00000000L32

THIÊN ĐÀNG DU KÝ : THẦY ĐỌC VÀ GIẢNG - Cuốn 13 - Hồi 16

Ngày 15 và 16/10/1987

Đức Thầy giảng:

Cho nên truy chân lý thì phải học đường đi. Đường người ta đã đi, và ngày hôm nay chúng ta lại đồng đi trong thức để tìm ra những sự sai lầm, mê muội của chính mình, vì ôm lấy sự trần trược mà quên trở về với sự thanh cao căn bản.

Ai tu cũng muốn giải thoát nhưng mà ôm chuyện trần vào tâm, ôm sự tranh chấp, ôm sự luyến tiếc, ôm sự sân si, làm sao mà đi được. Cho nên ngày hôm nay chúng ta đã nghe người thế gian tu thành đạo lên Thiên Đàng, là nhờ gì? Vô quái ngại, bỏ tất cả.

Ngày hôm nay chúng ta có cái pháp thiền, là vì chúng ta còn ăn, chúng ta phải thanh lọc, và còn lập hạnh, còn phải làm việc cứu đời cho nên cần thân xác.

Cho nên mượn pháp, nhưng mà tâm chúng ta thì trong cái đại nguyện giải thoát. Mà tâm nằm trong đại nguyện giải thoát mà tâm không chịu buông bỏ và ôm lấy sự tranh chấp, sự mê chấp thì làm sao mà chúng ta đi tới cái chỗ giải thoát được, trở về nguồn cội được. Cho nên chúng ta đã nghe rất nhiều, pháp thủy rất nhiều, lời răn rất nhiều, và thực hành cho chúng ta thấy, mà chỉ chờ chúng ta thực hành mà thôi.

Mỗi mỗi chúng ta trở về với thanh nhẹ, vốn thanh nhẹ, vốn không có ưu sầu, vốn không có buồn phiền. Mọi người là ta, chung sống trong cái cảnh giới đầy đủ đầy đủ điều kiện để cho ta tự tu tự tiến.

Cho nên hôm nay có duyên lành, chúng ta được đi một giai đoạn và cảm thức rằng chính ta phải trở về với chính ta và tự đi mới là đúng đường hơn.

Thành thật cám ơn sự hiện diện của các bạn! [01:50]

[Kết thúc buổi học ngày 15 tháng 10, 1987]

[Sang buổi học ngày 16 tháng 10, 1987]

Đức Thầy giảng:

Qua những ngày ngắn ngủi của khóa NHỊN NHỤC - NHẪN HÒA, các bạn đã thấy rõ nhiều chuyện lạ làm cho tâm thức các bạn được xoay chuyển và thức tâm rất nhiều; thấy rõ người ở cõi này, người ở cõi kia, người ở đạo này, người ở phép nọ, rồi rốt cuộc cũng phải quy không.

Cho nên khoa học của chúng ta trở về với chính mình, thì bất cứ người nào bước vào để giảng pháp cũng là kêu chúng ta tự vận dụng sự sáng suốt để hiểu ta, nhiên hậu mới hiểu người.

Cho nên chúng ta không nên hướng ngoài và định sai bất cứ một ý nghĩa nào dù đâu đến. Nơi nào cũng chiều hướng phát triển và luật của chính nó. Chính ta đang mang thân xác đây cũng đang ôm một luật sống trong lẽ sống hiện tại với một nhu cầu cần thiết và giao triển tâm thức để tìm hiểu cơ năng sẵn có của chính mình, nhiên hậu mới thấy giá trị của sự hòa ái tương thân của cả Càn Khôn Vũ Trụ đã ân ban cho tâm linh của mọi người thế gian gom gọn lại một thể xác eo hẹp. Nếu chúng ta biết nó, chúng ta quán thông nó, chúng ta thấy nó lớn vô cùng và tiến giải vô cùng. Còn nếu chúng ta không thấy rõ nó và chúng ta ỷ lại nơi tha lực thì chúng ta sẽ rơi vào một điểm lệ thuộc bởi tha nhân. Ba cõi cũng vậy.

Cho nên sự tu học của các bạn trong mấy ngày liền, giữa cha Nhẫn hòa đã giảng, và tôi đã giảng cùng cuốn Thiên Đàng Du Ký”; cũng dặn mọi người phải thức tâm tự đi, ăn năn sám hối sửa tội mình để tiến hóa, chớ không có cách nào đè bẹp người khác mà quên mình, tức là mất ta và mất người.

Cho nên cái tội đó là tội quá nặng, chúng ta không có vương vào bất cứ những cái tội đó; sửa mình để thăng hoa, sửa mình để tiến hóa, sửa mình để nhận định mức tiến mức đi.

Vị trí của chúng ta đang đứng đâu, làm thế nào được nhẹ nhàng, làm thế nào được cởi mở. [04:17]

Những danh từ ở thế gian đều là tạm bợ. Tiên, Thánh, Phật, danh từ gì cũng là tạm bợ. Phật vốn là vô danh, nhưng mà chúng sanh không hiểu đặt ông đó là Ông Phật. Phật vốn là vô danh: tâm người bỏ nghiệp tâm, giải nghiệp tâm trở nên Phật tánh rõ ràng, Phật tâm rõ ràng: thanh nhẹ, vô quái ngại.

Ngày hôm nay các bạn học cái gì mới tìm ra hạnh phúc?

Học tâm vô quái ngại! Thì các bạn sẽ tận hưởng tất cả những gì xẩy đến trước mặt bạn, và những lời nói thị phi gieo rắc trong tâm hồn của các bạn, các bạn cũng giải hóa nó được và cho nó là phương tiện để thức tâm các bạn mà thôi.

Cho nên tôi đã nói rõ, gom gọn lại: Cảnh đời là bãi trường thi. Trước mắt các bạn thấy, tứ quan các bạn đã nghe, thấy, ngửi… toàn là đang thi thố và cho các bạn thức tâm.

Ngày hôm nay có dịp rất lớn lao để cho chúng ta thức tâm. Trong tâm các bạn đã nhận định rằng Cha giả, Cha thiệt, nhưng mà cha giả cũng là Ngài, mà cha thiệt cũng là Ngài.

Rồi bây giờ tâm ta giả hay là thiệt? Cái đó là cái quang trọng.

Ngày hôm nay được đào xới lên cho các bạn thấy là cái tâm của các bạn hồn nhiên và thật. Khi các bạn nhận định được sự thương yêu vô cùng đối với các giới, đó là cái tâm thật của các bạn bộc khởi ra. Đó là cái tâm giải thoát đó bạn!

Biết mọi người là ta trong niềm tin thương yêu, cởi mở, xây dựng, đó là cái tâm giải thoát.

Còn tâm đố kỵ, tị hiềm là tâm tự sát đó các bạn!

- Khinh khi, giành giựt địa vị này tới địa vị nọ, rốt cuộc là tự sát mà thôi! Vì, lấy gì chứng minh?

- Cuộc đời của chúng ta chỉ có tạm, không có thật.

- Mà giành giựt rồi hưởng được những gì? Chỉ vướng lấy sự khổ mà thôi! [06:23]

Cho nên chúng ta tu tới tâm không, vô quái ngại, sung sướng vô cùng, anh em chúng ta là một; một tiếng nói thôi là việc làm đã hoàn tất - Đó là nằm trong luật của Thượng Đế sáng suốt.

Còn Thượng Đế bần tiện thì ngôi vị nhiều lắm. Để chi? Để củng cố địa vị của ngài và không có sự thương yêu thật sự, cũng như một vị vua ở tại thế gian độc tài. Lịch sử các bạn đã đọc, cũng là thượng đế đó, nhưng mà độc tài, bắt toàn dân phải phục vụ ngài, mà ngài không bao giờ phục vụ cho dân. Các bạn dòm cảnh đời thì các bạn dòm cái cảnh Âm và cảnh Thiên không xán lạn, phân tách ra, thấy rõ hết.

Cho nên người tu luôn luôn hiếu đạo và muốn tầm những cái gì hay để cho nhân loại, nhưng mà một lúc sa cơ thì phải học hỏi những bài nặng nề, không có cách nào cứu rỗi. Nhưng mà rồi họ phải học! Trong cái học đó, lăn lóc một thời gian, nhồi quả một thời gian rồi mới thức tâm.

Chúng ta đã chứng minh quá khứ, nhiều người ôm chân cha, theo cha… Kể cả Việt Nam cũng vậy. Ôm cha Kim, theo cha Kim, phục vụ cha Kim, rồi tới lúc nó giận cha Kim, rồi bỏ cha Kim, nói xấu cha Kim. Cũng là người đó thôi! Rồi bây giờ ra đây, cũng con người phục vụ cha này rồi phục vụ cha kia, rồi chê cha này, rồi binh cha nọ, rốt cuộc rồi mình phải ôm lấy tất cả những gì chuyển động trong tâm thức, và ôm lấy một cái quyền năng của những người đó tạo thành một thế đứng, nhưng mà rốt cuộc không bền. Phải trở về với cái chơn không mới bền. [08:19]

Cho nên những chuyện đó các bạn đã học hết rồi, cũng đồng anh em của Vô Vi, cũng đồng trong tình thương, nhưng mà có chiều trược, chiều thanh. Chúng ta học trược lẫn thanh để chúng ta nắm được cái dung điểm trung dung, quân bình mà tiến về con đường vô quái ngại, hưởng cái hạnh phúc trong thức tâm rõ rệt.

Thì ngày hôm nay, có mấy ngày học hỏi, các bạn được tâm thanh nhẹ giao du Thiên Đàng, nghe lời minh triết, nhứt nhứt phải tự tu, tự tiến, vận dụng sáng suốt của chính mình, khai thông trí tuệ tới vô cùng, tự luyện hào quang của chính mình, sống trong lẽ sống thực hành hiện tại mà nhận định cho tương lai.

Thì mỗi ngày các bạn học được một chút trật tự các bạn trở về với chính các bạn rồi; sự ngại nghi lần lần nó mòn dần rồi. Mới có mấy ngày, mới có năm ngày mà nó đã mòn rồi, sự ngại nghi không thành vấn đề với các bạn, mà chính các bạn đã nhìn chơn tướng của nó, sự ngại nghi đó làm tai hại tâm thức của các bạn và làm cho các bạn bê trễ; vì ngại nghi mà không dám vấn thân để cởi mở, thăng hoa.

Cho nên ngày hôm nay chúng ta phải phá vỡ cái vách tường đó. Tâm ta… “Nhơn nhơn giai thành Phật”, thì lấy cái Phật tâm mà nhận định, hòa ái với tất cả, để ta được thức hồn và ảnh hưởng những người khác tâm được thức, là điều quan trọng.

Cho nên các bạn học không ít. Có mấy ngày mà chứa vào mấy năm sau cũng còn chưa đi đến đích được!

Cho nên tình thương tràn đầy của Bề Trên, với lòng thành thật đem lại những gì cho các bạn không vụ lợi, không so đo, bền tâm vững chí, thuật lại, dịch lại và để cho các bạn có cơ hội tham gia đồng tiến, đồng thức - là một điều hiếm có trong cuộc đời của các bạn! [10:22]

Tuy cha mẹ các bạn sanh r,a nhưng mà cha mẹ đâu có cho các bạn cơ hội tiến hóa về tâm linh! Ngày hôm nay thật sự các bạn vấn thân vào con đường tâm linh để tiến hóa, tự tu tự tiến, có pháp rõ ràng, có đường lối rõ rệt, thực hành trong thức tâm, trong nhịn nhục, trong minh giải, khai tiến.

Chúng ta đã đi rất nhiều cõi, tâm thức của chúng ta đi rất nhiều cõi, từ Địa Ngục lên Thiên Đàng và đang sống với Nhơn Gian, thì rốt cuộc lấy cái gì làm tiêu chuẩn để đi tới giải thoát?

Là trật tự của hiện tại là chứng minh cho sự giải thoát ở tương lai.

Cho nên các bạn đây rồi trở về phải nghiền ngẫm trật tự của chính mình. Từ cái bàn, cái ghế, món ăn, chỗ ngủ, vợ con, gia cang… chúng ta phải lập lại trật tự. Tình anh em nó phải có tình người rõ rệt. Tình cha con nó phải có tình người rõ rệt. Đâu đó nó đều có trật tự.

Đem sự thương yêu của Bề Trên về thực hiện ngay trong gia đình, cởi mở ngay trong gia đình, thì căn nhà các bạn ở biến thành một cái chỗ siêu diệu nương tựa cho chúng sanh. Người ta sẽ nhìn thẳng vào gia đình các bạn, nhìn thẳng vào mặt các bạn, nhìn thẳng vào hành động các bạn mà họ học hỏi. Các bạn tạo cái nhân duyên độ tha rất rõ rệt.

Không phải một căn thiền viện này đủ chứa tâm linh đâu! Những căn nhà của các bạn là thực tế chứa tâm linh thăng hoa! Những nơi đó vẫn có sự hiện diện của Thượng Đế, những nơi đó cũng vẫn có chiều hướng tiến hóa giải thoát rõ rệt.

Học ở đây về phổ hóa cho các nơi, mọi gia đình đều có cơ hội học trong kỷ nguyên Di Lạc hiện đại.

Mọi người phải vui mừng, reo mừng trong tâm:

“Kiếp này tôi được làm con người, tôi được thông suốt, minh cảm tam giới, ba cõi trong Tiểu Thiên Địa của tôi, và cùng ba cõi Đại La bên ngoài! Có gì sung sướng bằng, có gì hạnh phúc bằng? Trong giờ phút này tôi đã gặt hái được hạnh phúc, thì tôi phải đem sự hạnh phúc đó về với gia đình tôi, về với bạn bè tôi, về với xã hội của tôi đương sống. Họ sai lầm vì sự ngại nghi, mà phá vỡ vách tường ngại nghi rồi, lúc nào cũng là cởi mở và thăng hoa!”

Cho nên bây giờ, bữa hôm nay ta lại tiếp tục dạo Thiên Đàng lần nữa! [13:00]

HỒI MƯỜI SÁU

DẠO CUNG NAM HOA

LẮNG NGHE ĐỨC NAM HOA ĐẾ QUÂN THUYẾT PHÁP

Phật Sống Tế Công

Giáng ngày 29 tháng 11 năm Kỷ Mùi (1979)

Thơ

Hàn phong lẫm lẫm bách tùng thanh

Vạn trượng hồng ba thuyết pháp thanh

Huyền tráng tinh thần kim phục hiện

Công thùy vạn cổ tính danh hinh.

Dịch

Gió lạnh tùng thông tiếng thét gào

Lời ban pháp báu sóng dâng cao

Tinh thần tu đạo giờ hưng khởi

Thơm nức công danh vạn kiếp sau.

Tế Phật: Thầy Huyền Trang đời Đường qua phương Tây thỉnh kinh, trải biết bao hoạn nạn mới đạt được mục đích. Ngày nay muốn hoàn thành sách Thiên Đàng Du Ký để khuyên răn muôn đời thì hành động này cũng đẹp ngang với hành động của ngài Đường Tam Tạng đi thỉnh kinh vậy. Đường đi tới phương Tây muôn ngàn yêu quái chờ đón cọp beo rình rập, cứ tưởng rằng Đường Tăng bỏ cuộc vì trở ngại dọc đường. Bởi nếu Đường Tăng thành công trong việc thỉnh kinh, Phật pháp sẽ lưu truyền muôn thuở, ma quỷ không còn đất sống, vì vậy mà yêu quái thề quyết tâm gây sóng gió phá nát thuyền từ. Song nhờ mắt Trời soi rọi, kẻ hy sinh vì chính đạo luôn luôn có thần hộ pháp đi theo bảo vệ, tuy Ngộ Không có tới 72 chiêu biến hóa nhưng vẫn không vượt qua nổi lòng bàn tay của đức Như Lai, vì yêu ma tác quái, do đó mà thần chẳng hay quỷ chẳng rõ, thế mới biết tất cả đều do đức Như Lai nắm gọn trong lòng bàn tay. Chính khí trường tồn trong khoảng Trời đất, tà khí chỉ xưng hùng xưng bá tại nhất thời, cuối cùng vì phản lại đạo Trời nên bị tiêu diệt. Trời cao nhân từ, vì muốn cứu độ chúng sinh nên ân ban kinh báu, để làm sách lưu truyền muôn thuở, nên mặc dầu gặp ma quỷ phá phách song cuối cùng vẫn trở về được tốt đẹp, thế mới biết kẻ muốn hại người mà thời vận chẳng cho. Trời muốn thử người trong một thời gian để xem có vượt thoát nổi những trở ngại gian nan không, việc lành khó thực hiện, đạo lớn khó tu, từ xưa tới nay lẽ này không biến đổi, mong các đệ tử của Thánh Hiền Đường có được tâm chí thành, hăng hái mạnh tiến trên con đường đạo, bốn phương đều ở tại trước mắt. Bữa nay đã tới giờ dạo Thiên Đàng, Dương Sinh chuẩn bị lên đài sen.

Dương Sinh: Thưa con đã sửa soạn xong, kính mời ân sư lên đường. Không rõ bữa nay thầy đưa con đi thăm chốn nào?

Tế Phật: Bữa nay chúng ta tới cung Nam Hoa lạy chào ra mắt đức Nam Hoa Đế Quân... Đã tới cung Nam Hoa, chúng ta mau tới lạy chào Ngài.

Dương Sinh: Nơi đây phong cảnh đẹp tuyệt trần, hai hướng Đông Tây ánh sáng hồng lên rực rỡ, kỳ hoa dị thảo tràn ngập đất trời, chợt cảm thấy nóng ran, phía trước có một tòa cung điện, trên có treo tấm biển đề ba chữ “Nam Hoa Cung” tức cung Nam Hoa. Khí lửa nóng đột nhiên tràn tới không rõ tại sao?

Tế Phật: Phương nam thuộc hỏa, khí nóng vượng, nên con mới có cảm giác như vậy, ta mau tới trước làm lễ ra mắt đức Nam Hoa Đế Quân.

Dương Sinh: Thưa vâng, vào tới trong điện thấy một vị Thần to lớn đang ngồi giữa điện, mặt hồng râu đỏ tỏa khí nóng khắp chung quanh, cảm thấy ấm áp vô kể, có cảm tưởng nguyên khí tăng lên gấp bội. Kính lạy đức Nam Hoa Đế Quân.

Nam Hoa Đế Quân: Xin miễn lễ, Dương Thiện Sinh thuộc Thánh Hiền Đường bữa nay theo ân sư là Tế Phật tới thăm thắng cảnh Nam Hoa, tôi hết sức vui mừng, vì muốn phổ độ chúng sinh dưới gầm Trời mà các vị gắng tu tâm sửa tính, làm khách quý của Thiên Đàng. Tôi sẽ đem những bí mật của đạo lớn Nam Hoa tiết lậu trong sách Thiên Đàng Du Ký để sửa đổi những quan niệm và hành động sai lầm của người đời, để chúng sinh sống theo phép tắc tự nhiên. Bất kể đi khắp Đông, Tây, Nam, Bắc, nhất cử nhất động đều ứng hợp lòng Trời, để mỗi khi làm việc gì không bị sái quấy, vì tu đại đạo Nam Hoa phải đạt sự giác ngộ hết sức sâu xa mới tránh khỏi bị ngoại cảnh mê hoặc khiến đi sai đường. Mong rằng những ai đang bồi hồi giữa ngã tư đường, phút này hãy cố trấn tĩnh tinh thần nghe tôi thuyết pháp.

Dương Sinh: Kính xin đức Đế Quân mở lượng từ bi thuyết minh rõ tất cả những sự huyền vi của Nam Hoa chân đạo để cứu độ chúng sinh.

Đế Quân: Vì tinh thần trách nhiệm tôi không thể khước từ, huống nữa nguyên linh chúng sinh vốn là một thể, lẽ đâu lại không cứu độ. Tôi với Ngũ Lão là một, nơi cư ngụ là phương Nam thuộc Trời lửa Bính, Đinh và còn kêu là “Xích Tinh Tử”. Tôi cũng cai quản luôn tâm và tạng nơi cơ thể chúng sinh, máu hồng chảy trong huyết quản duy trì sinh mạng chúng sinh, nhất cử nhất động đều cố gắng hết mình để biểu lộ rõ tinh thần Nam Hoa. Mọi sinh hoạt của chúng sinh chẳng thể tách rời lửa, vào thời xa xưa chà đá, khoan gỗ để lấy lửa rồi thời thế đổi thay, lửa đá sớm tắt, nhiêu liệu củi gỗ của Lão Mộc Công dần dần bị đào thải, ánh lửa đèn dầu không soi sáng nổi đường đời tối tăm hiện tại, bèn đổi thành đèn điện, ánh sáng phải cực kỳ mạnh mới soi tỏ nổi ngả đường tối tăm phía trước của thế nhân. Lửa tiêu biểu cho sự quang minh, những nơi nào tối tăm, vạn vật tự nhiên mất sắc, bị đẩy vào vùng khí âm dày đặc kinh hoàng, tội ác thường xảy ra luôn. Ngày nay tôi muốn đem lửa Thánh đó soi sáng nhân loại, để cho vạn vật loài nào ra loài ấy, tự hiện hình, xóa sạch mọi quan niệm mê lầm tối tăm, ác hiểm mới mong ra khỏi đêm đen, tiến tới chốn vinh quang, không còn phải tránh né, để khỏi bị rớt xuống hang sâu. Chúng sinh hãy mở rộng cửa tâm để cho mọi người nhìn rõ lòng mình thì đó chẳng phải là chính niệm sao? Nếu như có dũng khí này hẳn là thâu được khí đỏ Nam Hoa, chắc chắn sẽ tránh khỏi mọi thứ bệnh tật, đạo sáng tỏa ngời. Bởi vì hỏa khí có tác dụng giải độc, trừ khốn, đã mở rộng được cánh cửa “phòng tâm” không khí lưu thông, chủng tử ác niệm của độc chất ẩn náu bấy lâu nay bị hỏa khí thiêu đốt chẳng thể sinh sản nổi. Đèn đỏ tại ngã tư đường đã bật sáng lại, nếu như không tuân theo luật lệ lưu thông, chỉ trong nháy mắt có thể gặp tai nạn, phản bội tín hiệu sắc lửa đỏ Nam Hoa, chắc chắn máu hồng sẽ đổ ra tràn lan trên mặt đất, mình phải tự cảnh cáo mình. Khả năng tu đạo của chúng sinh phải như thế nào mới ứng hợp nổi điều kiện đòi hỏi của Nam Hoa? Tại trời Ngũ Lão ngũ sắc luôn luôn hiển hiện, trong ngũ khí ngũ sắc không bị nhiễm, không bị khảo đảo mới đủ tư cách về được nơi đó. Người tính hỏa sẽ tự đốt cháy cây nguyên linh của mình, và kẻ ly khai ánh sáng chiếu rọi cũng bị lạc vào đường tối ám, tục ngữ nói: “Gần son ắt đỏ, gần mực ắt đen” (Cận châu tắc xích, cận mặc tắc hắc). Do đó kẻ ly khai khí đỏ Nam Hoa tức là chính khí ắt sẽ đi vào đường đen tối không tìm được lối về.

Dương Sinh: Đức Đế Quân nói rất có lý, công đức của Ngài quá lớn, xin ngài chỉ dạy diệu pháp vô lượng cho, đệ tử xin kính cẩn lắng nghe.

Đế Quân: Nam Hoa là tinh hoa của phương Nam, tôi cư ngụ tại trời Ngũ Lão, vì thuộc trời lửa phương Nam, thứ lửa này là lửa tam muội chân chính nguyên linh lúc bắt đầu thành hình nếu như không được tôi cho lửa, sợ rằng không thể luyện thành thánh thai, khiến họ giáng phàm gieo hạt, sinh ra muôn vàn chúng sinh, do đó nói: “chốn nào có lửa, là có linh khí của tôi tồn tại”. Lửa là nguyên động lực của hầu hết các khí cụ và sinh mệnh, không có “lửa” đun đẩy ắt “lực” không thể phát sinh. Con người sống ở trên đời, không Đông Tây chạy đôn chạy đáo thì cũng Nam Bắc chạy tới chạy lui, đó là điềm sinh Nam tử Bắc. Tâm và ngũ tạng trong cơ thể con người do tôi cai quản, vì quá ham mê bươn chải, khi ngừng hoạt động ắt chết ngắc (phương Bắc thuộc Thủy nên thân thể sẽ hóa thành băng giá).

Dương Sinh: Kính hỏi đức Xích Tinh Tử, lai lịch của Ngài là như thế nào?

Đế Quân: Tôi bởi Tam Thanh hóa thành, lấy lửa làm đời sống, do đó còn gọi là Hỏa Tinh Tử (vì xích là màu đỏ, hỏa cũng màu đỏ). Lửa dưới thế gian do tôi hóa thân, hỏa khí cũng là nhiệt khí của chốn phàm trần, đại biểu cho thời kỳ sinh mệnh thịnh vượng, mùa Xuân sinh ra, mùa Hạ lớn lên, vạn vật cường thịnh khỏe khoắn, do đó nếu có Xuân mà không có Hạ, Trời đất vạn vật tuy sinh song không thể tiến hóa trưởng thành. Lửa là vật báu đem theo bên mình, củi lửa, đèn điện, bình điện, nồi điện, máy phát điện, sao Hỏa Tinh đều là vật môi giới của nguồn gốc lửa, phải nhờ vào nó mà nhân loại mới có được phương tiện sinh hoạt. Xe điện, xe hơi, xe máy, tầu bè, nồi điện, tất cả đều phải nhờ lửa điện đun đẩy, cho nên nói: “Điện quang thạch hỏa” nghĩa là tiêu tan rất mau lẹ. Hiện thời chính vì thiếu nguyên năng cho nên dầu hôi lấy từ giếng dầu dùng lửa đốt để sinh ra động lực. Thế mới hay lửa là nguyên năng của mọi động lực đồng thời cũng là nhiệt lực, xung lực, hoạt lực.

Dương Sinh: Hỏa Lão là biểu trưng của sự quang minh, thế gian nếu như bị mất nó đi ắt là tối tăm lắm lắm, công đức của “hỏa đức” thực là lớn lao vô cùng, không rõ chúng sinh làm cách nào học tập được “hỏa đức” để mà tu đạo?

Đế Quân: Tôi không là “đại đức”, sự giáng lâm của tôi đã mang tới trần gian vô vàn ánh sáng cùng sức sống, tuệ quang tới vạn vật, phô bày hết mọi vẻ sáng tươi, xuyên thấu mọi vật từ cực nhỏ đến cực lớn để giúp mọi vật khỏi bị lạc vào đường mê. Mọi người đều được Trời ban cho khí ngũ hành song con người chưa đạt tới khí thái hòa là bởi nếu không bất cập thì cũng thái quá do đó mà ngũ khí không thể nào triều nguyên được, khiến cho tâm tính tròn đầy khiếm khuyết lệch lạc. Bữa nay tôi đặc biệt đem khí ngũ lão ra phổ hóa để cứu độ chúng sinh.

I - Bính, Đinh phương Nam thuộc hỏa, “ngũ thường” tại cõi Trời là “thông suốt”, “ngũ sắc” thuộc “hồng”, tại đất bốn mùa là “hạ”, thế gian Xích Đế (hay Viêm Đế) hóa làm Thần Nông, nhân luân ngũ thường thuộc “lễ”, thân xác “tâm, huyết” là chủ, ngũ giới “dâm” là chính.

II - Những điều trình bày ở trên cho thấy “hỏa khí” tiêu tan bởi những nguyên nhân sau đây:

1. Hỏa: Thời xưa dùng lửa đốt củi để nấu cơm, đốt đèn dầu để lấy ánh sáng, lửa ôn hòa ánh sáng ít ỏi nên con người nhìn được xa. Ngày nay thay bằng đèn điện, điện khí sức sáng tuy mạnh mẽ chiếu xa cả ngàn dặm, song thiêu đốt luôn cả chính mình, do đó mà nhiều người bị cận thị, năng lực ánh sáng của bản thân bị yếu kém hẳn đi, đó là nguyên nhân của ánh sáng mạnh làm cho tổn thương đến thần quang của chính mình, tới ngày không còn ánh sáng đèn điện, ánh sáng của đèn dầu không còn giúp được người ta nhìn rõ cảnh tượng trước mắt, khi đó hỏa khí của nhân loại hẳn là tiêu tan.

2. Hanh: Thông suốt. Ngũ thường của Trời nói: “Nguyên, hanh, lợi, trinh, kiền” tức là năm đức: “Nguồn cội, thông suốt, thuận tiện, bền vững, cường kiện”. Ngày nay thế gian khoa học kỹ thuật phát triển, giao thông tiện lợi, điện tín, điện thoại, báo chí, truyền hình, nước máy chảy tới tận nhà, tiệm ăn, tiệm bán vật dụng nhan nhản khắp các đường phố đô thị, phương tiện ăn mặc muốn là có tất cả, người người giàu có yên vui, muôn việc thuận lợi. Vật chất tuy thừa thãi song tinh thần thiếu thốn quá nhiều, xa ngàn dặm có thể nhìn thấy, cách tường lại không rõ tên tuổi, dạo ngoài đồng hoang, đi trong đường nhỏ không người ngăn cản; đi trên đại lộ trong thành phố sự đông đúc làm trở ngại giao thông. Phương tiện quá dồi dào khiến bản chất trí tuệ linh hoạt của con người không còn nữa. Nấu cơm bằng nồi điện làm khả năng đun củi của phụ nữ mất đi. Nói chuyện bằng điện thoại khiến con người lười cầm bút viết thư, văn chương kém cỏi. Nước máy chảy đến tận nhà không phải gánh nước khiến cơ thể yếu đuối, dùng xe hơi xe máy thay vì phải đi bộ, tay chân thiếu vận động sinh ra suy nhược không thể chạy nhảy, cho nên nói thời đại tiến bộ song thực ra thoái bộ. Khoa học kỹ thuật giúp đỡ con người các thứ máy móc trong mọi lãnh vực, đồng thời cũng gây nên thảm trạng con người táng tận lương tâm, đời sống tinh thần hoàn toàn bị “vật hóa” đánh mất cả năng lực đời sống tự nhiên của con người, cho nên tưởng là khai thông được vấn đề nhưng thực ra đã làm cho vấn đề đời sống của con người càng ngày càng bế tắc.

3. Hạ (hồng, tâm, huyết): Hiện tượng của bốn mùa là:

Xuân: sinh ra.

Hạ: lớn lên.

Thu: thâu lại.

Đông: ẩn tàng.

Mùa Hạ khí Trời oi bức nóng như thiêu như đốt, muôn vật phát triển mau lẹ, cây cối bị nắng hạ đốt cháy nhưng con người lại biết đợi tới mùa Xuân mới đi dạo mát dưới bóng cây. Người đời nay sự dinh dưỡng quá dồi dào, khí huyết thịnh vượng đến nỗi gây thành khí giận dữ hung bạo. Vì ăn nhiều thịt cá, dầu mỡ tích tụ thân xác phì nộn, cho nên mới tới tuổi trung niên đã phải tìm phương pháp chữa bệnh mập. Tuy mặt mũi hồng hào song bị thiêu trong lửa, tâm trạng bệnh hoạn, óc đầy ứ máu bệnh tật liên miên. Lại thêm nạn xe cộ chạy quá nhanh chỉ trong nháy mắt có thể gây ra tai nạn, xương thịt tan tành, máu tươi lênh láng, tất cả đều do hiện tượng khí nóng mùa Hạ bạo phát.

4. Lễ (dâm): Phương Nam thuộc hỏa, ngũ thường là “lễ” ngũ giới chủ về “dâm”. Hỏa động ắt vô lễ, hỏa sinh ắt ham dâm. “Đem lửa vô minh đốt cháy tiêu rừng công đức” (Nhất bả vô minh hỏa, thiêu tận công đức lâm) không cẩn thận lửa giận bốc lên gây ẩu đả, đâm chém nhau bày ra cảnh chết chóc, do đó con người cần phải dùng “lễ” đối xử với nhau để cho đời sống thái bình. Kẻ tu đạo lửa vô minh bốc dậy, thiên tính cháy bùng, tâm địa chấn động, đem rừng cây công đức trồng được đốt thành tro, vì vậy phải thâu giữ lửa dẹp hung bạo để bảo tồn tính đạo. Nam nữ mê cảm máu thịt cơ thể, lửa dâm dục bốc dậy đương nhiên phản lễ giáo, vượt quy củ, lửa bốc gỗ cháy mà kết quả là do cây sinh ra, lửa dục không ngăn cấm, lửa đốt cháy núi Linh Sơn, đáng tiếc lắm thay! Một trái trên cây cũng chẳng còn. Sở dĩ con người phải tôn trọng “lễ” khi hành xử là cốt đem “lửa dục” hóa thành “lửa thánh” rồi đem lửa đó soi sáng cho kẻ khác, hướng dẫn chúng sinh cần phải chế ngự được hỏa tính, đạo quả kiên cố mới có thể đạt tới tinh hoa của hỏa khí Nam Hoa.

Trên kia là thế giới hiện tượng lưu hành của hỏa khí, lửa có thể giúp người nhưng đồng thời cũng có thể hại người, phải biết ứng dụng một cách linh diệu mới mong bảo tồn nổi tâm vậy. Giờ tôi xin hướng dẫn Dương Sinh đi thăm những thắng cảnh diễm ảo và kỳ bí Nam Hoa.

Dương Sinh: Cảm tạ đức Đế Quân đã hết lòng chỉ giáo, đệ tử rất mong được thấy cảnh ảo diệu Nam Hoa. Đi theo đức Đế Quân tưởng là đang được thám hiểm Vũ Trụ thần bí, cớ sao tạo vật lại có thể xây đắp được những kỳ công như thế này, không một khía cạnh nhỏ nào có thể che nổi... Tới nơi phóng tầm mắt nhìn khắp bốn phía, ánh sáng màu hồng tỏa ngập, núi phía bên phun lửa, chất lỏng từ trong chảy ra lai láng, đó chẳng phải là núi lửa sao?

Đế Quân: Đúng đấy, đó là hiện tượng núi lửa bạo phát, chất lỏng từ trong chảy ra chính là hỏa tinh tử cũng còn gọi là “địa nhiệt năng” tức sức nóng của đất. Nam Hoa là nơi cư ngụ của “Hỏa Lão” tức lửa già cho nên nơi đây khắp chốn hỏa khí đầy ắp, nếu như hỏa khí tiêu tan ắt cõi Nam Hoa này trở thành lạnh giá và biến sắc, người đời chớ sợ sự khảo đảo của lửa, vì đây là quá trình thành đạo mà chúng sinh phải trải qua. Núi lửa suối nước nóng ở trần gian cũng là tinh hoa của Nam Hoa. Chất lỏng từ trong núi lửa chảy ra cũng giống như tâm tạng trong cơ thể con người lúc dao động, máu cũng là chất lỏng trong núi lửa, khi nó đông đặc con người ắt chết ngắc. Nguyên liệu của lửa là các loại xăng, dầu hỏa, điện lực, than đá, củi… không một cá nhân nào có thể từ chối nó trong cuộc sống hàng ngày. Trong gia đình nào cũng phải dùng điện, dùng xăng để nấu cơm, đun nước, thắp đèn, chạy xe, tác dụng của nó là dùng lửa đốt để sinh nhiệt. Linh khí của Nam Hoa tràn ngập trần gian, giúp ích cho chúng sinh rất nhiều. Người đã được Trời đặc biệt hậu đãi nên mới được hưởng tình cảm nồng nàn tới mức đó, nhưng khốn nỗi con người lại chỉ nghĩ tới những cái lợi lộc riêng tư, không chịu hỷ xả lấy một chút tình, con người âm mưu chiếm đoạt trọn thế giới, bản thân không hề muốn tốn một chút nhiệt huyết. Chỉ biết vơ lấy chứ chẳng hề nghĩ tới cho đi, muốn vét tất cả nhưng rốt cục sẽ bị mất tất cả, thực là ngu xuẩn vô cùng. Người chuyên dùng phí linh khí Nam Hoa không hề biết giữ gìn, do đó mà hiện nay đang gặp phải nguy cơ thiếu hụt nhiên liệu uy hiếp. Như đốt một cây xong, có trồng thêm một cây mới ngay cũng còn phải đợi một thời gian khá lâu vì “Xây dựng thì khó mà phá hủy thì dễ” (Thành chi nan, hủy chi dị). Do đó hy vọng người đời phải lo tu nhân tích đức cho thật nhiều để tránh nạn phúc hết họa liền đến (phúc tận họa lai). Nếu như chăm lo giúp đỡ cùng an ủi kẻ khác tất nhiên mình sẽ được người khác thành tâm nghĩ tới mình, đó chính là sự hồi quang phản chiếu tức là ánh sáng phản chiếu ngược lại. Hãy triệt để thi hành nghiêm chỉnh bốn điểm dưới đây để tự làm cho mình thêm phong phú:

1. Nam Hoa là loại sinh mệnh trưởng thành, không phải là thứ sinh mệnh èo uột khô cằn vô vị. Nam Hoa như một thanh niên đã trưởng thành khôn lớn, khí huyết bừng bừng sôi sục, nhiệt tình chan chứa, đời sống vô cùng sinh động. Phải đem nhiệt tình chiếu rọi cùng sưởi ấm tha nhân để biến đổi sự tối tăm lạnh lẽo của những hành vi vị kỷ. Nhiệt tình như lửa có thể soi sáng cho kẻ khác, song ngược lại cũng không thể thả lỏng bừa bãi, vì giỡn với lửa sẽ bị lửa đốt cháy thành tro.

2. Đêm tối phải xách đèn mà đi, đó là xin ánh sáng Nam Hoa soi đường để khỏi bị rớt xuống ngòi, đụng vào cột điện. Lửa cũng là “thần minh” của người, người không thể xa rời lửa. Song loài người lại thường tiêu diệt lửa đèn, để rồi trong bóng tối có những hành động xấu xa làm thương tổn tới lẽ Trời, phản bội đạo đức, trái tim ăm ắp máu hồng trở thành trái tim khô cạn. Con người cớ sao lại có thể đoạn tuyệt với khí lành Nam Hoa như vậy được!

3. Dục tình buông thả, khí huyết tổn hại vì hỏa khí hao phí quá độ, gây thành sự thiếu hụt nguyên năng nguy hiểm. Khí huyết của con người vốn phong phú, nếu như không biết tiết chế, mới tới tuổi trung niên chưa già mà đã suy bại, thân thể yếu đuối sinh nhiều bệnh tật, cho nên phải quý báu gìn giữ khí huyết của mình để tránh cái cảnh đèn lụi tắt vì cạn dầu.

4. Người đời phải hết lòng chăm lo thắp sáng mình để rồi soi sáng cho kẻ khác. Nam Hoa chính là cảnh tượng tự đốt sáng để sinh mệnh của mình ngời tỏa ánh sáng hầu xua đuổi được đám mây mù bao phủ. Soi sáng ngàn dặm để cho người khác thấy rõ phương hướng, và chính mình cũng tránh được sự lầm đường lạc lối. Như ngọn đèn đường tuy nói là để soi sáng cho người đi đường, song kỳ thực lại chiếu sáng cho chính mình. Do đó con người cần phải hy sinh cái ta nhỏ bé của mình để cứu độ quảng đại chúng sinh. Cá nhân mình chỉ là một que củi cháy, hãy đem sinh mệnh nhỏ bé đó thắp sáng “tâm đăng” tức ngọn đèn lòng trong cơ thể mọi người để có thể cháy lan tới cả sao hỏa tinh. Hỏa khí của mỗi cá nhân đều có liên hệ tới khối hỏa khí lớn lao chung do đó sau khi đã chết đi rồi lại tái sinh. Toàn thân Thần hỏa là cả một khối nhiệt lực chuyên làm công việc cứu đời giúp người, người đời không dám gần, ngược lại Thần hỏa không hề sợ hãi, tận lực đốt sáng hỏa khí trong thân. Người đời phải học tập tinh thần này mới có thể duy trì được linh mệnh thiêng liêng của mình để mãi mãi không bị tiêu diệt.

Tế Phật: Việc dạo thăm cung Nam Hoa tạm dừng tại đây, thầy đưa Dương Sinh trở lại Thánh Hiền Đường nghỉ ngơi, ngày khác lại tới thỉnh giáo đức Đế Quân. Có điều chi thất lễ, kính xin đức Đế Quân rộng lượng tha cho.

Đế Quân: Tinh thần Dương Sinh đã mệt mỏi, bữa khác tôi lại xin thuyết pháp tiếp. Tiễn hai vị trở lại Thánh Hiền Đường.

Dương Sinh: Có điều chi sơ suất kính xin đức Đế Quân tha thứ. Con đã sửa soạn xong, kính mời ân sư lên đường.

Tế Phật: Đã tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác. [38:45]

[Hết cuốn 13 - ID# 00000000L32]


----
vovilibrary.net >>refresh...