó là từ ở trong cái tối đi tới cái sáng, mà các bạn được sáng rồi thì càng sáng thêm. Không có cái gì quý báu hơn: tiền bạc không có thay đổi, một gánh vàng cũng không có đổi được cái Xá Lợi Phất ở trong con tim của bạn mà xuất phát ra được. Rồi sau này, mỗi ngày mỗi tu mỗi cố gắng, thì bộ đầu nó nở nang, thì không còn lưu ý gì tới bản thân, nhưng mà chúng ta lưu ý về cái chánh cảnh ở bên trong, từ kiếp trước đem xuống thế gian; chúng ta lo sắp đặt ngôi thứ cho có thứ tự để đưa nó đi lên, lần lượt dẫn tiến tất cả những sự sai lầm ở bên trong, ngu muội cũng do chúng sanh và lục căn lục trần đang bảo bọc trong cơ thể chúng ta.

Cảm ơn các bạn!


----
vovilibrary.net >>refresh...