00000000L30
Ngày 14 và 15/10/1987
HỒI MƯỜI BA
LẠI DẠO CUNG ĐÔNG HOA
LẮNG NGHE ĐÔNG HOA ĐẾ QUÂN THUYẾT PHÁP
Phật Sống Tế Công
Giáng ngày 23 tháng 10 năm Kỷ Mùi (1979)
Bách tuế quang âm quý thiếu niên
Thanh sơn lục thủy lạc vô biên
Vãn hà do khả đào nhân túy
Nhất giác hoàng lương học bát Tiên.
Dịch
Cuộc đời quý nhất tuổi thanh xuân
Nước biếc non xanh đẹp bội phần
Chiều muộn mây trôi người túy lúy
Mộng vàng một giấc thoắt thành Tiên.
Tế Phật: Tuổi thiếu niên học đạo dễ dàng thông đạt là nhờ trí tuệ minh mẫn, và vì chưa bị đời vùi dập nên ít nhiễm bụi trần ô trược, tính linh lại trong trẻo cùng phẩm hạnh thanh cao. Bởi vậy nếu thiếu niên biết lo tu, đạo lớn mau thành.
Tuổi trung niên học đạo khó khăn hơn, bởi thân bị gia đình, sự nghiệp ràng buộc, kiếp sống nổi chìm, gông cùm tình ái, nhà ngục lợi danh nên vượt thoát chẳng dễ dàng, do đó khốn quẫn càng thêm khốn quẫn, cho nên phải mất rất nhiều công phu mới giải tỏa nổi trận giặc mê hồn này vây bủa. Một sớm thoát được trùng vi hẳn là thành được Thần tự do, Tiên thoát tục và Phật tự tại.
Đức Thầy giảng: [01:34]
Cho nên con người bị gông cùm mà không biết. Gông cùm của tình ái là nặng nhứt. Cái gông cùm đó, nhưng mà làm sao thoát được? Phải thấy được cái luật của nó mới thoát được, còn chưa thấy cái luật của nó không bao giờ thoát được. Cho nên chúng ta học ở đây là học cái luật, mà cái luật do tánh sanh; luật đời là do tánh sanh. Tánh chúng ta mê, mê sắc đẹp, mê tình ái. Đó là nó tạo thành cái luật ràng buộc lấy mình.
Mà bây giờ làm sao gỡ cái luật đó? Nếu cái tánh chịu tu thì mới gỡ được cái luật. Tu sửa cho nó càng ngày càng thức tâm, càng ngày càng thấy rằng nguyên lý của Trời Phật đem xuống giáo dục và dẫn tiến phần hồn, nhờ nó chúng ta mới tiến; chúng ta lấy nó làm ân mới sửa tâm sửa tánh, thì lúc đó mới giải tỏa được cái cùm tình ái.
Tế Phật: Một sớm thoát được trùng vi hẳn là thành Tiên, Phật tự do.
Đức Thầy giảng:
Khi mà chúng ta biết được cái nguyên lý, biết được luật Trời rõ ràng như vậy thì sống một cách rất hòa nhã và nhàn hạ trong chu trình tiến hóa. Đó là luật để dẫn hồn tiến hóa. Tiên thoát tục và Phật tự tại rõ ràng, trong tâm ta lúc đó an rồi, không có bị động vì tình ái nữa.
Tế Phật: Tuổi lão niên tu đạo càng khó khăn hơn bởi đường đời đã quá trải, nào như ăn nhậu, rượu chè, bài bạc, con hát thứ gì cũng đam mê. Tới lúc vãn chiều xế bóng khí huyết suy nhược, tâm có thừa nhưng sức không đủ, muốn lên cõi Trời bắt buộc phải tĩnh dưỡng. Nếu như ngay lúc này thấy rõ được tình đời, lập định được chí hướng, quyết tâm vượt thoát nhà ngục nhân sinh, dù thắng hay bại thì cũng thấy được gương người bạn già tới lúc phải nhắm mắt buông tay, con cái tới tuổi trưởng thành mỗi đứa một phương, hiện thời cái còn lại để ôm mang chỉ là trái tim vắng lặng, triền miên nghĩ về quá khứ cùng tưởng tới tương lai, khi phải vĩnh viễn lìa bỏ cuộc đời ra đi hẳn là lòng quá đỗi bàng hoàng. Do đó phải nghĩ ngay tới việc quyết chí diệt dục tu đạo, sửa đổi sai lầm, tu bổ tâm thân, nếu như tinh tiến không lười biếng tất nhiên có thể tu thành tiên ông tiên bà. Trái lại nếu như phó thác cái thân già cho những tháng ngày còn lại thì tới lúc lâm bệnh sẽ hết nói năng, bệnh mỗi ngày một nặng sẽ vô phương cứu chữa. Già mà không tu như đèn dầu trước gió có thể tắt bất kỳ lúc nào, một sớm ba tấc khí dứt đoạn, đường đi tới tối tăm, địa ngục hiện ra trước mắt, lúc đó hẳn là mọi việc đã quá muộn. Bất kể trẻ già lớn bé đều là Phật, chớ bỏ phí sinh mệnh của mình, miễn là phải tuân theo luật lệ để không hại tới con đường tiến của kẻ khác, là có thể lên tới được Thiên Đàng. Bữa nay ta lại hướng dẫn Dương Sinh dạo cung Đông Hoa, Dương Sinh mau lên đài sen chuẩn bị khởi hành.
Dương Sinh: Thưa con đã sửa soạn xong, kính mời ân sư lên đường.
Tế Phật: Việc hướng dẫn Dương Sinh khiến lòng vô cùng cảm động, chúng sinh vật lộn với cuộc sống hàng ngày cuối cùng chẳng rõ được vì ai cay đắng, vì ai gian nan? Có biết bao nghiệp chướng bắt chúng sinh phải đền trả, liệu chúng sinh chẳng lo lắng sao? Một sớm trách nhiệm trả xong đã không biết hưởng ơn phước đó, lại còn trác táng rượu chè cờ bạc, tạo thêm nghiệp khác, nên chẳng lạ gì người đời tới lúc già nua mà vẫn còn khổ lụy, thậm chí có kẻ còn bị trói buộc cho tới mãi kiếp sau, là bởi kiếp này chẳng lo trả sạch nợ nần. Người đời há lại cam tâm làm kẻ vô trách nhiệm ư? Ta nay xin truyền cho mọi người một pháp như sau: “Biết đủ thường vui mà lại quên sầu; nhàn nhã trong bận rộn thân nhẹ nhõm dễ dàng tu”. Người đời hãy mau mau thí nghiệm bí quyết này, nhất định sẽ được sung sướng y hệt Phật sống này... Đã tới cung Đông Hoa, Dương Sinh mau xuống đài sen, tới lạy chào ra mắt đức Đông Hoa Đế Quân.
Dương Sinh: Những lời ân sư than đời trách người trên suốt dọc đường đã in sâu vào tâm khảm con. Thoáng cái đã tới trước cửa cung Đông Hoa. Cung Đông Hoa là thắng cảnh của cõi Trời, khắp nơi đều chan chứa sức sống tươi vui, hãy vào trong cung lạy mừng ra mắt đức Đông Hoa Đế Quân.
Đế Quân: Lành thay, đời sống vật chất ở thế gian đã phát triển tới mức cực thịnh, nhân loại lại đang nghiên cứu xem làm cách nào để cho đời sống của con người được trường thọ. Người đời có câu nói: “Sống lâu bằng núi Nam Sơn”. Vậy thì núi Nam Sơn sống thọ được bao lâu? Hẳn là sỏi đá trên núi đó không bị hư hại, cây cối ngàn năm không chết. Người sống tại thế gian, nếu như giống được đá bền vững trên núi đó, thì liệu có ích gì? Còn nếu sống xanh tươi như cây trên núi ấy thì hẳn là sinh mệnh được hưởng khí lành sớm mai, và nếu đem sánh thân đó với thân trần tục hẳn là sẽ rõ sự lợi ích như thế nào? Đây là lý do tại sao bữa nay đức Đông Hoa Mộc Công lại trình bày thêm về sự ích dụng của cây.
Các loài cây đều được thừa hưởng khí nguồn cội một cách sâu xa, do đó người đời có thể nhờ nó mà giác ngộ đạo lớn. Tôi không thể dùng lời nói nông cạn để truyền bá tinh khí Đông Hoa, giống như một cọng rau chỉ là một sinh mệnh bé nhỏ mà có thể nuôi nấng được loài người, một mẩu rễ cỏn con lại có thể cứu sống một sinh linh cùng duy trì vạn vật dài lâu bất diệt. Có thể thấy chỉ một lời nói ngắn ngủi thôi mà cũng có thể cảm kích vang động tới Trời cao, song sở dĩ chúng sinh không thấy được như vậy là vì chúng sinh không chịu nhìn nhận thật kỹ lưỡng mà thôi. Bữa nay Dương Sinh lại tới thăm cung Đông Hoa, duyên đạo thực là sâu dày, tôi xin đem Dương Sinh đi thăm một thắng cảnh khác của Đông Hoa để tìm hiểu nguyên lai đời sống của con người và sẽ rõ tại sao lại có thể hoàn thành được sứ mệnh của Trời trao phó, hầu giúp con người trở về được nguồn cội sinh mệnh của mình.
Dương Sinh: Cảm tạ đức Đế Quân đã rủ lòng thương mà tận tình vun bồi chỉ giáo cho. Đệ tử xin hứa sẽ tận tình lắng nghe lời dạy bảo của đức Đế Quân.
Đế Quân: Hay lắm, hãy đi theo tôi.
Dương Sinh: Đi theo đức Đế Quân, cảm thấy không khí nơi đây vô cùng trong trẻo và mát mẻ, những nỗi sầu muộn nơi đáy lòng chỉ thoáng giây là tiêu tan hết, quả thực quá tuyệt vời.
Tế Phật: Màu xanh là thứ thần dược để biến khí và giải muộn, nó có thể dung hóa được sự khô khan cũng như ẩm thấp, cho nên kẻ yêu thích màu xanh đều là những kẻ trẻ trung hoạt bát, cái lẽ đó quả là hợp lý đạo.
Dương Sinh: Khu vườn phía trước trồng đầy cây cối cùng hoa cỏ, mỗi thứ một giống chẳng thứ nào giống thứ nào, muôn màu muôn vẻ khác nhau, mỗi cây đều có đính kèm nhãn hiệu viết rõ tên người, không hiểu ngụ ý như thế nào?
Đế Quân: Ha ha, bữa nay tôi muốn vì người đời mà giải thích rõ sự mê lầm của cõi thế, những cây đó đều là nguyên linh của các thứ cây ở dưới trần gian. Đương thời Ngũ Lão sinh đẻ nuôi nấng các nguyên linh, Mộc Công tôi cũng chia sẻ một phần trách nhiệm. Nhân loại sinh ra đời là bắt nguồn từ cây cối và hoa cỏ. Cây hướng “dương” nên sức lực mạnh mẽ, đại diện cho nam tính, hoa hướng “âm” yếu đuối mau tàn tạ, đại diện cho nữ tính. Chúng tượng trưng cho trạng thái nam nữ sinh hoạt ở thế gian, chỉ cần thế gian đẻ ra được một đứa con trai, nguyên linh của cây liền nẩy mầm trên đất; nếu như sinh con gái ắt là nguyên linh của hoa cũng đơm nụ, dưới trần nói: “rớt xuống đất”, trên Trời nói: “ra khỏi đất”, nguyên linh ban cho chủng tử, ở trần gian gọi là tinh và noãn, trong lúc nuôi nấng thai nghén bào thai cũng là lúc chủng tử được vùi trong đất, một sớm nẩy mầm cũng là lúc bào thai chào đời, nếu như chủng tử ung thối, biến dạng hay bị tổn hại thì bào thai cũng biến hình, chết trong bụng mẹ, hoặc bị đẻ non. Người và Trời mỗi cái hít hà đều có quan hệ hỗ tương, mỗi hơi thở đều có sự tương giao mật thiết, nguyên linh của các cây hoa trên Trời đều có ảnh hưởng đến sự sinh đẻ, nuôi nấng, dạy dỗ cùng sức khỏe của trẻ thơ dưới trần gian.
Dương Sinh: Thưa, nguyên hình của loại cây trước kia thấy ở Địa Ngục tại sao lại giống hệt loại cây ở đây?
Đế Quân: Thiên đàng, địa ngục, trần gian đều vốn do cùng một tâm sinh ra, nguyên linh người đời được ghi chép vào ba cuốn sổ, một cuốn ở tại thiên đàng, một cuốn ở dưới địa ngục, một cuốn ở trần gian. Thiên đàng lưu giữ sổ gốc của các nguyên linh, địa ngục trần gian là sổ ghi các linh hồn. Con người giáng sinh xuống thế gian là do Trời gieo chủng tử, rắc linh thai, sau khi chào đời, vốn có linh khí tròn đầy, trải qua sự nhiễm trược hồng trần, tình dục xâm chiếm, tinh thần phá tán, thành phải gánh vác nghiệp quả nặng nề, do đó con người bị đày ải dưới chốn hang sâu bùn lầy địa ngục, chẳng còn sức linh thiêng trở lại thắng cảnh nguồn cội. Thiên đàng, địa ngục đều có nguyên linh của các loại cây, là hiện tượng phản chiếu trạng thái hoạt động của thế nhân. Trời như tấm gương vĩ đại, nhất cử nhất động ở thế gian đều phản ảnh vào trong gương, rồi lại chiếu rọi xuống địa ngục, tam tài (đất, trời, người) hợp làm một như máy quay phim theo dõi tung tích mảy may không giấu diếm nổi, cho nên nói: “Tim đen trong phòng tối bị mắt thần như điện soi sáng; tiếng người đời nói thầm, Trời nghe như sấm nổ”. Người đời đã biết dùng máy quay phim để thâu hình những hành động của một kẻ nào đó, trên Trời há lại chẳng có thứ máy đó sao? Con người ở giữa Trời và đất vô phương trốn tránh khỏi mắt điện Trời; mỗi cử chỉ, mỗi hành động, mỗi lời nói, mỗi việc làm đều hiện rõ trên tấm gương vĩ đại của Trời. Những cây trên Trời đều đại diện cho sinh mệnh linh thiêng của người, các vị Thánh, Tiên muốn kiểm soát công quả của người đời chỉ việc mở mắt huệ nhìn vào gương đó là thấy rõ tất cả. Mục đích của việc tu đạo là bồi dưỡng cây đó sao cho nở được hoa đạo, kết được trái đạo, nếu như phàm nhân vui sướng thì hoa linh mệnh trên Trời bừng nở, còn phiền muộn thì héo tàn, lá rụng khí chết. Bởi vậy người đời phải dùng tâm thay đổi hoàn cảnh để bảo vệ sinh mệnh của mình một cách tốt đẹp, có như vậy sau khi thoát xác linh mệnh mới có thể hưởng được quả đạo to lớn.
Dương Sinh: Xin hỏi đức Mộc Công, người ta làm cách nào để có thể bồi dưỡng được linh mệnh cho nó thăng hoa?
Đế Quân: Cây cối hoa cỏ đều có chủng tử, chủng tử khi hóa thành cây con nhất định sẽ giống hệt cây cối hoa cỏ mẹ, do đó trồng dưa được dưa, trồng đậu được đậu. Bởi vậy con người cần phải tu đạo mới có thể cải thiện được hạt giống của chúng, vì chủng tử gặp thời tiết, khí hậu của mùa nào cũng đều thích ứng sinh trưởng nổi, gặp gió to mưa lớn chẳng đổ, vượt qua mọi thử thách của ma vương khảo đảo, kết hợp được nhân duyên tốt nhất với linh khí, rồi nở hoa kết trái đạt thành được mục đích của chủng tử. Đó cũng là thánh thai, quân tử xá lợi tử, nó vô cùng kiên cố chẳng thể hủy hoại nổi, dù nhiễm phải bất cứ thứ gió, nước, cát bụi nào (tình dục, ân oán) nó cũng đều không động tâm, không nẩy mầm. Như vậy là thoát ly được nhân quả, giữ vững được nhân cách độc lập, đó chính là sự trường sinh bất tử và thành đạo, là niết bàn bất sinh bất diệt. Vậy nên, tại thế gian chẳng thể có được biện pháp giải thoát tâm trói buộc của con người. Sau khi chết đều chìm đắm trong trái bầu sầu muộn, bởi vì con người ở hiện tại cũng như trong tương lai tâm tính không hai, hình dáng y hệt. Bởi vậy con người phải quên đi tất cả những nỗi thống khổ để tìm sự sung sướng của chân bản ngã.
1. Không chấp thiện: Kẻ chấp thiện cũng như đeo mang cả ngàn lượng vàng, nhưng ở cõi Trời thân mang đầy báu vật lại là thân trói buộc, muốn được hưởng cảnh vui sướng ở Thiên Đàng tâm cần phải trống rỗng. Kẻ thành đạo chân chính bao giờ cũng vất lại thế gian tất cả, không được mang theo bất cứ vật gì, có như vậy mới nhẹ nhàng tự tại. Con người vốn đến bằng hai tay không, thì khi ra đi cũng phải hai tay trống, nếu như không buông bỏ mà cố giữ kể như là phản đạo, chẳng khác nào kẻ chết còn mang những nỗi thống khổ phiền muộn, quả là quá u mê. Lá cây úa vàng tự động rơi rụng, tuyệt nhiên không lưu luyến, phải vất bỏ lá chết cây mới dễ dàng sinh lá mới. Vạn vật vốn từ không sinh ra có, từ có trở về không, đó là gốc của đạo lớn. Muôn sự phát sinh từ gốc tâm, bên ngoài “không” và “có”, chẳng gì cản trở mình, đó mới là hợp đạo.
2. Không ngại ác: Ác là nguyên nhân của thiện, suốt đời hành thiện, tâm chấp vào thiện, nghe nói ác tâm sinh bất bình, như vậy là tự làm mất “chân đạo”. Tâm thời như mặt trăng, mặt trời không phân thiện ác, chiếu sáng muôn vật, cho nên mặt trời, mặt trăng luôn luôn sáng tỏ. Không có ác thì cũng chẳng có thiện, quên thiện thì ác lâu ngày sẽ như lá rụng về đất mục nát mất tiêu. Chính vì bồi đắp mãi tính thiện mà ý niệm về thiện mới phát sinh. Một kẻ chuyên làm ác sau khi bị khảo đảo, trừng phạt ắt sẽ giác ngộ, quay trở lại làm thiện, còn nếu như cứ khăng khăng làm ác ắt như lá rụng không mục, chẳng có cơ hội được sống đời sống mới. Gỗ tre, rau cỏ phải nhờ có vật ô uế mục nát bón gốc mới có thể xanh tươi, lớn mạnh, cho nên kinh Thanh Tĩnh nói: “Nam trong nữ đục, nam động nữ tĩnh. Cái trong là cội nguồn của cái đục, cái động là nền tảng của cái tĩnh” (Nam thanh nữ trược, nam động nữ tĩnh... Thanh giả trược chi nguyên, động giả tĩnh chi cơ). Trời vốn do khí thanh nổi lên, mà khí thanh lại phát sinh từ lòng đất. Đất vốn là thể của “âm” trược, do “âm” phát triển tới mức cùng cực thì sinh “dương”, trược lắng đọng mà thành trong. Nam vốn là thể của thanh tĩnh, song thân vốn sinh ra từ ô trược. Đất vốn tĩnh, nhưng nguồn gốc của nó vốn do khí Trời ngưng kết, nhờ vậy khí đất mới sinh động, vạn vật mới nẩy sinh. Nữ vốn tĩnh, song lại nhờ cha mới có thể sinh ra, cho nên âm dương cảm ứng phát động đã tạo ra sự sinh đẻ nuôi nấng. Nếu rõ được lý này thì thiện ác, thanh trược, động tĩnh đều là đối cực của nhau, nếu như một sớm phạm tội ác, khư khư chẳng chịu rời gốc ác, tâm ắt đen chẳng còn sáng sủa, sự sống ngưng ngay; nhà lao dưới Địa Ngục vô cùng kiên cố, vào đó vĩnh viễn chẳng có ngày ra. Người trí không giữ ác nên... bỏ ác, hay là quên những việc làm ác đã qua, từ nay trở đi không còn làm ác nữa; có như vậy mới là đích thực giải thoát, là xa rời hẳn con đường ác.
Tế Phật: Đức Mộc Công từ bi, chỉ một lời nói mà làm sáng được lẽ đạo, Cổ Đức nói: “Một giác ngộ có thể làm tiêu trăm năm nghiệp quả, một ngọn đèn có thể xua đuổi ngàn năm đen tối” (Nhất ngộ năng tiêu bách niên nghiệp, nhất đăng năng phá thiên niên ám), ngụ ý dẫn người vào linh mệnh của đời sống mới, không thể ở mãi trong căn phòng tối tăm bệnh hoạn buồn phiền. Chúng sinh phải hiểu là thiên sứ áo trắng từ bi ở trên Trời khi giáng trần đều vì chúng sinh mà châm kim đổ thuốc mong cứu sống người đời, do đó người đời chớ có sợ sệt kinh hoàng, Thần Thánh yêu người đời, tuyệt nhiên không có ý bắt chúng sinh khổ sở. Diêm Vương đều do Tiên Phật hóa thân, các ngài như mẹ hiền từ, như cha nghiêm nghị nên dù có đánh đập chửi mắng cũng chỉ cốt để chúng sinh trở nên tốt hơn thôi, bởi vậy không được hận các ngài, phải chăm chú nghe lời chỉ dạy của các ngài cho thật nhiều, hãy giữ tâm hoan hỷ vô tư tới chung vui với đức Diêm Vương Lão Tử. Tiên Phật ở trên Trời cũng là Diêm Vương hóa thân, và may nhờ các ngài thấy được một số chúng sinh hiền lành tốt đẹp khiến các ngài vui vẻ mở rộng tâm, lộ sắc diện từ bi mỹ lệ, hòa nhã đáng yêu. Được vậy là nhờ sự ảo hóa của người làm nên, do đó nói Phật là chúng sinh, Tiên là người núi, Tiên Phật với nguồn gốc của người cùng chung một thể. Người đời phải nhìn nhận cha mẹ mình là thần trời đất sáng suốt mới có thể nhận chân ra vẻ mặt từ bi của các ngài. Cũng cần phải nhìn lại chính mình, Thiên Đàng, Địa Ngục ở chung trong nhà ta, chớ nghĩ là xa xôi; Địa Ngục ở trước mặt, ngó lại Thiên Đàng ở sau lưng. Những lời ta vừa nói đều phát xuất từ đáy tâm can, mong người đời cố gắng thể nghiệm.
Dương Sinh: Tốt xấu đều chẳng thể nghĩ suy nổi, hãy phó mặc tự nhiên, lìa nhà rồi lại trở về nhà, hữu sự rồi lại hóa ra vô sự, lên thiên đàng là để chiêm ngưỡng phong quang, xuống địa ngục là muốn được duyên hóa độ, tại trần gian gặp nguy khốn mong thư bớt. Hiểu được chừng đó thiết tưởng lên thiên đàng, xuống địa ngục hay ở lại trần gian hẳn đều được sống sung sướng. Những người ở thiên đàng vẻ mặt vui tươi hớn hở, địa ngục chỉ thấy toàn cảnh bi thương, trần gian hỷ nộ ai lạc hỗn tạp, tâm cảnh lúc sống làm sao thì sau khi chết cũng y như vậy, người chết song tâm không chết, vì sinh tử gốc vốn là một, thiện ác cùng một nguồn, nắm giữ hiện tại mới là cứu cánh của đạo vậy.
Đế Quân: Dương Sinh nói rất phải, bởi chẳng lạ gì đệ tử của thiền sư cùng thiền tông tâm pháp, vốn không chấp vào đối cực mà trực chỉ bản tâm, kiến tánh thành Phật, không bàn luận dông dài, không câu nệ pháp, vô cùng tự do thích thú. Dương Sinh có thể dạo thiên đàng, địa ngục, nhân gian một cách sung sướng, tuyệt đối không do sự ngẫu nhiên, bởi vốn đã có cái tâm cảnh tự do này, trên trời dưới đất chỉ chớp mắt là có ngay, chẳng cầu xa xôi.
Dương Sinh: Cảm tạ đức Đế Quân đã quá khen ngợi, giống như trẻ thơ coi chiếu bóng chẳng cần phân biệt thực hư, chỉ thấy rằng lòng thích thú và quên được mình một cách vui sướng, đó quả là vườn lạc thú lý tưởng.
Đế Quân: Lành thay, ý kiến thật là kỳ diệu. Tâm tạo thiên đàng, tâm tạo địa ngục, tâm vui Diêm Vương hóa thành Tam Thanh, tâm buồn Tam Thanh hóa thành Diêm Vương, nghĩ được tỏ, nhìn được rõ mới là khách tiêu dao cõi thiên đàng, chớ có ẩn thân nơi nhà nhỏ đắm chìm trong cõi buồn rầu. Dương Sinh hãy nhìn những đóa hoa là nguyên linh của các đệ tử tại Thánh Hiền Đường.
Dương Sinh: Những đóa hoa đó hình dáng và màu sắc khác hẳn nhau, hoa nào cũng kèm theo bảng tên ghi rõ tên người, không chỉ ghi chữ Nho mà còn ghi cả chữ Anh, chữ Nhật cùng nhiều loại chữ khác không đọc được, quả là vẻ ngọc lóa mắt. Trên cây kia có tên một bạn đồng tu tại bản đường, thân cây tốt tươi trái sai rủng rỉnh, chẳng hiểu ý nghĩa ra sao?
Đế Quân: Đó là cây nguyên linh của môn đệ Khổng Tử, biểu thị sức đạo của vị đó đã mạnh, đạo quả lại nhiều.
Dương Sinh: Cây kia mọc tốt tươi, trái nhiều vô kể, duy chỉ có cành con khẳng khiu như vậy là tại sao?
Đế Quân: Đó là sức sống mạnh mẽ của cây nguyên linh, lá cây rậm rì, còn cành khẳng khiu biểu thị là có lúc nghĩ ngợi chưa thông suốt. Lá tượng trưng cho nghiệp đạo thì đã phát ra ánh sáng, nếu như cành mà tròn đầy thông suốt nữa thì hẳn là một cây đạo hoàn mỹ.
Dương Sinh: Cây kia cũng tốt tươi, nhưng bên nọ thì lá rậm rịt, còn bên kia thì lá lại thưa, trái đạo lại nhiều, đó là nghĩa tại sao?
Đế Quân: Đó là cây nguyên linh của chúng sinh, nguyên hình nó giống như nửa trái núi che, phân nửa núi xanh, phân nửa đất đỏ, phải vun thêm đất, tưới thêm nước mới có thể dựng nền cất nhà. Nhìn cây này thấy rõ là có lúc chí đạo bị băng hoại, do đó mà một bên cây bị đứt gẫy, tuy mọc thêm đọt mới song tốc độ quá chậm, lởm chà lởm chởm. Hy vọng sau này bón thêm phân, gặp lúc gió xuân về cành lá lại xum xuê.
Dương Sinh: Cây kia cao lớn, giống như cây hoa mồng gà, tại sao có bông thì úa vàng, có bông thì rơi rụng trên đất.
Đế Quân: Đó là hoa nguyên linh của chúng sinh giống như hoa mồng gà, hơn hẳn các thứ hoa khác, đã một thời lừng danh song vì có lần gặp họa gió mây biến sắc, hoa cành tổn hại rất nhiều, tôi hy vọng sau này nó có thể hồi phục trở lại, sửa cành, cắt lá, tưới nước, bón phân mới có thể khôi phục lại nguyên khí cho nó, còn không quả là đáng tiếc lắm thay.
Dương Sinh: Loại hoa này chẳng rõ tên gì? Cây cành tốt tươi nhưng hoa nhỏ li ti, tan tác khắp nơi chẳng rõ lí do tại sao?
Đế Quân: Đó là hoa nguyên linh của chúng sinh, loại hoa này vốn thông thường, cho nên hoa nhiều mà tan tác, vì được tưới nước luôn nên xanh tốt, gần đây có hiện tượng thay giống, có sự phân biệt giữa hoa quý và hoa thường, vì sự thay đổi của người mà nguyên hình của hoa cũng biến đổi theo. Tùy trạng thái tâm lý cùng hành động của người ra sao sẽ kết thành loại trái đạo ấy, như vậy đều bởi người trồng cây nào thì hái quả đó. Nếu mỗi điểm tâm ý của người đều kiên quyết thì quả là tốt đẹp, song vì sự nghiệp nặng nề, nhân quả ràng buộc đến nỗi con cái mới phải chia lìa. Hãy nhìn những bông hoa tính quá nóng nảy kia, hương tỏa quá xa không lưu luyến ở gần hoa, do đó mà con cái phiêu bạt xa xôi không về, phải thay đổi mệnh này, thâu lại tính khí bạo tợn, hẳn là có thể hấp dẫn nổi chủng tử về lại vườn nhà.
Tế Phật: Bữa nay thời giờ eo hẹp, tôi chẳng thể ở lại lâu hơn.
Đế Quân: Xin kính tiễn hai vị trở lại Thánh Hiền Đường.
Dương Sinh: Cảm tạ đức Đế Quân đã tiết lộ nhiều về thiên cơ, bữa khác đệ tử xin trở lại thụ giáo thêm. Thưa con đã chuẩn bị xong xuôi, kính mời ân sư trở lại Thánh Hiền Đường.
Tế Phật: Đã tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác.
Đức Thầy giảng: [30:01]
Chúng ta đọc đến đây, chúng ta đã thấy rõ rằng sự sống hiện tại của tâm hồn của mọi người là nguồn đạo rất rõ rệt. Cho nên ở thế gian họ chê đạo, họ nói đạo là khó, mà chính họ đang hành đạo mà họ chê đạo là khó. Cho nên ngày hôm nay chúng ta đã hành đạo rồi, chúng ta thấy rõ rồi, từ động loạn đi tới quân bình, từ cái xấu xa rơi rớt, mình cảm thấy mình rơi rớt, cảm thấy mình nặng nề, cảm thấy mình trì trệ, mà ngày hôm nay chúng ta vơi lên và thấy phần sáng suốt của chúng ta đều hữu dụng. Khi chúng ta vơi lên thì ba cõi đều vui, luôn luôn ba cõi đều có sự hiện diện hết. Cái thức hòa đồng đó nó là vô cùng khai triển.
Cho nên các bạn chỉ có vỏn vẹn học rất đơn giản là: Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Định và niệm Phật để cho nó trung hòa. Nó mở cái thức hòa đồng rồi các bạn mới thấy nguyên căn của các bạn, và thấy từ Địa Ngục, Thế Gian, Thiên Đàng là ba cõi, thấy rõ ràng, mà chỉ có kiên nhẫn thôi.
Mấy ngày hôm nay các bạn chỉ học có chữ nhịn nhục: Nhịn nhục để nghe, nhịn nhục để thức, nhịn nhục để hiểu. Rồi lần lần các bạn hiểu rồi, đã hiểu một phần; thấy rõ, thấy rõ sự cống cao ngạo mạn mình đã che lấp mình, mình không thấy mình. Bây giờ chúng ta nhịn nhục nữa, nhịn nhục nữa, nhịn nhục nữa để thấy rõ nguyên căn của chúng ta đâu phải là người ở một cõi đâu, mà nó ứng luôn ba cõi một lượt.
Cho nên người tu càng ngày càng thoải mái, càng khai thác càng thoải mái; càng nhìn bông hoa, nói chuyện với bông hoa được, nói chuyện với cây cối được. Muôn loài vạn vật đồng nhứt thể; thấy rằng chúng ta ngồi thanh tịnh nhập định là chúng ta có thể truyền cảm bất cứ chỗ nào, và giao cảm để học hỏi, chớ không phải giao cảm để phá hoại. Giao cảm để phá hoại, đó là ma quỷ.
Kích bác, phá hoại, đó là ma quỷ, không phải là Thần Thánh, không phải là thiện.
Những lời răn dạy mở tâm, mở trí, đó là thiện. Họ hy sinh để cho chúng ta hiểu ta, đó là chánh. Cho nên cái chuyện đó, các bạn đọc chơn lý, bất cứ sách nào, bất cứ đạo nào.
Mà làm sao mình hiểu mình được - cái đạo đó mới là chánh. Mà làm lộn xộn tâm hồn - cái đạo đó không phải là chánh. Nó rất đơn giản!
Các bạn đã học rất nhiều, thứ nhứt là trong khối Vô Vi. Từ khối Vô Vi mà ra, và các khối tới giáo dục chúng ta cũng vậy, chúng ta phải thấy rõ cái hay của họ, cái dũng chí của họ, mà họ đang hành đạo tới trình độ nào, và họ sẽ tiến và họ sẽ đang tiến ở chỗ nào.
Cho nên tất cả đều tiến, chậm hay là mau, hay là… (nghe không rõ) thôi, chớ không có là không tiến. Chậm hay là mau! [32:46]
Dù cho nó xuống Địa Ngục nó học bài thích đáng, rồi nó hồi tâm trở về đạo pháp. Địa Ngục là chỗ cứu cánh cuối cùng của mọi nguyên linh được xuống đó học và tiến hóa và vững vàng.
Chớ nhiều người chưa chết đã sợ Địa Ngục, ắt phải xuống Địa Ngục và học bài của Địa Ngục.
Cho nên chúng ta thấy rằng ba cõi là một không có cái gì phải đáng lo, giữ tâm thanh tịnh lo tu. Chút nữa đưa tôi xuống Địa Ngục tôi cũng vẫn tu. Mà chút nữa đưa tôi lên Thiên Đàng tôi vẫn tu. Chút nữa lưu lại tôi ở Nhơn Gian tôi cũng chỉ tu, thì tâm tôi phải định không? Lúc nào tôi cũng định, mà lúc nào tôi cũng hòa đồng, lúc nào tôi cũng cởi mở trong xây dựng, thăng hoa, tôi không có sự eo hẹp, vô quái ngại. Không ngại, không nghi là vô quái ngại, chỉ giữ tâm thanh tịnh mà tự đi mà thôi.
Cho nên trên đường đi của đường đời mà có trật tự thì đường đạo tự nhiên có trật tự. Mà đường đời cứ nói: “Ô chu cha tôi tu đạo rồi, đường đời tôi không cần”, cứ làm lộn xộn gia cang, cái đó người đó không có tu được. Phải nhịn nhục, phải học hỏi từ việc nhỏ cho tới việc lớn.
Nói: “Tôi đàn ông, tôi không làm việc đó”. Việc nhỏ tôi cũng phải làm, việc lớn tôi cũng phải làm. Tôi đã hiểu cái trật tự của Càn Khôn Vũ Trụ thì tôi mới thấy rõ cái hồn tôi có thể thâu nhỏ và có thể phát ra lớn.
Khi các bạn xuất ra được rồi, các bạn thấy không, bay ở trên Trời, cỡi hạc, lớn rộng, nhưng mà trở về cái xác chỉ có chút à. Mà do công cụ ở đâu? Trong mình đã tu luyện được, nó mới biến thành. Tất cả trong cái Tiểu Thiên Địa này, tu luyện rồi nó mới biến thành, mà không hiểu, tưởng là con hạc đó Ông Trời cho. Không phải! Trong tôi! Tôi phải tu, tôi phải luyện, tôi phải làm cho nó thanh nhẹ.
Cho nên các bạn đang làm Pháp Luân Thường Chuyển là từ hạ thừa đem lên tới trung thừa; trung thừa đem lên tới thượng thừa; thừa tiếp với thanh khí ở bên trên nó mới tiến hóa trong chu trình hóa độ của bên trên, nó mới thực hành, nó mới đi tới được. Chớ khi không nói “tôi làm Tiên, làm Phật”
- Không có vụ đó, phải thanh lọc ở bên trong. Mà công cụ đều nằm ở ba giới: thượn, trung, hạ đều có công cụ cho các bạn sử dụng hết. Mà không chịu khai thác ra, rồi sau này xuất ra, đi… không có đồ xài. Đâu có mượn của người ta được, đâu có chờ ông Tiên tới cho được. Mình có!
- Các bạn càng làm Pháp Luân các bạn càng thấy nhẹ, thấy nhẹ rồi các bạn thấy mất cả cái đầu, rồi các bạn đi đâu?
- Thấy nhẹ là tôi muốn đi đâu đi đâu. Nó nhẹ nhàng rồi, tôi tưởng tới chỗ đó là bay tới chỗ đó rồi.
- Nhưng mà đã tới đích chưa?
- Chưa! Còn học nữa, còn phải vượt qua nữa, nó mới thấy rằng cái chỗ vô cùng.
À, nhiều vị lên, rồi học phép, học bùa, rồi tưởng là tôi hay lắm. Nhưng không, tới Đại Thanh Tịnh là phải thua hết rồi. Trong đó sanh ra muôn loài vạn vật. Tới đó là chúng ta phải hòa tan trong Đại Thanh Tịnh, mới là kêu bằng sung sướng đời đời.
Cho nên muốn đi tới đó thì bây giờ phải làm: Đời phải lập, đời phải trở về được trật tự rõ ràng. Mà đời không chịu gánh vác, không chịu trật tự thì đạo không bao giờ thành. Có tu kiếp này tới kiếp kia cũng là lẩn quẩn ở chỗ đó thôi, không có tiến.
Cho nên đời đạo song tu. Các bạn có cái đời, có trật tự, các bạn mới sống trong trật tự, đơn giản, thì các bạn mới thấy rõ Thiên ý. Mà các bạn đòi hỏi sự phức tạp nữa thì không có rõ Thiên ý. [36:04]
Cho nên càng ngày càng gom gọn nhẹ nhàng. Trước kia các bạn ăn phải có món này, món kia, bây giờ các bạn đơn giản rồi. À, ngồi ghế cũng kiểu này kiểu nọ, bây giờ các bạn lại đơn giản rồi. Tới cái ngủ các bạn cũng đơn giản, lần lần đơn giản hóa hết, nó trở về gì? Thanh nhẹ! Mòn nghiệp chướng trong nội tâm các bạn mới được thanh nhẹ, thì Thiên Đàng đó chớ đâu nữa; từ đó chúng ta đi.
Càng ngày càng đơn giản, thấy tôi không có kiếm tiền, thấy tôi đi học, đi chơi thôi. Các bạn đi làm cực nhọc gì cực nhọc mà các bạn thấy các bạn đi chơi là các bạn nhàn hạ trong việc làm rồi; tôi đi chơi mà tôi có lương; tôi không có đi làm; tôi vui, tôi tận tâm, tôi đi chơi. À, tôi hưởng cái gì của Thượng Đế đã an bài và cho tôi được sự sáng suốt.
Khi tôi chịu làm là tôi học thêm, tôi cần mẫn làm việc nhiều là tôi mở trí nhiều. Thấy rõ không?
- Từ cả lục căn lục trần, ngũ tạng tôi, vạn linh đều đồng một thức như vậy, hỏi tôi là một Tiên gia tại trần chưa?
- Là một Tiên gia tại trần đem lại sự an lạc cho mọi người. Họ nhìn tôi họ thấy vui. Họ nhìn tôi không còn một chút thắc mắc nào hết, vô quái ngại.
Cái người còn vì lợi của cá nhơn, người đó luôn luôn thắc mắc, mà hòa với đại chúng, người đó không còn thắc mắc.
Có nhiều người bước vô đây tu, nói: “Tu để tôi thành Tiên rồi tôi trị mấy thằng này”. Hay “Tôi tu rồi tôi vô nhà băng lấy tiền”. Cái đó là quỷ, không phải người tu.
Tu, rồi lợi dụng cái thông minh để bành trướng của cải cho nhiều, rồi này kia kia nọ… Cái đó là quỷ, không phải là con người. Phải hiểu chỗ đó!
Con người mà đi tu mà muốn giải thoát là không nghĩ cái gì hết, phải bỏ… Không vì cá nhơn.
Nhưng mà bây giờ tôi thực hiện, tôi giải tỏa sự ô trược trong nội tâm, nội tạng tôi, giải được cái nghiệp tâm của tôi rồi, thì không còn cái tôi nữa, vô ngã rồi. Tôi đi chỗ vô quái ngại, ở đâu tôi cũng có thể giúp đỡ người ta được, mà ở đâu tôi cũng có thể sống được, mới là xứng đáng người tu Vô Vi. Thì tự nhiên…
- Cái xã hội là ở đâu?
- Do các bạn tạo thành!
- Mà các bạn tốt, thì xã hội gì?
- Xã hội tốt!
- Mà nhơn loại do đâu?
- Cũng do các bạn!
Nếu các bạn tốt và ảnh hưởng tất cả những người đều tốt là nhơn loại sẽ tốt. Chúng ta đâu còn trở ngại giữa nhơn loại và nhơn loại nữa, nếu mọi người tu.
- Mà do ai có khả năng làm cái việc này?
- Chính loài người, tâm con người. Tâm con người chịu tu, chịu lập trở lại với quân bình, hòa với con người thì chắc chắn có thể ảnh hưởng được. [38:29]
Có nhiều người nói tôi tu đạo cao rồi, tôi quy không rồi, nhưng mà không chơi với ai được hết. Cái đó là còn tị hiềm, thiếu hòa, mà bằng lòng hòa với người ta từ cái khổ cực; trước kia chúng ta đã hưởng, bây giờ từ cái khổ cực đó chúng ta lại nhóe một chút sung sướng cho người ta thấy, người ta mới học rõ.
Cùng đi với chúng ta thì họ mới mở. Chứ đừng có nói “tôi bây giờ tôi đắc đạo quá xa rồi. Tôi và Thượng Đế rồi… Tôi này kia kia nọ, tôi không chơi với họ”… Thì suốt đời tôi không có dạy được ai và không giúp được ai. Và chính tôi cũng sẽ đi xuống Địa Ngục, tự nhiên phải đi xuống Địa Ngục. Đừng có nói Thượng Đế không xuống Địa Ngục, phải xuống Địa Ngục; cống cao ngạo mạn, làm sai vẫn ở tù, vì luật là luật không có tha thứ. Phật cũng vậy, Tiên cũng vậy, chớ không phải nói ông nào ngon hơn ông nào. Không! Ông nào cũng phải giữ luật.
Cho nên chúng ta là người ở thế gian phải giữ luật mới có sống, nếu chúng ta không có giữ luật chúng ta không sống được tới ngày hôm nay. Mà càng tu thì càng quý trật tự hơn. Mà cái trật tự duy nhứt cứu cánh là tha thứ và thương yêu. Cái trật tự đó tự nhiên thể hiện trong tâm của người. Nó biết thật sự tha thứ và thương yêu, pháp tướng nó mở liền. À, cái tâm nó gay gắt với người khác là nó không bao giờ có pháp tướng, nó chỉ suy sụp; trước mắt đã thấy rõ ràng, không có chạy chối với cặp mắt phàm.
Tâm ta cởi mở, yêu thương, xây dựng thì cái pháp tướng khác, ai nhìn cũng mến, ai cũng muốn gần. Cái phần đó… cho nên các bạn tu Vô Vi là mục đích đạt tới đó nhiên hậu mới có duyên độ đời và hành đạo.
Thì hôm nay cũng tới giờ rồi. Thành thật cám ơn sự hiện diện của các bạn! [40:11]
[Chép thêm vài phút có ở video:]
Bạn đạo: Chúng con xin cám ơn Thầy ạ!
Đức Thầy: Rồi còn một giờ đồng hồ này đó, các bạn muốn cái gì nữa?Có cái gì nữa không?
Bạn đạo: Dạ có. Cho chúng con (nghe không rõ) học hỏi thêm nữa!
Đức Thầy: Ờ, muốn học cái gì? nói gì, hỏi cái gì hỏi đi! Không để chiều hỏi (cười) người khác hỏi sao. Hả?
Bạn đạo: Chúng con xin cám ơn Thầy ạ… (nghe không rõ)
Đức Thầy: Còn nếu không thì nghiên cứu cho kỹ, rồi hỏi: Ông nói Ông ở trên Trời, thì tôi hỏi cái này, Ông nói tôi nghe coi sao? Đó! Thấy không?
Nhưng mà một Ông Trời chín chắn không có nói bông lông ba la. Bởi vì nói bông lông ba la các bạn cũng không có nhớ đâu. Chỉ vào bạn, chỉ vào bạn, chỉ vào bạn, sửa bạn là thấy kia rồi, đó là đúng. Còn nói bông lông ba la, nói “mày kiếp trước là Tiên gia, mày là ông này, ông nọ, tao đọa mày, bây giờ mày mới được làm người, này kia”… làm người ta hết hồn, về người ta tu không được. Ông gì cũng là cái ông đang sửa. Ở cõi nào cũng là ông đang sửa. Cõi Thiên Đàng cũng ông đang sửa. Cõi thế gian cũng ông đang sửa. Mà cõi Địa Ngục cũng ông đang sửa. Các ông đang sửa, vậy thôi! Ráng sửa, mới tiến. Phải không?
[Kết thúc buổi học ngày 14/10/1987]
[Sang buổi học ngày 15/10/1987]
Đức Thầy giảng:
Trong mấy ngày học hỏi biết được một phần thanh, nhưng mà phải nhìn lại cơ thể chúng ta cũng có tam thanh; thượng, trung, hạ đều thức hồi với thanh giới. Và thấy rõ làm sao chúng ta tu, dụng nội tâm nội thức tu để cho tam thanh quy nhứt, thượng, trung, hạ đều là một. Lúc đó kêu bằng nhàn hạ, sống tại thế không còn phải là người phàm nữa; không ôm tâm tranh chấp, biết rõ giá trị của sự thương yêu tràn đầy thanh quang nhẹ nhõm đưa vào tâm hồn chúng ta, dẫn tâm hồn chúng ta lâng lâng tiêu dao nơi các cõi, đó là tinh thần của người tu đạo.
Ta học nhiều, pháp thủy tưới đầy tai, đầy miệng, đầy mũi, đầy mặt, nhưng mà tâm phải tự rửa; cho nên tự tu tự tiến là vậy. Tự tu tự tiến là tự rửa cái chơn tâm của mình, giữ cho nó phẳng lặng. Nó là một kho lớn rộng thanh nhẹ để chứa thanh quang của Đấng Cha Lành. Càng nhìn sự thật của thanh quang thì chúng ta càng thấy càng dũng cảm. Dũng cảm ở đâu? Vì hiểu rõ nó, biết nó, quán thông nó, thực hành trong nó thì mới thấy rõ, mới thấy rõ rằng sức mạnh trong ta. [41:01]
Mỗi mỗi ở đời, mọi việc mà các bạn thông suốt hết rồi thì các bạn đầy đủ can đảm để đứng trước mặt mọi sự trở ngại. Còn về điển giới cũng vậy, khi các bạn đạt được thanh rồi, các bạn hòa với bên trên, các bạn thấy dũng cảm rõ ràng. “Tôi là thanh, tôi về với chính tôi. Tôi về với cảnh đời đời bất hủy hoại và không bao giờ có sự thay đổi”.
Khi mà tâm hồn chúng ta được thanh nhẹ rồi, các bạn nghĩ sao? Không lý “tôi” nhảy vào trược sao? Tôi vẫn phải ôm thanh nhưng vì cứu đời tôi vẫn nhảy vào trược. Khi nhảy vào trược, tôi vẫn là thanh.
Cho nên chúng sanh có kẻ tu được, người tu không được. Chúng ta thấy người đạt được thanh là người được tu và tự tu. Mà người chưa đạt được thanh thì thấy tu rất khó khăn, nặng nhọc; nghiệp nó lôi cuốn, nó đòi hỏi, nó làm cho tâm hồn bất an, bất ổn.
Ngày hôm nay chúng ta mở ra, chỉ có khui mở ra thực chất của chính mình, mà thấy rõ chúng ta đã có thanh quang rồi, có thực chất rồi, dòm lại thấy chính mình bất hủy hoại, không bao giờ bị tiêu diệt.
Nếu các bạn nhìn vào trong thấy sự đời đời được bảo vệ và được tiến hóa rõ rệt. Những sự hung hăng của trần đời, những sự kích động của trần đời đều là tạm. Cho nên Ông Trời đã cho các bạn có cái xác này, giữa gia đình, giữa bạn bè thử chơi; ngồi đó tham thiền, nó tới chọc phá ta, thọt cù lét ta mà ta cứ kiên nhẫn lo niệm Phật, rồi nó mỏi tay nó cũng phải đi. Chuyện đời là thế, chuyện đời là gây gổ, nhưng rồi, rồi nó thấy nó nhàm chán, rồi nó phải từ bỏ. [44:00]
Cho nên các bạn đã học cái khóa nhịn nhục để làm gì? Nhịn nhục là buông bỏ, buông bỏ tất cả, màu nào về sắc nấy, không còn lẫn lộn nữa, và tâm càng ngày minh triển, càng sáng suốt, càng thấy rõ những gì siêu diệu cả Càn Khôn Vũ Trụ; chỉ nhận định trong một khắc nơi ta mà thấy rõ.
Tâm các bạn định các bạn thấy rồi, màu nào rồi cũng quy không, sắc nào rồi cũng quy không, tất cả đều phải quy nhứt. Huynh đệ tỉ muội chúng ta chỉ thương yêu. Lấy cái gì làm tiêu chuẩn của sự thương yêu? Phải quy nhứt mới thương yêu.
Hổm rày các bạn đến đây học, gặp được Thầy, gặp được Thiên Đàng, gặp được Cha, thấy được nguồn cội, thấy sự quy nhứt của tâm linh, chỉ có một mà thôi. Khi các bạn nhìn tất cả đều là một, thì thiên cơ nó nằm ở đâu? Nằm nơi các bạn. Mà từ các bạn tiến hóa tới vô cùng thì các bạn mới thấy rõ rằng: nhứt bổn sinh tán vạn thù, vạn thù quy nhứt bổn, các bạn thấy rõ chưa?
Thì chúng ta đã bị tán vạn thù, sanh ra mỗi người một tánh khác nhau, bây giờ chúng ta quy nhứt bổn, trở về là một. Nhân loại là ta, ta là nhân loại. Càn Khôn Vũ Trụ là ta, ta là Càn Khôn Vũ Trụ, phải quy nhứt bổn không? Thì khi mà biết được quy nhứt bổn, tất cả đều sẽ quy nhứt bổn thì tất cả đều sẽ ở trong thanh tịnh, định ngay tức khắc. Có gì mà phải lo âu người láng giềng, có gì mà phải lo âu người trước mặt, có gì mà phải lo âu cho người sau lưng?
Cảnh huyền vi trong nội thức của chúng ta, chúng ta không ôm và không có khai mở, không thấy rõ, cứ tạo động.
Hướng ngoại và tạo động, làm sao chúng ta tiến hóa được! [46:05]
Cho nên chúng ta đã hưởng nhiều thanh quang, thanh điển. Chư Tiên, chư Phật đã ứng chiếu cho chúng ta từ giờ phút khắc cầu nguyện tu tiến, nhưng mà không nhận được, là vì tâm còn trần trược, tâm còn nghĩ người này, người kia, người nọ mà không nghĩ về chính mình; và không trở về với chính mình để ăn năn hối cải, ăn năn sám hối. Chính mình đã làm cho mình tăm tối, đó, tội đó là tội nặng nhất, tội hủy hoại.
Cho nên các bạn đã có phép Soi Hồn, nhắm con mắt để nhìn ánh sáng của bên kia, không phải ánh sáng của bên này. Thực chất của các bạn là ở bên kia, không phải là ở bên này. Cho nên Soi Hồn từ tăm tối, từ đen tối mà nó mở ra tới lớn rộng cả Càn Khôn Vũ Trụ các bạn thấy trăng sao, thấy đủ; chiều hướng phát triển từ ngoài tới trong càng ngày càng rõ; thấy ta đang sống trong hạnh phúc. Từ không gian tới thời gian đều là hòa với chúng ta và ta hòa với tất cả, sống trong hạnh phúc.
Cho nên những luồng thanh điển đó, luồng thanh điển của Đại Từ Bi, các bạn động quá không nhận được, nhưng qua lời nói rồi các bạn sẽ cảm thấy sự cởi mở đó. Do đâu mà tạo ra, phải căn cứ cuốn sách không? Không! Mà căn cứ vào tâm linh, và tâm các bạn cũng đồng hưởng cái phần thanh tịnh đó, đó là điển Đại Từ Bi - Phải hiểu chỗ này! Rồi lần lần chúng ta mới đi tới, lan rộng ra, chúng ta khai thác ra, tận dụng khả năng sẵn có của chính ta thì mới đi được đúng cái con đường tự tu tự tiến.
Cho nên chúng ta đã dạo Thiên Đàng mấy hôm rồi, chúng ta thấy bên trên mọi người đều vô quái ngại, tâm bình thản và giải thích cho chúng sanh và khuyên chúng sanh phải buông bỏ tất cả những nghiệp tâm mới có cơ hội tiến hóa lên cõi đó. Nếu chúng ta còn ôm lòng tranh chấp thì chúng ta tạo nghiệp tâm nặng trược. Nặng thì nó chìm. Trước mắt các bạn, các bạn cũng học được rồi: Món nào nặng, các bạn thả dưới nước nó phải chìm, mà món nào nhẹ, thả dưới nước nó vẫn trôi qua sông, vượt sông như không.
Cho nên những vị mà được lên Thiên Đàng rồi, đi qua sông đâu cần phải ghe thuyền nữa. Mà ý chí của các bạn được khai thông, mở được Thiên giới rồi các bạn muốn đi đâu là đi. Đồng một nguyên lý vậy nhưng mà do cái tâm và cái hạnh của các bạn bằng lòng tu, bằng lòng tiến, bằng lòng xây dựng hay là không.
Để tránh những sự ô nhiễm và ngoại xâm, thì tâm ta phải luôn luôn hướng thượng và giải tỏa một cách êm đẹp, quân bình, cởi mở.
Cho nên hôm nay chúng ta lại bắt đầu đi nữa, đi một giai đoạn nữa để chiêm nghiệm thấy cái thanh quang ở bên trên ân độ chúng ta chỗ nào, mọi người sẽ nhận được cái thanh quang, sau tâm thân được an tịnh. [49:12]
[Hết cuốn 11 - ID# 00000000L30]