Mẫu Ái - Kỳ 75

---o0o---

Càng tu càng tiến càng minh
Thế tình là tạm, thân hình giả luôn
Sống như những kẻ làm tuồng
Hát rồi hết hát giữ nguồn đau thương

Minh tâm kiến tánh mới thấy mình là giả tạm, sống trong sự giành giật tham lam đủ điều.

Muốn hơn muốn thắng muốn nhiều
Muốn tranh cho được những điều khó tranh
Chẳng lo tự tiến thực hành
Vô Vi Pháp Lý mở mành giả tâm

Lòng tham của con người vô bờ bến, cho nên nó phải nhận lấy sự đau khổ triền miên từ kiếp này cho đến kiếp khác. Nếu chịu tự tiến theo Pháp Lý Vô Vi thì sẽ được an nhàn vĩnh cưủ.

Chớ nên đặt kế lập mưu
Gây chi oán hận tầm sưu cửu thù
Giết nhau cướp bóc quáng mù
Tình thương chẳng có tạo tù khổ thân

Sự ngộ nhận đâm ra mù quáng bất minh nguyên lý, giết nhau như rơm dạ, làm thành lịch sử ghi chép mối hận thù muôn năm, đưa hậu đại vào con đường tối tăm, chẳng biết mình ở đâu đến đây rồi sẽ về đâu.

Càng tu càng tiến càng minh
Thế tình là tạm, thân hình giả luôn
Sống như những kẻ làm tuồng
Hát rồi hết hát giữ nguồn đau thương

Chúng ta nay càng tu thì càng minh tâm kiến tánh, thấy cái thế tình là tạm, mà cái bản thể của chúng ta cũng là giả luôn. Cái hồn nó đẹp hơn, nó nhẹ nhàng hơn, nó nhỏ thó hơn, nó đâu có già nua mà dơ dáy như cái bản thể bây giờ?!

Sống như những kẻ làm tuồng: nhờ sanh lão bệnh tử cũng như cái tuồng hát chớ không có cái gì hết! Hát rồi hết hát giữ nguồn đau thương: thấy cũng còn đau khổ là mình chưa biết lấy mình, ở đâu đến đây rồi sẽ về đâu, cái đó là sự đau khổ nhất của phần hồn. Minh tâm kiến tánh mới thấy mình là giả tạm, sống trong sự dành giựt tham lam đủ điều.

Muốn hơn muốn thắng muốn nhiều
Muốn tranh cho được những điều khó tranh
Chẳng lo tự tiến thực hành
Vô Vi pháp lý mở mành giả tâm

Lúc nào ai cũng muốn hơn hết, muốn thắng, muốn nhiều; muốn tranh cái chuyện mà người ta dấu diếm, người ta không cho mình biết nhưng đòi cho biết, cho được! Nhưng mà cái khả năng chưa có, cho nên từ đó nó sanh ra sự ngộ nhận, tranh dành, giết chóc. Còn cái sự thực hành Vô Vi là phải trở về với Không-Không pháp lý; lý luận gì nó cũng phải đi tới Không-Không”. Vô Vi là cái nhỏ nhất mà nó cũng phải tiêu tan, trở về không có cái gì hết. Lúc đó nó mới mở cái mành, là cái lưới giả tâm của con người nó được mở, nó khám phá ra, nó thấy sự giả tâm của nó. Lòng tham của con người vô bờ bến, cho nên nó phải nhận lấy sự đau khổ triền miên từ kiếp này cho đến kiếp khác. Những chuyện tự tiến của Pháp Lý Vô Vi thì sẽ được an nhàn vĩnh cửu. Nếu chúng ta đang hành cái pháp này mà chúng ta cương quyết hành, từ cái động loạn đi tới thanh tịnh, từ cái thanh tịnh đi tới cái Không-Không thì chúng ta mới thấy an nhàn vĩnh cửu. (T.2, 2:01)

Chớ nên đặt kế lập mưu
Gây chi oán hận tầm sưu cựu thù
Giết nhau cướp bóc quáng mù
Tình thương chẳng có tạo tù khổ thân

Ở thế gian đặt kế lập mưu để thủ, thủ cái gì? thủ để tìm cái gì? để giựt cái vật chất thôi! Giựt cái đồng tiền, giựt cái của cải, rồi gây ra sự oán hận, rồi bày ra những cái cựu thù: hồi trước ai giết ai, rồi nói đi nói lại cho hậu sanh nó trả thù, làm cho nó khổ triền miên! Giết lâu, oán thù luôn luôn, chớ tình thương không có! Gây những cái sự kêu bằng khi mình muốn giết người ta là tự nhiên người ta muốn giết mình, thì rơi vào cái ảo ảnh đó, nó giam hãm cái phần hồn của mình. Rồi ngộ nhận, đâm ra thù oán, bất minh nguyên lý, giết nhau như rơm rạ làm thành lịch sử ghi chép mối hận thù muôn năm, đưa hậu đại vào con đường tối tăm, chẳng biết ở đâu đến đây rồi sẽ đi về đâu? (3:04)

Cho nên con người chúng ta hiện tại ở đây ai ai cũng có sự thông minh, sự hiểu biết tấn thối để quyết định lấy mình, nhưng mà chưa hiểu được cái sự thanh tịnh ở bên trong của phần hồn. Cho nên nghĩa là cứ cuốn vào ngoại cảnh mà để tìm cái sự đấu tranh, sự giết chóc, rồi thù hận với nhau; giữa anh em với anh em với nhau cũng vậy nữa. Ở trong cái gia đình cũng bất an bất ổn, chị em trong gia đình cũng bất an bất ổn là do sự ngộ nhận mà thôi! Mọi người trở về với đơn vị của họ, đi tới nơi thanh tịnh thì không có sự ngộ nhận như vậy được. (3:48)

Cho nên anh em chúng ta ở đây cố gắng đánh đổ cái nội loạn trong nội tâm, xuất phát ở bộ đầu và tất cả các lỗ chân lông chúng ta được khai thông thì lúc đó chúng ta mới đi đến bình tĩnh, rồi tự xét lấy mình, những điểm sai lầm của mình thì mặt sức lúc đó là triền miên trong hạnh phúc, triền miên trong thiền định, triền miên trong cái sự mau mắn được tiếp sức với cái thanh điển minh luận của Trời Phật; chớ không phải chúng ta còn ngu muội mà lầm lẫn ở thế gian nữa. (4:25)

Cho nên tôi rất hy vọng tất cả anh em ở đây phải cố gắng tu. Thời cuộc là một chuyện, nước lên nó có chỗ có nơi. Rồi bây giờ chúng ta tu ở đây khai tỏa cái bộ đầu chúng ta thì sự may mắn, trong lúc tới lúc đó mới thấy cái huyền diệu. Vừa rồi tôi không có hỏi qua ông Tư, tất cả nội tâm mọi người lo lắng về chiến tranh thì là ông Tư nói: gắng tu mới thấy cái huyền diệu của Trời Phật, chớ bây giờ không có biết tả sao cho người ta hiểu. Có người quá thấp, có người trung dung, có người cao mới hiểu được ở bên trên. Bây giờ chỉ nói họ cố gắng tu thì họ sẽ thấy cái huyền diệu đem đến cho họ, chớ ở đây không có làm những ảo thuật cho người ta thấy, hay là làm những cái gì mà gây sự mê tín cho người ta hết thẩy! (5:14)

Thành ra phải do sự cố gắng của mọi người lo tu mà đạt tới, thì hôm nay trong cái giờ công phu đó, tất cả anh em cũng có, nhiều người cũng có luồng điển xuất phát tươi tắn nhẹ nhàng hơn mấy tuần trước nhiều. Rồi cũng có một số người ngồi đó công phu nhưng có nghĩ tới chuyện phù hộ nữa! Cái đó không nên, phải bỏ đi và mình phải tự sửa chữa để đi lên. Con người có thể lên Thiên Đàng được, con người có thể làm Tiên, làm Phật được, chớ không có ngu dại gì mà nhờ sự mê tín nữa. Cho nên các bạn phải cố gắng tự xuất phát lên.

Cho nên tuần tới cái lúc ngồi phải sắp đặt nam ra nam, nữ ra nữ, để cho nó dễ giải quyết cái công chuyện về phần thanh điển. Các bạn phải nhớ để kỳ tới không nên ngồi chung chạ lộn xộn nó khó lắm! Ông Tư xuống cũng khó làm việc, phải chia ra hai khối cho nó rõ rệt chút.

Cảm ơn các bạn.


----
vovilibrary.net >>refresh...