00000000L31
15/10/1987
HỒI MƯỜI BỐN
DẠO CUNG ĐÔNG HOA LẦN THỨ BA
THĂM HOA NGUYÊN LINH CỦA CHÚNG SINH
Phật Sống Tế Công
Giáng ngày 13 tháng 11 năm Kỷ Mùi (1979)
Bách xích can đầu tại mục tiền
Phi thăng nhất bộ tựu thành Tiên
Thâm sơn lục thụ khai tân diệp
Náo thị tu thân hưởng lạc thiên.
Gậy thần trước mắt quá cao thay
Một bước thành Tiên hãy gắng bay
Cây biếc núi sâu chồi mới nhú
Ồn ào tu chợ hưởng Trời vui.
Đức Thầy giảng:
Chúng ta là tu ngay nơi ồn ào, tu chợ. Chúng ta người tu tại thị, để nhìn thấy tất cả là ta, ta là tất cả, chúng ta mới thấy “hưởng Trời vui” được! [00:53]
Tế Phật: Nhân gian khắp nơi tình cảm nồng ấm, đến quán cơm chủ quán niềm nở mời mọc, rót nước trà, đưa khăn lau tay, tới chợ rau mua rau, người bán hàng cũng tiếp đãi nồng hậu, chẳng phân biệt là kẻ ác hay người thiện, họ đều đối xử thân thiết như nhau, chẳng hề nghĩ ngược nghĩ xuôi, khắp nơi tình cảm quả là nồng nàn. Nếu như có người nói: “Đó là họ vì tiền đâu phải vì người, cho tình cảm đó là tốt đẹp sao được?”. Ha ha, thế gian toàn là coi tiền hơn người quả là quá “thực tế”, bởi lẽ chúng sinh quá nghĩ ngợi. Kẻ buôn bán cung cấp cho chúng ta rau và cơm để cho chúng ta được ấm no, song chúng ta cũng phải trả tiền cho họ để họ duy trì sinh hoạt, như thế là rất tự nhiên là phò trợ Thiên đạo một cách hết sức vô tư, thực hiện được nguyên tắc tương trợ, tương sinh rất là “thực tế” và “thiết yếu” có lẽ nào ta lại đi oán trách. Chỉ cần giữ đúng phần vụ và trách nhiệm của ta là có thể thay đổi được phương tiện ăn mặc, cư ngụ, di chuyển, dưỡng sinh để đời sống được sung sướng, đó chính là một mà là tất cả, tất cả mà là một. Bởi vậy nói: “Được một mà muôn việc thành” (đắc nhất vạn sự tất). Đạo lớn cũng từ một mà biến hóa thành muôn cái khác biệt, nếu như phát huy được sức của muôn người tới mức tận cùng của nó sẽ cung ứng được hết những nhu cầu cần thiết cùng quy kết được muôn sự vận hành trở về với đạo lớn, thể hiện được sức mạnh vô cùng tận của đạo vậy.
Thứ tình nồng ấm này cũng là tình đạo, tuy nói là đại đạo vô tình, song tình lại có thể sinh đẻ nuôi nấng Trời đất, tạo hóa cùng vạn vật, cho nên có thể thấy rõ được là Trời đất không những chẳng vô tình mà trái lại tình cảm của Trời đất lại hết sức vô tư và rộng lớn, coi muôn loài chúng sinh là một thể, như bà mẹ thai nghén bào thai, luôn luôn lo lắng trông chừng.
Dương Sinh: Đã như vậy thì còn biết nói năng sao?
Tế Phật: Chút khí con hít thở chẳng phải là do Trời cung cấp đó sao? Không kể người thiện hay kẻ ác, Trời đều ban phát dưỡng khí như nhau, lại còn nước uống, đất đai đi lại, Trời cũng thân tặng cho mọi người một cách đầy đủ và công bằng. Sở dĩ Trời đất yêu thương loài người là vì tình cảm của Trời đất đối với con người quá đỗi sâu dày, con người đã hấp thụ ân đức của Trời đất một cách quá dễ dàng quen thuộc, do đó phải cảm tạ Trời đất, đi đúng quỹ đạo của Trời đất đã vạch ra, chúng sinh tự nhiên được sống thảnh thơi mãi mãi trong sự bao bọc của Trời đất, sống và chết là một, đều được Trời đất ban ơn thương xót, thì sự sinh tử của chúng sinh, lại chẳng tự nhiên và không đáng lạc quan sao?
Bữa nay thầy trò mình phụng chỉ viết sách Thiên Đàng Du Ký với mục đích là muốn cho tâm mê muội của chúng sinh được sáng tỏ, để cho chúng sinh tuy sống tại thế gian song đều có thể hưởng được lạc thú Thiên Đàng, như vậy là chúng sinh làm sống lại tinh thần đạo học của Tiên Thánh ngàn xưa, cùng xây dựng đời sống thái hòa cho muôn kiếp về sau, đem lại hạnh phúc vĩnh cửu cho nhân loại hiện đang bơ vơ lạc lõng.
Dương Sinh: Thưa ân sư, mỗi lời dạy của thầy đều vô cùng siêu diệu, con tin rằng người đời nếu như được nghe thầy thuyết pháp, chắc chắc sẽ có cảm giác uống nước cam lộ cùng tắm mưa pháp Phật Tiên.
Tế Phật: Chúng ta không nên nói năng nhiều trong cuộc hành trình, mau lên đài sen để đi thăm cung Đông Hoa lần nữa.
Dương Sinh: Thưa thầy con đã lên đài sen, kính mời thầy khởi hành.
Tế Phật: ... Đã tới cung Đông Hoa, chúng ta mau tới trước lạy chào ra mắt đức Đế Quân.
Dương Sinh: Xin tuân lệnh. Lạy mừng ra mắt đức Đông Hoa Đế Quân, bữa nay đệ tử theo thầy tới thăm quý cung thêm lần nữa, kính xin Ngài chỉ giáo cho để hướng dẫn chúng sinh dưới gầm Trời.
Đế Quân: Từ xưa tới nay, tuy có nói về Thiên Đàng, Địa Ngục, song toàn là chuyện phiêu diêu trong chốn hư vô, không có được một kẻ quyết chí tìm hiểu cho thấu đáo đường hướng, cùng quyết tâm lên Thiên Đàng cho bằng được. Trước sau toàn là làm cản trở bước tiến, do đó đã từng bị đẩy tới bước đường cùng nguy hiểm chết chóc, bởi tất cả đều đứt gánh giữa đường không đạt được mục đích cuối cùng, khiến cho một số người có lòng vì đạo bị mất hết niềm tin. Bởi vậy mà Trời xanh đã rủ lòng thương, tiết lộ cho thế gian hay thắng cảnh Thiên Đàng, khiến người có lòng vì đạo không bồi hồi mê sảng, hăng hái đi lên và nhất định sẽ lên tới.
Sở dĩ phải viết thành sách Thiên Đàng Du Ký thực quả không phải chuyện dễ, có thể so sánh với núi xanh nước biếc, cũng phải trải qua những cơn gió mưa bão tố để tôi luyện căn cơ của chúng sinh. Phàm những kẻ bản lãnh thâm hậu, chỉ cành lá rung rinh còn gốc rễ vẫn vững bền, bởi vì muốn tu thành đạo lớn, trước hết cần phải có ý chí kiên cường bất khuất. Phải có tinh thần như mặt trời, mặt trăng cùng muôn sao, dù có gặp bão bùng gió mưa cách mấy vẫn không đi chệch ra ngoài quỹ đạo, do đó mà tinh cầu trường tồn bất diệt, người đời tu đạo cũng cần phải có chí hướng này. Bữa nay hai vị lại trở lại nơi đây, tôi xin hướng dẫn hai vị đi tham quan vườn cây cối hoa cỏ nguyên linh.
Dương Sinh: Cảm tạ đức Đế Quân, kỳ trước chỉ mới được thấy nguyên linh hoa và cây của mấy bạn đạo thuộc bản đường, bữa nay hy vọng được thấy nhiều hơn.
Đế Quân: Hay lắm, xin hãy theo tôi.
Dương Sinh: Kia toàn là những mầm non nguyên linh của các đệ tử bản đường hay sao mà lại tụ tập thành một đám thế kia?
Đế Quân: Bởi lẽ chúng sinh xuất thế ở mỗi địa phương không giống nhau, do đó vào cửa giáo tu đạo cùng Quan Đế kết duyên thì tự nhiên những cây đó được di chuyển trồng trong cùng một vườn, cho nên người xưa nói: “Vật cùng loài tụ hợp với nhau”. Chúng sinh những kẻ có duyên dù xa cách ngàn dặm cũng có thể hội họp cùng nhau, kết làm vợ chồng hoặc tri kỷ, như các bạn đạo ở rải rác khắp bốn phương Trời, nhưng gặp kỳ giáng cơ bút, nhân duyên đưa tới lại có dịp tụ hợp nhau dưới mái Thánh Hiền Đường. Các nguyên linh ở trên Thiên Đàng cũng y hệt như vậy, cây cối và hoa cỏ cùng tụ hợp trong một mảnh vườn.
Dương Sinh: Những cây kia vốn là cây nguyên linh của các đệ tử Thánh Hiền Đường nở hoa muôn màu muôn vẻ, trên cành có nhiều vết nứt nẻ không hiểu nguyên nhân tại sao?
Đế Quân: Những cây đó là nguyên linh của chúng sinh, chúng sinh vào cửa thánh, mặc dù sẵn sàng quyết tâm tu đạo, nhưng như kẻ ngồi xe hối hả giựt dây cương, muốn cho ngựa chạy thực nhanh nên thường phạm luật tu. Giờ đây đã tới tuổi trung niên, tôi hy vọng sẽ bổ khuyết những lầm lẫn được tượng trưng bằng những vết nứt nẻ kia, để cho cây đạo có thể nở hoa kết trái.
Dương Sinh: Những cây này cũng vốn là cây nguyên linh của các bạn đạo Thánh Hiền Đường, thân cành tươi tốt, lá xanh mườn mượt, nhưng tại sao ngọn lại bị chặt đứt, nhựa chảy dầm dề?
Đế Quân: Đó là cây nguyên linh của chúng sinh, gần đây vào cửa Thánh họ chăm chỉ tham gia việc giáng cơ cho nên cây đã tươi tốt, sinh nhiều hoa trái, song vì khí huyết quá vượng, khí rượu xông lên, do đó mà lá cây xanh thắm. Nhưng bởi còn bước những bước sai lầm nên bữa nay phải tới nằm bệnh viện để điều trị, do đó mà nguyên linh của họ cũng bị thương tổn vậy. Tôi hy vọng chúng sinh mau giác ngộ để kiếp này cây lớn không đổ, hầu từ trong chết tìm ra con đường sống, thực sự nhờ cậy được thần linh yên lặng giúp đỡ. Chớ oán Trời trách người, Trời thương xót chúng sinh, tuyệt nhiên không có ý hại người, tất cả đều là do quan hệ nhân quả, hãy mau tu dưỡng, tạo dựng lại căn cơ mới.
Dương Sinh: Sức lớn của cây này rất mau rất mạnh, song cành nó cong queo không thẳng, chẳng rõ nguyên nhân tại sao?
Đế Quân: Đây là cây nguyên linh của chúng sinh, sức lực mạnh mẽ, cho nên không được thẳng, cây lấy sự ngay thẳng làm tốt, cành cây như tay người, mặc dù đa năng đa dụng song phải chia sớt mất nhiều thành quả. Phúc lộc san sẻ cho người, còn mình thì chẳng được chi, nếu như cành cây thẳng thắn ắt con cháu hưởng phúc vô cùng.
Dương Sinh: Thưa cây này tại sao không có lá mà cành lại quá nhiều giống như ngàn cánh tay của đức Quán Âm?
Đế Quân: Đây là cây nguyên linh của chúng sinh, có thân mà không có lá, cành lại quá nhiều, như ngàn cánh tay của đức Quán Âm biến hóa vô cùng. Do đó khắp bốn phương đều được hưởng ơn mưa móc, chẳng khác nào kẻ kinh doanh không có vốn mà vẫn phát đạt, nên sự nhiều cành, không lá cũng giống như kẻ không áo, sợ rằng tới một lúc nào đó, thân đạo sẽ bị tổn thương, khó mà tự bảo vệ nổi. Hy vọng cây đó sớm mọc được lá xanh để bóng mát phủ rợp về sau.
Dương Sinh: Cây nguyên linh kia đã lớn chậm, lá lại còn thưa thớt, coi có vẻ úa tàn đến nơi là tại sao?
Đế Quân: Đó là triệu chứng thiếu dinh dưỡng, đây cũng là cây nguyên linh của chúng sinh, tuy nó phóng khoáng phiêu bồng nhưng vì xa rời ánh đạo chiếu rọi cùng nước pháp thấm nhuần đã lâu nên có vẻ suy nhược. Hy vọng sẽ được Tiên Thánh khắp nơi trợ giúp phục hồi nguyên khí.
Dương Sinh: Cây nguyên linh kia mọc xanh tốt sinh trái quá nhiều, không rõ nguyên nhân tại sao?
Đế Quân: Đó là cây nguyên linh của loại chúng sinh từ khi vào cửa Thánh tới nay chỉ có tốt được về một phương diện tụng niệm kinh kệ, lá vàng chứng tỏ là rễ đã già cỗi, cành bị khô héo phân nửa là vì nghiệp chướng quá nặng. Hy vọng cây đó phục hồi lại được sinh lực, dứt bỏ được hết mọi nỗi ưu tư, dốc tâm công phu để tu tâm sửa tánh còn không sẽ chẳng thể lên tới Thiên Đàng nổi.
Dương Sinh: Cây đạo kia cằn cỗi song sức sống lại mạnh mẽ và cũng được kết trái là tại sao?
Đế Quân: Đó là cây đạo chúng sinh, từ khi chúng sinh vào cửa Thánh tới nay, chuyên nghiên cứu chân lý, bị nhục nhã mà không oán than, tinh thần tiến thủ thực là kiên trì, nếu như tiếp tục cố gắng, không bỏ dở nửa chừng, ắt là ngày sau đạo quả có thể thành.
Dương Sinh: Cây nguyên linh này có treo bảng tên đệ tử, tương lai đệ tử sẽ ra sao?
Đế Quân: Rễ cây đạo của Dương Sinh đã sâu, lá lại nhiều, hiện thời đang lúc tươi tốt chứng tỏ thành tích đạo quả đã đạt được nhiều, nếu như dốc tâm dốc chí thay Trời giáo hóa, tôi chỉ có câu chúc lành là: “Công quả vô lượng”.
Tế Phật: Bữa nay thời giờ eo hẹp, bần tăng sắp phải hướng dẫn Dương Sinh trở lại Thánh Hiền Đường. Mong rằng ngày khác lại có dịp trở lại thỉnh giáo tiếp.
Dương Sinh: Bữa nay xin cảm tạ đức Đế Quân đã bỏ nhiều công chỉ giáo, xin cáo từ.
Đế Quân: Kính tiễn hai vị trở lại Thánh Hiền Đường.
Tế Phật: Đã tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác.
HỒI MƯỜI LĂM
DẠO CUNG ĐÔNG HOA LẦN THỨ TƯ
THĂM CÂY NGUYÊN LINH CỦA CHÚNG SINH
Phật Sống Tế Công
Giáng ngày 16 tháng 11 năm Kỷ Mùi (1979)
Thiên đạo tự nhiên bản hiếu sinh
Cao chân tứ xứ đề tiên minh
Đào nguyên thắng cảnh phong quang hảo
Ngọc thụ kim hoa tận hướng vinh.
Vốn dĩ đạo Trời rất hiếu sinh
Thánh Tiên khắp chốn thực quang minh
Đào nguyên phong cảnh bao tươi sáng
Cây ngọc hoa vàng thảy đẹp xinh.
Tế Phật: Sự phổ độ chúng sinh tuy là việc làm của Phật, song thực ra là việc làm của chính chúng sinh, vì chỉ có chúng sinh độ chúng sinh mới có thể thành đạo. Nếu như Thánh Hiền Đường viết xong sách Thiên Đàng Du Ký mà chúng sinh không phát tâm ấn tống cùng chăm chỉ đọc thì Tiên Phật cũng chẳng thể làm sao hơn. Do đó, từ ngàn xưa tới giờ kẻ tu đạo đều nhờ cậy nơi chính mình, nếu như con người có thể giác ngộ chân lý mà tu hành ắt là đường Thiên Đàng ở ngay trước mắt, chẳng cần Tiên Phật hướng dẫn, tự nhiên trở về được nguồn cội là chốn làng cũ quê xưa. Ngược lại, nếu như Tiên Phật miễn cưỡng đưa chúng sinh lên Thiên Đàng, chúng sinh ở nơi này không quen, chỉ mấy bữa sau là bị tiêu tan, chẳng còn tìm thấy dấu tích. Bởi vậy người tu đạo ở thế gian phải biết rõ đời sống ở Thiên Đàng, tập tính phóng khoáng cởi bỏ mọi ràng buộc, dẹp sạch phiền não, có luyện được như vậy sau này lên Thiên Đàng mới thích ứng nổi hoàn cảnh, không còn cảm thấy sống ở Thiên Đàng khổ hơn thế gian, và khi đó muốn trở lại thế gian cũng chẳng được, chỉ còn một cách duy nhất đầu thai kiếp khác.
Cho nên bần tăng hy vọng chúng sinh trước hết phải lo mở rộng tâm, kẻ tu đạo cũng không được kỳ thị bài bác tôn giáo khác, nếu như trái lời khi tới Thiên Đàng, Thần Thánh và những tín đồ thành đạo của họ tại Thiên Đường sẽ tới tìm mình. Khi ấy mới nhận ra những lỗi lầm của mình khi trước thì quả là quá trễ, vì sự đả kích đó đã khiến cho tính linh mình phiền muộn cùng đọa lạc mất rồi. Cho nên ở tại thế gian cần phải kết nhiều thiện duyên, thời khi lên Thiên Đàng có gặp khó khăn mới được thư bớt. Người tu đạo, cần phải sống có hòa khí, vui với đạo, trau dồi đức hiếu sinh cùng tình thân thiện, chỉ những người có nổi đức tính này mới siêu phàm và nhập Thánh. Khi ở thế gian đã không bị người khinh khi thì tại Thiên Đàng chắc chắn sẽ có chỗ dành sẵn cho mình. Bữa nay đã tới giờ dạo Thiên Đàng, Dương Sinh mau lên đài sen để thầy trò mình cùng dạo thăm cung Đông Hoa lần nữa.
Dương Sinh: Thưa con đã sẵn sàng, kính mời ân sư lên đường.
Tế Phật: Đã tới cung Đông Hoa, chúng ta mau tới lạy chào ra mắt đức Đế Quân.
Dương Sinh: Tuân lệnh... Ân sư Tế Phật cùng đệ tử xin lạy chào ra mắt đức Đông Hoa Đế Quân, bữa nay lại tới quấy rầy, kính xin Ngài lượng thứ cho.
Đế Quân: Miễn lễ, thắng cảnh Đông Hoa đã được tiết lậu ở trần gian, hy vọng người đời sẽ hưởng ứng việc lên Thiên Đàng. Kỳ trước tôi đã hướng dẫn Dương Thiện Sinh đi thăm nguyên linh của các thứ cây cối và hoa cỏ, nếu như còn nơi nào chưa tới, bữa nay tôi lại hướng dẫn Dương Sinh đi thăm tiếp.
Dương Sinh: Cảm tạ đức lớn của Đế Quân, không quản khó nhọc trong việc hướng dẫn cùng giải thích nguyên do của các nguyên linh cây và hoa cho đệ tử... Đã tới vườn cây, cành lá tốt tươi, hoa đua nở muôn màu vui vẻ, được ngắm cảnh này lòng vô cùng thanh thản nhẹ nhàng.
Đế Quân: Tuy nhiên các cây này không hoàn toàn giống nhau, bởi lẽ mọi loài đều được Trời phú cho một đời sống khác biệt, như hoa cỏ ngoài đồng, ta thấy mỗi loài có một lối sống riêng.
Dương Sinh: Nguyên linh của các cây này lớn cỡ trung nên rất cứng cáp và kết nhiều trái, không rõ nguyên nhân tại sao?
Đế Quân: Đây là cây đạo của chúng sinh, chúng sinh từ lúc vào cửa Thánh tới nay chăm lo công quả, lúc ngồi đồng tiếng nói sang sảng, tính tình cương trực mạnh mẽ, nên cây đạo của họ cành lá tốt tươi, trái đạo kết nhiều. Gần đây lại chịu nhiều khổ cực phong sương nên vô cùng mệt mỏi, hy vọng họ không nản lòng, giữ vững được chí hướng phát huy đạo lý, của cải ở thế gian kẻ có duyên mới có được, bởi vậy đạo cũng cần phải tu dưỡng nhiều lắm mới đạt nổi.
Dương Sinh: Cây nguyên linh này thật là cao lớn, lá mọc rất nhiều nhưng quả đã ít lại chưa chín, không rõ tương lai sẽ ra sao?
Đế Quân: Đây là cây đạo của chúng sinh, những chúng sinh này có căn duyên tốt nên tính tình ôn hòa, từ khi vào cửa Thánh tới nay chăm lo tu tâm sửa tính. Tuy chưa có được kết quả lớn lao nhưng đã nhận rõ được đâu là chân lý để gắng noi theo, chăm chỉ nghe lời giảng dạy về lẽ đạo, đạo quả tương lai hẳn là vô lượng.
Dương Sinh: Đây là cây nguyên linh cỡ trung, cành lá tuy nhiều nhưng lá lại có những đốm đen, mới đơm bông nhưng chưa kết quả, không rõ nguyên do tại sao?
Đế Quân: Đây là cây đạo chúng sinh, chúng sinh từ khi vào cửa Thánh tới nay, tuy có lòng tu đạo, nhưng điểm ô trược ngày trước chưa tẩy rửa sạch, đã vậy đôi khi lại còn tái phạm những tội lỗi trước kia một cách nặng nề, đến nỗi đạo quả tối đen. Ta mong rằng chớ thất chí bỏ bê, gắng gỏi tu tiến sẽ có lúc kết quả, con đường tương lai chắc chắn sẽ xán lạn. Trời không hề phụ kẻ có tâm nguyện, Dương Thiện Sinh hãy quan sát lại những hoa kia cho thật kỹ càng.
Dương Sinh: Thưa vâng, đệ tử sẽ coi xét kỹ lại những cây này hầu tiết lộ một số căn cơ cho các nữ bạn đạo dốc tâm tu được tỏ tường. Những cây này nở hoa kết trái một cách lạ lùng, giống như cỏ Linh Chi, không rõ nguyên nhân tại sao?
Đế Quân: Đây là cây đạo của chúng sinh, chúng sinh từ khi nhập cửa Thánh tới nay, dốc tâm công quả, âm thầm tu đạo, ăn chay thanh lọc bản thể, kiên tâm trì chí, lúc gặp nạn ma quỷ thử thách thì nhẫn nại chịu đựng, tuyệt đối trung thành với Thánh Đế, chí hướng tôi luyện càng ngày càng vững bền. Sự kết quả của việc tu đạo này đạt tới mức thượng phẩm của cỏ tiên “Linh Chi”, hy vọng các nữ bạn đạo đó cứ tiếp tục tu tiến như vậy mãi, chắc chắn sẽ tu thành chính quả.
Dương Sinh: Cây hoa kia trổ bông coi vô cùng tráng lệ, cành lá hết sức tốt tươi, song đệ tử chưa rõ được nguyên nhân?
Đế Quân: Đó là hoa đạo của chúng sinh, vẻ hoa tươi tốt là vì bạn đạo này hăng hái công quả, chăm lo học đạo nên đã nhận ra chân lý, tâm không chấp tư kiến cùng nghiêng bên nọ ngã bên kia, có thể được coi là người đã phát huệ. Do đó mà hoa đạo mới bừng nở mạnh mẽ, kết trái đầy cành, nếu như gắng công tu tiến hoài, ắt có thể chứng quả thành đạo.
Dương Sinh: Cây kia cao lớn, hoa nở nhiều, song rụng rơi cũng lắm, không rõ tại sao?
Đế Quân: Đây là hoa đạo chúng sinh, chúng sinh này từ khi vào cửa Thánh tới nay, dốc tâm vì đạo song lại khiếm khuyết, như nhụy hoa không chịu ở trong hoa tức là tâm trí phân tán. Mong rằng các nữ bạn đạo đó thâu hồi được tâm phóng ngoại, tu đạo chỉ cần một điểm là thành tâm, còn ngoài ra cứ làm chuyện vô ích như kiểu tai ngựa nghe gió đông, thả mồi bắt bóng, hẳn là lao nhọc nhiều mà vẫn uổng công.
Dương Sinh: Loại cây hoa này mọc tốt tươi, kết nhiều trái song chưa chín, không rõ nguyên nhân tại sao?
Đế Quân: Đây là loại hoa đạo của chúng sinh, từ khi chúng sinh vào cửa Thánh đến nay, chăm chỉ học đạo trí tuệ siêu việt, thiện căn thâm hậu song đạo quả còn xanh chưa chín, mong rằng sẽ gắng gỏi tu tiến thêm.
Dương Sinh: Loại cây hoa kia đứng riêng về một phía, trông có vẻ yếu đuối suy nhược, không rõ nguyên nhân tại sao?
Đế Quân: Đó là hoa đạo của chúng sinh, chúng sinh này từ khi vào cửa Thánh tới nay có lòng tu đạo, song vì việc hôn nhân lỡ dở, sống đời cô đơn mình biết lấy mình, đó là nhân quả kiếp trước, chớ có nản lòng, phải cố gắng tìm hiểu chân lý, tu đạo và thực hành thiền tự nhiên sẽ hồi quang phản chiếu.
Dương Sinh: Cây này hoa rất đẹp, song cành lại bị gẫy, không rõ vì nguyên nhân gì?
Đế Quân: Đây là hoa đạo chúng sinh, chúng sinh bình thường có vừa đủ tuệ căn, song hoa đạo thì lại nhiều quá độ, do đó mà hoa cành phân tán, nếu như giữ vững căn cơ, chăm lo tu sửa, sẽ đẹp đẽ tựa hoa cắm bình ắt có thể thành được nhành dương liễu nơi bình Tĩnh Thủy đựng nước cam lồ mà đức Quán Âm thường vẩy để cứu độ chúng sinh.
Dương Sinh: Đệ tử thấy cây nguyên linh kia, mọc cao lớn, cành lá tốt tươi, hoa trái lại nhiều, không rõ vì sao?
Đế Quân: Đó là cây nguyên linh của chúng sinh có công lớn với Thánh Hiền Đường, có thể nói đã là một với Nguyên Lão, bình thường âm thầm tự luyện, nên đã đạt được khá nhiều công quả, mong rằng sẽ gắng chăm chỉ tu luyện thêm để thành đạo quả.
Dương Sinh: Cây nguyên linh bậc trung này lá tốt nhưng quả còn xanh không rõ nguyên nhân tại sao?
Đế Quân: Cây đạo này của chúng sinh từ khi vào cửa Thánh tới nay, chịu khổ cực, nhận chân công vụ, nên đã tích lũy được nhiều trái công đức, nhưng hãy còn xanh chưa chín, hy vọng sẽ cố gắng tu tiến hơn nữa. Bữa nay đi xem những cây nguyên linh tới đây kể như đã tỏ tường được khá nhiều, nếu như còn nguyên linh nào chưa tiết lậu, ngày khác có dịp tôi sẽ tiếp tục tường thuật thêm, những điều vừa kể ở trên, chỉ tạm cung cấp ít tài liệu để chúng sinh tham khảo. Sự thành bại của việc tu đạo hoàn toàn tùy thuộc ở mỗi cá nhân, kẻ tốt không tu ắt sẽ đọa lạc, kẻ xấu gắng tu hẳn là đạt thành chính quả. Giống như trồng cây, chỉ việc coi xét mảnh vườn sẽ thấy trước được kết quả ra sao. Mong chúng sinh tu đạo chớ có thối chí, nếu như thất vọng sẽ chẳng chăm sóc được cây cối trong vườn, cỏ dại mọc đầy, cây khô héo, chứng tỏ là gốc đạo đã bị suy nhược, tương lai chẳng thể đạt thành chính quả.
Dương Sinh: Đức Đế Quân vì sứ mệnh hóa độ nên đã ân ban thật nhiều tình thương cho chúng sinh, công đức chăm nom săn sóc nguyên linh các sinh mệnh của đức Ngài quả là sâu dày và trải nhiều gian khổ.
Đế Quân: Vạn vật và tôi cùng chung một thể, mỗi hơi thở đều có sự tương quan, mừng lo cùng chung hưởng, hoa thở ra khí lành cho loài người hấp thụ, nhân loại thở ra khí trong cho cây cỏ hít hà, các loại sống trên mặt đất, nhu cầu giúp đỡ lẫn nhau thật là quá cần thiết, tạo hóa đã thần kỳ song sự giúp đỡ qua lại của vạn vật cũng chẳng thể nghĩ bàn. Nếu nói là ta dòm ngó tới chúng sinh chẳng khác nào nói chúng sinh cầu hưởng được nhiều phúc, Trời đất tuy chẳng nói, song nhìn mặt mỗi người là có thể biết được tâm tính, mỗi hiện tượng chuyển biến đều không có ngôn ngữ để trình bày. Nhìn hoa nở là biết mùa xuân đã về, lá rụng là biết mùa thu đã sang, kẻ câm không nói được song có thể dùng tay múa may để bày tỏ điều muốn nói, cho nên tâm truyền thắng lời nói. Gió mưa sấm sét tinh cầu biến hóa, đó cũng là lòng Trời muốn chứng tỏ cùng chúng sinh để kẻ trí biết được khí sắc của người, để kẻ tu đạo hiểu rõ sự biến hóa của Trời đất mà hành động tới lui không sai chệch. Những điều vừa nói trên hẳn là đã mở trí cùng giúp cho tâm linh của chúng sinh tiến tới cảnh Thiên Đàng an nhiên lý tưởng. Bây giờ để dẫn chứng cho thấy được sự thật, ta hướng dẫn Dương Sinh đi tham quan cảnh nguyên linh của các chúng sinh đã trở về sống nơi nguồn cội.
Dương Sinh: Cảm tạ lòng thương của đức Mộc Công, chúng sinh dưới gầm Trời phước đức lắm mới được nghe Ngài thuyết pháp, chắc chắn họ sẽ reo mừng cảm kích tin tưởng tuân theo, đạo lớn chung cùng một thể, quả là chân lý vô cùng thực tiễn.
Đế Quân: Trời tức là cha mẹ, người là con do thần hóa thân, hiểu người tức hiểu Trời, Cha Trời luôn luôn mong các con dưới chân mình được sung sướng, nếu chẳng may con phạm tội, bị đày xuống Địa Ngục chịu hình phạt, khi trở về cha mẹ lại vui mừng thiết tiệc tẩy trần, giải nguy cho. Do đó, nhân gian chớ lầm nghĩ là Thiên Đàng quá xa, nếu như có kẻ tội ác đầy mình chỉ cần sửa đổi, sinh mệnh mới ắt sẽ nẩy mầm lớn mạnh và Thiên Đàng cũng sẽ đón rước lên. Chúng sinh dưới gầm Trời tuy có rất nhiều người thành tâm tu đạo song tình hình của giai đoạn sau khi thành đạo đều hiểu một cách lờ mờ, hoặc mù tịt, hôm nay tôi đem sự tình bày tỏ để chúng sinh được rõ. Dương Sinh hãy đi theo tôi.
Dương Sinh: Đi theo đức Đế Quân, cảm thấy gánh thì nặng mà đường lại xa, Thần Thánh phía sau lưng lại đang đuổi tới. Phía trước đột nhiên xuất hiện một số người phong thái hết sức phiêu dật, có kẻ tọa thiền dưới gốc cây, có kẻ thảnh thơi đi đi lại lại, nét mặt người nào người nấy đều lộ vẻ vui tươi, hào quang tỏa sáng trên đầu, giống hệt bức họa vô sầu vô ưu, quả là quá ham thích, xin hỏi đức Đế Quân, các vị Tiên đó thuộc từng Trời nào?
Đế Quân: Đó là chúng sinh tu đạo, sau khi đã liễu ngộ Đại Đạo Vô Cực, trở về được từng trời Ngũ Lão, họ đang tiếp thu thêm linh khí cho hào quang viên mãn để tiến tới cảnh giới Tam Thanh, hợp làm một với khí huyền huyền, chứng ngộ bản lai diện mục.
Dương Sinh: Nghe những lời dạy vừa rồi của đức Đế Quân, cảnh giới tối cao của đạo lớn cũng là nhất khí hỗn nguyên, nhưng tại sao “Bát Tiên” tức tám vị Tiên vẫn thường giáng phàm lộ rõ tên cùng hình dáng, có phải đạo hạnh của các vị đó chưa hợp nhứt nổi với nhất khí huyền huyền chăng?
Đế Quân: Cõi Trời u mật, không thể dùng năm ba lời nói mà nói hết được, đạo quả của Bát Tiên đã tương hợp được Tổ Khí Huyền Huyền, như Phật nói: “Cùng hợp làm một” (Nhất tương hợp) là các vị đó đã có bản năng tương hợp lại còn có năng lực phân khai. Ý nghĩa của sự hợp với Tổ Khí Vô Cực tức Đại Đạo không phải là nhận chịu sự kềm chế của Vô Cực mà là có thể vượt thoát được sự trói buộc của Vô Cực, phân hợp tụ tan một cách tự nhiên. Tiên, Thánh, Phật khi đắc đạo, các Ngài có thể sống tiêu dao ở mọi pháp giới, vì thân đã siêu thoát, không còn bị ràng buộc bởi các vật “Tâm ta không còn chấp vào vạn vật, vạn vật làm sao còn vây bủa nổi ta” (Ngã tâm bất chấp ư vạn vật, hà phương vạn vật thường vi nhiễu). Các Ngài sau khi ly khai nhất khí huyền huyền có thể sinh hoạt một cách độc lập như con cái tới tuổi lớn khôn, tuy có cha mẹ nhưng không còn sống nhờ cha mẹ vì đã tự mình sinh sống. Đạo lớn không câu nệ vào một pháp nào, vì: “Phóng ra ắt tỏa ngợp bốn phương cùng Trời đất, thâu lại thì lui về ẩn nơi kín đáo” (Phóng chi tắc di lục hợp, quyển chi tắc thoái tàng ư mật). Thánh, Tiên, Phật sau khi đắc đạo tuy đã thoát ly khỏi sự trói buộc của khí số, nhưng vì các Ngài còn nghĩ tới muôn vạn chúng sinh cần được cứu độ, do đó mà còn sinh hoạt trong cảnh khí số, cho nên mới đi chu du các từng Trời để gần gũi chúng sinh, để dễ dàng có dịp cứu độ chúng sinh, qua các hình thức giáng cơ bút để dạy đạo lý, đầu thai xuống thế gian đáp thuyền từ hoằng dương đạo pháp.
Một người khi đã thành đạo, tâm nguyện của họ rất lớn rộng vì tu đạo là: “Lãnh sứ mạng cứu độ chúng sinh, không trốn chạy chúng sinh, phải thật gần gũi chúng sinh, không được xa rời chúng sinh”. Chỉ những ai trong lòng ôm ấp hoài bão trên mới thật xứng đáng là vị thầy của chúng sinh. Còn những danh hiệu Tiên Thánh Phật chỉ là giả danh, ví như một kẻ quyền cao chức trọng, nhưng tới lúc cởi bỏ mũ mão cân đai há lại chẳng biến thành thường dân sao? Chúng sinh chớ nệ vào những hình thức đó mà vội đem lòng kính nể mong gần gũi họ ngay, bởi Tiên, Phật với người cùng chung một dáng vẻ nên ta phải xét cho tường.
Còn như nếu ta quá hoài nghi sợ sệt tránh xa cũng tự đánh mất cơ hội kết duyên cùng Tiên Phật, đã không lãnh hội được những điều Tiên Phật dạy mà còn mất luôn cả cơ hội để ta có thể trở thành Tiên Phật. Tiên Phật chân chính luôn luôn tìm đủ mọi cơ hội để gần gũi chúng sinh, hóa độ chúng sinh, vì Tiên Phật nuôi hy vọng tất cả chúng sinh đều có thể trở thành Tiên Phật. Như bữa nay Dương Sinh thấy các vị Tiên, Phật đều có linh khí phi phàm và hào quang ngời tỏa, linh khí của các vị đó hoàn toàn quang minh vì đã đạt tới cảnh giới ngũ khí triều nguyên, sau khi thành đạo, sức đạo phát huy vô cùng lớn, nguyên linh hợp nhất với linh khí hỗn nguyên, các vị đó sẽ tùy duyên hiện thân hóa độ chúng sinh.
Sở dĩ các Ngài phải tới đây để bồi bổ thêm khí nguyên linh thì cũng giống như chúng sinh ở thế gian, phải tham dự khóa huấn luyện nào đó trước khi thực thụ nhậm chức, muốn cho tương lai được hoàn bị hẳn là phải biết thích nghi được với mọi hoàn cảnh, không hề sợ ma quỷ hãm hại, can đảm tiến lên.
Dương Sinh: Không rõ kinh nghiệm tu đạo cùng phương thức để có thêm linh khí của các vị đó ra sao?
Đế Quân: Hãy tiến tới phía trước, tôi sẽ mời một vị đạo trưởng công phu tu luyện đã đạt mức siêu tam giới tới để Dương Thiện Sinh phỏng vấn cho được tỏ tường, hầu giúp chúng sinh dưới gầm Trời hiểu rõ quá trình tu đạo, cùng cảm giác sau khi thoát xác lên tới Thiên Đàng ra sao.
Dương Sinh: Các vị Tiên Thánh kia vị nào vị nấy hào quang tỏa ngời, vẻ vô cùng trang nghiêm ai gặp cũng cảm thấy thân thiện, hòa nhã cùng kính nể. Xin đức Kim Tiên thuật lại kinh nghiệm lúc còn tại thế cũng như sau khi xuất thế để cho đệ tử được rõ?
Kim Tiên: Dương Thiện Sinh tới được nơi đây đã là may mắn, lại còn gánh thêm trách nhiệm phổ độ chúng sinh qua thiên chức viết sách Thiên Đàng Du Ký thực quả phi phàm. Giờ đây tôi xin nhân cơ hội quý báu này thuyết pháp cùng chúng sinh: Khi tôi còn ở tại thế gian, vốn là một kẻ buôn bán, tên tục là Chiêm, từ bé đã có lòng sùng bái Tiên Phật, ham đọc kinh sách Tam Giáo, về sau nhờ bạn bè chỉ dẫn tôi đã tìm được thầy học đạo, nhờ sư Mông chỉ rõ bến mê, giác ngộ ngay được lẽ sống chết, tôi vô cùng sung sướng. Từ đó trở đi tôi nhìn cuộc đời bằng cặp mắt siêu nhiên, phát tâm nguyện cứu độ chúng sinh, ấn tặng các loại kinh sách, giúp đỡ những kẻ khốn cùng khổ đau, vì tận lực làm như vậy nên tích tụ được nhiều công đức.
Có một bữa tôi đọc được lời dạy trong kinh Thanh Tĩnh như sau: “Tuy gọi là đắc đạo, song thực ra chưa đắc” (Tuy danh đắc đạo, thực vô sở đắc) chợt khai ngộ, cởi bỏ được hết những sự chấp mê trong lòng từ năm sáu năm qua. Trước đây tôi cứ đinh ninh cho rằng mình đã đắc đạo, vì sung sướng lầm tưởng như vậy nên nghĩ là sau khi chết, chắc chắn sẽ tới được nơi bấy lâu mong muốn. Nhưng khi đọc được câu: “Tuy gọi là đắc đạo song thực ra chưa đắc đạo”, tôi phải tự hỏi: “Ta đã đắc đạo chưa?” vì “có cứu độ được chúng sanh không mà tự xưng là đắc đạo”.
Đạo là chân lý đại tự nhiên, mọi nhà đều được Trời ban cho tính đạo, khi ấy tôi mới hiểu là mỗi hiện tượng đều giúp cho con người mở trí. Vì hiểu được như vậy nên tôi thấy rằng mọi hình thức bùa chú đều là tà đạo, có từ bỏ hết những thứ đó quay về nội tâm thì nguyên linh mình mới hòa nhập làm một với Vũ Trụ cùng vạn vật. Khi đó toàn thân mới biểu lộ rõ được dấu hiệu Phật, đôi tay trở thành vạn năng, mỗi câu nói ra đều là thần ngữ linh chú, không những giúp chính mình mà còn ích lợi cho cả chúng sinh, kẻ bệnh tật nghe lời nói khỏi bệnh, Tiên, Phật trên Trời nghe tiếng cũng đều cảm ứng.
Do đó hai tiếng “đắc đạo” chỉ là danh từ, chúng sinh vốn ngốc nghếch, nếu như không chấp “danh” và “tướng” hẳn là họ sẽ chẳng còn biết nương tựa vào đâu để mà khởi sự việc tu hành. Vượt biển dùng thuyền nhưng khi tới bờ phải bỏ thuyền, còn nếu si mê khư khư giữ lấy là cố chấp chẳng thông.
Sau khi tôi giác ngộ được chân lý này, một mặt ráng thực hành, một mặt gắng truyền bá cho mọi người, những khi gặp dịp giải thích kinh điển tôi đều thuật lại lý đạo này đều được nhiều người tin theo, chỉ một số vị tiền bối chấp mê mới phản đối, kết án tôi là kẻ phá hoại truyền thống cùng chính pháp. Song tôi không trách họ, vì tôi biết rằng họ còn bị hình thức phàm trần trói buộc thân xác, bị tôn giáo gông cùm tâm linh nên chẳng đạt giải thoát.
Lục Tổ Huệ Năng chỉ nhờ nghe có một câu nói của Ngũ Tổ Hoàng Mai như sau mà đại ngộ: “Không trụ vào đâu cả thì tâm mới sinh” (Ưng vô sở trụ nhi sinh kỳ tâm). Bởi vậy tôi phải luôn luôn phản tỉnh để gạn lọc tâm trần trược, ô uế cho thật trong lắng, kinh Thanh Tĩnh nói: “Tâm có thanh tĩnh mới vào được đạo, vào được đạo mới là đắc đạo” (Như thử thanh tĩnh, tiệm nhập chân đạo, ký nhập chân đạo, danh vi đắc đạo), có nghĩa là kẻ tu đạo không những phải tiến vào được đạo mà còn phải vượt thoát ra khỏi đạo, không để cho đạo trùm lấp trói buộc như vậy mới được coi là kẻ chính thức “đắc đạo”. Suốt đời tôi dùng sự giác ngộ này để khơi mở “tự tính”, khai thông “tâm nhãn”, giống như ý bài kệ của Lục Tổ Huệ Năng: “Bồ đề vốn không cây, gương sáng cũng không đài, trước sau không một vật, nơi nao nhiễm bụi trần” (Bồ đề bản vô thụ, minh kính diệc phi đài, bản lai vô nhất vật, hà xứ nhạ trần ai) cùng bài kệ của Thần Tú: “Thân như cây bồ đề, tâm như đài gương sáng, luôn luôn cần lau chùi, để khỏi dính bụi trần” (Thân như bồ đề thụ, tâm như minh kính đài, thời thời cần phất thức, mạc sử nhạ trần ai). Hai bài kệ trên đây một nói “không” (vô), một nói “có” (sắc).
Phàm nhân nếu chấp một là sai, phải giác ngộ “không trung” là “diệu hữu”, “có” và “không” vốn là một, “sắc” và “không” chẳng phải hai, không nghiêng lệch về một bên nào mới nắm được “trung đạo”, có nắm được “trung đạo”, mới thâu gồm được cả hai phía, tránh khỏi sự giằng xé của hai đối cực, như vậy mới đạt “trung đạo” tức “tâm đạo”.
Những cây nguyên linh ở cung Đông Hoa cũng là cây bồ đề, tuy có thực song như ánh sáng, nhìn thì có mà sờ chẳng thấy, cho nên còn gọi là “quang thân”, “điện thân” hay “pháp thân”, như ánh sáng và gió chẳng thể cầm nắm được nhưng sức mạnh lại vô cùng lớn lao. Khi sống ở thế gian, tôi đã giác ngộ được là “chân ngã” ly khai với “giả ngã” chẳng khác nào thân thể cởi bỏ hết y phục, tâm tính lúc đó so sánh với lúc trước sống động tự tại hơn, vì thân thể không còn bị áo quần bó buộc. Thoát được nợ nần thân xác nhẹ nhõm, vẻ đẹp đẽ sáng tươi tự nhiên hiện ra trước mắt, tấm thân ngời tỏa hào quang phơi phới vượt qua cửa Nam Thiên nên đã trắc nghiệm được sự kiểm soát của chín cửa ải lửa, ánh sáng đạo vàng soi tỏ ngả đường Tiên Thánh, giúp tôi nhìn rõ phương hướng. Kỹ thuật rẽ khúc quanh cua rất tài tình, mỗi khi gặp khó khăn về việc tìm phương hướng đều sử dụng địa bàn một cách thành thạo, nên việc đi đường không hề gặp khó khăn trở ngại.
Dương Sinh: Được nghe những điều đức Kim Tiên trình bày đệ tử có cảm tưởng là việc tu đạo rất tốt đẹp, bởi vô cùng nhẹ nhàng thoải mái và thích thú, không rõ cảm tưởng của Ngài khi ở cung Đông Hoa ra sao?
Kim Tiên: Cảnh giới này Dương Sinh đã trải qua hẳn cũng từng thấy ẩn giấu nhiều hơn là phô bày. Mục đích của sự tu đạo chỉ cầu được giải thoát, tính linh thơ thới, song trái lại đường đạo gặp nhiều nạn ma quỷ thử thách gian nan, nhưng sự thử thách này cũng là một cách rèn luyện chứ không có ý là ngăn trở việc lên Thiên Đàng của chúng sinh. Thân phải trở thành thân kim cương không thể phá hủy, vì dầu là vật quý báu cách mấy song nếu không được rèn luyện cũng trở thành vô dụng. Người xưa nói: “Bất kinh nhất phiến hàn triệt cốt, yên đắc mai hoa phác tỵ hương”, vì càng lạnh càng thơm nức, càng luyện càng mạnh. Tại cung Đông Hoa cũng phải tu luyện sao cho thanh khí đầy ắp ngũ khí, vì ngũ khí triều nguyên sẽ khiến cho sức đạo của mình mạnh mẽ thêm, như sức máy càng quay tít tốc độ càng gia tăng, thiên biến vạn hóa, tam thiên đại thiên thế giới qua lại dễ dàng. Ở Đông Hoa Nhân Thiên đức Mộc Công nắm trọn quyền, khắp nơi thanh khí chan hòa đầy ắp, chỉ cần tọa thiền hít thở, tự nhiên chung quanh linh thể tràn ngập linh khí Đông Hoa, đợi cho linh khí tràn đầy liền có thể bay thẳng lên cảnh giới Tam Thanh.
Đế Quân: Tính linh được thử thách tôi luyện là do linh thể của cá nhân bộc phát, nên tuy nói là bởi linh khí của Đông Hoa gia hộ, song kỳ thực là do bản thân kẻ tu đạo thể hội được linh khí Đông Hoa, vì khi họ tới cảnh giới này sẽ dần dần cảm ứng được sự ảo diệu ở đây, thì bản thân họ cũng tự phát ra được thứ linh khí này. Người đời chẳng ngu, đã biết cầm đũa và cơm thì hãy cứ ráng học tập đi, tự nhiên rồi sẽ có được năng lực này ngay, cầm bút viết chữ muốn có kỹ thuật tài tình gắng học cũng sẽ thành thạo, muôn việc đều có người chỉ dẫn, hoặc có khi tự mình khám phá ra, chẳng có việc gì gắng thực hành mà không thành công. Bởi vậy tính linh sau khi thoát ly khỏi túi da, không còn bị bó buộc, tất cả những năng lực bị đè nén đều hiển lộ, lúc đó học tập năng lực gia tăng mau lẹ. Gặp kỳ phổ độ tốt đẹp chúng sinh tu luyện công phu, tuy chưa đạt mức tận thiện tận mỹ song nếu tâm chí thành, chúng tôi sẽ cử minh sư xuống hướng dẫn, những người tu đạo thâm sâu đều đạt tới cảnh giới cực cao vời.
Kẻ tu đạo không được tự kiêu tự đại, quá quan trọng hóa mình để đến nỗi tính linh bị trói buộc khốn quẫn, khiến không thể giải thoát nổi. Những người tu đạo đó như đi vào hang cùng ngõ cụt, những ai theo họ quả là gặp phải tử lộ. Mong rằng chúng sinh khai mở được đại đạo tròn đầy thông suốt, không còn một chút vướng mắc, đạt tới mức độ được hoàn toàn an nghỉ, mọi người đều có thể đi tới, không hề bị ngăn trở. Nhưng làm cách nào để có thể cứu nổi những kẻ còn rớt lại phía sau? Trách nhiệm của các bậc Thánh quả là trọng đại, há bỡn được sao? Giống như một vị Kim Tiên, hành trình tuy có chỗ vượt kẻ khác, thành quả đạt được cũng khác người phàm, tuy gọi họ là Kim Tiên kỳ thực cũng là một vị Phật mà thôi.
Dương Sinh: Như vậy việc lên Thiên Đàng hoàn toàn do sức cá nhân cố gắng phấn đấu hay do Trời ban ân phước?
Đế Quân: Tiên Phật lên được Thiên Đàng, phải trải qua biết bao gian lao, tửu sắc tiền của ở thế giới hình tướng cốt để thử thách cùng rèn luyện tâm tính chúng sinh. Có tự mình làm chủ tể mình mới không bị ngoại vật chi phối dẫn dụ, khi ấy ánh sáng của tâm mới phát ra mạnh mẽ, sức tấn công từ bên ngoài dù mạnh cách mấy cũng không nao núng, giống như nhà cửa xây cất kiên cố gió bão chẳng thể thổi sập. Việc lên Thiên Đàng giúp ta cơ hội khảo nghiệm và củng cố linh thể, linh khí tại các từng trời Ngũ Lão, Tam Thanh cùng Hỗn Nguyên sau khi hợp nhất lại tự phân tán một cách linh động để phụ trách các từng trời, tâm chí nếu không thay đổi mới chính thức được kể là thành đạo. Cho nên nói: “Chợ ồn ào luyện khách đạo, đời huyên náo thử người tu” (Náo thị luyện khách đạo, trần hiệu thí tu nhân). Ý nghĩa câu nói trên đây thật là chí lý, Thần Thánh Tiên Phật đều gặp nạn ma quỷ thử thách, đó chính là vì việc lên Thiên Đàng đã giúp các vị đó cơ hội để rèn luyện bản thân, chỉ còn trông cậy nơi sức đề kháng của chính mình mới mong tránh thoát nổi ngoại lực xâm chiếm, do đó ma quỷ hành hạ cũng là Tiên Phật thử thách, do Trời ban nhưng cũng tại người tự chuốc. Tóm lại, việc lên Thiên Đàng là cốt để bảo vệ và giúp đỡ linh thể đi lại được yên ổn, để tránh mọi thiệt hại nên mới cần phải giáo dục cùng huấn luyện kỹ như vậy. Vì tất cả chúng sinh vốn là một thể, cho nên lòng thương xót của Trời xanh đối xử với chúng sinh thực quả là vô tận.
Dương Sinh: Những điều đức Đế Quân vừa chỉ giáo thực quả là quá đúng, song không hiểu tại sao chúng sinh cứ gặp cảnh khốn khổ hoài hoài? Vả lại, không rõ một kẻ thân thể không còn toàn vẹn, liệu có còn đủ tư cách tu đạo nữa hay không?
Đế Quân: Con người vốn linh thiêng hơn cả mọi loài, do đó mà từ nhân đạo tu thành đại đạo rất dễ dàng, vì trước kia tại cõi Trời đã từng là chim kỳ, thú lạ, rồi sau đó trải qua khắp nẻo luân hồi, chịu đựng biết bao thử thách, cuối cùng mới tu thành. Tất cả các nẻo luân hồi đều rất có tình, do đó việc Tam Tào phổ độ chính là muốn cứu giúp muôn loài được tốt đẹp hơn, do đó thân thể dẫu có bất toàn cũng chẳng ngăn trở việc thăng hoa tâm đạo, không những không bị ruồng bỏ mà lại còn nhận được lòng thương cùng sự cứu độ nhiều hơn. Nếu như trái lệnh hẳn là phản bội lòng lo lắng xót thương của Trời đất đối với chúng sinh, đó quả là hành động của kẻ ngu si.
Nếu là kẻ gặp nhiều khổ nạn ở cõi thế gian, không chỉ do sự quả báo của những hành động ác đức ở kiếp này, mà còn liên hệ tới nhân quả của kiếp trước. Như vừa nói ở trên, đến ngay như Thánh Tiên Phật cũng còn phải trải qua những sự thử thách mới bảo tồn nổi phẩm giá, nên người nếu có chí tiến thủ đương nhiên phải đem hết sức mình ra để mà vượt thắng mọi trở ngại. Con người sở dĩ tạo nhiều tội ác là vì kiếp trước chưa ngộ đạo và đạt giải thoát cho nên nghiệp quả chẳng buông tha theo sát kiếp này để báo thù và đòi trả sạch nợ nần. Nếu như giác ngộ được đạo lớn, phá vỡ được nhà tù giam giữ tâm linh ắt là nghiệp chướng sẽ tiêu tan mau lẹ, khi đó tâm lại sáng ngời, soi tỏ mọi cạm bẫy, xóa sạch mọi tai ương nguy khốn. Kẻ đã có tiền “nhân” ắt sẽ sinh hậu “quả”, trong lúc trừ khử nguyên tố ác độc cần phải châm kim, uống thuốc cho nên cảm thấy vô cùng đớn đau thống khổ, song không được oán than. Tới khi khỏi bệnh mới hiểu việc lên Thiên Đàng là để giải độc trị bệnh, đó chính là phương pháp luyện đạo để diệt trừ ác nghiệp. Nhìn trâu bò ăn cỏ sống từng bầy, bị người đánh đập, tình cảnh thật đáng thương, để trả nghiệp kiếp trước nên phải chịu sự khảo đảo, như thế là nó cũng tu đạo vậy. Chó ăn đồ ăn của người thí bỏ cho, đêm đêm ngủ ngoài sân để giữ nhà, ngày này qua ngày khác dốc tâm vì bổn phận, lại một mực trung thành với chủ, như vậy cũng là cách tu đạo đấy.
Người đời nay được hưởng biết bao tiện nghi sung sướng, nào như ăn mặc, cư ngụ, di chuyển, mọi phương diện đều quá đầy đủ, có thể nói là nghiệp quả còn rất ít nên mới được hưởng cảnh vui sướng đến như vậy. Do đó cần phải mau mau tu đạo, để cho đời sống tinh thần được tốt đẹp hơn cùng tránh khỏi cảnh đắm chìm trong vòng tửu sắc tiền tài, mãi mãi làm kẻ phàm nhân, hầu giữ bền được mối giao tiếp cùng đạo lớn Đông Hoa. Hy vọng người đời nghe xong những điều tôi vừa trình bày đều cố gắng tu tiến về được nơi thắng cảnh Đông Hoa.
Tế Phật: Cảm tạ đức Đế Quân đã ba bốn lần khai đạo giải rõ bến mê, ban ân phước cho chúng sinh thật quá nhiều, giờ đây xin cáo từ.
Dương Sinh: Cảm tạ đức tiên ông Mộc Công đã nhọc nhằn chỉ giáo, bữa nay thu hoạch được bao điều dạy dỗ quý báu, được nghe thật nhiều tiếng Trời khuyên cùng lời pháp răn, đệ tử đã được hưởng vô lượng hồng ân, chúng sinh cũng được ban phát vô vàn phước đức.
Đế Quân: Vì trách nhiệm nên phải hết lòng vậy thôi.
Tế Phật: Dương Sinh mau lên đài sen, chúng ta trở lại Thánh Hiền Đường.
Dương Sinh: Thưa con đã chuẩn bị xong, kính mời ân sư lên đường.
Tế Phật: Đã tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác. [55:29]
[Hết cuốn 12 - ID# 00000000L31]