00000000L35

THIÊN ĐÀNG DU KÝ

THẦY ĐỌC VÀ GIẢNG - Cuốn 15 - Hồi 20, Hồi 21, Hồi 22

Tháng 10, 1987

HỒI HAI MƯƠI

DẠO CUNG TÂY HOA LẦN THỨ BA

LẮNG NGHE DAO TRÌ KIM MẪU THUYẾT PHÁP

Phật Sống Tế Công

Giáng ngày 3 tháng 3 năm Canh Thân (1980)

Thơ

Trang Tử nhãn lai mộng điệp phi

Thanh đàm dạ hỏa tăng châu quy

Thế tình nhưỡng nhưỡng tùy phong khứ

Hiển giáo vô thường bách sự phi.

Dịch

Giấc bướm Trang Sinh đẹp mộng lòng

Thuyền về lửa huệ ngợp hồ trong

Tình đời rối loạn cuồng phong thổi

Khỏi dậy vô thường vạn sự không.

Tế Phật: Thế giới Thiên Đàng cực lạc chẳng ở đâu xa, nếu như quét dọn cho sạch sẽ được nơi mình đang ở cùng tẩy trừ được tâm ô uế thì không những cỏ dại chẳng mọc bừa trên mảnh đất trần gian mà lại còn có thể hóa đất thành ngọc vàng sáng choang, đất thanh tịnh tức là đất hoan lạc, Thiên Đàng ở ngay trước mặt chúng sinh, muốn bước tới chẳng khó khăn gì, con người không có đôi cánh làm sao bay bổng? Nên thứ nhất là phải luyện cho tinh thần thanh thoát nhẹ nhàng, thứ nhì là phải tu để nghiệp ác hoàn thiện, thì tuy không có cánh song vẫn có thể như khinh khí cầu đầy ắp khí thanh nhẹ bay lên. Còn ngược lại tâm hồn nặng trược, tội lỗi đầy mình, dẫu có đôi cánh dài rộng nhưng lại phiền não cùng chủ nợ níu kéo cũng chẳng thể lên Thiên Đàng được. Bữa nay đã tới giờ dạo thăm cõi Trời để viết sách, thầy sẽ hướng dẫn trò ngoan Dương Sinh của thầy dạo thăm cung Dao Trì thêm lần nữa, chuẩn bị lên đài sen.

Dương Sinh: Thưa con đã sửa soạn xong, kính mời ân sư lên đường...

Tế Phật: Đã tới cung Dao Trì, Dương Sinh xuống đài sen, chuẩn bị vào lạy chào ra mắt đức Lão Mẫu.

Dương Sinh: Tới cung Dao Trì có thêm cảm giác thân thuộc, Lão Mẫu thương xót con đỏ, ân đức thực sâu dày. Theo ân sư dạo thăm ba cõi, dọ hỏi chân đạo ơn ích quá nhiều... Kính xin Lão Mẫu ân ban linh quang.

Lão Mẫu: Lành thay, Dương Sinh bữa nay lại tới thăm chốn mẫu ở, thật quả vui mừng. Tôi niệm nguyên linh lòng hằng lo lắng mong sao sách Thiên Đàng Du Ký viết xong để thức tỉnh bến mê, cứu độ chúng sinh, lòng hẳn được an ủi một vài phần. Để chúng sinh thấy rõ cảnh lạ Dao Trì, Dương Sinh hãy theo tôi đi thăm các chốn.

Dương Sinh: Vườn cây phía trước kết trái xum xuê, trái lại giống như trái đào chín đỏ cùng khắp hương vị thơm ngát, khiến thèm chảy nước miếng. Đào này so với đào dương gian lớn hơn nhiều, chắc là người đời kêu đào này là đào tiên đây? Dưới gốc đào có nhiều Tiên đồng, Tiên nữ vui đùa, lại có các đạo trưởng, vị thì ngồi trên phiến đá đánh cờ suốt ngày, có vị đang hái đào tiên ăn, họ sống không buồn rầu lo lắng, ai thấy cũng phải mê, chẳng rõ phải tu tới mức như thế nào mới được hưởng cuộc sống sung sướng này?

Lão Mẫu: Đó là vườn lạc thú đào tiên trong tam giới, chỉ có linh khí Dao Trì mới hun đúc nổi đào tiên, khắp vườn đào tiên chín đỏ là có ý chờ những ai ở thế gian tu hành đạt đạo lên hái mà ăn.

Dương Sinh: Khu vườn hình như có người canh gác, chẳng rõ có được phép vào tự do không?

Lão Mẫu: Phía ngoài vườn có Tiên canh giữ, nếu như kẻ tu đạo mà công quả chưa tròn đầy không được phép vào trong dự yến đào tiên. Tiên đồng, Tiên nữ và các đạo sĩ ở trong vườn này đều là quý khách của Dao Trì, đồng thời cũng là chủ nhân, bữa nay tu thành chính quả do đó mới được tới đây sống tiêu dao tự tại cùng ăn trái đạo.

Dương Sinh: Sau khi tu thành chính quả phải tới cung Dao Trì nhận đào tiên do Lão Mẫu ban để được trường sinh bất lão là tại sao?

Lão Mẫu: Đào Tiên giống hình trái tim do đó có thể nói là đào tiên trồng tại tim người. Chúng sinh nếu như chịu khó tu đạo, một sớm công đức viên mãn, thoát xác bay lên Dao Trì dự tiệc đào tiên cùng nhận lãnh quả vị ngự tòa sen, bởi vậy việc tới Dao Trì ăn đào tiên tượng trưng cho sự chứng quả thành đạo, vĩnh viễn thoát luân hồi, mãi mãi được hưởng tước lộc của Trời ân ban. Do đó người đời phải chăm lo vun bồi thiện tâm, không được để tâm sinh ác niệm, độc niệm, nếu như trái lệnh cây đào tiên khô héo chết đi, sẽ không được hưởng đạo quả, hiện nay kẻ tu đạo rất nhiều, đào tiên Dao Trì kết trái sai vô kể, đang chờ chúng sinh lên hái, mong rằng chúng sinh sẽ không để mất cơ hội tốt. Chúng ta hãy vào trong vườn phỏng vấn các đạo sĩ đang ngồi đánh cờ.

Dương Sinh: Xin tuân lệnh. Các Tiên canh vườn thấy Lão Mẫu tới lập tức lui bước nhường lối cho chúng tôi vào... Xin Kim Tiên cho biết về quá trình tu thành chính quả của Ngài? Sau khi lên tới Dao Trì cảm tưởng của Kim Tiên ra sao?

Kim Tiên: Dương Sinh từ dương gian lên hỏi về kinh nghiệm tu đạo, mời ngồi, đợi chúng tôi chơi xong ván cờ này sẽ đàm đạo với Dương Sinh được chăng?

Dương Sinh: Đánh cờ đứng ngoài mách hẳn là sáng nước hơn người trong cuộc, đảo ngược lại thế cờ chẳng khó khăn.

Kim Tiên: A ha, Dương Sinh nói rất chí lý. Nhà Phật dùng hạt bồ đề kết thành xâu chuỗi, mỗi hạt là một tiếng niệm Phật, còn đạo gia lại lấy gỗ làm bàn cờ và quân cờ, vạch đường đi nước bước xuất quỷ nhập thần, và dặn phải: “Đánh cờ không bàn bạc mới là chân quân tử, đã ra quân mà không lui mới là đại trượng phu”. Quả là lời kinh tuyệt diệu, chỉ điềm nhiên không nói năng mà chiến thắng tinh thần quả là anh dũng. Bởi vậy cho nên mới ví sự đánh cờ cũng giống như lần tràng hạt niệm Phật, quả là vô thanh thắng hữu thanh, cờ cao tuyệt vời vậy. Tính cờ siêu diệu công phu được tới mức này nếu không phải là nhân sĩ chẳng thể làm nổi. Ha ha… tính cờ kiên nhẫn như ngồi lần tràng hạt, quả là cao thủ.

Dương Sinh: Thưa không dám, lời Kim Tiên dạy siêu diệu quý báu như vàng. Xin Kim Tiên cho biết thêm về quá trình tu luyện và phải làm cách sao để đạt được đạo quả tròn đầy?

Kim Tiên: Tu đạo là sự nghiệp của cả cuộc đời, chẳng thể một sớm lo xong, như đánh không tiến tức là lùi vậy, lại thêm quân mai phục khắp nơi nguy cơ khắp chốn, không quản thất bại mới thắng nổi bàn cờ, thoát khỏi đời sống phàm trần ràng buộc.

Tôi lúc sống ở trần gian trọn niềm kính thờ Thái Thượng Đạo Tổ, Lã Tổ Sư, Quán Âm Đại Sĩ cùng chư Tiên Phật khác, chăm lo học đạo, tìm hiểu chân lý, học tất cả những gì có ích cho chúng sinh; cho tiền, tặng thuốc kẻ nghèo; sửa đường xây cầu, ấn tống kinh sách, giảng kinh thuyết pháp… đều dốc lực làm tất cả. Cuối cùng công quả viên mãn, sau khi quy Tiên, nguyên linh được tới cung Dao Trì sống tiêu dao, tắm nước ao ngọc, ăn đào tiên, luôn luôn tự tại, lấy mãi không hết, dùng hoài vẫn còn, có thể nói là sung sướng vô cùng. Mong người đời hồi tâm tỉnh giấc hôn mê sớm tu đạo lớn, để ngày sau có thể tới đây cùng nhau nói chuyện đạo, bàn luận lẽ huyền vi.

Dương Sinh: Xin hỏi Tiên nương, Tiên nương tu cách sao mà đạt được chính quả?

Tiên Cô: Tôi thuở bé học nghề may, sau khi thành tài tự mình mở tiệm hành nghề. Sau nhờ bạn giới thiệu, tôi tới bái sư học đạo, tĩnh khẩu, ăn chay, một mặt làm việc kiếm sống, một mặt tu thân ngộ đạo, nửa Thánh nửa phàm, gặp khách hàng là tôi khuyên họ tu đạo, gặp kẻ nghèo khó là tôi giúp đỡ. Tới năm 25 tuổi tôi lập gia đình, chồng tôi vốn cũng là một cư sĩ tu tại gia, nên hai vợ chồng cùng tu, có lỗi lầm chi cùng tha thứ cho nhau. Chúng tôi đều tự biết là Thiên ân Thánh đức run rủi mới gặp được người bạn tri kỷ đồng tu, quả là quá may mắn.

Chúng tôi sinh được hai trai, một gái, đều ngoan ngoãn chăm chỉ học hành, giữ gìn đạo đức, vun bồi phẩm hạnh. Suốt đời làm việc thiện không mỏi, độ được rất nhiều người, tới năm 62 tuổi không bệnh mà mất, nguyên linh bay thẳng lên cõi Dao Trì Vô Cực, được Lão Mẫu phong làm Tĩnh Nguyệt Tiên Cô tiêu dao vô tận. Còn chồng tôi quy Tiên từ một năm trước, hiện đang tu luyện tại cung Đông Hoa cũng đạt được quả vị rất cao.

Hy vọng người đời tu đạo không chỉ tu đức hạnh bền trong của mình, mà việc công quả bên ngoài cũng quan trọng lắm vậy, nếu như gặp người hoạn nạn khốn khổ phải dốc tâm cứu giúp, lòng từ bi đó công đức rất lớn, nếu như thiếu đức khó thành được đạo.

Trong khi tu đạo không được cống cao kiêu ngạo, tự cho mình là đầy đủ, phải biết nghe lời dạy của người trước cùng bạn đạo, nếu như gặp các tu sĩ của các tôn giáo khác cũng phải đem lòng tôn kính y như các bạn đạo của tôn giáo đó vậy, không được bài xích, coi khinh, phỉ báng, đó là công phu bồi dưỡng nội đức vậy.

Có người một mặt tu đạo, cứu độ chúng sinh, nhưng mặt khác lại coi khinh các tu sĩ của tôn giáo khác, tâm phân biệt này nọ, ghen ghét oán hờn đủ thứ, đối với nội tâm tổn hại rất lớn. Kẻ tu đạo thời thường mắc phải điểm này khiến cho đạo quả khó tròn đầy, vì còn sống ở giữa cõi trần, mắt thịt chẳng sáng, thành tạo nghiệp mà chẳng hay. Mong rằng sau khi nghe lời tôi nói, mau mau sửa đổi sai lầm, sự nghiệp tu đạo mới không bị khuyết điểm, nên ghi nhớ kỹ.

Dương Sinh: Sau khi nghe các vị đó thuyết pháp xong, thấy rằng việc tu đạo chẳng dễ dàng. Quá trình tu đạo của các vị đó đều trải qua biết bao trở ngại cùng gặp rất nhiều sự đả kích mới có thể thành công. Vả lại trong cuộc sống thường nhật từ việc nhỏ cho chí việc lớn phải hành xử cho tới mức tận thiện tận mỹ, đối với các tôn giáo khác không nuôi dưỡng sự bất bình cùng bài xích lẫn nhau. Tại cõi thiêng liêng tôi thấy Tiên Phật các giới rất dung hòa nên tôi tin tưởng rằng chỉ những ai có tâm bao dung cùng vứt bỏ được tư kiến mới có thể thăng hoa lên cõi Trời sống tiêu dao, còn không lửa thiêng liêng nơi cõi Trời sẽ bốc cháy dữ dội bởi vì dầu là cõi Tiên cõi Phật cũng chẳng chốn nào hoàn toàn yên tĩnh.

Theo như tôi được thấy, phàm những Thánh linh có thể qua lại cõi linh thiêng họ đều có ý thức về tôn giáo, cho nên dầu gặp cảnh ngộ nào họ đều đạt được trình độ tự biết mình và vạn vật cùng chung một thể, đều lo vượt thoát ra ngoài không chịu để cho ngoại vật ràng buộc mới có thể tồn tại nổi nơi cảnh giới vô cực. Nếu không vậy thì linh thể của họ khi tới cảnh giới vô ngã mà còn giữ thói quen chấp ngã trước đây sẽ bị chối từ ngay, chẳng thể tiến vào cõi chân không vô cực thanh tịnh nổi.

Lão Mẫu: Dương Sinh nói rất đúng, chúng sinh nơi cõi phàm trần đều là con đỏ, các tôn giáo nếu như đả kích lẫn nhau tức là tự mình chôn vùi mình chẳng thể cứu vãn nổi. Nơi giáo lý hoặc giáo nghĩa của các tôn giáo tuy có sự bất đồng, song mục đích cuối cùng tất cả đều chung một gốc. Ước mong chúng sinh hãy cố giữ tự tâm, tự vấn, tự tu, tự thành. Lẽ Trời vô cực nghinh tiếp đạo cao vô cực, kẻ tu đạo phải đạt tới cảnh giới vô thanh, vô sắc, vô tướng. Còn nếu như không quét sạch nổi tam tâm, tứ tướng hẳn là khó chứng được địa vị tối cao là đài sen cửu phẩm.

Như bữa nay Dương Sinh đã thấy họ đều đáng yêu dễ mến, tất cả những gì thuộc về dục giới, sắc giới, vô sắc giới ở nơi họ đều đã được trừ khử sạch trơn, do đó họ có thể đạt được quả vị siêu thoát khỏi những ràng buộc nơi cõi hồng trần, người đời giác ngộ, tu luyện bao nhiêu thì đắc bấy nhiêu. Do đó mong người đời nhận chân ra lẽ thực mà quay về được đường ngay, đồng tâm chung sức cứu độ nhân loại đang bị đày đọa trong thời kỳ mạt pháp này, để tạo hạnh phúc cho mọi người quay về con đường sáng đạo đức, lấy sự tốt lành, hòa thuận làm mục đích, tu thân dưỡng tính để được gần cõi Dao Trì Vô Cực chung hưởng đạo Trời.

Tế Phật: Cảm tạ những lời chỉ giáo nhân từ của Lão Mẫu, những điều răn đi dặn lại chúng sinh tin rằng chúng sinh sẽ thực hiện được những điều Lão Mẫu hằng mong muốn, chúng sinh sẽ tẩy trừ được thói quen xấu xa cùng tính tình hèn kém, theo thiện bỏ ác, từ nay về sau sẽ dứt bỏ được căn bệnh tự hủy hoại mình, không còn tham, sân, si cùng dâm dục, cờ bạc, dối trá, mau quay trở lại con đường thiện để cùng leo thang Trời và tránh khỏi đọa lạc Địa Ngục, vì khi đã rớt xuống đó mới kêu cứu… vô phương thoát khỏi. Bữa nay thời giờ eo hẹp, xin cáo từ Lão Mẫu. Thánh cảnh Tây Hoa dạo thăm tới đây kể như là đã hoàn tất được một phần, Dương Sinh hãy lạy tạ ơn Mẫu để còn chuẩn bị trở lại Thánh Hiền Đường.

Dương Sinh: Đa tạ đấng từ Mẫu đã mở lượng từ bi ân ban linh quang điển lành, khai mở trí huệ cho con, con xin hứa sẽ vâng lời hành đạo cứu người, hoàn thành đại nguyện để báo đền ơn Mẫu. Xin bái từ Lão Mẫu.

Lão Mẫu: Vì độ chúng sinh mà Tế Phật cùng Dương Sinh phải chịu biết bao đắng cay khổ cực bôn ba khắp ba cõi, sau khi sách Địa Ngục Du Ký viết xong, phổ độ khắp hoàn cầu, lập được công đầu trong việc giúp chúng sinh mở tai sáng mắt, lòng tôi cảm thấy vô cùng an ủi. Bữa nay Dương Sinh lại dạo thăm cõi Trời, hỏi đạo tìm chân lý để viết sách Thiên Đàng Du Ký giới thiệu phong cảnh tươi sáng Thiên Đàng để quảng độ chúng sinh, lòng tôi vô cùng sung sướng, đặc biệt ban một bài thơ cùng một trái đào tiên để trí huệ mãi mãi khai mở. Thơ

Thanh loan giáng thế độ nguyên linh

Thánh bút huy thư đạo đức kinh

Địa Ngục, Thiên Đàng vô nhị lộ

Tâm phân thiện ác ảnh tùy hình

Thiên thu điển sư kim do tại

Vạn cổ ký du hãn mặc hinh

Khổ hải hồng ba tòng thử tức

Bàn đào thực bãi hưởng hà linh.

Dịch

Pháp mầu giáng thế độ nguyên linh

Thánh bút biên thành đạo đức kinh

Địa Ngục, Thiên Đàng chung một cửa

Tâm chia thiện ác bóng theo hình

Ngàn xưa kinh báu còn lưu ý

Muôn thuở sách hay mãi nức tình

Biển khổ sóng to từ đấy dứt

Đào tiên ăn được sẽ trường sinh.

Dương Sinh: Lạy tạ Lão Mẫu đã ân ban thơ Trời đào tiên, đệ tử sẽ mang về thưởng thức hương vị đạo. Xin từ biệt Lão Mẫu. Thưa con đã sửa soạn xong, kính mời ân sư trở lại Thánh Hiền Đường.

Tế Phật: Đã tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác.

HỒI HAI MƯƠI MỐT

DẠO CUNG BẮC HOA

LẮNG NGHE BẮC HOA ĐẾ QUÂN THUYẾT PHÁP

Phật Sống Tế Công

Giáng ngày 23 tháng 3 năm Canh Thân (1980)

Thơ

Thanh sơn bán nguyệt thủy sàn lưu

Đạo khách tâm đàm phiếm biển châu

Trúc ảnh thanh lương trừ thử nhiệt

Thân vô quái ngại lạc du du.

Dịch

Nước trên núi biếc mảnh trăng treo

Khách dạo hồ tâm gác mái chèo

Bóng trúc quạt nồng thêm nóng bức

Thân không ràng buộc sướng làm sao.

Tế Phật: Tu đạo như đi thuyền, phải dùng trí tuệ cùng ánh mắt cao sáng phân biệt phương hướng, còn không biển khổ bao la chỉ một chút không cẩn thận thuyền bị đắm chìm, đáng lý dùng thuyền để độ người mà thành ra sát hại sinh mệnh. Do đó kẻ tu đạo phải dựa vào trí tuệ để ngộ đạo, đạo ở ngay tâm há phải vào chốn núi sâu tìm kiếm sao? Trèo cây tìm cá cuối cùng chẳng được (duyên mộc cầu ngư chung bất khả đắc).

Mọi người đều cho mình là phải, kẻ khác là trái, cuối cùng biết tin ai là đúng? Lão tăng cho hay là tự tin ở “mình” sẽ được cứu độ. “Mình” ở đây chính là “chân ngã” tức cái tôi chân chất, kẻ không tin nơi vị chủ tể của chính mình là cái ta chân thật ở trong ta thì kẻ đó làm sao có thể tu hành đắc đạo nổi. Bữa nay giờ viết sách đã tới, thầy sẽ hướng dẫn Dương Sinh dạo thăm cõi Thánh.

Dương Sinh: Con đã sửa soạn xong, kính mời ân sư lên đường.

Tế Phật: Bữa nay thầy trò mình sẽ dạo thăm cung Bắc Hoa, ra mắt đức Bắc Hoa Đế Quân xin Ngài thuyết pháp để sách Thiên Đàng Du Ký có thêm nhiều ánh sáng.

Dương Sinh: Dạo thăm cõi Trời Ngũ Lão đã mất nhiều thời giờ, bữa nay lại tới cung Bắc Hoa, phong cảnh mới hiện ra, phóng tầm mắt nhìn cảm thấy tối tăm lạnh lẽo, không khí ẩm thấp là tại sao?

Tế Phật: Bắc Hoa là tinh hoa khí nước kết thành do đó mới có cảm giác như vậy, muốn rõ hơn phải thỉnh ý đức Đế Quân chỉ giáo.

Dương Sinh: Thưa phải. Theo thầy xuống đài sen, càng đi tới cảm giác càng thoải mái... Phía trước cung điện nguy nga, trông giống như thủy tinh cung trong suốt sáng choang, đứng bên ngoài nhìn rõ hết phía trong, ánh sáng ngời tỏa như đèn xe chiếu trong mưa chói lòa. Tới trước điện thấy phía trên đề năm chữ BẮC HOA THỦY TINH CUNG, hào quang lóa cả mắt khiến người ta phải thần phục. Trong điện có một vị tuổi tác khá cao, vẻ mặt trang nghiêm hiền hòa mỉm cười.

Tế Phật: Mau hướng tới Bắc Hoa Quân hành lễ.

Dương Sinh: Đệ tử là Dương Sinh bữa nay phụng chỉ theo thầy tới cung Bắc Hoa lạy mừng ra mắt đức Đế Quân, cung kính mong ngài khai mở lý đạo nhiều cho.

Bắc Hoa Đế Quân: Bắc Hoa là nơi phong cảnh huy hoàng tráng lệ. Bắc phương Nhâm Quý thuộc Thủy,, do đó mà Dương Sinh cảm thấy lành lạnh, mặc dù tiết trời về mùa Hạ song ở đây cũng như ở trong nhà có máy lạnh, uống nước lạnh vẫn không cảm thấy lạnh cóng. Bắc Hoa như nhà mùa Hạ gắn máy lạnh, quả là nơi Thánh địa để nghỉ hè. Một người có đầy đủ sức đạo vào nơi cảnh giới này sẽ cảm thấy thư thái mát mẻ, ngược lại thân thể yếu đuối sẽ sinh nhiều bệnh, người âm khí dư thừa tới Bắc Hoa sẽ đông cứng mà chết. Bởi vậy người đời phải lấy tâm ôn hòa đối xử với nhau thì ngày sau tới Thủy Tinh Cung tại cõi Trời Ngũ Lão mới được sống cảnh trong lành sảng khoái. Còn nếu như kẻ nào mà giữ tâm lãnh đạm vô tình hay hiểm độc, thân mình sẽ đầy khí âm, khi gặp sự giá lạnh ở nơi đây ắt biến thành “Băng đóng cao ba thước sẽ lạnh giá hoài” (Băng đống tam xích, phi nhất nhật chi hàn), cửa âm phủ sẽ tự nhiên mở rộng nghinh đón kẻ đó vào.

Dương Sinh: Đức Đế Quân nói rất có lý, người đời phải giữ lòng nhiệt thành với đạo xưa mới có thể quân bình và thích nghi nổi với cái nóng và cái lạnh, nếu như lãnh đạm vô tình với đạo ắt là tự đoạn tuyệt với hoài bão của Trời đất. Kính thưa đức Đế Quân, đệ tử muốn biết rõ về lai lịch của Ngài, và làm cách nào để có thể học được những đức tính của Ngài?

Đế Quân: Tôi là Thủy Lão trong Ngũ Lão, còn gọi là Thủy Tinh Tử. Nước là nguyên tố cần cho sự sinh trưởng của muôn loài, động vật, thực vật, chim chóc đều cần sự bổ sung của tôi, tôm cá cùng các loại thủy tộc cũng được tôi cứu mạng. Trong cơ thể con người nước lại chiếm tới 70%, khi nào cơ thể con người bị khô nước, mất hết nước hẳn là không còn sống nổi. Tinh huyết cũng như nước đều là suối nguồn của sự sống, con người phải cố giữ lấy để khỏi mất tinh nghèo huyết, còn nếu không tinh thần sẽ hôn mê, thân xác sẽ bơ phờ ngã gục, không những làm người đã khó mà làm Tiên làm Phật lại càng khó hơn. Nếu như chịu khó dày công tu luyện được thủy đức, thì sẽ sử dụng được trong nhiều lãnh vực, giờ tôi xin liệt kê một số điểm để chúng sinh tham khảo:

1. Nước như tấm kính có thể dùng rất tự nhiên, mặt hồ trong lắng không có một gợn sóng, soi tỏ được bộ mặt thực mới mẻ của mình như vừa được tẩy rửa, sông núi đất đai, hoa cỏ cây cối đều hiện hình rõ hết trong nước, do đó mà người đời thường dùng hồ tĩnh tâm để biến cải biển khổ.

2. Tính của nước thuộc nhu, nhu có thể thắng cương. Khi gặp nạn hồng thủy, núi lớn, cây to, ruộng đất, nhà cửa bị cuốn phăng đi mất, đủ biết sức mạnh của nước mềm lớn biết chừng nào. Đá lớn bị nước xoi mòn sẽ biến thành cát, nhỏ hơn cả đá đem nghiền bằng máy. Người sống với người cũng nên có thái độ nhu hòa bao dung để mà đối xử với nhau hầu tránh đụng chạm, khỏi bị tổn thương.

3. Hàng ngày mỗi người phải dùng nước rửa mặt, súc miệng, đánh răng, nấu cơm, luộc rau, tắm gội, rửa đồ, giặt đồ, lau sàn nhà, xối cầu… Lại còn năm hồ bốn biển tàu bè qua lại giao thông trên thế giới, tôi thấy rằng nước chảy tới khắp mọi nơi mọi chốn, tính rất khiêm nhường, bản tính rất quang minh trong sáng, suốt trong tới đáy nuôi sống muôn loài. Mong người đời học lấy tinh thần phục vụ hy sinh cao độ này, cùng tu thành một vị Kim Tiên trên nước.

Dương Sinh: Thủy Lão cống hiến cho nhân loại hiện nay rất nhiều công dụng, không có nước không có sự sống, cho nên nói “nước sống”, kính xin Đế Quân thuyết minh thêm về hiện tượng sinh hóa của Ngài để cho người đời được rõ thêm về sự ảo diệu của nước.

Đế Quân: Hay lắm!

Bắc phương Nhâm Quý thuộc Thủy, với ngũ thường là trinh, ngũ sắc là đen, bốn mùa trên trái đất là đông, Hắc Đế (vua đen) giáng phàm là Thành Thang, nhân luân ngũ thường thuộc trí, trong cơ thể con người chủ về thận và xương, ngũ giới là rượu.

1. Nước (thận, xương): Nước là nhu yếu phẩm cần phải có để duy trì sự sống, con người không thể một ngày không cần tới nước, ngày xưa nước giếng, nước sông, ngày nay nước máy. Nước hiện diện ở khắp mọi nhà, nếu như ba ngày nước không tới hẳn là con người phải chết sớm? Không có nước nhà nông không thể trồng cấy, cá tôm chết sạch, thuyền bè mắc cạn.

Con người phải học tinh thần giúp đỡ của nước, chỉ tiếc rằng nhân loại đời nay lại sẵn có thành kiến về tính vô định, nổi trôi phóng đãng không biết chốn về, lòng người như sông rạch dưới bóng mặt trời, đắm chìm quá sâu, biển khổ mênh mông, quay đầu là thấy bờ.

Tuy nước cống hiến cho nhân loại như vậy nhưng người lại không thương nước, “tinh” là nguồn sống của cơ thể con người, tủy tinh ngưng kết thành xương, tạng thận chứa tinh, người đời nay dâm dục quá độ, thận thủy tiêu hao quá độ, nước khô, gân cốt lỏng lẻo, vai lưng đau nhức. Bởi vậy phải hết sức tiết kiệm nước, tạng thận có trữ được nhiều tinh khí thì tinh thần mới mạnh mẽ, tuổi thọ mới được lâu dài. Kẻ tu đạo Thủy - Hỏa phải giao hòa tương thân tương ái mới đắc đạo nổi, bởi vậy cần phải nuôi dưỡng tính, tiết kiệm tinh để mà tu đạo.

2. Trinh: Nước trong trắng, tính mềm mại như con gái nên được gọi là trinh khiết. Kẻ tâm đen tối, hành vi ô uế sâu dày, tính lãng mạn, tham ô, dâm dật không chịu giữ gìn trinh tiết đã tạo thành dòng chất độc chảy mạnh trong người, khi đó nước trong là thuốc tốt rửa sạch ô uế. Muốn khứ trược lưu thanh phải dùng nước trong tẩy sạch những dấu vết độc ác nhơ bẩn của nhân loại, khôi phục bản tính nguồn cội trong trắng mới có thể đạt tới sự tinh anh của Bắc Hoa.

3. Đông (đen): Mùa đông lạnh lẽo, phải lo mặc thêm áo để chống lạnh. Bốn mùa tuần hoàn, mùa Thu thâu mình, mùa Đông ẩn náu, người đời bây giờ ở nhà cao cửa rộng, cổng sắt lớp trong lớp ngoài giống như giun dế, chẳng một ai hỏi han tới, tình người lạnh nhạt, sống ru rú một mình. Thế đạo suy vi, xã hội hoàn toàn đen tối… Phải lo sống hài hòa, quên bớt cái ta để cho tâm bừng sáng hầu phá tan màn tối ám, không để cho gió lạnh mặc tình lùa thổi. Những ai bị vây hãm trong phòng kín phải phá tan bóng tối vây hãm, phục hồi ánh sáng.

4. Trí (tửu): Bắc phương thuộc Thủy, ngũ thường chủ trí, trí tuệ như nước nên có tiếng gọi “trí hải”, “trí thủy”, phải lo cho trí tuệ trong sáng, cá tính như nước biến hóa linh động vô cùng. Song phải kiêng dùng rượu nếu không cây khô người tối, trí não hôn mê, luôn luôn sống cảnh đồi phong bại tục, cho nên có câu nói: “say rượu làm hại nước” (Túy tửu ngộ giang sơn), mong người đời hiểu rõ điều đó.

Tế Phật: Ha ha, hoa rụng có ý, nước chảy vô tình, một tấc ánh sáng một tấc vàng, nước chảy một đi không trở lại, chính là để răn người đời phải cố giữ đạo chớ để mất, thuyền bơi ngược dòng là cốt để thử thách ý chí của người tu đạo, đã nguyện với người đời là cưỡi thuyền từ tới đất Phật há lại cam chịu đắm chìm trong bể khổ hay sao?

Dương Sinh: Đức Đế Quân thuyết pháp rất hợp với thế đạo ngày nay, lời lời thấu đạt chân lý, thấm nhập tâm đệ tử, ước mong đức Đế Quân không quản nhọc nhằn ân ban thêm lời dạy ngọc vàng.

Đế Quân: Con người mỗi khi Thủy yếu Hỏa mạnh thì cơ thể sinh ra muôn thứ bệnh, nay ban một bài văn Bắc Hoa linh thiêng để chúng sinh đọc tụng ắt đạt được công năng diệu dụng của nước suối thiêng tuôn chảy. Bài linh chú như sau:

Ngũ khí huyền Thiên

Năm khí Trời huyền

Thượng thủy tinh lưu

Thượng nguồn tinh chảy

Kết khí ngưng linh

Kết khí ngưng linh

Hiệu viết Tiên lư

Tên gọi lều Tiên

An trấn bắc hằng

Trấn an bắc mãi

Hắc đế sở du

Hắc đế chu du

Ngao yến bắc đơn

Bắc yến riêng hưởng

Tham long giá phù

Cưỡi rồng lượn bay

Kim nhật ngã thỉnh

Bữa nay tôi mời

Vạn linh khai đồ

Vạn linh mưu sự

Ngũ khí bồi hồi

Ngũ khí bồi hồi

Khánh vân tứ phu

Hội mây mở rộng

Tiên đồng chấp giản

Tiên đồng nắm thẻ

Thái huyền độ phù

Thái huyền phù hiệu

Ký ngã Tiên tịch

Tên ghi sổ Tiên

Kim lục thượng thư

Sách vàng cõi Trời

Hồi chân khúc giáng

Về ngay giáng long

Hỗn hợp anh hài

Hòa hợp trẻ thơ

Nhị khí giao lạc

Hai khí giao thoa

Đồng quán ngã khu

Suối rót thân mình

Huyền minh huề đề

Huyền minh dắt dẫn

Thần Tiên vi trù

Thần Tiên hội hợp

Vĩnh hưởng Thiên địa

Hưởng hoài đất Trời

Vạn kiếp vô hưu

Muôn kiếp chẳng hết

Nguyện kỳ sở thỉnh.

Ước mong lắm thay.

Vì thời giờ có hạn, kỳ tới tôi lại hướng dẫn Dương Sinh đi dạo thăm tiếp các thắng cảnh kỳ diệu của Thủy Tinh Cung.

Tế Phật: Cảm tạ đức Đế Quân đã ân ban bài văn siêu diệu, giờ xin cáo từ để hướng dẫn Dương Thiện Sinh trở lại Thánh Hiền Đường.

Dương Sinh: Lòng nhân từ của đức Đế Quân ban bố khắp nơi, chúng sinh sẽ tin tưởng noi theo. Thưa con đã chuẩn bị xong, kính mời ân sư lên đường.

Tế Phật: Đã tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác.

Đức Thầy giảng: [34:28]

Bữa nay chúng ta lại có cơ hội học đến đây và cảm nhận những gì trong mọi nguyên linh tại thế. Vì chúng ta cư trần nhiễm trần, bị ô nhiễm rất nhiều, quên nguyên căn nguồn cội đâm ra si mê, tranh chấp. Ngày hôm nay được học qua lý đạo, chúng ta thấy phải buông bỏ, phải sửa, phải trở về với sự chất phác của chính mình. Lòng thành tự thức thì mới có thể cứu rỗi được.

Chúng ta tràn đầy sự học hỏi, tràn đầy duyên đẹp đưa vào lòng, đưa vào tâm trí của mọi hành giả, nhưng mà sau ngày về đây vật lộn với đời, các bạn phải nhớ rằng các bạn không phải là người phàm. Các bạn đã diện kiến Cha, diện kiến Phật, diện kiến Mẫu, đủ hết rồi, các bạn không có thiếu. Cho nên chỉ có cái tâm các bạn mà thôi. Giữ tâm thanh tịnh để học trong chu trình tiến hóa. [35:39]

Các bạn rời rừng cây các bạn phải trở về với rừng người. Các bạn rời cảnh thanh tịnh các bạn phải sống trong động làm tịnh. Đó là cơn thử thách, đó là sóng gió, nhưng mà chiếc thuyền nan này vẫn chèo đúng hướng, tiến về hướng Nam (35:55 nghe không rõ) hướng thượng để giải thoát. Điều đó là điều quan trọng chính yếu của mọi nguyên linh hiện tại.

Đã học, phải hành, nhưng mà phải đặt cái ý chí rõ rệt, đường đi rõ rệt, không bao giờ bị xao lãng và lạc đường cả.

Không nên tin vị này vị nọ nữa, chính các bạn là một vị tại thế và chỉ khai thác để đi mà thôi! Còn nhờ ai nữa bây giờ? Các bạn lên là đã tận hưởng rồi; Bề Trên đã sắp đặt, đào tiên đã cấy sẵn, trồng sẵn, mà chỉ các bạn cấy được phúc điền thì tự nhiên các bạn sẽ có đào tiên. Các bạn hướng thiện…

Phúc điền là làm gì?

Các bạn làm tất cả những điều thiện, ngay trong gia đình các bạn không nên nghĩ xấu bất cứ một ai. Anh em, cha mẹ đều là tốt, “Nhờ tất cả mọi người tôi mới có ngày hôm nay, tình thương đó dào dạt trong tâm hồn tôi và tôi phải giữ lấy nó, và tôi phải thực hiện tình thương như nó!” Thì cảnh Thiên Đàng đâu có xa với các bạn! [37:00]

Các bạn ngày hôm nay đang sống trong cái mái ấm tạm, nhưng mà thật sự mái ấm của Trời ban. Trí thông minh của loài người đã xây dựng ra một tổ ấm cho các bạn. Rồi các bạn nhìn lại cái bản thể siêu nhiên này của Lão Mẫu, của Cha yêu dấu đã ban hành tại thế, là các bạn đang ôm luật sống để sống trong lẽ sống hiện tại, và sống với công bằng, sống với đạo pháp, sống cho mọi người.

Mọi người qua được thì chúng ta sẽ qua được.

Đừng có làm mọi người bị kẹt ngẵng là chúng ta không có tiến. Tâm chúng ta không nên nuôi dưỡng sự ác độc, chỉ có sự thương yêu là quan trọng.

Mà muốn biết sự thương yêu phải hiểu sự tha thứ. Việc gì xảy đến với chúng ta, chúng ta phải giàu lòng tha thứ để tìm hiểu nguyên năng của mọi việc xảy đến, và chúng ta mới hòa tan trong việc đó và thực hiện dẫn tiến cho chung.

Cho nên cái gươm tình thương và đạo đức là cái gươm ẩn náu trong tâm của các bạn. Cái gươm đó mới có thể dẹp trận giặc của nội tâm của chính bạn. Các bạn phải nuôi dưỡng cái gươm tình thương để dẹp trận giặc nội tâm của các bạn. Đó là linh khí của mọi nguyên linh đã có sẵn. Sử dụng nó, thực hành đi, không có phạm lỗi Bề Trên và không có phạm lỗi thế gian, luôn luôn ôm cái gươm đó mà để chặt đứt tánh hư tật xấu, sớm trở về nguồn cội. [38:25]

HỒI HAI MƯƠI HAI

LẠI DẠO CUNG BẮC HOA

LẮNG NGHE BẮC HOA ĐẾ QUÂN THUYẾT PHÁP

Phật Sống Tế Công

Giáng ngày 6 tháng 4 năm Canh Thân (1980)

Thơ

Hạ nhật kham dung bách xích băng

Tâm vô quý lậu phong vân thừa

Đồ đao phóng hạ thân thành Phật

Mãn địa từ liên ngọc lộ ngưng.

Dịch

Trăm thước băng cao nắng dễ tan

Cưỡi mây đè gió sướng muôn vàn

Buông dao đồ tể thân thành Phật

Khắp đất sen từ sương ngọc lan.

Tế Phật: Ngày hè dễ làm tan núi băng trăm thước, tấm lòng nhân ái chứa chan cũng có thể cảm hóa được sự thù hằn ích kỷ của người đời. Khi trong lòng dứt sạch được những nỗi băn khoăn lo lắng thì có thể ngao du khắp chốn. Buông bỏ dao đồ tể chuyên đâm chém, giết chóc, làm hại người, lo bồi dưỡng tâm địa từ bi không gian trá, khắp mặt đất nở đầy sen vàng, thì sương ngọc long lanh trên cánh lá sẽ tẩy rửa sạch dao đồ tể nhuốm máu, khôi phục lại được bộ mặt sáng sủa khi trước. Bữa nay ta lại hướng dẫn Dương Sinh dạo thăm phong cảnh kỳ diệu Bắc Hoa, trò ngoan mau lên đài sen.

Dương Sinh: Thưa con đã sửa soạn xong, kính mời ân sư lên đường.

Tế Phật: Đã tới cung Thủy Tinh Bắc Hoa, chúng ta mau tới lạy chào ra mắt đức Bắc Hoa Đế Quân tức Thủy Tinh Tử, xin đức Thủy Lão hướng dẫn đi thăm phong cảnh tươi sáng Bắc Hoa để mở rộng tầm con mắt.

Dương Sinh: Hay lắm, khí tượng cung Bắc Hoa thật lạ lùng khác xa các nơi khác, tiết trời ở trần gian lúc này nóng nực, nhìn lại thân thể mình ở dương gian đẫm mồi hôi, nhưng linh thể tới đây lại lạnh lẽo vô cùng... Đã tới phía trước cung, thấy có rất nhiều những vị đạo cao đức rộng, các vị đó đi đi lại lại, coi vẻ rất nhàn nhã thảnh thơi, khiến ai nhìn thấy cũng có cảm tình... Đệ tử Dương Sinh xin lạy chào ra mắt đức Đế Quân, bữa nay đệ tử theo thầy tới đây mong được đức Đế Quân ân ban lời vàng ngọc.

Đế Quân: Lành thay, Dương Sinh bữa nay lại tới nhà lạnh, không rõ có điều chi muốn chỉ giáo?

Dương Sinh: Thưa không dám, đức Đế Quân dạy như vậy khiến đệ tử lo lắng rằng đệ tử không thụ giáo nổi những điều đức Đế Quân sẽ chỉ dạy, còn không thì đức Đế Quân cũng muốn thử trí đệ tử.

Đế Quân: Nhà lạnh chẳng có chi quý báu, chỉ có chén nước trà lạnh mời khách, mong Dương Sinh không khách sáo dùng tạm.

Tế Phật: Đức Đế Quân ân ban cho Dương Sinh trà Thủy Tinh Bắc Hoa là thứ trà quý như nước cam lộ của Quan Âm Đại Sĩ, có phước lắm mới được thưởng thức loại trà kỳ diệu này, con chớ làm khách, hãy uống mau đi mới thấy được hương vị lạ lùng.

Dương Sinh: Uống xong chén trà mát Thủy Tinh, cảm giác ban đầu thấy lạnh khắp mình, giống hệt như uống nước đá lạnh vậy, trong mát vô cùng.

Đế Quân: Trà này là tuyệt phẩm của Bắc Hoa có công dụng lọc máu để giải độc cùng trừ hỏa để tính tình trở nên hòa nhã. Những ai ở dương gian rành uống trà đều biết là trà trồng trên núi cao giá lạnh mới là thứ trà cực quý, chỉ có loại trà ở trên đỉnh núi lạnh mới hấp thụ được linh khí của Thủy Tinh Bắc Hoa và giải độc trừ độc được mà thôi. Nên bữa nay Dương Sinh tới nhà lạnh Bắc Hoa chỉ có chén trà lạnh này mời khách đấy thôi, lễ khinh tình ý trọng, xin chớ có chê.

Dương Sinh: Cảm tạ đức Đế Quân đã ân ban trà quý. Người quân tử điềm đạm như nước, đệ tử cảm thấy vị trà quả là đậm đà ngọt ngào hơn bất cứ thứ hương vị nào khác.

Đế Quân: Dương Sinh nói rất đúng, tặng một chén nước cho kẻ đang khát còn quý hơn cho vàng. Người đời đều tính toán từng li từng chút, không chịu giúp đỡ kẻ khác, thứ khí chua lạnh ấy không được hoan nghinh vậy. Hy vọng người đời hãy chịu tốn một giọt mồ hôi để giúp đỡ kẻ khác, tin tưởng rằng sau cuộc đổi đời, thân tâm mình sẽ được hưởng nhiều ơn phước.

Kìa hãy trông nước trong sạch chảy người người đều ưa, còn nước nhơ bẩn sát hại côn trùng chẳng ai dám gần. Muốn là kẻ “chết cứng” hay là người “sống mềm”? Phải chăng cái đó hoàn toàn tùy thuộc ở sự giữ kỹ tiền hay đem tiền bố thí cho người, vì bố thí không chỉ giúp đỡ kẻ khác mà còn giúp cho đồng tiền lưu thông, tránh khỏi trở thành tiền chết, sinh ra vi trùng có phương hại tới sức khỏe của chính bản thân. Người đời có lên tới được từng Trời Thủy Tinh Ngũ Lão mới thấy được tinh thần của cuộc sống ban phát hết tiền tài, bởi vì giữ tiền là nô lệ, là quỷ thích tiền, quỷ ti tiện, những kẻ đó chỉ có một con đường duy nhất để đi, đó là con đường “tư hữu” dưới Địa Ngục mà thôi. Giờ đây tôi xin hướng dẫn Dương Sinh đi tham quan thắng cảnh kỳ diệu Bắc Hoa để mở trí cho người đời.

Dương Sinh: Lời dạy của đức Lão Thủy mỗi câu đều hàm chứa chân lý siêu diệu vô cùng.

Đế Quân: Hãy theo tôi!

Dương Sinh: Đi theo sau đức Đế Quân giống như đi dưới bóng cây râm, khí mát ngập tràn. Các đạo sĩ qua lại thấy chúng tôi đều chào hỏi có cảm tình... Đi tới một nơi phía trước có một trái núi, dòng thác từ trên đỉnh đổ xuống giống như dải lụa buông lơi cực kỳ mỹ lệ, âm thanh nổi lên bốn phía như tấu nhạc trời, phong cảnh đẹp đẽ kỳ diệu biết bao, chẳng rõ có ngụ hảo ý gì chăng?

Đế Quân: Đó là ấn chứng của những điều vừa mới trình bày, dòng suối đang tuôn chảy trong suốt tới đáy, không mảy may vương đục, nước chảy sóng gợn lăn tăn muôn màu muôn vẻ, lại còn phát ra âm thanh êm dịu như tiếng nhạc lời ca vô cùng tự do, tiêu dao và tự tại. Nhìn xuống thấy tôm cá bơi lội nhởn nhơ quả là nước đã nuôi sống không biết bao nhiêu sinh mệnh.

Dòng nước chảy phấn khích tinh thần tiến thủ, đấu tranh để nhắc nhở người đời không được lười biếng và bất động, hãy học lấy tinh thần tự cường không mỏi mệt của nước chảy, có như vậy gân cốt của mình mới không ngay đơ bại xụi, “tiền thủy” tức nước tiền, nước quý như tiền, ta có đem ứng dụng nó một cách linh hoạt mới có nhiều tiền giúp đỡ chúng sinh, nếu như đem dòng suối ngọt này phân phát ra cho mọi người cùng hưởng thì hẳn là công đức sẽ vô lượng vô biên.

Dương Sinh: Nước ngụ biết bao ý nghĩa cao sâu, hàm chứa tấm lòng quảng đại vô biên, công đức của đức Lão Thủy hiện thời thực quá lớn lao thay.

Đế Quân: Dương Sinh hãy đi theo tôi...

Dương Sinh: Thưa vâng. Qua một con đường nhỏ tới một vùng đất cằn cỗi, cây cỏ úa vàng khô héo, phía trước có một trái đồi trọc, hoàn toàn thiếu màu xanh và sức sống, dưới chân đồi còn có một cái ao rộng, nhìn màu nước coi có vẻ rất độc và tù hãm, không một thứ sinh vật nào sống nổi là tại sao, và vì lẽ gì ở đây lại có tới hai loại phong cảnh quá khác biệt nhau như vậy?

Đế Quân: Trái đồi này gọi là đồi suối vàng, còn cái ao ở dưới gọi là ao suối vàng ăn thông thẳng với Địa Ngục, do đó mà Địa Ngục còn kêu là suối vàng. Nước ở suối vàng là nước chết nên không lưu thông và không có sức sống, vì vậy mà cây cối chung quanh khô héo, mặt đất nứt nẻ cằn cỗi.

Người ta nếu như chỉ coi tiền tài là của riêng, không chịu để lọt ra ngoài một đồng một cắc giúp đỡ kẻ nghèo ắt sẽ như nước chết sinh côn trùng. Hãy nhìn những đất trên các đồi trọc tại dương gian thảy đều chết chóc, cuối cùng hóa thành đất vàng, nước dơ dáy đục ngầu chảy thành suối vàng, nước đó ngấm vào thân người khiến xương trở thành xương khô, xương trắng, cuối cùng giúp ích được gì?

Người đời phải lo tu dưỡng chính khí, khí mạnh xung thiên giúp ích cho người, lưu danh muôn thuở. Còn không xú khí sẽ tràn đầy thân xác tạo thành luồng khí độc, hành động bất cứ việc gì cũng đều để lại sự xấu xa ô uế mà thôi, sau khi chết đương nhiên suối vàng sẽ hiện ra trước mắt. Còn nếu như tâm địa trong sạch, không mưu đồ đen tối, sau khi chết được tắm nước trong, thân xác trở thành thân pháp, uống trà cam lộ Thủy Tinh Bắc Hoa, khoảnh khắc cảm thấy thân tâm mát mẻ, tỉnh giấc mộng lớn phàm trần, khi thoát xác liền tới được Thiên Đàng cực lạc. Có muốn lựa chọn thứ nước đó không? Nếu muốn, điều cần nhất là chớ đi sai đường nước chảy.

Dương Sinh: Nghe xong những lời đức Đế Quân vừa truyền dạy, lòng đệ tử vô cùng cảm động, Thiên Đàng, Địa Ngục đều không hề có lối, nguyên cũng là tại phân biệt đó thôi.

Đế Quân: Giờ đây tôi lại hướng dẫn Dương Sinh dạo thăm cung Thủy Tinh, để thấy rõ quá trình tu đạo Bắc Hoa.

Dương Sinh: Cảm tạ đức Đế Quân đã hết lòng chỉ giáo, đệ tử xin lắng nghe Đại Đạo Bắc Hoa.

Đế Quân: Hãy theo tôi tới phía trước cung Thủy Tinh để tiện hỏi đạo.

Dương Sinh: Đường Thiên Đàng vô cùng xa xôi song có thể thâu nạp được tất cả các giới đạo sĩ, chỉ cần làm sao hợp được với khí hậu và hoàn cảnh là đều có thể tới đây cùng thể hiện chân lý đạo mầu... Theo chân đức Đế Quân lại đi tới một cảnh giới mới, phía trước thấy hiện ra một tòa cung điện rộng lớn vô cùng, trong ngoài nhìn thấu suốt không vương một hạt bụi, phía trên có đề sáu chữ: “Viện tu đạo Thủy Tinh Cung”.

Đế Quân: Đây cũng là cung Thủy Tinh, phía trong có các bậc cao chân cùng lính thủy cá tôm đang luyện đạo, Dương Sinh có thể vào trong phỏng vấn họ.

Dương Sinh: Xin tuân lệnh. Phía trong linh khí vô cùng mạnh mẽ, đệ tử có cảm giác bị chê bai giống như có sức đẩy ngược linh thể trở lại.

Tế Phật: Chớ có sợ hãi, bởi lẽ các đạo sĩ đang tập trung tinh thần để điều dưỡng linh khí Bắc Hoa, họ sẽ tạo được sức mạnh dời non lấp biển do đó mà con mới có cảm giác như vậy. Con có thể hỏi các vị đó về lý đạo.

Dương Sinh: Hay quá... Dung nhan quý vị đó sáng rực hào quang, trên đỉnh đầu bạch quang tỏa sáng ngời, lạnh băng song vẫn cảm thấy có sức nóng... Xin cho biết về pháp tu mà quý vị đang tập luyện, pháp này kêu là pháp gì, chúng sinh dưới gầm Trời có học tập được không?

Đạo Trưởng: Dương Sinh từ dương gian lên đây phỏng vấn quả là kỳ duyên, phương pháp tu đạo có rất nhiều, nói đến quá trình tu đạo của tôi, thực ra thì cũng chẳng có gì gọi là bí quyết. Tôi lúc còn ở tại thế gian là tay cự phú, song tôi lại khinh tài trọng đạo, chẳng chịu làm đầy tớ cho đồng tiền, do đó mỗi khi nghe thấy ở đâu có tai biến hoặc nghèo khổ cần sự giúp đỡ tôi đều giúp liền. Đối với địa phương cần tiền bạc đất đai để xây dựng, giáo dục nhân tài, tôi đều cống hiến, do đó mới được tặng mấy cái tên là “đại thiện nhân” cùng “tán tài Tiên” tức là vị Tiên ban phát của cải. Lúc về già trì trai tu đạo, giảng kinh thuyết pháp, độ người hướng thiện, làm công tác từ thiện cải cách phong tục. Lúc sống, suốt đời tôi lo thực hiện hoài bão cứu nhân độ thế, vì vậy đã cảm hóa được rất nhiều người. Năm 78 tuổi từ giã cõi đời, công quả viên mãn, được lên cõi Trời Ngũ Lão để tu luyện thêm.

Hiện tại tôi đang lo bồi dưỡng nguyên thần tại Thủy Tinh Cung đã tới giai đoạn “viên quang” tức hào quang tròn đầy. Nếu như lúc tại thế tôi chỉ lo mưu đồ tiền của, sống xa hoa dâm ác, hẳn là ngày nay đã bị đày xuống Địa Ngục để thanh lọc cái thân ô uế, thì làm sao còn có thể tiêu dao vô tận tại nơi đây. Sở dĩ tôi tự cảm thấy số tôi được may mắn là vì tôi không bị tiền tài mê hoặc.

Làm người, nếu như tôn trọng giữ gìn được chữ “công” tức là chung, đâu đâu cũng nghĩ tới việc lo cho người, ắt là chư Tiên Phật sẽ lo cho mình, cùng tranh thủ để mình được tới đích. Như nay tôi có thể ở chốn này sống vô ưu vô sầu là nhờ lúc trước dốc tâm cứu đời nên mới được như vậy. Mong người đời bỏ giả tu chân, chớ nhận dối làm thật để tránh khỏi mãi mãi nghĩ giả, để rồi cuối cùng phải ngậm đắng nuốt cay tại Địa Ngục.

Dương Sinh: Cảm tạ những lời chỉ giáo của đạo trưởng! Phải là người trừ tuyệt được lòng tư dục mới đạt được niềm vui sướng của sự chí công vô tư này. Trời xanh quả là công bình.

Còn lính thủy cá tôm đang bơi lội vui đùa kia chẳng rõ đạo hạnh của chúng như thế nào?... Tôi vừa nói xong, một con tôm lớn đột nhiên mở miệng nói: “Anh chớ coi khinh anh em chị em ở trong nước chúng tôi. Ngày hôm nay chúng tôi tới được nơi đây hẳn là cũng tạo được một đoạn lịch sử phi phàm, anh hãy lắng nghe. Lính thủy cá tôm là sinh vật thịt mềm nên bị ăn thịt nhiều, nhưng suốt đời chúng tôi lại chỉ uống nước ăn rêu sông biển, không hề cướp của bạn mà ăn, thực hiện đức hiếu sinh của Trời nơi thượng giới, tình đồng loại của người nơi hạ giới, sống thanh bạch như vậy một đời, do đó mà ngày nay mới lên được đến đây. Chúng tôi tuy gọi là lính thủy cá tôm, song tâm chúng tôi với tâm Phật là một, do đó không lâu chúng tôi sẽ thoát xác hóa thành thân người, pháp tướng sẽ xuất hiện, so sánh với các đạo sĩ kia sẽ chẳng khác nào. Các vị đạo sĩ kia phần lớn đều do chúng tôi biến hóa thành, chỉ cần sau khi tu luyện xong, công phu thành thục, tất nhiên thoát xác. Người đời cũng đã từng cư ngụ trong vỏ tôm, hy vọng họ không bội phản chính thân thể mình, bình đẳng cùng cầm thú, nếu như còn sai trái, sau khi thoát xác ắt sẽ mang lốt cầm thú, chịu luân hồi đổi kiếp”.

Tế Phật: Đạo hạnh đó của lính thủy cá tôm không những đã không được người kính trọng mà cá tôm lại còn phải hy sinh tính mạng để nuôi người, do đó cá tôm đôi khi chẳng cần phải trải qua “tứ sinh hồi hồn phủ” tức là phủ hoàn hồn bốn loài sinh vật, là:

Hóa (côn trùng, sâu bọ)

Thấp (cá, tôm, ốc, hến)

Noãn (chim muông, gà, vịt)

Thai (cọp, beo, trâu, bò, lừa, ngựa)

Loài người ăn thịt loài động vật yếu mềm, phải chăng là lớn ăn nhỏ? Mong rằng sau khi bạn tôm thuyết pháp, thực khách bỏ được thói quen ăn thịt các loài động vật. Tuy thời giờ eo hẹp song cũng đã trình bày được một phần thắng cảnh Bắc Hoa để người đời thấu tỏ. Mong chúng sinh dưới gầm Trời thể hội được những điều vừa tiết lộ ở trên, song điều cần thiết nhất vẫn là chớ tự phản bội việc được mang hình hài con người của chính mình. Cảm tạ đức Đế Quân đã chịu nhọc nhằn dắt dẫn Dương Sinh, giờ xin cáo từ.

Dương Sinh: Đa tạ đức Đế Quân đã ân ban chỉ giáo, kính mong từ nay trở về sau mãi mãi còn được đức Đế Quân ban thưởng linh quang ơn ích. Giờ xin kính biệt.

Đế Quân: Tế Phật cùng Dương Sinh quả là đã trải qua bao gian khổ, tôi xin ban thưởng nước trí tuệ Bắc Hoa cho tính linh của Dương Sinh, từ nay công tác phổ độ chúng sinh tin rằng sẽ linh thông không còn trở ngại.

Dương Sinh: Xin cúi đầu lạy tạ đức Đế Quân đã ân thưởng... Đệ tử nguyện kính tôn lời đức Thánh dạy, gia công tu tâm sửa tánh để trước độ mình sau độ người... Thưa con đã sửa soạn xong, kính mời ân sư trở lại Thánh Hiền Đường.

Tế Phật: Đã tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác. [57:46]

[Hết cuốn 15 - ID# 00000000L35]


----
vovilibrary.net >>refresh...