Bài Giảng Mẫu Ái - Kỳ 77
Gắng tu trở lại thật thà: mình gắng tu, gắng sửa, chịu sửa thì tự nhiên nó đi tới thật thà. Thật thà là một cái quý giá nhất, cái sự không có thay đổi đó là Chân Lý.
Người ngoan chân thật mới là người ngoan: người khôn ngoan, nó phải thành thật mới là người khôn ngoan; còn cái người ngu dại là tự gạt lấy mình, cái đó là người ngu dại.
Chớ nên tạo thế lập đàn. Giả tâm tự gạt phàn nàn với ai?:Mình phải ngừa, cái gì mình cũng dấu thét rồi bây giờ mình gạt lấy mình thì lúc đó mình phàn nàn với ai? Mình xảo trá gian lận mà mình cứ dấu hoài thì ai sửa cho mình? Sự gian trá thì rất dễ học, nhưng sự chơn thật thì khó bề công khai. Cũng vì sự động loạn của ngoại cảnh, giàu hiếp nghèo, mạnh hiếp yếu, nó đã làm cho con người mất hẳn bản chất thiên nhiên.
Lắm khi xét thấy cũng phiền. Niên cao trí thấp theo tiền khổ đau: Người ở thế gian, người nào thấy phiền, tâm mỗi ngày mỗi già, mỗi ngày mỗi lớn rồi cứ tham tiền, muốn kiếm tiền, không biết kiếm bằng cách nào? Thấy cái trí mình nó thấp lắm, thấy mình đau khổ lắm!
Tranh giành thủ thế đối đầu: lúc nào cũng muốn tranh dành, muốn làm cái huê lợi cho gia đình, và cho mình, cá nhân mình, rồi đối đầu với người ta.
Thanh cao chẳng có, có màu giành ăn: rồi gây gổ, đủ chuyện hết! Tiền chúng ta lấy, giành giựt, rồi lại cũng chẳng hưởng được bao nhiêu, nhưng cũng quyết tâm giựt giành. (T.2-1:18)
Mọi điều mơ ước khó thành. Nuôi chi ước mộng khó hành đến nơi. Xét xem nguyên lý cơ Trời. Nơi nao cũng có tùy thời chuyển luân. Đó, những điều mơ ước của con người ở thế gian, ai cũng muốn làm vua chúa, muốn độc tài, muốn làm cho mình, củng cố mình sung sướng, nhưng mà khó thành lắm! Nuôi chi những sự ước mộng đó, nó khó hành, khó đến nơi. Chúng ta biết nó khó, chúng ta không nên cố gắng cái chuyện bất chánh, mà chúng ta phải xét xem nguyên lý do đâu đến đây rồi sẽ về đâu, thì chúng ta thấy cái gì nó cũng có sự an bài rõ rệt hết.
Sự trật tự của huyền cơ tạo hóa đã và đang sắp sẵn từ lớp này cho đến lớp khác, đều chung hợp trong vòng tiến hóa; lòng tham vọng của loài người làm sao sửa đổi được huyền cơ ấy. Cái huyền cơ là mắt thịt của người thế gian không có thể dòm thấy được. Hỏi chứ chúng ta ngày nay được có cơ hội ngồi ở đây, lúc trước chúng ta có nghĩ được ngày nay chúng ta ngồi ở trên mảnh đất, ở trong căn nhà này mà để hội kiến, đi tới cái từ tâm, bác ái, tự sửa chữa lấy mình? Chúng ta đâu có nghĩ tới được, nhưng mà nó có, cái đó là cái huyền cơ. ( 2:22)
Khi ta nhận thức được điều này thì ta nên giữ lấy phần thanh tịnh, thì mọi việc sẽ được yên vui. Chúng ta tu, chúng ta cố gắng đánh đổ những sự phức tạp trong nội tâm thì nó đi tới thanh tịnh. Thanh tịnh thì nó tùy cơ ứng biến, tới đó nó sẽ có sự an bài đầy đủ cho chúng ta. Chúng ta không có thiếu cái gì đâu, đừng có nên quá tham lam mà mê sự đau khổ, dằn lấy cái tâm. Mà người tu, người Pháp Lý Vô Vi ở đây, nhưng mà lo về cái tham lam về tiền của nhiều quá thì cái điển nó đi xuống chứ nó không có đi lên. Thành ra nhiều người tu thét nó nặng ngực, rồi đâm ra giận hờn này kia kia nọ, bạn bè nói một câu hơi nặng mình chịu không được, cái đó là mình tự giam hãm cái luồng điển của mình, làm cho mình tối tăm bực tức, không có tiến được. Đó, cho nên cái phương pháp chúng ta tu ở đây chúng ta phải nhất định đặt một cái mục đích rõ ràng là tự giải thoát lấy mình, đánh đổi sự động loạn đi tới thanh tịnh thì chúng ta phải cương quyết; đánh đổi sự động loạn đi tới thanh tịnh thì mọi việc chúng ta sẽ có, chứ không có bao giờ chúng ta thiếu một cái gì đâu. Đừng có phân bì giữa người này và người khác rồi tự dìm lấy cái phần hồn và làm gây thêm sự đau khổ cho mình. (3:30)
Cho nên các bạn có cơ hội tới đây nghiên cứu cái Pháp Lý Vô Vi thì tạm thời các bạn chỉ thấy ánh sáng, thấy có một phần, thấy điển giựt trên bộ đầu, này kia kia nọ, nhưng chưa nhận thức, chưa rõ rệt. Mỗi bữa chúng ta ngồi ở đây, có ai tới lai vãng, dìu dắt ta bằng cách nào thì cái đó cũng còn yếu quá, chưa thấy được. Nhưng mà nó đang có những cái gì nó làm cho nội tâm của các bạn được nhẹ nhàng hơn, thay vì các bạn đi nói chuyện làm ăn với một người khác thấy cái ngực nó nặng; mà tới đây nghe sơ sơ nói vậy đó, không ăn quà ăn bánh gì hết mà cái tâm chúng ta nhẹ, là cái luồng thanh điển của những người có ý tu nó đã được hút lên bên trên, nó thuận tiến thì nó rút cái trược điển của chúng ta ra ngoài. Cho nên chúng ta ngồi ở đây, nghe nói sơ vậy mà nội tâm nó yên vui, nó nhẹ nhàng. Cái đó là gì? cái đó là cái huyền cơ, huyền bí, huyền năng của nội tâm của mọi người vừa xuất phát và ứng chiếu lẫn nhau nó mới tiến được. Cho nên hồi nãy ông Tư xuống cũng có phân ra hai hàng để điểm đạo cho tất cả các bạn, cũng vui vẻ. Nhưng mà tôi, ông cũng nói rằng tất cả mọi người, cái tâm trạng đang ở trong cái giới thời cuộc. Nhưng mà cái thời cuộc đó đã phân tách hàng tuần ở trong những bài thơ, nó hổng có cái gì kêu bằng có thể tiêu diệt phần hồn chúng ta được. Chúng ta phải cố gắng tu tịnh mà để đi đến, còn ta giặc giã này kia kia nọ thì có người lo, không phải mình lo. Mỗi người một việc thì kết chung thành một cái khối trong xã hội, chớ không phải là người, chuyện quân sự phải có quân sự, chánh trị có chánh trị, còn mình ngồi mình lo bậy bạ không được, nó hao cái điển của mình. Nhưng mà sau này có việc mình có thể giúp xã hội được. Cho nên mỗi người một phần đều có hết chớ không có người nào không có làm việc. Chúng ta cần phải thực thà, trong cái thực tâm hợp tác lẫn nhau thì mọi việc nó sẽ đi đến. Còn cái chuyện xảo trá thì cái đó nó càng bành trướng những sự dơ dáy trong đầu óc, không có bao giờ tiến được. (5:23)
Cho nên các bạn tu cái phương pháp này là cái phương pháp ích quốc lợi dân, chứ không có hại ai hết. Từ cơ thể, phần hồn, xã hội đều tiến, mình không thể nghịch với bất cứ người nào. Nhơn loại ai cũng có phần hồn, phần hồn mình sáng suốt thì tất cả mọi người được gần chúng ta sẽ được hưởng cái phần sáng suốt đó, chớ chúng ta không có đem cái độc tài mà để làm hại người này tới người nọ (5:46)
Thành ra cái phương pháp công phu này, ông Tư cũng có nói các bạn cố gắng tu đi rồi các bạn sẽ thấy và các bạn sẽ lập được những cái xã hội tốt đẹp. Chớ thay vì các bạn nói tôi đi lập này, lập kia, lập nọ; quyên tiền làm này, làm kia, làm nọ, rốt cuộc rồi cái tánh tham nó cũng vẫn còn. Thành ra cái sự có trong tay của mình, không chịu đưa ra cho người ta, nó đâm ra tham lam hư hại. Còn cái này chúng ta tu, chúng ta sửa chữa, rồi tới lúc đó tùy cơ ứng biến, gặp đâu chúng ta làm trong cái lượng từ bi bác ái của Đức Phật, vì chúng ta đi theo cái đường lối của Đức Di Đà thì mọi cái gì, hay là Đức Thích Ca, mọi cái gì chúng ta cũng buông bỏ. Cái gì chúng ta có thể giúp được họ thì chúng ta giúp, không có nên từ khước cái gì hết. Mà chúng ta cốt yếu là chúng ta đã hưởng trọn lành cái phước đức, một cái kho vô tận. (6:32)
Cho nên khi các bạn Soi Hồn thì cái luồng điển, thanh điển các bạn xuất phát ra. Các bạn làm Pháp Luân, đem tất cả cái dưỡng khí của trời đất đem vô nuôi dưỡng cái bản thể, thì các bạn biết được cái bí yếu đó của Trời Phật đã có cho bạn và đang giúp các bạn, bắt các bạn đi trước thiên hạ, thì các bạn nên xa lánh cái vật chất và dìu dắt họ trong một tinh thần; chớ thay vì đưa vật chất mà phỉnh người ta quá nhiều cũng không được. Phải bồi bổ về cái tinh thần. Muốn có tinh thần chúng ta phải luyện lấy ta, phải công phu, phải ảnh hưởng, phải truyền thấy cái sáng láng. Và cái sáng láng đó chúng ta ban bố, chúng ta truyền cho họ, không có vụ lợi, không có lấy họ được một đồng xu, không có cân ra một lượng bán cho người ta, cái đó mới là chơn chánh. Còn cái thế gian là cái trợ duyên thôi, cái phương tiện tạm thời vậy chớ không có phải là cái sự vĩnh cửu; nhưng về mặt tinh thần cứu rỗi được phần hồn, đó là việc vĩnh cửu. (7:25)
Cho nên ông Tư cũng vui vẻ được thấy các bạn cũng có tâm tới, hàng tuần cũng có tưởng đến Ngài, Ngài cũng rất cảm động và cũng có nói chuyện với tôi lúc nãy rất nhiều. Nhưng mà không có gì hơn là tôi chuyển tiếp những lời của Ngài xuống để cho quý vị cố gắng tu tiến lên, được gần Ngài, sẽ được gần tất cả.
Nam Mô A Di Đà Phật (7:49)