Mẫu Ái - Kỳ 101
(Phần 2)
---oOo---
Khai thông tự hiểu lấy ngài
Bị giam tại thế nhập đài khổ đau.
Lắm khi tự xét càu nhàu
Hỏi ai đã tạo nhiệm mầu cao siêu?
Con người, người nào ở thế gian cũng vậy: cái lúc mà mình tu mình thanh tịnh, mình khai tâm, mình hiểu lấy mình, mình xuất hồn được thì mình phải trở về bản thể, thì mình thấy mình xuất được nhập được là mình bị giam hãm trong cái Tiểu Thiên Địa eo hẹp, mà cái đó là cái đài khổ đau! À, con ruồi con muỗi cắn mình cũng không chịu được; tất cả những cái gì, một cái câu nói dư luận làm mình cũng đau khổ!
“Lắm khi tự xét càu nhàu”: khi mình xét tại sao có tôi? Tôi đến đây để làm gì? Rồi tôi sẽ đi đâu cũng không hiểu nữa!
“Hỏi ai đã tạo nhiệm mầu cao siêu”: mới tìm ra cái người cao cả nhất, ai đã tạo ra tôi đây? Ai đã tạo những cái chuyện kỳ quái mà tất cả mọi người không có hiểu lấy họ?
Muốn sớm thông cảm được nguyên lý cao siêu thì trước hết ta phải tự thông cảm lấy ta và phải tự chấp nhận tất cả sự sanh diệt bất cứ lúc nào, dù ở thuận hay là nghịch cảnh. Đó, chúng ta phải chấp nhận thì chúng ta mới thấy chúng ta đi tới chỗ bình thản. Thấy cái hoàn cảnh như thế này: tôi bữa nay có tiền, mai tôi nghèo, rồi tôi trách ông Trời! À, cho tôi là ở tốt mà tại sao tôi nghèo? Mỗi đêm tôi cũng ngồi tôi tu vậy mà tại sao tôi xuất hồn không được? Cũng trách ông Trời, ông Phật nữa! Trách đủ thứ hết nhưng mà không có chấp nhận rằng: ở bất cứ cái hoàn cảnh nào chúng ta cũng phải chấp nhận để cho cái tâm hồn nó thanh thản thì chúng ta mới tiến được. Chấp nhận thì nó sẽ vượt qua những cái trở ngại, còn không chấp nhận thì nó biến thành cái nghịch cảnh, làm sao mà tiến được?! (2:01)
Ai ai cũng muốn ước thành
Thánh nhơn tại thế giữ dành tình thương
Sanh ra mỗi lối, mỗi đường
Trường sanh chẳng có, có gương khổ hành.
Người thế gian ai cũng muốn trở nên một vị thánh hiền, hiền triết để giữ dành tình thương, để phổ biến chuyện này chuyện nọ, để giúp cho tất cả mọi người, nhưng mà mỗi người đều có cái đường lối khác nhau. Không có ai trường sanh ở thế gian được hết đó, nhưng mà trước mắt chúng ta là sanh- lão- bịnh- tử- khổ. Đó, mọi người đều phải qua cái giai đoạn đó. Cái gương khổ hành trước mắt chúng ta thấy: nay chúng ta thấy người này sanh ra, rồi lo lắng cho nó, nó cũng là đau khổ! Nó không có miếng ăn nó cũng đau khổ, mà tới lúc nó chết nó cũng đau khổ! (2:52)
Sự ước nguyện của con người không bao giờ được toại nguyện, được việc này rồi nó lại muốn việc khác. Cho nên người tu của chúng ta cũng vậy nữa: lúc công phu thấy một chút Mô Ni Châu rồi tưởng: Ồ, mai tôi sẽ gặp ông Phật. À, mốt rồi tôi sẽ đi tự làm Tiên này kia kia nọ, muốn đủ chuyện hết! Cái đó là thuộc cái vọng động, tự làm cho phần hồn càng ngày càng bận rộn thêm. Cho nên nhiều người tu mà có cái lòng tham lam đó nó không có tự toại được, rồi rốt cuộc nó làm cho lộn xộn; bàn đầu thấy được Mô Ni Châu, sau rồi mất hết là tại vì cái lý do tham lam ở đó. (3:31)
Khổ bao là khổ niệm niềm
Bận tâm rối loạn oai nghiêm chẳng còn.
Lắm khi cũng phải cúi lòn
Xét mình, xét họ chẳng còn yên vui.
Đó, ở thế gian vì sự lộn xộn đó mà nó gây ra sự khổ, mà chúng ta mỗi người ở trong thâm tâm cũng tìm hiểu ghi nhớ cái sự đau khổ đó. Bận tâm rối loạn thành ra cái sắc mặt không còn cái sự oai nghiêm tề chỉnh nữa. Tại sao đức Phật ngồi yên, Ngài không nói mà không thấy Ngài làm cái gì, Ngài lại có oai nghiêm; mà chúng ta băn khoăn chạy đây chạy đó rốt cuộc rồi thấy cái mặt chúng ta bơ vơ, rồi người ta ăn hiếp một cái thì hết hồn, năn nỉ lại, là tại sao? Tại chúng ta không có chịu cương quyết khai thông lấy cái thanh điển của chúng ta thì chúng ta đâu có bình tâm; khi chúng ta không bình tâm thì bị ngoại xâm.
Cho nên mình xét mình, xét họ chẳng còn yên vui: nhiều người thấy ở thế gian lộn xộn, thấy mình lộn xộn, thấy thiên hạ lộn xộn, tất cả mọi người đều lộn xộn, cho nên ráng tu cho tới thanh tịnh. Mình chỉ biết lo tu cho mình thôi. Đó, đừng có nên mà xét thiên hạ nữa, xét thiên hạ còn đau khổ hơn nữa! Phải tu cho mình thanh tịnh hầu một ngày kia mình ảnh hưởng cho họ. Mình được yên vui, được hạnh phúc ở trong nội tâm, khai thông Tiểu Thiên Địa mình thì tất cả mọi người sẽ được bắt chước con đường đó mà đi lần lần chớ không có ai đi một lượt một được. (5:06)
Sự khổ tâm của mọi người đều có, nói thì dễ nhưng mà làm thì khó. Bởi vậy chúng ta mới tự quyết tìm một con đường tu luyện hầu khai thông sự sáng suốt thanh cao mới tự chọn được một con đường nên đi và phải đi.
Cho nên chúng ta ở đây không phải là ngu muội mà ngồi ở đây để nói chuyện trên trời, ăn cơm thế gian nói chuyện trên trời. Không phải! Chúng ta nguyên căn ở bên trên, chúng ta đã có thanh điển, chúng ta có sự sáng suốt. Ngay hiện tại chúng ta mỗi người có thể giao kết, giao liên bất cứ hành động từ một lời nói, một cái hành động của chúng ta thì nó cũng có động được cái lòng của đối phương. Cho nên đó là thuộc về thiêng liêng chớ không phải vật chất ở thế gian; mà cái đó là nó thuộc về ở bề trên, thanh nhã, chớ nó không phải là ô trược như thế gian mà phải làm ảo thuật cho thiên hạ coi. (6:07)
Nghĩa là mình tu cho nó khai thông từ hạ thừa, trung thừa, thượng thừa. Chúng ta nhắm mắt chúng ta mới đoạt được, thấy được cái ánh sáng hào quang của chúng ta xuất phát. Tới lúc đó chúng ta mới nắm được một cái sự sáng suốt và chọn lấy một con đường tự quyết đi cho đến cùng không có thay đổi thì càng ngày càng thanh tịnh chớ không có bao giờ bị thất bại nữa. (6:34)
Cho nên các bạn có cơ hội tu theo cái phương pháp này là chúng ta đã kêu bằng mượn trớn khai thông để đi tới thanh tịnh, diệt tất cả những sự động loạn ở nội tâm và ngũ hành xâm nhập ở xung quanh. Cho nên cái phương pháp công phu này nó không có phí công của các bạn đâu. Các bạn cố gắng làm cho đúng theo lời dặn, đừng có nên sửa, tôi cũng xin yêu cầu. Nhiều người hay sửa lắm! Người ta chỉ cái phương pháp làm bao nhiêu đó, nó về làm nhiều hơn, hay là nó bớt, hay là nó thay đổi tùy theo cái ý muốn. Tại sao nó làm vậy? nó bị Lục Căn Lục Trần gạt nó! Cho nên chúng tôi đã làm bằng giấy trắng mực đen để cho các bạn dòm theo đó từ cử chỉ một mà lo tu chớ đừng có biến chế. Nếu biến chế, các bạn cái giai đoạn đầu không có thanh lọc được. Cũng như người ta nói: cái căn nhà còn dơ, hôi, thì ông phải xịt cái thuốc này thì cái căn nhà ông hết hôi. Nhưng mà không xịt, lấy nước rửa thì nó cũng vẫn còn hôi. Bởi vì người ta đã tìm cái phương pháp về khoa học để giúp đỡ và khai thông, mình lại không dùng, mình sửa, nói: tôi lấy nước tôi đổ nó cũng hết hôi, nhưng thấy hết vậy chớ nó vẫn còn hôi. Cho nên cái phương pháp là một cái phương tiện mà người trước đã đoạt được dành riêng cho mình, cho nên mình phải cố gắng mà tỉ mỉ đi từ giai đoạn một coi thử kết quả ra thế nào; chớ đừng kêu sửa bậy sửa bạ rồi thét, rồi làm thét lên không được, rồi nó bị khùng luôn cũng có nữa! Cho nên chúng tôi đã viết ở trong giấy tờ rõ ràng cho các bạn nghiên cứu công phu. (8:28)
Còn chúng ta hằng tuần gặp ở đây là để các bạn tìm hiểu thiêng liêng là gì? Thanh điển là gì? Trược điển là gì? Trước khi chưa nghe qua lời nói của tôi nói, chưa có sự giải đáp khai thông của luồng thanh điển xuất khẩu của tôi thì các bạn ở trong đó nó cũng có nhiều sự bận rộn. Nhưng mà sau khi phân tách rõ ràng rồi thì tâm-thân của các bạn được một phần yên vui và các bạn thấy cái con đường mình phải đi chơn chánh, không có mê tín, không có rối loạn, phải cương quyết để nắm lấy tự chủ mà tự tiến. Cho nên không có nhờ nơi Phật, không có nhờ nơi Thánh, không có nhờ nơi Thần, không có nhờ nơi Ma Quỷ. Tại sao nói chuyện tu mà không nhờ những thiêng liêng? Rồi rủi thiêng liêng nó hại mình làm sao? Không, bên trong của mình cũng là thiêng liêng, mình đi ngay ngắn, ở thế gian con người ngay ngắn không có ỷ lại, không có cướp giựt thiên hạ, nó có một số người tham lam nó không ưa thôi nhưng mà lúc nào nó cũng được may mắn hơn những người tham lam. Còn cái phần thiêng liêng cũng vậy nữa, chúng ta đi ngay thẳng theo cái đường lối của Đức Phật thì tất cả những cái thiêng liêng tham ô xúi dục thì nó cũng vẫn thù ghét, nhưng mà nó không dám gần bởi vì cái chánh lúc nào cũng đánh đổ cái tà. Cho nên chúng ta phải cương quyết nắm đó mà đi, không có thất bại đâu. Đừng có nghe lời người này nói: Ờ, tu như vậy rồi điên, tu như vậy rồi sẽ khùng! Không. Chúng ta tu rồi, như là 1 giờ khuya bắt dậy công phu, làm Pháp Luân thanh tịnh như vậy; rồi sáng dậy mình thấy mình không mệt, mình khỏe thêm thì mình tự chứng nhận lấy mình, chớ mình không có nên nghe người ta nói chuyện này chuyện nọ. Họ bày biểu vì họ đã sa vô trong cái cơ mê tín thì họ phải nhờ thiêng liêng giúp đỡ; còn ở đây mình không, mình đã có sẵn thanh điển ở bên trong thì mình phải thanh lọc để mà tự tiến. (10:47)
Cho nên các bạn phải nắm vững tình hình mà tu. Cái này là tự lãnh đạo lấy mình chớ không có phá hoại ai hết thì tất cả Thần Thánh Ma Quỷ đều kiêng nể và kính mến chớ không có ai phá mình. Trừ phi mình mượn cái đạo tạo cái đời, lợi dụng thiên hạ, nói tôi tu một, tôi được một tôi nói mười để cho họ tin tôi, rồi gạt của thiên hạ, cái đó không có bao lâu thì các bạn sẽ thấy những người đó bị tà xâm nhập và điên cuồng! Cái đó là tự họ rước vào chớ không phải là cái pháp này chỉ cho họ. Cho nên cái văn minh nó đã cho chúng ta, cái sáng suốt nó đã cho chúng ta, càng ngày các bạn đã thấy rõ cái khoa học, chính mình phải khai thông, phải hỷ xả. Xả phú cầu bần là đánh đổ tất cả những cái trược khí trong bộ đầu và ngũ tạng rồi nó mới đi tới thanh tịnh khai thông ở bên trên, lúc đó chúng ta mới đi tới thanh tịnh và Đại Định được. (11:57)
Cảm ơn các bạn./.