00000000L36
THẦY ĐỌC VÀ GIẢNG - Cuốn 15 - Hồi 23, Hồi 24, Hồi 25
Ngày 24 và 25 tháng 10, 1987
HỒI HAI MƯƠI BA
DẠO CUNG TRUNG HOA
LẮNG NGHE TRUNG HOA ĐẾ QUÂN THUYẾT PHÁP
Phật Sống Tế Công
Giáng ngày 16 tháng 4 năm Canh Thân (1980)
Thần Tiên tối ái độc thư gia
Phẩm đức thanh cao tuyệt điểm hà
Ngọc chú kim kinh ngưng đạo khí
Tiêu dao thế ngoại giá vân xa.
Thần Tiên rất thích đọc thư nhà
Phẩm đức thanh cao tuyệt biết bao
Chú ngọc kinh vàng gìn khí đạo
Xe mây thoát tục sống tiêu dao.
Tế Phật: Phẩm đức thanh cao, tính linh nhẹ nhàng niệm ngọc kinh linh chú, kết thành vòng linh khí, hóa thành những áng mây trắng, tiêu dao tại cõi Trời xanh biếc, vô cùng tự tại. Thể xác thế nhân hiện nặng mang bao nhiêu là tội ác, chân đạp lên mây trắng, khiến biến thành chướng khí, khói ô uế đọa lạc chốn Địa Ngục. Dương Sinh lên đài sen, chúng ta chuẩn bị cuộc hành trình mới.
Dương Sinh: Thưa con đã sửa soạn xong, kính mời ân sư lên đường. Không rõ hôm nay thầy dẫn con dạo thăm chốn nao?
Tế Phật: Bữa nay chúng ta bái kiến đức thánh Hoàng Lão cư ngụ tại cung Trung Hoa... Đã tới cung Trung Hoa, chúng ta chuẩn bị nhất tề bái hội đức Đế Quân.
Dương Sinh: Thưa hay lắm. Cảnh trí ở đây thật quá ưa thích, cây cỏ xanh tươi, ngàn chim bay lượn, đàng trước có một tòa cung điện nguy nga màu sắc vàng chói, phía trên có đề ba chữ “Trung Hoa Cung”. Hai bên có vô số quý vị đạo sĩ xếp hàng nghinh đón chúng tôi, quả là xấu hổ, chúng tôi đâu dám làm phiền Thánh thượng.
Tế Phật: Trung Hoa Đế Quân cư ngụ tại chốn trung ương của Trời Ngũ Lão, được tôn làm Hoàng Lão, đạo cao vô cực, chúng ta hãy tới trước cung kính yết kiến dung nhan Thánh thượng.
Dương Sinh: Xin tuân lệnh. Trong điện thấy một vị Thánh thân mình to lớn, vẻ mặt trang nghiêm... Đệ tử Dương Sinh xin cúi đầu lạy chào ra mắt đức Đế Quân, bữa nay phụng chỉ theo ân sư Tế Phật dạo tam giới viết sách Thiên Đàng Du Ký để khuyến hóa thế nhân, kính mong đức Đế Quân khai mở mối đạo siêu diệu cho đệ tử được tỏ tường.
Đế Quân: Lành thay, tất cả sự bí mật ảo diệu tại cõi Trời đã được tiết lậu hết trong sách Thiên Đàng Du Ký, không chỉ chúng sinh ở chốn Trung Thổ thụ hưởng lợi ích mà tất cả nhân loại trên khắp mặt địa cầu đều được thấm nhuần thanh quang điển lành. Dương Thiện Sinh đạo căn thâm hậu nên Trời mới trao cho trách nhiệm nặng nề, dưới thì mở cửa Địa Ngục để độ hồn quỷ thoát khỏi cảnh khổ, giữa độ muôn ngàn chúng sinh giác ngộ đại đạo, thành tựu chân lý; trên mở cửa Thiên Đàng cho những chúng sinh có duyên tiến vào, đạo quả lớn lao, xin chúc mừng trước.
Tôi là một trong số Ngũ Lão, vị ngụ tại trung ương Mậu Kỷ là chỗ tâm Trời, chúa tể mười phương. Người đời chẳng thể xa rời đất đai là chốn cư ngụ, cho nên tôi là Thổ Lão đã biến hóa ra đất rộng ban phát cho loài người. Song lòng người ngày nay thua xa thuở xưa, lại thêm thế đạo suy đồi, thế giới không một nơi nào được yên ổn khiến lòng tôi buồn rười rượi.
Dương Sinh: Bước đi của nhân loại hiện thời đại loạn, do đó mà cát bụi bay mù Trời khiến con người không mở nổi mắt, điên đảo thị phi, không còn tìm ra được phương hướng, kính xin Đế Quân từ bi khai mở đường sáng.
Đế Quân: Trung Thổ là chủ của ngũ hành. Bốn hành: Kim, mộc, thủy, hỏa phải ở trên đất mới lập thành nổi.
Kim sinh từ thổ.
Mộc nhờ thổ mà lớn.
Thủy từ trong đất mà ra.
Hỏa dựa vào thổ mà sáng.
Thổ ở ngay chính giữa, vạn vật phải nhờ thổ nuôi dưỡng mới có thể sinh trưởng thành tựu.
Đất trồng các loại rau đậu, hoa cỏ; nhà cất trên đất, xe cộ chạy trên đất. Tàu bè tuy chạy trên sông, song dưới đáy là đất. Phi cơ bay trên không trung nhưng khi ngừng bay cũng đậu trên đất. Nhân loại sinh tồn trên mặt đất, ăn ngũ cốc để sống, sau khi chết cũng về nơi gốc đất, do đó mới nói: “Đất sinh đất nuôi” (Thổ sinh thổ dưỡng)… Đủ biết đất với người quan hệ mật thiết biết chừng nào.
Nếu như người đời học nổi tính chịu đựng của đất, dầu bị con người giày đạp song vẫn kiên nhẫn tài bồi vạn vật thì sau một trăm năm thân chết về đất ắt là linh khí về nơi đất tĩnh tại cõi Trời, không bị nhận chìm xuống đáy cặn bã nhơ bẩn Địa Ngục, đày đọa nơi tối tăm không có bóng mặt trời, vĩnh viễn chẳng thể siêu thăng. Mong thế nhân đang sống trên mặt đất hãy làm kẻ đội Trời đạp đất chớ đừng làm loại giấu đầu để lộ cái đuôi.
Dương Sinh: Đức của đất vĩ đại vô cùng, hiện thời thân thiết với vạn vật quá nhiều. Kính xin đức Đế Quân giải thích rõ về sự quan hệ mật thiết giữa Hoàng Lão và chúng sinh để nhân loại được tỏ tường, giúp ích thêm cho việc tu dưỡng.
Đế Quân: Rất hay, giờ xin đem sự sinh hóa diệu dụng của Thổ Lão phân tích rõ như sau:
Trung ương Mậu Kỷ thuộc “thổ”, tại Trời ngũ thường là “càn”, ngũ sắc thuộc “hoàng”, tại đất là “bốn mùa”, hóa sinh tại nhân gian là “Hiên Viên”, nhân luân ngũ thường là “tín”, thân thể con người chủ về “tỳ nhục” tức lá lách, ngũ giới chủ về “vọng” tức xằng bậy.
3. Bốn mùa (vàng): Bốn mùa là Xuân, Hạ, Thu, Đông, Hoàng Lão ở chính giữa, bao hàm sự tinh anh của bốn mùa. Không có Hoàng Thổ tài bồi thì Xuân sinh, Hạ trưởng, Thu thâu, Đông ẩn đều chẳng thể thành lập nổi. Hoàng Lão nắm tất cả trước sau, trái phải cùng bốn mùa trong tay, như một thân cây. Nếu không có Xuân, Hạ, Thu, Đông cành lá làm sao sinh hóa nổi, gốc đất vĩnh viễn cố định bất biến.
Lấy việc tu đạo làm thí dụ: Triều đình (vàng) ở giữa, trung ương Mậu Kỷ thuộc thổ gọi là “huyền quan” tức cửa huyền, cai quản mọi hoạt động thuộc về cơ thể con người, là căn nhà, là chủ nhân ông của nguyên thần, như bốn mùa trong năm, nếu nhận chân được thời tiết mà trồng trọt nhất định sẽ thu hoạch được nhiều.
Trời huyền, đất hoàng. Hoàng là màu vàng, là sắc quý trọng trang nghiêm. Đạo vàng là tốt, đạo đen là xấu, mong người đời phải gìn giữ đạo đức trong bốn mùa, phát huy lớn rộng đạo vàng ắt Thần thiêng liêng giáng lâm, hung khí, sát khí thoái lui, ánh vàng tốt lành soi chiếu cứu độ.
4. Tín, vọng (tin, xằng bậy). Tỳ nhục (lá lách): Nhân, nghĩa, lễ, trí, tín là năm mối dường của người. Không kể nhân, nghĩa, lễ, trí, tín, chỉ tạm kể “tín”, ta cũng thấy là nếu như người không có chữ “tín” ắt chẳng thể đứng vững, cho nên phải biết “tín” là chủ của ngũ thường.
Trung ương Mậu Kỷ - Thổ. Thổ thuộc “tín” cho nên có thể bàn về tín. Thổ giữ tín nhiều nhất: trồng dưa được dưa, trồng đậu được đậu, tơ tóc chẳng sai, gieo gì mọc nấy tuyệt đối không thất tín, dối trá.
Người đời lại thường vứt bỏ chữ tín, bội ước, bội tín: kỳ chi phiếu không tiền bảo chứng, gian lận sổ sách, nạn lừa đảo gia tăng không ngừng. Một kẻ chuyên bội tín, lừa đảo, khổ chủ truy nã tới cùng chẳng tha, hắn phải trốn chui trốn nhủi, đất rộng mà không thể tự do đi lại, chỉ còn cách trốn tới một nơi hẻo lánh nhỏ hẹp, không một ai biết về mình để khỏi bị kẻ khác nhận diện, báo cáo với nhà chức trách bắt giam tại nhà ngục nhỏ hẹp. Có khi bị dồn tới đường cùng tuyệt vọng phải tìm cái chết, thân xác bị vùi sâu ba thước đất.
Trời đất mênh mông, tại sao người đời lại không lo chữ tín, hành chữ tín để được băng mình trên đường vạn dặm mỏi cánh chim bằng, lại rẽ vào ngõ cụt một bước cũng khó đi, hoặc lạc vào đường cùng không có đất dung thân há chẳng buồn sao. Như thế đều là chôn vùi thổ khí Trung Hoa để đến nỗi tự làm tiêu tan kết quả.
Lá lách và bao tử thuộc thổ, là khí quản tiêu hóa của cơ thể con người, ngày nay xuống giường chân chưa đụng đất đã vội mang giày, gấp tới công ty, hãng xưởng để lo làm việc. Xã hội công nghiệp sinh hoạt cần mau lẹ, hai chân chẳng bao giờ chạm đất, thổ khí không đủ, lại thêm ăn uống thất thường, do đó bệnh đau bao tử và ruột mỗi ngày một nhiều.
Muốn trị bệnh đau bao tử cần phải giữ tâm bình thản trong lúc xử sự, ăn uống phải có điều độ đúng giờ đúng khắc, như gieo trồng ngũ cốc phải đúng thời tiết thì cây mọc mới tốt tươi. Ngày nghỉ phải ra vùng ngoại ô thành phố cắm trại, dạo chơi phong cảnh, quên chuyện đi đứng vội vàng, gần gũi cây cỏ đất đai, chậm chạp đi đất, một sớm thổ khí dư thừa, giống như thảo mộc bừng tươi tốt, bệnh bao tử không cần thuốc mà chữa khỏi.
Người đời nay ra khỏi cửa đều dùng các phương tiện giao thông để thay thế cho đi bộ, khiến đôi chân sau này đi đứng khó khăn. Thiếu vận động, bao tử đầy hơi, ợ chua; dinh dưỡng, vệ sinh thất thường khiến thổ khí bại hoại, bao tử làm việc không điều hòa, muôn bệnh tự nhiên phát sinh.
Ở trên đất của Hoàng Lão phải tu đạo, dầu khó khăn cũng phải gắng vượt qua, cho nên có câu nói: “Vùng Trung Thổ khó sống” (Trung Thổ nan sinh). Trung Thổ tập trung tinh hoa ngũ phương, như thịt bao khắp thân thể, lục phủ ngũ tạng cũng là tinh hoa của thịt. Do đó người sống trên vùng Trung Thổ linh khí tối vượng, kẻ có tâm tu đạo như cởi bỏ được lớp thịt da giả tạo, mặc lại lớp khác thực sự là của mình, đi trên đất chân thực, khôi phục lại được bản chất thuần phác, mới có thể đắc đạo.
Dương Sinh: Thưa như vậy là thế nào?
Đế Quân: Đạo giáng Trung Thổ là bởi vì nhân dân ở Trung Thổ tính tình thuần hậu, có quan niệm về đạo đức nên có thể kham khổ nhẫn nại, cần mẫn tự cường, không ưa xa hoa rất hợp lòng Trời. Do đó từ cổ tới nay, nhân sĩ dị kỳ đều sinh ra ở Trung Thổ.
Để người đời có thể giác ngộ được linh khí Hoàng Lão, xin ban một bài linh chú để sớm hôm tụng niệm ắt sẽ thần thông:
|
Trung Hoàng Tung Sơn |
Trung Hoàng Tung Sơn |
|
Nguyên khí bồi hồi |
Nguyên khí bồi hồi |
|
Thượng hữu Nguyên Lão |
Trên có Nguyên Lão |
|
Thống lãnh tứ phương |
Thống lĩnh bốn phương |
|
Tham giá hoàng long |
Cưỡi lưng rồng vàng |
|
Ngũ sắc vũ y |
Áo lông năm màu |
|
Vận đạo cửu Thiên |
Dẫn đạo chín Trời |
|
Chuyển luân toàn ky |
Chuyển bánh xe pháp |
|
Hoán minh Thổ tinh |
Sao Thổ sáng ngời |
|
Lưu quang tán huy |
Hào quang bay khắp |
|
Ngọc anh phương Chi |
Cỏ Chi thơm ngát |
|
Sung ích tứ chi |
Ngào ngạt quanh mình |
|
Đào quán ngã thân |
Rót đẫm châu thân |
|
Tỳ phủ tiên khai |
Tạng phủ tưới nhuần |
|
Dưỡng nha xan tinh |
Nuôi dưỡng tinh khí |
|
Vạn thần tổng quy |
Vạn Thần cùng về |
|
Kiểm hồn chế phách |
Kiểm hồn chế phách |
|
Tiên luyện bát uy |
Tiên luyện tán uy |
|
Biểu lý đồng minh |
Trong ngoài sáng tỏ |
|
Trường sinh bất suy |
Trường sinh chẳng suy |
|
Thông chân đạt linh |
Thông chân đạt linh |
|
Thăng nhập thái vi. |
Nhập vào Thái hư. |
Tế Phật: Cảm tạ đức Đế Quân đã ban cho rất nhiều hồng ân, tới đây xin bái từ.
Dương Sinh: Cảm tạ đức Đế Quân đã khai mở lý đạo siêu diệu, vì thời giờ có hạn, đệ tử xin cung kính bái từ đức Đế Quân để theo ân sư trở lại Thánh Hiền Đường.
Tế Phật: Đã tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác.
Đức Thầy giảng: [17:25]
Hôm nay chúng ta đọc đến đây để chúng ta thấy cuộc sống hiện tại. Cuộc sống hiện tại của chúng ta không bao giờ xa được đất. Xác các bạn không có đất không có phát triển được. Tất cả là trong lòng Mẹ mà ra, cái gì từ trong Mẹ, trong Mẹ, trong Mẹ… Xác bây giờ, các bạn cũng là từ trong Mẹ mà ra; một cử một động cũng từ ở trong Mẹ mà ra, nhưng mà người con ở thế gian nhìn Mẹ xương thịt, nhiều khi nó cũng phản trắc, đừng có nói tới Mẹ Trời.
Cho nên mình phải nhìn nhận cái bản chất phản trắc vô cùng của nó là tại vì tứ quan đã phỉnh phờ nó. Mắt, mũi, tai, miệng đã làm cho nó vọng động hướng ngoại, từ con người chơn thật trở nên con người thị phi, ghen ghét lẫn nhau, rồi quên cái bản năng sẵn có của chính mình cho nên càng ngày càng suy đồi, càng ngày càng tăm tối, càng mất quân bình, rồi có cơ quan sáng suốt không chịu trở về cơ quan sáng suốt để vận dụng khả năng sẵn có của chính mình để ứng phó với tình cảnh là tự tu tự tiến. Cho nên chúng sanh bị lầm lạc rất nhiều.
Cho nên ngày hôm nay có khối Vô Vi đã trong thực hành và tìm ra cái khả năng sẵn có của chính mình, và càng ngày các bạn sẽ đi tới vô cùng. Mà nếu các bạn thực hành và chấp nhận học hỏi để đi tới thì không có thua một ai, và chỉ có cơ hội thức tâm để thăng hoa phần sáng suốt của chính mình, để hiểu được cái công năng của mọi sự việc và cái thể xác của các bạn với Càn Khôn Vũ Trụ là một, phân tách ra Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ đầy đủ không có thiếu một cơ năng nào; tương đồng với nhau và không có xa cách. Cái hơi thở của các bạn cũng không xa cách với nguyên khí của Càn Khôn Vũ Trụ. Từ tâm linh cho tới cái thể xác đều có chân đứng rõ rệt trong chu trình tiến hóa, hướng thượng hay là hướng hạ đó thôi. [19:19]
Cho nên ngày hôm nay chúng ta tu chúng ta phải gom góp hướng thượng. Hỏi chớ bây giờ tôi hướng thượng, làm sao tôi đi làm việc, làm sao tôi nói chuyện với ông chủ? Nhưng mà cứ hướng thượng thì cái tâm tôi tâm đạo. Tâm đạo tôi đem vào đời thì nhứt định là tôi đem tới cái sự hòa của đời, đạo. Cũng là một lời nói mà lời nói của người đạo nó dễ nghe hơn. Mà lời nói hằn học của đời nó lại khó nghe. Cũng như ông chỉ ổng hỏi: “Bữa nay anh khỏe không?” thì người đời họ: “Khỏe!” chỉ trả lời cái “khỏe” thôi, nhưng mà người đạo nó khác, nó phải cãi lễ: “Dạ thưa ông, tôi cảm thấy khỏe hôm nay”, thì nó dịu lắm. Bởi vì người tu luôn luôn người ta thanh tịnh, và người ta gom được điển người ta muốn truyền một cái từ quang cho người khác, thì lời nói của họ êm dịu mà rưới trong lòng người, trong tâm người.
Cho nên chúng ta không phải là ở đời không sử dụng đạo được. Chúng ta tu thành đạt rồi, các bạn mới thấy rằng ở đời không có đạo làm sao phát triển, không có khối óc, không có sự thông minh làm sao kiến thiết được nhà cửa? Mà cái gì đi trước? Phải sự thông minh đi trước không? Rồi mới sắp đặt thành ra căn nhà cửa để cho chúng ta ở. Mà nhiều khi chúng ta nói: “Ồ, thời đại vật chất không cần tâm linh”. Chớ không cần tâm linh làm sao vật chất phát triển? Có tâm linh! Nhưng mà tâm linh bị sa đọa và mê vật chất, rồi sử dụng vật chất, cho vật chất là sức mạnh mà quên từ bi là sức mạnh, quên khả năng sức mạnh thanh tịnh của trong người; nhịn nhục là sức mạnh cũng quên nữa. Cái đó các bạn có, nhịn nhục có.
Tha thứ và thương yêu thì tự nhiên nó trở về nhịn nhục. Mà từ bi, nó từ đó nó nhịn nhục rồi thì nó trở nên từ bi rồi, nó quen rồi, nó thấy cái gì cũng hai mặt, nó mở tâm mở trí cho nó và cho người, thì làm sao mà bị thụt lùi được; thì trong đời chúng ta cứ sử dụng đạo luôn luôn. [21:12]
Cho nên rồi đây các bạn tu đây rồi một thời gian nào các bạn đi ra nói chuyện, người ta nói: “Ồ, mấy người sao nói dễ thương”, và chịu phục vụ, thấy rõ và không có suy tính nhiều, mà càng ngày lại bạn bè càng đông, càng cởi mở và không có mích lòng ai, không có tốn hao gì hết, chỉ tốn công ban đêm mình thực hành cho trở nên quân bình. Mình thấy cái vị trí mình đang xuống thế gian học hỏi và tiến hóa, chớ không phải là cái vị trí xuống đây hưởng thụ và tự sát. Có nhiều người không biết, đi ăn cướp của người ta xài là hưởng thụ và tự sát. Còn ở đây chúng ta tu nghĩa là tự lực cánh sanh, làm được bây nhiêu ăn bây nhiêu. Thậm chí các bạn ăn chay cũng dư của chứ xài không hết, chỉ có cho người nghèo, giúp những người đau khổ thôi, chỉ có thừa dư thôi. Tính ra tiền bạc thì nhóm Vô Vi không có giàu nhưng mà nó có thừa cho người ta, vì nó ăn không hết. Đó, nó đã cấy cái phúc điền trong tâm nó mà xây dựng cái lòng từ để độ chúng sanh.
Cho nên hôm nay cũng có duyên lành tôi được đọc tiếp tục một phần Thiên Đàng Du Ký để các bạn cảm thức được cái cảnh ở bên trên với cảnh ở thế gian, hai cảnh là một, mà chính ta có phần, đã và đang dự, và chỉ thiếu thực hành để cảm thức mà thôi. [22:33]
[Kết thúc buổi học ngày 24 tháng 10, 1987]
Sang buổi học ngày 25 tháng 10, 1987
(chưa chép thêm 9 phút đầu Thầy giảng ở video đầu buổi học ngày 25/10)
HỒI HAI MƯƠI BỐN
LẠI DẠO CUNG TRUNG HOA
LẮNG NGHE TRUNG HOA ĐẾ QUÂN THUYẾT PHÁP
Phật Sống Tế Công
Giáng ngày 9 tháng 5 năm Canh Thân (1980)
Hỏa tản cao trương hãn thấp y
Thanh phong phiến trúc ý lương vi
Thương trường nhiệt liệt thiên kim trọng
Bất nhược tăng gia hóa yến phi.
Lửa cao manh áo đẫm mồ hôi
Quạt trúc gió trong mát mẻ đời
Buôn bán ganh đua tham lợi lộc
Học làm én lượn sống đi thôi.
Tế Phật: Ngày hè nóng nực không mưa móc, mọi người cảm thấy tim phồng khí khô, đất đai cũng quá khát nên mở lớn miệng chờ mưa đổ xuống. Con người sống trên đất phải lo tích trữ nước đạo đức, làm mưa móc ngọt ngào rửa sạch trần gian; sương trong mới khiến sự sống tưng bừng đua nở, sinh mệnh hết khô khan cằn cỗi. Bữa nay thầy lại hướng dẫn trò ngoan Dương Sinh dạo thăm cung Trung Hoa, vào bái hội đức Hoàng Lão để kính xin Ngài khai mở lý đạo siêu diệu. Chuẩn bị lên đài sen.
Dương Sinh: Thưa con đã chuẩn bị xong, kính mời ân sư lên đường.
Tế Phật: Đã tới nơi, chúng ta nên đến bái hội đức Hoàng Lão để lắng nghe Ngài ban lời chỉ giáo.
Dương Sinh: Nay được nghe đức cao minh thuyết pháp để mở trí, quả là phúc đạo sâu dày. Cảm tạ ân sư đã có công hướng dẫn.
Tế Phật: Đó là mệnh Trời run rủi, là công lao cùng nhiệt tâm của thầy trong việc phổ độ chúng sinh, là sự cứu độ được rất nhiều người của Dương Sinh. Thầy rất lấy làm vinh dự được có một môn đệ như con, bữa nay dạo thăm tam giới cũng là do Trời xanh sắp đặt, phải hết sức nhẫn nhục gánh trách nhiệm thì công việc viết sách Thiên Đàng Du Ký mới chóng hoàn thành, nhiệm vụ phổ độ chúng sinh mới mau hoàn tất, hãy gắng lên.
Dương Sinh: Cảm tạ ân sư đã rủ lòng thương chỉ giáo cho con, con xin tuân lệnh. Các vị đắc đạo cao minh tại từng Trời Ngũ Lão, vị nào vị nấy tướng mạo trang nghiêm, đạo khí phi phàm, tin rằng các vị đó đã mất rất nhiều công phu khổ luyện ngày nay mới thành tựu. Trên Trời, dưới Trời đều giống nhau, phải chịu gian lao khổ cực mới có thể thâu hoạch được kết quả... Tới nơi Thánh địa Hoàng Lão cư ngụ, lòng cảm thấy buồn rười rượi không hiểu tại sao?
Tế Phật: Đợi lát nữa thỉnh giáo đức Đế Quân sẽ rõ lý do.
Dương Sinh: Thưa phải. Đệ tử xin cúi đầu kính lạy đức Đế Quân. Bữa nay đệ tử theo ân sư tới thăm đất Thánh quý báu, kính xin đức Đế Quân khai mở trí huệ cùng chỉ rõ bến mê cho đệ tử được tỏ tường. Hiện giờ đệ tử cảm thấy lòng buồn rầu bứt rứt không yên, không rõ nguyên do tại sao?
Đế Quân: Ruộng tâm của chúng sinh chứa đầy lửa tham dục, không có lấy một giọt nước pháp cam lộ tươi tắm, ngẫu nhiên một trận mưa đổ xuống, họ bèn chiếm trọn làm của riêng, không chịu chia sớt cho kẻ khác lấy một giọt. Không ngạc nhiên, là bởi tâm chúng sinh bị bít kín, động loạn, đói khát nên thiết nghĩ dầu khí lạnh, nước băng cũng khó làm cho nó lắng tĩnh nổi.
Tâm con người vốn mơn mởn tươi tốt như cỏ xanh, lá thắm, song chỉ vì bị lửa dục thiêu đốt cháy rụi, cho nên đời sống tinh thần đang xanh tươi mới trở thành khô héo, đất báu đạo vàng biến thành than đen, đất vàng đã biến chất, lửa bạo tàn lan tràn khắp chốn, khắp nơi. Vì sự biến hóa dưới đất mà trên Trời cũng cảm ứng, đó là lý do tại sao Dương Sinh đã lên tới chốn này mà lòng còn cảm thấy âu sầu buồn bã.
Dương Sinh: Thì ra nguyên nhân là như vậy.
Đế Quân: Bữa nay tôi hướng dẫn Dương Sinh đi tham quan phong cảnh kỳ diệu của cõi trời Hoàng Lão.
Dương Sinh: Cảm tạ đức Đế Quân đã tận tình chỉ giáo... Ngài hướng dẫn chúng tôi dạo thăm khắp chốn, trong lòng vô cùng cảm kích, tới nơi thấy một nông trường lớn rộng, hoa cỏ cây cối tốt tươi, kết trái nhiều vô số kể, có cả lúa và mía làm đường giống hệt cõi trần thế, nơi đó có phải dương gian chăng?
Đế Quân: Đất đai dưới trần đều do linh khí của tôi biến hóa mà thành. Trời cũng ở tại nhân gian, nhân gian cũng giống trên Trời. Con người đội Trời đạp đất, kẻ tuân theo chính đạo, đất họ đứng là đất yên, đất lành. Nếu như đem khoảnh đất nhỏ yên lành vui tươi đó mà mở rộng ra ắt là sẽ trở thành thế giới Thiên Đàng vĩ đại. Tất cả những gì ở nơi đó có nhân gian đều có cả, những cái hiện ra trước mắt Dương Sinh đã giúp cho sự hiểu biết về thiên cơ rất nhiều, kẻ có duyên sẽ tự cảm ứng với cảnh mà giác ngộ.
1. Những ruộng lúa kia nước thừa thãi, phân không thiếu, cỏ dại trừ sạch do đó kết được nhiều hạt. Những bông lúa kia lại còn cúi rạp đầu kính chào Dương Sinh nữa đấy. Con người nếu như học được tinh thần này, nhất định đạo quả sẽ gặt hái được nhiều.
2. Những vườn mía này vì đất quá cứng, không có nước tưới, mía mọc lên vỏ cứng ruột mềm, thân thẳng rẳng, nước nhạt nhẽo, ăn chẳng ngon lành, hẳn là không được người ta ưa thích. Chúng sinh cũng giống như cây trái, có loại cương cường bất khuất song lại vô tình vô vị, những loại người này chắc chắn kẻ khác sẽ nhận ra rằng mùi vị của nó không phải là mùi vị đạo.
Con người vốn là một hạt chủng tử từ cõi hỗn nguyên giáng thế gian rồi mới khôn lớn thành người, tiếp tục nở hoa kết trái, sinh đẻ nuôi nấng để nối dõi đời sau. Còn ngược lại chắc chắn sẽ không đứng nổi trên đất thực, không hết lòng vì thiên chức, đem nguyên khí vào đạo đức của Trời phú cho đem vùi hết sạch, thậm chí còn sinh giặc trên mặt đất, dùng gươm giáo sát hại sinh linh, ngọn cỏ cũng chẳng chừa. Song sát hại đời sống đồng loại cùng muôn loài chính là tự giết đời sống trí tuệ cùng đạo căn của chính mình. Cuối cùng thì những kẻ dùng võ lực đều không được đạo siêu diệu của Hoàng Lão chấp nhận, thực đáng tiếc thay. Ba thước trên đầu chúng sinh có Thần minh, ba thước dưới đất nơi chúng sinh đứng có đạo lớn, chớ quá coi thường. Chân không đi nẻo tà ắt sẽ đi trên đường đạo, tay không nhúng vào chuyện bất nghĩa ắt thò tay là với ngay tới thiên đạo. Tu đạo chẳng khó khăn, chỉ cần chân tay đi đứng, hành động nhất nhất tuân theo quy củ là thành công ngay, thực quá đơn giản.
Dương Sinh: Lời dạy của đức Đế Quân quả là siêu diệu, thần minh ba thước trên Trời thò tay có thể nắm, đại đạo dưới đất chỉ cần đi một bước đạt liền, quả là đại đạo chẳng xa, mà tại người xa đạo. Bởi vậy có câu nói: “Đầu đầu là đạo, bước bước là đạo” (Đầu đầu thị đạo, bộ bộ thị đạo)... Bãi cát ở phía trước kia lấp lánh rực rỡ vô cùng, mỗi một hạt cát đều sáng choang, quả là kỳ quan, kỳ quan, chẳng rõ đó là loại cát gì?
Đế Quân: Đó là cát vàng cát bạc, trên thế giới người tăng nhiều, đất tăng ít, tấc đất tấc vàng, bởi vậy một chút đất cũng chẳng thể coi khinh, đất là chỗ đứng chân, không có đất vạn vật nghiêng đổ tán loạn, một hạt chủng tử vương vãi xuống nơi đất hẹp nó cũng có thể sinh sôi nảy nở ra hàng ngàn vạn trái, cho nên đất rất quý. Trung ương nơi cơ thể con người là Mậu Kỷ thuộc hành thổ được gọi là núi Linh Sơn, mong người đời chăm lo bồi dưỡng, một sớm thành công, cũng có thể đơm bông kết trái, luyện thành một đấng chân nhân.
Tế Phật: Dương Sinh hãy kể lại những điều vừa thể ngộ được xem sao?
Dương Sinh:
“Hoa tâm đầu cành đóa đóa khai
Mặt tỏ mỉm cười hiện Như Lai
Đạo mầu chẳng xa ngay dưới gót
Lặng thinh trong mắt một tiểu hài”
(Chi đầu tâm hoa đóa đóa khai
Lộ nhan vi tiếu hiện Như Lai
Diệu đạo phi dao tại túc hạ
Nhãn trung tĩnh quán nhất tiểu hài)
Thưa đức Đế Quân những lời con vừa trình tâu, Ngài thấy ra sao?
Đế Quân:
“Hoa nở trên đầu cành
Hạt rơi dưới chân sinh
Sinh diệt cảnh thay đổi
Thoát xác hiện chân linh”
(Hoa khai chi đầu thượng
Tử lạc túc hạ sinh
Sinh diệt vô thường cảnh
Thoát xác xuất chân linh)
Hay hay, để tôi hướng dẫn Dương Sinh tới phỏng vấn mấy vị cao minh đã đắc đạo.
Dương Sinh: Cảm tạ đức Đế Quân hết lòng hướng dẫn. Tới nơi thấy rất nhiều vị tu sĩ, họ đi đi lại lại vẻ rất thảnh thơi, toàn thân ngời tỏa hào quang, ngoài ra còn có một số vị đang tọa thiền, điều hòa hơi thở để dưỡng thần, tới thăm thế này liệu có làm phiền quý vị đó không?
Đế Quân: Đừng ngại, Dương Sinh phải lợi dụng cơ hội này phỏng vấn họ về kinh nghiệm tu hành đắc đạo trong thời gian qua để gây hứng khởi cho người đời.
Dương Sinh: Thưa đương nhiên là phải như vậy, con cũng không ngại ngùng e lệ. Vị tu sĩ cao minh này đạo khí hơn người nhưng vóc dáng lại giống một bác nông phu... Thưa Thánh thượng cao minh, xin Ngài cho đệ tử được rõ về những kinh nghiệm tu đạo mà Ngài đã trải qua.
Hoài Đức Chân Nhân: Trong lúc thiền định và điều hòa hơi thở, tôi đã thấy linh quang của Dương Sinh từ trần gian bay tới. Tôi chẳng hề tu đạo lớn, hôm nay có được địa vị này là vì suốt đời tôi tôn trọng giữ gìn luân thường đạo lý, khi đi đứng không hề sai chệch một bước.
Tôi trú ngụ ở cạnh một làng, cày ruộng để nuôi thân, nhân có một người cha thuộc nhà nghèo nhưng rất kính Thần trọng Phật, thường giảng cho tôi nghe những truyện tích xưa nói về lẽ nhân quả báo ứng. Từ bé đã được dạy dỗ, hướng dẫn sống theo tinh thần đạo lý để bồi dưỡng tâm từ bi, nên những khi làm cỏ ngoài đồng, hễ gặp ếch nhái hoặc con cái nó tôi đều hết sức bảo vệ để nó được tiếp tục sống yên ổn trong khoảng tiểu thiên địa của nó. Sau khi gặt hái kết quả, tôi thường mang rau trái biếu hàng xóm dùng, mọi người vô cùng vui sướng.
Suốt đời không bao giờ tôi khạc nhổ, tiểu tiện bậy bạ, hoặc chửi Trời trách đất.
Tôi giáng sinh xuống trần, đối với đất muôn phần kính trọng, không hề phá hoại các long mạch, ra sức bồi dưỡng địa linh, trồng cấy hoa màu, giúp đất đai phát huy linh khí, nuôi nấng chúng sinh, giúp đỡ chúng sinh. Không ngờ tôi làm như vậy lại đắc “địa đạo” tức đạo đất, giữ gìn nhân luân lại đắc “nhân đạo” tức đạo người.
Người là hiện thân của đất, đất là hiện thân của Trời, do đó mà chứng được “thiên đạo” tức đạo Trời. Sau khi lìa đời, tòa án âm phủ xét thấy tôi không có tội mà còn có công, nên được phép lên cõi trời Hoàng Lão, luyện đạo tại cung Trung Hoa, cảm thấy được hưởng vinh quang tối thượng.
Đế Quân: Nhất cử nhất động đã tuân theo đúng lẽ đạo thì chẳng cần phải vào núi sâu tìm đạo, mà các việc làm cốt sao tu được nhân, tích được đức, bồi dưỡng được tính từ thiện, luôn luôn ôm ấp hoài bão cứu độ chúng sinh, vô hình trung linh khí nơi bản thân tăng gia, góp nhỏ thành lớn, cuối cùng linh khí đó sẽ ngưng kết thành vị chân nhân cao sáng. Ngay Tiên Phật lúc còn sống cũng luôn luôn coi việc cứu độ chúng sinh là trách nhiệm của mình, tùy theo hoàn cảnh mà tu luyện thân tâm.
Nhà nông căn cứ vào thời tiết để gieo trồng hẳn là huê lợi sẽ thâu hoạch được thành quả lớn lao, do đó mà hiện nay các hãng các xưởng phải cần nhiều chuyên viên. Chỉ gắng làm việc thật cẩn thận, không phản bội thiên lý, loại người có thiện tâm như vậy, chính Trời cũng muốn thâu hồi về cõi đất yên lành để gieo trồng các chủng tử, người đời chớ khinh thường vậy.
Tế Phật: Tới đây đã dạo thăm xong được một phần của cõi Trời Ngũ Lão. Cảm ơn tất cả những gì đức Hoàng Lão đã ân ban để giúp Dương Sinh đạt được lẽ đạo siêu diệu, chúng sinh rồi đây cũng nhờ đó mà khai mở trí tuệ. Tam Thanh Ngũ Lão là tinh hoa của đạo lớn. Ý nghĩa ảo diệu đã được tiết lậu hết ở đây, chúng sinh phúc đức sâu dày mới được may mắn coi sách quý này, mong những ai khi đọc xong Thiên Đàng Du Ký hãy tĩnh tâm thể ngộ lý đạo cao siêu ở trong đó, cần nhất là đừng phóng ngựa xem hoa, lơ là sẽ gặp lỗi lầm. Không làm đúng như lời dặn sẽ chẳng nhìn thấy trái quý ẩn sau đám lá hoa tươi tốt.
Đế Quân: Hai vị cực khổ nhưng công lao cao vời, vì đã thân chinh lên hỏi thẳng tại cõi Trời về lý đạo để viết thành sách, hy vọng người đời sau khi đọc xong sách này đều được lên Thiên Đàng. Hoàng Lão tôi cũng mong được tiếp đón quý vị tại nơi đây.
Dương Sinh: Khấu đầu lạy tạ đức Đế Quân đã chỉ rõ bến mê, ơn ích biết là bao nhiêu... Theo thầy trở lại Thánh Hiền Đường.
Tế Phật: Đã tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác.
HỒI HAI MƯƠI LĂM
DẠO ĐỘNG ĐÀO NGUYÊN VÙNG NÚI CỬU TIÊN
HỎI ĐẠO ĐẠI TIÊN QUẢNG THÀNH TỬ
Phật Sống Tế Công
Giáng ngày 23 tháng 5 năm Canh Thân (1980)
Nhân sinh như hí hảo đăng trường
Diễn kỹ siêu quần thủ túc mang
Quan chúng kháp kháp cổ chưởng tiếu
Kịch chung nhân tán lệ mang mang.
Tuồng đời tuồng rạp hệt như nhau
Diễn khéo bao nhiêu cực bấy nhiêu
Khán giả vỗ tay cười hể hả
Mãn tuồng giải tán lệ tuôn trào.
Tế Phật: Sân khấu nhân sinh, hỷ nộ ai lạc, bi hoan li hợp, mỗi cá nhân đều là một diễn viên đảm trách vai trò vô cùng xuất sắc, kỹ thuật trình diễn rất tài tình, khiến khán giả ngồi coi trố mắt hả họng vỗ tay cười hô hố. Tới khi màn hạ khán giả giải tán ra về, cớ sao tại hậu trường máu lệ chua cay lại chảy dầm dề? Ai là người hiểu nổi việc sân khấu này tái diễn màn bi hài kịch thống khổ đó? Mọi cá nhân trong một gia đình, bất luận nam nữ, trẻ già, lớn bé, tất cả đều là diễn viên, hàng ngày họp nhau đóng vở tuồng đời bi hài cười ra nước mắt, để rồi tới ngày nào đó một trong hai cẳng bị bại xụi, thân lết không nổi, trình diễn chẳng được liền bị con cháu đẩy ra khỏi hí viện gia đình tới chốn núi hoang đồng vắng độc diễn vở hài kịch “chàng độc cước”. Danh tiếng diễn viên một thời nổi như sóng cồn, tới khi chết liền bị chìm ngay vào quên lãng. Con cháu đứa nào đứa nấy nghênh ngang tự đắc, hình ảnh cha ông in đậm trong đầu óc nó ngày nào giờ đây phai nhạt tiêu tan, nhìn rõ sâu khấu đó rồi mới thực quá đau lòng.
Lão tăng khuyên người đời chớ có bi thương, từ nay trở đi chẳng cần tái diễn vở bi hài kịch thất tình đó nữa; chúng ta hãy diễn vở Thần Tiên đại hội để cuối cùng mọi diễn viên đều thành Tiên thành Phật, há chẳng vô cùng sung sướng hay sao? Dương Sinh chuẩn bị lên đài sen, hôm nay thầy trò mình dạo chốn Thiên Đàng, có nhiều cảnh giới đẹp mới mẻ, mau mau nắm lấy cơ hội thật tốt lành này, lập công lập đức để trước sau còn vui mãi.
Dương Sinh: Xin tuân lệnh, chỉ mong sao màn kịch này diễn xuất cho thật sống động tinh tế.
Tế Phật: Thần Tiên diễn xuất tuyệt diệu không thể tả được, trong kịch còn có thêm một lần kịch nữa. Giờ đây chúng ta hãy lên đài sen, thẳng tiến ngả Thiên Đàng... Dương Sinh có cảm tưởng ra sao?
Dương Sinh: Ngồi trên đài sen lòng thư thái vô cùng, đó là nhờ ơn ân sư dẫn dắt ngày nay con mới được hưởng ân huệ sâu dày tới mức này. Mong rằng chẳng chỉ một mình con được ngồi đài sen mà hy vọng tất cả chúng sinh có tâm đạo, mỗi người đều trồng được một đóa hoa sen trong trắng làm công cụ giao thông cho riêng mình, cùng hưởng đặng sự thanh tĩnh sung sướng nơi Thiên Đàng. Bữa nay phải làm cách nào khai mở được giềng mối đạo cao siêu, hầu giới thiệu hết những cảnh kỳ quan trong sách Du Ký để chúng sinh có cảm tưởng như là đã đích thân tới thăm phong cảnh huyền diệu tươi sáng Thiên Đàng.
Tế Phật: Dương Sinh nói rất phải, nếu như chỉ thầy trò mình tới đây để thưởng lãm phong cảnh Thiên Đàng không thôi thì thực là quá đơn giản và không mấy hứng thú.
Dương Sinh: Chỉ trong chớp mắt đã tới nơi đây, phong cảnh kỳ diệu đẹp đẽ vô cùng, cây cỏ hoa lá xum xuê, đá lạ bày la liệt, linh khí tỏa ngợp giống như đang bềnh bồng bay bổng trong cảnh khói mây, đất Thánh quả là tuyệt vời. Tường đá phía trước có khắc dòng chữ “Cửu Tiên Sơn, Đào Nguyên Động”, không rõ chốn này là đâu, do vị Tiên cao minh nào cai quản?
Tế Phật: Nơi đây là chốn cư ngụ của đức Quảng Thành Đại Tiên, chúng ta tới trước bái hội.
Dương Sinh: Hay lắm, theo đường đi tới, như lạc vào giữa cảnh núi non có suối tuôn róc rách, cây xanh mọc thành rừng thanh tĩnh mát mẻ, quả là vùng đất Thánh để nghỉ mát tuyệt đẹp. Nhìn những thứ bày biện trong động đều là vật thiên nhiên, bàn đá ghế đá, có suối nước tuôn chảy, trên bàn đá còn bày đủ thứ trái cây mà chốn phàm chưa hề thấy, khiến thèm chảy cả nước miếng, trong điện có một vị đạo sĩ cao minh đang ngồi trầm ngâm. Thưa thầy có phải đức Tiên Ông Quảng Thành Tử kia không?
Tế Phật: Đúng đấy, mau tới trước vái chào ra mắt.
Dương Sinh: Đệ tử xin lạy chào đức Quảng Thành Đại Tiên. Bữa nay đệ tử theo ân sư Tế Phật tới Thánh địa Đào Nguyên, kính mong Đại Tiên hướng dẫn chỉ giáo cho.
Quảng Thành Đại Tiên: Dương Thiện Sinh bữa nay tới đây, lòng tôi vô cùng sung sướng, trước nhất hãy nhận trái Đào Nguyên tuyệt diệu do tôi thân tặng đã, chớ e ngại, các Tiên Đồng hãy mau dâng đào để Dương Sinh cùng Tế Phật dùng.
Tiên Đồng: Xin tuân mệnh, kính mời Tế Phật và Dương Thiện Sinh dùng để giải khí nóng nực.
Dương Sinh: Cảm tạ Đại Tiên cùng Tiên Đồng, đệ tử không dám làm khách. A, vị ngọt ngào hơn cả thứ lê quý ở núi, người ta thường nói: “Mình hay còn có kẻ khác hay hơn”, tôi nói: “Núi này cao còn có núi khác cao hơn”. Trái ngon của núi Tiên Sơn - trần gian tuyệt nhiên không thể có nổi - ăn vào hương vị ngọt ngào thơm nức, không rõ nguyên nhân tại sao?
Đại Tiên: Trái tiên trồng nơi đây nước suối thanh tĩnh dư thừa, khí hậu trong lành, không có bụi bặm ô nhiễm cùng sâu bọ độc xâm phạm, sinh trưởng hoàn toàn tự nhiên không bị gió mưa làm hại hoặc ánh nắng mặt trời thiêu đốt, cảnh Tiên lại tràn ngập linh khí. Vì cây tiên kết trái ở giữa hoàn cảnh tốt lành như thế này nên hương vị khác hẳn các loại trái trần gian. Thế nhân không ưa thứ trái cây sinh ra giữa chốn chợ ồn ào, mà phải sinh ra trong chốn núi sâu thanh tĩnh. Nhân loại nếu như sống ở nơi thanh tĩnh vô dục, vô nhiễm ắt sẽ là trường sinh bất lão thành kẻ siêu phàm.
Dương Sinh: Đại Tiên nói rất đúng, nếu được sống ở một nơi thanh bạch con người sẽ tránh được dục niệm phiền não, thân tâm chúng sinh cũng giống hệt trái cây tiên ngọt ngào ngon miệng. Trên bàn có một con cóc đang tĩnh tọa, hai mắt chăm chú ngó đệ tử, không rõ nó có ý gì?
Đại Tiên: Cóc là do tinh hoa của ánh trăng hóa thành, là thần linh của thái âm nên cóc đó là thần vật, chỉ hít thở linh khí để sống, là đệ tử đắc ý của tôi, đạo hạnh cao thâm, cũng là nguyên linh của Hồng Sinh, mong Hồng Sinh nhận rõ chân lý thay Trời tuyên hóa, vì thiên chức phổ độ chúng sinh mà gắng gỏi, ngày sau thành đạo tên ghi bảng Trời.
Tế Phật: Sự sinh hóa của nhân loại đều có nguyên do của nó, có rất nhiều chim quý thú lạ đều là thần vật, linh khí của nó vượt hẳn phàm nhân một bực, do đó mà cao minh hợp làm một với Trời, sâu dày hợp làm một với đất. Người đời phải quên cái ta, chớ có quá lo cho mình mà không chịu làm lấy chút việc thiện, chôn vùi mất nhân cách, ngày sau sẽ đầu thai phương nao? Người ta bò lên cao, còn mình lao xuống thấp hay sao? Nếu quả như vậy thì là chối bỏ nguồn cội con người rồi đấy. Mỗi cá nhân đều do linh khí của Trời đất thai nghén sinh ra, phải biết quý báu điểm chơn linh này, đừng để linh khí tiêu tan khiến hình hài biến đổi, làm mất đi cái vẻ quý báu của châu thân. Cuộc bái phỏng Đại Tiên tới đây xin tạm ngưng, cảm tạ Đại Tiên đã chỉ rõ bến mê, kính biệt.
Dương Sinh: Ân sư hối thúc trở lại Thánh Hiền Đường, do đó phải bái từ đức Đại Tiên, cảm tạ Ngài đã ban trái tiên cùng khai thông lẽ đạo cho đệ tử.
Đại Tiên: Tôi chẳng dám giữ lâu, chúc hai vị thuận buồm xuôi gió.
Dương Sinh: Thưa con đã sửa soạn xong, kính mời ân sư khởi hành.
Tế Phật: Đã tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác. [49:19]
Hết cuốn 17 - ID# 00000000L36