Mẫu Ái – Kỳ 78

Làm người tạm hưởng thế mùi
Tan rồi lại tựu trí vùi hồn mê
Mẹ thời dậy bảo hướng về
Thực tâm giải tỏa mọi bề bất chân.

Cha mẹ lúc nào dậy con cũng phải chân thật, đi trong cái chân lý chấp nhận sự thật, thì những cái bất chân nó không có nuôi dưỡng trong đầu óc của mình. Khi ta giáng sanh làm người thì ta đã bắt đầu phải nếm những mùi vị của thế sanh, lần lần nó dẫn tiến ta bước vào trong mê hồn trận, cấu tạo bởi tham, sân, si, hỷ, nộ, ái, ố, dục. Sanh rồi lại diệt, diệt rồi lại sanh, trầm luân trong bể khổ vô định.

Con người chúng ta ngồi ở đây suy nghĩ chuyện này chuyện kia chuyện nọ quá nhiều là do cái tham sân si hỷ nộ ái ố dục nó biến hóa ra, rồi nó làm cho mình đầu óc lộn xộn, cứ trầm luân ở trong đó, không biết định đoạt bằng cách nào!

Chạy theo động loạn quên mình, có nơi thanh tịnh, có tình từ bi“: Chính trong mình mình có nơi thanh tịnh, có tình từ bi; nhưng mà cứ “chỉ lo biên chép gắng ghi, ngoại thân chư vật, từ bi chẳng còn“. Mình cứ theo cái bên ngoài không hà! Cái hay của người ta, mình cứ nuôi cái hay của người ta, nhưng mà mình có cái hay mà mình không biết phát triển! À, thành ra bây giờ làm mất tất cả cái tốt đẹp là cái Từ Bi. Sáng suốt nó mới Từ Bi, còn ngu muội làm sao nó Từ Bi được?!

Muốn được vuông tròn phải tự tìm hiểu từ bên trong cho đến bên ngoài. Chớ nên thâu lượm ở bên ngoài và nuôi dưỡng sự thành tích của người khác mà quên huyền năng của mình có thể tạo ra như những người khác, trong sự tầm tiến Đại Hùng, Đại Lực và Đại Từ Bi. (1:36)

Đó, làm cho mình mất tất cả Đại Hùng- Đại Lực- Đại Từ Bi. Mình phải cương quyết đi tới, mình đi qua con đường đó là mình phải đặt trong cái mục đích Đại Hùng- Đại Lực- Đại Từ Bi thì mình mới khai mở cái huyền năng là cái “huyền bí- khả năng“ trong trí óc của mọi người đều có hết thẩy, mà bị vì nó đen tối mê muội thành ra nó không có phát quang ra, không thấy cái huyền năng của nó. Bây giờ chúng ta tu, chúng ta đi trong cái Đại Hùng- Đại Lực- Đại Từ Bi là tự sửa lấy mình. Cha mẹ sanh ra như vậy, nhưng mà bây giờ tôi sửa cho nó phù hợp cái thời đại của Trời Phật; rồi tôi Đại Lực, tôi phải thường xuyên làm cho nó sáng suốt; lúc đó tôi mới Từ Bi, tôi thấy và tôi chỉ cho thiên hạ chứ không có dấu diếm. (2:20)

“Chớ nên nuôi dưỡng sân si, tiến không thấy tiến lụy vì khổ đau.“:

Đó, nuôi dưỡng cái sân si mà hơn thua với thiên hạ hoài đó, thì tiến không thấy tiến mà lụy về cái sự khổ đau hằng ngày.

“Bình tâm tự xét trước sau, bên trong giải tỏa muôn màu khai thông“:

Mình giải tỏa được cái bên trong mình thì tất cả những cái gì ở xung quanh mình cũng được khai thông, chứ không được lấy cái ngoài mà đem vô chồng chất vô đầu óc của mình như cái giỏ rác, làm sao mà khai thông được!

Bản tánh sân si luôn luôn mang lại cho ta sự buồn khổ ở về sau. Vậy ta nên can đảm để đón nhận mọi trở ngại, rồi từ đó ta mới tự lần tiến dễ dãi hơn. (3:01)

Cho nên cái công phu, các bạn công phu về cái Pháp Lý Vô Vi này đó, tại sao công phu lại gặp nhiều trở ngại? Hồi nào giờ mình theo cái bất chánh, cuống cuồng ở trong tham sân si hỷ nộ ái ố dục; rồi bây giờ mình trở về, mình sửa lại cái gì ngay ngắn, đi vô trong cái “Một“: Nhất lý thông, vạn lý minh, là đi vô cái chỗ kêu bằng “Trụ“, là cũng như bây giờ người ta nói: tôi có rau nhiều lắm, tôi muốn nấu thành một nồi canh ngọt; nhưng mà bây giờ người ta chế ra có một muỗng thôi, cái vị tinh nó đổ vô thì ngọt. Đó, bây giờ chúng ta ở đây, khi mà chúng ta bỏ hết những cái phức tạp, chúng ta không cần nhiều rau, nhiều màu mè ở bên ngoài thì những cái đó nó có cái phản động lực, đó là cái trở ngại.

Cho nên nhiều người công phu rồi thấy cái chuyện hồi trước, hay Soi Hồn thấy chuyện hồi nhỏ đi đâu, này kia kia nọ nó hiện lại là mình đi qua những chuyện phức tạp hồi trước mà mình nuôi dưỡng. Bây giờ mình đi qua một lần rồi nó sẽ không lưu và nó bỏ cái đó đi, nó thủ tiêu cái đó, thì nó phải phản ảnh trở lại, và nó nhắc nhở trở lại cái chuyện hồi xưa. Rồi nó gặp những cái nghịch cảnh ở trong gia đình, bạn bè chẳng hạn, họ khi dễ mình này kia kia nọ. Bởi vì cái tập quán của họ là đi vô trong cái cảnh động loạn tối tăm, mà khi không mình bựt cái ánh sáng ra thì họ bực tức lắm! Trong cái giấc ngủ người ta mà mình bựt ánh đèn lên thì nó bực tức, cái đó là phản động lực nữa. Nó gây gổ với mình là tại sao này kia kia nọ, nó kiếm chuyện; nhưng mà mình phải nhớ rằng mình đã có ánh sáng rồi mình không sợ cái sự phàn nàn của bóng tối. Nhưng mà mình sẽ đem cái bóng tối đó, nó sẽ biến cái bóng tối đó nó trở nên ánh sáng, cũng như chúng ta đã đoạt được, thì cái đó cũng do cái sự cương quyết của chúng ta, chúng ta mới ảnh hưởng cho tất cả những người ở xung quanh ta. Và những cái biến động ở trong cát cơ thể của chúng ta sẽ thay đổi, hoàn toàn đổi mới. Vì chúng ta trước kia một vị Tiên, cũng như một đứa con nít mới sơ sanh, lúc nào cũng tươi cười vui vẻ chớ không có cái sự buồn bực. Mà chúng ta muốn trở về đó thì qua cái giai đoạn mà chúng ta đã làm người lớn rồi, là nhảy vô trong cái buồn tủi đủ chuyện hết trọi. Bây giờ chúng ta bỏ tất cả cái đó, thì những cái đó nó sẽ phán chúng ta. Trong lúc công phu nó nhắc nhở chuyện này, chuyện kia, chuyện nọ, nó làm chúng ta rối ren! Nói ngồi lâu một chút ngồi không được! Nó nhắc nhở những chuyện buồn phiền của nội tâm, là cái đó là cái ngu muội chúng ta đã thâu lượm trong cái lúc ta bắt đầu lớn, bước ra xã hội; rồi nuôi dưỡng lần lần cái tham sân si hỷ nộ ái ố dục, nó thành cái tập quán. Cho nên bây giờ chúng ta hành cái Pháp này là phải đánh đổ tất cả những cái tập quán đó. Rồi thế nào nó cũng có cuộc biểu tình ở bên trong, nó phá quấy mình, nó làm đủ thứ hết trọi! Mình phải cương quyết mới dìu dắt nó được, trong cái đường lối xây dựng. (5:40)

Cho nên cái Điển của chúng ta mỗi ngày mỗi khai thông, thì sự sáng suốt đó nó sẽ bồi bổ và xây dựng cho tất cả. Chúng ta tu cho chúng sanh, cho tất cả những gì sẽ theo trong cơ thể của chúng ta đây được biến hóa từ tối tăm đi tới sáng suốt; và những cái ảnh hưởng ở xung quanh của chúng ta thì cũng được biến theo cái sự sáng suốt hào quang của Đức Phật. Như trước kia Phật đã làm, Ngài làm ở trong trầm lặng, không có nói năng ra. Nhưng mà bây giờ cái văn minh nó đi tới rồi, con người vì sự bận rộn quá nhiều, nếu mà chúng ta vắng cái giải thích đó, thì nó cũng vẫn nuôi dưỡng cái động loạn! Cho nên chúng ta cần có cơ hội để trao dồi, sửa đổi người và người, để đem sự thật, thành quả giữa bạn tu và bạn tu trao dồi, sửa đổi nói với nhau; lúc đó nó mới đem lại cái minh Tâm kiến Tánh cho chung. Chớ đừng có nên mà học cái lối trầm lặng của Ông Phật hồi trước nhưng mà không biến đổi, không có cương quyết như Ngài thì tự nhiên cái động loạn nó nuôi ở bên trong, chứ không phải trầm lặng. Cho nên cần phải trao dồi, sửa đổi, đem sự thật mà nói ra để nghiên cứu và dẫn tiến cởi mở.

Bởi vì chúng ta không phải là, Thiền Định để làm gì? Thiền Định để cho nội tâm nó an; mà bây giờ cái sự thắc mắc chúng ta đưa ra đây, rồi chúng ta giải tỏa được hết thắc mắc rồi, dẫn tiến cho nó sáng suốt, hỏi chúng ta là gì? chúng ta đang Thiền chớ gì nữa! Cho nên cần phải có sự trao dồi, sửa đổi. Đừng có dấu diếm, đừng có sợ sệt, đừng có làm nuôi dưỡng; cái đó là cái ngu xuẩn, trong cái tham sân si hỷ nộ ái ố dục nó đã biến đổi đó. Cho nên chúng ta nên cố gắng gần với nhau để nói chuyện nhiều, không phải là, đừng có nên đặt ông đó là ông thầy, ông đó là tu lâu. Không! Mà chúng ta chỉ có một cái trí sáng suốt và một cái trí tối tăm đó thôi. Hai cái đó trao dồi, sửa đổi để dẫn tiến. (7:38)

Cho nên, các bạn nên sửa đổi tất cả những cái tập quán từ xưa tới nay, mấy ngàn năm người ta đã nhầm lẫn và đưa linh hồn con người từ kiếp này tới kiếp kia, không có phát triển nổi! Bây giờ chúng ta tu chúng ta phải đi vô cái đường lối cách mạng của phần Hồn, đánh đổ những cái sự kêu bằng mê tín và ngu muội, đem lại văn minh cho tất cả, cho Hồn Vía, hầu ảnh hưởng lại cho chúng sanh ở trong bản thể cũng như ở bên ngoài.

Xin chào các bạn. (8:08)


----
vovilibrary.net >>refresh...