00000000L41
Ngày 30 và 31 tháng 10, 1987
HỒI BA MƯƠI LĂM
DẠO TAM GIỚI GẶP BÁT TIÊN QUÁN DIỆU PHÁP
Phật Sống Tế Công
Giáng
Ngày 19 tháng 10 năm Canh Thân (1980)
Thiên cổ nhân duyên bộ thánh đàn
Tuệ căn thâm chủng vãn cuồng lan
Thiên thư bễ mĩ kim cương luận
Du Ký kham xưng cứu thế đơn.
Vân xa tĩnh tọa thượng liên đài
Tam giới ngao du giác lộ khai
Tương bạn Tiên chân cần vấn đạo
Đề huề cửu phẩm kiến Như Lai.
Thiên cổ Thánh đàn tới được nơi
Trồng sâu gốc huệ sóng xa rời
Sách Tiên sánh tựa Kim Cương pháp
Du Ký coi như thuốc cứu đời.
Mây Tiên sen Phật cưỡi về Trời
Bến giác ba miền mãi dạo chơi
Cùng bạn chân tu bàn lẽ đạo
Vui vầy phẩm tước gặp Như Lai.
Tế Phật: Thầy trò ngồi trên đài sen giống như cưỡi một chiếc xe mây bay giữa hư vô, ngày nay được như thế này là nhờ nhân duyên một đời tạo dựng. Các bạn đạo vào cửa Thánh đều còn đi xe hơi, các bạn khác nhân duyên cũng không hơn gì, bởi vậy đạt được tới mức này thật là quý báu. Trên một xe chở đầy hành khách, chúng sinh biết rõ tên nhau, nghe rõ tiếng đạo lòng của nhau, thành ra rất thú vị. Chiếc xe đó chở đầy hành khách tu đạo, song trách nhiệm thì nặng nề mà đường thì xa, nếu sở học như một tài xế kém cỏi, khi tới trạm chót, lữ khách xuống xe, không dám lên lại để đi tiếp. Lão Tăng coi khắp nơi là nhà, đương nhiên sẽ không lấy đó làm phiền, chỉ sợ rằng kẻ khác nếu không tích tụ nhân duyên, khách bỏ đi, xe trống, không chở được một ai, khi đó mới hối hận cũng chẳng kịp nào. Sách Thiên Đàng Du Ký tới bữa nay đã viết đến hồi 35, chỉ còn một hồi nữa là kết thúc, nhưng sau đó xe đi hướng nào, thời hạn đã hết, chờ các môn sinh thực hiện xem sao. Dương Sinh chuẩn bị lên đài sen.
Dương Sinh: Thưa con đã lên đài sen, bữa nay con cảm thấy tinh thần đặc biệt nhẹ nhàng thơ thới.
Tế Phật: Hoàn thành được sứ mệnh của Trời trao cho đương nhiên lòng cảm thấy khoan khoái.
Dương Sinh: Cảm tạ ân sư đã hướng dẫn con trong suốt thời gian qua, và nhờ vậy mà con đã tinh tiến rất nhiều.
Tế Phật: Chỉ mong thầy giỏi đào tạo nổi đệ tử tài cao mới khỏi bị người ta chê cười.
Dương Sinh: Thưa rất đúng.
Tế Phật: Chúng ta hãy lên đường, bữa nay con có thể mở mắt quan sát phong cảnh.
Dương Sinh: Thực quá hay, khi cưỡi đài sen tốc độ bay quá mau, vì vậy thường phải nhắm mắt dưỡng thần, còn bữa nay mở mắt không rõ có bị kích thích không?
Tế Phật: Công đức tu đạo của con đã sâu dày nên mở mắt là có thể tiếp thâu được điển quang chiếu tỏa cùng sức gió lùa thổi của cõi Thánh. Phàm kẻ tu đạo trước tiên phải tích lũy công đức mới có thể tu luyện pháp nhãn thần thông, còn không ma chướng sẽ xâm nhập, dần dần tinh thần trở thành mất quân bình hoặc tâm trí bấn loạn. Kẻ tu đạo trước tiên phải lo vun bồi công đức giống như sự phối hợp của ngành truyền hình, công đức có tròn đầy như máy truyền hình sau đó mới có thể phát ra hình ảnh sáng sủa rõ ràng, thần thông quảng đại vô biên. Kẻ có chí với đạo trước tiên phải lo tu luyện tâm thân cho thiện lành siêu diệu, chớ có vội luyện pháp thần thông còn không tinh thần hoặc nhãn thần sẽ bị tổn thương thiệt hại. Chúng ta hãy lên cõi Trời.
Dương Sinh: Đài sen bay thật lẹ, tiếng gió bên tai thổi vù vù, cúi đầu nhìn xuống trần gian thấy ánh đèn sáng lấp lánh, khoa học phát triển, đèn điện sáng lòa, giống như không còn có ban đêm.
Tế Phật: Cho nên không lấy làm lạ là thế nhân không còn phân biệt âm dương, luân thường điên đảo.
Dương Sinh: Mây lành phủ ngợp không trung, hào quang tứ phía lòa sáng, Tiên Phật cưỡi mây bay đến, quả là đi trên mây mà không biết đang ở tại chốn nào, không có một chút khí trần ai, tâm quên mọi thứ tình. Phía trước thấy có một số vị Tiên cao minh đi tới, trông giống như là Bát Tiên?
Tế Phật: Chính là Bát Tiên, các vị ấy biết trước bữa nay thầy trò mình qua đây, do đó mà tìm tới để chuyện trò một phen.
Dương Sinh: Thưa hiện thời lòng con cảm thấy hân hoan, bởi vì mắt con nhìn rõ chân dung Bát Tiên. Xin cúi đầu kính chào chư vị Bát Tiên.
Quả Lão Tiên Ông: Miễn lễ, bữa nay bấm đốt ngón tay biết được là hai vị sẽ đi qua vùng núi Tiên Sơn, cho nên chúng tôi tới đây hội hợp.
Dương Sinh: Bữa nay may mắn được gặp chư vị Bát Tiên, kính xin Bát Tiên chỉ dạy đạo pháp cho để đệ tử được mở rộng tầm mắt, thưa có được không?
Quả Lão: Có thể, sau khi Dương Sinh viết xong sách Địa Ngục Du Ký lại phải dạo thăm khắp chốn Thiên Đàng, hiện thời quá khổ cực gian lao, bởi vậy chúng tôi muốn trình bày một số phép Tiên để ủy lạo Dương Sinh. Trước khi tôi hóa phép, Dương Sinh hãy thử đoán coi sẽ được ăn thức gì?
Dương Sinh: Thưa nghĩ là được ăn loại trái tiên mà dưới trần gian không có.
Quả Lão: Quá đơn giản, Dương Sinh hãy nhìn hai tay trống không, chẳng có một vật gì mà tự nhiên lại có một hạt giống, đem vùi xuống đất khói mây, hóa gió hóa mưa, một ngày, hai ngày, ba ngày, Dương Sinh thấy ra sao?
Dương Sinh: Quả là thần diệu, hạt đã mọc mầm.
Quả Lão: Một tháng, hai tháng, ba tháng, Dương Sinh thấy thế nào?
Dương Sinh: Cây đã cao được hai thước.
Quả Lão: Một năm, hai năm, ba năm, Dương Sinh thấy thế nào?
Dương Sinh: Đã như cây lớn, cành lá xanh tươi.
Quả Lão: Hoa nở ra sao?
Dương Sinh: Chỉ trong nháy mắt, cây tiên đã nở đầy hoa, đẹp mê hồn.
Quả Lão: Kết trái ra sao?
Dương Sinh: Đột nhiên cánh hoa rụng, đài hoa kết trái, song quả hãy còn xanh chưa chín.
Quả Lão: Chớ vội, đợi tôi làm phép... quả già đã chín vàng, Dương Sinh thấy sao?
Dương Sinh: Chớp mắt trái cây chín vàng, hương thơm tỏa ngào ngạt, ngửi thấy thèm chảy nước miếng, thưa có thể hái ăn được không?
Quả Lão: Chớ có ngại, Dương Sinh cứ hái ăn đi.
Dương Sinh: Tiên ông đã cho phép, nhân cơ hội này hái ăn một bữa thật no, ăn một hơi được ba trái, bụng no kềnh no càng, không thể ăn thêm được nữa.
Quả Lão: Bao tử quá nhỏ, để tôi giúp Dương Sinh ăn thêm mấy trái nữa.
Dương Sinh: Thưa không được, không được, miễn cưỡng ăn vào sợ bụng chứa không nổi.
Quả Lão: Đúng là như vậy, tôi cũng chẳng bắt ép đâu, nhưng những trái cây này chỉ dùng để tặng những người có duyên mà thôi, tôi biếu một túi để Dương Sinh mang về tặng bạn bè thân thưởng thức.
Dương Sinh: Xin cảm tạ Tiên ông.
Quả Lão: Tôi đã biểu diễn phép Tiên xong, Dương Sinh thử đánh giá coi được bao nhiêu phần trăm.
Dương Sinh: Một trăm phần trăm.
Quả Lão: Hay lắm, Dương Sinh hãy bình giảng về ý nghĩa hàm ngụ trong pháp thuật mà tôi mới biểu diễn vừa rồi xem
sao?
Dương Sinh: Thưa không dám.
Quả Lão: Chớ có ngại ngùng nên nhân cơ hội này hãy thử xem sao?
Dương Sinh: Tiên ông đã ra lệnh, không dám chối từ. Màn kịch biểu diễn trò vui về đạo của Tiên ông vừa rồi rất có ý nghĩa và ngầm nói cho kẻ tu đạo biết rằng: Điều cần nhất là phải có gốc huệ rễ đạo bám vào đất thực, nếu như chân người đi trên đất thực, trải qua sự chăm tưới nước công đức cho thật nhuần thấm, chịu khổ cực chà cọ, mài dũa mới có thể thoát xác giả cùng mở bộ đầu thông với cõi Trời (hạt giống đạo nẩy mầm), trải qua một ngày, một tháng, một năm tưới nước, bón phân, chăm sóc, phải đổ nhiều mồ hôi và tâm huyết ra coi sóc, cây đạo mới có thể cao lớn và đơm hoa kết trái. Nhưng tới khi kết thành đạo quả chớ hưởng một mình mà phải đem phân phát cho thân hữu chúng sinh cùng hưởng, như người ta vào Thánh đường thay Trời phổ hóa có thể giúp thân hữu hưởng đặng bóng râm của sự đắc đạo, và mới có thể siêu huyền bạt tổ, giúp ích cho các bạn cùng tu. Những lời vừa trình bày là điều tôi đã cảm nhận được, xin Tiên ông phê phán giùm.
Quả Lão: Quả đã thấu đạt, tôi xin tặng lại Dương Sinh lời khen đúng “một trăm phần trăm”.
Dương Sinh: Thưa không dám, xin đa tạ Tiên ông đã chỉ giáo cho.
Quả Lão: Xin Lã Tổ Sư trình bày pháp thuật.
Lã Tổ: Thưa, tôi không phải là thuật sĩ giang hồ nên không có phép thần thông nào đặc biệt để biểu diễn hết, chỉ xin giúp vui một chút mà thôi. Dương Sinh hãy bỏ trái bầu khô mà tôi đang đeo ở bên vai xuống và thử quan sát ở trong đó xem sao.
Dương Sinh: Thưa vâng, nhìn vào trong ruột trái bầu chỉ thấy tối thui, còn ngoài ra chẳng có gì cả.
Lã Tổ: Được, hãy xem tôi đọc chú và hóa phép: “Trái bầu trống không, Trời đất bao la, chứa cả càn khôn, diễn màn hí kịch nhân sinh”. Ha ha… Dương Sinh hãy nhìn vào trong trái bầu xem đó là loại cao để dán nào?
Dương Sinh: A, nhìn xong mới rõ được là trong trái bầu cũng có cảnh Trời đất, như được nhìn qua viễn vọng kính nên thấy rõ núi sông, nhà cửa và người, tất cả hiện ra giống hệt như trên màn bạc, thấy rõ cảnh sinh ra đời, đi học, kết hôn, thăng quan, dạo chơi, vào quán ăn, coi các tiệm bán đồ, náo nhiệt lạ thường.
A, giờ lại nhìn thấy một tòa y viện, những bệnh nhân nằm la liệt trên giường bệnh kêu gào trong các phòng giải phẫu dao cắt thịt, máu me lênh láng, đau đớn rên siết, tiếng khóc thảm kinh hoàng sợ hãi. Thấy cảnh xe cộ đụng nhau gây tai nạn, chỉ trong nháy mắt đã bày ra cảnh hãi hùng khiến kinh hồn táng đởm. Thấy cả cảnh người chết, tang gia khóc lóc, nơi nhà xác nhà quàn tử thi và áo quan xếp hàng nằm lớp lớp... Đột nhiên thấy xuất hiện hai chữ “chấm dứt”, kèm theo một hồi chuông reo khiến tôi bừng tỉnh, Tiên ông ơi! cảnh tôi nhìn thấy kinh hãi quá.
Lã Tổ: Chớ có sợ, vừa rồi diễn vở tuồng với tựa đề là: “Cuộc hành trình của kiếp người”. Cuốn phim vừa rồi do tôi đảm trách, tuồng tích đều căn cứ trên sự thật, tả chân một trăm phần trăm, các động tác hoàn toàn tự nhiên, tình tiết của kịch bản phản ảnh đúng sự thật, công trình này đều được các nước nhiệt thành tán thưởng, tạo sự thành công một cách oanh liệt chưa từng có. Tiếc rằng người ta chỉ thích đóng trò, không chịu xem trò nên chẳng thưởng lãm cuốn phim, đó là nguyên nhân mắt của các diễn viên bị thuốc cao của tôi ở trong trái bầu dán dính chặt lại, nên họ mới không nhìn thấy là mình đang đóng trò. Đó là những hình ảnh vô cùng quý giá, lưu lại cho con cháu coi hay biết chừng nào.
Dương Sinh: Diệu pháp của Lã Tổ Sư thực quả là vô biên. Sau khi tỉnh giấc mộng hoàn lương liền trở thành nhà sản xuất phim ảnh.
Lã Tổ: Để hóa độ chúng sinh phải tạo nhiều tuồng kịch, phim ảnh để kích động lòng người, mỗi lần đem tuồng đời lên sân khấu hoặc màn bạc đều khuyên hóa được người đời, bữa nay đem tuồng cũ diễn lại, trong bộ phim dài Thiên Đàng Du Ký, tôi xin nói thêm khúc phim ngắn này, mong người đời chấp nhận đừng bỏ uổng.
Tế Phật: Chư vị Bát Tiên đạo pháp cao sâu, nếu như Bát Tiên biểu diễn hết các phép sợ rằng chúng sinh xem xong sẽ mắt hoa, tinh thần bấn loạn hôn mê thiếp ngủ, bởi vậy chúng ta phải cáo từ Bát Tiên để đi thăm chốn khác.
Dương Sinh: Thưa vâng. Cảm tạ chư vị Bát Tiên đã chịu khổ cực diễn xuất vở tuồng vô cùng tuyệt diệu, giờ đây đệ tử phải theo ân sư dạo thăm chốn khác.
Bát Tiên: Mong còn có dịp gặp lại, chúc cuộc hành trình thuận buồm xuôi gió.
Tế Phật: Lên đài sen bay tới cửa Nam Thiên. Vừa rồi gặp chư vị Bát Tiên ở trong mây để xem chư vị ấy biểu diễn ít chiêu, tình tiết trong kịch quả là trung thực và phong phú cũng gây được nhiều ảnh hưởng... Đã tới cửa Nam Thiên, chúng ta xuống đài sen tới vấn an Đại Thánh.
Dương Sinh: Đại Thánh ở đằng kia đang cười hể hả có vẻ rất vui mừng.
Tế Phật: Đúng vậy, chỉ chớp mắt chúng ta đã tới cửa Nam Thiên, lần trước Đại Thánh không có dịp đàm đạo với chúng ta, bữa nay trùng phùng, hẳn là vui sướng.
Dương Sinh: Đệ tử xin kính chào đức Đại Thánh.
Đại Thánh: Miễn lễ. Bữa nay quý vị lại trở lại cửa Nam Thiên, tôi vui mừng khôn xiết, quý vị dạo Thiên Đàng viết sách, nhiệm vụ sắp hoàn thành, lòng tôi rất khâm phục. Bảng thông cáo ở cửa Nam Thiên sắp hạ xuống, Dương Sinh hãy coi bảng đó đi, vì lần trước quá vội vàng nên chưa có dịp đọc kỹ càng, lần này nên xem kỹ hơn.
Dương Sinh: Cảm tạ đức Đại Thánh. Bảng thông cáo bên cửa Nam Thiên quả nhiên có đính hai bản Dao Trì Ý Chỉ cùng Kim Khuyết Ngọc Chỉ, so với bản giáng xuống Thánh Hiền Đường giống nhau, ý nói là phụng chỉ viết sách Thiên Đàng Du Ký, các cõi Trời đều hiệp lực trợ giúp nên không thể trái lệnh, khi đọc xong bản thông cáo trong lòng tràn ngập sự ấm áp cùng cảm kích. Cảm tạ lòng thương mến của đức Lão Mẫu cùng Ngọc Đế. Từ một hai năm nay đã dạo khắp các từng Trời để học đạo với chư Tiên Phật, ơn Trời quả là vô biên khó mà đền đáp. Đệ tử xin quỳ lạy tạ ơn chư Thiên...
Đại Thánh: Quả là người có lòng, hãy đứng lên, trách nhiệm lớn lao đã hoàn thành, công đức nhiều như cát sông Hằng, vui lắm thay, mừng lắm thay.
Tế Phật: Cảm tạ Đại Thánh đã giúp đỡ thầy trò chúng tôi hoàn thành sứ mệnh, xin cáo từ, Dương Sinh lên đài sen.
Dương Sinh: Đa tạ đức Đại Thánh đã mở cửa phương tiện, xin bái từ. Thưa, con đã lên đài sen, kính mời ân sư trở lại Thánh Hiền Đường.
Tế Phật: Giờ đây thầy đã hướng dẫn con dạo thăm ba cõi xong, thực là quá mau lẹ, chỉ một sát na ánh sáng, phút giây nhục thể của con cảm thấy dao động thật nhanh, các bạn đạo tại Thánh Hiền Đường có thể yên tĩnh nhìn thấy, mau lên đường. (Lúc này Dương Sinh đứng trước sa bàn, quả nhiên đôi chân như cưỡi gió đè mây, mau lẹ tựa bay, quay tít không ngừng, các bạn đạo tại đàn cầu cơ trợn mắt há miệng kêu là “quả thần kỳ”)... Đã tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh xuống đài sen.
Thiên Đàng Du Ký tới đây chấm dứt, chỉ trong sát na ta đã hướng dẫn Dương Sinh dạo thăm ba cõi, và chỉ một cái cựa mình đã về tới Thánh Hiền Đường.
Cảnh các bạn đạo thấy vừa mới rồi là do thần linh hóa hiện chẳng thể nghĩ bàn nổi. Bạn đạo nào có may mắn tiếp tay giúp sức trong việc viết sách Trời, ơn ích bằng ba kiếp tu, nếu bỏ lỡ cơ hội này, không biết kiếp nào mới gặp lại được.
Trong cung Dao Trì đức Lão Mẫu đang chuẩn bị tiệc mừng thành công, kỳ tới chư Tiên Phật tại các cõi Trời sẽ tới Dao Trì dự tiệc, ta sẽ hướng dẫn Dương Sinh tới tham gia, ngày ấy Dương Sinh cần phải thanh tịnh thân tâm, không được thất lễ. Dương Sinh hồn phách nhập thể xác.
Đức Thầy giảng: [19:52]
Đọc đến đây tạm ngưng, và chúng ta thấy rằng một cuộc hành trình, bất cứ một việc gì cũng phải trì kỳ chí, phải bỏ công, phải cương quyết đi tới, chớ đừng có chán nản; chán nản giữa đường là tự hại mình.
Những sự thành công của Dương Sinh mà đi tới giữa đường thấy cảnh này sợ, cảnh kia sợ là bị thụt lùi.
Còn đằng này chúng ta đã có cái pháp rồi, cứ nắm cái pháp đó mà đi, bất cứ giá nào cứ đi tới, rồi nó cũng sẽ đi tới cái chỗ kêu bằng gọn ngắn hơn và trở về cái nguyên căn sẵn có của chính mình và khỏi phiền chư vị nữa. Chính tâm ta đã ý thức và thực hiện đi tới thì lúc nào cũng có thể thành đạt. Và mình phải cương quyết, không nên bê trễ và không nên trì trệ, và không nên chán ngán, vì chúng ta đã thấy rõ con đường đi, đi trở về cái nguyên căn của chính mình và không có lệ thuộc.
Cho nên Dương Thiện Sinh đã được Phật Tế Công dẫn đi, đó là một cái nhiệm vụ rất lớn lao. Dương Thiện Sinh có căn lành mới thấy rõ mọi điều và diễn tả cho chúng ta, cái ơn đó rất cao dày, bỏ biết bao nhiêu công lao, tinh thần, trong lúc không có một cái pháp nắm trong tay nhưng mà vẫn đi tới được, là cái chuyện đó là chuyện kỳ diệu để cho chúng sanh thấy rõ rằng chúng ta không phải là người ở cõi phàm.
Phần hồn bị giáng lâm xuống đây để học hỏi và lập lại sự quân bình thì tự nhiên chúng ta mới có cơ hội trở về được. Mà ngày hôm nay chúng ta đã nắm được một cái pháp trở lại với quân bình mà chỉ do cái tâm chúng ta chịu hành hay là không. Hành nó điều hòa rồi cái tâm pháp nó mở; mở thì cũng là thấy rồi, cũng là đi được.
Cho nên các bạn khi thấy cảnh này, cảnh kia… cũng chưa đúng, còn đi nữa, đi nữa, đi nữa, đi tới Hư Không Đại Định. Đi lên trên đó rồi chúng ta thấy rằng: cây cũng là ta, cảnh cũng là ta; ta là cảnh, cảnh là ta. Lúc đó thì các bạn muốn làm nhiệm vụ gì, muốn cứu đời, đi tới đâu, đi tới đâu cũng đem sự bằng an cho mọi người, và cái hạnh hy sinh vô cùng, thấy rõ nhận định chết, sống không có quan tâm nữa.
Con người đời bận rộn vì sự chết và sự sống cho nên bị người này hù một cái thì sợ, người kia hù cái sợ; kỳ thật không có cái gì hết: chỉ ôm tình thương, đi tới đâu cũng vậy, họ nói giết ta nhưng mà ta ôm tình thương tới, rồi có chết đi nữa cũng tình thương trở về với tình thương. Đó, rốt cuộc, cái gì (cũng) không qua được cái tình thương, cái tình thương cao quý của Trời Phật, của Ba Cõi, lúc nào cũng là sống động; nó là một khí giới vô cùng sống động mà chúng sanh lần lượt đang học.
Phát triển từ văn minh này tới văn minh nọ, là xây dựng gì?
Xây dựng tình thương.
Thấy món đồ trước kia thô kệch, ngày nay nó lại thanh nhẹ, chúng ta quý nó, thương nó, giữ lấy nó, nhờ nó mà phản chiếu vào tâm; mà không biết giữ cái tâm thanh sạch, rồi đem ra vụ lợi, buôn bán, tranh giành rồi lường gạt lẫn nhau!
Chớ kỳ thật là chúng ta biết cái món quà quý này và cảm thông món quà quý này thì chúng ta sẽ cảm thông được cái tâm của chúng ta. Đâu đâu nó cũng có cái tâm pháp để xây dựng cho chúng ta tiến hóa.
Một cái máy, một cái ti-vi, một cái gì cũng là đều có quân bình mới thể hiện được cái hình, mà mất quân bình thì không có thể hiện được cái hình; nhưng mà cái ti-vi mà không có điện thì cũng không có hình.
Cho nên cái điện năng là quan trọng. Điện năng của Trời, Phật là tự nhiên trong sự phát tâm phối hợp của Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ; các giới đồng tiến hóa, chư vị làm việc một lượt, nó mới khai thông được.
Còn kẻ này phản trắc kẻ kia thì Trời cũng sụp đổ chớ đừng có nói người! [24:00]
Cho nên tất cả là chỉ khao khát con đường trở lại với chính họ, tức là quy Nguyên Giác.
Quy Nguyên Giác là, kêu bằng, thường hành và tận độ.
Quy nguyên rồi giác tâm, rồi biết cái phận sự của mình, biết vị trí của mình, thì lúc đó mình mới thường hành và tận độ chúng sanh.
Còn chưa quy nguyên thì mình còn trong nghi ngờ, đi tới một bước nữa cũng nghi ngờ, mà ngồi đó rồi cũng nghi ngờ, thì làm sao tiến?
Cho nên càng tu càng lấy cái thanh khí điển vô hóa giải tâm, can, tỳ, phế, thận, thì tâm, can, tỳ, phế, thận nó mới hưởng cái phần thanh nhẹ đó, lần lần nó khai hóa ra, thì nó mới quy không được, nó nhẹ nhàng.
Quy không là nhẹ nhàng như không có cái gì, kêu bằng quy không.
Nhưng mà phải làm nó mới có, phải giải nó mới có; cho nên chúng ta nhờ cái pháp giải, khứ trược lưu thanh, nó mới quy không. Quy không là tâm, chớ chúng ta có tâm nhưng mà không có dấy bận, có tâm mà không có lo âu, có tâm mà không có sợ sệt, cái đó mới kêu bằng Chánh Pháp.
Mà có tâm, đương tu mà bị người ta hù là mình sợ, là không bao giờ mình ngộ chánh pháp!
Mình đã nắm chánh pháp rồi, mình tin nơi chánh pháp, mà mình thực hành đúng như vậy là không bao giờ mình bị kẹt nữa, “Tôi biết cái xác này là tạm rồi, mà người ta là mình, chớ không có ai hết, cái người hăm đó là mình,chớ không ai hết!”
Cho nên các bạn đã đứng trước kiếng Vô Vi, thì quỳ, rồi xá thì cái điển của các bạn chiếu vô đó, thì chính bạn làm việc cho bạn chớ ai làm cho bạn đâu? Nhưng mà cái văn minh nó hỗ trợ cho các bạn được nhìn lại thấy rõ, thấy rõ cái phàm tướng của các bạn, rồi các bạn dùng ý niệm xá đó là để được cơ hội thấy chơn tướng các bạn. Khi mà các bạn thanh nhẹ rồi, chắp tay, vừa nhắm mắt là thấy chơn tướng các bạn, lúc đó các bạn mới thấy rằng: ”Tôi đã đắc đạo, tôi đã mở huệ. Trước cái Không mà tôi thấy tất cả!”
Trong một sát na, đứng đó mà thấy hết! Cho nên cái kiếng Vô Vi nó huyền diệu do bạn, chớ không phải do Trời,Phật. Tâm của các bạn là tâm Trời, Phật; tâm của các bạn là tâm ma quỷ, mà các bạn đứng đó các bạn dụng tâm hướng về kiếng, kiếng là tâm, nếu mà các bạn trược thì các bạn không có thấy gì hết, cũng xá, thấy cái phàm ngã của bạn mà thôi; mà khi cái tâm các bạn nhẹ rồi các bạn xá, thấy sự thanh cao, thấy Tiên, Phật, thấy cảnh Trời, trong một nháy mắt là thấy hết trọi rồi! [26:33]
Cho nên cái kiếng Vô Vi rất huyền diệu cho người tu học trong thực hành mà kiểm chứng mỗi kỳ, mỗi buổi sáng. Nhiều khi các bạn làm sái quấy trong đêm, sáng đứng trước kiếng các bạn sợ, tự động các bạn sợ, “Nhìn mặt này nó sa sút quá!” (cười) Tự mình sợ, “Sa sút rồi sẽ đi đâu?” Mình sợ... Cho nên cái sợ đó nó tạo cái ăn năn, rồi về mình ăn năn, mình mới lo tu nữa. Cho nên cái kiếng đó nó nhắc hằng ngày nếu các bạn biết sử dụng nó. Chớ đừng cho cái kiếng đó là một vị Thánh gác cửa, hay là một vị Thần giữ cửa! Cái đó là sai! Mình đã phá mê tín mà trở về với sự trong lành của cả Càn Khôn Vũ Trụ, trở về với thực chất của chính mình, chớ không phải lệ thuộc bởi ai.
Nhưng mà tại sao chúng ta phải dùng cái ý niệm đức Quan Thánh Đế Quân?
Ngài là trong cái trung nghĩa. Con người không có trung, không có nghĩa đâu có mùi vị tình đời? Chúng ta xuống đây làm người mà chưa thực hiện được tình đời. Tình đời là sự trung nghĩa mới có tình đời. Con người không có trung nghĩa, không có tình đời - xạo, phải không? À, cho nên cái giá trị của Quan Thánh thì sánh một vị Phật. Bây giờ Ngài là Phật rồi, nhưng mà lưu danh đời đời tại thế, lúc nào mà nhắc đến Ngài thì cũng còn sự ảnh hưởng, sự trung nghĩa vô cùng sống động mà nhơn gian ai cũng cảm mến và phục cái tinh thần đó.
Thì chúng ta tu, chúng ta phải nuôi dưỡng một cái tinh thần như vậy chúng ta mới có cơ hội tiến về Phật giới.
Còn tinh thần của chúng ta bất trung bất tín, làm sao mà tiến về Phật giới? Thì tự mình xác nhận, đứng trước kiếng đó nhìn vô thì thấy cái mặt (nghe không rõ) ma quỷ đâu có phải chơn tu đâu? (cười)…
Cho nên cái kiếng nó rất có giá trị, để cho mọi người thưởng thức lấy mình và kiểm chúng sự tu học, và không có ỷ lại. Không phải đợi ân sư tới điểm đạo! Không!
Chính mình, lâu ngày rồi mình có thể điểm đạo cho mình, biết trình độ của mình tới đâu. Thành ra không có mê tín, phá mê phá chấp ở chỗ đó!
Các bạn có gì thắc mắc nữa không? [29:00]
[Kết thúc buổi học ngày 30 tháng 10, 1987]
[Sang buổi học ngày 31 tháng 10, 1987]
(chưa chép thêm 10 phút Thầy giảng đầu buổi học ngày 31/10)
HỒI BA MƯƠI SÁU
CUNG DAO TRÌ MỞ TIỆC LỚN TẠ ƠN CHƯ TIÊN PHẬT
ĐỨC LÃO MẪU KHEN THƯỞNG DƯƠNG SINH
CÙNG CHÚC MỪNG SỰ THÀNH CÔNG
Phật Sống Tế Công
Giáng ngày 23 tháng 10 năm Canh Thân (1980)
Lịch tận ma nạn chí bất di
Thiên Đàng lộ thượng thụ minh bi
Mang mang khổ hải minh đăng tháp
Thánh đức hoằng dương vạn Phật tùy.
Pháp cổ kinh sao tam lục hồi
Mê nhân tỉnh giác hướng thiên thôi
Dương Sinh đại mệnh kim giao chỉ
Ngọc dịch quỳnh tương kính thập bôi.
Trải nhiều ma nạn chí thêm bền
Đường tới Thiên Đàng đã khắc tên
Biển khổ mênh mang đèn thắp sáng
Hoằng dương đạo đức Phật cùng Tiên.
Băm sáu (36) hồi kinh đã chép biên
Đạo Trời phàm thế thức tâm liền
Dương Sinh đại mệnh nay hoàn tất
Phần thưởng tặng mười chén rượu Tiên.
Tế Phật: Thiên Đàng đã dạo xong một vòng, trách nhiệm nặng nề được giao phó nay đã hoàn tất xong xuôi. Sách Thiên Đàng Du Ký xuất hiện trước công chúng hẳn là sẽ gây sự chú ý đặc biệt, bởi lẽ nó là một tấn tuồng mô tả lại đời sống phong phú, vui tươi và kỳ thú của chư Tiên Phật, cùng phong cảnh tươi sáng tại Thiên Đàng do Lão Tăng cùng Dương Sinh hợp diễn. Vở tuồng này giờ đây kể như đã diễn xong, khắp nơi hân hoan đón mừng thưởng thức, mong chúng sinh chớ coi qua rồi bỏ, mà phải nghiền ngẫm tìm hiểu ý nghĩa đạo đức do Tế Phật cùng Dương Sinh diễn tả qua những màn hài hước, vì vở kịch diễn nghĩa từ bi, lương thiện, trang nghiêm của chư Tiên Thánh Phật. Khi vở tuồng chấm dứt ta còn muốn ngồi lại để quan sát cảnh chúng sinh lên sân khấu diễn xuất, và muốn nhất nhất đều vỗ tay hoan nghênh không muốn khán giả ngủ gật hoặc không muốn coi tiếp. Bữa nay là ngày vui mừng, Dương Sinh hãy y phục chỉnh tề, thanh tĩnh thân tâm chuẩn bị tới cung Dao Trì dự đại tiệc.
Dương Sinh: Thưa ân sư con đã sửa soạn xong. Gần hai năm nay theo thầy dạo cõi Trời muôn phần sung sướng, lòng con vô cùng cảm kích.
Tế Phật: Tâm thầy cũng cảm thấy như vậy, mong rằng hai thầy trò tâm tâm tương ứng, cùng lên đài sen tế độ chúng sinh.
Dương Sinh: Thưa rất phải, tòa sen này bữa nay lớn hơn gấp bội, hào quang tỏa ngời bốn phía trông thật đáng yêu.
Tế Phật: Cày bừa một phân gặt hái một phân, đài sen có thể giúp chúng ta ngồi mãi chẳng đắm chìm, có thể thấy sức nhẫn nại phi thường, vì nước pháp nhuần thấm bụi trần tan biến, do đó hoa sen nở rộ khiến càng tăng thêm ánh sáng lớn lao, đó chính là quả vị của con.
Dương Sinh: Thưa ân sư con cảm thấy thẹn thùng không dám nhận.
Tế Phật: Chớ e ngại, chúng ta hãy tới cung Dao Trì...
Dương Sinh: Thưa tại sao cõi Trời lại nhiệt náo một cách lạ lùng? Giống như có chuyện gì vui mừng lắm.
Tế Phật: Có quan hệ tới việc Tam Tào phổ độ, chúng ta phụng chỉ viết sách Trời tới bữa nay hoàn tất, Tam Tào đã rõ, người và Trời đều mến, chư Thánh Thần Tiên Phật rất vui mừng, vì lại có một cuốn sách Trời lưu truyền thiên hạ, thay thế chư Thánh Tiên Phật khuyến hóa người đời.
Dương Sinh: Thì ra nguyên lai là như vậy, tự thấy thân này chẳng quá tầm thường nên mới có vinh dự phụ trách chức vụ Thánh Tiên thay Trời hóa độ... Muôn nẻo hào quang cõi Trời sáng suốt chiếu khắp đại thiên thế giới, hình ảnh thật là kỳ diệu.
Tế Phật: Đó là ánh sáng cõi Trời, mong người đời noi theo con đường sáng sủa đó mà leo thang Trời đại đạo, nơi đó không còn đen tối thống khổ, chỉ có sự quang minh vô lượng cùng đạo pháp hoan hỉ... Đã tới cung Dao Trì, chúng ta xuống đài sen.
Dương Sinh: A, phía trước chư vị Tiên Thánh cao minh đông đúc, hào quang chiếu tỏa bốn phía, tiệc lớn đã bày sẵn, có tiên nữ trình tấu nhạc Tiên, thanh âm du dương khiến tâm hồn thoải mái thanh nhẹ.
Tế Phật: Đức Quan Âm Đại Sĩ đã tới.
Đại Sĩ: Bữa nay Phật tôi vô cùng hoan hỉ, đặc biệt tới đây cùng tham dự hội lớn, Tế Phật dẫn Dương Sinh lên ngồi trước quý tân khách.
Tế Phật: Dương Sinh hãy theo thầy, chúng ta tới ngồi phía trước quý tân khách.
Dương Sinh: Thưa con không dám, vì quý tân khách quá đông, thầy và con ngồi phía cuối cũng tốt lắm rồi.
Tế Phật: Bữa nay không được ngại ngùng, không nghe Đại Sĩ vừa nói hay sao.
Dương Sinh: Xin tuân lệnh. Thấy các quý Tiên Thánh cao minh quá đông, trong lòng cảm thấy kinh hoàng, sợ hãi không yên, quý vị đó cứ chăm chú ngó con, nét mặt lộ vẻ vui mừng.
Tế Phật: Chúng ta hãy ngồi xuống đây.
Dương Sinh: Hay quá, trên bàn tiệc bày đầy trái ngon vật lạ, có cả rượu quỳnh tương hương thơm bay ngào ngạt, trong lòng cảm thấy yêu thích vui mừng.
Đại Sĩ: Bữa tiệc lớn hôm nay là do Lão Mẫu Dao Trì khoản đãi, chư Tiên Phật cao minh ba cõi vâng lệnh mời đến đông đủ, quý giáo chủ của mọi tôn giáo đã tới, tổ sư Lã Thuần Dương cũng vừa đến, Bát Tiên phơi phới bay lại.
Thuần Dương Đại Đế: Bữa nay tôi vâng lệnh đức Vô Cực Dao Trì Lão Mẫu đảm nhiệm chức vụ trưởng ban nghi lễ đại hội Dao Trì. Tế Phật cùng Dương Sinh bữa nay được lời mời tới cung Dao Trì này nhận lãnh sự ban khen, quả là việc Trời vui mừng quá đỗi lớn lao. Hiện thời chư Thánh Tiên Phật cao minh đã tới đông đủ, giờ khai mạc buổi tiệc gồm cả thảy 108 bàn tiệc.
Dương Sinh: Quý ngài quá đông, đã ngồi kín cả các bàn tròn, có đầy đủ nhân sĩ các tôn giáo, lễ phục của quý vị đó mỗi người một vẻ rất là đặc biệt.
Tế Phật: Các tôn giáo tuy khác nhau về mặt hình thức, song nội dung tôn chỉ lại giống nhau, vì cùng chung một mục đích nâng cao tính linh của nhân loại, hầu đạt tới cứu cánh chí công vô tư cùng cứu người giúp đời, bởi vậy họ đều có thiện tâm và Phật tính, ngày nay mới có thể chứng quả thành đạo, hết còn bị luân hồi. Phút này các vị Bồ Tát Địa Tạng Vương cao minh lục tục giá lâm.
Thuần Dương Đại Đế: Tôi ngụ tại Kim Khuyết cai quản việc hành chánh cho đức Ngọc Đế, gặp kỳ phổ độ, chốn “Thiên Đình” tức nhà Trời rất là bận rộn. Bữa nay sách Thiên Đàng Du Ký đã viết xong, giúp ích rất nhiều cho kẻ có chí vì đạo dưới gầm Trời, đối với phương pháp tu đạo cùng trạng huống sinh hoạt ở cõi Trời đều chỉ dẫn rõ ràng rành mạch rất dễ tìm hiểu, tự hậu không còn cảnh tu luyện một cách đui mù, quả là Trời đã ban ân phước sâu dày cho toàn thể chúng sinh. Hiện thời đức Ngọc Hoàng chí tôn đã tới, tiếp theo là đức Dao Trì Lão Mẫu, toàn thể chư Thần Thánh Tiên Phật đều đứng lên rồi phủ phục lạy mừng.
Lão Mẫu: Miễn lễ, mời quý vị đứng lên.
Đại Đế: Kính mời chư liệt vị an tọa.
Lão Mẫu: Bữa nay là ngày lễ mừng sách Thiên Đàng Du Ký viết xong, tôi vô cùng phấn khởi, bởi vậy cung Dao Trì đặc biệt mở đại tiệc để chúc mừng chư vị cao minh đại biểu của khắp ba cõi đều tới tham dự đông đủ.
Ngọc Đế: Vô Cực ân ban ý chỉ truyền thuật lại phong cảnh Thiên Đàng tươi sáng để người đời thấu tỏ, bữa nay việc viết sách Trời đã hoàn thành một cách tốt đẹp, lòng trẫm hết sức vui mừng, Lão Mẫu lại mở đại tiệc này để khoản đãi, chính là nhờ ơn Trời mở lượng từ bi nhân ái rộng lớn đối với chúng sinh, mong rằng toàn thể nhân loại sẽ thể nghiệm cùng giác ngộ được lòng Trời. Giờ đại tiệc bắt đầu, Tế Phật cùng Dương Sinh hãy hân hoan hưởng bữa tiệc này.
Tế Phật: Dương Sinh chớ e lệ, đó là phần thưởng của đức Lão Mẫu và Ngọc Đế ân ban, thầy trò mình cùng hân hoan đón nhận.
Dương Sinh: Hay quá, nhạc Tiên réo rắt bên tai, các tiên nữ vũ khúc Nghê Thường phất phới lượn bay, dáng vẻ vô cùng thanh nhẹ, không rõ tu luyện cách nào để có thể đạt được như vậy?
Tế Phật: Vận động nhiều, tâm luôn luôn mở rộng, không ham ăn, thường luyện tính, không sợ hãi, không phiền não, bộ y phục Trời ban suốt đời không thay đổi, càng mặc càng đẹp đẽ thêm, nhờ thân thể khỏe khoắn, lành mạnh do đó mà dung nhan không thoa phấn vẫn rực hồng, hoàn toàn thuần khiết chân chất, thật đáng yêu.
Dương Sinh: Thưa những lời ân sư vừa dạy rất hợp lẽ đạo.
Lão Mẫu: Tế Phật và Dương Sinh chớ mải chuyện trò mà quên thưởng thức hương vị tiệc pháp diệu kỳ của cõi Trời.
Dương Sinh: Xin đa tạ đức Từ Mẫu đã để tâm lo lắng.
Tế Phật: Thầy trò mình ăn nhiều đi, trái Tiên no mấy cũng không thấy ngán, lúc này cần phải mở bao tử ra cho thật lớn để chứa được nhiều thực phẩm kỳ diệu, bởi loại thực phẩm này do lòng tốt của đất Trời ngưng kết mới thành được.
Dương Sinh: Thưa vâng, hương vị tươi mát ngọt ngào này khiến người ta khó mà quên được, rượu quỳnh tương vừa nhấp đã cảm thấy mùi vị của vô cùng, con xin mời ân sư một ly.
Tế Phật: Thầy đã cữ rượu, dùng sữa thay cho rượu quỳnh tương, tuổi thọ sẽ tăng cao, độ được thêm chúng sinh.
Dương Sinh: Ân sư thực khéo khôi hài. Bàn bên cạnh có đức Ngọc Hoàng, Lão Mẫu, Tam Thanh, Tam Quan, cùng chư vị giáo chủ, dung nhan đều lộ vẻ tươi vui, hòa hài chứng tỏ chư vị rất hứng khởi trong lúc ngồi dự bữa đại tiệc này.
Đạo Tổ: Đạo vốn không lời, song sách Thiên Đàng Du Ký lại nói quá nhiều, chúng sinh nếu như không học, tôi cũng chẳng nói làm chi, chỉ cần thể nghiệm ý nghĩa chân thực của Vô Cực cũng đủ thành tựu đạo Thái Thượng.
Thế Tôn: Phật pháp vốn chẳng thể nói, nay lại trình bày bằng lời trong sách Thiên Đàng Du Ký chúng sinh phải giác ngộ nhiều, người nếu như không nói về Phật, Phật tôi cũng không nói, ắt Tây phương không có Phật, cho nên pháp Phật truyền bá ở thế gian để giúp người đời thành Phật, thấy Phật.
Thánh Khổng: Đạo Nho không nói về cõi linh thiêng song sớm nghe đạo tối chết cũng cam, tính noi theo thiên mệnh gọi là đạo, nghe đạo, hiểu đạo ắt có thể phối hợp làm một với Trời vượt khỏi vòng sống chết, kẻ tu đạo Nho tới mức chí thiện có thể đạt Thánh.
Lão Mẫu: Tiệc lớn đã mở, đào tiên cũng chín, mong chúng sinh chăm lo tu đạo, tôn trọng lẽ Trời, giữ gìn đạo người ắt tiệc Dao Trì trong tương lai sẽ chuẩn bị dành sẵn chỗ, chờ đợi lên ngồi.
Ngọc Đế: Mong con đỏ hồi tâm, chớ tạo gió suy đồi, chạy theo tà đạo để tránh lãnh nghiệp quả ác báo.
Đại Sĩ: Sách Thiên Đàng Du Ký đã viết xong, chính pháp soi tỏ, Thánh giáo phổ truyền, nước cam lộ cành dương đã vẩy ướt đẫm trần gian, phàm kẻ có duyên đọc kỹ sẽ giác ngộ, chăm lo tu hành sẽ thành chính quả. Còn như miệng lưỡi ác độc phỉ báng, mãi mãi chìm đắm trong vòng ác đạo.
Lão Mẫu: Dương Sinh tán trợ đạo Nho, phụng chỉ theo Tế
Phật dạo thăm ba cõi để viết thành sách Thiên Đàng Du Ký phổ biến dưới gầm Trời, sửa đổi lòng người cho ngay thẳng vãn hồi sự sa đọa, tẩy sạch trần ai làm gương sáng cho ngàn đời.
Để đóng cửa Địa Ngục, mở lối Thiên Đàng nên Mẫu ban ý chỉ viết sách Thiên Đàng Du Ký tiết lộ sự ảo diệu của tạo hóa, buông thang Trời để làm lối lên Thiên Đàng. Ngày nay 36 hồi trong sách Thiên Đàng Du Ký đã viết xong, lòng Mẫu vô cùng sung sướng. Dương Sinh đã không phụ lòng Mẫu, có thể so với công trình của Đường Tăng Tam Tạng tây du thỉnh kinh, chịu khổ nhục, phỉ báng, trải qua biết bao cửa quỷ chân linh vẫn vững bền, đặc biệt ban ân cho cửu huyền thất tổ của Dương Sinh được siêu thăng cõi Trời, căn cứ vào công lao chứng quả hết còn bị luân hồi.
Chư đệ tử thuộc Thánh Hiền Đường chịu cực nhọc để giúp đỡ việc hoàn thành sách Trời, những ai một dạ thủy chung đặc biệt ban cho mười công đạo, tên ghi bảng vàng, mong còn có dịp tưởng thưởng thêm cho những ai chịu gắng sức.
Dương Sinh công thành hoàn trả ngọc chỉ, ra sức tu luyện thêm, tới kỳ hạn sẽ linh thông không còn gặp trở ngại, mệnh mới đạt đạo Vô Cực thượng thừa phổ độ được nhiều chúng sinh hơn nữa.
Dương Sinh: Lạy tạ đức Lão Mẫu từ bi đã ban lời chỉ giáo, đệ tử cảm thấy thân tâm kém cỏi, năng lực yếu đuối, kính xin Lão Mẫu ban thêm tuệ quang để giác ngộ tâm nguyện cứu đời, độ người.
Lão Mẫu: Dương Sinh chớ quá lo sợ, đạo Trời tốt lành thường giúp kẻ nhân đức, Dương Sinh đã dốc lực thay Trời truyền đạo, Trời sẽ trợ giúp tâm nguyện đó của Dương Sinh. Còn vô số chúng sinh đang chờ được cứu độ, chớ có nản lòng thối chí, tương lai sẽ còn phải phát huy Thánh đức, sửa sang thế đạo, trách nhiệm nặng nề mà đường thì xa. Hai thiên Du Ký đất Trời tuy đã viết thành, song còn phải nhờ Dương Sinh ra công truyền bá lời dạy của Trời để tạo phước đức cho nhân quần, cứu độ bến mê, hy vọng sẽ không gặp nhiều khổ cực.
Dương Sinh: Lạy tạ đức Mẫu nhân từ, xin kính cẩn vâng lời.
Tế Phật: Phúc huệ của Dương Sinh quả là sâu dày nên bữa nay mới có vinh hạnh được Lão Mẫu ban lệnh tới đây tham dự Thánh hội, hãy có thái độ lạc quan mà hành đạo, chớ có quá e ngại, thầy tặng con chiếc quạt Bồ và hai ống tay áo Thanh Phong để con có thể vân du thiên hạ, tiêu dao tự tại, đi tìm kẻ có duyên.
Dương Sinh: Theo bước chân ân sư, đệ tử ngu hèn là con chỉ mong được ân sư giúp sức.
Tế Phật: Ha ha… mấy năm tình nghĩa, làm sao Thầy quên được, con hãy yên lòng.
Dương Sinh: Làm cách nào để trò ngu của ân sư có thể yên tâm?
Lão Mẫu: Lành thay, Tế Phật hướng dẫn Dương Sinh dạo thăm khắp ba cõi để hỏi đạo viết sách, phổ độ được vô lượng chúng sinh, đã chứng đắc quả vị Phật tối thượng phẩm, hào quang đại phóng, trăm ngàn ức hóa thân, vô biên vô lượng Phật từ bi.
Tế Phật: Lạy tạ Lão Mẫu đã ân ban, vì thích phóng khoáng không chịu buộc ràng, nên những công đức Phật tâm vừa rồi xin tặng lại những chúng sinh có duyên.
Thuần Dương: Hội lớn kết thúc, Dương Sinh chuẩn bị tạ ân.
Dương Sinh: Xin tuân lệnh. Mạng kiến nhỏ nhoi nhờ ơn Trời che đất chở, nhờ đức sinh thành dưỡng dục của quốc gia, phụ mẫu, ân sư; thân hiến cửa Thánh được Trời ban ân phụng chỉ theo ân sư Tế Phật dạo thăm ba cõi viết sách. Bữa nay sách Trời hoàn tất được ban ân dự tiệc cùng đức Lão Mẫu, Ngọc Đế và chư Thần Thánh Tiên Phật, trong lòng vô cùng cảm động, xin quỳ lạy tạ ơn, nguyện tuân theo Thánh ý tiếp tục thực hành Thánh Đạo.
Lão Mẫu: Dương Sinh hãy đứng lên, vì đã khổ cực quá nhiều. Mẫu rất vui mừng, sách Du Ký được truyền bá, những kẻ mê lầm đọc kỹ sẽ hồi tâm hướng thiện nhiều vô kể. Tuy nhọc nhằn song gặt hái được nhiều thành quả, trồng dưa được dưa, trồng đậu được đậu, trồng đạo được đạo.
Bữa nay đài sen mở rộng, Dương Sinh đã đắc quả vị, tâm được an ủi. Để ban thưởng cho các đệ tử của Thánh Hiền Đường, Mẫu gởi một hũ rượu quỳnh tương nhờ Tế Phật mang về phân phát, uống để trợ giúp linh quang tuệ mệnh.
Dương Sinh: Cảm tạ đức Mẫu đã ân ban.
Tế Phật: Hũ rượu quỳnh tương này được ban thưởng thật là khó khăn, vì là do mồ hôi và máu mủ đọng thành, do tinh hoa Trời đất và mặt trời, mặt trăng hóa thành, đã trừ khử độc chất, quý tựa nước cam lộ, chính là diệu phẩm của cõi Trời, đào tiên còn lại một trái, Dương Sinh hãy ăn nốt đi.
Dương Sinh: Thưa con ăn nhiều quá rồi.
Tế Phật: Thôi để thầy vắt lấy nước bỏ vào rượu quỳnh tương đem về cho các đệ tử của Thánh Hiền Đường cùng thưởng thức.
Dương Sinh: Thực quá hay, các bạn đạo đều vô cùng khó nhọc, con chẳng muốn hưởng một mình, các bạn đạo phải được ban thưởng thật nhiều mới đúng.
Tế Phật: Phải lắm.
Thuần Dương Đại Đế: Thánh hội tới đây chấm dứt, xin mời chư liệt vị đứng dậy tiễn Tế Phật cùng Dương Sinh trở lại Thánh Hiền Đường.
Chư Tiên Bồ Tát (đồng thanh xưng tụng): Lành thay, công đức vô lượng.
Dương Sinh: Xin bái tạ đức Lão Mẫu, Ngọc Đế cùng chư vị Thánh Tiên Phật, ước mong thần quang phổ chiếu.
Tế Phật: Cảm tạ Lão Mẫu, Ngọc Đế cùng chư Thánh Tiên Phật, xin cáo từ. Dương Sinh lên đài sen.
Dương Sinh: Thưa con đã sửa soạn xong, xin ân sư giữ kỹ hũ rượu quỳnh tương.
Tế Phật: Cứ yên tâm, chúng ta trở lại Thánh Hiền Đường.
Dương Sinh: Phút giã từ, Tiên nhạc trình tấu khúc Biệt Ly, tình chia lìa còn mãi, chợt cảm thấy lòng đau.
Tế Phật: Đây là nhiệm vụ cuối cùng của thầy hướng dẫn con, Dương Sinh hãy lên tinh thần, sau khi rời khỏi tòa sen, phải nghỉ ngơi một thời gian để tĩnh dưỡng thần khí. Ngày sau, khi lên đài sen trở lại có thể tự đi lấy một mình, thầy mong trở thành người bạn bên cạnh con, giúp con vân du cứu độ chúng sinh.
Dương Sinh: Con cũng ước mong được như vậy. Cảm tạ ân sư đã ban cho con trí tuệ linh thông để huyền tổ trò ngu của thầy cùng nhuần thấm ánh quang huy.
Tế Phật: Thế gian đương nhiên phải chịu khổ cực mới gặt hái được thành quả, hoàn cảnh được hưởng phúc của con cũng giống hệt vậy... Đi được một quãng xa, tiếng nhạc dần dần nghe nhỏ lại, chỉ còn tiếng gió vi vu, chuyên chở bộ sách Thiên Đàng Du Ký, từ một chữ tới một câu, một ngày lại một ngày, một tháng lại một tháng, một năm lại một năm. Như nay gặt hái được mớ tài liệu quý báu này để đóng thành một bộ sách Trời, hẳn là Lão Tăng đã đưa nó tới được mục đích, cả cái xe dùng để chuyên chở sách cũng phải bỏ vào xưởng sửa chữa tu bổ lại, thêm điện thêm dầu. Sau một cuộc hành trình dài đăng đẳng, cả tài xế lẫn hành khách đều mỏi mệt, phải nghỉ ngơi để chuẩn bị cuộc hành trình mới, hẹn gặp lại... Đã tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh hồn phách nhập thể xác.
NGỌC CHỈ
Kim Khuyết Nội Tướng họ Từ giáng
Thánh chỉ tần ban trực hạt đường
Trước thành Du Ký bảo thư hương
Thương sinh phổ độ thôi thời cấp
Minh tuế viên công tứ hải dương.
Thánh chỉ ân ban thẳng bản đường
Viết xong Du Ký sách thơm hương
Hãy lo cứu độ muôn người gấp
Năm tới thành công bốn biển mừng.
Khâm phụng chiếu chỉ của đức Ngọc Hoàng Đại Thiên Tôn Huyền Linh Cao Thượng Đế như sau:
“Trẫm ngụ tại điện Linh Tiêu, lòng hằng lo lắng thế đạo, buồn thay! Khoa học kỹ thuật phát triển, đạo đức suy đồi cho nên chư Tiên Phật cõi Trời giáng linh phò trợ đàn cơ phát huy đạo giáo, để khỏi bị sóng lớn dập vùi. Nhờ có Thánh Hiền Đường ở Đài Trung lãnh chỉ phát huy cơ bút, công đứng hàng đầu. Trước phụng mệnh viết Địa Ngục Du Ký, sau in tặng khắp nơi, khuyên răn lòng người, đã thâu lượm được kết quả thay đổi phong tục. Nay lại phụng chỉ trước tác Thiên Đàng Du Ký, buông thang Trời hướng dẫn kẻ có duyên thực hiện việc phổ độ chúng sinh. Dao Trì Ý Chỉ luôn luôn thúc giục sao cho sách báu sớm hoàn thành in tặng thiên hạ, cứu giúp dân đen, cho nên nay Trẫm ban một sắc chỉ về sách Thiên Đàng Du Ký như sau: Ra lệnh vào ngày mồng hai tháng hai năm tới tức năm Tân Dậu (1981) là ngày sinh nhật của Phật Sống Tế Công sẽ cử hành lễ giao nạp sắc để biểu thị ý đẹp vẹn toàn. Sách gồm có 36 hồi phù hợp với 36 sao Thiên Cương, hai số vừa tròn trịa vừa ứng hợp với nhau.
Tế Phật và Dương Sinh trút được gánh nặng trách nhiệm, mong hết sức tiết kiệm thì giờ để hoàn thành viên mãn sách Du Ký, sách lưu truyền thiên cổ, lưu tiếng thơm muôn đời. Các bạn đạo thuộc Thánh Hiền Đường chăm chỉ gia công gia sức giúp đỡ việc hoàn thành sách Trời, mọi người đã lập được đại công, mong giữ bền được tinh thần này, chí cả không sờn để tạo công lập đức, siêu huyền bạt tổ, vào Hội Long Hoa mai hậu”.
Kính vâng không sao nhãng, cúi đầu tạ ơn.
Vận Trời ngày 6 tháng 10 năm Canh Thân (1980)
TIỂU SỬ PHẬT SỐNG TẾ CÔNG
(Sách 1988 đánh máy năm sinh và năm mất của Phật sống Tế Công là: (960-1276) - Thầy đọc là: 1960-1276). Sách Địa Ngục Du Ký viết là: (1150-1209)
Phật Sống Tế Công người đời Nam Tống (1150-1209) nguyên quán thuộc huyện Thiên Thai, tỉnh Triết Giang, họ Lý, tên Tu Duyên, quy y tại chùa Linh Ẩn ở Tây Hồ thuộc Hàng Châu, pháp danh Đạo Tế, vì thường dùng kế giả điên để cứu đời nên thếnhân thường gọi đùa là Tế Điên. Thân Phật Sống là Kim Thân La Hán hóa thân, là Giáng Long Tôn Giả, thông hiểu sâu xa tam muội, tức là chính định, điều tâm tĩnh tọa để đạt trạng thái trực giác vô tư lự hầu thấu triệt cùng liễu ngộ Phật pháp, ý là: “Muôn pháp vốn xuất hiện bởi tâm” (Vạn pháp duy tâm sở hiện). Và tu thẳng tâm Phật không nhờ phương tiện, nên nói: “Tu tâm không tu miệng để trở thành Phật sống” (Tu tâm bất tu khẩu, tố cá tự tại Phật) vì lẽ các tăng ni thời đó chỉ “giới khẩu” không “giới tâm” cho nên Phật Sống mới lên tiếng cảnh tỉnh để giúp họ giác ngộ. Ngài thần thông quảng đại, cứu nhân độ thế, trượng nghĩa phò nguy, đối với bọn giả thiện chuyên làm điều ác Ngài thường giễu cợt để khiến bọn đó giác ngộ. Nhưng riêng đối với lũ làm ác không biết hối cải Ngài thẳng tay đả kích không ngần ngại, khiến người đời rất ư khoái trá, bởi vậy mọi người gọi Ngài là Thánh tăng, tôn ngài là Phật Sống hẳn chẳng phải do sự ngẫu nhiên. Phật Sống từng ở chùa Tịnh Từ, chùa gặp hỏa hoạn, cần gỗ đểtrùng tu, Phật Sống hành hóa tới Nghiêm Lăng, dùng áo cà sa trùm các núi, nhổ trụi cây đem thả sông cho trôi về Hàng Châu. Ngài về báo cho chúng tăng trong chùa là “gỗ ở trong giếng Hương Tích”, chúng tăng chạy ra coi thì quả nhiên có thực, những chuyện lạ như vậy đời truyền tụng rất nhiều.
Khoảng năm Gia Định (1208) Ngài viên tịch, an táng tại tháp Hổ Bào, phút lâm chung có làm một bài hát:
Ca viết
Lục thập niên lai lang tạ
Đông bích đả đảo Tây bích
Ư kim thu thập quy lai
Y cựu thủy liên thiên bích.
Sáu mươi năm đời ta tan tác
Tường phía Đông xô tường phía Tây
Góp nhặt mãi vẫn về tay trắng
Nước liền Trời biếc một màu mây.
Sau khi nhập diệt, có vị tăng gặp Phật Sống dưới chân tháp Lục Hòa, trong thư gởi về có đính kèm một bài thơ như sau:
Ức tích diện tiền đương nhất tiễn
Chí kim do giác cốt mao hàn
Chỉ nhân diện mục vô nhân thức
Hựu vãng Thiên Thai tẩu nhất phiên.
Nhớ xưa trước mắt chắn tên bay
Xương thịt cớ sao lạnh lúc này
Mặt mũi hỏi ai còn nhớ nổi
Thiên Thai ta lại tới vui vầy.
Như vậy là Bồ Tát đã hứa hẹn sẽ trở lại trần gian. Phật Sống suốt đời cứu độ hành hóa, dạo cõi nhân gian để chọc tức chọc cười, không lo lắng ngại ngùng tu “hạnh đầu đà” tức là tu khổ hạnh, hành đạo Bồ Tát, một manh áo cà sa rách rưới, vui cảnh đời thoát tục. Đôi giầy rách sũng nước ngập bùn, tay cầm quạt Bồ chẳng sợ trên cao dưới thấp, đỉnh đầu sáng chói hào quang, gió chẳng dập, mưa chẳng vùi há còn cần nón lá? Chân không, lạnh nóng chẳng xâm phạm, cần chi áo mặc? Không khất thực vì chẳng đói khát. Lười trang nghiêm vì thiếu da lông, khôi hài cười cợt, kết thiện duyên rộng rãi, trần thế chẳng lánh mặt, tìm tiếng cứu khổ, trăm họ giành nhau tôn kính, từ bi vô lượng, thánh đức tuyệt vời, không một tăng sĩ lánh đời ẩn tu nơi chốn thâm sơn cùng cốc nào sánh nổi. Mỗi lời mỗi tiếng như gai nhọn dao sắc châm chọc, lìa nhà từ miền Ngũ Nhạc tri thức vốn khoan dung, cho nên đời sau chốn cửa Phật nào tự cho mình là thanh cao ắt tránh né không bàn tới. Vì vậy mà một bực cao tăng thánh đức bị mai một không hiển lộ nổi, may mà Phật tôi từ bi không than oán, không chán nản, sống siêu thoát ngoài vòng tục lụy, thể hiện pháp thiền khắp chốn, thực hành Phật pháp mang đầy sắc thái vui tươi, cho nên đại danh “thiền sư” vang dội khắp nơi. Tinh thần xuất thế vĩđại chuyển thành công lao nhập thế tích cực, thực quả là gương sáng cho những ai ngày nay học Phật tu đạo, cho nên khi được đời tặng thánh danh “Phật Sống” kể cũng hữu lý lắm vậy.
Nay gặp thời mạt pháp, chúng sinh bị lửa dục thiêu đốt, đắm chìm biển khổ, Phật Sống quyết tâm cứu độ người đời cho nên diệu pháp thần thông ngày trước lại tỏ ngời, phát nguyện hiện thân trở lại, giáng lâm Thánh Hiền Đường, hướng dẫn nguyên linh Dương Sinh dạo thăm âm phủ, sưu tầm những bằng chứng xác thực để răn đời. Từ đấy những điều bí mật tại Địa Ngục được tiết lộ, tạo thuyền từ để cứu độ chúng sinh. Những ai có phước được tắm mưa pháp, vĩnh viễn xa lìa đường ác. Vĩ đại thay, tác phẩm lớn lao đã hoàn thành, còn lưu lại muôn đời, ghi nhớ hoài đức lớn.
Đương đầu hát bổng, hoán hồi thế thượng mê đồ
Nhất tiếu niêm hoa, bản thuộc thiền môn diệu quyết
Nhân sinh như hí, diễn đắc xuất thần nhập hóa
Vạn pháp quy tâm, biến du Địa Ngục, Thiên Đàng.
Đem đạo vào đời, kêu gọi mọi người tỉnh ngộ
Cầm hoa mỉm cười, cửa thiền diệu pháp bí truyền
Một vở tuồng đời, đóng vai vào Thần ra Phật
Nhập tâm muôn pháp, dạo khắp Địa Ngục, Thiên Đàng.
Đến đây là hết rồi. Thì chúng ta thấy cái công trình của người tu mà quyết tâm thì sẽ thành. Ở đời cũng vậy, việc gì, đi học cũng vậy, quyết tâm là sẽ thành. Cho nên tất cả những chuyện trở ngại là một sự thử thách, nhồi quả để có cơ hội thức tâm. Chúng ta ở thế gian ôm xác, mến xác, si mê cái xác ở bên ngoài và muốn được thọ, muốn sống lâu mà tâm không giữ thì cái sống lâu đó vô ích, một ngày nào tịch diệt rồi cũng phải đi xuống địa phủ.
Cho nên chúng ta được xây dựng và hiểu cái cơ nhồi quả là để cho chúng ta có cơ hội trở về với tâm linh căn bản chơn thức, chơn tướng của chính chúng ta. Cho nên ngày hôm nay các bạn đã tu cái pháp thiền này là trở về với chơn thức và khai thông tất cả những cái lố bịch ở bên trong được quy nguyên, thăng hoa một cách trực tiếp và nhẹ nhàng.
Cho nên cái người tu phải ý thức được cái nội thức ở bên trong rồi mới đi tới cái chơn thức ở bên trên. Đó, cho nên cũng hiểu mà hiểu có một chút thôi, hiểu không trọn, mà khi hiểu trọn là kêu bằng chơn thức, đó, rồi mới tiến về cái hư không đại định ở bên trên, thì lúc đó chúng ta mới thấy rằng trong không mà có, thì thấy cái sự hiện hữu hiện tại của xác phàm này là cấu trúc từ siêu nhiên mà có, chớ không phải ở đây chế được.
Cho nên khi các bạn ý thức được cái nguyên căn của các bạn thì các bạn không còn lo âu, không còn buồn phiền mà dốc lòng lo tu tiến để cải sửa những cái phần có thể lôi kéo chúng ta lại thế gian, cũng như tình dục là một cái chuyện rất nguy hại và kéo chúng ta xuống và không có thể tiến được.
Cho nên các bạn đã tu, đã thực hành và đã có chứng nghiệm, đã thử… không có người nào không thử; thử rồi mình thấy cái luồng điển của mình bị kéo xuống không có bao giờ thăng hoa được. Ai làm cho mình kẹt? Vì lòng tham dục. Mà cái dục đó mà thông cảm được, biết ba cõi là dục tính thăng hoa là cái phần trao đổi để tiến hóa tới vô cùng thì cái dục không có động. Đó, dục đó dục tiến Thiên Đàng, khai mở mọi từng lớp để thăng hoa đi lên, thì cái dục đó không có bao giờ bị nguy hiểm.
Cho nên cái người tu về Pháp lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí là đã có cái pháp, rồi đã có những cái ảnh hưởng tốt lành như Thiên Đàng, Địa Ngục Du Ký, là để làm chi? Để con người thấy rõ cái chỗ đứng của chúng ta ngày nay và tương lai nó đi tới chỗ nào, thấy rõ rệt đường đi nước bước.
Các bạn đọc cuốn sách Thiên Đàng Du Ký trong thâm tâm rồi các bạn sẽ thấy rõ. Mà hiện tại, bây giờ tôi cũng đóng góp một phần, là do cái phần tu học của tôi đã khai thông được cơ tạng tôi và gom được cái thanh khí điển bên trên, và lấy cái luồng điển từ của chư Phật trung thiên để đem xuống đọc, dẫn giải trong cái âm thinh chấn động quân bình để độ thần hồn của các bạn; ngồi đó nghe mà được yên ổn, nghe được thoải mái, nghe được thấy rõ hành trình của chính mình cũng cùng đi và cùng tiến, thì lúc đó chúng ta mới có bỏ công, cố gắng xứng đáng và chúng ta tìm rõ con đường trở về với chơn tâm.
Cho nên, hôm nay là buổi chót, thì đông đảo tất cả anh em ở đây cũng có may mắn và được nghe qua một thiên Thiên Đàng Du Ký qua những âm thinh của tôi, rồi các bạn trở về nhà lo giữ cái pháp Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Định, tu cho chín chắn, các bạn sẽ thấy rõ những cái gì nó thể hiện trong nội tâm ở trong cái cõi thanh tịnh và khai thông cái huyền vi nội tạng của các bạn, rồi lúc đó các bạn mới cảm thấy Trời Phật rất gần các bạn, và chính các bạn phải bỏ công, dẹp bỏ những cái sự trần trược lôi cuốn, si mê động loạn, hơn thua bất chánh, và chúng ta mới trở về xây dựng cái niềm tin sẵn có của chính mình tiến hóa để học từ bi và thực hiện từ bi ở tương lai.
Thành thật cảm ơn sự lưu ý của các bạn ngày hôm nay! [01:05:49]
Hết cuốn 22 - ID# 00000000L41
Hết series 22 cuốn - Khóa học Thầy đọc và giảng cuốn Thiên Đàng Du Ký - tháng 10 năm 1987