00000000L34
THẦY ĐỌC VÀ GIẢNG - Cuốn 15 - Hồi 18, Hồi 19
Tháng 10, 1987
HỒI MƯỜI TÁM
DẠO CUNG TÂY HOA NGHE DAO TRÌ KIM MẪU THUYẾT PHÁP
Phật Sống Tế Công
Giáng ngày 9 tháng 2 năm Canh Thân (1980)
Nhân quần dũng dũng tận hoàng tuyền
Vị hiểu hồi đầu chủng phúc điền
Hướng ngoại cầu Tiên không bổ ảnh
Gia trung hoạt Phật lễ nghi kiền.
Suối vàng đông nghẹt lũ vong thân
Ruộng phúc bỏ hoang chửa thức thần
Hướng ngoại cầu Tiên hoài bắt bóng
Trong nhà lễ Phật phải chuyên cần.
Đức Thầy giảng:
Đó, bốn câu thơ này cũng nói rõ ràng.
“Suối vàng đông nghẹt lũ vong thân”: Của cải đấy...
“Ruộng phúc bỏ hoang chửa thức thần”: Cái chuyện hướng thiện làm phước nó không bao giờ, nó không biết hy sinh để nó hướng thiện làm phước.
“Hướng ngoại cầu Tiên hoài bắt bóng”: Đó! Mình cầu Tiên Phật độ mình là mình chỉ bắt bóng không, không có đạt được cái gì hết.
“Trong nhà lễ Phật phải chuyên cần”: Bên trong ta, ta phải chuyên cần lo niệm Phật là đúng.
Tế Phật: Người đời thường bất mãn với hoàn cảnh hiện tại, chẳng chịu tu tâm sửa tính để cải đổi hành vi, chỉ biết trách cứ kẻ khác, nếu cứ giữ mãi tính đó sẽ chẳng đạt được kết quả. Kẻ tu đạo đều tưởng là sẽ dễ dàng siêu thăng lên vườn cực lạc lý tưởng của họ, không chịu chăm lo bồi dưỡng cây báu của chính vườn mình, chuyên hướng ngoại tìm kiếm thành quả của Thánh Tiên. Hướng ngoại cầu Phật, giống như bắt chim ngoài trời, vừa thò tay chim bay mất, càng đuổi theo, chim bay càng cao. Nếu như biết phản tỉnh, thò tay vào lồng bắt chim trong nhà, tin rằng sẽ dễ dàng như trở bàn tay. Sở dĩ lão tăng hy vọng người đời phần đông sẽ tự kiểm điểm lại mình, lo chăm sóc vườn tâm của chính mình, một sớm gặt hái được thành quả, không những hưởng đặng mùi vị thơm ngon của trái ngọt vườn nhà mà lại còn có thể đem bán ra thâu được nhiều lợi. Người đời không dám nhìn lại chính mình, chỉ lo hướng ngoại khiến tinh lực hao mòn, làm việc gì cũng chẳng thể thành công. Bữa nay tôi hướng dẫn Dương Thiện Sinh dạo thăm thắng cảnh Vô Cực, chuẩn bị lên đài sen.
Dương Sinh: Thưa đệ tử đã sửa soạn xong, kính mời ân sư lên đường.
Tế Phật: Hướng dẫn trò ngoan dạo thăm thắng cảnh cõi Trời, Tế Công lòng vô cùng sung sướng, ước ao sẽ hướng dẫn được toàn thể chúng sinh tới đây cùng dạo thăm. Này trò ngoan, thầy trò mình có nên ca một bài để khuyên đời không?
Dương Sinh: Đệ tử tài học thô thiển, thơ phú không thông, mở miệng ra ấp a ấp úng, sợ rằng sẽ chẳng hay ho.
Tế Phật: Mấy đời không ăn thịt là cốt chỉ để thực hành sự bớt lời bớt tiếng, nay có làm ngược lại một chút cũng không tới nỗi phạm tội tranh giành chuyện ca xướng, vậy cũng chẳng nên quá khắt khe. Thầy trợ điển cho con để văn chương của con được lưu loát hay thêm, con hãy cùng thầy họa thơ.
Dương Sinh: Con xin vâng lệnh, mời ân sư chỉ giáo cho.
Tế Phật: Phàm tình tục cảnh thực bàng hoàng.
Dương Sinh: Theo bước ân sư dạo bốn phương.
Tế Phật: Gió mát tính linh ngời sáng.
Dương Sinh: Một dải mây huyền trăng xanh mát.
Tế Phật: Cuộc đời như mộng chẳng dài lâu.
Dương Sinh: Sớm tu đại đạo tránh vô thường.
Tế Phật: Đồ tể buông dao chớ ngông cuồng.
Dương Sinh: Tu tâm dưỡng tính giữ gìn sức khỏe.
Tế Phật: Phật Tiên chèo thuyền từ.
Dương Sinh: Pháp độ chan hòa kẻ thiện tâm.
Tế Phật: Văn từ tuy thô thiển song bài ca cũng khá hay, ý tứ tự nhiên sâu sắc, người đời nghe được hẳn là rất cảm kích. Đã tới nơi, mau xuống đài sen.
Dương Sinh: Cảnh trí ở đây khác hẳn cảnh dạo thăm bữa trước, ánh vàng tỏa ngợp đất, hoa phù dung nở thắm non xanh, ánh sáng huy hoàng, chim vàng bay lượn, lần đầu tiên trong đời được nhìn thấy cảnh kỳ quan, không rõ đây là đâu?
Tế Phật: Đây là đại đạo trường cứu độ chúng sinh, vàng phủ đầy đất, chim vàng bay ngợp trời, cây trổ hoa vàng mọc khắp chốn, trong ao ngọc cá vàng bơi lội, vật báu lạ kỳ, ngọc sáng lóa mắt, nơi đây linh khí ngưng tụ, là chốn đức Dao Trì Kim Mẫu cư ngụ. Kim Mẫu là mẹ nguyên linh của chúng sinh, cũng còn được tôn xưng là Tây Hoa Đế Quân, địa vị tôn quý, lòng nhân từ vô lượng. Chúng ta phải y phục chỉnh tề, mau tới trước làm lễ ra mắt.
Dương Sinh: Xin vâng lệnh, bữa nay được vái lạy đức Lão Mẫu quả là vinh hoa vô cùng. Phía trước tòa cung điện nguy nga tráng lệ, hào quang tỏa chiếu sáng ngời, trên cửa có treo tấm bảng đề năm chữ: “Cung Dao Trì Kim Mẫu” ánh vàng chiếu lóa cả mắt, các Tiên nữ phía trước điện trang điểm đẹp tuyệt vời, dáng vẻ thanh thoát như thoi đưa, cử chỉ lễ độ hướng về phía chúng tôi cúi đầu nghinh đón.
Tế Phật: Dương Sinh mau vào trong điện lạy chào ra mắt đức Lão Mẫu.
Dương Sinh: Xin tuân lệnh, trong điện một vị từ mẫu vẻ mặt hồn nhiên như trẻ thơ, mái tóc trắng phau, có các Tiên nữ đứng hầu hai bên... Đệ tử phủ phục lạy chào Lão Mẫu, đệ tử được tắm ơn mưa móc, phụng chỉ viết sách, theo thầy lên cõi tam giới phỏng đạo cầu chân. Bữa nay có được vinh hạnh vâng lệnh Thánh triệu tới thăm chốn cư ngụ của đức Lão Mẫu, lòng vô cùng bồi hồi cảm động, kính chúc Lão Mẫu thánh thể an khương. Chúng sinh còn mê muội không thể trở về được nơi nguồn cội, Lão Mẫu hằng tựa cửa ngóng trông, mắt hồ thu trong suốt, lệ từ bi chảy ròng ròng. Đệ tử vâng Thánh lệnh đảm trách việc phổ độ chúng sinh, tới nay trách nhiệm lớn lao chưa hoàn thành, lòng hoang mang lo sợ, kính mong Lão Mẫu gia ân ban thêm cho linh quang trí tuệ, để làm phương tiện cứu đời giúp người.
Trước đây từng phụng mệnh theo gót ân sư trước tác sách Địa Ngục Du Ký, nay lại phụng mệnh viết sách Thiên Đàng Du Ký, Thánh mệnh canh cánh bên lòng không dám một chút lơ là, mặc dù ma nạn thử thách trùng trùng, tâm thần muốn nát tan, kính mong đức Lão Mẫu giúp cởi bỏ duyên trần, thoát ly mọi trói buộc hầu chứng ngộ Đại Đạo.
Dao Trì Kim Mẫu: Lành thay, con hiền Dương Sinh, một lòng cầu đạo, thổ lộ hết những lời tâm huyết về Đại Đạo Huyền Cơ, giải tỏ những điều nghi hoặc trong kinh sách, gánh Thánh mệnh trọng trách, chí đạo phi phàm, đã đạt được thắng lợi vẻ vang. Tam Tào phổ độ, Trời, người đều mong mỏi, Địa Ngục Du Ký đã khai mở sức sống khắp cõi địa tào và nhân tào. Thiên Đàng Du Ký chỉ rõ đường mê của thiên tào và nhân tào, hai bộ kinh báu muôn đời sau còn sáng chói, tam tài duy chỉ có “tài nhân” tức cõi người là quý, do đó mà nhân loại được ban nhiều ân phước. Đạo tới thì ma quỷ sinh, tự cổ đều như vậy, vậy mong Dương Sinh khắc phục được nghịch cảnh, hoàn thành được sách Thiên Đàng Du Ký một cách trọn lành, công đức lớn lao vạn thuở danh thơm, không chỉ huyền tổ của Dương Sinh siêu thăng cực lạc, mà muôn vạn 96 nguyên linh của chúng sinh cũng đều tu chứng đạt đạo.
Tới đây, trọng trách Thánh Tiên trao phó Dương Sinh đã hoàn thành được một phần. Mẹ con chung lòng, thấy con khổ cực, Mẹ ban linh quang để trợ giúp đạo lực, mong con chấn khởi tinh thần, hào quang thánh bút chiếu sáng toàn thế giới, hầu giúp chúng sinh giác ngộ mê lầm, sớm thoát trần duyên, tẩy lòng đổi mặt, nắm tay nhau đi vào con đường đạo phúc thiện. Có như vậy mới xứng đáng với danh hiệu “thiên nhân đạo sư” tức là bậc thầy chỉ đạo cho cả hai cõi Trời - người, lưu danh muôn thuở, há chẳng siêu việt sao?
Dương Sinh: Cảm tạ Lão Mẫu đã ân ban linh quang đầy đủ cho con, lời vàng réo rắt ngập lòng, đạo màu giác ngộ mắt thần ngời sáng, thần khí sung mãn, kính xin Lão Mẫu từ tâm nhủ lòng thương xót, luôn luôn đoái tưởng tới con, kính vâng lệnh Mẫu, chí hùng mạnh tiến, xin từ Mẫu an tâm.
Lão Mẫu: Có thơ là:
Từ mẫu thủ trung tuyến
Du tử thân thượng y
Lâm hành mật mật phùng
Ý khủng trì trì quy
Thùy tri thốn thảo tâm
Báo đắc tam xuân huy.
Dịch
Mẹ hiền se chỉ luồn kim
Mong sao chỉ chắc áo tin mọi bề
Con đi mẹ sợ lâu về
Khâu đi khâu lại còn nề chỉ tơi
Tấc lòng cỏ lạnh ai ơi!
Biết bao giờ mới đền bồi nắng xuân.
Các con đỏ chín mươi sáu nguyên linh ngày nào, giờ đây đều thành những đứa con luân lạc, tấm áo tiên mặc trên mình đã lâu chẳng thấy, vì đã thay bằng áo trần gian loang lổ dính đầy bụi bặm. Nhớ thuở chia ly nơi chân núi Tâm Đầu Sơn, mẹ hiền cầm kim khâu áo, bao lời tâm huyết dặn dò, vì sợ rằng sau khi các con đầu thai giáng phàm, quên cảnh Tiên Thánh yên lành, đắm chìm nơi chốn phàm trần bèo nổi mây trôi, lâu dần chẳng còn biết trở về nơi lẽ Trời vô cực. Bởi vậy mong các con nắm lấy sợi chỉ vàng thả ra từ tay mẹ hiền để rồi nương theo nó mà lên thuyền từ, lần theo gót mẹ mà trở về nơi nguồn cội, có như vậy mới mong báo đền nổi một trong muôn ngàn ơn sâu của mẹ, nếu trái lời ắt trở thành những đứa con bất hiếu, rõ chưa?
Tế Phật: Lời Mẹ hiền đẫm lệ đắng cay, người há chẳng động lòng trắc ẩn hay sao?
Dương Sinh: Hiện thời sùng bái ngôi đền thờ đức Dao Trì Kim Mẫu cùng chúng sinh quá lắm, người đời đều muốn trở về nguồn cội nhận Mẹ từ tâm, đó là một hiện tượng quý báu vô cùng, đồng thời cũng là điềm báo trước về cơ thế giới sẽ đi tới đại đồng. Kính mong Lão Mẫu nhủ lòng thương xót, khai mở phương pháp tu đạo, con xin lắng nghe thật kỹ càng.
Lão Mẫu: Tôi cai quản phương Tây nên còn gọi là “Tây Hoa Đế Quân”. Có người nói: “Thế giới hiện tại là thế giới kim tiền” nên nhân sĩ Tây phương lại càng cần phải kêu là “thượng tôn chủ nghĩa kim tiền”. Nay thời vận ứng với Tây phương, vàng lên giá đắt gấp bội thân người, biểu lộ rõ thời khắc đức Kim Mẫu phổ độ nguyên linh đã tới, do đó danh hiệu của tôi vang lừng khắp thiên hạ. Vận Trời tuần hoàn ứng với vận Tây phương nên đạo lớn giáng thế giúp cơ duyên phổ độ, phải cùng nhận một Mẹ, một Thượng Đế thì thế giới mới có thể đại đồng. Dụng ý của Trời xanh huyền diệu, mong chúng sinh giác ngộ điều đó.
Dương Sinh: Lão Mẫu từ bi, kính xin chỉ bày thêm lý Trời siêu diệu.
Lão Mẫu: Vàng là vua quý muôn vàn cho nên người đời coi vàng cực kỳ quý báu, đủ thấy địa vị tôn quý của tôi, có lẽ vì vậy nên mới được kêu là “Mẹ” chăng? Vàng là bảo vật chẳng sợ lửa tôi luyện, nước ngâm, đất vùi, gỗ đè, là vua của ngũ hành, là vật linh của Ngũ Lão, phá hủy cách mấy cũng không tiêu diệt nổi, cho nên thân Phật xưng là “Kim Thân”, đạo thể gọi là “Kim Đơn”. Kim cư ngụ ở địa vị tôn quý, lưu thông không trở ngại, Trời và người tranh giành, Kim Mẫu có thể sinh con vàng, Phật Mẫu có thể sinh con Phật, là chủ tể của vạn linh, cho nên gọi là Mẹ. Tính linh của vạn vật tức là một khối “kim quang”, do đó mà nguyên linh coi vàng là mẹ, ngụ ý tính linh như kim chẳng thể hủy diệt, nguyện thế nhân giác ngộ điều đó.
Dương Sinh: Kim Mẫu sinh hóa nguyên linh vô lượng vô biên, kính xin được rõ tiểu sử để người đời học tu đức lớn cùng thực hiện hoài bão của Kim Mẫu.
Lão Mẫu: Hỗn nguyên nhất khí hóa thành nguyên thủy cùng Thái Thượng Huyền Nữ, do đó tôi vốn là nguyên linh của hỗn nguyên nhất khí, tam thanh biến hóa, ngũ hành sinh ra người, tôi lại trở thành đứng đầu ngũ hành là “Kim”. Kim Mẫu phụ trách việc hóa sinh nguyên linh, gánh nặng đường xa, Nguyên Thủy Thiên Tôn đã giảng giải rõ ràng, do đó tôi không cần thuật lại. Tôi ứng vận phổ độ chúng sinh, thiên hạ đã tiến vào thế giới “kim sắc”, ngũ kim theo sát bên mình nhân loại, như cốt sắt, nhà sắt, giường sắt, xe máy, xe hơi, phi cơ, điện thoại, truyền hình, kính đeo mắt, đồng hồ đeo tay... các phương tiện ăn mặc, cư ngụ, di chuyển ngày xưa nhờ vào gỗ và đất, ngày nay thay bằng ngũ kim, chứng tỏ “Kim” là vật quý tùy thân, là mẹ báu của chúng sinh. Người người đều yêu kim khí, song lại khiến tâm tính con người trở thành quá thực tế, đời sống bị khảo đảo không kham nổi, do đó nói “say tiền mê vàng”. Bởi vậy muốn phổ độ nguyên linh, chẳng thể không dùng kim khí ban phát cho chúng sinh.
I. Tây phương Canh Tân thuộc Kim, ở cõi Trời ngũ thường là “lợi”, ngũ sắc thuộc “bạch” tức trắng, ở cõi đất trong bốn mùa là mùa Thu, nhân gian hóa sinh Bạch Đế tức là vua Hạ Vũ, nhân luân ngũ thường thuộc nghĩa, nhân thể chủ về phổi và da, ngũ giới chủ về trộm cướp.
II. Những điểm vừa trình bày ở trên khả dĩ thể ngộ được nguyên nhân “kim khí” tiêu tan.
1. Kim: Thời xưa dùng gỗ và đất xây cất nhà cửa và chế tạo các loại khí cụ, ngày nay thay thế bằng cốt sắt, vách sắt, là những vật liệu chế tạo bằng ngũ kim. Gươm gỗ, đạn đá trước đây đã bị đào thải, hiện tại được thay thế bằng khí giới tối tân vô cùng lợi hại, sức mạnh giết người so với cổ thời hơn gấp bội. Khoa học tiến bộ, đời sống hưởng thụ vật chất tới cực điểm, y dược tiến bộ giúp sinh mệnh con người sống lâu, bệnh tật chết non giảm thiểu, song tai nạn xe cộ làm chết người, nhân số lại gia tăng mau lẹ, đủ thấy quyền sinh tử thoạt nghĩ tưởng là do người nhưng kỳ thực do Trời. Xe cộ đụng nhau gây tai nạn chết người đều là do sự đụng chạm của ngũ kim.
Mỗi năm các cuộc chiến tranh trên thế giới khiến bao kẻ phải hy sinh vì mưa bom bão đạn. Những vụ án mạng xảy ra hàng ngày cũng gia tăng khủng khiếp, do đó, kim loại tuy quý trọng song nếu quá mức sẽ trở thành phản tác dụng, hại lại người vô cùng thảm khốc.
Người đời thường đeo đồ luyện kim như các đồ nữ trang, đồng hồ v.v... là những vật tuy giá trị song nó lạnh lẽo và vô tình, đối với thân bằng quyến thuộc lạnh lùng vô nghĩa, như lá thu tàn tạ rụng rơi đơn độc. Những ai còn nghĩ rằng làm như vậy là có lợi, nên thức tỉnh. Mong những người quý trọng “kim ngân” hãy mau quý trọng “Kim Mẫu” để trở thành đứa con hiếu thảo, uống nước nhớ nguồn. Có lời khuyên như sau:
Khuyên con nguồn cội hãy mau thức tỉnh, núi vàng chôn vùi biết bao anh hùng hảo hán.
Khuyên con nguồn cội hãy mau thức tỉnh, cỏ xanh đang phơi phới trước gió xuân thì bị đất chôn vùi.
Khuyên con nguồn cội hãy mau thức tỉnh, biển khổ sóng dữ cao ngất dập vùi, bóng người mất hút.
Khuyên con nguồn cội hãy mau thức tỉnh, con cái muốn phụng dưỡng cha mẹ nhưng chẳng được bao lâu, buồn lắm thay.
Khuyên con nguồn cội hãy mau thức tỉnh, Mẹ Vô Cực mong ước các nguyên linh tận hiếu, tận trung.
Khuyên con nguồn cội hãy mau thức tỉnh, vào cửa Thánh cầu chân đạo phải gấp dụng công.
Khuyên con nguồn cội hãy mau thức tỉnh, ôm ấp lòng nhân từ độ người đời, tuân theo đạo đức.
2. Dao: Lợi, thuận lợi, càng lợi.
Lợi ắt làm hại lúa, cho nên giữ cái lợi của dao cũng giống như cầm dao giết người. Lợi tức là của cải tiền tài, người đời nay trọng lợi, coi kim tiền là sinh mệnh, nhân loại tranh đấu đều là để giành giật tư lợi. Kẻ dùng thủ đoạn phi pháp trục lợi ắt tự chiêu oán hận đố kỵ, bởi lẽ sau khi đoạt được lợi thì cái hại sẽ theo sau liền. Tục ngữ nói: “Người chết vì của, chim chết vì ăn” (nhân vị tài tử, điểu vị thực vong). Người đuổi theo lợi lộc của cải cuối cùng bị “dao lợi” sát hại sinh mệnh, vì “lợi - hại” bám sát nhau. Mong người đời coi nhẹ “lợi” để tránh xa “hại”, không được gian trá, cướp đoạt, mưu đồ lợi lộc để tránh “dao lợi” vô tình chuốc oán tạo nghiệp.
Tất cả nhu cầu vật chất có thể nói đều là lợi: Đem sách dạy điều thiện phát tặng dễ dàng - (lợi).
Đem điều ác ra để làm những chuyện bất lương bất nghĩa cũng dễ dàng - (hại).
Bởi vậy, “lợi - hại” có quan hệ với nhau rất là mật thiết, phải biết ứng dụng cách sao cho thật khéo để bảo tồn lấy cái tâm. Mong chúng sinh hiểu rõ điều đó.
3. Thu: (trắng phổi, da) Trăng thu tuy sáng song thân thể yếu đuối thiếu sức. Mùa thu là thời kỳ chủ về thâu lượm kết quả nên vạn vật lá rụng tơi bời. Lá cây rụng không còn nhả ra khí, khiến nguyên tố khí cần thiết cho việc hít thở của phổi trong cơ thể con người bị giảm thiểu.
Phổi như lá cây, lá rụng về cội, da dẻ trắng bệch, thân thể suy nhược yếu đuối, do đó mùa Thu tới phải mặc thêm áo ấm để giữ gìn sức khỏe. Hiện thời mùa Thu chính là thời kỳ thâu hoạch lúa, nguyên linh trở về núi Linh Sơn - Tây phương, do đó đại đạo lớn mạnh, nếu như ấn tống được nhiều kinh sách càng dễ giúp cho đời thịnh vượng.
Cửa Thánh phát huy đạo giáo, lo cứu độ chúng sinh, chư Tiên Phật ào ào đầu thai thay đổi thời thế, những ai còn tuệ căn nên hy sinh tinh thần lẫn vật chất, bôn ba khắp chốn tìm duyên phổ độ, mong con nguồn cội tâm như lá rụng, thanh bạch vô nhiễm, không sinh trở ngại, người người tu đạo như mùa Thu gặt được nhiều lúa chín.
4. Nghĩa: (trộm cướp) Tây phương thuộc Kim, ngũ thường là nghĩa, ngũ giới chủ về trộm cướp. Kẻ ham vàng thấy lợi ắt quên nghĩa. Kẻ sinh tính tham trộm cướp của cải gọi là đạo tặc không còn là nghĩa sĩ. Một mảy lông, một sợi tơ không mong chiếm hữu làm của riêng mới không phản bội luật Trời, Thiên Đàng, Địa Ngục hai bên tùy mình lựa chọn.
Trên đây là nói về hiện tượng kim khí Tây Hoa lưu hành. Tây Hoa là đất quý, người đời nếu như có đạo tâm hẳn là không tham lam vàng bạc của cải giả tạm trên đời. Những thứ đó chỉ là để cho người đời mượn dùng tạm ít năm thôi, còn phải tu tâm dưỡng tính, xây dựng một trái tim kim cương cho chính mình, để sau còn trở về được chốn Tây phương cực lạc, đi trên đất quý trải vàng, khi đó chắc chắn hào quang trái tim vàng của mình sẽ phản chiếu sáng ngời, có như vậy mới thực sự chứng tỏ được là có tài. Giờ tôi xin hướng dẫn hai vị đi thăm Thánh cảnh Dao Trì Tây Hoa.
Dương Sinh: Lão Mẫu từ bi, vì thương chúng sinh mà phải chịu khổ cực nhọc nhằn thuyết pháp, lòng con vô cùng cảm kích. Được ngắm dung nhan Tiên cô lồ lộ vẻ thiên chân chính trực, con cảm thấy thư thái nhẹ nhàng, không hiểu lý do tại sao?
Lão Mẫu: Họ là những Tiên nữ siêu trần thoát tục, khác hẳn phụ nữ chốn phàm trần, khí chất thanh cao của họ rất hấp dẫn song Dương Sinh có động tâm không?
Dương Sinh: Thưa không dám, nhưng có thể hỏi họ về cách tu dưỡng đạo không?
Lão Mẫu: Dĩ nhiên là được.
Dương Sinh: Xin hỏi quý Tiên nương, quý Tiên nương có thể kể lại cho tôi được rõ về quá trình tu đạo của quý Tiên cùng phương pháp bảo vệ duy trì vẻ thanh xuân, tươi trẻ không? Bởi lẽ người đời hiện nay bất kể là nam hay nữ đều muốn được trẻ mãi, nếu như quý Tiên nương tiết lậu bí quyết, người đời sẽ nhớ ơn mãi mãi.
Tiên Nữ: Nhớ lại quá trình tu đạo, tôi đã trải qua biết bao khó khăn gian khổ, toàn gặp hoàn cảnh éo le song lại chính nhờ vậy mà tôi mới giữ gìn nổi nhân cách cao siêu, tạo được chí hướng phi phàm.
Tôi mồ côi cha mẹ từ nhỏ, được chú nuôi lớn. Suốt thời thơ ấu, mỗi khi thấy chùa miếu là tôi đem lòng sùng bái muốn tu đạo, về sau tôi bái ngài Huệ Chân Thượng Sư làm thầy, chuyên tâm học đạo. Trải qua biết bao ma nạn khảo đảo, chí đạo không đổi dời, cuối cùng chứng đắc đại đạo mới được Lão Mẫu thâu nhận vào cung làm thị nữ.
Còn các Tiên nữ dung nhan thanh tú, trang nghiêm, trẻ mãi, là vì trong lòng không còn ý niệm về dục tính và phiền não, hoàn toàn chân chất thanh bạch, quên tháng năm, không hề nghĩ đến sự già nua, nên vô “não” tức vô “lão” vong “niên” tức vong “lão”, chỉ lưu giữ tấm lòng trinh khiết, dung nhan tự nhiên thanh tú, sáng sủa. Còn nếu tâm không thăng bằng thì chẳng thể dùng ngọc báu che cho mặt hết xấu xa đen đủi, dầu Thần y Thánh dược cũng không thể giúp người ta khỏi già. Cho nên muốn trẻ mãi chỉ có cách: “Không phiền não, ăn chay, ít soi gương, luôn ngó vào nội tâm”. Trai gái trên đời nếu như thực hành được bí quyết này ắt chẳng cần tới son phấn, tự nhiên dung nhan trẻ đẹp mãi, há chẳng sung sướng sao?
Tế Phật: Vì thời giờ đã trễ, bữa khác lại xin tới thăm, bái từ Lão Mẫu cùng chư vị Tiên nương.
Dương Sinh: Cảm tạ Lão Mẫu đã quá nhân từ chỉ giáo, vô cùng đội ơn. Vì thời giờ eo hẹp, đệ tử phải theo ân sư trở lại Thánh Hiền Đường, xin bái từ Lão Mẫu.
Lão Mẫu: Dĩ nhiên là như vậy, tôi cũng chẳng thể lưu giữ, ngày khác gặp lại.
Dương Sinh: Thưa con đã sửa soạn xong, kính mời ân sư lên đường.
Tế Phật: Đã tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác.
HỒI MƯỜI CHÍN
LẠI DẠO CUNG TÂY HOA
LẮNG NGHE DAO TRÌ KIM MẪU THUYẾT PHÁP
Phật Sống Tế Công
Giáng ngày 23 tháng 2 năm Canh Thân (1980)
Thế ngoại đào nguyên cảnh sắc u
Du nhân như xí thừa vân chu
Bàn đào thụ hạ truyền hương vị
Nhất điểm cam lâm nhuận ngọc hầu.
Thâm u thoát tục cảnh đào nguyên
Khách cỡi thuyền mây tới cõi Tiên
Dưới gốc cây đào hương tỏa ngát
Ngọt ngào hưởng trọn vị thơm ngon.
Tế Phật: Bữa nay thầy trò mình lại tới cung Dao Trì bái kiến Lão Mẫu để nghe người thuyết pháp. Trò ngoan hãy chỉnh tề y phục theo ta lên đường.
Dương Sinh: Thưa con đã sửa soạn xong. Ba đời mới có được dịp may tới cung Dao Trì lắng nghe Lão Mẫu thuyết pháp, ơn Trời ơn thầy con chẳng dám quên.
Tế Phật: Cưỡi đài sen bay thẳng tới cung Dao Trì nơi cõi
Vô Cực... Đã tới Tây Hoa nơi Thánh Mẫu Dao Trì cư ngụ, Dương Sinh mau xuống đài sen, chúng ta tới lạy mừng ra mắt Lão Mẫu.
Dương Sinh: Xin tuân lệnh, phong cảnh Dao Trì thực quá ưa thích, khắp nơi gió tiên phơi phới, hào quang lấp lánh khiến tâm thần tươi sáng. Hào quang này khác với mọi chốn, không chỉ chói mắt mà còn khiến mắt con mở lớn, sáng rực, khó nhắm lại nổi, không rõ vì nguyên nhân gì?
Tế Phật: Tây Hoa Dao Trì là nơi Thánh Mẫu cư ngụ, khí vàng ngưng tụ giống như núi vàng ở thế gian, cũng như người đời thấy tiền mắt mở lớn, bởi vậy khi nhìn thấy khí đạo sáng ngời tự nhiên con cảm giác như vậy, đó là ánh mắt rất đáng yêu. Ha ha, không được nhìn ngó một cách tham lam, chúng ta tới vấn an Lão Mẫu.
Dương Sinh: Vào trong Thánh điện thấy Lão Mẫu lộ vẻ vui tươi, các Tiên nữ cũng mỉm cười cúi đầu nghinh tiếp chúng tôi, trong lòng vô cùng hân hoan vui sướng... Đệ tử bái kiến Lão Mẫu, bữa nay theo thầy tới thăm lại cung Dao Trì, kính xin Lão Mẫu từ bi mở lượng ân ban linh quang, cùng tiết lộ huyền cơ đại đạo để mở trí cho người đời.
Lão Mẫu: Lành thay, Dương Sinh và Tế Phật cùng đáp thuyền từ, vân du tam giới, quảng độ thương sinh, thay mặt tôi chia buồn cùng họ, đó là việc làm ơn ích tôi cảm thấy được an ủi vô cùng. Nhân duyên sớm trồng gốc đạo sâu dày, bữa nay mới có nổi cuộc du hành lớn lao này. Mong Dương Sinh chí lớn đạt thành, sách Thiên Đàng Du Ký sớm viết xong hầu dựng nghiệp Thánh phổ độ chúng sinh, công lớn thành tựu, để chư Tiên Phật cõi Trời mỗi lần ghé xuống cõi trần khỏi than thở là chúng sinh khó độ. Sách này có thể hướng dẫn rất nhiều nguyên linh trở về được cõi Trời gặp lại tôi... Giờ tôi lại hướng dẫn Dương Sinh dạo thăm thánh cảnh Dao Trì để khai mở đạo lớn.
Dương Sinh: Cảm tạ lời vàng dạy bảo của đức Lão Mẫu... Đi theo sau Lão Mẫu, các Tiên nữ hầu cận hai bên, có cảm giác giống như là đã về tới nhà cũ, các Tiên nữ giống như có quan hệ chị em, quen biết nhau từ những thuở nào...
Lão Mẫu: Dương Sinh nói rất đúng, nhớ xưa tại chân núi Tam Sơn nơi biên giới Thiên Đàng, các đệ tử đều là anh em chị em, thế rồi biển khổ tắm mình, trút bỏ áo tiên, sau khi tỉnh dậy thấy mình ở tại trần gian xác trần thân bụi, do đó mà người thời khởi thủy lấy lá che thân, bảo vệ nguyên thể, ngày nay đã tiến tới dùng vải hoa may áo mặc, đồng thời tính linh Tiên Phật cũng bị phai lợt dần. Mọi người đổi đầu thay mặt, muôn họ kết làm thân bằng quyến thuộc, tham lam bụi đỏ, nhận giả làm chân, ngày qua ngày hoang mang sợ hãi. Các Tiên nữ này trước kia đều là chị em, họ tới chốn trần gian, trải qua kiếp khổ, nhưng rồi sực tỉnh sợ hãi ảo mộng, tu thành chính quả, thay thịt đổi xương, về đây nương bóng mẹ.
Dương Sinh: Lão Mẫu nói quả đúng, chúng sinh vốn từ một gốc sinh ra. Nơi đây có một cái ao nở đầy hoa sen trắng, trong sạch vô cùng, đẹp thơm vô kể, dưới nước còn có cá vàng bơi qua bơi lại, cảnh tiêu dao tự tại thật đáng yêu.
Lão Mẫu: Đây là một trong các cảnh kỳ lạ ở Dao Trì, Dao Trì còn gọi là Tây Trì, hoa sen đua nở tràn lan, cá vàng bơi lội khắp nơi giống hệt bức tranh tu đạo. Hoa sen cá vàng đều là những thần vật có linh tính, giờ xin điểm hóa cho chúng để chúng thuyết pháp:
“Hoa sen, hoa sen, vẻ trong sáng trinh bạch của mi như bè trong biển khổ, tự gìn giữ sự thanh cao, cánh hoa không dính một hạt bụi, khí chất thoát tục hơn hẳn người ta, hãy thuyết pháp đi”.
Dương Sinh: Sau khi Lão Mẫu nói pháp từ bi xong, hoa sen dạt dào lay động giống như bày tỏ sự vâng lời đấng chủ nhân ao ngọc. Hoa cất tiếng du dương êm dịu nói:
“Tôi sống giữa đám bùn nhơ nơi trần thế, mặc dù nước đầy nhơ bẩn nhưng tôi cố giữ gìn trái tim trong sạch, rễ bền gốc vững, không vì hoàn cảnh trái ngang mà lui bước. Đạp trên bùn nhơ biết rõ gốc đạo, chịu đạm bạc như nước, sống nhẹ nhàng thanh thoát như gió nhưng tâm ý vẫn cảm thấy dư thừa. Chân tuy đạp trên bùn đất nhưng tay lá, tâm hoa lại nổi trên mặt nước, ngóng nhìn về chốn quang minh. Hỡi loài người, các vị sống tại thế giới ô trọc, đi trên đường phủ bụi tránh sao khỏi tâm bị ô nhiễm bị đồng hóa? Bụi trần vùi chôn bao du khách, mấy người giữ được tâm trong sạch đẹp đẽ? Chân tôi ngập trong bùn, trong sạch hóa những bùn nhơ, biến chúng thành vật thực nuôi sống thân tôi. Rửa sạch ngó sen hiện rõ gốc rễ trong trắng, như vậy há lại chẳng tin là tôi gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn sao? Nhân loại trầm luân đọa lạc, không phương cách vượt thoát ra khỏi, kẻ bị đắm chìm trong nước đục bùn nhơ lâu sẽ bị thối nát chẳng thể tránh khỏi, vì sức đạo đã thấy quá yếu ớt, không còn sức đề kháng nên bị tình dục hủ hóa, nhân tính bạc nhược gặp sự tấn công từ bên ngoài không kham nổi, cuối cùng trở thành bại hoại, suy đồi, diệt vong. Mong người đời lăn lóc giữa đám bụi trần cố bảo vệ giữ gìn tâm cho trong sáng, để nó trở thành đóa hoa tâm trong trắng tinh khiết, hướng về nẻo đường tương lai quang minh mà tiến tới, nơi ao ngọc tôi đạt được quả vị thanh cao, mong người đời noi gương theo tôi để khỏi bị bụi bặm trần gian chôn vùi sự sống”.
Hoa sen nói xong, lá và hoa hướng về phía Lão Mẫu lay động giống như vái lạy, sau đó hoàn toàn yên lặng trở lại. Thật không ngờ được là công chúa hoa sen lại có thể thuyết được một bài diệu pháp hay đến như vậy, quả là miệng nói sen vàng nở, tự lấy làm thẹn vì mình không được như vậy.
Lão Mẫu: Hoa sen do Thần Thánh hóa thân, đại biểu cho tính linh thanh cao trong sạch, do đó hình chư Tiên Phật đều ngồi trên tòa sen ngụ ý là đạt được địa vị vinh dự như hoa sen. Mong người đời học được tinh thần hoa sen, thấu suốt được những lời gởi gắm ở hoa sen tu thành bậc cửu phẩm đài sen. Giờ lại xin điểm hóa cho cá vàng để nó thuyết pháp:
“Này cá vàng, cá vàng, thân mình sáng ngời linh hoạt vô cùng, sống trong chậu cảnh để người đời mua vui, mi đã từng thấy biết bao điều, hãy nói nhiều lên đi để cho người đời thấu tỏ. Hãy khai khẩu nhả ngọc phun châu đi”.
Dương Sinh: Sau khi Lão Mẫu thuyết pháp, một đàn cá vàng nhảy lên khỏi mặt nước, rất ư phấn khởi, cùng đồng thanh nói:
“Tôi là bạn với hoa sen, đều sống trong ao, tính tôi hiếu động, suốt ngày vùng vẫy sung sướng vô cùng. Chị sen lại giữ lễ chẳng dám tùy ý đi lại sợ gây náo động, chị lo rằng càng hãm càng sâu bởi cảnh đẹp bất thường, chủ nhân thả lưới bắt tôi xách lên bờ để cho người thả câu, trẻ con thấy tôi đáng yêu, vây quanh ngó tôi một cách khinh nhờn, khách hàng thích tôi chủ nhân bán liền, từ trong ao rộng rãi bị đem nhốt vào chậu cảnh, từ đó trở đi phải sống nơi chốn đất trời nhỏ hẹp, tôi đã phải chịu số kiếp sống cho qua ngày. Cùng lắm thì cũng trở thành thần giám sát nhân loại, mỗi cử động của họ đều không qua khỏi mắt tôi, tập quen lối sống như vậy cũng chẳng thấy gì là lạ lùng cho lắm.
Những lúc người đời buồn rầu đều đến bên tôi để lộ vẻ mặt và ánh mắt hiền từ ngắm nhìn tôi mà nghĩ thầm rằng: Cá vàng tuy sống trong chậu cảnh nhưng không lo buồn, tiêu dao tự tại, chẳng sợ đói rách, một làn nước trong, một bộ áo đẹp lộng lẫy, ngâm đã không nát mà lại còn rực rỡ thêm, hơn biết bao người sống nơi đất rộng, chốn nhà cao cửa lớn nhưng tâm sầu ý khổ. Hãy nhìn bộ áo trần tục hoa lệ, trải qua những lần giặt nước liền biến chất đổi màu chẳng còn đẹp đẽ bóng bẩy như xưa. Tôi thích bộ đồ vàng thiên nhiên suốt đời mang trên mình, tôi không muốn chỉ mình tôi rực rỡ sáng sủa cho nên khuyến khích người khác cùng yêu thích một bộ đồ mà dùng được suốt đời, bền bỉ vô cùng, chỉ dùng nước giặt là lại sạch sẽ đẹp đẽ như mới. Áo trần tục phải dùng đủ thứ nào như xà bông, bột giặt v.v... để giặt sạch mỗi ngày, nhưng còn cái thân ô uế thì lại chẳng hề nghĩ tới.
Người đời tranh danh đoạt lợi, ân oán trói buộc do đó khiến người chán ghét nhau. Tôi biết yên phận, chỉ một chén nước lã, một làn gió nhẹ cũng tự cảm thấy đầy đủ. Nếu tôi đập bể chậu cảnh chẳng hóa ra là tôi tự sát sao? Bởi tôi sống trong nước, người sống trên đất liền, còn như cuộc sống xa rời đạo lớn liền bị lâm vào cảnh tối tăm chết chóc. Mong người đời ra sức phát huy ưu điểm của mình, giống như tôi đã giúp được nhiều người vui sướng hân hoan khi ngắm nhìn tôi bơi lội”.
Cá vàng nói xong liền nhảy lên trên mặt nước, kính cẩn cúi đầu cáo lui. Nghe những lời thuyết pháp kỳ lạ và quý báu của hai vị xong, mới hay rằng vạn vật đều có tính linh mẫn tuệ, chẳng thua kém loài người, quả là một bài thuyết pháp vô cùng thú vị.
Tế Phật: Chớ có khinh thường cá vàng, ta nghĩ rằng nếu đem so sánh hẳn là người đời thua xa, sau khi nghe thuyết pháp xong mà không tỉnh ngộ há chẳng lạ lùng lắm sao?
Lão Mẫu: Vạn vật linh thiêng được ân khí trời đất ân ban bảo bọc do đó đều có năng lực siêu phàm, trong tam tài (đất - Trời - người) chỉ có người là quý, tu đạo rất dễ, xin chớ bỏ qua. Chúng sinh nếu muốn được linh quang Tây Hoa ân ban, hãy chăm chỉ tụng niệm bài linh chú dưới đây:
|
Thất khí chi thiên |
Bảy khí của Trời |
|
||
|
Tố Hoàng kim đường |
Điện ngọc Tố Hoàng |
|
||
|
Bạch Đế đương quyền |
Bạch Đế đang quyền |
|||
|
An trấn Tây phương |
Phương Tây trấn yên |
|||
|
Hoa Âm Linh Sơn |
Hoa Âm Linh Sơn |
|||
|
Hiệu viết thần vương |
Hiệu là thần vương |
|||
|
Bạch vũ phi quần |
Lông trắng quần bay |
|||
|
Kiến kỳ ngự long |
Phất cờ cưỡi rồng |
|||
|
Thượng du Huyền Thanh |
Dạo cõi Huyền Thanh |
|||
|
Xuất nhập hoa cung |
Ra vào cung hoa |
|||
|
Tổng lãnh Tiên tịch |
Nắm hết sổ Tiên |
|||
|
Liệt giản chư phương |
Bày thẻ các phương |
|||
|
Cát nhật giai thần |
Ngày lành giờ tốt |
|||
|
Vạn thánh yến giáng |
Muôn thánh giáng tiệc |
|||
|
Bồi hồi cửu hà |
Bồi hồi chín mây |
|||
|
Lưu tán huy quang |
Hào quang tỏa khắp |
|||
|
Kim tình hoán hoán |
Mắt vàng ngời sáng |
|||
|
Bạch thạch dương dương |
Đá trắng vĩ đại |
|||
|
Khai tiên quang linh |
Rõ tiên thấu linh |
|||
|
Thần phu tứ khu |
Thân mở bốn miền |
|
||
|
Nguyện đạo nguyện Tiên |
Cầu đạo cầu Tiên |
|
||
|
Nguyện sinh nguyện trưởng |
Cầu sống được lâu |
|
||
|
Thương nguyện ký hội |
Cội nguồn đã gặp |
|
||
|
Mĩ bát cát xương |
Theo chẳng tốt lành |
|
||
|
Nhục thu thông chân |
Lại thâu lẽ tỏ |
|
||
|
Cải ngã hình dung |
Đổi hình dung mình |
|
||
|
Biến hóa tự ngã |
Biến hóa cái ta |
|
||
|
Dữ khí đồng tường |
Cùng khí đảo lượn |
|
||
|
Thân phi cốt khinh |
Thân bay xương nhẹ |
|
||
|
Thượng thăng tử phòng. |
Lên thẳng gác tía. |
|
||
Tế Phật: Thời giờ đã trễ, ngày khác sẽ lại tới cung kính lắng nghe Lão Mẫu dạy, giờ đây xin cáo từ.
Dương Sinh: Cảm tạ Lão Mẫu từ bi đã chỉ rõ bến mê, bái từ đức hiền Mẫu. Thưa con đã sửa soạn xong, kính mời ân sư trở lại Thánh Hiền Đường.
Tế Phật: Đã tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác. [42:44]
Hết cuốn 15 - ID# 00000000L34