Mẫu Ái - Kỳ 87

(Track 1)

Duyên tình cao đẹp nơi nơi
Mẹ con đùm bọc có trời chứng minh
Xuyên qua nghịch cảnh thế tình
Căn nào quả nấy chính mình phải lo

Giờ phút đùm bọc thương yêu, cho đến giờ phút ly tán, mới nhận thức được rõ ràng là phần ai nấy lo.

Dù cho cha mẹ dặn dò
Ơn cha nghĩa mẹ khuyên trò báo ân
Xa rời khó lượng khó cân
Phần ai nấy hưởng khó lần hợp chung

Chuyện đời đều là tạm bợ sai lầm như thường: thương rồi hết thương, ghét rồi hết ghét, nhưng thiên hạ vẫn đua nhau thực thi hai quan điểm này, đâm ra ngộ nhận rồi manh tâm sát hại lẫn nhau.

Tiền căn hậu quả đối đầu
Giết nhau chẳng kể Tây, Tàu, tham gia
Địa cầu chuyển thế ta bà
Di dân thay đổi vui hòa lẫn nhau.

Sự việc đã xảy ra ở ngày nay không phải do ngày nay tạo ra nhưng do tiền kiếp đã lưu hành cho đến ngày nay. Nếu ta muốn có sự tốt đẹp ở tương lai thì ta nên tạo những sự tốt ngay lúc ta đương hành nơi mảnh đất phù sanh này, phải cởi mở và tự hỷ xả những sự uất hận của nội tâm.

Mẫu Ái - Kỳ 87

(Track 2)

Duyên tình cao đẹp nơi nơi
Mẹ con đùm bọc có trời chứng minh
Xuyên qua nghịch cảnh thế tình
Căn nào quả nấy chính mình phải lo

Đó, nhắc lại một lần nữa là cái duyên tình lúc nào nó cũng cao đẹp. Nếu nó không cao đẹp, họ không có tự tử vì tình yêu, không có tự tử vì cha mẹ, không có tự tử vì anh em. Cho nên cái chuyện tình thương của mẹ con nó còn cao quý nữa: mẹ con đùm bọc với nhau có trời chứng minh. Có cái luật hóa sanh của thiên địa hợp thành nó mới có sanh đẻ được con người.

Mà “Xuyên qua nghịch cảnh thế tình”: Nên mỗi ngày kiên nhẫn vượt qua, xong sau sự thành tựu ở thế gian là sự kiên nhẫn dẫn tiến cho phần hồn và phần vía.

Cho nên cái “Căn nào quả nấy chính mình phải lo”: Tất cả mọi người rốt cuộc cũng phải tự lo lấy mình chứ không có ai lo cho mình được hết. Giờ phút đùm bọc thương yêu cho đến giờ phút ly tán mới nhận thức được rõ ràng là phần ai nấy lo. Đó, từ cái giờ phút cha mẹ sanh mình ra thì nuôi nấng, sự thương yêu không muốn lìa nhau, mà trong lúc ly tán rồi, một thời gian mới biết rõ ràng là: mẹ thì ra mẹ chết, mà con thì con sống; thì sau này rồi, mẹ con hai người cũng phân ly với nhau chứ không có được tụ họp theo ý muốn được.

Dù cho cha mẹ dặn dò
Ơn cha nghĩa mẹ khuyên trò báo ân
Xa rồi khó lượng khó cân
Phần ai nấy hưởng khó lần hợp chung

Cho nên, cha mẹ có dặn dò, khi mình lớn thì phải đền báo cha mẹ. Nhưng mà cái lúc chết rồi đó, thì cũng không có hiểu được, không hiểu cha hiện tại ở đâu mà mẹ hiện tại ở đâu; rốt cuộc rồi cũng phải phần ai nấy lo chứ không có hợp chung như theo lời hứa được. Chuyện đời đều là tạm bợ sai lầm: yêu thương rồi hết yêu thương, ghét rồi hết ghét; nhưng thiên hạ vẫn đua nhau thực thi hai quan điểm này, đâm ra ngộ nhận rồi manh tâm sát hại lẫn nhau.

Tiền căn hậu quả đối đầu
Giết nhau chẳng kể Tây, Tàu, tham gia
Địa cầu chuyển thế ta bà
Di dân thay đổi vui hòa lẫn nhau.

Đó, cái “tiền căn hậu quả đối đầu”: cái cuộc chiến ở hiện tại và sự lộn xộn trên thế giới cũng vậy, cũng có cái chuyện kiếp trước, kiếp này nó mới tái hợp, nó mới giết nhau. Da trắng, da vàng cũng vậy, cũng tham gia vô để giành, giành một tấc đất, giành sự hơn thua, và không chịu lùi bước trong cái tham sân, thành ra nó đi theo một cái chiều hướng của địa cầu mà chuyển thế. Cũng như là hồi nào giờ Việt Nam đâu có ai biết, nhưng mà lần lần tất cả mọi người đều biết Việt Nam. Nhưng mà cái sự trau dồi sửa đổi, nó chuyển từ quả địa cầu bên kia mà chuyển qua bên này. Hỏi lấy gì chuyển? Ông Mỹ ổng qua Việt Nam, ông đâu có để ông Mỹ qua với Việt Nam! Thì tất cả những ông Tàu, ông này, ông kia kia nọ nó phải chuyển, chuyển rồi nó đem lại cái văn minh, rồi sau này nó mới vui hòa lại mới được.

Sự việc đã xảy ra ở ngày nay không phải do ngày nay tạo ra. Nếu ta muốn có sự tốt đẹp ở tương lai, thì ta nên tạo những sự tốt ngay lúc ta đương hành nơi mảnh đất phù sanh này, phải cởi mở và tự hỷ xả những sự uất hận của nội tâm. Cho nên, luôn luôn, trên một cái quốc gia nào, trên một cái nước có tu luyện, có tôn giáo, tổ chức, thì cái văn minh nó đem lại cho nội tâm của mọi người, dù cho kích động đến mấy đi nữa, họ cũng tìm cái phương thức để hòa giải. Rồi đối với mấy cái nước nhược tiểu đó, hễ động lên đó, là muốn giết nhau, muốn sân hận, đủ thứ hết, vì người ta thiếu phương tiện, điều thứ nhất, về vật chất và tinh thần. Thành ra những cái việc ở chiến tranh luôn luôn nó xảy ra ở nơi những cái nước nhược tiểu. Nhiều người nói: tại sao người Mỹ nó làm ra được những súng ống như vậy mà tại sao trên xứ nó không có đánh mạnh như xứ mình? Bởi vì đại đa số nó không có theo cái con đường giết chóc, còn xứ mình hở ra thì phải trả thù. Chính huynh đệ ở trong nhà cũng vậy; nhưng mà, vì sau này nhờ cái chiến tranh, rồi tất cả nó sẽ thay đổi, nó sẽ văn minh. Nó thấy cái sự sát phạt không phải là giá trị đối với tổ tiên của nó trao phó, rồi tự nó sẽ sửa chữa, và lần lần, huynh đệ nó mới ngồi chung đem lại cái văn minh. (4:18)

Bây giờ, cũng như chúng ta ở đây, chúng ta tu mà chúng ta không chịu khai thác ở bên trong, từ bộ đầu tới cái ngũ tạng của chúng ta, thì tự nhiên chúng ta cũng không có cái nhẹ nhàng và cái văn minh. Còn những người ở ngoài đời, họ sân hận, gây gổ, rồi họ thức giác, họ mới biết. Dòm thấy người này chết, người kia chết, rồi rốt cuộc họ cũng xét lấy họ cũng sẽ chết như những người đó, thì lúc đó họ cái tâm họ tự nhiên họ giác, tiềm thức họ mở, họ cũng tu như mình tu. Nhưng mà mình tu cái phương pháp này là trực tiếp để đánh đổ, sửa đổi tất cả những cục diện ở trong bộ đầu và cái cơ thể, chứ không phải rằng mình nhờ ai giúp đỡ mình hết thảy. Cho nên sự cố gắng, mọi người của chúng ta đều tu ở trong cái sự diêu động, trong cái sự động loạn, rồi nó đi tới cái thanh bình; chớ không phải rằng chúng ta tu, ta nhảy vô rồi được hưởng cái thanh bình liền đâu? Cho nên mỗi người mỗi đêm mà công phu, nói, kêu họ thanh tịnh, làm sao họ thanh tịnh được? Ban đầu thì họ lộn xộn lắm. Tu tới năm tháng, sáu tháng sau nó hơi đỡ đỡ; rồi một năm, hai năm nó mới yên tịnh ở bên trong. Lúc đó nó mê rồi, nó sẽ giải thoát ở bên trong rồi, nó nhắm con mắt, nó thấy nó xa bản thể, lúc đó thì tự nhiên nó đi tới ở trong cái thanh tịnh. Nhưng mà bây giờ xét lại, làm sao có cái thanh tịnh ở ngày nay? Là do sự cố gắng công phu ở trước kia, và mình chịu thay đổi từ cái động loạn đi tới thanh tịnh, mà mình chấp nhận tất cả những cái trở ngại từ ở bên trong cho tới bên ngoài, nhiên hậu mình mới đoạt được một cái cảnh thanh bình của nội tâm. Thì cái xét ta, xét thời cuộc ở thế gian nó cũng vậy đó thôi! Cho nên nhiều người họ không hiểu, họ nói: những người đó có phước mới đầu thai ở bên Mỹ, tốt hơn Việt Nam. Nhưng mà rốt cuộc rồi đây người Việt Nam người ta đánh thét người ta không có thèm đánh giặc nữa, người ta coi giặc không có ra gì, không đánh nữa rồi nó cũng thái bình, cũng còn hơn ở bên Mỹ nữa là khác. Cho nên nhiều người tu mà còn có cái tham vọng, nói: “Ờ, tôi muốn tu, rồi sau này tôi đi, tôi đầu thai tôi làm Tây, làm Mỹ cho nó sướng (cười)!” nhưng mà không biết Tây, Mỹ nó cũng khổ vậy! Nó cũng đau khổ ghê lắm; nhưng mà đau khổ về mặt tinh thần, và sự cầu tiến của người ta đoạt chưa được. Còn mình ở mức độ chiến tranh là mình đi cái mức thấp hơn người ta, nhưng mà nhờ việc của chiến tranh, rồi xứ mình sẽ đi tới tốt hơn một ngày kia bởi vì nó mau hơn. Cũng như cái phương pháp chúng ta tu ở đây là trực tiếp làm cho mình đau khổ. Khi không ngồi đó bịt cái lỗ tai không cho nghe cái gì hết, phải thiếu thốn không? Nửa đêm tôi đi ngủ sung sướng, một giờ bắt cổ tôi ngồi dậy, phải tôi phiền phức không? Làm tất cả những cái chuyện phiền phức mà người đời không chịu chấp nhận, nhưng mà chúng ta chấp nhận lấy nó để cởi mở từ cái động loạn đi tới thanh tịnh.

Cho nên các bạn cứ cố gắng đi tới! Con đường đó, nó đi tới rồi các bạn sẽ hiểu thời cuộc, hiểu đủ thứ hết đó! Tôi không biết tỏ cách nào cho hết được. Tất cả cái gì nó cũng đưa cho cơ thể của bạn, và cái bộ óc của bạn được cởi mở rồi thì nó minh. Cái Minh Cảnh Đài nó mở thì các bạn đầy đủ chứ không có thiếu cái gì. Mà như là mình công phu tới đó, rồi sau này mình nói: “Ồ, chẳng có cái gì kêu bằng khó khăn!” Lúc đó, mình mới chấp nhận là mình thấy rõ ràng là không có cái gì khó khăn, mà chỉ do cái sự kiên nhẫn và bền trì kỳ chí của mình mới đoạt được. Thành ra mình thấy mọi việc đều dở, là mình đã đoạt được cái thanh tịnh bên trong mình mới cho nó dở. Còn người ta, mới động tới là họ than thở rồi. Họ giấu giếm, họ than thở, họ nói (có tiền, nhưng mà họ nói không có tiền đâu): “Tôi nghèo khổ lắm, tôi không giúp được ai”. Ai mà tới quyên tiền là họ nói cả tràng giang đại hải; rốt cuộc, họ không cho ai cái gì hết! Nhưng mà cái đó là cái đen tối của họ, họ không biết. Còn mình ở đây, nghĩa là mình minh rồi: thì cái lúc mình giúp là mình không có tiếc cái gì hết trọi, và làm cái việc gì mình không có tiếc là mình thấy cái sự đó nó đi rồi nó sẽ đến, nó đến rồi nó sẽ đi. Nó minh tâm kiến tánh rồi, tới lúc đó mọi việc đều dễ dãi.

Cho nên các bạn phải cố gắng công phu để đi tới, không nên bỏ dở một cái cơ hội! Chọn quá nhiều và tôi đã nghiên cứu nhiều cái đường lối, nhưng mà rốt cuộc, không có phương pháp nào đưa cho tôi đi đến tới thanh tịnh như ngày nay. Thì tôi chỉ thấy có bây nhiêu đó, tôi thường thường công khai và nhắc nhở các bạn nên công phu; bây nhiêu đó, các bạn sẽ đoạt tất cả và cởi mở tất cả, trong cái quyền năng và sự hiểu biết của bạn sẽ đoạt cho đến mức tối đa, chứ không có bao giờ để cho các bạn thiếu thốn đâu!

Cảm ơn các bạn!


----
vovilibrary.net >>refresh...