GIẢNG TẠI VIỆT NAM, NGÀY 3 THÁNG 9, 1972
“Tu thời chẳng tự xét bàn”
“Chỉ lo so sánh mở đàng bởi tâm”
Những người tu cũng vậy, cái miệng nói, “Tui đi tu hành,” à, “Tui theo Phật” ; nhưng mà không xét lấy mình, cứ lo so sánh, nói, “Tôi tu 10 năm, mà tôi làm huynh trưởng ; anh kia tu 2 năm, mà mới vô môn, mới nhập môn !” Đó.
“Miệng thời nói chuyện tu hành”
“Tâm thời nghĩ chuyện tranh giành thấp cao”
Đó ; nói, “Cái người này giỏi hơn người kia, người kia giỏi hơn” ; chớ không biết cái sự trau dồi sửa đổi đi tới thực trạng. [0:32]
“Chung quy chẳng ngộ cảnh nào”
“Không cao không thấp ra vào bất minh”
Chung quy cũng không biết mình đứng ở đâu ; nói, “Tôi tu cao !” Tu chỗ nào, cao ở đâu, mấy thước, mấy độ ? Không biết ! À, rốt cuộc rồi cũng không thấy cao, thấp gì hết ! Cái chuyện ra, vào bất minh : là cái hồn chúng ta muốn đi ra khỏi bản thể cũng không được ; muốn nhập vào, hỏi, cái đường lối nhập, cũng không biết ; mà ra, cũng không biết ! [0:59]
“Lắm khi xét thấy bực mình”
“Chuyển theo Pháp Lý khai tình Phật Tiên”
Nhiều khi những người bực tức cùng cực mới nghiên cứu tới cái Pháp Lý ; Pháp Lý là nghiên cứu cho tới tận cùng, nó đi tới ; hỏi chớ, “Tại sao lại có ông Phật ; tại sao lại có ông Tiên ? Mà ông Tiên, ông Phật, trước kia Ổng ở đâu ?”
Đó là Ổng trước kia cũng con người, qua những sự lừa lọc, sanh, lão, bệnh, tử, đau khổ, Ổng mới chán đời, qua đạo ; ngày nay Ổng mới làm Phật, Tiên !
Đó ; khi chúng ta xét tới đó thì cái phần hồn chúng ta được tăng lên !
Lúc ta làm con người đau khổ, mà chúng ta biết được Phật, Tiên, là từ con người tiến lên Phật, Tiên, thì ta, nếu mà chúng ta mà dày công nghiên cứu, thì nhứt định chúng ta phải tiến tới Phật, Tiên !
Lúc đó, tất cả những việc gì nó đều cởi mở, nó tạm qua những nỗi ưu phiền, thì cái thế gian chúng ta lại tạm gác, bỏ nó đi ! [1:56]
“Tiền căn minh giải quy nguyên chơn tình”
Cái tiền căn của mình, mình biết ; cái sự tội lỗi ở kiếp trước làm, ngày nay phải chịu : hôm qua ăn bậy, bữa nay phải đau bụng ; cái đó là cái lẽ tự nhiên ! Cái nhân quả, chúng ta phải chấp nhận, rồi mới tìm hiểu quy nguyên chơn tình ; quy nguyên cái chơn tình, nó là phải để cho nó tự nhiên phát triển và tìm hiểu lấy nó, hơn là nó tìm hiểu việc của người ta, mà rốt cuộc tai hại cho nó. [02:25]
“Chuyện đời khắc khổ phải qua”
“Tình thương cha mẹ món quà thế sanh”
“Noi theo tự tiến tự hành”
“Thương cha, kính mẹ kết thành tình thương.”
Đó, cái tình thương ở đời, ở thế gian này, bao nhiêu chuyện khắc khổ : sanh, lão, bệnh, tử, phải qua ; mỗi người đều phải nếm qua, chớ không có ai mà giỏi hơn một, như cụ lão mà, mà khi dễ một người lão ; rốt cuộc rồi những người trẻ tuổi cũng phải lần lần đi qua những cái khổ cảnh đó. Nhưng mà cái tình thương thì thuộc về thượng trí của cha mẹ đã ban bố hằng ngày trong cái xây dựng và dìu dắt để tạm sống ở thế gian đây, nó là một món quà quý báu.
Cho nên, cái người ở thế gian, không tu, cũng phải noi theo cái hiếu thảo, à, mà tự tiến, tự hành ; mà phải làm những cái gì như cha mẹ đã cho chúng ta, chúng ta phải cho thêm tất cả mọi người theo sau ta nhiều hơn cha mẹ đã cho chúng ta ; và chúng ta phải nhớ noi gương, thương cha, kính mẹ, thì quý trọng Trời, Đất.
Đó, cái tình thương chúng ta càng ngày càng cởi mở ; đó, nó mới kết thành tình thương. [3:36]
Cho nên, người mà không biết thương cha, kính mẹ, thì đâu có biết Trời, Đất ? Đâu có biết nguyên lai do đâu, cái sanh diệt nó ra thế nào ; mà biết tới tình thương ? Dùng cái miệng lẻo lẻo nói, chớ không có suy xét ; thì không có tình thương ! Nói, “Tôi thương cha,” nhưng mà, cái miệng nói thương cha, đi làm bậy ! Cái đó cũng là hại cha, chớ đâu có thương cha ; phải không ? [03:57]
Sự sanh, khắc của cuộc sống con người, từ gia đình cho đến xã hội, chung quy cũng phải hướng về tình thương, nhiên hậu mới đạt được sự êm dịu của nội tâm !
Mà kết quả thì phải đi về tình thương.
Tình thương là cái gì ? Là cái tự nhiên.
Chúng ta xét ra, dòm lên trời, rồi xét dưới đất ; thì trên trời lúc nào cũng bình tĩnh đem ánh sáng cho tất cả mọi người ; từ mặt đất đem ra, nghĩa là, phát triển nhiều loại cây, trái, này kia, vạn vật ở mặt đất này, cũng là cống hiến cho con người. Cái đó là cái tình thương cao cả !
Mà chúng ta không xét ra, thì không bao giờ chúng ta được đứng nơi chỗ sáng, mà luôn luôn tự giam hãm cái phần hồn ở trong cái bóng tối ! [4:40]
“Cao siêu chẳng phải ngoại lâm”
“Tại nơi tâm khảm tự tầm xuất ra”
“Bình an bản tánh thật thà”
“Hung hăng động loạn khó mà tiến thân.”
Cái sự cao siêu, nó không phải ở ngoài nó vô, nhưng mà chính cái đạo là ở trong cái tâm của chúng ta bộc khởi đem vô sự sáng suốt, nó liên kết với sự sáng suốt ở bên ngoài ! [5:02]
Tại nơi tâm khảm chúng ta, chúng ta phải đi vô trong nội tâm, chúng ta mới xét được cái vũ trụ, mới thấy được tình thương của Trời, Đất : sự cao cả bao la đã xây dựng cho ta, và cho tất cả mọi người. Đó : cái bình an !
Thì cái người mà biết được cái bình an đó, thì biết được cái hòa bình của Trời, Đất đó, nó mới an thân ; thì cái bản tánh nó thật thà luôn luôn! Người thế gian cho nó là thật thà ! [5:27]
Thì nó thấy Trời, Đất không có hành hạ một ai, mà chính họ đã hành hạ họ !
Trời, Đất đã cho tất cả những sự diêu động của kim, mộc, thủy, hỏa, thổ, tạo thành cái cơ năng bản thể con người, giao cho con người sử dụng, tùy cơ ứng biến !
Nhưng mà người ta dùng thái quá, ở trong cái khuôn khổ tham, sân, si, hỷ, nộ, ái, ố, dục ; cho nên nó đâm ra biến thành cái hung hăng động loạn, khó mà tiến thân.
Cái tánh con người nó, nó, nó xài phí quá, rồi nó càng ngày càng lụn bại, càng ngu xuẩn ; nó cho sự tối tăm là sự chánh ; nó không đi trở về thật thà, mà nó trở lại hung hăng.
Có thanh tịnh mới tìm hiểu được sự cao siêu !
Còn động loạn thì tự dìm lấy sự sáng suốt của mình !
Động loạn là nó hơn người ta ; à, coi ông Trời như hột tiêu ; cái đó là thuộc về động loạn. [06:21]
“Thuyết đi thuyết lại thuyết tình”
“Tình là lớn nhỏ chính mình chẳng hay”
Đó ; nhiều người cũng nói “Tình” ; nói đủ thứ hết, nhưng mà không biết cái tình là cái gì ! À.
“Bo bo giữ lấy hằng ngày”
“Ghen tương khổ cực tự đày lấy thân.”
Nói, “Tôi thương ông chồng, tôi phải ghen ông chồng !” ; còn người, “Thương vợ, tôi phải ghen vợ!”
Thương gì mà thương có chút xíu vậy ?
Thương, phải xét, phải tìm hiểu ; à, cái tình thương do đâu có ? Do ở đâu đem tới cho chúng ta cảm động mà chúng ta có tình thương ? [6:48]
Do sự kết tập của Trời, Phật !
Chớ không phải riêng cái cá nhân chúng ta, mà eo hẹp làm cho gia đình bất an !
Kẻ này ghen, kẻ kia ghét, cũng nói, “Tôi thương” ; đó ; mà rồi thì cũng là xưng hô là cái tình thương! [07:01]
Thành ra nó phạm lỗi với Trời, Phật ; và nó đem lại bóng tối cho mình, thành ra gia đình bất an.
Sự độc tài, ham muốn của con người, thường gọi là “Tình” ; nhưng chẳng phân tách nổi nguyên lai của chơn tình.
“Khoan dung xét rõ mối tình”
Hay eo hẹp để giam hãm một mối tình tạm bợ.
Đó, chúng ta thử xét : lấy cái khoan dung mà chúng ta xét đó, thì cái tình của Trời, Đất cao cả ; mà chúng ta lấy cái bản tánh eo hẹp mà để xét cái mối tình tạm bợ, thì tự nhiên chúng ta trở nên độc tài và quý giá cái chuyện nhỏ, mà bỏ mất cái chuyện lớn.
Khi ta nhận định không rõ rệt, thì mối tình eo hẹp kia nó sẽ mang lại cho ta một hậu quả không hay.
Cho nên, thường thường các Bạn ngồi chung với nhau cũng có thể xét được : à, cái quá trình, cái tánh của mình.
Người đàn bà thương người đàn ông cũng vậy nữa, eo hẹp, cũng muốn duy nhất, “Tình yêu, tình thương giữa tôi và chồng tôi không có ai đá động được !” Đó là cái chuyện eo hẹp và không có tiến triển nổi.
Rồi người ta động tới chồng mình cái thì gây, làm cho đau khổ tất cả gia đình ; và nội tộc, ngoại tộc đều đau đớn vì cái hành động tối tăm của mình. [08:16]
Cho nên, các Bạn tu rồi, cởi mở ra, các Bạn thấy cái tình thương nào cao quý ?
Cái tình thương vĩnh cửu là tình thương của Trời, Đất !
Thì bản thể chúng ta là do cái sự kết tập của Trời, Đất cấu tạo cái thanh điển và cái trược điển ở trong cơ thể ; đó, nó là cái tình thương cao cả !
Mà bây giờ chúng ta không áp dụng cái đó, chúng ta áp dụng về đời, thì tự nhiên cái gia đình chúng ta bất an.
Cho nên, quá trình các Bạn ở đây, có nhiều người tu thì cũng gia đình bất an ; trước khi chưa tu thì thấy gia đình bất an, à, thấy sự động loạn, thấy cái bản tánh tham lam của mình, xấu xí của mình, độc tài của mình, gây cho nội tâm bất an và gia đình bất an ; đó là vì nuôi dưỡng cái sự eo hẹp, thay vì nới rộng cái tình thương như Trời, Đất.
Cho nên, các Bạn tu ở đây, kêu bằng, xả tất cả cái trược điển trong cơ thể : cái Soi Hồn với Pháp Luân, là xả !
Chớ không có phải là nuôi dưỡng ở bên trong ! Không phải, “Tôi bịt vậy là tôi bị nghẹt ở bên trong !” Không !
“Tôi bịt cho nó tức, cho nó tan, nó xả, nó rớt ra từ lớp ; không có ngoan cố như xưa !” [9:23]
“Tôi làm Pháp Luân để làm gì ? Để tôi đánh đổ nó ra, tôi đưa nó ra ngoài,” à, “Thay vì nó bám sát ở bên trong, và nó tạo những sự di động, di động eo hẹp. Bây giờ tôi đưa, tôi nới rộng, thì tất cả đều thanh thản và cởi mở ; chớ không có eo hẹp như xưa nữa.”
Cho nên, tuy rằng các Bạn làm cái phép rất đơn giản, không có cái gì hơn, mà “Tối nào, Ổng kêu tôi làm cũng bao nhiêu đó” ! “Rồi bây giờ, tôi xét lại cái tánh tình tôi nó như thế nào ?” Nó khoan dung hơn hồi trước ! Hồi trước, ai động muốn gặp mình, mình đã đau lòngrồi, chịu không được !
Bây giờ, họ nắm đi, thì mình xét, [9:56] “Họ cũng không nắm đi đâu ; bản thể họ cấu tạo bởi kim, mộc, thủy, hỏa, thổ ; tiền tài cũng cấu tạo kim, mộc, thủy, hỏa, thổ ; tất cả những cái sự diêu động của mảnh đất phù sanh này, có ai lấy được một ly, một tí gì đâu, mà chúng ta sợ mất ?
Để nó đi ! Đi đi, lại lại cũng ở trong các giới đó thôi !
Chúng ta chỉ giữ một cái giềng mối thanh tịnh, thì chúng ta có thể cảm hóa tất cả những cái gì ở xung quanh của chúng ta.
Và chúng ta phải lập cho tất cả những sự di động đó trở về thanh tịnh, thì chúng ta mới thấy được cái cảnh bình an tự chủ ! [10:29]
Còn nếu mà chúng ta di động theo nó, đó, thì chúng ta là một người mất trí khôn, và bị ngoại xâm nó chiếm tất cả phần tư tưởng của chúng ta ; làm sao chúng ta tiến triển nổi ? [10:40]
Xưng hô tu hành, mà không hiểu thanh tịnh là gì !
Cái miệng nói, “Tôi thanh tịnh ; tôi phải đi chùa, tôi đi nơi thanh tịnh tôi mới tu được !”
Nhưng mà cái di động của cái mảnh đất phù sanh này nó đâu có thanh tịnh !
Lúc nào nó cũng chạy theo cái chiều hướng kích động và phản động của nó !
Cho nên, chúng ta phải đi vào nội tâm, nắm vững, nắm cái sáng suốt !
Cho nên, đằng này chúng ta Soi Hồn thét rồi chúng ta nhắm mắt, thấy có Mô Ni Châu.
Mô Ni Châu là cái thanh tịnh !
Nếu Bạn không có thanh tịnh, không bao giờ nó xuất cái, cái luồng điển Xá Lợi Phất mà nó xuất ra như vậy, để cho các Bạn được thấy ánh sáng.
Cho nên, do sự cố gắng của mình !
Cố gắng để làm gì ?
Cố gắng đánh đổ cái trược khí ngoại xâm ; là điều hòa cái trược khí ngoại xâm, chúng ta mới nắm làm được chủ tình hình của nội tâm, là đứng trên tất cả những sự di động của cái vũ trụ !
Lúc đó chúng ta mới bước trở về quê xưa chốn cũ !
Cho nên, thấy hành sơ sơ vậy, nhưng mà cái ngoại cảnh đó, luôn luôn nó làm di động, và nó xâm chiếm chúng ta !
Cho nên, chúng ta phải dùng cái phương pháp cấp tốc, thay đổi, đơn giản, để cho nó hướng về nội tâm, là nó đi vô trong cái đỉểm duy nhứt liên kết với vũ trụ ; rồi nó mới hòa cảm với Trời, hòa cảm với Thiên Môn được. [12:00]
Cho nên, các Bạn phải cố gắng nắm đó mà tu !
Dù cho có thời cuộc động loạn, này kia, kia ; đi nơi nào, các Bạn cũng nhớ đó : cái pháp các Bạn làm là ngay với cái pháp của Đức Phật ! [12:15]